THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Địa Chấn

Gần trăm người đồng thời phát lực, rốt cục đã khiến cho cửa sắt xuất hiện một tia buông lỏng.

- Dùng sức!

Bắp thịt trên hai tay của Vạn Lệ nhô lên, chân nguyên vận chuyển tới cực hạn, muốn thừa thế xông lên đẩy cửa ra.

Giang Thần đứng ở phía sau, thần thức không có cách nào xuyên thấu qua được cửa sắt, đồng thời hắn cũng phát hiện ra thứ cản trở đám người Vạn Lệ không phải là độ dày của cửa sắt hoặc là trọng lượng. Mà là bên trong cửa sắt có bố trí trận pháp.

Năm tháng vô tình, trận pháp đã không trọn vẹn, lực lượng của mọi người đang triệt để hủy diệt trận pháp.

Khi trận pháp mất đi hiệu quả, cửa sắt lộ ra lỗ hổng nho nhỏ.

Nương theo một tiếng động vang lên, cửa sắt tự động mở ra, người phía trước nhất đột nhiên không kịp chuẩn bị, té xuống mặt đất, một người trong đó tiến vào trong cửa sắt.

Hắn hú lên một tiếng quái dị, giống như phát điên chạy vào bên trong.

- Làm sao vậy? Bên trong có cái gì sao?

Phản ứng của hắn làm cho tất cả mọi người đều cảm thấy căng thẳng, ánh mắt tụ tập lên trên người hắn.

- Không, cái gì ta cũng không thấy rõ.

Chỉ có điều câu trả lời của hắn lại làm cho người ta không nói được lời nào, đều liếc mắt nhìn hắn một cái.

- Vậy ngươi kêu lên làm cái rắm à.

Vạn Lệ tức giận nói.

Người kia nở nụ cười ngượng ngùng, hắn nghe Giang Thần nói có khả năng bên trong sẽ giam giữ nhiều yêu ma hơn. Mà lúc này lại đột nhiên xông vào, bởi vì quá mức sợ hãi cho nên mới như vậy.

Nhìn bóng tối phía sau cửa sắt, bốn chi đội ngũ nhóm lửa lên, tiếp theo lớn mật nắm tay nhau, chậm rãi đi vào bên trong.

Cửa vừa mở ra, thần thức của Giang Thần đã phát huy ra tác dụng của nó.

Không gian phía sau cửa sắt, so với phòng khách còn trống trải hơn mấy lần, một loạt lao ngục dùng lan can sắt để tạo nên, bên trong là từng đầu yêu ma bị xích sắt cố định lên trên không trung.

Đúng như Giang Thần suy đoán, quáng động dưới lòng đất này không phải là di tích gì cả, mà là lao ngục dùng để giam giữ yêu ma.

Người của bốn chi đội ngũ phát hiện ra điểm ấy, cho dù rất mất mát, thế nhưng lập tức lại bị từng đầu yêu ma hấp dẫn.

Không biết đã bao nhiêu năm trôi qua, thế nhưng những yêu ma này còn chưa mục nát, vẫn bị treo ở trên kia không nhúc nhích, như mới vừa chết đi không lâu vậy.

- Thân thể của yêu ma chẳng khác nào từ sắt thép đúc mà thành, sẽ không dễ dàng mục nát, phải dùng ngọn lửa hừng hực đốt cháy mới được.

Giang Thần nói.

Chúng nhân như tham quan nơi này, bắt đầu thâm nhập vào bên trong.

Những yêu ma này không phải là cấp bậc Ma thần, nhìn qua giống như những đứa trẻ dị dạng, có chút yêu ma sau lưng còn mọc ra cánh.

- Đó là cái gì vậy?

Sa Lan tập hợp mọi người tiến vào lao ngục, tay ngọc chỉ vào bên trong, đồng thời còn dò hỏi Giang Thần.

Giang Thần đi qua, vừa nhìn qua thì hắn đã phát hiện ra hai tay của yêu ma gắn liền với một cái ống, ở phía dưới có một cái bồn đá.

- Ma huyết.

Giang Thần nghiêm nghị nói:

- Thân thể của yêu ma quá cứng rắn, không có cách nào phá hủy một cách đơn giản. Vừa vặn ma huyết và yêu huyết có công hiệu tương đồng với nhau, cho nên Chu Tước quốc đã bắt yêu ma đến đây, xây dựng lên một kho máu!

Những thứ này đều là thứ mà Giang Thần đọc được ở trong sách, ở trên quyển sách kia, bên trong vẽ ra tình cảnh tương tự như trong lao ngục này vậy.

- Thứ mà ngươi biết thực sự rất nhiều đó.

Cái nhìn của Sa Lan đối với Giang Thần đã có thay đổi, ánh mắt nhìn hắn đã nhu hòa đi không ít.

Chẳng biết vì sao, Văn Tâm nhìn thấy chuyện này lại có chút khó chịu.

- Đáng chết, đây chính là một cái lao ngục rách nát, căn bản không có bảo vật nào cả!Vạn Lệ chửi ầm lên, lúc này mọi người đã gần như sắp đi đến phần cuối, không hề phát hiện ra được thứ gì cả.

Không chỉ có hắn, những người khác cũng cúi đầu ủ rũ.

- Tìm lại một chút.

Vạn Lệ không hết hy vọng, sau khi đi tới tận cùng, hắn lại bắt đầu tìm kiếm sang hai bên.

Lúc này, có người được đồng bạn giựt giây, hắn đưa bàn tay tiến vào trong lao ngục, dùng sức đâm một cái ở trên cánh của một đầu yêu ma.

Trong lúc sốt sắng lại thấy yêu ma không có động tĩnh, người này thở phào một hơi, lấy tay về, lại có chút đắc ý nhìn về phía đồng bạn của mình.

Ai ngờ, nụ cười trên mặt của đồng bạn hắn đã biến mất, vẻ mặt sợ hãi, môi cũng đang run rẩy.

Hắn có chút không hiểu quay đầu lại, lập tức nhìn thấy yêu ma vốn đang treo ở ngay chính giữa lao ngục lại đang chăm chú tới sát bên cạnh song sắt, đôi mắt đỏ tươi nhìn chằm chằm vào hắn.

A a!

Tiếng kêu thảm thiết như cõi lòng tan nát vang lên, rất nhanh lao ngục yên tĩnh đã rơi vào trong rối loạn.

Mỗi một góc của lao ngục đều truyền đến tiếng xích sắt lay động kịch liệt, cùng với tiếng hô của yêu ma.

- Trời, những yêu ma này còn chưa chết!

- Mau rời khỏi nhà tù!

- Nhanh cứu ta! Tay của ta đã bị chúng bị tóm rồi!

May mà đường từ trong lao ngục đi ra rất rộng, mọi người lùi lại phía sau, yêu ma tỉnh lại không đụng tới được bọn họ, ngoại trừ mấy người đen đủi mà thôi.

- Trấn định, bọn chúng bị giam ở bên trong, không ra được!

Phát hiện này đã làm cho mọi người ổn định lại, còn lấy dũng khí quan sát yêu ma đã sống lại.

- Những yêu ma này rất mạnh, không ăn không uống lâu như vậy mà còn chưa chết!

Giang Thần biết sức sống của yêu ma mạnh mẽ, thế nhưng hắn không nghĩ tới bọn chúng lại đáng sợ như vậy.

- Trừ phi là phải chịu vết thương trí mệnh, nếu không yêu ma hầu như sẽ không tử vong. Mà yêu ma muốn già yếu thì ít nhất cũng phải có mấy ngàn năm.

- Cái này! Cao Thần Dật, ngươi đang làm gì vậy?Đột nhiên, một tiếng thất kinh truyền đến.

Chợt, cửa sắt của lao ngục lại tự động mở ra!

Một loạt cửa của lao ngục đều tập trung ở đỉnh cao nhất, cũng chính là nơi đó gần với cửa sắt.

- Ha ha ha, chết đi, đám người các ngươi, đều chết đi cho ta!

Cao Thần Dật đã bị chúng bạn xa lánh, không người nào tình nguyện đi chung với hắn. Sau khi tiến vào cửa sắt thì hắn cũng đi ở tận dưới cùng.

Hắn không có tâm tình quan sát yêu ma như những người khác mà chỉ ở bồi hồi cửa. Trong lúc vô tình hắn phát hiện ra cửa lao ngục, phát hiện ra có chút tương tự với mình.

Lúc đó, hắn không có đặt chuyện này ở trong lòng.

Mãi đến khi phát hiện ra yêu ma còn chưa chết, trong lòng hắn sinh ra một kế hoạch ác độc, muốn hại chết tất cả mọi người ở chỗ này.

Như vậy, không phải sẽ không có ai biết vừa nãy hắn đã quỳ xuống xin tha mạng hay sao?

Sau đó, hắn lặng lẽ khởi động cơ quan, đợi tới khi bị phát hiện thì đã chậm.

Một trăm lao ngục, tổng cộng có mười cơ quan, lúc này toàn bộ đã bị mở ra.

Sau khi làm xong tất cả những chuyện này, Cao Thần Dật chạy ra ngoài, còn không quên cài cửa lại.

- Không sao, trên ma thân của yêu ma còn xích sắt...

Nhưng mà, Vạn Lệ còn chưa nói hết lời, thì tiếng xích sắt vỡ nát không ngừng vang lên.

Yêu ma trải qua ngàn năm mà không chết, xích sắt trải qua ngàn năm đã rỉ sét, không chịu nổi yêu ma giãy dụa.

- Chạy mau.

Cửa sắt không có khóa, chỉ cần chạy ra mở cửa ra là được.

Nhưng mà, phần lớn người đều xâm nhập vào trong quá sâu, cách cửa sắt quá xa, chỉ có một số ít mấy người mở được cửa sắt đi ra ngoài được.

- Chết!

Cao Thần Dật trốn ở cạnh cửa, thấy có người đi ra hắn sẽ vô tình chém giết.

Bên trong lao ngục, có rất nhiều người mới chạy được một nửa thì đã bị yêu ma nhấn chìm.

Hơn vạn đầu yêu ma khát khao gần ngàn năm, so với thời điểm đối mặt với Huyết Bức còn khiến cho người ta tuyệt vọng hơn.

- Giang Thần, làm sao bây giờ?

Văn Tâm có chút chờ mong nhìn về phía Giang Thần, hi vọng hắn có thể lần nữa nghĩ ra được biện pháp.

- Chạy, chọn một đầu yêu ma yếu xông lên, lao ra ngoài!

Trước đó, Giang Thần đã hét lớn:

- Thực lực của những yêu ma này đều mới chỉ là Tụ nguyên cảnh, hoảng sợ mới là kẻ địch lớn nhất, đồng loạt chạy cho ta, ai có thể đi ra ngoài thì dựa vào vận khí của mình thôi!

Tức thì, bốn chi đội ngũ từ các hướng khác nhau phóng đi về phía cửa sắt, Giang Thần cũng không phải là ngoại lệ.

Chỉ có điều, khi mới vọt ra được một nửa thì mặt đất dưới chân lại chấn động, không ít người đã ngã xuống mặt đất.

- Địa chấn?

Giang Thần phát hiện ra tần suất chấn động càng lúc càng lớn, trên đỉnh đầu có nham thạch rơi xuống.

- Đây không phải là đến tầm bảo, mà là tới chịu chết rồi.

Chương 97: Hoàng Lăng

Trên đỉnh đầu có những tảng đá không ngừng rơi xuống, mặt đất dưới chân thì bắt đầu nứt toác, vết rách nhìn thấy mà giật mình giống như muốn xé rách tất cả xuất hiện.

Ầm!

Lại là một tiếng vang rất lớn vang lên, mọi người chỉ cảm thấy dưới chân chìm xuống, thân thể trải qua khoản thời gian không trọng lượng ngắn ngủi, bắt đầu lăn ra chung quanh.

Thêm nữa lại có yêu ma điên cuồng tập kích, Giang Thần đã cảm nhận được cái gì gọi là tuyệt vọng chân chính.

Chỉ có điều hắn phát hiện ra, trên mặt đất nứt ra của lao ngục xuất hiện một cái bậc thang bằng đá!

Lúc này, chấn động bắt đầu yếu bớt, Giang Thần không để ý tới đau đớn, giống như những người khác chạy xuống bậc thang bằng đá. Cũng mặc kệ phía trước có cái gì mà chỉ cúi đầu xông về phía trước.

Bởi vì yêu ma cũng đang như thủy triều tràn vào bậc thang bằng đá, đang điên cuồng truy kích.

Phía cuối bậc thang đá xuất hiện hành lang rất dài, hai bên vách tường có đèn đuốc đang cháy.

Rất nhanh, hai bên trái phải của hành lang xuất hiện chỗ ngoặt, mọi người chia ra làm ba đường.

Yêu ma theo sát mà tới cũng chia ra truy kích con mồi của mình.

Lúc này Giang Thần phát hiện ra hắn đã lạc Văn Tâm, Mạnh Hạo, bên người đều là kẻ không quen biết.

- Phía trước có một cánh cửa!

Người chạy ở phía trước kinh hỉ quát to một tiếng, cố gắng tăng nhanh tốc độ.

Đó là hành lang có độ cao, độ rộng tương đồng, cũng là do huyền thiết tạo thành, bên ngoài có một tầng tử kim, điêu khắc hoa văn rất mỹ lệ.

Giang Thần và những người khác đưa tay đẩy ra, kết quả lại phát hiện ra không cần mất công sức, chỉ cần đẩy một cái đã có thể mở cửa ra được.

Mọi người dùng tốc độ nhanh nhất chen vào trong, lại đóng cửa lại.

- Mau tìm đồ chặn cửa lại!

Giang Thần và mấy người khác chống cửa, bên ngoài vang lên tiếng va chạm như mưa, may mà yêu ma không biết đồng thời súc lực, mà là mù quáng va chạm vào.

- Có chốt, có chốt!

Những người khác phát hiện ra ở cạnh cửa có một khối gỗ mới, sau khi đặt xuống, cửa đã được chặn lại.

- Có được không vậy? Chỉ có một khối gỗ thôi sao?

Đám người Giang Thần chống cửa không dám khinh thường, sau khi xác định độ cứng rắn của gỗ thì mới yên lòng.

- Sao phía dưới ngục giam lại có nơi như thế này chứ, lẽ nào chính là bảo tàng của Chu Tước quốc hay sao?

Nguy cơ tạm thời giải trừ, lòng tham lần nữa quấy phá.

Lúc này bọn họ đang ở một cái hang đá không lớn không nhỏ, nơi đối diện có một tế đàn cao hai mươi thước.

Trên vách đá chung quanh tế đàn có rất nhiều bức hoạ, và những chiếc rương lớn đã được mở ra.

Bên trong những cái rương được mở ra là binh khí đã rỉ sét loang lổ cùng một ít đồ đồng không đáng giá.

Chỉ có điều, những người này cũng không thất vọng, bởi vì đây là dấu hiệu của việc có bảo tàng.

Bên trái tế đàn có một tấm cửa đá, tuy rằng không biết đi về phương hướng nào, thế nhưng mỗi người đều rất là chờ mong.

Chợt, mọi người không thể chờ đợi được nữa mà chạy lên tế đàn, nhìn thấy ngay chính giữa có một khối nham thạch lớn hình vuông, ở giữa có một cái chốt, dường như là cơ quan có thể mở ra.

Bảo vật trong đá?

Đám người đang kích động không thể chờ đợi được nữa mà mở ra, sau đó đã nhìn thấy nham trong đá có một quyển sách đã được mở ra.

Một người không muốn tin tưởng cho nên nắm sách ở trên tay, xoay loạn một cách thô bạo. Thế nhưng lại phát hiện ra ngoại trừ văn tự không biết ra cũng không còn vật gì khác.

Rất nhanh tiếng thất vọng oán giận đã vang lên, bọn họ còn tưởng rằng sẽ là bảo vật gì đó, thế nhưng không nghĩ tới lại là một cuốn sách rách.
- Để ta xem một chút.

Giang Thần tiếp nhận sách, văn tự trên mặt này hắn nhận ra, một mặt giải thích, một mặt nói với mọi người:

- Là văn tự của thời đại anh hùng trước đây, ghi chép các loại tin tức về Chu Tước quốc, vị trí chúng ta đang đứng hiện tại là hoàng lăng của Chu Tước quốc.

Không phải là hoàng lăng của một vị hoàng đế, là các đời các đời hoàng đế của Chu Tước quốc đều được mai táng ở đây.

Lao ngục bên trên vốn là dùng để vây chết người tuẫn táng theo hoàng đế.

Sau đó yêu ma xâm lấn, Chu Tước quốc biến nơi đó thành ngục giam, lấy ma huyết ra.

- Ngục giam là lối vào của hoàng lăng, dùng yêu ma để đề phòng người khác trộm mộ, quả thực cũng rất lớn mật.

Giang Thần thầm nói.

- Hoàng lăng? Như vậy chỉ cần tìm được mộ thất thì nhất định sẽ có chí bảo.

Hai mắt mọi người sáng ngời, phần mộ của hoàng đế, nhất định sẽ có không ít vật chôn cùng.

Người gấp gáp đã đi về phía cửa đá, còn có một nhóm người nhìn quyển sách trên tay của Giang Thần.

- Các ngươi cầm xem đi.

Giang Thần biết tâm tư của bọn họ là gì, bọn họ lo lắng quyển sách này là chí bảo gì đó, chỉ là còn chưa bị phát hiện ra mà thôi.

Qua tay truyền đọc, không ai nhìn ra được quyển sách này có chỗ đặc biệt gì cả.

Chỉ có điều, bọn họ lại không yên lòng đưa sách cho bất kỳ người nào.

Ngộ nhỡ nó là một kiện bảo vật thì sao?

- Đốt đi.

Có người đề nghị.

- Rất có thể phía trên có biện pháp đi ra ngoài và mật đạo, nhất định phải đốt sao?

Giang Thần nói.Lần này, mấy người ở đây đều không quyết định được.

- Vậy bây giờ ngươi nhìn nó xem, nếu như không có thì mới lại đốt.

Nghe vậy, Giang Thần tức giận nói:

- Nếu như đây thực sự là bảo vật gì, ta không cần các ngươi đồng ý là đã có thể chiếm dụng làm của riêng. Các ngươi cho rằng các ngươi mạnh hơn ta sao? Các ngươi có biết muốn dịch rất tốn thời gian hay không? Một từ có khả năng có mấy loại ý tứ, hiện giờ ta phải tốn thời gian ở đây dịch cho các ngươi hay sao?

Mắt thấy Giang Thần tức giận, những người này đành phải thôi, đồng loạt đi về phía cửa đá.

- Đúng là.

Giang Thần bỏ sách vào trong nạp giới, hắn cũng không phát hiện ra sách này là bảo vật gì cả. Đúng như hắn từng nói, hắn muốn tìm cách để đi ra ngoài.

Chỉ có điều, Giang Thần như nhớ tới cái gì đó, vừa nãy trong quá trình chạy trốn, hắn còn hận yêu ma hơn so với những người khác.

Lúc vừa mới bắt đầu hắn cho rằng đây là ảo giác, thế nhưng vừa nãy khi chặn cửa lại, loại cảm giác đó vô cùng mãnh liệt.

- Yêu ma cấp thấp trung thành với Ma thần, ta giết chết Ma thần, chẳng lẽ bọn chúng muốn báo thù? Nhưng mà, sao bọn chúng lại biết được ta giết chết Ma thần cơ chứ?

Giang Thần lập tức nghĩ lại những sách vở mà mình đã xem qua, rất nhanh hắn đã tìm được đáp án.

Máu của Ma thần!

Đây là đồ mà chỉ có trở thành Ma thần thì mới ngưng tụ ra được, là cuội nguồn lực lượng to lớn của Ma thần.

- Người giết chết Ma thần sẽ thu được giọt máu của Ma thần, nếu như hấp thu trễ năng lượng trong giọt máu của Ma thần thì sẽ bị các yêu ma khác cảm ứng được.

Trước đây bên trong sách mà hắn đã xem qua có một đoạn như vậy.

Giang Thần kiểm tra thân thể, quả nhiên phát hiện ra một viên Huyết đan quỷ dị đang ở trong khí hải của bản thân hắn.

- Chẳng trách, luyện hóa trễ thì tương đương với tạo ra tín hiệu cho yêu ma, trốn đi đâu cũng không có tác dụng.

Giang Thần nhìn về phía cánh cửa vẫn đang chịu đựng va chạm kia, hắn lập tức ăn một viên linh đan vào, sau đó lại ngồi dưới đất vận chuyển công pháp.

Dần dần, giọt máu của Ma thần bắt đầu hòa tan, ở trong quá trình này, cừu hận của yêu ma đối với Giang Thần cũng giảm bớt.

Mà cảnh giới của Giang Thần lại không ngừng tăng lên.

- Chẳng trách bây giờ còn có nhiều người như vậy chạy tới chiến trường thiên ngoại tàn sát yêu ma, hóa ra là bởi vì như vậy.

Giang Thần nhặt được một món hời lớn, Ma thần là tồn tại mà hắn tuyệt đối không giết chết được. Thế nhưng hắn thừa dịp Ma thần kia suy yếu mà đắc thủ, thu được một giọt máu của Ma thần tương đương với Thần du cảnh.

- Cách hậu kỳ viên mãn không còn xa.

Giang Thần đứng dậy, đột nhiên, hắn phát hiện ra mảnh gỗ sau cánh cửa kia xuất hiện một vết rách, làm cho hắn sợ hãi tới mức lập tức chạy về phía cửa đá.

Sau cửa đá là đường nối còn chưa xây dựng xong, đường đá dưới chân đi được một nửa đã không còn, mặt đất trở nên lồi lõm, rất khó đi.

- Người đâu?

Điều khiến cho Giang Thần bất an chính là, những người vừa nãy cũng không biết đã đi nơi nào, một chút âm thanh cũng không có.

- Này!

Giang Thần quát to một tiếng, thế nhưng lại không có ai đáp lại, trừ tiếng vang của hắn ra mà thôi.

- Bình tĩnh.

Giang Thần lấy Xích tiêu kiếm ra, mượn ánh kiếm chiếu sáng, từng bước một đi về phía trước.

Chương 98: Hạc Lão Tam

Đi tới phía trước, Giang Thần phát hiện ra không gian trước mắt càng ngày càng chật hẹp, làm hắn không thể không nghiêng thân thể để đi về phía trước.

Nếu không phải phía trước có tiếng gió rít gào thì Giang Thần cũng hoài nghi có phải hắn đã đi tới cuối cùng rồi hay không.

Thật vất vả mới lách cái bụng qua chỗ hẹp nhất, rốt cục không gian phía sau đã to hơn trước đó.

Đi lên trước nữa không được bao lâu thì hắn đã phát hiện có ánh sáng đang lấp lánh.

Hắn nhìn thấy một cái cầu gỗ, đi về cung điện bên trong vách núi đối diện.

Ánh sáng chính là từ trên tòa cung điện kia phát ra.

Giang Thần đi tới một bên cầu rồi nhìn xuống phía dưới, đen kịt sâu không thấy đáy, hắn đá một tảng đá xuống phía dưới, nửa phút sau cũng không nghe thấy thanh âm đá rơi xuống đất.

- Quả thực là thế giới dưới lòng đất.

Giang Thần cẩn thận từng li từng tí một đi tới cửa cung điện, thần thức lan tràn ra ngoài, phát hiện ra bên trong có động tĩnh.

Lúc mới bắt đầu hắn còn cho rằng là người đi ở phía trước mình, thế nhưng sau khi nghe thanh âm thì mới phát hiện ra là không phải, hắn lập tức tìm nơi ẩn thần, lại phóng thần thức thăm dò.

Người ở bên trong là người phân tán đi ở hành lang trước đó, phần lớn là người của Đao Kiếm bang, còn có Sa Lan công chúa và Sở Lạc cùng vài tên đệ tử của Phù Không đảo.

Hiển nhiên những người này đã trải qua quá trình truy đuổi kịch liệt, đang ở trong điện nghỉ ngơi.

- Tầm bảo quả nhiên là một chuyện nguy hiểm.

- Đáng ghét! Chúng ta sẽ chết ở chỗ này, lối thoát đã bị hủy, chúng ta còn không biết mình đang ở đâu kìa!

- Không phải chết đói thì sẽ chết ở trong tay của yêu ma.

- Sớm biết vậy thì nên nghe lời Giang Thần kia, không đẩy phiến cửa sắt kia ra nữa.

Người của Đao Kiếm bang mồm năm miệng mười oán giận tình cảnh bây giờ, từ góc độ của bọn họ mà suy xét, hi vọng sống sót đã rất xa vời rồi.

Đột nhiên, những người Đao Kiếm bang này đồng loạt nhìn về phía đám người Sa Lan và Sở Lạc

- Trước khi chết, dù thế nào cũng phải thoải mái một chút!

Hơn mười nam nhân của Đao Kiếm bang đi tới chỗ các nàng, trên mặt mang theo nụ cười khiến cho người ta bất an.

- Các ngươi định làm gì?

Sa Lan phản ứng lại, rút ra lợi kiếm của bản thân nàng.

- Các ngươi muốn tìm cái chết sao?

Sở Lạc lạnh lùng nhìn những người này, thực lực của nàng và Sa Lan không yếu, cũng không sợ đối phương nhiều người.

- Mỹ nhân, chúng ta đều phải chết ở chỗ này, trước khi chết cũng nên sung sướng một chút, như vậy không tốt hay sao?

- Làm càn!

Sở Lạc phẫn nộ quát một tiếng, lập tức đứng dậy.

Lúc này, người của Đao Kiếm bang đã ném mấy cái vòng, lăn xuống bên chân các nàng.

Trước khi các nàng nổ tung, vòng nổ tung, tỏa ra khói đặc màu tím.

- Không tốt...

Sở Lạc kinh hãi đến mức biến sắc, đang muốn rời khỏi thì cũng đã chậm, thân thể vô lực ngã xuống.

Sa Lan không bị ảnh hưởng, nàng tức giận nói:

- Các ngươi là đệ tử của thập đại thế lực, ngay cả một chút kinh nghiệm này cũng không có sao? Trước đó cũng không biết dùng giải độc đan hay sao?

Nói xong, nàng móc ra mấy viên đan dược ném qua.

Chỉ có điều Sở Lạc vừa đưa tay muốn tiếp nhận thì một nam tử nhỏ gầy của Đao Kiếm bang xuất hiện, dùng tốc độ rất nhanh chặn viên đan dược lại.

- Mỹ nhân, buông tay đi.

Hắn cười hắc hắc nói.

Cứ như vậy, chỉ còn lại Sa Lan là có sức chiến đấu.So với Sở Lạc hoá trang thanh thuần, Sa Lan gợi cảm lại càng hấp dẫn bọn họ.

Sa Lan liếc nhìn đám người Sở Lạc, nói một câu:

- Các ngươi tự lo lấy đi.

Nàng không muốn ở lại chỗ này, đồng thời bị người của Đao Kiếm bang làm nhục như Sở Lạc, cho nên xoay người chạy đi về phía cửa.

Nàng chạy, ít nhất cũng sẽ có người đuổi theo, cho nên nàng cho rằng người của Đao Kiếm bang sẽ bỏ qua cho mình.

Nhưng mà, nàng còn chưa đủ nhanh.

Vừa mới chuyển thân thì nam tử nhỏ gầy kia lại xuất hiện ở cửa.

- Rất không khéo, ta từng tu luyện qua công pháp huyền bí có ưu thế về phương diện tốc độ, mỹ nhân, ngươi chạy không thoát đâu.

Thân như quỷ mỵ, hắn đắc ý cười nói.

Sa Lan lùi lại phía sau, những người khác của Đao Kiếm bang lại áp sát về phía nàng.

Lúc này, cửa lớn của cung điện bị đẩy ra,

Giang Thần sải bước đi tới, quát lên:

- Các ngươi đang làm gì vậy?

Đám người Đao Kiếm bang có tật giật mình cả kinh, chỉ có điều khi nhìn thấy chỉ có một mình Giang Thần, bọn hắn trao đổi ánh mắt với nhau một cái, bước chân nhẹ nhàng, rất nhanh đã vây quanh Giang Thần lại.

Ăn ý hiểu nhầm như vậy là thứ được bồi dưỡng được qua việc quanh năm suốt tháng làm đồng bạn.

- Đệ tử Thiên Đạo môn.

Nam tử nhỏ gầy quên tên của Giang Thần, cũng không muốn đi nghĩ, cho nên hắn nói thẳng:

- Ngươi đã cứu đội trưởng của chúng ta, chúng ta nợ ngươi một ân tình, ngươi mang theo nàng rời khỏi.

Hắn chỉ chỉ về phía Sa Lan, cũng tránh ra khỏi cửa.

Nghe vậy, sắc mặt của Sở Lạc như tro tàn, nàng tin tưởng Giang Thần sẽ không quay đầu lại mà rời khỏi, không thèm quan tâm tới nàng.

- Không được, ta muốn tất cả!

Nhưng mà, câu trả lời của Giang Thần lại khiến cho người ta cảm thấy ngoài ý muốn.- Tại sao? Không phải nữ nhân này gây phiền phức cho ngươi sao? Ngươi còn muốn cứu nàng?

Nam tử gầy nhỏ có chút không hiểu nói.

- Chuyện này không quá quan trọng, quan trọng là hành vi của các ngươi đã khiến cho ta không ưa, vì lẽ đó coi như các ngươi muốn bắt nạt một con lợn cái thì ta cũng sẽ ngăn cản các ngươi.

Giang Thần nói.

Nghe thấy Giang Thần so sánh mình với lợn cái, Sở Lạc tức điên lên. Chỉ có điều hiện tại vận mệnh của nàng đang ở trong tay của đối phương. Nàng không thể làm gì khác hơn là chịu đựng.

- Đã như vậy, chúng ta sẽ không khách khí nữa. Đệ tử Thiên Đạo môn, ngươi thật sự cho rằng cứu đội trưởng chúng ta là chúng ta không dám làm gì ngươi sao? Nói cho ngươi biết, đội trưởng đã chết rồi.

Nam tử nhỏ gầy lạnh lùng nói.

Đội trưởng Đao Kiếm bang, chính là Vạn Lệ cố ý mở cửa sắt ra kia, hắn đã chết vào trong tay của yêu ma, cũng coi như là gieo gió gặt bão.

Sa Lan ở bên cạnh lặng lẽ nói:

- Chúng ta trực tiếp đi không tốt hơn hay sao?

Với lập trường của nàng, đương nhiên nàng không muốn tốn sức cứu người.

- Ngươi thật sự cho rằng bọn họ sẽ bỏ qua cho ta sao? Nếu như vừa nãy ta thật sự tin lời của hắn. Khi mang theo ngươi xoay người rời khỏi, chưa ra khỏi nơi này hai bước thì sẽ chết.

Giang Thần nhỏ giọng nói.

Chuyện này Sa Lan không nghĩ tới, lại nghĩ tới ánh mắt cuồng nhiệt của đám nam nhân Đao Kiếm bang này đối với nàng, nàng cảm thấy lời này cũng có lý.

- Có nắm chắc hay không?

Nam nhân bên Đao Kiếm bang có mười một người, cảnh giới cao nhất là nam tử gầy nhỏ kia, hậu kỳ viên mãn, những người khác đều là trung kỳ.

Cảnh giới của Giang Thần là hậu kỳ nhập môn, Sa Lan là trung kỳ đỉnh cao.

Tạm thời không nói tới chênh lệch nhân số, tốc độ của nam tử gầy nhỏ là thứ mà Sa Lan kiêng kỵ nhất.

- Không nên ép ta giết các ngươi, các ngươi còn một cơ hội nữa.

Giang Thần không trả lời Sa Lan, mà nhìn người của Đao Kiếm bang.

Nhận được câu trả lời chắc chắn, hiển nhiên người của Đao Kiếm bang chưa từng đặt hắn và Sa Lan vào trong mắt.

- Xem ra đệ tử Thiên Đạo môn rất tự tin đó, vậy hãy để cho Hạc lão tam ta lãnh giáo ngươi một chút.

Nam tử gầy nhỏ âm hiểm cười một tiếng, ở trong Đao Kiếm bang hắn đứng thứ ba, không phải là bởi vì cảnh giới của hắn, mà là tốc độ.

Đây là nguyên nhân tại sao hắn lại được gọi là Hạc lão tam.

- Vô tung ảnh bộ!

Hạc trưởng lão không khách khí với Giang Thần mà bắt đầu sử dụng bản lĩnh sở trường, thân thể biến mất ở chỗ cũ.

Một giây sau, không khí bên cạnh thân thể Giang Thần bắt đầu vặn vẹo.

Giang Thần như không có phát hiện ra, vẻ mặt người Đao Kiếm bang hiện lên nụ cười tàn nhẫn.

Dùng sự hiểu rõ của bọn họ đối với Hạc lão tam, sau một khắc, đầu của Giang Thần sẽ dọn nhà, rơi trên mặt đất, bị coi là bóng đá.

Phốc!

Chỉ có điều, tiếng một loại đồ vật yếu đuối nào đó bị chọc thủng vang lên, bóng người của Hạc lão tam hiển hiện ra, trên ngực có Xích tiêu kiếm cắm vào.

Tay nắm chuôi kiếm chính là của Giang Thần.

Hắn ra vẻ như làm một chuyện rất nhỏ, lập tức rút Xích tiêu kiếm về.

- Tốc độ của ngươi cũng chỉ đến như thế mà thôi.

Chương 99: Ta Chỉ Đùa Một Chút

Hạc lão tam không biết kiếm pháp của Giang Thần lợi hại, hắn cho rằng bằng vào tốc độ đã có thể chém giết được vị đệ tử Thiên Đạo môn này.

- Được... Kiếm rất là lợi hại, chỉ có điều coi như là như vậy thì ngươi cũng không... Không thể nào biết được vị trí của ta!

Tay của Hạc lão tam che vết thương trước ngực, không cam lòng nói ra nỗi nghi hoặc trong lòng.

- Bởi vì công pháp huyền bí của ngươi cấp thấp, có quá nhiều kẽ hở.

Giang Thần nói.

Một môn công pháp, sẽ bởi vì rất nhiều nguyên nhân mà xảy ra biến hóa, trở nên hoàn toàn thay đổi, chuyện này cũng rất có khả năng.

Ví dụ như một môn phái, có một bản công pháp Thiên cấp.

Sau đó, môn phái gặp phải nguy cơ, đệ tử trong môn đào tẩu tứ tán.

Sau đó, những đệ tử này tự mình tổng kết quy nạp từ một bộ phận của công pháp, sáng tạo ra công pháp mới rồi truyền thụ cho hậu nhân, chỉ là bởi vì không đủ hoàn chỉnh cho nên cấp bậc của công pháp sẽ biến thành địa cấp hoặc là cấp thấp hơn nữa.

Sau đó những công pháp này lại tiến thêm một bước, bởi vì nguyên nhân tương tự mà lại diễn biến.

Hạc trưởng lão tu luyện công pháp huyền bí, chính là công pháp Hoàng cấp sau diễn biến.

Giang Thần cũng có thể suy đoán ra được là từ bản công pháp Thiên cấp nào diễn biến mà thành, cho nên đương nhiên có thể lập tức nhìn ra kẽ hở.

Nghe thấy công pháp mà bản thân vẫn lấy làm kiêu ngạo lại bị nói là không đủ tư cách như vậy. Hạc trưởng lão tức giận thổ huyết, khi chết hai mắt trừng lớn, có thể thấy được hắn không cam tâm bao nhiêu.

Người của Đao Kiếm bang không nghĩ tới Giang Thần lại thần dũng như vậy, dùng một chiêu đã chém giết được Hạc lão tam có cảnh giới còn cao hơn so với mình.

Hiện tại, bọn họ đã cưỡi hổ khó xuống, không biết nên làm gì, bọn họ không muốn xảy ra xung đột với Giang Thần, lại không biết Giang Thần có chịu bỏ qua cho mình hay không.

Lúc này, Sở Lạc nhặt viên đan dược rơi xuống từ trong tay Hạc lão tam, nhét vào trong miệng.

Chợt, nàng đứng lên, vẻ mặt như băng, giết về phía người của Đao Kiếm bang.

Nhìn thấy tình cảnh này, Giang Thần thu hồi Xích tiêu kiếm lại.

Thực lực của Sở Lạc không yếu, Tụ nguyên cảnh hậu kỳ viên mãn, nắm giữ kiếm điểm, người của Đao Kiếm bang ở trước mặt nàng chỉ có thể nói là một đám người ô hợp mà thôi.

- Đa tạ đã hỗ trợ.

Lúc Sa Lan nói chuyện lặng lẽ đánh giá gò má của Giang Thần, mí mắt bỗng nhiên buông xuống, gảy mái tóc, mở miệng cười nói:

- Thì ra kiếm pháp của ngươi kinh người như vậy, trước đó ta đã coi thường ngươi.

Dân phong Đại Tề quốc hung mãnh, sùng vũ lực, chỉ có nam nhân mạnh mẽ mới lọt vào mắt xanh của nữ nhân.

- Không sao, sao ngươi không ở cùng ca ca ngươi vậy?

Giang Thần hỏi.

- Ngươi muốn biết Văn Tâm và Mạnh Hạo ở đâu đúng không?

Sa Lan hỏi ngược lại.

Giang Thần có chút bất ngờ, nữ nhân này không chỉ thông minh mà lại còn rất thẳng thắn.

Nhìn thấy biểu hiện của Giang Thần, Sa Lan như được xác định, nàng nói:

- Bọn họ và ca ca của ta chạy về một hướng khác, sẽ không có chuyện gì đâu.

- Dám có ý tứ với đệ tử của Phù Không đảo, các ngươi muốn chết.

Sở Lạc đột nhiên quát lạnh một tiếng, người của Đao Kiếm bang bị giết cho không còn manh giáp, nàng còn không hết hận. Lại dùng sức vung lưỡi kiếm tràn ngập máu tươi, hừ lạnh một tiếng.

Nàng như nghĩ đến cái gì đó mà nhìn về phía Giang Thần, nói:

- Ngươi từ bên ngoài tiến vào hay sao? Bên ngoài là nơi nào, có thể đi ra ngoài được không?

- Không phải các ngươi từ bên ngoài tiến vào hay sao?

- Không phải, phía sau có một cái cửa nhỏ.

Sa Lan nói.

Giang Thần nói rõ tình huống ở bên ngoài, sau khi biết được bị vây ở dưới lòng đất này, mấy nữ đệ tử của Phù Không đảo rối loạn. Có một người còn đang len lén lau nước mắt.

- Sư tỷ, chúng ta phải làm sao đây? Liệu có phải chúng ta sẽ chết ở chỗ này hay không?

- Muội không muốn chết!

- Ta... Ta cũng không biết.Sở Lạc hoảng hồn, không biết nên làm thế nào cho phải.

- Nơi này là hoàng lăng, các đời hoàng đế Chu Tước quốc chết đều bị đưa vào nơi này, có lẽ sẽ có đường ra.

Giang Thần nói.

Nghe vậy, ánh mắt của Sở Lạc và Sa Lan và chúng nữ sáng lên, ánh mắt nóng bỏng nhìn tới phía hắn.

- Làm sao ngươi biết được?

- Nhanh mang chúng ta đi ra ngoài đi!

Đối mặt với sự chờ mong của nữ đệ tử Phù Không đảo, Giang Thần thờ ơ không động lòng, dựa vào bên cạnh bàn, nói:

- Mang các ngươi đi ra thì được, vấn đề là có ích lợi gì không?

- Chỗ tốt?

Vẻ mặt của Sở Lạc mang theo một chút nghi hoặc.

- Không sai, vừa nãy ta đã cứu các ngươi một mạng, vừa rồi không tính với các ngươi.

Giang Thần khẽ cười nói.

Hắn vẫn nghĩ mãi không thông, tại sao nữ nhân Sở Lạc này nhất định phải lấy địa đồ lại.

<!--[if!supportLineBreakNewLine]-->

<!--[endif]-->

Vật như dấu ấn kia là vật tiêu hao, mọi người cũng có thể dùng, cầm địa đồ lại đối với nàng cũng không có ích lợi gì cả.

Giải thích duy nhất là hai người có cừu oán, nhưng hắn xác định mình không quen biết nữ nhân này.

Lúc vừa mới bắt đầu, hắn cho rằng Sở Lạc và Ninh Hạo Thiên có quan hệ gì đó. Cho nên mới tìm đến mình gây phiền phức, sau đó hắn phát hiện ra khi nàng hỏi mình địa đồ, nàng căn bản không biết mình là ai.

Như vậy chỉ có một giải thích, nữ nhân này vắt cổ chày ra nước, vắt chày ra nước.

- Người trên Công tử bảng rất sợ chết, Mỹ nhân bảng vì một chút lợi nhỏ một bước cũng không nhường, quả thực là có ý tứ.

Đúng như hắn suy nghĩ, Sở Lạc nghe rõ ý của hắn, trên mặt hết sức xoắn xuýt.

- Ngươi muốn chỗ tốt gì?

Vẫn là nữ đệ tử lén lút khóc kia nói.

- Các ngươi có món đồ gì đáng giá để đổi tính mạng của các ngươi hay không?Giang Thần nói.

Nghe vậy, vẻ mặt của Sa Lan phía sau rất quái lạ, nàng cảm thấy câu nói này của Giang Thần như đang ám chỉ cái gì đó.

Ở trong không gian đóng kín mà lại tuyệt vọng này, một nam nhiều nữ, Giang Thần lại có thực lực mạnh mẽ và biện pháp đi ra ngoài, khó tránh khỏi sẽ muốn nhân cơ hội làm cái gì đó.

Sa Lan suy đoán như vậy, Sở Lạc thì lại nhận định như thế, nàng nói:

- Không ngờ ngươi lại giống như đám nam nhân của Đao Kiếm bang! Lại còn nói uyển chuyển như vậy, dối trá!

Giang Thần không giải thích mà chỉ nhún vai một cái, nói:

- Vậy các ngươi cứ đợi ở chỗ này đi.

Nói xong, hắn xoay người rời khỏi.

- Chờ một chút, Giang sư huynh, linh khí của ta là cấp một, có thể mang ta ra ngoài hay không?

Nữ đệ tử khóc lóc yếu đuối nói.

- Không thể để cho hắn tiện nghi!

Sở Lạc rất là đau lòng, cho dù trong tay nàng là linh khí cấp ba cũng vậy.

- Trước đó linh khí mà ta mua cho người của ta đều là cấp ba, rất xin lỗi, ta không cho thứ này đáng để ta mang các ngươi ra ngoài. Như vậy đi, thanh kiếm trong tay Sở Lạc sư tỷ của các ngươi rất tốt đó.

Giang Thần nói.

- Đừng mơ tưởng!

Sở Lạc căm giận nhìn hắn, nói:

- Kiếm này là do sư phụ ta tặng, nhất định ta sẽ không cho ngươi, ngươi cố ý nói như vậy, muốn buộc ta đi vào khuôn phép đúng không?

- Như vậy sao, vậy thì hi vọng chúng ta có thể gặp lại ở mặt đất.

Giang Thần nói.

- Chờ một chút, ngoại trừ linh khí ra... Những vật khác có thể được không?

Vẫn là nữ đệ tử tiếc mạng kia nói ra lời này, chỉ là mặt nàng đã ửng đỏ.

- Ngươi nói những thứ khác là chỉ cái gì chứ?

Giang Thần rất hứng thú hỏi.

- Ngươi... Ngươi biết rồi mà còn hỏi.

Thanh âm của nữ đệ tử này nhỏ đến mức không nghe thấy được, ý tứ rất rõ ràng.

- Ồ!

Giang Thần ồ một tiếng dài, vẻ mặt như tỉnh ngộ, nói:

- Nếu đã như vậy, ta chỉ có hứng thú đối với Sở Lạc sư tỷ của các ngươi thôi. Như vậy đi, giao thanh kiếm ra đây, hay là các ngươi định ở lại đây?

Tức thì, mấy nữ đệ tử Phù Không đảo nhìn về phía Sở Lạc.

Đương nhiên các nàng sẽ không buộc Sở Lạc dâng thân thể của mình lên, mọi người chỉ hi vọng nàng giao thanh kiếm kia ra.

Linh khí rất quý trọng, thế nhưng tính mạng lại còn quan trọng hơn nha.

Nhưng mà, cho dù bọn họ hiểu đạo lý này, thế nhưng dường như Sở Lạc lại không hiểu, nàng cắn chặt răng, cầm kiếm trong tay thật chặt, chỉ lo người khác cướp đi kiếm của nàng.

- Ngươi... Nếu như ngươi mang chúng ta ra ngoài, sau đó lại đến Phù Không đảo cầu thân, ta sẽ đồng ý với ngươi.

Sở Lạc nói.

- Sư tỷ.

Đám nữ đệ tử Phù Không đảo hầu như không nói gì, một cái linh kiếm mà thôi, có cần thiết phải làm như vậy hay không?

- Ha ha ha ha, đùa giỡn các ngươi chơi mà thôi. Ta căn bản không biết lối ra ở đâu.

Chương 100: Thụ Trưởng Lão

- Ta lấy mạng ngươi!

Ý thức được mình bị trêu đùa, Sở Lạc phẫn nộ, nâng kiếm đâm tới phía Giang Thần.

Nàng đánh thật, ánh kiếm thế không thể đỡ, mặc kệ Giang Thần có thể bị thương hoặc là tử vong hay không.

Nghĩ đến việc mình lại nói tới hai chữ cầu thân thì nàng đã tức giận không thôi. Nàng thề nhất định phải làm cho Giang Thần thấy máu.

- Ngươi muốn ân đền oán trả sao?

Sa Lan quát lên.

Nàng nghe được chữ cuối cùng, phát hiện ra Giang Thần chỉ muốn giáo huấn Sở Lạc này một chút, lúc này sắc mặt căng thẳng mới giãn ra.

Nếu như Giang Thần đúng là người ham muốn nữ sắc, như vậy cũng nên nhằm vào nàng mới đúng...

- Là hắn tự muốn chết!

Sở Lạc mặc kệ, linh kiếm cấp ba trong tay tỏa ra ánh kiếm rực rỡ, một thức kiếm chiêu hữu hiệu mà lại trực tiếp đánh úp về phía Giang Thần.

- Dường như ngươi không đánh lại được ta đâu.

Giang Thần khẽ cười một tiếng, tùy ý giơ Xích tiêu kiếm lên, hóa giải phong mang của kiếm chiêu này.

- Kiếm ý?

Con ngươi của Sở Lạc co rút lại, vừa nãy Giang Thần giết chết Hạc lão tam chỉ có một chiêu, cho nên làm cho nàng không nhìn ra được hắn nắm giữ được kiếm ý. Chỉ cho rằng mình mạnh hơn so với Giang Thần.

- Tất cả các ngươi cộng lại cũng không đánh lại được ta, huống chi người nhắc tới giao dịch thân thể chính là đệ tử của Phù Không đảo các ngươi.

Giang Thần bước một bước về phía trước, một kiếm nhìn như thường thường không có gì lạ đã bức lui Sở Lạc.

- Thật là lợi hại.

Trong lòng Sở Lạc kinh ngạc thốt lên một tiếng, một kiếm tùy tùy tiện tiện của Giang Thần làm cho nàng không có bất kỳ biện pháp nào cả.

- Hừ.

Bất đắc dĩ, Sở Lạc không thể làm gì khác hơn là thu kiếm chịu thua, lùi qua một bên.

Giang Thần nhún vai một cái, không tiếp tục dây dưa với nàng mà lấy ra quyển sách bị hắn ném vào trong nạp giới.

Nơi này tạm thời vẫn được coi là nơi an toàn, để xem hắn có thể tìm được biện pháp đi ra ngoài hay không.

Chuyện này rất không dễ dàng, quyển sách trong tay này không phải là địa đồ, cũng không chỉ dẫn cho người khác ra ngoài thế nào.

Chỉ vẻn vẹn là ghi chép của kiến trúc sư hoàng lăng, viết về quy mô của hoàng lăng, thế cục và truyền thống của Chu Tước quốc.

Một vị hoàng đế chết đi, lòng đất hoàng lăng sẽ phải trải qua một lần kiến tạo thêm, chủ nhân của quyển sách này chính là kiến trúc sư cuối cùng.

Đầu tiên Giang Thần phải xác định xem có ý gì khác ở bên trong hay không, phải xem kiến trúc sư này có nhắc tới trong quyển sách này hay không.

Đột nhiên, Giang Thần sửng sốt, hắn phát hiện ra nội dung tờ bây giờ mình nhìn thấy chính là một tòa cung điện.

Sa Lan và Sở Lạc chúng nữ nhìn Giang Thần xem sách một hồi, lại đánh giá chung quanh một chút.

Sau đó, hắn nhảy lên trên mặt của một tượng đá, tượng đá kia đưa tay, mở bàn tay ra.

Ở bên trong lòng bàn tay, Giang Thần tìm được một chiếc đèn.

Trụ của đèn chính là ngọc thạch, toả ra ánh sáng màu xanh nhàn nhạt, mặt trên trụ là cánh hoa sen màu hạt lựu, óng ánh long lanh, hơi kéo thì bấc đèn ở bên trong lập tức bị thiêu đốt.

Giang Thần hơi suy nghĩ, bấc đèn tắt, toà cung điện phát sáng này rơi vào trong bóng tối.

Đám nữ đệ của Phù Không đảo tử sợ đến mức rít gào, chỉ lo gặp phải nguy hiểm.

Cũng may, cũng không lâu sau ánh sáng đã lần nữa sáng lên, Giang Thần đã rơi xuống mặt đất, trong tay cầm cái đèn kia.Hầu như là bản năng của võ giả, chúng nữ biết đó là bảo vật lợi hại, cho nên trong lòng cực kỳ ước ao, đặc biệt là Sở Lạc. Nếu không phải Giang Thần là người thứ nhất phát hiện ra thì nhất định nàng sẽ đi cướp về.

- Làm sao ngươi biết có đèn chứ? Là trên quyển sách này nói hay sao?

Sa Lan hiếu kỳ nói.

- Hừm, nơi này tên là Dẫn Hồn điện, cái đèn này là Dẫn Hồn đăng, trên thực tế là bảo vật rất lợi hại, Chu Tước quốc này quả nhiên là mạnh mẽ. Lại để bảo vật như vậy vào nơi này để chiếu sáng.

Giang Thần nói.

- Vậy vừa rồi ngươi chỉ cần nói ra là được, chỉ là sao lại không tìm được đường ra chứ?

Sa Lan hỏi.

Vừa nghe thấy lời này, Sở Lạc và chúng nữ nhìn về phía Giang Thần, con ngươi so với đèn trong tay hắn còn sáng hơn nhiều.

- Đúng, chỉ cần phía trên này có là có thể.

Giang Thần nói.

Tức thì, Sở Lạc đi tới bên người Giang Thần, không thể chờ đợi được nữa mà nhìn lên bên trên sách, kết quả phát hiện ra bên trên đều là văn tự mà nàng không biết.

- Quyển sách này, chỉ có ta mới có thể nhìn hiểu được.

Giang Thần nói.

- Vậy ngươi tiếp tục xem đi, tìm xem bên trên có nói qua chuyện này hay không.

Nữ đệ tử Phù Không đảo kích động nói.

- Nếu như tìm được, có phải là chúng ta lại có thể giao dịch hay không?

Giang Thần không vội đọc sách mà cười híp mắt đánh giá Sở Lạc, vẻ mặt của người sau vô cùng đặc sắc, dù sao vừa nãy nàng đã rút kiếm đối mặt với Giang Thần. Cho nên hiện giờ nàng cũng không biết nên nói cái gì cho phải.

Cùng lúc đó, ở bên trong bóng tối có một quả cầu ánh sáng trôi nổi ở giữa không trung bay về phía trước, phía sau có hai người đi theo, một trước một sau, cẩn thận từng li từng tí một đi về phía trước.

- Thần Dật thiếu gia, ta không thông báo có yêu ma, cánh cửa kia đóng lại. Ta và đội ngũ Thần du cảnh khác đều bị chặn lại ở bên ngoài.
Người mở đường ở phía trước chính là một vị nam tử chừng bốn mươi tuổi, cái trán cao thẳng, mũi ưng, là loại khuôn mặt khiến cho người ta vừa nhìn qua một lần đã khắc sâu ấn tượng.

- Thụ trưởng lão, ngươi xác định các đội ngũ khác không có Thần du cảnh hay sao?

Thanh niên phía sau lạnh lùng nói.

Ánh sáng của quả cầu ánh soi sáng khuôn mặt hắn, không ngờ lại là Cao Thần Dật đứng thứ tám trên Công tử bảng.

Trước đó xảy ra địa chấn, phạm vi lan ra cực lớn, đại sảnh ngoài cửa sắt cũng sụp đổ, mặt đất bị phá tan ra một cái lỗ thủng to, cũng làm cho hắn phát hiện ra một bậc thang đi xuống bên dưới.

Đồng thời, cửa tiến vào đại sảnh cũng bị đánh văng ra, rốt cục Thần du cảnh đi theo ở phía sau đã có thể đi vào được.

Lúc đó ở bên người Cao Thần Dật có mấy cỗ thi thể bị hắn giết chết, người của mỗi một đội ngũ đều có.

Hộ quốc trưởng lão của Đại Tề quốc, trưởng lão Phù Không đảo cùng với bang chủ Đao Kiếm bang nhìn thấy máu tươi trên kiếm của Cao Thần Dật, muốn giết chết hắn.

Cũng may thực lực của Cao trưởng lão rất mạnh, lấy một địch ba, giết chết kẻ địch.

Thế nhưng, khi đường xuống đã bị phá hỏng, Cao Thần Dật không thể làm gì khác hơn là cùng với Thụ trưởng lão dọc theo cầu thang đi xuống dưới, tìm kiếm lối thoát.

Đột nhiên, từ phía trước truyền đến động tĩnh khiến cho người ta bất an.

Trong đôi mắt già nua của Thụ trưởng lão lóe lên tinh mang, quả cầu ánh sáng tăng tốc bay đi về phía trước, ở dưới ánh sáng chiếu rọi xuống, từng đầu yêu ma đi ra, trên dưới trái phải, từ vách tường bốn phía giết tới.

Sắc mặt của Cao Thần Dật tái nhợt, không tự chủ được lui về phía sau.

- Thiếu gia không cần sợ, số lượng không nhiều.

Thụ trưởng lão rất bình tĩnh, vung tay lên, trong ống tay áo bay ra một thanh phi kiếm, đi vội vã.

Ánh kiếm và ánh kiếm hòa vào làm một thể, chỗ ánh kiếm đi qua, trên vách tường xuất hiện vết rạn nứt.

Rất nhanh, phi kiếm đã giết vào bên trong quần yêu ma, chỉ nghe từng tiếng kêu thảm thiết vang lên. Thân thể đám yêu ma chia năm xẻ bảy, lại bị nghiền nát ra thành tro.

Mấy trăm đầu yêu ma đã bị một kiếm tru diệt.

- Những yêu ma này đều là rác rưởi, hơn nữa cũng đã rất suy yếu.

Thụ trưởng lão thu hồi phi kiếm, hai người tiếp tục đi về phía trước.

Rất nhanh, hai người đi tới một căn nhà đá.

- Đã có người từng đến đây.

Nhà đá có dấu vết bị tìm kiếm, bị cướp đoạt sạch sành sanh.

Một mặt khác của nhà đá còn có một cánh cửa, sau khi hai người tới gần lại nghe được tiếng nói từ bên trong vang vọng ra.

- Văn Tâm quận chúa, ngươi thấy phía dưới này có giống như mộ thất hay không?

- Ta hi vọng là không phải, lối vào mộ thất thường thường chỉ có một, chính là lao ngục mà chúng ta đến, hiện giờ chúng ta không thể quay về được nữa.

- Cũng không biết hiện tại Giang Thần thế nào rồi.

Ánh mắt của Cao Thần Dật sáng lên, nhảy vào trong, quả nhiên hắn đã thấy ba người Sa Ưng, Văn Tâm, Mạnh Hạo, còn những người khác, hắn không để ý.

- Thụ trưởng lão, bắt bọn họ lại cho ta!

Hiện giờ Cao Thần Dật có Thần du cảnh giúp đỡ, muốn mạnh mẽ phát tiết mối hận ở trong lòng.

Ba người này đi chung với Giang Thần, là lựa chọn tốt nhất để ra tay.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau