THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Tâm Tư Của Nữ Nhân

Thì ra, ngày ấy Mạnh Hạo bị ma bức gây thương tích, vai bên phải đã bị tàn tật, không có cách nào sử dụng kiếm được nữa. Hắn lại không thuận tay trái, cho nên mới từ thiên tài trở thành người bình thường, so với người bình thường còn không bằng.

Đương nhiên hắn không gia nhập được Vấn Kiếm môn nữa, mà hắn lại không cam lòng trở lại như vậy, cho nên mới ngây ngốc quay ngày ở trong Cửu Long thành.

- Như vậy hai bằng hữu của ngươi đâu?

Giang Thần hiếu kỳ nói.

Nói đến đây, giữa hai hàng lông mày của Mạnh Hạo toát lên vẻ thống khổ, dốc ngược chén rượu mạnh vào miệng, sau đó mới mới tiếp tục giảng giải cho Giang Thần nghe.

Sau khi nghe xong, Giang Thần nói:

- Nói cách khác, hai người kia khi thấy ngươi trả giá nặng nề như vậy để cứu bọn họ, kết quả lại bỏ ngươi mà đi. Mà song phương còn trở thành một đôi?

- Vốn Diệp Tú không có quan hệ gì với ta.

Mạnh Hạo nở nụ cười gượng gạo, cay đắng không nói ra được.

Giang Thần nhớ tới lúc ở trên thuyền, ánh mắt khi Diệp Tú nhìn Mạnh Hạo, nói là đưa tình cũng không quá đáng.

Nhìn dáng vẻ thống khổ của Mạnh Hạo, Giang Thần cũng không tiếp tục hỏi lại, hắn chỉ nói:

- Được rồi, ta sẽ chữa khỏi tay cho ngươi.

Bưng chén rượu lên, Mạnh Hạo nghe hắn nói vậy lập tức sửng sốt, ánh mắt cực kỳ nóng bỏng nhìn sang phía hắn.

Giang Thần nhẹ nhàng nở nụ cười, không nói gì thêm. Thế nhưng khi Mạnh Hạo nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của hắn, trong lòng Mạnh Hạo đã tin tưởng không nghi ngờ

- Bắt đầu đi.

Điều làm cho Mạnh Hạo kinh ngạc nhất chính là, Giang Thần không cần chuẩn bị gì mà cởi áo khoác của hắn ở ngay trong tửu lâu, sau đó kiểm tra thương thế của hắn.

- Quả nhiên là thế.

Gỡ vải trắng bó vai ra, Giang Thần lắc lắc đầu.

Khi Mạnh Hạo bị thương hắn đã ở bên cạnh, lúc đó hắn cho rằng không có gì quá đáng lo cho nên mới yên tâm giao cho y sư của Cửu Long thành chữa trị.

Thế nhưng hắn lại không nghĩ rằng y sư biến người thường thành tàn phế, cũng may mà gặp phải hắn, nếu không cả đời này của Mạnh Hạo sẽ bị phá huỷ.

Quá trình trị liệu không cần nhiều lời, ở dưới y thuật của Giang Thần, Mạnh Hạo phát hiện ra cánh tay đã mất đi tri giác truyền đến cảm giác thiêu đốt cực nóng. Khi hắn sắp kêu ra tiếng thì một tiếng răng rắc giòn giã vang lên, giống như có thứ gì đó trở về vị trí vậy.

- Quá thần kỳ a!

Mạnh Hạo lắc vai thăm dò một chút, vẻ mặt lập tức kinh hỉ, vốn hắn tưởng rằng trị liệu sẽ là một quá trình rất dài, thế nhưng lại không ngờ lại có thể kết thúc nhanh như vậy.

Giang Thần lại làm như là vừa làm một việc nhỏ không đáng kể vậy, hắn ngồi trở lại phía đối diện, hỏi:

- Có phải việc chiêu thu đệ tử của Vấn Kiếm môn đã kết thúc rồi hay không?

- Đúng, phần lớn môn phái ta muốn gia nhập cũng đã kết thúc chiêu thu, chỉ có chờ sang năm.

Mạnh Hạo cười khổ nói.

Tay phải đã khôi phục lại như lúc ban đầu, những chuyện này đã không đáng để nhắc tới nữa, ít nhất hắn có mặt mũi trở về nhà.

Nhưng mà, Giang Thần lại cho hắn một kinh hỉ.

- Nếu như ngươi đồng ý, theo ta đi tới Thiên Đạo môn, làm tùy tùng của ta. Chờ tới khi ta trở thành đệ tử nội môn của Thiên Đạo môn thì có thể đề cử ngươi tiến vào Thiên Đạo môn.

Đây là chuyện mà Giang Thần hiểu rõ trong khoảng thời gian này, đệ tử Thiên Đạo môn có thể mang theo tùy tùng tiến vào trong sơn môn.

Đặc biệt là sau khi trở thành đệ tử nội môn, nơi ở là một ngọn núi, sinh hoạt thường ngày hằng ngày đều cần người hầu chăm sóc.

Lựa chọn trước mặt Mạnh Hạo là nếu như Giang Thần trở thành đệ tử nội môn, như vậy Giang Thần sẽ có cơ hội đề cử hắn tiến vào Thiên Đạo môn.

Còn việc Giang Thần có thể trở thành đệ tử nội môn hay không, hầu như Mạnh Hạo không có hoài nghi gì cả.

Hắn đã sớm nghe nói về các loại biểu hiện của Giang Thần ở nơi thí luyện rồi.

- Đa tạ!
Trước mặt tuyệt cảnh đột nhiên gặp được Giang Thần, giống như một ánh rạng đông chiếu xuống sau lưng mây đen, nước mắt của Mạnh Hạo không nhịn được trào ra.

- Ngươi đi thu dọn đồ đạc đi, ngày hôm nay ta sẽ đi tới Thiên Đạo môn.

Giang Thần nói.

Hắn rất thưởng thức biểu hiện của Mạnh Hạo ở trên Phá vân thuyền, đó cũng là nguyên nhân mà hắn tình nguyện hỗ trợ.

Giang Thần đi theo Mạnh Hạo đi tới khách điếm mà hắn đặt chân. Chỉ là, chuyện lúng túng chính là gặp mặt Diệp Tú và Thạch Thiên.

Đôi nam nữ này ôm ấp nhau, như hình với bóng. Khi nhìn thấy Mạnh Hạo đi tới, Diệp Tú cau mày, Thạch Thiên thì nhếch miệng nở nụ cười, chăm chú ôm chặt lấy Diệp Tú.

Từ khi thuận lợi gia nhập Vấn Kiếm môn, Thạch Thiên rất hăng hái, đặc biệt là Diệp Tú ngả vào lòng càng làm cho lòng tin của hắn bành trướng.

Trước đây hắn chỉ cho rằng mình là tuỳ tùng của Mạnh Hạo, lại không nghĩ rằng sẽ có một ngày hắn có thể chạm nữ nhân của đối phương.

Đương nhiên, Diệp Tú không thu được tư cách gia nhập Vấn Kiếm môn, cho nên mới lựa chọn dựa vào Thạch Thiên đi vào Vấn Kiếm môn.

- Mạnh Hạo, khoảng thời gian này ngươi đã đi đâu?

Thạch Thiên gọi thẳng họ tên của đối phương, trước đây hắn sẽ một câu ca, hai câu ca.

Mạnh Hạo nghiêm mặt, không nói một lời, đi vào phòng của mình, thu thập hành lý.

- Mạnh Hạo, ngươi muốn đi về sao?

Diệp Tú nhỏ giọng nói.

- Hành động này rất sáng suốt đấy, vậy ngươi đi báo hỉ cho phụ mẫu ta đi.

Thạch Thiên cũng đi tới trước cửa, nhìn Mạnh Hạo bên trong rồi nói.

Diệp Tú kéo ống tay áo của hắn, muốn ngăn hành vi bỏ đá xuống giếng như vậy. Thế nhưng lại nhận được một ánh mắt cảnh cáo của Thạch Thiên, nhất thời nàng không dám nói lời nào mà ngoan ngoãn đứng tại chỗ.

- Ta không về nhà.

Mạnh Hạo thu thập đồ đạc xong, mặt nhìn về phía Thạch Thiên.

- Vậy ngươi tính thế nào? Với tình huống của ngươi bây giờ có thể đi đâu được chứ?

Thạch Thiên đùa cợt nói.
- Nếu không phải bởi vì cứu hai người các ngươi thì ta sẽ trở thành như vậy sao?

Nếu là trước đó, Mạnh Hạo sẽ không nói ra lời này. Thế nhưng hiện tại thì lại không thế nữa, tay phải của hắn đã khôi phục lại như ban đầu.

- Ta không có cầu ngươi cứu ta, là ngươi đẩy chúng ta ngã xuống, lúc đó chúng ta còn có thể giết địch, tự ngươi muốn cậy mạnh, trách ai được chứ?

Thạch Thiên biểu hiện bộ mặt vô liêm sỉ của mình.

- Ta không nói nhiều với ngươi nữa, tránh ra.

Vẻ mặt Mạnh Hạo có chút chán ghét, trong lòng nghĩ thầm trước đây sao hắn lại kết bạn cùng người như vậy chứ.

- Ngươi muốn đi đâu? Ta không cho ngươi đi đó.

Thạch Thiên dùng tay chống lên trên cửa, ngăn cản đường đi của Mạnh Hạo.

- Ngươi không cho thì cũng phải nhường!

Mạnh Hạo kiên trì, tay phải đột nhiên rút kiếm, động tác trôi chảy như thường, ánh kiếm chói mắt làm cho Thạch Thiên vội vã lùi về phía sau.

- Tay của ngươi? Tay ngươi khỏi rồi?

Thạch Thiên kinh ngạc nói.

Không biết tại sao, trong lòng của hắn có cảm giác khó chịu không tên.

Hắn liếc mắt nhìn Diệp Tú sắc mặt phức tạp, nói:

- Coi như là như vậy thì hiện tại ngươi cũng không thể gia nhập Vấn Kiếm môn, ta có thời gian một năm, nhất định sẽ đuổi kịp được ngươi.

- Vậy thì ta đã khiến cho ngươi thất vọng rồi, ta muốn đi Thiên Đạo môn.

Mạnh Hạo nói.

- Đi Thiên Đạo môn? Sao ngươi có thể tới Thiên Đạo môn được chứ?

Thạch Thiên và Diệp Tú giật nảy mình.

- Ta dẫn hắn đi.

Giang Thần nhanh chân đi đến, vừa nãy hắn đã nghe được lời đối thoại. Hắn thực sự không chịu được vẻ mặt của Thạch Thiên này.

- Mạnh Hạo sẽ nhanh chóng trưởng thành ở Thiên Đạo môn. Một năm sau, ngươi chỉ có thể ngước nhìn lên hắn mà thôi.

Đây là sự thực rất rõ ràng, vốn Mạnh Hạo đã ưu tú hơn so với Thạch Thiên, Thiên Đạo môn lại hoàn toàn không phải là tồn tại mà Vấn Kiếm môn có thể đánh đồng được.

Diệp Tú rất là hối hận, nàng không nghĩ tới Mạnh Hạo lại có thể lần nữa đứng lên như vậy.

Nhìn thấy vẻ mặt của nữ nhân này, Giang Thần đột nhiên phát hiện ra kỳ thực tình cảnh của Mạnh Hạo có chút tương tự với mình.

Diệp Tú khiến cho hắn nhớ tới Tô Thiến, Tô Thiến lại khiến cho hắn nhớ tới nữ tử trên người mặc trang phục tân nương, xinh đẹp làm rung động lòng người kia.

- Lẽ nào nữ nhân đều như vậy? Ở bề ngoài tình ý dạt dào, bất cứ lúc nào cũng sẽ trở mặt được hay sao?

- Đi thôi.

Mạnh Hạo liếc nhìn sắc mặt khó coi của Thạch Thiên, trong lòng trở nên khoan khoái hơn rất nhiều. Lập tức cùng Giang Thần rời khỏi khách điếm.

Giang Thần thở dài một tiếng, ngẩng đầu nhìn lên trên không trung.

Đường nối thế giới vị diện là ở phía chân trời.

- Thánh vực, ta sẽ trở về!

Trong lòng Giang Thần thầm thề, nhất định phải tìm được nữ nhân kia, tính toán rõ ràng món nợ này với nàng!

Chương 62: Điểm Cống Hiến

Thiên Đạo môn ở phía nam của tỉnh Thương Uyên, được xây dựng vào bên trong dãy núi.

Thân là mười đại tông môn của Hỏa vực, quy mô môn phái không chỉ là một loạt kiến trúc được xây dựa lưng vào núi, mà là lấy quần sơn làm căn cơ, kiến tạo ra một tòa thành trì.

Núi lớn chặn những con đường hiểm yếu lại, lại dời núi, sông không chảy qua nơi này, thay đổi hiện trạng đất đai, khiến cho mọi người kinh hãi.

Đứng ở trên thuyền phi hành quan sát, nhất định sẽ thán phục quỷ phủ thần công của Thiên Đạo môn.

Cung điện chằng chịt trải rộng ở quần sơn, hàng trăm hàng ngàn ngọn núi được các xích sắt liên kết với nhau, trên núi cành lá xum xuê, đại thụ trăm năm xuyên thẳng vào trong mây xanh.

Thác nước ngàn trượng tùy ý có thể thấy được, nước đổ xuống giống như cự long, khí thế bàng bạc.

Nếu như có sương mù, kiến trúc trong núi như ẩn như hiện, chẳng khác nào Tiên giới.

Giang Thần và Mạnh Hạo đi tới môn phái, cũng bị Thiên Đạo môn làm cho kinh diễm.

Chợt, các đệ tử mới được tuyển chọn nhận lệnh bài và trang phục của đệ tử Thiên Đạo môn, cùng với chìa khoá nơi ở và một cuốn sách nhỏ tràn ngập môn quy.

Các trưởng lão Thiên Đạo môn cố ý nhắn nhủ Giang Thần, môn quy Thiên Đạo môn nghiêm ngặt, phải học thuộc làu môn quy vào trong lòng, bằng không tự gánh lấy hậu quả.

Giang Thần đi tới chỗ mình ở, phát hiện ra trước mặt hắn là một căn phòng lớn, có đình viện, hai người ở cũng thừa sức.

- Nghe người ta nói đệ tử nội môn Thiên Đạo môn được phân phối một ngọn núi hoàn chỉnh, trên mặt có cung điện lâu vũ, đệ tử còn có thể xây dựng đan phòng, hoặc là dựng vườn thuốc, còn có thể nuôi rất nhiều linh thú.

Mạnh Hạo nói.

Hiện tại Giang Thần là đệ tử ngoại môn, cũng là tầng thấp nhất trong môn phái.

Dù vậy, thân phận đệ tử ngoại môn của Thiên Đạo môn cũng đã là thứ mà vô số người tha thiết ước mơ.

Cứ như vậy, Giang Thần chính thức trở thành một thành viên của Thiên Đạo môn.

Vì muốn mau chóng hòa nhập vào môn phái, ngay lập tức hắn lật môn quy ra xem.

Thông qua môn quy, có thể hiểu rõ được bộ mặt đại khái của Thiên Đạo môn.

Đầu tiên là quyền lợi của đệ tử ngoại môn, mỗi tháng môn phái đều sẽ phân phát linh đan và tẩy tủy dịch, đệ tử có thể lựa chọn công pháp Hoàng cấp hoặc là võ học.

Có một điểm kỳ quái chính là, đệ tử ngoại môn không cần phải làm cái gì cả.

Không có bài tập sáng sớm, không có sát hạch, rất là tự do.

Chỉ có điều, nếu như đệ tử ngoại môn trong vòng hai năm không thể trở thành đệ tử nội môn thì sẽ bị trục xuất ra khỏi môn phái.

- Xem ra ngoại môn chỉ là một nơi để Thiên Đạo môn tiến thêm một bước quan sát đệ tử, nội môn mới là hạt nhân.

Giang Thần ý thức được điểm ấy, bắt đầu hiểu rõ muốn trở thành đệ tử nội môn cần yêu cầu gì.

- Điểm cống hiến đạt đến một trăm vạn.

Trên môn quy, một hàng chữ đập vào mi mắt của hắn.

- Điểm cống hiến?

Giang Thần cau mày nhìn xuống, lập tức hiểu rõ được đây là thứ gì.

Thiên Đạo môn là một thế giới, môn phái lấy điểm cống hiến để thay thế tiền tài.

Thậm chí, đệ tử có thể dùng tiền đổi điểm cống hiến, tỉ lệ hối đoái là một, trong môn phái có đệ tử hoặc là trưởng lão mở thương hội, ngay cả phòng đấu giá cũng có.

- Thức ăn thường ngày cũng phải dùng điểm cống hiến để đổi.
Mạnh Hạo nhìn thấy vậy, nói:

- Như vậy không phải chỉ cần có tiền thì trực tiếp nộp ra một trăm vạn là có thể trở thành đệ tử nội môn hay sao?

Giang Thần nhớ tới ở nơi thí luyện Ninh Bình kia đã nói, có tiền có thế cũng là một trong các điều kiện làm cho Thiên Đạo môn vừa ý.

- Thứ đổi không phải vàng phổ thông, là tử kim, nghiêm ngặt mà nói, là mấy ngàn vạn. Từ nơi thí luyện là có thể nhìn ra được, Thiên Đạo môn muốn trong hàng đệ tử không ngừng cạnh tranh, đào thải lẫn nhau.

- Nhưng chẳng lẽ như vậy không phải sẽ khiến cho đệ tử kết bè kết phái, sẽ dẫn tới toàn bộ môn phái không đoàn kết hay sao?

Mạnh Hạo có chút không hiểu nói.

- Đoàn kết có tác dụng không? Một bầy sơn dương cũng rất đoàn kết, thế nhưng khi đối mặt với một con sói thì chỉ có thể chạy trối chết. Mà thứ Thiên Đạo môn muốn chính là, sói!

- Ngoại trừ đổi ra, cũng có thể kiếm được điểm cống hiến a.

Mạnh Hạo hiếu kỳ nói.

- Đúng, có thể hoàn thành nhiệm vụ mà môn phái tuyên bố, Thiên Đạo môn cũng không phải là môn phái vô tình. Bọn họ sẽ không để cho đệ tử chết đói, sẽ có một ít nhiệm vụ bình thường có thể nhận được điểm.

Trong những nhiệm vụ thường quy này có nhiệm vụ đi các nơi trong môn phái làm người quay guồng nước.

Guồng nước không phải là như guồng nước phổ thông, cần chân nguyên để làm năng lượng.

Ngoài ra, còn có thể lên núi chém trúc. Ở Thiên Đạo môn có một loại trúc đặc biệt, nhìn như phổ thông, nhưng lại cực kỳ cứng cỏi, người bình thường căn bản không thể chém làm đôi được.

Trúc chặt xuống dùng để dụ linh thú, không chỉ có thể đổi điểm cống hiến với môn phái mà rất nhiều đệ tử nội môn cũng sẽ thu mua nó.

- Được rồi, trước tiên chúng ta phải kiếm thức ăn trong mấy ngày nay về đã.

Giang Thần nói.

Lúc này, Mạnh Hạo trịnh trọng đứng ở trước mặt hắn, nghiêm nghị nói:

- Giang Thần, những chuyện này giao cho ta đi, ta có thể đến được Thiên Đạo môn hoàn toàn là do ngươi ban tặng. Nếu như muốn xuất lực thì những nhiệm vụ thường quy này ta sẽ hoàn thành giúp ngươi, ngươi không cần phải lãng phí tâm tư lên trên chuyện này.

- Chuyện này...Giang Thần không biết nên nói như thế nào.

- Kỳ thực ta cũng có tư tâm của mình, ngươi sớm ngày trở thành đệ tử nội môn. Như vậy chẳng phải ta cũng có thể sớm ngày gia nhập Thiên Đạo môn hay sao?

Mạnh Hạo sợ hắn không đồng ý, cho nên lại mau chóng nói ra một câu như vậy.

- Được rồi, để ta đi xem xem nhiệm vụ ra sao, mau chóng kiếm được đủ điểm cống hiến rồi nói tiếp.

Giang Thần nghĩ thầm việc chặt trúc cũng không phải là chuyện nguy hiểm gì, hắn cũng không hề từ chối.

Hai người phân công nhau làm việc, Giang Thần đi tới Huyền Cơ điện.

Đây là nơi náo nhiệt nhất ở ngoại môn, bất kể là nhận nhiệm vụ, hay là lĩnh phúc lợi của đệ tử, tất cả đều ở nơi này.

Vì vậy, mỗi ngày từ sáng sớm đến tối Huyền Cơ điện đều rất náo nhiệt.

Ở đây, Giang Thần cũng đã được mở mang tầm mắt.

Thiên Đạo môn chính là một trong thập đại tông môn của Hỏa vực, vì vậy đệ tử trong môn cũng không chỉ có người của Đại Hạ vương triều, mà còn rất nhiều đệ tử bên ngoài.

Chuyện này khiến cho Giang Thần cảm nhận được cái gì gọi là phong tình dị vực.

Đột nhiên, ở trong điện Giang Thần nhìn thấy Hồng Hựu Quân, lúc này nàng đã đổi trang phục đệ tử Thiên Đạo môn, nhìn rất xinh đẹp làm cho lòng người rung động.

Giang Thần đang muốn đi tới chào hỏi nàng, thế nhưng lại không nghĩ rằng, sau khi Hồng Hựu Quân phát hiện hắn đến, nàng rất lúng túng cúi đầu, cúi đầu đi đến phương hướng khác.

Điều này làm cho Giang Thần không hiểu đã xảy ra chuyện gì, nghĩ đến thời điểm ở Hồng phủ, hắn có ý tốt mời Hồng Hựu Quân cùng đi đến Thiên Đạo môn, kết quả đối phương nói còn có chút chuyện chưa kịp xử lý, bảo hắn cứ đi trước một bước.

Bây giờ nhìn lại, là nàng ta cố ý giữ một khoảng cách với hắn.

Hồng Hựu Quân rất xoắn xuýt, trước khi đến Thiên Đạo môn, phụ thân gọi nàng đi, nói cho nàng biết, khi ở trong môn phái không nên lui tới với Giang Thần.

Nàng rất không rõ, bởi vì lúc đó Giang Thần còn ở trong phủ làm khách.

- Chúng ta không phải là người vong ân phụ nghĩa, Giang Thần có ân đối với nhà chúng ta, chúng ta phải báo đáp. Thế nhưng cũng không thể bởi vì vậy mà bị liên lụy. Hắn giết chết Ninh Bình, phụ thân lại bị giam ở Hắc Long uyên, tất sẽ gặp Ninh thị trả thù. Nếu như con đi chung cùng với hắn thì cũng sẽ bị liên lụy.

Nếu như nói lúc vừa bắt đầu Hồng Hựu Quân không phản đối, sau khi đi tới Thiên Đạo môn, nàng mới biết lời của phụ thân có lý.

Trong Thiên Đạo môn không chỉ có nàng, tất cả mọi người đều cô lập Giang Thần.

Hiện tại Ninh Hạo Thiên là đệ tử chân truyền của Thiên Đạo môn, là người cực có hi vọng trở thành chưởng giáo đời tiếp theo.

Hiện nay, trong môn phái cũng có các trưởng lão ủng hộ Ninh Hạo Thiên.

Đương nhiên, môn phái không phải là của một gia tộc, coi như Giang Thần và Ninh Hạo Thiên có cừu oán thì cũng không nên rõ ràng như thế.

Thế nhưng hết cách rồi, ân oán giữa hai người không phải là ân oán bình thường.

Thần mạch trong cơ thể của Ninh Hạo Thiên chính là của Giang Thần, hai người chạm mặt, còn có thể giữ hòa khí được sao?

Các trưởng lão cho rằng Giang Thần là cái đinh trong mắt, làm bẩn danh tiếng của Ninh Hạo Thiên.

Đương nhiên các đệ tử tránh còn không kịp.

Giang Thần chú ý tới chuyện này, đệ tử bên trong điện chỉ chỉ chỏ chỏ về phía hắn, lén lút nghị luận, vẻ mặt rất khiến cho người ta không thoải mái.

Chương 63: Cô Lập

Giang Thần lắc đầu một cái, không hề đặt những chuyện đó ở trong lòng mà đi tới ngay chính giữa Huyền Cơ điện.

Nơi này có một cây cột lớn, bên trên một con rồng, trông rất sống động, điểm đặc biệt là mắt rồng là hai viên bảo thạch, toả ra ánh sáng khiến cho người ta có ảo giác bị nhìn chăm chú.

Tám mặt bia đá dựng đứng theo cây cột, trên mặt có từng hàng chữ nhỏ, không phải khắc ở trên mặt tảng đá, cũng không phải là viết lên, mà như là một loại quang năng nào đó ngưng tụ mà thành.

Giang Thần đến gần, vừa nhìn qua, trên mặt là từng nhiệm vụ được công bố.

Sau khi có người hoàn thành nhiệm vụ, chữ trên bia đá sẽ tự động biến mất.

Mỗi hàng chữ khái quát về tình hình nhiệm vụ cùng với điểm cống hiến khen thưởng, đồng thời còn ghi rõ trình độ nguy hiểm, cảnh cáo đệ tử cảnh giới quá thấp không nên tùy tiện làm việc.

Giang Thần vừa nhìn qua loa đã biết, độ khó của nhiệm vụ có phân cấp.

Phổ thông, mạo hiểm, gian nan, vương giả, ác mộng.

Khen thưởng điểm cống hiến của nhiệm vụ phổ thông đều là mấy trăm, có rất ít nhiệm vụ nào được hơn một nghìn.

Nhiệm vụ mạo hiểm và gian nan chừng trên ngàn điểm cống hiến, độ khó vương giả hơn vạn, nhiệm vụ cấp ác mộng cao nhất có tới mấy chục vạn.

Độ khó không giống nhau thì yêu cầu đối với cảnh giới cũng không giống nhau, ví dụ như cấp ác mộng nhất định phải có thực lực Thần Du cảnh thì mới có thể hoàn thành.

- Ngươi định nhận nhiệm vụ gì?

Bên tai truyền đến thanh âm quen thuộc, Giang Thần liếc mắt nhìn lại, hắn phát hiện người tới là Văn Tâm.

Dường như nữ nhân này không nhận ra được bầu không khí ở trong Huyền Cơ điện, cho nên rất bình thường đi tới bên người Giang Thần, đôi mắt đẹp ở di chuyển trên bia đá.

- Xem một chút đi, cứ từ từ. Chúng ta còn có thời gian hai năm cơ mà.

Giang Thần nghĩ đến cái gì đó, hiếu kỳ nói:

-  Ngươi thân là quận chúa, có lẽ không cần phải thông qua phương thức như thế để kiếm điểm cống hiến a? Trực tiếp đập tiền xuống, tấn cấp đệ tử nội môn là được rồi.

- Một trăm vạn tử kim có thể bồi dưỡng một người có thiên phú không tệ tấn cấp thành Thần du cảnh.

Văn Tâm liếc mắt nhìn hắn, trợn trắng mắt. Cho dù chỉ có trong nháy mắt, thế nhưng lại rất là gợi cảm.

Giang Thần gật gật đầu, một trăm vạn tử kim. Cho dù Giang phủ có táng gia bại sản, bán sản nghiệp thành tiền thì cũng không bỏ ra nổi a.

- Điểm cống hiến không có cách nào đổi thành tử kim, môn phái thật sự là ác nha.

Giang Thần cười nói.

- Nhưng điểm cống hiến đổi được linh đan hoặc là linh khí, những thứ này cũng có thể lấy ra bán lấy tiền.

Văn Tâm nói.

Trong lúc nói chuyện, Mạnh Hạo vội vội vàng vàng xông vào Huyền Cơ điện, đi tới bên người Giang Thần, nhanh chóng nói:

- Giang Thần, trúc mà ta chặt được không ai đồng ý thu.

- Sao vậy?

Giang Thần đã mơ hồ đoán ra được cái gì đó.

- Bên ngoài rừng trúc có người thu mua của các đệ tử nội môn, kết quả ta mang trúc chặt được tới, tất cả đều từ chối.

- Không phải còn có thể bán cho môn phái sao?

- Trưởng lão trong môn phái nói trúc của ta rất xấu.

Mạnh Hạo tức giận nói.

Giang Thần liếc mắt nhìn các đệ tử cách hắn khá xa ở xung quanh, hắn hít sâu một hơi, thầm nói:

- Đám người này không muốn để ta sinh tồn đây mà.

- Đã xảy ra chuyện gì sao? Ta có chút điểm cống hiến, có thể cho ngươi mượn tạm.

Văn Tâm nói.

Giang Thần không từ chối, nếu không ngày hôm nay ngay cả cơm hắn cũng không có mà ăn.

Không ngờ lúc này, từ bên ngoài Huyền Cơ điện có ba, bốn người đi tới. Nhìn trang phục trên người bọn họ, là đệ tử nội môn, nam tử cầm đầu thu hút ánh mắt của không ít người.

- Là Trịnh sư huynh!

Có người kinh ngạc thốt lên một tiếng, trên mặt hiện lên vẻ sùng bái.

Nhưng phản ứng của vị Trịnh sư huynh này rất bình thường, trên khuôn mặt cương nghị không lộ vẻ gì cả, mà trực tiếp đi tới trước người Giang Thần.

Chỉ có điều, hắn chỉ nhìn Giang Thần một chút, ánh mắt lại rơi vào trên người Văn Tâm.

- Văn Tâm quận chúa, ngươi không nên đến gần người này.

Nói xong lời này, hắn chỉ vào Giang Thần.

Lập tức, trên mặt không ít đệ tử trong Huyền Cơ điện hiện lên vẻ trào phúng, cười trên sự đau khổ của người khác. Dường như đã sớm có dự liệu về việc này.

Tin tức mười ngày trước Giang Thần thông qua thí luyện Thiên Đạo môn, chém giết Ninh Bình và Trương Sĩ Siêu cũng nhanh chóng được truyền ra.Trong mười ngày này, Giang Thần vẫn ở trong Hồng phủ không làm gì cả.

Nhưng mà, Ninh Hạo Thiên đã sớm bố trí tất cả rất kỹ càng, chờ Giang Thần đến đây.

- Ngươi đang ra lệnh cho ta sao?

Mày liễu của Văn Tâm nhíu chặt, một lúc lâu sau mới hiểu rõ lời này là có ý gì.

- Ta làm vậy là vì muốn tốt cho ngươi.

Trịnh sư huynh nói.

- Hắn dạy ta kiếm đạo, ta không được đi lại gần với hắn, như vậy ai dạy ta? Ngươi sao?

Cá tính yêu ghét rõ ràng của Văn Tâm được biểu hiện ra rất hoàn mỹ vào lúc này.

- Ta không có cách nào kiếm pháp cho dạy ngươi, thế nhưng, ngươi còn có hi vọng trở thành đệ tử nội môn.

Trịnh sư huynh nói.

- Ngươi uy hiếp ta?

Trong mắt hạnh của Văn Tâm hiện lên vẻ lạnh lẽo, biểu hiện cực kỳ chán ghét.

Trịnh sư huynh không hề bị lay động, hắn cho rằng lực lượng của Văn Tâm là đến từ chính thân phận của nàng, hắn nói:

- Thân phận Quận chúa ở Thiên Đạo môn không có bất kỳ tác dụng nào cả.

- Được, ta cũng nói cho ngươi biết. Ta muốn đi chung với Giang Thần đó.

Lời của Văn Tâm vừa nói ra khỏi miệng, đột nhiên nàng đã cảm thấy không đúng, quan hệ giữa nàng và Giang Thần dường như còn chưa tốt đến mức khiến cho nàng nói như vậy.

Trịnh sư huynh bĩu môi, lại nhìn về phía Mạnh Hạo, nói:

- Làm tùy tùng của ta, sau ba tháng, ta sẽ cho ngươi tiêu chuẩn đệ tử ngoại môn.

Lúc này, mục đích của hắn đã rất rõ ràng, muốn cô lập Giang Thần.

Nghe thấy hắn nói như thế, Mạnh Hạo cả kinh, tim đập nhanh hơn. Thế nhưng hắn không do dự bao lâu mà lập tức lắc đầu nói:

- Không cần.

Hắn là người rất là chính trực, đây cũng là nguyên nhân mà Giang Thần giúp hắn.

- Ngươi chắc chắn chứ? Ngươi hãy nghĩ cho kỹ rồi hãy trả lời!

Trịnh sư huynh hai lần bị từ chối, không khỏi nhấn mạnh thêm lời mình nói

- Ta rất chắc chắn.

Mạnh Hạo nói.
Giang Thần nở nụ cười, Trịnh sư huynh liên tiếp ăn quả đắng, sắc mặt rất là đặc sắc.

Người xem náo nhiệt chung quanh cũng không nghĩ tới Mạnh Hạo và Văn Tâm lại có cốt khí như vậy.

- Rất tốt.

Trịnh sư huynh cắn răng, xoay người rời khỏi.

- Chậm đã!

Giang Thần đột nhiên mở miệng, gọi hắn lại, nói:

- Không có lời nào muốn nói với ta sao?

- Ngươi không xứng.

Trịnh sư huynh cười lạnh một tiếng.

- Coi ta như không khí, ngươi chạy đến trước mặt của ta, lại uy hiếp đe dọa bằng hữu của ta, sau đó còn định đi luôn hay sao?

Giang Thần đi tới chỗ hắn, khóe miệng mang theo một nụ cười.

- Lời ta nói trực tiếp như vậy đó, ngươi muốn thế nào chứ?

Trịnh sư huynh nói.

Phanh!

Giang Thần đi tới trước người của hắn, vượt qua dự liệu của tất cả mọi người mà tát một cái lên trên mặt, của Trịnh sư huynh khí lực rất lớn, trực tiếp đánh cho khóe miệng người này chảy máu.

- Ta đánh người đau như vậy đó, ngươi muốn thế nào?

Giang Thần đùa cợt nói.

Yên tĩnh, hoàn toàn yên tĩnh.

Đệ tử ngoại môn tát đệ tử nội môn, dù có mơ mộng thì bọn họ cũng không dám nghĩ tới chuyện này.

Thế nhưng Giang Thần lại làm như vậy.

- Xem ra Giang Thần này cũng không phải là bánh bao mềm, lần này có trò hay để xem rồi.

Trong lòng mọi người thầm nghĩ.

- Ngươi!

Chính Trịnh sư huynh cũng sửng sốt, vuốt gò má đau đớn, hai mắt như muốn phun ra lửa, đánh một quyền về phía mặt của Giang Thần.

Chỉ có điều, Giang Thần đã tránh thoát dễ như ăn cháo, lại còn nói:

- Tụ nguyên cảnh hậu kỳ viên mãn thì có tư cách gì kêu gào ở trước mặt ta cơ chứ? Chẳng lẽ ngươi không biết không lâu trước đây ta mới giết một hậu kỳ Tụ nguyên cảnh hay sao?

Ninh Hạo Thiên muốn đối phó với mình thì Giang Thần cũng sẽ không khách khí với hắn.

- Ngươi muốn chết!

Trịnh sư huynh nổi giận gầm lên một tiếng, một thân chân nguyên bộc phát ra.

- Ngươi muốn làm gì? Muốn động thủ ở Huyền Cơ điện hay sao?

Lúc này, ở trong góc của Huyền Cơ điện vang lên một thanh âm già nua.

Một lão giả thấp bé đang ngồi ở trên ghế, híp mắt nhìn về phía bên này.

- Trưởng lão.

Lão giả này nhìn qua rất giống như một lão giả phổ thông, thế nhưng Trịnh sư huynh lại cực kỳ cung kính.

- Là Giang Thần này động thủ trước.

Trịnh sư huynh cả giận nói.

- Trưởng lão, bởi vì ngôn ngữ của hắn rất khiêu khích cho nên ta mới cho hắn một tát. Chân nguyên cũng không vận dụng, sao có thể coi là động thủ được chứ? Nhìn hắn mà xem, dường như muốn lấy mạng ta kìa.

Giang Thần đã học thuộc làu môn quy, cho nên cố ý chọn kẽ hở mà ra tay.

- Trưởng lão...

Trịnh sư huynh lập tức muốn phản bác.

- Được rồi, Trịnh Bình, ngươi khiêu khích trước, là ngươi không đúng, còn thù hận của ngươi, không được ra tay ở trước mặt ta.

Vị trưởng lão này rất thiếu kiên nhẫn ngắt lời của hắn.

Chương 64: Xử Phạt, Công Chính, Lòng Người

Trịnh Bình không phát tác được, không thể làm gì khác hơn là tạm thời đè lửa giận xuống, có chút oán độc nhìn Giang Thần một chút, sau đó nói:

- Ngươi nghĩ mình rất uy phong sao? Hi vọng một lúc nữa ngươi đừng khóc.

Nói xong, hắn cũng không làm gì nữa mà rời khỏi Huyền Cơ điện.

Giang Thần không rõ vì sao, hắn cũng không thể ngồi chờ chết, cho nên nhất định phải mau chóng nghĩ ra biện pháp.

Hắn và Văn Tâm trao đổi ánh mắt, không để ý tới việc nhận nhiệm vụ mà rời khỏi Huyền Cơ điện.

Thế nhưng chân trước vừa ra khỏi cửa thì đã gặp phải một đám người, trên người mặc trang phục đệ tử nội môn. Điểm không giống bình thường là ở trên cánh tay phải của bọn hắn mang theo băng tay, có một chữ Pháp rất là bắt mắt.

- Đệ tử Hình pháp đường!

Văn Tâm thầm nói, trên mặt hiện lên vẻ lo âu.

- Giang Thần, ngươi sỉ nhục sư huynh đồng môn, còn gây hấn ở trong Huyền Cơ điện, chúng ta tới đây là để bắt ngươi.

Bọn họ vây Giang Thần lại, trong tay mỗi người cầm theo xích sắt to bằng ngón tay, vẻ mặt mỗi người đều hung thần ác sát, không phải là người hiền lành.

Giang Thần còn chưa nói thì vai đã bị người ta dùng lực lượng mạnh mẽ đẩy một cái. Lúc hắn quay đầu lại, một tên đệ tử Hình pháp đường nhìn hắn cười gằn, trong nụ cười tràn ngập vẻ khinh thường.

- Không nên vọng động, Hình pháp đường không dễ trêu a.

Không ngờ lúc này Văn Tâm vốn không sợ phiền phức lại cũng nói ra lời này.

Mí mắt Giang Thần sụp xuống, hắn biết lúc này mình không thể kích động.

- Hình pháp đường, quản giáo các đệ tử, nghiêm trị đệ tử phạm tội, thế nhưng nhất định phải có chứng cớ đầy đủ a.

Giang Thần nói.

Vừa mới dứt lời thì một đệ tử Hình pháp đường trước mặt hắn đã đánh một quyền vào trên bụng hắn, ghé vào lỗ tai hắn khẽ nói:

- Ta chính là pháp.

- Mang đi!

Tiếp đó, hắn vung tay lên, tất cả xích sắt chụp vào trên người Giang Thần, nhanh chóng mang hắn đi.

Mạnh Hạo gấp đến độ như con kiến bò trên chảo nóng, nhưng không có bất kỳ biện pháp nào.

Lông mày của Văn Tâm nhíu lại, nhìn Giang Thần bị xô đẩy, không biết trong lòng đang suy nghĩ cái gì.

Các đệ tử xung quanh thấy cảnh này, trong lòng cũng không cảm thấy quá kinh ngạc.

Dám đánh đệ tử nội môn, một chút vị đắng ấy chỉ là bắt đầu, Giang Thần này sẽ không được thoải mái a.

Giang Thần bị mang tới Hình pháp đường. Nơi này xây dựng ở góc khuất, không đủ ánh sáng, trong phòng tối tăm, trên vách tường bốn phía có bày các loại hình cụ.

Phối hợp với tiếng kêu thê thảm, khiến cho người ta không rét mà run.

Nhưng các đệ tử Hình pháp đường đã sớm quen chuyện này, sắc mặt vẫn như thường.

Đệ tử Hình pháp đường vừa nãy đánh Giang Thần một quyền ngồi ở trên một chiếc ghế dựa, mặt hướng về phía Giang Thần, quát lên:

- Quỳ xuống!

Giang Thần không hề bị lay động, trên mặt mang theo vẻ châm chọc.

Đệ tử Hình pháp đường đứng ở bên cạnh hắn cũng không khách khí, côn trong tay bắt chuyện với người hắn.

Thế nhưng, Giang Thần vẫn không quỳ.

Mãi đến khi một tên đệ tử Hình pháp đường đạp một cước vào phía sau đầu gối của Giang Thần, lúc này mới khiến cho hắn nửa quỳ.

- Xương cứng đấy!

Tên đệ tử ngồi ở trên ghế liên tục cười lạnh, nói:

- Rơi vào trên tay của Lưu Tùng ta, ta có vô số biện pháp để đối phó với ngươi.

- Thật sao? Tốt nhất các ngươi nên giết chết ta, nếu không đám người các ngươi sẽ không có cơ hội hối hận nữa đâu.

Giang Thần nói.- Ha ha ha ha!

Lưu Tùng cười to càn rỡ, người của hắn cũng bật cười, có người thì lắc đầu cười khổ, cho rằng Giang Thần đang nói đùa.

Cười đã, Lưu Tùng mang giấy ra, viết xoan xoát trên giấy.

Rất nhanh, hắn mang giấy tới trước người của Giang Thần, nói:

- Xem một chút đi.

Giang Thần nhặt giấy trắng lên, trên mặt có viết tội của hắn. Xông tới trước mặt sư huynh đồng môn, nói năng lỗ mãng, gây sự ở Huyền Cơ điện. Ngoài ra, còn thêm tính cách của hắn quái đản, không phối hợp với đệ tử Hình pháp đường, tình tiết rất ác liệt.

Xử phạt là diện bích một tháng, khấu trừ nửa năm phúc lợi đệ tử.

- Nếu như ngươi kiên cường được như mình nói thì cũng đừng nhận a.

Lưu Tùng cợt nhả nói.

- Ngươi không nhận, chúng ta sẽ cố gắng chiêu đãi ngươi.

Một tên đệ tử Hình pháp đường bên người hắn nói một câu quái gở.

Con ngươi Giang Thần chuyển động, không nhận, hắn sẽ bị thêm nhiều thiệt thòi. Nhận, hắn phải sắp sửa đối mặt với trừng phạt bất công.

- Nếu như động thủ ở Hình pháp đường, hậu quả rất nghiêm trọng, không chừng sẽ bị trục xuất ra khỏi Thiên Đạo môn.

- Cũng được.

Giang Thần cắn tay, ấn dấu tay xuống trên giấy.

Hắn làm như vậy đã vượt ngoài dự liệu của đám người Lưu Tùng.

Lưu Tùng cầm về thư nhận tội, thổi một cái, lại cười nhạo nói:

- Thực sự là vô vị a, ta còn tưởng rằng ngươi có thể tiếp tục kiên cường được nữa.

Không đợi Giang Thần nói chuyện, Lưu Tùng lại phất phất tay.

- Mang hắn tới chỗ diện bích.

- Lưu sư huynh, là Quỷ kiến sầu sao?

- Đương nhiên.Lập tức, tất cả mọi người đều có chút đồng tình nhìn Giang Thần.

Nơi diện bích có rất nhiều, đại khái đều là bên cạnh vách núi không người, có vách núi ánh mặt trời dồi dào, địa thế bằng phẳng, dựng một cái lều ở đó, diện bích chẳng khác nào nghỉ phép vậy.

Cũng có vách núi vị trí hiểm trở, đá lởm chởm, ngay cả nơi nằm cũng không có.

Nơi Giang Thần diện bích là Quỷ kiến sầu, là nơi ác liệt nhất trong tất cả những nơi diện bích.

Không chỉ có vực sâu vạn trượng, hơn nữa lại còn nằm ở đầu gió, gió thổi thì gào khóc thảm thiết, quanh năm không thấy ánh mặt trời. Ban ngày dường như đêm đen, gió có thể dằn vặn người tới thảm.

Sau khi tin tức truyền ra ngoài, có người cười trên sự đau khổ của người khác, có người đồng tình thương hại, cũng có người nói hắn đáng đời.

Dù sao, ai bảo hắn giết Ninh Bình, lại còn tát người ta một cái, nếu không sẽ không có chuyện này.

- Tên này cho rằng Thiên Đạo môn là nơi nào chứ? Có thể tùy tiện ra vẻ uy phong hay sao?

Hồng Hựu Quân đi ở bên trong môn phái, nghe thấy âm thanh của một tên đệ tử phía xa xa, nàng âm thầm vui mừng vì mình đã nghe lời của phụ thân.

Hiện tại nàng muốn đi tìm Văn Tâm, khuyên bằng hữu tốt của mình không nên tự gây ra phiền phức.

Lúc này Văn Tâm cũng đã hết đường xoay xở, ảnh hưởng của Ninh Hạo Thiên ở Thiên Đạo môn quá lớn, quận chúa như nàng có đi chạy chọt cũng vô dụng.

Coi như Hồng Hựu Quân không tới khuyên thì nàng cũng không làm gì được.

Chỉ là, đối với ý tốt của Hồng Hựu Quân, Văn Tâm không thể nào tiếp thu được, nàng nói:

- Vừa nãy, khi ta đi vào Huyền Cơ điện, ta đã nhìn thấy ngươi và Giang Thần. Ta còn đang hiếu kỳ sao lại giống người xa lạ, hóa ra là như vậy.

- Ta cũng không có cách nào cả, ai bảo Giang Thần gặp phải phiền phức lớn như vậy chứ?

Hồng Hựu Quân nói.

- Ta hỏi ngươi, nếu như Giang Thần không phải là tiểu nhân vật trong Thập vạn đại sơn, mà là người đến từ một thế lực lớn nào đó, sánh vai với Hắc Long thành, ngươi sẽ làm sao?

Văn Tâm nói.

Trong khoảng thời gian ngắn Hồng Hựu Quân không trả lời được, trong lòng nàng cũng đang phỏng đoán Văn Tâm nói lời này là có ý gì.

- Sau khi thí luyện kết thúc, ta đã đi tìm hiểu qua về Giang Thần. Hắn vốn là thiên chi kiêu tử, nhưng bởi vì xuất thân cho nên mới đến Thần mạch bị đoạt, phụ thân bị bắt. Ninh Hạo Thiên đã xin lỗi Giang Thần, thế nhưng ở Thiên Đạo môn, người này còn chèn ép hắn như vậy!

Văn Tâm cả giận nói.

- Nhưng, đây chính là hiện thực a.

Hồng Hựu Quân nói.

- Ta tin tưởng công chính, ta cũng đã cho thấy lập trường của mình. Nếu như Ninh Hạo Thiên đối phó với ta cũng như chèn ép Giang Thần, như vậy thì hắn cứ đến đây.

Văn Tâm nói.

- Ài.

Hồng Hựu Quân thở dài một hơi, nàng biết tâm tính của bằng hữu mình, cho nên cũng không nói gì nữa.

Chỉ là trong lòng nàng mơ hồ có chút không rõ. Ở trước mặt biểu hiện của Văn Tâm, mình rất giống như là một tiểu nhân thấp kém, nước chảy bèo trôi, rất là bình thường.

Chỉ là, trong lòng nàng lại càng xuất hiện một suy nghĩ kỳ quái, đó là hi vọng Văn Tâm sẽ bị giáo huấn một cách mạnh mẽ.

Bởi vì chỉ có như vậy thì mới có thể làm cho trong lòng của nàng cân bằng hơn một chút.

Rời khỏi nơi ở của Văn Tâm, rất nhanh Hồng Hựu Quân đã biết được một tin tức, khiến cho suy nghĩ trong lòng nàng trở nên kiên định hơn.

Lúc trước, ở trong, Mạnh Hạo đứng ở bên người Giang Thần trong Huyền Cơ điện, bởi vì trộm đồ của người khác mà bị đánh cho hôn mê, chỉ còn lại một hơi.

- Thấy không? Văn Tâm, nếu như ngươi không phải là quận chúa thì kết cục của ngươi cũng không khá hơn được một chút nào.

Trong lòng Hồng Hựu Quân thầm nói.

Chương 65: Quỷ Kiến Sầu

Bất kỳ người nào nhìn thấy Quỷ kiến sầu đều sẽ cho rằng tên này không thể thích hợp hơn với nó.

Trên vách đá chót vót cheo leo, rộng chỉ chừng mười thước, phía dưới chính là vực sâu vạn trượng, trên đỉnh đầu lại bị vách núi đối diện che kín, chỉ để lại một cái miệng nhỏ.

Tất cả tia sáng đều chỉ có thể chen vào bên trong cái miệng nhỏ này, vì vậy quanh năm Quỷ kiến sầu đều rất tối tăm.

Gió thổi, gió quét, phát ra tiếng vang như tiếng ác quỷ gào thét, khiến cho người ta tê cả da đầu.

Diện bích ở Quỷ kiến sầu có nói là sống một ngày bằng một năm cũng không phải là nói quá lên một chút nào.

Bình thường, người bị diện bích sẽ ở trong Quỷ kiến sầu không quá bảy ngày, một tháng như Giang Thần, quả thực là hiếm thấy, trừ phi là người phạm vào sai lầm lớn thì mới có thời gian như vậy.

Bất kể là kiếp trước hay là kiếp này, Giang Thần chưa từng phải chịu khổ cực như vậy.

Thế nhưng Giang Thần cũng không tiêu thời gian vào việc oán giận, mà thừa cơ hội này dành thời gian để tu luyện.

Chỉ là, một ngày có mười hai canh giờ, hắn không thể tu luyện không ngừng nghỉ, vì lẽ đó thời gian còn lại rất là dày vò.

- Không nghĩ tới ảnh hưởng của Ninh Hạo Thiên ở Thiên Đạo môn lại lớn tới như vậy, nhưng ta đã không có đường lui nào nữa.

Hắn giết chết Ninh Bình, nếu như rời khỏi Thiên Đạo môn, lập tức sẽ bị Hắc Long thành giết chết, gia tộc sẽ bị liên lụy.

- Chỉ có điều, Ninh Hạo Thiên còn chưa thể một tay che trời. Nếu không tình trạng của ta so với hiện tại còn thảm hơn gấp trăm lần.

- Nhất định sẽ có trưởng lão hiểu thị phi, chỉ là không muốn vì ta mà đắc tội với Ninh Hạo Thiên mà thôi.

- Không quan trọng, chờ tới khi ta đạt đến Thần du cảnh, Thần mạch khôi phục quá nửa. Khi đó sẽ có người quan tâm, đến lúc đó, lại vạch ra chuyện Thần mạch của Ninh Hạo Thiên sẽ biến mất, triệt để hóa giải đi ưu thế của hắn.

Khi còn ở Thánh vực, phụ thân từng nói với Giang Thần, người ở hiểm cảnh, đầu óc phải càng bình tĩnh hơn so với lúc bình thường.

Giang Thần đã có ý định rõ ràng, hắn quyết định bước kế tiếp trong kế hoạch của mình.

Lúc này, có tiếng bước chân từ xa tới gần, khiến cho Giang Thần rất là hiếu kỳ, chậm rãi nói:

-  Hiện tại vẫn chưa tới giờ đưa cơm mà nhỉ?

Vừa nhìn lại, người đến là một nam nhân năm, sáu mươi tuổi, thân mặc áo bào xám, không có vẻ già nua, trái lại còn thần thái sáng láng, bước chân mạnh mẽ.

- Thần du cảnh? Trưởng lão trong môn phái sao?

Ở trong lòng, Giang Thần thầm suy đoán.

- Ngươi chính là Giang Thần?

Đối phương hỏi.

- Đúng vậy.

- Ta tên là Tiêu Hạo Nhiên, là lão sư kiếm đạo võ học bộ.

- Ồ?

Giang Thần biết võ học bộ là chỉ nơi mở ra đối với đệ tử nội môn. Tu luyện võ học nếu chỉ nhìn thư tịch rất khó để tiến bộ, thân là một trong thập đại tông môn, mở võ học bộ, lại sắp xếp các lão sư có trình độ cao thâm, dạy dỗ đệ tử.

Chỉ là, Giang Thần không hiểu nguyên nhân khiến cho đối phương tìm đến mình.

Hơn nữa thái độ của vị trưởng lão này rất tốt, khiến cho hắn cũng cảm thấy dễ chịu.

- Nghe nói ngươi nắm giữ kiếm ý, lúc kiểm tra thiên phú khi nhập môn, cột sáng đạt đến mấy trăm trượng?

Tiêu Hạo Nhiên lại nói, nụ cười trên mặt rất hiền lành.

- Đúng thế.

- Ngươi là thiên tài khó gặp, là mầm mống tốt. Nếu như ngươi đồng ý, trở thành đệ tử của ta, ta sẽ đưa ngươi rời khỏi nơi này.

Tiêu Hạo Nhiên nói.
Giang Thần sững sờ, chuyện này đối với hắn mà nói là việc tốt. Thứ hắn thiếu ở trong Thiên Đạo môn chính là chỗ dựa, và người nói chuyện giúp mình.

Tiêu Hạo Nhiên cũng cho rằng mình đã đưa ra lựa chọn mà đối phương không thể nào từ chối được. Không ngờ Giang Thần mở miệng, lại nói:

- Chỉ có điều, ngươi phải đồng ý với ta một chuyện.

- Cái gì?

Giang Thần cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, trái lại khi nghe hắn nói như vậy mới cảm thấy hợp tình hợp lý.

Không có cái bánh nào là từ trên trời rơi xuống, hắn cũng không ôm kỳ vọng lớn bao nhiêu.

- Như vậy. Tư chất của ngươi rất tốt, tương lai cũng sẽ có thành tựu rất cao. Nếu như chỉ bởi vì có chút hiểu lầm với Ninh Hạo Thiên mà khiến cho ngươi nửa bước khó đi như vậy. Nếu như ngươi đồng ý, ta sẽ dẫn ngươi đi gặp Ninh Hạo Thiên, ngươi xin lỗi nhận sai với hắn, hai người xóa tan hiềm khích lúc trước, tin rằng có ta hỗ trợ nói chuyện, nhất định chuyện này có thể thành.

Tiêu Hạo Nhiên không chú ý tới sắc mặt của Giang Thần đang biến hóa, hắn rất đắc ý với sắp xếp của mình, lại tiếp tục nói:

- Con đường của ngươi ở Thiên Đạo môn cũng sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

- Hiểu lầm? Xin lỗi nhận sai?

Giang Thần hoài nghi có phải là mình đã nghe nhầm hay không. Hay là người trưởng lão này không biết rõ giữa hắn và Ninh Hạo Thiên đã xảy ra chuyện gì.

- Trưởng lão, ngươi có biết ta và Ninh Hạo Thiên có hiểu nhầm ra sao không?

Hắn nhấn mạnh hai chữ hiểu nhầm rất nặng.

- Hắc Long thành nói phụ thân ngươi bán Thần mạch của ngươi, bởi vì mở cái miệng lớn mà dẫn đến tan rã không vui, do đó mới xảy ra xung đột.

Tiêu Hạo Nhiên nhíu nhíu mày, có chút bất mãn đối với việc Giang Thần đặt ra câu hỏi.

Giang Thần cười lạnh một tiếng, ngồi lại trên đất, nói:

- Trưởng lão, mời trở về đi, coi như Ninh Hạo Thiên quỳ ở trước mặt ta xin lỗi. Ta còn đang cân nhắc xem nên trừng phạt hắn ra sao, muốn ta đi nhận sai với hắn, ha ha.

- Lẽ nào ngươi còn không hiểu rõ thế cuộc sao? Làm như ngươi, thì có ích lợi gì cơ chứ?

Tiêu Hạo Nhiên nói.

- Chính khí tồn tại trong tim, không sợ yêu ma quỷ mị.Giang Thần nói.

- Vậy là ngươi không đồng ý?

Khi đến khi đi nụ cười vẫn còn ở trên mặt của Tiêu Hạo Nhiên như cũ, chỉ là đã mất đi thiện ý, giống như một tấm mặt nạ bằng da trên mặt vậy.

- Đúng vậy.

Giang Thần nói.

- Gỗ mục không khắc được thành đồ, ngươi ngu xuẩn như ngươi, đáng bị như vậy.

Tiêu Hạo Nhiên mắng một tiếng, phất tay áo rời khỏi.

- Chỉ bằng vào ngươi, còn muốn làm lão sư của ta?

Giang Thần nở nụ cười khinh thường, ngẩng đầu nhìn lên trên lỗ hổng kia.

Không hiểu ra sao, hắn lại có một loại cảm giác hoang đường ếch ngồi đáy giếng.

Bỗng nhiên, gió từ bên trong lỗ hổng thổi tới, lần này tiếng gió nghe vào giống như ác quỷ đang khóc vậy.

Lại ở trong Quỷ kiến sầu ba ngày, tâm tình của Giang Thần vẫn chưa tan vỡ, nhưng cũng cách thời điểm đó không xa. Trong lòng có chút hoảng sợ không tên, ngay cả tu luyện cũng không dám, hắn chỉ lo xảy ra sai sót.

Thế nhưng càng như vậy, thời gian trôi qua càng khó khăn hơn.

- Trước đây ta luôn cho rằng diện bích là cơ hội tu luyện hoàn mỹ, không ai quấy rối, toàn tâm toàn ý, hiện tại mới phát hiện ra suy nghĩ này ấu trĩ buồn cười tới cỡ nào.

- Xem như ta đã biết vì sao hai chữ bế quan không thể dùng linh tinh được rồi.

Cường giả mới có tư cách bế quan, bọn họ có đại nghị lực, đại trí tuệ, có thể chịu đựng sự cô độc và cô quạnh.

Một ngày nọ, Giang Thần cảm thấy không thể tiếp tục như vậy được nữa, nếu không, không cần đợi tới một tháng sau thì hắn đã tan vỡ trước rồi.

Hắn lần nữa nhìn về phía lỗ hổng kia, bởi vì, từ nơi sâu xa hắn đã cảm ngộ được cái gì đó.

Sở dĩ tiếng gió như vậy là bởi vì nguyên nhân địa thế, gió thổi vào bị bắn ngược lại, giống như ác long đấu đá lung tung.

Sau khi phát hiện ra điểm ấy, Giang Thần cho rằng có thể mang nó dung nhập vào bên trong đao pháp.

Nói đúng ra, là Khai sơn nhất trảm kia!

Sau đó, hắn bắt đầu chăm chú cân nhắc, không có trường đao thì dùng tay thay trường đao.

Có khả năng trước đó nghẹn khuất quá lâu, lúc này đã có mục tiêu, cho nên toàn bộ tâm tư của hắn đã đặt vào trong chuyện này.

Lại qua một ngày, tay trái Giang Thần chém một cái về phía trước.

Lúc này bên trong không có gió, thế nhưng trong Quỷ kiến sầu lại xảy xất hiện một cơn gió, lần này là gió đến từ tay phải của Giang Thần.

Chân nguyên hóa thành trường đao chém vào trên vách đá, để lại một vết đao sâu nửa thước.

- Nếu như có đao ở trên tay, uy lực sẽ rất là kinh khủng rồi.

- Được rồi, đổi tên một đao này thành Quỷ kiến sầu đi!

Đột nhiên, bên ngoài Quỷ kiến sầu lại có tiếng bước chân vang lên, hơn nữa rất gấp, dường như đã có chuyện gì đó rất gấp gáp.

Trong Quỷ kiến sầu này ngoại trừ Giang Thần ra, không có bất kỳ vật gì khác.

Điểm kỳ quái chính là, sau khi người kia đi vào, cũng không thèm nhìn Giang Thần mà trực tiếp đi vào bên trong, vượt qua người hắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau