THẲNG NAM BIẾN DỰNG PHU (HI! ĐỪNG CHẠY)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thẳng nam biến dựng phu (hi! đừng chạy) - Chương 51 - Chương 55

Chương 51

Edit + Beta: Vịt

Đối với thái độ của Tống Tân Kế Tần Thụy rất căm tức.

Không phải nói không sao cả mà Tống Tân Kế đột nhiên biểu hiển a làm cho hắn buồn bực, mà là ánh mắt Tống Tân Kế vừa nãy nhìn hắn làm cho hắn rất khó chịu.

Có một loại cảm giác không nói rõ ràng ở trong đầu nổ tung.

Còn có, cái gì gọi là coi trọng y muốn cùng một chỗ với y cả đời dây dưa không ngừng? Tần Thụy hắn là ai? Hắn tuổi còn trẻ đã được cơ quan chứng thực quyền uy nhất nước M đội danh pháp y kim bài, các loại giải thưởng chuyên nghiệp cầm tới mỏi tay, pháp y kim bài trẻ tuổi nhất toàn cầu, ngay cả mấy tổng giám đốc cao tầng cũng phải nể hắn 3 phần mặt mũi.

Hắn sẽ đối với một Tống Tân Kế nho nhỏ không xuống tay được? Truyện cười quốc tế gì thế!

Càng nghĩ trong lòng càng không thoải mái, hắn không thoải mái người khác cũng đừng nghĩ thoải mái.

Bước đi tới trước cửa phòng tắm, nhấc chân liền đạp.

Bang một tiếng, cửa phòng tắm bị hắn đá văng, Tống Tân Kế bên trong bị dọa nhảy một cái, xoay mặt nhìn hắn.

Trong mắt còn có chút dấu vết nước mắt, kinh ngạc trừng về phía nam nhân vốn nổi giận đùng đùng lại đột nhiên trở nên nghi ngờ, Tống Tân Kế nhanh chóng xoay mặt, cúi đầu, vốc nước, rửa mặt......

Một loạt động tác làm không chê vào đâu không để cho Tần Thụy nhìn ra chỗ nào không đúng.

"Anh có phải muốn biết tôi vì cái gì ngày nào cũng tới tìm anh lên giường hay không?" Tần Thụy nghiêng tựa vào cửa, nhìn về phía vóc người đơn bạc của Tống Tân Kế.

Hắn rất thích thân thể Tống Tân Kế, hoặc là nói, dùng ánh mắt nhân sĩ chuyên nghiệp của hắn mà nhìn, Tống Tân Kế là kiểu nam nhân mặc dù gầy gò, nhưng có thịt, thịt còn hữu lực hiếm thấy.

"Xùy, Yêu Quái có phải từng nói với anh tôi học ngoại khoa hay không? Tôi nói với anh, tôi là pháp y, chỉ bất quá tôi là pháp y dựa theo giờ thu phí, mỗi lần giải phẫu thi thể phân tích vụ án tôi liền sẽ cảm thấy khó chịu, muốn tìm người tới thư giãn thần kinh, anh rất hợp khẩu vị của tôi, cách chỗ làm việc của tôi lại không xa, cho nên," Hắn nhún vai, hai tay mở ra, "Tới tìm anh làm tình cũng không phải bởi vì tôi coi trọng anh muốn cùng anh cả đời truyện cười gì đó, anh đừng quá tự mình đa tình."

Tiếng nước chảy ào ào vẫn không ngừng, Tống Tân Kế hai tay chống bàn, cúi đầu không biết đang nghĩ gì.

Tần Thụy sau khi nói xong những lời đó liền xoay người rời đi, y cũng một mực duy trì loại tư thế này.

Điện thoại di động đặt ở trong túi quần, đèn tín hiệu lóe lên mãi, vừa nãy có một cú điện thoại gọi đến, y không nhận.

Giơ tay lên tắt vòi nước, cầm khăn lông bên cạnh lau lau má nhỏ giọt nước, y từ túi quần lấy điện thoại ra nhìn, lật điện thoại ấn gọi lại.

Hàn Mạc đang ăn cháo thịt gà Thiệu Văn Phong mang đến, hai hôm nay cậu chỉ có thể ăn mấy thứ như cháo, bất quá vẫn tốt, cậu thích húp cháo, mặc dù có chút ăn không đủ no, nhưng phân lượng nam nhân mang đến rất đủ.

Điện thoại đặt ở chỗ cách có chút xa, Thiệu Văn Phong thay cậu lấy tới, nhìn một cái, nhíu nhíu mày đưa cho cậu.

Hàn Mạc nghiêng nghiêng đầu, ngậm thìa nhận điện thoại, "Tống Tân Kế cả nhà anh, chỉ lăn giường với Tần Thụy ngay cả điện thoại của em anh cũng không nhận!?"

"Hàn Mạc......" Tống Tân Kế che miệng, phát ra giọng buồn buồn.

Nước mắt theo hốc mắt nhỏ xuống, y không biết mình tại sao phải như vậy, y biết mình là bị coi thường.

Hàn Mạc sửng sốt, từ trong miệng lấy thìa ra, hơi thẳng sống lưng, Thiệu Văn Phong đối diện không hiểu nhìn cậu khơi mi, sao thế?

Lắc lắc đầu, cậu chỉ chỉ điện thoại ra hiệu mình trước gọi điện thoại lát nữa lại nói.

"Anh sao thế? Tống Tân Kế anh khóc? Ê ê, đại nam nhân anh khóc cái gì?" Cậu có chút sợ, Tống Tân Kế đối với cậu mà nói mới là anh trai, nam nhân ấm áp kia luôn chăm sóc mình chịu mệt mỏi, cho dù hồi đó y lừa mình chuyện mang thai cậu cũng đã sớm bởi vì bỏ ra của nam nhân mà không còn tức giận, cho nên nghe nghẹn ngào trong giọng y, Hàn Mạc có chút hốt hoảng.

Tống Tân Kế hít sâu một cái, cầm lấy khăn lông lung tung lau lau mặt, ho khan một tiếng, "Tiểu Hàn, anh muốn về nhà."

Thân thể Hàn Mạc run lên, nghiêm túc, "Vậy thì về đi."

Cậu có thể cảm giác được, Tống Tân Kế nhất định là ở bên ngoài gặp phải uất ức và khó chịu rất lớn, bằng không y không thể nào sẽ khóc.

Thử hỏi một người đàn ông, phải dưới tình huống gì mới sẽ khóc?

Dù sao cậu chỉ biết, có đôi khi không phải không rơi lệ, là chưa tới lúc như vậy. Nước mắt của đàn ông...... So với của phụ nữ còn quý giá hơn rất nhiều. Không phải không biết rơi lệ, là không muốn rơi lệ.

Yến ớt và vô trợ của mình tự mình biết là được rồi, bọn họ sẽ kìm nén, sẽ dùng giận dữ để phát tiết, sẽ không dễ dàng khóc lóc với người khác.

Không phải là không biết khóc, chỉ là chưa tới chỗ thương tâm.

"Tống Tân Kế, về đi, anh cũng đi hơn nửa năm rồi, lấy năng lực và học thức chương trình học một năm của anh thế nào cũng đều phải vượt qua, muốn về thì về đi. Tiểu bảo bối sắp bắt đầu học đi rồi, cha nuôi anh không ở nhà nó té dập đầu làm sao đây, mau về đi."

Hàn Mạc giơ tay lên vỗ xuống gò má nam nhân sáp tới, trợn mắt trắng với anh bĩu bĩu môi ra hiệu đừng quấy rầy.
Thiệu Văn Phong hừ nhẹ một tiếng, bẹp một cái hôn ngoài miệng cậu.

Tống Tân Kế thở dài, ừ một tiếng.

"Biết rồi, mày nghỉ ngơi sớm chút." Nói chuyện xong liền cúp điện thoại, y có thể cảm giác được bên cạnh Hàn Mạc còn có người khác ở đó, mình khóc một trận với Hàn Mạc, ẻo lả thật mất mặt.

Thấy Hàn Mạc từ từ lấy điện thoại từ bên tai xuống, Thiệu Văn Phong lập tức nhe răng, tàn bạo lườm cậu.

"Con trai học bước đi, cha ruột nó còn ở đây đấy! Cần cha nuôi làm gì! Tiểu Mạc Mạc, em là ba ngày không bị thu thập liền phòng chính lật ngói phải không?"

"...... Thiệu Văn Phong anh đủ rồi! Em chỉ là quan tâm Tống Tân Kế, anh ăn giấm lung tung cái gì, anh có thể bình thường chút không!" Hàn Mạc trợn mắt duỗi cổ rống, cái mẹ gì nói cậu giống trẻ con còn phải bị thu thập, cậu là đàn ông trưởng thành, TRƯỞNG THÀNH!!

Thiệu Văn Phong bị cậu rống sửng sốt, mình vốn cũng bất quá chính là muốn trêu đùa làm nũng đòi cái hôn với Hàn Mạc, kết quả chọc Hàn Mạc kích động rống to như vậy, không tốt cho thân thể.

Anh khom lưng ôm lấy nửa người trên Hàn Mạc, mặt đối mặt cọ cọ, lẩm bẩm mở miệng, "Anh rất bình thường, anh biết em ở cùng với y lâu như vậy, ngay cả con ra đời cũng là y bồi em, anh biết đều là bởi vì anh không tốt mới sẽ tạo thành loại cục diện này, nhưng mà Mạc Mạc, em không thể phủ nhận tình cảm mà anh đối với em, anh biết nhất kiến chung tình không đáng tin, nhưng xin em tin tưởng anh, anh thưởng thức em, để ý em, thích em."

Hàn Mạc có chút ngẩn người, cậu không nghĩ tới nam nhân phúc hắc bá đạo quỷ kế đa đoan Thiệu Văn Phong này sẽ ở loại thời điểm này nói tỏ tình thâm tình như vậy với cậu, cậu có chút phản ứng không kịp.

Giống như anh nói, cậu cũng thích người đàn ông này. Mặc dù gặp gỡ ban đầu của bọn họ không phải tốt, quá bình bắt đầu cũng có chút đồi trụy, nhưng không thể phủ nhận, khoảng thời gian này ở chung rất hài hòa.

Ỷ lại mà Thiệu Văn Phong biểu hiện đối với cậu là vô hình, thoạt nhìn người đàn ông này một bộ dạng cái gì cũng không để ý, nhưng anh biết chăm sóc mình, biết chăm sóc bảo bối, thậm chí, người đàn ông này còn biết được đón ý hùa theo cha cậu thế nào.

Hàn Mạc đối với phối hợp và bỏ ra của Thiệu Văn Phong nhìn ở trong mắt ghi ở trong lòng, chỉ là cậu vẫn còn có chút hoài nghi, không phải là hoài nghi đối với nam nhân có phải chân tâm muốn ở cùng anh bình bình đạm đạm trải qua cả đời hay không, mà là hoài nghi nam nhân từng hoa tâm này có thể giống như mình hay không, cam nguyện hồi tâm.

Hàn Mạc biết mình là người tính cách gì, thà thiếu không ẩu là tôn chỉ của cậu.

Hồi đó thay phụ nữ nhanh hơn thay quần áo cũng bất quá chính là không có thích hợp, hiện tại ngay cả con cũng có rồi còn là mình sinh, cậu cũng liền chặt đứt tâm tư tiếp tục dằn vặt.

Nhưng mà Thiệu Văn Phong không giống, bề ngoài của anh hấp dẫn nhiều hơn, nếu như một ngày kia, Thiệu Văn Phong gặp được người trẻ tuổi hơn mình, tính tình tốt hơn mình, khiến người thương hơn mình, không chừng sẽ sinh ra tâm tư khác.

Nói trắng ra là, cậu đối với chính mình không có lòng tin, đối với nam nhân cũng không có lòng tin.

Thiệu Văn Phong dường như có thể cảm giác được sóng động trong lòng cậu, nhưng anh cũng không rõ ràng phải làm sao mới có thể để cho Hàn Mạc triệt để tiếp nhận mình, anh chưa từng nghiêm túc thích ai, hoặc là nói, Hàn Mạc là nam nhân duy nhất có thể làm cho anh động tâm.

Lúc không gặp được nhớ cào tim gãi phổi, gặp được rồi thì muốn bắt nạt Hàn Mạc nhìn cậu xù lông, xù lông rồi mình còn phải đi cười dỗ, muốn cưng chiều cậu trêu chọc cậu thân cận cậu, nếu nói anh không thích Hàn Mạc, ai tin?

"Mạc Mạc?" Nghiêng đầu hôn hôn bên tai cậu, Thiệu Văn Phong thở dài, "Chúng ta thử một chút, có được hay không? Không vì cái gì khác, chỉ vì hai người chúng ta, được không?"

Hàn Mạc ngậm miệng, nghĩ một lát, mới nhẹ nhàng gật đầu.

"Được."Không vì cái gì khác, chỉ vì bản thân bọn họ.

Yên lặng một lát, Thiệu Văn Phong trước tiên buông cậu ra, nhìn thời gian, bất đắc dĩ cười khổ, "Mạc Mạc, anh phải về nhà bồi bảo bối, em một mình được không?"

Hàn Mạc bũi môi, cậu nhớ con trai, cậu nhớ con trai bảo bối nhà cậu.

Thấy cậu như vậy, Thiệu Văn Phong cũng rất không có biện pháp, chỉ có thể xoay xoay con ngươi, hôn xuống trán cậu, sau đó một câu cũng không nói xoay người ra cửa.

Hàn Mạc không hiểu nhìn nam nhân rời đi, lại nhìn nhìn túi xách bị nam nhân ném ở trên giường bệnh đối diện, nghi ngờ.

Tình huống gì? Làm gì?

Không đợi bao lâu, mấy hộ sĩ nhỏ đi theo phía sau Thiệu Văn Phong đi vào phòng bệnh, cười giải thích với Hàn Mạc: "Vị tiên sinh này đã đổi cho ngài phòng đơn rồi, ngài làm ơn chuyển phòng bệnh."

"...... Á?" Hàn Mạc há hốc mồm, lúc còn chưa kịp phản ứng giường bệnh đã bị mấy hộ sĩ đẩy đi ra ngoài, cậu muốn nhảy xuống cũng không thể, không có giày a!

Thiệu Văn Phong cầm túi đi theo phía sau cậu, thấy vẻ ngu đầy mặt cậu không khỏi vui vẻ, "Em không phải muốn gặp bảo bối sao, vừa vặn hôm nay phòng VIP đơn có người xuất hiện, anh liền để cho bọn họ giúp em đổi phòng, đợi lát nữa anh về nhà đón con trai, em ngoan ngoãn."

Hàn Mạc chớp chớp mắt, gật gật đầu.

Được rồi, mặc dù được mấy hộ sĩ nhỏ đẩy giường đi có chút mất mặc, bất quá có thể ở cùng với con trai bảo bối một đêm cậu vẫn là rất vui vẻ rất thỏa mãn.

Bên này Hàn Mạc ở phòng bệnh đơn chờ nhàm chán, bên kia Thiệu Văn Phong đã ôm con vào bệnh viện.

Tiểu bảo bối có chút khẩn trương, được ôm vào trong ngực tay nhỏ chặt chẽ túm cổ áo Thiệu Văn Phong, mắt to chớp chớp nhìn hộ sĩ xung quanh tới tới lui lui, muốn khóc.

"Bảo bối ngoan a, mang con đi tìm ba ba." Vào thang máy, Thiệu Văn Phong hôn hôn hai má ú thịt của nhóc con.

Nhóc con vừa nghe phát âm ba ba, lập tức nén nước mắt đã chuyển động trong hốc mắt trở lại, phun bong bóng nhìn khuôn mặt đẹp trai của Thiệu Văn Phong, càng nhìn càng thân thiết, sáp tới bẹp bẹp, vết nước miếng xuất hiện......

Đẩy cửa phòng bệnh ra, Hàn Mạc vừa thấy con trai bảo bối được ôm, vội vàng hô một tiếng, "Con trai!"

Tiểu bảo bối nghe thấy thanh âm Hàn Mạc, thân thể vốn nhoài trên bả vai Thiệu Văn Phong xoay tới, hướng Hàn Mạc liền vươn tay thịt nhỏ ra, "A a a a, bo bo, bo bo bo bo ~"

(Chỗ này tiểu bảo bối phát âm ngọng "ba ba" thành "bo bo")

Hàn Mạc sửng sốt, kinh hỉ ôm nhóc tới trong ngực, "Bảo bối, con gọi ba ba? Tuyệt đối là ba ba!"

Thiệu Văn Phong nhìn dáng vẻ kinh hỉ của Hàn Mạc bật cười lắc đầu, một bên lấy đồ dùng hàng ngày cảu tiểu bảo bối từ trong túi ra một bên nói: "Nó chỉ là biến âm tiết, còn kém xa với biết nói chuyện, xem em hưng phấn kìa."

"Đương nhiên, con em khẳng định sớm có thể nói chuyện, bất quá nghe nói nếu nói chuyện quá sớm sẽ ảnh hưởng tới phát triển dây thanh, có phải thật không?" Lời này là tự mình lầm bầm, Thiệu Văn Phong biết cũng không phản bác lại.

Thôi vậy, con trai đều mang đến rồi em ấy muốn làm sao thì làm thế đó đi.

"Chỉ một đêm hôm nay, dù sao cũng là trẻ con không thể để nó ở bệnh viện quá lâu." Cầm khăn lông ấm lau mặt cho tiểu bảo bối, lau xong cũng thay khăn lông lau lau mặt cho Hàn Mạc, Thiệu Văn Phong khơi mi, "Được rồi được rồi, không phải chỉ hai ngày không gặp, xem dáng vẻ em."

Hàn Mạc giờ phút này đang ôm tiểu bảo bối không buông, tiểu bảo bối cũng nhớ cậu, hai tay thịt nhỏ cầm tay Hàn Mạc, mông thịt ở trên đùi cậu, vốn muốn gục trong ngực cậu, nhưng trên bụng Hàn Mạc có vế mổ không thể đè vào, chỉ có thể để Thiệu Văn Phong nâng thân thể nhóc, để nhóc chơi hôn hôn mặt với Hàn Mạc.

"Đương nhiên không phải anh sinh anh không nhớ rồi! Hmm." Lườm nam nhân, Hàn Mạc vui thích nghênh đón nước miếng của con trai, sau đó nhìn anh, "Anh không về?"

"...... Anh về đâu? Con đều mang đến rồi anh về thế nào, mẹ anh vừa nãy đều mắng anh một trận." Cầm bình sữa bên cạnh đã pha xong sữa bột đưa cho tiểu bảo bối, để cho tự nó ôm uống, Thiệu Văn Phong thở dài với Hàn Mạc, "Anh lát nữa về công ty, vừa nãy Ngải Văn gọi điện thoại có một số việc cần anh xử lý, tối nay anh lại trở lại."

Hàn Mạc gật gật đầu, mím môi, nhỏ giọng dặn dò, "Trên đường lái xe chậm một chút...... Ơ......"

Lời còn chưa nói, đã bị nam nhân giơ cằm đoạt đi thanh âm.

Cậu âm thầm trợn mắt trắng, mở miệng nghênh đón môi lưỡi nam nhân.

Được rồi được rồi, cậu kỳ thực rất thích người này hôn cậu.

Tiểu bảo bối ngồi ở trên đùi Hàn Mạc ngẩng khuôn mặt nhỏ lên nhìn hai người lớn hôn nhau, ngậm núm vú cao su ừa ừa một tiếng, sau đó òm ọp òm ọp dùng sức hút sữa.

Ba ba và ba ba lớn, hôn hôn......

Chương 52

Edit + Beta: Vịt

Hàn Mạc ở bệnh viên 5 ngày, ngày thứ 6 cắt chỉ nói gì cũng không ở lại bệnh viện quan sát, cậu thật sự là ở đủ rồi.

Tiểu bảo bối chỉ đêm đó tới bồi cậu một lần, giải chút nỗi khổ tương tư cho cậu.

Thiệu Văn Phong tới đón cậu xuất viện, Hàn Mạc vui vẻ để cho nam nhân thu dọn không có bao nhiêu đồ, chỉ là một ít sản phẩm điện tử còn có ít đồ dùng.

"Cảm giác thế nào?" Thiệu Văn Phong một tay đỡ cánh tay cậu, lo lắng nhìn cậu.

Hàn Mạc chớp chớp mắt, gật gật đầu, "Ừa ừa, rất tốt, chỉ cần không để em ở đây thì chuyện gì cũng không có, nhanh về nhà nhanh về nhà."

Thúc giục nam nhân động tác nhanh chút, Hàn Mạc nghiêng đầu sang vừa muốn nói nữa, điện thoại liền vang lên.

Cậu lấy ra nhìn, có chút ngoài ý muốn khơi lông mày, "Anh có phải tính ngày biết em xuất viện hay không?"

"Anh về rồi." Thanh âm Tống Tân Kế nghe có chút mệt mỏi, không mệt là không thể nào, y trước khi gần lên máy bay còn để cho tên đàn ông Tần Thụy kia làm một làn, nếu như không phải Tần Thụy đột nhiên nhận được điện thoại có việc rời đi, y e rằng cũng đi không thành.

Hàn Mạc sửng sốt, trợn to mắt.

"Anh về rồi? Anh đang ở sân bay?" Cậu kéo kéo nam nhân, ra hiệu anh đợi lát lái xe.

"Ừ, có thể tới đón anh không?" Tống Tân Kế có chút choáng váng, y hiện tại thể lực tiêu hao nghiêm trọng. Cố gượng chuyển tới sảnh sau sân bay, ngồi trên ghế sắc mặt tái nhợt, trán một tầng mồ hôi.

Hàn Mạc nhíu chặt mày, giơ tay lên ấn hướng dẫn định vị tới sân bay trong xe, sau đó ngẩng ngẩng cằm với Thiệu Văn Phong bảo anh dựa theo chỉ thị phía trên đi, "Anh chờ chút, bọn em lập tức liền tới."

"Chúng mày?......" Tống Tân Kế cau mày, mím môi có chút không quá tình nguyện.

Bản thân y hiện tại dáng vẻ này, bị người ngoài nhìn thấy còn không phải quăng mặt mũi tới nhà bà ngoại? Lần này trở về y ai cũng không nói với, chỉ là gọi điện thoại cho Hàn Mạc. Không phải không muốn nói với em trai ruột duy nhất Tống Tân Nghiệp, mà là dựa theo tính tình Tống Tân Nghiệp, nếu biết chân tướng sự tình e rằng thật sự có thể bay qua liều mạng với Tần Thụy.

"Ừ, Thiệu Văn Phong đón em xuất viện, anh chờ một lát, hai bọn em lập tức tới." Cúp điện thoại Hàn Mạc xoay người nhìn về phía Thiệu Văn Phong vẫn luôn nhíu mày, chớp chớp mắt, "Tống Tân Kế hình như xảy ra chuyện rồi...... Ặc...... Em......"

"Anh biết, anh hiểu, em không thể kệ anh ta không quản." Thiệu Văn Phong xụ mặt, mặt không thay đổi mắt nhìn thẳng, nhìn chằm chằm làn xe phía trước hết sức chuyên chú lái xe.

Là anh hiểu, anh rõ ràng, Tống Tân Kế giúp Hàn Mạc nhiều như vậy, khẳng định ở trong lòng Hàn Mạc để lại vị trí nhất định, vị trí rất quan trọng, vấn đề là......

Cho dù anh hiểu, anh cũng rất buồn bực.

Hàn Mạc bĩu môi, cậu cảm thấy được phiền muộn của nam nhân, không nói chuyện, tránh cho hai người một lời không hợp cãi lộn. Chuyện này vốn không phải có thể nói thông, ai bảo giữa hai người bọn họ mở đầu không hoàn mỹ chứ, không trách được người khác.

Một tiếng sau, Hàn Mạc ở sảnh sau sân bay tìm được Tống Tân Kế nửa ngủ mê man, khoảnh khắc kia nhìn thấy Tống Tân Kế, trong lòng cậu co rút một cái.

"Tống Tân Kế?" Bước nhanh đi tới đưa tay đẩy Tống Tân Kế, thấy y sắc mặt tái nhợt hơn nữa đáy mắt là màu đen xanh, càng nhíu chặt chân mày, "Anh bị cướp đường?"

Tống Tân Kế cười khổ ngẩng đầu nhìn cậu, sau khi nhìn thấy đứng bên cạnh cậu sửng sốt chút, kéo khóe miệng gật đầu với anh, "Thiệu tiên sinh xin chào."

Thiệu Văn Phong gật đầu một cái, "Xin chào, lại gặp mặt rồi."

Hàn Mạc quét bên cạnh Tống Tân Kế, thấy y chỉ có một cái hòm, lại nhìn nhìn y đứng lên, cau mày, "Anh đi nước ngoài nửa năm có phải ngày nào cũng ăn mì gói hay không? Sao lại gầy giống như sợi mỳ thế này?"

Tống Tân Kế cười khổ lắc đầu, giơ tay lên mở hai cánh tay ra, dưới cái nhìn chằm chằm tàn bạo của Thiệu Văn Phong Hàn Mạc ôm nhau.

"Mệt, tâm mệt."

"Em thấy anh cả người đều đủ mệt, đi thôi đưa anh về nhà." Hàn Mạc bĩu môi, xùy cười một tiếng.

Thiệu Văn Phong tiến lên một bước kéo Hàn Mạc ra, để cho hai nam nhân đang ôm nhau tách ra.

Ôm một cái là được rồi, còn không dừng lại nữa!

Tống Tân Kế lắc lắc đầu, thở dài, "Không về, tìm khách sạn ở." Y đột nhiên từ nước ngoài chạy về, thật sự sợ tra nam Tần Thụy kia sẽ động kinh đuổi theo tới đây, vạn nhất nếu tra được chỗ ở của y tìm tới......Y bĩu môi, thôi vậy đi, y sắp tới còn không muốn có dây dưa gì với nam nhân kia. Lúc y chưa nghĩ rõ ràng mình đối với Tần Thụy là tình cảm gì, một chút cũng không muốn liên lạc.

"......" Hàn Mạc cau mày, há hốc mồm muốn nói ở khách sạn làm gì không phải có nhà sao? Nhưng nhìn dáng vẻ uể oải kia lời này vẫn là không nói.

Đưa Tống Tân Kế đến khách sạn, Hàn Mạc và Thiệu Văn Phong về nhà, vừa vào cửa giày còn chưa thay, điện thoại của Hàn Mạc liền vang lên.

Lấy ra vừa nhìn cậu khơi mi, rất ngoài ý muốn.

"Êu, cầm thú huynh, sao mày nhớ tới gọi điện thoại cho tao?" Khoát khoát tay để cho Thiệu Văn Phong trước tiên cầm đồ vào, liếc nhìn nhà không có ai, hẳn là hai cụ dẫn tiểu bảo bối đi lòng vòng rồi.

"Tống Tân Kế đâu." Nhìn căn nhà trống rỗng, còn có tài liệu tán loạn trên bàn không mang đi, hỏa khí của Tần Thụy xoạt xoạt vọt lên.

Cư nhiên dám chơi chạy trốn với hắn? Tống Tân Kế anh thật là lá gan đủ mập!

Hàn Mạc cau mày, liền biết dáng vẻ quỷ hiện tại của Tống Tân Kế khẳng định thoát không được quan hệ với Tần Thụy, vẫn thật sự để cho cậu đoán đúng.

"Tống Tân Kế? Không phải là mấy hôm trước còn cùng mày lăn giường sao, thế nào, mày làm quá ác hù dọa anh ấy chạy rồi?" Giơ tay lên để cho nam nhân cởi quần áo giúp cậu, còn nhận tiện hôn, Hàn Mạc cau cau mũi nhấc nhấc chân, thay giày.

Thiệu Văn Phong chịu mệt nhọc khom lưng thay giày cho cậu, còn thuận tay gãi lòng bàn chân cậu.

Hàn Mạc sợ ngứa rụt chân về, giơ chân đá anh, trợn trắng mắt đi về phía phòng ngủ.

"Yêu Quái, Tống Tân Kế gọi điện thoại cho mày không?" Tần Thụy khó chịu ngồi trên ghế salon một bên, giơ tay lên ném đệm ghế salon bên cạnh xuống đất.

"Không gọi, tao vừa từ bệnh viện về, tao đoán Tống Tân Kế chính là đi ra ngoài hóng mát chút, cầm thú huynh mày cũng không thể trông quá chặt a, nam nhân này còn cần tự do hơn phụ nữ, hơn nữa, trường học của anh ấy bận như vậy, khẳng định bị bắt đi làm đề tài rồi." Nằm ngửa ở trên giường lớn, cậu thoải mái nheo mắt lại uốn éo eo, cảm thán vẫn là giường nhà mình thoải mái.

Thiệu Văn Phong cười tà nhìn cậu, sáp tới bán áp trên người cậu, hôn hôn trán cậu.

Hàn Mạc trợn mắt, đẩy anh.

Thật không có nhãn lực, không thấy cậu đang gọi điện thoại sao!

Khẽ cười một tiếng giơ tay lên niết niết chóp mũi cậu, Thiệu Văn Phong nghiêng người qua nằm nghiêng ở bên cạnh cậu, dùng ngón tay chỗ này chọt chọt chỗ kia chọt chọt.
"Y nếu gọi cho mày thì nói cho tao biết." Tần Thụy mặt lạnh cúp điện thoại, nhìn điện thoại di động mím môi, vẫn là gọi điện thoại cho Tống Tân Kế thử vận khí.

Tống Tân Kế ngâm ở trong bồn tắm, da trên người màu đỏ lấm tấm nhìn rõ ràng, y giơ tay lên nhìn vết dây trên cổ tay, đây là tối qua Tần Thụy dùng tay cấu ra.

Cười khổ một tiếng, bên tai là tiếng chuông điện thoại, không cần nhìn y cũng biết, là Tần Thụy gọi tới. Bởi vì y cố ý chỉnh cho của Tần Thụy khác với những người khác.

Không nhìn điện thoại lần lượt vang lên, y vẫn ngâm tới nước nóng phát lạnh mới từ trong bồn tắm đi ra ngoài.

Thân thể rất mệt mỏi, y cần nghỉ ngơi.

Hàn Mạc ôm tiểu bảo bối mấy ngày không gặp, hôn hôm mặt sờ sờ chân, nhớ tới không được.

"Mạc Mạc buổi tối muốn ăn gì?" Dì Khương thấy cậu nằm viện 1 tuần cũng không gầy, sắc mặt cũng hồng nhuận, ngược lại yên tâm.

"Dì làm cái gì cũng thích ăn." Hàn Mạc ở trên ghế sa lon ôm tiểu bảo bối, hai tay kéo tay nhỏ của nhóc lắc lắc, tiểu bảo bối bị cậu trêu chọc cười không ngừng, cười khà khà khà từ sau khi nhìn thấy Hàn Mạc chưa từng ngừng.

Thiệu Văn Phong nhìn Hàn Mạc, nhíu nhíu mày đi tới ôm tiểu bảo bối ở trong ngực mình, bất mãn lườm cậu một cái, "Vừa cắt chỉ không thể bị đè, em chú ý chút hai ngày nay đừng cứ ôm nó."

Hàn Mạc bĩu môi, quay đầu không để ý anh.

Không phải là mình thân cận một chút với con trai bảo bối sao, nam nhân này cư nhiên còn ghen?

Kỳ thực lần này là thật sự hiểu lầm Thiệu Văn Phong, anh là thật sự lo lắng thân thể Hàn Mạc.

Cha Hàn nhìn nhìn Hàn Mạc, giơ tay lên vỗ vỗ vai cậu, "Mạc Mạc lát nữa ăn cơm xong cùng cha đến thư phòng, có chuyện hỏi con."

Có chút ngoài ý muốn nhìn ông cụ, Hàn Mạc chậm rãi gật đầu.

Tình huống gì? Làm sao nghiêm túc vậy, làm cho cậu có chút hơi khẩn trương.

Thiệu Văn Phong tự nhiên ôm tiểu bảo bối dụ dỗ, vừa nãy nhìn thấy động tác đút cơm kia của anh Hàn Mạc không khỏi chẹp chẹp miệng, nam nhân này cư nhiên còn có thể có một mặt ở nhà như vậy?

Tiểu bảo bối mấy ngày nay cùng Thiệu Văn Phong xây dựng tình cảm thâm hậu, ngoại từ ba ba ra, nhóc thích nhất dính lấy ba ba lớn, ba ba lớn rất quan tâm nha.

Cơm nước xong, Hàn Mạc đi theo ông cụ tới thư phòng, ông cụ ngồi trên ghế salon một bên nhìn cậu cau mày.

Hàn Mạc không hiểu ra sao nghiêng nghiêng đầu, ngồi vào bên cạnh ông cụ cười hì hì, "Cha, xụ mặt làm gì, cha tìm con có việc?"

Cha Hàn nhìn con trai nuôi gần 30 năm ở bên cạnh mình, đột nhiên cảm giác mình kỳ thực một chút cũng không hiểu nó.

Hàn Mạc từ nhỏ đã có chủ trương của mình, chuyện gì cũng không cần người trong nhà bận tâm, ngay cả chuyện vợ chồng bọn họ ly hôn Tiểu Hàn Mạc năm đó cũng không tỏ vẻ kháng cự.

Cho nên cha Hàn luôn cảm thấy, con trai ông chính là bớt lo.

Mà không ngoài dự đoán của ông, Hàn Mạc rất bớt lo, mình bận rộn công việc không có cách nào bồi bên cạnh cậu, cậu có thể học tập tốt, cha mẹ trẻ con nhà khác đều lo con mình học không giỏi thi không đỗ đại học tốt, Hàn Mạc một chút cũng không cần ông lo lắng.

Nghiên cứu sinh tốt nghiệp sau đó trực tiếp làm việc, lúc này mới thời gian mấy năm đã có thành tựu không nhỏ. Phải nói thật sự lo lắng cái gì, e rằng chỉ còn lại phương diện tình cảm của Hàn Mạc.

Cha Hàn luôn có lo lắng, ông sợ bởi vì nguyên nhân gia đình đơn thân tạo thành cho Hàn Mạc ảnh hưởng, khiến cậu sau này tìm đối tượng có kháng cự. Nhưng mà hiện tại......

Ông thở dài, có chút lúng túng mở miệng, "Mạc Mạc, con nói thật với cha, con và Tiểu Phong...... Có phải loại quan hệ kia?"

Hàn Mạc vốn còn cười lập tức biểu tình cứng lại, tiếng cha nhẹ nhàng, lại khiến cho đầu cậu nổ tung.

Cậu...... Phải trả lời thế nào?

Chương 53

Edit + Beta: Vịt

Hàn Mạc chỉ ngây ngốc ngồi đó, biểu tình có chút cứng ngắc.

Cậu đột nhiên ý thức được, cho dù quan hệ của cậu và Thiệu Văn Phong thay đổi thế nào, cũng chạy không thoát cái tiếng anh em trên danh nghĩa.

Khủng hoảng, là loại sợ hãi tổn thương cha, còn có hoang mang không muốn mất đi người đàn ông vừa mới quyết định ở chung một chỗ.

Cha Hàn nhìn biểu tình biến hóa trong nháy mắt của cậu có chút trợn tròn mắt, không rõ tại sao Hàn Mạc sẽ lộ ra dáng vẻ thương tâm khổ sở như vậy.

Trái tim thít chặt một cái, ông không hi vọng nhìn thấy con trai bảo bối duy nhất của mình lộ ra loại biểu tình này, Mạc Mạc của ông nên là vui vẻ, nên là tràn đầy tự tin, nên là giảo hoạt xấu xa, sẽ không nên là như vậy.

Ông giơ tay lên khoát trên vai Hàn Mạc, vỗ vỗ, "Con trai? Cha chỉ là muốn biết, tiểu bảo bối có phải đứa nhỏ mà con sinh với Tiểu Phong hay không."

Ông đã sớm có hoài nghi.

Hàn Mạc là con trai ông, cho dù trên tính cách có chút không hiểu rõ lắm, nhưng dù sao cũng sống cùng nhiều năm như vậy.

Cha Hàn tự hỏi trước khi chưa về hưu gặp qua không ít bộ mặt thành phố, người muôn hình muôn vẻ ông cụ gặp qua nhiều, chỉ trong khoảng thời gian Hàn Mạc từ nước ngoài trở về tới hiện tại phát sinh nhiều thay đổi, ông làm sao có thể sẽ không biết.

Thằng nhóc kia nói là lớn lên giống tướng mạo Hàn Mạc, nhưng mũi cằm khuôn mặt giống Thiệu Văn Phong hơn, ông cũng không phải ngu, vẻ ân cần mà Tiểu Phong đối với ông từ sau khi Mạc Mạc về chả lẽ là giả dối?

Hàn Mạc mím chặt môi, sắc mặt có chút trắng bệch.

"Cha...... Con với anh ấy...... Bọn con......" Hàn Mạc mím môi hít sâu một cái, nhưng lắp bắp không biết nói như nào.

Loại phản ứng này của cậu đã xác nhận suy đoán của cha Hàn, ông cụ mặc dù đã mơ hồ đoán được điểm này, nhưng chính tai nghe thấy loại hành động tương đương với cam chịu này của Hàn Mạc, vẫn là có chút nhịp tim tăng nhanh.

Thiệu Văn Phong gõ gõ cửa, thò đầu vào.

Anh liếc mắt liền thấy Hàn Mạc cúi thấp đầu ngồi ở đó, lại nhìn thấy ông cụ ở bên cạnh Hàn Mạc xụ mặt không nói chuyện, trong lòng có dao động.

Đóng cửa lại đi vào, anh đứng trước cửa không động đậy.

"Tiểu Phong, tiểu bảo bối có phải con của con và Mạc Mạc hay không." Ông cụ ngẩng đầu nhìn về phía Thiệu Văn Phong, không có biểu tình gì.

Hàn Mạc vẫn luôn cúi thấp đầu ngồi ở đó, Thiệu Văn Phong nhìn không rõ biểu tình trên mặt cậu, cũng không biết vấn đề này Hàn Mạc trả lời thế nào.

Nhưng anh nhìn nhìn ánh mắt nghiêm túc của ông cụ, hít sâu một cái, đi tới đứng trước mặt cha con hai người, nặng nề gật đầu.

"Vâng, bảo bối là con của con và Mạc Mạc, cha Hàn, bảo bối là Mạc Mạc sinh, con trai của con."

Thanh âm nam nhân kiên định chân thật đáng tin, Hàn Mạc chợt ngẩng đầu, sau đó liền nhìn thấy cha già đã 60 tuổi của cậu, nhảy lên một cái tát vung ở trên mặt Thiệu Văn Phong.

Bộp một tiếng.

Thiệu Văn Phong không tránh, trực tiếp bị đánh một cái, quay mặt sang anh hít lỗ mũi, cúi thấp đầu, "Cha Hàn, cha nếu cảm thấy đánh con có thể trút giận, cha chính là đánh chết con con cũng không phản đối, nhưng khẩn cầu cha đừng giận Mạc Mạc, lỗi đều là ở con."

Cha Hàn tay run run, quay đầu nhìn nhìn, một cái liền liếc thấy nghiên mực đặt ở trên bàn sách.

Ông cụ lúc rảnh rỗi còn thích làm một chút văn nghệ, luyện chữ hun đúc tình cảm. Bất quá bây giờ bởi vì phải mỗi ngày dẫn tiểu bảo bối ra ngoài phơi nắng, cho nên ông đã có một đoạn thời gian rất dài không sử dụng qua nghiên mực.

Đi tới cầm lấy nghiên mực bên kia, vung tay lên liền đập vào trên đầu Thiệu Văn Phong.

Bang một tiếng, nghiên mực không vỡ, đầu Thiệu Văn Phong cũng không chảy máu, ngược lại nện ông đầu váng mắt hoa.

Hàn Mạc đơ một lát, vội vàng đi qua ngăn lại ông cụ muốn nện cái thứ hai, "Cha! Cha, cha đừng như vậy!"

Cha Hàn tức run rẩy mãi, lúc đó con trai ông bị mình đánh một cái, vừa nãy một cái tát kia đã đánh trả lại Thiệu Văn Phong, lần này nghiên mực bất quá chính là vì mấy tội xấu kia của Mạc Mạc mà đòi lại. (Chỗ này tui không hiểu lắm, hay là tại tui không nhớđằng trước nhỉ?)

Thiệu Văn Phong lắc đầu, nhếch miệng.

Không cần sờ anh cũng có thể cảm nhận được, khẳng định sưng u lớn thế nào.

Thở hổn hển, ông cụ dưới lôi kéo của Hàn Mạc ngồi xuống trở lại trên ghế salon, hừ một tiếng nhìn Thiệu Văn Phong.

Hàn Mạc quay đầu lại nhìn anh, thấy sắc mặt anh có chút trắng bệch cũng hơi lo lắng, không phải bị nện ngu rồi chứ?

"Anh không sao chứ? Thiệu Văn Phong?"

"Không sao......" Lắc lắc đầu, Thiệu Văn Phong nhìn về phía ông cụ, "Cha Hàn, con muốn ở cùng một chỗ với Mạc Mạc, cha đồng ý chứ?"

Cha Hàn trừng mắt, cộp cộp cộp gõ ghế sa lon, "Ta không đồng ý!"

Hàn Mạc sửng sốt, mím môi.

Cậu...... Không muốn từ bỏ Thiệu Văn Phong.
"Cha Hàn, cho dù cha không đồng ý cũng vô dụng, con sẽ ở cùng một chỗ với Mạc Mạc." Thiệu Văn Phong đột nhiên câu lên khóe miệng, ôm vai Hàn Mạc ngồi ở một bên, nhìn dáng vẻ cha Hàn không có khắc nghiệt và căng thẳng lúc nãy.

Sẽ cùng, không phải là muốn cùng, không phải là cần phải cùng.

Chỉ chênh lệch một chữ, đã làm cho cha Hàn ngầm thừa nhận sự tồn tại của đứa con rể Thiệu Văn Phong này. Ông già rồi, có vài thứ nhìn vô cùng rõ ràng, con cháu tự có phúc của con cháu, ông không muốn áp đặt suy nghĩ của thế hệ trước lên người con cái.

Bọn nó đã trưởng thành, bọn nó có tiêu chuẩn cuộc sống của riêng mình.

Ngoại trừ hạnh phúc của con trai, cha Hàn không biết mình sinh thời còn muốn yêu cầu xa vời cái gì. Ông muốn để cho đứa con trai độc nhất vui vẻ hạnh phúc, ông sẽ không ngăn cản.

Bất quá......

Cha Hàn liếc nhìn bọn họ, thở dài.

"Chuyện này trước đừng nói với mẹ con, bà ấy khả năng cần quá trình tiếp nhận." Kỳ thực nếu như không phải là dì Khương liên tiếp nói với mình tiểu bảo bối giống Thiệu Văn Phong còn có nghi ngờ của ông, e rằng mình cũng sẽ không dễ dàng như vậy đoán được chuyện hoang đường này.

Ông có thể tiếp nhận con trai mình sinh con, là bởi vì ông tiếp nhận sự lựa chọn của Hàn Mạc.

Dì Khương không thể tiếp nhận, đoán chừng có một phần nguyên nhân rất lớn là ở luân lý có lẽ có (*) kia.

((*) từ"có lẽ có" (mạc tu hữu) xuất phát từ một điển cố, thời Tống, Trung Quốc, gian thần Tần Cối vu cho Nhạc Phi là mưu phản, Hàn Thế Trung bất bình, bèn hỏi Tần Cối có căn cứ gì không, Tần Cối trả lời "có lẽ có". Về sau từ này dùng theo ý nghĩa bịa đặt không có căn cứ)

Nói trắng ra là, có đôi khi chuyện phụ nữ quan tâm không giống đàn ông, cho nên chuyện này...... Vẫn là từ từ thẩm thấu với bà tốt hơn.

Hiển nhiên, hai người Hàn Mạc và Thiệu Văn Phong cũng đồng ý lời cha Hàn nói, nhất là Thiệu Văn Phong.

Ngày đó mình chỉ là thừa nhận tiểu bảo bối là con mình, mẹ anh cũng đã có chút hoang mang lo sợ kiếm cớ cho mình phủ định lời này, nếu thật sự để cho mẹ anh biết, e rằng cũng có thể dọa xỉu.

Chả lẽ phải nói với bà cụ, "Mẹ, bảo bối là con của con và Mạc Mạc, Mạc Mạc mang thai 10 tháng sinh ra." Lời này......

Chậc, đoán chừng nếu nói, trong nhà liền náo nhiệt.

Chờ thêm đi, ít nhất hiện tại thời cơ vẫn chưa chín muồi.

Thiệu Văn Phong gật gật đầu, đứng dậy cùng kéo Hàn Mạc lên, "Cha Hàn, cha yên tâm, con sẽ đối tốt với Mạc Mạc, con biết con trước kia rất khốn khiếp, nhưng sau này con sẽ không."

Nói xong lời này, còn thật sâu bái một cái.

Hàn Mạc đứng ở một bên nhìn anh, ngậm miệng không nói chuyện.

Cậu không biết phải làm thế nào biểu thị sóng động hiện tại trong lòng, biểu hiện của Thiệu Văn Phong hôm nay, làm cho cậu có cảm giác khác.

Ấm áp, rất thoải mái, rất vui vẻ.

Cha Hàn hừ một tiếng, khoát khoát tay để cho bọn họ đi ra ngoài.
Ông phải bình tĩnh, chuyện hôm nay biết có chút nhiều.

Dì Khương đang ôm tiểu bảo bối ngồi ở trên ghế salon trong phòng khách xem TV, bà cụ gần đây thích nghe kinh kịch, giọng hát ê ê a a từ trong TV truyền đến, tiểu bảo bối ngồi trong ngực bà tò mò trái nghiêng đầu nhỏ, phải nghiêng đầu nhỏ, trong miệng nhỏ màu phấn hồng còn thỉnh thoảng hừ hừ theo hai tiếng.

Nghe thấy tiếng bước chân, dì Khương xoay mặt nhìn, cười với Hàn Mạc chỉ chỉ phòng bếp, "Nấu xong bánh trôi nhỏ làm bữa khuya cho bọn con rồi, tự mình đi múc ăn."

Hàn Mạc vâng một tiếng tới phòng bếp, múc thêm cho cha cậu một bát đưa qua, sau đó bưng ra ba bát nhỏ đặt trên bàn trà.

Tiểu bảo bối ngửi thấy mùi, động động mũi nhỏ mắt to xoay tròn nhìn chén nhỏ bốc hơi nóng, quơ tay thịt nhỏ liền muốn túm.

Vẫn may Thiệu Văn Phong ngồi ở một bên đưa tay chụp tới kéo nhóc vào trong ngực, tiểu bảo bối bất mãn lắc lắc mông, hừ hừ hừ kêu.

Hàn Mạc lúc ăn cơm tối vẫn luôn nghĩ cha cậu muốn tìm cậu nói cái gì, cho nên khẩu vị không quá tốt không ăn được bao nhiêu, lúc này ngửi thấy mùi vị ngọt ngào, cậu thật sự có chút đói bụng.

Múc bánh trôi nhỏ nhét vào trong miệng, thỏa mãn híp mắt lại, ăn liền hai miếng mới xoay đầu qua, cười hì hì nhìn dì Khương.

Thiệu Văn Phong bĩu môi, anh không thích mấy thứ đồ ngọt sắc này, thấy Hàn Mạc ăn mặt mày hớn hở vội vàng đẩy bát qua ngẩng ngẩng cằm, "Đều cho em."

Tiểu bảo bối u u hai tiếng, không hài lòng vểnh vểnh miệng.

Hàn Mạc quay đầu qua, đút một miếng nhỏ bánh trôi nhỏ cắn trong miệng cho tiểu bảo bối, nhóc con mím miệng nhỏ, còn biết dùng răng mài bánh trôi mềm mềm.

Ăn xong rồi, há miệng, a a hai tiếng còn muốn ăn.

Hàn Mạc nhìn nhìn ba bánh trôi nhỏ còn lại trong bát, có chút luyến tiếc, nhưng con trai bảo bối vểnh miệng nhỏ mắt to long lanh nước đang mong đợi nhìn mình, khiến cậu không lỡ.

Lại cắn một nửa đút cho nhóc con, Hàn Mạc nhìn dáng vẻ nhóc vểnh miệng nhỏ nhai nhai nở nụ cười, chơi thật vui, khuôn mặt mặt nhỏ núc ních thịt trắng hồng, ăn xong liền mở miệng nhỏ, giống như chim non kêu gào đòi ăn đang đòi đút.

Đút cho tiểu bảo bối hai viên bánh trôi nhỏ liền, Hàn Mạc ăn viên còn lại cuối cùng vào trong miệng, cậu vểnh vểnh miệng với tiểu bảo bối, nuốt xuống một miếng há miệng cho nhóc nhìn, "Hết rồi."

Tiểu bảo bối chớp chớp mắt to, dẹt miệng nhỏ, hít hít mũi nhỏ, hơi ngửa đầu, oa một tiếng khóc lên.

Nhóc còn muốn ăn, còn muốn ăn ~~!!

Dở khóc dở cười nhìn con trai bởi vì không được ăn bánh trôi thất thanh khóc rống, Hàn Mạc bất đắc dĩ múc hai thìa canh đút cho nhóc uống, sáp tới hôn hôn mặt, "Không được khóc, mèo tham ăn."

Dì Khương nghiêng đầu nhìn cậu, thở dài, "Mạc Mạc dẫn tiểu bảo bối đi ngủ đi, con vừa ra viện phải nghỉ ngơi thật tốt."

Hàn Mạc gật gật đầu, liếc nhìn Thiệu Văn Phong: "Anh vẫn về sao?"

Vừa nãy nam nhân bị cha mình hung hăng nện một cái, trên mặt cũng chịu một chưởng, cũng không biết nam nhân này da mặt dày hay là thế nào, trên mặt cư nhiên không sưng lên.

Thiệu Văn Phong lắc lắc đầu, ôm tiểu bảo bối đứng lên.

Nhóc con đã ngừng khóc, mỗi lần đều là tiếng sấm to hạt mưa nhỏ, thấy Hàn Mạc không để ý mình cũng liền tiêu tan ý tứ khóc, chỉ là vành mắt có chút đỏ.

"Mẹ đi ngủ sớm chút, bọn con nghỉ ngơi trước."

Dì Khương ừ một tiếng, ngược lại không cảm thấy lời này của anh nói có gì không đúng.

Có thể là thói quen thành tự nhiên, bà cụ đã đối với hành động cọ giường không da không mặt của con trai tỏ vẻ rất quen, dù sao 8 trên 10 ngày đều ở đây, thật sự nên suy nghĩ một chút chuyện cần thu tiền thuê nhà với con trai bà hay không.

Hàn Mạc đi tắm rửa, cậu hiện tại vừa cắt chỉ không nên tắm ngâm, dùng vòi hoa sen dán lên bên phải bụng, nhanh chóng xối người liền ra ngoài.

Thiệu Văn Phong đã dỗ ngủ tiểu bảo bối, thấy cậu ra ngoài nam nhân khơi mi, huýt sáo.

"Em đây là định quyến rũ anh?"

Chỉ vì một cái khăn tắm ở bên eo, Hàn Mạc trợn mắt trắng với anh, vừa lau đầu vừa đi tới vươn tay sờ sờ chỗ vừa bị nện của anh, thật sự, một cái u.

"Có phải rất đau hay không?"

"Ừ, đau." Thiệu Văn Phong nhẹ nhàng gật gật đầu, cười khổ giơ tay lên vòng ở eo cậu, "Cha Hàn nếu dùng thêm chút lực, anh đoán chính là anh đi ở viện em tới chăm sóc anh."

Hàn Mạc hừ nhẹ một tiếng, bĩu môi.

Được rồi, nhìn ở trên phần anh bị nện, cậu gắng gượng nhu nhu cho anh ta đi.

______________

Eo ơi ghét thời tiết Hà Nội mùa này thế -_- mưa nắng thất thường như kiểu thời tiết tới dì cả vậy =.=

Chương 54

Edit + Beta: Vịt

Thiệu Văn Phong bán nghiêng người nằm ở bên cạnh Hàn Mạc, gỡ vải chống thấm nước che ở trên vết mổ của cậu xuống nhìn nhìn, vết mổ khép lại không tệ, thịt non màu hồng phấn nhìn đã muốn thò tay sờ sờ.

Ánh mắt dời lên, vị trí bụng có một vết mổ dài đã cùng màu với da, anh thò tay qua sờ sờ, dẫn tới Hàn Mạc sợ ngứa rụt người lại.

"Mạc Mạc......"

"Huh?" Hàn Mạc mơ mơ màng màng bán nhắm mắt đáp một tiếng, động động thân thể dịch dịch về phía bên người nam nhân.

Có chút hơi lạnh.

"Mạc Mạc......" Thiệu Văn Phong lại gọi một tiếng, sáp tới hôn hôn trán cậu.

Hàn Mạc toét miệng cười khẽ, giơ tay lên kéo kéo lỗ tai anh, "Anh đây là đang làm nũng?"

"Ừa, anh đang làm nũng." Nam nhân cười khẽ, giơ tay lên kéo cậu vào trong ngực. Loại cảm giác này thật tốt, có thể ở cùng một chỗ với người mình thích, bên cạnh nắm con trai bọn họ.

Tiểu bảo bối ngủ ngáy không ngừng, thỉnh thoảng động chân mập nhỏ lắc lư cánh tay nhỏ.

Hàn Mạc niết niết bàn chân nhỏ của nhóc, quay đầu nhìn Thiệu Văn Phong, "Bảo bối hình như lớn không ít." Cậu chỉ là mấy ngày không gặp, làm sao cảm thấy con trai cậu lớn hơn.

"Trẻ con lớn nhanh, mau ngủ đi." Thiệu Văn Phong từ phía sau ôm lấy eo cậu, hướng phía trước cọ cọ.

"Ừ...... Em muốn đưa chìa khóa căn nhà kia của em cho Tống Tân Kế, để cho anh ấy trước ở đó." Hàn Mạc ngáp, hít hít mũi.

Thiệu Văn Phong cau mày, suy nghĩ một chút.

"...... Đưa chìa khóa nhà anh cho cậu ta dùng, Tử Ninh ngày kia đi, căn nhà kia của em không phải là không có người ở đồ đạc phải mua sao, chỗ anh để cho cậu ta ở vừa vặn." Đối với hành động Thiệu Tử An ở nhờ chỗ Trương Mạo, Thiệu Văn Phong không hỏi nhiều.

Người sắp 18 tuổi rồi, anh quản quá nhiều ngược lại làm cho đứa nhỏ không thích nói chuyện kia không thoải mái.

Hàn Mạc có chút ngoài ý muốn, xoay người nằm thẳng cẳng ở đó để cho nam nhân ôm mình, "Tử Ninh đi rồi? Vậy còn Tử An?"

Không phải nói đang đi học sao, làm sao còn tính ở lâu dài.

"Việc học của Tử An đã kết thúc, qua hết năm mới về, Tử Ninh......" Anh thở dài, rốt cục hiểu tại sao cùng là hai em trai, anh vẫn thích Tử An hơn. Thằng nhãi kia thông minh, mặc dù không nhiều lời nhưng không chọc người phiền.

Anh không rõ cha và dì tại sao lại thích Tử Ninh mà không thích Tử An, đối với Tử Ninh Thiệu Văn Phong chỉ có thể bĩu môi, đứa nhỏ kia được nuôi quá yếu ớt.

"Vẫn là chờ Tử Ninh đi rồi hẵng nói, chắc Tống Tân Kế cũng không giải quyết được với nó." Hàn Mạc lắc lắc đầu, ngày mai gọi điện thoại cho Tống Tân Kế bảo y ở khách sạn thêm hai ngày nữa, mặc dù Thiệu Tử Ninh cậu chỉ gặp một lần, nhưng ấn tượng đầu tiên mà đứa nhỏ kia cho cậu đã không tốt.

Thiệu Văn Phong gật gật đầu đáp ứng, dù sao chỉ cần không để cho Tống Tân Kế tới ở nhà của Hàn Mạc là được.

Nói anh hào phóng?

Anh đây gọi là ghen tỵ! Mình đều chưa tới ở đâu, dựa vào cái gì tên đàn ông khác vào ở? Hơn nữa, nhà anh bị chiếm, anh có thể càng thêm danh chính ngôn thuận ở chỗ Hàn Mạc cọ giường, còn có thể để cho Hàn Mạc cảm thấy anh rất hào phóng, cách làm một mũi tên trúng hai con chim, anh thích.

Hàn Mạc đương nhiên rõ ràng nam nhân quyết định là vì cái gì, có chút ngoài ý muốn, nhưng cũng cảm thấy rất không tệ.

"Mạc Mạc, sinh thêm bảo bối được không?" Nhỏ giọng ở bên tai cậu lẩm bẩm, nhưng không nhận được đáp lại, nam nhân có chút ngoài ý muốn.

Anh cảm thấy Hàn Mạc nếu nghe thấy lời này, đoán chừng phải cho mình một đấm mới được.

Sáp tới vừa nhìn, Hàn Mạc đã ngủ rồi, hô hấp vững vàng.

Thiệu Văn Phong bật cười, được rồi được rồi, lời vừa nãy của anh cũng bất quá chính là đột nhiên muốn nói, nếu để cho Hàn Mạc hiện tại sinh...... Thôi vậy, chờ thêm chút đi, trước không nói tình cảm của anh và Hàn Mạc còn chưa tới trình độ kia, chỉ cha Hàn cũng có thể một dao thọt chết mình.

Đắp chăn lại, Thiệu Văn Phong nhắm mắt cũng ngủ.

Tống Tân Kế gọi điện thoại cho Tống Tân Nghiệp, hai anh em xa cách nửa năm hẹn ở khách sạn......

Được rồi, còn có Trương Mạo và Thiệu Tử An cũng ở đây.

Thiệu Tử An thích Đại Kim Mao nhà Trương Mạo, cũng thích lúc ở cùng với Trương Mạo, hai người bọn họ chủ nhật trước ở nhà, trên căn bản ngoại trừ sớm tối chào hỏi căn bản một câu cũng không nói, hai người cảm thấy cho dù như vậy cũng rất tốt.Tống Tân Nghiệp đối với chuyện Thiệu Tử An ở nhà Trương Mạo rất buồn bực, cho nên làm ầm ĩ, rốt cục tối hôm qua, mang theo bao lớn bao nhỏ vào ở, còn mặt dày ở cùng một phòng với Trương Mạo.

Tống Tân Nghiệp lúc nhìn thấy anh hắn thiếu chút nữa không dám nhận, làm sao sẽ gầy nhiều vậy chứ, hơn nữa tóc cũng dài rồi, anh ấy cư nhiên cũng không cắt, còn dùng một sợi dây nịt túm đuôi nhỏ buộc ở sau ót.

"Anh?" Hắn sáp tới kêu một tiếng, Tống Tân Kế đang ngẩn người chớp chớp mắt quay đầu nhìn hắn, không hiểu nghiêng đầu.

"Sao thế?"

"...... Anh còn hỏi em sao thế? Anh có thể đừng một nửa thời gian một bữa cơm đều ở đó ngẩn người hay không? Em vừa nãy hỏi anh sao về sớm vậy." Tống Tân Nghiệp sắp phát điên, hắn chính là tính tình nóng nảy, nếu không phải lúc tới Trương Mạo từng dặn dò đừng để y kích động, hắn hiện tại cũng đã vỗ bàn hét lớn.

"Ừ...... Học xong hết rồi đương nhiên về, nếu không đi đâu?" Tống Tân Kế mím môi, trong đầu lại xuất hiện dáng vẻ nam nhân kia. Y hít sâu một cái nhắm mắt lại, muốn đem dáng vẻ nam nhân từ trong đầu đuổi ra.

Tống Tân Nghiệp cau mày, rõ ràng cảm thấy có chuyện gì không đúng, há hốc mồm còn chưa hỏi ra, đã bị Trương Mạo ở dưới gầm bàn đạp một cước.

Biểu tình Tống Tân Kế rõ ràng như vậy, bộ dáng thay đổi nhiều như vậy, rõ ràng chính là bị tình cảm cản trở mới sẽ như thế. Nếu lúc này truy hỏi, đoán chừng bữa cơm này đừng ăn nữa.

Thiệu Tử An chậm rãi ăn cơm, cũng không nói chuyện, ở chỗ đó nhét vào trong miệng ăn, ăn no lau lau miệng đứng lên, nhìn Trương Mạo, "Em về đây."

Trương Mạo gật gật đầu, đưa chìa khóa xe cho nó, "Cậu lái xe tôi về đi, dẫn Tiểu Kim ra ngoài đi dạo."

"Vâng, các anh từ từ ăn, bái bai." Khoát khoát tay với 3 người, Thiệu Tử An cầm lấy chìa khóa xe xoay người rời đi.

Tống Tân Kế khơi lông mày, nhìn bóng lưng Thiệu Tử An quay đầu cười hỏi: "Bạn nhỏ của mày?"

Trương Mạo hiểu ý tứ của y, lật mắt trắng, "Mày nghĩ nhiều rồi, đó là em trai của Thiệu Văn Phong, chỉ là ở tạm nhà tao một đoạn thời gian."

"Tao thấy nó rất thích mày đấy?" Tống Tân Kế thẳng vai, từ trong túi quần lấy ra điện thoại vẫn rung ong ong không ngừng nhìn một cái, sau đó mặt không biểu tình đặt ở một bên.

Trương Mạo khiêu mi nhìn, mím môi, "Có phải hay không...... Huh?"

Tống Tân Kế ừ một tiếng, bĩu môi.

Ngược lại Tống Tân Nghiệp, cánh tay nhấc lên liền cầm điện thoại tới, sau đó nhận, Tống Tân Kế tốc độ nhanh căn bản không có thời gian ngăn chặn.

"Anh ngược lại dám nghe điện thoại rồi." Bên kia điện thoại truyền tới âm thanh lạnh lẽo, Tống Tân Nghiệp sửng sốt, sau đó sắc mặt liền thay đổi.
"Anh là ai? Tìm ai?" Hắn không phải tên ngu, từ vừa nãy ngồi xuống ăn cơm tới bây giờ, điện thoại của Tống Tân Kế cũng chưa từng ngừng lại tiếng ong ong, hiện tại nhận điện thoại còn là một nam nhân, lại phối hợp với dáng vẻ tiều tụy của anh hắn, cái gì cũng nói rõ.

Tần Thụy sửng sốt, sắc mặt âm lãnh.

"Tống Tân Kế đâu."

"Anh gọi sai số rồi, tôi không quen Tống Tân Kế nào cả." Cạch một cái tắt điện thoại, Tống Tân Nghiệp xụ mặt nhìn nhìn ghi chép trò chuyện, bên trong căn bản toàn là cuộc gọi nhỡ của nam nhân tên Tần Thụy gọi tới.

"Tần Thụy...... Tần Thụy?!" Ban đầu còn chưa kịp phản ứng, hiện tại một cái nghĩ tới, Tống Tân Nghiệp hai mắt trợn tròn, khiếp sợ rống lên một cái.

Tống Tân Kế ảo não giơ tay lên lau mặt, y làm sao quên mất, nếu là bạn học của Hàn Mạc, vậy cũng là bạn học của em trai y, nhất định là quen biết.

"Sao anh có quan hệ với cậu ta?" Cơm cũng không ăn, quơ quơ điện thoại, xụ mặt.

"Ặc...... Chính là bạn bè bình thường." Tống Tân Kế gượng cười đưa tay lấy điện thoại, kết quả bị Tống Tân Nghiệp né tránh, "Thật đấy, bạn bè bình thường."

"Bạn bè nhà ai sẽ 24 tiếng gọi điện thoại? Anh nói thật với em được không?"

Tống Tân Kế mím môi không nói chuyện, y không biết nói thế nào.

Chả lẽ phải nói với em trai, chuyện của y và Tần Thụy? Nói đùa gì thế, y không nói ra được.

Trương Mạo liếc nhìn Tống Tân Kế, quay đầu nhìn về phía Tống Tân Nghiệp, khiêu mi, "Ăn no rồi? Vậy về nhà."

Hắn có thể nhìn ra khó xử của Tống Tân Kế, đôi khi việc riêng tư không thể chia sẻ với người khác, cho dù người kia là em trai ruột cũng vậy.

"Tao...... Ưm......" Mở miệng, Tống Tân Kế lời còn chưa nói ra khỏi đột nhiên có loại cảm giác buồn nôn, y một cái che miệng lại, "Ưm......" Buồn nôn thứ hai đánh tới, y đứng dậy tới phòng vệ sinh.

Mí mắt Trương Mạo nhảy một cái, nhìn Tống Tân Nghiệp ra hiệu hắn đừng động mình tới đó.

Trong phòng vệ sinh, Tống Tân Kế mở vòi nước ào ào xả nước, mình chống ở đó nôn khan không ngừng.

"Mày mang thai rồi." Trương Mạo cầm khăn giấy đưa cho y, mặt không biểu tình nói bốn chữ.

Mím môi, Tống Tân Kế nhận lấy khăn giấy lau lau, ngẩng đầu từ trong gương nhìn Trương Mạo, y cười khổ, "Ừ, mày nói đúng rồi."

Hai hôm nay vẫn ăn không vào, còn thích ngủ, lúc này buồn nôn, thân là bác sĩ sản khoa, nếu y không rõ ràng cái này đại biểu điều gì vậy công việc của y vô dụng rồi.

Y mang thai, nói ít cũng đã thời gian 1 tháng.

Trương Mạo nhìn y cau mày, "Có phải của Tần Thụy kia?"

"Ừ." Gật đầu một cái, Tống Tân Kế giơ tay lên nhu nhu dạ dày khó chịu. Y đã sớm ý thức được điểm này, tên Tần Thụy kia không thích đeo bao, lần nào cũng muốn bắn vào bên trong, cho dù tỷ lệ nam nhân mang thai không lớn, nhưng dựa theo tần số bình quân mỗi ngày một lần mà tính toán, y không mang thai thì thật có lỗi với cố gắng cày cấy như vậy của Tần Thụy.

Trương Mạo cau mày, đưa tay kéo y, "Trước ra ngoài lại nói."

Hai người trở lại bên bàn ăn, nhìn thấy Tống Tân Nghiệp cầm lấy điện thoại đang hủy thẻ SIM, Trương Mạo không hiểu đi tới vỗ vai hắn, "Cậu làm gì?"

"Vừa nãy Tần Thụy lại gọi tới, khiến tôi chửi một trận, dù sao tôi cũng nói sim này đã thay người dùng rồi, vậy thì vừa vặn, anh ngày mai anh đi làm sim mới đi, không thì em làm cho anh cũng được." Ở trước mặt Tống Tân Kế ném thẻ sim tới trong chén rượu bên cạnh.

Co rút khóe miệng, Tống Tân Kế gật gật đầu, cảm thấy hắn làm như vậy cũng không tệ.

Mình đã quyết định về đây, vậy thì đại biểu y không muốn tiếp tục có liên hệ gì với Tần Thụy nữa, mặc dù gần đây điện thoại của Tần Thụy mỗi ngày đều sẽ liên tục gọi tới, nhưng y chưa từng nhận nghe.

"Ngày mai......" Trương Mạo nhìn Tống Tân Nghiệp, nuốt lời trở lại.

"Tao biết phải làm gì, không cần lo lắng." Tống Tân Kế mím môi cười, lắc lắc đầu.

Hắn biết y phải tới bệnh viện làm kiểm tra, cũng biết, y sẽ giữ lại đứa nhỏ này.

Chương 55

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit + Beta: Vịt

Hàn Mạc ở nhà lại nghỉ ngơi 7 ngày, sau khi tới bệnh viện kiểm tra vết mổ khôi phục rất tốt, cũng không ở nữa.

Lái xe về phía công ty, Hàn Mạc vui vẻ ngâm điệu dân gian, ấn chế độ nghe điện thoại lúc lái xe.

"Hello ~ Mạo Mạo, em trở lại đi làm rồi! Vui không?"

"...... Mày tiếp tục không về anh liền đến nhà tóm mày, Hàn Mạc Tống Tân Kế gọi điện thoại cho mày không?" Trương Mạo nhìn văn kiện trong tay, thở dài.

"Không ạ, sao thế?" Hàn Mạc có chút ngoài ý muốn khơi lông mày, lái xe vào gara ngầm công ty, "Em đi lên nói với anh."

Trong phòng làm việc của Trương Mạo, Hàn Mạc vẻ mặt u ám ngồi trên ghế salon.

"Anh nói Tống Tân Kế mang thai?"

"Ừ, hôm qua anh gọi điện thoại hỏi, cậu ấy đã đi kiểm tra rồi, vừa vặn 1 tháng." Trương Mạo thở dài, rót chén nước ấm cho Hàn Mạc.

Đưa tay nhận lấy đặt ở trên bàn trà, cậu mặt không biểu tình lấy điện thoại ra, bấm số mới của Tống Tân Kế, không bao lâu, điện thoại liền kết nối, truyền đến âm thanh không có lực của Tống Tân Kế, "Tiểu Hàn?"

"Anh có phải coi em là đồ ngu hay không? Hôm đó gặp mặt đưa chìa khóa cho anh anh cũng không nhắc tới một câu chuyện anh mang thai, Tống Tân Kế anh rốt cuộc có ý gì?" Hàn Mạc rống giận về phía điện thoại, tức mặt đều đỏ.

Tống Tân Kế sửng sốt, thở dài, "Anh không có ý kia, chính là không muốn mày lo lắng mới không nói với mày."

Y sợ Hàn Mạc sau khi biết sẽ tâm tình kích động, kết quả hay rồi, vẫn là biết.

"Anh ở nhà, tan việc em tới." Hàn Mạc hừ một tiếng, kết thúc trò chuyện ném điện thoại sang một bên, lườm Trương Mạo một cái, "Anh biết làm sao không nói sớm với em?"

"Anh biết sớm hơn mày 6 ngày." Trương Mạo nhún vai, cầm cặp văn kiện bên cạnh đưa cho cậu, "Đây là hạng mục của mày, còn có thời gian 1 tuần, mày nhanh đuổi theo, thứ mấy người đó làm ra anh xem không thoải mái."

Hàn Mạc cầm tới lật lật, cau mày, "Đây không phải thiết kế của Tống nhị? Rất đại khí, chính là tục!"

"......" Trương Mạo trợn mắt trắng với cậu, mím môi, dáng vẻ có chút muốn nói lại thôi.

"Anh có lời thì nói thẳng." Hàn Mạc đã đứng lên định ra ngoài, nhìn dáng vẻ kia của hắn lại ngồi xuống, khơi lông mày, "Anh có phải thông đồng với Tống nhị hay không?"

Trương Mạo cầm lấy bút máy liền ném qua, bồm bộp vỗ bàn 2 cái, "Đừng nói nhảm, bọn anh đây gọi là lui tới bình thường, cái gì mà thông đồng với không thông đồng, bao khó nghe."

Hàn Mạc xùy một tiếng, liếc cặp văn kiện hắn lắc lư trong tay, nhếch miệng chậc chậc chậc chậc, sau đó quay đầu rời đi.

"Đừng đi mà, anh còn chưa nói hết đâu" Trương Mạo thấy cậu đã đi tới cửa, vội vàng lên tiếng gọi cậu, người này làm sao lại không thể giúp mình phân tích chút, tốt xấu gì hồi đó hắn cũng nhịn đau cho nghỉ đẻ một năm đấy! Quá vô tâm.

Hàn Mạc quay đầu nhìn hắn, hừ một tiếng, ngẩng ngẩng cằm, mang theo một cỗ ngạo kiều, "Nói giề? Gia đâu có thời gian nghe ngươi nói, gia bận lắm!"

Cạch một cái đóng cửa phóng làm việc lại, Hàn Mạc ưỡn eo rời đi.

Gần đây đau lưng, tối về nhà bảo Thiệu Văn Phong xoa bóp giúp cậu, ngủ nằm thẳng không thoải mái a.

Trương Mạo thở dài, lấy điện thoại ra lật lật, gửi tin nhắn cho Thiệu Tử An, buổi tối Tống Tân Nghiệp phải về nhà một chuyến, hắn và Tử An đi ra ngoài ăn cơm, lười khai hỏa.

Thiệu Tử An đang ở trong nhà tắm cho Đại Kim Mao hai tay ẩm ướt, không có cách nào gửi tin nhắn cho Trương Mạo, dứt khoát gọi điện thoại lại.

"Em đang tắm cho Tiểu Kim." Nhóc con đã quen mở miệng trao đổi với Trương Mạo, chỉ dừng lại ở một mình Trương Mạo, cùng Tống Tân Nghiệp bất quá chính là chào hỏi vấn an, sau đó hai người ai cũng không chủ động mở miệng nữa.

Nó có thể cảm giác được địch ý mà Tống Tân Kế đối với mình, nó cũng biết Tống Tân Nghiệp và Trương Mạo là loại quan hệ kia, nó bất quá chính là cảm thấy Trương Mạo giống như anh trai nó quan tâm chăm sóc nó, ít nhất mạnh hơn Thiệu Văn Phong. Không phải nói Thiệu Văn Phong đối với nó không tốt, chỉ là loại cảm giác này nó ở trên người Thiệu Văn Phong không lĩnh hội được, nó không biết biểu đạt, chỉ biết nó thích Trương Mạo, nguyện ý thân cận với hắn.

"Ừ, buổi tối ra ngoài ăn cơm, cậu muốn ăn gì?" Trương Mạo nghiêng đầu kẹp điện thoại, hai tay ở trên máy tính cạch cạch cạch ấn bàn phím.

"Em không muốn ra ngoài ăn, vừa nãy lúc em mang Tiểu Kim đi dạo mua đồ ăn rồi, bằng không buổi tối em nấu nhé?" Thiệu Tử An vỗ vỗ đầu Đại Kim Mao, bị nó vẫy một thân nước.

Trương Mạo có chút ngoài ý muốn, dừng tay lại cầm lấy điện thoại cười, "Cậu biết nấu cơm?"

"Ừ." Thiệu Tử An bĩu môi, cầm lấy khăn tắm lớn lau lau cho cún lông vàng, sau đó dắt nó ra khỏi phòng tắm, "Biết, làm bình thường."

"Được, buổi tối cậu nấu, tôi làm việc, cậu buổi trưa nhớ ăn cơm." Trương Mạo dặn dò một câu, sau đó cúp điện thoại.

Thiệu Tử An cúi đầu nhìn cún lớn đứng bên chân, nhún vai.

Nó chỉ biết trứng xào cà chua, hẳn...... Không có vấn đề đi?

Hàn Mạc là phái hành động, lúc làm việc nghiêm túc không thích bị quấy rầy, Thiệu Văn Phong biết điểm này của cậu, cho nên cả ngày không gọi điện thoại cho cậu.Kết quả......

Nhà ăn nhân viên công ty RS, Thiệu Văn Phong lần đầu tiên tới nơi này ăn cơm, một đám nhân viên vốn là lúc ăn cơm còn có thể tám chút bát quái xả tức, đáng tiếc, nhà ăn nhân viên hôm nay im ắng, ngoại trừ tiếng đũa va chạm đĩa thức ăn, những âm thanh khác căn bản không nghe thấy.

Đi tới cửa sổ nhìn một cái, Thiệu Văn Phong khơi mi, chỉ chỉ, "Đầu bếp Lưu, mỗi ngày đều là 3 mặn 3 rau 1 canh?"

Đầu bếp trưởng Lưu của nhà ăn đi theo bên cạnh anh hì hì cười không ngừng, "Vâng, mỗi ngày đều là 3 mặn 3 rau, phản ứng của nhân viên đều không tệ."

Thiệu Văn Phong vừa ý gật đầu, chỉ chỉ thịt gà kho tàu và tỏi tươi xào, "Cho tôi hai phần kia, hai cái bánh bao."

Đầu bếp Lưu nhanh chóng để cho đầu bếp nhỏ múc cơm cầm đĩa thức ăn cho Thiệu Văn Phong, xới cơm duỗi tay đưa cho Thiệu Văn Phong.

Ù ù ~~~

"Mạc Mạc? Sao thế?" Một tay nhận lấy đĩa thức ăn cầm ở trong tay, ngẩng ngẩng cằm ra hiệu mấy chủ quản đi theo mình giải tán, bê đĩa tới cái ghế bên cạnh, ăn miếng gà, mùi vị cũng không tệ lắm.

"Đói rồi." Hàn Mạc bĩu môi, ngồi liệt ở trên ghế làm việc.

Cậu mấy hôm nay được Thiệu Văn Phong hầu hạ ăn ngon uống ngon, béo lên rồi, lại càng lười hơn. Cậu bình thường không thích ra ngoài ăn cơm nhân viên, bình thường đều là Tống Tân Nghiệp hoặc là những nhân viên khác giúp cậu mang cơm hộp về, hiện tại tốt rồi, ăn cơm liền nghĩ tới Thiệu Văn Phong.

"Đói? Chưa ăn cơm?" Thiệu Văn Phong cau mày, nhìn đồng hồ đeo tay, "Anh ở nhà ăn công ty ăn cơm, em có muốn ăn không? Có gà xào mùi vị không tệ lắm."

"Muốn ăn, anh đưa tới đây." Hàn Mạc chẹp chẹp miệng, nghĩ tới mùi vị gà kho tàu nước miếng đều ứa ra.

"Sao em lười vậy?" Trong miệng nói lời ghét bỏ, nhưng vẫn là đi tới cửa sổ bán cơm lại đóng gói 2 phần, không thể đói bụng Hàn Mạc, anh cũng phải ăn cơm, được rồi, cùng nhau ăn đi.

"Em quen rồi." Hừ hừ hai tiếng, Hàn Mạc cúp điện thoại, hài lòng, thoải mái.

Thiệu Văn Phong phì cười lắc đầu, cầm 2 túi nhựa xoay người rời đi.

Chủ quản đi theo anh tới liếc mắt nhìn nhau, không hiểu ra sao.

Ông chủ làm gì thế? Không đúng, bánh màn thầu kia đã cắn một miếng rồi, còn mang đi nhiều hộp cơm như vậy.

Vừa ý? Đây là đi đưa cơm cho ai?

Ngải Văn ở một bên chẹp chẹp miệng, bưng đĩa ngồi một bên, "Nhìn gì, nhìn cái gì, ăn cơm, buổi chiều họp."

Thiệu Văn Phong lái xe tới công ty Hàn Mạc, vẫn được, lúc anh đến thức ăn còn nóng hổi. May mà công ty hai nhà cách không tính là quá xa, bằng không anh cũng không dám để Hàn Mạc ăn đồ lạnh.

Lão tổng công ty RS cố ý tới cửa đưa cơm, ai hả? Ai có mị lực lớn như vậy!
Lễ tân nhìn thấy Thiệu Văn Phong đi vào, anh vừa vào thang máy, nhân viên lầu trên không một ai không biết tin tức này.

Thấy Thiệu Văn Phong đều gật đầu chào hỏi, sau đó đưa mắt nhìn theo anh vào phòng làm việc của giám đốc......

Nhân viên trong cả phòng làm việc đầu ong một tiếng, sau đó vỡ tổ.

Giám đốc của bọn họ chính là có mị lực a a a a!!!

Giám đốc của bọn họ mê đảo lão tổng công ty RS!!!

Đây là ngọt ngào cỡ nào, nhộn nhạo cỡ nào, muốn chọc mù hai mắt mình cỡ nào a a a!!!

Hàn Mạc mở cửa phòng làm việc ra, xụ mặt không biểu tình nhìn bọn họ, một câu nói, trấn áp.

"Trước khi tan làm nộp bản kế hoạch thiết kế tháng sau, không làm được không được đi, tăng ca, không có phí tăng ca."

Một đám người ai thán, gào thét — Giám đốc Hàn anh không nhân tính, anh có đồng tính không nhân tính!!!

Khóe miệng Thiệu Văn Phong mang theo ý cười, nhìn cậu rụt đầu lại lớn lối hừ hừ hai tiếng, dáng vẻ hí hửng nhìn không sót một cái gì.

"Mau ăn cơm, ồn ào đói còn không ăn." Đưa đũa cho cậu, mở hộp cơm ra ra hiệu cậu tới ăn.

Hàn Mạc xoay xoay đầu, sáp tới há miệng, ăn thịt gà nam nhân đút tới, chớp chớp mắt, mang theo kinh hỉ tự mình ôm một hộp cơm, lặng lẽ mở ra ăn.

"...... Em cũng không nói tiếng cám ơn?" Thiệu Văn Phong chọn mấy miếng thịt gà cho cậu, lại đứng dậy rót cho cậu chén nước.

"Cám ơn." Phồng quai hàm, cười híp mắt nhìn cậu, "Cơm nhân viên của công ty các anh ngon thật á."

"Ừ, cũng tạm được." Sáp tới bẹp một cái hôn miếng, Thiệu Văn Phong chẹp chẹp miệng, "Buổi chiều anh họp, em nói với mẹ anh một tiếng không cần mang cơm cho anh."

Hàn Mạc sửng sốt, không hiểu nhìn anh, nuốt xuống miếng cơm trong miệng cậu nghi ngờ hỏi: "Anh không về ăn cơm? Tăng ca? Vậy có cần để cửa cho anh không?"

Gần đây nam nhân này mỗi ngày đều đúng giờ đúng giấc về nhà ăn cơm, thật sự quên mất anh có bao nhiêu việc bận rộn.

"Không cần, quá muộn anh liền ở công ty ngủ, có một phương án hợp tác với TH phải định ra, hợp tác lần này rất quan trọng, không có cách nào thả tay để cho bọn họ tự làm." Thiệu Văn Phong ăn cơm nhanh, thời gian nói chuyện một lát như vậy đã ăn xong.

Hàn Mạc ăn cơm chậm, nhai kỹ nuốt chậm. Đây là bởi vì lúc đó mang thai Tống Tân Kế thấy cậu ăn ngấu ăn nghiến cứng rắn chỉnh đốn cậu.

"Ừ, anh cầm chìa khóa của em đi đi, buổi tối về tự mở cửa, ở công ty cũng không thoải mái." Cúi đầu không nhìn nam nhân, thanh âm Hàn Mạc rất nhỏ, nhưng Thiệu Văn Phong nghe thấy được.

Nam nhân mím môi cười khẽ, anh sẽ không nói với Mạc Mạc, phòng làm việc của anh có phòng nghỉ ngơi, bên trong tất cả gia cụ đều có.

"Đúng rồi, Tống Tân Kế mang thai!" Thình lình, Hàn Mạc ngẩng đầu nói một câu.

Thiệu Văn Phong đang ở kia nhắm mắt dưỡng thần, sau khi nghe thấy tiếng của cậu mí mắt cũng không nhấc, ừ một tiếng.

Hàn Mạc chớp chớp mắt, sáp tới đẩy đẩy anh, "Em nói Tống Tân Kế mang thai, anh sao chỉ ừ một tiếng, không phát biểu ý kiến?"

"Có cái gì phải phát biểu, việc của người ta." Thiệu Văn Phong giơ tay lên túm vai cậu, sáp tới cọ cọ, "Nhức đầu."

Hàn Mạc nghiêng mặt dán dán trán nam nhân, trong lòng cả kinh, "Anh có phải phát sốt hay không?" Xoay người lại sờ sờ, nhiệt độ có chút cao.

"Không biết, không thoải mái." Nam nhân nhắm mắt lại buồn bực mở miệng, còn phối hợp ho khan một tiếng.

Hàn Mạc nhíu nhíu mày, nhìn thời gian.

Nam nhân hẳn sắp đi rồi, về công ty họp, vấn đề là......

Cậu không yên tâm a!!! Cậu thật sự không yên tâm!!!

______________

Thịt gà kho tàu:

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau