THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Huyết Bức

Giang Thần và Văn Tâm còn đang kinh ngạc vì Cao Thần Dật nói ra tên và thân phận của bản thân thì lại nghe được một câu nói như vậy, vẻ mặt của hai người trở nên rất là kỳ quái.

- Thói hư tật xấu?

Giang Thần nheo mắt lại, cân nhắc lời này.

Nghe lời này rất giống như Cao Thần Dật là người cao cao tại thượng, mà Giang Thần chỉ là người bình thường gặp vận may, căn bản không thể so sánh được với hắn.

Quả thực Cao Thần Dật cũng đang nghĩ như vậy.

Có thể lên trên Công tử bảng, ngoại trừ hai thứ tướng mạo, khí chất này ra còn có dòng dõi, tuyệt đối phải là người của đại thế gia hàng đầu Hỏa vực.

Cao gia, phù hợp với điều kiện này.

Đây là gia tộc cổ xưa mà lại mạnh mẽ, cũng đã có mấy trăm năm lịch sử ở Hỏa vực.

Cảm giác ưu việt của Cao Thần Dật chính là đến từ thứ này, thậm chí hắn còn cho rằng máu chảy xuôi ở trong cơ thể của hắn còn cao quý hơn so với người khác. Mà Giang Thần ở trong mắt của hắn lại không khác gì tiện dân cả.

- Thần thức, chính là thần thông mà Thần du cảnh mới có thể ngưng tụ thành. Chỉ có điều cũng chỉ có Tụ nguyên cảnh có lực lượng tinh thần mạnh mẽ mới có thể làm được.

Nói tới chỗ này, hắn dừng một chút, lại nhìn về phía Sở Lạc bên cạnh, nói:

- Ví dụ như Sở cô nương và ta vậy.

- Cho nên? Chẳng lẽ ngươi cho rằng trên đời này chỉ có hai Tụ nguyên cảnh như các ngươi mới có thể ngưng tụ ra thần thức hay sao?

Giang Thần cười lạnh nói.

Đối với sự trào phúng của Giang Thần, trong mắt Cao Thần Dật hiện lên vẻ khinh bỉ, hắn nói:

- Có điều thần thức của Tụ nguyên cảnh không có cách nào so sánh được với Thần du cảnh. Phải chịu hạn chế rất lớn, trong quáng động này rất tốt, hơn nữa chúng ta lại có nhiều người như vậy, bằng vào thần thức của ngươi, căn bản không thể vẽ ra được địa đồ.

Hắn ở trong tối chỉ ra Giang Thần dựa vào dấu ấn của đội ngũ Sở Lạc thì mới có thể làm được chuyện này. Một lời lập tức đánh trúng chỗ yếu.

- Không sai! Nếu không tại sao đội ngũ chúng ta phải để lại dấu ấn cơ chứ?

Sở Lạc phản ứng lại, hét lớn một tiếng.

- Nói cho cùng, cũng chỉ là một tờ địa đồ mà thôi.

Sa Ưng thực sự không nghĩ ra có cái gì để gây ra náo động như vậy.

Chỉ có điều, nhìn thấy phản ứng của Cao Thần Dật và Sở Lạc, nếu như Giang Thần không giao tấm địa đồ kia ra thì bọn họ sẽ không bỏ qua chuyện này.

- Thực sự là buồn cười, ta còn tưởng rằng nhân vật trên Công tử bảng có thể nói ra lời nói ra sao. Thế nhưng không nghĩ tới lại là những lời hoang đường bực này. Ngươi và Sở Lạc thì có gì khác nhau chứ? Ngươi dựa vào cái gì mà kết luận ta không có cách nào dựa vào thần thức của mình để vẽ ra địa đồ chứ?

Trên mặt của Giang Thần cũng không hoảng loạn, lại còn tỉnh táo phản bác.

Cao Thần Dật cười lạnh một tiếng, nói:

- Thần thức của Tụ nguyên cảnh muốn vẽ ra địa đồ, như vậy cần phải có kinh văn tương đương với công pháp Thiên cấp.

Những chữ sau hắn không nói tiếp, chỉ là ý cười càng đậm, ý tứ rất rõ ràng.

Thứ như vậy, một tiện dân như hắn cũng xứng nắm giữ hay sao?

Lời của Cao Thần Dật rất chói tai, nhưng nghe qua cũng có đạo lý, lại thêm danh vọng của hắn, cho nên lập tức được không ít người tán thành.

- Ngươi nói vậy, chẳng lẽ có chứng cớ gì sao?

Văn Tâm nói.

- Còn cần chứng cứ sao? Được, vậy để hắn để chứng minh thần thức của mình đủ mạnh đi.

Sở Lạc nói.

- Các ngươi nói vậy là có ý gì? Các ngươi chỉ trích một người có tội mà bản thân lại không đưa ra được chứng cứ. Trái lại các ngươi lại còn bảo người khác chứng minh mình trong sạch? Chẳng lẽ bởi vì các ngươi một người ở trên Công tử bảng, một người ở Mỹ nhân bảng hay sao?

Mạnh Hạo phẫn nộ, trước đó hắn rất ngóng trông đối với Công tử bảng và Mỹ nhân bảng, thế nhưng hiện tại tận mắt nhìn thấy, hắn lại phát hiện ra không tốt đẹp như trong tưởng tượng của hắn.

Sở Lạc cũng ở trên Mỹ nhân bảng.Đương nhiên, điều này cũng có quan hệ với lập trường của bản thân. Hắn đứng bên Giang Thần cho nên mới nghĩ vậy. Mà những người khác có thể sẽ không nghĩ như vậy.

Bọn họ nhìn thấy Giang Thần trầm mặc, lại còn tưởng rằng Giang Thần đang chột dạ.

- Một Tụ nguyên cảnh như hắn làm sao có khả năng ngưng tụ ra thần thức cường đại như vậy chứ, nhất định là dựa vào dấu ấn của người khác mà làm ra.

- Đúng vậy, ngay cả đệ tử Phù Không đảo cũng phải sử dụng dấu ấn, hắn dựa vào cái gì mà không cần cơ chứ?

- Quả nhiên là người từ địa phương nhỏ đi ra.

-...

Ở trong những tiếng nghị luận này, Cao Thần Dật mỉm cười không nói, ánh mắt không tên khiến cho người ta rất không thoải mái, rất giống như hắn đang ở trên cao nhìn xuống một con kiến ở phía dưới.

- Đừng có nghĩ mình ưu việt như vậy, địa đồ này, ta sẽ không giao.

Giang Thần nói.

- Ngươi còn dám mạnh miệng?

Sở Lạc cực kỳ bất mãn, theo nàng thấy, hiện giờ Giang Thần nên chịu thua mới đúng.

- Sở cô nương, không quan trọng lắm đâu. Một tờ địa đồ, cứ để hắn cầm đi đi, nếu như quá náo động sẽ làm lỡ hành trình, cũng không đáng để làm chuyện này.

Cao Thần Dật nói.

Lời này đã thuyết phục được Sở Lạc, nàng rất không cam lòng liếc mắt nhìn Giang Thần.

Bỗng nhiên, nàng nhìn về phía Cao Thần Dật, nở nụ cười nhợt nhạt, rất tao nhã gảy sợi tóc trên trán, nói:

- Đa tạ Cao công tử giúp đỡ, nhân vật trên Công tử bảng, quả thực không giống như một số nhân vật nhỏ nhoi.

- Khách khí rồi. Đây chỉ là việc nhỏ, không đáng gì.

Cao Thần Dật nhún vai một cái, quay trở lại cùng nàng.

Giang Thần bảo vệ địa đồ, chỉ có điều, chuyện này khiến cho ấn tượng của hắn ở trong lòng mọi người đã rơi xuống tận đáy vực.

Ai bảo Cao Thần Dật là người đứng thứ tám trên Công tử bảng, Sở Lạc là người đứng thứ sáu trên Mỹ nhân bảng cơ chứ?

Tiếng tăm còn ở đó, ai lại đi tin Giang Thần chứ?- Nếu như đưa cho nàng từ đầu, như vậy chẳng phải sẽ không có chuyện gì sao?

Ngay cả Sa Ưng cũng oán giận một tiếng, Giang Thần làm ra chuyện như vậy ở trong đội ngũ của hắn, cũng có ảnh hưởng đối với bọn hắn.

- Không phải ngươi nói hắn là tùy tùng của ngươi sao? Đệ tử Thiên Đạo môn các ngươi thực sự là miệng đầy dao găm đó.

Sa Lan vẫn coi thường Giang Thần, một tùy tùng không được nàng chú ý. Thế nhưng hiện giờ đã biết thân phận thực sự của đối phương, tự nhiên nàng đã phát hiện ra vấn đề ở trong đó.

- Ca ca, nữ nhân mà ca ca yêu thích muội không quản được, nhưng nhất định phải đá tên này ra.

Sa Lan nói.

Sa Ưng có vẻ xiêu lòng, sau khi biết được thân phận Giang Thần là sư huynh của Văn Tâm, trong lòng hắn cũng rất khó chịu.

Chỉ có điều hắn biết tính cách của Văn Tâm, một khi hắn mở miệng, Văn Tâm cũng sẽ rời đi theo đối phương.

- Các ngươi đi ở phía sau cùng đi.

Sa Ưng nhíu mày, không nhịn được phất tay một cái.

Sau đó, hai người Giang Thần và Mạnh Hạo đi ở sau cùng bốn chi đội ngũ.

- Giang Thần, ngươi đừng để ý. Cao Thần Dật kia muốn lấy lòng Sở Lạc, coi ngươi là bia đỡ đạn.

Mạnh Hạo trấn an nói.

Ở phía trước, trải qua chuyện vừa rồi, đội ngũ của Cao Thần Dật và Sở Lạc đã đi chung với nhau, công tử và mỹ nhân trò chuyện với nhau ất vui, rất giống như kim đồng ngọc nữ.

- Ta không yếu đuối như vậy đâu.

Giang Thần cười nhạt, nhớ năm đó ở Thánh vực, trước khi hắn còn chưa được người ta gọi là đệ nhất công tử. Bởi vì thân thể tuyệt mạch cho nên khi ra ngoài ngoài sẽ bị người ta chê cười, cho nên chuyện này đã sớm thành thói quen của hắn rồi.

Những câu nói vừa nãy của Cao Thần Dật và Sở Lạc, hắn chỉ cảm thấy ấu trĩ, không có cảm tưởng gì khác.

Cho tới ánh mắt của người không liên quan, hắn lại càng không để ở trong lòng.

Tất tất tác tác!

Bỗng nhiên, phía trước đội ngũ và xung quanh truyền đến tiếng kêu kỳ quái, còn có vô số sinh vật có hai cánh đang vỗ ở trên không trung.

- Là Huyết Bức dưới lòng đất! Không cần loạn, mọi người cùng nhau chống lại!

Một thanh âm từ đội ngũ phía trước truyền đến, là người của Đao Kiếm bang, bọn họ rất quen thuộc đối với quáng động nơi này.

Quáng động ở Chu Tước thành là thế giới dưới đất rất lớn, phía dưới cất giấu vô số bí mật, cùng với Huyết Bức sống trong bóng tối.

Là kẻ địch lớn nhất của người đến tầm bảo.

Chỉ có điều người của bốn chi đội ngũ cường to lớn tráng, đều là Chân nguyên cảnh, cũng không phải sợ Huyết Bức này.

<!--[if!supportLineBreakNewLine]-->

<!--[endif]-->

Ở trong mắt của không ít người, đám Huyết Bức này chỉ là vừa vặn gặp phải, bị kinh sợ cho nên mới sẽ như vậy, đám Huyết Bức này sẽ nhanh chóng bay qua đầu mọi người rồi rời đi.

Nhưng mà, Giang Thần lại hoàn toàn biến sắc, thần thức của hắn đã nhận ra được bên trong Huyết Bức có đồ vật ghê gớm, mang đến khí tức nguy hiểm cho hắn.

A!

Rất nhanh, một tiếng hét thảm vang lên, tất cả mọi người cả kinh, ý thức được chuyện này so với trong tưởng tượng của bọn họ còn vướng tay vướng chân hơn nhiều.

- Không được! Có thủ lĩnh Huyết Bức!

Chương 92: Thủ Lĩnh Huyết Bức

Huyết Bức dưới đất là yêu thú binh cấp, sức chiến đấu không mạnh, quan trọng là số lượng.

Nhưng mà thủ lĩnh Huyết Bức lại chính là tướng cấp.

Phân chia đẳng cấp của yêu thú cũng giống như mãnh thú: Binh cấp, tướng cấp, vương cấp, quỷ cấp, thần cấp.

Yêu thú tướng cấp là kình địch của Tụ nguyên cảnh hậu kỳ.

Nếu như gặp phải ở bên ngoài, bốn chi đội ngũ bọn họ cũng không đến mức sợ hãi như vậy. Vấn đề là hiện tại đang ở dưới lòng đất, một mảnh đen kịt, những cây đuốc chiếu sáng đã bị Huyết Bức dập tắt.

Có người điếc không sợ súng đốt đuốc lên, ánh lửa bắt đầu lóe lên, chiếu rọi sáng quáng động. Lúc này mọi người nhìn thấy trên đỉnh đầu của bọn họ đều là Huyết Bức, chẳng khác nào mây đen rợp trời.

Thủ lĩnh Huyết Bức mặt mũi dữ tợn xuất hiện ở bên cạnh người nắm cây đuốc, tiếp theo chính là một tiếng kêu thảm thiết đau đớn vang vọng.

Quáng động, lần nữa rơi vào trong bóng đêm.

Tất cả mọi người chăm chú co cụm lại với nhau, không dám lộn xộn. Ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, thừa cơ hội này, đám Huyết Bức phổ thông đánh xuống, răng nanh cắn lên trên cả người bọn họ, lại hút máu tươi.

Tiếng rống giận dữ, tiếng kêu đau cùng với tiếng khóc xen lẫn vào nhau, cực kỳ hỗn loạn.

Thủ lĩnh Huyết Bức vô thanh vô tức đi khắp xung quanh mọi người, một khi có cơ hội thì sẽ bắt người đi, không quá mấy giây sẽ có một cỗ thây khô rơi xuống.

Sở dĩ có cái tên Huyết Bức này chính là bởi vì chúng nó có khát vọng mãnh liệt đối với máu tươi của võ giả.

- Chết tiệt! Đây là hơn vạn Huyết Bức liên thủ săn bắn, thủ lĩnh Huyết Bức cũng không chỉ có một đầu!

- Nhất định là chúng ta quá nhiều người, tinh lực dồi dào.

- Bây giờ nói chuyện này thì có ích lợi gì cơ chứ, nhanh nghĩ biện pháp đi!

- Không cần loạn, không nên tùy tiện phá vòng vây!

Bốn chi đội ngũ như con ruồi không đầu, không biết nên làm gì cho phải, cho nên chỉ có thể khởi động chân nguyên, công kích lung tung về phía đỉnh đầu.

Ngay cả muốn phá vòng vây thì bóng đêm cũng đã trở thành chướng ngại to lớn nhất, không biết nên chạy về bên nào.

Trong đội ngũ có người cầm linh khí, ở dưới bảo quang chiếu rọi, Huyết Bức đen kịt chỉ mang đến tuyệt vọng cho bọn họ mà thôi.

- Thần thức! Dùng thần thức khóa chặt thủ lĩnh Huyết Bức, giết chết thủ lĩnh thì sẽ không sao!

Có người hét lớn, là người của Đao Kiếm bang.

- Không được, chúng ta không phải là Thần du cảnh, thần thức vượt qua năm thước thì sẽ mất tác dụng. Mười thước cũng nhỏ bé không đáng kể, ở khoảng cách này coi như nhận ra được thủ lĩnh Huyết Bức thì cũng đã muộn, chứ đừng nói là giết địch!

Lần này người nói chuyện chính là Sở Lạc, ở đây nàng là một trong không nhiều người nắm giữ thần thức, nhưng cũng chỉ có thể tự vệ mà thôi.

Giống như nàng, tình huống của Cao Thần Dật cũng không khá hơn là bao. Thần thức xuyên thấu bóng đêm đã rất khó khăn rồi, chứ đừng nói chi là muốn khóa chặt thủ lĩnh Huyết Bức.

- Quận chúa, Sa Lan, các ngươi đứng ở bên cạnh ta.

Sa Ưng là Tụ nguyên cảnh ngưng tụ ra thần thức, thế nhưng cũng không cường đại, cho nên hắn mới gọi người quan trọng tới bên cạnh người.

- Mạnh Hạo có Giang Thần bảo vệ, sẽ không có vấn đề gì.

Văn Tâm nghĩ như vậy, cho nên mới đứng ở bên người Sa Ưng.

Đột nhiên, Văn Tâm chỉ cảm thấy có một mùi tanh phả vào mặt, lĩnh vực quanh thân bị khóa kín, bên tai truyền đến tiếng rít chấn động linh hồn.

- Không được!

Trong thần thức của Sa Ưng xuất hiện thủ lĩnh Huyết Bức máu me vô cùng, nhưng hắn lại không kịp phản ứng, mà chỉ đành trơ mắt nhìn nó đánh về phía Văn Tâm.

- Xong.
Văn Tâm ý thức được cái gì đó, tim như rớt xuống đáy vực.

- Súc sinh!

Thanh âm trầm thấp của Giang Thần vang lên ở bên tai nàng, Văn Tâm mừng rỡ không thôi, lập tức nhìn thấy ánh sáng chói mắt bộc phát ra, soi sáng khuôn mặt lạnh lùng của Giang Thần.

Ánh sáng là do Xích tiêu kiếm bắn ra, mọi người lập tức nhìn thấy mũi kiếm đâm vào lồng ngực của thủ lĩnh Huyết Bức, dễ dàng xuyên thủng qua ngực nó.

Chân nguyên vận chuyển theo Loa toàn thức, thân thể của thủ lĩnh Huyết Bức nhanh chóng bành trướng, máu thịt nổ tung tung toé.

Tình cảnh này bị tất cả mọi người nhìn thấy, rốt cuộc mỗi người đã tìm được sự tự tin vốn có.

- Hắn có thể nắm bắt được dấu vết của thủ lĩnh Huyết Bức, hắn có thể nắm bắt được dấu vết của thủ lĩnh Huyết Bức!

Có người quá mức kinh hỉ, cho nên liên tục nói ra hai lần.

Giang Thần đột nhiên nhìn về phía bên Đao Kiếm bang, mở miệng quát lên:

- Tên nắm trường đao kia, thủ lĩnh Huyết Bức đang đi đến gần ngươi! Ở chếch đằng sau của ngươi!

Người được Giang Thần nhắc nhở là đội trưởng của Đao Kiếm bang, trường đao trong tay hắn cũng là linh khí. Sau khi được Giang Thần nhắc nhở, trên lưỡi dao có lửa nóng hừng hực cháy lên, dưới ánh lửa chiếu rọi, quả thật có một đầu thủ lĩnh Huyết Bức đang tới gần.

- Rống!

Người này hét lớn một tiếng, chém một đao xuống dưới, đáng tiếc đã rơi vào trên móng vuốt cứng rắn của Huyết Bức, chỉ có thể đẩy lùi được nó mà không thể nào chém giết được.

Chỉ có điều có thể khẳng định thần thức của Giang Thần có thể phát hiện ra được thủ lĩnh Huyết Bức, bởi vì khoảng cách giữa Đao Kiếm bang đến đội ngũ của Đại Tề quốc cũng không gần.

- Thiên Đạo môn, đa tạ!

Nam tử nhặt được về một cái mạng cảm kích nói.

- Giang Thần, Giang Thần, phía bên ta thì sao? Phía bên ta có thủ lĩnh Huyết Bức không?

Người nói chuyện chính là Cao Thần Dật, hắn hoàn toàn không có vẻ kiêu ngạo như vừa nãy nữa mà chỉ có bất an và khủng hoảng.

- Thật ngại quá, ta là người nhà quê, ngay cả vẽ địa đồ cũng không dùng thần thức được, ta không giúp được ngươi rồi.Giang Thần lạnh lùng nói.

Hắn vừa nói ra lời này, bốn chi đội ngũ mới nhớ tới xung đột vừa nãy, vẻ mặt trở nên có chút cân nhắc.

Thần thức của Giang Thần có thể cảm ứng được thủ lĩnh Huyết Bức đã chứng minh lời nói vừa rồi của Cao Thần Dật và Sở Lạc rất là hoang đường.

Người của Đao Kiếm bang rất vui mừng, vừa nãy bọn họ chỉ đứng xem trò vui, không lên tiếng.

- Cũng còn may, cũng còn may.

Sa Ưng thầm nói, Giang Thần đang ở trong đội ngũ của mình, cách hắn không xa, cho nên cũng không cần lo lắng quá nhiều.

Từ tình huống vừa nãy thủ lĩnh Huyết Bức phát động công kích là có thể thấy được. Coi như thần thức của Sa Ưng có thể cảm ứng được thì tất cả cũng đã chậm.

- Giang Thần, ngươi không nên như vậy, chỉ cần ngươi giúp ta, nhất định ta sẽ báo đáp ngươi!

Cao Thần Dật không để ý tới mặt mũi mà lại mở miệng nói một câu.

- Ha ha.

Tiếng cười của Giang Thần rơi vào trong tai mỗi người, mọi người đều hiểu nó có ý gì.

- Đều là đệ tử của thập đại thế lực, Giang Thần, ngươi cần gì phải làm như vậy chứ?

Sở Lạc bên kia chỉ cảm thấy trong lòng bàn tay toàn là mồ hôi, lúc nói chuyện thì lại nhìn ra xung quanh, chỉ lo thủ lĩnh Huyết Bức phát động công kích với nàng.

- Vừa nãy khi ngươi đòi địa đồ, sao lại không suy nghĩ một chút về chuyện này cơ chứ? Ngươi có lấy được tấm địa đồ kia, đối với ngươi cũng không có bất kỳ chỗ tốt nào. Mà nếu không có địa đồ đối với ta mà nói, rất có khả năng sẽ là trí mạng, vào lúc ấy, sao không thấy ngươi đại nghĩa như lúc này cơ chứ?

Giang Thần lạnh lùng chế giễu.

Vừa dứt lời, Giang Thần đột nhiên nhảy lên rồi đánh ra một kiếm chiêu.

Kiếm khí điên cuồng gào thét càn quét ở trong quáng động, nương theo một tiếng hét thảm vang lên, lại có một đầu thủ lĩnh Huyết Bức chết ở dưới Xích tiêu kiếm.

Lần này, mỗi người đều có thể nhìn thấy rất rõ ràng, dù cho bóng đêm đen kịt làm cho mọi người không thể nhìn thấy gì, thế nhưng kiếm của Giang Thần vừa nhanh lại vừa chuẩn xác.

Chỉ có điều, vào thời khắc hắn động thủ, một đầu thủ lĩnh Huyết Bức khác đã động thủ với đội ngũ của Cao Thần Dật, bắt đi một tên võ giả Tụ nguyên cảnh hậu kỳ.

- Yêu thú quả nhiên có linh trí.

Giang Thần nghĩ đến.

Những thủ lĩnh Huyết Bức này biết Giang Thần có thể phát hiện ra bọn chúng, muốn giết chết hắn trước tiên. Đồng thời trước khi hắn vung kiếm bọn chúng sẽ công kích người khác, khiến cho hắn không có cách nào nhắc nhở được bọn họ.

Cao Thần Dật bị doạ cho sắp co quắp, vừa nãy người kia ở bên người hắn, mà hắn hoàn toàn không thể ra sức được.

- Mau mau, đi qua bên Giang Thần kia cho ta.

Cao Thần Dật không để ý tới việc Giang Thần có đồng ý hay không mà đi tới bên cạnh Giang Thần, hiện giờ ở nơi đó mới là chỗ an toàn nhất.

Điều này cũng nhắc nhở các đệ tử của Đao Kiếm bang và Phù Không đảo, tất cả đều chen chúc.

Giang Thần bị vây vào giữa, có chút dở khóc dở cười.

- Cũng được, các ngươi phải nghe theo mệnh lệnh của ta.

Thần thức của Giang Thần lan tràn ra ngoài, mỗi một góc trong quáng động, hắn chỉ cần liếc mắt một cái là có thể thấy rõ mồn một, có thể nhìn thấy lợi trảo và răng nanh của ba đầu thủ lĩnh Huyết Bức còn lại, đang liên tục bay lượn ở trên đỉnh đầu của bọn họ.

Chương 93: Bảo Tàng

Trong một quãng thời gian sau đó, thủ lĩnh Huyết Bức lại thử phát động tập kích, nhưng đều bị Giang Thần hóa giải.

Cuối cùng, thủ lĩnh Huyết Bức không cam lòng rời đi, mà đám Huyết Bức cũng nhanh chóng tản đi

- Huyết Bức đã lui lại.

Mọi người thở phào một hơi, một lần nữa châm đuốc lên, lúc này bọn họ nhìn thấy khắp khu vực bọn họ đứng đều là thi thể của Huyết Bức, còn có mấy cỗ thi thể của nhân loại.

- Mau rời khỏi này.

Bốn chi đội ngũ không muốn đợi ở chỗ này một khắc nào nữa, cả đám tiến lên mấy trăm thước rồi mới dừng lại nghỉ ngơi.

- Cũng còn may có đệ tử Thiên Đạo môn, nếu không lần này đã thảm rồi.

- Đúng vậy, thần thức như vậy cũng quá là lợi hại rồi!

- Trước đó ta còn trách oan hắn, không có dấu ấn của đệ tử Phù Không đảo thì hắn cũng có thể ung dung vẽ ra địa đồ.

Nghe thấy mấy đạo âm thanh này, vẻ mặt của Cao Thần Dật và Sở Lạc lập tức trở nên lúng túng, mỗi một câu nói của những người này đều giống như đang bạt tai lên trên mặt hai người vậy.

Biểu hiện trên mặt của Cao Thần Dật biến hóa bất định, trong mắt hiện ra vẻ không phục. Nếu như không phải Giang Thần cứu hắn một mạng, nói không chừng hắn còn có thể lên tiếng phản bác những người này.

Đồng thời, Sở Lạc rất lúng túng, tuy nhiên nàng cũng không nghĩ tới việc đi tới xin lỗi hoặc là cảm ơn Giang Thần. Mà giả vờ như cái gì cũng chưa từng xảy ra mà chỉ đi ở trong đội ngũ của mình.

- Xem ra điều kiện xét duyệt lên trên hai bảng công tử, mỹ nhân này cần phải nghiêm khắc thêm một chút.

Mãi đến khi đội trưởng Đao Kiếm bang nói ra lời này, Cao Thần Dật và Sở Lạc đã ngồi không yên được nữa.

- Ngươi có ý gì?

Cao Thần Dật lạnh lùng nói.

Đội trưởng của Đao Kiếm bang tên là Vạn Lệ, là một vị hán tử trung niên, vóc người cao lớn, mặt không trắng nõn giống như Cao Thần Dật. Râu đen dọc theo cằm đến dưới lỗ tai của hắn, lông mày rậm mắt to, trên người mặc giáp da bình thường.

Người như vậy, Cao Thần Dật không để vào mắt, thế nhưng hắn lại không nghĩ tới đối phương lại dám trào phúng mình.

Vạn Lệ không nhiều lời với hắn mà đi tới trước người Giang Thần, nghiêm túc nói:

- Đa tạ ân cứu mạng vừa nãy.

Rất nhiều người ở đây đều thiếu một tiếng cảm ơn với Giang Thần, đặc biệt là Sở Lạc và Cao Thần Dật.

So sánh giữa mọi người với nhau, mọi người cho rằng vừa nãy Vạn Lệ hắn trào phúng không có gì là không đúng.

- Ta mở miệng mời hắn hỗ trợ, hắn nói thế nào chứ? Nếu không phải ta cơ trí thì đã sớm chết ở trong tay thủ lĩnh Huyết Bức rồi. Lúc này còn muốn ta cảm ơn hắn sao?

- Đúng vậy, ỷ vào thần thức ghê gớm mà đã muốn người khác cầu mình?

Cao Thần Dật và Sở Lạc trước sau mở miệng, ở trong miệng của hai người, dường như chuyện địa đồ ban đầu hoàn toàn không có, hoàn toàn là do Giang Thần không đúng trước.

Mặc dù nói vô liêm sỉ, thế nhưng quả thực vừa nãy Giang Thần đã từ chối hai người cầu viện, cho nên đứng ở vị trí bọn hắn cũng không cảm thấy chuyện này có gì là quá đáng cả.

Lúc này, đội viên của Đao Kiếm bang chạy tới, vội vàng nói:

- Không được rồi, không phải là Huyết Bức chạy trốn! Là đi tìm viện binh, lại có thêm năm đầu thủ lĩnh Huyết Bức!

- Cái gì?

Vừa nói xong, tất cả mọi người như chim sợ cành cong, liên tục đứng dậy.

- Lại đây.

Vạn Lệ bắt chuyện với đội hữu của hắn, hắn ở ngay bên người của Giang Thần.

Cao Thần Dật và Sở Lạc đang muốn giở lại trò cũ, chỉ có điều vừa mới đi được một nửa thì Vạn Lệ kia đã nói:

- Không phải vừa nãy các ngươi rất trâu bò sao? Hiện giờ lại còn không biết ngại chạy tới nơi này nương nhờ?

Cao Thần Dật và Sở Lạc nghiến răng nghiến lợi, xấu hổ không biết nên nói cái gì cho phải.

- Vì lời nói của hai người các ngươi, ta sẽ không nhắc nhở của ngươi nữa.
Giang Thần nói.

Lần này, đội viên bên Cao Thần Dật và Sở Lạc sửng sốt, bọn họ liên tục cướp trước một bước chen tới đây, ngăn cách hai người ở phía ngoài cùng.

- Các ngươi?

Cao Thần Dật phẫn nộ, hắn có thể tưởng tượng ra được tình cảnh bây giờ của mình, hắn nhìn về phía Giang Thần, nói:

- Vừa nãy là ta không đúng, không cần thiết phải làm tuyệt tình như vậy chứ?

- Đúng vậy, Giang Thần, chúng ta đều là đệ tử của thập đại thế lực cơ mà.

Sở Lạc lập tức mở miệng, thỉnh thoảng nhìn về phía sau xung quanh, chỉ lo Huyết Bức đánh tới.

- Ha ha ha ha.

Chỉ là, điều mà mọi người không nghĩ tới chính là, đội viên Đao Kiếm bang lúc trước nói Huyết Bức sắp tới lại ôm bụng cười to.

- Thật là biết điều, thực sự sắc mặt của các ngươi biến hóa rất nhanh đó.

Vẻ mặt lo lắng vừa nãy của Vạn Lệ thay đổi, vẻ mặt hiện lên nụ cười trào phúng.

Tới lúc này mà không nghe động tĩnh Huyết Bức vung cánh lên, rõ ràng đây là do Đao Kiếm bang cố ý báo sai.

Mục đích, đương nhiên là muốn nhìn bộ mặt thật của Cao Thần Dật và Sở Lạc.

Khuôn mặt của Cao Thần Dật và Sở Lạc dữ tợn, lúc này coi như là đội viên của bọn hắn thì cũng đã nhìn bọn hắn với ánh mắt khác xưa.

- Được rồi, Đao Kiếm bang chúng ta chỉ muốn đùa một chút với các vị mà thôi, không cần để ở trong lòng.

Vạn Lệ phất phất tay, mang theo đội viên trở lại chỗ cũ, trước khi rời khỏi còn ném cho Giang Thần một ánh mắt.

Vừa nãy hắn làm như vậy, đương nhiên là hả giận thay cho Giang Thần.

Giang Thần dựa vào thần thức đã phát hiện ra không có Huyết Bức, hắn biết thời biết thế, cho nên cũng cố ý làm khó dễ Cao Thần Dật và Sở Lạc.

- Đao Kiếm bang quả nhiên không phải là người bình thường, thủ đoạn chỉnh người cũng đều lợi hại như vậy.

Mạnh Hạo thở dài nói.

- Không nhất định đã có ý tốt.
Giang Thần nói.

Đổi lại là những người khác, như vậy sẽ rất cảm kích đối với cách làm hả giận của Vạn Lệ.

Chỉ có điều cân nhắc đến thế cục bây giờ, Giang Thần cảm thấy Vạn Lệ đang triệt để làm xấu quan hệ của hắn và hai người Cao Thần Dật, Sở Lạc, để cho ba đội ngũ đối địch với nhau.

Dù sao, Giang Thần và Sở Lạc đều là đệ tử của thập đại thế lực, mà Cao Thần Dật cũng là nhân vật trên Công tử bảng, nếu như ba chi đội ngũ liên thủ, Đao Kiếm bang sẽ rất bị động.

Như bây giờ vậy, ba chi đội ngũ không thể liên thủ với nhau được nữa.

Chỉ có điều, Giang Thần cũng không có dự định liên thủ cùng Cao Thần Dật hoặc là Sở Lạc, huống chi đội ngũ của Đại Tề quốc lại là do Sa Ưng quyết định.

Sau khi nghỉ ngơi tốt, bốn chi đội ngũ tiếp tục tiến lên.

- Đến rồi!

Trải qua một ngày chạy đi, rốt cục ba đội ngũ đã đi tới lối đi kia.

Một cái động đen kịt xuất hiện ở dưới chân của mọi người.

Sa Ưng cầm cây đuốc trong tay ném xuống phía dưới, dưới ánh lửa yếu ớt, có thể nhìn thấy cái động này không phải là vuông góc xuống phía dưới, cây đuốc lăn mấy lần, rốt cuộc đã biến mất ở trước mắt của mọi người.

- Đây chính là nơi sụp xuống, cách mặt đất chừng hai mươi thước, sau đây là một sườn dốc rất dài, không gian phía dưới rất nhỏ, rất nhiều nơi chỉ có thể để cho một người bò qua mà thôi.

Ngô Phàm nói.

Dù sao cũng là do lún mới xuất hiện đường nối, cho nên không thể là con đường có thể ung dung đi qua được.

- Vậy chúng ta đi xuống từng nhóm hay sao?

Có người đề nghị.

- Chúng ta đi trước!

Bốn chi đội ngũ gần như mở miệng cùng lúc, dù sao đây là tầm bảo mà. Người đánh trận đầu người có lẽ sẽ có nguy hiểm nhất định, nhưng cũng có thể có được bảo vật tốt nhất.

Sau một phen tranh chấp, bốn chi đội ngũ ai cũng không chịu nhường ai.

Chỉ có điều cuối cùng vẫn có người nghĩ ra biện pháp, bốn chi đội ngũ phân biệt phái mấy người xuống, như vậy ai cũng không có ý kiến gì được.

- Chúng ta sẽ xuống cuối cùng.

Giang Thần nhỏ giọng nói.

- Tại sao?

Văn Tâm có chút không hiểu nói.

Bảo tàng đang ở trước mặt, người xuống cuối cùng chẳng phải sẽ tay không mà về hay sao?

- Tin tưởng vào ta.

Giang Thần không nhiều lời, hiện giờ hắn chỉ hoài nghi, còn chưa được chứng thực.

Ở trên người ba cái bản đồ sống như Ngô Phàm và những người khác, Giang Thần cảm giác được một tia tử khí!

Đồng thời, hắn nhớ tới thanh chủy thủ của Ngô Phàm.

Dùng ánh mắt của linh khí sư xem ra, đây chính là một cái linh khí rất tốt.

Thế nhưng vấn đề ở chỗ, nếu như một cái linh khí đặt ở trong quáng động quá lâu thì năng lượng của bản thân sẽ trôi đi, sẽ từ từ trở nên lu mờ ảm đạm.

Không thể vừa xuất thế đã giống như thanh chủy thủ kia vậy, bảo quang bắn ra bốn phía.

- Có lẽ phía dưới đường nối có bảo vật, thế nhưng tuyệt đối sẽ không dễ có được như vậy.

Chương 94: Ma Thần

Cái gọi là tử khí là từ góc độ y sư mà nói, là chỉ tính mạng đã ngàn cân treo sợi tóc, là dấu hiệu của việc bất cứ lúc nào cũng sẽ mất mạng.

Người mà trên người xuất hiện tử khí, đa số đều là thân trúng kịch độc, hay là người bị trọng bệnh quấn quanh.

Chỉ có điều nhìn qua bốn người Ngô Phàm đều rất khỏe mạnh, sinh long hoạt hổ, không giống như là người sẽ xuất hiện tử khí.

Lại có điểm đáng ngờ như linh khí, đương nhiên Giang Thần sẽ phải hành sự cẩn thận.

Mắt thấy từng người nhảy vào cửa động, Sa Ưng đứng ngồi không yên, sau khi xác định Văn Tâm sẽ không đồng thời tiến vào với mình. Lúc này hắn mới mang theo muội muội và Ngô Phàm đi xuống.

Đến cuối cùng, khi chỉ còn lại mười mấy người, lúc này Giang Thần mới cùng hai người Mạnh Hạo, Văn Tâm đi xuống bên dưới.

Theo như Ngô Phàm từng nói, không gian phía dưới rất có hạn, ba người chen chúc đi xuống dưới.

Cũng còn may không lâu sau, sau khi chui qua một lỗ hổng, cuối cùng hoàn cảnh chật hẹp chung quanh đã kết thúc, ba người có thể đứng dậy mà cất bước.

Tiến về phía trước, một nơi sụp đổ xuất hiện ở trước mắt của ba người.

- Di tích? Xem ra là thật rồi, sụp đổ dẫn đến xuất hiện đường nối di tích và quáng động bên ngoài.

Mạnh Hạo vui vẻ nói.

Phần cuối chỗ sụp đổ là một tấm cửa lớn, lúc này đã bị người ta đẩy ra.

Văn Tâm và Mạnh Hạo bước lên phía trước, hầu như là vọt vào trong cửa.

- Chờ một chút...

Vốn Giang Thần định dùng thần thức dò đường, thế nhưng không nghĩ tới hai người này lại đứng ngồi không yên như vậy. Cho nên hắn không thể làm gì khác hơn là đi theo sau.

Đi vào cửa lớn, đập vào mi mắt chính là phòng khách rộng rãi, ngay chính giữa có một cái đình có mái vòm.

Rất nhanh, ba người Giang Thần đã phát hiện ra được chỗ không đúng.

<!--[if!supportLineBreakNewLine]-->

<!--[endif]-->

Người lúc trước tiến vào đều ngã vào xung quanh đình, trong đình có ánh sáng màu hồng, giống như xích sắt, đang qua lại ở giữa mọi người.

Nhìn kỹ, người của bốn chi đội ngũ đều đã mất đi sức phản kháng, mỗi người đều cực kỳ yếu đuối.

Người bị ánh sáng màu hồng bao phủ sẽ bị hút lên trên không trung, thân thể nhanh chóng trở nên khô quắt, dưới túi da, tất cả đều bị hòa tan vào bên trong ánh sáng màu hồng.

Bốn người Ngô Phàm dẫn đường đứng ở xung quanh đình, lạnh lùng nhìn người ở trước mắt bọn họ.

- Chạy mau.

Một người chạy tới bên Giang Thần, nhưng tốc độ chạy của hắn càng ngày càng chậm, cuối cùng lại ngã dưới xuống đất.

- Không được!

Giang Thần lôi kéo Văn Tâm và Mạnh Hạo muốn đi ra ngoài, thế nhưng vừa mới xoay người một cái thì cánh cửa lớn lại tự động đóng lại.

Ánh sáng màu hồng kia không để ý tới khoảng cách mà bắn tới bên này.

Thần thông thủ đoạn như thế, ba người Giang Thần không biết nên chống lại thế nào. Ánh sáng màu hồng vừa rơi xuống thì ba người cũng giống như những người kia, toàn thân vô lực, thân thể bị lôi kéo về phía đình.

Điều khiến cho bọn họ sợ hãi chính là, thần trí của bọn họ vẫn tỉnh táo như cũ, nhưng lại không khống chế được thân thể của mình.

- Ngô Phàm! Ngươi thật lớn mật, lại dám gạt cả ta! Cả nhà ngươi sẽ bị tru diệt!

Sau khi đến gần còn có thể nghe được tiếng mắng của Sa Ưng.

Ngô Phàm mặt không hề cảm xúc, nói:

- Có thể hiến tế cho Ma thần là vinh hạnh của các ngươi!

- Ma thần?

Giang Thần cả kinh, từ lúc 500 năm trước, nhân loại hoàn toàn thắng lợi ở trong đại chiến trừ ma. Xua đuổi yêu ma đến chiến trường thiên ngoại ở ngoài thế giới vị diện.

Bây giờ, uy hiếp mà nhân loại phải đối mặt chỉ là thú tộc, mãnh thú, yêu thú và hung thú không ra thể thống gì.

Yêu ma giống như nhân loại, là sinh vật từ nhỏ đã có linh trí, trời sinh đã nắm giữ thần lực, không cần tu luyện là đã có thể trở nên rất mạnh mẽ, từng là thiên địch của nhân loại một lần.

Ma thần thì tương đương với Thần du cảnh trong nhân loại, bởi sức chiến đấu của yêu ma cực mạnh cho nên khi đối mặt với Thần du cảnh nhân loại, thường thường có thể sẽ lấy ít đánh nhiều.Lúc này, Giang Thần đã có thể nhìn thấy tình cảnh bên trong đình, có một cái bệ đá, trên mặt có một tên yêu ma đang ngồi.

Thân thể giống như nhân loại, chỉ có điều da thịt lại như sắt thép màu đen. Bên ngoài thân thể có ma văn màu đỏ tươi, trên đỉnh đầu mọc ra một đôi sừng nhọn.

Ánh sáng màu hồng khủng bố đang từ trong cơ thể hắn bắn ra ngoài.

Mọi chuyện trở nên rõ ràng, đây là Ma thần bị vây ở dưới lòng đất.

Muốn thoát vây cho nên lợi dụng sụp lún mở ra đường nối với bên ngoài.

Tám người Ngô Phàm điếc không sợ súng xông tới, kết quả bốn người đều bị chết trong tay của Ma thần, bốn người còn lại thì bị khống chế lại.

Ma Thần dạy bốn người nói dối, lừa gạt nhiều người đi vào trong để hắn hút, từ đó giúp hắn khôi phục thực lực của mình.

Cho dù bảo tàng có phải là thật hay không thì người của bốn đội ngũ đã mất mạng ở nơi này.

- Cũng còn tốt, cũng còn tốt! Là Ma thần đã bị thương nghiêm trọng, thực lực chỉ có chưa tới ba thành.

Giang Thần thầm nghĩ, nếu đã như vậy thì bọn hắn vẫn còn có một chút hi vọng sống.

- Ma thần đại nhân, Ma thần đại nhân! Ngươi còn cần thủ hạ không? Ta có thể ra sức, ở bên ngoài ta có tiếng tăm rất lớn, có thể mang đến càng nhiều người hơn cho đại nhân, đừng có giết ta!

Cao Thần Dật kinh hoảng kêu to, đứng thứ tám Công tử bảng mà lại sợ chết như vậy.

Kỳ thực từ lúc thủ lĩnh Huyết Bức xuất hiện, điểm ấy cũng đã có thể nhìn ra được.

Nhưng mà, thân đều ở trong tình cảnh tuyệt vọng, mọi người không để ý tới việc khinh thường, mà trái lại cũng có ý nghĩ, có nên làm như vậy hay không.

Vị Ma thần này mở hai mắt ra, đôi ngươi đỏ như máu toát ra vẻ châm chọc.

- Nhân loại, qua bao nhiêu năm mà vẫn không chịu thay đổi. Ngươi muốn trở thành thủ hạ của ta, thật sao? Được lắm, quỳ trên mặt đất dập đầu với ta!

Tiếng nói vừa dứt thì lực lượng thân thể của Cao Thần Dật đã khôi phục lại, hắn kinh hỉ, đồng thời cũng bò tới bên ngoài đình, dập đầu với Ma thần.

- Ha ha ha ha.

Ma thần ầm ĩ cười to, lại nói:

- Những người này còn đang liều mạng chống lại, khiến cho ta khôi phục rất chậm, ngươi nói nên làm sao bây giờ?

- Nhanh! Các ngươi mau từ bỏ chống cự cho ta!

Cao Thần Dật vọt tới trước mặt những người trong đội ngũ của mình, hắn lớn tiếng kêu lên.- Cao sư huynh.

Những người theo Cao Thần Dật cùng há hốc mồm, ánh mắt khi nhìn về phía Cao Thần Dật đều rất xa lạ.

- Các ngươi muốn hại chết ta sao?

Vẻ mặt của Cao Thần Dật rất dữ tợn, dùng một cước đạp bay người trước mắt.

Nhìn thấy tình cảnh này, Giang Thần không nhịn được lắc đầu, trong lòng thầm nói:

- Quả nhiên đúng như trong thư tịch viết, yêu ma coi nhân loại là con mồi, không chỉ ăn máu thịt mà còn yêu thích đùa bỡn trước khi chết.

- Hi vọng lời trên thư tịch không gạt ta.

Giang Thần hít sâu một hơi, lặng lẽ chuẩn bị.

Bỗng nhiên, Cao Thần Dật đi tới trước người Giang Thần, đắc ý nói:

- Ma thần đại nhân, người này là kẻ ghê tởm nhất, chân nguyên của bản thân cũng rất mạnh mẽ, ngươi hấp thu hắn là tốt nhất.

- Cao Thần Dật, người như ngươi mà cũng có thể lên trên Công tử bảng hay sao?

Bên cạnh Văn Tâm cả giận nói.

- Khà khà! Dù sao cũng tốt hơn là phải chết.

Cao Thần Dật nở nụ cười không quan tâm, hắn nắm lấy mái tóc của Văn Tâm, ngón tay xẹt qua khuôn mặt của nàng, cũng từ từ duỗi đi xuống phía dưới.

- Dừng tay.

Mắt thấy tay của Cao Thần Dật sắp luồn vào vạt áo của Văn Tâm, Giang Thần nói:

- Cao Thần Dật, không nên mơ mộng giữa ban ngày. Trước đó, trong tám người xuống, tại sao bốn người chết, mà bốn người khác lại còn sống? Đó là bởi vì ma ấn của Ma thần chỉ có bốn phần, hắn không có cách nào khống chế ngươi như khống chế đám người Ngô Phàm. Như vậy, ngươi cảm thấy hắn sẽ bỏ qua cho ngươi sao?

Lời vừa nói ra, Cao Thần Dật sửng sốt, những người khác cũng không nghĩ tới Giang Thần sẽ nói ra lời nói như vậy.

Vẻ mặt của Ma thần rất là hứng thú, mang Giang Thần tới trước người hắn rồi hỏi.

- Ngươi hiểu rất rõ về yêu ma sao?

Ma thần hỏi hắn.

- Đúng, các ngươi chính là một đám quái vật khát máu.

Giang Thần nói.

- Thú tộc cũng có cái nhìn như nhân loại các ngươi vậy.

Ma thần cũng không tức giận, trái lại còn trào phúng nói một tiếng.

Chợt, ánh sáng màu hồng đột nhiên thu về, ngưng tụ về phía của Giang Thần.

Ma thần duỗi cái đầu lưỡi màu tím ra, hưng phấn nói:

- Ta thích ăn nhất là loại người như ngươi vậy.

- Ta cũng rất hưng phấn.

Giang Thần nói.

- Ồ?

Vẻ mặt của Ma thần rất hiếu kỳ, hắn muốn nghe một chút xem đối phương muốn nói cái gì, cho nên ánh sáng màu hồng tạm thời dừng lại.

- Sau khi ta sinh ra mới biết được tru ma đại chiến đã kết thúc, trong lòng rất là thất lạc, bởi vì ta rất muốn tự tay chém giết một đầu yêu ma. Đáng tiếc, hiện tại chỉ có đi tới chiến trường thiên ngoại thì mới có thể tìm được yêu ma.

Nói tới chỗ này, Giang Thần cười thần bí, nói:

- Không nghĩ tới, hiện tại lại có cơ hội này!

Chương 95: Cửa Sắt

Giang Thần không cho Ma thần thời gian để phản ứng, hắn hít sâu một hơi, trong miệng đột nhiên phun ra sáu cái tự đến.

- Ông! Ma! Ni! Bái! Mễ! Hồng!

Sáu chữ, mỗi chữ dừng lại nửa giây, không phải bất kỳ một loại nào ngôn ngữ nào trên Cửu Thiên đại lục, nghe qua cực kỳ cổ quái, nhưng lại có khí tức mênh mông và thần bí phả vào mặt.

Khi niệm đến chữ Ni, trong cơ thể Giang Thần lóe lên kim quang chói mắt, chữ lớn màu vàng từ trong miệng hắn bay ra, nhằm về phía Ma thần đã kinh hãi đến mức biến sắc.

- Lục tự Đại Minh chú? Làm sao có khả năng, ngươi và Phật môn có quan hệ gì?

Ma thần kinh hoảng kêu to, ánh sáng màu hồng khủng bố của hắn va chạm phải kim quang lại giống như gặp phải thiên địch, trong nháy mắt đã bị thôn phệ.

Người của bốn chi đội ngũ từ từ khôi phục lại lực lượng.

Sau khi toàn bộ sáu chữ lớn màu vàng này hiện hình, Giang Thần lại nói:

- Nếu không muốn chết thì mau truyền chân nguyên của bọn ngươi vào trong cơ thể của ta!

Mạnh Hạo và Văn Tâm nghe theo, đi tới phía sau hắn, lấy tay đặt lên trên lưng của hắn.

Những người khác như vừa tỉnh giấc chiêm bao, biết Giang Thần là hi vọng duy nhất của bọn họ, cho nên lại có bốn người phân biệt đứng ở phía sau lưng của Mạnh Hạo và Văn Tâm.

Rất nhanh đã hình thành một trận hình tam giác rất dài, Giang Thần ở phía trước nhận được chân nguyên cuồn cuộn không ngừng truyền vào, miệng hắn lại lặp lại câu thần chú đã được niệm lên vừa nãy.

- A a a!

Ma thần thống khổ kêu to, chịu đựng câu thần chú đó.

Lúc này, Giang Thần càng phát hiện ra đầu Ma thần này không có cách nào rời khỏi bệ đá, cho nên lòng tin của hắn không khỏi tăng vọt.

Lục tự Đại Minh chú, xuất phát từ: Trang nghiêm bảo vương kinh của đại thừa Phật đạo, là một bộ kinh văn có công đức vô cùng lớn.

Kinh văn của Phật môn có khắc chế hiệu quả đối với yêu ma.

Trảm ma đại chiến năm đó, đệ tử cửa Phật đã phát huy tác dụng cực lớn.

Trước đây chính bởi vì xuất phát từ nguyên nhân này cho nên Giang Thần mới xem qua một lượng lớn kinh Phật, kinh văn mà trước đó hắn ngưng tụ thần thức cũng bắt nguồn từ Phật môn.

Lục tự Đại Minh chú, không phải chỉ đơn giản là đọc lên âm tiết, mà là dùng nội dung kinh Phật, thiêu đốt chân nguyên của bản thân để phát động công kích.

Giang Thần chỉ vẻn vẹn là Tụ nguyên cảnh, lần thứ nhất niệm kinh văn chỉ là khôi phục sự tự do cho những người khác mà thôi.

Hiện giờ, hắn tụ tập chân nguyên của tất cả mọi người, lần nữa đọc lên Đại Minh chú.

- A!

Tiếng kêu thảm thiết của Ma thần đã tới cực hạn, thân thể đột nhiên nổ tung, máu tươi màu tím bắn ra tung toé.

Một hạt châu đỏ như máu bay ra, tiến vào trong cơ thể của Giang Thần, bởi vì kim quang và ánh sáng màu hồng quá chói mắt, chỉ có một số ít người phát hiện ra mà thôi.

Phù!

Dường như chính bản thân Giang Thần cũng không nhận ra được, hắn đã gần như hư thoát, đặt mông ngồi xuống dưới đất, người phía sau nhìn thấy nguy cơ đã được giải trừ, cả đám nặng nề thở phào một hơi.

- Cũng may trước đây ta đã chuyên môn cảm ngộ kinh Phật, cũng may đầu Ma thần này ngay cả ba phần mười thực lực cũng không còn.

Giang Thần vô cùng vui mừng, đồng thời lại cảm thấy hưng phấn vì bản thân đã chém giết yêu ma.

Trước đây rất lâu, nhân loại tu luyện trở nên mạnh mẽ là bởi vì mang theo một loại suy nghĩa thần thánh, là muốn bảo hộ nhân loại, trục xuất yêu ma và thú tộc.

Trước khi nhân loại vẫn chưa trở thành bá chủ của thế giới, thời đại kia được gọi là thời đại anh hùng.Nhưng mà sau đó, nhân loại giết chóc lẫn nhau, tranh đấu lẫn nhau, làm cho hai chữ anh hùng trở thành truyền thuyết.

Kiếp trước, còn lúc còn trẻ, Giang Thần từng có mộng anh hùng, ảo tưởng chém ma trừ yêu, được người ta sùng bái và kính ngưỡng.

Vì lẽ đó đã hắn đọc qua một lượng lớn sự tích liên quan tới thời đại anh hùng, càng bởi vậy cho nên càng sản sinh hứng thú nồng đậm đối với kinh Phật.

Không nghĩ tới sau năm trăm năm hắn đã hoàn thành tâm nguyện, giết chết đầu yêu ma thứ nhất!

Ma thần vừa chết, bốn người Ngô Phàm trở thành mục tiêu để tiết hận. Có điều không chờ người động thủ thì ngay khi thân thể Ma thần nổ tung thì bốn người cũng đều ngã xuống đất, khí tuyệt mà bỏ mình.

- Thì ra đây chính là nguyên nhân trên thân bọn hắn xuất hiện tử khí.

Giang Thần thầm nói.

- Cao Thần Dật, ngươi không xứng lên Công tử bảng! Hành động của ngươi ngày hôm nay, ta sẽ nói thật cho người bên ngoài nghe!

Lúc này, người lúc trước bị Cao Thần Dật một cước đá ngã lăn ra phẫn nộ lên án hắn.

Trước đó người này là tuỳ tùng thân tín của Cao Thần Dật, hiện giờ lại nói ra lời như vậy, có thể tưởng tượng được đối phương phẫn nộ bao nhiêu.

Mọi người nhớ tới tình cảnh vừa nãy Cao Thần Dật dập đầu quỳ gối ở trước mặt của Ma thần, tất cả đều cực kỳ khinh thường.

Hành động vừa nãy của Cao Thần Dật nói nhỏ là sợ chết, nói lớn chuyện ra là phản bội nhân loại.

- Ngươi thì biết cái gì? Ta cố ý làm cho Ma thần kia khinh thường, tìm cơ hội ám sát hắn, chỉ là bị Giang Thần đoạt trước mà thôi!

Mặt của Cao Thần Dật đỏ lên bắt đầu nguỵ biện.

- Vậy ngươi định vuốt ngực ta cũng là một phần của kế hoạch hay sao?

Văn Tâm giễu cợt nói.

Tức thì, Cao Thần Dật nghẹn lời, mọi người không chút lưu tình cười nhạo hắn.
Không chút nghi ngờ nào, sau khi đi ra ngoài, Cao Thần Dật sẽ không được xếp trên Công tử bảng nữa.

- Quả nhiên không hổ là huyết mạch cao quý truyền thừa trăm năm, không phải là nhà giàu mới nổi như ta có thể so sánh được.

Giang Thần cũng không quên nói móc một câu.

Lời này đã khiến cho mọi người cười phá lên, hiện giờ danh vọng của Giang Thần đã đạt đến mức cao nhất, dù sao hắn đã cứu mọi người hai lần.

Lúc này, người của Đao Kiếm bang cũng không có hứng thú trào phúng Cao Thần Dật mà bắt đầu thăm dò ở chung quanh đại sảnh.

Chuyện này đã nhắc nhở những người khác, mọi người không để ý tới uể oải mà liên tục đứng dậy tầm bảo.

Giang Thần cũng không ngoại lệ, chỉ là đại sảnh trống rỗng, hầu như liếc mắt một cái đã rõ mồn một, căn bản không giống như có bảo vật gì cả.

Chỉ là Sa Ưng kia rất cơ linh, chạy tới bắt thanh chủy thủ của Ngô Phàm tới tay.

- Nơi này có một cánh cửa!

Không tìm được bảo vật, thế nhưng ở một mặt khác của đại sảnh lại phát hiện ra một phiến cửa sắt dày nặng, mấy người dùng sức đẩy ra, kết quả cửa sắt lại không nhúc nhích.

Phải biết rằng mỗi một Tụ nguyên cảnh đều có lực lượng hơn một nghìn cân.

Cánh cửa sắt này dày bao nhiêu thì mới có thể không bị bọn họ đẩy ra cơ chứ?

Đồng thời, bỗng nhiên mỗi người đều cảm thấy phấn chấn, cho rằng nhất định phía sau cửa sắt sẽ có bảo vật.

- Tất cả mọi người lại đây!

Vạn Lệ bắt chuyện một tiếng, muốn tập hợp lực lượng của tất cả mọi người đẩy cửa ra.

- Chậm đã, không nên chạy loạn lên!

Giang Thần chạy tới, sau khi đi vào bên trong tầm mắt của mọi người, hắn nói:

- Thời gian Chu Tước quốc biến mất đã được hơn một nghìn năm, rất có thể là trước xảy ra đại chiến Trảm ma. Khi đó mỗi một thế giới đều bị yêu ma xâm hại, kiến trúc dưới lòng đất này không phải là di tích gì cả. Rất có thể là nhà tù, là nơi để giam giữ yêu ma!

Nghe thấy hắn nói như thế, mọi người châu đầu ghé tai, bắt đầu nghị luận sôi nổi.

Lời này không phải là không có đạo lý, dù sao quả thực điều kiện của nơi này rất phù hợp để làm lao ngục, bởi vì ở đây là dưới lòng đất.

- Yêu ma gì chứ, đó chỉ là truyền thuyết, có khả năng vật vừa nãy chính là nhân loại tu luyện công pháp tà ác. Không chừng ở dưới cửa sắt này sẽ là bảo tàng lớn, ngươi muốn một mình độc chiếm hay sao?

Cao Thần Dật triệt để không biết xấu hổ, hắn đổ lỗi cho tình cảnh hiện tại của mình là do Giang Thần.

Sau khi rời khỏi đây, trên cơ bản tương lai của hắn đã bị phá huỷ, vì lẽ đó hắn mặc kệ phía sau cửa sắt là cái gì, chỉ cần là lời mà Giang Thần, hắn đều sẽ phản bác.

Nhưng mà, lời nói hoang đường như vậy đã đánh động không ít người. Thấy dáng vẻ của bọn họ hiện tại, dường như không mở ra cửa sắt thì tuyệt sẽ không bỏ qua.

Giang Thần thở dài một hơi, đối với người hiện tại, yêu ma đã là lịch sử rất xa xôi, thậm chí còn bị xem là truyền thuyết.

- Giang Thần, nếu như bên trong thực sự là yêu ma. Như vậy sao đầu Ma thần vừa nãy có thể đi ra được? Vì lẽ đó coi như là yêu ma thì nhất định cũng yếu hơn Ma thần kia, nhiều năm như vậy trôi qua, Ma thần không thể động đậy, nói không chừng yêu ma nhỏ yếu cũng đã chết rồi.

Vạn Lệ nói.

Nghe thấy hắn nói như thế, Giang Thần biết mình có nói gì thì cũng không ngăn cản được những người này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau