THẲNG NAM BIẾN DỰNG PHU (HI! ĐỪNG CHẠY)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thẳng nam biến dựng phu (hi! đừng chạy) - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Edit + Beta: Vịt

Tống Tân Kết ngày đó đi Hàn Mạc mang theo tiểu bảo bối đi tiễn y.

Trong đại sảnh chờ của sân bay, Hàn Mạc đẩy xe sơ sinh không nói tiếng nào đi theo Tống Tân Kế đi về phía khu chờ, ngồi trên ghế cậu thò tay ôm tiểu bảo bối đã tỉnh ngủ đang tò mò nhìn chung quanh ra.

Có lẽ là lần đầu nhìn thấy nhiều người muôn hình muôn vẻ như vậy, tiểu bảo bối có chút sợ, làm ổ trong ngực Hàn Mạc dẩu dẩu miệng, mắt to giống như nho đen quay tròn xoay lung tung, chớp chớp hai vành mắt bắt đầu trở nên đỏ, dẹt miệng liền muốn khóc.

Hàn Mạc vội vàng cầm bình sữa đưa cho nhóc, để cho tiểu bảo bối dùng hai tay nhỏ ôm bình sữa, tiểu bảo bối động động miệng, mở cái miệng đỏ nhỏ chỉ mọc hai cái răng trắng nhỏ ra sáp tới cắn cắn núm vú cao su, cắn cắn, nghiêng nghiêng đầu, một ngụm ngậm lấy.

Hàn Mạc cười khẽ một tiếng, ôm nhóc nằm ngang, một tay giúp nhóc đỡ bình sữa, sau đó nghiêng đầu nhìn về phía Tống Tân Kế ngồi bên cạnh.

"Luyến tiếc anh rời đi?" Giơ tay lên vuốt tóc cậu, Tống Tân Kế ôm vai cậu qua vỗ xuống, "Cái biểu tình này của mày giống như sắp khóc vậy."

Hàn Mạc né tránh tay y, trừng y một cái, hít mũi.

"Ai thèm khóc, em đây là nước muối sinh lí, thời điểm đặc biệt sẽ chảy ra." Mạnh miệng phản bác, lại là bắt đầu đảo vành mắt.

Sớm chiều ở chung sắp thời gian 1 năm, được Tống Tân Kế chăm sóc, Hàn Mạc không phải là người tâm địa sắt đá, đương nhiên sẽ luyến tiếc y.

"Đừng khóc đừng khóc, mày nếu khóc thì thật thành tiểu thụ rồi, động một tí là khóc sướt mướt." Thanh âm Tống Tân Kế có chút nghẹn ngào, nhưng mang theo ý cười nhìn Hàn Mạc.

"Anh mới là tiểu thụ, cả nhà anh đều thụ." Hàn Mạc trợn mắt, nước mắt từ khóe mắt chảy xuống, giơ tay lên xoa xoa mặt, cậu cúi đầu ôm tiểu bảo bối ăn no trong ngực đưa cho Tống Tân Kế, lau khóe miệng nhóc, "Một mình anh ở bên kia chú ý an toàn hơn."

Thanh âm của cậu rất nhẹ, ở đại sảnh chờ ồn ào lại được Tống Tân Kế nghe rõ ràng.

Cúi đầu hôn hôn khuôn mặt ú thịt của tiểu bảo bối trong ngực, dẫn tới nhóc con cười khà khà khà, còn dùng tay nhỏ túm lấy mặt y, Tống Tân Kế cười, "Anh cũng không phải trẻ con hơn 10 tuổi, chỉ là ra nước ngoài tiến tu lại không phải đi làm chuyện xấu, xem mày lo lắng kìa."

"Anh cái tên người tốt quá này, nhìn thấy ai cũng lòng đồng tình tràn lan, chả lẽ em lo lắng một chút còn sai? Vạn nhất anh sang năm lừa được tên người nước ngoài về làm sao đây?"

Hàn Mạc hừ một tiếng, lấy ví tiền ra lật lật, từ bên trong tìm ra một tấm danh thiếp ném cho y, "Bạn học cấp 3 của em, nghiên cứu sinh đại học đang ở nước M học, em nhớ cậu ta cũng là học y, anh có thể đi tìm cậu ta." Thấy dáng vẻ y không sao cả, Hàn Mạc hừ lạnh một tiếng, "Em nói phương thức liên lạc của anh với cậu ta rồi, dù sao anh có chuyện cũng là kiểu liều chết, nhớ tới bên đó thu xếp xong sau đó check mail xem xem, em cho cậu ta mail của anh."

Tống Tân Kế dở khóc dở cười nhìn cậu, đây là dắt dây tơ hồng cho mình hả?

"Mày muốn giới thiệu tiểu thụ cho anh? Hay là muốn giới thiệu tiểu công cho anh?" Được rồi, y mặc dù không bài xích bị người đè, nhưng y cũng không phải tùy tiện ai cũng có thể đè, ít nhất cho tới hiện tại vẫn chưa bị người đè qua......

Khụ, có chút hiểu sai rồi.

"Anh vẫn không muốn lại nói yêu đương." Y từ lúc lên đại học đã thầm mến Dương Vũ, sau đó tới bệnh viện làm việc hai người không nói là sớm chiều ở chung cũng coi như là ngày nào cũng có thể gặp mặt, thêm nữa chính là y thổ lộ Dương Vũ tiếp nhận, tất cả vốn đều rất tốt, đáng tiếc Dương Vũ là song, bảo hắn thích đàn ông có thể, nhưng hắn có bệnh sạch sẽ.

Lại nghĩ tới lý do Dương Vũ cự tuyệt y, Tống Tân Kế liên tục cười khổ, "Thôi thôi, Tiểu Hàn, mày phải chăm sóc tốt bản thân, nếu như có chuyện gì liền mang tiểu bảo bối về nhà anh ở, chìa khóa để lại cho mày, lúc không có chuyện gì đi giúp anh xem nhà cửa."

"Em nhớ rồi, hai ngày nữa em gọi điện thoại cho gia đình nói một tiếng, phải trước làm kiến thiết tâm lý cho bọn họ, bằng không ôm đứa nhỏ về không phải dọa ông cụ bị bệnh tim? Ông cụ nhà em ngoại trừ có chút cao huyết áp còn không có bệnh gì khác." Hàn Mạc gật gật đầu, xoay con ngươi cười khẽ. Chỉ chỉ tiểu bảo bối ở trong ngực y đã nhắm mắt ngủ, "Chờ anh lần sau về bảo bối chắc đã biết chạy rồi, tới lúc đó khẳng định không nhận ra anh."

Đang nói chuyện, liền nghe thấy thông báo lên máy bay.

Tống Tân Kế đặt tiểu bảo bối vào trong xe trẻ sơ sinh đắp kín chăn, cầm túi máy tính xoay người nhìn về phía Hàn Mạc đứng bên cạnh.

Giơ hai tay lên ôm cậu vào trong ngực, vỗ xuống sau lưng cậu, sau đó lui ra hôn trán cậu.

"Anh sau khi tới nói cho mày biết số điện thoại mới, có việc phải nói cho anh, biết chưa?"
Hàn Mạc mím môi cười khẽ, kiễng mũi chân cũng hôn trán y.

"Cám ơn, Tống Tân Kế, cám ơn anh."

Đây là lần đầu tiên cậu nghiêm túc như vậy nhìn y nói cảm ơn, cậu rất cảm ơn người đàn ông này.

Mặc dù bọn họ không thể trở thành bạn đời ở chung một chỗ, nhưng bọn họ có thể trở thành người thân.

"Nói với thằng em trai không có chuyện gì lăn qua lăn lại loạn kia của anh, nếu lúc anh về nó còn huênh hoang như vậy, thì chờ anh thu thập nó."

Tống Tân Kế cười một tiếng, y đi không nói với Tống Tân Nghiệp, hai anh em đều có việc của mình phải bận rộn, mặc dù cũng gặp mặt gọi điện thoại, nhưng bận rộn việc riêng không quấy nhiễu lẫn nhau.

Khả năng tập tục cho tới nay của Tống gia chính là như thế, tình cảm người trong nhà cũng không phải là quá thân thiết, kỳ thực nói cho cùng, Tống Tân Kế cũng là người lãnh tâm, chỉ bất quá giống Hàn Mạc, xem là đối với ai.

"Cậu ta nếu biết em ở một năm với anh, được anh cho ăn ngon uống ngon hầu hạ khẳng định ghen tỵ chết." Hàn Mạc cười nhún nhún vai, giơ tay lên cùng y ôm, "Tạm biệt."

"Tạm biệt."

Tống Tân Kế xoay người đi về phía lối đi, y muốn bắt đầu cuộc sống mới của mình. Có lẽ ở nước ngoài, y có thể tìm được một nửa khác thuộc về mình.

Hàn Mạc nghiêng đầu nhìn nhìn xe sơ sinh bên cạnh, quay đầu cùng Tống Tân Nghiệp khoát khoát tay.

Người bạn của cậu, hãy nỗ lực, hãy cố lên.

Đẩy tiểu bảo bối từ sân bay ra ngoài, Hàn Mạc mới vừa lên xe liền nhận được điện thoại của Thiệu Văn Phong, loáng thoáng, cậu hình như nghe được tiếng phát thanh thông báo của sân bay.

Chớp chớp mắt, Hàn Mạc khởi động xe rời đi.

"Hi ~ Thiệu tổng, đã lâu không gặp sao anh vẫn chưa chết ở bầu trời tây đại dương rộng lớn?"
Thiệu Văn Phong mắt thấy xe Hàn Mạc từ trước mắt mình biến mất, thanh âm giống như là từ giữa hàm răng nặn ra, còn kém phát ra tiếng kèn kẹt kèn kẹt, anh hừ lạnh một tiếng ngồi lên xe Bentley dừng trước mặt, mở miệng nói: "Em cái tai họa này đều có thể lái xe ở sân bay vui vẻ, tôi cái đại họa đây không phải càng nên lưu ngàn năm?"

Hàn Mạc bĩu môi, quay đầu nhìn về phía con trai ngủ trên ghế trẻ con an toàn ở ghế phó lái, lắc lắc đầu, à à à, cậu gieo họa thì sao, cậu gieo họa này!

"Đúng thế đúng thế, Thiệu tổng có thể sống vạn năm, anh không phải là cầm tinh con rùa sao, đầu còn rất to!" Nói xong lời này tự mình phì tiếng bật cười, ui chao, cậu không tự chủ bỉ ổi rồi.

Thiệu Văn Phong đang cầm một chai nước khoáng uống một ngụm, lời này của cậu nói ra mình thiếu chút nữa phun ra nước miếng.

Ho khan một tiếng lau khóe miệng, anh câu khóe miệng lưu manh cười hề hề nhìn dòng xe chặn phía trước, "Tôi về rồi, em vừa nãy tới sân bay làm gì? Tiễn người yêu?"

Đối với quan hệ của Hàn Mạc và Tống Tân Kế Thiệu Văn Phong đã có thể xác định, hai người bọn họ là bạn bè, bất quá cái này cũng làm cho trong lòng anh không thoải mái, Hàn Mạc cười cợt với mình, mỗi lần lúc anh nhắc tới qua lại Hàn Mạc đều sẽ chuyển hướng đề tài, hoặc là nói anh không thiếu người ái mộ nam nam nữ nữ, tội gì dây dưa không rõ với một người đàn ông có con như cậu.

Anh cũng biết mình đối với Hàn Mạc có loại cảm giác kỳ quái, nhưng có một điểm Thiệu Văn Phong có thể xác định, kể từ sau khi anh cùng Hàn Mạc ở quán bar lăn giường, lúc cùng nam nam nữ nữ ở chung một chỗ thì không cách nào có cảm giác muốn làm tình nữa.

Anh bởi vì chuyện này còn đi khám qua bác sĩ, vấn đề là anh chỉ cần nhìn thấy Hàn Mạc liền đặc biệt hưng phấn, đều không cần trêu chọc vuốt ve, chỉ cần Hàn Mạc khơi lông mày với anh, vậy tuyệt đối sẽ dựng lều.

Bác sĩ nói với anh, đây gọi là chứng lựa chọn lên giường.

Thiệu Văn Phong nghĩ đến lời này của bác sĩ liền liên tiếp cười lạnh, tính lựa chọn cái rắm, không phải anh vừa ý Hàn Mạc đối với những người khác không có cảm giác sao, tới mức đường đường chính chính nói như vậy?

"Ừm, người yêu của tôi vứt bỏ tôi đi nước ngoài tiêu sái, ui, cuộc sống này không trải qua được nữa." Hàn Mạc cũng không tức giận, liền đùa cợt với anh, chỉ bất quá bây giờ là đang lái xe, vì an toàn của tiểu bảo bối cậu cũng không thể làm chuyện nguy hiểm như vậy, cho dù đeo tai nghe cũng không được.

"Thiệu tổng, tôi thực sự rất yêu quý sinh mạng của mình, lái xe không thể nói chuyện, anh còn có việc không? Không có chuyện gì tôi cúp."

"Buổi tối cùng nhau ăn cơm." Thiệu Văn Phong đưa tay cầm qua văn kiện Ngải Văn đưa cho anh đặt trên đùi lật lật, sau đó ký.

"Không có thời gian, tôi muốn chăm sóc con trai." Hàn Mạc hừ lạnh một tiếng, nhìn đường phía trước, cau mày đánh tay lái đổi đường xe.

Cư nhiên kẹt xe, bảo bối nhà cậu sắp tỉnh ngủ rồi. Nếu cứ chặn ở chỗ này nhóc con nhất định sẽ gào khóc.

"Vậy tôi đi thăm hai cha con bọn em." Đối với đứa nhỏ Hàn Mạc sinh Thiệu Văn Phong vẫn rất để ý, nhưng Hàn Mạc một lần cũng không cho anh gặp. Đây càng thêm xác định phỏng đoán của mình, tiểu bảo bối kia nhất định có quan hệ với mình, quan hệ rất lớn.

"Không cần." Hàn Mạc cau mày, cậu phải suy nghĩ một chút chuyện hai gay gần đây về nhà ở, Thiệu Văn Phong trở lại rồi, trước kia lúc có Tống Tân Kế ở đây người đàn ông bá đạo kia khả năng còn sẽ hơi khống chế chút không đi quấy rầy cuộc sống của mình, nhưng hiện tại không được, Tống Tân Kế vừa đi Thiệu Văn Phong nhất định sẽ tới cửa thăm hỏi.

"Thiệu Văn Phong, nếu như anh còn muốn nhìn thấy tôi, thì đừng tới nhà Tống Tân Kế." Lời kia vừa thốt ra chính cậu cũng sửng sốt, cậu không rõ tại sao cậu sẽ dùng loại lý do này để uy hiếp người đàn ông.

Thiệu Văn Phong khơi mi, khẽ cười một tiếng.

"Được, tôi không đi." Không sao, anh có kiên nhẫn chờ Hàn Mạc tự mình nói ra chân tướng.

Thanh âm của anh mang theo cỗ cảm giác sủng nịch, nụ cười khóe miệng vẫn chưa rơi xuống, nhìn Ngải Văn ngồi ở vị trí phó lái da đầu tê dại mãi.

"......" Trái tim Hàn Mạc trong nháy mắt nhảy mãnh liệt, giơ tay lên liền lấy tai nghe xuống ném tới một bên.

Cậu có dự cảm, cuộc sống gần đây của mình nhất định sẽ vô cùng nhiều màu sắc......

Thiệu Văn Phong cười cúp điện thoại, anh sẽ chờ, xem em còn có thể chạy tới đâu.

Chương 22

Edit + Beta: Vịt

Trương Mạo ở trong công ty gấp xoay vòng vòng, kể từ sau khi Hàn Mạc nghỉ dài hạn, hắn đã cảm thấy thời gian mỗi ngày của mình đều ở công ty bận tới bận lui, cái gì cũng phải hắn tự mình xem qua, Hàn Mạc lúc ở đây căn bản sẽ không phát sinh loại hiện tượng này.

Nói câu khó nghe, Hàn Mạc ở đây, hắn là ông chủ vung tay. Hàn Mạc không có ở đây...... Hắn là con lừa mài trên đường — đi không ra khỏi cái vòng này.

Ba điểm trên một đường thẳng? Cái rắm đấy, hai điểm song song mới phải, mỗi ngày công ty trong nhà, trong nhà công ty, hắn ngay cả đi toilet đại tiện cũng phải suy nghĩ có phải ngồi xổm thêm lúc nữa lập tức sẽ bỏ mất hợp đồng gì đó điện thoại gì đó hay không.

Lúc Trương Mạo kêu khổ thấu trời, Hàn Mạc giống như tiên nhân hạ phàm phổ độ chúng sinh gọi điện thoại cho hắn.

"Hàn Mạc, Hàn thiếu gia, ngài có thể có tin tức rồi." Trương Mạo nhận điện thoại thiếu điều thất thanh khóc rống, Hàn Mạc đã non nửa năm không gọi điện thoại với hắn rồi, hắn ngược lại biết Hàn Mạc sinh con trai mập mạp, nhưng thời gian ở cữ có phải quá dài chút hay không.

Hàn Mạc ngồi ở trên ghế sa lon một tay cầm gương nhỏ cùng tiểu bảo bối làm trò "Con nhìn không thấy ta, con nhìn thấy ta", dẫn tới nhóc con cười khanh khách không ngừng.

Điện thoại vừa kết nối không đợi cậu hỏi thăm một câu, liền nghe thấy thanh âm kích động của Trương Mạo.

"Yo, Trương tổng một năm không gặp anh đây là quá nhớ em? Đừng mà, em đều là người làm cha, không chịu nổi anh gọi nhiệt tình như vậy." Cậu còn có tâm tình trêu chọc, ít nhất nói rõ rằng tâm tình hiện tại của cậu rất tốt.

Trương Mạo chịu đựng kích động lật mắt trắng, thẹn quá hóa giận hừ hừ hai tiếng.

"Hàn Mạc, mày lúc nào thì về làm! Anh cho mày biết mày nếu không về nữa anh liền không phát tiền lương cho mày!" Hắn bị Hàn Mạc ép ký đơn xin nghỉ không công bằng như vậy đã rất buồn bực, ban đầu tốt xấu còn điều khiển từ xa quản lý công ty hỗ trợ thiết kế cho hắn một chút, hiện tại hay rồi, cư nhiên buông tay mặc kệ!

Hàn Mạc cầm điện thoại ra xa chút, thanh âm quá lớn rung lỗ tai đau.

Tiểu bảo bối nghe thấy thanh âm, nghiêng đầu nhìn điện thoại trong tay Hàn Mạc, a a a mở miệng kêu, lực chú ý lúc nãy bị gương nhỏ thu hấp cũng toàn bộ chuyển dời, hai mắt to không giải thích được nhìn Hàn Mạc, hoặc là nói nhìn tay Hàn Mạc.

Khơi lông mày, khóe miệng mang theo ý cười cầm điện thoại tới trước mặt tiểu bảo bối quơ quơ, tiểu bảo bối lập tức duỗi hai tay nhỏ đi cướp, nè ~? Không cướp được, lại cướp, vẫn là không cướp được.

Trương Mạo bên kia điện thoại oang oang oang oang nói không ngừng, đáng tiếc không nhận được một câu đáp lại của Hàn Mạc, ngược lại nghe thấy tiếng tiểu bảo bối khà khà khà a a a.

Hắn chớp mắt nhìn xuống cuộc trò chuyện, trong nháy mắt hiểu được là chuyện gì xảy ra.

Hàn Mạc đáng chết cư nhiên dùng di động trêu chọc con chơi, đây cũng quá không coi mình là khay đồ ăn (*)!

((*) ý là không coi ai ra gì)

"Hàn Mạc! Bảo con trai mày đừng gặp điện thoại!" Hắn cũng đều có thể nghe thấy tiếng nước miếng chẹp chẹp, còn có tiếng kẹt kẹt gặm cắn.

Hàn Mạc cười cầm điện thoại từ trong tay của tiểu bảo bối về, xoa xoa nước miếng chảy ra cho nhóc con, lại xoa xoa điện thoại.

Tiểu bảo bối không hài lòng ư ư hai tiếng, dựa vào chống đỡ của Hàn Mạc ngồi ở đó duỗi chân tỏ vẻ nhóc không vui vẻ.

"A! A!"

"Ngoan a, ba ba nói xong với chú liền bồi con chơi." Hôn hôn mặt thịt núc ních trắng hồng của tiểu bảo bối, Hàn Mạc vỗ sống lưng nhóc trấn an nhóc con nổi cáu.

"Trương Mạo anh vừa mới nói cái gì?" Cầm tai nghe đeo lên, cậu phải bảo vệ con trai trong ngực khóc om sòm duỗi chân, một tay sợ tiểu bảo bối thăng bằng không tốt.

Trương Mạo nhìn trần nhà lật mắt trắng, hắn cũng lười lại nói một đống lời thừa với Hàn Mạc, trực tiếp hỏi trọng điểm, "Mày rốt cuộc định hôm nào về làm!" Hắn không hỏi lúc nào là bởi vì hắn biết, Hàn Mạc nhất định là có thể kéo thêm ngày.

"Một tháng sau." Cậu định ngày mai sẽ về nhà, sau đó lại bồi thêm tiểu bảo bối quen thuộc hoàn cảnh rồi về công ty đi làm, cậu cũng sắp ngốc không được rồi. Sau khi Tống Tân Kế rời đi một mình cậu ở nhà chăm sóc tiểu bảo bối, mặc dù thuận buồm xuôi gió nhưng không có ý nghĩa gì khác, mỗi ngày bồi con trai đã lớn 5 tháng rèn luyện thân thể lại chơi đùa, mặc dù rất vui, nhưng không phong phú.Cậu vẫn phải trở về đi làm, cậu thích vây quanh mấy bản thiết kế kia bận rộn.

"Một tháng? Còn phải một tháng? Hàn Mạc anh van mày, mày thương tình về sớm chút không? Anh sắp bị mấy đồ ngu kia tức chết rồi!" Trương Mạo giơ tay lên lau mặt, giơ tay lên với Tống Tân Nghiệp vào cửa ra hiệu bảo hắn yên lặng.

Tống Tân Nghiệp không hiểu ra sao ngồi trên ghế salon, trong tay là bản thiết kế mới vừa hoàn thành, cần Trương Mạo xét duyệt.

Hàn Mạc một chút cũng không cảm thấy Trương Mạo sẽ bị tức chết, thằng cha này ở trường nhưng là nhân tài thiết kế số 1 số 2, sau khi tốt nghiệp từ trong nhà mượn tài chính khởi động tự mình mở công ty, từng chút đem phòng làm việc thiết kế nhỏ làm thành công ty lớn hiện tại, nói hắn không có đầu óc? Lừa quỷ đi!

"Em muốn bồi con trai." Cậu ngáp, đưa tay cầm cốc nước uống một ngụm.

"Em ngày mai mang nó về nhà, chờ nó quen thuộc cha em và dì sau đó em liền về làm, anh đừng sốt ruột." Con thay đổi hoàn cảnh mới còn phải có một đoạn thời gian thích ứng, đừng thấy nhóc hiện tại cái gì cũng không nhớ, nhưng cảm giác đối với hoàn cảnh vẫn là rất nhạy cảm.

Ngày đó tới sân bay tiễn Tống Tân Kế rời đi, sau khi trở về tiểu bảo bối liền om sòm la khóc không ngủ, cậu luôn cảm thấy là bị nhiều người như vậy dọa sợ. Bất quá vẫn tốt, chỉ là một đêm như vậy.

Hàn Mạc cảm thấy con trai nhà cậu đặc biệt dễ trông, cho ăn thì ăn, mệt thì nằm ngủ, cũng sẽ không giống trẻ con khác động tý là khóc nhè, chỉ là lúc đó bụng đi ị sẽ khóc hai tiếng, nhanh chóng đút sữa hoặc là tay tã tức khắc ổn, mỗi ngày còn cười ha ha đặc biệt chọc người thương.

Trương Mạo cũng không các nào cùng con nít cướp người, chỉ có thể thở dài đáp ứng bảo cậu chú ý thân thể sau đó cúp điện thoại.

"Điện thoại của Hàn Mạc? Lúc nào thì quay lại." Tống Tân Nghiệp thấy hắn cúp điện thoại sau đó lập tức đứng dậy, đặt bản thiết kế trong tay lên bàn cho hắn nhìn, sau đó liên thanh truy hỏi.

Hàn Mạc rời đi một năm, chỉ gọi điện thoại với hắn, hắn đều không biết tiểu tử kia rốt cục đi làm cái gì!

"Ừ, tháng sau trở lại." Trương Mạo lại thở dài, hắn cảm giác mình gần đây đang già yếu cực nhanh, khóe mắt cũng bắt đầu mọc nếp nhăn rồi.

"Cậu ta làm gì? Em gọi điện thoại cho cậu ta cũng không nói, bảo mật công tác làm quá tốt." Bĩu môi, Tống Tân Nghiệp ngồi ở trên ghế ngáp, một tay chống cằm, "Trương tổng, anh nói anh tôi có phải bị bệnh hay không? Bác sĩ sản khoa tốt đẹp không làm lại muốn từ chức ra nước ngoài tiến tu, tôi thấy anh ấy chính là không có việc gì rảnh rỗi."

"Anh cậu vẫn đều như vậy, bản thân muốn cái gì là làm cái đó, người khác nói cũng vô dụng." Nhún nhún vai, hắn lật lật bản thiết kế, cảm thấy không có chỗ nào không đúng lại đưa cho Tống Tân Nghiệp, "Nghe nói cậu ấy với Dương Vũ chia tay? Bọn tôi hồi ấy đi học cậu ta đã thầm mến Dương Vũ, không nghĩ tới cư nhiên chia tay rồi."

Tống Tân Nghiệp buông tay, biểu lộ hắn không rõ chuyện này. Bất quá vẫn là phát biểu một chút ý kiến của hắn, hoặc là nói hắn tự mình nói xằng."Anh ấy rất đơn độc, nếu anh ấy cảm thấy anh tốt khẳng định sẽ đối với anh rất tốt, nếu chướng mắt anh," Hắn nhún nhún vai, "Trốn anh cũng không kịp."

Đối với lời này của hắn ngược lại rất tán đồng, Trương Mạo và Tống Tân Kế là bạn học đại học, mặc dù chuyên ngành hai người học khác nhau nhưng lại ngoài ý muốn được phân tới một ký túc xá, một học thiết kế, một học y, trời mới biết tại sao có thể ở cùng 4 năm.

"Có thể người được anh trai cậu coi trọng quá ít, bất quá tôi ngược lại cảm thấy cậu ta đối với Hàn Mạc không tệ." Lời này nói xong Trương Mạo liền ý thức được mình hình như nói sai, vội vàng ho khan một tiếng chuyển hướng đề tài.

"Bản thiết kế này không có vấn đề gì, cậu xem một chút liền bắt đầu làm xử lý đi."

Tống Tân Nghiệp chỉ là nhìn hơi nhị hơi ngu, kỳ thực tâm của hắn rất tinh tế. Vừa nghe thấy Trương Mạo nói lời này đã cảm thấy có cái gì không đúng, cầm bản kế hoạch ở trên tay quơ quơ, khẽ híp mắt, "Anh vừa nói anh trai tôi đối với Hàn Mạc không tệ? Hai người bọn họ lúc nào thì ở cùng nhau? Tôi nhớ Hàn Mạc không phải quá thích loại tính cách thánh phụ như anh trai tôi," Cảm giác mình nói không đúng lắm, lại thêm một câu, "Thánh phụ lãnh tâm lãnh tình."

Trương Mạo nghiêng nghiêng đầu, lại lắc lắc đầu.

"Tôi vừa nói sao? Cậu nghe nhầm rồi."

"Anh nếu lập tức thừa nhận tôi cũng sẽ không hoài nghi, hiện tại không thể không hoài nghi." Tống Tân Nghiệp hừ cười nhìn hắn, biểu tình chính là không tín nhiệm nói bậy của hắn, còn nghe nhầm? Tai hắn rất tốt đấy!

Trương Mạo nhún nhún vai, biểu lộ vịt chết mạnh miệng chính là không nói. Tống Tân Nghiệp không có cách gì với hắn, híp mắt nhìn chằm chằm hắn lúc lâu, cuối cùng đứng lên cầm bản kế hoạch rời đi.

Không nói thì thôi, dù sao hắn sớm muộn cũng sẽ biết.

Trương Mạo thấy hắn rời đi thở phào nhẹ nhõm, cái này nếu Tống Tân Nghiệp truy hỏi tới cùng mình khả năng còn nó không rõ, tới lúc đó nếu như lỡ miệng nói chuyện Hàn Mạc mang thai sinh con...... Chậc chậc, Hàn Mạc có thể giết chết hắn.

Sáng hôm sau, Hàn Mạc thu dọn đồ đạc mang theo tiểu bảo bối cùng nhau về nhà.

Cậu tối qua lúc gần ngủ đã gọi điện thoại với cha cậu, nói với ông cụ có thể sẽ có một kinh hỉ lớn, bảo ông trước chuẩn bị tâm lý thật tốt.

"Bảo bối, ba ba dẫn con về nhà gặp ông nội, tới lúc đó cười cười nhiều với ông nội, ông khẳng định thích con." Ôm tiểu bảo bối hôn hôn, Hàn Mạc cười ha ha lắc lắc nhóc.

Tiểu bảo bối chớp chớp mắt to, nhét đầu ngón tay út vào trong miệng, Hàn Mạc niết niết mặt nhóc lại chọt chọt, xúc cảm mềm nhuyễn trơn mượt đặc biệt tốt.

"Bảo bối ngoan, sao con mềm vậy chứ, ba ba cũng không dám dùng sức ôm con." Lên xe taxi, cậu ôm nhóc con ngồi ở ghế sau, biểu tình thỏa mãn kia làm cho tài xế lái xe đều liên tục xuyên qua kính chiếu hậu nhìn cậu.

"Tiên sinh, con trai cậu thật ngoan." Lát một đoạn đường, sau sau khi nghe thấy tiếng cười khanh khách của tiểu bảo bối ghế sau, tài xế lái xe nhịn không được lúc đèn đỏ quay đầu nhìn Hàn Mạc, khen một câu.

Hàn Mạc cười gật gật đầu, ôm tiểu bảo bối lên cho tài xế nhìn, tiểu bảo bối đặc biệt cho mặt mũi, hướng về phía tài xế tiên sinh liền toét miệng lộ ra hai cái răng nhỏ trắng noãn bật cười khanh khách.

"Ui cha, thật quá đáng yêu, con tôi lúc bé chỉ biết khóc, tiếng kêu từ xa đã nghe thấy." Đèn xanh, tài xế quay đầu lại tiếp tục lái xe.

"Ừ, nó đặc biệt dễ trông, không khóc không nháo." Ôm tiểu bảo bối hôn xuống mũi nhỏ, nhóc con mở miệng a a muốn cắn chóp mũi cậu, Hàn Mạc cọ cọ đầu mũi nhỏ của nhóc cười.

Cùng tài xế câu được câu chăng đáp lại, rất nhanh về tới trước tiểu khu trong nhà, lúc xuống xe tiểu bảo bối đã ngủ.

Đứng ở cửa nhà Hàn Mạc hít sâu một cái, sau đó gõ cửa.

Mở cửa là cha Hàn, nhìn thấy Hàn Mạc đặc biệt vui vẻ, một năm không gặp ông cảm thấy Hàn Mạc mập, kết quả mắt hướng xuống vừa nhìn, sửng sốt......

Chương 23

Edit + Beta: Vịt

Cha Hàn nhìn tiểu bảo bối Hàn Mạc ôm trong ngực mắt đều thẳng, ngay cả để cho Hàn Mạc vào nhà cũng quên.

Tới lúc dì Khương ở trong bếp nấu cơm đi ra ngoài gọi ông một tiếng mới ngây ngốc dịch chân ra để cho Hàn Mạc vào nhà.

"Lão Hàn, sao ông không để Hàn Mạc vào nhà?" Nói lời này, dì Khương đi tới liếc mắt liền nhìn thấy tiểu bảo bối Hàn Mạc ôm, kinh hỉ mở to mắt, "Đây là em bé nhà ai, ui cha, lớn lên thật đẹp."

Mặc dù như thế nhưng vẫn là nghi ngờ nhìn Hàn Mạc, phát hiện cậu trở nên có chút mập, ngược lại thật sự giống như cậu nói ở nước ngoài ăn ngon ở tốt, không thiệt thòi bản thân.

"Ờ...... Đây là con trai con......" Hàn Mạc cười khan liếc nhìn cha Hàn vẫn ngây ngốc, ôm tiểu bảo bối vào nhà, dì Khương giúp cậu kéo hành lý vào.

"Con trai con?" Cha Hàn rốt cục lên tiếng, chỉ là một tiếng này lực xuyên thấu quá mạnh, không chỉ tiểu bảo bối bị sợ tỉnh, ngay cả Hàn Mạc có chuẩn bị tâm lý cũng sợ hết hồn.

"Oa ~~~~!!!!" Tiểu bảo bối kéo cổ họng bắt đầu khóc, vừa duỗi chân vừa vẫy cánh tay nhỏ, đầu mũi nhỏ đều khóc đỏ.

"Cục Cưng, không khóc không khóc, ông nội nhìn thấy con vui quá, bảo bối không khóc không khóc." Ôm nhóc con nhẹ nhàng lắc lư, đi tới trước balo kéo khóa kéo ra lấy ra một cái chuông nhỏ ở trước mặt nhóc quơ quơ hấp dẫn sự chú ý của nhóc.

Dì Khương quay đầu nhìn về phía cha Hàn, vươn tay từ trong ngực Hàn Mạc ôm lấy tiểu bảo bối quát, "Ông lớn tiếng như vậy làm gì, dọa sợ trẻ con, lão đầu tử chết tiệt ông biến đi!"

"...... Không sao đâu dì, cha con chỉ là quá kinh ngạc." Hàn Mạc cười, xoa xoa mặt cho tiểu bảo bối, sau đó quay đầu nhìn về phía cha Hàn đang lúng túng, cậu thở dài kéo ông cụ tới ghế sa lon phòng khách, "Cha, cha ngồi."

Cha Hàn nhíu nhíu mày nhìn cậu, ngồi ở đó trợn mắt.

Hàn Mạc trực tiếp quỳ gối trước mặt ông, cúi thấp đầu.

Cha Hàn và dì Khương đều sợ hết hồn, duỗi tay liền muốn kéo cậu dậy, lại bị Hàn Mạc duỗi tay đẩy ra, "Cha, con muốn nhận lỗi, chờ con nói xong con liền đứng dậy, dì cũng ngồi."

Dì Khương há miệng, cuối cùng ngồi bên cạnh cha Hàn, không hổ là giáo viên nhà trẻ, tiểu bảo bối trong ngực bà tiếng khóc đã ngừng lại, chỉ là thỉnh thoảng hít mũi tỏ vẻ nhóc vừa nãy rất sợ.

"Ờm...... Lúc con ra nước ngoài ở trên máy bay quen biết một bạn gái, hai bọn con tình cảm rất ổn định, khụ, cái kia, dù sao chính là có con, sau đó...... Ách...... Con vốn là định nói cho hai người biết, nhưng cô ấy nói, cô ấy nói sợ chưa lập gia đình mang thai hai người sẽ cảm thấy cố ấy là người không đứng đắn...... Dù sao chính là trước sinh con sau đó trở về nhận lỗi với hai người......"

Cậu nhìn trộm, thấy cha Hàn chỉ là nghiêm mặt không nói chuyện, ngược lại dì Khương đang nhìn cậu, trong mắt còn mang theo chút...... Đau lòng? Cậu nói rất đáng thương?

Kệ đi, tiếp tục sáng tác.

"Lúc sinh con khó sinh ra máu nhiều, sau đó cô ấy mất, để con trai cho con...... Cha, con biết con không nên qua loa vội vã như vậy, nhưng mà...... Ờm...... Con thật sự rất thích cô ấy, hơn nữa tiểu bảo bối cũng là cháu ruột của cha, cha không thể không nhận, cha xem nó lớn lên giống y con hồi bé."

Cậu cho rằng nói dối rất dễ thêu dệt, nhưng cậu không thể không thừa nhận, mình thêu dệt thật sự rất tốn sức, đừng nói cậu chưa từng nói dối cha, ngay cả lúc lời nói dối có một ngày bị vạch trần, ông cụ khẳng định bị tức ngất đi.

Nhưng hiện tại......

Hàn Mạc chặt chẽ mà ngậm miệng, không trâu bắt chó đi cày không thể không nói như vậy.

Cậu giơ tay lên dùng sức dụi dụi mắt, lén lút cắn đầu lưỡi để cho mình cố nặn ra vài giọt nước mắt cá sấu.

"Cha, con thật sự sai rồi, cha nói chuyện, cha đừng tức giận." Hiểu chi dĩ lí động chi dĩ tình (*), lời này cậu vẫn là hiểu, hơn nữa cha cậu đã sớm nói muốn ôm cháu trai, hiện tại trước mặt ông chính là có sẵn cháu trai mập mạp, ông cụ cho dù tâm địa sắt đá nữa cũng không thể mặc kệ.

((*) dùng đạo lý làm người ta hiểu, dùng phương thức tràn ngập tình cảm làm người ta cảm động. Nguồn: bachquydahanh2812.wordpress)

Dì Khương quay đầu liếc nhìn cha Hàn, đẩy ông một cái, "Ông nói nói câu, Mạc Mạc đều quỳ xuống rồi ông chả lẽ muốn đuổi nó ra ngoài? Tôi cho ông biết lão đầu tử, ông nếu dám đuổi Mạc Mạc và cháu trai tôi ra ngoài tôi liền ly hôn với ông!"

Dì Khương là thật sự coi Hàn Mạc là con, mặc dù Thiệu Văn Phong gần đây cũng thường xuyên đến thăm bà, nhưng không thể không thừa nhận, biểu hiện của Hàn Mạc càng giống là người một nhà, Thiệu Văn Phong mặc dù thân thiết bà, nhưng luôn khiến bà cảm thấy có khoảng cách, mỗi lần tới đều sẽ mua một đống quà, giống như khách vậy.

Hồi đó lúc ly hôn Thiệu Văn Phong chính là kỳ phản nghịch sau đó đi theo cha Thiệu, khả năng cũng chính là nguyên nhân này mới sẽ biến thành như bây giờ.

Cha Hàn lén lút liếc tiểu bảo bối được dì Khương ôm vào trong ngực đã không khóc, thấy nhóc lớn lên trắng trắng mập mập, mắt to đen láy giống y Hàn Mạc hồi bé hơi hơi tức giận trong lòng cũng tan mất, bất quá lúc quay đầu nhìn về phía Hàn Mạc vẫn là hung hăng hừ một tiếng.

"Tiểu tử con lông đủ dài rồi có phải hay không! Biết ở bên ngoài làm bừa làm loạn! Cha nói với con bao lần rồi, kết bạn gái có thể, đừng thật sự làm chuyện có lỗi với người ta, con nói chút, con gái nhà người ta vì sinh con cho con cuối cùng ngay cả mạng cũng liên lụy, con phải khai báo với người nhà cô ấy thế nào!"

Hàn Mạc sửng sốt, xoay xoay con ngươi, "Cô ấy là cô nhi......"

"Cô nhi cũng là người!" Cha Hàn giơ tay lên liền cho cậu một cái tát, lớn như vậy, Hàn Mạc vẫn là lần đầu tiên bị ông đánh.

"Lão Hàn!" Dì Khương sợ hết hồn, vội vàng vươn một tay ra kéo ông.

"......" Cha Hàn cũng sửng sốt, nhưng vẫn là thở phì phò nhìn Hàn Mạc.

Mím môi, Hàn Mạc ở trong lòng chửi chết Thiệu Văn Phong, tên đàn ông đáng chết đều là vì anh ta, mình bị một cái tát.

"Cha, cha đánh con con nhận, chuyện này con làm không đúng, nhưng cha, cha chẳng lẽ thật sự muốn đuổi cả con và cháu trai cha ra ngoài?" Hàn Mạc xoay mặt lại ngẩng đầu nhìn cha Hàn, ánh mắt kiên định nghiêm túc.

Cha Hàn căng mặt, hừ một tiếng đứng lên về phòng mình.

Thấy ông như thế, Hàn Mạc thở phào nhẹ nhõm, quay đầu nhìn về phía dì Khương cười khổ. Cha cậu mặc dù không lên tiếng nhưng ngầm thừa nhận thân phận của tiểu bảo bối, chỉ bất quá nhất thời vẫn không thể tiếp nhận cách nói của mình mà thôi.

"Mau dậy đi, đừng quỳ nữa." Dì Khương đưa mắt ra hiệu với cậu, để cho cậu ngồi bên cạnh mình.

Tiểu bảo bối dựa vào dì Khương ngồi trong ngực bà, nhìn thấy Hàn Mạc ngồi tới đây lập tức duỗi tay nhỏ ra để cho cậu ôm ôm. "A a a, a a a." Nhóc con chỉ biết gọi không biết nói, bất quá có thể nhìn ra, nhóc vẫn là thích được ba ba ôm.

Má Hàn Mạc đau nóng rát, cậu nghiêng mồm giơ tay xoa xoa, vẫn được, cha cậu không hạ tử thủ, bằng không nhất định sưng.

"Bảo bối, ba ba ôm." Cười ôm tiểu bảo bối a a gọi cậu ôm, Hàn Mạc hôn hôn khuôn mặt ẩm ướt của nhóc, lại xoa xoa, "Dì, một năm này cám ơn dì chăm sóc cha con."

"Nói gì vậy con cái đứa nhỏ này, vừa xuống máy bay liền trở về nhỉ, dì đi thu dọn hành lý giúp con." Dì Khương vỗ vai cậu đứng lên kéo hành lý của cậu vào phòng ngủ của Hàn Mạc, chỉ bất quá Hàn Mạc cũng đi theo bà cùng vào phòng.

"Dì, con tự mình thu dọn được, dì đi nấu cơm đi, con có thể tự mình làm." Cậu cũng không dám để cho dì Khương giúp thu dọn, không chừng có thể nhìn ra dấu vết gì, tới lúc đó cậu càng không dễ giải thích.

Dì Khương gật gật đầu cũng không cưỡng cầu, xoay người ra khỏi phòng.

Hàn Mạc nhìn bày biện trong phòng, giống như lúc cậu rời đi 1 năm trước, sạch sạch sẽ sẽ hiển nhiên thường xuyên được thu dọn, trái tim cậu bình tĩnh trở lại.

Nơi này là nhà của cậu, bất kể cuộc sống bên ngoài hài lòng thế nào, nơi này vẫn là bến cảng có thể làm cho cậu an tâm nhất.

Đặt tiểu bảo bối ở trên giường, cậu vểnh chân nằm nhoài bên cạnh nhóc kéo hai bàn tay nhỏ của tiểu tử lắc lắc, "Con trai, chúng ta về nhà rồi."

"A a, wu wu, u lu lu." Tiểu bảo bối mở miệng nhỏ phát ra các loại tiếng nói ngoài hành tinh, Hàn Mạc cư nhiên cũng vui vẻ đối thoại với nhóc.

Hai cha con chơi một hồi, Hàn Mạc ngáp hôn hôn mặt tiểu bảo bối, thay quần áo và tã cho nhóc ôm nhóc ra khỏi phòng ngủ.

Cha Hàn đã từ trong phòng đi ra ngoài, lúc nhìn thấy Hàn Mạc xụ mặt hừ một tiếng, kết quả Hàn Mạc còn chưa có phản ứng gì, tiểu bảo bối được cậu ôm trong ngực dẹt miệng, ư ư liền muốn khóc.

"A a a, cháu ngoan của ông, không khóc không khóc." Ông cụ vừa thấy tiểu bảo bối muốn khóc vội vàng đưa tay ôm, kết quả ông còn chưa đụng vào nhóc con, đã nghe thấy tiếng la khóc rung trời.

"Oa oa oa oa ~~~!!!! A a a a!" Nhóc con lại khóc rồi.

Ông cụ bị dọa hết hồn, vội vàng rút tay về.

"Lão đầu tử chết tiệt ông lại dọa nó khóc rồi!" Dì Khương làm xong thức ăn đặt vào trên bàn, đi tới đưa tay ôm tiểu bảo bối qua.

Bất quá lần này tiểu bảo bối cũng không để cho bà ôm, ở trong ngực bà đạp chân túm lung tung, Hàn Mạc nhìn không được vội vàng ôm trở lại, để cho nhóc nằm nhoài trên vai mình vỗ nhè nhẹ sống lưng nhóc đung đưa.

Cha Hàn duỗi tay đứng ở đó, cánh tay cũng không để xuống.

Ông cụ trong lòng khổ sở, cháu trai nhà ông không thích ông, nhìn thấy ông sẽ khóc, cũng không để cho ông ôm.

Hàn Mạc nhìn biểu tình thương tâm của ông cụ rất muốn cười hai tiếng. Cậu bao lâu không thấy biểu tình này của ông rồi? Mười năm? Năm năm? Dù sao rất lâu rất lâu rồi.

Ui chao, con trai ngoan con xem như báo thù cho ba ba rồi, ông nội đánh ba ba một cái tát kia còn rất đau, cục cưng bảo bối, thật là áo bông nhỏ tri kỉ của ba ba.

Tiểu bảo bối gục trên vai Hàn Mạc cắn nắm tay nhỏ, cái miệng nhỏ đã mọc 4 cái răng gặm tay thịt nhỏ của mình, vừa gặm vừa hít mũi.

Dì Khương thấy nhóc ngừng khóc vội vàng cầm khăn giấy qua đưa cho Hàn Mạc, tiểu bảo bối này thật dễ khóc.

Ôm tiểu bảo bối nức nở ngồi ở trên ghế sa lon, để cho cái mông ú thịt của nhóc ngồi trên chân trái của mình, một tay túm thân thể mềm nhũn của nhóc, một tay kia cần khăn giấy để trên mũi nhóc để cho nhóc con ư ư hai tiếng xì mũi.

"Cha, cha đừng trừng mắt với nó nữa là được, nó bình thường đều không khóc." Thấy ông cụ ngồi bên cạnh mình nhìn tiểu bảo bối trong ngực cậu, quay đầu cười giải thích với ông.

Trẻ con đều nhạy cảm, nó có thể cảm giác được bạn có thích nó hay không, vừa nãy cho dù cha Hàn nhìn chằm chằm là Hàn Mạc, nhưng tiểu bảo bối vẫn cảm thấy sợ.

Cha Hàn xụ mặt nhìn Hàn Mạc, kết quả tiểu bảo bối nhìn thấy lại dẹt miệng muốn khóc, ông chỉ có thể toét miệng cầm củ lạc trên bàn ở trước mắt nhóc con lắc lư, còn vỗ vỗ tay, cứ bập môi cười với nhóc, "Bảo bối, ông là ông nội, là ông nội nhá!"

Hàn Mạc phì một tiếng bật cười, tiểu bảo bối trong ngực nghiêng nghiêng đầu khanh khách hai tiếng, duỗi tay liền muốn chộp lấy cái tay lắc lư trước mặt, một phát túm được, còn lắc lư tay nhỏ, khà khà khà toét miệng cười không ngừng.

Hai đầu ngón tay nhỏ cầm củ lạc miền muốn bỏ vào trong miệng, dọa Hàn Mạc một cái túm lấy tay nhóc.

"Bảo bối, cái này không thể ăn, bánh thúi thúi." Nhóc con đặt đồ ở trong miệng liền muốn trực tiếp nuốt, rất dễ mắc ở cổ họng.

Cha Hàn ném củ lạc vào trong miệng đang nhai sau khi nghe thấy lời Hàn Mạc, miệng nhai ngừng lại, vẻ mặt biểu tình ghét bỏ ăn bánh.

Mặc dù Hàn Mạc hồi nhỏ ông cũng từng nói như vậy, bất quá bây giờ lại đổi thành Hàn Mạc nói chuyện với tiểu bảo bối như vậy, nghe vẫn là có chút không có cách nào tiếp nhận.

"Khụ khụ, con hồi nhỏ cha chính là dạy con như vậy?"

Hàn Mạc nhún nhún vai, cầm bình sữa ôm tiểu bảo bối vào trong ngực để cho nhóc tự mình uống sữa, gật gật đầu nhìn cha cậu, bĩu môi thờ ơ thổ tào, "Đúng ạ, cha lúc ấy nói với con nếu không ngoan ngoãn nghe lời sói xám lớn phía sau núi sẽ bắt con đi, còn nói cái gì mà sói bà ngoại đang ở bên ngoài nhìn, con nếu không thành thật ngủ liền vào ăn con."

Cậu nói xong lời này liếc nhìn cha Hàn biểu tình có chút lúng túng khẽ cười một tiếng, nghiêng đầu tựa vào trên vai ông cụ cọ cọ, làm nũng lầu bầu, "Cha, con về rồi, xin lỗi đã để cha lo lắng."

Cậu có thể hiểu ông cụ tại sao tức giận như vậy, cho nên cho dù ông cụ cho mình một cái tát, cậu cũng sẽ không giận.

Khuôn mặt già của cha Hàn đỏ lên, vành mắt cũng theo đó ẩm ướt. Hàn Mạc là con trai ông, cái tát kia của mình thật sự là đánh vào trên mặt cậu tim mình đau hơn.

Dì Khương nhìn hai cha con ngồi trên ghế salon khe khẽ thở dài, dù thế nào cũng là hai cha con, còn có thể có cái gì ngăn cách hay sao.

"Con chưa đặt tên cho nó?" Trên bàn ăn, cha Hàn nhìn tiểu bảo bối được đặt ở trên ghế trẻ con chuyên dụng bên cạnh Hàn Mạc đã lắp ráp xong khơi mi, gắp đùi gà cho Hàn Mạc.

Hàn Mạc cầm bát cháo sữa (*) đút cho tiểu bảo bối, nhóc con mím miệng nhỏ bập bập, a a mở miệng còn muốn, lại đút một miếng.

((*) cháo sữa được nấu từ sữa, lòng đỏ trứng vàđường. Hình nhưở Việt Nam hơi lạ món này nhể)

Khuôn mặt ú thịt kia cha Hàn nhìn tim ngứa, liền muốn đi qua hôn hôn. Bất quá có thể là nguyên nhân còn rất xa lạ, cho dù đã lấy lòng một đoạn thời gian, tiểu bảo bối vẫn là không chịu để cho ông ôm, ngược lại có thể cùng ông sờ sờ tay hôn hôn mặt.

"Chưa đặt tên, muốn trở về cha lấy cái tên bá khí cho nó, cha xem tên con thật hay, cha cũng đặt cho cháu trai một cái." Đút cho nhóc con hai miếng cháo sữa, Hàn Mạc quay đầu tự mình ăn cơm.

Ông cụ chẹp chẹp miệng, gật đầu một cái, nhìn tiểu bảo bối mở đôi mắt to đen láy suy nghĩ chút, khẽ nhíu mày, "...... Cha phải nghĩ kỹ, ừm, suy nghĩ thật kỹ, ngày mai nói cho con biết."

Nhanh chóng lùa hai miếng cơm, ông cụ để bát xuống về phòng, Hàn Mạc mở miệng bật cười nhìn ông, đây là quá kích động?

Dì Khương lật mắt trắng với bóng lưng của cha Hàn, thở dài lắc lắc đầu, "Không cần để ý ông ấy, chúng ta ăn."

Hàn Mạc gật gật đầu, gắp miếng thịt cá trộn vào trong cháo sữa đút cho tiểu bảo bối.

Bẹp bẹp miệng nhỏ, tiểu bảo bối không hài lòng cau chân mày nhỏ, há miệng a a hai cái liền ói ra.

Thở dài lau miệng cho nhóc, lại lần nữa múc một muỗng chỉ có cháo sữa đút cho tiểu bảo bối, lần này nhóc con hình như học tinh rồi, lại còn ngửi ngửi, mở miệng nhỏ ăn sau đó chớp mắt to nhìn Hàn Mạc, nuốt xuống, lại há miệng.

"Ha ha, đứa nhỏ này dễ đút thật, nếu là đứa nhỏ khác đã sớm hai ăn hai miếng liền bắt đầu chơi." Dì Khương cười nhìn cậu, hơi nhíu mày. Làm sao cảm thấy hình như rất giống Văn Phong hồi bé.

Hàn Mạc gật gật đầu, bất quá lại có chút bất đắc dĩ mở miệng nói: "Chính là không thích ăn cá, ăn một lần ói một lần, có dinh dưỡng như vậy nó cũng không ăn, con sợ nó thiếu chất." Quay đầu nhìn về phía dì Khương, thấy bà đang ngây người, Hàn Mạc không hiểu quơ quơ tay, "Dì có phải mệt hay không? Ăn xong cơn con dọn bàn là được, dì nghỉ ngơi sớm chút."

Dì Khương nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt nhìn về phía tiểu bảo bối mang theo nghi ngờ. Bà càng nhìn càng giống, nhất là khuôn mặt vào miệng, phải nói dung mạo ngược lại cực giống Hàn Mạc, bà khẽ cười một tiếng cảm giác mình khả năng là nghĩ nhiều rồi.

Hàn Mạc tự mình một miếng đút cho tiểu bảo bối một miếng, hai cha con ăn cơm cha một miếng con một miếng, nhóc con nhìn đồ Hàn Mạc ăn vào trong miệng còn rất tò mò, trước duỗi thân thể a a a mở miệng nhỏ lộ ra bốn cái răng nhỏ trắng trên dưới đối xứng, nhóc cũng muốn nếm thử chút cơm trong miệng ba ba, hình như ăn rất ngon.

Hàn Mạc khơi mi, dùng muỗng ép mấy hột cơm đút tới trong miệng nhóc, lại dùng đũa dính ít canh nhét vào miệng nhóc để cho nhóc liếm liếm.

Nhóc con lần đầu tiên có thức ăn mặn nhạt đút tới, chẹp chẹp miệng, liền nuốt xuống.
"A a a a, a a." Tay nhỏ vung vẩy, rõ ràng chính là rất thích cái đút tới.

Hàn Mạc khơi lông mày, ú, thịt cá không ăn, canh cá ăn?

Cậu xoay xoay con ngươi, một lần nữa cầm bát không bỏ canh cá và thịt cá vào, nghiền nát thịt cá, lại đỏ ít bột (*) vào khuấy khuấy.

((*) bột ởđây là bột ăn dặm của trẻ con)

Cháo sữa đặt ở một bên, dì Khương nhìn bột Hàn Mạc trộn, không hiểu hỏi: "Như vậy được không, nó không ăn làm sao đây."

Hàn Mạc nhún nhún vai, còn có thể làm sao, không ăn lại đút cháo sữa, dù sao chính là trước cho nhóc con ăn thử chút, không chừng có thể ăn.

Tự mình nếm thử mùi vị, cau mày hình như có chút mặn. Lại thêm ít nước nóng vào, khuấy khuấy, hình như có chút loãng......

Kết quả một bát bột thịt cá trộn xong, nhóc con ăn hai miếng liền no.

Mặc dù có chút lãng phí, bất quá Hàn Mạc ăn không được thứ này, chỉ có thể đổ đi. Vẫn tốt, tiểu bảo bối thoạt nhìn thích ăn như vậy.

"Bột trộn thịt cá thì ăn, cháo sữa cá thì không ăn, sao lại xoi mói như vậy chứ." Lau miệng cho tiểu bảo bối, đưa tay niết niết mặt ú thịt của nhóc.

Dì Khương dọn bàn rửa bát từ phòng bếp đi ra ngoài, liền thấy Hàn Mạc đang ôm tiểu bảo bối ở trên ghế salon niết thịt nghịch, nhóc con được cậu niết bật cười khanh khách, vừa cười vừa tránh.

"Kén ăn, kén ăn, lần sau kén ăn thì đánh mông." Túm chân nhỏ của nhóc gãi hai cái, tiểu bảo bối ở trong ngực Hàn Mạc giống như gấu béo nhỏ uốn éo qua lại, a a a há miệng kêu.

"Con mau dẫn nó đi ngủ đi, có cần dì giúp con tắm cho nó không?" Dì Khương đưa cho cậu một chén sữa tươi nóng, buổi tối trước khi đi ngủ uống cái này có trợ giúp giấc ngủ.

Hàn Mạc đưa tay nhận lấy sữa tươi một hơi uống sạch, lắc lắc đầu, đợt này đều là tự cậu tắm cho tiểu bảo bối, nhân tiện tự mình cũng tắm.

"Vật nhỏ này còn phải lăn qua lăn lại một lát nữa, con trước dẫn nó về phòng." Ôm tiểu bảo bối đứng lên, để tiểu bảo bối đối mặt với dì Khương, cầm tay nhỏ của nhóc vẫy vẫn, "Nói ngủ ngon với bà nội."

Tiểu bảo bối đặc biệt cho mặt mũi, toét miệng cười khanh khách, a a kêu.

"Thật thông minh." Dì Khương cười tiến lên sờ sờ mặt nhóc, sau đó nhìn Hàn Mạc xoay người về phòng.

Lúc rảnh rỗi phải tìm xem album ảnh được bà thu lại, bà nhớ hồi đó hình như đặt trong tủ, ngày mai tìm xem. Bà chính là cảm thấy con trai của Hàn Mạc và con trai Văn Phong của bà có nhiều chỗ rất giống.

Bất quá khả năng cũng là liên qua đến trẻ con, lớn lên giống cũng không có gì không đúng.

Hàn Mạc tắm rửa xong cho tiểu bảo bối, nhóc con thích nghịch nước, ngồi vào trong chậu nước lăn qua lăn lại loạn, Hàn Mạc chỉ có thể lau khô cho nhóc dỗ ngủ mới quay trở lại tự mình tắm.

Sáng hôm sau giờ dậy, Hàn Mạc đúng giờ rời giường, cậu đã thành thói quen kiểu thời gian làm việc và nghỉ ngơi ngủ sớm dậy sớm, thời gian một năm này cậu xem như dưỡng thành thói quen tốt.

Sờ sờ mông nhóc con, thay tã lót thấm cho nhóc vỗ vỗ, tiểu bảo bối ngủ thật ngon, Hàn Mạc đi pha sữa để ở trên tủ đầu giường bên cạnh chờ nhóc con tỉnh dậy.

Không đầy một lát, liền thấy tiểu bảo bối ư ư hai tiếng rầm rì nâng tay nhỏ dụi mắt, mở cái miệng nhỏ ngáp.

"Con trai, rời giường." Đỡ sau lưng tiểu bảo bối ôm lấy nhóc, Hàn Mạc hôn mặt tiểu bảo bối.

Xoa mắt to, tiểu bảo bối bĩu môi không tình nguyện bị Hàn Mạc loay hoay mặc quần áo, nhóc con hự hự mấy tiếng liền muốn khóc.

"Lập tức mặc xong, không khóc không khóc." Hàn Mạc tốc độ nhanh mặc quần áo cho nhóc, sau đó ôm lấy nhóc đưa bình sữa cho nhóc.

Tiểu bảo bối vốn dẹt miệng vừa nhìn thấy bình sữa tươi lập tức không khóc nữa, đưa tay nhỏ liền ôm bình sữa vào trong ngực, há miệng liền ngậm núm vú cao su vào ì ọp ì ọp dùng sức hút.

"Mèo nhỏ tham ăn." Điểm mũi nhỏ của nhóc, Hàn Mạc cười khẽ một tiếng.

"Mạc Mạc, dậy rồi sao?" Cửa phòng bị gõ mấy tiếng, bên ngoài truyền đến tiếng dì Khương.

"Con dậy rồi dì, dì vào đi." Nghiêng đầu qua đáp một tiếng, Hàn Mạc đỡ nhóc con vỗ nhè nhẹ sau lưng, tiểu bảo bối hừ hừ hai tiếng thoải mái.

Dì Khương mở cửa liền nhìn thấy bộ dáng của nhóc cười một tiếng, đi tới vẫy vẫy tay với tiểu bảo bối, nhóc con xoay tròn con ngươi đen sẫm, a a mở miệng nhỏ phun núm vú cao su ra, Hàn Mạc nhìn một cái, ăn xong rồi.

"Không trách được lớn lên khỏe mạnh như vậy, trắng trắng mập mập thực tốt." Dì Khương đưa tay sờ sờ mặt tiểu bảo bối, nhóc con khanh khách bắt đầu cười.

"Nó nhưng mập núc ních, trên người toàn thịt, bất quá thân thể ngược lại rất tốt cơ hồ chưa từng bị bệnh." Hàn Mạc mặc quần cho nhóc, sau đó đi tất nhỏ lên gãi gãi lòng bàn chân nhóc.

Tiểu bảo bối đạp đạp chân cười khanh khách, giơ tay lên cắn đầu ngón tay.

"Bảo bối, thúi thúi, vừa gãi chân xong liền gặm tay." Hàn Mạc kéo tay nhỏ của nhóc ra ôm nhóc dùng khăn lông ướt xoa xoa mặt.

Nhóc con ở trong ngực cậu xoay xoay đầu, chớp mắt to nhìn cằm Hàn Mạc, còn dùng tay nhỏ tới sờ hai cái.

Dì Khương duỗi tay ôm nhóc tới, kết quả tiểu bảo bối rất cho mặt mũi, không khóc, chính là mắt to thẳng tưng nhìn chằm chằm Hàn Mạc.

"Dì ôm nó ra ngoài, con trước đi tắm đi." Xoay người ôm tiểu bảo bối liền muốn rời đi.

Hàn Mạc vội vàng duỗi tay hô một cái, "Dì, không được."

Lời này nói muộn rồi, dì Khương ôm tiểu bảo bối vừa bước ra một bước, nhóc con kéo cổ họng liền bắt đầu khóc.

Dì Khương thở dài ôm nhóc lại đi vào phòng, ai ~? Không khóc nữa, lập tức, nước mắt liền thu trở lại.

Hàn Mạc ha ha buồn cười, thờ dài đi qua niết niết mặt nhóc, "Quỷ ranh." Tiểu bảo bối có cái tật xấu này đã không phải ngày một ngày hai.

Tống Tân Kế hồi còn chưa đi tiểu bảo bối mỗi sáng sớm rời giường đều phải nháo một lần thế này, sau khi rời giường hai tiếng nhất định phải đi theo Hàn Mạc, nếu không nhìn thấy Hàn Mạc sẽ khóc, bách thử bách linh, nước mắt thu phóng tự nhiên làm cho Tống Tân Kế cũng hoài nghi thằng nhóc này có phải quá thông minh hay không, mới lớn tý như vậy cư nhiên còn biết giở tiểu tính tình.

Dì Khương thiếu chút nữa bị một giọng này của tiểu bảo bối dọa đến, không hiểu ra sao nhìn Hàn Mạc đang buồn cười, "Đây là xảy ra chuyện gì?"

Hàn Mạc lắc lắc đầu ôm tiểu bảo bối trở lại đặt trên giường, cầm trống lắc bên cạnh để cho nhóc cầm chơi, "Không sao không sao, cái tật xấu này của nó, vừa rời giường khoảng 2 tiếng nếu không nhìn thấy con liền khóc, ai dỗ cũng không được." Vừa nói nhéo cánh tay béo nhiều hơn mấy ngấn, tiểu bảo bối lắc trống đạp loạn, "Dì đi bận rộn đi, nó chơi như vậy là được."

Dì Khương gật đầu một cái, vừa đi một bước lại quay đầu lại, "Con mau rửa mặt ôm nó ra ngoài, cha con dằn vặt cả đêm, xem như cho nó cái tên rất hay, hưng phấn trời vừa sáng đã ở đó đi loanh quanh."

Hàn Mạc gật gật đầu đáp một tiếng.

Trong phòng khách, cha Hàn cầm lấy một cuốn vở, bên trên bôi bôi viết viết mấy chữ, đưa cho Hàn Mạc xem.

"Diệp, nghĩa là ánh sáng rực rỡ, hình dung tài hoa lộ ra ngoài. Chữ này không tệ đi, ta xem rất nhiều chữ, chỉ cái này hay."

Hàn Mạc gật gật đầu, suy nghĩ một chút ở trong lòng mặc niệm hai tiếng, Hàn Diệp? Hàn Diệp...... Hàn gia...... Có cái gì không đúng a, làm sao cảm giác thành xã hội đen chứ?

"Cha, cái tên này hay, có thể thêm chữ hay không? Gọi Hàn Diệp Hàn Diệp, gọi không đúng liền biến thành Hàn gia rồi, cái này không phải thành côn đồ?"

(giải thích: từ Diệp (晔) trong Hàn Diệp đọc là [yè], từ Gia (爷) đọc là [yé] (không phải là từ nghĩa là nhà), là cách xưng hô kiểu mấy ông lớn, các thím hay xem phim cổ trang sẽ thấy mấy ông quan xưng là "gia", 2 từ này đọc na ná nhau)

Cha Hàn suy nghĩ chút, cảm thấy cũng đúng, duỗi tay cầm vở qua lật lật, ừm, cảm thấy chữ Duệ không tệ.

"Hàn Duệ Diệp, thế nào? Thông minh trí tuệ tài hoa hơn người, không tệ không tệ."

Hàn Mạc gật gật đầu, được, dù sao cũng là cái tên, chữ này không dễ cũng là chuyện sau này của tiểu bảo bối, muốn trách thì trách ông nội nhóc đặt cái tên khó viết như vậy.
(tên của tiểu bảo bối viết là韩睿晔, chữ Duệđúng là viết khó vch =)))) đứa nào viết xấu chắc chả ra chữ =))))))

"Cha, con qua đợt này liền quay lại đi làm rồi, cha với dì ở nhà trông trẻ con nhé."

Cha Hàn gật đầu lia lịa, cảm thấy chuyện này đáng tin.

"Được, cha với cháu trai cha quen thuộc nhiều hơn chút, đúng rồi, hạng mục kia của con thế nào? Ở bên ngoài lâu như vậy con cái ai trông?"

Hàn Mạc sửng sốt, nhớ tới cớ cậu rời nhà, ậm ờ mấy tiếng lung tung chuyển hướng đề tài.

Đúng lúc dì Khương cầm hai cuốn album từ phòng ngủ ra ngoài, cậu không hiểu nhìn một cái, không phải cuốn của cậu, hẳn là dì Khương mang tới.

"Ảnh của ai?" Nhận lấy album ảnh lật lật, bên trong toàn là ảnh của trẻ con, từ trẻ con chưa lớn tới bộ dáng 3-4 tuổi.

"Đây là con trai dì á, cho con xem xem có phải lớn lên rất giống tiểu bảo bối hay không?" Dì Khương chỉ vào tấm hình phía trên ha ha cười, ngay cả cha Hàn cũng sáp tới xem xem.

Khoan hãy nói, cậu cũng cảm thấy có chút giống.

Hàn Mạc lật lật ảnh, càng xem sắc mặt càng cứng ngắc.

Thằng nhóc vểnh mông cười xấu xa nhìn ống kính trong hình làm sao giống con trai bảo bối nhà mình như vậy? Nhất là khuôn mặt và môi mũi, giống như cùng một khuôn mẫu in ra vậy.

Không biết thì không biết, này quá trùng hợp rồi.

Dì Khương ôm tiểu bảo bối qua chỉ vào tấm ảnh phía trên để cho nhóc nhìn, tiểu bảo bối cũng xem không hiểu, liền dùng đầu ngón tay nhỏ ở trong tấm hình vẽ tới vẽ lui, còn lắc lư thịt mông.

"Đúng rồi, Tiểu Phong đã nói hôm nay tới ăn cơm trưa, làm sao lúc này còn chưa tới." Cha Hàn liếc nhìn thời gian, đã 11h.

Hàn Mạc chớp chớp mắt, cảm giác xấu càng sâu.

Dì Khương lấy điện thoại ra nhìn nhìn, gọi điện thoại cho Thiệu Văn Phong.

Thiệu Văn Phong lúc này đang kẹt xe, lúc điện thoại vang lên anh liền biết là mẹ đại nhân của anh gọi tới, "Mẹ, con bị tắc, lát nữa đến."

"Con nhanh chút, Hàn Mạc hôm qua vừa về hôm nay đúng dịp ăn bữa cơm, con tới trễ tính là cái gì." Dì Khương cầm lấy điện thoại đi tới phòng bếp, nhỏ giọng dạy dỗ anh.

Thiệu Văn Phong ừ ừ hai tiếng, "Con biết con biết, mẹ nhanh làm cơm đi, làm cơm xong con nhất định vào cửa nhà."

Anh thật sự rất mong đợi cùng Hàn Mạc gặp mặt, anh ngược lại muốn xem xem, Hàn Mạc lúc nhìn thấy anh là biểu tình gì.

Hàn Mạc ở trong phòng khách đỡ cánh tay ú thịt của tiểu bảo bối, dạy nhóc bước đi.

"Bảo bối, trước bước chân trái, lại bước chân phải, từ từ đi, ba ba đỡ con." Cậu cũng không quản nhóc con có thể nghe hiểu hay không, mang theo nhóc con từ từ hoạt động.

Chân nhỏ ngắn run run rẩy rẩy, nhóc con lảo đảo giơ chân lên bước lên phía trước một bước, chân nhỏ đan xen đứng ở đó, dẹt miệng ngẩng đầu nhìn Hàn Mạc.

Hàn Mạc khơi khơi lông mày, cười khích lệ nhóc, "Bảo bối thật giỏi, lại bước một bước."

Tiểu bảo bối nhíu nhíu lông mày liền muốn ngồi lên sàn nhà, chu mặt hừ hừ hai tiếng động động cái mũi nhỏ.

"Không được ngồi nhe, trên mặt đất lạnh." Cha Hàn ở phía sau nhóc nhẹ nhàng duỗi tay đỡ, chỉ sợ nhóc đặt mông ngồi xuống.

Hàn Mạc kéo nhóc lên phía trước, nhóc con đứng không vững, nhấc chân lại bước một bước.

"Giỏi quá!" Hàn Mạc đặc biệt vui, cười xán lạn một cái ôm lấy nhóc tới bẹp bẹp hôn hai cái.

"Con trai ta thật giỏi, hôm nay không luyện nữa, ngày mai lại luyện." Lúc này dạy con học bước đi có phải quá sớm hay không? Tiểu bảo bối còn đứng không vững mà.

"Con hiện tại dạy nó quá sớm, lúc này con đỡ nó đứng trên ghế sa lon nhấc chân là được." Dì Khương bưng một đĩa món ăn từ phòng bếp đi ra nhìn thoáng qua, lên tiếng nhắc nhở Hàn Mạc.

Hàn Mạc thở dài gật gật đầu, cảm thấy cũng là đạo lý như vậy.

"Cha, cha trước chơi với nó, con đi lấy thảm ra trải ở phòng khách để cho nó tự bò chơi." Vừa nói giao tiểu bảo bối cho cha Hàn, về phòng ngủ cầm đệm dày ra ngoài.

Vừa đi tới phòng khách còn chưa xoay người, cửa phòng bị gõ hai cái.

"Mạc Mạc đi mở cửa, nhất định là anh con về rồi." Cha Hàn ôm tiểu bảo bối đỡ nhóc đứng trên ghế salon, nhóc con rất thích salon mềm nhũn, hai chân nhỏ còn dùng lực cong queo duỗi thẳng, giống như muốn nhảy vậy.

"Vâng." Ôm thảm lông đi mở cửa, vừa nãy được cha Hàn nói qua, cậu phải gọi con trai của dì Khương là anh trai, người ta lớn hơn cậu 4 tuổi, hôm nay vừa vặn 30.

Kéo cửa phòng ra, cậu cười ngẩng đầu, kết quả sau khi nhìn thấy người đàn ông đứng ngoài cửa, sửng sốt.

"Anh sao biết nhà tôi?!" Thanh âm Hàn Mạc đều thay đổi, đừng nói chi là sắc mặt.

Thiệu Văn Phong toét miệng cười với cậu, sáp tới bẹp một cái hôn lên khóe miệng cậu, bị Hàn Mạc đen mặt đẩy ra.

"Anh tìm chết hả!" Cậu quay đầu nhìn, phát hiện dì Khương ở phòng bếp làm đồ ăn, cha cậu đang bồi con trai cậu, không có công phu nhìn cậu.

"Ui ui ui, đừng đẩy tôi, để cho tôi vào." Bị Hàn Mạc đẩy một cái, Thiệu Văn Phong cầm chắc khung cửa ngửa về sau, ui chao, biểu tình thấy quỷ này của Hàn Mạc thật là quá buồn cười, thật không uổng phí anh đợi lâu như vậy.

"Anh đi vào làm gì! Đi mau đi mau, đừng để cha tôi nhìn thấy." Hàn Mạc giống như đuổi con mồi khoát khoát tay với anh, nói liền muốn đóng cửa lại.

"Mạc Mạc, có phải Tiểu Phong hay không hả?" Cha Hàn xoay đầu qua nhìn một cái,, thấy không ai đi vào liền hỏi.

"Cha Hàn, là con!" Thiệu Văn Phong nhân dịp trước khi Hàn Mạc mở miệng đáp một tiếng, kéo Hàn Mạc sửng sốt ra vào nhà, thay giày.

Hàn Mạc là triệt để ngốc rồi, cầm thảm lông đứng cạnh cửa nhất thời không kịp phản ứng.

"Mạc Mạc, con làm gì thế mau đóng cửa." Cha Hàn nhíu nhíu mày kêu một tiếng, ôm tiểu bảo bối.

"À, tới đây." Đóng cửa lại, Hàn Mạc mím môi nhìn Thiệu Văn Phong thay giày.

Lúc này cậu cũng không cần lừa mình dối người nói thằng nhóc lưu manh trong tấm ảnh rất giống con trai cậu là người ngoài không quen, con trai của dì Khương chính là Thiệu Văn Phong, thằng cha này rõ ràng đã ra ra vào vào nhà bọn họ nhiều lần, thậm chí đã cùng cha cậu làm tốt quan hệ, còn mở miệng gọi một tiếng cha Hàn, chỉ nghe thanh âm ông cụ bị hai câu này của anh ta chọc cười là biết, quan hệ của hai người khẳng định không tệ.

Cậu nhắm mắt lại, làm dịu một chút trái tim bởi vì biết tin tức kia mà tăng tốc nhảy lên, hít sâu một cái lại chậm rãi phun ra, sau khi lặp đi lặp lại mấy lần cậu đi trở về phòng khách, trải thảm lông trên mặt đất.

"Tới, ba ba ôm." Duỗi tay ở trong tay cha Hàn ôm tiểu bảo bối tới đặt trên thảm lông, nhóc con lập tức vểnh mông nhỏ đầy thịt, phồng bụng nhỏ hướng phía trước di chuyển mấy cái.

Ánh mắt sắc bén kia của Thiệu Văn Phong thẳng tưng nhìn chằm chằm tiểu bảo bối, chút hoài nghi trong lòng triệt để tháo gỡ.

Đây là con trai anh, hồi đó lúc chưa nhìn thấy tiểu bảo bối anh còn có thể hoài nghi một chút rốt cục có phải của anh hay không, hiện tại anh triệt để tin tưởng, loại cảm giác huyết thống tương thông giữa cha con là chuyện thế nào.

Hàn Mạc xụ mặt cúi đầu nhìn tiểu bảo bối, ngay cả nửa ánh mắt cũng không chia cho Thiệu Văn Phong.

Cha Hàn ngồi một bên không hiểu ra sao quét hai người bọn họ hai cái, khơi mi, nhìn Thiệu Văn Phong hỏi: "Con không phải nói từng hợp tác với Mạc Mạc sao, thế nào? Hai đứa có bất đồng?"

Thiệu Văn Phong cười lắc lắc đầu, giơ tay lên vỗ bả vai Hàn Mạc ngồi trên thảm lông, "Làm sao sẽ chứ, cha Hàn cha đừng suy nghĩ nhiều, có thể là một năm không gặp xa lạ với Mạc Mạc."

Vừa nói chuyện, tay vỗ trên vai Hàn Mạc nhẹ nhàng dùng chút lực, ý tứ chính là để cho cậu phối hợp với mình đừng ở trước mặt lão nhân tìm xích mích.

Hàn Mạc ừ một tiếng, thân thể nghiêng về phía trước né tránh đụng chạm của anh.

"Vâng, con với đại ca thời gian dài không gặp, lát nữa hảo hảo uống hai chén." Tiếng đại ca này của cậu gọi có chút cảm giác kiềm nén nghiến răng nghiến lợi, hiện tại đã không phải là chuyện thừa nhận sinh con hay không, bây giờ là chuyện cậu cùng anh trai khác cha khác mẹ loạn luân sinh con!

Hàn Mạc thật sự không dám tưởng tượng, nếu như sau khi cha cậu và dì Khương biết chuyện này là phản ứng gì, đoán chừng khả năng bị tức hôn mê rất cao.

Dì Khương vừa vặn làm xong một món canh cuối cùng, thấy ba bọn họ vây quanh tiểu bảo bối đang nói cười liền hô một tiếng, "Nhanh đi rửa tay tới ăn cơm, mẹ hôm nay làm rất nhiều món."

"Đúng, Tiểu Phong bồi cha uống hai chén." Cha Hàn đứng lên vỗ xuống vai Thiệu Văn Phong, "Con lái xe tới? Hôm nay còn về công ty?"

"Không về, con ở đây bồi mọi người." Thiệu Văn Phong lắc lắc đầu đi theo ông tới phòng ăn, vừa đi vừa nó, "Con nếu uống nhiều thì chen cùng giường với Mạc Mạc, Mạc Mạc sẽ không để ý đúng không?"

Hàn Mạc thật muốn chửi ầm lên anh ta không biết xấu hổ, anh ta sao có thể mặt dày như vậy! Nhưng cậu không thể, cậu chỉ có thể cắn răng hàm sau cứng ngắc quay đầu giận trừng sau đầu anh, "Đúng, anh có thể ngủ trên sàn nhà."

Ông trời phù hộ cậu sẽ không lát nữa nâng cốc trực tiếp đổ lên mặt anh ta, tiêu độc cho cái mặt kia của anh ta!

Tiểu bảo bối trở mình khanh khách cười, lộ ra bụng nhỏ đạp đạp chân, "Y a a, ta ta."

"Tiểu Phong, đây là con trai của Mạc Mạc, con xem nó có phải lớn lên rất giống con hồi bé không? Cái mũi nhỏ cái miệng nhỏ kia giống y con." Dì Khương đi tới ôm lấy tiểu bảo bối cho Thiệu Văn Phong nhìn.

Thiệu Văn Phong gật gật đầu, liếc nhìn Hàn Mạc, thử thăm dò đưa tay vuốt vuốt tay nhỏ mềm nhũn của nhóc con, nhóc con chớp mắt to tò mò nhìn anh.

Hai hôm nay người anh gặp quá nhiều, căn bản phân không rõ ai là ai, anh hiện tại chỉ nhớ Hàn Mạc, những người khác trong mắt trong đầu anh kỳ thực đều không khác lắm.

Nhóc con dẹt dẹt miệng, nhóc được dì Khương ôm trong ngực, vừa vặn tách chân ra, tiểu kê kê màu hồng nhạt vừa vặn hướng về phía Thiệu Văn Phong.

Hàn Mạc đi lên một bước, vừa vặn nhìn thấy một màn này.

Tiểu kê kê của tiểu bảo bối giật giật, sau đó một dòng "suối trong" chảy phi thẳng xuống dưới, trực tiếp tiểu tới trên mặt Thiệu Văn Phong, sau đó tè đầy người anh.

Tiểu bảo bối tè xong, còn cười khanh khách mấy tiếng.

Người lớn tại chỗ đều sửng sốt, Hàn Mạc phì một tiếng bật cười, sau đó nhịn không được ha ha ha cúi người xuống cười điên cuồng.

Ai u, con trai ngoan, thật là con trai ngoan của ba ba, xem như xả ngụm ác khí này cho ba ba!

Thiệu Văn Phong a Thiệu Văn Phong, anh không nghĩ tới, anh lần đầu tiên gặp mặt đã bị ám sát giội nước tiểu của trẻ con, con trai anh đi tiểu tươi sốt chứ! Ha ha ha ha.

Cha Hàn và dì Khương cũng ở đó cười, tiểu bảo bối càng vui vẻ lắc chân nhỏ khanh khách phát ra tiếng cười.

Thiệu Văn Phong giơ tay lên lau mặt, ngược lại không tức giận. Đây nhưng là quà của con trai anh cho, không tệ không tệ, nước tiểu của trẻ con bổ thân thể, bao nhiêu người cầu đều không cầu được đấy!

"Ha ha ha, anh thay bộ quần áo đi." Hàn Mạc cười một lát ho khan một tiếng nhìn về phía Thiệu Văn Phong, cũng không thể để anh ta mặc như vậy ăn cơm a, ít nhất phải rửa mặt thay bộ quần áo.

Thiệu Văn Phong gật gật đầu, cùng Hàn Mạc đi tới phòng cậu rửa mặt thay quần áo.

"Muốn giội tắm không?" Tìm cái T-shirt của cậu đặt trên giường, Hàn Mạc quay đầu nhìn về phía người đàn ông từ phòng tắm ra, thấy anh cởi nửa người trên tóc ẩm ướt liền biết anh gội đầu.

Thiệu Văn Phong lau mặt lắc lắc đầu, "Không cần, lại không có mùi gì." Cầm lấy T-shirt của Hàn Mạc mặc lên, vẫn được, chính là khơi có chút chật.

"Ừm, nước tiểu của con tôi không khai." Cậu lật mắt trắng, xoay người muốn ra khỏi cửa, kết quả bị Thiệu Văn Phong kéo một cái dừng lại, quay đầu nhìn anh, "Nơi này là nhà tôi, anh đừng làm chuyện gì để cho cha tôi và mẹ anh phát hiện."

Thiệu Văn Phong cười sáp tới, nhìn chằm chằm mắt cậu chậm rãi nói: "Nó là con tôi."

Thân thể Hàn Mạc cứng đờ, sau đó lui một bước thoải mái gật đầu thừa nhận, chuyện đã đến tình trạng này, cậu lại nói dối với Thiệu Văn Phong cũng vô ích, còn không bằng thừa nhận thống khoái.

"Đúng a, nó là con trai anh, nhưng anh đừng quên một việc," Cậu chỉ chỉ sau cửa, lại chỉ chỉ hai người bọn họ, "Mẹ anh là mẹ kế của tôi, cha tôi là cha dượng của anh, anh và tôi, là quan hệ anh em, đại ca."

Cười lạnh hừ một tiếng, nói xong lời này cậu xoay người ra khỏi phòng ngủ.

Muốn dễ dàng như vậy nhận con trai về? Nằm mơ!

Chương 24

Edit + Beta: Vịt

Hàn Mạc xoay người ra khỏi phòng ngủ, để lại Thiệu Văn Phong xanh mặt đứng ở nơi đó.

Anh không phải không nghĩ qua vấn đề này, nhưng sau khi biết đứa nhỏ Hàn Mạc mang thai là của mình, chút cảm giác ngược đạo đức kia liền khiến anh vứt ra sau ót, nhưng bị Hàn Mạc nhắc tới thẳng thắn như vậy, anh không muốn nhớ lại cũng khó khăn.

Nhìn đồ chơi của tiểu bảo bối lung tung trên giường, anh hơi nheo mắt lại.

Nhịn tức nhất thời, có được vợ con trai, được, anh nhịn! Không phải chính là giải quyết chỗ mẹ anh và cha dượng sao, chuyện này...... Hình như có chút khó làm.

Hàn Mạc ra khỏi phòng ngủ đi tới phòng ăn, tiểu bảo bối được dì Khương đút cháo sữa, vểnh vểnh miệng nhỏ liền nuốt xuống, sau đó há cái miệng nhỏ đỏ chỉ mọc 4 cái răng trắng nhỏ ra a a hai tiếng, ý tứ chính là, con còn muốn ăn.

"Dì ơi con đút cho nó là được rồi, dì ăn cơm đi." Nhận lấy chén nhỏ, Hàn Mạc ngồi trên ghế cùng tiểu bảo bối làm mặt quỷ, dẫn tới nhóc con duỗi tay nhỏ túm lấy cậu, còn nhếch miệng a a a khanh khách kêu lên.

Thiệu Văn Phong đứng ở nơi cách cửa phòng ăn mang theo mỉm cười nhìn Hàn Mạc làm mặt quỷ với tiểu bảo bối, vậy mà phát hiện anh cũng có một mặt kỳ quái yêu thích trẻ con.

"Tiểu Phong đứng làm gì, không phải bị con nít tè một cái liền sợ chứ." Cha Hàn nghiêng đầu nhìn thấy anh, giơ tay lên vẫy vẫy anh ra hiệu anh tới anh nhanh ăn cơm.

"Cha Hàn, con đây không phải thấy dáng vẻ Mạc Mạc trêu chọc tiểu bảo bối rất vui vẻ không nhẫn tâm cắt đứt sao." Ngồi ở bên cạnh cha Hàn, cười cười với cha Hàn, lại duỗi tay sờ sờ mặt tiểu bảo bối.

Tiểu bảo bối nghiêng đầu nhỏ, chớp mắt to nhìn Thiệu Văn Phong, nhăn nhăn lông mày nhỏ, dẹt miệng, lúc Hàn Mạc cho rằng nhóc muốn khóc, đột nhiên thay đổi biểu tình, toét miệng khanh khách cười với Thiệu Văn Phong, rất vui vẻ.

"Yo, vẫn thật sự là người trong nhà, nhìn vui vậy ha." Dì Khương nhìn bộ dáng nhỏ vui vẻ của tiểu bảo bối vui mừng mãi, gắp miếng cá rán đặt vào trong đĩa của Hàn Mạc, "Mạc Mạc mau ăn cơm, để Tiểu Phong dút cho nó."

Hàn Mạc liếc nhìn Thiệu Văn Phong, thấy anh đang nắm tay tiểu bảo bối chơi với nhóc, có chút ngoài ý muốn, "Đại ca anh thích trẻ con?"

Thiệu Văn Phong bị một tiếng đại ca của cậu gọi tới da đầu tê rần, gượng cười nhếch miệng nhìn cha Hàn và dì Khương, cầm chén cơm của tiểu bảo bối múc một muỗng lớn liền đưa vào trong miệng nhóc con.

Hàn Mạc nhanh tay ngăn cản, trừng anh một cái, "Anh muốn nghẹn chết con tôi sao!"

"Mỗi lần đút ít chút, chờ nó ăn xong há miệng lại đút miếng thứ hai." Cầm thìa múc non nửa thìa, tiểu bảo bối vội vàng mở miệng nhỏ ra, nhóp nhép nhóp nhép ăn cháo sữa đút tới, sau đó lại há miệng.

"Thật thông minh." Thiệu Văn Phong cười đi tới bẹp một miếng hôn lên mặt tiểu bảo bối, nhóc con chớp chớp mắt, khanh khách cười lên.

Hàn Mạc nhìn dáng vẻ Thiệu Văn Phong đút cho con cậu cau mày mãi, đây thật sự là thiên tính cha con? Tiểu tử thúi không phải đã tè một bãi sao, làm sao dễ dàng tiếp nhận người lạ như vậy! Không được, trong lòng cậu không cân bằng.

Oán hận cắn miếng cánh gà, híp mắt nhìn khuôn mặt tươi cười hớn hở kia của Thiệu Văn Phong, xoay con ngươi cười xấu xa, "Con trai tôi đương nhiên thông minh, có thể ngửi ra mùi vị bản thân, anh chưa từng nghe nói dời ổ khai (*) sao, qua đầy tháng mang nó tới cái đệm nhỏ nó trước kia ngủ, nó vẫn có thể nhận ra không sợ lạ, anh vừa bị nó tè đầy người, còn có mùi đấy!"

((*) dời ổ khai: khai ởđây là mùi khai, từ "dời ổ khai" dùng cho phụ nữ sau sinh. Sau khi đứa trẻđược đầy tháng, bà ngoại sẽđón hai mẹ con về chăm sóc. Ổ khai chính là chỉ cái giường màđứa nhỏđi tè vào. Từ này nghĩa bóng là thế nhưng Mạc Mạc dùng nghĩa đen để trêu anh Phong)

Dì Khương ở một bên bật cười, ngay cả cha Hàn cũng vui vẻ, lườm Hàn Mạc, "Nói nhăng gì thế! Cũng không phải cún nhỏ mèo nhỏ còn để lại mùi."

Hàn Mạc lật mắt trắng hừ một tiếng, bĩu môi quay đầu ăn cơm. Hừm, chính là không thích nhìn cái bộ dáng hí hửng kia của anh ta, không kích thích hai tiếng trong lòng cậu không thoải mái.

Thiệu Văn Phong khẽ cười một tiếng quay đầu nhìn Hàn Mạc đang dẩu miệng, ý xấu ở dưới gầm bàn đá bắp chân Hàn Mạc, thấy Hàn Mạc quay đầu há miệng muốn chửi anh, nhanh chóng nhét một thìa cháo sữa vào trong miệng cậu.

Hàn Mạc thiếu chút nữa bị sặc, nuốt cháo sữa xuống, cắn răng nhìn anh, "Sao anh không tự mình ăn!"

Thiệu Văn Phong khơi mi, động động lông mày với cậu, quay đầu tiếp tục đút tiểu bảo bối ăn cơm.

Không tức giận không tức giận, Hàn Mạc hít sâu hai cái, quay đầu nhìn về phía cha Hàn, "Cha, con muốn mời bảo mẫu cho trong nhà, cha với dì tuổi tác cũng lớn, thân thể tốt thế nào cũng không thể quá mệt mỏi."

Chuyện này cậu đã sớm nghĩ qua, cha mẹ vất vả cả đời, già rồi còn phải giúp cậu trông con? Mặc dù bọn họ có lòng, nhưng dù sao cũng đã lớn tuổi, tay yếu chân yếu cũng không có tinh thần gì, cậu không muốn để cho bọn họ quá vất vả.

Cha Hàn cau mày, suy nghĩ một chút lắc lắc đầu, không quá nguyện ý, "Không cần không cần, con nghĩ cha với dì con không thể giúp con trông con? Cha cho con biết, cha của con ta đây càng già càng dẻo dai, có thể mang theo nó chạy 3 dặm đường đấy!"

Hàn Mạc bĩu môi, chuyện này cũng không gấp, chờ sau khi tiểu bảo bối biết đi ông cụ sẽ biết, lúc ấy có tinh lực hơn nữa cũng phải bị hành hạ chết.

Thiệu Văn Phong ngược lại không nói gì, chỉ là xoay con ngươi tính mưu gian.

"Mẹ, nếu không con chuyển tới đây ở đi, vừa vặn cũng có thể giúp mọi người."

Lời này của Thiệu Văn Phong vừa ra, cánh gà Hàn Mạc ngậm trong miệng liền rơi vào bát, quay đầu sắc mặt trắng bệch nhìn nam nhân, trợn tròn mắt, "Không được! Không có chỗ cho anh ở!"

Cha Hàn ngược lại không cảm thấy để cho Thiệu Văn Phong tới ở có vấn đề gì, ngược lại dì Khương cau mày, lắc lắc đầu, "Mạc Mạc nói đúng, con tới đây ở cũng không có phòng, mặc dù trong nhà rất lớn, nhưng cha Hàn của con có một thư phòng, còn lại chính là 2 phòng ngủ, con tới thì ở đâu?"

Bà mặc dù cũng rất muốn sống cùng con trai, nhưng đã nhiều năm như vậy, bà sợ ở cùng con trai không được, thói quen sinh hoạt của người trẻ tuổi luôn sẽ bị người già nhìn không quen.

"Con ở cùng với Mạc Mạc là được, giường của cậu ấy rất lớn." Thiệu Văn Phong lau miệng cho tiểu bảo bối, nhóc con ăn no liền ngáp, trong tay nhỏ cầm muỗng nhựa nhỏ vẫy vẫy vẫy, cháo sữa bên trên lại vẩy đầy người Thiệu Văn Phong, chuẩn xác mà nói là vẩy trên áo T-shirst của Hàn Mạc toàn cháo sữa.

Hàn Mạc hít sâu chậm rãi phun ra, được rồi, đó là cái áo T-shirt cỡ lớn nhất của mình, hôm nay nếu Thiệu Văn Phong đi, thì phải để trần nửa người trên, không đi......"Ui cha, con trai bảo bối của cha, con cũng muốn cha ở lại phải không?" Thiệu Văn Phong đỡ dưới nách tiểu bảo bối ôm nhóc rời khỏi ghế trẻ con, ngồi trên đùi mình hôn một cái.

Nhóc con chớp chớp mắt, dẹt miệng, khuôn mặt nhỏ thịt núc ních ngẩng lên, oa một tiếng, khóc kinh thiên động địa.

Hàn Mạc nhếch miệng khà khà cười không ngừng, vỗ vỗ bả vai Thiệu Văn Phong đang đần ra, từ trong ngực anh ôm tiểu bảo bối qua ngồi trên đùi vỗ vỗ mông, nhóc con lập tức hít hít mũi, không khóc nữa.

Thiệu Văn Phong lúc này cáu, chính là không tin quỷ, lại đem nhóc con từ trong ngực cậu ôm qua, kết quả vừa xốc dưới nách nhóc, hai chân nhỏ ú thịt của nhóc vừa rời khỏi đùi Hàn Mạc, liền bắt đầu mở miệng khóc, chân thịt nhỏ đạp trên đùi Hàn Mạc thì không khóc nữa.

Hàn Mạc lườm Thiệu Văn Phong một cái, lại lật mắt trắng, con ngươi thiếu chút nữa lòi ra.

Đưa tay ôm tiểu bảo bối lại, đẩy bàn tay to của anh ra, đem tiểu bảo bối đổi hướng đối mặt với cậu ôm lấy, cầm khăn giấy lau nước mắt nước mũi cho nhóc, cúi đầu hôn bẹp lên khuôn mặt mềm nhũn của nhóc con, lại đút cháo sữa cho nhóc, nhóc con nể tình lại há miệng ăn hai miếng.

Cha Hàn khơi lông mày nhìn rõ ràng rất buồn bực, cười, "Tiểu Phong cũng không nhỏ nữa, sớm một chút tìm đối tượng cũng sinh cho con thằng con mập mạp."

Động tác Hàn Mạc lau miệng cho tiểu bảo bối ngừng lại, sau đó như không có chuyện gì xảy ra một tay ôm nhóc một tay ăn cơm, tìm đi tìm đi, tìm được mình liền giải thoát, không cần dằn vặt với thằng cha không biết xấu hổ này nữa.

Dì Khương cũng gật gật đầu theo, bà đã sớm mong ôm cháu trai, mặc dù hiện tại đã có 1, nhưng nhiều tốt hơn, còn có thể cùng tiểu bảo bối làm bạn.

Thiệu Văn Phong cười gật gật đầu, ngược lại không đồng ý cũng không cự tuyệt, "Con đã có đối tượng trong lòng, bất quá còn thiếu chút sức nóng, mẹ, cha Hàn, hai người không cần gấp, chờ thời cơ đến hai bọn con ở cùng một chỗ rồi, tới lúc đó hai người nhưng đừng không đồng ý là được."

"Làm sao sẽ không đồng ý, ánh mắt của con nhất định không tệ, ta với mẹ con yêu tâm." Cha Hàn uống rượu với Thiệu Văn Phong, hôm nay thật sự vui vẻ.

"Cha, uống ít chút, cha cao huyết áp." Hàn Mạc cau mày, ông cụ tâm tình tốt liền thích uống hai ngụm, còn uống rượu độ cao tự mình ngâm. Cậu có lúc nghĩ, bản thân cậu có thể uống rượu như vậy khẳng định đều là ông cụ di truyền, ngàn chén không say, uống nhiều rồi ói, ói xong lại uống, lúc nào uống gục xuống thì thôi.

Cậu hồi vừa tới công ty uống liên tục, tiếp khách hàng kéo hợp đồng cần uống, đồng nghiệp công ty tụ họp cũng uống, tán gái uống, chia tay cũng uống, hai năm đó không có một ngày là thanh tỉnh về nhà, may mà cha cậu có thể hiểu công việc của cậu, bằng không không chừng bị ghét bỏ thế nào.

Tiểu bảo bối chớp mắt to nhìn ông cụ đã uống đỏ bừng mặt, a a a mở miệng nhỏ lắc tay nhỏ, bộ dáng kia giống như ba ba nhóc khuyên ông nội uống ít hai chén.

Bị bộ dáng nhỏ đáng yêu của nhóc chọc cười, Hàn Mạc cúi đầu hôn hôn trán nhóc, nhìn thời gian. Hơn 4h chiều rồi, không nghĩ tới thời gian trôi nhanh như vậy, chỉ là ăn cơm tán gẫu đã qua 3 tiếng, tiểu bảo bối hôm nay cư nhiên không ồn ào buồn ngủ, còn rất có tinh thần.

"Mạc Mạc, con nếu mệt thì đưa bảo bối đi ngủ trưa, dì thấy cha con còn phải uống với Tiểu Phong một lát nữa." Dì Khương thấy vẻ mặt cậu mang theo mệt mỏi liền mở miệng nói câu.

Hàn Mạc gật gật đầu, ôm tiểu bảo bối trong ngực đứng lên, cậu đã sớm dưỡng thành thói quen cùng nhóc con ngủ trưa, mỗi trưa ăn cơm xong không ngủ lập tức sẽ không tinh thần.

"Cha, cha với đại ca tiếp tục uống, con dẫn nó ngủ lát." Nói lời này ngáp, cũng không đợi hai bọn họ nói chuyện tự mình đã ôm con về phòng.

Thiệu Văn Phong nhìn bóng lưng cậu khơi mi, hôm nay nói gì cũng sẽ không đi, anh phải vì cuộc sống hạnh phúc sau này làm chút nỗ lực, trước tiên bồi tốt ông cụ lại nói.

Cha Hàn nhìn Hàn Mạc, nghiêng đầu qua nhìn về phía Thiệu Văn Phong, lắc lắc đầu chép chép miệng, "Mạc Mạc sau khi ra nước ngoài 1 năm trở về thay đổi thật lớn, trước kia thấy rượu thì phải uống, hiện tại cư nhiên không uống rượu."

Thiệu Văn Phong khẽ cười một tiếng, Hàn Mạc mang thai còn uống rượu thế nào, đều kiêng rượu 1 năm rồi hiện tại lại phải ngày ngày bồi tiểu bảo bối, nếu uống rượu còn không phải bị nhóc con ghét bỏ chết."Không uống rất tốt, uống nhiều rượu hại thân thể, lại nói hiện tại cậu ấy còn có con, đúng rồi, cha Hàn, Mạc Mạc đặt tên cho tiểu bảo bối chưa?" Anh rất muốn biết, con trai nhà mình rốt cuộc tên gì.

Vừa nói chuyện này cha Hàn liền đặc biệt hưng phấn, rung đùi đắc ý giải thích cho Thiệu Văn Phong, "Đặt rồi, cha đặt cho, gọi là Hàn Duệ Diệp, Duệ, đại biểu thông minh, Diệp, đại biểu tài hoa, thế nào? Không tệ chứ."

Thiệu Văn Phong gật gật đầu, cũng không cảm thấy con trai họ Hàn có vấn đề gì, đây là con trai bảo bối Hàn Mạc cực khổ sinh ra, nói khó nghe, anh cũng bất quá chính là cung cấp t*ng trùng, hiện tại nhìn thấy con trai đáng yêu trắng trắng mập mập, anh đã rất cao hứng.

"Rất hay, cái tên này đại khí." Lại chạm chén với ông cụ, anh ngửa đầu uống cạn rượu thuốc. Bình thường uống rượu xã giao đều là rượu tây, đột ngột uống rượu đế độ cao như vậy thật sự có chút choáng.

Lại bồi ông cụ nói một lát, Thiệu Văn Phong đã uống đến sắc mặt đỏ lên, anh vốn là nam nhân uống rượu sẽ không đỏ mặt, bất quá lúc này lại là má hồng hồng, thoạt nhìn lại có chút đáng yêu.

"Lão Hàn, đừng uống nữa, đều sắp 8h rồi." Dì Khương đã mở ti vi tiếp tục xem phim Hàn, ông cụ vẫn lôi kéo Thiệu Văn Phong nói không ngừng.

Từ mình năm đó không dễ dàng thế nào nói ra, sau đó nói phấn đấu của ông những năm này, tiếp đó nói dì Khương không dễ dàng, lại nói chuyện Hàn Mạc hồi bé, phần này Thiệu Văn Phong nghe nghiêm túc nhất cẩn thận nhất, hóa ra Hàn Mạc từ nhỏ đã xảo quyệt như vậy, ở trong lớp chính là tiểu bá vương. Cuối cùng cùng anh tán gẫu phát triển của xã hội hiện tại, dặn dò anh làm ăn nhất định phải tuân thủ luật pháp không thể đầu cơ trục lợi.

"Được rồi được rồi, cha đây là uống chút rượu liền bắt đầu càm ràm với con, bình thường mẹ con đều không cho ta uống rượu." Cha Hàn cười uống một chén rượu cuối cùng, cùng Thiệu Văn Phong khoát khoát tay.

Mặc dù ông chỉ là uống từng chén nhỏ, nhưng cũng uống không ít.

Bất quá so sánh, Thiệu Văn Phong dùng chén thủy tinh bồi rượu thật sự uống không ít. Anh choáng đầu một lúc lâu rồi, bất quá ông cụ nói tận hứng, anh nghe cũng rất thụ giáo.

"Con tới phòng Mạc Mạc ngủ, đi tắm rửa." Cha Hàn vỗ vỗ vai anh, chỉ chỉ phòng ngủ của Hàn Mạc.

Thiệu Văn Phong gật đầu, biết hành động cọ giường của mình hôm nay đã viên mãn kết thúc.

Hàn Mạc nằm trên giường nhè nhẹ vỗ bụng nhóc con, vừa mới đút sữa cho tiểu bảo bối, chơi một lát lại ngủ, trẻ con ngủ nhiều chút không sao, chính là lúc phát triển thân thể, ăn nhiều ngủ nhiều thân thể tốt.

Thiệu Văn Phong nhẹ nhàng gõ cửa, cầm bánh trứng dì Khương làm vào phòng, một thân mùi rượu làm cho Hàn Mạc cau mày, tiểu bảo bối ngủ say cũng bĩu bĩu miệng nhỏ động.

"Tôi ở nhờ......" Thiệu Văn Phong lắc cái đầu choáng váng, đặt bánh trứng trên tủ đầu giường, nhìn thẳng Hàn Mạc.

Lật mắt trắng, Hàn Mạc thật muốn quát anh tới phòng khách ngủ ghế salon, nhưng nhìn sắc mặt nam nhân hồng hồng còn ánh mắt tội nghiệp, cậu không biết tại sao liền mềm lòng.

Thằng cha này thân cao chân dài, ghế salon bên ngoài căn bản ngủ không vừa anh ta. Cho dù ngủ tủi thân một đêm, sợ rằng sáng mai dậy nhất định sẽ biến thành zoombie, khớp xương đều cứng nhắc.

"Đi tắm đi tắm, đánh răng cẩn thận." Đứng lên cầm một bộ bàn chải đánh răng mới đưa cho anh, Hàn Mạc ghét bỏ khoát khoát tay.

Thiệu Văn Phong giơ tay lên ôm eo cậu, phun mùi rượu sáp tới ở trên môi cậu hung hăng hôn một cái, "Tôi thật sự uống nhiều quá."

Lật mắt trắng, Hàn Mạc đẩy anh tới phòng tắm.

Miệng đầy mùi rượu, uống nhiều quá? Sao không uống chết anh đi! Tai họa!

Xối nước ấm tinh thần rất nhiều, Thiệu Văn Phong lặp đi lặp lại đánh răng ba lần, cộng thêm cọ đầu lưỡi hai lần, lúc này mới cảm giác mùi rượu trong miệng mình không nhiều như vậy nữa.

Quấn khăn tắm từ phòng tắm đi ra, Thiệu Văn Phong nhìn Hàn Mạc đang trải giường khơi mi, đi tới bên cạnh cậu ghé mặt tới, "Em ngửi ngửi xem, còn có mùi hay không?"

Hàn Mạc nhíu nhíu mày đẩy mặt anh ra, chỉ chỉ tiểu bảo bối trên giường, "Nhỏ giọng chút, đánh thức con tôi."

"Ha ha, nó cũng là con tôi." Ngồi ở bên giường nhìn dáng vẻ ngủ say của nhóc con, nhịn không được duỗi ngón tay ra nhẹ nhàng ở trên khuôn mặt trắng nõn chọt xuống, dọa Hàn Mạc vội vàng đưa tay kéo ra.

"Cho dù là con anh anh cũng không thể chọt!" Trừng mắt, Hàn Mạc có chút tức giận, tên ngu này! Vạn nhất chọt tiểu bảo bối tỉnh sẽ chọc nó khóc.

Thiệu Văn Phong nhún nhún vai, kéo khăn tắm một cái, trực tiếp trần truồng đứng trước mặt Hàn Mạc, anh cũng không xấu hổ.

"...... Anh...... Anh có thể chú ý ảnh hưởng chút không?" Thằng cha này rốt cuộc muốn làm gì? Nếu anh ta dám làm chuyện xấu gì với mình, đạp anh ta ra ngoài!

Nghe thanh âm tức giận của Hàn Mạc, Thiệu Văn Phong nhún nhún vai, đặc biệt bất đắc dĩ nhìn cậu, "Không phải tôi muốn cởi, quần áo đều vứt máy giặt giặt rồi, em bảo tôi mặc cái gì."

Hàn Mạc hít sâu một cái nói với mình phải giữ vững bình tĩnh, không sao không sao, cậu lại không phải chưa từng thấy.

Nhưng má lại dần dần nóng lên, xoay người cầm quần lót mới của mình ném tới trước ngực Thiệu Văn Phong, hừ một tiếng, "Mặc vào."

"...... Nhỏ, chật." Thiệu Văn Phong mặc quần lót nhỏ hơn 1 số bất mãn cau mày, bất quá nhìn dáng vẻ không kiên nhẫn của Hàn Mạc cũng chỉ có thể nhịn, thôi được thôi được, ăn nhờ ở đậu a, anh thật đáng thương.

Chương 25

Edit + Beta: Vịt

Buổi tối này ngủ đối với tiểu bảo bối mà nói là hưởng thụ, đối với Hàn Mạc mà nói là kiềm nén, đối với Thiệu Văn Phong mà nói là khô nóng......

Hàn Mạc đẩy cánh tay khoát trên ngực mình ra, quay đầu nhìn tiểu bảo bối rầm rì đang nằm mơ, lại nhìn nhìn Thiệu Văn Phong giống như con bạch tuộc dùng chân quấn lấy hai chân mình, tiếp tục nhìn bầu trời ngoài cửa sổ đã hơi sáng, lật mắt trắng thở dài.

Giật giật chân, giơ lên đá văng chân Thiệu Văn Phong, nam nhân thuận thế trở mình đưa lưng về phía cậu tiếp tục ngủ. Giống y tiểu bảo bối làm động tác dẩu dẩu miệng, lầm bầm một câu ngôn ngữ ngoài hành tinh nghe không hiểu sau đó tiếp tục ngủ.

Lúc này Hàn Mạc ngay cả khí lực trợn mắt trắng cũng tiết kiệm, giơ tay lên hư không hướng về phía cổ nam nhân làm động tác bóp chết, hừ nhẹ một tiếng.

Trèo ngang qua Thiệu Văn Phong, cậu xuống giường cầm tã lót chuyên dụng của tiểu bảo bối, đi tới chỗ cuối giường thò người ôm lấy nhóc con đang ngủ say.

"Tôi cho rằng em sẽ ngồi trên người tôi." Thanh âm nam nhân mang theo trầm thấp khàn khàn còn chưa tỉnh ngủ, cậu hơi giương mắt nhìn, thấy Thiệu Văn Phong nghiêng người qua nửa nằm nhoài trên giường, cánh tay duỗi tới túm lấy tay nhỏ của tiểu bảo bối cầm cầm, sau đó xê dịch tới mơ mơ màng màng bán híp mắt ngồi dậy ngáp.

"Sớm quá." Quay đầu nhìn đồng hồ báo thức đặt trên tủ đầu giường, mới sáng sớm 5h20 phút, thảo nào trời bên ngoài mới tờ mờ sáng.

Hàn Mạc tay chân lanh lẹ kéo tã lót xuống cho tiểu bảo bối, một bọc nặng trịch, nhóc con cả đêm thật sự tè không ít, cầm vải sạch mềm mại lau lau mông nhỏ cho nhóc, sau đó thay tã lót mới, nhóc con khả năng là thoải mái, hừ hừ hai tiếng đạp đạp chân.

Thấy động tác của cậu, Thiệu Văn Phong khẽ cau mày, đợt tới sau khi Hàn Mạc ném tã lót thay ra vào thùng rác trở về trên giường chuẩn bị tiếp tục ngủ, anh lại gần, đưa tay kéo Hàn Mạc vào trong ngực, đem sống lưng cậu và lồng ngực mình làm tiếp xúc thân mật, tuy nhiên cách một tầng đồ ngủ......

Hàn Mạc cau mày, nhìn tiểu bảo bối ngủ say không dám giãy dụa, chỉ là dùng cùi chỏ hướng về sau đỉnh vào bụng Thiệu Văn Phong một cái, thấp giọng cảnh cáo, "Anh đừng làm loạn."

Đàn ông sáng sớm không thể trêu chọc nhất, bất kể là cậu, hay là Thiệu Văn Phong.

Hai bên bọn họ đều nhớ nhiệt độ thân thể lẫn nhau, cho nên loại tiếp xúc thân mật này đối với hai người bọn họ mà nói đều mang theo một loại ý vị đặc thù, bất quá trong lòng bọn họ đều rõ ràng, hiện tại không thể làm vận động kịch liệt gì, địa điểm không đúng, điều kiện không cho phép!

Thiệu Văn Phong hít sâu một cái, ở trên gáy cậu mút ra một dấu vết màu sẫm, chặt chẽ ôm lấy cậu.

"Thật xin lỗi......" Hồi lâu, lúc Hàn Mạc sắp rơi vào giấc ngủ, Thiệu Văn Phong ghé vào lỗ tai cậu nhẹ nhàng mở miệng nói ba chữ kia.

Hàn Mạc mở mắt ra, nhìn con trai ngủ say trước mắt mình, vểnh miệng không nói gì, sau đó lại nhắm mắt lại.

Ba chữ thật xin lỗi kia cậu có thể hiểu đại biểu cái gì, kỳ thực nói thật, cậu cũng không có ý tứ trách nam nhân. Đây là song phương, nếu như cậu không muốn, sáng hôm đó chỉ sợ cũng sẽ không bị nam nhân thượng thuận lợi như vậy, về phần mấy lần sau đó...... Được rồi, cậu thừa nhận mình cũng rất hưởng thụ.

Cậu tiếp nhận xin lỗi của Thiệu Văn Phong, cũng không đại biểu cậu có thể tha thứ cách làm của người đàn ông này.

Cậu cũng là người hoa tâm phong lưu, cho nên cậu rõ ràng ý tứ và cảm giác của Thiệu Văn Phong đối với mình, càng hiểu cách làm của Thiệu Văn Phong. Bất quá ngay cả có người nhìn vừa mắt, tướng mạo tính tình còn có độ phù hợp thân thể đều rất được lòng hắn, sau đó liền dính lấy không buông muốn chiếm vì bản thân. Cách làm như vậy giống như trẻ con thích ăn kẹo vậy, càng không cho ăn, càng nghĩ cách đi đạt được. Chỉ bất quá bên trên hành động khả năng mang theo cực đoan, huống chi Thiệu Văn Phong vốn chính là nam nhân bá đạo mà dục độc chiếm rất mạnh.

Hàn Mạc hít sâu một cái chậm rãi phun ra, rũ mắt nhìn nhìn cánh tay ôm trên cổ mình, bất đắc dĩ giơ tay lên vỗ vỗ, "Anh muốn ghì chết tôi?"

"Xin lỗi." Thân thể hướng lên trước áp sát, chặt chẽ dính vào trên người cậu, Thiệu Văn Phong buông lỏng cánh tay nhưng vẫn để cho cậu nằm nghiêng trong ngực mình, lại nói một lần.

"Tôi biết, cái này không sao." Hàn Mạc giật giật, ở trong ngực anh dịch tới vị trí để cho mình thoải mái chút. Nhắm mắt lại suy nghĩ, tiếp tục nhẹ nói: "Thiệu Văn Phong anh rốt cuộc muốn nói cái gì."

Thiệu Văn Phong lắc lắc đầu, không nói nữa.

Anh có thể nói cái gì? Chả lẽ anh còn muốn nói với Hàn Mạc lời như kiểu hai người chúng ta bắt đầu lại từ đầu, cho dù là vì con? Chậc chậc, anh khẳng định, nếu như anh dám nói, Hàn Mạc liền dám một cước đạp anh xuống giường, sau đó đem anh chỉ mặc cái quần lót sát người đuổi ra khỏi nhà.
Anh lại không ngu, sao có thể lại nói chủ đề mẫn cảm như vậy, tìm đường chết không phải phong cách của anh.

"Ngủ đi." Hôn hôn sau gáy cậu, Thiệu Văn Phong ôm cậu nhắm mắt lại tiếp tục ngủ, anh đã nghĩ kỹ, sáng mai dậy sau đó thương lượng với Hàn Mạc chuyện đổi nơi công tác.

Anh đã sớm nói qua, anh thưởng thức thiên phú thiết kế của Hàn Mạc, đối với tài năng của Hàn Mạc anh khẳng định, anh cũng hi vọng Hàn Mạc có thể tới công ty của mình hỗ trợ, cho nên anh định ném ra cành ô-liu, về phần Hàn Mạc nhận hay không...... Đó chính là chuyện của bản thân cậu.

Vì tính phúc cuộc sống sau này, và gia đình đầm ấm, anh cũng phải làm thay đổi. Nhất là khi anh đã xác định, chỉ có đối với Hàn Mạc, tiểu huynh đệ nhà anh mới có thể cứng lên cái này không sai sự thật, nghĩ mọi cách lừa Hàn Mạc tới bên cạnh mình buộc lại đã trở thành mục tiêu trong thời gian tương lai ngắn của anh.

Hàn Mạc ừ một tiếng ngáp, giơ tay lên đắp chăn cho tiểu bảo bối, sau đó ngủ. Cậu vốn chưa tỉnh ngủ, tối qua thức dậy mấy lần, nếu không phải Thiệu Văn Phong tỉnh quấy rầy giấc ngủ của cậu, sau khi thay tã cho tiểu bảo bối cậu sẽ tiếp tục ngủ.

Buổi sáng tám giờ, tiểu bảo bối đều tỉnh rồi Hàn Mạc vẫn chưa có tỉnh, nhóc con động động chân nhỏ thịt núc ních, cào cào tay nhỏ, dẹt miệng nghiêng ngiêng đầu, mắt to chớp chớp hai cái, tay nhỏ liền bắt đầu dụi mắt, sau khi dụi hai cái bị một đôi tay to kéo xuống, nhóc chớp mắt to nhìn người đàn ông trước mắt, dẹt miệng vành mắt đỏ.

Thiệu Văn Phong chỉ sợ nhóc khóc, nếu nhóc khóc Hàn Mạc nhất định phải tỉnh lại.

"Suỵt, bảo bối không khóc, để cho ba ba tiếp tục ngủ." Anh vụng về vỗ cánh tay tiểu bảo bối, nhẹ giọng dỗ.

Tiểu bảo bối dẹt dẹt miệng, lại dẹt dẹt miệng, cuối cũng vẫn là nín khóc lại, chỉ là mắt to vẫn ẩm ướt.

Hàn Mạc giơ tay lên che miệng ư ư hai tiếng, duỗi lưng mỏi, sau đó bán mở mắt nhìn Thiệu Văn Phong.

Động tác nam nhân cứng ngắc một tay nâng mông tiểu bảo bối một tay nâng đầu nhóc ôm lấy nhóc, để cho nhóc nằm nhoài trong ngực mình đầu nhỏ khoát lên vai mình.

Bởi vì anh đưa lưng về phía Hàn Mạc, cho nên cũng không có nhìn thấy Hàn Mạc đã tỉnh lại, hơn nữa đang câu khóe miệng cười khẽ.

Hồi đó mình hình như cũng là đần như vậy cứng ngắc như vậy, Hàn Mạc lại ngáp, thấy nhóc con không khóc cậu cũng yên lòng, tâm tình coi như không tệ mở mắt nằm đó nhìn Thiệu Văn Phong ôm tiểu bảo bối tại chỗ lắc lưu.

"Ha ha." Khẽ cười một tiếng, cậu thật sự nhìn không được nữa, con trai bảo bối nhà cậu ngược lại thật sự thích động tác cứng ngắc như vậy, nhưng bả vai Thiệu Văn Phong cũng quá căng thẳng, nếu kéo dài động tác này nửa giờ, chỉ sợ vai anh lát nữa đều phải ê ẩm.
Nghe thấy tiếng cậu, tiểu bảo bối tinh thần tỉnh táo, giương tay nhỏ với cậu, "A a a." Trong miệng nhỏ phát ra tiếng kêu chào hỏi với Hàn Mạc.

Thiệu Văn Phong xoay người thấy cậu ngồi dậy mặt mang theo ý cười, sáp tới đặt con trai ở trong ngực cậu, vẻ mặt bất đắc dĩ khẩn trương, "Quá vất vả, em thật sự không dễ dàng."

Hàn Mạc khơi mi, thoải mái đón nhận khích lệ của Thiệu Văn Phong. Cậu là từ hồi đó dần dần quen thuộc, mặc dù lúc Tống Tân Kế ở đây giúp chăm sóc không ít, nhưng dù sao cũng là con mình, giao cho ai trông cũng không yên tâm, còn phải tự mình nắm vững những kỹ năng chăm sóc bảo bảo mới được.

Vừa mặc quần áo cho tiểu bảo bối, Hàn Mạc vừa hỏi Thiệu Văn Phong từ phòng tắm đi ra ngoài cầm quần áo đã hong khô thay: "Hôm nay ngày bao nhiêu?"

Thứ lỗi cho cậu kể từ sau khi không đi làm đối với ngày tháng cũng không có ký ức gì quá chính xác, có thể nhớ tháng đã không tệ rồi.

Thiệu Văn Phong nghiêng đầu nghĩ nghĩ, không quá xác định lấy điện thoại ra liếc nhìn, "16 tháng 4, sao thế?"

"Hử, không sao, tôi tính toán ngày một chút, mấy hôm nữa nên mang bảo bối đi tiêm phòng dịch." Hàn Mạc đeo tất lên cho tiểu bảo bối, lôi kéo hai cái chân nhỏ mập mạp của nhóc làm thể dục buổi sáng, "Một hai ba bốn, hai hai ba bốn, tiểu bụ bẫm lại làm lần nữa." Tiểu gia hỏa rất thích vận động này, nằm trên giường quơ tay nhỏ a a a wu wu wu cùng Hàn Mạc đếm khẩu hiệu.

Thiệu Văn Phong ở một bên nhìn cười mãi, hai cha con trước mắt thật sự rất thú vị, anh đi tới ngồi bên giường kéo tay tiểu bảo bối quơ quơ, nhóc con không có thời gian phản ứng đến anh, nhìn chằm chằm Hàn Mạc cười khanh khách.

"Mạc Mạc, Tiểu Phong, các con dậy chưa?" Dì Khương gõ gõ cửa, lời này hỏi kỳ thực không có sai, nhưng nghe vào trong lỗ tai hai đại nam nhân này lại có chút kỳ cục, nhất là Hàn Mạc, cậu luôn cảm thấy lời này nghe cảm giác giống như là mẹ vợ hỏi phu phu tân hôn......

"Mẹ, chào buổi sáng." Thiệu Văn Phong đi tới mở cửa, dì Khương liếc nhìn Hàn Mạc và tiểu bảo bối, cười, "Thằng nhóc này buổi sáng đã rất có tinh thần."

Hàn Mạc cười ôm lấy tiểu bảo bối, suy nghĩ một chút vẫn là để cho Thiệu Văn Phong nhận lấy ôm, cậu phải đi đánh răng rửa mặt sau đó mới có thể đi ra ăn cơm.

"Anh ở trong phòng ôm nó, đừng đi ra, không thì sẽ khóc."

Thiệu Văn Phong gật gật đầu, đúng lúc điện thoại di động vang lên, dì Khương đi tới ôm tiểu bảo bối qua, nhóc con đưa tay nắm tóc dì Khương quấn ở trên ngón tay kéo.

"Hello?" Thiệu Văn Phong nhận điện thoại, đưa tay đem tay gây rối của tiểu bảo bối nắm trong bàn tay to.

Nhóc con biết điện thoại, thấy anh một tay cầm điện thoại sau đó lập tức duỗi tay tới nắm, không có cách nào, Thiệu Văn Phong chỉ có thể đem điện thoại Hàn Mạc đặt trên giường đưa cho nhóc để cho nhóc con dùng hai tay ôm.

"Ừ, đúng, để cho bọn họ làm lại, ngày mai đưa tôi." Mặt lạnh cúp điện thoại, Thiệu Văn Phong hừ một tiếng ném điện thoại tới trên giường.

"Công ty con có việc? Ăn điểm tâm rồi đi đi." Dì Khương nhìn về phía phòng tắm, nghe thanh âm hẳn là Hàn Mạc đang tắm.

Thiệu Văn Phong gật gật đầu, thở dài.

Anh vốn còn muốn có thể cùng Hàn Mạc sau khi ăn xong tán gẫu chút, hiện tại xem ra phải tìm thời gian khác rồi.

"Mẹ ơi con không ăn đâu, hiện tại về công ty, chờ có thời gian con trở lại thăm mọi người." Hôn hôn mặt tiểu bảo bối, lại cầm tay nhỏ của nhóc hôn một cái, Thiệu Văn Phong bất đắc dĩ nhìn dì Khương.

"Được." Gật gật đầu với anh, dì Khương biết công việc của anh bận rộn, hơn nữa hiện tại Hàn Mạc cũng về rồi, còn có tiểu bảo bối ở nhà, đoán chừng Thiệu Văn Phong cũng sẽ không có chuyện gì cũng về thăm, hiện tại như này xem ra, anh hẳn là rất thích tiểu bảo bối mới đúng.

Trước kia chưa từng thấy con trai bà thân thiết trẻ con nhà ai, thấy là trốn thật xa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau