THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Thiên Chiến

Lúc này Giang Thần đang tu luyện ở Xích tiêu phong, cảnh giới lần nữa đột phá, đạt đến Tụ nguyên cảnh hậu kỳ nhập môn.

Toàn bộ quá trình giống như nước chảy thành sông, rất ung dung, khoảng cách lần trước từ Hóa long trì trở về còn chưa tới một tháng, có thể nói là tốc độ tu hành đã tiến triển cực nhanh.

- Hiệu quả của Hóa long trì đã phát huy đến cực hạn, từ hậu kỳ đến Thần du cảnh sẽ không còn nhanh chóng như vậy nữa.

Giang Thần nghĩa vậy, không khỏi cảm thấy tiếc nuối.

Dùng tuổi tác, cảnh giới, trình độ võ học của Giang Thần, cũng được coi như là thiên tài ở bên trong môn phái.

Nhưng mà, không thành Thần du cảnh, ở trong Thiên Đạo môn vẫn chỉ là đệ tử chưa trưởng thành như cũ.

- Đi ra ngoài rèn luyện, hoàn thành một chút nhiệm vụ, sau khi trở về lại cố gắng thêm một quãng thời gian nữa.

Giang Thần đã quyết định, khi đang chuẩn bị đi thì bên ngoài Xích tiêu phong truyền đến tiếng gào vang dội.

- Giang Thần! Đi ra đánh một trận!

Thanh âm cực lớn, cả Xích tiêu phong đều có thể nghe thấy được. Giang Thần đi ra khỏi phòng thì đã nhìn thấy Mạnh Hạo và đám người Giang Lộ tụ tập ở bên cạnh quảng trường, ngẩng đầu nhìn lên trên không trung.

Mấy chiếc thuyền phi hành xếp thành hàng ngang, trên mặt có đầy người đang đứng, giống như quân đội công thành, mang đến cảm giác ngột ngạt to lớn cho người của Xích tiêu phong.

Cầm đầu là một người thanh niên, thân thể cao lớn, vẻ mặt ngạo khí, ở trên cao nhìn xuống đánh giá người phía dưới.

Nhìn thấy Giang Thần đi ra, hắn nói:

- Rất tốt, xem ra ngươi cũng không phải là con rùa đen rút đầu! Tới đây đánh với ta một trận!

Giang Thần dùng ánh mắt như liếc nhìn kẻ ngu ngốc để đánh giá đối phương, sau khi xác định không quen biết hắn mới nói:

- Ngươi không có tư cách đánh một trận với ta.

- Nực cười! Ta xếp hạng thứ 451 ở Tân hỏa bảng, còn cao hơn ngươi rất nhiều.

Thanh niên này quát lạnh một tiếng.

Giang Thần muốn cười, sau khi hắn giết chết Trương Sĩ Siêu thì đã trở thành nhân vật trước top 500 của Tân hỏa bảng.

Nhưng mà, xưa nay hắn khinh thường ra tay.

Hắn là một người kiêu ngạo, cho rằng xếp sau mấy trăm người là một chuyện rất mất mặt.

Chỉ là lại có người rất có khí thế báo ra xếp hạng của bản thân, vẻ mặt còn rất kiêu ngạo, quả thực khiến cho hắn không thể nào hiểu được.

Lúc này, Văn Tâm đi tới bên cạnh hắn, mở miệng nói:

- Hắn tên là Lý Tùng, là người của Thiên Vương phong.

Lý Tùng này cũng là đệ tử nội môn, không muốn kiến tạo một ngọn núi của riêng mình mà lại muốn nương nhờ vào Thiên Vương phong, trở thành một thành viên dưới trướng của Ninh Hạo Thiên.

Bây giờ hắn ta đang đến giáo huấn Giang Thần giúp Ninh Hạo Thiên.

Cảnh giới của hắn chính là hậu kỳ đỉnh cao, có thể đi vào Tân hỏa bảng đã nói rõ thực lực của hắn không yếu, không phải võ học cao thâm thì chính là có công pháp huyền bí lợi hại.

Nghe được là người của Thiên Vương phong, Giang Thần có chút hứng thú nhảy lên trên thuyền phi hành, đang muốn đi tới trước người Lý Tùng, không nghĩ tới Văn Tâm lại đi lên theo hắn.

Giang Thần còn muốn hỏi thì lại phát hiện Văn Tâm ra nhìn về phía đám đệ tử phía sau Lý Tùng, trong đó có một nữ tử, hai mắt đang nhìn về phía Văn Tâm.

Bốn con mắt va chạm, toát ra mùi thuốc súng, Giang Thần mơ hồ đoán ra được cái gì đó.

Sau khi thuyền phi hành lên tới độ cao nhất định, Giang Thần phát hiện ra ngoại trừ vẻ mặt của đám đệ tử trên thuyền phi hành của Lý Tùng có sắc mặt bất thiện ra thì những đệ tử khác đều ôm thái độ xem kịch vui.

- Ngươi đến đây để ra mặt giúp Ninh Hạo Thiên sao?

Giang Thần nói.

Nghe thấy hắn nói như thế, đám người Lý Tùng ngẩn ra, lập tức nổi giận.

- Ngươi mà cũng dám gọi thẳng tên của Ninh sư huynh sao?

- Thực sự là làm càn, rõ ràng chỉ là một Tụ nguyên cảnh yếu đuối mà đã cho rằng có thể đánh đồng được với Ninh sư huynh sao?

- Chỉ là hậu kỳ nhập môn, chờ hắn trở thành Thần du cảnh thì Ninh sư huynh cũng đã đạt đến Thông thiên cảnh rồi!Ở trong mắt đám người Lý Tùng này, Giang Thần không so sánh được với Ninh Hạo Thiên.

Giữa hai người, một rồng một rắn.

Thế nhưng giọng nói vừa nãy của Giang Thần lại rất giống như không ý thức được điểm ấy, thực sự khiến cho người ta không nhịn được muốn giáo huấn hắn một phen.

- Ta cho rằng ngươi không thể tiến vào top 500 người đứng đầu Tân hỏa bảng, ở nơi thí luyện, ai biết ngươi giết chết Trương Sĩ Siêu thế nào chứ? Dùng độc hoặc là ám hại, tất cả đều có khả năng a!

Lý Tùng muốn cho Giang Thần biết rõ chênh lệch của mình và Ninh Hạo Thiên, hắn lạnh lùng nói:

- Có bản lĩnh thì tới so với ta.

- Ta đồng ý, so ra sao đây?

Giang Thần nói.

Lý Tùng nhiều lần sử dụng phép khích tướng cũng không nghĩ tới Giang Thần lại đồng ý sảng khoái như vậy. Hắn kinh ngạc, đồng thời lại mừng rỡ như điên.

Hắn không để Giang Thần vào trong mắt, vốn hắn cho rằng phiền toái lớn nhất là Giang Thần không chịu đồng ý.

- Được, chúng ta Thiên chiến!

Thiên chiến!

Nghe thấy hai chữ này, các đệ tử đến xem trò vui ồ lên.

Văn Tâm biến sắc, có chút lo lắng nhìn về phía Giang Thần.

Thiên chiến, Giang Thần cũng biết.

Thông qua thuyền phi hành, hai người tỷ thí lên tới độ cao vạn trượng, dùng thuyền phi hành làm võ đài, liều mạng chiến đấu.

Nếu như có người rơi xuống mà ngã chết, bên còn lại không cần chịu trách nhiệm.

- Ngươi có dám không?

Lý Tùng khiêu khích nói.

- Có gì mà không dám cơ chứ?

Giang Thần cười, hỏi ngược lại một câu.Dáng vẻ này của hắn lại khiến cho Văn Tâm nhớ tới tình cảnh lần thứ nhất gặp mặt, loại cảm giác như đã tính trước, cho dù có biến cũng không bị kinh sợ đến mức run rẩy, mị lực tự tin đã hấp dẫn nàng.

- Được, bắt đầu!

Ánh mắt của Lý Tùng khi nhìn về phía Giang Thần giống như đang nhìn một kẻ đã chết vậy.

Sau đó hắn ra lệnh, từng chiếc từng chiếc thuyền phi hành chờ đợi đã lâu, bay đến trước người Giang Thần và Lý Tùng. Mỗi một chiếc thuyền phi hành cao thấp cách xa nhau mười thước, hình thành một bậc thang đi lên trên không trung.

- Đây là cờ khống chế của ngươi.

Lý Tùng lấy ra một cái cờ nhỏ rồi ném cho Giang Thần. Bản thân mình thì nhảy lên từng chiếc từng chiếc thuyền phi hành, rất nhanh đã lên trên đầu của tất cả mọi người.

Sau khi chiếc thuyền phi hành lên trên cao, các thuyền phi hành phía dưới lần nữa bay lên, hình thành giai đoạn mới.

Lý Tùng không chút do dự, tiếp tục đi lên bên trên, rất nhanh, bóng người của hắn đã trở nên mơ hồ, trong lòng người xem run rẩy. Nếu như từ trên độ cao như vậy ngã xuống, tuyệt đối sẽ tan xương nát thịt.

Giang Thần xác định cờ khống chế không có vấn đề, sau đó hắn cũng bước lên thuyền phi hành, đuổi theo Lý Tùng.

- Cẩn thận một chút.

Văn Tâm nói một câu, âm thanh nhỏ đến mức làm cho nàng hoài nghi không biết Giang Thần có thể nghe thấy được hay không.

Bỗng nhiên, một nữ tử nhảy lên nàng thuyền phi hành, đứng ở trước người Văn Tâm, như cười mà không phải cười đánh giá nàng.

Chính là nữ tử tiếp xúc ánh mắt với Văn Tâm.

Thiếu nữ này có dung mạo rất đẹp, tuổi tác gần như bằng Văn Tâm, ăn mặc y phục của đệ tử ngoại môn, đứng chung một chỗ tạo thành tương phản rõ rệt.

Trên phương diện dung mạo, ngũ quan của thiếu nữ không tinh xảo bằng Văn Tâm, thiếu đi chút lạnh lẽo. Chỉ có điều vóc người của nàng nóng bỏng, đôi ngọc thỏ no đủ khiến cho trường bào đệ tử rộng rãi phình ra.

- Muội muội ngoan của ta, ngươi thật là không có ánh mắt nhỉ.

Lúc thiếu nữ này nói chuyện vẻ mặt tươi cười, nhưng lại tràn ngập vẻ trêu tức.

- Hừ, hôn thê của Ninh Hạo Thiên là công chúa, chúng ta chỉ là quận chúa, ngươi đang tự mình tìm cái chết đó.

Văn Tâm lạnh lùng nói.

- Nhiệm vụ là vương triều truyền xuống, sợ cái gì chứ? Huống chi không có nam nhân nào mà không đứng núi này trông núi nọ, coi như Ninh Hạo Thiên có hôn thê, hắn cũng từng thân cận với Lý Tuyết Nhi, không phải kết quả cũng không có gì hay sao?

Thiếu nữ không phản đối mà còn nở một nụ cười, tuổi còn trẻ, nhưng mị lực đã bắn ra bốn phía, một cái nhíu mày một nụ cười cũng đã dẫn tới không ít người quan tâm.

Thiên Đạo môn ở trong cảnh nội của Đại Hạ vương triều, nhưng mà sự mạnh mẽ của Thiên Đạo môn đã uy hiếp đến vương triều.

Chỉ có điều song phương đều hiểu rõ, với tình huống của Hỏa vực hiện nay, song phương không thể giao chiến.

Nhưng mà, hoàng triều không thể ngồi coi Thiên Đạo môn trở nên mạnh mẽ từng ngày từng ngày được.

Đặc biệt là đại đa số đệ tử Thiên Đạo môn đến từ Sở quốc, cho nên vương truyền đã sắp xếp không ít nội tuyến tiến vào Thiên Đạo môn.

Thế nhưng cho dù là như vậy thì vương triều vẫn cho rằng không đủ để an toàn như cũ. Mà vẫn để quận chúa các nơi gia nhập vào môn phái, thân cận với những đệ tử Thiên Đạo môn có hi vọng trở thành hạt nhân của môn phái, tốt nhất là có thể trở thành chưởng giáo.

Một khi thành công là có thể nắm giữ được rất nhiều bí mật của Thiên Đạo môn.

Thiếu nữ trước mắt này là Thiên Lan quận chúa, lựa chọn Ninh Hạo Thiên của Thiên Vương phong, hành động này rất thông minh, nhưng độ khó khăn rất lớn. Bởi vì Ninh Hạo Thiên không phải là đệ tử có thể tùy tiện câu dẫn được.

Thiên Lan quận chúa cho rằng Văn Tâm và Giang Thần đi chung với nhau là do ôm tâm tư hy vọng Giang Thần có thể là hắc mã.

Lựa chọn của Văn Tâm và Thiên Lan là hai thái cực với nhau.

Độ khả thi của việc Ninh Hạo Thiên trở thành thành viên quan trọng của Thiên Đạo môn rất lớn, nhưng muốn câu dẫn Ninh Hạo Thiên lại rất khó khăn.

Giang Thần ở trong môn phái tứ cố vô thân, Văn Tâm rất dễ dàng trở thành thân tín của hắn. Thế nhưng, muốn Giang Thần trở thành thành viên quan trọng của môn phái, độ khả thi sẽ lớn bao nhiêu cơ chứ?

Vì vậy, Thiên Lan khịt mũi coi thường đối với lựa chọn của Văn Tâm.

Chương 82: Chưởng Pháp Đệ Nhất Nhân

- Văn Tâm, ngươi không nên lựa chọn Giang Thần. Ngươi biết tối ngày hôm qua ở trên Thiên Vương phong có bao nhiêu người tham dự thảo luận nên trừng phạt Giang Thần thế nào hay không?

Thiên Lan nói tới chỗ này, nàng quan sát vẻ mặt của Văn Tâm, lại nói:

- Ta đến nói cho ngươi, chỉ riêng đệ tử Thần du cảnh đã có năm người rồi!

- Thần du cảnh? Đệ tử Thần du cảnh cũng đi theo làm tuỳ tùng cho Ninh Hạo Thiên sao?

Văn Tâm giật nảy cả mình, đệ tử trở thành Thần du cảnh, địa vị ở trong Thiên Đạo môn cực cao, không ngờ lại cam tâm làm tuỳ tùng người khác.

- Đó là đương nhiên, một khi Ninh Hạo Thiên trở thành chưởng giáo, tương lai những Thần du cảnh này sẽ trở thành Thái Thượng trưởng lão.

Thiên Lan đắc ý nói.

Trong lòng Văn Tâm không khỏi rối loạn, nói:

- Vậy tại sao không phải đệ tử Thần du cảnh tìm Giang Thần để  phiền phức cơ chứ?

- Ngươi đang nói đùa sao? Thần du cảnh đệ tử đối phó với Tụ nguyên cảnh? Muốn người khác chê cười sao, với cảnh giới bây giờ của Giang Thần, chỉ riêng Lý Tùng đã đủ rồi.

Thiên Lan cười xì một tiếng, châm chọc Văn Tâm vô tri.

Văn Tâm không biết nên nói cái gì, nàng ngẩng đầu nhìn Giang Thần, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng.

- Ta nói này, không phải ngươi đã thích tên kia rồi đó chứ? Như vậy cũng quá ngu xuẩn đấy chứ nhỉ!

Quan sát biểu hiện của Văn Tâm, Thiên Lan như đã phát hiện ra cái gì đó, nàng không khỏi kêu to.

- Trên đời này ngoại trừ yêu tiền ra thì còn có tình bằng hữu.

Văn Tâm lạnh lùng nói.

Thiên Lan khẽ mỉm cười, nói:

- Thế nhưng rất nhanh ngươi sẽ mất đi hắn, ngươi biết tại sao Thiên Vương phong lại phái Lý Tùng đi không? Bởi vì hắn không chỉ là người mạnh nhất trong Tụ nguyên cảnh, hơn nữa còn là người thích hợp để thiên chiến nhất.

- Các ngươi định giết người sao?

Mày liễu của Văn Tâm nhướng lên, nàng đã nghe ra sát cơ bên trong lời này.

Thiên Lan mỉm cười không nói, trên mặt hiện lên vẻ khinh thường trả lời vấn đề này.

Bỗng nhiên, vẻ mặt nghiêm túc của Văn Tâm hóa thành nụ cười nhạt, dường như tất cả mọi chuyện vừa nãy là ảo giác vậy.

- Ngươi cười cái gì?

Thiên Lan quát lên.

- Đa tạ tình báo của ngươi, tỷ tỷ tốt của ta.

Văn Tâm cười nói.

Thiên Lan sững sờ, tức giận nói:

- Ngươi biết được tin tức này thì sao chứ? Chắc chắn Giang Thần sẽ phải chết.

- Ngươi sai rồi, ở nơi thí luyện Giang Thần giết chết Trương Sĩ Siêu là dựa vào bản lĩnh thật sự của chính mình, lúc ấy cảnh giới của hắn chỉ là sơ kỳ đỉnh cao mà thôi.

Nói tới chỗ này, ý cười của Văn Tâm càng đậm, nàng nói:

- Hiện tại, cảnh giới của Giang Thần là hậu kỳ nhập môn, ngươi cảm thấy Lý Tùng có hi vọng chiến thắng sao?

- Cái gì?

Thiên Lan không nghĩ tới điểm ấy, trong thời gian ngắn như vậy, cảnh giới của Giang Thần đã trực tiếp vượt qua trung kỳ!

Trên không trung, bốn mươi chiếc thuyền phi hành xếp lại, Giang Thần và Lý Tùng đứng ở trên thuyền, mặt nhìn về phía nhau.

Thiên chiến chỉ giành cho những người dũng cảm mà thôi.

Trên không cao vạn trượng, gió mạnh rít gào.

Chỉ cần hơi không chú ý, rơi xuống, như vậy sẽ là tan xương nát thịt.

Giữa các thuyền phi hành có khe hở, không giống không kiêng dè gì như trên mặt đất.

Võ giả tâm cảnh không đủ mạnh, đi tới trên không sẽ bị doạ cho co quắp.

Lý Tùng trải qua mấy lần thiên chiến, đồng thời đều đạt được thắng lợi, vì vậy hắn hoàn toàn tự tin, cho rằng Giang Thần đã đi  vào lĩnh vực của hắn.

- Giang Thần, chẳng mấy chốc nữa ngươi sẽ phải quỳ xuống xin tha với ta!

Lý Tùng nói.

- Thật sao?
Giang Thần nhún vai một cái, không coi đây là chuyện to tát gì cả.

Dáng vẻ như vậy đương nhiên đã làm cho Lý Tùng nổi nóng, chỉ có điều hắn không lo lắng, hắn muốn từ từ hưởng thụ.

- Sau khi Ninh sư huynh trở lại, biết được ta diệt trừ chỗ bẩn của hắn, nhất định hắn sẽ thưởng Thần linh đan cho ta. Khi đó ta có thể cố gắng tấn chức Thần du cảnh!

Đây cũng là nguyên nhân ngày hôm qua ở trên Thiên Vương phong hắn muốn giành ra tay để đối phó với Giang Thần.

- Ta sẽ để ngươi biết sự lợi hại của đệ nhất nhân chưởng pháp trong hàng đệ tử Thiên Đạo môn.

Lý Tùng giơ hai tay lên, bàn tay hình thành một đạo khí mang trong suốt, quấn quanh ở năm ngón tay, cực kỳ ác liệt, đồng thời còn có tiếng sấm, gió rít vang vọt.

Lấy hắn làm trung tâm, lốc xuất hiện, hai cái hai tay nâng lên một cái đuôi thật dài.

- Phong lôi chưởng!

Ở trên không cao vạn trượng, hắn thả người nhảy một cái, hai tay đánh ra từ trên xuống dưới, giống như một đạo sấm sét, chưởng kình bàng bạc đánh về phía đối thủ.

Thuyền phi hành của Giang Thần không chịu nổi lực lượng như vậy cho nên thân thuyền nứt toác, bị bẻ gãy ở giữa.

Không lưu tình như vậy, rõ ràng là muốn lấy tính mạng người khác.

Cũng còn may phản ứng của Giang Thần rất đúng lúc, hắn nhảy lên trên thuyền phi hành ở bên cạnh.

Thân thể Lý Tùng biến mất, mà lúc này có một chiếc thuyền phi hành vừa vặn xuất hiện ở dưới chân hắn, vững vàng tiếp lấy thân thể hắn.

- Đây chỉ là bắt đầu mà thôi!

Lý Tùng nở nụ cười âm trầm, Phong lôi chưởng lại được đánh ra, thuyền phi hành bên người Giang Thần bị đẩy ra hết mức.

Rất nhanh, Giang Thần đã giống như con thuyền cô độc trong biển rộng, nhìn qua rất là bất lực.

Thiên Lan nhìn thấy tình cảnh này lập tức yên lòng, lại nhìn về phía Văn Tâm, nói:

- Hiện giờ ngươi đã biết tại sao bọn họ lại để cho Lý Tùng ra tay hay chưa? Coi như thực lực của Giang Thần tăng lên gấp trăm lần, từ trên cao ngã xuống như vậy thì chắc chắn cũng sẽ phải chết.

- Thật sao?

Văn Tâm rất tin tưởng đối với Giang Thần.

Trên trời, Lý Tùng không chờ Giang Thần triệu thuyền phi hành về mà lần nữa phát động công kích.

Lần này hắn khống chế thuyền phi hành xông thẳng tới, đồng thời còn đang súc lực chuẩn bị đánh ra một chưởng.

- Cái gọi là chưởng pháp đệ nhất nhân chỉ là dung hợp công pháp huyền bí và võ học lại. Nói cho cùng, ngươi ngay cả chưởng điểm trong chưởng pháp cũng không đạt đến. Ngươi không cảm thấy ngại khi tự biên tự diễn hay sao?

Đối mặt với thế tiến công như vậy, Giang Thần lại còn rảnh rỗi mở miệng trào phúng.

Đồng thời hắn cũng nói đúng chỗ đau của Lý Tùng!

Giang Thần nhìn hắn xuất chưởng thì đã biết nội tình của hắn ra sao.Đổi chân nguyên công pháp huyền bí của bản thân, sinh ra lốc, tương tự như Thái cực hoàn, đồng thời lại phối hợp với công pháp chưởng pháp huyền bí mà bản thân tu luyện.

Loại kết hợp này rất hiếm thấy.

Bởi vì công pháp huyền bí và võ học rất khó phối hợp hoàn mỹ như vậy, trừ phi có cường giả đồng thời sáng tạo ra công pháp huyền bí và võ học đồng bộ thì mới có thể.

Dưới tình huống khác, tất cả đều dựa vào lựa chọn của bản thân tu sĩ.

Ví dụ như Giang Thần vậy, Thái cực hoàn phối hợp với kiếm pháp, không tính là lựa chọn quá cao minh, bởi vì Thái cực hoàn có thể tăng cường cho bất kỳ võ học nào, không phải chuyên môn sinh ra vì kiếm pháp.

- Thế nhưng cũng đã đủ để giết ngươi rồi!

Lý Tùng tự xưng là đệ nhất nhân chưởng pháp nghe thấy Giang Thần cười nhạo hắn ngay cả chưởng điểm cũng không nắm giữ được. Hắn thẹn quá thành giận, chưởng khí trên hai tay đạt đến đỉnh cao, toàn bộ cánh tay đều bị che kín.

- Phong lôi ma chưởng!

Một chưởng đánh ra, Ma thần hiện.

Dường như trong gió có Ma thần giáng lâm ở trên đỉnh đầu của Giang Thần, tất cả những con thuyền phi hành đang muốn trở lại bên cạnh hắn đều bị phá nát, chiếc dưới chân thì lại rất ổn định.

- Chết đi!

Hai tay của Lý Tùng hợp nhất, ầm một tiếng, thuyền phi hành bắt đầu tan vỡ.

Nhưng vào lúc này, trong nháy mắt Giang Thần đã ra tay.

Hắn chém Xích tiêu kiếm về phía Lý Tùng, lại nhảy lên trên không trung, cầm trên tay một cái linh đao cấp ba, chính là thanh linh đao của Giang Lộ, lúc này bị hắn mượn dùng.

- Quỷ kiến sầu!

Một đao chém ra, quỷ thần biến sắc.

Tất cả cơn lốc rơi vào quanh thân Giang Thần tức thì hóa thành hư không, đao kình đáng sợ chém về phía Lý Tùng.

- Làm sao có khả năng cơ chứ?

Đây là lần thứ nhất Giang Thần ra tay, uy lực và động tĩnh đều vượt qua dự liệu của Lý Tùng.

Một đao này hạ xuống, thuyền phi hành của Lý Tùng chia năm xẻ bảy, người lại bị đánh bay lên trên không trung.

Hắn có kinh nghiệm phong phú, cho nên muốn cầm cờ khống chế tìm một chiếc thuyền phi hành tới tiếp mình.

Không nghĩ tới Giang Thần đã đáp xuống bên cạnh hắn, chân đạp Xích tiêu kiếm, một tay đoạt lấy cờ khống chế của hắn, lại dùng một cước đá bay hắn đi.

Lúc này, Lý Tùng hồn phi phách tán, cũng may thứ chờ đợi hắn không phải là rơi xuống.

Hắn phát hiện ra mình đang nằm ở trên mặt chiếc thuyền phi hành vừa nãy Giang Thần đã đứng.

Giang Thần thì lại rơi vào trên thuyền của hắn.

Cọt kẹt!

Điều làm cho Lý Tùng sợ hãi chính là, chiếc thuyền này bị một chưởng vừa nãy của hắn gần như phá hủy, sắp rơi xuống dưới!

- Ta đã nói rồi, ngươi không xứng để giao thủ với ta, hà tất phải đi tìm cái chết như vậy chứ?

Giang Thần cười nói.

- Đừng... Đừng như vậy, van cầu ngươi, nhanh để thuyền lại đây!

Hai lá cờ khống chế đều ở trên tay Giang Thần, Lý Tùng không có một chút biện pháp nào cả.

Giang Thần không lên tiếng, ánh mắt rất là lạnh lẽo.

- Ngươi giết ta, tỷ tỷ ta sẽ không bỏ qua cho ngươi! Tỷ tỷ ta là Thần du cảnh, đứng đầu trăm người trong Tân hỏa bảng!

Lý Tùng bắt đầu uy hiếp hắn.

- Vấn đề là, ta giết ngươi sao? Thuyền dưới chân ngươi là tự ngươi hủy, mà cũng chính là ngươi yêu cầu thiên chiến đó chứ.

Giang Thần nói một câu khiến cho Lý Tùng triệt để tuyệt vọng.

Đùng!

Một tiếng vang giòn giã vang vọng, thuyền phi hành tổn hại tới trình độ nhất định, không có cách nào tiếp tục lăng không nữa. Mà bắt đầu dùng tốc độ cực kỳ nhanh chóng rơi xuống bên dưới.

Trên thuyền, Lý Tùng không biết làm gì khác hơn cho nên cũng chỉ có thể rít gào mà thôi.

Chương 83: Diệt Thiên Tuyệt Địa Đại Trận

Lý Tùng rơi thẳng xuống phía dưới, bởi vì không trung cao vạn trượng cho nên hắn còn có thời gian để suy nghĩ. Thế nhưng cũng bởi vì như vậy cho nên mới cảm thấy khủng bố.

Ngẫm lại trong nháy mắt khi bản thân rơi xuống đất, Lý Tùng đã hối hận tối hôm qua mình lại ra mặt ở trên Thiên Vương phong.

- Nhanh cứu người!

Thấy cảnh này, đám người Thiên Lan vô cùng lo lắng, có người điều khiển một chiếc thuyền phi hành, muốn tiếp lấy Lý Tùng.

Rất nhanh thuyền phi hành đã đến phía dưới Lý Tùng, nhưng mà như vậy cũng không thể cứu được Lý Tùng, thân thể hắn trực tiếp xuyên qua boong tàu và đáy thuyền, tiếp theo tiếp tục rơi xuống bên dưới.

Đây vốn là hành động cứu người, thế nhưng lại trực tiếp làm cho Lý Tùng bị mất mạng.

Va chạm kịch liệt như vậy, gân cốt của Lý Tùng đứt từng khúc, dường như bùn nhão, đợi tới khi tiếp xúc với mặt đất, thân thể mềm nhũn, chẳng khác nào chất lỏng.

Lý Tùng, chết!

Người của Thiên Vương phong không nghĩ tới sẽ là kết quả như thế, mỗi người đều nhìn nhau, không biết nên làm gì cho phải.

Bỗng nhiên, có người không chút biến sắc rời khỏi nơi này.

Văn Tâm từ bên trong giật mình phục hồi tinh thần lại. Nàng chú ý tới người rời khỏi nơi này là người của Thiên Vương phong, nàng ý thức được chuyện không ổn, cho nên nhanh chóng vẫy tay với Giang Thần đang ở giữa bầu trời.

Sau khi Giang Thần xuống dưới, nàng vội hỏi:

- Nhất định người của Thiên Vương phong muốn đi thông báo với tỷ tỷ Lý Tùng, Lý Thấm!

- Lý Thấm? Vị thứ mười trong Thiên tử bảng kia sao?

Giang Thần có ấn tượng đối với cái tên này.

Nhìn thấy Văn Tâm gật đầu, Giang Thần có chút không hiểu nói:

- Thiên chiến ngã chết, không phải không truy cứu trách nhiệm hay sao?

- Thế nhưng đệ đệ người ta chết, giải hận cho nên mới giết chết ngươi. Như vậy coi như môn phái nghiêm trị thì ngươi cũng đã mất một cái mạng rồi!

Văn Tâm vội la lên.

Giang Thần kịp phản ứng lại, mang theo Văn Tâm trở lại Xích tiêu phong.

- Thần du cảnh giết tới, không ai ngăn nổi, nhanh đi thông báo cho trưởng lão đi.

Văn Tâm nói.

- Không cần, nhất định trưởng lão cũng sẽ nghe được tiếng gió. Đồng ý thì sẽ chủ động đến, không muốn thì có đi gọi cũng vô dụng.

Giang Thần lắc đầu một cái, vẻ mặt nghiêm nghị, chỉ có điều hắn cũng không hoảng sợ.

Bên ngoài Xích tiêu phong, đám người Thiên Lan Thiên Vương phong không rời khỏi nơi này. Cho dù việc Lý Tùng chết mang đến đả kích rất lớn, thế nhưng bọn họ cũng không dự định cứ như thế mà buông tha cho Giang Thần.

Bọn họ muốn mượn đao giết người!

Lý Thấm thân là đệ tử chân truyền, đứng trong mười vị trí đầu của Thiên tử bảng. Địa vị cao cả, giết chết Giang Thần không có chỗ dựa ở trước mặt mọi người thì cũng chỉ bị trừng phạt mang tính chất tượng trưng mà thôi.

- Chú ý một chút, không nên để cho người của Xích tiêu phong đi thông báo trưởng lão.

Có người nói.

Các đệ tử vây xem nhìn thấy chuyện này đã hóa lớn, cả đám rất là hưng phấn, việc không liên quan tới mình, bọn họ chỉ hy vọng chuyện càng đặc sắc thì mới càng tốt.

Cũng không lâu sau, Lý Thấm đứng thứ mười Thiên tử bảng đã chạy tới.

Tốc độ của nàng vượt qua dự liệu của mọi người, dưới tình huống không có thuyền phi hành mà nàng lại lăng không bay tới, mang theo ánh xanh rất dài, giống như lưu tinh vậy.

Sau khi đến gần Xích tiêu phong, tốc độ của nàng mới từ từ chậm lại, mọi người cũng có thể thấy rõ dung mạo của nàng.

Không giống như đệ tử nội môn phổ thông, nàng mặc vũ y toả ra ánh sáng, cả người không nhiễm lấy một hạt bụi, da như mỡ, dung mạo tuyệt mỹ làm cho nàng nhìn qua giống như tiên nữ vậy.

Trên tay nàng cầm một thanh phướn dài, cũng là nguyên nhân làm cho nàng có thể phi hành.

- Đệ tử chân truyền trên Thiên tử bảng quả nhiên khí thế mười phần thật đó.

Mọi người thầm nghĩ vậy ở trong lòng.Ở bề ngoài, mỗi người cũng không dám biểu hiện quá rõ ràng trong lòng mình nghĩ gì. Bởi vì nguyên nhân rất đơn giản, vẻ mặt của Lý Thấm mang theo sát khí.

Nàng đi tới trước người đám người Thiên Vương phong rồi nói:

- Đệ đệ ta ở đâu?

Những người này nhìn nhau, chỉ về phía Lý Tùng rơi xuống dưới đất.

Lý Thấm hóa thành một đạo tàn ảnh, bay qua bên kia.

Nơi đó chỉ có núi, mọi người không khỏi suy đoán liệu nàng có thể tìm được thi thể của đệ đệ mình hay không.

Chỉ có điều, Lý Thấm ngưng tụ thần thức, rất nhanh đã phát hiện ra thi thể vô cùng thê thảm của đệ đệ mình, miệng phát ra tiếng kêu gào thê thảm.

Ở trong lòng đám người Thiên Lan cười trên sự đau khổ của người khác, lần này Giang Thần chắc chắn sẽ phải chết.

Lý Thấm không phải là một thành viên của Thiên Vương phong, là đệ tử một mình độc hành, thực lực rất mạnh.

Điều quan trọng chính là, Lý Thấm và Lý Tùng đều là cô nhi, sống nương tựa lẫn nhau mà lớn lên, cảm tình giữa tỷ đệ hai người rất thâm hậu.

Dưới tình huống bi phẫn, ai có thể ngăn cản được vị đệ tử chân truyền này cơ chứ?

Rất nhanh, Lý Thấm đã bay trở về, vẻ mặt so với lúc tới càng khó coi hơn nhiều.

- Là ai?

Nàng nhìn chằm chằm vào đám người Thiên Vương phong, lạnh lùng hỏi.

Nàng là biết đệ đệ mình lăn lộn cùng người của Thiên Vương phong, nàng không đi quản, bởi vì nàng cho rằng sẽ không xảy ra chuyện gì cả.

Đám người Thiên Lan trả lời rất trực tiếp, chỉ vào Giang Thần của Xích tiêu phong.

Mọi người cũng đều nhìn sang, ánh mắt hoặc là đồng tình, hoặc là cười trên sự đau khổ của người khác.

Sắc mặt của hai người Văn Tâm và Mạnh Hạo như tro tàn, đệ tử chân truyền trên Thiên tử bảng lợi hại bao nhiêu, trong lòng hai người đều biết rất rõ.

Đám người Giang Phong nhìn thấy Lý Thấm lăng không phi hành, cũng biết nữ nhân này không dễ trêu.

Vào lúc này, Giang Thần cưỡi thuyền phi hành đi tới độ cao tương đồng với Lý Thấm.

- Là ngươi giết đệ đệ của ta?Lý Thấm nhìn sang phía hắn.

- Hắn ta ngã chết, muốn hại ta ngã chết, hơn nữa đang trong lúc thiên chiến, tất cả mọi người đều nhìn thấy.

Giang Thần nói.

Mọi người nghe thấy Giang Thần nói như vậy, tất cả đều cho rằng hắn ngớ ngẩn, vào lúc này rồi mà còn muốn nói lý sao?

- Rất tốt, ngươi đi chết đi.

Đương nhiên Lý Thấm không nghe lọt tai những lời này.

- Ý của ngươi là, đệ đệ ngươi tìm ta tiến hành thiên chiến, muốn hại chết ta, chỉ có ta ngã chết mới được sao?

Giang Thần không xin tha, trái lại cũng tức giận nói.

- Người này là một tên ngu ngốc hay sao vậy?

Trong lòng tất cả mọi người đều hiện lên ý nghĩ này.

- Tiện dân như ngươi sao có thể so sánh với đệ đệ ta cơ chứ?

Lý Thấm lạnh lùng nói.

- Vì lẽ đó, ngươi nhất định muốn giết chết ta? Ỷ vào mình đứng thứ mười Thiên tử bảng? Đệ tử chân truyền, thực sự là uy phong đấy! Vậy thì đến đây đi, ta sẽ đứng ở đây chờ ngươi tới!

Giang Thần quát to.

Văn Tâm và Mạnh Hạo triệt để há hốc mồm, vốn bọn họ tưởng rằng Giang Thần có diệu kế gì, thế nhưng bọn họ không nghĩ tới đối phương lại đơn giản và thô bạo như vậy.

Đối phương là Thần du cảnh đấy nhé!

- Ngươi đi chết đi.

Vốn Lý Thấm đã mất đi lý trí, lúc này sao có thể chịu được, nàng giết tới chỗ Giang Thần.

Thần du cảnh công kích, tuyệt đối không phải là thứ mà Tụ nguyên cảnh có khả năng chống lại được.

Nhưng mà, Giang Thần đứng dậy, không có gì lo lắng mà, quát lên một tiếng:

- Có bản lĩnh thì cứ giết ta đi!

Cùng lúc đó, tất cả mọi người đều nghe thấy một tiếng kêu to thật dài đến từ chính bên dưới Xích tiêu phong, dường như có một đầu cự thú viễn cổ tỉnh lại.

Lý Thấm tiến vào phạm vi Xích tiêu phong, tốc độ lập tức trở nên chậm đi, giống như đã rơi vào bên trong vòng xoáy vô hình, không có cách nào bứt ra được.

- Đệ đệ ngươi chết chưa hết tội! Hiện tại cút ngay cho ta, nếu không ngươi sẽ cùng đi xuống suối vàng với đệ đệ ngươi! Ngươi tự ý xông Xích tiêu phong của ta hành hung, coi như ngươi là đệ tử chân truyền thì ta cũng có thể giết chết ngươi!

Giang Thần rất là khí thế, căn bản không giống như là đệ tử Tụ nguyên cảnh đối mặt với đệ tử Thần du cảnh.

Lời nói này làm cho tất cả mọi người cực kỳ giật mình. Điểm khó mà tin nổi nhất chính là dường như Lý Thấm đã bị ngăn cản, rõ ràng cách Giang Thần chỉ có mấy chục thước, thế nhưng lại không qua đó được.

- Trả mạng đệ đệ ta đây!

Lý Thấm nghiến răng nghiến lợi, khuôn mặt dữ tợn, liều toàn lực.

- Không biết phân rõ phải trái, ngươi cho rằng ta không dám giết ngươi sao? Ta sẽ tác thành ngươi!

Giang Thần không phải là thiện nam tín nữ gì cả. Nếu có người xông tới cửa giết mình, mặc kệ có phải là mỹ nhân hay không thì đều phải trả một cái giá rất lớn.

- Diệt thiên tuyệt địa đại trận! Mở!

Trước đây không lâu Giang Thần đã bỏ ra mấy trăm vạn chọn mua một số thứ, trong đó có trận kỳ, nguyên thạch cùng với tất cả nhu yếu phẩm cần thiết để bố trí trận pháp. Mà sau khi từ Hóa long trì trở về hắn đã bố trí xong trận pháp.

- Xích tiêu phong ta, ai dám xông vào?

Chương 84: Bồi Thường!

Thứ vừa nãy Lý Thấm đối mặt chỉ là năng lực phòng ngự đơn giản của đại trận, thứ chân chính lợi hại phải đợi Giang Thần mở ra.

Bởi vì lực sát thương quá lớn, cho nên Giang Thần không muốn làm tổn thương người vô tội.

Nhưng mà Lý Thấm không biết phân biệt nặng nhẹ thì hắn cũng sẽ không khách khí.

Đại trận mở ra, cả Xích tiêu phong hiện ra sương mù vô cùng vô tận, làm cho cả ngọn núi trở nên mông lung, cảnh vật như ẩn như hiện.

Thân thể của Lý Thấm bị nuốt hết, nàng cảm nhận được trận pháp này rất lợi hại, thế nhưng lửa giận làm cho nàng mất đi lý trí, vẫn còn đang liều mạng công kích.

- Trảm ma thần phong!

Lý Thấm vung cái phướn dài trong tay lên, gọi ra cương phong không gì không xuyên thủng, càn quét tất cả.

Người quen thuộc với Lý Thấm đều biết đây là tuyệt chiêu của nàng, uy lực cực mạnh, đã từng đánh sụp một ngọn núi.

Nhưng mà, cương phong bao phủ, lan tràn về phía Xích tiêu phong lập tức bị sương mù nuốt chửng sạch sành sanh.

- Chết!

Âm thanh lạnh lẽo vô tình của Giang Thần từ trong trận pháp vang lên, bên trong sương mù xuất hiện một vị Ma thần, thân thể như núi cao như được lửa đen ngưng tụ mà thành, khuôn mặt rất là dữ tợn, hai tay phân biệt cầm kiếm và đao.

Ma thần vừa ra, tất cả mọi người đều cảm thấy vô cùng áp lực.

Đặc biệt là Lý Thấm, nàng đứng mũi chịu sào, bất kể nàng có phải là Thần du cảnh hay không, ở trước mặt Ma thần đều là tồn tại cực kỳ nhỏ bé.

Nàng vẫn còn đang không ngừng vung phướn dài lên, nhưng mà cương phong có thể phá hủy tất cả rơi vào trên người Ma thần, không thể nghi ngờ là đang gãi ngứa cho Ma thần.

Lúc này, Ma thần đã giơ đại đao lên.

- Dừng tay!

Mắt thấy Lý Thấm sắp bị mất mạng, ở phía chân trời có một đạo kim quang lập lòe bắn tới, vọt tới bên người Lý Thấm, giúp nàng né tránh một đao này.

- An trưởng lão!

Mọi người lập tức nhận ra người đến này là ai, là sư phụ của Lý Thấm.

Tuy rằng còn không phải là Thái Thượng trưởng lão, thế nhưng cũng không còn xa. Cảnh giới đã là Thông thiên cảnh, nàng hơn năm mươi tuổi thế nhưng nhìn qua vẫn giống như ba mươi tuổi như cũ.

- Mau triệt tiêu trận pháp!

An trưởng lão vọt vào trong trận pháp, bắt đầu quát vào bên trong.

- Trưởng lão đến thực sự là đúng lúc đó! Là vừa vặn? Hay là tùy ý để nàng giết ta, mắt thấy nàng có nguy hiểm đến tính mạng cho nên mới ra tay? Hiện giờ lại muốn ta triệt tiêu trận pháp? Thực sự là nực cười, người này xông vào Xích tiêu phong ta hành hung, nhất định ta sẽ giết nàng!

Âm thanh của Giang Thần từ phía sau truyền tới, mọi người lần thứ hai cảm nhận được sự điên cuồng của Giang Thần.

Ngay cả trưởng lão cũng không để vào mắt!

Phải biết thực lực của vị An trưởng lão này không phải là thứ mà Lý Thấm có thể so sánh được.

- Càn rỡ! Ngươi cho rằng trận pháp của ngươi không ai địch nổi sao?

An trưởng lão híp mắt lại, để lộ ra vẻ sắc bén.

- Sư phụ, con muốn giết hắn, nhất định con phải giết hắn!

Lý Thấm hét lớn.

- Hóa ra là sư phụ hả.

Giang Thần biết được tầng thân phận này của hai người, hắn không do dự, toàn lực mở ra trận pháp.

Trong trận pháp lại xuất hiện thêm hai Ma thần, một cầm cung tên, một cầm trường thương trong tay.

- Giết!

Giang Thần lần nữa hạ lệnh.

Đệ tử Tụ nguyên cảnh đối phó với trưởng lão Thông thiên cảnh, chuyện này ở trong Thiên Đạo môn gần như là không tồn tại, dù có nói ra cũng sẽ không có người nào tin tưởng.

Đương nhiên, Giang Thần biết mình không giết được An trưởng lão, mục tiêu của hắn là Lý Thấm.

Hắn muốn để cho nữ nhân này biết, trên đời này không phải chỉ có tính mạng của đệ đệ nàng là quý giá.

Ma thần cầm cung liên tục bắn ra ba mũi tên, tốc độ rất nhanh, hóa thành cực quang ở trên không trung.

- Cẩn thận!

An trưởng lão đánh ra một chưởng, không gian rung động, một chưởng của Thông thiên cảnh có thể chém đứt một dòng sông!Nhưng mà, một chưởng này lại chỉ ngăn cản được hai mũi tên, vẫn còn một mũi tên bắn về phía Lý Thấm.

Lý Thấm kinh hãi đến mức biến sắc, cũng còn may trong tay nàng có phướn dài, vừa vặn tránh thoát được.

Chỉ có điều lúc này hai vị Ma thần khác từ hai bên trái phải đã giết tới.

- A!

Lý Thấm kêu thảm một tiếng, thân thể bị kiếm lớn xuyên qua, bị đóng đinh ở trên không trung.

- Không!

An trưởng lão nhìn thấy tình cảnh này, miệng quát to một tiếng, đang muốn ra tay giúp đỡ, thế nhưng Ma thần nắm thương lại lập tức ngăn cản nàng lại.

Sau đó tất cả mọi người đều nhìn thấy Ma thần vung đại đao lên, muốn chặt bỏ đầu của Lý Thấm.

- Được rồi, Giang Thần.

Nhưng mà, Thiên Đạo môn không thể ngồi xem Giang Thần chém giết đệ tử chân truyền, từng vị trưởng lão từ bốn phương tám hướng vọt tới, trong đó bao gồm cả Thái Thượng trưởng lão.

Một tên trưởng lão không biết đã dùng thần thông nào mà khiến cho thân thể của Lý Thấm rời khỏi phạm vi trận pháp.

Lúc này ngực của nàng đã bị phá ra một cái lỗ máu, thoi thóp, sắc mặt tái nhợt.

Trưởng lão vội vàng nhét một viên linh đan vào trong miệng nàng, tiếp đó lại chữa thương giúp nàng.

An trưởng lão không cần người giúp, nàng mạnh mẽ rời khỏi phạm vi đại trận, trở về bên người đồ đệ.

Một trận pháp mà có thể phòng ngự được Thông thiên cảnh, như vậy đã rất là nghịch thiên rồi. Nếu muốn chém giết, dựa vào điều kiện hiện tại của Giang Thần vẫn còn chưa làm được.

- Chư vị, tâm tư người này như rắn rết, dám ngang nhiên sát hại đồng môn, còn ý đồ hành hung đối với trưởng lão, theo ta phá trận bắt hắn lại!

Sau khi An trưởng lão xác định Lý Thấm không xảy ra chuyện gì, nàng nhìn về phía các trưởng lão khác, trong mắt hiện lên lửa giận thiêu đốt.

Đại đa số trưởng lão gật đầu đồng ý.

- Đại trận? Có thể đỡ được nhiều trưởng lão như vậy sao?

Người của Xích tiêu phong rất là lo lắng.

- Thực sự là đổi trắng thay đen, đồ đệ của ngươi đã giết tới người khác mà còn không cho phép người khác phản kích hay sao? Nói cho ngươi biết, tình huống vừa rồi, nếu như đồ đệ ngươi chết cũng không trách được ai. Còn ngươi, tiến vào trận pháp đã muốn mang theo đồ đệ rời khỏi nơi này, lại còn muốn phá trận. Ngươi cho rằng mình là trưởng lão thì có thể muốn làm gì thì làm hay sao?

Khi các trưởng lão muốn động thủ thì tiếng dăn dạy không chút lưu tình truyền đến.

Mạc Húc!
Thái Thượng trưởng lão tính tình quái lạ nhất, luôn làm theo ý mình, ngoại trừ chưởng giáo ra, ai cũng không để vào mắt.

Hắn nói chuyện giúp Giang Thần, không hề che giấu một chút nào, không coi lời của An trưởng lão ra gì.

Chư vị trưởng lão định động thủ lập tức bỏ đi ý nghĩ.

Đồng thời đến cùng Mạc Húc còn có đường chủ Hình pháp đường Đinh Bạch.

- Đúng sai thị phi, đều do Hình pháp đường tính toán, ngươi dựa vào cái gì mà dám hiệu triệu những người khác phá trận giúp ngươi chứ?

Mạc Húc hỏi.

Sắc mặt An trưởng lão tái nhợt, không trả lời được.

- Vậy xin mời Đinh đường chủ kết luận.

Có trưởng lão nói.

Đinh Bạch nhắm mắt lại rồi mở miệng nói:

- Lý Tùng chết trong thiên chiến, không có quan hệ gì với Giang Thần, đây là quy củ. Mà Lý Thấm tự tiện xông vào ngọn núi của các đệ tử khác hành hung đã trái với môn quy. Chỉ có điều nể tình nàng mất đi đệ đệ, không kìm chế được cho nên chỉ cảnh cáo, không được tái phạm lần nữa.

Đường chủ Hình pháp đường như hắn ba phải, hai bên đều không muốn đắc tội.

- Đinh đường chủ, ta có lời muốn nói.

Giang Thần đột nhiên nói.

- Ồ?

Mọi người thấy Giang Thần từ trong trận pháp đi ra, nói:

- An trưởng lão và đồ đệ của hắn xông vào Xích tiêu phong ta. Mà ta bởi vì mở trận pháp cho nên đã tiêu hao gần trăm vạn nguyên thạch, ta muốn bồi thường!

Hắn lý lẽ hào hùng nói ra lời này, không để ý tới mọi người đang há hốc mồm.

Giết đệ đệ người ta, lại suýt chút nữa chém giết người ta ở bên trong trận pháp, hiện tại còn muốn người khác trả tiền phí dụng trận pháp, Giang Thần này đúng là...

Suy nghĩ thật lâu, lúc này mọi người mới tìm được từ thích hợp hình để dung: Không ra bài theo lẽ thường.

- Chuyện này...

Đinh Bạch nhìn về phía An trưởng lão khuôn mặt sắp vặn vẹo tới nơi, hắn không biết nên làm gì cho phải.

- Sao vậy? Trưởng lão có thể tùy ý làm gì mà không cần trả giá một chút nào hay sao?

Giang Thần nói.

- Được, ta bồi thường!

An trưởng lão rất không cam lòng nói.

- Giang Thần!

Bỗng nhiên, Lý Thấm quát to một tiếng, nói:

- Ta phải giết ngươi, bất kể phải chịu trừng phạt ra sao thì nhất định ta phải giết ngươi! Tốt nhất cả đời ngươi nên ở trong Xích tiêu phong đi thì hơn!

Nói xong, nàng bay đi phía phương hướng thi thể của đệ đệ.

- Đinh đường chủ, Lý Thấm giận quá mất khôn, đường chủ không nên lấy làm phiền lòng vì chuyện này.

An trưởng lão vội nói, ở ngay trước mặt nhiều trưởng lão như vậy nói ra lời này, quả thực rất không sáng suốt.

Không có ai thật sự tin tưởng Lý Thấm tức giận tới mức hồ đồ, mà lời nàng nói chính là sự thực. Chỉ có điều hiện tại nàng chỉ nói vậy, còn chưa làm gì cả, cho nên cũng không thể làm gì được nàng.

- Tản đi đi! Thiên Vương phong, sao mỗi lần đều có bóng người của các ngươi cơ chứ?

Đinh Bạch nhìn về phía đám người Thiên Vương phong, bất mãn gõ một câu.

Sắc mặt của đám người Thiên Vương phong như đất, lần này bọn họ đã bị thiệt lớn.

Sau khi Ninh Hạo Thiên trở lại biết được chuyện này, không biết hắn sẽ tức giận thế nào.

Chương 85: Chu Tước Thành

Theo đệ tử và các trưởng lão rời khỏi, cuối cùng phong ba ngày hôm nay đã kết thúc, xung quanh Xích tiêu phong khôi phục lại vẻ yên bình.

Nhưng mà, xung kích mang đến lại làm cho toàn bộ Thiên Đạo môn chấn động.

Giang Thần một trận chiến thành danh, cho dù trước đó đã có rất nhiều người biết tới hắn, thế nhưng đó là bởi vì Giang Thần đắc tội với Ninh Hạo Thiên, bị xem là kẻ đáng thương.

Thậm chí còn có người ngầm đánh cược, đoán Giang Thần có thể ngây ngốc được bao lâu ở trong Thiên Đạo môn.

Nhưng mà, hôm nay Giang Thần lại hung hăng nghênh chiến Lý Thấm và An trưởng lão, khiến cho người ta biết hắn cũng không phải dễ trêu vào!

Ba chữ Xích tiêu phong nhanh chóng truyền ra khắp toàn bộ môn phái.

Đại trận có thể chống đỡ được Thần du cảnh và Thông thiên cảnh, bởi vậy, trọng lượng của ba chữ Xích tiêu phong ở trong lòng mọi người rất nặng.

Có người thay đổi cái nhìn đối với Giang Thần, cho rằng hắn sẽ giống như một con ngựa ô, quật khởi ở trong Thiên Đạo môn, cùng tranh đấu với Ninh Hạo Thiên.

Cách nói này đưa tới rất nhiều người khinh thường, đúng là Giang Thần không yếu đuối và nhỏ bé giống như người trong môn tưởng tượng. Thế nhưng muốn so sánh với Ninh Hạo Thiên thì vẫn không có sức chống cự như cũ.

Quan trọng nhất chính là, hắn có thể sống được đến lúc trưởng thành hay không cũng là một vấn đề.

Thì ra, sau ngày đó, Lý Thấm vẫn bồi hồi ở bên ngoài Xích tiêu phong, đằng đằng sát khí, ai cũng biết nàng ta muốn làm gì.

Vừa bắt đầu thì người Xích tiêu phong còn bị dọa cho phát sợ.

Cũng còn may bọn họ phát hiện ra, Lý Thấm sẽ không xuống tay với bọn họ, mục tiêu chỉ có một, đó chính là Giang Thần.

Sở dĩ là như vậy không phải là bởi vì Lý Thấm yêu hận rõ ràng, mà là nàng không muốn lãng phí một lần cơ hội bị phạt khi giết những người khác.

Cho dù nàng là đệ tử chân truyền, nhưng nếu như giết người lung tung thì cũng sẽ bị trừng phạt.

<!--[if!supportLineBreakNewLine]-->

<!--[endif]-->

Thứ Lý Thấm sợ sệt chính là khi bị phạt, sẽ để cho Giang Thần chạy thoát!

Nàng muốn dùng cơ hội bị phạt lần thứ nhất dùng ở trên người Giang Thần.

Ý thức được điểm ấy, không ít người cảm thấy sợ hãi thay cho Giang Thần, một Thần du cảnh có sát tâm nặng như vậy bồi hồi ở đó, ngay cả ngủ cũng không cảm thấy yên lòng được.

Chỉ có điều, người ngoài không biết được Giang Thần cũng không hề kinh hoảng, trái lại còn vô cùng ung dung.

Bởi vì hắn vững tin Lý Thấm không tiến vào được, nếu như còn dám xông vào thì hắn sẽ giết chết nàng ta!

- Giang Thần, ngươi cũng không thể vĩnh viễn trốn ở trong Xích tiêu phong không ra được?

Văn Tâm và Mạnh Hạo thì lại hết đường xoay xở, cảm thấy lo lắng thay cho hắn.

Giang Thần thở dài một hơi, nói:

- Nàng muốn giết ta, ỷ vào việc ta không có chỗ dựa, sau khi ta chết, cho dù phải chịu trừng phạt thì cũng không nặng. Thế nhưng, nếu như ta giết chết nàng thì sư phụ An trưởng lão của nàng sẽ phát tác, coi như ta không bị trục xuất ra khỏi môn phái thì cũng sẽ bị mất một lớp da.

Hắn không bởi vì tình cảnh không tốt mà tức giận, mà là bởi vì tình huống không công bằng như vậy.

- Không phải Mạc Húc trưởng lão đứng ở bên ngươi hay sao? Hắn là Thái Thượng trưởng lão đó chứ!

Mạnh Hạo hỏi.

Giang Thần cười khổ một tiếng, vị Thái Thượng trưởng lão kia tâm tính quái lạ, sẽ không đứng ở bất kỳ một bên nào cả.

Ngày đó sở dĩ đối phương tới là bởi vì đối phương nhận ra được đại trận của Xích tiêu phong lợi hại. Xuất phát từ lòng hiếu kỳ cho nên mới đến, sau đó nói chuyện giúp Giang Thần cũng là do không ưa Lý Thấm và An trưởng lão đổi trắng thay đen.

Đúng là giữa hắn và Mạc Húc trưởng lão có giao tình, không sai. Thế nhưng nếu muốn nói là chỗ dựa, còn rất xa, không thể nói là như vậy được.

Giang Thần lại nghĩ tới lời nói của Dược trưởng lão, trong lòng đã có quyết định.

- Ta phải trở thành Thần du cảnh, đánh bại Lý Thấm, trở thành người đứng thứ mười trên Thiên tử bảng.

Đến lúc đó, Dược trưởng lão sẽ đứng ra, địa vị của hắn ở môn phái cũng sẽ tương đối cao.- Vậy ngươi muốn bế quan tu luyện sao?

Văn Tâm hiếu kỳ nói.

- Hiện giờ ta vẫn là Tụ nguyên cảnh, không thể nói là bế quan được. Mỗi ngày tu luyện ba bốn canh giờ đã là cực hạn, thời gian còn lại coi như nghiên cứu kiếm đạo thì vẫn thừa sức. Cho nên ta muốn đi rèn luyện, đạt đến hậu kỳ đỉnh cao rồi mới trở về.

Giang Thần nói.

- Ngươi muốn đi ra ngoài sao?

Mạnh Hạo và Văn Tâm vừa nhìn nhau, từ trong mắt song phương nhìn thấy vẻ kinh ngạc.

Lý Thấm chờ ở bên ngoài như vậy, đi ra ngoài không phải là muốn chết hay sao?

- Đại trận có thể đưa ta đi ra ngoài mà không để lại dấu vết. Vấn đề là, ta còn chưa nghĩ ra được mình phải đi đâu. Trong cảnh nội của vương triều không có nơi nào thích hợp với ta.

Giang Thần nói.

Thập vạn đại sơn đối với hắn hiện tại không có tính khiêu chiến gì nữa. Mà những chỗ khác thì lại quá nguy hiểm.

- Đi Chu Tước thành đi, nhiệm vụ của Thiên Đạo môn từng có ban bố về nơi đó, ta sẽ cùng đi với ngươi.

Văn Tâm nói.

- Ta cũng muốn đi.

Mạnh Hạo vội vàng nói.

Chu Tước thành?

Giang Thần trầm ngâm không nói gì. Nơi này hắn đã nghe nói qua, ở ngoại cảnh Đại Hạ vương quốc.

Đã từng có một quốc gia cổ xưa tên là Chu Tước quốc, cương vực không lớn. Thế nhưng quốc lực cường thịnh, sau đó không biết vì nguyên nhân gì mà bị diệt, trở thành lịch sử.

Chu Tước thành là kinh đô của Chu Tước quốc, Chu Tước thành mà người ta nói tới hiện tại không phải chỉ có tòa thành này, mà là toàn bộ phạm vi của quốc gia cổ xưa kia.

Sở dĩ nó trở thành lựa chọn hàng đầu cho các đệ tử rèn luyện là bởi vì liên quan tới tin đồn về bảo tàng.

Nói là khi Chu Tước quốc vong quốc đã mai táng tất cả bảo tàng vào dưới lòng đất, chờ hậu nhân đi tìm kiếm.Đương nhiên, qua nhiều năm như thế, chưa từng ai thấy bảo tàng là thứ gì. Đúng là ở nơi đó đã phát hiện ra được không ít tài nguyên tu luyện, cùng với tầng tầng lớp lớp yêu thú và hung thú.

Bây giờ Chu Tước thành rồng rắn hỗn tạp, trật tự rất hỗn loạn.

Rất nhiều phạm nhân bị vương triều truy nã đều chạy đến chỗ đó.

- Có một câu nói hình dung rất đúng đó là, đến Chu Tước thành, dù cho ngươi không muốn tìm phiền phức thì phiền phức cũng sẽ tìm tới cửa.

- Cứ đi tới chỗ đó đi.

Giang Thần là thiên tài chiến đấu, đương nhiên hắn rất hi vọng sẽ có nhiều cơ hội thực chiến hơn nữa.

- Vậy ta và Mạnh Hạo sẽ đi xem xem có nhiệm vụ gì không. Sau khi ghi nhớ ở trong lòng, trong lúc rèn luyện sẽ đồng thời hoàn thành.

Văn Tâm hành động quyết đoán, sau khi nói xong cũng mang theo Mạnh Hạo rời khỏi Xích tiêu phong.

Thần thức của Lý Thấm bao phủ toàn bộ Xích tiêu phong, nàng nhận ra được có người ra vào, sau đó sẽ nhanh chóng chạy tới.

Chỉ có điều sau khi phát hiện ra không phải là Giang Thần, nàng lại thất vọng rời đi.

- Phải giải quyết phiền toái này, ai biết lúc nào nàng sẽ lại đại khai sát giới chứ?

Văn Tâm rất không vui nói.

- Nghe người ta nói nàng và đệ đệ nàng là cô nhi, quả thực rất dễ đi theo hướng cực đoan.

Mạnh Hạo nói.

Đối với chuyện này, Văn Tâm hừ lạnh một tiếng, không đưa ra lời bình.

Lại nói tới Giang Thần, hắn gọi Phạm Đồ đến, nói cho Phạm Đồ biết mình muốn đi rèn luyện một đoạn thời gian. Sau đó lại giao trận pháp Xích tiêu phong cho Phạm Đồ khống chế.

Đồng thời còn dặn dò trong khoảng thời gian này không nên để cho tổ đội người Giang gia đi ra ngoài.

Giang Thần cũng không biết khi nào nữ nhân Lý Thấm này sẽ nổi khùng lên.

- Thiếu chủ, người cứ yên tâm, tất cả cứ giao cho ta!

Trong khoảng thời gian này Phạm Đồ có được công pháp Thiên cấp cùng rất nhiều linh đan phụ trợ cho nên cảnh giới tăng nhanh như gió. Đã đạt đến hậu kỳ viên mãn, so với Giang Thần còn nhanh hơn một bước.

- Chờ ta trở thành Thần du cảnh, ta sẽ giúp thiếu chủ quét dọn tất cả cản trở!

Phạm Đồ nói.

- Ta chờ ngày đó đến.

Giang Thần khẽ mỉm cười, đợi tới khi Mạnh Hạo và Văn Tâm trở lại, ở dưới sự che chở của trận pháp, ba người lặng lẽ không một tiếng động rời khỏi Xích tiêu phong.

Chờ sau khi rời xa khỏi phạm vi thần thức của Lý Thấm, ba người cưỡi thuyền phi hành rời khỏi môn phái.

Đáng tiếc, Thiên Đạo môn quá lớn, thuyền phi hành của Giang Thần bị người ta nhìn thấy, rất nhanh tin tức đã truyền tới bên tai của Lý Thấm.

Lý Thấm lập tức đuổi theo, nhưng lại không biết phương hướng cụ thể của Giang Thần là đi tới đâu.

Kết quả là, không ít đệ tử Thiên Đạo môn nhìn thấy Lý Thấm lăng không đứng thẳng, vẻ mặt cực kỳ âm trầm.

- Giang Thần, nhất định ta sẽ khiến cho ngươi phải trả giá thật lớn!

Bỗng nhiên Lý Thấm nghĩ đến cái gì đó, nàng đã có mục tiêu, nhanh chóng tiến lên về một phương hướng.

Nếu như Giang Thần nhìn thấy nàng thì tuyệt đối hắn sẽ giật nảy mình, bởi vì đó là phương hướng Thập vạn đại sơn!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau