THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Cao Nguyệt

Đệ tử Thiên Đạo môn có mấy ngàn, môn phái muốn che chở an toàn của gia tộc mỗi đệ tử là một chuyện rất khó có thể làm được.

Trên thực tế, cũng đã từng xuất hiện tiền lệ rất nhiều đệ tử trong nhà xảy ra chuyện.

Sau khi xảy ra chuyện như vậy, Thiên Đạo môn đều giải quyết vấn đề một cách tốt đẹp, bắt lấy những người dám động thủ kia, lại dùng thủ đoạn sấm sét chém giết.

Thông qua hành động như vậy để làm cho đám người Hỏa vực kinh sợ.

Đương nhiên, biện pháp bảo vệ không chỉ là dựa vào lực uy hiếp.

Thiên Đạo môn còn có thể cung cấp cho gia tộc của mỗi một đệ tử một đạo linh phù, khi gặp phải tai ương ngập đầu thì phá hủy linh phù. Khi đó sẽ có trưởng lão Thiên Đạo môn chạy tới đúng lúc.

Đây là đãi ngộ mà đệ tử bình thường nhận được, nếu như là đệ tử được cường điệu bồi dưỡng thì Thiên Đạo môn sẽ càng được coi trọng.

Sẽ được bày linh trận ở chung quanh gia tộc của những đệ tử này.

Những trận pháp này không có năng lực giết địch và phòng ngự, nhưng lại có thể cảm ứng được gợn sóng của linh khí trong thiên địa. Một khi có Thần du cảnh xông vào thì sẽ bị phát hiện ra.

Nếu như là Thần du cảnh động thủ, linh trận sẽ có trưởng lão Thiên Đạo môn thuấn di ra ngoài.

Ở dưới biện pháp bảo vệ như vậy, không người nào dám làm xằng làm bậy.

- Giang Thần! Ta muốn ngươi cảm nhận được sự thống khổ giống như ta!

Lý Thấm xuất hiện ở trong Thập vạn đại sơn, cái chết của đệ đệ làm cho nàng sắp tan vỡ.

Nàng và đệ đệ sống nương tựa lẫn nhau mà lớn lên, khi bất lực lại dựa vào nhau, cho nên cảm tình cực kỳ thâm hậu.

Nhưng mà, Giang Thần lại vô tình hủy diệt tất cả những chuyện này, cướp đi tính mạng của đệ đệ nàng.

Còn hành động của Lý Tùng, theo Lý Thấm thấy, cũng không có vấn đề gì cả.

Loại người này như nàng xưa nay đều là như vậy, cho rằng người khác đều thiếu nợ nhà nàng, không trả nợ đủ.

- Rõ ràng ta thương yêu Lý Tùng như vậy mà Giang Thần ngươi lại muốn giết nó! Tại sao ngươi không chết đi cơ chứ?

Lý Thấm không ngừng gầm thét ở trong lòng.

Nàng từ từ tới gần Nam phong lĩnh, sát ý trong lòng càng ngày càng mãnh liệt.

Giang Thần không có huynh đệ tỷ muội, phụ thân bị giam ở Hắc Long uyên, trong nhà chỉ có một mẫu thân.

- Giang Thần, ta muốn ngươi nếm trải nỗi thống khổ của ta!

Mục tiêu của Lý Thấm là như thế, giết chết mẫu thân của Giang Thần!

- Ồ?

Đột nhiên, Lý Thấm phát giác được cái gì đó, nàng dùng ánh mắt không thể tin tưởng được nhìn Nam phong lĩnh trước mắt.

- Làm sao có khả năng chứ? Không ngờ trong Nam phong lĩnh nho nhỏ lại có năm nơi có linh trận? Còn hình thành bảo vệ trận trong trận?

Lý Thấm chính là đệ tử chân truyền, đương nhiên nàng biết thủ đoạn của môn phái.

Năm cái linh trận, bao phủ Nam phong lĩnh hoàn mỹ, kẻ xâm lấn có bất kỳ hành động công kích nào cũng sẽ đối mặt với năm tên trưởng lão của Thiên Đạo môn.

- Giang Thần không phải đệ tử chân truyền, làm sao có khả năng có đãi ngộ như vậy chứ?

Lý Thấm không nghĩ ra, lại nghĩ tới trận pháp ở Xích tiêu phong, nàng thầm nói:

- Chẳng lẽ hắn thực sự là con riêng của lão già Mạc Húc kia sao?

Bởi vì Mạc Húc ngăn cản nàng và sư phụ nàng công kích Xích tiêu phong, cho nên trong lòng nàng đã hận vị Thái Thượng trưởng lão này.

- Chỉ có điều, đừng mong như vậy là có thể ngăn cản được ta.

Đổi lại là những người khác, sau khi nhìn thấy tình huống như vậy thì sẽ không có bất kỳ biện pháp nào khác.

Chỉ có điều, Lý Thấm là đệ tử chân truyền, cho nên nàng có hiểu rõ nhất định đối với linh trận.

Nàng thu lại khí tức của mình, thu hồi phướn dài trong tay, một lần nữa đáp xuống trên mặt đất, dùng phương thức đi bộ để đi vào trong Nam phong lĩnh.

Đồng thời, nàng còn nắm lệnh bài đệ tử ở trên tay.

Làm như vậy sẽ không khiến cho linh trận chú ý, đây là chuyện trong lúc vô tình nàng phát hiện ra được.

Vào giờ phút này, toàn bộ Nam phong lĩnh đều đang được xây dựng thêm, được lợi từ Giang Thần cho nên tốc độ phát triển mấy ngày nay tương đương với mười năm trước đây.

Lý Thấm còn có thể nhìn thấy rõ có con rối đi lại ở trên núi rừng, trên bả vai gánh những cây gỗ to lớn.

Trên mặt của mỗi người đều có thể nhìn thấy nụ cười trong sáng.- Hừ.

Trong lòng Lý Thấm càng ngày càng lạnh, nàng đi tới Sơn thành chủ phủ, nói mình là đệ tử chân truyền của Thiên Đạo môn, mang đến lời nhắn của Giang Thần.

Giang Vấn Thiên tự mình tiếp đón, lúc vừa mới bắt đầu thì trong lòng hắn đã rất hoài nghi, bởi vì mấy ngày nay Giang Thần đều viết thư, chưa từng sai người tới nhắn.

Chỉ có điều, khi Giang Vấn Thiên nhìn thấy y phục và lệnh bài đệ tử trên người Lý Thấm, hắn lập tức tin tưởng không chút nghi ngờ.

- Giang phủ chủ, Giang Thần có vài câu muốn ta nói cho mẫu thân của hắn.

Lý Thấm giấu kỹ sát khí của mình, không để lại dấu vết liếc mắt nhìn Giang Vấn Thiên, đây là gia gia của Giang Thần. Chỉ có điều nàng cho rằng phải giết chết mẫu thân của Giang Thần thì mới có thể giải hận được!

Bởi vì cơ hội ra tay chỉ có một lần, nhất định nàng phải quý trọng nó.

- Ồ, Cao Nguyệt sao? Nàng ở Đông viện, ta sẽ sai người mang ngươi tới.

Giang Vấn Thiên nói.

Ở Đông viện, Lý Thấm nhìn thấy Cao Nguyệt, trong lòng không khỏi lấy làm kinh hãi. Vốn nàng tưởng rằng mẫu thân Giang Thần cũng là một phụ nhân thô bỉ ở trong rừng rú, thế nhưng lại không nghĩ tới khí chất của nàng quá xuất chúng, trang điểm nhẹ cũng đã khiến cho nàng trở nên rất xinh đẹp.

- Ngươi là sư tỷ của Giang Thần sao? Thật hân hạnh khi được gặp ngươi, xin hỏi Giang Thần có lời nhắn gì muốn nói cho ta vậy?

Nghe được có tin tức của nhi tử, Cao Nguyệt như mở cờ trong bụng, hàm răng trắng nõn lộ ra.

Lý Thấm cũng không ẩn nhẫn nữa mà nói ra từng chữ từng chữ:

- Giang Thần đã giết đệ đệ của ta!

Một câu nói, bầu không khí của chính điện Đông viện như bị đọng lại.

Sưu!

Phong hành vệ ngoài cửa rút dao sắc ra khỏi vỏ, cùng nhau xông tới.

- Đi ra ngoài!

Cao Nguyệt lập tức phất tay, quát lên:

- Các ngươi không nên vào, Tuyết nhi, ngươi cũng đi ra ngoài đi.

- Phu nhân!

Đương nhiên nha hoàn và Phong hành vệ không yên lòng về nàng.

- Các ngươi không phải là đối thủ của nàng, đi ra ngoài trước.
Cao Nguyệt nói.

Giọng nói của nàng rất nhẹ, nhưng lại khiến cho người ta không thể từ chối. Tuyết nhi và Phong hành vệ trừng mắt Lý Thấm, không cam lòng đi ra khỏi chính điện.

Lý Thấm không ngăn cản, mục tiêu của nàng chỉ có mình Cao Nguyệt mà thôi.

- Ngươi đến giết ta để báo thù sao?

Cao Nguyệt một lần nữa quan sát Lý Thấm, không có vẻ nhiệt tình và thân thiết như vừa nãy nữa, mà trong ánh mắt để lộ ra mấy phần ác liệt.

Nhìn thấy Cao Nguyệt lại bình tĩnh như thế, Lý Thấm rất bất ngờ, lại thấy khí chất của Cao Nguyệt cao quý. Trong lòng nàng ước ao Giang Thần lại có một người mẫu thân như vậy.

Cảm giác căm ghét và phẫn nộ làm cho gương mặt xinh đẹp của nàng trở nên cực kỳ dữ tợn.

- Không sai, hắn đã giết đệ đệ ta!

- Như vậy nhất định là đệ đệ ngươi chết chưa hết tội.

Ai ngờ, Cao Nguyệt không để ý tới cảm nhận của nàng mà lạnh lùng nói:

- Nhi tử của ta, ta hiểu rõ, người mà nó giết, tất nhiên là do tự mình tìm lấy!

Không hỏi chuyện đã xảy ra, cũng không để ý tới đúng sai, Cao Nguyệt nói rất là chắc nịch.

Trước đó, Lý Thấm không để ý tới nguyên nhân đệ đệ chết, biểu hiện cũng là như vậy.

Hiện tại nàng đã biết, thì ra làm như vậy sẽ khiến cho người khác phát điên.

Bởi vì hiện giờ cảm nhận của nàng chính là như vậy, năm ngón tay nắm chặt, phát ra tiếng răng rắc, nàng cắn răng nói:

- Như vậy thì ngươi chết đi cho ta!

- Ta hỏi ngươi, ngươi có ra tay đối với Thần nhi của ta hay không?

Cao Nguyệt hoàn toàn không để ý tới sát khí của nàng mà trái lại còn hỏi một câu.

- Ta sẽ giết hắn, nhất định là vậy!

Trong tay của Lý Thấm xuất hiện một cái phướn dài, ánh mắt nhìn về phía Cao Nguyệt như đang nhìn một kẻ đã chết vậy.

- Nhưng trước đó, ta sẽ giết ngươi trước.

Bởi vì có linh trận cho nên nhất định Lý Thấm phải một kích thành công.

- Trảm ma thần phong!

Khoảng cách giữa Cao Nguyệt và nàng chỉ có năm thước, đối mặt với một kích này, chắc chắn sẽ phải chết.

Phanh!

Người bên ngoài chính điện chỉ nghe một tiếng vang rất lớn vang vọng, nóc nhà bị uy năng mạnh mẽ phá tan.

Cửa lớn cũng đồng thời bị phá nát, một bóng người bị bay ra ngoài, ngã xuống đất rồi lăn lông lốc ra xa mấy chục thước, va nát bồn hoa thì mới dừng lại.

Người của Đông viện vội vã chạy tới, chỉ có điều vừa tới gần thì mới phát hiện ra bên cạnh người lăn ra có một cái phướn dài, cả đám lập tức sửng sốt.

Nhìn kỹ lại, người ngã trên mặt đất chính là Lý Thấm!

Gân cốt cả người vỡ nát, trong miệng không ngừng phun ra từng ngụm từng ngụm máu tươi, nàng thoi thóp, lại không cam lòng quay đầu, nhìn về phía cửa chính điện.

- Muốn làm thương tổn Thần nhi của ta, tất cả đều phải chết!

Cao Nguyệt đi ra, tóc đen bay lượn, y phục phập phồng, khắp toàn thân để lộ ra khí chất siêu phàm, trên khuôn gương mặt xinh đẹp kia hiện lên vẻ lạnh lẽo.

Ở giữa hai lông mày của nàng hiện ra hoa văn một đóa hoa sen nho nhỏ màu đỏ.

Lúc này Cao Nguyệt đã không còn là phụ nhân phổ thông nữa.

Coi như sư phụ An trưởng lão của Lý Thấm đến đây thì cũng không bằng một phần vạn của Cao Nguyệt.

- Làm sao, làm sao có khả năng...

Lý Thấm tuyệt vọng nhắm mắt lại, không hiểu ra sao.

Chương 87: Săn Cung

Người Giang phủ xưa nay chưa từng nhìn thấy bộ dáng này của Cao Nguyệt, tất cả đều trợn mắt há hốc mồm, không nói ra lời.

- Cao phu nhân!

Lúc này, năm tên trưởng lão Thiên Đạo môn đột nhiên xuất hiện, vội vội vàng vàng đi tới Đông viện.

- Cao phu nhân, Lý Thấm bởi vì mất đi đệ đệ cho nên không kìm chế được bản thân mình, mong phu nhân tha cho nàng một mạng!

Một tên trưởng lão nói.

Lý Thấm là đệ tử chân truyền, là người được Thiên Đạo môn dùng vô số tài nguyên để bồi dưỡng lên, những trưởng lão này không thể nhìn nàng chết như vậy được.

- Nhi tử của ta ở Thiên Đạo môn, các ngươi là trưởng lão Thiên Đạo môn, nếu đã nói như vậy thì còn hỏi ý kiến của ta làm gì, dối trá!

Cao Nguyệt lạnh lùng nói.

Lúc này Lý Thấm chỉ còn lại một hơi, nếu như cứ tiếp tục như vậy, trong vòng một khắc đồng hồ nàng sẽ tử vong.

Thế nhưng đương nhiên Thiên Đạo môn sẽ có biện pháp để chữa trị.

Năm vị trưởng lão nhìn nhau, không ngờ tới Cao Nguyệt sẽ nói trực tiếp như vậy, bọn họ đuối lý trước cho nên cũng không tức giận được.

- Phu nhân yên tâm, chúng ta bảo toàn tính mạng của Lý Thấm, thế nhưng nàng đã phạm phải sai lầm, chúng ta sẽ bẩm báo sự thực lên môn phái, nàng phải nhận trừng phạt mà nàng phải chịu.

Trưởng lão vừa nói, một mặt cho Lý Thấm phục dụng thêm một viên linh đan tiếp theo.

Trước khi rời khỏi, các trưởng lão liếc mắt nhìn hoa văn trên trán của Cao Nguyệt, đăm chiêu, mày nhíu chặt.

Đột nhiên, hắn như nhớ tới cái gì đó mà hoàn toàn biến sắc, thân thể cũng run rẩy, ánh mắt khi nhìn về phía Cao Nguyệt tràn ngập kiêng kỵ.

- Cáo từ.

Trưởng lão này hầu như là chạy trối chết, chỉ lo Cao Nguyệt còn nói ra cái gì đó.

Bốn tên trưởng lão khác nhìn nhau, không rõ vì sao người này lại như vậy.

Năm tên trưởng lão vốn bảo vệ Giang phủ lại đến đây cứu người có ý đồ tới đây giết ngươi, nguyên nhân chỉ vẻn vẹn là thân phận đệ tử chân truyền của Lý Thấm.

Bên ngoài chính điện của Đông viện, ánh mắt của hạ nhân và Phong hành vệ nhìn Cao Nguyệt đã hoàn toàn khác trước đây, không dám tiến lên phía trước.

Bọn họ chưa từng nghĩ tới Cao Nguyệt lại có thực lực cường đại như vậy!

Đồng thời, từng mối nghi hoặc xuất hiện ở trong lòng của bọn họ.

Đã như vậy, tại sao Cao Nguyệt không thử đi Hắc Long thành cứu người cơ chứ?

Lần trước khi Nam phong lĩnh bị ba thế lực xâm lấn, nàng cũng không có bất kỳ dấu hiệu nào ra tay, mà ở cùng các phu nhân khác núp ở phía sau điện.

Ngày ấy nếu không phải có Giang Thần, có khả năng Nam phong lĩnh đã bị diệt rồi!

Rất nhanh, bọn họ đã nhìn thấy đáp án.

Cỗ khí chất siêu phàm thoát tục của Cao Nguyệt giống như quả cầu da bị xì hơi, nhanh chóng biến mất, tóc đen bay lượn vô lực buông xuống, cũng dùng tốc độ bằng mắt thường có thể thấy được biến thành màu trắng như tuyết.

Da thịt trên người cũng đang lão hóa, nước trên mặt lập tức bị bốc hơi, trở nên khô quắt, từng đạo từng đạo nếp nhăn xuất hiện ở trên khuôn mặt của nàng.

Eo của nàng cũng không thẳng được nữa mà hơi uốn lượn.

Mỹ phụ hơn ba mươi tuổi trong khoảng thời gian đã ngắn già nua đi hơn hai mươi tuổi!

Tất cả những thứ này, là bởi vì độc ở trên người nàng.

Thôi mệnh hoa được cho rằng là độc dược đáng sợ nhất, nguyên nhân cũng là ở điểm này.

Mặc kệ người mang lực lượng đáng sợ ra sao, một khi vận dụng thì sẽ làm tuổi thọ của ngươi giảm mạnh, có thể làm cho cường giả tuyệt thế âu sầu mà chết.

Cao Nguyệt có thể thuấn sát Thần du cảnh như Lý Thấm, đương nhiên trả giá cũng rất là nặng nề.Đây cũng là nguyên nhân tại sao nàng không thể đi cứu người, Hắc Long thành không cần phái ra Thông thiên cảnh, chỉ cần vài tên Thần du cảnh đọ sức với nàng thì đã có thể lấy đi tính mạng của nàng rồi.

- Ài... Có lẽ sẽ không nhìn thấy Thần nhi cưới vợ sinh con được nữa, Thanh Vũ ca, ta rất nhớ vẻ mặt khi chàng tạm biệt ta.

Cao Nguyệt chỉ cảm thấy thân thể cực kỳ uể oải, trước mắt biến thành màu đen, thân thể lay động mấy lần, cuối cùng ngã xuống đất.

- Phu nhân!

Người của Đông viện sợ hãi kêu to, dùng tốc độ nhanh nhất xông tới chỗ của Cao Nguyệt.

Cùng lúc đó, ở dưới bầu trời vạn dặm không mây, Giang Thần đang ở trên thuyền phi hành nói chuyện phiếm cùng với hai người Mạnh Hạo, Văn Tâm.

Đột nhiên, vẻ mặt Giang Thần đại biến, cảm thấy khiếp đảm mà không hề có một chút điềm báo trước nào cả.

Hắn không để ý tới ánh mắt lo lắng của Mạnh Hạo và Văn Tâm, chạy đến thuyền, lại nhìn về hướng Thập vạn đại sơn.

- Lẽ nào là mẫu thân xảy ra vấn đề hay sao?

Chợt, hắn lại nhìn về phía phương hướng Hắc Long thành, thầm nói:

- Hay là phụ thân?

Giang Thần nhớ tới cảm nhận lần trước khi nghe thấy lời đồn do Hắc Long thành phát tán ra, hắn không muốn nghe thấy lần thứ hai nữa.

- Nhất định phải trở thành Thần du cảnh!

Trong lòng Giang Thần lần nữa xuất hiện ý nghĩ này.

Thuyền phi hành đã rời khỏi quốc cảnh của Đại Hạ vương triều, ở phía dưới rất khó gặp được thành trì hoặc là thôn trấn, hầu như đều là dòng sông, núi, hay là bình nguyên bao la.

Sau ba ngày, bay qua một dãy núi, rốt cục Giang Thần đã nhìn thấy ở trên mặt đất phía xa xa xuất hiện thành trì bao la.

- Đến rồi.

Văn Tâm quan sát địa thế một chút, nói:

- Ẩn dấu thuyền phi hành đi, không nên trực tiếp lái qua đó.
- Tại sao?

Mạnh Hạo hiếu kỳ nói.

- Chu Tước thành rất hỗn loạn, không có trật tự nào có thể nói, chúng ta không có Thần du cảnh đi cùng, điều động thuyền phi hành qua đó thì chẳng khác nào dê béo đợi làm thịt.

Văn Tâm nói.

- Thế nhưng các ngươi là đệ tử Thiên Đạo môn, sẽ không có người nào dám làm dám làm xằng bậy.

Nghe thấy hắn nói như thế, Văn Tâm cười lạnh nói:

- Có mấy người chuyên giết thập đại đệ tử, huống chi, Giang Thần cũng sẽ không bại lộ tầng thân phận này.

Mạnh Hạo nhìn về phía Giang Thần, quả nhiên phát hiện hắn đã cởi áo khoác của Thiên Đạo môn, đổi sang y phục màu đen, bên hông trang bị một thanh trường đao.

- Được rồi.

Mạnh Hạo không nói gì nữa, ba người giấu kỹ thuyền phi hành, sau đó đi đến tòa thành kia.

- Chu Tước thành này ngoại trừ truyền thuyết về bảo tàng không biết thật giả kia thì còn có cái gì đáng để mọi người đến rèn luyện cơ chứ?

Giang Thần hỏi.

Văn Tâm đề nghị tới nơi này hầu như không chút do dự, nói:

- Sơn mạch mà vừa nãy chúng ta bay qua là địa phương trước đây Chu Tước quốc săn bắn, trong núi tổng cộng có năm tòa săn cung. Chỉ có điều sau đó căn cứ vào thư tịch Chu Tước quốc để lại mà phát hiện ra. Săn cung tổng cộng có sáu, vẫn còn có một toà cho đến nay còn chưa bị tìm ra.

- Ngoài ra, yêu thú và hung thú bên trong sơn mạch cũng nhiều vô số, rất thích hợp dùng làm thực chiến.

- Cách Chu Tước thành không xa, trong lòng đất có một cái quáng động to lớn, ở phía dưới sẽ thường phát hiện ra khoáng thạch hiếm thấy. Chỉ có điều muốn xuống thì cần phải có địa đồ, nếu không sẽ bị lạc.

Nghe nàng một hơi nói ra nhiều thứ như vậy, Giang Thần và Mạnh Hạo đều rất là kinh ngạc.

- Những chuyện này chỉ cần hơi tìm hiểu thì sẽ biết được, chỉ là các ngươi không biết được mà thôi.

Văn Tâm nói.

Giang Thần đến từ Thập vạn đại sơn, Mạnh Hạo là người của thành nhỏ bên cạnh núi lớn, đối với thế giới bên ngoài Đại Hạ vương triều, quả thực là không biết gì cả.

- Vậy chúng ta đi tới sơn mạch rèn luyện, hay là đi quáng động tìm bảo vật đây?

Mạnh Hạo hỏi.

Văn Tâm không nói gì, nhìn về phía Giang Thần, quyền quyết định ở trên tay của hắn.

- Trước tiên cứ đi tới Chu Tước thành nhìn một chút xem.

Ba người đã nhìn thấy Chu Tước thành, tường thành cao to dùng tảng đá cứng rắn xây thành, nhưng mà trải qua năm tháng vô tình nuốt chửng, bề mặt đã có vô số vết rách, bên trên mặt cũng biến thành màu xám tro.

Nhưng mà, như vậy cũng không khiến cho người ta cảm thấy cũ nát, trái lại còn có một cỗ khí tức hùng vĩ cổ điển đập vào mặt.

Dưới cửa thành có một đám người đang đứng, thu phí vào thành của đám người đang định vào thàh.

Những người này không phải là binh sĩ gì cả, trên người cũng không mặc chế phục, điểm giống nhau duy nhất là dáng vẻ cà lơ phất phơ của bọn họ.

Đặc biệt là khi nhìn thấy Văn Tâm, bọn họ cười quái dị một tiếng, nhiệt tình vây quanh.

- Tiểu mỹ nhân, từ đâu đến vậy?

Từng con mắt hạ lưu trắng trợn không kiêng dè gì đánh giá thân thể linh lung của Văn Tâm, căn bản không coi Giang Thần và Mạnh Hạo ở bên cạnh vào trong mắt.

Chương 88: Đại Tề Quốc

- Tránh ra!

Văn Tâm dùng ánh mắt lạnh lẽo quét mắt nhìn về phía đám người ở phía trước, không có chút khách khí nào cả.

- Tiểu cô nương, tính khí rất nóng nảy đó!

- Ta thích như vậy, như vậy mới có hứng thú chứ.

Những người này đều là kẻ già đời, không những không hề tức giận mà trái lại lại còn cợt nhả.

Văn Tâm lấy ra lệnh bài đệ tử Thiên Đạo môn, đưa đến trước mặt bọn họ.

Lập tức, mấy người này như bị định thân, nụ cười trên mặt biến mất không còn tăm hơi mà trở nên nghiêm túc, kính trọng.

- Vị tiểu thư này, chúng ta cũng không biết ngươi là...

Người đùa giỡn trước tiên kinh hoảng không ngớt, lập tức đi tới nhận sai.

- Được rồi, cút ngay!

Văn Tâm không nghe hắn nói mà trực tiếp đi vào bên trong, Giang Thần và Mạnh Hạo thì theo sát ở phía sau.

- Coi như rời khỏi Đại Hạ vương triều thì thân phận của đệ tử Thiên Đạo môn vẫn có trọng lượng như vậy đó.

Giang Thần thở dài nói.

Xuyên qua cửa thành rất dài, ba người đi vào Chu Tước thành.

Tòa thành cổ này còn phồn hoa hơn so với trong tưởng tượng, người đến người đi, cửa hàng ở đường phố hai bên cũng rất nhiều.

Chỉ là có điểm không giống bình thường chính là, mỗi người trên đường đi đều được võ trang đầy đủ, có mấy người thậm chí còn mặc chiến giáp, đồ vật mà các cửa hàng bán ra cũng không phải là đồ dùng hàng ngày phổ thông gì cả, đều là tài nguyên tu luyện quý giá.

Rất nhiều thứ ngay cả ở trong Đại Hạ vương triều cũng rất khó gặp được.

- Chu Tước thành đồng thời cũng là nơi mậu dịch, thương nhân của các quốc gia đều chọn nơi này, bởi vì không có ai thu thuế.

Văn Tâm nói.

- Không có thuế, sẽ không có người nào giữ gìn trật tự, mà sự an toàn sẽ phải dựa vào chính mình.

Giang Thần nói.

- Đúng là như vậy, không sai. Cổ thành vốn là thành vô chủ, những cửa hàng được mở ở khu vực phồn hoa kia đều là trải qua chém giết cướp giật mà có.

Vào lúc này, ba người ngửi thấy được một mùi máu tanh rất nồng nặc, đến từ một cửa tiệm ở rìa đường.

Ba người đi tới, vừa thì nhìn thì phát hiện ra cửa tiệm này có xếp đầy lọ thủy tinh, bên trong có chứa đựng máu đỏ tươi.

- Là yêu huyết!

Yêu huyết, là máu của yêu thú.

Không giống như mãnh thú, yêu thú là tồn tại hoàn toàn khác, cho dù đều là thú loại, thế nhưng yêu thú có thể tu luyện, mở ra linh trí, so với mãnh thú còn nguy hiểm hơn rất nhiều lần.

Đồng thời, giá trị của yêu thú cũng rất cao.

Ví dụ như yêu huyết này vậy, là tài nguyên tu luyện rất quan trọng.

Một ít thế lực lớn, khi đệ tử của mình nhỏ thì sẽ dùng yêu huyết lau lên trên người những đứa trẻ này, có thể làm cho thể phách và kinh mạch trở nên tráng kiện.

Nếu như dùng máu tươi của yêu thú, chỗ tốt còn nhiều hơn nữa.

Đây cũng là nguyên nhân khiến cho đệ tử gia đình bình thường rất khó hơn được đệ tử của các thế lực lớn.

Tu hành, là một chuyện tiêu hao rất là lớn.
Mỗi một bình yêu huyết trong tiệm này đối với Mạnh Hạo đều có giá trị không nhỏ, ở trong gia tộc của hắn, chỉ khi năm tuổi thì trong nhà mới sẽ lấy ra tích trữ để đi mua yêu huyết, dùng lên trên người các đệ tử dòng chính.

Dù cho là đối với người có thân phận quận chúa như Văn Tâm mà nói, một chút yêu huyết cao cấp cũng là hàng xa xỉ.

Thập vạn đại sơn cũng có yêu thú, nhưng mà không người nào dám đi trêu chọc bọn chúng. Mà người của bộ lạc nguyên thủy lại còn coi yêu thú như là thần linh.

Đương nhiên, từ trước tới nay hắn chưa từng thấy qua thứ được gọi là yêu huyết này.

Lại nói, không chỉ có yêu huyết, từ lúc tu luyện tới nay Giang Thần, tài nguyên mà hắn dùng cũng không nhiều.

Bởi vì hắn có Dưỡng thần kinh và công pháp Thiên cấp.

Các loại chỗ tốt của yêu huyết không bằng một phần mười của Dưỡng thần kinh.

Đây cũng là nguyên nhân tại sao công pháp lại quan trọng như thế, nó chính là kết tinh của đại trí tuệ.

Đương nhiên, chuyện này không có nghĩa là Giang Thần không cần những thứ này, chỉ nói là hắn không thua kém gì khi so với những người bên ngoài kia mà thôi.

Cần phải biết rằng, đệ tử thế lực lớn chân chính cũng có người tu luyện công pháp Thiên cấp, đồng thời cũng được hưởng dụng tài nguyên vô cùng vô tận.

Đáng tiếc điểm cống hiến không thể đổi thành tử kim, sau khi rời khỏi Thiên Đạo môn, Giang Thần lại biến thành kẻ nghèo rớt mồng tơi.

- Đi săn giết yêu thú đi, vừa có thể có được yêu huyết mà lại có thể tăng cường kinh nghiệm thực chiến, một mũi tên trúng hai con chim đó.

Mạnh Hạo nói.

Hắn ở trong Xích tiêu phong thực lực tăng nhanh như gió, cũng muốn kiếm một ít tiền, mang về gia tộc nhà mình.

- Nếu như ta trở thành Thần du cảnh, săn giết một đầu yêu thú quỷ cấp, như vậy giá trị tinh huyết thu được sẽ là gần mười năm thu vào của gia tộc đó!

Mạnh Hạo âm thầm nghĩ.

Đây cũng là nguyên nhân tại sao người người đều muốn trở nên mạnh hơn, cường giả có địa vị cao thượng là đến từ việc bản thân tiện tay có thể tạo ra lợi nhuận rất lớn.

Lúc nhân loại còn rất nhỏ yếu, phải chịu yêu ma và dã thú uy hiếp, sinh tồn là một vấn đề rất lớn. Cường giả có thể kiếm được rất nhiều thịt thú cho bộ lạc của mình.

Cho đến ngày nay, nhân loại đã trở thành bá chủ của mặt đất, cường giả vẫn được kính ngưỡng như cũ, chỉ là bây giờ đấu tranh là giữa người và người mà thôi.

- Vậy thì đi thôi.Giang Thần gật đầu tán thành, hắn chưa từng giao thủ cùng yêu thú, trước đó vẫn chỉ dừng lại ở tầng thứ mãnh thú mà thôi.

- Được rồi, chúng ta đi mua một tấm bản đồ, chuẩn bị một chút đã.

Văn Tâm cũng không có ý kiến.

Ba người mới vừa đi ra khỏi cửa hàng yêu huyết, trở lại đường phố thì lại đụng phải một đội người ở trước mặt.

- Văn Tâm quận chúa? Thực sự là đã lâu không gặp rồi!

Văn Tâm bị người khác nhận ra, một người thanh niên trong đó nhiệt tình đi tới, giang rộng hai tay ra, muốn ôm lấy Văn Tâm.

Mày liễu của Văn Tâm dựng đứng, trong mắt hiện lên vẻ lạnh lẽo, sau khi nhìn rõ ràng tướng mạo của người thanh niên, nàng nói:

- Sa Ưng, ta đã nói với ngươi rồi, y theo tập tục của vương quốc các ngươi, sớm muộn gì cũng sẽ khiến cho ngươi chết oan chết uổng!

Lúc này Giang Thần mới chú ý tới y phục của Sa Ưng, áo khoác không có cổ áo, lại mặc nhuyễn giáp, nhìn qua không ra ngô không ra khoai, đặc biệt là mái tóc của hắn lại dùng từng cái vòng kim loại buộc lại, tạo thành từng cái bím tóc.

Ngũ quan tuấn dật có đầy râu đen, lông mày rậm khiến cho nhìn qua hắn rất là cuồng dã.

- Đây là phương thức biểu đạt sự nhiệt tình đối với bằng hữu của Đại Tề quốc ta đó mà.

Hai tay của Sa Ưng dừng lại trên không trung, trên mặt không có vẻ gì là lúng túng cả.

Hắn nói:

- Lần trước từ biệt đã gần hai năm không gặp rồi nhỉ, gần đây quận chúa khỏe chứ?

- Vẫn được, vẫn như sau khi từ biệt.

Văn Tâm lạnh lùng nói.

Sa Ưng là vương tử của Đại Tề quốc, nàng từng gặp đối phương ở trên một lần quốc yến trong Đại Hạ vương triều.

Vị Sa Ưng vương tử này vừa gặp đã chung tình với nàng, còn từng cầu hôn với hoàng đế.

Cũng may, Đại Tề quốc còn chưa cường đại đến mức phải làm cho Đại Hạ vương triều gả quận chúa đi, cho nên yêu cầu của hắn lập tức bị từ chối.

Chỉ có điều Sa Ưng không hề từ bỏ mà sau đó dính chặt lấy nàng một quãng thời gian, mãi đến khi hắn phải trở về Đại Tề quốc mới kết thúc.

Không nghĩ tới lại gặp lại đối phương lúc này, cũng chỉ trách vận khí của nàng không tốt.

Đương nhiên Sa Ưng sẽ không chịu buông tha cơ hội hiếm có này, hắn vội vàng nói:

- Quận chúa, thật vất vả mới gặp mặt. Ngay cả nói vài câu cũng không được mà đã rời đi, như vậy chẳng phải rất không lịch sự hay sao?

Văn Tâm không trả lời, từ phía sau truyền đến âm thanh bất mãn:

- Ca ca, nếu nữ nhân này không nể mặt ca ca thì ca ca cần gì phải như vậy chứ? Ca ca là vương tử, nàng chỉ là quận chúa mà thôi!

Người nói chuyện chính là một vị mỹ nhân dị vực, thân thể cao gầy, hầu như cao gần như bằng Giang Thần, màu da màu vàng nhạt khỏe mạnh, khuôn mặt đẹp đẽ, mày liễu mắt hạnh, hai bờ môi hồng hào giống như anh đào vậy.

Đặc biệt là vóc người bốc lửa của nàng đủ để hấp dẫn ánh mắt tham lam của nam nhân.

- Sa Lan, muội không được nhiều miệng.

Sa Ưng trừng mắt nhìn muội muội một chút, lại nhìn về phía Văn Tâm, nói ra một câu khiến cho người ta cảm thấy hứng thú.

- Mấy ngày trước đây, quáng động trong Chu Tước thành sụp đổ. Chỉ là lại xuất hiện một con đường, nghe nói đó là con đường đi về một cái di tích nào đó. Không bằng quận chúa nhanh chân đến xem qua thử xem?

Chương 89: Đứng Thứ Tám Công Tử Bảng

Chuyện đã xảy ra liên quan tới quáng động dưới đất, chuyện này đã sớm lưu truyền ra ở trong Chu Tước thành.

Lúc đó dưới quáng động đang có tám người tầm bảo, không ngờ toàn bộ quáng động bắt đầu chấn động, tám người kia kinh hãi đến mức biến sắc, chạy trối chết, nhưng mà mặt đất dưới chân đột nhiên sụp đổ.

Tám người rơi xuống, rơi tới mức thất điên bát đảo, sau khi bình tĩnh lại. Bọn họ đã phát hiện ra mình đi tới một con đường nối chưa từng bị người ta phát hiện ra.

Bọn họ thương lượng một phen, tiếp tục đi dọc theo đường nối.

Chờ đến lúc đi ra ngoài, mỗi người đều có rất nhiều thu hoạch, trong đó còn có người có được một kiện linh khí cấp sáu.

Chuyện này đã gây nên sóng to gió lớn ở trong Chu Tước thành, hơn nữa theo người đi ra từng nói, lúc đó bọn họ quá sợ hãi cho nên cũng không có điều tra rõ được cuối lối đi sẽ có cái gì. Sau khi có được thu hoạch bọn họ đã cuống quít chạy về.

Chuyện này cũng có ý nghĩa, có khả năng phía dưới còn có vô số bảo vật!

- Đã như vậy, tại sao các ngươi còn không hành động? Không sợ người khác nhanh chân đến trước hay sao?

Văn Tâm không dễ tin mà đưa ra câu hỏi.

Sa Ưng cười cười, nói:

- Quận chúa đã nghĩ mọi chuyện quá đơn giản rồi. Vị trí cụ thể của lối đi kia ở đâu, không ai biết. Mà tám người trốn ra được kia phân công nhau dò đường, đi mấy ngày mấy đêm ở trong quáng động, kết quả chỉ có bốn người đi ra, có lẽ bốn người khác đã bị vây khốn chết ở bên trong rồi.

- Hiện nay, bốn người sống sót là bản đồ sống.

- Một người trong đó là người của Đại Tề quốc ta. Hắn đi tới trước mặt ta báo cho ta tin tức này, Ngô Phàm, lấy ra kiện linh khí mà ngươi có được đưa cho quận chúa nhìn xem một chút.

Bên trong những người phía sau của Sa Ưng có một thanh niên chừng hai mươi lăm tuổi đi tới, đầu tiên là cẩn thận từng li từng tí một quan sát xung quanh. Sau đó lại lấy ra một cái chủy thủ sắc bén từ trong ống tay áo ra.

Một cái chủy thủ!

Độ dài ước chừng ở giữa đao nhỏ và đoản kiếm, đỉnh nhọn, bên ngoài đen như mực, nhưng ở giữa thì lại đỏ đậm, bên trên có khắc hoa văn phức tạp.

Con ngươi Giang Thần co rút lại, từ trên cái chủy thủ này hắn đã cảm giác được khí tức nguy hiểm.

Bởi phong mang là màu đen cho nên không có cách nào cảm nhận được phong mang một cách chuẩn xác, thế nhưng Giang Thần lại có cảm giác, cái chủy thủ này có thể dễ dàng cắt nát bất kể đồ vật gì.

Thanh niên tên là Ngô Phàm chỉ lo bị người ta phát hiện ra, vừa để cho người ta nhìn rõ thì hắn đã liền vội vàng thu lại vào trong ống tay áo.

- Ồ?

Lực chú ý của Giang Thần rơi vào giữa trán và chân mày của hắn, nhưng rất nhanh đối phương đã xoay người, trở lại trong đội ngũ.

- Thế nào? Quận chúa, có muốn đi tầm bảo không?

Sa Ưng đắc ý cười, chậm rãi chờ đợi Văn Tâm trả lời.

- Ca ca, ca ca làm vậy là để cho nữ nhân này được lợi vô cớ đó.

Sa Lan rất là bất mãn Văn Tâm, bởi vì Văn Tâm đã từng từ chối ca ca nàng cầu thân, khiến cho Đại Tề quốc mất mặt ở trên lần quốc yến kia.

Cho dù là Sa Ưng quá đường đột, thế nhưng Sa Lan lại không trách ca ca của mình. Cho nên nàng không thể làm gì khác hơn là đổ oán khí lên trên người của Văn Tâm.

- Lần này đi nhất định sẽ gặp nguy hiểm, ta sẽ không kiếm lợi không, đương nhiên ta sẽ góp sức với các ngươi.

Văn Tâm liếc mắt nhìn Sa Lan, vẻ mặt không mặn không nhạt.

Chuyện như vậy đối với người tu hành được xưng là kỳ ngộ!

Thời cơ không thể để mất, bởi vì nó là một đi sẽ không trở lại.

- Bọn họ là thủ hạ của ta, sẽ đi cùng với ta.

Văn Tâm lại chỉ vào Giang Thần và Mạnh Hạo nói.
Nếu như nói là đệ tử đồng môn, không chừng Sa Ưng sẽ không mang theo hai người, thế nhưng nếu nói là thủ hạ, vậy thì sẽ là người của Văn Tâm. Tất cả thứ đoạt được đều thuộc về Văn Tâm, đương nhiên hắn sẽ không có ý kiến gì khác.

Giang Thần và Mạnh Hạo nhanh chóng kịp phản ứng lại, vẻ mặt lặng lẽ biến hóa, ra vẻ trung tâm của một tùy tùng.

Đám người Sa Ưng và Sa Lan quan sát hai người Giang Thần, chỉ có điều rất nhanh đã mất đi hứng thú.

- Đương nhiên không thành vấn đề.

Sau khi Sa Ưng xác định rõ ràng cảnh giới của Giang Thần thì mới đồng ý, nhưng hắn lại cố ý biểu hiện rất phóng khoáng.

- Vậy chúng ta đi.

Sa Lan mắt thấy không ngăn cản được ca ca của mình, cho nên nàng không thể làm gì khác hơn là tiếp nhận chuyện này.

- Hiện tại?

Văn Tâm sững sờ, nàng vừa mới đến Chu Tước thành, ngay cả nơi đặt chân còn chưa tìm được mà đã đi tầm bảo, chuyện này khiến cho nàng cảm thấy quá đột nhiên.

- Đúng, không phải là chúng ta hành động một cách đơn độc. Mà ba người cũng sống sót đi ra khác đều bị các đội ngũ khác tìm đi, trải qua thương nghị. Tất cả đội ngũ cùng nhau đi, như vậy bốn tấm bản đồ sống mới càng hoàn chỉnh.

Tốc độ nói của Sa Lan rất nhanh, giữa hai hàng lông mày toát ra vẻ thiếu kiên nhẫn.

- Vậy cũng tốt.

Con ngươi của Văn Tâm chuyển động, nếu như đây là âm mưu nhằm vào nàng, như vậy chỉ có thể nói âm mưu của đám người Sa Ưng thực sự rất không cao minh.

Bởi vì bọn họ tùy tiện tìm một người hỏi là có thể nhìn thấu được chuyện này.

Mà sau khi đội ngũ của Sa Ưng xuất phát, quả thực Giang Thần cũng nghe có người đang bàn luận về chuyện quáng động.

Nơi tụ tập cùng các đội ngũ khác ở ngoài thành, trên cơ bản đã loại trừ khả năng Sa Ưng lừa bọn hắn.

Chỉ có điều, lông mày của Giang Thần vẫn nhíu lại như cũ, thỉnh thoảng lại đánh giá tên Ngô Phàm kia.

- Sao vậy?

Sau khi Mạnh Hạo chú ý tới chuyện này, hắn không khỏi hỏi một tiếng.- Không đúng lắm, có điều ta lại không nói ra được.

Giang Thần nói.

Sau đó, ba người phát hiện ra còn có ba chi đội ngũ, người mang đội đều rất nổi danh ở trong Hỏa vực.

- Thấy bên kia không, Cao Thần Dật, nhân vật đứng thứ tám trên Công tử bảng!

Văn Tâm từ trước đến giờ vẫn bình tĩnh vào lúc này lại có chút kích động, chỉ vào bên đội ngũ có nhân số nhiều nhất kia.

Giang Thần nhìn sang, không cần Văn Tâm cố ý chỉ rõ là ai thì hắn đã lập tức nhận ra Cao Thần Dật.

Tuấn kiệt có thể lên trên Công tử bảng, bất kể là bên ngoài hay là khí chất đều rất là siêu phàm.

Người hắn mặc một bộ cẩm y màu lam, bên hông cột một cái dây lưng màu trắng hoa văn hổ, thân thể cao lớn, tư thế hiên ngang.

Đôi mắt thâm thúy giống như có thể thấy rõ bất kỳ bí mật nào trên thế gian vậy.

Đội ngũ của hắn cũng có không ít nam tử anh tuấn, thế nhưng đều không bì kịp với hắn.

Ánh mắt của Giang Thần rơi vào trên tay của Cao Thần Dật này, hắn mang vòng tay màu xanh biếc, là một kiện linh khí bảo mệnh.

Nhưng bản thân Cao Thần Dật lại chỉ thân mặc cẩm y, hình thành so sánh rất rõ ràng với người mặc khôi giáp, thậm chí là đạo cụ bảo hộ bên người.

Chuyện này không khỏi khiến cho Giang Thần có cảm giác người này quá để ý tới vẻ bề ngoài.

Chỉ có điều thấy vẻ mặt của những người khác, Giang Thần biết chỉ có một mình hắn nghĩ như vậy, người khác chỉ nghĩ Cao Thần Dật tiêu sái như thường.

Trong mắt rất nhiều nữ tử đều xuất hiện ánh sao.

Hai chi đội ngũ còn lại, phân biệt là một bang phái và đệ tử của Phù Không đảo.

Phù Không đảo, cũng là một trong thập đại thế lực của Hỏa vực.

Luận thực lực, không thua gì với Thiên Đạo môn, mà trên thực tế, thập đại thế lực trong Hỏa vực rất khó phân ra được cao thấp, chỉ có thể nói bọn họ đều có sở trường riêng của mình mà thôi.

Chỉ có điều thứ đáng để nhắc tới chính là, sơn môn của Phù Không đảo là nơi đặc biệt nhất, tên như ý nghĩa, là một hòn đảo trôi nổi ở giữa trời cao!

Cao Thần Dật đứng thứ tám trên Công tử bảng, làm việc quang minh chính đại, khiến cho người ta yên lòng.

Mà giữa Phù Không đảo và Thiên Đạo môn cũng không có ân oán, cũng không cần phải lo lắng gì. Chỉ là chi đội ngũ bang phái cuối cùng kia lại khiến cho Văn Tâm và Mạnh Hạo bất an.

Đao Kiếm bang, là bang phái được thành lập ở trong Chu Tước thành, có thể tưởng tượng ra được không phải là dạng người hiền lành gì cả.

Sự thực quả thực cũng như vậy, người trong đội ngũ này đều là tráng hán hung thần ác sát.

Giang Thần chú ý tới một việc, bốn chi đội ngũ, trong đội ngũ đều không có lấy một Thần du cảnh.

Chuyện này rất không tầm thường, mặc dù nói Chu Tước thành là thánh địa cho Tụ nguyên cảnh rèn luyện, thế nhưng thế lực cắt cứ nơi này, không có Thần du cảnh tọa trấn thì căn bản sẽ không sinh tồn được.

Như vậy cũng chỉ có một khả năng, Thần du cảnh đang ẩn nấp.

Bốn chi đội ngũ, mọi người đều không phải là kẻ ngu, bọn họ đều biết ở dưới lòng đất phát hiện ra bảo vật, chuyện tranh cướp sẽ là chuyện không có cách nào tránh khỏi được.

- Được rồi, người đã đến đông đủ, chúng ta lên đường đi!

Cao Thần Dật hô to một tiếng, bốn chi đội ngũ lập tức đi về phía quáng động.

Chương 90: Xung Đột Ở Quáng Động

Quáng động cách Chu Tước thành không xa, bốn chi đội ngũ đi tới hoàng hôn thì cũng tới.

Mọi người đều là người tu luyện, cho nên cũng không có dự định nghỉ ngơi, mặc dù nói trời sắp tối, thế nhưng ở dưới quáng động, trời sáng hay tối cũng giống nhau mà thôi.

<!--[if!supportLineBreakNewLine]-->

<!--[endif]-->

Quy mô của quáng mạch rất lớn, cũng tùy ý có thể thấy được quáng động.

Đội ngũ đi theo bốn người sống sót đi ra ngoài dẫn đường, đi vào một quáng động trong đó.

Theo Ngô Phàm từng nói, hiện giờ còn cách lối đi kia còn có một khoảng cách rất xa, Sa Ưng kia thì ở bên người Văn Tâm lấy lòng, chỉ là người sau căn bản không thèm để ý tới đối phương.

Giang Thần chú ý tới mỗi một đội ngũ, sau khi tiến vào quáng động lại bắt đầu để lại đủ loại dấu vết.

<!--[if!supportLineBreakNewLine]-->

<!--[endif]-->

Chuyện này đã nhắc nhở Giang Thần, mặc dù nói đi theo đội ngũ của Sa Ưng, thế nhưng ba người chung quy bọn họ cũng không phải là đồng bọn với đám người này, lại không có chuẩn bị địa đồ.

Đừng nói là đi đến đường nối thần bí kia, tiến lên ở trong quáng động như vậy, một khi không có ai dẫn đường, đây sẽ là một chuyện rất là nguy hiểm.

Dấu vết mà đệ tử Phù Không đảo để lại chỉ có thần thức mới có thể phát hiện ra được thuốc màu đặc thù này, thứ này được bọn họ rải đều lên trên vách đá trên đường đi.

- Như vậy không phải chỉ cần là người có thần thức sẽ phát hiện ra được hay sao?

Giang Thần có chút không rõ thầm nghĩ, quan sát kỹ thì hắn mới phát hiện ra đã xảy ra chuyện gì.

Thì ra dấu vết mà thuốc màu để lại, không lâu sau sẽ tự động biến mất, mà ở trong quá trình này, sẽ có một tên đệ tử Phù Không đảo nhanh chóng vẽ lại lộ tuyến.

Ở trong quáng động đen kịt này, chỉ dựa vào hai mắt để nhớ là một chuyện rất dễ phạm phải sai lầm.

Trong nạp giới của Giang Thần có giấy bút, hắn lặng lẽ lấy ra, bắt đầu từ chỗ mình đang đứng, cũng học đối phương vẽ lại địa đồ.

Thần thức của hắn có thể xuyên qua bóng đêm, không cần thuốc màu nhắc nhở, chỉ có điều thuốc màu là tồn tại chói mắt như vậy, hắn không muốn lừa mình dối người để ghi nhớ nó.

Đặc biệt là đi tới vào chỗ sâu trong quáng động, bốn chi đội ngũ đi được nửa canh giờ, có thể giữ được một chút khí lực cũng là chuyện tốt.

- Hiện tại chúng ta muốn rời khỏi đội trở về thì cũng không tìm được đường.

Văn Tâm lập tức ý thức được điểm ấy.

Mạnh Hạo cũng giống nàng, rất lo lắng, chỉ có điều hắn sợ quáng động sụp đổ, sẽ dẫn đến việc hắn bị vây chết ở bên trong.

- Quận chúa, không cần phải lo lắng, có chúng ta ở đây, nhắm mắt lại cũng có thể đi ra ngoài được.

Sa Ưng cười nói.

- Bây giờ còn cách lối đi kia còn xa nữa không?

Văn Tâm không để ý tới hắn mà ánh mắt nhìn về phía thanh niên gọi là Ngô Phàm.

- Chờ một chút.

Ngô Phàm không dám xác định, hắn chạy đi thương nghị với ba người của đội ngũ khác, sau đó bốn chi đội ngũ tạm thời dừng lại nghỉ ngơi.

Lúc này, một nữ đệ tử Phù Không đảo đi tới bên Sa Ưng.

Lập tức, đám người Đại Tề quốc đều trở nên cảnh giác.

Chỉ có điều, sau khi nữ đệ tử này đến gần, đám nam nhân trước mặt nàng đều thất thần, bởi vì khuôn mặt của nữ tử này vô cùng đẹp, nói là có thể đứng trong Mỹ nhân bảng cũng không phải là nói quá.

- Là Sở Lạc, đệ tử chân truyền của Phù Không đảo.

Có người đã nhận ra nàng.

Sở Lạc không để ý tới người của Đại Tề quốc mà đi tới trước mặt Giang Thần, sau đó lại duỗi bàn tay trắng như ngọc ra về phía hắn.

- Đem ra.
Thanh âm của nàng nghe qua rất lạnh lẽo.

Giang Thần ngẩn ra, thu hồi bút trong tay.

Tình cảnh này dẫn tới không ít người chú ý, khi nhìn về phía bên này, người của bốn chi đội ngũ phát hiện ra có ba nữ nhân xinh đẹp, Sở Lạc và Văn Tâm, còn có Sa Lan khiêu gợi kia nữa.

Nam tử của Đao Kiếm bang nở một nụ cười không tên.

- Sở cô nương, chuyện gì thế này?

Sa Ưng hỏi.

Giang Thần là người của Văn Tâm, Văn Tâm lại ở trong đội ngũ của bọn hắn, đương nhiên hắn phải đứng ra.

- Người này đang lén lút dùng thần thức căn cứ vào dấu vết mà đội ngũ ta đánh dấu để vẽ địa đồ.

Sở Lạc chỉ vào Giang Thần, nói ra nguyên nhân mà bản thân nàng đến.

Lập tức, có ánh mắt của không ít người rơi vào trên người Giang Thần.

Sở Lạc ra tay không hề có dấu hiệu báo trước, tay phải nhanh như tia chớp chụp vào tấm vải rách trong tay của Giang Thần.

Điều làm cho nàng không nghĩ tới chính là, Giang Thần lại né tránh.

- Sở cô nương, quả thực ta đang vẽ lộ tuyến, dù sao ở trong thế giới dưới lòng đất này, ta cũng không muốn bị vây khốn chết ở đây. Thế nhưng ngươi dựa vào cái gì mà dám nói là ta căn cứ cái gọi là dấu ấn của các ngươi để vẽ lại lộ tuyến cơ chứ?

Giang Thần nói.

- Ngươi.

Sở Lạc không nghĩ tới mình lại thất thủ, nàng không khỏi ngạc nhiên liếc mắt nhìn hắn, nói:

- Rõ ràng ta đã tra ra được thần thức của ngươi quét qua dấu vết chúng ta đánh dấu!

- Vậy thì thú vị rồi, ta phân tán thần thức, phát hiện ra đồ vật có tia chớp, ta quan sát một chút cũng không quá phận chứ nhỉ? Lỡ đâu là Phù Không đảo các ngươi để lại thủ đoạn gì đó muốn hại người ta thì phải làm sao bây giờ?

Nghe qua thì thấy Giang Thần cãi chày cãi cối, thế nhưng quả thực cũng đúng là như vậy.

Chỉ có điều, đối phương không có cách nào xác định được địa đồ của mình là căn cứ vào thuốc màu mà vẽ ra.

Cũng không thể bởi vì đệ tử Phù Không đảo để lại dấu vết mà tất cả mọi người đều không được vẽ địa đồ?
- Vô liêm sỉ!

Hiểu rõ ý của Giang Thần, Sở Lạc không khỏi tức giận nói.

Giang Thần không có một chút áy náy nào cả, đầu tiên hắn căn cứ vào đánh dấu là vì muốn bớt việc. Thế không có nghĩa là hắn không thể vẽ ra địa đồ.

Huống hồ chuyện này đối với song phương cũng không có tổn thất gì cả. Nếu như nói Giang Thần ghi nhớ đánh dấu, đánh dấu biến mất, dẫn đến Phù Không đảo không có cách nào vẽ ra được địa đồ. Như vậy đương nhiên hắn sẽ không làm như vậy.

Chỉ là Sở Lạc chuyện bé xé ra to, còn hắn giao ra địa đồ, chuyện này không khỏi khiến cho người ta cảm thấy nàng hẹp hòi.

Chỉ có điều, ở dưới khuôn mặt đẹp của nàng, không có ai cảm thấy Sở Lạc làm vậy là không đúng.

- Chỉ là một tờ bản đồ mà thôi, cứ đưa cho nàng đi.

Sa Ưng còn tưởng rằng là chuyện ghê gớm gì, sau khi nghe rõ, hắn cảm thấy chuyện này vừa ngu ngốc lại vừa vô vị.

- Không được.

Văn Tâm đang lo lắng về chuyện địa đồ, làm sao có khả năng để Giang Thần giao ra được cơ chứ.

- Sở cô nương, ta hỏi ngươi, quáng động dưới lòng đất là của nhà các ngươi sao?

Văn Tâm nói.

- Không phải.

- Như vậy thì lại không được, mỗi người đều có quyền lợi ghi nhớ đường đi. Chúng ta đồng thời tới đây, Phù Không đảo các ngươi để lại dấu vết, người khác còn phải tránh hiềm nghi, chờ dấu vết của các ngươi biến mất không còn tăm hơi thì mới lại được dùng thần thức để kiểm tra, vẽ lại hay sao?

Văn Tâm nói.

Bởi vì Văn Tâm không kém bao nhiêu so với Sở Lạc, cho nên nàng rất được người ta ủng hộ, cũng khiến cho mọi người cảm thấy rất có đạo lý.

- Nhưng mà, hắn ta căn cứ vào dấu vết của Phù Không đảo ta để ghi nhớ địa đồ.

Sở Lạc nói.

Văn Tâm trợn tròn mắt, cảm thấy ngôn luận như vậy quá ngây thơ, nàng nói:

- Sao ngươi khẳng định được chuyện này? Bởi vì dấu vết mà ngươi để lại bị thần thức của hắn tra xét ra sao? Lẽ nào dấu vết mà ngươi để lại, người khác còn phải tránh hiềm nghi, cố nén hiếu kỳ không được nhìn một chút hay sao?

- Đương nhiên, nếu như Sở Lạc cô nương cảm thấy nhất định là người khác chiếm tiện nghi của các ngươi thì chúng ta có thể đưa địa đồ cho ngươi. Nhưng chúng ta sẽ trở lại một lần nữa, sau đó lại một lần nữa tiến lên, rồi mới lại vẽ địa đồ.

Văn Tâm lại nói.

Văn Tâm rất thông minh, các đội ngũ khác cũng không muốn quay trở về.

Nhưng mà, nếu như mất đi đội ngũ của Đại Tề quốc, như vậy sẽ mất đi tấm bản đồ sống Ngô Phàm này.

Sở Lạc cứng họng, đánh giá Văn Tâm từ trên xuống dưới, mãi một lúc lâu không nói gì cả.

- Ta tin tưởng lời nói của Sở Lạc cô nương.

Vào lúc này, Cao Thần Dật đứng thứ tám Công tử bảng mở miệng, rất phong độ đi tới. Hắn đứng ở bên người Sở Lạc, hai mắt nhìn về phía hai người Giang Thần và Văn Tâm, nhếch miệng mỉm cười.

- Giang Thần, Văn Tâm, một là đệ tử nội môn, một là đệ tử ngoại môn Thiên Đạo môn.

Hắn nói ra thân phận của hai người.

- Đệ tử Thiên Đạo môn?

- Nam tử kia là đệ tử nội môn?

Mọi người chung quanh bị tin tức này làm cho kinh hãi không nhỏ.

- Giang Thần, đến từ Nam phong lĩnh của Thập vạn đại sơn, gần đây nhanh chóng quật khởi. Nhưng mà, không có năm tháng tích lũy, thói hư tật xấu của nhà giàu mới nổi, chỉ cần liếc mắt một cái là rõ mồn một. Nhìn trộm dấu vết của người khác để ghi nhớ đường đi, lại còn không chịu thừa nhận, thực sự đã làm mất đi mặt mũi của đệ tử Thiên Đạo môn!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau