THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Ba Phần Mười

Dược trưởng lão là người kích động nhất, không chỉ xác định được dược hiệu của Hoàn linh đan, mà còn có một chuyện quan trọng hơn.

- Các ngươi đi ra ngoài trước.

Dược trưởng lão nói.

Một lúc lâu sau Tiêu Tiêu mới kịp phản ứng được là sư phụ đang nói mình và hai người của thương hội, nàng rầu rĩ không vui rời khỏi nơi này.

Quản sự và Văn Mộng nhìn nhau, không dám vi phạm lệnh của Dược trưởng lão. Sau khi đi ra ngoài còn cài cửa lại.

Thấy cảnh này, Mạnh Hạo có chút sốt sắng, không biết Dược trưởng lão muốn làm gì.

- Ngươi tên là gì?

Dược trưởng lão hỏi.

- Giang Thần.

- Hoàn linh đan này là do ngươi luyện chế sao?

- Đúng vậy, dược phương chỉ có ta biết.

Giang Thần biết đại khái hắn muốn nói gì, cho nên hắn thẳng thắn nói ra chuyện mà đối phương muốn biết.

Có được câu trả lời, Dược trưởng lão cố nén vẻ hưng phấn, ngồi ở trước mặt Giang Thần.

Hắn không lo lắng, sau khi sắp xếp từ ngữ xong, hắn từ từ nói:

- Giang Thần, Hoàn linh đan không chỉ có tác dụng khôi phục kinh người mà hiệu quả thấy được cũng rất nhanh. Linh đan như vậy sẽ dễ bán ở trong Hỏa vực, nếu như ngươi có thể cống hiến dược phương cho môn phái, nhất định sẽ có trọng thưởng.

Một khi Hoàn linh đan được bán ra, thứ này sẽ là linh đan giữ mạng của vô số người.

Quan trọng nhất chính là, dược phương chỉ có một mình Giang Thần biết.

Một khi Thiên Đạo môn thu được, môn phái sẽ nhận được lợi ích to lớn, địa vị ở Hỏa vực cũng tăng lên rất cao.

- Môn phái định chi ra bao nhiêu?

Giang Thần đã sớm nghĩ tới tình huống như thế, cho nên hắn cũng đã sớm có quyết định. Đó là, muốn cống hiến dược phương cũng được, thế nhưng nó lại quyết định bởi thái độ của môn phái.

Từ tình huống hiện nay, biểu hiện của Dược trưởng lão đã khiến cho hắn đồng ý bàn luận.

- Ngươi cứ nói, có yêu cầu gì cứ việc nói ra.

Dược trưởng lão nói.

- Trưởng lão, Hoàn linh đan sẽ mang đến bão táp ra sao, chúng ta đều biết. Dù cho ngươi cho ta ức điểm cống hiến hoặc là tử kim, không tới mấy năm cũng có thể kiếm lại được. Sau đó, Thiên Đạo môn còn có thể tiếp tục bán mấy chục năm, thậm chí hơn trăm năm.

Giang Thần nói.

Nghe được lời nói này, Dược trưởng lão biết đây là một người thông minh.

- Quả thực là như vậy, ý của ngươi là muốn ăn chia sao?

Dược trưởng lão nói.

- Đúng vậy, ba phần mười, là thành ý của đệ tử Thiên Đạo môn như ta.

Giang Thần nói.

Dược trưởng lão cau mày, ba phần mười nghe qua là Giang Thần chịu thiệt.

Nhưng trên thực tế cũng không phải là như vậy, làm ăn không phải công phu miệng lưỡi là có thể quyết định được, đây là chuyện rất phức tạp.

Ví dụ như, Giang Thần không giao Hoàn linh đan cho môn phái, dựa vậy sẽ phải hoàn toàn dựa vào bản thân đối phương.

Nhưng mà, cho dù Giang Thần không ngủ không nghỉ cả ngày, cùng lắm cũng chỉ luyện chế ra được hơn ngàn viên linh đan.

Con số này phân cho đệ tử của Thiên Đạo môn còn thiếu rất nhiều, chứ đừng nói chi là cho toàn bộ Hỏa vực tiêu thụ.

Coi như là mời người thì lại phải cân nhắc xem người khác có thể ghi nhớ dược phương trong đầu hay không.

Thứ yếu, đó là đường dây tiêu thụ.

Dựa vào sức ảnh hưởng của Thiên Đạo môn có thể dễ dàng tiêu thụ Hoàn linh đan ở các nơi. Thế nhưng dựa vào chính bản thân Giang Thần, không nói quá trình này có gian nan bao nhiêu mà còn có nguy hiểm song hành.

Hiện giờ Giang Thần muốn ba phần mười, cái gì cũng không phải làm, không tới mấy năm sẽ tích lũy được một số của cải kinh người.

Đương nhiên, yêu cầu này của Giang Thần không quá phận, dù sao Hoàn linh đan đối với Thiên Đạo môn cũng là niềm vui ngoài ý muốn.

Thậm chí Dược trưởng lão còn nghĩ tới việc Giang Thần đưa ra yêu cầu năm năm.Hiện tại đưa ra yêu cầu ba phần mười, nói đây là thành ý của một người đệ tử Thiên Đạo môn, Dược trưởng lão không thể nói thêm gì nữa.

- Mặt khác, ta còn có một chút yêu cầu nhỏ khác, hi vọng Thiên Đạo môn bảo đảm sự an toàn cho gia tộc của ta.

- Gia tộc của đệ tử Thiên Đạo môn vốn nên được bảo vệ.

Dược trưởng lão có chút không rõ nói.

- Ý của ta là, coi như gặp phải đệ tử Thiên Đạo môn công kích thì cũng có thể bảo vệ, không cần vĩnh cửu, trong vòng mười năm là được.

- Không thành vấn đề.

Chuyện này không tính là yêu cầu quá đáng gì cả, Dược trưởng lão không chút do dự đồng ý.

- Chỉ có điều ngươi phải bảo đảm, dược phương chỉ ở trên tay một mình ngươi mà thôi!

- Đương nhiên.

Giang Thần nói.

Nếu như bán đứt dược phương, Dược trưởng lão sẽ nghiệm chứng điểm ấy trước, nhưng nếu chia ba bảy, trái lại còn có thể yên tâm được.

- Còn có...

- Còn có nữa sao?

Dược trưởng lão rất là bất ngờ.

Giang Thần cười cợt, nói:

- Trước đó là nói chuyện của ta và môn phái, hiện tại ta muốn nói một chút với trưởng lão.

- Nói chuyện với ta?

Dược trưởng lão có chút không rõ hỏi lại một câu.

- Dược trưởng lão là Thái Thượng trưởng lão, cũng có không ít trưởng lão ủng hộ Ninh Hạo Thiên, vì lẽ đó ta hi vọng trưởng lão ủng hộ ta.

Giang Thần nói.

Vừa nói ra chuyện này, ngay cả Mạnh Hạo cũng cực kỳ khiếp sợ.

Dược trưởng lão sửng sốt trong chốc lát, lập tức nở nụ cười không tên, nói:

- Ngươi chính là Giang Thần, người có quan hệ với Hắc Long thành sao?

- Đúng vậy.- Ta đang thay môn phái đàm phán với ngươi, thế nhưng ngươi lại muốn ta ủng hộ ngươi cạnh tranh chức vị chưởng giáo, ngươi không cảm thấy làm như vậy là không đúng sao?

Mạc trưởng lão nói.

- Trưởng lão, ngươi cảm thấy Hoàn linh đan rất đáng gờm. Chỉ có điều, nó chỉ là linh đan nhị phẩm, khôi phục được 40% đến 50% mà thôi. Đây là đối với Tụ nguyên cảnh trung kỳ a.

Nói tới chỗ này, Giang Thần đứng dậy, hai tay chống lên trên bàn, nghiêm nghị nói:

- Nếu như ta nói, ta còn có linh đan có thể làm cho Thần du cảnh khôi phục được 40% đến 50% thì sao? Thậm chí là Thông thiên cảnh nữa?

Thân là Dược trưởng lão của môn phái, hắn nghe vậy không thể không rung động cho được.

Hắn lập tức đứng dậy, tóm chặt lấy cánh tay của Giang Thần, kích động nói:

- Có thật không?

- Nếu như ta lừa gạt trưởng lão, không phải sẽ không được trưởng lão ủng hộ nữa sao?

Giang Thần cười nói.

Dược trưởng lão cũng cảm thấy rất có đạo lý, hắn một lần nữa ngồi xuống.

Một môn phái không giống như hoàng triều, bình thường thay đổi chưởng giáo sẽ không tạo ra gió tanh mưa máu.

Nhưng mà, đối với địa vị của bản thân lại có ảnh hưởng rất lớn.

Dược trưởng lão phụ trách luyện chế linh đan trong môn phái, tầm quan trọng không thể thay thế. Vì lẽ đó hắn không cần phải đi ủng hộ Ninh Hạo Thiên, chỉ cần duy trì thế trung lập là được.

Muốn hắn bởi vì Hoàn linh đan mà ủng hộ Giang Thần, là chuyện không thể.

Nhưng mà, lời nói mới rồi của Giang Thần đã khiến cho hắn chấn động.

- Giang Thần, ngươi vẫn không có tên trên Thiên tử bảng, không phải đệ tử chân truyền, nói chuyện tranh chức vị chưởng giáo quá xa xôi. Chờ sau khi ngươi lên Thiên tử bảng, chúng ta sẽ lại nói chuyện tiếp, được chứ?

- Hiện tại, trước tiên cứ đàm phán chuyện Hoàn linh đan trước là hơn.

Nghe thấy Dược trưởng lão nói vậy, Giang Thần biết hắn đã đồng ý, chỉ là chuyện này quá mức đột nhiên, cho nên đối phương mới giữ kẽ như vậy.

Chờ hắn trở thành đệ tử chân truyền, Dược trưởng lão sẽ trở thành một trợ lực rất lớn với hắn.

- Không có vấn đề, có điều Dược trưởng lão. Ngày hôm nay ta bán ra ba loại linh đan, hai loại khác linh đan khác cũng không kém hơn so với Hoàn linh đan a.

Giang Thần cười nói.

- Có thật không?

Dược trưởng lão lại cả kinh, lập tức mở ra cái hộp để hai loại linh đan khác.

Nghe Giang Thần giới thiệu, Dược trưởng lão đã sinh ra hứng thú đối với Huyền nguyên đan và Hóa nguyên đan.

Đặc biệt là Hóa nguyên đan, không ngờ lại có thể thuần hóa chân nguyên của đệ tử? Có ý nghĩa vô cùng lớn đối với Thiên Đạo môn!

- Nếu như không có vấn đề gì khác thì nó cũng như Hoàn linh đan, là ba phần mười.

Giang Thần nói.

- Được!

Dược trưởng lão đồng ý một tiếng, hắn chỉ lo Giang Thần hối hận.

Chợt, Dược trưởng lão nắm một viên linh đan rời khỏi, đi tìm chưởng giáo để báo cáo việc này.

- Giang Thần, tại sao chỉ đưa ra ba phần mười chứ? Ta cảm thấy bốn phần mười và năm phần mười cũng không có vấn đề gì nha.

Mạnh Hạo có chút không hiểu nói.

- Nếu như Nam phong lĩnh nhà ta và Thiên Đạo môn đứng ngang hàng, ba phần mười sẽ là của Thiên Đạo môn.

Giang Thần cười nói.

Mạnh Hạo bỗng nhiên tỉnh ngộ, đồng thời hắn lại không nhịn được nghĩ đến Giang Thần còn nhỏ hơn so với mình, thế nhưng không ngờ lại có tầm nhìn như vậy.

Người so với người, quả thực là tức chết người.

Chương 77: Trả Lại Ngươi Gấp Mười Lần

Thiên Đạo môn, có một ngọn núi đá không đáng chú ý, nham thạch trọc lốc chồng chất lên mà thành núi, không hề có một chút vẻ đẹp nào cả, cũng không cảm giác được linh khí dồi dào bên trên.

Nhưng mà, nơi này là đầu não của môn phái, vị trí của Thiên Đạo điện.

Thiên Đạo điện ở bên trong núi đá, ở bên ngoài không có lối vào.

Dược trưởng lão vội vàng đi tới, sau khi tới gần phạm vi năm thước của núi đá thì lệnh bài trưởng lão trên người bắn ra ánh sáng, người đã biến mất không còn tăm hơi.

Lập tức, hắn xuất hiện ở bên trong Thiên Đạo điện.

Nói là cung điện, trên thực tế đây là một mảnh không gian tối tăm vô biên, có một gốc đại thụ toả ra ánh sáng màu xanh lục, miễn cưỡng xua đuổi bóng tối.

Nhìn gốc cây này, vẻ mặt Dược trưởng lão trở nên nghiêm túc, ngay cả hít thở cũng không dám dùng sức.

Ở trên thân cây có những hốc cây to nhỏ, bên trong là một thế giới, là nơi ở của Thái Thượng trưởng lão và chưởng giáo trong môn phái.

Dược trưởng lão lấy ra một đạo phù tam giác màu vàng, suy nghĩ một chút, lại đổi thành phù tam giác màu đỏ.

Phù ở trong tay hắn bị đốt cháy, một ít động trên cây cũng tỏa ra ánh sáng.

Rất nhanh, từng người từng người bị ánh sáng bao phủ xuất hiện, đều là nhân vật hơn năm mươi tuổi, khí tức của mỗi người cực kỳ mạnh mẽ.

- Là Dược trưởng lão sao? Có chuyện gì mà khiến cho ngươi đốt hồng phù vậy?

Ở giữa có một người trung niên thân mặc đạo bào đang ngồi xếp bằng, tóc đã trắng xám, nhưng dung mạo rất thanh tú, đôi mắt thâm thúy giống như cất giấu toàn bộ vũ trụ ở bên trong.

Nếu như không có việc gì quan trọng, Thái Thượng trưởng lão và chưởng giáo của Thiên Đạo môn đều bế quan không ra.

Bên ngoài chỉ có hai, ba Thái Thượng trưởng lão, gặp phải việc gấp gì đó thì mới đến Thiên Đạo điện bẩm báo.

Căn cứ vào tình huống khẩn cấp mà lập ra ba loại phù.

Phù vàng, nói rõ chuyện này không phải rất vướng tay vướng chân, sẽ gọi phó chưởng giáo và một tên trưởng lão để nghị sự.

Hồng phù, cho thấy chuyện này đáng giá để coi trọng, ngoại trừ phó chưởng giáo ra còn có ba tên Thái Thượng trưởng lão nữa.

Nếu như là kim phù, chưởng giáo sẽ từ thế giới thụ đi ra.

Người đặt câu hỏi với Dược trưởng lão chính là phó chưởng giáo, tên là Khương Duy.

Dược trưởng lão mang ba loại linh đan và chuyện của Giang Thần giảng giải đầu đuôi một lần, bao gồm cả yêu cầu mà Giang Thần nói ra.

- Giang Thần? Tên đệ tử đã sửa đại trận hộ sơn kia sao?

- Ồ? Việc này quả thực rất là quan trọng.

- Xem ra trong Thiên Đạo môn ta xuất hiện một tên đệ tử rất thú vị a.

Thái Thượng trưởng lão lập tức nghe ra tầm quan trọng của chuyện này, tất cả đều cảm thấy rất hứng thú, thế nhưng Khương Duy thì lại đang trầm tư.

Bỗng nhiên, một gã Thái Thượng trưởng lão khác dùng ngữ khí lạnh nhạt nói:

- Giang Thần này thực sự không biết suy nghĩ, có linh đan như thế, sớm nên hiến cho môn phái, lại còn dám đưa ra yêu cầu chia ba bảy!

Lời nói như vậy khiến cho người ta nhíu chặt mày, chỉ có điều hai tên Thái Thượng trưởng lão khác cũng không cảm thấy có gì là kỳ quái.

Dược trưởng lão nghĩ thầm thật sự là cái mông quyết định thay cho đầu, Viên Hồng này thân là sư phụ của Ninh Hạo Thiên, tự nhiên sẽ không hy vọng Giang Thần đắc thế.

- Viên trưởng lão, không thể nói như vậy được. Dược phương là của đệ tử, Thiên Đạo môn cũng không thể cướp đồ vật của đệ tử a.

Phó chưởng giáo Khương Duy nở nụ cười ôn hòa, lại đưa mắt nhìn về phía Dược trưởng lão, nói:

- Chuyện này cứ để Dược trưởng lão phụ trách toàn bộ, bảo đảm dược phương độc nhất vô nhị, mặt khác, chia ba bảy như vậy đối với Giang Thần quá không công bằng, thưởng hắn tiến vào Hóa long trì một lần.

Dược trưởng lão gật gù, lại nghĩ tới Giang Thần còn nói, hắn ta còn có linh đan kinh người hơn nữa.

Chỉ có điều cân nhắc đến việc Giang Thần nói muốn mình ủng hộ, hắn quyết định không nên nói ra thì hơn.

Được cho phép, Dược trưởng lão rời khỏi Thiên Đạo điện, toàn lực đi làm chuyện này.
Ở bên Giang Thần, hắn đã dùng cá giá cao bán ra một trăm ba mươi viên Hóa Long đan, chín mươi bốn viên Hoàn linh đan, một trăm viên Hóa nguyên đan cho Thiên Phong thương hội.

Thiên Phong thương hội rất cao hứng, những linh đan này được Dược trưởng lão khen ngợi rất cao, bằng vào điểm ấy bọn họ cũng đã không lo bán không được rồi.

- Không thể tùy ý bán ra, lấy phương thức bán đấu giá để bán ra!

Rất nhanh quản sự đã nghĩ đến biện pháp tốt nhất để gia tăng lợi nhuận.

Văn Mộng phụ trách tiếp đón cũng được trích không ít phần trăm, cao hứng như đang nằm mơ vậy. Đặc biệt là ánh mắt đố kỵ của những người khác trong thương hội làm cho nàng cảm thấy hãnh diện.

Từ trong lòng nàng rất cảm kích Giang Thần, muốn nói lời đa tạ với hắn.

Đáng tiếc, Giang Thần và Mạnh Hạo đã đi tới dược điện của môn phái.

Dược trưởng lão mời Giang Thần đến một gian phòng nhỏ không có cửa sổ, vách tường bốn phía đều là sắt thép.

Giang Thần ấn dấu tay ở trên vách tường, nói:

- Trận pháp cách ly tất cả thần thức sao? Có điều chỉ có thể đề phòng Thông thiên cảnh mà thôi.

Nghe thấy lời này của hắn, Dược trưởng lão trợn tròn mắt, đây mà gọi là chỉ có thể thôi sao?

Trên Cửu Thiên đại lục này, Thông thiên cảnh là cường giả đỉnh cao, chẳng lẽ còn không đủ sao?

- Chẳng trách tên Mạc Húc kia lại giúp đỡ ngươi trở thành đệ tử nội môn, xem ra quả thật ngươi có trình độ rất cao đối với trận pháp a.

Dược trưởng lão nói.

Đồng thời, hắn cũng sinh ra cảm giác hiếu kỳ rất mạnh về Giang Thần, tinh thông trận pháp và linh đan, tuổi nhỏ như vậy, sao đối phương có thể làm được chứ?

Chỉ có điều hắn cũng không hỏi nhiều, sau khi bảo đảm trận pháp vận chuyển, hắn nghiêm nghị nói:

- Hiện giờ ngươi dùng miệng nói dược phương cho ta nghe qua một lần, tỉ mỉ một chút.

Nói xong, hắn nhìn thấy Giang Thần muốn nói lại thôi, hắn nói:

- Chuyện liên quan tới ăn chia, đã được cao tầng môn phái đồng ý.

Giang Thần gật gật đầu, nói ra dược phương của ba loại linh đan không sót một chữ.

- Ngươi không sợ sau khi nói rồi sẽ xảy ra bất trắc hay sao?Biểu hiện của Giang Thần quá bình tĩnh, Dược trưởng lão chỉ muốn chọc ghẹo hắn một chút mà thôi.

- Không sợ, ta tin tưởng Thiên Đạo môn.

Giang Thần nói.

Dược trưởng lão lắc đầu cười khổ, đương nhiên hắn sẽ không tin tưởng lời này của đối phương. Giang Thần thản nhiên như vậy, chỉ sợ là bởi vì đám người Thiên Phong thương hội kia đã biết chuyện này, một khi hắn xảy ra chuyện thì đám người kia sẽ nghĩ tới môn phái ngay.

Quả thực Giang Thần đã nghĩ tới điểm ấy, nhưng dựa vào như vậy cũng không thể yên tâm được mười phần.

Thế nhưng hắn đã hết cách, nếu như môn phái cưỡng bức hắn giao dược phương ra, hắn cũng sẽ giao dược phương ra. Nếu như Thiên Đạo môn không dựa theo ăn chia ba bảy, hắn cũng không có nơi nào đi mà kêu oan.

Sở dĩ hắn trấn định, là Thiên Đạo môn không có bước đi uy hiếp này.

Thậm chí khi đàm phán giá tiền Dược trưởng lão cũng không tranh chấp một chút nào.

Nếu như chỉ có như vậy đã nhảy đến giết người, như vậy Thiên Đạo môn cũng quá hung tàn rồi.

- Được rồi, ngươi phải nhớ kỹ, không được tiết lộ dược phương, cũng không được nói cho người khác biết về nó.

Dược trưởng lão nói.

- Ta biết, chỉ có điều trưởng lão, ta định lấy một phần lợi nhuận, bởi vì hiện tại ta đang thiếu tiền dùng.

Giang Thần nói.

- Không thành vấn đề, ngươi muốn lấy bao nhiêu?

Giang Thần nở nụ cười, báo ra một con số.

Đối với những đệ tử khác, ví dụ như Văn Mộng, đây là một con số trên trời.

Chỉ có điều Dược trưởng lão không do dự bao lâu đã lập tức đồng ý một tiếng.

Sau đó, Giang Thần và Mạnh Hạo trở về Xích tiêu phong. Lúc này bọn hắn cưỡi thuyền phi hành mới nhất, chỉ mất mấy phút đã đến nơi.

- Các ngươi lấy thuyền từ đâu vậy?

Văn Tâm ngờ vực hỏi, nàng biết Giang Thần và Mạnh Hạo đi bán linh đan, nhưng không nghĩ tới lợi nhuận lại có thể mua lại một chiếc thuyền phi hành.

Điều quan trọng nhất chính là, là bỏ ra một phần mua lại thuyền phi hành, hay là dùng tất cả điểm cống hiến để mua thuyền phi hành a.

Nếu như là lựa chọn sau, như vậy Xích tiêu phong sẽ bị đói meo.

- Quận chúa, lệnh bài đệ tử của ngươi đây.

Lần trước khi Giang Thần mượn dùng, hắn vẫn chưa trả lại.

- Ngươi xem điểm cống hiến bên trong một chút đi.

Mạnh Hạo nói, trong lòng rất chờ mong, hắn muốn nhìn một chút xem phản ứng của Văn Tâm sẽ là gì.

Văn Tâm cau mày, truyền chân nguyên vào bên trong lệnh bài.

Rất nhanh, một chuỗi chữ số hiện ra.

Văn Tâm hít vào một ngụm khí lạnh, trợn to mắt, run rẩy duỗi mấy ngón tay ra:

- Cái, mười, trăm, ngàn, vạn... Trời ạ, như vậy quá nhiều a!

- Ta nói rồi, ta sẽ trả lại ngươi gấp mười lần.

Giang Thần nói.

Chương 78: Lý Tuyết Nhi

Ngày hôm sau, Giang Thần đi tới Hóa long trì.

Hắn không nghĩ tới Thiên Đạo môn lại hào phóng như thế, để hắn tiến vào Hóa long trì một lần miễn phí, đương nhiên, hắn sẽ không lãng phí cơ hội như vậy.

Hóa long trì ở Hóa Long phong, đây là một ngọn núi quanh năm bị mây mù che phủ.

Hóa Long trì ở trên đỉnh ngọn núi, Giang Thần cưỡi thuyền phi hành đi tới.

Khi nhìn chung quanh tìm vị trí Hóa long trì thì một luồng khí tức mạnh mẽ đã dẫn dắt hắn đi tới.

Lúc này, cảnh vật chung quanh đều bị mây mù bao phủ ở phía sau, như ẩn như hiện, chỉ cần hơi chút không chú ý, sẽ đâm vào trên vách núi.

Chờ hắn tìm được cỗ khí tức mạnh mẽ kia thì lại phát hiện ra là một tên trưởng lão.

- Lệnh bài.

Hắn ngồi ở trên mặt một khối nham thạch, hai mắt khép hờ.

Giang Thần đưa lệnh bài đệ tử tới, hiện giờ hắn đã biết tầm quan trọng của lệnh bài đệ tử Thiên Đạo môn, mất đi lệnh bài thì sẽ nửa bước khó đi ở trong môn phái.

- Vào đi.

Trưởng lão xác định lệnh bài của hắn có tư cách có thể tiến vào Hóa long trì, sau đó trực tiếp cho hắn đi.

- Trưởng lão, có hạn chế thời gian không?

Giang Thần nghi ngờ nói.

- Ha ha, không, ngươi muốn ở trong đó bao lâu cũng có thể, chỉ cần ngươi có thể chịu đựng được.

Trưởng lão nở nụ cười không tên, nói.

Giang Thần nghe ra lời này có điểm kỳ lạ, nhưng hắn phát hiện ra trên khuôn mặt già nua của đối phương thiếu kiên nhẫn, cho nên biết có hỏi tiếp thì cũng vô dụng.

Hắn vòng qua người trưởng lão này, rất nhanh đã nghe được tiếng nước, theo âm thanh đi tìm, lập tức nhìn thấy Hóa long trì.

Giống như nước ấm, có khói nóng bốc lên, so với trong tưởng tượng của Giang Thần còn lớn hơn, trong nước có rất nhiều nham thạch, phân chia thành mấy khu vực.

Sương mù ở nơi này so với bên ngoài còn nhiều hơn, lại thêm khói nóng của Hóa long trì, khiến cho người ta có cảm giác như đưa thân vào trong tiên giới.

Giang Thần nhảy lên trên nham thạch, muốn cởi y phục.

- Ngươi làm gì vậy?

Đột nhiên, một nữ đệ tử có mái tóc ướt nhẹp đi về phía hắn, vẻ mặt có chút tức giận, nói:

- Lẽ nào ngươi không biết nam nữ khác biệt, nam đệ tử chỉ có thể ở phía tây Hóa long trì sao?

Lúc nói chuyện, ánh mắt nàng rất khinh bỉ giống như đang nhìn thấy một tên lãng tử xấu xa vậy.

Giang Thần ý thức được mình đã đi tới nơi tắm của nữ nhân, dù cho ý chí mạnh mẽ, thế nhưng tay chân của hắn cũng không khỏi luống cuống.

- Vị sư tỷ này, thực sự ngại quá, ta là lần đầu tiên tới.

Giang Thần lúng túng nói.

- Cũng còn may ta đã xong, bằng không không phải sẽ bị ngươi thấy hết hay sao?

Nữ đệ tử này xõa mái tóc dài ẩm ướt, lạnh lùng nói.

Giang Thần phát hiện ra không ngờ vị sư tỷ này lại là Thần du cảnh, trong lòng hắn không khỏi lấy làm kinh hãi.

- Được rồi, ngươi đi đi.

Nữ đệ tử phất phất tay, không tiếp tục tính sổ hắn nữa.

Giang Thần lập tức chạy tới phía tây.

Thế nhưng hắn lại không biết, nữ đệ tử nhìn phương hướng hắn rời đi, trên khuôn mặt tức giận hiện lên nụ cười đắc ý.

- Lý Tuyết Nhi à Lý Tuyết Nhi, ngươi băng thanh ngọc khiết, rất nhanh sẽ bị người khác nhìn thấy hết a.

Thì ra, phía tây mới là khu vực phân cho nữ đệ tử, nơi vừa nãy Giang Thần định xuống nước là nơi công cộng.

Nữ đệ tử nói dối Giang Thần nhìn thấy Giang Thần lạ mặt, cho nên chủ động chạy tới lừa hắn.Nguyên nhân rất đơn giản, lúc này ở phía tây có một vị nữ đệ tử, là phong chủ Lý Tuyết Nhi của Ngọc Nữ phong.

Đại mỹ nhân trên Mỹ nhân bảng!

Tự nhiên sẽ dẫn tới những nữ nhân khác đố kỵ.

Mỹ nhân bảng không chỉ có xếp hạng, mà còn tiến hành đưa ra lời bình với mỗi một mỹ nhân lên bảng.

Lý Tuyết Nhi: Băng thanh ngọc khiết, dáng vẻ khuynh thành.

Vừa nãy nữ đệ tử này đã nhìn thấy Lý Tuyết Nhi ở Hóa long trì, tự mặc cảm không bằng, cho nên trong lòng sinh hận.

Hiện tại nàng cố ý để Giang Thần đi tới chỗ kia, nếu như có thể tạo ra một ít chuyện, ví dụ như Lý Tuyết Nhi và một vị nam đệ tử cùng tắm, như vậy sẽ không thể tốt hơn a.

Đương nhiên, với sự hiểu biết của nàng đối với Lý Tuyết Nhi, nhất định Lý Tuyết Nhi sẽ giết chết Giang Thần.

Chỉ có điều, đối với chuyện này nữ đệ tử này cũng không hề có cảm giác gì, chuyện sống chết của Giang Thần căn bản không được nàng để ở trong lòng.

Giang Thần không biết chuyện sẽ không nghĩ tới có người vừa thấy mặt đã muốn hại mình. Hắn đi tới phía tây, quả nhiên phát hiện ra nham thạch nơi này bị phân thành một khu vực độc lập.

Hắn cởi sạch y phục của mình, nhảy vào bên trong nước.

Lúc này hắn mới chú ý tới cách đó không xa có một bóng người ngồi ở đó, bởi sương mù cho nên không thấy rõ lắm. Chỉ có điều hắn không quan tâm, đều là đại nam nhân với nhau, quan tâm làm gì nhiều chứ.

Rất nhanh, hắn đã cảm nhận được nhiệt độ của Hóa long trì không ngừng lên cao, cùng với chân nguyên của bản thân đang biến hóa.

Dựa vào kiến thức hơn người, hắn lập tức phân tích ra hiệu quả của Hóa long trì.

- Nhất định phải không ngừng chống lại nhiệt độ cao, thời gian kiên trì càng lâu thì hiệu quả càng tốt. Chẳng trách người trưởng lão kia nói muốn ở trong này bao lâu thì bấy lâu, bởi vì rất khó có thể chịu đựng được nhiệt độ cao như thế này.

Giang Thần nghĩ tới đây, hắn ngồi xếp bằng ở bên trong nước, từ từ vận chuyển công pháp của bản thân.

Mặt nước bên cạnh hắn khôi phục lại trạng thái như mặt kính, tiếp theo xuất hiện sóng gợn, động tĩnh càng lúc càng lớn.

Tiếng hít thở của hắn trở nên ồ ồ, cảm giác như người đang ở trong biển lửa vậy.

Hơn nữa lại là ở trong nước, mồ hôi không ra được cho nên lại càng thấy nóng.

Trong lúc mơ hồ, dường như hắn đã nghe được một tiếng ưm.

Dường như có người đang cắn răng kiên trì, không tự chủ được phát ra tiếng kêu thống khổ.

- Chỉ là tiếng kêu của sư huynh này rất hay a.Giang Thần thầm nói.

Hắn cảm thấy có điểm không đúng, thế nhưng bởi vì tình cảnh của bản thân mình cho nên hắn cũng không cẩn thận suy nghĩ, mà vẫn tập trung tinh thần.

Dần dần, da thịt, kinh mạch, máu thịt, gân cốt, lại tới lục phủ ngũ tạng đều bị cảm giác cực nóng bao quanh, sắp bị bốc hơi.

Đương nhiên, Giang Thần biết bốc hơi chỉ là ảo giác thống khổ mà thôi. Phải kiên trì, thân thể phải nhận được biến hóa thoát thai hoán cốt mới được.

- Chỉ có điều mọi việc đều nên có độ, mạnh mẽ kiên trì sẽ làm gánh nặng cho thân thể, như vậy cố gắng đạt tới cực hạn là được!

Ôm suy nghĩ này, Giang Thần cắn chặt răng.

Chỉ có điều rất nhanh, trong cơ thể hắn lại có một đạo cảm giác hoàn toàn không giống, thân thể như nứt ra, thêm Hóa long trì nữa cho nên khiến cho hắn có cảm giác cả người sắp nổ tung.

Hắn không thể chờ đợi được nữa mà muốn rời khỏi Hóa long trì, chỉ có điều hắn biết hiện tại mới là lúc mấu chốt nhất.

Trong cơ thể hắn đã khôi phục được đạo Thần mạch thứ ba, nếu như trong quá trình này được Hóa long trì trợ giúp, như vậy sẽ nhận được chỗ tốt rất lớn.

Cần phải kiên trì, tuy rằng chỉ có một phút, nhưng đối với Giang Thần lại giống như trải qua ròng rã một năm.

Cuối cùng, thân thể của Giang Thần như một món đồ bị mở ra, các loại thống khổ và tác dụng của Hóa long trì biến mất không còn tăm hơi.

Giang Thần thở phào một hơi, hắn biết lần này mình đã dùng hết hiệu quả của Hóa long trì.

Hiệu quả rất khả quan, cảnh giới đạt đến trung kỳ viên mãn, lại khôi phục được đạo Thần mạch thứ ba.

Nhưng mà, khi Giang Thần mở mắt ra, con ngươi đột nhiên trợn ngược lên.

Một nữ nhân tuyệt mỹ theo dòng nước bơi tới chỗ mình.

Da thịt trắng nõn, vóc người lồi lõm, đang trần như nhộng hiện ra ở trước mặt của Giang Thần.

Chỉ là, nàng đã rơi vào hôn mê, mất đi ý thức.

Cho dù Hóa long trì không sâu, thế nhưng nếu tiếp tục như vậy sẽ bị chết đuối.

Giang Thần biết đối phương đạt đến cực hạn mà còn kiên cường chống đỡ cho nên mới hôn mê.

- Nơi đã đóng kín, nữ nhân này không thể trôi tới đây được. Thế nhưng đây không phải là nơi tắm của nam đệ tử sao?

Giang Thần mắt không nhìn thấy những người khác. Hắn không để ý tới cái khác mà đi tới ôm lấy vị nữ đệ tử này.

Hai người đều trần truồng, nếu như bị người ngoài nhìn thấy, có trăm miệng cũng không giải thích rõ được.

Giang Thần đặt nàng lên trên nham thạch, lấy thêm y phục của mình che thân thể của nàng lại.

Lúc này, hắn lại nhớ ra mình không mặc y phục.

Khi hắn định đi lấy y phục thì nữ nhân này đã tỉnh lại.

Đầu tiên là có chút mê hoặc, tiếp theo khi nhìn thấy Giang Thần ở bên cạnh, trong nháy mắt đã tỉnh lại, trong con ngươi đẹp đẽ hiện lên vẻ lạnh lẽo vô tận.

Giang Thần thầm nói không tốt, hắn vội vã lùi về phía sau.

Nhưng mà đã chậm, nữ tử nhấc chân đá về phía đầu của hắn, đây là một cước của Thần du cảnh, có thể đá nát sắt đá.

Cũng còn may, nàng hơi động thì y phục ở trên người rơi xuống, chân ngọc thon dài lại trắng nõn của nàng lộ ra ngoài.

Nữ tử này quát to một tiếng, theo bản năng thu chân lại.

Nhân cơ hội này, Giang Thần nhảy lên thuyền phi hành, để mặc thân thể trần truồng rời khỏi nơi này.

Gương mặt của Lý Tuyết Nhi tái nhợt, tìm y phục của mình ở bên cạnh Hóa Long trì.

Chỉ là lúc này, Giang Thần đã sớm thoát không còn bóng dáng đâu nữa.

Trên tay nàng cầm áo khoác của Giang Thần, năm ngón tay tóm chặt.

Chương 79: Tộc Nhân Đến

Giang Thần trở về Xích tiêu phong, sau khi biết được phía tây Hóa long trì mới là khu vực của nữ đệ tử thì hắn đã đưa ra một quyết định: Đó là đóng cửa không ra, toàn tâm toàn ý tu luyện.

Rất nhanh, hắn đã cảm nhận được tác dụng do Hóa long trì mang đến, tốc độ của bản thân, độ nhạy cảm, lực lượng và sức chịu đựng đều được tăng lên, vượt xa tu sĩ cùng cảnh giới.

Tu sĩ nương theo cảnh giới tăng trưởng, bản thân cũng sẽ trở nên mạnh mẽ.

Cảnh giới giống nhau, biến hóa mang đến cũng gần như giống nhau.

Ví dụ như Tụ nguyên cảnh trung kỳ viên mãn, lực lượng của bản thân đều chừng ngàn cân.

Thế nhưng trải qua Hóa long trì củng cố, dưới tình huống cảnh giới không biến đổi thì bản thân lại được tăng thêm một bước.

Vượt xa khỏi các tu sĩ có cùng cảnh giới.

Trong đó còn bao gồm cả kinh mạch ở trong cơ thể, đây cũng là nguyên nhân tại sao sau khi ngâm mình ở trong Hóa long trì, tốc độ tu luyện sẽ tăng nhanh như gió.

Sau khi tu luyện nửa tháng ở Xích tiêu phong, cảnh giới của Giang Thần đã đột phá đến trung kỳ đỉnh cao!

Chuyện này cũng không có gì là bất ngờ, bởi vì điều kiện tu luyện hiện tại của hắn là: Ba đạo Thần mạch, công pháp Thiên cấp, có một lượng lớn linh đan, cùng với hiệu quả của Hóa long trì.

Nếu như thời gian cho phép thì hắn có thể thừa thế xông lên tu luyện tới hậu kỳ.

- Trở thành Thần du cảnh, xung kích Thiên tử bảng!

Mỗi lần Giang Thần nghĩ tới đây sẽ cảm giác rất có động lực, tất cả khô khan và vô vị đều lập tức biến mất.

Chỉ có điều dù vậy thì Giang Thần cũng không thể không bỏ lỡ tu luyện.

Nguyên nhân là tộc nhân của hắn đã đến nơi này rồi.

Thuyền phi hành của Thiên Đạo môn đáp xuống nơi trống trải của Xích tiêu phong, lập tức, từng bóng người quen thuộc đối với Giang Thần đi xuống dưới.

Hắn lập tức nhìn thấy Giang Lộ, Giang Kiến, Giang Phong, còn có Phạm Đồ.

Còn có rất nhiều người hầu và quản gia nhìn quen mắt.

- Lần này không cần ta làm cơm nữa rồi.

Nhìn thấy những người này, Mạnh Hạo cảm thấy mình đã được giải thoát, trước đó trong Xích tiêu phong chỉ có ba người hắn và Giang Thần, Văn Tâm.

Một khi Giang Thần và Văn Tâm tu luyện sẽ là mất ăn mất ngủ, sinh hoạt thường ngày và việc vặt linh tinh sẽ do hắn đi làm.

- Giang Thần!

Giang Lộ vui sướng chạy đến trước người Giang Thần, cho hắn một cái ôm nồng thắm.

Giang Kiến và các đệ tử trong Giang gia đi tới Thiên Đạo môn, mỗi người đều rất kích động. Đây là lần thứ nhất bọn hắn ngồi thuyền phi hành, nhìn thấy quần thể kiến trúc khí phái như thế.

Thập vạn đại sơn so với nơi này quả thực là nơi hoang dã.

Lúc này Giang Thần đi tới trước người bọn họ, cho dù đều là cùng tuổi, thế nhưng những người này lại có cảm giác như đang đối mặt với trưởng bối của mình vậy, tay cũng không biết nên làm sao.

- Các ngươi là các đệ tử ưu tú nhất của Nam phong lĩnh, ở đây, các ngươi nhận được đãi ngộ không kém hơn so với đệ tử của các thế lực lớn. Mà chuyện các ngươi phải làm chính là cố gắng trở thành cường giả!

Trước tiên Giang Thần tạo ra sự tự tin cho bọn họ, sau đó lại chỉ vào Mạnh Hạo rồi nói:

- Nếu như biểu hiện của các ngươi ưu tú thì sẽ giống như hắn, được ta đề cử, tham gia sát hạch của môn phái, trở thành đệ tử ngoại môn.

Nghe được mình có cơ hội trở thành đệ tử Thiên Đạo môn, những người trẻ tuổi này bỗng cảm thấy phấn chấn, trong mắt tỏa ra ánh sáng cực nóng.

Chợt, Giang Thần lấy ra ba loại linh đan mà những ngày qua hắn đã luyện chế phân phát cho mọi người.

Chỉ là Thiên Nguyên đan có thể tinh luyện chân nguyên thì chỉ có Giang Lộ và Giang Phong mới có thể được dùng.
Các đệ tử Giang phủ khác vẫn chỉ là Ngưng khí cảnh mà thôi.

Chỉ có điều, Giang Thần tin vào sắp xếp của mình. Sau này thành tựu của những đệ tử này thấp nhất cũng sẽ là Thần du cảnh.

Rất nhanh, Mạnh Hạo mang theo những đệ tử này đi chọn chỗ ở của mình.

Phạm Đồ đi tới trước mặt Giang Thần, vẻ mặt vui mừng nói:

- Nếu như chủ nhân thấy cảnh này, nhất định sẽ cực kỳ tự hào.

- Người sẽ thấy được.

Giang Thần dùng giọng kiên định nói.

Giang Thần nghĩ đến cảnh giới của Phạm Đồ đã là Tụ nguyên cảnh hậu kỳ nhập môn.

Dùng sự trung tâm của Phạm Đồ, Giang Thần sẽ không keo kiệt mà truyền cho hắn công pháp tu luyện và công pháp huyền bí, cùng với một lượng lớn linh đan.

Đương nhiên, hắn không nói cho Phạm Đồ cấp bậc của công pháp, hắn chỉ nói là:

- Phạm thúc, tuyệt đối không thể tiết lộ những công pháp này, nếu không sẽ mang đến tai nạn cho ta và Nam phong lĩnh.

- Cho dù ta chết cũng sẽ không nói một chữ!

Phạm Đồ nghiêm túc nói.

- Phạm thúc, chờ ta trở thành Thần du cảnh, ta sẽ luyện chế cho ngươi một viên Tẩy tủy đan.

Giang Thần lại nói.

Thiên phú tu luyện của Phạm Đồ không tính là xuất chúng, nếu như số may thì miễn cưỡng có thể trở thành Thần du cảnh. Thế nhưng mục tiêu của Giang Thần là để hắn trở thành Thông thiên cảnh!

Lúc này Mạnh Hạo lại trở về nói cho hắn biết, Xích tiêu phong cần một lượng lớn trang bị tu luyện.

Đệ tử Giang phủ không phải là đệ tử Thiên Đạo môn cho nên không thể đi võ đạo bộ để tăng võ học lên. Cũng không thể tiến vào Hóa long trì, tất cả việc tu luyện của bọn họ đều cần nhờ vào Giang Thần.

Giang Thần không thể chỉ điểm cho bọn họ mỗi ngày, bởi vì chính bản thân hắn cũng phải tu luyện.Vì lẽ đó trang bị tu luyện trở nên rất quan trọng.

Ví dụ như con rối dùng để so chiêu võ học với người hoặc là trận pháp thay đổi linh khí thiên địa.

Ngoài ra, rất nhiều vũ khí mà đệ tử Giang phủ còn mang đến rất là cũ nát.

Mạnh Hạo lại nói cho hắn biết, ngày hôm nay là ngày Lâm Lang phong giao dịch.

Phần lớn đệ tử đều sẽ mang đồ vật mà mình muốn bán tới Lâm Lang phong ngày này, mà các đại thương hội cũng sẽ tiến hành giao dịch ở đó.

- Vậy còn chờ gì nữa, gọi bọn họ tới đây.

Kết quả là, Giang Thần mang theo Giang Phong cùng các đệ tử ngồi thuyền phi hành chạy tới Lâm Lang phong.

Trên thuyền phi hành, hai huynh đệ Giang Kiến và Giang Phong cùng chạy tới xin lỗi với Giang Thần, đơn giản là nói trước đây mình không hiểu chuyện, không đúng khi đi tìm Giang Thần gây phiền phức.

- Người trong nhà, không cần nói những lời này. Hiện giờ chúng ta ra ngoài, nên đoàn kết thì hơn!

Giang Thần nói.

Nghe vậy, trái tim treo cao của hai huynh đệ Giang Kiến và Giang Phong hạ xuống, đã tâm phục khẩu phục đối với Giang Thần.

Đi tới Lâm Lang phong, quả nhiên so với ngày hắn đến còn náo nhiệt hơn rất nhiều, thuyền phi hành trên không trung như đám chim bay tới bay lui, trên đường gặp phải vô số người đi đường.

Nhìn thấy tình cảnh này, đám người Giang Phong há hốc mồm. Cuối cùng bọn họ đã rõ cái gì gọi là mở mang tầm mắt.

Sau khi hạ xuống, mỗi người hết nhìn đông rồi tới nhìn tây, chỉ cảm thấy thương phẩm ở hai bên, mỗi một kiện đều là bảo vật vô giá.

Lúc này, Giang Lộ vẫn duy trì vẻ rụt rè sáng mắt lên, đi tới một quầy hàng bên đường.

Giang Thần đi theo sau vừa nhìn, lập tức phát hiện đây là một thương hội bày các đồ vật ra ngoài. Mỗi kiện thương phẩm đều là linh khí, từ một cấp đến cấp ba đều có.

Ánh mắt của Giang Lộ bị một thanh loan đao hấp dẫn, đó là linh khí cấp ba, thân đao dường như được chế thành từ hàn băng, óng ánh long lanh, toả ra ánh sáng màu lam, hấp dẫn nàng rất sâu.

Chỉ có điều, nàng cũng chỉ nhìn một chút mà thôi. Ở trong lòng vẫn đang cố gắng khắc chế chính bản thân mình.

Nàng biết thứ tốt như vậy nhất định sẽ có giá trị không nhỏ, không phải là thứ mà mình có thể sử dụng được.

Mấy người Giang Phong cũng đi tới, nhìn thấy nhiều linh khí như vậy, mỗi người đều trợn to hai mắt lên. Bọn họ tâm tính thuần phác cho nên không hề che giấu vẻ kinh ngạc và yêu thích của mình một chút nào.

- Trời ơi! Quy củ của môn phái cũng phải sửa lại, hạng người gì cũng có thể đi vào môn phái, một đám nhà quê, ảnh hưởng tới tâm tình của người khác rồi đó.

Nhưng vào lúc này, một thanh âm rất chói tai vang lên.

Đám người Giang Phong giận dữ, nhìn về phía người đến.

Chỉ là bọn hắn nhìn thấy người kia ăn mặc y phục giống như Giang Thần, biết là đệ tử nội môn cho nên cả đám đều giận mà không dám nói gì.

- Nhìn cái gì vậy? Còn không phục sao?

Đệ tử nội môn cười lạnh một tiếng, lại nhìn về phía Giang Thần, nói:

- Ta nói này, nếu muốn có người hầu hạ thì nên đi tới Cửu Long thành thuê người, vừa chuyên nghiệp lại vừa hiểu chuyện.

- Bạch Hiên sư huynh, hắn chính là Giang Thần, đến từ Thập vạn đại sơn, một kẻ nghèo rớt mồng tơi, đâu có tiền chứ.

Lại có một người giễu cợt nói.

Chương 80: Thiên Vương Phong

Tên đệ tử gọi là Bạch Hiên nghe thấy đối phương nói như thế, vẻ mặt cũng không có gì là ngoài ý muốn cả. Hiển nhiên hắn biết Giang Thần là ai, cho nên mới tới cố ý làm khó dễ.

- Ta cũng cảm thấy Thiên Đạo môn nên quản giáo thêm đối với đệ tử, như một số đệ tử thực sự là không có khẩu đức.

Giang Thần nhìn Bạch Hiên cầm đầu mấy tên đệ tử, nói chuyện cũng không khách khí một chút nào.

- Khẩu đức? Ta ăn ngay nói thật, chẳng lẽ không được sao?

Bạch Hiên cười xùy một tiếng, ngón tay chỉ qua đám người Giang Lộ, Giang Phong, ý cười càng đậm hơn, hắn nói:

- Nhìn mà xem kìa… Để cho ta tới nói cho ngươi cái gì gọi là đẳng cấp.

Nói xong, hắn nhẹ nhàng vỗ tay một cái, phía sau hắn có sáu người không phải là đệ tử của môn phái, ăn mặc thống nhất đi tới.

- Những người này là tùy tùng của ta.

Bạch Hiên đắc ý nói.

Đám người Giang Lộ cả kinh, sáu người trước mắt này y phục hào hoa phú quý, tướng mạo xuất chúng, không ngờ lại chỉ là tùy tùng!

Đệ tử Giang phủ tự trách mình đã làm cho Giang Thần mất mặt, mỗi người đều mím chặt môi lại.

- Cho nên? Tìm mấy người hời hợt mặc cẩm y vào là có vẻ ngươi rất cao quý hay sao?

Giang Thần không phản đối, thậm chí lại còn cảm thấy rất buồn cười.

- Không cần phải giả ngu, không phải ngươi không hiểu ý của ta đó chứ? Mấy tùy tùng này của ta mạnh hơn so với đệ tử Giang gia của ngươi.

Bạch Hiên lạnh lùng nói.

- Ta không nhìn ra bọn họ có chỗ nào hơn đó?

Giang Thần nói.

- Mạnh miệng, Tiểu Thạch, cho bọn họ nhìn kiếm mà ta thưởng cho ngươi.

Bạch Hiên nói.

- Vâng, thiếu gia.

Trong sáu người, một tên thiếu niên tuấn tú bước ra một bước về phía trước, rút bội kiếm ra một nửa, ánh kiếm chói mắt, hàn khí bức người.

- Linh kiếm!

Trên mặt của Giang Lộ không che giấu nổi vẻ kinh ngạc, một tùy tùng mà cũng có thể sử dụng linh kiếm sao?

Thiếu niên tên là Tiểu Thạch rất hưởng thụ biểu hiện như ăn quả đắng của đệ tử Giang phủ, hắn kiêu ngạo hất cằm lên.

- Hiện giờ ngươi đã biết ngươi nghèo túng bao nhiêu chưa? Người của Giang gia đừng tưởng rằng đi tới Thiên Đạo môn là rất đáng gờm nhé. Theo người này, các ngươi sẽ không có ngày nổi danh đâu.

Bạch Hiên lớn tiếng nói.

Các đệ tử xung quanh nhìn lại, chỉ chỉ chỏ chỏ, châu đầu ghé tai nghị luận.

- Có linh khí cấp một thì ngon hay sao? Vậy cũng rất là đúng dịp, ta cũng vừa vặn dẫn bọn họ đến mua linh khí.

Trên mặt của Giang Thần không có chút lúng túng nào cả, trái lại nghe vậy hắn còn nở một nụ cười.

Hắn nhìn về phía người trung niên mặt sau quầy hàng, nói:

- Mang cây đao kia ra đây.

Theo hắn chỉ, Giang Lộ phát hiện ra đây là cây đao vừa nãy nàng coi trọng!

- Ha ha ha, đây là linh khí cấp ba, ngươi lấy cái gì để mua chứ?

Bạch Hiên cho rằng Giang Thần đang cậy mạnh, càng như vậy thì hắn càng muốn xem dáng vẻ không đất dung thân cuối cùng của Giang Thần.

Nghe được là linh khí cấp ba, vẻ mặt Giang Lộ rất là đặc sắc, lặng lẽ kéo góc áo của Giang Thần.

Người trung niên mặt sau quầy hàng chần chờ một chút, lại đưa thanh linh đao này cho Giang Thần.

Ngón tay của Giang Thần dán vào lưỡi dao rồi lướt qua, hắn hài lòng gật gật đầu, nói:

- Cũng không tệ lắm, ta muốn có nó.

Ngay cả giá tiền hắn cũng không hỏi, chuyện này chỉ có đệ tử các thế lực lớn mới dám có hào khí như vậy.- Năm mươi vạn điểm cống hiến.

Người trung niên nói.

Nghe vậy, Bạch Hiên trợn mắt lên, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Giang Thần, không muốn bỏ qua bất kỳ một chi tiết nhỏ đặc sắc nào cả.

- Khi nghe đến giá tiền, không biết vẻ mặt của đối phương sẽ là gì đây?

Bạch Hiên thầm nghĩ.

- Được.

Vẻ mặt Giang Thần rất hờ hững, ném lệnh bài đệ tử tới.

Ngay cả người trung niên của thương hội cũng không nghĩ tới, nhưng sau khi xác định quả thật lệnh bài của Giang Thần có đầy đủ điểm cống hiến, trong lúc nhất thời vẻ mặt trở nên cung kính.

- Khách quan, ngươi thật là tinh mắt, cây đao này tên là Hàn nguyệt đao...

Người trung niên kia nhiệt tình giới thiệu.

- Được rồi.

Giang Thần chẳng muốn nghe mà nhìn về phía đám người Giang Phong, nói:

- Vũ khí của các ngươi cũng nên thay đổi, tới chọn một cái đi.

Giang Phong và Giang Kiến kích động đến mức không nói ra lời. Sau khi xác định không phải Giang Thần đang nói đùa, hai người bọn họ và những người khác hoan hô một tiếng, vọt tới quầy hàng bên cạnh.

Rất nhanh, trên tay bọn họ đã cầm một kiện linh khí.

Ngoại trừ Giang Lộ là cấp ba ra, những người khác đều là cấp một, cấp hai, tổng cộng mất 173 vạn.

Mắt của Giang Thần không nháy mắt lấy một cái, lại lần nữa đưa lệnh bài đệ tử lên.

Nhìn thấy vậy, vẻ mặt của Bạch Hiên quả thực rất đặc sắc, nhìn thấy Giang Thần hoàn thành giao dịch trăm vạn giống như những người khác, hắn chấn động đến mức không nói ra lời.

Trong lòng bọn họ có một chút nghi hoặc, rốt cuộc Giang Thần lấy được nhiều điểm cống hiến như vậy ở đâu cơ chứ?

- Hiện giờ ngươi đến nói cho ta biết xem, cái gì gọi là cao quý nhỉ?

Giang Thần nhìn về phía Bạch Hiên đang há hốc mồm, rất hứng thú hỏi một câu.

- Ngươi... Ngươi phùng má giả làm người mập, tiêu tất cả tích trữ của ngươi sao?

Bạch Hiên không muốn tin tưởng tài lực của Giang Thần vượt qua mình, trong lòng đang nghĩ khẳng định sẽ là như vậy.Nghe thấy hắn nói như thế, đám người Giang Lộ có chút bận tâm thay cho Giang Thần, cảm thấy linh khí trong tay rất phỏng tay.

Lúc này, Mạnh Hạo một đầu khác trên đường chạy tới, bên người hắn có Văn Mộng và quản sự của Thiên Phong thương hội đi theo.

- Giang Thần, ta đã hỏi qua, Thiên Phong thương hội nói có con rối võ học cao cấp, là thứ được Võ Đạo bộ chọn dùng.

Mạnh Hạo nói.

- Giang Thần sư huynh, ngươi muốn mua gì thì có thể trực tiếp đến Thiên Phong thương hội.

Văn Mộng không có u buồn lần trước, trái lại còn rất rộng rãi.

- Đúng vậy, Giang Thần, hiện giờ ngươi là khách quý của Thiên Phong thương hội.

Quản sự liếc mắt nhìn linh khí trong tay đám người Giang Lộ, có chút tiếc nuối.

Giang Thần nhún vai một cái, nói:

- Không có gì, ta chỉ nhìn thấy yêu thích cho nên mới thuận tay mua. Vốn ta cũng muốn đi tới Thiên Phong thương hội, đi thôi.

Đối thoại như vậy mà không trả lời vấn đề của Bạch Hiên, chỉ cảm thấy vừa bị một cái bạt tai đánh vào trên mặt.

Khách quý?

Giang Thần lại là khách quý của Thiên Phong thương hội sao?

Phải biết rằng địa vị của Thiên Phong thương hội ở Lâm Lang phong rất lớn, không có giao dịch ngàn vạn thì sẽ không thể trở thành khách quý được.

Tiếp tục nghe Giang Thần nói, giọng nói kia dường như giao dịch trăm vạn chỉ là tiện tay mua một đồ chơi nhỏ ở quán ven đường, không đáng để nhắc tới.

Ngẫm lại vừa nãy Bạch Hiên kêu gào, giống như một tên ăn mày đi tới trước mặt hoàng thượng khoe khoang ta giàu có vậy.

Tiểu Thạch cầm linh khí cấp một đứng tại chỗ, vẻ mặt ngông cuồng tự đại từ từ biến mất trên mặt hắn, thay vào đó chính là vẻ lúng túng!

Rất nhanh Bạch Hiên đã phát hiện ra ánh mắt của người chung quanh như đang nhìn kẻ ngốc, không có đất dung thân, hắn cúi đầu đi ra ngoài. Lại ngồi trên thuyền phi hành rời khỏi nơi này.

Tin tưởng một quãng thời gian rất dài sau đó, hắn sẽ không ra ngoài để khoe khoang tài lực.

Mà Giang Thần đi tới Thiên Phong thương hội, lại bắt đầu chọn mua một lượng lớn, gần như muốn chất đầy nạp giới.

Những tư nguyên này có thể làm cho đãi ngộ tu luyện trong tương lai hơn nửa năm của đệ tử Giang phủ không thua gì đệ tử của các thế lực lớn kia.

Hôm nay hắn cũng đã tạo ra thêm danh tiếng, lại thêm bên ngoài tiêu trăm vạn điểm cống hiến, ngày hôm nay tổng cộng hắn đã bỏ ra gần tới năm trăm vạn điểm cống hiến.

Trên dưới Thiên Đạo môn tất cả đều xôn xao, dù có suy nghĩ nát óc cũng không biết Giang Thần nhận được điểm cống hiến từ đâu.

Thập vạn đại sơn, không phải là nơi rất hoang vu hay sao?

Trong tiếng bàn tán sôi nổi, người của Thiên Vương phong đứng ngồi không yên.

Khi Giang Thần tiến vào Thiên Đạo môn, Ninh Hạo Thiên vừa vặn đi ra ngoài rèn luyện.

Trước khi đi, người Thiên Vương phong đã bảo đảm với Ninh Hạo Thiên, sẽ làm cho Giang Thần phải trả giá rất lớn.

Trả giá này không phải là nói Thần mạch, ở trước mặt của Ninh Hạo Thiên, nói tới Thần mạch là chuyện cấm kỵ.

Trả giá là chuyện Giang Thần giết chết Ninh Bình.

Ninh Bình là đường đệ của Ninh Hạo Thiên, chết ở trong tay của Giang Thần, nếu như không có chút biểu hiện nào thì uy nghiêm của Ninh Hạo Thiên ở đâu?

Vì lẽ đó ngày thứ nhất khi Giang Thần vừa mới vào Thiên Đạo môn thì đã bởi vì quan hệ của Trịnh Bình mà tiến vào Quỷ kiến sầu.

Vốn tưởng rằng như vậy đã có thể đè Giang Thần xuống, kết quả thì lại tốt rồi. Giang Thần một đường hát vang tiến mạnh, trở thành đệ tử nội môn, tiến vào Hóa long trì, còn vô cùng bạo tay ở như vậy Lâm Lang phong.

Đến khi Ninh Hạo Thiên trở về, phát hiện ra những chuyện này. Như vậy mặt mũi của các đệ tử Thiên Vương phong sẽ để đi đâu được chứ?

- Nhất định phải cho hắn một bài học!

Đệ tử Thiên Vương phong đạt thành nhận thức chung.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau