THẲNG NAM BIẾN DỰNG PHU (HI! ĐỪNG CHẠY)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thẳng nam biến dựng phu (hi! đừng chạy) - Chương 26 - Chương 30

Chương 26

Edit + Beta: Vịt

Mấy ngày này về nhà, không chỉ Hàn Mạc ở thoải mái, ngay cả tiểu bảo bối hình như cũng đã quen mùi vị trong phòng, đây là phòng ngủ của ba ba nhóc, nhóc mỗi ngày đều ngủ rất thoải mái, chỉ có hai ngày đầu có chút hơi ầm ĩ.

Sáng sớm hôm nay, Hàn Mạc thức dậy rửa mặt sau đó thu thập một bọc nhỏ, bên trong để một ít đồ dùng kiểu tã lót bình sữa bảo bối phải dùng tới, thay quần áo nhỏ đi ra ngoài cho tiểu bảo bối, lại quấn áo choàng nhỏ ôm ra khỏi phòng.

"Đi sớm thế?" Cha Hàn ngồi trong phòng khách xem báo, thấy cậu thay đồ đi ra ngoài khơi mi, không hiểu được hỏi.

"Vâng, nhiều người quá, không sớm chút còn phải đợi thời gian dài, vật nhỏ này lần trước tiêm phòng dịch khóc con kinh hồn táng đảm, cũng không thể để nó khóc như vậy nữa." Hàn Mạc đặt tiểu bảo bối vào trong xe sơ sinh, cầm bình sữa đút cho nó.

Tiểu bảo bối gần đây khẩu vị rộng hơn, mỗi ngày chơi một lát liền bắt đầu khóc nháo muốn uống sữa, trong miệng nhỏ đã mọc 8 cái răng, tiểu bảo bối lớn 6 tháng phát dục nhanh hơn trẻ con cùng lứa không ít.

"Cha, cha nói con trai con có phải lớn quá nhanh hay không." Hàn Mạc nhíu nhíu mày búng môi tiểu bảo bối, liếc nhìn 8 cái răng trên dưới đối xứng, dẫn tới tiểu bảo bối đang ngậm núm vú cao su bất mãn nhăn nhăn chân mày nhỏ.

Cha Hàn sáp tới lôi kéo tay tiểu bảo bối, giúp Hàn Mạc đỡ bình sữa để cho cậu đi ăn cơm.

"Không sao, không thiếu canxi thì không sao đâu, con đợt trước không phải dẫn nó đi kiểm tra sao, đứa nhỏ này chính là như vậy, có phát dục sớm có phát dục muộn, con hồi nhỏ cũng gần như vậy." Một bình sữa chưa đầy một lát đã bị tiểu bảo bối uống hết, cha Hàn cười a a sờ sờ mặt nhóc, sáp tới hôn bẹp một cái.

Đợt này mỗi ngày cùng tiểu bảo bối bồi dưỡng tình cảm, mặc dù nhóc con này vẫn dính Hàn Mạc, bất quá ngược lại có thể hồi lâu không thấy cậu cũng không ầm ĩ.

Hàn Mạc gật gật đầu, quyết định mấy ngày nữa lại dẫn nhóc đi đi kiểm tra chút. Vội vàng uống mấy ngụm sữa đậu nành ăn hai cái bánh quẩy, lau lau miệng còn chưa đứng dậy, điện thoại di động đã vang lên.

Lấy ra vừa nhìn, cư nhiên là Thiệu Văn Phong gọi điện thoại, cậu nhìn thời gian, khó hiểu nhíu nhíu mày nhận điện thoại, "Sớm như vậy có việc?"

Thằng cha này không phải mỗi ngày hơn 8h mới gọi điện thoại tới hỏi cơ, sao hôm nay 7 rưỡi đã gọi tới.

Thiệu Văn Phong dừng xe ở gara tầng hầm, xuống xe đi tới thang máy.

"Em ở nhà? Tôi tới đón em."

"...... Há?" Không hiểu ra sao nghe điện thoại quả nhiên tiếng tút tút, Hàn Mạc cau mày quay đầu nhìn về phía cha Hàn, "Cha? Cha nói cho Thiệu Văn Phong?" Cậu thế nào cũng không tin Thiệu Văn Phong có bản lĩnh biết trước, cậu hôm nay dẫn bảo bối đi tiêm phòng dịch, nam nhân kia hôm nay tới đón cậu?

Cha Hàn gật gật đầu, ngay cả nhìn cũng không nhìn Hàn Mạc một cái, trong giọng nói đều mang theo đương nhiên đáp lại cậu, "Cha tối qua gọi điện thoại cho Tiểu Phong nói với nó con hôm nay sẽ dẫn bảo bối đi tiêm phòng dịch, người trong nhà giúp đỡ chút gì sao. Con lại không để cho cha đi cùng con, nó lái xe đưa con không tồi."

Đối với ông mà nói, Thiệu Văn Phong là con trai cả Hàn Mạc là con trai út, con trai út gần gũi, con cả liền coi như con sen sai sử. Hơn nữa ông nhìn ra được, Thiệu Văn Phong đối với cháu trai lớn nhà mình cũng rất thích, mặc dù không phải mỗi ngày đều tới thăm ít nhất cũng 3 ngày 1 lần, mỗi lần tới đều mang không ít đồ chơi sữa bột các loại nhu yếu phẩm.

"Cha sẽ không thật sự coi anh ta là con trai chứ? Cha cũng sẽ không cảm thấy xấu hổ?" Hàn Mạc lật mắt trắng, nghe thấy tiếng gõ cửa đi mở cửa, Thiệu Văn Phong đứng ngoài cửa, trong tay còn cầm hai bọc lớn.

"Đây lại là cái gì?" Nhíu nhíu mày nhận lấy xoay người vào nhà, Hàn Mạc mở ra nhìn nhìn, đều là chút quần áo, còn toàn là nhãn hiệu nổi tiếng trẻ con mặc. Bĩu môi, trong lòng nói thầm một tiếng, thổ hào.

"Bảo bối, tới cho ba ba lớn ôm ôm." Thiệu Văn Phong thay giày vào nhà, đi tới liền đem tiểu bảo bối từ trong xe sơ sinh nhấc lên ôm vào trong ngực, sáp tới trước mặt nhóc hôn khuôn mặt thịt mềm núc ních của bảo bối.

Nhóc con hướng phía sau dùng lực, dùng tay nhỏ đẩy mặt Thiệu Văn Phong ra, bộ dáng không quá vui vẻ cho anh hôn. Nói tới cũng kỳ quái, mặc dù tiểu bảo bối không bài xích anh ôm ôm, nhưng hôn hôn sẽ không thích, mỗi lần hôn hôn đều bị ghét bỏ.

"Anh động tác nhẹ chút, còn có, ba ba lớn cái gì, anh nhiều lắm là bác cả của nó." Hàn Mạc hừ một tiếng cầm áo khoác mặc vào, liếc Thiệu Văn Phong đang ôm bảo bối thổ tào coi thường anh.

Cha Hàn có chút buồn bực, Hàn Mạc nhà ông không phải loại tính cách chanh chua này a, sao mỗi lần vừa thấy Tiểu Phong liền nhe răng.

"Con nói chuyện với anh con sao thế, ba ba lớn cũng không có gì không đúng, bảo bối hiện tại lại không biết nói chuyện, khó được anh con cũng thích nó, giúp con cưng chiều còn không tốt." Trừng cậu một cái, quay đầu nhìn về phía Thiệu Văn Phong, cha Hàn cười cười, "Tiểu Phong ăn điểm tâm không? Từ chỗ con tới đây cũng rất xa, sáng sớm đã hành hạ con."

"Con ăn rồi, mẹ đi mua thức ăn?" Giao tiểu bảo bối cho Hàn Mạc đang duỗi tay, anh từ trong túi quần lấy ra hai tấm vé đưa cho cha Hàn, "Cha Hàn, đây là vé diễn ca vũ kịch mẹ con mấy hôm trước đã la hét muốn đi xem, chiều nay biểu diễn đầu tiên, hai người đi xem xem." Lấy lòng nhỏ cũng không thể quên lấy lòng già, nhiệm vụ của anh hiện tại rất gian khổ. Muốn tóm được Hàn Mạc thì phải trước tiên tóm được già già trẻ trẻ bên cạnh cậu, sau đó liền có thể công phá Hàn tiên sinh.

"Cám ơn nhé Tiểu Phong, lần nào cũng để cho con tiêu pha, vé này rất đắt đấy." Cha Hàn cười ha ha nhận lấy vé nhìn nhìn, gật đầu lia lịa. Cách làm của Thiệu Văn Phong mỗi lần đều rất quan tâm làm cho ông đặc biệt hưởng thụ, ít nhất đối với đứa con trai mới này nhìn ra, anh có thể coi như là full điểm.

Hàn Mạc hừ một tiếng lật mắt trắng, ôm tiểu bảo bối ra cửa. Xí, không phải hai tấm vé sao, dễ dàng như vậy đã bị mua chuộc, cha cậu trước kia không như vậy a, về hưu ở nhà ngốc đầu óc đều không nhanh nhẹn nữa. Tiểu ân tiểu huệ đã có thể làm cho ông cụ vui vẻ hồi lâu, Thiệu Văn Phong cũng là thăm dò tính cách ông cụ, mỗi lần đều có thể dỗ ông đặc biệt vui vẻ.

"Cha Hàn, con và Mạc Mạc đi trước, cha với mẹ con yên tâm đi xem, con bồi Mạc Mạc." Chào hỏi với ông cụ, đẩy xe sơ sinh cầm ba lô của Hàn Mạc cũng đi theo ra cửa.

Hàn Mạc ôm tiểu bảo bối nghiêng đầu nhìn anh, hừ một tiếng vào thang máy.

"Em không muốn tôi bồi em đi?" Thiệu Văn Phong bất đắc dĩ nhìn cậu, làm sao mình lên cán còn không phải mua bán (*)?

(Lên cán không phải mua bán: Đây là cách nói vùng Đông Bắc. "Lên cán" là chỉ chủđộng tiếp cận hoặc lấy lòng, "mua bán" là ví với chuyện có hoàn thành hay không. Ýởđây là nói quá chủđộng hoặc đơn phương tình nguyện thì chuyện sẽ không thành. Cán ởđây là chỉ cán cân)

"Anh không đi làm?" Hàn Mạc mắt lạnh nhìn anh, khơi lông mi.

Thằng cha này ba ngày hai đầu chạy trước mắt mình lắc lư, mặc dù không đối với mình có động tác gì quá đáng nữa, nhưng cậu rõ ràng, ánh mắt Thiệu Văn Phong nhìn mình càng ngày càng hơn nóng bỏng, làm cho cậu hoảng hốt, chỉ sợ người đàn ông này sẽ làm ra chuyện gì khiến cho cha cậu và dì Khương phát hiện.

"Đừng nhắc đến, mấy hôm nay sắp bị đám ngu kia tức chết." Thiệu Văn Phong thở dài biểu tình có chút lạnh, gấp xe sơ sinh xong đặt ở trong hòm phía sau, anh mở cửa để cho Hàn Mạc lên xe.

Ôm tiểu bảo bối ngồi ở vị trí phó lái, Hàn Mạc thắt xong giây an toàn quay đầu nhìn về phía nam nhân khởi động xe, xoay xoay con ngươi, vẫn là hỏi một câu, "Là phương án thiết kế anh lần trước đề cập tới?"
Công ty RS ở trong nước không chỉ làm bất động sản, còn có đại lý xe hơi tiêu thụ một mặt này, cậu hôm đó gọi điện thoại cho Trương Mạo còn cố ý hỏi, bất quá nghe nói từ sau mình rời đi RS liền không hợp tác qua với bọn cậu nữa.

"Ừm, quảng cáo tuyên truyền buôn bán bất động sản, lần nào làm cũng thiếu sót vài thứ, nếu lại làm không được thì phải kéo dài thời hạn bắt đầu phiên giao dịch, sắp bị đám ngu kia tức chết." Thiệu Văn Phong gật gật đầu, chớp chớp mắt xoay mặt nhìn cậu, mắt chứa mong đợi, "Nếu không......"

"Miễn bàn." Mặt lạnh, Hàn Mạc cúi đầu nhìn con trai bảo bối đang mở mắt to tò mò nhìn cằm mình, ôm nhóc ngồi trong ngực để cho nhóc nhìn về phía cảnh sắc ngoài cửa xe, cầm lấy tay nhỏ của nhóc ở trên cửa sổ xe điểm điểm, "Tôi không làm loại việc làm hộ kiểu này."

Cũng không phải là đơn công ty bọn cậu nhận, cậu làm cũng không có lợi gì, hơn nữa, anh bảo tôi giúp tôi liền giúp hả? Không biết tôi ngày nào cũng trông con rất vất vả sao.

Thấy cậu như vậy Thiệu Văn Phong cũng không có biện pháp nói gì nữa, hồi đó nếu không phải bởi vì bên Phi Tường không có nhân tài thiết nào, anh cũng sẽ không tìm công ty thiết kế khác, hiện tại tốt rồi, Hàn Mạc trở lại, nhưng buôn bán bất động sản của anh cũng lập tức bắt đầu phiên giao dịch, cho dù Hàn Mạc có thể giúp đỡ e rằng thời gian cũng không kịp.

Thở dài, anh tìm hướng dẫn vị trí tới trạm phòng dịch, ngữ khí bất đắc dĩ lẩm bẩm, kỳ thực chính là nói cho Hàn Mạc nghe, "Thôi được thôi được, dù sao cũng chính là vốn khởi động mấy tỷ, cùng lắm thì tạm dùng phương án của bọn họ, chính là cảm thấy không công cho bọn họ lợi lộc rất không thoải mái."

Hàn Mạc vừa nghe anh định dùng vài tỷ làm vốn khởi động mắt liền sáng, từ trong lòng yên lặng tính toán một chút số tiền có thể có được sau khi thiết kế được chọn dùng, cậu không thờ ơ nữa.

"Ê, anh nói là thật?"

"Đương nhiên là thật, chuyện này tôi có thể mang ra tùy tiện nói giỡn?" Thiệu Văn Phong lé mắt nhìn cậu, biểu tình hí hửng nhìn một cái không sót gì. "Em có ý kiến gì?"

"Tôi có lợi gì?" Cậu nghĩ nhiều, đáng tiếc không thể nói cho Thiệu Văn Phong, cậu phải dựa vào cái này ăn cơm đấy, nói với anh ta mình muốn kiếm tiền gì đó? Hàn Mạc nhanh trí gẩy bàn tính, cậu phải nghe chút mình có thể được chia bao nhiêu. Điển hình là không thấy thỏ không thả diều hâu (*).

((*) khi thợ săn đi săn thì thỏ chạy quá nhanh không dễ bắt. Trước khi bắt được thỏ thì phải giữ con diều hâu để làm chiến lợi phẩm. Ý câu này là phải làm việc chắc chắn, ổn định, luôn phải cóđường lui)

"Nếu như thiết kế kia được nhận, thì cho em một căn nhà 300 bình (*) còn có thu nhập thêm 0,1%." Thiệu Văn Phong suy nghĩ giá tiền sư tử mở rộng miệng hồi đó của Hàn Mạc, lần này so với lần trước càng khiêu chiến và khó khăn hơn, cho nên anh cho một bao lì xì thật dày.

((*) 300 bình ởđây chắc là 300 mét vuông mặt phẳng chứ không tính diện tích từng phòng cộng lại)

Hàn Mạc nhíu mày, cũng không phải nói điều kiện không vừa ý, 0,1% ban đầu tính ra cũng là con số ngàn vạn, nhưng mà......

"Buôn bán bất động sản nào? Vị trí ở đâu?" Cậu không nghe nói gần đây có chỗ nào giá cả có thể cao như vậy, Thiệu Văn Phong này làm sao vừa lên tiếng đã hào phóng như vậy, cậu phải đề phòng thằng cha này đùa giỡn.

"Trung tâm thành phố, em làm trạch nam thời gian quá dài rồi, hồi trước chính phủ đã làm chiêu thương, tôi đấu giá cao nhất, cho nên," Nhún nhún vai, khẩu khí của anh đặc biệt không sao cả giả thích, liếc thấy biểu tình kinh ngạc đầy mặt của Hàn Mạc anh cười ra tiếng, "Em đừng nói em chưa nghe qua vụ này."

Hàn Mạc nhíu mày, suy nghĩ một chút, hình như là nghe nói Tống Tân Kế nhắc tới qua, bất quá lúc ấy cậu nói thế nào? Cậu hình như là nói, cái việc chỉ có thổ hào mới có thể đi làm không liên quan gì đến cậu, vừa vặn cũng là cậu vừa sinh con không lâu, cho nên cũng không đặc biệt chú ý.

"Thiệu Văn Phong anh sao sẽ có tiền như vậy?" Hàn Mạc lúc này đã không muốn đi chú ý việc khác, theo lý thuyết dựa vào tuổi 30 của Thiệu Văn Phong ra mặt cũng không thể tài sản gần trăm tỷ đi?

"...... Cái này có liên quan gì đến tiền không, em liền nói em giúp hay không là được." Dường như không quá muốn nhắc tới vấn đề giá trị con người, Thiệu Văn Phong thừa dịp đèn đỏ quay đầu khiêu mi nhìn cậu, "Làm, hay là không làm?"

"......" Hàn Mạc mím miệng, đó là một vấn đề đặc biệt có sức hấp dẫn.

Cậu thích khiêu chiến, cũng thích tiền, nhưng cậu không thích thái độ này của Thiệu Văn Phong.
Dường như cũng ý thức được ngữ khí vừa rồi của mình có chút cường ngạnh, Thiệu Văn Phong ho nhẹ một tiếng, khởi động xe tiếp tục đi, "Còn có thời gian nửa tháng, nếu như em muốn khiêu chiến một chút tôi liền cho người tới Phi Tường ký hợp đồng, nếu như em cảm thấy không được thì thôi."

Hàn Mạc ghét nhất có người chất vấn năng lực của cậu nói cậu không được, mặc dù biết rõ đây là Thiệu Văn Phong đang kích mình, nhưng hiếu chiến trong xương cốt càng làm cho cậu nóng lòng muốn thử.

"Được, vậy mai anh cho người đi ký hợp đồng, tôi sẽ gọi điện thoại cho Trương Mạo nói một tiếng, về phần tiền vi phạm hợp đồng của bên anh tự anh làm." Cậu cũng không muốn chọc phiền toái gì.

"Ừ." Thiệu Văn Phong tâm tình rất tốt gật đầu, đối với Hàn Mạc có thể buông ra hỗ trợ anh thật sự rất yên tâm, "Buổi tối tôi chuyển tài liệu cho em, nếu còn có yêu cầu gì em gọi điện thoại cho tôi là được."

Hàn Mạc gật gật đầu, nhìn nhìn gò má Thiệu Văn Phong không nói chuyện. Mặc dù cậu và người đàn ông này không có câu thông gì quá nhiều, nhưng không thể không thừa nhận, bọn họ là cùng loại người, ngay cả Tống Tân Kế cũng là như vậy. Đặc biệt đơn độc, đặc biệt lạnh.

Loại này không phải nói mặt lạnh, mà là tâm lạnh, bọn họ chỉ để ý bản thân, những cái khác một chút cũng không quan tâm.

Đến trạm phòng dịch, Thiệu Văn Phong dừng xong xe lấy xe sơ sinh xuống xòe ra, nhìn vẻ mặt Hàn Mạc có chút khẩn trương cứng đờ khó hiểu hỏi: "Em sao thế? Thân thể không thoải mái?"

Hàn Mạc lắc lắc đầu, ôm tiểu bảo bối vào trong ngực ra hiệu Thiệu Văn Phong đẩy xe trẻ con.

"Lát nữa anh bồi nó đi tiêm." Đi tới cửa trạm phòng dịch, Hàn Mạc đột nhiên quay đầu nói với Thiệu Văn Phong một câu như vậy.

Thiệu Văn Phong gật gật đầu, cũng không hỏi nhiều. Anh đối với tiêm phòng dịch cho tiểu bảo bối căn bản không có khái niệm gì, trước kia mặc dù nghe nói qua việc trẻ con khi còn bé đều phải đi tiêm, nhưng anh chưa từng thấy, cho nên anh không biết đó là một việc lo lắng cỡ nào.

Bởi vì tới sớm, bọn họ là thứ nhất, Hàn Mạc lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, không cần nghe những đứa nhỏ khác gào thét.

Thiệu Văn Phong ôm tiểu bảo bối qua, nhóc con gục trên vai anh cùng Hàn Mạc a a a kêu, bộ dáng kia giống như là đang hỏi, ba ba đi làm gì, sao ba ba không bồi bảo bối vậy.

Hàn Mạc chớp mắt sáp tới hôn hôn trán nhóc, sau đó vỗ vai Thiệu Văn Phong bảo anh đi vào.

Tiểu bảo bối giống như có cảm giác, vừa vào phòng liền oa một tiếng khóc lên, dọa Thiệu Văn Phong giật mình, Hàn Mạc cũng vội vàng vọt vào.

"Ngoan a ngoan a, chỉ tiêm một cái, không khóc không khóc." Giơ tay lên cướp bảo bối lại ôm vào trong ngực, lộ ra cánh tay nhỏ để cho bác sĩ tiêm.

Tiểu bảo bối ngẩng đầu mở miệng gào khóc, cánh tay nhỏ nếu không phải Hàn Mạc cầm đoán chừng sẽ đẩy kim tiêm lên mặt đất.

Thiệu Văn Phong ở một bên nhìn cái kim tiêm ống kim nhỏ dài đến 2-3 cm trong tay bác sĩ tim đều run run một chút, kim tiêm này có phải hơi dài rồi hay không?

"...... Ông đợi lát......" Đưa tay ngăn cản bác sĩ kia, anh nuốt xuống nước miếng cúi đầu nhìn tiểu bảo bối kêu khóc, còn có Hàn Mạc mím chặt môi ngồi đó không lên tiếng.

Bác sĩ không hiểu nghiêng đầu nhìn anh, khơi mi.

"Tiên sinh cậu có chuyện gì?"

"Kim tiêm này quá dài đi?" Thiệu Văn Phong chỉ chỉ, cau mày.

"Mạch máu của trẻ con không rõ ràng, quá nhỏ, cho nên đều là tiêm bắp, vừa nhìn cậu chính là lần đầu tiên tới, không thấy chồng cậu đều không nói gì sao." Bác sĩ nói xong, động tác nhanh chóng bôi cồn tiêu độc kim tiêm nhanh độc chuẩn hướng về phía cánh tay tiểu bảo bối liền chọc vào.

Nhóc con ngửa đầu khóc càng tợn, nước mắt theo mắt to chảy xuống, Hàn Mạc cắn răng mím chặt miệng ôm thân thể động loạn của nhóc, nghiêng đầu đi không dám nhìn cánh tay tiểu bảo bối.

Tim Thiệu Văn Phong đều hơi run rẩy theo, nhanh chóng đi tới ôm mặt Hàn Mạc vào trong ngực, lại giúp cậu đỡ tiểu bảo bối.

Một ống tiêm thuốc kỳ thực đẩy rất nhanh, nhưng đối với Hàn Mạc và tiểu bảo bối mà nói đều là đau khổ.

"Được rồi." Bác sĩ rút gối ra, tiếng khóc của tiểu bảo bối lúc này cũng hơi nhỏ chút, rụt lại làm ổ trong ngực Hàn Mạc, mắt to đỏ đỏ và đầu mũi nhỏ đỏ đỏ, đáng thương hề hề.

Hàn Mạc vội vàng mặc quần áo cho nhóc, cúi đầu hôn hôn mặt ẩm ướt của nhóc, "Bảo bối bảo bối, ba ba hôn hôn."

Thiệu Văn Phong thở dài, gật gật đầu với bác sĩ rõ ràng đã gặp nhiều kiểu tình huống thế này ôm Hàn Mạc đi ra ngoài, vừa đi vừa nhìn cậu, "Em đây là định cùng khóc với con?"

Hàn Mạc nghiêng đầu trừng anh một cái, mím môi không nói chuyện.

Tiểu bảo bối chu cái mặt ú thịt trắng nõn hít hít mũi, dùng tay nhỏ nắm đuôi tóc Hàn Mạc, dẫn tới Hàn Mạc cúi đầu nhìn nhóc.

"A a, wu wu wu áu." Tiểu bảo bối toét răng nhỏ a a kêu với cậu, Hàn Mạc khẽ cười một tiếng hôn hôn nhóc, "Con trai bảo bối, ba ba mang con về nhà."

"Tôi ở nhà bồi em." Dù sao hôm nay cũng không có việc gì anh cũng không muốn tới công ty, nếu chuyện gì cũng cần anh làm quyết định vậy tốn nhiều tiền mời người tới như vậy tất cả đều là trang trí.

Hàn Mạc cau mày, ngược lại không cự tuyệt đề nghị này của anh. Dù sao mình coi như cự tuyệt người đàn ông này cũng sẽ theo mình về, tới lúc đó vẫn là kết quả giống nhau, cậu cự tuyệt cũng vô dụng.

Chương 27

Edit + Beta: Vịt

Hàn Mạc tối hôm đó nhận được mail Thiệu Văn Phong gửi tới, nhìn tài liệu bất động sản bên trong, mặt cậu đều bị tức xanh.

Chả trách muốn tiêu nhiều tiền như vậy để cải tạo nơi này, con mẹ nó Thiệu Văn Phong là muốn lũng đoạn ngành đất đai thành phố Tân Hải sao, cư nhiên mạnh tay như vậy.

Lật lật yêu cầu thiết kế, cậu nhíu nhíu mày hồi lâu không bình thường lại được. Nếu như hạng mục này dựa theo bản thiết kế của cậu để làm, đoán chừng cậu có thể một phát nhảy vào nhà thiết kế kiến trúc hàng đầu quốc tế.

Giơ tay lên gãi gãi tóc, cậu bực bội cầm điện thoại đứng dậy đi tới bên cạnh cửa sổ gọi điện thoại, tiểu bảo bối hôm nay tiêm xong trở về lại khóc nháo một lát, buổi tối ăn cơm vẫn được, không nháo nữa thì ngủ ngoan ngoãn, cái này làm cho Hàn Mạc cũng yên tâm.

Điện thoại kết nối, bên kia im ắng không có thanh âm gì, chỉ có tiếng thở của nam nhân có thể nghe thấy.

"Xem qua rồi?" Thiệu Văn Phong vừa mới tắm, lau tóc cầm điện thoại từ phòng tắm đi ra ngoài, "Sao em vẫn chưa ngủ."

"Thiệu Văn Phong anh nói thật với tôi, anh rốt cuộc có tính toán gì." Nhìn mấy tài liệu điện tử trước mặt, sắc mặt Hàn Mạc bị video trên máy tính chiếu ra màu xanh trắng, thoạt nhìn u ám rất khủng bố.

Thiệu Văn Phong ngồi ở trên giường cầm máy tính tablet nhìn nhìn tấm ảnh của Hàn Mạc và tiểu bảo bối bên trên, những hình này còn là cha Hàn lén lút gửi tới cho anh, Hàn Mạc căn bản đều không biết chuyện này, cha Hàn cũng không biết là nghĩ như thế nào, Thiệu Văn Phong chỉ là nói với ông muốn hiểu hơn chút sinh hoạt hàng ngày của Hàn Mạc và tiểu bảo bối, ông liền tự động tự phát gửi ảnh cho mình.

Nếu Hàn Mạc biết ông cụ bị Thiệu Văn Phong mua chuộc, đoán chừng sẽ mắc chứng cuồng loạn.

"Tôi không tính toán gì, chỉ là cảm thấy mảnh đất kia không tệ, thời gian ba năm cải tạo nơi đó tốt sẽ có không ít thu nhập mà thôi." Thiệu Văn Phong chọt vị trí má Hàn Mạc trên màn hình, xuất hiện phản ứng ảnh mờ, anh thấp giọng cười, "Cục Cưng, tôi tin em có thể làm."

"...... Cục Cưng cái rắm!" Hàn Mạc thấp giọng rống lên một câu, vội vàng quay đầu nhìn về phía tiểu bảo bối ngủ trên giường lớn, thấy nhóc không bị mình làm tỉnh yên tâm.

"Thiệu Văn Phong anh đừng tưởng tôi đáp ứng giúp anh làm thiết kế có thể tùy tiện đùa giỡn tôi, đây là hai việc khác nhau!" Cậu đè nén thanh âm hướng micro gầm nhẹ, hừ hừ hai tiếng.

Thiệu Văn Phong đều có thể tưởng tượng được bộ dáng tạc mao kia, khẽ cười lắc lắc đầu cảm thấy thằng nhóc anh coi trọng thật đúng là tính cách biệt nữu, mặc dù vẫn luôn đều biết cậu rất biệt nữu.

"Được rồi được rồi, Mạc Mạc, cám ơn sự giúp đỡ của em." Sửa miệng nói xin lỗi cậu, ngữ khí nam nhân ngược lại nghe có chút qua loa còn có chút dụ dỗ.

Hàn Mạc hừ một tiếng cúp điện thoại, kết quả điện thoại còn chưa đặt xuống lại kêu lên, cậu lật mắt trắng cũng không nhìn số, trực tiếp nhận, "Còn có chuyện gì?"

"Hửm? Mày coi anh thành ai vậy." Thanh âm Tống Tân Kế truyền đến, còn mang theo ý cười.

"Á, không phải, anh ở bên đó thế nào? Lâu như vậy cũng không gọi cú điện thoại." Hàn Mạc dùng con chuột ấn mở wacom (*), định trước tiên dùng nét vẽ đơn giản sơ lược ý nghĩ trong đầu mình làm ra xem một chút.

((*) wacom là loại bảng vẽđiện tử có kết nối với máy tính. Thím nào học ngành đồ họa chắc biết rõ)

Tống Tân Kế cười ra tiếng, mở mail nhìn nhìn, căn bản đều là người quen gửi tới.

"Anh rất tốt, gần đây mới rảnh, mấy hôm trước ngày đêm làm nghiên cứu làm thí nghiệm làm luận văn, thời gian anh ngủ cũng không đủ, Tiểu Hàn, sắp mệt chết anh rồi."

Hàn Mạc khẽ cười một tiếng, cầm lấy bút vẽ ở trên bảng dùng bố cục kết xấu đường thẳng vẽ cao ốc, khẽ híp mắt, "Anh tìm bạn học của em không?"

"Không có, anh đâu nhiều thời gian đi huênh hoang như vậy, tiểu bảo bối thế nào? Anh thấy mail mày gửi cho anh rồi, tên không tệ." Lại mở ra mấy mail phía dưới, Tống Tân Kế phì một tiếng bật cười, "Tiểu Hàn, mày và Thiệu Văn Phong cư nhiên còn biến thành loại quan hệ này? Vậy anh ta không phải cận thủy lâu đài (*)?"

((*) Cận thủy lâu đài: Ý của câu thành ngữ này là chỉ lâu đài gần bờ nước sẽ được ánh trăng chiếu sáng trước tiên, thường dùng để ví với việc ở gần thì được ưu tiên.)

"...... Anh có thể không đề cập tới không." Hàn Mạc nhìn màn hình máy tính, cười lạnh liên tục, "Lâu đài cái gì mà lâu đài, em đã nói với anh thằng cha kia rất quá đáng, anh ta cư nhiên mua chuộc cha anh biết không? Cha em người bao chính trực, anh ta cư nhiên có thể dụ dỗ cha em cười ha ha với anh ta."

"Đó cũng là năng lực của anh ta, Dương Vũ cư nhiên gửi mail cho anh?" Tống Tân Kế khơi mi, mở ra vừa nhìn sắc mặt liền thay đổi, "Á, hắn kết hôn rồi."

Hàn Mạc bĩu môi, cậu cũng nghe nói, bất quá hình như là chuyện một tháng trước, "Anh ở bên đó chú ý chút, nếu có gì không giải quyết được thì gọi điện thoại cho bạn học của em. Em và bảo bối đều rất tốt, có thể ăn có thể ngủ, nhóc con đều mọc 8 cái răng rồi. Anh sớm học xong trở lại, em mấy ngày nữa cũng phải về đi làm rồi."Tống Tân Kế ngáp, "Ừ, anh hết thảy đều rất tốt mày không cần phải lo lắng, được rồi, anh cũng đi ngủ trưa, mày nghỉ ngơi sớm chút tự mình chú ý thân thể."

Hàn Mạc vâng cúp điện thoại, nhìn thời gian vẫn chưa quá muộn, quyết định lại làm một lát.

Sáng hôm sau, Hàn Mạc là đội hai mắt quầng thâm thật to ôm tiểu bảo bối đi ra ngoài ăn điểm tâm, lâu lắm không thức đêm rồi, chỉ là một lần ngủ không tốt, cậu liền biến thành gấu trúc.

"Cha, con buổi chiều phải về công ty trả phép." Ngáp, Hàn Mạc ôm tiểu bảo bối ngồi ở trên ghế, gắp bánh bao nhét vào trong miệng, cầm lòng đỏ trứng đút cho tiểu bảo bối.

Nhóc con rất thích lòng đỏ trứng, mỗi lần có thể ăn một cái, nhiều không dám cho nhóc ăn, sợ không dễ tiêu hóa. Bất quá nhìn tiểu bảo bối khỏe mạnh mập mạp, Hàn Mạc cảm thấy con trai nhà cậu sau này nhất định lớn lên cao hơn khỏe mạnh hơn mình. Cậu chiều cao hơn 1m8, con trai cậu thế nào cũng có thể lớn được 1m9 đi.

Cha Hàn gật gật đầu, giơ tay lên từ trong ngực cậu ôm tiểu bảo bối tới trên chân mình, nhóc con nghiêng nghiêng đầu đưa tay ôm lấy bình sữa, ngồi ở trong ngực ông nội nhóc ăn phải gọi là vui vẻ.

"Cha và dì con ở nhà không thành vấn đề, đợt này nó theo bọn ta cũng quen thuộc không ít, con đi làm hoàn toàn không thành vấn đề."

Hàn Mạc cũng cảm thấy như vậy, bằng không cũng sẽ không dễ dàng như vậy đã đáp ứng đề nghị của Thiệu Văn Phong.

Ăn cơm, cùng tiểu bảo bối chơi một lát, Hàn Mạc giúp dì Khương rửa rau làm cơm trưa, cậu nghiêng đầu nhìn dì Khương, luôn cảm thấy hai hôm nay dì có chút phiền muộn.

Xoay xoay con ngươi, cậu suy nghĩ chút, không phải là thời mãn kinh đến chứ?

"Dì? Gần đây không nghỉ ngơi tốt?" Cậu thò tay cầm dao thái qua, động tác có chút vụng cắt đầu rau hẹ, bất quá vẫn tốt, không có cảm giác nguy hiểm cắt phải tay.

"Ui, dì a thấy bảo bối và con mỗi ngày đều vui vẻ như vậy liền nghĩ tới Tiểu Phong cũng nên lập gia đình rồi, con nói nó kiếm nhiều tiền như vậy làm gì? Một mình cô đơn chả lẽ có ý nghĩa?" Vừa nói chuyện, dì Khương thở dài lắc lắc đầu, đánh trứng gà tới trong nồi xào chín, buổi trưa định ăn sủi cảo nhân rau hẹ, Hàn Mạc thích ăn cái này.

Tay Hàn Mạc xắt rau ngừng lại, sau đó như không có chuyện gì xảy ra đứng thẳng vai, "Dì muốn con dâu thế nào?"

Cậu ở trong đầu suy nghĩ hình ảnh Thiệu Văn Phong cùng phụ nữ khác ở cùng nhau, bĩu môi hừ nhẹ một tiếng. Cậu không quá thích loại hình ảnh này, có chút phiền muộn không nguyên do.

Dì Khương vẫn thật sự nghiêm túc nghĩ, kết quả lắc lắc đầu, "Không có yêu cầu gì a, đối với Tiểu Phong tốt, hiếu thuận, có thể sinh con là được."Hàn Mạc há hốc mồm, nuốt lời đến khóe miệng trở lại. Được rồi, đây là yêu cầu cơ bản nhất của mỗi mẹ chồng, dì Khương cũng không xoi mói.

"Mạc Mạc có ai thích hợp không? Giới thiệu cho anh con." Bưng nhân bánh ra ngoài, dì Khương quay đầu lại nhìn về phía Hàn Mạc. Bà cảm thấy Hàn Mạc hẳn là biết không ít mỹ nữ, hẳn có thể có người thích hợp với Thiệu Văn Phong.

Hàn Mạc gật gật đầu, tâm nhãn xấu đáp ứng, "Được ạ, công ty con không ít đồng nghiệp nữ xinh đẹp chờ tới lúc con giới thiệu cho anh con, không chừng anh con có thể coi trọng."

Cha Hàn ôm tiểu bảo bối ở trên ghế sa lon nhìn bọn họ, không giải thích được khơi mi, "Lại nói cái gì?"

"Dì bảo con giới thiệu đối tượng cho đại ca, nói anh ấy một người trưởng thành lang thang nhìn rất cô đơn." Hàn Mạc đứng thẳng vai, sáp tới hôn hôn mặt tiểu bảo bối.

Dì Khương cười gật gật đầu, bà thật sự lo lắng a.

Thiệu Văn Phong ở công ty bận rộn, không biết chuyện mình đã bị mẹ nhà mình cùng Hàn Mạc tính kế, nếu như anh biết, đoán chừng...... Được rồi, đoán chừng anh cũng chỉ sẽ phát giận với Hàn Mạc.

Buổi trưa ăn cơm xong dỗ tiểu bảo bối ngủ, Hàn Mạc liền lái xe tới công ty, kết quả một năm không gặp, lễ tân tiếp đón cư nhiên không nhận ra cậu.

"Tiên sinh, xin hỏi ngài có hẹn trước không...... Giám đốc Hàn?" Nói được một nửa, tiểu cô nương tiếp đón liền kinh ngạc kêu lên.

Hàn Mạc cười gật gật đầu với cô nàng làm hôn gió, tâm tình vui vẻ đi vào trong.

"Giám đốc Hàn anh về rồi!"

"Giám đốc Hàn anh trở nên rất đẹp trai!"

"Giám đốc Hàn chúng tôi rất nhớ anh, anh rốt cục quay về rồi!"

Trong công ty, bất kể nam nữ, người nhìn thấy Hàn Mạc đều hưng phấn chào hỏi cùng cậu, khả năng cũng là bởi vì lúc Hàn Mạc ở đây phúc lợi của bọn họ tốt, cho nên đối với Hàn Mạc rời đi một năm, bọn họ cảm giác rất thân thiết.

Nhất là lần này Hàn Mạc không giống trước kia mặc tây trang hưu nhàn, mà là một thân quần áo thể thao. Làm cho cậu thoạt nhìn vừa trẻ tuổi, vừa tràn đầy sức sống.

"Hi, Mạo Mạo, em về rồi!" Đẩy phòng làm việc của Tổng giám đốc ra, Hàn Mạc đi vào nhiệt tình chào hỏi, kết quả sau khi nhìn thấy hình ảnh rõ ràng trước mắt, cậu huýt sáo, bàn tay bồm bộp vỗ hai cái, "Ui cha ui cha, không trách được không nhìn thấy mày, Tống nhị mày cũng quá lớn mật rồi, không khóa cửa cư nhiên dám cùng Trương Mạo chơi trò hôn môi."

"...... Mày hiểu lầm rồi......" Tống Tân Nghiệp từ trên người Trương Mạo bò dậy, từ trên xuống dưới đánh giá Hàn Mạc, "Thằng nhãi mày một năm không gặp cư nhiên một chút cũng không thay đổi, thoạt nhìn trẻ tuổi hơn."

Hàn Mạc làm bộ soái khí đỡ mặt lộ răng cười, sau đó đi tới cùng Tống Tân Nghiệp ôm vỗ vỗ sống lưng nhau, "Mày vẫn là đần như vậy."

"Hàn Mạc, phần hợp đồng mày hôm qua gọi điện nói với anh bọn họ ngày mai sẽ đưa tới đây, mày làm sao nhân được đơn làm ăn lớn như vậy, hồi trước bởi vì hạng mục này rất nhiều công ty đều cướp đoạt đánh nhau." Trương Mạo chùi miệng, hưng phấn nhìn Hàn Mạc.

"......" Nhún nhún vai, Hàn Mạc đưa túi văn kiện cầm trong tay cho hắn, "Đây là tài liệu thiết kế, em tự mình làm không được, anh hỗ trợ."

Thời gian nửa tháng để cho cậu làm xong hạng mục này là chuyện không thể nào, cậu không có tế bào não thiên tài như vậy.

Trương Mạo nhận lấy liếc nhìn, gật gật đầu đáp ứng, đó là một khiêu chiến.

Về phần Tống Tân Nghiệp, hắn nghiêng đầu qua liếc nhìn Trương Mạo, khẽ nheo mắt lại.

Vừa nãy......

Chương 28

Edit + Beta: Vịt

Hàn Mạc xoay xoay cái cổ cứng ngắc, giơ tay lên xoa xoa mắt chua trướng nghiêng đầu nhìn về phía Trương Mạo sắc mặt cũng mệt mỏi, "Nghỉ một lát."

Hai người bọn họ từ xế chiều một mực đối diện máy tính nghiên cứu bản thiết kế, mắt đều sắp bị màn hình máy tính chói mù rồi.

"Ừa." Trương Mạo đưa tay cầm chén nước, kết quả không có nước. Hắn đứng lên đi lấy nước nóng, thuận tay rót cho Hàn Mạc ly cà phê cầm về, "Thiệu Văn Phong cư nhiên để đơn lớn như vậy cho mày làm, thật là khó tin."

Hàn Mạc đưa tay nhận lấy cà phê nhấp một ngụm đặt vào trên bàn, nhún nhún vai.

Cậu không giải thích nhiều, mặc dù bản thân cậu cũng rõ ràng nguyên nhân chân chính Thiệu Văn Phong có thể tìm mình làm thiết kế, bất quá cậu cũng không muốn nói với mọi người, cậu sinh con trai cho tên kia, mặc dù con trai họ Hàn, nhưng không thể phủ nhận, một nửa huyết mạch thuộc họ Thiệu.

"Em phải về nhà xem con trai." Giơ tay lên nhìn đồng hồ, đã hơn 6h, nếu không về đoán chừng tiểu bảo bối sẽ ầm ĩ, cậu đã đi ra ngoài cả buổi chiều. Đang suy nghĩ, điện thoại di động liền vang lên, "Cha?"

"Oa, a a a a, oa oa oa, a a a a."

"Mạc Mạc con mau về, bảo bối khóc cổ họng đều khàn rồi." Thanh âm cha Hàn kèm theo tiếng khóc của tiểu bảo bối từ đầu ống nghe bên kia truyền đến, Hàn Mạc nhanh chóng cầm lấy ba lô liền đi về phía cửa, kết quả đi tới một nửa lại quay lại, nghiêng đầu kẹp điện thoại, hai tay nhanh chóng đem tài liệu đều nhét vào trong túi, sau đó vẫy tay với Trương Mạo bước nhanh đi ra ngoài.

"Cha ôm nó tới trong xe sơ sinh đẩy nó chơi một lát, con lập tức chạy về, tận lực đừng để cho nó khóc." Nghe tiếng la khóc của tiểu bảo bối tim Hàn Mạc đều níu lấy theo, cậu vẫn là lần đầu tiên nghe thấy tiểu bảo bối khóc thê thảm như vậy.

Trương Mạo thấy bộ dáng cậu vội vàng hấp tấp có chút không yên lòng, đứng dậy cầm chìa khóa xe đuổi theo ra ngoài, "Hàn Mạc anh đưa mày đi."

"Không cần, em lái xe tới." Hàn Mạc đã vào thang máy, cầm điện thoại rống một tiếng đóng cửa.

Trương Mạo thẳng vai xoay người muốn về phòng làm việc tiếp tục xem mấy tài liệu thiết kế, kết quả Tống Tân Nghiệp đứng ở một bên, nửa người ở trong phòng làm việc, nửa người ở bên ngoài phòng làm việc, mắt lạnh nhìn hắn.

"Cậu có thể lên tiếng hay không? Hù chết người." Trương Mạo thở dài vào phòng làm việc của hắn, cửa không khóa, hắn biết Tống Tân Nghiệp sẽ cùng đi vào.

"Buổi tối cùng ăn cơm." Tống Tân Nghiệp đóng cửa lại, ngồi vào trên ghế sa lon khiêu mi nhìn hắn.

Trương Mạo lắc lắc đầu ngáp, hắn hiện tại muốn về nhà ngủ một giấc ngon nghẻ, về phần thiết kế này...... Thôi vậy, hắn không nhiều tế bào não như vậy, chỉ có thể tới lúc đó xem xem thứ Hàn Mạc thiết kế ra sau đó giúp đỡ ra chủ ý.

"Tôi không đi, cậu không phải còn có hẹn? Tôi lát nữa về nhà ngủ giấc, buồn ngủ." Nói lời này lại ngáp, Trương Mạo căn bản không nhìn biểu tình của Tống Tân Nghiệp, nếu như nhìn, đoán chừng sâu ngủ cũng phải bị dọa chạy.

Tống Tân Nghiệp đứng lên đi tới trước bàn làm việc, hai tay chống trên mặt bàn cúi người ghé sát vào hắn, nhẹ giọng mở miệng, "Anh không muốn biết tôi vừa nãy tại sao hôn anh?"

"...... "Trương Mạo sửng sốt, ngẩng đầu nhìn hắn.

Chóp mũi hai người cơ hồ kề nhau, hắn khẽ nhíu mày, né về sau. Hắn dịch tầm mắt không nhìn Tống Tân Nghiệp cúi đầu thu dọn đồ đạc, "Đây chỉ là ngoài ý muốn."

Tống Tân Nghiệp giơ tay lên đè cổ hắn hướng về phía trước nhích lại gần mình, sau đó hôn tới.

Bẹp một tiếng, Trương Mạo ấp úng giơ tay lên đẩy hắn ra, trợn mắt.

"Đệt, dập chết tôi rồi." Hắn nhíu nhíu mày vểnh miệng, giơ tay lên nhu nhu, chảy máu rồi.

"Hiện tại không phải ngoài ý muốn." Tống Tân Nghiệp cười lạnh nhìn hắn, giơ tay lên chùi miệng, là rất đau.

Trương Mạo giương mắt nhìn hắn, thở dài.

"Tôi không phải chính là nhìn thấy cậu cùng phụ nữ ở quán bar thân mật sao, cậu đây là trả thù tôi?" Hôm trước tới quán bar thư giãn chút, kết quả một chén rượu còn chưa uống xong, hắn liền đau bụng đi vệ sinh. Này vừa khéo, ở nhà vệ sinh nam bắt gặp Tống Tân Nghiệp cùng cùng một mỹ nữ đang tiến hành vận động nào đó, được ồi, hắn không phải cố ý cắt ngang hắn, nhưng thằng cha này cư nhiên giỡn với hắn, cho rằng mình dễ bắt nạt?

((*) CP này tui nên để ngôi xưng như nào nhể -.- chả lẽ cứđể hắn-hắn lắm lúc nhìn rối mắt -.- hay là cứđể vậy để trải nghiệm cách đọc của TQ =))))
"Không có, tôi chính là muốn hôn anh." Tống Tân Nghiệp lui về sau một bước chẹp chẹp miệng, lại lui về sau một bước, "Tôi đưa anh về nhà."

Không biết tại sao, hắn hôm nay đặc biệt muốn thân mật Trương Mạo. Chính là muốn nhìn dáng vẻ người đàn ông này bởi vì hành động của mình xù lông, đáng tiếc, hắn vẫn là đánh giá sai định lực của người đàn ông lớn hơn hắn 3 tuổi.

"Được, đi thôi." Trương Mạo thu thập chút, giống như vừa rồi không có chuyện gì phát sinh bình tĩnh đứng lên, lách qua bàn làm việc đi tới trước mặt hắn ngẩng cằm, chiều cao của hắn và Tống Tân Nghiệp xấp xỉ, đều là đàn ông cao lớn.

Tống Tân Nghiệp thân sĩ mở cửa làm tư thế mời, Trương Mạo khơi mi đi ra ngoài.

Phía bên này, Hàn Mạc lái xe vội vàng chạy về nhà, kết quả vừa vào cửa nhìn thấy một màn làm cho cậu cảm thấy rất buồn bực.

Tiểu bảo bối được Thiệu Văn Phong ôm vào trong ngực, trên mặt nhóc con còn có nước mắt, gục trên vai anh chu hai má đỏ bừng, vểnh miệng nhỏ, mắt cũng hồng hồng.

Chỉ bất quá không khóc, thỉnh thoảng hít mũi nhỏ tỏ vẻ mình vừa mới khóc vô cùng không thoải mái.

Nhìn Hàn Mạc vào cửa, tiểu bảo bối lập tức tinh thần tỉnh táo, a a a gọi cậu, tay nhỏ khua lung tung, còn vừa vặn vỗ Thiệu Văn Phong một cái tát.

Hàn Mạc thiếu chút nữa bật cười, đi qua đưa tay ôm nhóc vào trong ngực hôn hôn mặt, nhìn về phía Thiệu Văn Phong có chút không hiểu, "Sao anh ở đây?"

Thiệu Văn Phong nhéo mặt tiểu bảo bối, dẫn tới nhóc con mất hứng hừ hai tiếng ở trong ngực Hàn Mạc uốn éo, "Mẹ tôi gọi điện thoại cho tôi, em lại không về, tôi mới chạy tới."

Anh cũng là mới vào nhà không lâu, vừa dỗ tiểu bảo bối không khóc nữa Hàn Mạc liền vào cửa, cầm túi đặt trên ghế salon, anh sáp tới hôn bẹp xuống trán Hàn Mạc, lại hôn mặt tiểu bảo bối, "Tôi đi đây, bận muốn chết."

"......" Hàn Mạc co rút khóe miệng nhìn bóng lưng anh rời đi, có chút hoang mang nam nhân này lăn qua lăn lại tới đây có ý nghĩa gì.

"Tiểu Phong đâu?" Cha Hàn từ phòng vệ sinh đi ra ngoài, không nhìn thấy Thiệu Văn Phong liền hỏi Hàn Mạc ngồi trên ghế salon lau mặt cho tiểu bảo bối.

"Đi rồi." Cũng không ngẩng đầu lên trả lời một câu, cầm bình sữa đặt ở một bên đút cho tiểu bảo bối, kết quả nhóc con không đói bụng, lắc lắc đầu nhỏ né tránh.

"Mạc Mạc về rồi? Ui cha, bảo bối của bà, rốt cục không khóc rồi." Dì Khương từ phòng bếp đi ra ngoài, trong tay bưng cái đĩa, Hàn Mạc thò đầu vừa nhìn là bánh.

Cậu hít nước miếng, lâu lắm không ăn bánh rồi, thèm.
"Dì ơi bánh nhân gì thế? Thơm quá." Ôm tiểu bảo bối tiến tới trước bàn ăn, Hàn Mạc mang theo ý cười ngẩng đầu nhìn bà, chớp mắt, "Anh con nói công việc bận rộn đi trước, dì cho con ăn trước nhé."

Cậu thật sự đói, lao động trí óc thật sự là rất phí thể lực, cậu vừa nãy còn không cảm thấy, bây giờ bụng đói kêu mãi.

Dì Khương mang theo ý cười giơ tay lên đẩy móng vuốt cậu duỗi tới ra, cầm chén nhỏ gắp một cái bánh bỏ lên bàn, "Đi rửa tay."

Tiểu bảo bối được Hàn Mạc ôm vào trong ngực ngáp, khóc mệt muốn ngủ. Nhóc con chớp mắt to nhìn Hàn Mạc, sau đó nhắm mắt lại chu chu môi.

Cúi đầu nhìn con trai trong ngực, cậu hít sâu từ từ thở ra, ra hiệu với cha cậu và dì Khương ôm nhóc con về phòng ngủ. Cho dù bụng đói kêu ùng ục cũng phải đặt một bên, trước dỗ con trai ngủ mới là chuyện đại sự hàng đầu.

"Mạc Mạc, anh con có phải tránh con hay không?" Lúc ăn cơm, cha Hàn đột nhiên hỏi một câu như vậy.

Ông mặc dù cảm thấy Thiệu Văn Phong đối với Hàn Mạc và tiểu bảo bối đều rất tốt, nhưng luôn cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm. Làm sao mỗi lần sau khi Tiểu Phong tới Mạc Mạc đều một bộ như lâm đại địch như vậy? Lần này càng vậy, cư nhiên tới chưa được 1 tiếng đã đi, ngay cả cơm tối cũng không ăn.

Động tác nhai của Hàn Mạc chậm chút, uống ngụm cháo loãng lắc lắc đầu, "Không a, anh ấy gần đây công việc đặc biệt bận rộn, con cũng nhận thiết kế của công ty bọn họ, cho nên gần đây cũng phải bận rộn, cha đợt này vất vả chút, tiểu bảo bối khẳng định phải làm ầm ĩ hai ngày, con tận lực sớm đi sớm về."

Cậu khéo léo chuyển hướng đề tài, để cho cha Hàn dời lực chú ý tới trên người cháu trai bảo bối mập mạp nhà mình, bây giờ đối với ông mà nói, cháu trai mới là quan trọng nhất.

Liên tục gật đầu, cha Hàn quyết định, chiều mai nếu thời tiết tốt, ông và dì Khương mang theo bảo bối đi công viên phơi nắng, trẻ con phải được nhiều ánh sáng mặt trời chiếu.

Ăn cơm xong, Hàn Mạc trở về phòng ngủ, trước thay tã cho tiểu bảo bối, lại tới phòng tắm tắm rửa, sau đó ôm tablet ngồi ở trong chăn lật tài liệu bên trên.

Lật đến một nửa, cậu nghĩ vẫn là cầm điện thoại qua gọi điện thoại cho Thiệu Văn Phong.

Bất kể từ mục đích gì, người đàn ông kia cũng giúp mình chiếu cố. Tiểu bảo bối nếu như cứ kéo cổ khóc như vậy e rằng sẽ ảnh hưởng tới phát dục của dây thanh, cậu vẫn luôn rất chú ý mấy vấn đề bảo dưỡng này của trẻ con.

Điện thoại đợi một lát mới kết nối, cậu há miệng, nghe bên kia rõ ràng là giọng khàn khàn vừa tỉnh ngủ, Hàn Mạc còn sửng sốt chút.

"Anh vẫn ở công ty?" Cậu liếc nhìn đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường, 9h tối.

Thiệu Văn Phong ừ, giơ tay lên niết niết xương mũi, lại đứng dậy đi rót ly cà phê ngồi trở lại trước bàn làm việc, các đồng nghiệp khác của công ty đều đã tan việc, chỉ có mình đại boss anh đây, còn đang liều mạng làm việc ngay cả cơm tối cũng không có ăn, vừa nãy lại gục trên bàn làm việc ngủ thiếp đi.

"...... Ăn cơm chưa." Vểnh miệng, lời này tự nhiên hỏi ra.

Đối với quan tâm của cậu, Thiệu Văn Phong rõ ràng rất hưởng thụ, mặc dù trên thân thể kêu gào mệt mỏi, tinh thần lại trong nháy mắt tốt hơn nhiều.

"Ừm, lát nữa gọi điện thoại gọi đồ bên ngoài." Dựa vào lưng ghế, anh xoay người nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, thấp giọng cười.

Hàn Mạc bị anh cười không hiểu ra sao, giơ tay lên lau mồ hôi trên trán tiểu bảo bối, lại kéo thảm lông nhỏ xuống, "Anh cười cái gì?" Cậu không cảm thấy đối thoại của hai bọn cậu hiện tại có chỗ nào buồn cười, Thiệu Văn Phong có phải mệt ngu rồi hay không.

"Mạc Mạc, tôi đói bụng." Thanh âm Thiệu Văn Phong mang theo ý cười, xuyên qua ống nghe truyền đến mang theo trầm thấp, lời này giống như đang nói anh đói, lại giống như ý tứ khác.

Hàn Mạc một cái cúp điện thoại, ném điện thoại sang một bên.

Cậu giơ tay bịt vị trí trái tim tăng nhanh tốc độ nhảy lên, ảo não trừng cái điện thoại bị cậu ném sang một bên, nam nhân chết tiệt, nói lời kia rốt cuộc muốn làm gì!

Thiệu Văn Phong đặt điện thoại sang một bên, ha ha cười ra tiếng, đứng lên ưỡn lưng mỏi, về nhà ngâm nước nóng, sau đó hảo hảo ngủ một giấc.

Ngày mai, anh phải suy nghĩ một chút, làm thế nào có thể cùng Hàn Mạc gặp mặt một lần kéo gần khoảng cách hơn.

Chương 29

Edit + Beta: Vịt

Hôm sau dậy sớm, Hàn Mạc nghĩ lại nghĩ vẫn là da mặt dày gọi điện thoại cho Trương Mạo, cậu vẫn là không quá yên tâm tiểu bảo bối. Chiều qua cũng đã rời đi hơn 5 tiếng, nhóc con liền bắt đầu kêu khóc, vậy nếu như từ sáng không ở đây thẳng tới buổi tối...... Hàn Mạc không dám nghĩ sẽ có tình huống gì phát sinh.

"Lúc này mới mấy giờ hả tổ tông?" Trương Mạo ngủ mơ mơ màng màng nhận điện thoại, liếc nhìn thời gian, 7h40 phút sáng.

"...... Ờ...... Cái gì nhở, thương lượng, buổi sáng em không đến công ty, buổi chiều sẽ tới, con trai em rời khỏi em sẽ khóc." Cậu kỳ thực cũng không quá không biết xấu hổ xin nghỉ, người ta phát tiền lương cho bạn, bạn còn ở chỗ này lý do nọ lý do kia đi làm, cho dù Hàn Mạc da mặt dày hơn nữa cũng cảm thấy xấu hổ tới sợ.

Trương Mạo trở mình nhắm mắt ừ ừ hai tiếng đáp ứng. Nhà ai không có tình huống đặc biệt, hắn có thể thông cảm, hơn nữa hôm nay phải cùng đại diện công ty RS ký hợp đồng, Hàn Mạc ở đây hay không không sao cả.

Mặc dù lần này thiết kế là bản vẽ bất động sản và bản vẽ kiến trúc, không ở trong phạm vi năng lực của hắn, bất quá Trương Mạo đối với Hàn Mạc có lòng tin, Hàn Mạc thật sự là thiết kế toàn tài, nói khoa trương, để cho Hàn Mạc đi thiết kế quần áo cho người mẫu cũng không có vấn đề gì. Nhà thiết kế toàn tài a, hắn cũng chỉ gặp qua một Hàn Mạc. Người ta cam tâm tình nguyện làm ổ ở trong cái công ty nhỏ này của hắn đã tốt lắm rồi, đại bài thì đại bài, cộng thêm chút giao tình của hắn và Hàn Mạc cũng không có gì.

"Được, chăm sóc con trai quan trọng, dù sao trong tay mày hiện tại chủ yếu chính là một việc như vậy, mày cũng đừng quá mệt mỏi."

"Cám ơn, ngày nào đó con em biết nói chuyện nhất định bảo nó gọi anh là cha nuôi." Hàn Mạc cười đáp lại, Trương Mạo có thể đáp ứng mình thống khoái như vậy, vậy hắn chính là bạn bè đáng để lui tới.

"Thôi đi, mày không phải muốn tiền thưởng sao, đã sớm chuẩn bị xong, được rồi anh tiếp tục ngủ, chiều gặp." Hắn ngáp, cọ cọ mặt cúp điện thoại.

"Hàn Mạc có con trai?" Vừa định tiếp tục ngủ, bên tai đột nhiên vang lên tiếng nam trầm thấp, Trương Mạo bị dọa nhảy một cái mở mắt liền nhìn thấy khuôn mặt nam nhân cách khoảng cách khoảng hơn cánh tay.

Hắn sửng sốt lui lui về sau, chớp chớp mắt mê man.

"Sao cậu ở đây?" Vừa cử động, hắn liền phát hiện đầu choáng váng lợi hại, sau đó nhớ tới chuyện tối qua thằng cha này ở nhà hắn uống rượu.

"Say rượu lái xe nhưng là trọng tội, anh muốn tôi ngồi tù?" Tống Tân Nghiệp khơi lông mày nhìn hắn, sau đó lại hỏi lần nữa, "Vừa nãy Hàn Mạc nói con trai cậu ta? Cậu ta lúc nào thì có con trai?"

Hắn đã cảm thấy lần này gặp Hàn Mạc có chút khác, tìm cậu đi uống rượu, cậu nói cai rồi, tìm cậu đi tán gái, cậu nói tu thân dưỡng tính rồi, kết quả? Hôm qua thật sớm bỏ chạy về nhà, hôm nay còn cùng Trương Mạo nói chuyện con trai khóc gì đấy? Hai người bọn họ nhất định giấu mình chuyện lớn gì.

Trương Mạo giả ngu, nhắm mắt lại trở mình đưa lưng về phía Tống Tân Nghiệp, lầm bầm một tiếng, "Cậu nghe nhầm rồi."

"Cái rắm! Trương Mạo anh đừng giả bộ ngủ cho tôi, anh không nói rõ ràng tôi nếu để cho anh ngủ vậy tôi liền theo họ của anh!" Tống Tân Nghiệp trừng mắt, lật người dậy liền ngồi tới trên eo Trương Mạo, duỗi tay tàn bạo cấu cổ hắn, bất quá nhìn động tác rất dùng sức, kỳ thực không có bao lực độ.

"Khụ khụ, rồi rồi rồi, cậu trước đi xuống, đè chết tôi rồi." Trương Mạo ho khan một tiếng, giơ tay lên đẩy hắn, "Tống Tân Nghiệp cậu là trẻ con sao, nhanh xuống chút."

"Anh đừng chuyển đề tài, tôi chính là trẻ con, nhanh nói Hàn Mạc lúc nào thì có con? Chuyện lớn như vậy tôi làm sao không biết?" Tống Tân Nghiệp ngồi ở một bên, vắt chân đại gia tự đắc nhìn chằm chằm hắn.

Trương Mạo thở dài, biết nếu như không nói rõ ràng đoán chừng mình hôm nay đi làm đều là vấn đề.

"Hàn Mạc không nói với cậu cũng là có nguyên nhân, cậu ấy không muốn chuyện này quá nhiều người biết." Hắn thẳng vai, ngáp ngồi xếp bằng trên giường, ôm chăn bông vào trong ngực, "Cậu nếu đi hỏi đoán chừng cậu ấy cũng sẽ nói với cậu, cậu ấy rời đi một năm nay chính là đi sinh con, anh cậu cũng biết."

Hắn không nói câu cuối cùng còn tốt, nói rồi Tống Tân Nghiệp càng nộ khí thăng lên, hóa ra bọn họ đều biết, chỉ mình không biết?

Trương Mạo vừa thấy biểu tình xụ mặt kia liền hiểu, hắn là suy nghĩ nhiều, chỉ có thể thở dài duỗi tay ném điện thoại cho hắn, khơi mi, "Bằng không cậu gọi điện thoại cho Hàn Mạc, hỏi một chút cậu ấy vì sao chuyện lớn như vậy không nói với cậu?"

Tống Tân Nghiệp mím môi cúi đầu nhìn điện thoại của Trương Mạo trong ngực, cuối cùng giống như tiết khí lại nóng trở về.

"Thôi vậy, chờ gặp được cậu ấy sau đó lại hỏi." Hắn cũng không muốn hiện tại gọi điện thoại để cho Hàn Mạc mắng một trận, vẫn là chờ gặp mặt lại nói đi.

Trương Mạo trợn mắt trắng, liếc nhìn thời gian, còn chưa tới 8h, 9h đi làm còn có thể chợp mắt nửa tiếng, nắm chắc thời gian ngủ.

Hàn Mạc cúp điện thoại xoay người nhìn về phía tiểu bảo bối trên giường đã tỉnh ngủ, sáp tới sờ sờ mông nhóc con, mở tã lót ra nhìn một cái, chậc chậc hai tiếng.

"Con trai, con hôm qua ăn nhiều quá." Một bọc lớn này nếu không thay đoán chừng cũng có thể thấm ra, thum thủm.

Tiểu bảo bối khanh khách hai tiếng giơ tay nhỏ nhét vào trong miệng mình, hai chân ngắn nhỏ cũng không đàng hoàng đạp loạn, nếu không phải Hàn Mạc một tay cầm lấy, đoán chừng chút dính trên mông nhỏ ướt át đều phải cọ tới trên đệm giường của cậu.

Cầm khăn ướt chùi mông cho tiểu bảo bối, lại dùng khăn lông khô xoa xoa, nhóc con còn rất phối hợp, một mực đạp chân chơi cùng Hàn Mạc.

"Mạc Mạc đi ra ăn cơm đi, con không phải còn phải đi làm?" Dì Khương gõ cửa ở bên ngoài gọi cậu, Hàn Mạc vội vàng mặc tã lót mặc quần lên cho tiểu bảo bối ôm ra ngoài, "Con buổi sáng không đi, buổi chiều sẽ đi, vừa nãy đã gọi điện thoại cho ông chủ."

Tiểu bảo bối vung tay nhỏ với dì Khương muốn ôm ôm, gần đây nhóc và bà nội quan hệ rất tốt, chỉ sau ba ba."Buổi sáng không đi? Cha nói với con bao lần rồi, công việc thì phải có bộ dạng của công việc, con ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới sao được." Cha Hàn đặt báo xuống, quay đầu nhìn cậu.

"Cũng không phải chuyện lớn gì, hơn nữa ông chủ của con cũng đã đồng ý." Hàn Mạc nhún nhún vai cảm thấy không có gì ngạc nhiên, xoay người về phòng đi đánh răng rửa mặt, kết quả......

"Oa áo a a a a!" Cậu vừa vào phòng ngủ, tiểu bảo bối liền khóc lên.

...... Ba người lớn đồng thời bất đắc dĩ nhìn tiểu bảo bối, còn tưởng nhóc con đã sửa cái tật xấu này, không nghĩ rằng Hàn Mạc vừa mới vào phòng, tiểu bảo bối đã bắt đầu khóc, làm sét đánh không mưa, chỉ kéo cổ họng gào khan.

Thở dài, Hàn Mạc đi tới lại ôm tiểu bảo bối lên trở về phòng, đặt ở trên giường lớn sau đó tự mình đi rửa mặt, tiếp đó ôm nhóc con ra ngoài ăn sáng.

"Mạc Mạc, tối qua dì thấy đèn phòng con sau nửa đêm mới tắt, con lại thức đêm?"

Dì Khương đút lòng đỏ trứng cho tiểu bảo bối, tiểu bảo bối thích ăn, miệng nhỏ bập bập phát ra âm thanh, ăn xong một miếng ăn miếng thứ 2, a a há mồm muốn.

Hàn Mạc đi qua chọt chọt mặt thịt núc ních của nhóc, cùng nhóc vểnh vểnh miệng. Tiểu bảo bối cũng học bộ dáng cậu vểnh vểnh miệng, còn nhăn mũi nhỏ.

Khẽ cười một tiếng ngồi ở một bên, Hàn Mạc đưa tay cầm bánh bột mì nướng nhét vào trong miệng, phủi miệng, "Còn không phải cái bất động sản kia của anh con, lập tức tới thời gian mở phiên giao dịch động thổ rồi, bản thiết kế của anh ấy đều chưa làm ra, con không thể giúp anh ấy thiết kế?"

Cậu nới lời này ngược lại có chút làm cho ông cụ cảm thấy con trai nhà mình hiểu chuyện không ít, nếu như không biết Hàn Mạc nhận được bao nhiêu báo đáp, đoán chừng không nghĩ vậy nữa.

Dì Khương ngược lại cau mày, cảm thấy con trai bà coi Mạc Mạc là nô dịch.

"Mạc Mạc nếu cảm thấy quá mệt mỏi thì đừng quan tâm bất động sản kia của anh con nữa, nó suốt ngày kiếm nhiều tiền như vậy cấp dưới còn không có người? Chỉ biết mệt mỏi người trong nhà."

Hàn Mạc trong lòng buồn cười, trên mặt ngược lại không có biểu hiện gì, cậu lắc lắc đầu, còn giả khuôn giả lễ thở dài, bán ngẩng đầu nhìn dì Khương, "Người trong nhà phải giúp đỡ lẫn nhau, hơn nữa, con lúc không ở nhà anh con cũng thường xuyên tới thăm hai người, coi như là báo đáp hiếu thuận của anh ấy."

Cha Hàn gật gật đầu, cảm thấy Hàn Mạc rất hiểu chuyện.

Dì Khương cũng gật gật đầu, cảm thấy so với Hàn Mạc, con trai bà thật sự quá không tri kỉ.

Ăn sáng xong Hàn Mạc trở về phòng xoa bóp rèn luyện thân thể cho tiểu bảo bối, kết quả dì Khương xoay người liền gọi điện thoại cho Thiệu Văn Phong.

Lúc nghe điện thoại Thiệu Văn Phong vừa tới công ty, đang xem hợp đồng cùng công ty thiết kế Phi Tường, anh tối qua đích thân vạch ra dự định hôm nay cho người mang qua ký.

"Mẹ? Sao thế?""Con đừng để cho Hàn Mạc mệt mỏi như vậy, tối qua nó đều thức đêm." Dì Khương mở miệng chính là một câu như vậy, rõ ràng là đang chỉ trích Thiệu Văn Phong.

Thiệu Văn Phong dở khóc dở cười, rốt cuộc ai mới là con ruột của bà a? Lúc này mới bao lâu, mẹ anh đã bị Hàn Mạc mua chuộc. Tiểu tử thối ngược lại rất có bản lĩnh, lớn nhỏ đều thích cậu.

"Mẹ, con biết con biết, chỉ mấy ngày này, mẹ yên tâm sẽ không thua thiệt cậu ấy." Nhìn phó tổng Ngải Văn đứng ở một bên, Thiệu Văn Phong giơ tay lên đưa hợp đồng cho hắn, khoát khoát tay ra hiệu hắn đi xử lý chuyện này.

"Đó là chuyện tiền nong sao? Em trai con một mình nuôi con, tiểu bảo bối rời khỏi nó sẽ khóc, nói như lúc nãy đấy, buổi sáng không đi làm ở nhà trông con, con nhìn Mạc Mạc, lại nhìn con xem, sao không để cho mẹ bớt lo chứ." Dì Khương nghĩ đến Thiệu Văn Phong ba mươi tuổi còn cô đơn một mình, nghĩ thế nào cũng không hòa hợp.

"...... Mẹ, con còn có một cuộc họp, buổi trưa, con buổi trưa qua, mẹ tới lúc đó lại nói." Lời này nói xong cũng không quản mẹ anh nói gì, trực tiếp cúp điện thoại.

Lúc ăn cơm trưa Thiệu Văn Phong là đúng giờ gõ gõ cửa, bên này bát đũa vừa bày lên bàn, cửa đã bị gõ hai tiếng.

Hàn Mạc đi qua mở cửa, dùng gót chân nghĩ giờ này tới nhà cũng chỉ có một Thiệu Văn Phong.

"Anh đây là mỗi ngày tới trông coi?" Cậu khơi lông mày nhìn về phía Thiệu Văn Phong đang thay giày, hừ nhẹ một tiếng.

Thiệu Văn Phong nhìn trong nhà, không ai chú ý sáp tới nắm vai Hàn Mạc lại hôn trộm trên khóe miệng, tiếng còn rất vang dội, bẹp một tiếng.

Hàn Mạc đẩy anh ra lật mắt trắng, lau lau miệng trừng anh, "Anh phát rồ hả, không có chuyện gì mau cút, không chào đón anh."

"Tiểu Phong tới? Mau vào ăn cơm." Tiếng cha Hàn ở bên trong truyền đến, Thiệu Văn Phong đáp một tiếng nhe răng cười với Hàn Mạc.

"...... Một cỗ mùi tên cặn bã." Hàn Mạc hừ một tiếng xoay người lại đi ăn cơm, nhìn thấy anh ta đã không có chuyện tốt.

Nghĩ như vậy, dép dưới chân lại đùa giỡn với cậu, chân vấp chân, Hàn Mạc trực tiếp ngã về phía trước.

Thiệu Văn Phong duỗi tay qua kéo, kết qua chậm một bước, Hàn Mạc ở trước mặt anh trơ mắt nhoài trên sàn nhà, rầm một tiếng.

"......" Tay Thiệu Văn Phong vươn ra dừng giữa không trung, biểu tình trên mặt có chút vặn vẹo. Anh buồn cười, cũng không dám cười, sợ Hàn Mạc thẹn quá hóa giận trở mặt.

"Sshhh, đau chết tôi rồi." Vểnh mông bò dậy, Hàn Mạc ngồi trên sàn nhà xoa chân, đau a, đau lắm a.

"Con vẫn là trẻ con? Bước đi cũng có thể ngã." Tiếng vang rất lớn, cha Hàn và dì Khương đều bị dẫn tới đây, nhìn Hàn Mạc ngồi dưới đất xoa chân, cha Hàn bất đắc dĩ nhìn cậu, lời mang theo ghét bỏ.

Hàn Mạc nhấc chân đá dép xuống, cau mày.

"Cũng không phải con muốn ngã, sshhh, khẳng định tím một mảng." Nương theo tay Thiệu Văn Phong duỗi tới, Hàn Mạc mượn lực đứng lên còn lườm anh một cái, bộ dáng kia giống như đang nói, anh sao không kéo tôi hả!

"A a a a." Tiểu bảo bối được dì Khương ôm trong ngực ngược lại cảm thấy rất thú vị, vung tay nhỏ mở miệng nhỏ kêu a a, giống như đang nói dáng vẻ ba ba nhóc rất thú vị.

"...... Em đi là dép của tôi." Thiệu Văn Phong liếc nhìn chiếc dép bị cậu đá sang một bên, bất đắc dĩ thở dài, "Không trách được đôi này nhỏ như vậy." Anh ra hiệu Hàn Mạc cúi đầu nhìn dép của mình.

"...... Bĩu môi, Hàn Mạc hừ một tiếng.

Được rồi, là tự cậu buổi sáng đi sai dép, hèn chi lớn như vậy. Vấn đề là, thằng cha này tại sao dép lại chênh một số với mình? Còn là cùng màu! Trong lòng bất bình, thằng cha này có bệnh phù chân hay không? Đừng lây bệnh cho cậu nữa!

Ăn cơm xong, Thiệu Văn Phong ôm tiểu bảo bối hôn một lát, liếc nhìn Hàn Mạc thay quần áo từ phòng ngủ đi ra, khơi mi, "Tôi đưa em đi?"

"Không cần, tôi tự mình lái xe." Cậu cũng không phải không có xe, để cho Thiệu Văn Phong đưa? Buổi tối cậu về kiểu gì? Gọi taxi? Đó là tiền, cậu phải mua tã lót, mua sữa bột cho tiểu bảo bối.

Thiệu Văn Phong thẳng vai, lại ôm tiểu bảo bối cùng nhóc ịn nước miếng, nhóc con dường như cũng rất thích Thiệu Văn Phong, túm tóc anh a a a liên tiếp gọi.

"Đi thôi, tôi sắp trễ rồi." Hàn Mạc ôm tiểu bảo bối qua hôn miếng, sau đó giao nhóc cho cha Hàn ôm cùng nhóc con vẫy vẫy tay.

Thiệu Văn Phong gật gật đầu đi theo cậu ra cửa nhà bắt thang máy tới gara tầng hầm, kết quả vừa ra khỏi thang máy, anh liền trở tay kéo một cái đặt Hàn Mạc ở trên tường, lấn người áp lên......

Chương 30

Edit + Beta: Vịt

Hàn Mạc mở to mắt, nương ánh sáng ngoài gara nhìn Thiệu Văn Phong, hơi híp mắt há miệng để cho đầu lưỡi của anh duỗi trong miệng mình khuấy đảo mút thỏa thích, sau đó mút lấy môi dưới của anh, hung hăng, cắn xuống.

"Sshh!" Thiệu Văn Phong ăn đau, một cái lui về sau che miệng, cúi đầu nhìn một cái, trên tay toàn là máu.

"Miệng lưỡi bén nhọn." Sáp tới mặt lạnh nhìn Hàn Mạc, một tay còn niết mặt cậu, Thiệu Văn Phong cọ máu tươi trên môi tới ngoài miệng Hàn Mạc, hừ lạnh một tiếng.

"Đúng a, tôi vẫn luôn như thế anh không biết sao?" Hàn Mạc giơ tay lên đẩy anh ra, lau lau máy dính trên miệng, mắt lạnh cười nhạo, "Ơ, đôi môi này của Thiệu tổng sưng thật sự gợi cảm, xem tôi đều sắp cứng rồi, bất quá xin lỗi, tôi phải đi làm, không có thời gian làm một phát với anh, ui cha, thật đáng tiếc."

Chậc chậc hai tiếng, Hàn Mạc ngẩng cằm lên, rời đi.

Cường hôn cậu? Vậy cũng phải xem xem cậu có muốn bị cường hôn hay không.

Thiệu Văn Phong nhìn bóng lưng Hàn Mạc rời đi nhấc chân đuổi theo, duỗi dầu lưỡi liếm liếm vết thương trên môi, một cỗ mùi mặn.

"Mạc Mạc em sớm muộn gì cũng là của tôi!" Hướng Hàn Mạc mở cửa xe định lên xe rống một tiếng, khóe miệng anh câu ý cười tình thế bắt buộc. Cho dù trên môi có vết thương, cả môi dưới sưng to, nhưng một chút cũng không phá hỏng vẻ đẹp trai của anh.

Hàn Mạc quay đầu, một tay chống cửa một tay giơ ngón giữa với anh, ngửa đầu ha ha cười khan hai tiếng, sau đó mặt không thay đổi nhìn Thiệu Văn Phong cách 3 mét khinh thường hừ nhẹ, "Đại ca, anh trước có được con tôi hẵng nói, không chừng chờ nó ngày nào đó biết nói, mở miệng gọi anh một tiếng mẹ đấy! À, đừng quên thuận tiện có được cả cha tôi mà mẹ anh, bái bai."

Tiến vào trong xe ầm một tiếng đóng cửa xe, Hàn Mạc khởi động xe nghênh ngang rời đi.

Thiệu Văn Phong nhìn đuôi xe cậu đi xa xoay người lên xe mình, ngồi ở vị trí tài xế nửa ngày giơ tay lên bộp một cái nện trên tay lái.

Anh biết ý tứ của Hàn Mạc, anh càng hiểu, cho dù hiện tại nhìn thái độ của cha Hàn đối với mình rất tốt, cũng giúp đỡ mình, nhưng nếu như biết quan hệ của mìn và Hàn Mạc......

Thiệu Văn Phong thở dài, đoán chừng khả năng ông cụ bị tức bất tỉnh không lớn, ngược lại có thể vọt tới phòng bếp rút dao chém mình.

Hàn Mạc lái xe tới công ty, còn chưa tới phòng làm việc đã bị Tống Tân Nghiệp kéo, cậu quay đầu không hiểu nhìn về phía nam nhân xụ mặt, khơi mi, "Tống nhi, chuyện gì?" Cắn Thiệu Văn Phong một ngụm, tâm tình cậu tốt tới nổ tung.

Kết quả trong phòng làm việc lớn nháy mắt an tĩnh, sau đó đồng thời bạo phát ra tiếng kêu sợ hãi của nam nữ, tất cả đều là tiếng la hét bảo Hàn Mạc mời uống rượu mừng, còn có người gào muốn uống rượu đầy tháng, muốn gặp tiểu bảo bảo.

Hàn Mạc trừng mắt, tầm mắt bén nhọn quét qua các nhân viên ồn ào, làm cho bọn họ trong nháy mắt an tĩnh câm miệng, "Ồn ào cái gì, mời khách ăn cơm các cô cậu không mang theo lễ? Không mang theo lễ các cô cậu dám ăn? Đần hả!"

Lời này nói xong cậu lôi kéo Tống Tân Nghiệp vào phòng làm việc, cửa đóng một cái liền bắt đầu giáo dục, "Tống Tân Nghiệp mày có phải ngu hay không? Mày có phải đần hay không? Mày có phải nhị hay không? Tao thấy mày có hết!" Trợn to mắt trắng, còn kém con ngươi trườn ra ngoài.

"Cũng không phải tao muốn hét lớn, hơn nữa, chuyện này rõ ràng là mày không đúng, tại sao gào với tao." Tống Tân Nghiệp rụt rụt cổ, cho dù hắn cao hơn Hàn Mạc mấy cm, nặng hơn Hàn Mạc mấy kg, nhưng...... Hắn vẫn là sợ Hàn Mạc trừng mắt.

Chỉ cần Hàn Mạc trợn mắt, hắn liền rụt lại thành một con gà con, đàng hoàng không dám nhào lên nữa. Điểm này khác hẳn vẻ giỡn ác với Trương Mạo, chậc chậc, biết điều lắm nhe!

Hàn Mạc hừ lạnh một tiếng, lấy điện thoại ra lật lật, giơ ảnh tiểu bảo bối tới trước mặt Tống Tân Nghiệp, ngẩng ngẩng cằm bĩu bĩu môi, "Đáng yêu không, con tao!"

Bộ dáng khoe khoang kia á, nếu có cái đuôi đoán chừng đều có thể vểnh lên trời.

Tống Tân Nghiệp đối mắt cũng không nhìn rõ ràng, chỉ có thể ngửa đầu dựa về sau duỗi tay cần điện thoại của cậu lật xem, vừa nhìn vừa chẹp miệng, còn lẩm bẩm, "Hàn Mạc con mày thật xinh đẹp, mập ú, nhìn mắt to kìa, chậc chậc, giống y mày."

Hàn Mạc dương dương đắc ý lắc lắc đầu, ngồi vào trên ghế làm việc nhếch miệng cười, "Đúng thế, cũng không nhìn là ai sinh, con tao sinh đương nhiên giống tao."

Lời này nói xong liền nhìn thấy Tống Tân Nghiệp há to miệng, một bộ biểu tình gặp quỷ lườm mình.

"Tống nhị, nghĩ gì đấy?"

"...... Mày vừa nói ai sinh?" Tống Tân Nghiệp đi tới trước bàn đưa điện thoại cho cậu, ngồi trên ghế, mắt cũng không chớp một cái trừng cậu.

Hàn Mạc giơ tay lên chỉ chỉ chóp mũi mình, biểu tình vô cùng nhạt, "Tao sinh, Trương Mạo không nói cho mày biết?"

Dùng gót chân nghĩ cũng biết là Trương Mạo nói, Tống Tân Kế không rộng miệng như vậy.

Tống Tân Nghiệp nhíu nhíu mày nghĩ nửa ngày, rốt cục nghĩ tới. Hồi sáng hình như Trương Mạo đã nói, hóa ra hắn nghe sót.

"Mày sinh với ai." Đối với chuyện Hàn Mạc sinh con ngược lại rất nhanh tiếp nhận, chỉ bất quá hắn rất tò mò, tên đàn ông nào bản lĩnh lớn như vậy cư nhiên dám làm Hàn Mạc.

Hàn Mạc cầm bản thiết kế ra nhìn, vén mí mắt nhìn hắn, "Mày quản nhiều vậy làm gì? Tò mò hại chết mèo, bản vẽ này mày làm?"

Tống Tân Nghiệp khóe miệng co quắp, đưa tay cầm bản vẽ qua nhìn nhìn, không có khuyết điểm gì.

"Có vấn đề?" Hắn lại nhìn nhìn, vẫn là không nhìn ra.

Hàn Mạc hừ lạnh một tiếng, túm bản vẽ qua vỗ lên bàn, bộp bộp bộp vỗ, "Đây là cái gì? Người ta muốn là phiến tình, mày đây là cái gì? Bi tình? Phiến tình và bi tình là một khái niệm? Tống nhị trong cái đầu hạt dưa của mày một bên là nước một bên là bột mì đi? Buổi tối tới quán bar lắc lư một cái có phải liền biến thành keo dán rồi hay không!"Tống Tân Nghiệp bị cậu nói sắc mắt đều thay đổi, 囧.

"Tao để cho bọn họ sửa."

"Sửa cái rắm, làm lại, phương án này pass, đổi cái khác." Hàn Mạc dùng bút ở trên bản vẽ gạch chéo lớn, mặt lạnh nhìn hắn, "Bọn họ phế vật mày cũng phế vật theo, Tống Tân Nghiệp tao cho mày biết, nếu còn không chuyên nghiệp như vậy, liền trừ lương!"

Tống Tân Nghiệp co rút khóe miệng, gật gật đầu cầm bản vẽ đi ra ngoài nổi bão, kết quả cửa phòng làm việc của Hàn Mạc vừa đóng hắn liền kịp phản ứng, đề tài vừa nãy bị chuyển hướng......

Ảo não quay đầu lườm cửa phòng làm việc đóng lại, thở phì phò cầm lấy bản thiết kế quay đầu rống với mọi người, "Các người làm cái thứ lung tung gì đây, phiến tình phiến tình! Không phải bi tình! Làm lại!"

Một nhóm người bị hắn rống không hiểu ra sao, bất quá cũng chỉ có thể gật gật đầu làm theo.

Chỉ bất quá trong lòng lẩm bẩm, Phó giám đốc lại bị giám đốc bắt nạt, không dám làm gì với giám đốc chỉ biết nô dịch bọn họ, mệnh bọn họ quá khổ.

Hàn Mạc cầm điện thoại gọi về nhà, hỏi tiểu bảo bối có ngoan hay không, dì Khương nói với cậu, nhóc con đang tự mình tập bò, cậu rất cao hứng, cúp điện thoại bắt đầu làm việc.

Vừa bận rộn lên Hàn Mạc chính là cuồng công tác, trong đầu ngoại trừ bản thiết kế không có thứ gì khác, chớp mắt một cái liền tới 4h chiều, cảm thấy khát nước cậu đứng dậy rót chén nước sôi tới uống.

Tiểu bảo bối không thích trên người Hàn Mạc có mùi ngoại trừ mùi sữa tươi, uống ly cà phê thằng nhóc kia đều ghét bỏ cậu không cho hôn, mỗi lần muốn hôn nhóc đều đẩy mặt né tránh.

"Giám đốc Hàn, ông chủ bảo ngài tới phòng họp, hình như hợp đồng có chút vấn đề." Thư ký của Trương Mạo gõ gõ cửa đi vào, biểu tình có chút không tốt lắm.

"Hợp đồng vấn đề?" Hàn Mạc nhất thời còn không nghĩ ra vụ hợp đồng, cậu không hiểu nghiêng đầu, bừng tỉnh, "Hợp đồng cùng bên RS không phải buổi sáng vừa ký xong? Làm sao sẽ kéo dài tới hiện tại." Cậu liếc thời gian, cau mày.

Thiệu Văn Phong không thể nào làm ra chuyện làm khó cậu, đừng hỏi cậu tại sao có loại tự tin này, cậu chính là biết nam nhân kia dù thế nào cũng sẽ không làm ra chuyện gì bất lợi với mình, vậy chỉ có thể có một điểm, là có người lại giở tiểu thông minh.

"Tôi lập tức đi qua." Cậu dùng con chuột khoá bản mẫu lại, sau đó đứng dậy đi theo thư ký tới phòng họp.

Bên trong phòng họp, Ngải Văn mang theo mấy người phụ trách hạng mục lần này ngồi ở một bên, bên kia là Trương Mạo và Tống Tân Kế cộng thêm mấy chủ quản.

Hàn Mạc vào cửa, mười người đều quay đầu nhìn cậu, đám người Ngải Văn mang theo biểu tình nghi ngờ rõ ràng, hợp đồng này tiến hành đến một nửa, người này làm sao đột nhiên xuất hiện, ngược lại Ngải Văn nhớ Hàn Mạc, thấy cậu đi vào sửng sốt, sau đó gật đầu coi như chào hỏi.

"Hi, phó tổng, lại gặp mặt." Hàn Mạc cười chào hỏi, đi tới đứng bên cạnh Trương Mạo đưa tay cầm bản hợp đồng lật lật, nụ cười trên mặt duy trì không đổi, nhưng ánh mắt lại lạnh xuống.

Nếu như cậu nhớ không lầm, giá tiền Thiệu Văn Phong đáp ứng nhưng không phải con số này.

Cậu nhìn Ngải Văn, lại nhìn người đàn ông trung niên ngồi bên cạnh hắn có chút khẩn trương, khẽ híp mắt.

"Phó tổng, hợp đồng này là Thiệu tổng tự mình định ra?" Cậu quơ quơ cặp văn kiện trong tay, khóe miệng câu nụ cười.
Ngải Văn nhìn nụ cười của cậu không biết tại sao lòng bàn tay mình bắt đầu ra mồ hôi, cột sống cũng phả gió lạnh.

Hắn gật gật đầu, ngữ khí xét đoán, "Đương nhiên, tôi tự mình từ trong tay boss nhận lấy, hợp tác lần này cho dù tôi không tin tưởng các vị cũng biết là tính chất gì, loại chuyện này làm sao có thể nói giỡn."

Biểu tình Ngải Tâm khá nghiêm túc, ngược lại khiến Hàn Mạc cảm giác ý nghĩ vừa nãy của mình có chút sai lầm, sau đó quay đầu nhìn về phía người đàn ông trung niên một bên từ lúc mình vào cửa đã bắt đầu không ngừng lau mồ hôi hột trên trán, hừ một tiếng.

Đã có thể từ buổi sáng kéo dài tới buổi chiều cũng không bàn xong, liền đại biểu mấy đại diện của RS không có quyền quyết định, phía mình cũng không nhả ra, hèn chi giằng co mãi.

Xoay con ngươi, cậu quơ quơ hợp đồng, "Không có biện pháp nâng cao?"

Ngải Văn thở dài, buông tay bất đắc dĩ nhìn Hàn Mạc cười khổ, "Giám đốc Hàn khả năng không rõ lắm tính tình của boss bọn tôi, thứ anh ấy định ra không có biện pháp đổi."

Hàn Mạc cười lạnh, ngay trước mặt hắn lấy điện thoại ra, trực tiếp bấm số Thiệu Văn Phong.

"Mạc Mạc, em có thể chủ động gọi cho tôi thật là hiếm thấy." Thiệu Văn Phong câu khóe miệng cười, chỉ bất quá động tác đến một nửa lại cứng đờ, khẽ Ssshh một tiếng.

Hàn Mạc nghe thấy tiếng hắn ssshhh đau liền đặc biệt thoải mái, nhìn 10 người đang liếc cậu ho nhẹ một tiếng, "Ít nói lời nhảm, hợp đồng xảy ra chuyện gì? Anh ngày đó nói với tôi đều là đánh rắm hả, gió thổi qua mùi liền không còn?"

Thiệu Văn Phong cau mày, anh biết Hàn Mạc không phải loại người đem công việc nói giỡn, anh mở hợp đồng trên máy tính ra nhìn một lần, không phát hiện có vấn đề.

"Cục Cưng, tôi sao sẽ lừa em? Trên hợp đồng là bao nhiêu?"

"Ít hơn 5%." Hàn Mạc hừ lạnh một tiếng, quên cái tiếng Cục Cưng ái muội kia là đang gọi mình.

Thiệu Văn Phong nhíu nhíu mày, cầm chìa khóa xe đứng dậy liền đi.

"Tôi đi qua."

Chuyện này nếu không ngay mặt nói rõ ràng, đoán chừng Hàn Mạc có thể ghi hận anh một trận, anh cũng không muốn quan hệ vừa hòa hoãn lại bởi vì có người từ bên trong cản trở bị phá hư.

Hàn Mạc ừ một tiếng cúp điện thoại, cúi đầu nhìn về phía Trương Mạo ngửa mặt nhìn mình, chớp chớp mắt, sau đó chuyển hướng mọi người.

Ném hợp đồng trong tay lại trên bàn, hai tay cậu vỗ bộp một cái, cười ha ha nhìn bọn họ, "Thiệu tổng lát nữa đích thân tới giải quyết vấn đề hợp đồng, hiện tại mời mọi người thưởng thức bánh quy bổn công ty tự nướng, Tô Tô, đi làm ít cho các vị nếm thử, nếu thích thì mang về chút."

Thư ký Tô Tô của Trương Mạo gật gật đầu, xoay người ra khỏi phòng họp đi chuẩn bị bánh quy. Về phần tự làm gì đó...... Đùa đấy, dưới lầu có quán bánh ngọt, cầm phải tự làm bánh quy sao, nghe tới giám đốc Hàn đang quỷ xé.

Ánh mắt Ngải Văn nhìn Hàn Mạc không thể nói là không khiếp sợ, hắn há hốc mồm, muốn hỏi Hàn Mạc tại sao có thể mời được boss đích thân tới đây xử lý, nhưng nhìn thấy dáng vẻ cười lạnh kia lời này liền nuốt trở lại trong bụng.

Thiệu Văn Phong tốc độ rất nhanh, nửa giờ sau đã tới công ty Phi Tường, được dẫn tới phòng họp, đẩy cửa liền ngửi thấy một cỗ mùi thơm, anh liếc nhìn phòng họp, trước mặt mỗi người một hộp bánh quy, chỉ có Hàn Mạc đang rột rột phồng quai hàm ăn, hộp kia của mình ăn xong còn thuận tay đem cái hộp trước mặt Trương Mạo lấy tới tiếp tục ăn.

Phòng họp an tĩnh, thanh âm Hàn Mạc rột rột gặm bánh quy đặc biệt rõ ràng, Thiệu Văn Phong ho khan một tiếng che giấu ý cười, ánh mắt nhìn cậu ôn nhu sủng nịch cực kỳ.

Nhìn nhìn, nhìn nhìn, đại bảo bối này giống y con sóc lớn xù lông, phồng hai quai hàm híp mắt dồn sức ăn, một chút cũng không để ý ánh mắt người xung quanh.

"Thiệu tổng, còn để cho ngài đích thân tới một chuyến." Trương Mạo nhìn thấy Thiệu Văn Phong sau đó vội vàng nghênh đón, hắn cho rằng còn phải chờ một lát mới có thể đến, không nghĩ tới sớm như vậy.

Thiệu Văn Phong khoát khoát tay ra hiệu không cần gấp gáp, đối với mọi người đứng lên cũng đè tay ra hiệu bọn họ ngồi xuống, trực tiếp đi tới bên cạnh Hàn Mạc một mực an an ổn ổn ở đây gặm bánh quy cúi người ghé vào lỗ tai cậu nhỏ giọng, "Buổi trưa chưa ăn no?"

Hàn Mạc phủi miệng, ừ ừ hai tiếng, duỗi móng vuốt dầu mỡ ra cầm hợp đồng đưa cho anh, "Tự nhìn."

Không phải là buổi trưa chưa ăn no, thật sự là cậu muốn ăn bánh quy nhà này đã mấy ngày rồi, đột nhiên nhiều như vậy đặt ở trước mặt cậu, nhịn không được hấp dẫn a, ăn ngon thật, rột rột ăn thêm hai cái.

Thiệu Văn Phong khẽ cười một tiếng thẳng người lên lật lật hợp đồng, mặt liền biến sắc, mắt lạnh nhìn về phía mấy người công ty mình, hừ lạnh một tiếng quay đầu nhìn về phía Trương Mạo, "Trương tổng thật là xấu hổ, bọn họ có thể là cầm nhầm, phần này mới là hợp đồng lần này."

Đưa USB cho Tô Tô, Thiệu Văn Phong ra hiệu cô đi in ra.

Tô Tô liếc nhìn Trương Mạo, thấy hắn nhẹ nhàng gật đầu, cầm USB bước nhanh rời đi.

Thiệu Văn Phong hai cánh tay ôm ngực dựa vào bệ cửa sổ phía sau, hai chân vắt chéo duỗi thẳng, cười lạnh nhìn về phía mấy người đối diện, "Ngược lại rất có gan, hiện tại ngay trước mặt Trương tổng tự mình thừa nhận, hoặc là tôi báo cảnh sát, tự các người chọn."

Anh hôm nay không tỏ thái độ, quá tổn hại uy phong.

Hàn Mạc lé mắt nhìn về phía Trương Mạo, chớp chớp mắt, ý tứ kia chính là anh khỏi quan tâm, anh ta muốn giết gà dọa khỉ tùy tiện, vừa vặn cảnh cáo nhân viên nhà mình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau