THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Thái Thượng Trưởng Lão

Người tiến vào là một vị lão giả thân hình cao lớn, mặc áo bào xám, nhìn qua rất giống nhiều ngày không giặt, trên ống quần có không ít vết cáu bẩn.

Lại nhìn khuôn mặt của hắn, chòm râu không trải được chải chuốt, vẻ mặt vội vàng và tròng mắt tràn ngập tơ máu, nhìn qua rất không bình thường.

Hắn đi tới cuối Quỷ kiến sầu, ở nơi đó ngoại trừ vách núi và vách núi ra không còn vật gì khác.

Nhưng mà, Giang Thần phát hiện ra đối phương lăng không mà đi, bay đến trước vách đá đối diện, cầm trên tay một đồ vật rất giống với la bàn.

Giang Thần nhận ra đó là cái gì, kiếp trước hắn cũng có một cái như vậy.

Trận bàn!

Là đạo cụ quan trọng không thể thiếu đối với việc bày trận và phá trận.

Trước đó Giang Thần bày ra phi kiếm trận cũng không cần dụng vật này, bởi vì phạm vi trận pháp chỉ có điều hai mươi thước, cũng chỉ có bốn phía của trận kỳ mà thôi.

Nhưng mà, nếu như trận pháp muốn bao trùm một thành trì hoàn chỉnh, chỉ dựa vào trí tuệ sẽ rất dễ dàng phạm phải sai lầm.

Một trận pháp phạm vi đạt đến ngàn mét, ít nhất cũng cần mấy trăm cái Ngũ hành trận kỳ, không chỉ chú trọng vị trí đặt mà phương pháp cũng không giống nhau.

Tầm quan trọng của trận bàn cũng rất là rõ ràng.

Thiên Đạo môn thân là một trong thập đại tông môn, tự nhiên sẽ có đại trận hộ sơn, mà đây tuyệt đối sẽ là một công trình khổng lồ.

Giang Thần nhìn đến phát chán, nhìn lão giả kia cầm trận bàn trong tay, miệng không ngừng nói cái gì đó.

Rất nhanh, trên vách đá phát ra tia sáng chói mắt, vô số văn tự và đồ án đều hiện ra, tạo thành một hình tròn ở giữa trống không.

- Thiên can địa chi sao?

Một đại trận, không chỉ có uy lực kinh người, diện tích rộng lớn mà còn có thời gian duy trì, ngắn nhất cũng có mấy chục năm.

Sau một quãng thời gian, sẽ rất dễ xảy ra các loại vấn đề, cần phải có người tới giữ gìn, tu bổ.

Thứ bây giờ Giang Thần nhìn thấy, cũng chính là những văn tự và đồ án này là hạt nhân bố trí trận pháp, cùng với suy nghĩ, để cho hậu nhân thuận tiện đọc hiểu, hơn nữa cũng có thể cải thiện hoặc là tăng cường trận pháp.

Chọn dùng thập thiên và thập nhị chi để ghi chép, đây là một phương pháp rất bình thường.

Nhìn không được bao lâu, Giang Thần đã phát hiện ra vấn đề, chỉ có điều vị lão giả kia đã hết đường xoay xở, vẻ mặt càng ngày càng trở nên lo lắng.

Hắn tên là Mạc Húc, Thái Thượng trưởng lão của Thiên Đạo môn, bởi vì khá có tâm đắc đối với trận pháp cho nên mới phụ trách đại trận hộ sơn của Thiên Đạo môn.

Đây là trách nhiệm trọng đại, đại trận hộ sơn, trực tiếp liên quan đến sự tồn vong của Thiên Đạo môn.

Trong khoảng thời gian này, Mạc Húc phát hiện ra đại trận hộ sơn xảy ra vấn đề, giống như bệnh nhân vậy, uy lực trận pháp đang không ngừng xói mòn từng chút một.

Mạc Húc không dám thất lễ, bắt đầu kiểm tra.

Không kiểm tra thì còn tốt, một khi kiểm tra lập tức giật mình.

Tình huống của đại trận hộ sơn so với trong tưởng tượng còn nghiêm trọng hơn nhiều, trận pháp đã ở bên bờ vực tan vỡ.

Hắn kiểm tra chung quanh, nhưng lại rơi vào tuyệt vọng càng sâu hơn.

- Khi tiền nhân bố trí đại trận hộ sơn đã có chỗ thiếu sót, tích lũy đến hôm nay mới bạo phát, không ngờ lại rơi vào trên đầu ta!

Mạc Húc rất lo lắng, mặc kệ nguyên nhân là gì, đại trận hộ sơn xảy ra vấn đề khi hắn nhận trọng trách, như vậy phiền phức của hắn đã trở nên rất lớn.

- Nhưng mà, có thể có biện pháp gì được chứ?

Mạc Húc nhìn tình hình trận pháp ở trong Quỷ kiến sầu, trong lòng đã chìm xuống đến đáy cốc, cảm thấy rất là vô lực.

- Ta nói tiền bối này, ngươi lo lắng làm gì? Nam ngọ, đông sửu sai lệch, đinh và giáp sai vị trí, nhanh phục hồi như cũ là được.

Lúc này, một thanh âm truyền vào bên tai Mạc Húc, lúc này hắn mới nhớ ra, dường như lúc vào hắn có đi qua bên cạnh một tên đệ tử.

- Nói rất nhẹ, thế nhưng đã là bệnh đến giai đoạn cuối rồi. Chỉ cần một chút lộn xộn sẽ làm nó tan vỡ.

Mạc Húc trả lời theo bản năng.

Chợt, hắn có chút khó mà tin nổi quay đầu, quả nhiên hắn đã phát hiện ra Giang Thần trẻ tuổi như trong tưởng tượng của hắn, vẻ mặt hắn trở nên rất là đặc sắc.

- Bệnh đã đến giai đoạn cuối? Được thôi, ta cũng đang nhàn rỗi, để ta đến dạy ngươi, ngươi cứ làm theo ta nói, bảo đảm thành công.

Giang Thần như không chú ý tới vẻ mặt của hắn, lại nói:
- Ngươi động vào đông sửu, chuyển xuống dưới một chút.

Mạc Húc do dự trong chốc lát, lấy ngựa chết làm ngựa sống, chiếu theo lời Giang Thần nói mà làm.

Lúc vừa bắt đầu, Mạc Húc kinh hồn bạt vía, chỉ lo xảy ra vấn đề, nhưng dần dần, hắn đã đuổi kịp dòng suy nghĩ của Giang Thần. Tìm thấy chỗ then chốt, hắn kinh hãi, như gặp phải người trời.

Cuối cùng, trong lòng Mạc Húc tràn ngập chờ mong lui về phía sau, tiếp theo đã nhìn thấy Thiên can địa chi vận chuyển cực kỳ trôi chảy.

- Tiểu hữu!

Mạc Húc chạy đến trước người Giang Thần, vẻ mặt hưng phấn, lúc hắn đang muốn nói gì đó thì trận đồ trên vách đá lại xuất hiện sai lệch.

- Cái này? Trị ngọn không trị gốc? Vì sao lại như vậy?

Mạc Húc không hiểu tại sao.

- Nơi này chỉ là một phần của đại trận, toàn bộ đại trận đang thác loạn, đương nhiên nó không thể chỉ lo cho thân mình được.

Giang Thần nói.

Vừa nghe qua lời này, Mạc Húc hưng phấn tới mức khua tay múa chân. Hắn có thể xác định trình độ trận pháp của Giang Thần cực cao.

Chỉ là, điều làm cho hắn nghi hoặc chính là tại sao Giang Thần trẻ tuổi như vậy đã có thể tinh thông trận pháp như thế.

Các loại nghi vấn khiến cho hắn cau mày. Hắn chăm chú quan sát Giang Thần, nói:

- Ngươi là đệ tử ngoại môn? Tại sao lại bị diện bích ở chỗ này?

- Phạm tội, bị ném tới đây.

Giang Thần nói.

- Phạm vào chuyện gì?

Giang Thần liếc mắt nhìn hắn, lại nói chuyện ở Huyền Cơ điện ra.

- Chỉ có như vậy? Mà ngươi lại bị mang tới Quỷ kiến sầu diện bích?

Mạc Húc không am hiểu đạo lí đối nhân xử thế, thế nhưng hắn cũng có thể nghe ra điểm không giống bình thường, cảm thấy Giang Thần đã đắc tội với ai đó.

- Không ngờ Hình pháp đường công chính nghiêm minh lại có thể phán quyết như vậy.

- Ngươi có thể không chấp nhận xử phạt, đưa ra yêu cầu thẩm tra công bằng cơ mà.
Mạc Húc có chút khó hiểu nói.

Thẩm tra công bằng, là một quy định của Hình pháp đường.

<!--[if!supportLineBreakNewLine]-->

<!--[endif]-->

Đệ tử không phục, cho rằng mình có oan khuất có thể đưa ra thẩm tra công bằng, tự kiểm chứng thuần khiết.

- Ta không có chỗ dựa, coi như thắng thì có thể thế nào được chứ? Sau đó đúng sai không phải vẫn để người khác tùy ý nói hay sao?

- Ta giúp ngươi.

Nghe thấy hắn nói như vậy, Mạc Húc không chút suy nghĩ nói một câu.

- Tiền bối, địa vị của ngươi trong môn phái ra sao?

Vẻ mặt Giang Thần lại có chút hoài nghi nhìn hắn.

Mạc Húc tức giận đến nỗi ria mép dựng đứng, hắn si mê trận pháp, sự vụ lớn nhỏ trong Thiên Đạo môn hắn hoàn toàn không biết, nhưng hắn biết tầm quan trọng của mình đối với môn phái.

Không nói đâu xa, hắn là Thái Thượng trưởng lão, chỉ riêng tầng thân phận này đã đủ rồi.

- Ngươi cứ làm đi, nếu như ngươi thắng, Hình pháp đường sẽ nhằm vào ngươi, ta sẽ hủy Hình pháp đường kia đi!

- Thật sao?

- Đúng vậy!

- Vậy ta đi ra ngoài nha?

Giang Thần chỉ chỉ vào lối vào Quỷ kiến sầu, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Mạc Húc.

- Đi thôi đi thôi, ta lại cân nhắc lời ngươi vừa mới nói.

Quỷ kiến sầu không có người trông coi, mỗi địa điểm diện bích đều như vậy.

Quy định xử phạt đệ tử tự ý rời khỏi diện bích nơi, xử phạt sẽ vô cùng nghiêm trọng.

Giang Thần dám to gan rời khỏi cũng là bởi vì hắn có dự định của chính mình, Mạc trưởng lão kia nói chuyện bừa bãi, bằng vào lời của đối phương, hắn không thể tin tưởng được.

Thế nhưng đối phương tay cầm trận bàn, tu bổ đại trận hộ sơn của Thiên Đạo môn, chắc chắn sẽ không phải là trưởng lão phổ thông.

Vì vậy, Giang Thần nghênh ngang trở lại chỗ ở của mình.

Một đường tiến lên, đệ tử gặp phải hắn đều dùng ánh mắt quái đản nhìn hắn.

Đẩy cửa phòng ra, Giang Thần đã ngửi thấy được một mùi thuốc gay mũi, hắn biến sắc, lúc này lại đụng phải một nha hoàn xinh đẹp.

- Ngươi là ai? Sao lại ở chỗ của ta?

- Ta là nha hoàn thiếp thân của quận chúa, tới chăm sóc Mạnh Hạo.

- Mạnh Hạo? Mạnh Hạo làm sao?

Nha hoàn không đành lòng nói, dẫn hắn tới bên giường.

Sắc mặt của Giang Thần trở nên rất khó coi, thương thế của Mạnh Hạo rất nghiêm trọng, xương toàn thân bị cắt đứt quá nửa, mất một lượng lớn máu. Hai mắt, mũi tím bầm, hôn mê bất tỉnh nằm ở trên giường.

- Đã xảy ra chuyện gì?

- Cùng ngày ngươi đi Quỷ kiến sầu, Trịnh Bình dẫn người tới nơi này, nói Mạnh Hạo trộm đồ vật của hắn, sau đó xông vào tìm thấy đồ vật bị trộm, cho nên mới đánh Mạnh Hạo thành như vậy.

- Đây rõ ràng là trả thù, môn phái mặc kệ sao?

- Mạnh Hạo không phải là đệ tử Thiên Đạo môn.

Đúng vậy, thân phận của Mạnh Hạo chỉ là tùy tùng của Giang Thần, nếu như không phải Văn Tâm có lòng tốt thì hắn đã sớm chết ở chỗ này rồi.

Chương 67: Thẩm Phán

Là Giang Thần mang Mạnh Hạo tới Thiên Đạo môn, đồng ý cho hắn một tương lai tốt đẹp, kết quả lại trở thành như bây giờ, trong lòng hắn tràn ngập hổ thẹn và phẫn nộ.

Lúc này, từ ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân gấp gáp.

- Giang Thần, ngươi thật lớn mật, dám tự ý rời khỏi Quỷ kiến sầu.

Đám người Lưu Tùng nghe tiếng mà đến võ trang đầy đủ, khí thế hùng hổ, ở phía sau bọn họ có một đám đệ tử đi theo xem trò vui.

Giang Thần đi ra, vẻ mặt không hề có chút cảm xúc, lạnh lùng nói:

- Ta đi ra là bởi vì không phục phán quyết của Hình pháp đường, xin thẩm phán một cách công bằng.

Lời này khiến cho Lưu Tùng chuẩn bị động thủ ngừng lại, vẻ mặt rất là kỳ quái.

Những đệ tử khác nghe thấy bốn chữ thẩm phán công bằng, vẻ mặt cũng rất là đặc sắc.

- Ngươi cũng đã ấn dấu tay xuống thư nhận tội, bây giờ lại muốn thẩm phán công bằng hay sao?

Lưu Tùng quát lên.

- Ta là đệ tử mới tới, ngày thứ nhất đã bị các ngươi bắt đi, không biết quy củ. Mấy ngày nay ta lật xem môn quy thì mới biết đệ tử Hình pháp đường cũng không thể nói ai có tội thì người đó có tội.

- Như vậy ngươi hẳn phải biết thẩm phán công bằng cũng là do chúng ta tự mình động thủ a.

Lưu Tùng nói.

Làm đệ tử Hình pháp đường xử phạt Giang Thần, Giang Thần xin thẩm phán công bằng, đương nhiên bọn họ sẽ phải ra tay tiếp chiêu.

- Đúng vậy, hơn nữa ta yêu cầu dùng cái chết để chứng minh mình thuần khiết, dùng cái chết để chứng giám!

Giang Thần lại nói.

Tất cả mọi người xôn xao, bọn họ đều không nghĩ tới Giang Thần lại dám nói ra lời này.

Lấy cái chết để chứng minh thuần khiết, tức là trong lúc thẩm phán, không chết không thôi.

Lưu Tùng nhíu mày, hắn cho rằng Giang Thần đang phô trương thanh thế, hắn nói:

- Ngươi cho rằng nói như vậy thì ta sẽ bỏ qua việc xử phạt ngươi hay sao? Thực sự là nực cười, bây giờ ngươi nghe đây, ta tiếp nhận thẩm phán công bằng!

Lần này, mọi người sôi sùng sục, bởi vì họ biết trò hay sắp sửa trình diễn.

Tin tức lan truyền, dẫn tới càng ngày càng có nhiều người vây xem.

Lưu Tùng và các đệ tử Hình pháp đường phán quyết Giang Thần phạm phải môn quy, diện bích một tháng ở Quỷ kiến sầu, khấu trừ phúc lợi đệ tử.

Giang Thần không phục, đưa ra thẩm phán công bằng, hơn nữa còn là dùng cái chết.

Nếu như Giang Thần thắng lợi, chuyện của hắn sẽ được coi trọng, được trưởng lão, đường chủ Hình pháp đường tự mình thẩm tra. Lại thêm các đệ tử trong môn phái quan tâm, chỉ cần thật sự có oan tình thì sẽ bị tra ra được.

Vấn đề là, Giang Thần có thể thắng lợi được hay không?

Người Giang Thần muốn đối phó chính là Lưu Tùng và năm tên thủ hạ của hắn.

Tổng cộng có sáu người, Lưu Tùng là Tụ nguyên cảnh hậu kỳ nhập môn, năm người kia phân biệt nằm ở trong ba giai đoạn của trung kỳ.

Sáu đấu với một, cảnh giới của Giang Thần ở thế yếu, hầu như không có phần thắng.

Chỉ có điều đệ tử Thiên Đạo môn đều biết trình độ kiếm cảnh của Giang Thần, vì lẽ đó trận thẩm phán này vẫn có thứ để đáng xem như cũ.

Chỉ có điều, khi đối mặt với sáu người Lưu Tùng, kiếm cảnh rất khó có được không gian có thể phát huy.

Các đệ tử mới tới không biết được nguyên nhân, thế nhưng chỉ cần thấy đệ tử Hình pháp đường động thủ với người khác thì đều biết được chuyện gì đang xảy ra.

Khi Văn Tâm biết thẩm phán công bằng, nàng là người chạy tới đầu tiên.

Ở trên đường nàng gặp Hồng Hựu Quân, hai người kết bạn mà đi. Cho dù giữa hai người vì chuyện của Giang Thần mà sinh ra khoảng cách, thế nhưng dù sao vẫn là bằng hữu tốt nhiều năm.

- Giang Thần không biết sự lợi hại của Hình pháp đường cho nên mới xin thẩm phán, nhất định phải mau chóng tới đó nói cho hắn.
Văn Tâm lo lắng nói.

Ở nơi thí luyện nàng đã nhìn thấy Giang Thần ra tay, theo lý mà nói, nên có lòng tin đối với hắn mới đúng.

Nhưng mà, nàng biết đệ tử Hình pháp đường rất lợi hại.

- Đã không còn kịp nữa rồi.

Trên mặt của Hồng Hựu Quân hiện lên vẻ không đành lòng, bất kể nói như thế nào, cũng nhờ có Giang Thần mà nàng mới có thể gia nhập được Thiên Đạo môn.

Văn Tâm ngẩng đầu nhìn lên, nàng biết mình vô lực. Ở trong đám người, đám người Lưu Tùng đứng xung quanh Giang Thần, trên tay mỗi người cầm một sợi xích sắt.

Thẩm phán, đã bắt đầu!

- Giang Thần, nếu như thẩm phán thất bại, trừng phạt sẽ tăng lên gấp bội, nhưng nếu như muốn dùng cái chết để chứng minh thì ta sẽ tác thành cho ngươi.

Lưu Tùng nói.

Thế lực của Ninh Hạo Thiên ở môn phái rất khổng lồ, nhưng cũng không thể công khai sát hại đệ tử đồng môn.

Hiện tại Lưu Tùng hắn đã có cơ hội này, nếu như giết chết Giang Thần ở trước mặt mọi người, như vậy rất có thể hắn sẽ được Ninh Hạo Thiên thưởng thức.

Nghĩ tới đây, sát ý trong mắt hắn càng ngày càng đậm, cả người trở nên hưng phấn.

- Bày trận!

Lưu Tùng ra lệnh một tiếng, năm người còn lại lấy Giang Thần làm trung tâm, bao quanh hắn lại, hai tay cầm xích sắt thật dài, tay phải vung vẩy rất có tiết tấu.

Thấy cảnh này, đệ tử vây xem chung quanh trở nên hưng phấn.

- Đến rồi!

Có người kích động đến mức không nhịn được kêu lên thành tiếng.

Thì ra, xích sắt trong tay đệ tử Hình pháp đường là một loại trận pháp hợp kích, sáu người làm một đội, chuyên môn đối phó với những đệ tử hay phản kháng kia.

Lần khiến cho xích sắt nổi danh nhất là lần sáu đệ tử Tụ nguyên cảnh hậu kỳ đỉnh cao bắt một đệ tử Thần du cảnh vừa mới tấn cấp chân truyền.

Sau khi vị đệ tử chân truyền kia trở thành Thần du cảnh, sự tự tin tăng vọt, không coi Hình pháp đường vào trong mắt.

Kết quả cuối cùng bị sáu đệ tử Hình pháp đường cầm xích sắt trói lại.Kể từ đó, xích sắt của đệ tử Hình pháp đường có một tầng ý nghĩa đặc thù ở trong Thiên Đạo môn này.

Giờ phút này, sáu sợi xích sắt vặn vẹo ở trên tay đám người Lưu Tùng, giống như rắn độc sắp đánh ra công kích trí mạng.

Sưu!

Lưu Tùng cánh tay vung một cái, xích sắt ở trước mặt đánh tới chỗ Giang Thần.

Xích sắt to bằng ngón tay, thế nhưng tốc độ không chậm một chút nào, so với người bình thường xuất kiếm còn nhanh hơn mấy phần.

Điều mọi người không biết đó chính là, Giang Thần biết sự lợi hại của xích sắt trong tay đệ tử Hình pháp đường.

Hắn không có bất cẩn mà cầm Xích tiêu kiếm toàn lực chém ra.

Nhưng mà, mũi kiếm đụng tới xích sắt lại không thể chặt đứt nó. Sau khi rung động kịch liệt, xích sắt giống như viên đạn bay ra ngoài.

Cùng lúc đó, năm sợi xích sắt khác từ các góc độ khác nhau đánh tới.

Giang Thần dùng hết tốc lực để tránh né, nhưng lưng vẫn bị dính một đòn, khiến cho thân thể hắn mất đi sự cân bằng, suýt nữa đã ngã xuống đất.

- Giang Thần, ngươi cho rằng đây là xích sắt phổ thông hay sao? Thứ này là hắc tinh thạch dùng cho linh khí cấp hai chế tạo mà thành, trên mặt có khắc khí văn cấp một, tương đương với linh khí cấp hai a!

Lưu Tùng đắc ý cười to, nâng cánh tay lên quá vai, xích sắt trên đỉnh đầu nhanh chóng chuyển động.

Sau khi tốc độ quay đạt tới trình độ nhất định, xích sắt bắn ra ánh sáng màu vàng óng.

Không chỉ có hắn, năm người kia cũng đang chuyển động.

Sáu cái xích sắt màu vàng ẩn chứa uy năng như núi cao biển rộng.

- Giết chết hắn!

Lưu Tùng ra lệnh một tiếng, vẩy xích sắt ra.

Sáu sợi xích sắt liên kết ở trên đỉnh đầu của Giang Thần, dưới chuyển động lập tức tạo thành một tấm võng lớn gió thổi không lọt, bao phủ về phía hắn.

Giống như thái sơn áp đỉnh, thân thể của Giang Thần ở dưới xích sắt trở nên cực kỳ yếu đuối.

Bỗng nhiên, Giang Thần bị mọi người cho rằng đang ngồi chờ chết lại đổi Xích tiêu kiếm sang bên tay trái, không để ý tới xích sắt đang hạ xuống mà nhảy lên trên cao.

- Quỷ kiến sầu!

Hắn coi thanh kiếm như là đao, mạnh mẽ chém một cái, đó chính là đao chiêu mà hắn vừa lĩnh ngộ ra.

Lưỡi kiếm nhanh chóng xẹt qua không khí tạo ra thanh âm tiếng gió ở Quỷ kiến sầu, gào khóc thảm thiết, hơn nữa càng nghe càng cảm thấy thê thảm.

Không ít đệ tử sợ hãi đến mức sắc mặt tái nhợt, lại còn có người không chịu được mà phải che lỗ tai.

- Chém!

Giang Thần nổi giận gầm lên một tiếng, Xích tiêu kiếm chém vào bên trên xích sắt.

Phanh một tiếng, giống như thuốc nổ nổ tung, kình phong xuất hiện mạnh đến mức thổi cho các đệ tử phải liên tiếp lui về phía sau.

Chờ đến khi bọn họ một lần nữa đứng vững được thì lại nghe thấy âm thanh vật gì đó vỡ.

Mọi người dùng ánh mắt không thể tin tưởng được nhìn sang, phát hiện ra sáu sợi xích sắt đã bị cắt thành từng đoạn từng đoạn, rơi xuống xung quanh người Giang Thần.

Giang Thần trừ việc đang thở dốc ra, hắn cũng không có biểu hiện gì quá đáng ngại.

- Hiện giờ để xem các ngươi còn có trò gian gì để dùng nữa không!

Giang Thần nhìn vào từng người trong sáu người.

Chương 68: Trục Xuất Ra Khỏi Môn Phái

Nhìn đám người Lưu Tùng sắc mặt như tro tàn, Giang Thần cầm kiếm đi đến, dùng thanh âm lạnh như băng nói:

- Ta đã nói rồi, tốt nhất các ngươi nên giết chết ta, nếu không, ta sẽ giết chết các ngươi.

Nói xong, kiếm như cầu vồng, đi rất vội vã.

Hắn đối phó với năm thủ hạ của Lưu Tùng trước, nhanh như lưu tinh, qua lại ở giữa đám người bọn họ, Xích tiêu kiếm giống như một cái roi dài, quật lên trên người bọn họ.

Năm vị đệ tử Hình pháp đường, hoàn toàn không có sức phản kháng.

Nếu như bọn họ còn nhớ ngày đó đối phó với Giang Thần ra sao ở Hình pháp đường thì sẽ phát hiện ra vị trí Giang Thần công kích chính là chỗ bọn họ đã động thủ đánh hắn. Chỉ là lúc này sự thống khổ đã lớn hơn gấp bội.

Rất nhanh năm người đã ngã xuống mặt đất kêu cha gọi mẹ, một người trong đó còn bị đánh cho phun máu.

- Hiện tại tới phiên ngươi.

Giang Thần lại đi đến chỗ Lưu Tùng.

Bị ánh mắt đáng sợ của Giang Thần nhìn vào, Lưu Tùng cả kinh, cho dù cảnh giới của hắn so với Giang Thần cao hơn. Thế nhưng hắn lại biết kiếm cảnh của Giang Thần, cùng với thành tích giết chết Ninh Bình đang mặc Ngân long giáp.

Mà sau đó, cảnh giới của Giang Thần lại đạt đến trung kỳ nhập môn.

Lưu Tùng mất đi xích sắt đã ý thức được rất rõ, mình không phải là đối thủ của hắn!

Điều làm hắn sợ sệt chính là, sát khí trên người của Giang Thần không giống như là phô trương thanh thế.

Nghĩ đến việc đối phương dùng cái chết để chứng minh, coi như đối phương có chém giết mình thì cũng không cần chịu trách nhiệm. Chuyện này làm cho hắn sợ đến mức thân thể bắt đầu run rẩy.

Lúc này, Giang Thần đã giơ kiếm lên, muốn chém giết người này.

- Dừng tay!

Nhưng mà, một bóng người đã đáp xuống giữa hai người Giang Thần và Lưu Tùng.

Giang Thần lập tức cảm giác được có một luồng khí lưu vô hình xông tới, làm cho hắn phải liên tiếp lui về phía sau.

- Trưởng lão.

Lưu Tùng nhìn thấy người này tới, lập tức thở phào một hơi.

Ở trước người hắn chính là một vị lão nhân hơn năm mươi tuổi, khuôn mặt đầy nếp nhăn, thế nhưng vẫn khí thế mười phần như cũ. Hai mắt sắc bén giống như có thể xuyên thủng bóng đên.

Lý trưởng lão của Hình pháp đường!

Có người nhận ra vị trưởng lão này, lập tức gây nên một trận nghị luận.

Nguyên nhân không có gì ngoài việc, vị Lý trưởng lão này là người ủng hộ Ninh Hạo Thiên nhất. Đồng thời, quan hệ của hắn và Lưu Tùng là thúc cháu.

- Ngươi muốn tàn sát đồng môn sao?

Lý trưởng lão tức giận nhìn Giang Thần, trầm giọng hét lớn một tiếng.

- Ta đang tiến hành thẩm phán công bằng, hơn nữa là dùng cái chết. Ngươi là trưởng lão Hình pháp đường, ngay cả điều này mà ngươi cũng không biết sao?

Giang Thần cũng không yếu thế, trái lại còn chất vấn đối phương.

- Thẩm phán có kết quả là có thể dừng tay mà ngươi lại còn muốn giết người. Thiên Đạo môn chúng ta không cần người tàn bạo thích giết chóc.

Lý trưởng lão lập tức chụp mũ, thân là trưởng lão Hình pháp đường, lời nói như vậy hắn đã sớm nói như xe nhẹ chạy đường quen rồi.

Giang Thần tức giận nở nụ cười, người có thể vô liêm sỉ đến mức này, thực sự khiến cho người ta mở mang tầm mắt a.

- Tuỳ việc mà xét, trưởng lão, thẩm phán đã kết thúc, Giang Thần tự chứng minh sự thuần khiết.

Văn Tâm ở dưới đài vội nói.

Tức thì, ánh mắt của tất cả mọi người nhìn về phía nàng, mà ngay cả Lý trưởng lão trên đài cũng không phải là ngoại lệ.

Hồng Hựu Quân đứng ở bên cạnh tức thì cảm thấy áp lực, nàng vội vã dời chân đi, cách Văn Tâm rất xa.

- Thuần khiết? Chỉ mới thắng thẩm phán, còn chưa tới phiên nói rõ trắng đen a.

Lý trưởng lão chắp tay mà đứng, liếc mắt nhìn Giang Thần một chút, nói:
- Bây giờ nghe đây, tội danh của Giang Thần là thật, mưu toan dựa vào thực lực để vượt qua kẽ hở của thẩm phán, tội ác tày trời, không để ý tới tôn nghiêm của môn phái! Kể từ hôm nay, trục xuất ra khỏi môn phái!

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều chấn kinh.

Thẩm phán công bằng, không ngờ lại đổi lấy kết quả như thế!

Dựa theo thẩm phán công bằng trước đây, đệ tử có oan tình thắng thẩm phán sẽ nhận được môn phái quan tâm. Ở dưới áp lực như vậy, nhất định trưởng lão, đường chủ Hình pháp đường sẽ phải xử lý công bằng, điều tra rõ chân tướng.

Vì lẽ đó, phàm là đệ tử có oan uổng thắng thẩm phán thì sẽ không có chuyện gì.

Hiện giờ thì tốt rồi, Giang Thần vừa thắng thẩm phán, trưởng lão Hình pháp đường, một không hỏi tường tận một câu, hai không gọi nhân chứng đến, ba không đối chất mà trực tiếp trục xuất Giang Thần ra khỏi Thiên Đạo môn!

Không ít đệ tử đều bị quyết định này làm cho tức giận, bọn họ không liên quan gì tới Giang Thần, thế nhưng Hình pháp đường tùy ý làm bậy như vậy, ai mà biết được chuyện không công bằng như vậy sẽ rơi vào trên đầu mình lúc nào.

Lưu Tùng nở nụ cười đắc ý, trước khi hắn động thủ thì hắn đã biết kết quả sẽ là như vậy.

Hắn rất muốn nhìn một chút xem vẻ mặt của Giang Thần hiện tại là gì.

Nhưng mà, Lưu Tùng phát hiện ra Giang Thần căn bản không sợ hãi, trái lại sắc mặt vẫn như thường.

Ngay cả Lý trưởng lão cũng rất bất ngờ, hắn còn tưởng rằng Giang Thần sẽ kinh hoảng kêu to, lại không cam lòng lên án.

Bất kể là loại nào, hắn đều không cần phải để ý.

Một đệ tử ngoại môn, rơi vào trên tay mình, còn muốn lật lên sóng gió gì nữa chứ?

Hắn nhớ tới khi ở nơi thí luyện, mình đã mất mặt trước mặt Vân Hạc kia, hắn phát tiết cỗ oán khí này lên trên người Giang Thần.

- Trên Hình pháp đường mang theo một bảng hiệu, trên mặt viết công chính nghiêm minh, là do tiền nhiệm chưởng giáo tự tay viết xuống, vị Lý trưởng lão này. Ngươi thực sự đã làm được công chính nghiêm minh.

Giang Thần trào phúng nói.

Vừa nói ra, các đệ tử nhìn nhau, không biết nên nói cái gì.

Giang Thần này điên rồi sao? Bị trục xuất ra khỏi môn phái còn chưa đủ, còn muốn vứt đi tính mạng của mình?

Lý trưởng lão cũng không nghĩ tới Giang Thần lại nói ra lời nói như vậy ở trước mặt của mọi người, sắc mặt hắn lúc trắng, lúc xanh.

- Sỉ nhục trưởng lão, cả gan làm loạn, đáng chém!

Lưu Tùng lập tức nói.

Lý trưởng lão hừ lạnh một tiếng, ống tay áo vung lên, lập tức có một cỗ lực lượng giống như sóng dữ đánh về phía Giang Thần, đây chính là một kích của Thần du cảnh, Giang Thần không thể nào ngăn cản được.
Không ít người không đành lòng nhắm mắt lại.

- Chà chà chà, uy phong thật là lớn a.

Lúc này, một thanh âm đột ngột vang lên, như một đạo gió nhẹ thổi qua, liền muốn bắn trúng Giang Thần lực lượng hóa thành hư không.

Đúng lúc ấy, Mạc Húc xuất hiện ở bên người Giang Thần, ánh mắt không tên nhìn chằm chằm Lý trưởng lão.

Nhìn rõ ràng người đến, Lý trưởng lão dọa cho phát sợ, kinh hoảng lên trước, nói:

- Mạc trưởng lão.

- Vị đệ tử này thắng công bằng thẩm phán, ngươi nhưng không hề làm gì, lại cố tình trục xuất người ta ra khỏi môn phái, Hình pháp đường thực sự là quyền uy thật lớn đấy nhỉ, gọi đường chủ các ngươi tới!

Mạc Húc quát lên.

Lý trưởng lão mồ hôi đầm đìa, hắn đuối lý nhưng vẫn có nói:

- Mạc trưởng lão, Giang Thần ở Huyền Cơ điện đánh Trịnh Bình một cái tát, rất nhiều người tận mắt thấy a.

- Trịnh Bình đệ tử nội môn, tên tiểu tử này chỉ là đệ tử ngoại môn, nguyên nhân gì khiến tiểu tử này tát, đã điều tra chưa?

Mạc Húc hỏi.

Lý trưởng lão không trả lời được.

Lúc này Văn Tâm một mực chen tách đoàn người đi tới, nói:

- Ta có thể làm chứng, ngày đó là Trịnh Bình khiêu khích trước, cũng sỉ nhục Giang Thần, kích hắn động thủ.

- Ngươi thấy không, nhân chứng ở ngay trong mọi người. Mà ngươi lại không chịu hỏi lấy một câu?

Sắc mặt của Mạc Húc càng ngày càng khó coi.

Vốn hắn chỉ muốn ra mặt giúp Giang Thần, trả nợ ân tình hỗ trợ chữa trị trận pháp của Giang Thần. Kết quả sau khi hiểu rõ ngọn nguồn, hắn đã bị Hình pháp đường làm cho tức giận không nhẹ.

Lý trưởng lão cũng không dám đắc tội với Thái Thượng trưởng lão mà bắt đầu rũ sạch quan hệ, quát lớn với Lưu Tùng:

- Sáu ngươi các ngươi? Tại sao không điều tra mà đã hạ lệnh bắt người rồi?

Lưu Tùng còn chưa nói thì Giang Thần đã nhe răng cười nói:

- Lúc đó ta cũng đã hỏi qua, kết quả vị Lưu Tùng này nói một câu ta chính là pháp, sau đó đã mang ta đi.

Trong nháy mắt, sắc mặt Lưu Tùng xám như tro tàn.

- Hiện giờ Hình pháp đường cho phép đệ tử bá đạo thô bạo như vậy sao?

Mạc Húc hỏi.

- Mạc trưởng lão, vậy ý tứ của ngươi là?

Lý trưởng lão thấp thỏm nói.

- Giang Thần lấy cái chết để chứng minh thuần khiết. Hiện giờ lại chứng thực là vu cáo, như vậy sáu người này... Sinh tử sẽ do Giang Thần tính toán. Đúng rồi, vừa nãy ngươi ỷ vào mình là trưởng lão, làm gián đoạn thẩm phán công bằng. Như vậy ngươi cũng không cần làm trưởng lão Hình pháp đường nữa. Không đúng, ngươi cũng không cần ở trong Thiên Đạo môn nữa.

Mạc Húc nói.

Lý trưởng lão như bị sét đánh, thân thể bắt đầu run rẩy.

Lưu Tùng cũng dọa cho phát sợ, quỳ trên mặt đất, khóc lóc nói:

- Mạc trưởng lão, Giang Thần, xin tha mạng a, chúng ta chỉ nghe theo lời dặn dò của Trịnh Bình sư huynh mà thôi.

- Đúng vậy, đúng vậy ạ.

Năm người kia không để ý tới đau đớn mà bò lên, quỳ gối dập đầu ở trước mặt của Giang Thần.

Chương 69: Tiên Hình

- Người kia là ai? Sao lại có thể trục xuất trưởng lão ra khỏi môn phái chứ?

- Ta chưa từng nghe nói tới a!

- Chẳng lẽ là Thái Thượng trưởng lão?

Các đệ tử nghị luận sôi nổi, rất là kinh ngạc đối với biến hóa đột nhiên xuất hiện.

- Mạc trưởng lão!

Đột nhiên, trên bầu trời truyền đến tiếng kêu. Một người trung niên thân mặc áo bào trắng giẫm lên trên một thanh phi kiếm, vội vàng tới gần.

Đường chủ Hình pháp đường, Đinh Bạch!

Nhìn thấy người này, các đệ tử bắt đầu hưng phấn, bởi vì hôm nay thực sự bọn hắn đã nhìn thấy rất nhiều đại nhân vật.

Điều làm cho người ta giật mình chính là, coi như là Đinh Bạch, ở trước mặt của vị Mạc Húc kia cũng rất là cung kính.

- Mạc trưởng lão, tình huống sao vậy? Sao lại làm phiền đại giá của người cơ chứ?

Đinh Bạch nói.

- Ngươi để đệ tử Hình pháp đường của ngươi nói đi.

Mạc Húc chỉ chỉ vào Lưu Tùng, chẳng muốn nhiều lời.

Lưu Tùng lập tức nói đầu đuôi một lần về chuyện đã xảy ra, không dám có bất kỳ nguỵ biện nào. Nói mình và Trịnh Bình có giao tình, bởi vì Trịnh Bình nhờ cậy cho nên dựa vào Hình pháp đường để đối phó với Giang Thần, nhốt người vào Quỷ kiến sầu.

- Sau đó Giang Thần thẩm phán công bằng thắng, thế nhưng trưởng lão Hình pháp đường của các ngươi không hề làm gì cả mà trực tiếp trục xuất Giang Thần ra khỏi môn phái, đây là chuyện mà mấy trăm con mắt đều nhìn thấy a.

Mạc Húc lạnh nhạt nói.

Đinh Bạch xanh mặt, gắt gao trừng mắt nhìn Lý trưởng lão, nói:

- Từ giờ trở đi, ngươi đã không còn là trưởng lão của Hình pháp đường nữa.

- Không cần làm phiền ngươi. Ta đã trục xuất hắn ra khỏi Thiên Đạo môn, không phải hắn rất yêu thích trục xuất người ta ra khỏi môn phái sao?

Mạc Húc nói.

Đinh Bạch sững sờ, không dám có ý kiến.

- Mạc trưởng lão, Hình pháp đường sẽ nghiêm trị sáu người Lưu Tùng. Cũng bồi thường cho vị đệ tử này, được không?

Đinh Bạch muốn nhanh chóng làm lắng việc này xuống một chút, làm lớn ảnh hưởng đối với hắn sẽ rất không tốt.

- Vô dụng thôi. Giang Thần lấy cái chết để tự chứng minh thuần khiết, tính mạng của sáu người Lưu Tùng không phải là thứ mà Hình pháp đường các ngươi có thể định đoạt được nữa.

Mạc Húc nói.

Vừa nghe lời này, sáu người Lưu Tùng lại bắt đầu xin tha.

- Là Trịnh Bình chỉ thị cho các ngươi có đúng không?

Giang Thần hỏi.

- Đúng vậy.

Sau đó, Giang Thần nhìn về phía Đinh Bạch, hỏi:

- Xin hỏi đường chủ Hình pháp đường. Chỉ thị đệ tử Hình pháp đường hãm hại đồng môn, nên xử trí như thế nào?

Đinh Bạch hít sâu một hơi, bất đắc dĩ nói:

- Gọi Trịnh Bình tới đây!

Cũng không lâu sau, Trịnh Bình nhanh chóng bước tới, hắn đã hiểu rõ lúc này đã xảy ra chuyện gì.

Không đợi người khác đặt câu hỏi, hắn đã lên tiếng trước:

- Trưởng lão, ta thừa nhận đã để Lưu Tùng hỗ trợ đối phó với Giang Thần, đồng ý tiếp nhận trừng phạt. Thế nhưng Giang Thần dùng cái chết để chứng minh lại không có bất cứ quan hệ gì với ta.

- Trịnh Bình, tên khốn kiếp nhà ngươi!

Trịnh Bình vừa mới nói xong, Lưu Tùng đã chửi ầm lên.

Nếu như không phải là hắn, sao Giang Thần lại dùng cái chết để chứng minh cơ chứ?

Trịnh Bình cũng không để ý tới hắn, chỉ cần bản thân không chết, có Ninh Hạo Thiên làm chỗ dựa, xử phạt ra sao cũng đều là mây bay.

- Trịnh Bình, ngươi đánh bằng hữu Mạnh Hạo của ta thành trọng thương, đến nay vẫn còn hôn mê bất tỉnh, ngươi nói thế nào về việc này?

Đây là nguyên nhân chủ yếu khiến cho hôm nay Giang Thần phẫn nộ như vậy.

- Ồ? Hắn không phải là đệ tử của Thiên Đạo môn ta nha.Trịnh Bình dửng dưng như không nói.

- Vậy ngươi thừa nhận mình đã vu hại Mạnh Hạo trộm đồ của ngươi, đồng thời còn đánh hắn đúng không?

Giang Thần quát lên.

- Bị lừa rồi.

Trịnh Bình thầm nói không tốt, hắn có chút bận tâm nhìn về phía Đinh Bạch và Mạc Húc.

- Ta đưa ra quyết đấu sinh tử cùng với Trịnh Bình!

Giang Thần nói.

- Ta không chấp nhận.

Trịnh Bình lắc đầu như cái trống, bởi vì hắn không đánh lại được Giang Thần.

- Giang Thần a, ngươi lấy cái chết để chứng minh thuần khiết, chỉ có quyền xử lý đối với sáu người Lưu Tùng. Còn Trịnh Bình này, phải dựa theo môn quy. Chỉ có điều, trừng phạt sẽ không nhẹ, hiện giờ tình huống của bằng hữu ngươi thế nào rồi?

Mạc Húc nói.

Nghe thấy ngữ khí quan tâm của Mạc Húc, tâm tình của Đinh Bạch và Trịnh Bình rất là kỳ quái.

Bọn họ không biết tại sao Giang Thần lại có quan hệ với vị Thái Thượng trưởng lão khó dây dưa nhất này.

- Ta không tin Hình pháp đường sẽ nghiêm khắc xử phạt Trịnh Bình.

Giang Thần rất là bất mãn đối với chuyện này, hận không thể giết chết Trịnh Bình tại chỗ.

- Ngươi yên tâm, nếu như Trịnh Bình không chịu trừng phạt, như vậy ta sẽ đổi đường chủ Hình pháp đường.

Mạc Húc lập tức bảo đảm với hắn.

Đường chủ Hình pháp đường Đinh Bạch sợ hết hồn, lập tức nói:

- Trịnh Bình, ngươi vu hại đồng môn, làm tổn hại người khác, làm nhục danh tiếng của môn phái, tội ác tày trời. Niệm tình ngươi là đệ tử nội môn, sẽ không trục xuất ngươi ra khỏi môn phái. Thế nhưng  ngươi phải diện bích ở Quỷ kiến sầu một năm, thủ tiêu tất cả phúc lợi, lại chịu một trăm tiên hình.

Nếu như nói xử phạt diện bích một năm ở Quỷ kiến sầu làm cho lòng người kinh hãi. Như vậy một trăm tiên hình phía sau mới thật sự làm cho người ta sợ hãi.

Lúc đó Giang Thần bị mang tới Hình pháp đường cũng chưa bị dùng hình qua. Đó là bởi vì hình phạt của Hình pháp đường động một cái là hàng thật giá thật, sẽ chết người.

Một trăm tiên hình, có thể đánh nát xương toàn thân a.

Bởi vì roi đặc chế của Thiên Đạo môn, mặc kệ người hành hình có cảnh giới gì, đều có thể đánh người tới mức gần chết.

- Ta không phục!
Tắc mặt Trịnh Bình tái nhợt, lớn tiếng kháng nghị.

- Không phục cũng phải phục, nếu không ngươi tiến hành thẩm phán công bằng với ta đi?

Đinh Bạch tức giận nói.

Thẩm phán công bằng với đường chủ Hình pháp đường?

Trịnh Bình cũng không phải là đứa ngốc, hắn không thể làm gì khác hơn là vẻ mặt vặn vẹo đứng tại chỗ.

- Ta muốn đích thân hành hình!

Giang Thần nói.

- Chuyện này không hợp với quy củ a...

Đinh Bạch làm khó dễ.

- Không thành vấn đề.

Mạc Húc vung tay lên, trực tiếp đồng ý.

- Được rồi.

Đinh Bạch bất đắc dĩ nói.

- Xong...

Trịnh Bình đã mất đi tất cả niềm tin, nếu như những người khác hành hình, như vậy hắn còn có một tia hi vọng.

Ở môn phái, người hành hình có một bộ công phu độc môn.

Đây là thứ thông qua ngày tháng tích lũy mà luyện thành, nắm một tờ giấy bọc gạch lại, dùng roi quật thì có thể khiến cho giấy không bị rách mà gạch lại nát. Như vậy cũng coi như là hợp lệ.

Vì vậy, cũng có thể làm được chuyện giấy rách, gạch hoàn hảo không chút tổn hại.

Vì lẽ đó cùng một người chấp hành tiên hình, có lúc kết cục sẽ hoàn toàn khác nhau.

Có người da tróc thịt bong, thế nhưng không qua mấy ngày đã có thể sinh long hoạt hổ, có người chỉ là da dẻ bầm tím, kết quả không ngờ lại đi đời nhà ma.

Giang Thần cũng không có tài nghệ đặc thù như vậy. Thế nhưng một trăm roi đánh xuống, như vậy...

Trịnh Bình cũng không dám nghĩ tới nữa.

- Sau đó sẽ tới phiên các ngươi.

Cuối cùng Giang Thần đặt ánh mắt ở thân đám người Lưu Tùng, hắn dùng ánh mắt trêu tức liếc mắt nhìn về phía Lưu Tùng, l;ại nói với năm người kia:

- Các ngươi giết Lưu Tùng thì ta sẽ không xử trí các ngươi.

- Hít!

Lời này khiến cho không ít người phải thay đổi ấn tượng đối với Giang Thần.

Người này, tuyệt đối là một nhân vật hung ác a!

Điều khiến cho Lưu Tùng tuyệt vọng chính là, năm tên thủ hạ ngày thường nói gì nghe nấy lại nhìn lẫn nhau, chân lại di chuyển. Sau khi xác định trưởng lão không ngăn cản mình, cả đám liên tục từ dưới đất đứng lên.

- Lưu Tùng à, là ngươi hại chúng ta thành như vậy, không có mệnh lệnh của ngươi thì chúng ta cũng sẽ không đi đến một bước này.

- Đúng vậy. Chỗ tốt mà Trịnh Bình cho ngươi, ngươi cầm hết, huynh đệ chúng ta không nhận được một thứ gì cả.

Cảnh giới của Lưu Tùng cao hơn bọn họ, nhưng lại không chịu được nhiều người. Hắn không ngừng lui về phía sau, nói:

- Các ngươi, các ngươi muốn làm gì?

Đinh Bạch vội nói:

- Mạc trưởng lão, như vậy không tốt lắm a? Quá máu tanh! Còn có nhiều đệ tử đang nhìn a.

- Vừa nãy Lý trưởng lão các ngươi muốn giết chết Giang Thần ở đương trường. Nếu như không có ta thì Giang Thần đã chết rồi, cũng có rất nhiều người nhìn vào đó.

Mạc Húc nói.

Lần này, Đinh Bạch không còn lời nào để nói, ánh mắt oán độc của hắn rơi vào trên người vị Lý trưởng lão đã sớm tuyệt vọng kia!

Cũng không lâu sau, mọi người đã nhìn thấy năm tên thủ hạ của Lưu Tùng đang như sói ác đánh về phía Lưu Tùng.

Chương 70: Tiến Vào Nội Môn

Một tiếng hét thảm vang lên, Lưu Tùng không cam lòng ngã xuống. Trước khi chết hắn cũng làm cho năm tên thủ hạ của mình trả giá bằng kết quả một chết một bị thương.

Nhìn thấy gây chuyện chết người, bầu không khí trên sân có chút căng thẳng.

- Mang roi tới!

Chỉ là Giang Thần lại không chịu bỏ qua, muốn dùng roi hành hình của Hình pháp đường.

Xà tiên là tên của nó, bởi vì nắm nó ở trên tay rất giống một con rắn. Trên thực tế, đúng là nó dùng da rắn để chế thành, trải qua ngâm nước thuốc đặc thù, một roi đã có thể khiến cho người ta không chịu nổi.

- Giang Thần, ngươi muốn chấp hành tiên hình ở chỗ này hay sao?

Sắc mặt Trịnh Bình tức thì thay đổi, lên tiếng rống giận.

Có nhiều người như vậy nhìn vào, sau khi chấp hành tiên hình xong, hắn còn có mặt mũi nào ở trong môn phái nữa chứ?

Giang Thần cười gằn không thôi, Đinh Bạch cũng trầm mặc đứng ở một bên. Về phần Mạc Húc đương nhiên hắn không cảm thấy có một chút vấn đề nào cả.

Trong nháy mắt Trịnh Bình đã cảm giác được cái gì gọi là tuyệt vọng.

Điểm kỳ quái chính là, đột nhiên Giang Thần đánh roi xuống, xoay người đi vào trong phòng mình.

Chừng một phút sau, ở trong ánh mắt không rõ của mọi người, Giang Thần đã mang Mạnh Hạo tới trước cửa.

Được hắn chữa trị, Mạnh Hạo đã tỉnh lại.

Giang Thần muốn hắn nhìn Trịnh Bình bị chấp hành tiên hình!

Hiểu rõ ý đồ của Giang Thần, Trịnh Bình tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi. Sự thù hận đối với Giang Thần trong lòng đã không còn cách nào để nói thành lời nữa.

Nhưng mà, Giang Thần không để ý tới mà đi lên trước mặt, nắm tiên hình vào trong tay.

- Còn chờ cái gì nữa?

Giang Thần quát lên.

- Ngươi chờ đó cho ta!

Trịnh Bình cắn răng một cái, bất đắc dĩ xoay người.

Phanh!

Giang Thần hầu như không chút do dự, đánh một roi vào sau lưng của Trịnh Bình.

Đau đớn suýt chút nữa khiến cho Trịnh Bình kêu ra tiếng, thân thể run rẩy một hồi. Rất nhanh mọi người đã nhìn thấy nơi roi đánh qua có máu tươi chảy ra.

- Còn muốn ra vẻ kiên cường sao?

Khóe miệng của Giang Thần nhếch lên, xà tiên liên tiếp đánh ra ba lần.

Thanh âm không thua gì pháo nổ vang vọng, rất nhanh Trịnh Bình đã không đứng thẳng được, thân thể chấn động mấy lần.

Nhưng mà, lúc này còn cách trăm lần rất xa.

<!--[if!supportLineBreakNewLine]-->

<!--[endif]-->

Trái tim của Trịnh Bình như rơi trong vào hầm băng, mồ hôi lạnh xuất hiện đầy đầu.

Nếu như không phải có nhiều người như vậy thì có khả năng hắn đã mở miệng xin tha rồi.

Nhưng mà, dưới con mắt của mọi người, hắn không thể làm gì khác hơn là cắn răng gắng gượng chịu đựng.

Khi roi thứ mười đánh xuống thì Trịnh Bình kêu thảm một tiếng, quỳ một chân lên trên đất.

Không ít người đã không đành lòng nhìn thẳng mà quay đầu đi.

- Ừm!

Giang Thần dùng ánh mắt ra hiệu cho đám thủ hạ của Lưu Tùng, bọn họ đọc hiểu ánh mắt của Giang Thần, do dự một lúc. Sau đó lại nắm lấy hai tay của Trịnh Bình, nhấc người lên.

Chợt, xà tiên trong tay Giang Thần lại vung lên.

Trịnh Bình sắp tan vỡ, chửi ầm lên. Hỏi thăm một lượt mười tám đời tổ tông của Giang Thần, thế nhưng sau khi mắng xong, hắn lại khóc lóc xin tha.

Mạnh Hạo tỉnh lại, nhìn thấy Giang Thần đang xả giận cho mình. Mặc dù không biết tại sao đối phương lại làm được như vậy, thế nhưng trong lòng hắn rất là thoải mái, đau đớn trên thân thể cũng không tính là cái gì.

Ba mươi roi qua đi, ý thức của Trịnh Bình đã bắt đầu mơ hồ.

- Tay cũng tê rồi, tới phiên ngươi. Không nên lười biếng, còn ngươi, mau đi tìm nước dội lên trên đầu của hắn.

Giang Thần vẫn không buông tha Trịnh Bình như cũ, lại nói ra một câu nói làm cho người ta kinh ngạc tới mức nhảy dựng lên.

- Tên này, thật sự đủ tàn nhẫn a.
Trong lòng các đệ tử thầm nói.

Bỗng nhiên, ánh mắt Giang Thần quét qua các đệ tử đang xem trò vui. Có không ít đệ tử cúi đầu, thậm chí ngay cả đệ tử nội môn cũng không ngoại lệ.

- Các ngươi, còn ai muốn giáo huấn người kia thì cứ việc phóng ngựa lại đây!

Giang Thần hét lớn một tiếng, không thèm quan tâm tới Trịnh Bình mà đi lên dìu Mạnh Hạo vào trong nhà, tiếp tục trị liệu cho hắn.

Mà Trịnh Bình vẫn còn đang tiếp tục chịu tiên hình, người của Lưu Tùng không có mạnh tay như Giang Thần, nhưng cũng không dám nương tay.

Một trăm tiên kết thúc, Trịnh Bình đã trở thành một bãi bùn nhão, ngã trên mặt đất giống như đã chết rồi. Cuối cùng lại bị người ta nhấc đi.

Thi thể của Lưu Tùng cũng bị Hình pháp đường xử lý xong.

Vết máu trên đất đã nhắc nhở mọi người chuyện đã xảy ra ngày hôm nay. Lúc các đệ tử rời khỏi, tâm tình rất là phức tạp.

Chẳng ai nghĩ tới, Giang Thần bị mọi người xa lánh, lần đầu tiên phản pháo lại, lại có biểu hiện xuất sắc như vậy.

Đương nhiên, nếu như không phải có Mạc Húc, tất cả những chuyện này sẽ không xảy ra.

Rốt cuộc Giang Thần làm thế nào mà lại được Mạc Húc hỗ trợ, đây là điểm mà các đệ tử nghi hoặc nhất.

Sau khi mọi người rời đi, Văn Tâm và Mạc Húc trước sau tiến vào phòng của hắn.

Văn Tâm chờ hắn ổn định thương thế của Mạnh Hạo thì mới đi tới quan tâm hỏi một câu.

- Quận chúa, từ nay về sau ngươi chính là bằng hữu của ta. Nếu như không có ngươi, ta nghĩ Mạnh Hạo đã chết rồi.

Vẻ mặt Giang Thần nghiêm nghị, lại nói với Mạnh Hạo:

- Mạnh Hạo, sau khi ngươi bị thương quận chúa đã phái người chăm sóc ngươi. Nếu không thì rất có thể ngươi đã vì bị thương nặng mà mất mạng rồi.

- Đa tạ quận chúa!

Mạnh Hạo nghiêm túc nói.

- Khách khí cái gì chứ.

Văn Tâm khoát tay áo một cái, ra hiệu không đáng để nhắc tới, lại có chút oán trách nhìn Giang Thần một chút. Nàng nói:

- Thì ra hiện tại ngươi mới coi ta là bằng hữu a.

- Chuyện này...

Giang Thần gãi đầu một cái, không biết nên nói cái gì cho phải.

Lúc này, Mạc Húc ho khan mấy lần, hấp dẫn sự chú ý của Giang Thần.

Giang Thần gật gật đầu với Văn Tâm, sau đó lại đi cùng Mạc Húc trưởng lão đến bên trong vườn.

- Hôm nay đa tạ Mạc trưởng lão đã giữ gìn lẽ phải!Giang Thần nói.

- Dễ nói dễ nói. Hình pháp đường quả thực kỳ cục, phải trị, phải trị.

Mạc Húc cười cười, nói:

- Có lẽ tiểu hữu cũng đã hả giận được rồi.

Giang Thần gật gật đầu, chuyện này không cần phải nói, oán khí tích tụ nhiều ngày đã bị quét đi sạch sành sanh.

Thấy hắn như vậy, Mạc Húc chà xát tay, đang định nói tới chính sự.

- Trưởng lão, ngươi giúp ta như vậy, ta vô cùng cảm kích. Lúc trước thấy ngươi bị trận pháp quấy nhiễu, Giang Thần đồng ý giúp ngươi một tay!

- Hay, hay!

Mạc Húc thấy hắn hiểu chuyện như vậy lập tức mừng rỡ không thôi. Cũng làm cho hắn khỏi phải phí công phu miệng lưỡi để nói chuyện.

- Giang Thần à, trình độ đối với trận pháp của ngươi cao tới bao nhiêu vậy?

Nếu đồng ý, sau đó sẽ là xác định trình độ của Giang Thần.

Giang Thần do dự, bởi vì hắn không biết nên hình dung trình độ trận pháp của mình như thế nào.

- Trước đây người Thánh vực nói thế nào nhỉ? Trận pháp đại sư đệ nhất Thánh vực sao?

Đương nhiên không thể nói với đối phương chuyện này, nghĩ tới nghĩ lui, Giang Thần khiêm tốn nói:

- Rất cao rất cao.

-...

Mạc Húc sâu sắc nhìn Giang Thần một chút, phân tích thâm ý trong lời này của hắn.

- Nhất định hắn có tự tin giải quyết đại trận hộ sơn, nhưng lại thật không tiện nói.

Mạc Húc thầm suy đoán ở trong lòng.

Chuyện liên quan tới điểm này, Mạc Húc chưa từng đoán sai.

- Chỉ có điều. Mạc trưởng lão, có phải đại trận hộ sơn cực kì quan trọng hay không?

Giang Thần cười nói.

- Đúng vậy.

Mạc Húc không chút suy nghĩ trả lời.

- Vậy nếu như ta chữa trị được nó, có phải sẽ là một cái công lớn hay không?

- Đương nhiên.

- Công lao này có đáng giá một trăm vạn điểm cống hiến hay không?

Giang Thần hỏi.

Nếu như là các trưởng lão khác, nghe thấy hắn nói như thế nhất định sẽ rất bất ngờ. Chỉ có điều Mạc Húc lại rất chăm chú suy nghĩ một chút, sau đó mới nói:

- Nhất định là đáng giá.

Giang Thần nở nụ cười thoả mãn.

Sau ba ngày, tin tức Giang Thần trở thành đệ tử nội môn đã gây ra náo động cho toàn bộ Thiên Đạo môn.

Không có đệ tử nào biết tại sao.

Giang Thần vừa trở thành đệ tử ngoại môn mới được nửa tháng, nhanh như vậy đã trở thành đệ tử nội môn, trừ phi là trực tiếp dùng tiền đập xuống mới được như vậy.

Nhưng mà, hầu như có thể loại trừ khả năng này.

Giang Thần đến từ Thập vạn đại sơn, tuyệt đối không thể bỏ ra nổi trăm vạn tử kim.

Thế nhưng nguyên nhân chân chính thế nào khiến cho người ta không đoán ra được, chỉ biết là do một tay Mạc Húc trưởng lão xử lý.

Vì vậy, có người cho rằng có khả năng Giang Thần là con riêng của Mạc Húc trưởng lão!

Nếu không, tại sao Mạc Húc trưởng lão lại chăm sóc Giang Thần kỹ càng như vậy cơ chứ?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau