THẲNG NAM BIẾN DỰNG PHU (HI! ĐỪNG CHẠY)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thẳng nam biến dựng phu (hi! đừng chạy) - Chương 41 - Chương 45

Chương 41

Edit + Beta: Vịt

Trương Mạo trở về phòng làm việc, chân trước đóng cửa lại chân sau Tống Tân Nghiệp đã đẩy cửa tiến vào, còn khuôn mặt bình tĩnh chạy thẳng tới trước người hắn, giơ tay lên ấn hắn ở trên ghế làm việc, trên cao nhìn xuống hắn.

Chớp chớp mắt, ngẩng đầu nhìn hắn.

Động động bả vai, phát hiện bị ép tới chặt cứng, Trương Mạo ngay sau đó buông lỏng thân thể tựa vào trong lưng ghế tựa, khơi lông mày, "Cậu đây coi như là tập kích ông chủ?"

Tống Tân Nghiệp tức run rẩy mãi.

Hắn và Trương Mạo quen biết nhiều năm như vậy, chưa từng thấy người này bởi vì chuyện gì mà thay đổi sắc mặt.

Ngày đó mình hôn hắn cũng không có ý nghĩ khác.

Ngày đó nhìn thấy mình ở trên giường hắn ngủ cũng không có ý nghĩ khác.

Ngày đó mình sinh hờn dỗi với hắn vẫn là không có ý nghĩ khác.

Hiện tại......

Tống Tân Nghiệp nhìn Trương Mạo vẫn luôn mỉm cười nhìn mình, cảm giác mình sắp điên rồi.

Hắn cũng không biết từ lúc nào thì cứ chú ý người đàn ông này, chờ lúc hắn ý thức được liền suốt buổi tối tìm gái sóng lớn (*) lên giường cũng trở thành đè người đàn ông này dưới thân, nhưng hắn biết, muốn lừa Trương Mạo lên giường thật sự khó khăn.

((*) sóng lớn là chỉ người mông to ngực lớn eo nhỏ)

Hắn sợ nếu quả thực tới ngày đó, nam nhân bình tĩnh này sẽ một bên cùng hắn làm tình, một bên hỏi hắn mấy thứ số liệu báo biểu hôm nay đã làm xong chưa!

Hít sâu một cái chậm rãi phun ra, Tống Tân Nghiệp cúi người xuống, hai chân khụy một cái trực tiếp nửa quỳ trước người Trương Mạo, chôn mặt trên đùi hắn, hai cánh tay chặt chẽ ôm eo hắn.

Hắn còn có thể làm sao a? Làm sao mới có thể làm cho người đàn ông này thật sự từ trong lòng coi trọng mình.

Trương Mạo kinh ngạc mở to mắt, nhìn đỉnh đầu Tống Tân Nghiệp.

Nếu như Tống Tân Nghiệp giờ phút này ngẩng đầu, hắn liền sẽ nhìn thấy Trương Mạo hiếm thấy bởi vì hắn lộ ra biểu tình kinh ngạc, đáng tiếc, hắn không ngẩng đầu, hắn buồn bực chôn mặt chờ Trương Mạo đẩy hắn ra, sau đó không lạnh không nhạt nói với mình, giờ làm việc đến rồi, nên trở về làm việc.

Giơ tay lên ở giữa không trung ngừng một lát, Trương Mạo thở dài vẫn là nhẹ nhàng đặt tay ở đỉnh đầu Tống Tân Kế, thuận tóc hắn sờ hai cái, dáng vẻ kia giống như là đang trấn an lông vàng lớn nhà mình làm nũng.

"Tân Nghiệp? Cậu như vậy tôi cảm thấy rất kỳ quặc." Cười khổ cúi đầu nhìn hắn, Trương Mạo cảm giác mình có chút luống cuống.

Hắn mấy năm nay đều bận rộn công việc, căn bản không có thời gian suy nghĩ quan hệ nam nữ, bình thường có tụ tập thì đi, không tụ tập thì ở trong nhà.

Hắn là nam nhân cấm dục điển hình, sống ở trong đô thị phồn hoa.

Tống Tân Nghiệp chôn mặt, thanh âm ấp úng hừ hừ, "Tôi ngốc thoải mái như vậy."

...... Trương Mạo thở dài, được rồi, nam nhân này hiện tại nhìn ra dường như rất mỏng manh, hơn nữa có một loại mỏng manh thuộc về ảo giác của mình.

Tống Tân Nghiệp vốn là còn muốn chờ Trương Mạo có thể nói hai câu dỗ dành mình đều sắp mơ hồ rồi, cũng không có nghe thấy một câu nói của nam nhân.

Bất đắc dĩ, hắn bán ngẩng đầu nhìn về phía Trương Mạo, kết quả tức mặt đều tím.

Trương Mạo đang cầm một sấp văn kiện, giơ ở trên đỉnh đầu hắn lật xem, bộ dáng rất chuyên chú, căn bản không chia tâm tư ở trên người mình.

"Trương Mạo! Anh là đồ ngốc!"

Tống Tân Nghiệp xù lông, đứng lên rống với hắn một cái sau đó xoay người rời đi.

Trương Mạo không hiểu ra sao nhìn bóng lưng hắn, giật giật hai chân bị đè tê dại, cau mày.

Hắn rốt cuộc làm sao lại biến thành đồ ngốc trong miệng Tống Tân Nghiệp? Lời này nói cũng quá dứt khoát.

Hàn Mạc đi làm là Thiệu Văn Phong lái xe đưa tới, trực tiếp đưa đến cửa công ty.

"Buổi tối tôi đón em tan làm." Kéo tay Hàn Mạc muốn xuống xe, Thiệu Văn Phong sáp tới chớp chớp mắt với cậu.

"Anh lại muốn tới nhà tôi cọ giường?" Đối với hành động vô sỉ thỉnh thoảng cọ giường của Thiệu Văn Phong Hàn Mạc đã không muốn đi truy cứu, ít nhất một điểm có thể khẳng định, lúc có Thiệu Văn Phong ở đây chất lượng giấc ngủ của cậu nâng cao không ít.

"Ừ, đúng, tôi còn muốn cọ em." Thiệu Văn Phong thoải mái gật đầu, thừa dịp thời gian Hàn Mạc trừng mắt sáp tới hôn mặt cậu, sau đó đưa tay đẩy một cái, lại kéo cửa xe, lái xe rời đi.

Hàn Mạc nhìn đuôi xe nghênh ngang rời đi trợn to mắt trắng, đồ lưu manh thối.

Mới vừa đi hai bước, điện thoại đặt ở túi quần vang lên, Hàn Mạc lấy ra nhìn khơi mi ngẩng đầu, sau đó nhận điện thoại, "Em tới dưới lầu rồi, còn gọi điện thoại cho em làm gì."

Trương Mạo đứng ở tầng 5, xuyên qua cửa sổ nhìn xuống, thấy cậu vào công ty sau đó khẽ cười một tiếng, "Vừa rồi anh nhưng nhìn thấy mày xuống xe rồi, nói, ai đưa mày tới?"

"Anh trai em a, anh không nhận ra chiếc xe kia?" Hàn Mạc giơ tay lên chào hỏi với nhân viên trong công ty sau đó đi tới thang máy.

"...... À à, là anh mày, mày tới phòng làm việc của anh chút, anh có chuyện trưng cầu với mày." Trương Mạo bĩu môi cúp điện thoại, liếc nhìn tấm hình một nhà ba người đặt ở trên bàn làm việc, phía trên là cha hắn, mẹ hắn, còn có hắn.

Hàn Mạc ra khỏi thang máy liền gặp Tống Tân Nghiệp đầy mặt vẻ sa sút tinh thần bị đả kích, tò mò sáp tới vỗ vai hắn, chớp chớp mắt quăng mị nhãn với hắn, "Tống nhị? Mày bị sưng phù hả?"

"......" Tống Tân Nghiệp khóe miệng co giật nhìn cậu, cực kỳ không hiểu hình thức bán manh lúc này của Hàn Mạc, giơ tay lên vẫy vẫy, trực tiếp xoay người vào phòng làm việc của mình.Hàn Mạc quay đầu liếc nhìn những đồng nghiệp khác, chỉ chỉ cửa phòng làm việc hắn, "Ai kích thích hắn?"

Cậu vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Tống Tân Nghiệp không tinh thần như vậy, bình thường tên kia còn có thể lăn qua lăn lại nhiều hơn mình.

"Không biết a, giám đốc Hàn, vừa nãy phó tổng từ phòng làm việc của giám đốc đi ra ngoài đã biến thành như vậy, biểu tình kia quá u oán." Một nhân viên tính cách tương đối sáng sủa trong đó nhún nhún vai, giải thích một câu với cậu.

Hàn Mạc tỏ vẻ hiểu gật đầu, xoay người đi về phía phòng làm việc của Trương Mạo, trên đường còn cầm hai miếng socola nhân viên đặt trên bàn nhét vào trong miệng.

"Hi, tìm em có việc gì?" Gõ cửa đi vào phòng làm việc, nhìn thấy Trương Mạo đang ngồi ở phía sau bàn làm việc xem văn kiện, cậu sáp tới ngồi đối diện giơ giơ tay chào hỏi.

Trương Mạo vén mí mắt nhìn cậu, giơ tay lên chỉ chỉ vị trí khóe miệng mình ra hiệu Hàn Mạc lau lau, "Mày có thể ăn thứ gì thì ăn thứ đó hay không, đừng giống như trẻ con cái gì cũng ăn?"

Hàn Mạc xoa xoa miệng, hừ một tiếng.

"Nói đi, rốt cuộc có chuyện gì, gần đây không phải không có công việc gì cần em giám sát sao, em muốn nghỉ ngơi một chút, anh cũng biết, dự án kia của công ty Thiệu Văn Phong làm cho em tiêu hao quá nhiều tinh lực." Nhún nhún vai, cậu ngáp.

Cho dù hôm nay ngủ được rất không tệ, nhưng cậu vẫn buồn ngủ lợi hại.

Kể từ khi mang thai đến bây giờ, Hàn Mạc liền phát hiện, thân thể cậu xảy ra biến hóa. Trước kia đi ra ngoài chơi đùa đều cảm thấy rất hưng phấn, hiện tại nghe ai nói đi uống rượu cậu liền cảm thấy mệt mỏi, hoàn toàn không muốn đi.

Mỗi ngày đúng lúc đúng giờ buồn ngủ, lúc tiểu bảo bối ngủ cậu ở bên cạnh bồi ngủ, tiểu bảo bối tỉnh dậy cậu ở bên cạnh bồi chơi, hoàn toàn là một dáng vẻ người cha nhị thập tứ hiếu.

"...... Được rồi, không để cho mày theo dự án." Trương Mạo lặng yên thu lại văn kiện đặt ở trong tay, trợn mắt trắng với cậu.

Hắn có thể làm sao đây? Người ta đều không biểu thị muốn giúp đỡ hắn san sẻ, muốn nghỉ ngơi, chả lẽ hắn còn có thể mặt dày cầu xin?

"Em giỡn với anh đấy, còn tưởng thật." Hàn Mạc ha ha cười không ngừng, đưa tay cầm lấy cặp văn kiện hắn vừa để một bên tới trước người, mở ra nhìn một chút khơi mi, "Chỉ chuyện này? Em nhận."

"Không phải, anh hai ngày nữa phải về quê một chuyến, mày giúp anh trông công ty." Giao công ty cho Hàn Mạc kỳ thực rất không nhân đạo, Hàn Mạc phải trông con, không có nhiều tâm tư quản công ty hắn rõ ràng, nhưng giao cho người khác hắn không yên lòng.

Trợ lý của mình mặc dù năng lực làm việc mạnh nhưng không gánh được chuyện này, Tống Tân Nghiệp...... Thôi vậy, tiểu tử kia chính là tên điên, lúc tâm tình tốt làm việc có chương có cứ, tâm tình không tốt thì làm qua loa, hắn sợ giao công ty cho Tống Tân Nghiệp không được 1 tháng, e rằng liền phải phá sản giải tán.

Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là phải dựa vào Hàn Mạc chống đỡ.

Hàn Mạc ngược lại rất hiểu ý tứ của hắn, gật đầu một cái không cự tuyệt, chỉ bất quá vẫn là hỏi thêm một câu, "Anh về quê làm gì?"

"Xem mặt, kết hôn, sinh con." Biểu tình Trương Mạo không thay đổi, vẫn là nụ cười mang theo nhàn nhạt như vậy, ngữ khí cũng không có lên xuống, mấy chữ này từ trong miệng hắn nói ra làm cho cả người Hàn Mạc đều không ổn.

Xem mặt, kết hôn, sinh con.

Hắn đi một tháng......

Này con mẹ nó cái tốc độ cứt chó gì!!

Hàn Mạc trì hoãn hồi lâu mới kịp phản ứng, sau đó xoạt một cái từ trên ghế đứng lên, xoay người ra cửa, không tới 3 phút, cậu lại tiến vào, một lần nữa ngồi ở đối diện Trương Mạo, bộp bộp bộp duỗi tay vỗ bàn, "Tổng giám đốc tiên sinh, anh có thể đừng đem loại chuyện này nói đơn giản giống như ra đường đả tương du (*) hay không? Anh có thể có chút dao động ngữ khí biểu tình hay không? Đệt, nhà amh là nông thôn em biết, anh những năm này phấn đấu là vì trong nhà em cũng biết, vấn đề là, anh không thể bởi vì như vậy liền trở về kết hôn sinh con a! Cái này không hợp logic!"

((*)Đả tương du: mua nước mắm, lấy xì dầu (nghĩa đen); đi ngang qua. Ở TQ trước đây, khi muốn mua xì dầu người ta phải mang chai đến cửa tiệm để mua. Cụm từ này phát sinh trong một trường hợp như sau: Có một người MC thực hiện chương trình truyền hình trực tiếp, trong quá trình cần phỏng vấn 1 số người dân, khi MC đó gọi 1 người qua đường và phỏng vấn thì nhận đc câu trả lời là"Đả tương du" rồi người này liền đi mất, ý nói là người đó chỉđi mua xì dầu mà thôi, không quan tâm đến việc khác. Sau này từ này thường đc dùng trong các trường hợp có 1 người đi ngang qua nhưng ko để tâm đến những gì diễn ra bên cạnh)
Trương Mạo cau mày, không quá hiểu Hàn Mạc đột nhiên khó chịu là xảy ra chuyện gì.

Có cái gì không hợp logic?

Hắn lập tức 30 tuổi rồi, trong nhà sốt ruột bảo hắn về xem mắt có cái gì không đúng.

Xem mắt thành công đương nhiên chính là kết hôn sinh con cái này có gì sai? Câu nào của hắn biểu đạt không rõ ràng làm cho Hàn Mạc cảm giác mình là bị người trong nhà bức bách?

"Hàn Mạc, Hàn Mạc, mày có phải hiểu lầm hay không?" Hắn giơ tay lên để cho Hàn Mạc đừng nóng nảy như vậy, chỉ chỉ khung ảnh đặt ở một bên, bĩu bĩu môi, "Mẹ anh đợt này gọi điện thoại cho anh mãi, mỗi lần gọi điện thoại chỉ nói hai điểm, một, bọn họ lớn tuổi rồi muốn ôm cháu trai, hai, anh lớn tuổi rồi nên có một đứa con, chỉ như vậy."

Nhún nhún vai, thấy sắc mặt Hàn Mạc thay đổi lại muốn gào lên với hắn, hắn khẽ cười một tiếng, "Anh cảm thấy cũng nên tìm phụ nữ lập gia đình rồi, người ta không đều nói trước lập nghiệp sau lập gia đình sao, anh hiện tại coi như là sự nghiệp có thành công, muốn kết hôn sinh con trải qua cuộc sống vợ con đầu giường nóng (*) có cái gì không đúng?"

((*) chỗ này ý là gia đình êm ấm)

Hàn Mạc há hốc mồm, nghĩ kỹ dường như không có gì sai, nhưng luôn cảm thấy chỗ nào đó không đúng.

Bất quá Trương Mạo cũng đã tính toán xong rồi, cậu cũng không có thể có thể nói. Chuyện bản thân cậu cũng chưa giải quyết xong đâu, đâu có nhiều tâm tư như vậy đi quản người khác.

Vẫn là trước quản tốt chính mình đi.

Thở dài, cậu gật gật đầu với Trương Mạo, hai tay mở ra tỏ vẻ mình không lời nào có thể nói, "OK, anh nếu cảm thấy như vậy tốt anh liền làm, còn có chuyện khác muốn bàn giao không?"

Trương Mạo lắc lắc đầu, lấy điện thoại ra lật lật, sau đó từ trong ngăn kéo bên cạnh lấy ra phong thư phồng phồng ném tới trên bàn, bĩu bĩu môi, "Này, bao lì xì cho con nuôi của anh, chờ anh trở lại sau đó lại đi thăm nó, nhóc con kia chỉ xem ảnh thôi đã rất đáng yêu."

Hàn Mạc hiện tại chỉ cần là có người khen con trai nhà cậu đáng yêu xinh đẹp mềm mại, cậu đều đặc biệt vui vẻ, vui thích duỗi tay cầm phong thư cười khà khà, "Cám ơn nhe, chờ anh trở lại tới nhà thăm, đoán chừng lúc ấy nó có thể bắt đầu bước đi rồi."

Cậu dự tính, Trương Mạo thế nào cũng phải đi khoảng 3 tháng, chờ Trương Mạo trở lại con trai nhà cậu cũng đầy tuổi rồi, tới lúc đó có thể bắt đầu huấn luyện bước đi, dáng vẻ tiểu bảo bối xiêu vẹo chân nhỏ ngắn từng bước từng bước đi về phía trước khẳng định đặc biệt đáng yêu.

Cầm cặp văn kiện ra khỏi phòng làm việc của Trương Mạo, còn chưa đi hai bước đã bị Tống Tân Nghiệp kéo cánh tay tới phòng làm việc của hắn, Hàn Mạc cảm thấy hôm nay mình nhất định có thể trở thành anh trai tri tâm, nhìn dáng vẻ kia của Tống Tân Nghiệp liền biết là muốn tìm mình ói nước đắng (*).

((*) nước đắng: nỗi khổ trong lòng)

"Vừa nãy Trương Mạo tìm mày nói gì?" Liếc nhìn cặp văn kiện cậu cầm trong tay, phát hiện là cái vừa nãy Trương Mạo xem, Tống Tân Nghiệp khơi mi, hắn còn tưởng rằng dự án này là Trương Mạo muốn làm.

"Không có chuyện gì khác, anh ấy phải về quê một đoạn thời gian, bảo tao giúp đỡ nhìn công ty, mày gần đây rất không thích hợp nhe, đối với Trương Mạo có phải quan tâm có chút quá nhiều rồi hay không?" Hàn Mạc là một người nhạy cảm, cậu có thể cảm giác được trong thời gian một năm mình rời đi, giữa Tống Tân Nghiệp và Trương Mạo nhất định có tiến triển gì đó, hoặc là nói, tiến triển đơn phương.

Ít nhất ở chỗ cậu có thể nhìn thấy, Tống Tân Nghiệp đã không chỉ một lần đối với Trương Mạo ngẩn người, ánh mắt kia thoạt nhìn giống như là muốn một ngụm nuốt Trương Mạo vào vậy.

Cậu có chút buồn bực, làm sao ngay cả Tống Tân Nghiệp cũng trở thành thích nam nhân? Bị cậu lây bệnh?

"Về quê? Sao lại muốn về quê?" Tống Tân Nghiệp cau mày, không giải thích được nghiêng đầu nhìn về phía Hàn Mạc.

Vừa nãy ở phòng làm việc của Trương Mạo hắn làm sao một câu cũng không nghe nói, nam nhân kia căn bản là không định nói với mình quyết định trọng đại như vậy.

"Nói là muốn đi xem mắt, sau đó kết hôn sinh con, anh ấy hình như......" Hàn Mạc nói còn chưa dứt lời, Tống Tân Nghiệp đã giống như một trận cuồng phong từ bên cạnh cậu xông ra ngoài, tiếng đập cửa rất lớn, dọa Hàn Mạc vỗ vỗ trái tim nhảy không ngừng.

Trương Mạo đang gọi điện thoại cho trong nhà, "Mẹ, con chuẩn bị đặt vé máy bay rồi, nếu không xảy ra ngoài ý muốn con......"

"Trương Mạo! Anh rốt cuộc có ý gì!" Tống Tân Nghiệp ngay cả cửa cũng không gõ trực tiếp vọt vào, há mồm liền rống.

Trương Mạo sửng sốt, thấy dáng vẻ mắt mặt đỏ lên nộ khí đằng đằng có chút há hốc mồm, vội vàng nói với điện thoại câu hiện tại có việc sau này lại gọi, sau đó cúp điện thoại.

"Lễ phép căn bản của cậu bị chó ăn rồi." Hắn mặt lạnh nhìn về phía Tống Tân Nghiệp, ngữ khí có chút không tốt.

Thằng cha khó hiểu, rốt cuộc muốn làm gì!

Vừa nãy nói mình là đồ ngốc, hiện tại lại vô duyên vô cớ gào mình, đây rốt cuộc là tình huống gì. Hắn không trêu chọc đến Tống Tân Nghiệp đi, người này làm gì giống như pháo chạy tới trước mặt mình nổ tung vậy.

"...... Tôi vốn không có lễ phép, tôi trong mắt anh luôn là thằng nhóc thối, cho dù tôi hiện tại hơn 20 tuổi anh vẫn là coi tôi là thằng nhóc thối!" Tống Tân Nghiệp khó chịu giơ tay lên gãi gãi da đầu, một tay đặt ở bên eo xoay một vòng tại chỗ.

"Lời này của cậu nên nói với cha cậu hoặc là anh cậu, tôi không cho rằng cậu cao 1m9 sẽ là thằng nhóc thối." Trương Mạo thở dài, cầm điếu thuốc ngậm trong miệng.

Hắn bình thường không làm sao hút thuốc, nhưng hôm nay bị Tống Tân Nghiệp nháo thật sự có chút phiền muộn, loại cảm giác làm cho anh không có cách nào nắm chắc này thật sự là rất mệt mỏi.

"Vậy anh tại sao không nói với tôi chuyện anh phải về nhà kết hôn sinh con?" Tống Tân Nghiệp trợn đôi mắt trâu, thẳng tưng nhìn Trương Mạo, miệng mím lại, dáng vẻ còn có chút ủy khuất.

Trương Mạo nếu không phải rất bình tĩnh, hắn thật sự muốn trợn mắt trắng.

Hắn kết hôn sinh con có liên quan gì tới Tống Tân Nghiệp, còn phải báo cáo một tiếng?

"Tân Nghiệp, cậu muốn biểu đạt cái gì? Tôi 30 tuổi rồi, giống anh cậu, anh cậu thích nam nhân cho nên tới bây giờ cũng không kết hôn, cậu ấy không tìm được thích hợp, tôi tin nếu cậu ấy tìm được đoán chừng cũng kết hôn. Tôi đối với kết hôn sinh con thật sự không có yêu cầu gì, nhìn thuận mắt thì ở cùng nhau, sau đó sống, cái này có gì không đúng?"

Hắn thật sự rất không hiểu, thật sự.

Tống Tân Nghiệp cau mày, nhìn dáng vẻ không sao cả kia của Trương Mạo, thốt ra, "Vậy tôi kết hôn với anh, chúng ta sinh con!"

Chương 42

Edit + Beta: Vịt

Hàn Mạc phát hiện, mấy ngày gần đây Trương Mạo có chút tinh thần hoảng hốt.

Nói thí dụ như hiện tại......

Cậu đã cầm văn kiện ở trước mặt Trương Mạo lắc lư một hồi rồi, kết quả Trương Mạo cư nhiên có thể triệt để không đếm xỉa cậu, cậu vóc người cao lớn uy vũ như vậy chả lẽ lớn toi công?

"Trương Mạo!" Bộp một cái dùng văn kiện vỗ vào đỉnh đầu Trương Mạo, Hàn Mạc trừng mắt la hắn một tiếng.

"Cái gì?" Trương Mạo lấy lại tinh thần, ngẩng đầu ánh mắt mê man nhìn Hàn Mạc, chớp chớp mắt nhìn văn kiện trong tay cậu, bừng tỉnh, "À, mày làm xong rồi?"

"......" Hàn Mạc co rút khóe miệng, đưa cặp văn kiện cho hắn, sau đó ngồi đối diện hắn hai tay ôm ngực cằm nhấc lên, "Anh không phải nói muốn về quê? Sao còn chưa đi?"

Tay Trương Mạo lật xem văn kiện ngừng lại, bĩu môi.

Hắn thì muốn đi, vấn đề là thẻ căn cước bị Nhị Hổ Tống Tân Nghiệp cầm chạy mất rồi, hắn muốn đặt vé cũng không đặt được.

(nhị hổ: ngốc nghếch)

Thở dài, bả vai rũ xuống bất đắc dĩ nhìn Hàn Mạc, mở miệng lại khép lại, sau đó mang theo khó chịu giơ tay lên niết niết xương mũi, mím môi dưới.

Hàn Mạc nhìn một loạt động tác của hắn có chút há hốc mồm, này có cái gì giống với Trương Mạo bình thường bình tĩnh, làm sao hiện tại sẽ bất đắc dĩ như vậy?

"Nói nhanh lên, rốt cuộc sao thế." Cậu không phải bát quái, mà là cậu thật sự rất tò mò. Mặc dù bát quái và tò mò kỳ thực cũng không có gì khác nhau qua lớn, nhưng Hàn Mạc tỏ vẻ, cậu là người có tố chất, sẽ không nói bát quái ra ngoài, chỉ sẽ ở trong lòng mình tò mò chút, thật sự cũng chỉ là một chút.

Trương Mạo lại lần nữa thở dài, lưng eo khẽ cong giống như trút giận xong gục trên bàn làm việc, chu mặt vểnh miệng.

Da đầu Hàn Mạc tê dại, sống lưng từng đợt tỏa gió lạnh.

Nếu như không phải cậu còn có lý trí, e rằng lúc này nhất định bị bộ dạng này của Trương Mạo dọa nhảy dựng chạy ra ngoài cửa.

"Trương Mạo! Trương Mạo anh làm sao thế? Anh có phải bị bệnh hay không!" Thằng cha này còn làm nũng nữa? Rốt cuộc là tình huống thế nào, quá dọa người.

"Mày mới có bệnh, anh chỉ là đang buồn bực." Trương Mạo nghiêng đầu, dùng má trái dán mặt bàn lạnh như băng hóa giải khô nóng của mình, bán nhắm mắt hừ một tiếng, "Tống Tân Nghiệp cầm thẻ căn cước của anh, thằng nhãi kia còn nói muốn sinh con với anh......"

"A?! Ha ha ha ha ha ha, anh nói, nó muốn sinh con với anh?! Ha ha ha ha ha, trời mẹ ơi, truyện cười gì thế này, có cần kinh khủng vậy hay không!" Hàn Mạc sửng sốt, sau đó bộc phát ra tiếng cười điên cuồng, làm cho mặt Trương Mạo liền biến sắc, giơ tay lên cầm cặp văn kiện bên cạnh ném qua.

"Hàn Mạc! Nghiêm túc chút!"

Hắn đang rất phiền, làm gì mà cười điên cuồng như vậy.

Hàn Mạc cười khoát tay, ho khan mấy tiếng đè xuống ý cười, nhưng vẫn là câu khóe miệng duỗi tay qua chọt đầu Trương Mạo, "Khụ, Trương Mạo, hoa đào của anh nở rồi."

"......" Trương Mạo ngay cả tâm tư nói chuyện với cậu cũng không có, người này không thể đứng đắn chút, thiệt thòi hắn mấy hôm trước mới đưa bao lì xì lớn cho nó, một chút lòng đồng tình cũng không có.

Hàn Mạc khả năng cũng cảm thấy mình có chút hả hê quá mức, vội vàng nín cười, đứng lên rót cho hắn ly cà phê bưng trở lại đặt trên bàn, nghiêm trang ngồi đối diện hắn hỏi: "Nó muốn sinh con với anh, vậy anh? Thả nào hai hôm nay không thấy Tống nhị, đây là chờ anh?"

Trương Mạo vén mí mắt nhìn cậu, trợn mắt trắng.

"Không biết nó chờ gì, dù sao không xin phép đã nghỉ làm, trừ tiền lương!" Càng nghĩ càng tức giận, Trương Mạo nghiến răng nghiến lợi ngồi dậy, cười lạnh, "Anh đã đi bổ sung thẻ căn cước rồi, cũng chỉ việc hai ngày này, mày tới lúc đó đừng quên giúp anh trông công ty." Suy nghĩ một chút, hắn lại bồi thêm một câu, "Không được nói với nó chuyện này!"

"Ặc...... Anh xác định?" Hàn Mạc khơi mi, không nói với Tống nhị chuyện Trương Mạo bổ sung thẻ căn cước, vậy nếu như Trương Mạo đột nhiên chạy, quả pháo Tống Tân Nghiệp kia còn không phải nổ tung cả công ty?"Ờ, anh xác định." Trương Mạo mất mặt nhìn cậu, hừ hừ hai tiếng.

Hắn cũng không muốn bởi vì Tống Tân Nghiệp lại kéo dài quyết định của mình, kỳ thực nghĩ kỹ chút, hắn không bài xích thổ lộ của Tống Tân Nghiệp, mặc dù có chút hành động quá kích. Nhưng nói thực, hắn đối với Tống Tân Nghiệp không có cảm giác gì không tốt, bị thổ lộ đột ngột như vậy cũng chỉ là có chút ngây ngốc, thực sự!

Nhị hổ Tống Tân Nghiệp kia cư nhiên thừa dịp lúc hắn ngây ngốc cướp ví tiền của hắn lục thẻ căn cước của hắn lấy đi, loại hành vi này là không thể tha thứ! Thằng ngốc kia, coi như mình không phải bởi vì xem mặt kết hôn mới về nhà, vậy cũng phải về nhà thăm lão nhân a! Sao lại xúc động như vậy chứ!

Chuyện kết hôn sinh con bởi vì thổ lộ đột ngột của Tống Tân Nghiệp làm cho trong lòng hắn sinh ra chút do dự, mặc dù hắn không biết rõ do dự này là bởi vì sao, nhưng Trương Mạo rõ ràng, hoạt động xem mắt lần này khả năng phải tiêu tan rồi.

Hàn Mạc nghe ngữ khí của hắn như vậy thì nghiêm túc, tự nhiên cũng sẽ không nói cái khác nữa, xoay xoay con ngươi, cậu cười khà khà.

"Lát nữa ra ngoài ăn tối? Em mời anh." Thấy ánh mắt hoài nghi kia của Trương Mạo, cậu nhún nhún vai, "Anh cho con trai em bao lì xì lớn như vậy, em thế nào cũng phải tỏ lòng biết ơn chút, đi đi đi đi, xem anh hai hôm nay đều có nếp nhăn rồi."

Trương Mạo khơi mi, nghi hoặc nhìn cậu, "Mày không về nhà trông con?" Hắn cho rằng Hàn Mạc hiện tại đã bị con trai cậu buộc lại, cư nhiên còn có thể có thời gian đi ra ngoài ăn cơm uống rượu?

"Con trai bảo bối nhà em gần đầy cùng cha em quan hệ rất tốt, hôm qua ông cụ dẫn nó đi tiêm phòng dịch cũng không khóc, em có thể hơi bên ngoài thêm chút, mấy hôm nay quá mệt mỏi, muốn thư giãn tý." Cậu nhún nhún vai, cảm thấy con trai nhà mình càng ngày càng hiểu chuyện, ít nhất sẽ không buổi tối không nhìn thấy cậu sẽ khóc nháo không ngủ, chỉ cần lúc nhóc lần tỉnh ngủ lần hai nhìn thấy mình là hoàn toàn không thành vấn đề.

"Đi đâu ăn cơm? Anh muốn đi ăn đồ Hàn Quốc." Bĩu bĩu môi, Trương Mạo duỗi lưng mỏi nhìn đồng hồ, cách tan làm quẹt thẻ còn 10 phút.

"Được, em nhớ trước khi sinh con Tống Tân Kế dẫn em tới một quán đồ Hàn Quốc ở đường phía đông thành phố, mùi vị không tệ, chúng ta tới đó ăn cơm." Hàn Mạc đứng lên khoát khoát tay với hắn, "Anh dọn dẹp chút, gặp ở gara."

Trương Mạo đáp một tiếng, phân loại cất kỹ văn kiện bên cạnh, sau đó mặc áo rời đi. Để cho những phiền muộn kia toàn bộ đi gặp quỷ đi! Hắn muốn đi ăn bữa ngon!

Động tác của hai người đều rất nhanh, công ty của bọn họ điểm này tốt, chưa từng sẽ yêu cầu nhân viên tăng ca, bình thường nghỉ lễ còn có phúc lợi, nếu như không phải như vậy, nhân viên công ty bọn họ cũng sẽ không đoàn kết như vậy, đi ăn máng khác cơ hồ không có.

Hàn Mạc lái xe tới quán đồ Hàn Quốc, hai người gặp phải giờ ăn cao điểm, tốt xấu tìm được vị trí ở góc ngồi xuống, cũng không gọi nhiều, chỉ lấy đồ mình thích ăn, đương nhiên, rượu một chút cũng không uống.

Trương Mạo cầm đũa gẩy cơm trộn trong bát đá, ngẩng đầu nhìn về phía Hàn Mạc đối diện đang từng miếng từng miếng nhét cơm, chẹp chẹp miệng, "Hàn Mạc, quan hệ của mày và Thiệu Văn Phong không chỉ là huynh đệ đơn giản như vậy đi?"

Lời này hắn đã sớm muốn hỏi, chỉ bất quá vẫn không cơ hội hỏi ra.

Động tác Hàn Mạc nhai ngừng lại, nuốt xuống cơm trong miệng ừ một tiếng, sau đó nhìn Trương Mạo kinh ngạc từ từ há to miệng, tâm tình rất tốt gắp một miếng thịt bò nướng nhét vào trong miệng hắn, sau đó bĩu bĩu môi, "Ăn, đừng mở rộng miệng gọi ruồi.""Không phải, mày nói rõ ràng, hai người thật sự có chuyện?" Nhai nhai nuốt thịt bò xuống, Trương Mạo nhìn chằm chằm Hàn Mạc.

Hắn phát hiện, Hàn Mạc chính là tới dọa sợ mình.

"Còn có thể chuyện gì, anh ta là cha ruột của con em, chỉ quan hệ này." Nhún nhún vai, không chút để ý tới giọng điệu nói càng thêm làm cho Trương Mạo khiếp sợ, Hàn Mạc phát hiện, mình có thể thẳng thắn với bạn bè bên cạnh quan hệ của cậu và Thiệu Văn Phong, đây là chuyện tốt.

Trương Mạo chớp chớp mắt, lại chớp chớp mắt, sau đó phát ra một tiếng thật to: "A???!!"

"Bình tĩnh chút! Anh không phải được xưng là vua bình tĩnh sao, kinh ngạc như vậy là gì." Cậu đột nhiên phát hiện, khiến người bên cạnh kinh ngạc vô thố là một chuyện đặc biệt vui vẻ. Đương nhiên, không bao gồm dọa sợ cha cậu và dì Khương.

Nhíu nhíu mày, ánh mắt Trương Mạo trên dưới quét Hàn Mạc, thấy vẻ mặt ung dung của cậu mình ngược lại không có khiếp sợ lúc nãy nữa, chỉ là còn có chút không quá thích ứng.

Hắn phải tiêu hóa chút, tin tức này quá kinh bạo.

Đang muốn cúi đầu tiếp tục ăn cơm, kết quả ánh mắt quét một cái liền nhìn thấy mấy người từ cửa tiến vào, hắn sửng sốt, mắt liếc Hàn Mạc, thấy cậu đưa lưng về phía cửa không nhìn thấy vẫn là đang chuyên tâm ăn cơm, lại quét mắt nhìn người đi về phía bên này.

"Hàn Mạc, ăn ngon không? Ăn con ốc hương này, mùi vị không tệ." Gắp ốc hương tới trong đĩa của Hàn Mạc, Trương Mạo nhìn trộm nam nhân càng đi càng gần trong lòng bồn chồn không ngừng.

Tình huống thế nào? Nam nhân này cư nhiên còn hoa tâm? Không phải là đã cùng Hàn Mạc sinh con rồi sao!

"Sao anh không ăn? Em muốn ăn cá nướng nhà này, anh có muốn ăn không? Để cho nhân viên phục vụ đưa một phần tới đây, em gọi cô ấy...... Phục......" Hàn Mạc lau lau tay, bán xoay người ba chữ "Phục vụ viên" còn chưa hô ra khỏi miệng, đã sửng sốt, sau đó sắc mặt lạnh xuống.

Thiệu Văn Phong thấy Hàn Mạc cũng rất kinh ngạc, vừa định tiến lên chào hỏi kết quả phát hiện Hàn Mạc lập tức xoay đầu đi sửng sốt chút, có chút buồn bực.

Xảy ra chuyện gì? Nhìn thấy mình không cao hứng?

Trương Mạo rút khóe miệng, gật gật đầu với Thiệu Văn Phong, chào hỏi, "Thiệu tổng, thật đúng lúc, cũng tới ăn cơm a." Nói lời này, còn liếc thanh niên nhỏ đứng bên cạnh Thiệu Văn Phong. Bộ dáng kia dường như đang nói với Thiệu Văn Phong, anh cách xa hắn chút, không thấy Hàn Mạc tức giận sao!

"Xùy, anh người này thật có ý tứ, tới đây không phải ăn cơm chả lẽ còn vì gì khác?" Thanh niên nhỏ đứng ở bên cạnh Thiệu Văn Phong khinh thường cười lạnh, biểu tình nhìn Trương Mạo mang theo khinh bỉ.

Hàn Mạc xù lông, xoay đầu đi trực tiếp lườm về phía thanh niên nhỏ kia, chanh chua mở miệng nói: "Vậy không chừng, người đại sảnh bên ngoài có thể đang ăn cơm, ghế lô bên trong cũng không chắc có thể đi vào làm hoạt động bỉ ổi gì đó, chậc, nghĩ chút đã không có khẩu vị," Cậu nhìn cũng không nhìn Thiệu Văn Phong một cái, quay đầu hướng Trương Mạo ngẩng ngẩng cằm, "Anh nếu như chưa ăn no hai bọn mình đổi quán, quán này thật ngán, phục vụ tính tiền."

Trương Mạo nhìn Hàn Mạc, thấy cậu mặt âm trầm, chỉ có thể gật gật đầu cầm chìa khóa xe đặt bên cạnh, kết quả còn chưa đứng lên, Thiệu Văn Phong ngược lại trước ngồi tới trên ghế salon đôi mà Hàn Mạc ngồi.

"Ghen? Em hiểu lầm rồi." Giơ tay lên ôm bả vai Hàn Mạc, Thiệu Văn Phong khẽ cười ghé vào lỗ tai cậu mở miệng.

"Đừng như vậy, cũng đừng nói như vậy, tôi chịu không nổi!" Hàn Mạc cười lạnh liên tục, giơ tay lên liền tóm cánh tay Thiệu Văn Phong xuống, sau đó xoay mặt liếc nhìn thanh niên nhỏ sắc mặt có chút không tốt, lại chuyển hướng Thiệu Văn Phong câu khóe miệng cười nhạo một tiếng, "Nhanh nhanh nhanh, chút xa chút, một thân tao khí."

(tao có nghĩa là lẳng lơ)

"Anh Văn Phong, anh ta cư nhiên nói anh như vậy!" Thanh niên nhỏ kia nghe được lời này của Hàn Mạc, vội vàng mở miệng gây xích mích.

Thiệu Văn Phong trực tiếp coi nhẹ hắn, lại lần nữa ôm vai Hàn Mạc kéo cậu vào trong ngực mình, "Không phải như em nghĩ."

Hàn Mạc mím chặt môi, mắt lạnh nhìn Thiệu Văn Phong không nói chuyện.

Cậu nghĩ như vậy? Cậu nghĩ cái gì! Cậu cái đéo gì cũng không nghĩ! Anh ta chính là biết, hiện tại mình tâm tình không tốt, nhanh chóng chút khỏi bên cạnh cậu, lập tức, ngay!

Chương 43

Edit + Beta: Vịt

Thiệu Văn Phong nghiêng người ôm Hàn Mạc vào trong ngực mình không để cho cậu giãy, một tay chế trụ vai cậu, một tay vòng ở eo cậu.

Thân hình nam nhân cao lớn, Hàn Mạc bởi vì gần đây áp lực đại não lực hoạt động nhiều, cho nên vóc người gầy không ít, bị Thiệu Văn Phong giam ở ngực như vậy nhìn từ phía sau cơ hồ không nhìn thấy thân hình cậu, chỉ có thể nhìn thấy cái đầu hạt dưa lắc lư lung tung.

"Thiệu Văn Phong ngựa đực anh, tôi nếu tiếp tục để cho anh vào cửa nhà một bước tôi liền đổi họ Xuẩn (ngu)!" Nghiến răng nghiến lợi căng cổ lui về sau lườm về phía nam nhân, góc độ có vấn đề, cậu không phải quá thoải mái.

Nam nhân nhếch miệng cười khẽ, sáp tới bẹp một cái hôn trên môi cậu, mấy người xung quanh sửng sốt, bất quá anh cũng không để ý.

"Cục Cưng, Mạc Mạc, đừng giận đừng giận, em thật sự hiểu lầm, nó là em trai tôi." Nhìn dáng vẻ thở phì phò của Hàn Mạc mặc dù anh rất thích thú, hiểu hiện tại nếu không giải thích rõ ràng mình lại chịu tiếng oan, ngựa đực đều bị mắng ra rồi có thể thấy được anh ở trong lòng Hàn Mạc làng phong lưu dạng gì.

Hàn Mạc sửng sốt, tầm mắt lướt qua bả vai nam nhân nhìn thấy thanh niên nhỏ ở phía sau cậu nhe răng nhếch miệng với mình, hỏa khí xoạt xoạt vọt lên.

"Cái cmn em trai anh, Thiệu Văn Phong anh cho rằng tôi không biết anh thích cái gì? Anh có thể nói dối ấu trĩ hơn nữa hay không?"

Thiệu Văn Phong thích kiểu thanh niên nhỏ ngây ngô, 18 tuổi đến khoảng 23 tuổi anh ta đều thích, lão lưu manh này, cũng không xem xem mình bao nhiêu tuổi, trâu già gặm cỏ non! Chết cũng không thay đổi, vốn cho rằng nam nhân xấu xa này gần đầy yên tĩnh rồi, nhưng không nghĩ tới!!

Cậu càng nghĩ càng tức giận, giãy dụa không thoái khỏi cái ôm của nam nhân đành phải duỗi tay ở trên đùi kề sát mình của nam nhân hung hăng nhéo một cái.

Thiệu Văn Phong đau da mặt trong nháy mắt căng chặt, hít sâu một cái toét miệng cười nhạt đem hung trảo của Hàn Mạc từ trên đùi mình lấy xuống nắm ở trong tay.

"Ui, thật đấy, thật sự là em trai tôi, em trai cùng cha khác mẹ, Tử Ninh, tới đây chào hỏi."

Thiệu Tử Ninh bĩu môi, bất đắc dĩ tiến lên một bước nhếch miệng với Hàn Mạc, "Xin chào."

Cau mày quét Thiệu Tử Ninh, cậu gật gật đầu cười khan một cái, sau đó lé mắt liếc Thiệu Văn Phong, hơi cau mày.

Cậu làm sao không biết thằng cha này có em trai? Hơn nữa tuổi còn nhỏ như vậy, trưởng thành rồi sao! Mang theo ánh mắt hoài nghi, ánh mắt cậu giống như tia laser X quét khuôn mặt đẹp trai của Thiệu Văn Phong, sau đó quét Thiệu Tử Ninh, bĩu môi, không một chỗ giống nhau.

Ngược lại Trương Mạo ngồi một bên chớp chớp mắt, nghĩ tới chuyện Thiệu Văn Phong có anh em.

Hắn nhớ, hẳn không chỉ một đứa em trai đi? Còn hẳn là có một em trai út.

"Thiệu tổng có phải còn có em trai hay không? Ặc...... Ý tôi là, anh có hai huynh đệ khác mẹ."

Thiệu Văn Phong gật gật đầu, ngược lại không cảm thấy Trương Mạo biết tình huống của mình có chỗ nào không đúng, quay đầu nhìn về phía Hàn Mạc trong ngực, anh có chút bất đắc dĩ có chút phiền muộn mở miệng hỏi một câu, "Lúc này tin chưa?"

Anh thật sự có chút thương tâm, Hàn Mạc cư nhiên còn không tín nhiệm mình như vậy. Anh luôn cảm thấy mình trước kia rất tra, rất lạm tình, rất loạn giao, nhưng kể từ sau khi anh bắt đầu cùng Hàn Mạc đơn phương tương thân tương ái, đều đã từ bỏ mấy tật xấu trước kia. Cho dù anh không biểu đạt rõ ràng ý tứ muốn ở chung một chỗ lui tới với Hàn Mạc, nhưng anh luôn cảm thấy, Hàn Mạc hẳn cũng ngầm thừa nhận loại quan hệ này của bọn họ......

Nhưng hiện tại, phản ứng đầu tiên của Hàn Mạc chính là hoài nghi mình ở bên ngoài thông đồng tiểu nam sinh, chả lẽ em ấy không thể đối với mình có một chút thừa nhận?

Nhắm mắt lại, Thiệu Văn Phong buông tay xuống đứng lên, lúc Hàn Mạc ngẩng đầu nhìn mình kéo kéo khóe miệng, cười có chút khổ sở, "Anh và Tử Ninh còn có chuyện phải nói, bọn em ăn xong thì sớm về, trời lạnh rồi đừng để bị rét."

Hàn Mạc há miệng, tương phản trong nháy mắt của Thiệu Văn Phong làm cho cậu có chút vô thố, chỉ có thể gật gật đầu không lên tiếng.

Trương Mạo cười gật gật đầu với Thiệu Văn Phong, thấy anh mang theo Thiệu Tử Ninh còn có mấy người đi tới ghế lô cuối đường, lúc này quay đầu nhìn Hàn Mạc ngây người ở đó, thở dài, "Hàn Mạc?"

Hắn cũng cảm thấy Thiệu Văn Phong vừa rồi không đúng, giống như thoáng cái thay đổi bản thân, khí tràng cũng không giống.
Hàn Mạc mím môi, ngẩng đầu nhìn Trương Mạo, biểu tình mang theo mờ mịt.

"......" Được rồi, Trương Mạo thở dài, hắn không biết nên nói như thế nào. Chỉ từ chuyện vừa rồi mà nhìn, Thiệu Văn Phong e rằng đối với chuyện Hàn Mạc mở miệng liền hoài nghi anh ta ngoại tình cảm thấy bất đắc dĩ, nếu không cũng sẽ không cười gượng như vậy.

Chẹp chẹp miệng, hắn lắc lắc đầu. Chuyện này hắn cũng không thể tùy tiện mở miệng biểu đạt ý kiến của mình, nói đúng nói sai cũng không phải là đạo lý như vậy, hắn không muốn tạo cho Hàn Mạc bất cứ phiền phức gì.

Ngược lại Hàn Mạc, mờ mịt một chút sau đó lại khôi phục bình thường, như không có chuyện gì xảy ra múc một thìa cơm trộn nhét trong miệng, nhai nhai nhai, nuốt xuống, sau đó lại một thìa.

Cho đến lúc thìa thứ 4, Trương Mạo nhìn không được đưa tay ngăn cản cánh tay cậu giơ lên đè xuống dưới, không để cho cậu tiếp tục tiến hành hành động nhồi vịt.

"Đừng ăn nữa, mày ăn như vậy lát dạ dày đau."

Hàn Mạc nuốt xuống cơm canh trong miệng, ngậm miệng ngồi ở chỗ đó, dáng vẻ nhìn thế nào cũng giống như đang phân cao thấp với chính mình. Kỳ thực cậu đã cảm thấy trong dạ dày không thoải mái, nhưng cậu chính là muốn dùng ăn để phát tiết.

Cậu ý thức được cách làm vừa rồi của mình không đúng, nhưng cậu chính là nhịn không được tức giận nổi nóng, cậu cũng biết mình không nên nói Thiệu Văn Phong như vậy, nhưng lúc cậu lại nhìn thấy thanh niên nhỏ phía sau Thiệu Văn Phong, có vài lời đã không thông qua đại não liền đi ra như vậy, cậu có thể làm sao đây!

Hít hít mũi, Hàn Mạc ném cái thìa thép trong tay, dựa vào lưng ghế sa lon không biểu tình nhìn Trương Mạo, thấy hắn ăn chậm rãi trong lòng tức giận.

"Trương Mạo, anh có phải đang cười nhạo em hay không."

"Ừ, anh đang cười nhạo mày." Trương Mạo thoải mái gật đầu, nhún nhún vai ăn thìa cơm cuối cùng, cầm khăn giấy lau lau miệng, cười, "Hàn Mạc, mày thích Thiệu Văn Phong."

Ngữ khí của hắn xét đoán, thanh âm cũng không lớn, nhưng nghe vào trong tai Hàn Mạc lại làm cho đầu óc cậu đều nổ ra hoa.

Biểu tình mặt đều trong phút chốc cứng lại, trợn mắt, mím môi, nhíu nhíu mày.

"Trương Mạo, em nghĩ anh nói đúng, em thích anh ta." Chậm rãi phun ra ngụm khí tức nén ở trong lồng ngực, Hàn Mạc chán nản rũ đầu xuống, cười khổ gật gật đầu.

"Ừ, em thích anh ta, em ghen, chính thế!" Đột nhiên, cậu ngẩng đầu, thẳng tưng nhìn Trương Mạo, "Cho dù vậy thì sao, đại ngực đực hoa tâm kia, em sẽ không để cho anh ta như nguyện!"Phương thức nói chuyện kinh sợ bất thình lình làm cho Trương Mạo trợn mắt trắng, hắn trước kia thật đúng là không nhìn ra, Hàn Mạc cũng có thiên phú biểu diễn.

"Ý mày là muốn để cho anh ta tiếp tục theo đuổi mày?" Kỳ thực suy nghĩ một chút cũng có thể hiểu Hàn Mạc, một thẳng nam biến thành dựng phu, sau đó còn phát hiện mình thích một tên đàn ông khác...... Được rồi, đây đúng là một chuyện tốt.

"Hàn Mạc, mày là người trưởng thành." Câu nói phía sau không nói, người trưởng thành thì đừng làm chuyện ngây thơ như vậy!

Hàn Mạc nhún nhún vai, hai tay xòe ra, ngữ khí đặc biệt vô tội nói, "Hai bọn em nhưng có con rồi, nếu không thể để cho anh ta triệt để biến thành một lòng, em sao có thể thừa nhận thích anh ta, Trương Mạo anh cũng không phải không biết, em là người rất không có cảm giác an toàn."

Trên mặt cảm tình, Hàn Mạc vẫn thật sự chưa từng thích ai, hoặc là có thể nói, cậu từng thích mối tình đầu của cậu, chỉ bất quá mối tình đầu của cậu là năm thứ ba tiểu học, tới nay đã qua xa, cho nên có thể không kể tới.

Hoặc là còn có thể nói, hồi đó hành hạ tới hành hạ lui thay bạn gái như vậy cũng bất quá chính là muốn tìm mình có thể thật lòng thích, đáng tiếc, không tìm được.

"Mày còn ghét bỏ Thiệu Văn Phong? Mày cũng không kém anh ta chỗ nào đi?" Trương Mạo cười nhạo một tiếng, rõ ràng đối với lời này của cậu tỏ vẻ ghét bỏ.

Huy hoàng đã từng của Hàn Mạc ở quán bar night club mình cũng nghe nói qua, đánh đâu thắng đó ai đến cũng không cự, chỉ cần là phụ nữ cậu coi trọng đều có thể bị cậu túm tới, đáng tiếc, một năm rưỡi trước Hàn Mạc từ đó chậu vàng rửa tay không bước vào night club một bước nữa.

Sự tích này Trương Mạo nghe Tống Tân Nghiệp nói không chỉ một lần, hiện tại nghĩ chút, hẳn là từ hồi đó, Hàn Mạc biết chuyện mình mang thai.

"Em lại không chơi nam nhân!" Hàn Mạc trợn mắt, hừ một tiếng.

Vì nguyên nhân gì cậu không tin Thiệu Văn Phong, thằng cha kia rõ ràng, từ đầu tới cuối anh ta chính là song nhi (*)! Ngựa đực nam nữ ăn sạch, chay mặn không kiêng!

((*) song nhi = bisexual)

"Mày không chơi nam nhân? Anh thấy mày chơi Thiệu Văn Phong rất vui." Trương Mạo bật cười lắc đầu, cầm nước ép đào mật bên cạnh rót cho mình và Hàn Mạc một chén, nhấp một ngụm, liếm liếm môi, "Ê, có phải làm với đàn ông rất thoải mái hay không?"

"Phốc! Khụ khụ...... Khụ khụ......" Hàn Mạc đang uống nước trái cây, nghe vấn đề này của hắn, một ngụm nước trái cậu phun ra, sặc đến trong lỗ mũi đều chảy không ít ra ngoài.

Túm hai tờ khăn giấy lau mũi, Hàn Mạc ho khan sắc mặt đều thay đổi, giơ tay lên lau xong nước mũi vo giấy thành cục ném lên người Trương Mạo.

"Thoải mái, rất thoải mái, sướng muốn tè, anh thử một chút chẳng phải biết ngay? Tò mò anh hỏi em làm gì, anh đi tìm Tống nhị lên giường lăn giường, nó không phải toàn bộ nói với anh sao! Dù sao nó cực kỳ sẵn lòng." Hàn Mạc xù lông, miệng lưỡi bén nhọn khai súng với Trương Mạo, thịch thịch thịch, xem thường hắn liền nói ra.

Trương Mạo giơ tay lên sờ sờ cằm, giống như đang suy nghĩ, còn khẽ gật đầu cái.

Hắn là rất hiếu kỳ, bất quá tìm Tống nhị? Ừm...... Không được, quả pháo kia không thích hợp giúp hắn thể nghiệm cảm giác.

Nha, sau này hẵng nói đi, dù sao hắn hiện tại không có tâm tư gì nghĩ mấy thứ linh tinh này.

"Ăn xong chưa, chúng ta đi thôi?" Trương Mạo giơ tay lên vẫy, để cho phục vụ viên tới tính tiền.

Hàn Mạc vểnh miệng, ngẩng đầu ánh mắt hướng phía trước nhìn, suy nghĩ một chút đứng lên ném chìa khóa xe của mình cho Trương Mạo, "Không yên lòng, em phải đi ngó chút, ai biết lại tính kế chủ ý hỏng gì chứ, em cũng là em trai anh ta, phải đi tham dự chút."

"...... Mày trực tiếp nói muốn cùng về nhà với anh ta là được rồi, đâu phải nhiều cớ như vậy." Trương Mạo bĩu môi, cầm lấy chìa khóa xe cậu ở trên tay xoay xoay mấy vòng, sáp tới bộ một cái vỗ lên mông Hàn Mạc, "Anh vì cúc hoa của mày cầu nguyện đêm nay nó đừng nở rộ, ngày mai mày còn có cuộc họp."

Khóe miệng Hàn Mạc co rút, giơ tay lên cho hắn một đấm.

Chương 44

Edit + Beta: Vịt

***** Do chiều nay với ngày mai có việc bận nên tui đăng sớm chút =)))))

Thiệu Tử Ninh đến tìm Thiệu Văn Phong kỳ thực vì một chuyện, em trai Thiệu Tử An của hắn bị lạc!

Từ nước ngoài một mình chạy tới đây, nguyên nhân......

Hắn rụt vai ngồi trên ghế salon ăn cơm, trước mặt là thực đơn, nhưng hắn không dám gọi thức ăn a, hắn sợ mình nếu gọi thức ăn, đại ca của hắn sẽ lập tức mắng hắn. Em trai lạc mất rồi, còn có tâm tư ăn cơm!?

Thiệu Văn Phong đưa văn kiện đã ký xong cho cấp dưới chờ bên cạnh, phất tay một cái để cho bọn họ rời đi, nên làm gì thì đi làm.

Chờ sau khi trong ghế lô chỉ còn lại mình và Thiệu Tử Ninh, sắc mặt anh trầm xuống.

Vừa nãy nếu không phải thằng nhóc thối này không có chuyện gì rảnh rỗi khoác cánh tay mình, Hàn Mạc cũng sẽ không hiểu lầm anh lại làm loạn, nếu không phải thằng nhóc thối này nói chuyện khó nghe, Tử An cũng sẽ không rời nhà trốn đi tìm anh, giờ tốt rồi, đã qua vài này, Tử An mất liên hệ, nó với nói với mình!

Thành phố Tân Hải lớn như vậy, muốn tìm bé trai 17 tuổi đâu dễ dàng như vậy. Thật là chỉ biết thêm phiền toái cho anh, không bớt lo.

Nhìn hắn rụt lại thân thể tận lực giảm bớt cảm giác hiện hữu của mình, Thiệu Văn Phong hừ lạnh một tiếng.

Chỉ một tiếng này, Thiệu Tử An bị dọa tới thân thể run rẩy còn giống con chuột gặp phải mèo, động cũng không dám động.

Yên lặng một lát, Thiệu Tử Ninh giương mắt lén lút liếc nam nhân đối diện, nuốt nước miếng.

Hắn sợ nhất chính là anh Văn Phong, nhất là anh Văn Phong không nói chuyện.

"...... Anh Văn Phong...... Em......"

"Mày cái gì? Mày biết rõ Tử An tính cách gì, mày còn chọc tức nó chạy đi, tức chạy coi như thôi, lại còn đợi tới lúc người không tìm được mới gọi cho anh, mày đọc nhiều sách như vậy trong đầu có chút hữu dụng hay không?" Thiệu Văn Phong hừ lạnh một tiếng, trong đôi con ngươi đen tản ra hàn khí.

Hai đứa em trai này đứa nào cũng không bớt lo, một đứa từ nhỏ được người trong nhà cưng chiều, tính tình kiêu căng như con gái, đứa khác ngược lại có chút dáng vẻ nam tử hán, lại là hũ nút, một gậy đánh không ra rắm.

Thiệu Văn Phong hít sâu một cái, một tay đặt trên mặt bàn cộc cộc cộc nhẹ gõ, nhân viên phục vụ đứng ngoài cửa nghe được thanh âm, vội vàng mở cửa đi tới, "Thiệu tổng muốn ăn chút gì không? Mấy hôm trước đầu bếp mới điều chế nước sốt làm thịt bò, Thiệu tổng có muốn nếm thử chút hay không?"

Thiệu Văn Phong ừ một tiếng, lại chọn mấy thứ, "Mày muốn ăn gì thì chọn."

Thiệu Tử Ninh hít lỗ mũi, nhỏ giọng báo mấy thứ mình đã sớm muốn ăn, sau đó ngoan ngoãn ngồi ở đó, cúi đầu.

"Nói đi, Tử An lúc đi mang theo cái gì đi." Thiệu Văn Phong châm điếu thuốc vểnh chân sau đó ngồi dựa, rõ ràng tướng đại gia.

Thiệu Tử Ninh mím miệng, cau mày, sau đó, dưới ánh mắt của nam nhân chậm rãi lắc lắc đầu, "Không biết......"

Ba chữ kia giống như từ trong miệng lẩm bẩm ra, nếu không phải hắn lắc đầu, đoán chừng Thiệu Văn Phong cũng đoán không ra.

("không biết" theo tiếng Trung sẽ là不知道)

"Mày nói cái gì có thể chọc nó chạy đi?" Thiệu Văn Phong vẫn rất buồn bực, mặc dù là song sinh khác trứng lớn lên lại tính cách khác nhau, nhưng rốt cuộc cũng là anh em, làm sao tính cách khác biệt lớn như vậy.

Thiệu Tử Ninh bĩu môi, bị nam nhân dọa có chút cà lăm, "Em, em, em, em, em, không nói gì." Thở dốc một hơi, thiếu chút nữa nhịn chết mình, "Em chính là nói nó khó chịu, cha mẹ khó trách không thích nó......"

Thiệu Văn Phong đã không biết nên nói hắn như thế nào tốt, chỉ có thể lấy điện thoại ra lật lật số, nhíu nhíu mày nhất thời thật đúng là không biết nên tìm ai.

Anh về thành phố Tân Hải còn không có bao lâu, quan hệ giao thiệp tất cả đều là làm ăn, loại chuyện người bị lạc như vậy anh đi tìm mấy thương nhân kia? Thôi đi, không đáng tin.

Đang rầu rĩ có phải chờ quảng cáo làm thông báo tìm người hay không, cửa ghế lô bị đẩy ra, còn tưởng rằng nhân viên phục vụ đưa cơm, anh cũng không để ý vẫn như cũ lật danh bạ.

Thiệu Tử Ninh trợn mắt nhìn Hàn Mạc tiến vào, lại liếc nhìn Thiệu Văn Phong cúi đầu, dẩu miệng, "Anh tới làm gì?"

Hắn không thích Hàn Mạc, cực kỳ không thích.

Nhất là sau khi nhìn thấy Thiệu Văn Phong thân mật với Hàn Mạc như vậy, hắn càng thêm ghen tỵ. Đại ca của hắn lúc nào thì đối với người lấy lòng như vậy, trước kia lúc ở nhà mặc dù đã gặp mấy tiểu tình nhân của anh hắn, nhưng không phải tiểu tình nhân lấy lòng anh hắn? Hiện tại tốt rồi, anh hắn đối với mình thì hung như vậy, đối với người đàn ông này ôn nhu như thế.

Hàn Mạc khẽ cười một tiếng lười so đo với hắn. Chỉ là đi tới bên cạnh nam nhân nghiêng đầu qua mắt lộ kinh ngạc ngồi xuống, hừ một tiếng.

Thiệu Văn Phong rất ngoài ý muốn, anh không nghĩ tới Hàn Mạc sẽ tới tìm mình, bất quá lại không thể không thừa nhận, anh rất vui vẻ.

"Ăn xong rồi?" Giơ tay lên rót chén trà cho Hàn Mạc, suy nghĩ một chút lại đổi chén nước sôi, "Buổi tối uống trà em không ngủ được."Hàn Mạc ngược lại không có ý kiến gì, trong dạ dày cậu lúc này không thoải mái, mơ hồ đau.

"Cám ơn." Cầm lấy chén nước uống một hớp, nhìn chằm chằm đứa trẻ ngồi đối diện một lát, xoay xoay con ngươi, "Không phải còn một đứa? Người đâu."

"...... Mất rồi." Thiệu Văn Phong bất đắc dĩ cười khổ, cầm lấy điện thoại quơ quơ nhìn Hàn Mạc, "Em có người quen giúp đỡ tìm hay không, mất khoảng mấy ngày rồi."

Hàn Mạc sửng sốt, thốt ra, "Mấy tuổi?"

Trong ý thức của cậu, đứa em trai này của Thiệu Văn Phong thoạt nhìn 16-17, vậy đứa em trai khác đoán chừng cũng không lớn bao nhiêu. Có thể đi lạc...... Chắc là trẻ con.

"Cái gì mà mấy tuổi, hai đứa bọn nó sinh đôi, 17 rồi." Buồn cười giơ tay lên nhu nhu tóc cậu, lại niết niết má.

17? 17 còn có thể lạc? Đứa nhỏ này khẳng định trí tuệ có vấn đề.

"Lạc ở đâu?" Thôi vậy, vẫn là giúp tìm đi, cậu nhiệt tình. Tìm điện thoại gọi cho Trương Mạo, vẫn được, Trương Mạo chưa đi xa, vừa vào trong xe định rời đi, kết quả một cú điện thoại hắn lại trở lại trong quán.

"Không biết, từ nước ngoài tới tìm tôi, mấy ngày không tin tức, đều là thằng nhóc thối này nháo." Lắc lắc đầu, Thiệu Văn Phong vừa nói vừa xoay mặt lườm Thiệu Tử Ninh, hừ lạnh một tiếng.

Thiệu Tử Ninh bĩu môi, hắn biết sai rồi, hắn không nên ghen tỵ với Tử An thi điểm cao hơn mình, không nên nói nó không được cha mẹ thích, hắn không phải cố ý, hắn chính là...... Hắn chính là rất hâm mộ Tử An có thể đoạt học bổng a, mấy ngàn đồng đấy.

"Có ảnh hay không?" Hàn Mạc sáp tới cách nam nhân gần chút, nhìn màn hình điện thoại nam nhân, sửng sốt, sắc mặt trong trắng lộ đỏ, trong đỏ lộ trắng, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Anh chụp ảnh lúc nào!"

Màn hình điện thoại của nam nhân là background mà cậu tự làm.

Trong hình Hàn Mạc nghiêng người ôm tiểu bảo bối ngủ say, hai cha con mặt đối mặt ngủ ở trên giường lớn, trên người đang đắp chăn bông màu xanh da trời, gương mặt ngủ hồng nhạt. Tiểu bảo bối còn vểnh miệng nhỏ, gương mặt ú thịt nhìn đã muốn chọt một cái.

"Chụp lâu rồi, ngày nào cũng xem vài lần, càng xem càng muốn hôn." Thiệu Văn Phong cười khẽ, ngón cái ở vị trí mặt Hàn Mạc trong hình ma sát mấy cái.

Hai má trong nháy mắt đỏ bừng, thân thể Hàn Mạc nổi lên cảm giác khô nóng. Cậu cư nhiên bởi vì động tác của nam nhân mà liên tưởng tới......

Thằng cha này mỗi ngày chỉ cần dùng điện thoại là sẽ lấy ảnh của mình và con trai ra xem, sau đó còn phải sờ một chút...... Này, này, này, này cũng quá sắc tình! Vẫn may tấm ảnh đắp chăn, bằng không còn không phải bị sờ càng nhiều!

Kết quả của não bổ chính là lỗ tai Hàn Mạc đều đỏ, xấu hổ nhìn chằm chằm đầu ngón tay Thiệu Văn Phong, hận không thể cầm dao chém.

"Nè, đây chính là Tử An." Thiệu Văn Phong liếc lỗ tai đỏ bừng của Hàn Mạc, ngược lại không mở miệng đùa giỡn, bằng không Hàn Mạc nhất định xù lông lật bàn.

Đưa điện thoại tới cho cậu nhìn, dời đi lực chú ý.
Hàn Mạc liếc một cái, cau mày, lại nhìn về phía Thiệu Tử Ninh, bừng tỉnh đại ngộ, cậu ngược lại nghe nói qua có sinh đôi lớn lên không giống nhau, vấn đề là......

Cậu ngẩng đầu nhìn nhìn nam nhân bên cạnh, lại nhìn nhìn Thiệu Tử Ninh, lại cúi đầu nhìn điện thoại, chậc, ba anh em này cư nhiên một chút cũng không giống nhau, bất quá vẫn là Thiệu Văn Phong đẹp trai chút, hai đứa khác chính là nhóc thối.

"Tôi chờ Trương Mạo quay lại gửi ảnh cho anh ấy, anh ấy có bạn làm ở cục công an, hẳn có thể giúp đỡ." Nói lời này, liền nghe thấy tiếng cửa ghế lô bị mở, Trương Mạo đi theo phía sau nhân viên phục vụ mang thức ăn lên đi vào.

"Anh tới xem tấm ảnh này, đây là em trai khác của anh ấy, đi lạc."Một cái cầm tấm ảnh của Thiệu Văn Phong qua lắc lắc với Trương Mạo đi tới, Hàn Mạc khơi mi, "17 tuổi, lần đầu tiên tới thành phố Tân Hải, trước kia sống ở nước ngoài, chưa quen nhân sinh đã bị lừa rồi, anh tìm người bạn kia của anh giúp đỡ chút."

Trương Mạo gật gật đầu sáp tới nhìn, sửng sốt.

Đây không phải là bé trai ngày đó chặn đường cướp hắn cuối cùng được hắn mời ăn cơm sao?

"Anh đã gặp nó, hai ngày trước ở đường phía trước công ty, bất quá xem ra hình như gặp phải phiền toái, anh còn nghĩ có phải tiểu thiếu gia nhà ai bị bắt cóc hay không." Ngồi vào trên ghế sa lon, Trương Mạo thẳng vai lấy điện thoại ra gọi cho bạn hắn, kết quả sau khi nói tình huống, vừa vặn, Thiệu Tử An đang ở phân cục công an đường Tùng Lĩnh.

"Vẫn được, không ngốc lắc lư lung tung." Hàn Mạc bĩu môi, một tay bưng chén nước một tay ấn dạ dày, dạ dày vừa nãy mơ hồ co rút đau hiện tại đã bắt đầu có chút co giật, rất không thoải mái.

Thiệu Văn Phong nhìn động tác của Hàn Mạc cau mày, giơ tay lên duỗi tới phủ trên tay cậu, lo lắng hỏi: "Dạ dày đau?"

"Không sao." Hàn Mạc giơ tay lên bảo hắn bỏ ra, có người nhìn đấy anh ta không biết xấu hổ mình vẫn cần mặt mũi, cậu không da mặt dày như thế.

Trương Mạo nhìn Hàn Mạc, lắc lắc đầu thở dài, "Chắc thế, vừa nãy ăn cơm như vậy không đau cũng lạ, anh gọi điện thoại cho Lưu Dương bảo hắn lúc đưa người tới thuận đường mua thuốc giúp mày đi." Nói lời này lấy điện thoại ra lại gọi cho Lưu Dương, nói với hắn mua thuốc dạ dày cùng mang tới.

Không đợi bao lâu, món ăn còn chưa nguội, đã thấy Lưu Dương mặc một thân cảnh phục mang theo Thiệu Tử An từ bên ngoài đi vào.

Thiệu Tử An vẫn là bộ quần áo bẩn thỉu đó, mặt ngược lại đã rửa sạch không có bẩn thỉu ngày đó Trương Mạo nhìn thấy, chỉ bất quá có thể thấy rõ ràng máu ứ đọng khóe miệng.

Trương Mạo hơi cau mày, hắn nhớ ngày đó đứa nhỏ này mặc dù thoạt nhìn có chút bẩn, nhưng cũng không có bị thương.

"Các cậu đánh nó?" Trương Mạo kéo cánh tay Thiệu Tử An để cho nó ngồi tới phía Thiệu Tử Ninh, quay đầu nhìn về phía Lưu Dương.

"Đâu thể chứ, nó đánh nhau với côn đồ trên đường vừa vặn tôi đi tuần tra, đứa nhỏ này không thích nói chuyện, hỏi một câu đáp một câu, cũng nói không rõ ràng người thân của mình ở đâu, tôi đang nghĩ lên mạng tra một chút có văn kiện báo người mất tích hay không, điện thoại của cậu liền tới."

Lưu Dương ngồi vào bên cạnh Trương Mạo giơ tay lên lấy mũ cảnh sát xuống đặt ở một bên, lại nới lỏng cổ áo thở ra, "Đừng thấy nó gầy gò, ngược lại rất có thể đánh, năm tên côn đồ đều bị nó đánh gục."

Trương Mạo không quan tâm cái này, ngược lại cười cười với Thiệu Tử An nhìn chằm chằm vào hắn, chào hỏi, "Hey, lại gặp mặt rồi."

Thiệu Tử An sửng sốt, gật gật đầu.

Hàn Mạc nhìn Thiệu Văn Phong vẫn không nói chuyện, dùng cùi chỏ huých cánh tay anh, ngẩng ngẩng cằm ra hiệu anh nói chuyện."

"Trước ăn cơm, cảnh sát Lưu cám ơn." Thiệu Văn Phong quét hai nhóc thối ngồi đối diện, quay đầu vươn tay với Lưu Dương cười nói cảm ơn.

Lưu Dương bình thường không chú ý tin tức kinh tế cũng không thích xem tạp chí, cho nên mặc dù nghe nói qua tên Thiệu Văn Phong nhưng không có ấn tượng gì, chỉ biết là một người làm ăn.

"Không có gì không có gì, nói cám ơn quá khách khí, các anh là bạn của Trương Mạo chính là bạn của tôi, sau này nên chú ý chút, hiện tại bên ngoài quá loạn, đứa nhỏ này chắc là bị cướp." Bắt tay với Thiệu Văn Phong, Lưu Dương cười lắc đầu.

Hắn vốn là lớn lên thật thà, vừa cao vừa mập, cười lên một tiếng khuôn mặt giống con gấu.

Hàn Mạc uống thuốc dạ dày Lưu Dương mang đến, không chỉ có không giảm bớt còn càng ngày càng đau, lúc này không phải là dạ dày đau, là bụng đau, đau tới trán cậu đều ra mồ hôi.

Thiệu Văn Phong nhìn vị trí bụng dưới bên phải cậu đè mặt liền biến sắc, đứng dậy trực tiếp bế cậu lên liền đi nhanh ra ngoài.

"Anh làm gì! Thả tôi xuống!" Hàn Mạc đau hít khí không ngừng, mặt trắng bệch rống anh.

"Đàng hoàng chút, em có thể là viêm ruột thừa cấp tính, tới bệnh viện." Đã bước tới bên cạnh xe, sau khi mở cửa xe ra cẩn thận đặt Hàn Mạc vào, sau đó chạy tới phía trước lái xe.

"Anh lái chậm chút!" Thân xe chấn động, Hàn Mạc kinh hô một tiếng, thằng cha này quay xe cư nhiên mặc kệ không nhìn trực tiếp đụng phải xe phía sau, cậu không bị đau thiếu chút nữa bị dọa chết.

"Chậm không được." Thiệu Văn Phong xụ mặt, rong dòng xe chuyển động ở nội thành lái xe tới tốc độ 80 dặm, nếu không phải Hàn Mạc đau bụng không có biện pháp, e rằng cậu đều có thể nhào tới tự mình lái xe.

A a a a a, thằng cha này là muốn chơi Need for Speed sao!

Chương 45

Edit + Beta: Vịt

Trong phòng bệnh, hộ sĩ cầm tới một khay nhỏ, bên trong là dịch xà phòng và dao cạo râu, còn có ít bông tiêu độc và i-ốt......

Hàn Mạc lúc này đã thành thói quen loại đau đớn này, chỉ bất quá sau khi nhìn thấy thứ hộ sĩ cầm vào có chút nhức đầu, cậu rõ ràng biết, đây là muốn làm gì.

Hồi đó lúc sinh con mổ đã làm qua loại chuyện này......

Thiệu Văn Phong hiển nhiên cũng rõ ràng, bất quá cho dù anh hiện tại đã sắp mồ hôi đầy đầu cũng đưa tay ngăn cản cái tay ngọc ngà kia của hộ sĩ nhỏ, mặt lạnh, "Tôi làm."

Hàn Mạc nhìn nhìn Thiệu Văn Phong, lại nhìn nhìn hộ sĩ nhỏ xoay người đi ra ngoài, hít sâu một cái.

Được rồi được rồi, cái này không có gì khác cạo râu, chỉ bất quá là lông dài ngắn.

Tốc độ của Thiệu Văn Phong rất nhanh, cởi quần cậu lau nước xà phòng, một tay cầm dao cạo râu sắc bén một tay đỡ tiểu huynh đệ mềm nhũn của Hàn Mạc, cúi đầu tỉ mỉ cạo lông cho cậu.

Hàn Mạc chỉ có thể hít sâu từng cái từng cái nói với chính mình, trên tay nam nhân đó là dao, nếu cậu lộn xộn nhất định sẽ làm bị thương cậu.

Đoán chừng cũng là chuyện cạo lông làm cho cậu phân tâm, bụng dường như không có đau như lúc nãy nữa.

Thiệu Văn Phong lần đầu nhìn hạ thể của Hàn Mạc không sinh ra tình dục. Anh trước kia là nam nhân tùy thời tùy chỗ sẽ động dục với Hàn Mạc, nhưng hiện tại sẽ không, anh lo lắng tâm tình sức khỏe của Hàn Mạc hơn hết thảy.

Cầm i-ốt pho bên cạnh lau trừ độc da, Hàn Mạc bởi vì cảm giác lành lạnh còn rụt lại thân thể, Thiệu Văn Phong vốn động tác cũng rất nhẹ tay ngừng lại, mím môi ngẩng đầu nhìn cậu, "Đau?"

Hàn Mạc nhẹ nhàng lắc lắc đầu, trong mắt nam nhân tràn đầy đều là lo lắng, đột nhiên, đáy lòng liền mềm nhũn xuống.

Người này......

Anh ta cũng là thích mình.

Cậu có thể cảm giác được, Thiệu Văn Phong đối với tình cảm của mình, có lẽ trước kia chỉ là hứng thú nhất thời, nhưng hiện tại, khả năng đã không bị khống chế ăn mòn trái tim hắn. Giống như mình, trong lúc vô tình, đã thích nam nhân bá đạo thô lỗ này.

"Có phải đau dữ dội hay không?" Thiệu Văn Phong thấy cậu chỉ là lắc đầu cũng không nói chuyện, sáp tới cúi xuống dùng trán dán trán cậu, cau mày, giơ tay lên ấn máy gọi.

Đã bắt đầu phát sốt rồi, thật sự nếu không tiến hành giải phẫu......

"Ngoan a, không phải sợ, tôi bồi em." Một tay kéo tay cậu, một tay ở trên trán cậu vuốt ve, Thiệu Văn Phong sáp tới hôn hôn khóe miệng cậu.

Hàn Mạc chớp mắt, gật gật đầu.

Cậu cũng không phải sợ, dường như Thiệu Văn Phong ngược lại sợ dữ dội đi? Nam nhân này cư nhiên dùng sức nắm tay mình như vậy, hơn nữa còn đang khẽ phát run.

"...... Tôi không sợ......" Cậu mím miệng, nhìn nam nhân nhẹ giọng mở miệng.

Thiệu Văn Phong gật đầu lia lịa, sải bước đi theo xe đẩy về phía phòng giải phẫu.

Anh biết, Hàn Mạc sắp phải làm chỉ bất quá là một tiểu phẫu, sẽ không có nguy hiểm, nhưng anh chính là nhịn không được não bổ, vạn nhất có gì ngoài ý muốn làm sao đây?! Phi phi phi! Không thể nào xảy ra ngoài ý muốn, Mạc Mạc của anh thân thể tốt như vậy, tại sao có thể có ngoài ý muốn.

"Tiên sinh, ngài không thể đi vào." Đẩy xe vào phòng giải phẫu, hộ sĩ nhỏ xoay người ngăn Thiệu Văn Phong ở bên ngoài, sau đó cửa phòng giải phẫu đóng lại.

Hít sâu một cái, Thiệu Văn Phong lấy điện thoại ra nhìn một chút, vừa nãy điện thoại rung mãi, quá mức lo lắng Hàn Mạc cho nên không nhận, mười mấy cuộc gọi nhỡ căn bản đều là Trương Mạo gọi tới, còn có mấy cuộc là Thiệu Tử Ninh gọi.

Trực tiếp không để ý điện thoại Thiệu Tử Ninh gọi tới, Thiệu Văn Phong gọi lại cho Trương Mạo, nói với hắn mình và Hàn Mạc ở bệnh viện nào, lại bảo hắn trước đưa hai đứa em trai tới khách sạn là được, những chuyện khác......

Thiệu Văn Phong cúp điện thoại hừ lạnh một tiếng, anh đâu có tâm tình đi quản nhiều như vậy. Đối với anh mà nói, người tìm được là được rồi.

Trương Mạo bỏ điện thoại vào túi quần, cầm chìa khóa xe của Hàn Mạc, giúp Thiệu Văn Phong bồi thường tiền đụng xe, ăn cơm lúc trước là anh mời, lúc này còn phải sắp xếp hai đứa em trai của anh ta tới khách sạn......

Hắn thật đúng là người quá tốt, thánh phụ a, thánh phụ.

"Đi thôi, tôi đưa các cậu tới khách sạn." Hướng về phía mấy người đứng một bên ra hiệu lên xe, Trương Mạo nhìn Lưu Dương, cười nói, "Cám ơn, ngày nào đó lại hảo hảo mời cậu ăn bữa cơm."

"Không sao, hai bọn mình ai với ai, tôi đi trước, có gì muốn giúp đỡ gọi điện thoại cho tôi." Lưu Dương khoát khoát tay không chút nào để ý cười cười, sau đó lên xe cảnh sát rời đi.

Trương Mạo mở cửa xe, nhìn hai anh em vẫn đứng ngu ở chỗ đó khơi mi, mặt mang theo cười, "Đi a, tới khách sạn."

"......" Thiệu Tử An ngậm miệng không nói chuyện, cứ như vậy nhìn Trương Mạo, rõ rõ ràng ràng biểu hiện ra kháng cự của hắn.

Thiệu Tử Ninh ngược lại rất quen thuộc, mở cửa xe liền lên chỗ ngồi phía sau. Sau đó nhắm mắt lại ôm ngực, không nói chuyện, hắn mệt muốn chết rồi, vì tìm Tử An, lo lắng rất lâu đấy.Trương Mạo chớp chớp mắt, khẽ cười một tiếng, "Có phải không muốn tới khách sạn ở?"

Hắn cũng không biết tại sao mình sẽ nhìn ra ý đồ trong mắt Thiệu Tử An, chỉ là nhìn ánh mắt quật cười của đứa nhỏ này, hắn liền hiểu, nó không thích khách sạn.

"Ừ." Thiệu Tử An xụ mặt, gật gật đầu nhẹ ừ một tiếng.

"Được, về nhà tôi." Ngẩng ngẩng cằm với nó, Trương Mạo cũng có chút ngoài ý muốn, mình cư nhiên dễ dàng như vậy liền làm quyết định mang hai đứa nhỏ về nhà.

Thiệu Tử An khẽ cười, sau đó kéo ra cửa xe tay lái phụ liền chui vào.

Chậc.

Trương Mạo khẽ cười một tiếng, thở dài lắc lắc đầu. Thôi thôi, lời đều đã nói ra miệng, còn đổi ý thế nào.

Nhà Trương Mạo 130 mét vuông, nhà ba phòng 1 phòng khách.

1 phòng ngủ, 1 thư phòng, 1 phòng khách. (phòng khách này là phòng dành cho khách)

Chỉ bất quá......

Sờ sờ Đại Kim Mao vây quanh mình vui vẻ, hắn bất đắc dĩ nhìn về phía Thiệu Tử Ninh ngồi trên ghế salon trừng mắt, lại nhìn nhìn Thiệu Tử An đứng bên cạnh hắn đang cúi đầu cùng Đại Kim Mao quan sát lẫn nhau, có một loại kích động đỡ trán thở dài.

(các chương trước mình hay dịch tên con cún là "lông vàng lớn", do tưởng là cách gọi khác của cún nên dịch như vậy, từ giờ sẽđể làĐại Kim Mao nhé)

Hắn thật sự là tự tìm phiền toái.

"Muốn tắm hay không? Hai phòng tắm đều có thể dùng, tôi tìm khăn lông mới cho các cậu, các ngươi buổi tối ngủ cùng nhau không thành vấn đề chứ?" Vừa nói chuyện vừa đi vào trong nhà, chuẩn bị tìm bộ quần áo sạch sẽ cho hai đứa nhỏ thay.

Nhìn dáng vẻ này, e rằng lúc Thiệu Tử Ninh tới cũng không mang theo quà cáp gì, bằng không làm sao ngay cả cái hòm cũng không có.

Kỳ thực không phải là Thiệu Tử Ninh không mang, mà là hòm ở trong xe Thiệu Văn Phong.

"Không được!" Ngoài ý muốn, hai anh em đồng thời mở miệng cự tuyệt quyết định của Trương Mạo để cho bọn họ cùng giường mà ngủ, biểu tình giống nhau, mang theo bất mãn và ghét bỏ.

Thở dài, Trương Mạo xoay người nhìn bọn họ, cảm thấy mang theo trẻ con thật là chuyện không dễ dàng, hắn nên ngưỡng mộ Hàn Mạc.

"Tự các cậu quyết định ở đâu, trước đi tắm." Chỉ chỉ phòng, Trương Mạo xoay người đi lấy khăn lông.

Chờ sau khi hắn từ phòng bếp làm mì sợi bưng ra, cửa phòng khách đã đóng, nhìn Thiệu Tử An ngồi ở trên ghế sa lon cùng Đại Kim Mao tương thân tương ái cọ lẫn nhau, hắn đi tới, đưa bát mì bốc hơi nóng cho nó, "Ăn đi, buổi tối cậu và Tiểu Kim cùng ở trên ghế salon?"
"Ừ, nó rất ngoan, còn có cám ơn anh." Nhận lấy bát, Thiệu Tử An lộ ra nụ cười với Trương Mạo.

Mặc dù cười rất nhạt, nhưng lại rất chói mắt.

Trương Mạo sửng sốt, giơ tay lên nhu nhu tóc nó. Mềm mềm giống như lông của Đại Kim Mao, đều sờ tốt. Không giống quả pháo Tống Tân Nghiệp kia, tóc đều có chút đâm tay.

"Ăn xong rồi tôi bôi cho cậu ít rượu thuốc, trên người cũng bị thương không ít đi?" Thừa dịp lúc nó ăn mì, Trương Mạo lại từ trong nhà lục ra cái hòm y dược, cầm lọ rượu thuốc ngồi một bên vẫy vẫy tay với nó.

Thiệu Tử An có chút không quá tự nhiên, bất quá thân thể đau nhức lại nhắc nhở nó không thể tùy hứng, miếng lớn ăn hết mì, cầm tới phòng bếp tự mình rửa bát đặt ở trong tủ khử trùng, trở lại trước mặt Trương Mạo trực tiếp cởi áo tắm xuống, trần truồng đứng trước mặt Trương Mạo.

Trương Mạo trợn tròn mắt.

Hắn không nghĩ tới Thiệu Tử An cư nhiên có thể hào phóng như vậy ở trước mặt hắn trần truồng, chỉ bất quá dấu vết xanh xanh tím tím trên người nó, trong lòng vẫn là có chút không thoải mái.

Nếu như ngày đó hắn hỏi thêm mấy câu, đoán chừng đứa nhỏ này cũng sẽ không bị một thân vết thương.

Xoa rượu thuốc, ra hiệu nó mặc áo của mình vào nằm chỗ đó ngủ, đắp kín chăn, nói tiếng ngủ ngon, Trương Mạo tắt đèn phòng khách trở về phòng ngủ tắm rửa đi ngủ.

Hàn Mạc làm giải phẫu nói ít cũng phải nghỉ ngơi thời gian một tháng mới có thể khôi phục, hắn lại có việc. Vốn còn tính toán về quê, lần này cũng không đi được.

Bệnh viện bên ngày, Thiệu Văn Phong nhìn Hàn Mạc nằm ở trên giường bệnh ngủ mê man, tần số mắt chớp động đều giảm bớt.

Anh vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Mạc Mạc không có tinh thần như vậy, trước kia, Hàn Mạc ở trong lòng anh từ trước đến giờ đều là tinh lực mười phần sức sống bắn tứ phía, cho dù hồi đó ưỡn bụng lớn, cậu cũng có thể hùng hồn khí phách hiên ngang cùng mình gọi nhịp.

Nhưng hiện tại......

Sắc mặt cậu tái nhợt, hô hấp nhàn nhạt nằm ở nơi đó không nhúc nhích, làm cho Thiệu Văn Phong hoảng hốt, thậm chí sợ hãi.

Chỉ là một giải phẫu viêm ruột thừa nho nhỏ đã khiến Hàn Mạc khí hư như vậy, vậy sinh giải phẫu không phải càng nguy hiểm?

Hồi đó mình còn đối với em ấy như vậy, thật là súc sinh! Không trách được Hàn Mạc mắng anh, mắng rất hay, mắng rất đúng!

Càng nghĩ trong lòng càng khổ sở, anh kéo tay Hàn Mạc hôn hôn mu bàn tay cậu, hít mũi.

"...... Khụ, anh...... đang...... làm...... cái gì." Hàn Mạc bán mở mắt, suy yếu mở miệng hỏi.

Thân thể Thiệu Văn Phong cứng đờ, sau đó kinh hỉ ngẩng đầu nhìn cậu, "Mạc Mạc, Mạc Mạc em tỉnh rồi, còn đau hay không?"

Nam nhân nói năng lộn xộn, nụ cười trên mặt xán lạn làm cho Hàn Mạc đều cảm thấy chói mắt.

Lắc lắc đầu, cậu nhẹ nhàng kéo khóe miệng câu lên độ cong, "Vẫn tốt, không đau bằng sinh con."

Thiệu Văn Phong gật gật đầu, đứng dậy rót chén nước ấm, dùng tăm bông dính nước, lau đôi môi khô khốc cho cậu.

"Trước đừng uống nước, chờ em lát nước thuốc tê lui gần đủ hẵng uống."

"Ừ, anh gọi điện thoại cho cha tôi chưa?" Hàn Mạc nhắm hai mắt lại, mím miệng. Cậu lo lắng tiểu bảo bối ở nhà làm ầm ĩ.

"Gọi rồi, lát nữa tôi về chăm sóc con, để cho mẹ tôi tới trông em." Anh không yên lòng để Hàn Mạc một mình ở đây, nhưng tiểu bảo bối buổi tối ngủ dậy không nhìn thấy Hàn Mạc lại sẽ khóc nháo, trẻ con khóc quá nhiều sẽ ảnh hưởng dây thanh phát dục, Hàn Mạc khẳng định không đồng ý.

Vốn muốn cự tuyệt sau khi nhìn biểu tình Thiệu Văn Phong thay đổi, "Đừng để dì tới, anh gọi điện thoại cho Tống nhị, dù gì hai bọn tôi ở một ký túc xá nhiều năm như vậy, tôi muốn làm gì cũng thuận tiện......" Để dì Khương tới cậu sẽ rất không tự nhiên, cho dù mẹ nhà mình tới cậu cũng sẽ khó chịu, huống chi dì Khương.

Thiệu Văn Phong suy nghĩ một chút, gật gật đầu.

Tống Tân Nghiệp tới rất nhanh, nhận được điện thoại của nam nhân liền lái xe chạy tới, nhìn thấy dáng vẻ Hàn Mạc còn rất lo lắng, hỏi đông hỏi tây làm cho Thiệu Văn Phong suýt nữa ăn hơi giấm.

"Thiệu tổng, anh phải bận rộn thì bận rộn đi, tôi chăm sóc Hàn Mạc là được." Mặc dù có chút buồn bực tại sao Thiệu Văn Phong lại ở chỗ này, bất quá Tống Tân Nghiệp không ngu ngốc trực tiếp hỏi. Hắn hiện tại coi như rõ ràng, chuyện của Hàn Mạc có thể không hỏi thì không hỏi, bằng không mình lại bị dọa tới.

Thiệu Văn Phong lé mắt nhìn hắn, mặt âm trầm, sau đó quay đầu, thần sắc ôn nhu nhìn Hàn Mạc, sáp tới ở trên trán cậu nhẹ nhàng hôn, "Ngoan a, đừng lo lắng bảo bối, tôi về nhà trông nó. Em hảo hảo nghỉ ngơi, sáng mai anh mang cháo cho em uống."

Hàn Mạc co rút khóe miệng, dưới kinh ngạc nhìn chằm chằm của Tống Tân Nghiệp, chỉ có thể cáu xấu hổ lườm Thiệu Văn Phong, sau đó gật gật đầu.

Cậu biết, nam nhân này là cố ý, cố ý làm cho Tống Tân Nghiệp nhìn!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau