THẲNG NAM BIẾN DỰNG PHU (HI! ĐỪNG CHẠY)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thẳng nam biến dựng phu (hi! đừng chạy) - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Edit + Beta: Vịt

Hàn Mạc nằm viện 1 tuần, cậu lúc ban đầu còn lo lắng Thiệu Phong sẽ tới quấy rầy cậu hay không, sau đó lại phát chuyện cậu đã sớm sinh, bất quá 1 ngày trôi qua, 2 ngày trôi qua...... Một tuần trôi qua, Hàn Mạc từ lo lắng biến thành thất vọng, sau đó từ thất vọng biến thành phiền muộn.

Buổi sáng ngày thứ 8 đi cắt chỉ, Dương Mẫn nói vết thương của cậu khôi phục không tệ, chỉ cần thời gian hơn một tháng này dưỡng thật tốt sau này vẫn vui vẻ mang thêm cái thai thứ 2 vấn đề gì cũng không có.

Hàn Mạc nghe lời của hắn bĩu môi, hừ một tiếng. Trong lòng nói thầm, tôi mới sẽ không chịu tội mang thai thứ 2 đâu, một như vậy đã đủ cho tôi chịu rồi, lại một cái nữa còn không chắc hành hạ tôi thế nào.

Đang nghĩ, tiểu bảo bối nằm ở trong xe trẻ sơ sinh bên cạnh há miệng khóc lên, Hàn Mạc tính phản xạ cầm lấy bình sữa nhỏ bên cạnh trực tiếp nhét vào trong cái miệng nhỏ nhắn đang mở ra của tiểu bảo bối, trong nháy mắt, thế giới an tĩnh.

Dương Mẫn giơ ngón tay cái lên với cậu, câu khóe miệng gật gật đầu, "Động tác rất thành thạo, vấn đề là làm sao cậu biết nhóc không phải bẹp bẹp (*) đang khóc mà là đói bụng?"

((*) bẹp bẹp làđi ị, từ này dùng cho trẻ em)

Hàn Mạc hít mũi, cầm lấy bình sữa hơi nghiêng, quay đầu nhìn về phía Dương Mẫn, lắc lắc đầu còn rất tự hào giải thích, "Con tôi bao thông minh, lúc đói bụng khóc ba dài hai ngắn, oa a a, oa a a, oa oa...... Bẹp bẹp đi tiểu là hai ngắn hai dài, oa oa, oa oa, oa a a, oa a a." Cậu nhún nhún vai liếc nhìn tiểu bảo bối ăn xong lại bắt đầu ngủ, rút núm vú cao su từ trong cái miệng cỡ chỉ bằng hai đốt ngón tay ra, lại cầm vải mềm lau lau miệng cho tiểu bảo bối.

Động tác kia thuần thục căn bản nhìn không ra cậu là người lần đầu tiên làm cha con nhỏ.

Tống Tân Kế từ bên ngoài đi vào, cầm trong tay đơn xuất viện còn có thuốc bắc điều dưỡng thân thể của Hàn Mạc, lúc nhìn thấy Dương Mẫn cười gật đầu một cái, đặt túi nhựa bên cạnh Hàn Mạc, "Đi thôi, hai ngày nữa dẫn mày tới kiểm tra lại."

Hàn Mạc gật gật đầu mặc xong áo lông, quay đầu nhìn về phía Dương Mẫn nhìn chằm chằm Tống Tân Kế, cậu ngày đó đã cảm thấy ánh mắt vị bác sĩ Dương này nhìn Tống Tân Kế mang theo một loại mùi vị nói không ra lời.

"Bác sĩ Dương, anh có phải coi trọng Tống Tân Kế hay không? Nếu coi trọng anh ấy anh cứ việc nói thẳng, dù sao thằng cha này là một cong độc thân, hơn nữa con người săn sóc lại ôn nhu, tính cách cực tốt." Hàn Mạc vỗ vỗ vai Tống Tân Kế, đặc biệt nhiệt tình dắt dây tơ hồng, nếu có thể ghép hai bọn họ thành 1 đôi, sau này con trai nhà mình cũng không cần lo lắng cảm mạo phát sốt, có người chăm sóc.

"Mày nói xằng cái gì đấy, cậu ấy là em trai của Dương Vũ." Tống Tân Kế bất đắc dĩ thở dài, nhấc hòm nhỏ của Hàn Mạc lên gật đầu với Dương Mẫn ra hiệu, "Mấy ngày nay cám ơn cậu chăm sóc."

Hàn Mạc lại không động đậy, ngây ngốc đứng chỗ đó nhìn Dương Mẫn, cặp mắt kia giống như tia X-quang từ mặt nhìn tới chân, từ chân lại nhìn tới mặt, giơ tay lên đập cánh tay Tống Tân Kế xuống, đặc biệt kích động nói một câu làm cho Tống Tân Kế mặt đen.

Cậu nói......

"Hey, Tống Tân Kế, anh mặc dù đè không được anh trai, nhưng có thể đè em trai a, hoặc là để cho em trai đè anh mà!"

Không chỉ Tống Tân Kế, ngay cả sắc mặt Dương Mẫn cũng đổi lại đổi, cuối cùng lật mắt trắng với Hàn Mạc xoay người tới các phòng bệnh khác kiểm tra giường, hắn chính là rảnh rỗi tìm buồn chán mới sẽ tới nói tạm biệt với Hàn Mạc.

"Bác sĩ Dương anh đừng đi a, tôi còn chưa nói xong đâu, anh không suy nghĩ chút sao? Hơn nữa Tống Tân Kế thật sự rất không tệ, anh đừng đi!" Kết quả không đợi cậu la xong, Dương Mẫn đã rầm một cái đóng cửa phòng bệnh lại rời đi.

Tống Tân Kế thở dài quay đầu nhìn về phía Hàn Mạc, giơ tay lên nhéo mặt cậu đung đưa, "Sao mày xấu thế, sao lại xấu xa như vậy."

Đừng tưởng y nhìn không ra, Hàn Mạc là cố ý trêu chọc Dương Mẫn, cười khổ bất đắc dĩ lắc đầu, y nhìn Hàn Mạc không nói chuyện.

"Hừm, nhìn cái gì mà nhìn, nếu không phải nhìn trên phần anh là cha nuôi của con em ai trút giận cho anh, đừng cho rằng em không biết anh đối với Dương Vũ kia bao để tâm, được rồi được rồi, coi như em lắm mồm quản chuyện nát của anh, sau này anh nếu độc thân không có đối tượng đừng ăn vạ em."

Hàn Mạc hừ hừ hai tiếng lật mắt trắng với Tống Tân Kế, lại dùng ngón tay chọt chọt mặt con trai bảo bối nhà cậu, nhóc con không biết mở mắt lúc nào, đang câu đầu ngón tay út phát ra âm thanh ê ê a a để hấp dẫn sự chú ý của cậu.
Khom lưng sáp tới ôm lấy nhóc, tiểu bảo bối khép khép mở mở cái miệng nhỏ nhắn chảy nước miếng, da dẻ vốn đỏ lên đã rút đi, bây giờ nhìn là tiểu bảo bảo trắng trắng mềm mềm.

Hôn hôn đôi môi mang theo mùi sữa thơm của nhóc, Hàn Mạc hừ hừ hai tiếng cùng tiểu bảo bối đối thoại ngoài hành tinh, đáng tiếc, tiểu bảo bối không để ý cậu, động động chân nhỏ mập ở trong bọc chăn vặn vẹo hai cáo sau đó dẹt miệng nhắm mắt tiếp tục ngủ.

Hàn Mạc chớp chớp mắt khẽ cười một tiếng, sáp tới lại hôn hôn chóp mũi tiểu bảo bối, thả nhóc trong xe trẻ sơ sinh lại đắp thảm lông lên quấn tới nghiêm nghiêm thực thực.

"Đúng rồi, em thấy anh hai ngày nay cầm điện thoại gọi điện mãi, có phải trường học nói với anh chuyện ra nước ngoài hay không?" Hàn Mạc vừa đi vừa nghiêng đầu hỏi y, thân thể cậu hiện tại đã khôi phục không sai biệt lắm, chỉ là bước đi thời gian dài vết thương vẫn sẽ có chút không thoải mái.

Tống Tân Kế một tay một tay đẩy xe trẻ sơ sinh một tay đỡ cậu, mặc dù Hàn Mạc sau khi sinh con gầy xuống hơn 20 cân (~ 10kg), nhưng dáng vẻ cậu bước đi lại thật sự giống như là thói quen, nhất định phải ưỡn eo...... Chỉ nhìn thôi đã mệt thay cậu.

"Mày có thể tự nhiên chút không? Anh nhìn mày bước đi đều cảm thấy mệt, xương sống thắt lưng của mày như vậy sẽ không chịu nổi." Y chuyển vấn đề của Hàn Mạc, trong lòng lại đang suy nghĩ phải nói với Hàn Mạc thế nào chuyện trường học thúc giục y đã sớm qua.

"Em quen rồi, anh nói em có thể gầy lại hay không? Như bây giờ quá khó coi." Hàn Mạc chọt chọt cái bụng mềm nhũn của mình cúi bầu lẩm bẩm, đặc biệt hoài niệm cơ bụng đã từng của mình. Cậu trước khi mang thai 65kg, lúc mang thai 85kg...... Hiện tại 75 kg, cậu vừa nghĩ tới phải tiếp tục gầy 10kg mới có thể biến trở về vóc người người mẫu trước kia đã cảm thấy nhân sinh xám xịt.

Tống Tân Kế ở một bên buồn cười nhìn động tác của cậu đang chọt chọt chọt, lắc lắc đầu thở dài, thôi vậy, chờ thêm đoạn thời gian nữa tiểu bảo bối đầy tháng sau đó lại nói đi, cái tính cách nóng nảy này của Hàn Mạc muốn để cho cậu về nhà ở cữ...... Được rồi, không thể nói ở cữ, nếu nói đoán chừng Hàn Mạc lại làm ầm ĩ.

Y đảo đảo con ngươi, liếc nhìn Hàn Mạc ôm đứa nhỏ lên xe, khơi mi. Chờ sau khi thân thể cậu dưỡng tốt lại nói đi, dù sao không thiếu mấy tháng này, cùng lắm thì học chương trình học nửa năm sau.

Ngồi vào trong xe, Hàn Mạc ôm tiểu bảo bối nhẹ nhàng lắc lắc, nghiêng đầu nhìn về phía Tống Tân Kế đặt đồ vào chỗ ngồi phía sau sau đó lên xe, hơi cau mày.

"Không đúng, Tống Tân Kế anh cố ý đánh lạc hướng, em vừa nãy hỏi anh có phải có tâm sự hay không sao anh không trả lời?"

Cau cau mũi nhìn nam nhân khởi động xe nhìn gương chiếu hậu, Hàn Mạc giơ tay lên đập cánh tay y, "Hỏi anh đấy!"

Cùng Tống Tân Kế sớm chiều ở chung mấy tháng, cậu làm sao sẽ không nhìn ra người đàn ông này trong lòng cất giấu sự tình, mà hiện tại nhìn tới, chuyện này còn có liên quan đến mình."Mày có thể đừng nhanh trí như vậy không." Cười khổ quay đầu nhìn cậu, Tống Tân Kế lắc lắc đầu liếc tiểu bảo bối đang ngủ trong ngực cậu thỉnh thoảng động động đôi môi nhỏ, nhẹ nói: "Trường tiến tu anh định tới bảo anh cuối tháng này liền qua, vừa vặn có một lớp học đầu tháng sau khai giảng, cơ mà anh cự tuyệt."

Hàn Mạc há miệng, nhìn gò má y, cuối cùng vẫn là im lặng không nói thêm gì nữa.

Cậu biết Tống Tân Kế là bởi vì liên quan tới mình mới sẽ cự tuyệt, nhưng cậu không cách nào nói mấy lời cảm ơn đường hoàng kia, chỉ có thể bĩu môi cúi đầu nhìn con trai bảo bối trong ngực.

"Vậy anh định khi nào đi." Thấy tiểu bảo bối cau lông mày nhỏ, Hàn Mạc cầm bình sữa đã rót nước ấm nhét vào trong miệng nhóc, tiểu bảo bối lập tức bĩu bĩu môi òm ọp òm ọp hút, còn từ trong lỗ mũi phát ra tiếng hừ hừ, hừ hừ.

"Chờ sau khi mày về nhà anh mới đi, một mình mày mang theo đứa nhỏ anh nhưng không yên lòng." Tống Tân Kế giơ tay lên nhu nhu tóc nhóc, sáp tới hôn xuống khuôn mặt nhóc, dẫn tới cái nhìn chằm chằm của Hàn Mạc.

Khẽ cười ngồi thẳng thân thể tiếp tục lái xe, y nhún nhún vai, "Mày nếu đồng ý lui tới với anh anh liền không đi nữa, dù sao dựa vào năng lực của anh tìm việc làm không thành vấn đề, nếu không được thì mày đi làm anh ở nhà trông con, thế nào?"

Lời này tuyệt đối là đùa giỡn mới nói, trước không đề cập tới Hàn Mạc sẽ đáp ứng y lui tới hay không, chính là một mình y mang theo đứa nhỏ chỉ sợ cũng không kiên nhẫn nhiều như vậy.

Y phát hiện, kiên nhẫn của Hàn Mạc đặc biệt tốt, nhất là lúc đối với tiểu bảo bối, vốn cho rằng Hàn Mạc là một người nóng nảy, trên thực tế tính tình cậu vẫn rất nóng, nhưng kể từ sau khi sinh tiểu bảo bối, biểu hiện của Hàn Mạc làm cho y triệt để thay đổi nhận thức đối với cậu, người đàn ông này chỉ thiếu cả người tản ra kim quang để thể hiện tình mẹ của cậu.

Hàn Mạc nghiêng mặt qua lật mắt trắng với y, hừ nhẹ một tiếng lười biếng ngáp, tối qua tiểu bảo bối cứ mỗi 2 tiếng sẽ phải đút nước rồi đút sữa, Hàn Mạc bị hành hạ vô cùng mệt mỏi.

"Mệt thì ngủ, về tới nhà anh gọi mày." Cầm thảm lông cố ý từ trong nhà mang đến ở ghế sau phủ trên người Hàn Mạc, Tống Tân Kế đỗ xe ven đường để đắp kín cho cậu, vừa quay đầu liền sửng sốt.

"Anh nhìn cái gì thế?" Hàn Mạc không giải thích được nhìn qua, sắc mặt cứng đờ, sau đó từ từ mím chặt môi.

Đường cái đối diện, Thiệu Văn Phong đang ôm thắt lưng nữ nhân tới nhà hàng tây, nữ nhân kia thoạt nhìn hẳn là phu nhân, sắc mặt Hàn Mạc thay đổi lại thay đổi, cuối cùng hừ lạnh một tiếng xoay đầu lại, lạnh lùng nói: "Lái xe, không nghe thấy xe phía sau ấn còi sao!"

Tống Tân Kế thở dài, liếc nhìn Thiệu Văn Phong đã không có bóng dáng chỉ có thể bất đắc dĩ lắc lắc đầu cười khổ, Hàn Mạc đối với người đàn ông kia nhất định là để ý, bằng không chỉ là bóng lưng làm sao sẽ phản ứng lớn như vậy.

Trong nhà hàng Tây, Thiệu Văn Phong đưa thực đơn cho phu nhân đối diện, cười đặc biệt rực rỡ.

"Mẹ, hôm nay sinh nhật của mẹ, mẹ chọn đồ ăn."

Dì Khương cười gật đầu một cái, nhìn về phía cha Hàn bên cạnh, lại nhìn nhìn Thiệu Văn Phong, biểu tình đặc biệt nhu hòa.

"Chỗ này đồ đắt như vậy, còn không có gì ăn ngon, hai người chọn đi, tôi không biết chọn." Lật thực đơn, dì Khương nhìn giá tiền biểu thị phía trên cảm thấy tim đều đang co rút đau đớn, quá đắt, cũng có thể mua rất nhiều rất nhiều đồ ăn ấy!

Cha Hàn lắc lắc đầu nhìn bà, có chút khinh thường cười nhạo nói: "Bà đừng bộ dạng tiểu thị dân, Văn Phong không phải là muốn cho bà nghỉ ngơi chút sao, bà không chọn tôi chọn."

Thiệu Văn Phong cười khẽ, quay đầu lại liếc nhìn đường lớn xe tới xe lui ngoài cửa sổ, lại quay đầu.

Vừa nãy anh cảm giác có người đang hung dữ nhìn chằm chằm mình, đặc biệt đặc biệt ác.

Chương 17

Edit + Beta: Vịt

Hàn Mạc sau khi xuất viện ngày thứ 3, Thiệu Văn Phong cầm lấy 1 giỏ trái cây tới bệnh viện, kết quả mặt cười tới, mặt đen đi ra.

Cầm điện thoại ra lật số, tìm được số điện thoại ký tên là Mạc Mạc Cục Cưng, trực tiếp gẩy tới.

Hàn Mạc đang tắm cho tiểu bảo bối, một tay nâng thân thể nhóc con, một tay đặt xuống nước ấm gội tóc máu mềm nhũn cho tiểu bảo bối.

Điện thoại vang lên, cậu thò tay cầm tai nghe nhét vào lỗ tai, ấn nút trả lời, sau đó cầm thảm lông bên cạnh qua bọc kỹ tiểu bảo bối, cười ha ha bĩu bĩu môi với tiểu bảo bối, tâm tình rất tốt hỏi một câu, "Xin chào, tôi là Hàn Mạc."

"Cục Cưng, em sinh con tại sao không nói với tôi?" Thiệu Văn Phong ném giỏ trái cây tới ghế sau, cửa xe đóng lại ngồi ở trong buồng điều khiển.

Hàn Mạc sửng sốt, nhíu nhíu mày lắc lắc tiểu bảo bối, thanh âm nhẹ nhàng nói: "Tôi sinh con tại sao phải nói với anh, anh có việc gì hay không, không có việc tôi cúp, con tôi phải uống sữa đi ngủ." Cậu cũng không muốn ở trước mặt tiểu bảo bối gây lộn, ảnh hưởng phát triển tâm lý sau này của đứa nhỏ.

"......" Thiệu Văn Phong bị một câu của cậu nghẹn không biết phản bác thế nào, chỉ có thể thở dài mở nghe bluetooth, khởi động xe lái ra bãi đậu xe bệnh viện, "Em đang ở đâu, tôi đi tìm em."

Hàn Mạc ôm bảo bảo quay đầu la một tiếng, "Thân ái, anh ôm con ra đi, em đang nghe điện thoại ~~~!"

Thanh âm cậu rất lớn, còn là cố ý hướng micro rống, Thiệu Văn Phong bị giọng bất ngờ của cậu chấn tới thiếu chút nữa lái xe tới trong bồn hoa trên đường.

Anh giơ tay lên kéo tai nghe bluetooth xuống, ném lên ghế phó lái bên cạnh, hừ lạnh một tiếng nhấn ga.

"Moses Moses? Alo Alo? Thiệu tổng? Thiệu Văn Phong? Moses Moses?" Hàn Mạc hướng về phía tai nghe a a câu khóe miệng cười, sau đó hừ một tiếng cúp điện thoại cầm tai nghe ném sang một bên, cúi đầu nhìn con trai đang toét cái miệng nhỏ cười ngu với mình, sáp tới hôn hôn môi tiểu bảo bối, "Con trai a, nụ hôn đầu của con cho ba ba rồi, sau này lớn lên nhớ phải hiếu thuận với ba ba biết không?"

Tiểu bảo bối khà khà khà cười không ngừng, lắc tay nhỏ từ trong miệng phát ra tiếng u u u, Hàn Mạc hôn hôn tay nhỏ của nhóc, ôm nhóc ra khỏi phòng tắm.

Tống Tân Kế đang ở trong phòng Hàn Mạc trải giường chiếu, thấy cậu ôm con vào phòng quay đầu khơi mi, "Mày lúc nãy ở phòng tắm kêu cái gì đấy, cũng không sợ dọa đến con." Chỉ chỉ đệm giường đã trải xong ra hiệu cậu đặt bảo bối xuống.

"Trong vòng 1 tháng không thể dính nước, mày phải dưỡng thân thể." Y đưa bình sữa đã chuẩn bị cho tiểu bảo bối tới, Hàn mạc duỗi tay nhận lấy lật mắt trắng với y.

"Em là đàn ông! Đàn ông! Em không ở cữ, Tống Tân Kế anh nếu nói như vậy em liền tức giận." Ngồi nghiêng bên giường, dán bình sữa vào má thử thử nhiệt độ, cảm giác nhiệt độ gần đủ mới nhét vào trong miệng tiểu bảo bối.

Đừng xem tiểu bảo bối mới ra đời mười ngày, vẻ uống sữa kia ngược lại cũng không thua các bảo bảo khác, hai tay nhỏ bé lung tung túm túm, miệng nhỏ không có răng vểnh đôi môi đỏ rực dùng sức ừng ực ừng ục mút lấy vú cao su, chưa đầy một lát, non nửa bình sữa đã vào trong bụng tiểu bảo bối.

"Con trai a, sao con có thể uống như vậy chứ, sau này nếu lớn thành tiểu bụ bẫm phải làm sao đây." Ôm lấy tiểu bảo bối để cho nhóc gục trên vai mình, vỗ nhè nhẹ sống lưng nhóc, chưa đầy một lát, một tiếng nấc sữa đánh ra.

"Khà khà khà ~~" Tiểu bảo bối để cho Hàn Mạc lắc lư vô cùng vui vẻ, ha ha ha liên tiếp cười.

Cho dù biết nhóc con hiện tại làm cái gì cũng là vô ý thức, nhưng Hàn Mạc vẫn đặc biệt vui vẻ, con trai nhà cậu tốt hơn nhiều trẻ con bình thường khác, không khóc không nháo, ăn no thì ngủ, ngủ đủ thì ăn, nói nhiều sẽ làm cho nhóc nhếch miệng cười hì hì hai tiếng.

"...... Tống Tân Kế, con trai bảo bối nhà em tè." Hàn Mạc vỗ tiểu bảo bối lắc lắc lắc, sau đó liền cảm giác được trên người mình nóng lên, tiếp đó trên tay liền sờ thấy thứ ẩm dề dề.

Tống Tân Kế sáp tới từ sau lưng vây quanh ở hông cậu, hôn hôn khuôn mặt tiểu bảo bối gục trên vai cậu, kéo cả hai cha con bọn họ vào trong ngực.

"Anh có thể trước cầm tã của nó tới cho em không, sau đó lại làm nũng?" Hàn Mạc giật giật bả vai đẩy cằm Tống Tân Kế, nghiêng đầu trừng y một cái đặt tiểu bảo bối vào trên giường mở bọc chăn ra, đưa tay liền lót tã mới dưới mông nhóc.

"Đồng chí Tiểu Hàn, mày có thể đừng chỉ mặc quần lót đi loạn trong phòng hay không? Anh là đàn ông rất bình thường, nhìn thấy cái mông mày vểnh như vậy anh đều cứng rồi." Rất nhanh hạ thắt lưng, để cho cậu cảm giác bộ vị kích động của mình, Tống Tân Kế nói rất bất đắc dĩ.

Hàn Mạc lắc lắc mông, khóe mắt nhảy lên hừ một tiếng, đổi cái thảm lông khô ráo cho tiểu bảo bối ủ lại, mình xoay người lại cởi áo sơ mi mặc trên người sau đó cởi quần lót, tiếp theo trần mông ở trước mắt Tống Tân Kế chạy đến bên tủ quần áo lật lật lật, cầm quần lót quần áo mặc lên người.Quay đầu lại nhìn Tống Tân Kế ánh mắt thẳng tưng, "Anh có tin em dám ở trước mặt anh tuốt ống hay không? Bằng không anh giúp em giám định một chút tinh dịch em nín gần một năm có nồng hay không?" Bởi vì muốn ôm tiểu bảo bối tắm cho nhóc, cho nên Hàn Mạc chỉ mặc áo sơ mi nửa người trên, sau đó...... Chỉ mặc quần lót để trần hai cái chân thon dài thẳng tắp.

"......" Tống Tân Kế giơ tay lên bịt mặt, xoay người liền ra khỏi phòng ngủ của cậu.

Vừa đi còn vừa rầu rĩ tức giận mở miệng, "Hàn Mạc thằng nhãi mày không tiết tháo, mày có thể trước tiên nhét cái trym mềm ở ngoài quần lót vào trong hay không!"

Hàn Mạc cười lạnh một tiếng nhét đồ bảo bối của mình lại trong quần lót, còn vỗ vỗ cúi đầu liếc nhìn, bĩu môi nói thầm một câu, "Ai nha, một năm vô dụng, làm sao cũng không nghĩ tới, có phải mang thai sẽ làm cho em đổi tính hay không? Ui cha, không được, quá không được."

Tống Tân Kế chạy về phòng ngủ của mình cửa vừa đóng tay đặt xuống......

Hai dòng chất lỏng đỏ tươi từ trong lỗ mũi chảy ra, y lau một cái sau đó thở dài tới phòng tắm rửa mặt, y đây là tình huống thế nào, Hàn Mạc lúc ấy mang thai tắm không tiện y còn tắm giúp cậu đấy, làm sao hiện tại chỉ là nhìn trần truồng đã làm cho đại não y sung huyết từ trong lỗ mũi chảy ra.

"Con trai, con trai, xem quần áo nhỏ ba ba mua cho con, có phải rất đáng yêu hay không?" Cầm trong tay một bộ quần liền áo màu vàng nhạt còn có quần lót nhỏ, loay hoay một chút ở trước mặt tiểu bảo bối quơ quơ, sau đó đặt tới một bên lại cầm lên một bộ hở đũng nhìn nhìn, nghiêng nghiêng đầu nghĩ, quyết đoán mặc cho tiểu bảo bỗi quần hở đũng đang cầm trên tay.

Tiểu bảo bối đạp vài cái chân nhỏ mập mạp đầy thịt, trắng trắng mềm mềm một chút cũng nhìn không ra da dẻ đỏ rực lúc vừa mới sinh.

Hàn Mạc nhéo chân răng nhỏ của nhóc ở khóe miệng chụt chụt hôn hai cái, tiểu bảo bối sợ ngứa rụt 5 đầu ngón chân nhỏ lại, khà khà khà lại bắt đầu cười.

Mặc quần cho nhóc lại mặc áo, Hàn Mạc ôm nhóc tới giữa giường tự mình nằm nghiêng bên cạnh cậu, khóe miệng câu lên ý cười.

"Con trai, ba ba suýt nữa thì không cần con rồi, thật xin lỗi." Sáp tới hôn hôn khuôn mặt của tiểu bảo bố, cậu hít mũi.

Tiểu bảo bối chớp chớp mắt to, đầu ngón tay út ngoắc ngoắc túm túm, bẹp bẹp miệng nhỏ nhắm mắt lại chưa đầy một lát đã ngủ.

Hàn Mạc thở dài, đắp chăn cho mình và tiểu bảo bối, cậu cũng cần ngủ một giấc.

Thiệu Văn Phong sau khi cúp điện thoại của Hàn Mạc kỳ thực đã bắt đầu hối hận, đáng tiếc chủ nghĩa đại nam tử làm cho anh cảnh cáo mình không được gọi lại, anh cũng có tôn nghiêm, anh cũng có tính khí.Được rồi, mặc dù nghĩ như vậy, nhưng đầu ngón tay vẫn không bị đại não khống chế mở màn hình điện thoại ra, sau đó ấn tên Hàn Mạc ngẩn người hồi lâu, sau đó......

Gạt tới.

Hàn Mạc vừa mới ngủ, điện thoại đã vang lên, cậu vốn không muốn tới phòng tắm lấy điện thoại, đáng tiếng tiếng chuông điện thoại của cậu thật sự quá to rõ, tiểu bảo bối đã bắt đầu nhăn mặt dẹt miệng muốn khóc.

Không có biện pháp cậu đành phải vỗ nhẹ ngực tiểu bảo bối, nhẹ giọng dỗ sau khi thấy nhóc bĩu môi nghẹn tiếng khóc trở lại thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy xuống giường đi tới phòng tắm, vừa vào phòng tắm, điện thoại đã cúp lại bắt đầu gào lên.

"Anh rốt cục có thể thôi hay không, có thể thôi hay không?" Hàn Mạc cầm lấy điện thoại di động đè nén thanh âm rống giận, số điện thoại của Thiệu Văn Phong cậu vẫn nhớ.

Thiệu Văn Phong hừ lạnh một tiếng, dừng xe ở trước công viên nhỏ mấy hôm trước gặp được Hàn Mạc, hướng ngoài cửa xe nhìn nhìn tiểu khu xung quanh một chút, giống như đang phán đoán Hàn Mạc từ tòa nào đi ra vậy.

"Tôi có được hay không em không phải rất rõ ràng? Cục Cưng, em đang ở đâu?"

(giải thích: từ "thôi" trong câu Mạc Mạc nói trước và từ "được" trong câu anh Thiệu nói là cùng một từ, ởđây anh Thiệu đang chơi chữám muội thôi)

Hàn Mạc đặc biệt muốn ói mọt ngụm máu lên mặt anh, anh ta làm sao sẽ trêu chọc không biết xấu hổ như vậy, mình hồi đó lưu luyến bụi hoa làm bươm bướm...... Không đúng, làm ong mật...... Ờ...... Hình như cũng không chuẩn xác, vậy thì lúc làm chuồn chuồn, cũng không không biết xấu hổ như vậy a!

"Thiệu Văn Phong, anh có thể nói chuyện đứng đắn không?" Hai người bọn họ tổng cộng gặp chính diện mấy lần? Ba lần? Bốn lần? Tại sao lần nào nhìn thấy người này cũng sẽ làm cho cậu tóc gáy dựng lên trong lòng khẩn trương chứ.

Thiệu Văn Phong cười lạnh một tiếng, giơ tay lên mở cửa xe xuống xe, rầm một tiếng đóng sầm cửa xe lại, động tĩnh lớn ngay cả Hàn Mạc đầu kia điện thoại cũng nghe rõ ràng.

Cảm giác nguy cơ trong nháy máy ụp lên da đầu, Hàn Mạc lề mề một chút liền từ phòng tắm chạy đến phòng ngủ, lại từ phòng ngủ chạy đến phòng khách, thanh âm hơi khẩn trương gấp giọng truy hỏi, "Thiệu Văn Phong anh đang ở đâu? Anh nói với tôi anh đang ở đâu?"

Cậu kéo rèm cửa sổ ra xuyên qua cửa sổ sát đất hướng phía ngoài tiểu khu nhìn, sau đó liền nhìn thấy Thiệu Văn Phong cầm điện thoại từ cửa lớn tiểu khu đi tới.

"Cái đệt, anh không phải lão tổng của RS sao, anh là làm trinh sát đi!"

Thiệu Văn Phong là một người tinh, nghe thấy Hàn Mạc nói như vậy trực tiếp liền đứng ở nơi đó, sau đó ngẩng đầu trái phải nhìn nhìn, híp mắt suy nghĩ một chút, một cái liền nhìn chằm chằm tòa Hàn Mạc ở.

"Cục Cưng của tôi, là em nói cho tôi biết em ở phòng nào, hay là tôi tới tìm quản lý tiểu khu hỏi một chút Tống Tân Kế ở nhà nào?"

Không biết hai người bọn họ có phải có cảm ứng hay không, Thiệu Văn Phong phán đoán, Hàn Mạc hiện tại nhất định đứng ở trong một căn trong tòa nhà đang nhìn mình, hơn nữa còn là nghiến răng nghiến lợi.

Hàn Mạc hít sâu một cái, xoay xoay con ngươi quay đầu lại nhìn nhìn cửa phòng ngủ Tống Tân Kế đang đóng, cắn răng cho địa chỉ.

Thiệu Văn Phong cúp điện thoại, câu nụ cười đi vào bên trong.

Hàn Mạc trở lại trong phòng ngủ nhìn nhìm tiểu bảo bối đã vù vù ngủ say, cậu cầm chăn quấn xung quanh nhóc, sau khi xác định nhóc sẽ không di chuyển mới rón rén đi đến phòng khác mở cửa lớn ra, sau đó liền bị Thiệu Văn Phong đứng bên ngoài chuẩn bị ấn chuông cửa một cái kéo ra ngoài.

Sống lưng đụng vào trên tường, miệng bị ngăn lại, Hàn Mạc rầu rĩ một tiếng.

Đau quá!

Chương 18

Edit + Beta: Vịt

Thiệu Văn Phong ngậm môi cậu mút vào, hai chân trái phải kẹp giữa hai chân cậu làm cho cậu không cách nào nhúc nhích, một tay đè vai cậu, một tay khác cách áo sơ mi vuốt ve đầu nhũ nhạy cảm của cậu.

"Ư......" Hàn Mạc ngửa đầu muốn tách khỏi môi lưỡi của anh, nhưng Thiệu Văn Phong một tay đặt ở cổ cậu không để cho cậu né tránh, tay còn lại càng được voi đòi tiên từ vạt áo sơ mi của cậu duỗi vào.

"Cút xéo!" Hàn Mạc bị đầu ngón tay lạnh như băng của anh làm cho giật mình, giơ tay lên đẩy anh ra.

Lau miệng môi, cậu trừng mắt nhìn về phía người đàn ông cách 1 bước, chưa hết giận, lại dùng sức lau lau miệng.

"Muốn động dục thì tìm tiểu tình nhân của anh đi, tôi không có thời gian bồi anh." Cậu chỉnh xong quần áo đẩy người đàn ông ra muốn vào trong nhà, đáng tiếc cánh tay bị người đàn ông túm được.

Quay đầu, sắc mặt Hàn Mạc bất thiện nhìn Thiệu Văn Phong, đang suy nghĩ mình có thể quạt anh ta một cái tát để xả giận hay không.

"Cục Cưng, em đều có phản ứng rồi, có phải Tống Tân Kế không chăm sóc em tốt hay không?" Khơi khóe miệng cười xấu xa, Thiệu Văn Phong giơ tay lên ôm cậu vào trong ngực, sáp tới khẽ cắn bên tai cậu, vừa cắn còn vừa lẩm bẩm, "Em cúi đầu xem xem, em có phải dựng lều rồi hay không?"

Sắc mặt Hàn Mạc đỏ bừng, cảm giác tê tê dại dại từ lỗ tai truyền tới sống lưng, cậu bản năng theo tiếng Thiệu Văn Phong rũ mắt xuống nhìn, cáu xấu hổ từ trong cổ họng càu nhàu một tiếng, khuỷu tay hướng về sau đụng vào bụng người đàn ông, giơ tay lên bộp một tiếng vung vào trên khuôn mặt tuấn tú của Thiệu Văn Phong.

"Sss, sướng!" Mặc dù đau, nhưng Hàn Mạc lại cực hài lòng, rốt cục có thể cho tên tra này một cái tát. Cậu nhu nhu tay, cổ nghển lên hừ cười, "Ơ, Thiệu tổng, trên mặt chim này của ngài sao lại xuất hiện ngũ chỉ sơn chứ, chậc chậc, quá ảnh hưởng khí thế của ngài."

Thiệu Văn Phong giơ tay lên sờ sờ má nóng rát, bán híp mắt nhìn Hàn Mạc, thấy dáng vẻ dương dương đắc ý kia của cậu thì tức cười, một cái kéo cánh tay cậu liền lôi trở lại, ngón tay hung hăng nhéo mặt cậu, anh ghé sát cơ hồ cùng cậu chóp mũi đụng chóp mũi, nhiệt khí hô hấp phun trên mặt Hàn Mạc, cậu giơ tay rũ trên vai Thiệu Văn Phong, đáng tiếc nam nhân tùy ý cậu đánh chính là không buông tay.

"Đau quá, anh buông ra!" Mặt đều bị nhéo thay đổi hình dạng, Hàn Mạc bị ép dẩu môi thành hình bầu dục gào thét, mắt nhìn chằm chằm Thiệu Văn Phong đều đang bốc lửa.

"Đau? Vừa nãy không phải còn rất đắc ý?" Sáp qua hôn bẹp lên môi cậu, Thiệu Văn Phong còn lưu manh liếm liếm hàm răng cậu, "Khuôn mặt này của em hiện tại thật nhiều thịt, nhéo cảm giác không tệ."

Lời này làm cho Hàn Mạc thiếu chút nữa xù lông, nếu không phải bởi vì tư thế hiện tại không đúng lắm trên người cũng không dám quá dùng sức sợ giãy rách vết mổ trên bụng, chỉ sợ cậu đã sớm nhấc chân đạp Thiệu Văn Phong.

"Thiệu Văn Phong con mẹ anh có phải đàn ông hay không, anh buông tôi ra!" Hàn Mạc cào cánh tay anh, khớp xương ngón tay đều hiện trắng, có thể thấy được cậu bao dùng lực.

Thiệu Văn Phong buông tay ra híp mắt nhìn cậu, thấy Hàn Mạc lui về sau một bước cùng mình giữ một khoảng cách cũng không cảm thấy tức giận, chỉ là mang theo ý cười tính toán từ đầu đến chân đánh giá cậu, sau đó khơi mi, "Con đâu? Ôm tới tôi xem xem, đưa bao lì xì cho nó."

"Khỏi cần khách khí, tôi không thiếu chỗ tiền kia của anh." Hàn Mạc lấy tay xoa hai má bị anh niết đau, hừ lạnh một tiếng.

Cậu cũng không dám để cho Thiệu Văn Phong gặp tiểu bảo bối, con trai nhà cậu mặc dù lớn lên có một phần giống mình, nhưng một phần lại giống Thiệu Văn Phong, nhất là tướng mạo, kiêm chức là phiên bản thu nhỏ của Thiệu Văn Phong.

Đừng nói là cậu có thể nhìn ra, đoán chừng Thiệu Văn Phong nếu nhìn thấy tiểu bảo bối một cái là có thể đoán được giữa bọn họ là có quan hệ máu mủ. Cậu còn không muốn tìm phiền toái cho mình, mặc dù cái phiền toái lớn này đã tìm tới mình.

Thiệu Văn Phong liếc nhìn cửa phòng bị cậu chặn, bên trong im ắng không nghe thấy có tiếng gì khác, anh nghiêng mặt nhìn về phía Hàn Mạc, khơi mi, "Cục Cưng, nơi này là nhà của Tống Tân Kế?"

"Đúng, có vấn đề gì?" Hàn Mạc rụt chân lại, phòng bị nhìn anh.

Nếu như lát nữa Thiệu Văn Phong muốn cưỡng ép vào nhà, cậu liền liều mạng. Cùng lắm thì vết mổ rách ra lại vá lại, dù sao cậu cũng không có ý định muốn sinh lần hai, không để cho đại phiền toái này nhìn thấy tiểu bảo bối mới là chủ yếu nhất.

Bật cười nhìn dáng vẻ như lâm đại địch của cậu, Thiệu Văn Phong lui về sau một bước xòe tay ra biểu thị mình không bá đạo muốn tự tiện xông vào nhà dân như vậy, anh là công dân tốt tuân thủ pháp luật.

"Tôi muốn hảo hảo nói chuyện với em một chút, có thể hay không?" Anh không phải quá rõ ràng loại lực hấp dẫn Hàn Mạc đối với mình rốt cuộc thuộc về tình cảm gì, nhưng có một điểm anh phải thừa nhận, chỉ cần nhìn thấy Hàn Mạc anh liền sẽ máu sói sôi trào, anh liền muốn đè cậu dưới thân, hung hăng làm cậu.

Đây là cảm giác chưa từng xuất hiện qua đối với ai, nếu như nhất định muốn tìm lý do cho mình, e rằng anh chỉ có thể nói là thích thân thể của Hàn Mạc, hoặc là nói thành anh đối với thân thể Hàn Mạc mê muội, về phần Hàn Mạc người này...... Xin lỗi, thời gian bọn họ ở chung quá ít, nói thích có chút gò ép.

Hàn Mạc cau mày, cậu đã ý thức được nếu như một mình nói chuyện với Thiệu Văn Phong cuối cùng phát triển thành cái dạng gì dùng gót chân cũng có thể nghĩ ra được, nhưng cậu lại không tự chủ được gật đầu, vừa bước một bước lại nghe thấy thanh âm của Tống Tân Kế phía sau.
"Tiểu Hàn, mày mở cửa làm gì thế, thân thể mày không thể thổi gió lạnh." Bởi vì Hàn Mạc cản trở, y không nhìn thấy Thiệu Văn Phong, sau khi từ phòng ngủ đi ra ngoài tới phòng ngủ của Hàn Mạc, cầm áo khoác tới đây.

Bất quá động tác của y Thiệu Văn Phong nhưng lại nhìn rõ ràng, anh khơi lông mày nhìn sắc mặt Hàn Mạc đổi tới đổi lui, nụ cười khóe miệng càng nứt càng lớn, anh hơi nghiêng người về phía trước tiến tới bên tai Hàn Mạc, nhẹ giọng rầm rì, "Hóa ra bọn em chia phòng ngủ a."

Một chữ "a" cuối cùng của anh mượn âm dài, càng khiến cho Hàn Mạc trong lòng run rẩy một cái.

Xong đời, cậu biết người đàn ông này bắt đầu triệt để hoài nghi quan hệ của cậu và Tống Tân Kế, trước kia cõ lẽ nói anh không tin, nhưng dù sao bọn họ ở cùng một chỗ lâu như vậy cũng không phải Thiệu Văn Phong không tin, nhưng hiện tại không giống.

Nhìn Tống Tân Kế một thân đồ ngủ dáng vẻ rõ ràng là vừa ngủ trưa một giấc, Thiệu Văn Phong biết, Hàn Mạc và Tống Tân Kế hai người nhiều nhất cũng chính là bạn tốt mà thôi.

Hiểu biết này làm cho tâm tình anh trong nháy mắt biến thành vô cùng tốt, cái tát vừa nãy bị Hàn Mạc đánh vẫn còn giữ lại một mảng dấu hồng hồng trên khuôn mặt, nhưng cái này cũng không tính là gì, anh câu khóe miệng ha ha cười không ngừng, hướng về phía Tống Tân Kế đã đứng phía sau Hàn Mạc chào hỏi.

"Hi, lại gặp mặt rồi."

Mấy con sâu ngủ còn dư lại của Tống Tân Kế lập tức chạy sạch sẽ, y sửng sốt, gật gật đầu nhìn Thiệu Văn Phong mỉm cười, "Xin chào, Thiệu tiên sinh."

"Không phải bảo em nghỉ ngơi nhiều sao, nhanh mặc lên." Choàng ác khoác cầm trong tay lên vai Hàn Mạc, y nhìn Thiệu Văn Phong một cái, cười, "Thiệu tiên sinh là đi ngang qua?"

Lời này của y chỉ là nói thừa, đi ngang qua thế nào cũng không thể rẽ tới nhà y.

Thiệu Văn Phong mặt mang theo nụ cười, mắt thẳng tưng nhìn chằm chằm đỉnh đầu Hàn Mạc, cắn răng nặn ra mấy chữ.

"Tôi tới tìm Hàn mạc, anh đã ra ngoài thì phiền anh chăm sóc con cậu ấy." Duỗi tay lôi kéo quay đầu rời đi.

Hàn Mạc bị anh kéo loạng choạng một cái, hất hất tay càng bị nắm chặt hơn, cậu đành phải quay đầu nhìn về phía Tống Tân Kế, "Giúp em nhìn tiểu bảo bối."

Tống Tân Kế há miệng, cuối cùng chỉ có thể gật gật đầu.

Y không có biện pháp đi can thiệp vào cuộc sống của Hàn Mạc, bởi vì hai người chỉ là bạn tốt, cho nên y chỉ có thể trơ mắt nhìn Hàn Mạc bị Thiệu Văn Phong kéo vào thang máy, sau đó biến mất trong tầm mắt của y.
"Anh rốt cuộc muốn mang tôi đi đâu!" Hàn Mạc nhíu nhíu mày nhìn anh, cửa thang máy vừa mở ra liền cảm giác được lạnh, thân thể không tự chủ được run rẩy một cái.

Thiệu Văn Phong vốn là lôi kéo cậu sải bước đi ra ngoài, nhưng bởi vì cảm giác được run rẩy thân thể cậu dừng bước lại buông tay cậu ra, dưới ánh mắt khó hiểu của Hàn Mạc cởi áo khoác lông dê trên người xuống quấn lên người cậu, khom lưng hai cánh tay kéo một cái, trực tiếp ôm ngang cậu lên.

"Làm cái gì?" Hàn Mạc bị quần áo bao lại toàn bộ, quần áo của người đàn ông rất to rất dài, cơ hồ phủ cả bắp chân cậu.

"Đàng hoàng chút, em không phải lạnh sao." Thiệu Văn Phong nhìn dép lông nhung cậu đi, bước nhanh đi tới chỗ xe mình đậu.

"......" Sửng sốt một chút, Hàn Mạc mím môi không nói, người đàn ông này cư nhiên còn lo lắng cậu lạnh? Hừm! Coi như anh có chút lương tâm.

Cậu xoay đầu đi không nhìn Thiệu Văn Phong, chỉ là khóe mắt vẫn lén lún liếc cằm người đàn ông, hít hít mũi nhỏ giọng hừ hừ, oán thầm lẩm bẩm, cha anh ta nhất định là người nước ngoài, thằng cha này thoạt nhìn rất đẹp trai, cho dù cậu là đàn ông không thừa nhận cũng không được, tướng mạo Thiệu Văn Phong rất tuấn tú, cho dù hiện tại nửa mặt hơi sưng cũng rất đẹp trai.

Nghĩ như vậy, phì một tiếng cười khẽ ra ngoài, cậu ho khan quay đầu không nhìn người đàn ông.

Thiệu Văn Phong liếc cậu một cái, mở cửa xe bỏ cậu vào ghế sau, sau đó xoay người đi lái xe vào gara ngầm của tiểu khu, tìm chỗ góc ánh sáng mờ dừng lại.

"Cười cái gì? Có phải cảm thấy nửa mặt tôi sưng cũng đặc biệt đẹp trai?" Tắt máy, anh quay đầu nhìn về phía Hàn Mạc, khơi khóe miệng nhìn cậu.

Hàn Mạc thoải mái gật đầu, đối với hành động người đàn ông còn có thể quan tâm lái xe tới gara ngược lại có chút cảm động, ít nhất cậu lát nữa không cần lại bị người đàn ông ôm đưa về nhà.

"Anh muốn nói gì thì nói." Hàn Mạc gẩy hai cái áo giải thoát mình ra ngoài, chỉ bất quá vẫn là phủ áo khoác trên người mình.

Dù sao xe cũng dừng bên ngoài lâu như vậy, cho dù mở điều hòa cũng sẽ có chút lạnh.

Thiệu Văn Phong híp mắt nhìn nhìn cậu, từ vị trí lái chuyển xuống ghế sau chen chúc cùng cậu.

"......" Nhìn động tác người đàn ông ôm mình trong ngực, thân thể Hàn Mạc căng chặt, sau đó từ từ buông lỏng tựa vào trước ngực anh.

Thiệu Văn Phong hôn hôn đỉnh đầu cậu, bàn tay to ở dưới quần áo nhẹ nhàng sờ sờ bụng cậu, thanh âm mang theo trầm thấp và khàn khàn mở miệng hỏi cậu, "Cho tôi sờ sờ vết thương được không?"

Lời là hỏi như vậy, nhưng ta đã kéo áo sơ mi cậu ra, dọc theo eo cậu sờ tới giữa.

Hàn Mạc ngây ngốc một chút, sau đó vội vàng giơ tay lên đè lại anh không để cho anh hành động.

"Anh muốn nói chính là cái này?" Chính cậu cũng không dám nhìn vết mổ kia, mỗi lần nhìn đều sẽ nghĩ tới đau đớn khó nhịn lúc đó, cộng thêm đầu sỏ gây tội này.

Thiệu Văn Phong khẽ cười một tiếng, một tay kéo hai tay cậu ra, một tay nhẹ nhàng dọc theo vết thương gồ ghề du tẩm, dẫn tới thân thể Hàn Mạc run lên.

"Thả lỏng chút, tôi không làm gì khác." Cúi đầu hôn bên gáy cậu, Thiệu Văn Phong nói thì nói vậy, nhưng bàn tay to ấm áp kia lại dán ở bụng cậu qua lại hoạt động.

"Ưm......" Khô nóng trên thân thể làm cho Hàn Mạc có chút hốt hoảng, trong cổ họng không tự chủ hừ ra tiếng.

"Cục Cưng......" Nhẹ nhàng gặm cắn xương quai xanh của cậu, một tay duỗi vào trong quần lót Hàn Mạc cầm lấy bộ vị đã bán cương kia, một tay sờ sờ ngực cậu, nhẹ nhàng đè ấn đầu nhũ của cậu.

Thân thể Hàn Mạc đặc biệt nhạy cảm, hoặc là nói chỉ cần đụng phải Thiệu Văn Phong cậu liền sẽ trở nên nhạy cảm, lúc này, cậu đã vứt bỏ giãy dụa, tính toán chút, đã là tình huống như vậy, vậy thì hưởng thụ một lần, dù sao cậu cũng cấm dục khoảng 1 năm rồi, cần phóng thích chút......

Nghĩ như vậy, Hàn Mạc giơ tay lên chủ động kéo thấp cổ người đàn ông, sau đó sáp mặt tới gần đôi môi mỏng của người đàn ông.

Chương 19

Edit + Beta: Vịt

Cho dù ghế sau của chiếc xe này rộng hơn rất nhiều, nhưng hai người đàn ông trưởng thành chen chúc ở chỗ ngồi phía sau cũng không có cách duỗi dài tay chân.

Quần Hàn Mạc đã bị Thiệu Văn Phong rút ra, áo sơ mi cũng cuộn tới trước ngực, lộ ra vết mổ được khâu lại kia, vết mổ vừa khép lại vẫn là thịt non màu hòng, Thiệu Văn Phong nheo mắt lại nhìn hồi lâu, ma xui quỷ khiến vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm một cái.

Hàn Mạc khẽ run rẩy, tư thế cưỡi ngồi trên đùi anh suýt nữa sụp đổ, thân thể ngửa về phía sau đưa bụng về phía trước, Thiệu Văn Phong câu khóe miệng hai tay túm lấy eo cậu đỡ cậu, đầu lưỡi mềm mại nhưng thô ráp ấm áp giống như liếm kem theo vết sẹo từ dưới lên trên liếm qua, đôi mắt kia lại ngẩng lên cùng mắt Hàn Mạc rũ xuống nhìn nhau.

"Đau không?" Nhẹ nhàng hôn vết thương nhô ra, thanh âm Thiệu Văn Phong mang theo khàn khàn, một tay ôm eo lưng cậu, một tay theo cổ cậu dời xuống, dùng tay đè ấn hoa cúc làm cho anh nhung nhớ đã lâu.

Hàn Mạc lung tung lắc đầu, cậu không rõ ràng Thiệu Văn Phong hỏi chính là vết thương có đau hay không hay là hoa cúc có đau hay không, dù sao cậu lúc này đã cao cao vểnh lên hướng về phía cằm Thiệu Văn Phong, vừa nãy lúc được người đàn ông liếm bụng bộ vị dựng lên đã đụng vào trên môi người đàn ông, xúc cảm mềm mại làm cho thân thể cậu khẽ run rẩy.

Thiệu Văn Phong đưa lưỡi ở chỗ động nhỏ chảy nước miếng liếm liếm, câu khóe miệng cười xấu xa, đầu lưỡi linh hoạt từ đầu liếm thẳng tới rễ, sau đó ở chỗ bụng dưới bởi vì sinh mổ mà cạo lông lưu luyến.

"Ư......" Hàn Mạc lắc lư hạ thân biểu thị bất mãn, cau cau mày nhìn anh, "Ngứa......" Ngón tay trong thân thể đang từ từ di động, cậu không thoải mái mím môi, cảm thụ được di động của ngón tay.

Tìm được điểm mẫn cảm sẽ làm cho Hàn Mạc phát điên kia, Thiệu Văn Phong ý xấu lách qua, đè ấn vách thịt mềm mại xung quanh, khơi lên dục vọng của cậu.

"Ưm ưm......" Cắn hàm răng, Hàn Mạc trợn mắt nhìn anh, hai tay chống trên bả vai anh ưỡn ưỡn mông tránh né ngón tay ở trong cơ thể mình chung quanh ấn loạn cũng không ấn tới trên điểm đó, bất mãn dẩu môi.

"Cục Cưng, có phải muốn anh hay không?" Hướng về phía bộ vị ưỡn cao khóe miệng nhẹ nhàng thổi một hơi, nhìn chỗ đia lắc lư, nở nụ cười.

Há mồm ngậm lấy, nuốt vào, phun ra, Thiệu Văn Phong thêm vào hai ngón tay ở trong động hoa cúc của cậu, áp sát sau đó dùng lực đè lại điểm mẫn cảm nhô ra kia, bên tai lập tức nghe thấy được tiếng tên rỉ kinh sợ của Hàn Mạc.

"A~! A a ~~!" Bộ vị bị nam nhân ngậm trong miệng kích động bắn ra tinh dịch, Hàn Mạc lắc lư thắt lưng ở trong miệng anh co rút.

Thiệu Văn Phong ấp úng ho khan, thiếu chút nữa bị tinh dịch cậu đột nhiên phun ra trong cổ họng sặc tới, thứ dính sền sệt mằn mặn kia vẫn là lần đầu tiên anh ăn vào.

Má Hàn Mạc đỏ ửng, cúi đầu nhẹ nhàng thở dốc, sau khi nhìn thấy dáng vẻ nam nhân câu lên khóe miệng cười khẽ, khóe mắt còn mang theo nước mắt lúc nãy kích tình tạo thành, bộ dáng yêu mị không thôi.

"Ăn ngon không?" Cậu vểnh mông xuống đem mình rút ra khỏi khoang miệng anh, sáp tới vươn đầu lưỡi ra liếm chóp mũi nam nhân.

"Ừm!" Vừa mới dứt lời, ngón tay nam nhân ở tỏng cơ thể cậu liền đặt trên điểm mẫn cảm mãnh liệt ấn, Hàn Mạc khó chịu thân thể muốn né tránh, nhưng lại bị nam nhân ý xấu túm lấy.

Tinh dịch trong lòng bàn tay toàn bộ đều vẽ loạn trên vị trí đã sớm trướng gắng gượng đứng thẳng của mình, Thiệu Văn Phong một bên hôn môi Hàn Mạc, một bên dùng bộ vị cọ sát hoa cúc khẽ nhúc nhích của cậu.

"Ư ~" Từ trong mũi hừ nhẹ, Hàn Mạc đung đưa khe mông dùng hoa cúc phun ra tiểu đầu của anh, lại bị nam nhân nôn nóng động thân về phía trước một cái xâm chiếm ruột.

"A~!" Ngửa đầu lên, thanh âm Hàn Mạc mang theo ngọt dính, mang theo vui sướng.

"Cục Cưng, sướng không?" Hai tay án lấy eo cậu, dùng sức hướng phía trước nâng cao eo, tốc độ đều đều lực độ dũng mãnh. Trán Thiệu Văn Phong mang theo mồ hôi nhỏ mịn, đoán chừng là nghẹn.

"A~! Sướng, anh nhẹ chút ~!" Hàn Mạc bị anh đỉnh thiếu chút nữa đụng vào mui xe, chỉ có thể cúi người gục trên bả vai nam nhân, nhưng như vậy liền càng thêm hợp tâm ý nam nhân, lực độ đỉnh lộng càng lớn.

"Đau, chậm chút ~!" Ồ ồ thở dốc, Hàn Mạc há mồm muốn cắn ở xương quai xanh nam nhân, lực độ rất lớn.

"Ssss, Cục Cưng, em thật đúng là miệng lưỡi bén nhọn." Một tay vây quanh eo cậu, Thiệu Văn Phong khẽ ngửa đầu mút lấy đầu nhũ của cậu, vừa vặn đầu nhũ ở trong miệng anh chưa được hai cái đã cứng.

"Ưm ưm ~ Nhẹ chút ~" Ưỡn ngực đưa mình vào trong miệng anh, Hàn Mạc lắc mông phối hợp động tác của anh, cậu bán híp mắt nhìn về phía Thiệu Văn Phong, đưa tay kéo tay còn lại của anh phủ trên bụng mình, "Đau ~"
Cậu giống như đang làm nũng nhẹ giọng rầm rì, nửa dẩu miệng nhìn về phía Thiệu Văn Phong.

"Bụng đau?" Bàn tay ấm áp nhẹ nhàng xoa bóp bụng cậu, anh rũ mắt nhìn xuống chỗ vết thương, lại giương mắt nhìn Hàn Mạc, mang theo ý cười ngẩng đầu hôn hôn cằm cậu, "Bằng không tự em động?"

Hàn Mạc nhíu nhíu mày dẩu miệng lắc đầu, tư thế như vậy rất mệt.

Thiệu Văn Phong thở dài, ôm lấy cậu rút ra xa thân thể cậu, nhìn ánh mắt không giải thích được của Hàn Mạc cười một tiếng, sáp tới hôn khóe miệng cậu thì thầm, "Không làm nữa."

"Vậy tôi làm sao đây." Hàn Mạc bĩu môi không hài lòng trừng anh, mình bây giờ nửa vời làm sao đây.

Về phần Thiệu Văn Phong...... Xin lỗi, anh hiện tại không có nhiều tâm tình như vậy để ý tới.

"Em không phải đã ra một lần?" Ôm ngang cậu vào trong ngực, Thiệu Văn Phong giơ tay lên bộ vị lại lần nữa đứng thẳng của cậu, nhẹ nhàng trên dưới tuốt động.

"Ưm ~!" Hàn Mạc ngửa đầu đưa tay cầm bộ vị của Thiệu Văn Phong, mặc dù cậu không thường bắn súng lục, nhưng không có nghĩa là cậu không biết.

"Cục Cưng, em nếu như bất động sẽ tốt hơn." Thiệu Văn Phong hít sâu một cái bình phục nóng nảy trong cơ thể, nhưng tay Hàn Mạc lại làm cho dục vọng mình thật vất vả hơi đè xuống càng dâng lên.

"Ư ~!" Gật gật đầu Hàn Mạc buông tay ra tựa vào trong lồng ngực anh hưởng thụ chăm sóc của người đàn ông, cảm giác kia thật sự cực tốt.

Có thể là nguyên nhân đã cấm dục hơn nửa năm, thời gian Hàn Mạc bắn lần 2 cũng không phải rất dài, cậu ảo não nhíu nhíu mày, giơ tay lên cầm tay nam nhân giật giật, hít sâu một hơi.

"Ưm...... Cảm ơn." Cậu mang theo ý cười quay đầu nhìn về phía người đàn ông biểu tình có chút cứng ngắc, đè ép thứ cứng thẳng dưới mông làm cho tâm tình cậu đặc biệt tốt.

"......" Thiệu Văn Phong hít sâu một cái chậm rãi phun ra, ôm cậu dùng lực cọ cọ.

Anh không biết mình vì cái gì sẽ đè xuống dục vọng nóng nảy này, nhưng vừa nãy lúc Hàn Mạc mang theo biểu tình ủy khuất với mình, trong lòng anh nhưng lại trong nháy mắt không có ý nghĩ muốn tiếp tục giải quyết thân thể khô nóng.

Giật giật thân thể mặc quần vào, lại kéo xong quần lót, Hàn Mạc quay đầu nhìn nam nhân khơi mi, "Anh đây là đau lòng tôi?"Thiệu Văn Phong mím môi, đôi mắt đen láy kia nhìn thẳng con ngươi Hàn Mạc, ảnh ngược rõ ràng trong đó hiện ra dáng vẻ lúc này của anh.

Trong nháy mắt cảm giác khó chịu đánh úp lên não, anh giơ tay thuận tóc, biểu tình lúc nãy của anh cư nhiên thật sự là mang theo thừa nhận, liền gật đầu.

Hàn Mạc chớp mắt, sắc mặt trong nháy mắt u ám xuống, giơ tay lên mở cửa xe xuống xe, quay đầu nhìn về phía Thiệu Văn Phong, "Thiệu Văn Phong, Hàn Mạc tôi còn chưa đê tiện tới mức yêu đương vụng trộm với anh."

Xoay tay đóng sầm cửa xe phát ra một tiếng ầm, Hàn Mạc hừ lạnh một tiếng đi về phía thang máy.

Cậu thật sự thiếu tâm nhãn rồi, vừa nãy cư nhiên còn bởi vì cách làm của người đàn ông cảm thấy cảm động, thật sự con mẹ nó đê tiện!

Thiệu Văn Phong thở dài nhìn bộ vị bán cương bại lộ trong không khí của mình cười khổ lắc đầu, giơ tay lên sờ sờ chỗ xương quai xanh bị Hàn Mạc một ngụm cắn đến bây giờ vẫn mơ hồ đau, cười càng khổ sở.

Hỏng bét, khả năng có một số việc đã vượt ra khỏi buồn nôn anh có thể khống chế, loại cảm giác này anh cũng không thích.

Ngửa đầu khó chịu tựa vào lưng ghế, Thiệu Văn Phong nhắm mắt lại cũng không mặc quần, nơi này khuất âm u không ai sẽ chú ý, bằng không anh nhất định sẽ lên đầu đề báo xã hội ngày hôm sau.

Hàn Mạc mặt lạnh về nhà, vào cửa nhìn thấy Tống Tân Kế còn cười cười, chỉ là cười có chút gượng gạo vô lực.

"...... Mày......" Tống Tân Kế nhìn dáng vẻ cậu liền biết nhất định là cùng Thiệu Văn Phong làm cái gì đó, nhưng y cũng chỉ có thể nhíu mày há miệng, lời còn dư lại sau khi nhìn thấy bóng lưng Hàn Mạc trực tiếp đi vào phòng ngủ nuốt xuống.

Hàn Mạc nhìn con trai ngủ trên giường, hít hít mũi đi tới nhoài bên người tiểu bảo bối, đưa tay sờ sờ gương mặt thịt núc ních của nhóc, lại sáp tới hôn hôn, lúc này mới rầm rì lẩm bẩm, "Con trai, ba ba bị bắt nạt, còn là bị ba ba khác của con bắt nạt, chờ con sau này lớn lên phải nhớ báo thù giúp ba ba."

Bĩu bĩu môi, cậu lật người nằm ở nơi đó đắp chăn, khô nóng trong thân thể đã được hồi phục, nhưng trong lòng lại không ngăn được sợ hãi.

Cậu không rõ ràng mình vừa nãy tại sao hành động tức giận như vậy đối với Thiệu Văn Phong, nhưng cậu biết, hết thảy phát sinh hôm nay là cậu một tay tạo thành, nếu như cậu có thể cự tuyệt lời mời của Thiệu Văn Phong, cũng sẽ không xảy ra loại chuyện này.

Dùng má cọ cọ gối, cậu xê dịch thảm của tiểu bảo bối ôm nhóc vào trong ngực, mệt mỏi ngáp, mắt nhìn tiểu bảo bối trong ngực chớp chớp, tới lúc từ từ khép lại, cậu rất buồn ngủ......"

Điện thoại của Thiệu Văn Phong sau khi vang lên lần thứ 4 rốt cục được anh nhận, bên kia điện thoại quả nhiên là tiếng gào gấp của Ngải Văn truyền đến, "Boss, cứu mạng!"

Anh thở dài giơ tay lên nhìn nhìn thời gian, anh dã ở trong gara ngầm này ngẩn người hơn 1 tiếng.

"Nói."

Ngải Văn sửng sốt một chút, hắn lâu lắm rồi không nghe qua thanh âm boss lãnh khốc như thế, hình như kể từ sau khi về nước phát triển chưa từng nghe thấy.

"Boss, anh nhanh về công ty chút đi, anh nếu không về thằng ngu kia khẳng định sẽ phiền chết tôi, van cầu anh mau về đi." Nhìn người đàn ông ngồi bên ngoài phòng làm việc, Ngải Văn khóc không ra nước mắt.

Tại sao mỗi lần boss hoa tâm nhà hắn rước phiền toái đều muốn hắn tới xử lý? Hắn chỉ là phó tổng mà thôi, không phải là bà mẹ già a!!

Thiệu Văn Phong mặt lạnh hừ một tiếng, thuận miệng nói: "Cho hắn tiền đuổi đi, không có chuyện gì đừng phiền tôi."

Nói xong cúp điện thoại ném sang một bên, anh xoay đầu qua nhìn về phía cửa thang máy, vừa nãy Hàn Mạc đi quyết tuyệt như vậy, ngay cả đầu cũng không quay sang nhìn một cái.

"Tao đúng là điên mà." Lau mặt, anh nâng eo xách quần lên đổi tới vị trí tài xế lái xe rời đi, anh phải uống hai chén, tình huống như vậy thật sự không trong phạm vi anh có thể khống chế, anh có chút sợ hãi.

Chương 20

Edit + Beta: Vịt

Hàn Mạc nằm nhoài trên giường, nhíu nhíu mày hí hoáy điện thoại.

"Tiểu Hàn, anh có lời nói với mày." Tống Tân Kế gõ cửa phòng, khơi mi với cậu.

"Hừm?" Hàn Mạc quay đầu nhìn y, nằm nhoài chỗ đó không dậy. Ngược lại tiểu bảo bối nằm bên cạnh cậu mở cái miệng nhỏ nhắn phát ra tiếng i i a a, giống như là đang đáp lại thanh âm Tống Tân Kế vậy.

"Bảo bối của cha nuôi, xem xem răng mọc thế nào rồi?" Tống Tân Kế cười sáp tới niết niết mặt tiểu bảo bối, tới gần nhìn nhìn lợi non mềm của nhóc, trên lợi đã mọc ra hai cái răng sữa nhỏ trắng trắng.

"Em cảm thấy tiểu bảo bối có phải lớn quá nhanh? Trên sách đều nói khoảng 6 tháng mới bắt đầu mọc răng, nó mới 4 tháng." Hàn Mạc sáp tới dựa vào vai Tống Tân Kế cọ cọ mặt, ngáp.

"Không sao, bảo bối không thiếu canxi thân thể tốt, nào có mấy đứa nhỏ từ bé đã chưa từng bị bệnh, thân thể con trai mày khỏe mạnh." Nghiêng đầu qua nhìn cậu, ôm tiểu bảo bối lên cầm nước đường qua đút cho nhóc.

"Anh có phải muốn nói chuyện anh sắp đi hay không." Hàn Mạc nghiêng người tựa vào trên vai y, nhíu mày.

Cậu kỳ thực rất luyến tiếc Tống Tân Kế, tính toán chút thời gian hai người ở chung cũng gần 1 năm, Tống Tân Kế giúp cậu nhiều như vậy, làm sao có thể một chút cảm giác cũng không có. Nhưng cậu rõ ràng, bọn họ chỉ có thể làm bạn tốt, làm anh em sắt (*), nhưng không cách nào làm người yêu.

((*) anh em sắt (thiết ca môn): chỉ những người bạn tốt có thể làm mọi việc vì nhau)

"Ừ, chuyến bay thứ 4 tuần sau, mày muốn về nhà sao? Hay là ở chỗ này?" Tống Tân Kế giơ tay lên sờ trán cậu, không có cảm giác sốt.

Hàn Mạc lắc lắc đầu, ngồi thẳng eo nhìn y, sau đó xuống đất cầm ví tiền lấy ra một tờ chi phiếu đưa cho y.

"Cho anh."

Tống Tân Kế liếc nhìn số tiền phía trên, mặt liền biến sắc, ngẩng đầu mang theo tức giận trừng mắt nhìn Hàn Mạc, nếu như không phải tiểu bảo bối trong ngực y đang uống nước đường, chỉ sợ y sẽ kích động đứng lên.

"Mày có ý gì?"

Hàn Mạc thở dài, cũng biết lúc cầm tờ chi phiếu này ra đều sẽ làm cho Tống Tân Kế nổi giận, trước kia lúc vừa vào nhà y đã muốn đưa cho y, kết quả mấy lần đều để cho Tống Tân Kế chuyển đề tài, lúc con mới ra đời cậu cũng muốn đưa, sau đó lại bị thằng cha này pha trò chuyển đề tài, hôm nay tiền này nói gì cũng phải đưa y.

Y biết điều kiện cuộc sống của Tống Tân Kế không tệ, ở trong nước coi như là đàn ông có chút của, vấn đề là nếu như đi nước ngoài nếu như không có đủ tiền y làm sao tiến hành nghiên cứu? Trông cậy vào học bổng của trường? Nói đùa gì vậy!

"Anh coi mày là bạn bè mới giúp mày chăm sóc mày, anh đối với mày có hảo cảm, mày đây là định dùng tiền đuổi anh?" Tống Tân Kế mặt lạnh, động tác trong tay nhẹ nhàng vỗ thân thể tiểu bảo bối, sắc mặt nhưng âm u.

"Anh có thể nghe em nói một câu không?" Hàn Mạc ngồi ở trên giường hai chân khoanh lại từ trong ngực y ôm tiểu bảo bối qua, để cho nhóc gục trên vai mình nhẹ nhàng vỗ sống lưng nhóc, nghe thấy tiểu bảo bối nấc mới đặt xuống ôm vào trong ngực.

"Tiền kia là dùng cho anh làm nghiên cứu, em biết anh một năm không đi làm cũng không có thu nhập, hơn nữa, em ở nhà anh 1 năm ăn của anh dùng của anh cũng không đưa sinh hoạt phí, trước kia đưa anh thì trở mặt, hiện tại vừa vặn, anh coi như em là làm đầu tư trước, chờ anh sau này học xong trở về lại cho con trai em đại hồng bao là được."

Cậu mang theo ý cười hơi hơi ngẩng đầu nhìn về phía Tống Tân Kế, thấy sắc mặt y vẫn không tốt không khỏi lật mắt trắng.

"Tống Tân Kế anh có phải cho rằng em không biết chuyện anh gạt em? Anh đừng nghĩ Hàn Mạc em đần như vậy, em rất cảm ơn anh giúp em giữ lại tiểu bảo bối, mặc dù lúc ấy sinh nhóc rất thống khổ, nhưng em hiện tại rất vui vẻ.

Còn có, chuyện của em và Thiệu Văn Phong không phải như anh nghĩ, hai bọn em lên giường em liền có thể yêu anh ta, em hiện tại nhìn thấy mỹ nữ vẫn sẽ hưng phấn, hiểu chứ? Cự tuyệt anh không phải bởi vì anh ta, cũng không phải bởi vì những người khác.

Em vẫn luôn cho rằng anh và Tống Tân Nghiệp, hai anh em bọn anh là bạn tốt nhất của em, cho nên em có thể nói với các anh những lời em không thể nói với người khác, em cũng có thể ở bên cạnh các anh triệt để thả lỏng, đừng thấy em làm giám đốc rất phong quang, kỳ thực không nhiều người phản ứng em."

Cậu nhún nhún vai, đặt tiểu bảo bối ở bên cạnh cầm gậy cao su mềm đặt trong bàn tay nhỏ của nhóc để nhóc nắm, đây là rèn luyện lực ngón tay cho nhóc.

Tiểu bảo bối nắm gậy cao su mềm quơ quơ cánh tay nhỏ, tay nhỏ cầm chặt chẽ.

"Tống Tân Kế, anh có phải cảm thấy em vũ nhục nhân cách của anh hay không? Còn cảm thấy anh chăm sóc em không phải mưu tính cái này? Em thật sự không có ý tứ gì khác, chính là muốn anh ở nước ngoài trải qua tốt chút, không cần có gánh nặng gì, đó là chi phiếu 50 vạn, nhiều hơn em cũng không cho được." Cầm chi phiếu nhét vào trong ngực y, Hàn Mạc nghiêng đầu qua nghĩ nghĩ, hình như không có chuyện khác phải nói.

"Anh nếu như không cần?" Tống Tân Kế mặt không biểu tình nhìn cậu, trong lòng vẫn là không thoải mái.

"Không cần? Được a, anh nếu không cần cũng đừng nhận con em làm con nuôi." Cậu nói không có chút áp lực nào, biểu tình kia càng mang theo ý cười như ý.Tống Tân Kế há miệng không nói chuyện, nhìn cậu thở dài nhận chi phiếu.

"Con trai bảo bối ơ, nhanh cười cười với cha nuôi con, con sắp không nhìn thấy cha nuôi rồi!" Nằm nhoài trên giường đưa tay cầm chân nhỏ đầy thịt của nhóc, nhẹ nhàng quơ quơ.

Tiểu bảo bối duỗi chân nhỏ ú thịt đạp y, kéo tay y dùng sức đạp a đạp.

"Khà khà khà khà ~!" Tiểu bảo bối dường như có thể nhận ra Tống Tân Kế, toét cái miệng nhỏ phát ra tiếng cười khanh khách, hai má trắng trắng mềm mềm ú thịt mang theo chút mày hồng phấn, đầu ngón tay út không quy tắc tránh khỏi cái gãi.

"Moa ~" Tống Tân Kế cười cúi đầu hôn nhóc một ngụm, quay đầu nhìn về phía Hàn Mạc khơi mi, "Chi phiếu anh giữ, chờ sau này anh về cho con trai mày phần đại lễ."

Hàn Mạc buông tay, kéo hai cánh tay nhỏ của tiểu bảo bối nhẹ nhàng dùng sức, tiểu bảo bối duỗi duỗi chân, căng mặt cau cau lông mày nhỏ, mông nhỏ eo nhỏ đều đang dùng lực, tự mình cố gắng muốn ngồi dậy.

Rèn luyện cơ cổ của nhóc, lặp đi lặp lại nhiều lần như thế, cậu mới quay đầu nhìn về phía Tống Tân Kế nhìn chằm chằm cậu, không giải thích được khiêu mi.

"Anh có lời thì nói thẳng, em cho rằng anh đều sắp thân thiết giống cha em rồi, ít nhất coi như anh trai của em đi, còn có cái gì không thể nói." Kỳ thực địa vị của Tống Tân Kế trong lòng cậu cao hơn rất nhiều so với người đàn ông nhị hổ Tống Tân Nghiệp kia, cậu là con độc nhất, kể từ sau khi cha mẹ ly hôn chỉ đi theo cha Hàn cùng sống, cho nên đối với Tống Tân Kế, cậu càng ngày càng thân thiết, coi giống như người nhà.

Tống Tân Kế cũng đã sớm không có tâm tư kia, y không phải người để tâm vào chuyện vụn vặt, bằng không cũng sẽ không dễ dàng như vậy liền buông Dương Vũ thầm mến nhiều năm ra, cho nên hảo cảm lúc ấy đối với Hàn Mạc cũng sau khi biết hai người bọn họ không thể nào triệt để đổi tình cảm.

Bọn họ là anh em khác họ, y coi Hàn Mạc là em trai, Hàn Mạc coi y là anh trai. Cũng bất quá chính là không có nghi thức kết bái mà thôi.

"Vậy anh liền hỏi, mày cũng không thể gạt anh." Đưa tay nhẹ nhàng nâng lưng eo tiểu bảo bối, giúp nhóc ngồi dậy.

Tiểu bảo bối rất thích mấy hoạt động rèn luyện thân thể hàng ngày, mắt to tròn vo nhìn chằm chằm mặt Hàn Mạc, hơi chu miệng nhỏ, nhíu lông mày nhỏ tự mình dùng sức.

"Ừm, anh hỏi." Hàn Mạc gật gật đầu, cầm khăn giấy xoa xoa nước miếng khóe miệng tiểu bảo bối, nhéo mũi nhỏ của nhóc, "Con trai con bẩn quá."

Tiểu bảo bối mở cái miệng nhỏ lộ ra hai cái răng trắng nhỏ phía dưới, a a a đối với ngón tay cậu đóng đóng mở mở muốn cắn cậu.

Duỗi ngón tay vào miệng nhóc, lập tức, bẹp một cái bị cắn lên, một bên cắn một bên mút, Hàn Mạc bị dáng vẻ chu chu môi kia chọc khẽ cười ra tiếng.

Vỗ tay cậu xuống, Tống Tân Kế trừng cậu, "Răng nó vừa mới mọc, đầu ngón tay mày cứng như vậy sẽ cộm đau nó."

Hàn Mạc bĩu môi lấy ngón tay ra, kết quả rước lấy tiểu bảo bối bất mãn dẹt dẹt miệng, vành mắt trong nháy mắt đỏ lên, mở miệng liền muốn gào khóc."À à à, đây đây, cắn, dùng sức cắn." Lại bỏ đầu ngón tay vào miệng nhóc, tiểu bảo bối khép miệng lại hít hít mũi nhỏ, dùng răng nhỏ mài thịt mềm trên bụng ngón tay cậu.

Lật mắt trắng, Hàn Mạc bất đắc dĩ cười khổ nhìn Tống Tân Kế, "Tại em, đều tại em, ngày mai mua cho nó đồ nghiến răng đi."

"Anh không phải cho mày giáo trình dạy trẻ con rồi sao, mày dựa theo trên đó từ từ dạy nó là được, đừng nóng vội." Lời này nói xong tự y vui vẻ đi ra ngoài, vỗ vai Hàn Mạc ngẩng ngẩng cằm, "Mày ngược lại rất có kiên nhẫn."

"Em vẫn luôn rất có kiên nhẫn, đương nhiên, xem đối với ai." Lời này của Hàn Mạc nói ngược lại không sai, đối với con trai cậu cậu thực là kiên nhẫn mười phần.

Tống Tân Kế hừ một tiếng, đứng lên trở về phòng cầm vài cuốn sách đưa cho cậu, "Cho, có thời gian xem chút, bồi dưỡng tình cảm." Thấy cậu nhận lấy đặt qua một bên, y thở dài, rốt cục hỏi vấn đề trong lòng, "Anh quan tâm phát triển của mày và Thiệu Văn Phong."

Mặc dù mấy tháng này không thấy Thiệu Văn Phong xuất hiện, bất quá y biết, người đàn ông kia mỗi ngày đều gọi điện thoại gửi tin nhắn cho Hàn Mạc, nội dung là gì y không rõ. Bất quá nhìn biểu tình của Hàn Mạc y cũng có thể đoán được, hẳn không có chuyện gì làm cho cậu tức giận.

"Hai bọn em không có phát triển gì, anh cũng biết, anh ta chính là nam hoa tâm, em cũng không phải từ nhỏ đã thích đàn ông." Thân thể Hàn Mạc cứng một cái, sau đó bĩu môi.

"Vậy bọn mày là tình huống gì?" Nếu không nghe Hàn Mạc ngay mặt trả lời, mình e rằng đi cũng không an tâm.

Hàn Mạc chậc một tiếc, hít mũi, động tác ngược lại giống y tiểu bảo bối trước mặt cậu, Tống Tân Kế cười một tiếng, không hổ là hai cha con.

"Không có tình huống gì, anh ta ra nước ngoài rồi, nói là tổng công ty RS bên đó có mấy hợp đồng cần anh ta tự mình xem qua, chính là tán gẫu mỗi ngày đều làm cái gì, sau đó anh ta hỏi han tình huống thân thể tiểu bảo bối." Đối với Thiệu Văn Phong, Hàn Mạc kỳ thực cũng không biết mình là nghĩ như thế nào, cậu nếu nói cậu thích Thiệu Văn Phong? Cái đó không có khả năng, số lần hai người bọn họ gặp mặt một tay cũng có thể đếm được, mỗi lần gặp mặt đều phát triển thành thế nọ thế kia, điểm này Hàn Mạc đều không biết tại sao.

Nếu nói cậu không thích......

Được rồi, cậu thừa nhận người đàn ông kia rất có lực hấp dẫn, bằng không cậu cũng sẽ không cùng anh ta lên giường một lần hai lần ba lần, dù sao cậu cũng nghĩ không thông.

"Mày sẽ không một chút đã cong đi?" Tống Tân Kế có chút bận tâm, thật sự đừng cong.

"...... Cái này không có trong phạm vi suy nghĩ của em, tiểu bảo bối này là con anh ta, em cảm thấy anh ta cũng nên trong lòng rõ ràng, bằng không mỗi lần đều sẽ hỏi tình huống bảo bối hả? Đâu có mấy người lạ quan tâm con người khác thế."

Cậu thích trẻ con, không có nghĩa là mọi người đều thích. Cậu thấy, Thiệu Văn Phong cũng không giống như là một người thích trẻ con, hoặc là nói, không phải người tùy tiện quan tâm cảm thụ của người khác.

Người đàn ông kia quá bản thân quá bá đạo, lúc hai người bọn họ gặp mặt đa số là tên kia chiếm thượng phong.

Tống Tân Kế khơi mi gật gật đầu rất hiểu lời này của cậu, bạn nghĩ a, vạn nhất hai người bọn họ thật sự làm làm làm ra tình cảm, chậc chậc, vậy Thiệu Văn Phong thích làm cha, Hàn Mạc...... Bị ép cong.

Suy nghĩ một chút đã cảm thấy buồn cười, y giơ tay xoa xoa tóc Hàn Mạc, đồng tình nhìn cậu, "Chúc mày may mắn."

"...... Em cũng phát hiện, từ sau khi gặp phải Thiệu Văn Phong vận khí liền xui xẻo tới cực điểm, tên kia luôn là âm hồn bất tán." Hàn Mạc bất đắc dĩ cười khổ, cúi đầu nhìn về phía tiểu bảo bối há miệng nhỏ, sáp tới hôn bẹp một cái, "Con trai, tiểu sâu lười con, lúc này cũng có thể ngủ."

Kéo chăn qua đắp lên cho tiểu bảo bối, cậu giương mắt nhìn về phía Tống Tân Kế, "Yên tâm đi, em có chừng mực, đâu thể nào dễ dàng liền để con trai cho người ngoài nhìn thấy, chờ sau khi anh đi em liền về nhà, thời gian một năm cũng sắp đến rồi, nếu cha em lại không thấy em về e rằng sốt ruột bị bệnh tim."

Ông cụ gần đây mỗi ngày một cú điện thoại gọi tới, cậu sắp đỡ không được.

"Mày giải thích đứa nhỏ nhiều ra này thế nào?" Mặc dù Hàn Mạc khôi phục không tệ, nhưng vẫn có thể nhìn ra hơi mập, ánh mắt kia của ông cụ còn có thể không nhìn ra cháu trai giống ai? Cậu nói thế nào?

"Em nghĩ xong rồi, ở nước ngoài gặp mỹ nữ, tình đầu ý hợp chưa cưới đã sinh, kết quả cô ấy chết, để lại con trai cho em." Hàn Mạc nhún vai buông tay, cái này bao máu chó.

"......" Tống Tân Kế không nói gì nhìn cậu, ngược lại không có cách nào thổ tào, cái này cũng quá máu chó rồi.

__________________

Huhuuu các cô ưi có khi hè này chúng ta sẽ phải giảm số lượng chương thành 1c/1ngày or 1c/2 ngày rồi:(((( Tui vừa đăng ký học IELTS với xin đi làm thêm kím tìn mua son:(((((( chắc bận không phân thân được mất:(((( khoảng từ giờ tới hết tháng 7 thôi là tui lại trở về trạng thái thường ngày =))))

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau