THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Đứng Đầu Hai Bảng

Trở thành đệ tử nội môn thì mới xem như là chính thức hòa vào Thiên Đạo môn, cảm nhận được các loại chỗ tốt của thập đại tông môn Hỏa vực.

Đầu tiên sẽ được phân phối một ngọn núi linh khí dồi dào, phong cảnh xinh đẹp.

Chỉ cần không bị trục xuất ra khỏi Thiên Đạo môn, ngọn núi vẫn thuộc về đệ tử.

Có lẽ là bởi vì Mạc Húc trưởng lão cho nên ngọn núi của Giang Thần là Vân phong rất là quý hiếm ở bên trong môn phái.

Cái gọi là Vân phong là chỉ cao vút trong mây, là hùng phong cao và dốc. Trong núi ngưng tụ linh khí thiên địa, cây cối tươi tốt, muôn hoa đua thắm.

Tu luyện ở nơi như thế này sẽ là làm chơi ăn thật.

Giang Thần đi tới ngọn núi của mình, chuyện thứ nhất hắn làm chính là đặt tên.

Nếu như không có gì ngoài ý muốn, nơi này sẽ là nơi ở của hắn ở trên Cửu Thiên đại lục.

Giang Thần không nghĩ quá lâu đã quyết định gọi nó là Xích tiêu phong.

Hắn là chủ nhân của Xích tiêu kiếm, Xích tiêu kiếm chủ, nơi ở có cái tên này vô cùng thích hợp.

Chuyện thứ hai là kiến tạo nơi ở, không cần tự mình động thủ, mỗi ngọn núi đều có đệ tử dùng con rối khổng lồ, am hiểu kiến tạo làm việc.

Chuyện như vậy đối với những đệ tử nội môn khác mà nói, không đáng để nhắc tới. Thông qua con rối có thể dễ dàng dựng lên cung điện hoa lệ hoặc là lâu vũ.

Chỉ có điều Giang Thần vẫn tốn một phen công phu, tự mình quy hoạch, định ra bản đồ thiết kế, lại giao cho con rối hoàn thành.

Sau khi Mạnh Hạo nhìn thấy thành quả, lại khen không dứt miệng.

- Thiết kế của ngươi khiến cho Xích tiêu phong cách điệu không gì sánh kịp.

Mạnh Hạo nói.

- Nơi ở đương nhiên phải thư thái một chút.

Giang Thần cười nói.

Tên rất hay, kiến tạo nơi ở, sau đó mới là việc khó.

Giang Thần muốn bố trí trận pháp cho Xích tiêu phong của mình, nhưng môn phái không cung cấp thứ này. Tất cả phí tổn sẽ đệ tử tự mình gánh chịu.

Thêm nữa, Giang Thần muốn thành lập đan phòng, cũng phải tự mình bỏ tiền ra.

Chỗ khó xử của Giang Thần chính là không tiền.

- Trước tiên đi tìm Văn Tâm mượn một chút, sau khi tạo ra đan phòng, lại luyện chế linh đan để bán ra.

Giang Thần nghĩ như vậy, sau đó chạy đi tìm Văn Tâm.

Biết được ý đồ đến đây của Giang Thần, Văn Tâm nói:

- Mượn thì có thể. Chỉ có điều ngươi phải nói cho ta, sao ngươi lại trở thành đệ tử nội môn, còn nữa, ta muốn chuyển tới ở cùng chỗ với ngươi.

- Ta nghĩ một ngọn núi hoàn chỉnh, thêm một người như ta cũng không chật a?

Chuyện này cũng không phải là vấn đề chật hay không, ở bên trong môn phái cũng có đệ tử kết bè kết đảng, để người ngoại môn vào ở ngọn núi của mình, hình thành một cỗ thế lực.

Vấn đề là hiện tại Xích tiêu phong cũng chỉ có hai nam nhân như Giang Thần và Mạnh Hạo mà thôi.

- Ta thì không thành vấn đề, chỉ cần ngươi không sợ người khác đồn thổi là được rồi.

- Người ngớ ngẩn mới vì vậy mà bỏ qua cơ hội tu luyện tốt nhất.

Văn Tâm liếc mắt nhìn hắn một cái, bắt đầu thu dọn đồ vật của mình.

Sau khi Văn Tâm vào ở trong Xích tiêu phong, Giang Thần mới phát hiện ra thứ mình thiếu không chỉ là đan phòng, còn có rất nhiều thứ, ví dụ như bếp.

- Sau khi trở thành đệ tử nội môn còn phải ra ngoài ăn cơm sao? Thuê một nhóm người đến, trồng trọt rau dưa, nuôi gia cầm mới là kế hoạch lâu dài.
Văn Tâm nói.

- Để ta bảo trong nhà phái người đến.

Giang Thần quyết định viết thư về Nam phong lĩnh, để gia tộc phái người tới đây. Ngoại trừ người hầu ra, còn phải mang một ít đệ tử có tiềm lực đưa đến Thiên Đạo môn.

Mạnh Hạo ở bên cạnh muốn nói lại thôi, Giang Thần trở thành đệ tử nội môn. Có thể đề cử người khác trở thành đệ tử ngoại môn, tiêu chuẩn có hạn, hắn rất lo lắng Giang Thần sẽ đưa tiêu chuẩn này cho người trong nhà.

- Mạnh Hạo, ngươi cứ yên tâm chờ một quãng thời gian nữa. Hiện giờ ta đề cử ngươi tiến hành thí luyện sẽ có tỷ lệ rất lớn bị làm khó dễ. Ngược lại ở trong Xích tiêu phong này tu luyện cũng tốt. Ta có thể chỉ điểm kiếm pháp cho ngươi, còn công pháp, chỗ ta cũng có, chờ đan phòng của ta kiến tạo xong cũng sẽ không thiếu linh đan của ngươi.

Giờ Mạnh Hạo mới hiểu được dự định của Giang Thần, hắn lập tức yên lòng.

...

- Được!

Sau khi tin của Giang Thần về đến Nam phong lĩnh, toàn bộ Giang phủ đều mừng rỡ như điên.

Lúc này Giang Thần mới gia nhập được Thiên Đạo môn bao lâu cơ chứ? Không ngờ đã trở thành đệ tử nội môn, thực sự là không thể tưởng tượng nổi.

- Tôn tử này của ta, thực sự đã cho ta mấy lần kinh hỉ a.

Giang Vấn Thiên rất là vui mừng, đặc biệt là sau khi hắn phát hiện ra trong thư còn có một hàng chữ nhỏ, viết:

- Gia gia, con có để lại hai bản công pháp huyền bí ở dưới đáy giường phòng con. Một quyển là Thái cực hoàn, có thể tăng cường thực lực của người. Một quyển khác tên là Dưỡng thần kinh, có thể tăng cường kinh mạch, để trẻ em trong phủ tu luyện, đợi tới khi tuổi tác nhất định thì tốc độ tu luyện sẽ hơn so với người bên ngoài.

Giang Vấn Thiên kích động không thôi, lại có chút không rõ, thầm nói:

- Tại sao lúc này Giang Thần mới lấy ra cơ chứ?

Chợt, hắn nghĩ thông suốt chỗ then chốt. Đó là bởi vì hai bản công pháp huyền bí này quá quan trọng, nếu như không phải nó trở thành đệ tử nội môn Thiên Đạo môn, một khi lấy ra nhất định sẽ mang đến một trận gió tanh mưa máu.

- Đợi tới khi Nhị trưởng lão và Thiên Hùng trở thành Thần du cảnh là có thể bắt tay khai phá Thuần Dương quáng tinh. Khi đó Giang phủ tất sẽ quật khởi!

Rất nhanh, người Giang phủ biết được mình có cơ hội đi tới Thiên Đạo môn, chuyện này đã dẫn tới chấn động không nhỏ.

Đám người hầu thì tạm thời không nói, đệ tử được phái đi mới là quan trọng. Có thể đi tới Thiên Đạo môn tu luyện. Chuyện này trước đó người của Giang phủ chưa từng nghĩ qua.

Giang Thiên Hùng gọi hai nhi tử của mình tới, bảo bọn họ chuẩn bị động thủ.- Phụ thân, trước đó chúng ta đối nghịch với Giang Thần như vậy, hắn sẽ để chúng ta đi thật sao?

Hai huynh đệ Giang Kiến và Giang Phong hưng phấn, đồng thời lại có chút thấp thỏm, rất hối hận trước đó đã đối nghịch với Giang Thần.

- Giang Thần sẽ không chấp nhặt chuyện như vậy, ở trong thư tín nó đã chỉ đích danh hai người các ngươi, yên tâm đi.

Giang Thiên Hùng nói.

Từ các loại biểu hiện của Giang Thần cho thấy, Giang Thiên Hùng đã tâm phục khẩu phục với hắn. Giang phủ dưới sự dẫn dắt của Giang Thần, nhất định sẽ đi về phía đỉnh phong.

Cùng lúc đó, Đông viện Giang phủ.

Sau khi Cao Nguyệt nhận được tin tức Giang Thần trở thành đệ tử nội môn, nàng cảm thấy tự hào, lẩm bẩm nói:

- Quả nhiên không hổ là nhi tử ngoan của ta.

Sau đó, nàng hắn gọi Phạm Đồ tới, nói:

- Phạm Đồ, ngươi cũng đi Thiên Đạo môn đi.

- Được.

Có thể ở bên người thiếu chủ, Phạm Đồ cầu còn không được.

...

Nói đi nói lại, sau khi Giang Thần ở lại Xích tiêu phong, lúc này hắn lại hiểu rõ được một chuyện.

Ở bên trong môn phái có hai bảng danh sách.

Một là Cống hiến bảng, thống kê mười người có nhiều điểm cống hiến nhất trong các đệ tử.

Còn có một bảng là Thiên tử bảng.

Xếp hạng tương tự với Tân hỏa bảng, là mười tên đệ tử ưu tú nhất trong Thiên Đạo môn. Có thể đề tên trên Thiên tử bảng, nhất định sẽ nhận được khen thưởng ngoài ngạch của môn phái.

Quan trọng nhất chính là, nếu muốn trở thành đệ tử chân truyền, nhất định phải có mặt trên Thiên tử bảng, chuyện này cơ hồ là nhận thức chung của Thiên Đạo môn.

Điều kiện lên bảng rất đơn giản, đánh bại người trên bảng là được.

Vừa nghe thấy quy củ này, Giang Thần rất hưng phấn. Chỉ có điều sau khi biết tất cả mọi người trên Thiên tử bảng đều là Thần du cảnh, hắn bỏ suy nghĩ này.

Hắn tự tin về kiếm cảnh của mình. Thế nhưng còn chưa tự đại đến mức không nhìn chênh lệch giữa hai cảnh giới.

Chợt, Giang Thần lại biết được tên Ninh Hạo Thiên kia là người đứng đầu hai bảng!

Cống hiến bảng và Thiên tử bảng đều đứng ở vị trí số một, là nhân vật nổi tiếng ở trong môn.

Nếu như nói người ngoại môn chỉ biết năng lực của Ninh Hạo Thiên. Thế nhưng đến nội môn, mới biết chỗ lợi hại chân chính của Ninh Hạo Thiên.

Đứng đầu hai bảng, sư phụ là Thái Thượng trưởng lão trong môn phái, rất được chưởng giáo yêu thích.

Trong các đệ tử cạnh tranh chức vị chưởng giáo đời tiếp theo, hắn đã dẫn trước các đệ tử cạnh tranh một đoạn dài.

Tên ngọn núi của Ninh Hạo Thiên cũng rất thô bạo.

Thiên Vương phong!

Bên trong núi cao thủ như mây, có rất nhiều đệ tử ngoại môn, thậm chí là đệ tử ưu tú của nội môn.

Những người này tạo thành mạng lưới liên lạc thẩm thấu đến các góc của môn phái!

Chương 72: Lần Thứ Hai Luyện Đan

Sau khi biết Ninh Hạo Thiên chính là người đứng đầu hai bảng. Một chút đắc ý khi trở thành đệ tử nội môn của Giang Thần đã tan thành mây khói. Hắn một lần nữa xem xét kỹ thế cục bây giờ, bắt đầu vì đề kế hoạch cho việc tu luyện.

Không có chút nghi ngờ nào, đạt đến Thần du cảnh là điều tất yếu.

Nhưng nếu muốn trong khoảng thời gian ngắn đề thăng cảnh giới lên, nhất định phải cố gắng lợi dụng tất cả tài nguyên bên người.

Đầu tiên là phúc lợi đãi ngộ của các đệ tử nội môn.

Ở bên trong môn, có ba loại tài nguyên tu luyện là thứ mà người khác ước ao không được.

Một trong số đó là Hóa long trì.

Có trăm vạn điểm cống hiến thì mới có thể đi vào một lần, ngâm vào trong Hóa long trì, cả người sẽ có biến hóa thoát thai hoán cốt, không nói tới việc cảnh giới tăng lên, tu luyện ở trong đó, tiến triển cũng rất là kinh người.

- Mười đệ tử vị trí đầu trên Thiên tử bảng, mỗi tháng đều có một lần tiến vào Hóa long trì miễn phí...

Giang Thần nhớ tới quy định này, tâm tình có chút phức tạp.

Thứ hai: Thần linh đan.

Một chủng loại rất giống như Thuần Dương đan Giang Thần luyện chế, là trợ lực quan trọng từ Tụ nguyên cảnh xung kích đến Thần du cảnh.

Thứ ba: Võ đạo bộ.

Tầm quan trọng của võ học không cần phải nói nhiều, chỉ cần ở trong võ đạo bộ một thời gian ngắn thì trình độ võ học của mỗi một đệ tử đều sẽ tăng lên trên diện rộng.

Trong ba đại tài nguyên, chỉ có Hóa long trì là khiến cho Giang Thần chú ý.

- Điểm cống hiến a, không có điểm cống hiến, ở trong thập đại tông môn cũng không khác gì lúc ở trong Thập vạn đại sơn.

Giang Thần thầm nói.

- Giang Thần, đan phòng đã xây dựng xong rồi.

Lúc này, Mạnh Hạo chạy tới nói cho hắn một tin tức tốt.

Giang Thần sáng mắt lên, chỉ cần có thể luyện đan được thì tất cả vấn đề khó khăn trước mắt sẽ được giải quyết.

- Nhất định Quận chúa có ý với ngươi.

Bỗng nhiên Mạnh Hạo nói.

- Cái gì?

Giang Thần rất hoài nghi có phải mình đã nghe nhầm hay không.

Chợt, hắn đã hiểu rõ ý tứ của Mạnh Hạo.

Đan phòng là thứ mà Văn Tâm bỏ vốn xây dựng, vườn dược liệu đang kiến tạo cũng giống như vậy.

Phải biết rằng Văn Tâm còn chưa đi hoàn thành nhiệm vụ, điểm cống hiến của nàng đều là dùng tử kim đổi lại.

Cho dù Giang Thần nói là mượn, nhưng hắn lại không phải là đứa ngốc, biết vay tiền không phải là chuyện dễ dàng, thế nhưng quận chúa lại không do dự một chút nào.

Chỉ có điều, Giang Thần chưa hề nghĩ tới phương diện kia.

Nói đúng ra, tình yêu nam nữ, trước khi hắn nhìn thấy nữ tử ở trong Thánh vực kia, hắn không muốn nghĩ tới.

Điều quan trọng nhất chính là, hắn đã mất lòng tin đối với nữ nhân.

Hắn dùng ánh mắt bằng hữu để đối xử với Văn Tâm, Giang Thần cảm giác rất tự nhiên.

Thế nhưng nói là tình bằng hữu thì có một loại cảm giác khó chịu không nói ra được.

- Đừng nói những chuyện này nữa. Để Thiên Đạo môn trải nghiệm mị lực của Linh đan sư đi!

Có tầng thân phận đệ tử nội môn của Thiên Đạo môn che chở, Giang Thần không cần kiêng kỵ giống như trước đây nữa. Mà lớn mật truyền thụ cho Mạnh Hạo một môn công pháp Địa cấp, khiến cho Mạnh Hạo kích động tới mức khua tay múa chân.

Hiện tại, Giang Thần lại muốn bắt đầu luyện đan.

Linh đan nhất phẩm đã theo không kịp cảnh giới bây giờ, thứ Giang Thần muốn luyện chế chính là linh đan nhị phẩm.

Hơn nữa không chỉ một loại!
Huyền nguyên đan, Hoàn linh đan, Hóa nguyên đan.

Huyền nguyên đan, tương tự như Tụ khí đan, có thể làm cho Tụ nguyên cảnh tu luyện làm chơi ăn thật.

Hoàn linh đan, không phải là linh đan dùng cho tu luyện, nhưng có thể khiến cho người ta nhanh chóng khôi phục lực lượng của bản thân.

Trình độ quý hiếm của loại linh đan này không thua gì linh đan tu luyện. Tu sĩ ở bên ngoài khi gặp phải nguy hiểm, chỉ cần cảnh giới cách biệt không phải quá xa, thường thường chuyện quyết định sinh tử sẽ là bên nào tiêu hao hết lực lượng trước.

Một ít cường giả gặp phải vây công, lực kiệt bỏ mình, ví dụ này chỗ nào cũng có.

Ví dụ như phụ thân Giang Thanh Vũ của Giang Thần vậy, bị Hắc Long thành bắt. Thế nhưng cũng là bởi vì bị xa luân chiến, lại bị dùng trận pháp trấn áp.

Chỉ là, ai cũng biết chuyện khôi phục lực lượng quan trọng bao nhiêu, thế nhưng loại linh đan này đã ít lại càng thêm ít.

Coi như là có thì hiệu quả cũng không được, không chỉ lực lượng khôi phục đã ít lại càng ít mà càng quan trọng hơn chính là hiệu quả rất chậm, đặc biệt là khi chiến đấu.

Hoàn linh đan thì lại không giống, ở Thánh vực nó chính là linh đan khôi phục rất mạnh.

Dù cho là lúc chiến đấu kịch liệt, ăn vào một viên cũng sẽ có biến hóa.

Cuối cùng là Hóa nguyên đan, là linh đan tu luyện. Điểm không bình thường là nó sẽ tinh luyện chân nguyên trong cơ thể Tụ nguyên cảnh, bài trừ tạp chất.

Một khi ba loại linh đan được luyện chế thành công, Giang Thần không cần ra ngoài thì cũng sẽ có tài nguyên cuồn cuộn không ngừng bỏ vào trong túi.

Khi Giang Thần muốn luyện đan, chỗ tốt của thập đại tông môn đã thể hiện ra, các dược liệu cần thiết không thiếu gì cả, hơn nữa số lượng lại còn không ít.

Giang Thần lại chạy đi tìm Văn Tâm vay tiền, lần này hắn nói:

- Gần đủ rồi, chờ linh đan của ta ra lò, Xích tiêu phong sẽ trở thành ngọn núi giàu có nhất bên trong nội môn.

- Đây là 50 ngàn điểm cống hiến cuối cùng trong nhà cho ta, ngươi cầm đi.

Văn Tâm trước sau như một, rất quyết đoán, đưa lệnh bài đệ tử cho hắn.

Điểm cống hiến của đệ tử đều được ghi lại ở bên trong lệnh bài.

Chẳng biết vì sao Giang Thần lại nhớ tới lời nói của Mạnh Hạo, hắn chậm rãi không tiếp nhận lệnh bài.

Hắn suy nghĩ một chút rồi nói:

- Mạnh Hạo nói ngươi thích ta.

Nếu như Mạnh Hạo ở đây, tuyệt đối sẽ đạp cho hắn hai cước.
Thân thể Văn Tâm cứng đờ, trong mắt bắn ra vẻ lạnh lùng uy nghiêm, nàng lạnh lùng nói:

- Ta muốn giết hắn.

Tiếp đó, nàng ngẩng đầu nhìn vào mắt Giang Thần, hỏi:

- Ngươi nói cho ta như vậy là muốn nói điều gì sao?

- Ý của ta là một lòng theo đuổi đỉnh cao võ đạo, không thể phân tâm...

Giang Thần rất trịnh trọng, biểu hiện nghiêm nghị, lý trí tới mức đáng sợ.

- Được rồi!

Văn Tâm không thể nhịn được nữa mà ngắt lời hắn, có chút bất mãn nói:

- Vậy ngươi có thể yên tâm, ta không thích ngươi. Ta ở trong Xích tiêu phong chỉ là muốn ngươi chỉ kiếm ta kiếm pháp. Cùng với tốc độ tu luyện nhanh hơn. Đồng thời cũng rất vừa vặn là ta cũng là toàn tâm toàn ý theo đuổi đỉnh cao.

- Như vậy cũng tốt.

Giang Thần nở nụ cười, dường như đã mất đi gánh nặng, hắn tiếp nhận lệnh bài đệ tử, thẳng thắn rời khỏi phòng nàng.

Hắn chân trước vừa đi, Văn Tâm căng thẳng tới mức khuôn mặt ửng đỏ, ngay cả cổ cũng đỏ.

- Khốn kiếp!

Nàng nhìn bóng lưng đi xa của Giang Thần, mắng từng chữ từng chữ.

Giang Thần vừa rời khỏi hắt hơi một cái, gãi đầu một cái, trong lòng không hiểu ra sao.

Sau đó, sau khi để Mạnh Hạo đi mua dược liệu, Giang Thần vùi đầu vào trong đan phòng.

Mạnh Hạo đứng ở bên ngoài bảo vệ, chỉ chốc lát sau hắn đã thấy ngọn lửa hừng hực đang hừng hực thiêu đốt ở bên trong. Sau đó, sương trắng từ cửa sổ bay ra, mang theo mùi thuốc nhàn nhạt.

Cứ như vậy trải qua nửa canh giờ, Mạnh Hạo rất lo lắng Giang Thần sẽ xảy ra chuyện.

Bởi vì hắn đứng ở bên ngoài cũng cảm giác được nhiệt độ của đan phòng rất cao, có thể tưởng tượng được bên trong có lẽ chẳng khác nào một cái lồng hấp cả.

Ngay khi hắn đang do dự có nên gõ cửa hay không thì cửa được mở ra từ bên trong, sóng nhiệt giống như một con rồng lửa nhào tới, bức lui Mạnh Hạo.

Giang Thần như thần tiên hạ phàm, từ bên trong sương trắng đi ra, đầu đầy mồ hôi, y phục trên người cũng đã ướt nhẹp.

- Thành công rồi sao?

Mạnh Hạo hỏi.

- Đương nhiên.

Khóe miệng của Giang Thần nhếch lên, nở nụ cười tự tin. Tay phải xoa xoa mồ hôi trên mặt, nói:

- Sau này phải bố trí hỏa trận ở trong đan phòng một chút, nếu không sau đó luyện đan sẽ làm mình bị nóng chết mất.

- Ngươi cầm lấy cái này đi.

Giang Thần cầm bình ngọc đã được xếp gọn ba loại linh đan ném cho Mạnh Hạo.

- Bên trong này tương đương với phúc lợi mấy tháng của đệ tử nội môn.

Giang Thần nói.

Trên mặt Mạnh Hạo tức thì nở nụ cười xán lạn, vừa nói xong, một mặt tiếp nhận bình ngọc. Khi mở nắp bình ra, đặt ở chóp mũi, vừa ngửi hắn đã cảm thấy phấn chấn.

- Giang Thần, sao ta lại có cảm giác ngươi không gì không làm được a.

Mạnh Hạo thở dài nói.

Lập tức, Giang Thần tìm ba cái hộp gỗ, phân biệt xếp gọn ba loại linh đan vào trong. Sau đó lại mang theo Mạnh Hạo đi tới thương hội của nội môn.

Chương 73: Lâm Lang Phong

Lâm Lang phong là ngọn núi thấp nhất bên trong nội môn, có điều lại hơn ở chỗ địa thế bằng phẳng, diện tích rộng rãi. Sườn núi có hai đường phố kéo dài ra khắp nơi, bên cạnh là hai cung điện song song, đường hoàng mà tráng lệ.

Nơi này chính là thương hội của Thiên Đạo môn, cũng là phường thị của môn phái, quy mô không thua gì với thành thị ở bên ngoài.

Lâm Lang phong cũng là nơi náo nhiệt nhất bên trong nội môn, trên đường người đến người đi, trên không trung thỉnh thoảng có thuyền phi hành qua lại.

Giang Thần và Mạnh Hạo đi tới Lâm Lang phong, bỏ ra nửa canh giờ.

Cũng không phải nói đường núi gồ ghề, dùng năng lực của Thiên Đạo môn, đường đá đi về các nơi trong môn phái. Mặt đường vừa rộng lại vừa bằng, cũng có thể lái xe ngựa vào.

Chỉ là Thiên Đạo môn quá lớn, khoảng cách giữa Lâm Lang phong và Xích tiêu phong ở trong môn phái cách xa nhau cũng không phải là xa nhất, nhưng cũng phải đi rất lâu.

- Xem ra phải mua thuyền phi hành rồi.

Giang Thần nhìn đệ tử từ trên thuyền phi hành hạ xuống, từng người từng người ung dung thoải mái, vô cùng tiêu sái.

Những chiếc thuyền phi hành kia không lớn không nhỏ, so với Phá vân thuyền Giang Thần đã từng cưỡi, chỉ có thể nói là một chiếc thuyền nhỏ, chỉ có điều tốc độ lại gần như vậy.

- Ồ?

Đột nhiên Giang Thần bị một chiếc thuyền phi hành hấp dẫn, đó là một chiếc thuyền tinh mỹ, được bảo dưỡng rất tốt. Đệ tử từ boong tàu đi xuống đều là nữ nhân, mỗi người đều có da dẻ trắng nõn, khí chất rất xuất chúng.

- Đó là thuyền của Ngọc Nữ phong.

Mạnh Hạo thường xuyên đến mua đồ giúp Giang Thần, cho nên cũng có hiểu biết nhất định về chuyện trong nội môn.

- Ngọc Nữ phong?

- Đúng vậy, ở bên trong môn, tiếng tăm sàn sàn như Thiên Vương phong. Chủ nhân ngọn núi này chính là một vị kỳ nữ, tên là Lý Tiên Nhi. Trong môn phái có không ít nữ đệ tử ưu tú đi theo nàng.

Mạnh Hạo nói.

Lý Tiên Nhi?

Giang Thần có ấn tượng đối với cái tên này, là đệ tử đứng thứ ba trong Thiên tử bảng.

Đồng thời hắn còn chú ý tới một việc, những nữ đệ tử của Ngọc Nữ phong kia mỗi người đều kiêu ngạo như chim công xòe đuôi Không để ý tới ánh mắt hừng hực của các nam đệ tử, rất nhanh đã biến mất ở chỗ ngoặt trên đường phố.

- Hỏa vực có một Mỹ nhân bảng, Lý Tiên Nhi cũng có tên ở trên bảng.

Mạnh Hạo nói.

- Bảng cũng thật là nhiều nha. Mỹ nhân bảng cũng có, có mỹ nam bảng không?

Giang Thần cười nói.

Không nghĩ tới Mạnh Hạo lại nói với hắn:

- Quả thực là có, nhưng không phải là mỹ nam bảng, mà gọi là Công tử bảng. Yêu cầu lên bảng không chỉ có tướng mạo, quan trọng nhất chính là thân thế, sau đó là thực lực, phải cực cao mới có thể lên bảng được.

Nói xong, Mạnh Hạo như nhớ tới cái gì đó, sắc mặt do dự không quyết định, muốn nói cái gì thế nhưng lại không dám.

- Làm sao? Chẳng lẽ Ninh Hạo Thiên kia cũng ở trên bảng sao?

Giang Thần rất tùy ý nói.

Kết quả Mạnh Hạo như bị điểm huyệt, chỉ có điều rất nhanh hắn lại nói:

- Vốn Ninh Hạo Thiên có tên trên bảng, sau đó ngươi gia nhập Thiên Đạo môn, hắn đã không có tên ở trên bảng nữa.

- Ồ?

Mạnh Hạo nhắm mắt lại nói:

- Bởi vì tiếng tăm của ngươi dẫn đến chuyện hắn cướp Thần mạch của ngươi, chuyện này làm cho mọi người lần nữa quan tâm. Dưới tiếng chê trách, đương nhiên hắn không lên được Công tử bảng.

- Chuyện xảy ra khi nào?

Giang Thần hỏi.

- Một tháng trước a.

Bỗng nhiên Giang Thần như tỉnh ngộ, hắn nói:

- Chẳng trách lúc ta mới vừa vào Thiên Đạo môn, hắn lại như chó điên cắn càn như vậy. Hóa ra là vì chuyện này a.Lúc này, Giang Thần đã chú ý tới sắc mặt không tự nhiên của Mạnh Hạo, hắn đặt tay lên vai của đối phương rồi nói, nói:

- Ở trước mặt ta không cần phải bận tâm quá nhiều, ta cho phép nói chuyện về Thần mạch.

Mạnh Hạo thở phào một hơi, phát hiện ra mình đã nghĩ Giang Thần quá hẹp hòi. Chỉ có điều, cân nhắc đến chuyện phụ thân của Giang Thần còn bị nhốt ở trong Hắc Long uyên, hắn vẫn không dám nói lung tung.

Sau đó, hai người đi tới Thiên Phong thương hội có tiếng tăm rất lớn trong môn phái.

Môn quy của Thiên Đạo môn nghiêm ngặt, nhưng lại có rất ít hạn chế đối với đệ tử. Phân phối một ngọn núi để đệ tử làm loạn không nói, mà còn có thể mở thương hội ở trong môn phái, tiến hành giao dịch.

Đương nhiên, cũng không phải ai cũng có thể xây dựng thương hội, mà phải có đủ thực lực.

Phần lớn đệ tử muốn bán ra món đồ gì đều bày hàng quán ở vỉa hè để bán.

Ở bên trong Thiên Phong thương hội, phòng khách rất rộng rãi, nhưng không có bày ra những thứ trân phẩm, cũng có rất nhiều nữ tử xinh đẹp đứng ở các nơi.

Nhìn thấy có khách đi vào, các nàng sẽ chủ động tiến lên đón. Hỏi nhu cầu của khách, lại mang vào trong thương hội.

Chính bởi vì cách phục vụ như vậy, Thiên Phong thương hội mới có tiếng tăm như hiện tại.

Hơn nữa, nữ tử làm việc ở thương hội không phải có thể tùy tiện tìm được, đều là đệ tử ngoại môn. Bọn họ đang kiếm điểm cống hiến ở đây.

Chuyện này ở ngoại môn là một công việc rất béo bở, không có nhân mạch căn bản sẽ không xin vào được.

Trong hàng nữ đệ tử có một cô nương tên là Văn Mộng đứng ở góc, tâm sự nặng nề.

Nàng đang nghĩ tới đoạn thời gian trước đó, ở thành nhỏ của nàng, nàng là thiên kiêu chi nữ. Là sự kiêu ngạo của phụ thân mẫu thân, được thành chủ ký thác hy vọng, mọi người nhìn vào. Nàng cũng không để cho người ta thất vọng mà thuận lợi tiến vào Thiên Đạo môn.

Nhưng sau khi đi tới Thiên Đạo môn, nàng mới biết cái gì gọi là như gặp sư phụ.

Thiên tư mà nàng vẫn lấy làm kiêu ngạo ở trong Thiên Đạo môn này căn bản không đáng nhắc tới, thiên tài thành nhỏ ở trong môn phái lại trở thành người bình thường.

Sau khi Văn Mộng tiếp thu sự thực cũng bắt đầu cố gắng tu hành, tranh thủ sớm ngày trở thành đệ tử nội môn.

Nhưng mà, yêu cầu một trăm vạn điểm cống hiến thực sự quá là khủng bố, muốn đạt đến trong vòng hai năm, nhất định phải đi làm nhiệm vụ, hoặc là hoàn thành một loại thành tựu nào đó.

Có thể đi vào Thiên Phong thương hội là nhờ có nàng bằng hữu hỗ trợ.

Bằng hữu của nàng là một nữ cường nhân rất có chí khí, khi ở ngoại môn chưa từng có thời gian thư giãn. Nàng dùng thời gian hơn một năm đã trở thành đệ tử nội môn.

Sau đó ở bên trong nội môn lại kết bạn với một vị sư huynh, là quản sự của Thiên Phong thương hội.

Sau đó, Văn Mộng được bằng hữu giúp đỡ cho nên đã có được cơ hội này.Nàng cũng rất quý trọng, bởi vì chỉ cần hoàn thành một giao dịch ở Thiên Phong thương hội là sẽ được trích phần trăm, có thể so với đi ra bên ngoài làm mấy nhiệm vụ a.

Lúc vừa mới bắt đầu, Văn Mộng rất hưng phấn, thế nhưng nàng lập tức phát hiện ra hiện thực rất tàn khốc.

Phần trăm được trích quả thực rất nhiều, thế nhưng người mới nàng, hầu như rất khó nắm bắt được cơ hội.

Ánh mắt của nàng nhìn về phía các nữ tử bị người ta vây quanh, bên trong tất cả mọi người, chỉ có một mình nàng là ngồi.

Bởi vì nàng ta là người được trích nhiều phần trăm nhất trong tất cả các nữ đệ tử của Thiên Phong thương hội, tên là Lưu Lệ.

Văn Mộng rất ước ao bản lĩnh của nàng. Thế nhưng nàng không làm được chuyện chuyện trò vui vẻ cùng nam nhân xa lạ. Duy trì loại ám muội đặc thù kia. Ngẫm lại chính nàng cũng cảm thấy khó mà tin nổi.

- Lệ Lệ tỷ, có khách đến.

Có người nói.

- Là ngồi thuyền tới, hay là đi bộ tới?

Lưu Lệ hững hờ hỏi.

- Đi bộ tới.

Nhạ được đáp án này, Văn Mộng phát hiện ra Lưu Lệ lại nhìn sang mình, nàng không có một chút bất ngờ gì cả.

- Văn Mộng, ngươi đi chiêu đãi bọn họ đi.

- Được.

Trong lòng Văn Mộng thở dài một hơi, tức thì đi tới cửa lớn.

Người ngồi thuyền, hầu như đều là đệ tử nội môn có tiền có thế, có tỷ lệ rất lớn được trích một khoản phần trăm kếch xù.

Nếu như là đi bộ tới, đương nhiên không cần nhiều lời.

Rất nhanh Văn Mộng đã nhìn thấy khách mời mà mình phải tiếp đón, hai thanh niên tuổi tác xấp xỉ, một người trong đó là đệ tử nội môn, một người khác không phải. Ngay cả đệ tử ngoại môn cũng không phải.

- Sư huynh, ta có thể giúp gì được sư huynh đây?

Văn Mộng cố gắng làm cho nụ cười của mình trở nên tự nhiên.

- Ta muốn bán linh đan.

- Ồ.

Nghe thấy đáp án này, nụ cười của Văn Mộng có chút gượng ép.

Mỗi tháng đệ tử nội môn đều sẽ thu được một số linh đan nhất định, có đệ tử nội môn sẽ lựa chọn bán ra, để đổi lấy những vật khác.

Loại chuyện làm ăn này là thường thấy nhất, cũng là chuyện được trích phần trăm ít nhất.

Văn Mộng cũng có thể cảm giác được ánh mắt hài hước của những nữ đệ tử khác.

- Sư huynh, xin mời đi theo ta.

Bất kể ra sao, đối phương là đệ tử nội môn, Văn Mộng cũng không dám đắc tội với đối phương.

Nàng dẫn hai người đến một gian phòng nhỏ, rót trà cho bọn họ.

Nàng đột nhiên phát hiện ra tên đệ tử nội môn kia đang có chút hứng thú nhìn nàng, nàng sờ sờ mặt của chính mình, không hiểu ra sao.

- Sư huynh, ta nên gọi sư huynh thế nào đây?

Bỗng nhiên, Văn Mộng phát hiện ra mình đã sơ sót, không ngờ đến lúc này mà nàng còn không biết tên đối phương.

Có lẽ là bị người nhìn ra nàng là người nghiệp dư, cho nên vị đệ tử nội môn này mới nở nụ cười rất hiểu ý.

- Ta tên là Giang Thần, tiểu cô nương chớ sốt sắng, ta sẽ không ăn ngươi nha.

Chương 74: Tiêu Tiêu

Giang Thần cảm thấy một thiếu nữ ngại ngùng chạy tới nói chuyện làm ăn rất là thú vị, cho nên lúc này mới cười nói với nàng.

Chỉ có điều, bởi vậy cũng để lại ấn tượng ngả ngớn cho Văn Mộng.

- Sư huynh, đã mang linh đan tới chưa?

Văn Mộng nói.

- Ừm.

Tay phải của Giang Thần vung lên, nạp giới trên ngón trỏ tức thì lập lòe một hồi, ba cái hộp gỗ thật dài đột nhiên xuất hiện.

- Nạp giới?

Văn Mộng cả kinh, đây chính là biểu tượng thân phận so với thuyền phi hành còn cao quý hơn.

Trong giây lát, Văn Mộng đã hối hận về phản ứng của mình, nếu như nhiệt tình đáp lại chuyện cười vừa nãy thì sẽ tốt biết bao.

- Sư huynh, có thể giới thiệu về những linh đan này một chút hay không?

Văn Mộng nói.

Giang Thần gật gù, Mạnh Hạo mở ba cái hộp gỗ ra, trong mỗi cái hộp gỗ có chừng trăm viên linh đan, màu sắc và to nhỏ không đồng đều, hiển nhiên là ba loại linh đan không giống nhau.

- Đây là Hóa nguyên đan...

Giang Thần lập tức giới thiệu đặc tính của ba loại linh đan, nói:

- Ngươi nói những chuyện này cho cấp trên ngươi nghe, lại gọi Linh đan sư đến.

- Được.

Văn Mộng không phải là Linh đan sư nhưng cũng có thể nghe ra ba loại linh đan này không đơn giản cho nên lập tức rời khỏi nơi này.

- Không nghĩ tới Thiên Đạo môn còn có nữ tử khả ái như vậy.

Mạnh Hạo cười nói.

Không bao lâu sau, Văn Mộng và một tên quản sự đã trở về, lại mang Giang Thần và Mạnh Hạo tới phòng càng lớn hơn nữa.

- Sư huynh chờ một chút, chúng ta đã sai người đi mời trưởng lão.

Văn Mộng nói.

- Thương hội của các ngươi không có Linh đan sư của mình sao?

Giang Thần hiếu kỳ nói.

- Có thì có, chỉ có điều những loại linh đan này ta chưa từng nghe nói, không thể nào nghiệm chứng được. Cho nên phải cần trưởng lão có kinh nghiệm phong phú mới có thể phán đoán được giá trị của nó.

Tên quản sự kia nói.

Giang Thần nghĩ thầm nếu như vậy, ban đầu nên trực tiếp đi tìm môn phái xây dựng thương hội, có lẽ đã bớt đi được không ít chuyện so với hiện tại.

- Quý khách, đây là Vân La trà tốt nhất của chúng ta.

Quản sự nhìn ra suy nghĩ trong lòng hắn, cho nên nhiệt tình rót một chén trà cho hắn.

- Vân La trà?

Mạnh Hạo kinh ngạc thốt lên một tiếng, trà này hắn đã nghe nói qua, lá trà này có giá trên trời, mấy vạn mới có thể mua được một chút.

Chỉ có điều, nó là thánh phẩm bên trong trà, khẽ nhấp một cái, trong miệng đã cảm thấy tràn ngập mùi thơm, đối với cảnh giới của bản thân cũng có rất nhiều chỗ tốt.

Giang Thần tiếp nhận trà từ tay quản sự, cũng rót một chén cho Mạnh Hạo, sau đó hắn lại ngồi xuống.

Hành động này khiến cho trong lòng Mạnh Hạo ấm áp, trong mắt người ngoài, hắn chỉ là tùy tùng của Giang Thần, hắn cũng không có một lời oán hận. Thế nhưng hành động nho nhỏ này đã khiến cho hắn cảm động.

Không bao lâu, từ bên ngoài phòng truyền đến tiếng bước chân.

- Có lẽ trưởng lão đã đến rồi.

Quản sự kích động chạy đi mở cửa, thế nhưng nụ cười trên mặt hắn lập tức cứng đờ. Người đứng ở ngoài cửa là một người thiếu nữ có khuôn mặt xinh đẹp, đương nhiên sẽ không phải là trưởng lão của Thiên Đạo môn.

- Sư phụ ta đang trên đường tới, ta tới xem trước một chút.

Thiếu nữ này không thèm để ý tới phản ứng của quản sự mà trực tiếp đi vào, đôi mắt hạnh đánh giá chung quanh. Khi nhìn thấy Giang Thần và Mạnh Hạo, trên mặt hiện lên vẻ nghi hoặc.

- Đại sư đâu rồi?

Sau khi xác định trong phòng không có người mà mình muốn tìm, thiếu nữ hỏi quản sự một câu.

Quản sự cảm thấy đầu óc mơ hồ, lông mày nhíu lại, có chút không xác định nói:- Tiêu Tiêu tiểu thư, ngươi đang nói tới chủ nhân của linh đan sao?

- Đúng vậy, không phải nói có người lấy ra ba loại linh đan từ trước tới nay chưa từng gặp qua hay sao?

Thì ra, thiếu nữ này cho rằng người lấy ra ba loại linh đan này nhất định sẽ giống như sư phụ nàng, hơn năm mươi tuổi, tóc trắng xoá mới đúng.

- Là vị khách nhân này.

Quản sự vô cùng kiêng kỵ đối với thiếu nữ này, cho nên cũng không dám đắc tội với nàng.

Theo tay của quản sự chỉ, ánh mắt của thiếu nữ tên là Tiêu Tiêu rơi vào trên người Giang Thần.

Chợt, trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng hiện lên vẻ nghi hoặc.

- Những linh đan kia là ngươi luyện chế?

Nàng nhìn Giang Thần rồi hỏi.

- Đúng vậy.

Tiêu Tiêu sửng sốt một chút, giữa hai hàng lông mày hiện lên vẻ giận dữ. Thế nhưng cũng không phát tác với Giang Thần.

- Các ngươi cứ như vậy mà tùy tiện gọi sư phụ ta tới hay sao?

Quản sự nghe thấy linh đan là do Giang Thần luyện chế, hắn cũng sợ hết hồn. Bởi vì không có nguyên nhân gì khác, tuổi của Giang Thần còn rất trẻ, đâu có năng lực luyện chế linh đan như vậy cơ chứ?

Hắn chỉ nghe được miêu tả của Văn Mộng đối với linh đan cho nên mới cho rằng ba loại linh đan này không đơn giản, hắn cũng không có nghi ngờ độ thật giả trong chuyện này.

- Ngươi chưa từng hỏi linh đan xuất phát từ tay ai sao?

Quản sự quát hỏi.

Thân thể Văn Mộng run lẩy bẩy, cúi đầu không dám nói lời nào.

- Xem ra trà này chúng ta sắp không uống được rồi.

Giang Thần nhìn một màn xảy ra trước mắt, bất đắc dĩ lắc đầu, thả chén trà xuống.

- Ngươi nói vậy là có ý gì? Sư phụ ngươi còn chưa tới, cho nên vẫn chưa tới thời điểm kết luận nha.

Mạnh Hạo bất mãn đứng dậy, biểu thị sự kháng nghị của mình.

Tiêu Tiêu đánh giá hắn từ trên xuống dưới một chút, lại khinh bỉ nói:

- Ngươi thì tính là thứ gì chứ? Không phải là đệ tử Thiên Đạo môn, có tư cách nói chuyện này với ta sao?

- Vậy ngươi là ai? Không phải cảnh giới cũng như ta hay sao?
Mạnh Hạo đỏ mặt, hắn đã mất đi sự kiên nhẫn đối với nữ tử không rõ lai lịch này.

- Cảnh giới? Ngươi hãy nghe cho kỹ đây. Ta là thiên tài linh đan, sư phụ ta là Dược trưởng lão của Thiên Đạo môn, cảnh giới không cao, thế nhưng cũng đã là đệ tử nội môn.

Tiêu Tiêu không hề tức giận, trái lại còn rất đắc ý nói ra thân phận của mình.

- Dược trưởng lão?

Mạnh Hạo giật nảy mình, người này cũng là Thái Thượng trưởng lão của Thiên Đạo môn, phụ trách linh đan trong môn phái, có quyền uy vô thượng. Thân là đồ đệ của hắn, khó trách tên quản sự kia lại kiêng kỵ như vậy.

- Hiện giờ đã biết sợ rồi sao? Thừa dịp sư phụ ta chưa tới, mau rời khỏi đây đi.

Tiêu Tiêu cười lạnh nói.

- Nói cho cùng, ngươi không tin linh đan của ta, nếu như ngươi nói mình là đồ đệ của Dược trưởng lão, như vậy có lẽ cũng có chút ánh mắt chứ nhỉ.

Giang Thần vẫn im lặng không lên tiếng mở miệng, mở miệng nói ra một câu khiến cho Tiêu Tiêu tỉnh táo lại.

Ánh mắt của nàng rơi vào trong hộp gỗ ở trên bàn, mang theo vẻ khinh thường, tay mở hộp gỗ ra, một mùi thuốc phả vào mặt.

- Một ít tên lừa đảo cũng có hương liệu đặc thù, lừa gạt những người không có kiến thức kia a.

Tiêu Tiêu bĩu môi, lấy một viên linh đan lên, lại đặt ở trước mắt nhìn kỹ, lại đặt ở chóp mũi ngửi một cái.

Chợt, nàng cũng mặc kệ Giang Thần có đồng ý hay không mà bẹo một ít rồi để vào trong miệng.

Rất nhanh, nàng lại phun những thứ trong miệng kia ra, sau đó nhìn về phía Giang Thần, hỏi:

- Linh đan loại khôi phục?

- Không sai, cái này gọi là Hoàn linh đan.

Giang Thần có chút khen ngợi nhìn nàng một cái rồi nói.

- Một viên có thể khôi phục được mấy phần? Bao lâu mới có hiệu quả?

Tiêu Tiêu lại nói.

Cái gọi là mấy phần là chỉ một thành mấy phần lực lượng của bản thân.

Linh đan loại khôi phục có lợi hại đến đâu thì cũng không thể một viên làm cho người ta sinh long hoạt hổ, cần phải nhét một lượng lớn linh đan vào trong miệng mới được.

Vì lẽ đó, tiêu chuẩn để phán đoán loại linh đan này chính là một viên có thể khôi phục được bao nhiêu.

Linh đan khôi phục phổ thông là một thành mấy phần trăm.

Hơi hơi khá một chút thì sẽ vượt qua mức này, đạt đến hơn 10%.

Nếu như có thể đạt đến 20%, như vậy chỉ có thần phẩm thì mới có thể làm được.

Đương nhiên, tiêu chuẩn này là căn cứ vào Tụ nguyên cảnh trung kỳ nhập môn mà định ra. Dù sao người không cùng cảnh giới, lượng chứa đựng lực lượng của bản thân sẽ không giống nhau.

- Từ 40% đến 50%.

Giang Thần nói.

- Cái gì?

Tiêu Tiêu nhíu mày, hoài nghi có phải mình đã nghe nhầm rồi hay không.

- Từ 40% đến 50%.

Giang Thần lặp lại một lần nữa.

Lần này Tiêu Tiêu đã nghe rõ ràng, nhìn Giang Thần mấy giây, nàng hỏi:

- Ý của ngươi là, linh đan khôi phục mà ngươi luyện chế ra có thể khôi phục được từ 40% đến 50% hay sao?

- Đúng vậy.

Giang Thần gật gù.

- Ha ha ha ha!

Tiêu Tiêu ôm bụng cười to, nước mắt chảy ra.

Chương 75: Bốn Mươi Lăm Phần Trăm

Tiêu Tiêu cười to, cũng không ra vẻ một chút nào, là xuất phát từ nội tâm của nàng.

Cũng hết cách a, cái nghề Linh đan sư này, thường thường sẽ có không ít người gây ra các loại chuyện cười. Chuyện này đối với Linh đan sư mà nói, cũng không cảm thấy bao nhiêu kinh ngạc.

Nhưng lời mà Giang Thần mới vừa nói, dù cho là người thường cũng đã cảm thấy buồn cười chứ đừng nói tới Tiêu Tiêu.

- Ngươi có biết không, nếu như chiếu theo lời ngươi nói, ngươi đã là Linh đan đại sư hàng đầu của Hỏa vực rồi a!

Sau khi Tiêu Tiêu cười xong, lại hỏi hắn:

- Đại sư, năm nay ngươi bao nhiêu tuổi a?

- Có lúc, tầm mắt quyết định thành tựu cao thấp của một người.

Giang Thần đàng hoàng trịnh trọng nói.

Nụ cười trên mặt của Tiêu Tiêu dần dần thu lại, cũng không phải là nàng nghe lọt tai lời nói này của Giang Thần, mà là bị nói cho có chút tức giận.

- Ngươi, không thấy quan tài không đổ lệ. Chờ sư phụ ta đến đây sẽ lật tẩy lời nói dối của ngươi, tới khi đó để ta xem ngươi làm thế nào!

Tiêu Tiêu quát lạnh.

Vào lúc này, người cảm thấy khó xử nhất chính là quản sự thương hội.

Nếu như Giang Thần là một tên lừa đảo, hắn làm phiền Dược trưởng lão tự mình đến đây một chuyến, như vậy cũng đủ làm cho hắn bị nghiêm phạt rồi.

Nhưng mà, biểu hiện hờ hững tự nhiên của Giang Thần lại khiến cho hắn không quyết định được.

Hơn nữa vừa nãy nghe Tiêu Tiêu nói, nàng chỉ hoài nghi hiệu quả của linh đan cũng đã nói rõ đây là linh đan thật.

- Chỉ cần vừa nãy ngươi hỏi thêm một câu, linh đan xuất phát từ tay đại sư nào thì sẽ không giống như bây giờ a.

Quản sự đi tới bên người nữ tử Văn Mộng kia, ngữ khí rất vô tình nói ra một câu.

Văn Mộng rất bất an, nghĩ lại. Sở dĩ nàng xuất hiện sai sót như vậy là nhìn thấy nạp giới trên tay Giang Thần, bởi vì quá mức kích động cho nên mới như vậy.

- Quả nhiên, ta không thích hợp làm chuyện như vậy.

Văn Mộng nghĩ thầm.

- Chuyện này cũng không trách được nàng.

Quản sự nói rất nhỏ, chỉ có điều Giang Thần có thần thức, cho nên vì lẽ đó hắn đã nghe được, nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu của Văn Mộng, hắn nói:

- Các ngươi không cần xoắn xuýt, kết quả sẽ làm cho các ngươi vừa ý.

Quản sự và Văn Mộng sững sờ, nhìn nhau, không nói gì.

- Ngươi còn mạnh miệng lắm. Đúng là những linh đan này của ngươi là thật không giả, thế nhưng nhất định sẽ không như ngươi tuyên truyền.

Tiêu Tiêu rất không vui nói.

- Thật sao?

Giang Thần cũng không giải thích thêm, tư duy của nữ nhân này hạn chế bởi nhận thức của nàng. Không chịu tiếp thu cái mới, bằng vào lời hắn nói sẽ không thay đổi được nhận thức của nàng.

Lúc này, từ ngoài cửa vang lên tiếng bước chân không nhanh không chậm.

Quản sự mở cửa ra, lập tức cung kính kêu lên:

- Dược trưởng lão!

Vị Dược trưởng lão Thiên Đạo môn này râu tóc bạc trắng, trên người mặc áo bào trắng không nhiễm lấy một hạt bụi, sắc mặt hồng hào, hai mắt cũng không vẩn đục như những lão nhân khác.

- Sư phụ.

Tiêu Tiêu ngọt ngào kêu lên một tiếng.

- Tiêu Tiêu à? Sao con không chờ sư phụ, lại tự mình chạy tới trước như vậy chứ?

Dược trưởng lão mở miệng nói, thanh âm sang sảng.

- Còn không phải sư phụ đi quá chậm hay sao? Con nghe nói có linh đan mới cho nên mới muốn tới trước xem một chút.

Tiêu Tiêu nói xong liếc mắt nhìn Giang Thần, ngữ khí lại trở nên kỳ quái, nói:

- Chỉ có điều, chuyến này sư phụ tới tay không mà về rồi, ba loại linh đan này đều xuất phát từ tay hắn.Nàng không nói quá nhiều, chỉ nói linh đan là do Giang Thần luyện chế.

Dược trưởng lão vừa nhìn thấy tuổi tác của Giang Thần thì đã hiểu rõ đồ đệ của mình có ý gì.

- Trẻ tuổi như vậy mà đã có thể luyện chế ra linh đan, cũng rất hiếm có nha, cũng không tính là yếu kém.

Chỉ có điều, Dược trưởng lão nở nụ cười với Giang Thần, trong mắt toát ra vẻ khen ngợi.

- Sư phụ!

Tiêu Tiêu dậm chân, rất không vui nói:

- Hắn còn nói linh đan loại khôi phục của mình có thể khôi phục được từ 40% đến 50%, người nói xem có buồn cười hay không?

Nghe vậy, Dược trưởng lão rất là bất ngờ, ánh mắt nhìn về phía Giang Thần có thêm mấy phần kỳ dị.

- Vậy con đã kiểm nghiệm qua chưa?

Dược trưởng lão hỏi.

- Chuyện này còn cần phải kiểm nghiệm nữa sao? Sư phụ luyện chế ra linh đan loại khôi phục cũng chỉ tình cờ đạt đến 20% mà thôi. Mà hắn bao nhiêu tuổi chứ? 40% đến 50%? Khoác lác thổi da bò mà thôi!

Tiêu Tiêu rất khinh thường nói.

Quả thực, ở trong mắt của Dược trưởng lão, hắn cũng cảm thấy không có khả năng lắm, chỉ có điều hắn còn thận trọng hơn nàng rất nhiều. Hắn không chút biến sắc đi tới trước bàn, nhìn Hoàn linh đan đã bị mở ra.

- Mùi thuốc rất thuần khiết, vị đệ tử này, có thể giới thiệu một chút về linh đan này hay không?

Dược trưởng lão nói.

- Sư phụ, nhất định là dùng hương liệu, con thấy nó chính là linh đan loại khôi phục phổ thông, lấy ra để đánh lừa mọi người mà thôi.

Tiêu Tiêu nói.

Dược trưởng lão không để ý tới nàng, chỉ lặng lẽ nhìn về phía Giang Thần.

Giang Thần đứng dậy, vị lão giả trước mắt này mới xứng nhận được xưng hô Linh đan đại sư.

- Cái này gọi là Hoàn linh đan, nhị phẩm, mỗi một viên đều ở giữa cực phẩm và chân phẩm.

Giang Thần nói.

- Hoàn linh đan? Chưa từng nghe nói, sử dụng những dược liệu gì vậy?Dược trưởng lão lại nói.

Giang Thần suy nghĩ một chút, nói ra mấy vị dược liệu chủ yếu.

Không nghĩ tới Dược trưởng lão còn chưa nói gì thì Tiêu Tiêu như nắm được nhược điểm gì đó, nàng không thể chờ đợi được nữa mà nhảy ra, rất đắc ý nói:

- Đã lòi đuôi rồi nha, trong các dược liệu mà ngươi mới vừa nói có Ngọc kinh dịch và Hỏa long thảo, hai loại dược liệu này tương khắc, tuyệt đối không thể đặt vào cùng một chỗ!

Nghe thấy Tiêu Tiêu nói như vậy, quản sự và Vân Mộng hoàn toàn biến sắc.

Mạnh Hạo cũng rất lo lắng nhìn về phía Giang Thần.

- Trưởng lão, ngươi cảm thấy thế nào?

Giang Thần không có đáp lại, trái lại còn hỏi Dược trưởng lão một câu.

Dược trưởng lão cau mày, trầm ngâm một lúc, nói:

- Ở bên trong dược liệu, có Long tâm hoa có thể trung hoà hai loại dược liệu có tính tương khắc.

Giang Thần nở nụ cười, đây chính là sự khác nhau giữa chuyên nghiệp và nghiệp vụ.

- Sư phụ, sao con lại không biết chứ?

Tiêu Tiêu rất lúng túng, cũng rất không cam tâm.

- Để dược liệu tương khắc vào là hành động rất mạo hiểm, nhất định phải là Linh đan sư đạt đến ngũ phẩm thì mới có thể thử nghiệm được.

Cho dù là giải thích với đồ đệ, thế nhưng ánh mắt của Dược trưởng lão lại nhìn chằm chằm vào Giang Thần.

- Linh đan sư ngũ phẩm? Hắn sao?

Tiêu Tiêu không thể nào tiếp thu được sự thực này. Ở trong Thiên Đạo môn, nàng mới là thiên tài linh đan ưu tú nhất, đây cũng chính là sự kiêu ngạo của nàng.

Lúc này, sắc mặt của Dược trưởng lão đã rất là nghiêm túc, hắn nắm một viên Hoàn linh đan lên, để vào trong ống tay áo.

Một con cáo trắng thò đầu ra, lập tức nuốt Hoàn linh đan vào trong bụng.

- Dược linh?

Lần này đến phiên Giang Thần giật mình.

Dược linh, chính là linh thú giúp Linh đan sư thử đan, loại linh thú này đều có một đặc điểm, đó chính là bách độc bất xâm, nhất định phải lấy linh vật để nuôi dưỡng.

Linh đan sư có thể căn cứ vào dược linh mà phân biệt linh đan, nếu không, tự bản thân mình dùng thì sớm muộn gì Linh đan sư cũng sẽ giết chết mình.

Nhìn thấy sư phụ điều động dược linh, Tiêu Tiêu lập tức sốt sắng lên đến.

Hai mắt Dược trưởng lão khép hờ, tay đặt ở trên đầu của con cáo trắng.

Sau khi ăn Hoàn linh đan, con cáo trắng phát ra tiếng kêu thỏa mãn, liều mạng muốn nhảy lên trên bàn ăn nhiều linh đan hơn nữa.

- Trời ạ! Bốn mươi lăm phần trăm!

Dược trưởng lão mở hai mắt ra, bên trong tràn ngập vẻ chấn động, sắc mặt đặc biệt kích động.

- Cái gì?

Tiêu Tiêu biến sắc, thân thể không tự chủ được lui về phía sau.

Văn Mộng bỗng nhiên ngẩng đầu, kinh hỉ đột nhiên xuất hiện làm cho trái tim của nàng lập tức nhảy dựng lên.

Tim của quản sự cũng nhẹ nhàng hạ xuống.

Từ đầu đến cuối, Giang Thần vẫn trấn định ngồi ở chỗ đó như cũ, nụ cười vẫn ở khóe miệng. Đối với kết quả này hắn cũng không cảm thấy quá kinh ngạc.

- Có lúc, tầm mắt quyết định thành tựu của một người.

Bên tai của Tiêu Tiêu vang vọng câu nói vừa rồi của Giang Thần, nàng chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, chân như đang đạp lên trên bông vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau