THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Một Đao Giải Quyết

- Thần thiếu gia, lúc săn bắn Phong hành vệ không có cách nào bảo vệ bên người thiếu gia. Người nhất định phải tham gia hay sao?

Nhìn thấy Giang Thần đi tới, Nhị trưởng lão hỏi một câu, không có bất kỳ chút kỳ thị nào. Hắn chỉ muốn xác định chuyện này mà thôi. Cho nên lúc nói chuyện trên mặt không có một chút gợn sóng cảm tình nào cả.

Chỉ là chuyện này lại làm cho không ít người cười trộm, đều muốn nhìn xem Giang Thần sẽ trả lời ra sao một chút.

- Đương nhiên.

Giang Thần nói.

- Được rồi, vào đội đi.

Nhị trưởng lão gật gật đầu.

Giang Thần đi tới chỗ đám đệ tử kia, điều thú vị chính là, những đệ tử cách hắn gần nhất đều không tự chủ được mà phải lui về phía sau.

- Giang thiếu gia quả nhiên kiên cường, đã sắp biến thành phế nhân mà còn muốn đến săn bắn, không sợ cuối cùng cũng dâng cả cái mạng của mình lên sao?

Trong hàng đệ tử vang lên một đạo thanh âm chói tai.

Phần lớn người đều lén lút nghị luận, nào giống như người này trào phúng ngay ở trước mặt của Giang Thần, chuyện này khiến cho người ta cảm thấy kinh ngạc.

- Giang Quân, người của Tây viện.

Có người nhận ra hắn, một câu Tây viện đã có thể giải thích đc được tại sao hắn phải làm như vậy.

Giang Quân và Giang Thần cùng tuổi, nhưng cao hơn một cái đầu, chỉ có điều thân thể hơi gầy, trên mặt không có bao nhiêu thị, đôi mắt nhỏ như chuột.

Hắn rất hưởng thụ việc được mọi người chú ý, hắn mạnh mẽ phát tiết sự tức giận và uất ức vì trước đây bị quầng sáng trên người Giang Thần ép cho hắn không kịp thở.

Giang Thần không để ý đến hắn mà tiếp tục đi về phía trước.

Nhìn thấy Giang Thần không lên tiếng, Giang Quân càng ngày càng đắc ý, chạy đến trước người Giang Thần, hỏi:

- Sao vậy? Ngay cả nói chuyện Giang thiếu gia cũng không muốn nói sao?

Giang Thần ngẩng đầu liếc mắt nhìn hắn, quát:

- Ngươi tính là thứ gì mà dám nói chuyện như vậy với ta?

Giang Quân này sợ hết hồn, sau khi phục hồi tinh thần lại hắn tức giận tới mức đỏ cả mặt, nói:

- Ta nhổ vào! Ngươi còn tưởng rằng ngươi vẫn là ngươi trước đây sao? Tại sao ta lại không dám nói chuyện với ngươi như vậy chứ? Có bản lĩnh thì đánh ta đi.

Trong đám người, Giang Kiến cười mà không nói, hai tay ôm ngực chờ xem trò vui.

Hiển nhiên, Giang Quân là do hắn sắp xếp, đây chỉ là bữa khai vị ngày hôm nay mà thôi.

- Ta lớn như vậy rồi mà đây vẫn là lần đầu tiên nghe thấy có người nói ra yêu cầu kỳ lạ như thế.

Giang Thần nhún vai một cái, ngay trong nháy mắt khi nói ra chữ cuối cùng, hắn đánh ra một quyền.

Cảnh giới của Giang Kiến sắp xếp Giang Quân chỉ có thất trọng thiên, cho nên người này cũng chỉ là một tên lục trọng thiên mà thôi. Hắn bị một quyền bất ngờ này đánh cho máu mũi chảy ròng.

Ngay khi một quyền kia tiếp xúc với khuôn mặt của hắn, bãi cỏ chung quanh trở nên yên tĩnh.

Tất cả mọi người nhìn thấy Giang Quân kêu thảm thiết lui về phía sau, từng giọt máu đỏ tươi rơi vào trên mặt cỏ xanh.

- Ta giết ngươi!

Giang Quân tức giận không nhẹ, tay bưng mũi nhào tới.

- Được rồi.

Nhị trưởng lão quát lên một câu, Giang Quân tức thì không dám lỗ mãng, ngoan ngoãn lui về trong đám người.

Nhị trưởng lão đi lên phía trước, nhìn chằm chằm vào Giang Thần, hỏi:

- Thần thiếu gia, kinh mạch của ngươi đã khôi phục?
- Đúng thế.

- Khôi phục được mấy phần?

Giang Thần biết, Nhị trưởng lão là phụ tá đắc lực của gia gia hắn, dụng ý hỏi thăm đã rất rõ ràng.

- Kinh mạch đã hoàn toàn khôi phục, chỉ là cảnh giới đã rớt đến lục trọng thiên, cần tu luyện lại từ đầu. Chỉ có điều cũng không khó.

Giang Thần cố gắng nói tỉ mỉ một chút.

- Ồ.

Nhị trưởng lão gật gù, vẻ mặt vẫn không có chút rung động nào, không ai biết hắn đang suy nghĩ cái gì.

Chỉ là các đệ tử khác thì lại rất bất ngờ, theo bọn hắn thấy, kinh mạch đã tổn hại đến trình độ đó, không có khả năng khôi phục lại được.

- Hừ, nhất định là Đông viện đã phải đánh đổi rất lớn để mời dược sư chữa khỏi cho hắn. Chỉ có điều cũng không có gì, năm nay ngươi đã mười sáu tuổi, lại còn rút lui đến lục trọng thiên a.

Giang Kiến tự mình mở miệng trào phúng, hắn là người không vui nhất khi nghe được tin tức này.

Giang Thần nở nụ cười, nói:

- Giang Kiến, ta nhớ khi ngươi mười sáu tuổi chính là lục trọng thiên amà, sao vậy? Ngươi đang khinh thường chính ngươi sao?

- Ta thì không có vấn đề, ta cũng không được người ta gọi là thiên tài. Hơn nữa, hiện tại cảnh giới của ta cao hơn ngươi, đã dẫn trước ngươi.

Giang Kiến cười lạnh lên tiếng, bỗng nhiên lại nhìn về phía các đệ tử khác, lớn tiếng nói:

- Lần này ai muốn cùng tổ đội với Giang Thần thì chính là đối đầu với ta.

Nhiều người đương nhiên lực lượng sẽ lớn, vào núi săn bắn cũng càng thêm dễ dàng.

Nếu như một mình hành động, không chỉ gặp phải nguy hiểm, mà hiệu suất cũng sẽ bị ảnh hưởng.

- Đã đến giờ, đệ tử không tới thì coi như là bỏ quyền.

Cũng đúng lúc này, một câu nói của Nhị trưởng lão đã tuyên bố vén màn săn bắn. Trước khi vào núi, vẫn có một ít công việc cần phải nói qua một lượt.

- Thi thể mãnh thú bị săn giết sẽ có người xử lý, thịt thú sẽ đưa đến trong nhà các ngươi.

- Mãnh thú cũng có phân chia đẳng cấp thực lực, chia làm binh cấp, tướng cấp, vương cấp, quỷ cấp và cấp thần.- Mục tiêu của các ngươi đều là binh cấp, tạo thành đội thì mới có thể săn giết tướng cấp. Nhưng dù tình huống thế nào, chỉ cần gặp vương cấp thì phải lập tức chạy trốn. Cho dù có Phong hành vệ sẽ ở gần đây chú ý, thế nhưng cũng không thể bảo đảm chu toàn được trăm phần trăm, tất cả đều phải lấy cẩn thận làm chủ.

- Hiện giờ tất cả vào núi!

Đệ tử Giang gia ở đây có hơn năm mươi người, tất cả đứng chung một chỗ, rất là náo nhiệt.

Nhưng đối với toàn bộ phía hậu sơn mà nói, chỉ bằng vào chút người này không đáng kể một chút nào. Vừa vào núi, phân tán thành từng chi chi đội ngũ đơn độc, song phương không nhìn thấy lẫn nhau.

Đại đa số người đều kết bạn mà đi, đội ngũ ít nhất cũng có hai người.

Chỉ có Giang Thần là một mình. Chỉ có điều vào núi chưa được bao lâu hắn đã phát hiện ra có hai tên Phong hành vệ vẫn đi theo mình. Có lẽ Nhị trưởng lão sẽ không để cho hắn tùy tiện xảy ra chuyện.

Chỉ có điều, việc săn giết mãnh thú vẫn phải dựa vào chính mình.

Hai tên Phong hành vệ duy trì khoảng cách nhất định, không cho Giang Thần biến mất ở dưới ánh mắt của mình. Cứ như vậy, có nguy hiểm gì thì có thể trực tiếp bắn tên để ngăn cản.

- Nhìn hắn một mình cô đơn lại nhớ tới Đông viện phong quang một thời, trong thời gian ngắn ngủi lại có thể biến thành như vậy, thực sự là đau lòng.

- Dù sao cũng là Hắc Long thành, so sánh bọn họ, chúng ta chỉ là thôn phu sơn dã trong Thập vạn đại sơn a.

- Đúng vậy, Giang phủ ở trong Thập vạn đại sơn khá có uy vọng, hùng cứ Nam phong lĩnh. Thế nhưng phóng tầm mắt ra toàn bộ Hỏa vực, thực sự là bé nhỏ không đáng kể.

- Nói những chuyện này thì có tác dụng gì chứ.

Ở trong bầu không khí bi ai, hai người phát hiện ra có một đầu mãnh thú binh cấp xuất hiện ở trong tầm mắt.

Một người trong đó rút một mũi tên dài từ lọ tên ra, đặt lên tên dây cung, động tác liền mạch, ánh mắt sắc bén. Chỉ cần hơi có chút bất thường thì hắn sẽ kéo dây cung.

- Có lẽ không có vấn đề, chỉ là binh cấp.

Một người khác nói.

Giang Thần nhìn đầu sói hoang trước mắt, tâm tình có chút kỳ lạ. Khi còn ở Thiên vực, hắn chưa từng giết qua bất kỳ sinh mạng nào, bởi vì căn bản không giết được.

Cho đến hôm nay, đối mặt với sinh linh có thể nói là nhỏ yếu nhất này.

Trong lòng hắn bắt đầu xuất hiện đủ loại cảm giác kỳ diệu.

Trong tay hắn có một thanh loan đao, đó là thứ chuyên môn chuẩn bị có các đệ tử săn bắn, kỳ thực còn có thể lựa chọn cung tên. Chỉ có điều hắn sợ phiền toái cho nên mới chọn nó.

- Bình tĩnh, khi trong lòng con không suy nghĩ bất cứ chuyện gì khác thì sẽ không có bất kỳ thứ gì có thể đánh bại được con.

Bên tai hắn vang lên lời dạy dỗ của phụ thân kiếp trước.

Hắn có thể ngửi thấy được mùi hôi thối trong miệng đầu sói hoang này, cũng xác định con mãnh thú này sẽ không quan tâm tới thân phận của hắn, sẽ không kiêng kỵ Giang phủ. Chỉ cần một có cơ hội, nó sẽ cắn nát cổ họng của mình.

Nghĩ đến đây, cả người hắn phát run.

- Chẳng lẽ là sợ?

- Dù sao cũng là lần thứ nhất mà.

Hai tên Phong hành vệ không biết, không phải là Giang Thần đang sợ sệt, mà là một loại kích động, một loại khát vọng máu tanh đã lâu đang thức tỉnh.

Đầu sói hoang này đột nhiên bộc phát ra lực lượng to lớn, hất bay đất pháiía sau, hóa thành tàn ảnh vồ tới.

Phong hành vệ đã kéo dây cung.

Chỉ có điều, trong nháy mắt, Giang Thần đã đánh ra một đao.

Chỉ nghe thấy đầu sói hoang này kêu thảm một tiếng, thân thể từ trên không trung rơi xuống đất, co giật, rất nhanh đã bị máu tươi của chính mình nhấn chìm.

Một đao giải quyết!

Chương 7: Săn Mùa Đông

- Đao thật là nhanh, vừa nãy ngươi có thấy không?

- Vừa nhanh vừa chuẩn, lại vừa tàn nhẫn.

- Làm thế nào có thể làm được như vậy chứ?

- Trước đây đã từng tu luyện qua hay sao? Xem phản ứng thì không giống a.

Tuy rằng mãnh thú binh cấp đối với đệ tử lục trọng thiên không tính là gì.

Chỉ có điều, gọn gàng nhanh chóng một đao chém giết như Giang Thần là chuyện rất là không dễ.

Chính bản thân Giang Thần cũng không biết tại sao, khi nhìn thấy đầu sói hoang này nhào tới, tim đập hắn nhanh hơn. Tất cả sự vật trước mắt chậm lại, xuất phát từ một loại bản năng, khi nhìn thấy đầu sói hoang này tấn công hắn đã nhìn thấy vô số kẽ hở. Cho nên hắn không chút do dự xuất đao.

- Thì ra chiến đấu chính là cảm giác này, nhiệt huyết sôi trào, thoải mái vô cùng!

Ở Thiên vực, hình tượng của Giang Thần đều là công tử văn nhã, giống như không liên quan tới giết chóc vậy, chỉ dựa vào tài hoa và trí mưu đã có thể đi khắp mọi nơi.

Thế nhưng ở trong lòng hắn, vẫn khát vọng nắm giữ lực lượng chân chính.

Bất kỳ một nam nhân nào cũng không ngoại lệ!

Có khởi đầu, phía sau cũng thuận lợi hơn rất nhiều, Giang Thần bắt đầu dùng mãnh thú để luyện tập Thái Cực hoàn.

Sau một canh giờ, hai tên Phong hành vệ đi theo Giang Thần đã cực kỳ kinh hãi. Cho dù mãnh thú binh cấp rất dễ giết, thế nhưng căn cứ vào chủng loại không giống nhau thì độ khó cũng không giống nhau.

Có thể một đao chém giết sói hoang, không có nghĩa là có thể một đao giết chết mãnh thú loại hình khác, ví dụ như là hổ báo có tốc độ nhanh.

Thế nhưng khi Giang Thần đối mặt với đám mãnh thú kia thì sao chứ? Chạm mặt chính là một đao.

- Thiên tài có thiên phú chiến đấu sao?

- Rất có thể.

Lúc này, bọn họ lại phát hiện ra một hiện tượng, cho nên trong lòng không khỏi do dự.

- Hắn đang đi vào chỗ sâu bên trong, chúng ta phải làm sao bây giờ?

- Xem ra hắn không hài lòng về độ khó của mãnh thú binh cấp a.

Nếu như không phải tới lúc vạn bất đắc dĩ thì Phong hành vệ không thể hiện thân, bọn họ chỉ có thể quét sạch nguy hiểm mà Giang Thần không thể đối phó được mà thôi.

Nhưng mà hiện tại Giang Thần lại chủ động đi về chỗ sâu bên trong, bọn họ cảm thấy áp lực rất lớn, bởi vì bọn họ không thể đi tới để ngăn cản.

- Cùng đi, chúng ta rút ngắn khoảng cách một chút nữa đi.

Ở chỗ sâu trong hậu sơn, cây cối tươi tốt hơn, cũng yên tĩnh hơn, giống như tất cả mãnh thú đều biến mất.

Giang Thần không dám khinh thường, nếu như gặp phải một đầu mãnh thú ở đây, tuyệt đối sẽ là mãnh thú tướng cấp.

Một mình đối mặt với mãnh thú tướng cấp, thứ Giang Thần dựa vào đó Thái Cực hoàn của hắn, vừa nãy trong quá trình săn giết, hắn đã từ từ nắm giữ được bí quyết.

Đột nhiên, tiếng bước chân nặng nề trên mặt đất từ phía sau Giang Thần truyền đến.

Là một đầu gấu đen nặng hơn một ngàn cân, chẳng khác nào một ngọn núi, bên trong núi không có bất kỳ vật gì có thể ngăn cản được nó.

- Không được xong rồi!

Hai tên Phong hành vệ kinh hãi đến biến sắc, lực chú ý của bọn họ vẫn luôn tập trung ở Giang Thần phía trước, lại không hề nghĩ rằng tập kích sẽ từ phía sau mà tới.

Đầu gấu đen kia rất cường tráng, nhìn như ngốc nghếch, thế nhưng một khi chạy, tốc độ lại còn nhanh hơn tuấn mã.

Hai tên Phong hành vệ trước sau bắn tên ra, mắt thấy mũi tên sắp bắn trúng, đầu gấu đen này đột nhiên tăng tốc, làm cho hai mũi tên thất bại.

- Đầu súc sinh này rất khôn!

Hai Phong hành vệ sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, nếu như Giang Thần chết ngay trước mắt bọn họ, như vậy bọn họ cũng không sống được nổi.

Đầu gấu đen đáng ghét kia đối với bọn họ không đáng để nhắc tới, thế nhưng chỗ đáng chết lại là khoảng cách!

Khi đầu gấu đen này cách Giang Thần không tới năm thước thì đã bắt đầu tấn công.

Lực lượng ngàn cân trong khoảnh khắc bạo phát, móng vuốt sắc bén giống như được chế thành từ sắt thép có thể dễ dàng xé rách thân thể Giang Thần giống như ăn cơm.Giang Thần bị đánh lén không cuống quít, hắn nhanh chóng lui về phía sau một bước, tìm kiếm không gian có thể phát lực. Tay cầm chiến đao xông về phía trước.

- Thần thiếu gia, không thể...

Phong hành vệ kinh hãi đến mức biến sắc.

Mãnh thú tướng cấp, đặc biệt lại là loại gấu này, lực lượng va chạm thực sự rất đáng sợ. Lại nói thân thể lục trọng thiên của Giang Thần quá yếu đuối, rất có khả năng sẽ bị vỡ thành thịt nát.

Nhưng mà Phong hành vệ còn chưa nói hết lời thì tất cả đã xảy ra.

Hai người căng thẳng nhắm mắt lại, chỉ có điều, động tĩnh như trong dự liệu của bọn họ lại không truyền tới. Là đầu gấu đen kia đang không ngừng đánh gào thét.

Bọn họ nhìn sang, phát hiện ra Giang Thần đang bò dậy từ dưới đất, lồng ngực của đầu gấu đen kia đã xuất hiện một lỗ thủng lớn như chậu rửa mặt.

- NàyHả?

Nhìn vết thương này, bọn họ hít vào một ngụm khí lạnh, không hiểu đối phương làm thế nào mới mà có thể tạo ra được.

Chân khí của lục trọng thiên tăng thêm chiến đao, tuyệt đối không thể tạo thành được lực phá hoại như vậy. Thậm chí cửu trọng thiên cũng không được, đúng là cửu trọng thiên có thể một kích làm cho nó mất mạng. Thế nhưng bởi vì đặc tính của chân khí cho nên không thể tạo thành vết thương như vậy.

- Thần thiếu gia, ngươi không sao chứ.

So với chuyện này, bọn họ càng quan tâm tới Giang Thần hơn.

- Cũng Vẫn ổncòn tốt, các ngươi không cần đi ra gấp như vậy.

Giang Thần khoát tay áo một cái với bọn họ, trải qua sinh tử một lần, giờ hắn cực kỳ bình tĩnh.

Đây là uy lực của chân khí khi thi triển ra Loa toàn thức, trải qua một ngày dằn vặt, rốt cuộc hắn đã nắm giữ được Thái Cực hoàn.

Đúng như hắn dự liệu, Thần mạch có năng lực chịu đựng lực lượng xé rách một cách hoàn mỹ.

- Tiếp tục đi.

Giang Thần nói xong lại đi về phía trước.

Nhìn bóng lưng của Giang Thần, hai tên Phong hành vệ phục hồi tinh thần lại.

- Chẳng lẽ cảnh giới của Thần thiếu gia kỳ thực đã khôi phục lại tới cửu trọng thiên?

- Không thể, ta khẳng định là lục trọng thiên. Dù cho là trong nháy mắt ra tay kia cũng vậy, không thể nào ẩn giấu cảnh giới được.- Thế nhưng lục trọng thiên có thể tạo thành lực phá hoại như vậy sao? Cửu trọng thiên thì còn dễ nói hơn a?

Hai người đột nhiên cảm thấy, Đông viện cũng không giống như trong tưởng tượng, triệt để mất đi hi vọng như vậy.

...

Hoàng hôn đã đến, các đệ tử vào núi liên tục trở lại dưới chân núi, bởi vì đi săn mùa đông của các đệ tử sẽ không duy trì được mấy ngày.

Theo sát đệ tử đi ra chính là các Phong hành vệ, kết thúc một ngày, cuối cùng bọn họ cũng coi như được thở phào một hơi.

Nếu như có đệ tử nào xảy ra chuyện, Phong hành vệ sẽ phải chịu trách nhiệm.

Bỗng nhiên, một tin tức khiến cho sắc mặt của tất cả Phong hành vệ trở nên khó coi.

Giang Thần chậm rãi không hiện thân!

Theo thời gian trôi qua, không ít đệ tử đã bắt đầu thảo luận kịch liệt.

- Không phải đã chết ở bên trong rồi đó chứ?

Giang Kiến thầm nói, trên mặt không có một chút đồng tình nào cả. Nếu đúng là như vậy, hắn cao hứng còn không kịp, chuyện này đối với Tây viện, kết quả như thế có thể nói là hoàn mỹ.

Hai hàng lông mày của Nhị trưởng lão nhíu chặt lại, có thể nhìn ra được hắn có chút lo lắng.

Cũng còn may, ngay khi Nhị trưởng lão nghĩ xem có nên vào núi lục soát hay không thì Giang Thần đã xuất hiện ở bên trong tầm mắt của mọi người.

Dáng vẻ của hắn so với tất cả mọi người còn chật vật hơn, dường như đã trải qua ác chiến.

- Quá chậm, ngươi muốn người khác chờ ngươi sao?

Giang Kiến vô cùng thất vọng, tức giận la lên một tiếng.

Hai vị Phong hành vệ bảo vệ Giang Thần chạy đến bên tai Nhị trưởng lão khẽ nói một tiếng, báo cáo nguyên nhân vì sao mình lại trở về muộn như vậy.

Rất đơn giản, Giang Thần xâm nhập vào quá sâu, lúc đi ra đương nhiên sẽ làm lỡ một chút thời gian.

Nghe Phong hành vệ nói xong, Nhị trưởng lão liếc mắt nhìn Giang Thần một chút.

- Trở về chỗ.

Tức thì, tất cả các đệ tử ở trên bãi cỏ lập tức xếp hàng dựa theo vị trí trước kia.

- Hiện giờ ta sẽ thống kê kết quả. Một đầu mãnh thú binh cấp được khen thưởng mười ngân tệ, mãnh thú tướng cấp khen thưởng một viên tụ khí đan. Ngoài ra, thi thể mãnh thú các ngươi săn giết được đều được phân phát đến nhà của các ngươi.

Rất nhiều con cháu của người bình thường trong thành rất là kích động, vừa có thịt thú, lại có ngân tệ.

Chỉ có điều, con cháu Giang phủ lại không để vào mắt điểm ấy, thứ bọn họ muốn chính là vinh dự.

Đặc biệt là Giang Kiến, hắn ưỡn ngực lên cao, xem ra người này có thành tích không tồi.

Các đệ tử ở hàng thứ nhất là người thứ nhất đứng ra khỏi đội ngũ, lập tức có một vị Phong hành vệ báo cáo thành tích của nàng.

- Năm đầu mãnh thú binh cấp.

Đó là một thiếu nữ mười sáu tuổi, cảnh giới là Ngưng khí cảnh lục trọng thiên, thành tích này xem như không tồi, ít nhất khi nhìn vẻ mặt của nàng rất là hài lòng.

- Có dị nghị gì hay không?

Nhị trưởng lão hỏi.

- Không.

Thiếu nữ nói.

Thì ra Phong hành vệ không chỉ có bảo vệ trong bóng tối mà còn ghi chép thành tích của từng người trong bọn họ, không hề có một chút gian lận nào.

Chương 8: Thiên Y Điếm

Bọn họ báo ra thành tích chuẩn xác của hơn mười tên đệ tử, tất cả những đầu mãnh thú bị chém giết đều là mãnh thú binh cấp, khác nhau là ở số lượng.

Đến phiên của Giang Kiến.

- Mười sáu đầu mãnh thú binh cấp, một đầu mãnh thú tướng cấp.

Khi đọc thành tích của hắn lên, Giang Kiến dương dương tự đắc, dường như hắn cũng dự đoán ra được mình sẽ hấp dẫn được không ít ánh mắt của mọi người.

Đám đệ tử ở đây rất là kích động, mãnh thú tướng cấp đối với bọn họ còn quá mạnh mẽ, bọn họ không dám đi trêu chọc vào chúng.

Thế nhưng Giang Kiến lại dám săn giết một đầu mãnh thú tướng cấp!

Cho dù có thể đoán ra được hắn và những người khác đồng thời hợp tác. Thế nhưng công lao này vẫn được tính lên trên đầu hắn, sau khi trở về đương nhiên sẽ có phần thưởng.

Cứ như vậy, trên cơ bản thành tích của Giang Kiến sẽ là cao nhất.

Rối Ồn ào lắng xuốngloạn qua đi, quy trình vẫn tiếp tục, lúc đến phiên Giang Thần, ánh mắt của mọi người đềutụ tập trung qua bên này.

Giang Kiến huýt sáo một tiếng, dương dương tự đắc cười nói:

- Nhìn dáng vẻ của Giang Thần chật vật như vậy, dường như đã đại chiến ba trăm hiệp a, không biết thành tích của hắn như thế nào.

- Có khả năng là lộn mấy vòng trên mặt đất.

Giang Quân lúc trước trúng một quyền của hắn lên tiếng châm chọc.

Lời này đã dẫn tới đệ tử Tây viện cười to, rất là chói tai.

Đệ tử Đông viện cúi đầu, vẻ mặt phức tạp.

Đệ tử không liên quan tới việc này chỉ chờ mong kết quả, sau khi xảy ra nhiều chuyện như vậy, mọi người rất muốn biết Giang Thần có thể tạo ra thành tích gì.

Hai tên Phong hành vệ lúc trước bảo vệ Giang Thần thấy vậy, một người trong đó đứng ra, nghiêm giọng nói:

- Hai mươi đầu mãnh thú binh cấp, năm đầu mãnh thú tướng cấp!

Nghe thấy hắn nói như thế, không ít người đang cười lập tức im lặng, nụ cười cứng lại trên mặt, lỗ tai giật giật, không dám tin những lời mà mình vừa mới nghe được.

Chỉ có điều âm thanh của Phong hành vệ rất mạnh mẽ, chắc chắn sẽ không nghe nhầm.

Trong nháy mắt tất cả mọi người sôi trào!

Thành tích hai mươi đầu mãnh thú binh cấp đã rất đáng gờm rồi, thế nhưng chuyện làm cho bọn họ để ý chính là năm đầu mãnh thú tướng cấp phía sau.

Năm đầu!

Năm đầu mãnh thú tướng cấp!

Như vậy có nghĩa là gì?

Ở Vớidưới tình huống hợp tác cùng người khác thì Giang Kiến mới có thể giết chết được mãnh thú tướng cấp. Như vậy cũng đã coi như rất là ghê gớm rồi, thế nhưng Giang Thần này thì lại rất tốt, một mình hành động, giết chết năm đầu mãnh thú tướng cấp?

Chuyện này quả thật khó mà tin nổi.

- Chuyện này là không thể nào, nhất định là Phong hành vệ giúp hắn, nếu không thì làm sao có khả năng...

Giang Kiến vừa nói một nửa thì đã phát hiện ra ánh mắt lạnh như băng của Nhị trưởng lão và các Phong hành vệ khác. Hắn ý thức được mình đã nói nhầm, hắn liền vội vã câm miệng.

Chỉ có điều hắn không cam lòng, phụ thân còn chờ tin tức tốt của hắn nhacơ mà.

Hắn thay đổi một phương pháp, nói:

- Giang Thần, tiếp của ta một chưởng, ngươi dám không? Ngươi đã có thể đánh chết năm đầu mãnh thú tướng cấp, ta nghĩ ngươi cũng không sợ một chưởng của ta ađâu nhỉ.

Bầu không khí nương theo lời này trở nên căng cứng, các đệ tử nhìn về phía Giang Kiến.

Chênh lệch một tầng là lực lượng một con trâu a.

Đặc biệt là cứng đối cứng đối chưởng với nhau, Giang Thần sẽ phải chịu thiệt.

Rõ ràng Giang Kiến này muốn bắt nạt người khác, chỉ có điều hắn cũng biết như vậy, cho nên không có nói phân ra thắng bại.

Trong mọi người có không ít người có cùng nghi hoặc như Giang Kiến, cả đám nhìn về phía Giang Thần, muốn nghe xem hắn có đồng ý hay không một chút.

Rất hiển nhiên, nếu như Giang Thần không đồng ý, như vậy thành tích của hắn sẽ bị nghi ngờ, như vậy biểu hiện ngày hôm nay sẽ là uổng phí.

- Được, một chưởng thì một chưởng.Trong lòng Giang Kiến cười gằn, nếu như có thể thủ thắng một chưởng, như vậy hắn có thể mượn đề tài này để nói chuyện của mình.

- Yên tâm đi, ta sẽ không dùng quá nhiều lực.

- Tốt nhất ngươi nên toàn lực ứng phó.

- Ngông cuồng.

Giang Kiến đạp đất bay lên, vung chưởng đánh tới, chân khí hùng hồn vừa mới vận chuyển, cây cỏ phía dưới lập tức nghiêng ngả.

Giang Thần cũng đồng thời xuất chưởng.

Phong hành vệ và Nhị trưởng lão lập tức phát hiện ra khí lưu dưới cánh tay của Giang Kiến không giống bình thường, đang xoay tròn đảo quanh, điều này làm cho bọn họ nghi hoặc không rõ.

- Ầm!

Hai chưởng đụng vào nhau, vẻ mặt đắc ý của Giang Kiến cứng đờ, tiếp theo kinh hãi biến sắc, cả người trực tiếp bị đánh bay.

Quả thực một chưởng đã phân ra thắng bại, chỉ có điều người bị thua chính là Giang Kiến.

Sao lại vậy chứ?

Rõ ràng là cách biệt tầng một, kết quả tại sao lại thành ngược lại?

Không ít người xoa chớp chớpxoa hai mắt, xác định xem có phải mình nhìn nhầm hay không, bọn họ không biết nên nói gì.

Giang Thần đắc ý cười, đây chính là uy lực của Loa toàn kính!

- Có gì đặc biệt chứ? Trước đây rất lâu ngươi đã có thể đánh bại ta, hiện tại vẫn chỉ là dậm chân tại chỗ mà thôi.

Giang Kiến không bị thương, sau khi bò lên vẫn còn mạnh miệng.

- Như vậy cũng mạnh hơn ngươi, nếu sau này lại xông vào Đông viện, ta sẽ đánh gãy ngươi chân!

Giang Thần quát lên.

Giang Kiến xanh mặt, lạnh lùng nói:

- Ngươi cũng chỉ có thể cậy mạnh ở đây thôi. Đợi sau tết, ngươi sẽ không có vận khí tốt như vậy nữa.

- Thật sao?

Giang Thần không để ý tới lời này, khiến cho Giang Kiến tức giận không nhẹ. Chỉ có điều trong lòng hắn lại rất là để ý tới chuyện này.

Đám đệ tử ở đây, người cảnh giới cao nhất chính là Giang Kiến, nếu như lực lượng mới của Giang phủ chỉ có như vậy, căn bản không đủ để sinh tồn ở trong Thập vạn đại sơn.Nguyên nhân thực sự là do vì lớn tuổi, cho nên các đệ tử ưu tú cũng không lăn lộn ở đây với đám đệ tử nhỏ tuổi này nữa.

Bọn họ đều lang bạt ở trong Thập vạn đại sơn, thậm chí còn đạt được tiếng tăm không nhỏ.

Ví dụ như ca ca của Giang Kiến đang ở Thương Nam học phủ của Thập vạn đại sơn.

Săn bắn mùa đông chính là dấu hiệu cho mùa đông bắt đầu.

Qua mấy tháng nữa sẽ đón năm mới, đến lúc đó không chỉ có các đệ tử ra ngoài đều phải quay về, mà rất nhiều cường giả đi du lịch cũng sẽ đến Giang phủ tham gia trò vui khi tết đến.

Thứ khiến cho Giang Kiến hung hăng chính là điểm ấy, chờ đến lúc đó, dù cho cảnh giới của Giang Thần trở lại cửu trọng thiên thì qua một năm cũng đã dậm chân tại chỗ.

- Xem ra vẫn phải tiếp tục nỗ lực a.

Bằng vào săn bắn đã muốn lấy lại lòng tin của lão gia tử đối với Đông viện hiển nhiên còn chưa đủ, Giang Thần muốn biểu hiện mình càng thêm xuất sắc hơn nữa.

Tết đến, chính là cơ hội tốt nhất.

- Còn ba tháng nữa, ta lựa chọn một môn công pháp, phối hợp với Thần mạch thì mới có thể dễ dàng đạt đến Tụ nguyên cảnh, đến lúc đó để xem sắc mặt Giang Kiến sẽ ra sao.

...

...

Trên đường trở về Đông viện, trong lòng Giang Thần rất đắc ý.

Thông qua thực lực thu được sự sùng bái và kính ngưỡng của người khác, đây là một chuyện rất là sảng khoái.

Hắn không vội về Đông viện mà bắt đầu đi lại ở trong thành.

Đi tới Cửu Thiên đại lục lâu như vậy rồi mà còn chưa từng thưởng thức thế giới này.

Chỉ có điều, Giang Thần đã từng du lịch qua các nơi ở Thiên vực, đã từng trải qua rất nhiều phong cảnh rực rỡ mà hiếm thấy. Một sơn thành nho nhỏ theo hắn thấy cũng rất bình thường, không có gì là lạ.

- Thần thiếu gia.

- Thần thiếu gia.

Trong lúc bất tri bất giác, trên đường, người vấn an hắn càng ngày càng nhiều, lúc này Giang Thần mới phát hiện ra mình đã đi tới địa bàn của Đông viện.

Bất kể tình huống của Đông viện thế nào thì vẫn có một ít người trung hậu, vẫn tôn kính hắn từ tận đáy lòng như cũ.

Nguyên nhân là do phụ thân hắn là một người nhân ái, những năm gần đây thu nhập của Đông viện rất cao, nhưng thu thuế đối với người phía dưới lại rất thấp, đây có thể nói là kỳ tích.

- Thần thiếu gia, bên Thiên y điếm có người của Tây viện gây sự, sao người không nhanh chân tới đó xem một chút đi?

Đột nhiên có người nói.

- Ồ?

Tây viện vẫn dùng các loại danh nghĩa để tiếp quản sản nghiệp của Đông viện. Chuyện này Giang Thần  đến, nhưng không có tận mắt nhìn thấy.

Vì vậy hắn đi tới Thiên y điếm, quả nhiên từ bên ngoài đã nhìn thấy một đám người.

Tiếng cãi vã thông qua đám người truyền tới.

- Lý Hoành, ngươi có ý gì, đây là cửa hàng của Đông viện ta, dựa vào cái gì mà để người của ngươi tới tiếp quảán cơ chứ?

Là âm thanh của Phạm Đồ, giọng điệu kia của hắn rất khó chịu.

- Lý Hoành? Một trong các quản sự của Tây viện, là đối thủ một mất một còn của Phạm thúc a.

Giang Thần biết chuyện ngày hôm nay sẽ không dễ dàng kết thúc được như vậy.

Thiên y điếm là tiệm bán y phục của Đông viện, thế nhưng không thể khinh thường cửa tiệm này. Bởi vì phía sau còn có mấy nhà xưởng, tất cả nguyên liệu y phục của Nam phong lĩnh đều xuất phát từ nơi này.

Hiện tại đã bắt đầu mùa đông, người người đều phải mua thêm bộ đồ mới, có thể đoán ra được trong mấy tháng tương lai, chuyện làm ăn sẽ rất là nóng bỏng.

Lúc này Tây viện đến cướp Thiên y điếm, đây là dấu hiệu muốn cắt đứt đường tài lộ của Đông viện.

Chương 9: Kim Cương Phục Ma Quyền

- Bất kể là Đông viện hay là Tây viện, đều là sản nghiệp trên danh nghĩa của Giang phủ, bây giờ Đông viện ngươi sa sút, không đủ nhân lực, dẫn đến rất nhiều sản nghiệp phải chịu ảnh hưởng cực lớn, tiền thu vào giảm mạnh. Chuyện này cũng làm cho Giang phủ bị liên lụy, hiện giờ ta có ý tốt đến chăm sóc chuyện làm ăn giúp các ngươi a.

Giang Thần đẩy mọi người ra thì đã nhìn thấy Lý Hoành có chút cợt nhả, không để ý tới vẻ mặt giận dữ của Phạm Đồ một chút nào.

- Đừng có phí lời ở đây, cút!

Phạm Đồ vốn không muốn tranh luận với hắn.

- Phạm Đồ, ngươi đừng có cho thể diện mà không cần. Ngươi còn tưởng rằng Đông viện là Đông viện trước đây hay sao? Chủ nhân nhà ngươi đã không ở đây, ngươi dựa vào cái gì mà dám hung hăng với ta?

Lý Hoành cũng giận dữ, câu tiếp theo đã nói lời hung ác.

- Cho dù như thế thì ta vẫn có thể đánh ngươi một trận như cũ.

- Vậy cũng chưa chắc a.

Nói tới đây, hai người này rơi vào trầm mặc, người chung quanh thức thời tránh ra, tạo ra một không gian cho bọn họ.

Phạm Đồ không muốn tranh chấp, chỉ có điều hắn lại rất đồng ý việc động thủ.

Lý Hoành cũng giống như hắn.

- Xem ra ngươi vẫn không phục a, tốt lắm, ta sẽ đánh cho ngươi phục thì thôi.

Vừa dứt lời, Lý Hoành đã ra tay.

Thứ hắn dùng hiện tại chính là chưởng pháp, một chưởng vỗ tới, trong không khí đột nhiên xuất hiện một luồng sóng nhiệt bức người, nếu như nhìn kỹ một chút thì sẽ nhận ra đây là một con rồng lửa.

- Tới thì tới!

Phạm Đồ hét lớn một tiếng, vung quyền phóng đi.

Rất nhanh hai người đã giao chiến với nhau.

Ầm Ầm!

Quyền chưởng va chạm, hai người vẫn không nhúc nhích, chỉ là tảng đá xanh dưới chân lại nứt ra, xuất hiện vô số vết nứt. Đá vụn bắn tứ tung, xuyên qua bảng hiệu đang treo lơ lửng trên đầu.

Llàm cho đám người đến xem náo nhiệt lùi lại.

- Hóa ra là cảnh giới ngươi đã tăng lên, chẳng trách lại dám hung hăng như vậy.

Phạm Đồ bĩu môi, tay trái lại đánh ra một quyền.

- Không chỉ có riêng gì cảnh giới.

Lý Hoành nở nụ cười không tên, bàn tay trái vung lên, trong nháy mắt xuất hiện vô số tàn ảnh, chồng chất lên nhau. Trong thời khắc đánh ra ngoài lại đột nhiên hợp lại với nhau.

Lại là một lần quyền chưởng va chạm, lần này Phạm Đồ đã bị thiệt lớn, lùi liền mấy bước, nếu không phải hắn gắng gượng thì suýt nữa đã ngã xuống dưới mặt đất rồi.

- Ngươi!

Phạm Đồ không ngờ tới tên bại tướng dưới tay này lại có một kích mạnh mẽ như vậy.

- Ha ha ha, Phạm Đồ, sao rồi? Chưởng pháp mà ta mới học được có được không? Ta khuyên ngươi lập tức chịu thua, rời khỏi nơi này, để ta thuận lợi tiếp quản Thiên y điếm!

- Đừng hòng.

Phạm Đồ cố nén đau đớn, cho dù ngực khó chịu nhưng hắn vẫn muốn tiếp tục chiến đấu.

Giang Thần xem cuộc chiến ở bên cạnh biết Phạm Đồ không có hy vọng thắng, cho nên hắn đi lên phía trước, nói:

- Dừng tay.

- Thiếu chủ.

- Thần thiếu gia.

Người khác họ như Lý Hoành, đương nhiên không thể tùy tiện sỉ nhục Giang Thần như là Giang Kiến. Chỉ có điều một tiếng thiếu gia này cũng không có một chút tôn kính nào ở bên trong.

- Lý quản sự, Phạm quản sự vừa mới khỏi bệnh không lâu, thương thế vẫn chưa hoàn toàn lành lặng. Ngươi làm như vậy dù thắng cũng không vẻ vang gì.

- Ồ? Sao ta lại thấy không giống anhỉ.
Lý Hoành rất là khịt khịt mũi coni thường đối với lời nói này.

Phạm Đồ cũng không cảm thấy ngại, không sợ thắng thua, nhưng nếu như không thừa nhận, như vậy sẽ có chút mất mặt.

- Sau bảy ngày, thương thế của Phạm quản sự sẽ hoàn toàn khỏi hẳn, đến lúc đó các ngươi lại so một lần nữa.

Giang Thần liếc mắt nhìn Lý Hoành một chút, không cho hắn cơ hội tranh luận, lại nói:

- Nếu như Phạm quản sự thua, Thiên y điếm sẽ do Tây viện các ngươi tiếp quản.

- Thật chứ?

Lý Hoành đại hỉ lên tiếng hỏi lại.

- Thiếu chủ!

Phạm Đồ kinh hãi đến mức biến sắc, coi như hắn không đánh thắng được đối phương thì cũng sẽ không tùy tiện nhường Thiên y điếm ra được. Dù cho Đông viện không chiếm được thì cũng không thể để cho Tây viện thu hoạch từ trong tay bọn họ được.

Chỉ có điều Giang Thần thân là thiếu gia Đông viện, hắn vừa nói ra lời này, như vậy cũng tương đương với vô cớ làm lợi cho  Tây viện.

- Vậy thì một lời đã định, các ngươi làm chứng cho ta, sau bảy ngày, chúng ta sẽ so lại một lần nữa ở chỗ này!

Lý Hoành chỉ sợ hắn hối hận, cho nên lập tức lên tiếng quyết định chuyện này.

- Đừng nóng vội athế, nào có đạo lý tham gia mà không giao tiền đặt cược chứ, nếu như Lý quản sự thua, như vậy chúng ta sẽ được gì đây?

Giang Thần nói.

- Ta thua?

Lý Hoành trầm ngâm một lúc, hỏi:

- Thần thiếu gia cảm thấy nên thế nào?

- Một trăm thớt con Hỏa long mã.

Sau khi vào mùa đông, những con ngựa tầm thường hầu như là nửa bước khó đi ở trong núi, thế nhưng Hỏa long mã lại không giống, nó nắm giữ huyết mạch của hung thú thượng cổ Hỏa Long, không sợ giá lạnh.

Vào mùa đông, Hỏa long mã chính là tất cả ở trong Thập vạn đại sơn này.

Phạm Đồ cảm thấy lần đánh cuộc này của Giang Thần dường như cũng không chịu thiệt.

Nhưng mà...
Quan trọng là có thể thắng được hay không!

- Được, một lời đã định.

Lý Hoành tự tin nói.

Phạm Đồ cảm thấy trên vai hắn đột nhiên có trọng trách rất nặng.

Trên đường trở về, Phạm Đồ xoắn xuýt đã lâu, rốt cuộc cũng không nhịn được mà nói một câu:

- Thiếu chủ, cảnh giới của Lý Hoành kia tăng lên cũng thôi đi. Thế nhưng, dường như hắn đã học được một môn chưởng pháp rất lợi hại, ta tự thấy mình không phải là đối thủ của hắn.

- Yên tâm đi, chưởng pháp kia cũng không được tính là lợi hại, Phạm quản sự, ta dạy cho ngươi một bộ quyền pháp, bảo đảm ngươi có thể thủ thắng sau bảy ngày.

- Quyền pháp?

Phạm Đồ có chút hoài nghi nhìn về phía Giang Thần, từ lần trước bị trọng thương lại được thiếu chủ chữa khỏi, hắn đã nhận được chỉ thị từ Cao Nguyệt. Chuyện có liên quan tới bí mật trên người Giang Thần, nếu như bản thân Giang Thần không nói, hắn không thể hỏi đến.

Trên đường trở lại Đông viện, Giang Thần tìm giấy và bút, viết một môn võ học lên trênđó.

- Kim cương phục ma quyền.

Bộ quyền pháp này hiện tại Giang Thần không thể luyện, nhưng vừa vặn lại rất thích hợp với Phạm Đồ.

- Cái này... Cái này...

Dọc trên đường đi, Phạm Đồ nửa tin nửa ngờ tiếp nhận quyền pháp viết trên giấy. Vừa nhìn mấy lần, hắn lập tức bị hấp dẫn, kích động đến mức không biết nên nói cái gì cho phải.

Giang Thần nghiêm nghị nói:

- Ngươi chỉ cần luyện đến nhập môn thì đã có thể dễ dàng đánh bại được hắn. Chỉ có điều, sau khi luyện xong phải tiêu hủy bản sao, cả đời phải giữ kín chuyện này.

- Thiếu chủ, ta hiểu rõ.

Thời gian quý giá, Phạm Đồ cầm Kim cương phục ma quyền, trở lại chỗ mình ở.

Giang Thần cũng không có đặt chuyện này ở trong lòng, hắn có đủ tự tin giúp cho đối phương chiến thắng.

Kim cương phục ma quyền, thứ có thể được Lăng Vân Điện thu giữa, chỉ bằng vào điểm ấy đã đủ để nói rõ tất cả.

- Ta cũng phải chính thức tu luyện.

Trước đó hắn chỉ khôi phục kinh mạch, hiện tại mới là lựa chọn công pháp tu luyện.

Trước đây Giang Thần đã chết đi này cũng có công pháp tu luyện, là thứ phụ thân hắn dạy cho hắn. Đối với cả Thập vạn đại sơn mà nói, là công pháp khiến cho người ta ước ao đỏ mắt.

Có thể trước mười sáu tuổi tu luyện tới cửu trọng thiên, tất cả đều là do dựa vào công pháp xuất sắc mà ra.

Chỉ có điều, bản công pháp này ở trong mắt của Giang Thần cũng chỉ có thể nói là miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn mà thôi.

Hắn có lựa chọn tốt hơn, hơn nữa công pháp tu luyện không giống như là công pháp huyền bí, có yêu cầu đối với bản thân người tu luyện. Công pháp đều là thu nạp linh khí trong thiên địa, chỉ là có phân chia dựa theo tính chất mà thôi.

Từ khác biệt trong đó có thể chia ra làm: Thuận theo, tự nguyện, cướp đoạt, thôn phệ.

Thuận theo là phổ biến nhất, phần lớn công pháp sẽ dạy ngươi làm sao để câu thông cùng linh khí trong thiên địa, thuận theo thiên địa, để linh khí tiến vào thân thể một cách tự nhiên.

Tự nguyện thì tương đối lợi hại, linh khí thiên địa sẽ chủ động tụ tập về phía người tu luyện.

Như vậy cướp đoạt cũng rất dễ hiểu, mặc kệ linh khí thiên địa có nguyện ý hay không thì cứ trực tiếp đoạt tới là được.

Thôn phệ là lợi hại nhất, cũng là công pháp hiếm thấy nhất, gần như là cướp đoạt, chỉ có điều bởi vì cướp đoạt quá mức bá đạo, linh khí nhận được tạp mà không thuần khiết, lâu dần sẽ rất dễ để lại hậu hoạn.

Nhưng mà thôn phệ thì lại không giống, mặc kệ linh khí có tạp chất hay không, tất cả đều hóa thành chân khí thuần khiết chứa đựng trong cơ thể người tu luyệnyuejne.

Bốn loại công pháp này khác nhau ở tính chất, được Cửu Thiên đại lục chia ra làm bốn cấp bậc Thiên, Địa, Huyền, Hoàng.

Công pháp Hoàng cấp là thuận theo, công pháp Thiên cấp là thôn phệ.

Chương 10: Linh Đan Sư

Công pháp mà Giang Thần sắp sửa tu luyện tên là Thôn thiên quyết, từ cái tên đã có thể nghe ra là công pháp Thiên cấp.

Công pháp tu luyện của bộ thân thể này trước đó chỉ vẻn vẹn là Huyền cấp mà thôi.

- Có công pháp Thiên cấp, ta không tin tới trước tết không đạt tới Tụ nguyên cảnh.

- Thiếu gia, Tụ khí đan đã được đưa tới.

Lúc này, một vị nha hoàn đi tới trước người hắn, trong tay cầm một cái bình ngọc.

Lúc này Giang Thần mới nhớ tới là khen thưởng từ săn bắn mùa đông, năm đầu mãnh thú Tướng cấp, năm viên Tụ khí đan.

- Vừa Đúng lúc lắmvặn, lấy ra đi.

Cấp bậc của Linh đan chia làm thất phẩm.

Tụ khí đan là nhất phẩm, ở Thiên vực, loại linh đan này chỉ có những đứa trẻ nhà nghèo khó mới dùng. Chỉ có điều nhìn xe phản ứng vừa nãy của Giang phủ, linh đan nhất phẩm bình thường này là tài nguyên tương đối hiếm có.

- Hả?

Tiếp nhận bình ngọc, Giang Thần đổ một hạt ra trên tay, lông mày nhất thời nhíu lại.

- Linh đan trong phủ là ai luyện chế vậy?

Hắn hỏi.

- Thiếu gia, Linh đan sư cao quý vô cùng, sao Giang phủ có khả năng có Linh đan sư cơ chứ? Đều là tự mình chuẩn bị dược liệu, lại đi tới Bạch Thủy thành mời Linh đan sư đến giúp đỡ luyện chế a.

- Thì ra như vậy.

Linh đan mà một thế lực cần đều là lượng lớn, bình thường đều sẽ có Linh đan sư của bản thân mình.

Thế nhưng Giang phủ lại không có, cần phải mời người ngoài, có thể tưởng tượng ra được phải trả một khoản phí đắt tới cỡ nào.

Quan trọng nhất chính là, Giang Thần phát hiện ra trình độ của người luyện chế linh đan kia căn bản không cao, hoặc là không để tâm tới việc luyện chế.

Có khả năng là nhận được thù lao, Linh đan sư không cần đau phải bỏ công bỏ sứclòng, quan tâm tới tài liệu, vì vậy cho nên đã làm xằng làm bậy một chút.

Giang Thần liếc mắt là đã nhìn ra được, có mấy vị tài nguyên liệu của năm viên Tụ khí đan trên tay hắn là có thể dùng luyện linh đan nhị phẩm.

Dùng ở trên người linh đan nhất phẩm, có thể nói là lãng phí.

Đương nhiên, chỗ tốt khi làm như vậy là bảo đảm cho tỷ lệ luyện đan thành công.

Giang phủ không biết gì về chuyện này, bị lừa bịp mà vô cùng cảm kích còn đối với tên Linh đan sư kia.

- Là trình độ không được, cho nên mới dùng tài liệu tốt hơn để luyện chế, hay là cố ý hại người?

Độ khả thi trước đó cao hơn, bởi vì lựa chọn sau đối với tên Linh đan sư kia cũng không có bất kỳ chỗ tốt nào.

- Cứ dùng như vậy quả thực là lãng phí.

Giang Thần cảm thấy mình nên làm gì đó, hắn phân phó một tiếng:

- Mang một chậu nước đến đây cho ta, phải là nước giếng.

- vVâng.

Nha hoàn không biết hắn muốn làm gì, nhưng cũng không có một chút chần chờ nào cả.

Cũng không lâu sau, một chậu nước trong được bưng đến trước mặt của Giang Thần.

Giang Thần nắm năm viên Tụ khí đan vào trong lòng bàn tay, lại đặt bàn tay vào trong nước, khép hờ hai mắt, dẫn dắt linh khí thiên địa tụ vào trong tay.

Chậm rãi, trong bàn tay của hắn xuất hiện ánh sáng nhỏ yếu, cùng lúc đó, ở khe hở giữa năm ngón tay có vật lắng đọng tràn ra tới.

Chờ đến lúc kết thúc, Tụ khí đan trong tay của Giang Thần đã nhỏ hơn một chút, giống như có một tầng tạp chất vô dụng đã bị hắn bóc ra vậy.

- Thực sự là đơn giản a.
Giang Thần không biến nó thành nhị phẩm linh đan, muốn làm được điều này cần phải có bản lĩnh. Hắn chỉ đề thăng phẩm chất linh đan lên thêm mà thôi.

Mỗi một phẩm linh đan, căn cứ trình độ của người luyện đan khác biệt cùng với dược liệu sẽ dẫn tới phẩm chất khác nhau.

Ví dụ như như: linh đan nhất phẩm phổ thông, linh đan nhất phẩm cực phẩm, linh đan nhất phẩm chính phẩm, linh đan nhất phẩm thần phẩm.

Bởi vì Linh đan sư lúc trước đã lãng phí tài liệu để luyện chế ra linh đan phổ thông như cũ, vì lẽ đó cho nên Giang Thần đã tăng nó lên tới cực phẩm, trong đó có một viên còn đạt đến đẳng cấp chính phẩm.

Giang Thần đang muốn đột phá nhìn thấy kết quả như thế trong lòng vô cùng cao hứng.

...

...

Sau bảy ngày, Giang Thần bế quan tu luyện nghe thấy bên ngoài có không ít tiếng ngựa hí, hẳn nở nụ cười hiểu ý.

Sau đó hắn đã nghe thấy tiếng cười cao hứng của Phạm Đồ.

Phạm Đồ đẩy cửa đi vào, nói:

- Ha ha ha, thiếu gia, bộ quyền pháp mà người cho ta quả thực như thần, ta mới tìm hiểu chút da lông thì đã đánh cho Lý Hoành kia tới mức ngay cả mẫu thân hắn cũng không nhận ra được a.

Đối với kết quả như thế, Giang Thần không có một chút ngạc nhiên nào.

- Một trăm thớt con Hỏa long mã, lần này Đông viện có thể giữ lại không ít mặt mũi, mùa đông cũng sẽ dễ chịu đi rất nhiều.

Phạm Đồ bắt đầu cảm thấy kính nể từ đáy lòng đối với Thiếu chủ nhân nhà mình.

- Phạm thúc, chọn cho ta một con ngựa tốt, ta đang cần một con để cưỡi.

- Không thành vấn đề, cứ gi bao việc này lên người Phạm thúc.

Phạm Đồ vỗ vỗ ngực bảo đảm, lập tức đi chọn ngựa cho hắn.

Lúc xế chiều, lại có một tin tức truyền đến, Cao Nguyệt đi gọi người hỗ trợ đã trở về.

- Hi vọng có tin tức tốt a.

Giang Thần đi tới chính điện của Đông viện để nghênh đón Cao Nguyệt. Chỉ có điều, sau khi nhìn thấy sắc mặt của mẫu thân, hắn đã biết chuyện này có chút gay go.

- Mẫu thân cũng thật là, cái gì cũng bày ở trên mặt a.Giang Thần vừa nghĩ, lại vừa nói:

- Mẫu thân, đã xảy ra chuyện gì?

Cao Nguyệt không quá tình nguyện nói, vẻ mặt mang theo vẻ bi phẫn và oan ức, còn có bất đắc dĩ sâu sắc, nàng nói:

- Thần nhi, mẫu thân thực sự rất vô dụng a.

- Ài.

Giang Thần biết tật xấu đáng yêu này của mẫu thân, cũng còn may nha hoàn Tuyết nhi này lại không quản được miệng mình.

- Tuyết nhi, ngươi tới nói đi.

- Thiếu gia, Tô gia kia quá đáng ghét!

Quả nhiên, Tuyết nhi không nhịn được mà bạo phát, lên án Tô gia này.

Lần này Cao Nguyệt đi Tô gia thỉnh cầu hỗ trợ, lẽ ra không phải là chuyện khó khăn gì.

- Lúc chúng ta vừa tới không có gặp được chủ nhân của Tô phủ, lại bị Tô Thiến dẫn tới sảnh chờ, đợi tới một canh giờ.

- Tiếp theo có một nam nhân chạy tới, nói mình là bằng hữu nam của Tô Thiến, bảo chúng ta không nên mơ mộng Tô Thiến, nói lấy vớidùng tình huống của Đông việnv quả thực là mơ mộng hão huyền.

- Ban đầu ta và phu nhân cho rằng Tô Thiến muốn từ hôn cho nên mới nghĩ ra biện pháp này, cho nên chúng ta muốn gặp Tô phủ chủ nói rõ ràng, rồi mới lại tính tiếp.

- Kết quả, Tô Thiến kia trực tiếp gọi người đuổi chúng ta đi!

Tô Thiến chính là vị hôn thê của Giang Thần, trước đây khi nữ nhân kia đi tới Giang phủ làm khách, vô cùng tôn kính và hiếu thuận đối với Cao Nguyệt, miệng cũng rất ngọt.

Thế nhưng bây giờ lại đối xử với một trưởng bối như vậy, thực sự đã chứng minh được câu nói kia, biết người biết mặt nhưng không biết lòng.

Trước đây Tô gia coi trọng Giang Thần, là bởi vì Giang Thần có một phụ thân, cùng với một thân phận có thể trở thành chủ nhân của Giang phủ.

Nhưng hiện tại hai thứ này đã mất đi một, còn có một thứ đang mất đi.

Tô gia không phải là kẻ ngớ ngẩn, làm sao còn có thể gả nữ nhi tới đây được chứ? Vì lẽ đó, tất cả mọi chuyện đều xảy ra một cách rất tự nhiên.

Nghe thấy mẫu thân không chỉ không mời được người tới, trái lại còn bị Tô gia nhục nhã như vậy, trong lòng Giang Thần rất là uất ức, từ hôn thì cũng thôi đi. Thế nhưng không ngờ lại làm chuyện này tuyệt như vậy.

- Đến cuối cùng cũng không gặp được chủ nhân của Tô phủ sao?

- Không có, chỉ là, trên đường chúng ta về, Phủ chủ Tô phủ đưa tới hai phong thư, một phong là nói Tô Thiến còn trẻ tuổi không hiểu chuyện, hi vọng phu nhân không phiền lòng. Chỉ có điều cũng đã nói rõ, mọi việc đều có hợp có tan, chỉ cần kí giấy từ hôn thì Tô gia có thể nể tình cảm ngày xưa đến giúp đỡ chúng ta.

- Giấy từ hôn?

Con mắt Giang Thần híp lại.

Hôn ước là chuyện lớn, không phải phủ nhận ở trên đầu môi hay là đơn phương là có thể giải trừ. Nếu muốn, song phương đều phải ký tên trên giấy thì mới xem như là hết hiệu lực.

- Xem ra đây không phải là ý của Tô Thiến, là ý của toàn bộ Tô gia. Chỉ có điều Tô gia ở Thập vạn đại sơn cũng không phải là thế lực quá hiển hách, tại sao lại dám không nể mặt mũi từ chối Giang phủ như vậy chứ?

Đây là điểm mà Giang Thần không hiểu.

- Thiếu gia, Tô Thiến cũng tiến hành nghi thức khai mạch, kích thích ra tiềm năng rất là kinh người, rất nhiều thế lực và cường giả trong Thập vạn đại sơn đều thể hiện hòa hoãnduỗi cành ô-liu ra, địa vị của toàn bộ Tô gia đang nhanh chóng tăng lên.

- Tuyết nhi!

Cao Nguyệt vốn vẫn im lặng không lên tiếng đột nhiên quát bảo nàng im lặng.

Giang Thần sửng sốt một chút, rất nhanh hắn đã hiểu được:

- Không sao, coi như là Thần mạch thì ta cũng không để ý.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau