THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 526 - Chương 528

Chương 527: Hai đại doanh

Chiến đoàn của ai ở phía tây nam?

Triệu Văn Hạo đang suất lĩnh Hạo Nguyệt chiến đoàn hành động thì nghe được trong lệnh bài truyền đến âm thanh của Đỗ Trấn Phi tướng quân.

- Tất cả chiến đoàn ở phía tây nam nhanh chóng chạy đi cứu viện! 

Triệu Văn Hạo còn không đáp lời thì bên trong lệnh bài lại có chỉ thị mới.

- Truy Ảnh Quân đã bị nhốt lại sao? Chuyện có chút vướng tay chân.

Triệu Văn Hạo tìm hiểu rõ tình hình, không khỏi nghĩ thầm. 

Từ lúc bắt đầu đến hiện tại, quân đoàn thứ ba như vào chốn không người, phá hủy được không ít thành trì, Nghịch Long quân chỉ có không ngừng lui lại mà thôi.

Đột nhiên xuất hiện chuyện này, rất là khác thường.

Nhưng dù có ra sao, bọn họ vẫn phải cứu viện. 

Sau khi nói rõ tình huống với Thần Tiễn doanh và Xích Diễm doanh, Triệu Văn Hạo mang đội đi tới.

Hạo Nguyệt chiến đoàn một đường bay thẳng về phía tây nam, cũng không cẩn thận lục soát xem có thành trì hay không nữa.

Vào lúc này, Giang Thần đã cảm giác được có chút không đúng, hắn đã ngửi được mùi vị âm mưu. 

Nhưng hắn không lo lắng, hắn cảm thấy hắn mà cũng có thể nghĩ ra được thì các tham mưu và quân sư trên chiến hạm cũng có thể nhận ra được.

- Đã xảy ra chuyện gì?

Sau khi vượt qua một ngọn núi cao đến mức ngăn cản mọi người ở trên không trung, mọi người trong chiến đoàn không hẹn mà cùng dừng lại. 

Ở phía trước cách đó không xa đang có một lượng lớn Ma tộc, hình thành một cơn bão kết nối trời và đất, nhìn qua rất đồ sộ.

Từ mỗi một phương hướng còn có càng nhiều Ma tộc hơn nữa chạy tới.

Số lượng rất nhiều, tới mức không thấy rõ rốt cuộc tình huống bên trong là thế nào, chỉ là nghe động tĩnh, có sóng năng lượng mạnh mẽ tràn ra. 

- Là người của chúng ta sao?

Trước khi xác định rõ, Triệu Văn Hạo không manh động, dù sao ở bên trong chiến trường này vẫn còn có Nghịch Long quân.

Lúc này, lệnh bài của Triệu Văn Hạo lại có động tĩnh phát ra. 

- Cầu cứu, cầu cứu!

Là tám đại doanh của hạ quân, âm thanh của Bắc Phủ doanh trưởng!

Giang Thần nhìn về phía Khâu Ngôn ở bên cạnh, cho dù người sau cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh, nhưng hắn vẫn có thể nhìn thấy tâm tình phức tạp từ đáy mắt của nàng. 

Phi Kỵ doanh cũng ở đây, nếu như không nhớ lầm, tuỳ tùng của hai đại doanh chính là Hổ Bí quân trong trung quân, hình thành Hổ Bí chiến đoàn.

- Nói rõ tình huống đi.

Triệu Văn Hạo quay về phía lệnh bài dò hỏi. 

- Những ma tộc này như phát điên, không sợ chết, hơn nữa đang không ngừng có ma tộc cấp thấp bay ra, còn có rất nhiều huyết ma nữa.

- Chúng ta không kịp quan sát mà rơi vào trong vòng vây, cần phá vòng vây chạy ra ngoài!

Rất nhanh, không chỉ có âm thanh của Bắc Phủ doanh trưởng, còn có quân trưởng của Hổ Bí quân. 

Ở chiến trường thiên ngoại nếu muốn tiêu diệt Ma tộc cơ hồ là chuyện không thể, cho nên chỉ có thể đánh cho chúng chạy hoặc là tự mình chạy trốn mà thôi.

Nhưng mà hiện tại Ma tộc hình thành bão táp tới mức gió thổi không lọt, người bên trong muốn thoát ra mà cũng không được.

- Xích Diễm doanh, ta và Thần Tiễn doanh bảo vệ các ngươi, các ngươi mở một đường máu! 

Triệu Văn Hạo nói.
Lửa có hiệu quả đối với kẻ địch số lượng nhiều, Triệu Văn Hạo muốn dùng lửa tạo ra một đường máu.

Mệnh lệnh được ban xuống, hắn sửng sốt một chút, hiển nhiên đã nghĩ tới cảnh ngộ của Xích Diễm doanh. 

- Xích Diễm doanh, có vấn đề gì không?

Triệu Văn Hạo hỏi.

- Nghe theo mệnh lệnh. 

Khâu Ngôn trả lời một câu rất đơn giản.

- Tiến lên!

Hạo Nguyệt chiến đoàn hóa thân thành ba thanh lợi kiếm, giết tới bão táp mà Ma tộc hình thành. 

Sau khi đám Ma tộc tụ tập thành bão nhận ra được bọn họ cũng thay đổi phương hướng, giết tới chỗ bọn họ.

- Tăng tốc, không thể dừng lại, để Ma tộc phát huy ra ưu thế số lượng!

Triệu Văn Hạo nói. 

Bên trong Ma tộc cũng có phân chia đẳng cấp, Ma tộc cấp thấp số lượng nhiều nhất, ví dụ như phi ma thường thấy nhất.

Tiếp đó là huyết ma, so với phi ma càng lợi hại hơn, điều này thể hiện ở trên sức sống của bọn họ.Huyết ma rất khó giết chết, vết thương nhỏ tầm thường không có tác dụng gì cả.

Phi ma mặc dù khó có thể dao động được quân đội, thế nhưng rất nhiều huyết ma lăn lộn ở bên trong, như vậy lại là một chuyện khác. 

Khi tới gần cơn bão Ma tộc, bão như muốn lấy bọn họ làm trung tâm hình thành cơn bão mới vậy.

Những Ma tộc hình thù như quái vật này, làn da trên người là màu đen có nhiều nếp nhăn, bên ngoài thân còn có hoa văn màu đỏ tương tự với mạch máu, theo thân thể biến hóa mà phát ra ánh sáng nhỏ bé không thể nhận ra được.

- Diệt! 

Hạo Nguyệt Quân mở trận thế ra, một vầng trăng bay lên cao cao, lấy giả đánh tráo, giống như là mặt trăng của cả chiến trường thiên ngoại này.

Vầng trăng như lưỡi đao hạ xuống, Ma tộc ở giữa bầu trời giống bánh màn thầu mềm nhũn bị đao cắt ra, trong nháy mắt đã mất đi một nhóm lớn.

Mưa tên của Thần Tiễn doanh biến thành mưa rào tầm tã, rơi vào bên trong Ma tộc, tử thương vô số. Rất nhanh, chiến đoàn đã tới gần cơn bão Ma tộc.

- Xích Diễm doanh!

Triệu Văn Hạo hô lớn. 

Khâu Ngôn và Giang Thần nhìn nhau, vận chuyển Ly Hỏa trận, mây lửa Xích Diễm doanh biến thành một đầu mãnh thú, lửa màu da cam bốc lên, đánh vào bên trên cơn bão.

Hỏa công đúng là một trong các thủ đoạn công kích hữu hiệu nhất, lập tức lập tức gây ra một mảnh tử thương, đặc biệt là động tĩnh thế lửa lan tràn, tuyệt đối là cảnh cả đời khó quên được.

Mọi người không có tâm sự thưởng thức, tất cả mọi thứ bên tai đều là tiếng kêu thảm thiết thê lương của Ma tộc. 

Bão do Ma tộc kia hình thành ở dưới sự thiêu đốt của lửa lập tức xuất hiện một lỗ hổng, khi tới gần thì Xích Diễm doanh mới thu lại lửa.

Người bị nhốt bên trong đã chờ đợi từ lâu, từ bên trong giết ra ngoài.

- Đi mau! 

Kế hoạch của Triệu Văn Hạo là như vậy, hai chiến đoàn hợp lực, thừa dịp cơn bão Ma tộc bị phá hỏng mà lập tức rời đi.

Sự thực đã chứng minh hắn được gọi là đệ nhất trung quân cũng không phải là không có đạo lý, hai nguồn lực lượng tụ lại với nhau, lập tức thuận lợi phá vòng vây.

Khi trận thế bày ra, Ma tộc muốn giữ bọn hắn lại cũng là chuyện rất khó. 

Điểm kỳ quái chính là, dường như Ma tộc cũng biết điểm ấy cho nên không đuổi theo được bao xa.

Sau khi đuổi theo mấy ngàn thước, Ma tộc lựa chọn từ bỏ.

Điều này khiến cho người ta cảm thấy kỳ quái, Ma tộc không giống như là chủng loại biết khó mà lui, đặc biệt là những phi ma tương đối thấp kém này. 

- Chẳng lẽ Nghịch Long quân có thể điều khiển Ma tộc sao?

Có người không nhịn được đưa ra điểm ấy.

Cẩn thận nghĩ lại, từ sau khi tiến vào chiến trường bọn họ vẫn chưa từng thấy người của Nghịch Long quân gặp Ma tộc tập kích. 

- Đùa gì vậy, chiến trường thiên ngoại có nhiều Ma tộc như vậy, nếu như Nghịch Long quân có bản lĩnh điều khiển thật thì đã sớm lật đổ chúng ta rồi!

Bắc Phủ doanh trưởng rất xem thường nhận định này, lúc này Giang Thần mới chú ý tới tuổi tác của người này cũng chỉ chừng ba mươi tuổi, dung mạo rất phổ thông, đôi mắt hẹp dài rất tàn nhẫn, vừa dài vừa nhỏ.

Cộng thêm khí chất của bản thân không đủ, chiến giáp cấp pháp bảo ở trên người hắn cũng không khiến ai cảm thấy hắn dũng mãnh. 

- Hóa ra là Xích Diễm doanh các ngươi, không nghĩ tới các ngươi còn sống sót.

Bắc Phủ doanh trưởng nhìn thấy Xích Diễm doanh, lập tức nói ra lời trào phúng.

- Ngươi có thái độ gì vậy, vừa nãy nếu như không phải chúng ta cứu giúp thì các ngươi đã sớm chết rồi! 

Người của Xích Diễm doanh đã sớm bất mãn với hai đại doanh Bắc Phủ và Phi Kỵ, lại nghe thấy hắn chê cười, tự nhiên sẽ không nhịn được.

- Hừ, người hạ lệnh nhất định là Triệu tướng quân, Xích Diễm doanh các ngươi chỉ nghe theo mệnh lệnh, nếu không phải có Triệu tướng quân ở đây thì nhất định các ngươi sẽ thấy chết mà không cứu.

Phi Kỵ doanh trưởng có thân thể cao lớn, lông mày rậm mắt to, không nói lời nào cũng còn may, vừa mở miệng đã làm cho người ta cảm thấy vẻ mặt của hắn không hợp với vẻ bên ngoài. 

- Thực lực của Xích Diễm doanh các ngươi giảm mạnh, không có Hạo Nguyệt Quân và Thần Tiễn doanh thì liệu có bản lĩnh cứu chúng ta hay sao? Thực sự là biết tranh công.

Bắc Phủ doanh trưởng lạnh lùng nói.

Triệu Văn Hạo nghe không vô, lạnh lùng nói: 

- Quả thực công lao của Xích Diễm doanh rất lớn, không có hỏa trận của bọn họ, chúng ta không có cách nào xé ra được một lỗ hổng như vậy.

Chương 528: Mười vạn điểm chiến công

Bắc Phủ doanh trưởng và Phi Kỵ doanh trưởng Mã Thượng câm miệng, nhưng nhìn dáng vẻ của bọn họ, đều không phục lắm, tất cả đều dùng khóe mắt liếc qua Triệu Văn Hạo.

Lần trước Triệu Văn Hạo hại cho bọn họ suýt chút nữa mất chức vị doanh trưởng, trong lòng bọn họ đã ghi hận.

- Triệu tướng quân, chuyện hạ quân không cần phải tranh luận nữa, ân tình xuất thủ cứu giúp, Hổ Bí quân ghi nhớ trong lòng. 

Hổ Bí quân trưởng rất xứng đáng với hai chữ Hổ Bí, là một vị nam tử rất dũng mãnh, có thể nhìn ra được là một người có phong cách hàng sự như sấm sét.

Hắn nói:

- Tình báo liên quan tới việc Nghịch Long quân có thể điều khiển Ma tộc, có cần đăng báo hay không? 

Triệu Văn Hạo không chút biến sắc, hỏi ngược lại:

- Ngươi cảm thấy thế nào? Dù sao các ngươi đã trúng mai phục của Ma tộc mà.

Cho dù chỉ là đối thoại đơn giản, nhưng Giang Thần vẫn nghe ra ý ở trong đó. 

Chuyện này nghe qua giống như nằm mơ giữa ban ngày, bởi vì từ xưa tới nay chưa từng có ai khống chế được Ma tộc, nói không chừng đăng báo chuyện này sẽ trở thành chỗ bẩn của Hạo Nguyệt Quân hoặc là Hổ Bí quân.

Thế nhưng nếu như không báo, tương lai có chuyện, bọn họ cũng có rất lớn khả năng bị trách phạt.

- Không có căn cứ, cũng không biết phải nói như thế nào. 

Hổ Bí quân trưởng ra vẻ khổ sở nói.

- Ta cảm thấy có một khả năng.

Giang Thần mở miệng nói. 

- Ngươi là thứ gì chứ? Cút sang một bên!

Bắc Phủ doanh trưởng không có chút hảo cảm gì với hắn, lập tức không chút khách khí khiển trách.

- Giang Thần, ngươi nói đi. 

Triệu Văn Hạo lập tức quát hắn, làm cho Bắc Phủ doanh trưởng rất là lúng túng.

- Ma tộc là tổ chức, Phi ma, Huyết mà, Cuồng ma các loại này đều là cấp thấp nhất, ở bên trên, còn có Thiên Ma, mỗi một Thiên Ma cũng có thể khống chế được số lượng ma vật cấp thấp nhất định.

- Ngươi muốn nói kỳ thực Nghịch Long quân đều là do Ma tộc biến hóa mà thành hay sao? 

Bắc Phủ doanh trưởng dùng giọng quái gở nói.

Giang Thần liếc mắt nhìn hắn, nói:

- Ngươi đừng có sủa loạn, làm lỡ quân tình, như vậy ngươi có chịu nổi không? 

- Ngươi nói cái gì vậy?

Đôi mắt nhỏ của Bắc Phủ doanh trưởng trợn lên, để lộ ra vẻ lạnh lẽo.

- Vốn ta muốn nói ngươi là một con sói mắt trắng, nhưng cảm giác chó khá là thích hợp, nhưng bây giờ suy nghĩ một chút, nói ngươi là chó, như vậy là xúc phạm con chó. 

Giang Thần nói.

- Ta muốn xé xác ngươi ra!

Trong tám đại doanh của hạ quân, doanh trưởng đều có thực lực Tôn giả, Thông thiên cảnh là phó tướng. 

Cho dù là chức lúc tòng quân hay là cảnh giới, Bắc Phủ doanh trưởng đều không coi Giang Thần là chuyện gì đáng kể cả, thấy hắn dám nhục mạ mình như vậy, hắn lập tức giận dữ.

- Làm càn!

Triệu Văn Hạo còn tức giận hơn so với hắn, lập tức cả giận nói: 

- Quân tình khẩn cấp, ngươi định làm trò cười ở đây sao?

Doanh trưởng Bắc Phủ doanh không dám chống lại hắn ở trên mặt mà chỉ cắn răng không nói lời nào.

- Triệu tướng quân bớt giận, lời của hắn quả thực không có đạo lý. 

Hổ Bí quân trưởng cau mày nói.

- Có đạo lý hay không, cũng cần phải nghe người ta nói xong đã.

Khâu Ngôn lạnh lùng nói. 

- Vậy thì nói đi.

Lông mày ccHổ Bí quân trưởng giãn ra, mặt trở nên không hề có chút cảm xúc nào nữa.

Ở dưới ánh mắt của mọi người, Giang Thần nói: - Nghịch Long quân không phải là Thiên Ma, nhưng không bảo đảm được bọn họ bắt Thiên Ma, do đó mới có thể khống chế được Ma tộc.

Đạo lý rất đơn giản, nghe nói như thế mọi người tỉnh ngộ, nghĩ tại sao lúc vừa mới bắt đầu bọn họ lại không nghĩ ra được chuyện đơn giản như vậy.

- Vậy thì đăng báo đi. 

Triệu Văn Hạo nói.

- Để ta tới đi, dù sao cũng là chúng ta bị Thiên Ma vây công.

Hổ Bí quân trưởng vội vàng nói. 

Sau khi nghe lời này của Giang Thần đã nói rõ khả năng tồn tại rất lớn, ai đăng báo thì sẽ coi như là công lao của người đó.

- Hổ Bí quân trưởng này trong ngoài không giống nhau.

Giang Thần thầm nói. 

Tên này nhìn qua giống như là dũng sĩ, thế nhưng lại giống như là một người làm ăn, rất biết tính toán.

- Có thể.

Triệu Văn Hạo không tranh đoạt, chỉ là giữa hai lông mày tràn ngập vẻ khó chịu. 

Không phải là bởi vì mất đi chút công lao ấy mà khó chịu, mà là khó chịu vì lại có người vì tư lợi như vậy.

- Quả thực không nên cứu bọn họ.

Thậm chí Giang Thần còn nghe được trong Xích Diễm doanh có người oán hận nói. 

Các binh sĩ làm như vậy là chuyện không thể bình thường hơn được, nhưng đứng ở góc độ của Triệu Văn Hạo, thêm một chiến đoàn, giải cứu Truy Ảnh Quân sẽ càng có hi vọng hơn nữa.

Quân trưởng của Hổ Bí quân báo tình báo lên, sau đó đã có hai chiến đoàn bay đi về phía phương hướng Truy Ảnh Quân.

Chỉ là rất nhanh bọn họ lại gặp một vấn đề. 

Mỗi người đều cảm giác mình như đang đi vào bên trong biển sâu, thân thể trở nên chậm lại, tốc độ phi hành càng ngày càng chậm.

Nếu tiếp tục nữa, không chừng sẽ trở nên nửa bước khó đi.

- Có trận pháp cấm bay! 

Rất nhanh hai chiến đoàn đã nghĩ rõ được điểm ấy.

Thông thiên cảnh có thể phi hành, không phải là bởi vì hoàn cảnh ra làm sao, mà là thông qua vận chuyển Thiên chi hoàn, làm cho thân thể có thể bay lên, thông qua công lực đẩy mạnh nữa mà khiến cho người ta phi hành.

Lúc này thân ở trên không trung, nhưng mỗi người đều cảm giác rất là vất vả. 
Triệu Văn Hạo lạnh lùng nói:

- Nghịch Long quân quả nhiên có chuẩn bị đầy đủ.

- Chúng ta phá trận được chứ? 

Hổ Bí quân trưởng hỏi.

Giang Thần ngẩng đầu nhìn bầu trời, ba đóa mây trắng rất không bình thường, trận kỳ của trận pháp tất nhiên sẽ ở bên trong đó.

- Như vậy sẽ làm lỡ rất nhiều thời giờ, chúng ta đi từ mặt đất đi. 

Triệu Văn Hạo nói.

- Trên đất nhất định cũng sẽ có cản trở.

- Nhưng lại không tốt bằng trên không trung. 

Đúng như dự liệu, trên mặt đất, đường cho phép đại quân thông qua chỉ có một con đường mà thôi.

Đối với Thông thiên cảnh, địa hình kỳ thực đã trở nên không quan trọng, nếu có thể bay thì bọn họ sẽ bay.

Hiện tại phải đi bộ, mới phát hiện ra khó khăn thế nào. 

Đường đi duy nhất là một hẻm núi, thế nhưng trong hẻm núi có xây dựng một mặt tường thành màu trắng, đường phải đi hoàn toàn bị phong kín.

Khi hai chiến đoàn tới gần tầng trời thấp thì phía sau tường có tia sáng chói mắt sáng lên.

Người của Hạo Nguyệt chiến đoàn đều không xa lạ gì cả, nhất định phía sau tường thành sẽ có xe nỏ, hơn nữa lần này còn có rất nhiều, không chỉ có một chiếc. 

Triệu Văn Hạo và Hổ Bí quân trưởng báo tình huống cho chiến hạm.

- Không quản các ngươi dùng biện pháp gì, phải dùng thời gian ngắn nhất phá tan bức tường này cho ta, khen thưởng mười vạn điểm chiến công!

Rất nhanh bên chiến hạm đã có tiếng đáp lại. 

Mười vạn điểm chiến công!

Hô hấp của hai đại chiến đoàn dồn dập, hai mắt đang toả sáng.

- Chuyện này giao cho Hổ Bí quân ta đi! 

Hổ Bí quân trưởng sợ bị người khác cướp chiến công, hắn lập tức mang theo Bắc Phủ doanh và Phi Kỵ doanh bắt đầu xung phong.

- Cẩn thận, xe nỏ của Nghịch Long quân rất lợi hại.

Triệu Văn Hạo nhắc nhở. 

- Vậy thì làm phiền Hạo Nguyệt Quân đoàn ở bên cạnh áp trận giúp chúng ta.

Nhưng chuyện này không có ngăn cản được Hổ Bí quân trưởng, trái lại hắn còn nói ra một yêu cầu.

Hắn lầm tưởng Hạo Nguyệt chiến đoàn muốn cướp công lao cho nên không nói lời nào đã phóng về phía trước. 

Triệu Văn Hạo rất bất đắc dĩ, chỉ có thể đi theo ở phía sau.

Sau khi tiến vào bên trong màn ánh sáng, hai đại chiến đoàn lập tức dùng hết tốc lực xung phong.

Đồng thời, xe nỏ bắn ra cung tên giống như là xả lũ vậy. 

Lao ra được mười trượng thì Hổ Bí chiến đoàn đã xuất hiện tử thương.

Khi hai mươi trượng, tình huống thương vong đã tăng lên, nhưng chỉ còn cách tường thành có năm mươi trượng!

- Không được không được, quá miễn cưỡng! 

Lúc này Hổ Bí quân trưởng mới ý thức được Triệu Văn Hạo không nói đùa, hắn lập tức xoay người bỏ chạy.

Trước đó không nói một tiếng, Hạo Nguyệt chiến đoàn ở phía sau lập tức vọt tới phía trước, phải chịu cung tên công kích.

- Đám khốn kiếp này! 

Người của Hạo Nguyệt Quân đoàn không nhịn được chửi ầm lên.

Cũng còn may Xích Diễm doanh phản ứng đúng lúc, lập tức phun ra một đám rồng lửa, bảo vệ Hạo Nguyệt chiến đoàn, cũng bắt đầu lui lại.

Chương 529: Thần nguyệt pháo

Sau khi lui ra ngoài tầm bắn, doanh trưởng Thần Tiễn doanh nổi giận đùng đùng nhìn về phía Hổ Bí chiến đoàn.

Hắn nói:

- Các ngươi cố ý đúng không? Không nói mà để chúng ta chịu tội thay sao? 

- Làm càn!

Hổ Bí quân trưởng tiến về phía trước, bàn tay trực tiếp đánh ra.

Phanh! 

Chỉ là khi rơi xuống, cái tay của hắn đã bị ngăn cản, chỉ thấy Triệu Văn Hạo nghiêm mặt, ánh mắt lạnh lẽo, đang chăm chú nhìn hắn.

Trong lòng Hổ Bí quân trưởng sợ hãi, rút về cánh tay, sau đó lùi tới trong trận thế của Hổ Bí quân.

- Tình huống khẩn cấp, nói nhiều hơn một câu rất có thể sẽ xuất hiện càng nhiều thương vong hơn nữa, huống chi không phải các ngươi không có chuyện gì sao? 

Bắc Phủ doanh trưởng giải thích, đặc biệt là khi nói xong lời cuối cùng, trong mắt hiện lên vẻ đắc ý.

Hạo Nguyệt chiến đoàn không phục, nhưng cân nhắc đến việc không có người nào tử thương, bọn họ cũng không phát tác.

- Vẫn nên suy nghĩ xem nên phá tường thành thế nào đi! 

Hổ Bí quân trưởng còn chưa hết giận, trừng mắt nhìn doanh trưởng Thần Tiễn doanh một chút.

Giang Thần yên lặng nhìn tất cả những việc xảy ra, hắn đi tới bên người Triệu Văn Hạo.

- Triệu tướng quân... 

- Ngươi gọi ta là quân trưởng đi.

Triệu Văn Hạo nói.

- Được. 

Giang Thần không để ý, nói:

- Vừa nãy ta thấy đại pháo của Hạo Nguyệt Quân, không biết có mấy cỗ?

- Không có tác dụng đâu. 

Triệu Văn Hạo không trả lời, như đã biết Giang Thần muốn nói gì, hắn nói:

- Uy lực của Thần Nguyệt pháo quả thật không tệ, nhưng mà tầm bắn quá ngắn, cơ hồ chỉ bằng một phần ba xe nỏ ở phía đối diện, cũng có ý nghĩa chúng ta phải tiến vào hai phần ba tầm bắn của đối phương, sẽ phải trả giá rất thảm.

- Nếu như ta nói ta có thể đổi tầm bắn của đại pháo thành ba phần bốn thì làm sao? Thậm chí còn hơn nữa thì sao? 

Giang Thần nói.

Một câu nói làm cho Triệu Văn Hạo ngẩn người tại chỗ, sau đó, hắn nói:

- Nếu như đúng là như vậy thì mười vạn điểm chiến công đều là của ngươi. 

- Được.

Một ngàn điểm chiến công suýt chút nữa đã làm cho Giang Thần đột phá Tôn giả, mười vạn điểm chiến công thì lại càng không cần phải nói.

Hạo Nguyệt Quân tổng cộng có tám cỗ Thần Nguyệt pháo, không phải dùng để kết hợp với trận thức của bọn họ mà bình thường thường dùng để công thành ở khoảng cách gần. 

- Nếu như chiến hạm có thể tới gần, chỉ cần truyền tin tức qua đó là lập tức có thuyền chiến đấu, làm cho bức tường này vỡ nát.

Bắc Phủ doanh trưởng không cam lòng nói.

Hắn nói xong lời này, đột nhiên chú ý tới cái gì đó mà đi về phía Hạo Nguyệt chiến đoàn. 

- Hắn nói vậy là có ý gì?

Lời của hắn đã khiến cho người của Hổ Bí chiến đoàn chú ý, ánh mắt của Giang Thần rơi vào trên tám cỗ Thần Nguyệt pháo.

- Tầm bắn Thần Nguyệt pháo của các ngươi hẳn là không đủ đúng không? 

Hổ Bí quân trưởng nói.

- Giang Thần nói có thể thay đổi tầm bắn của đại pháo.

Triệu Văn Hạo nói thẳng. 

Hắn vừa nói lập tức làm cho tất cả người của hai chiến đoàn xôn xao.
Không chút nghi ngờ nào cả, kỹ năng này của Giang Thần đối với bọn hắn quá là kinh người.

Đặc biệt là người tương đối quen thuộc với Thần Nguyệt pháo, bọn họ đều cho rằng không thể. 

Bắc Phủ doanh trưởng không buông tha cơ hội trả đũa mà nhìn Giang Thần thao túng Thần Nguyệt pháo, trào phúng nói:

- Chúng ta có cần dựng trại đóng quân, chờ ngươi ba ngày ba đêm, sau đó lại đi nhặt xác Truy Ảnh Quân hay không?

Lời này đã dẫn tới người của Xích Diễm doanh căm giận, phản ứng kích động của bọn họ làm cho Bắc Phủ doanh trưởng sửng sốt một chút. 

Giang Thần gia nhập Xích Diễm doanh mới chỉ mười ngày, đây là lần thứ nhất xuất chiến, nhưng ở trong doanh trại hắn đã đạt được danh vọng không thấp, không phải là thứ mà người bình thường có thể làm được.

Hổ Bí quân trưởng đi tới, hỏi:

- Cần phải mất bao lâu? 

Người hắn hỏi là Triệu Văn Hạo, không phải Giang Thần.

Triệu Văn Hạo đưa ra đáp án không quá xác định, nhưng vẫn là không vội không nóng nảy, hắn hỏi:

- Các ngươi có biện pháp gì không? 

- Lại xung phong thêm một lần nữa, nhất định Hổ Bí xa của chúng ta sẽ xông vỡ tường thành, chỉ là cần Hạo Nguyệt chiến đoàn các ngươi mở đường ở phía trước.

Hổ Bí quân trưởng nói, trong giọng nói còn mang theo vẻ không cam lòng.

- Có bao nhiêu phần trăm chắc chắn? 

Triệu Văn Hạo cau mày, hỏi.

- Bảy phần mười.

Hổ Bí quân trưởng nói. 

- Thật chứ?

Triệu Văn Hạo không dễ tin mà hỏi một câu, mắt sáng như đuốc.

Ở dưới ánh mắt của hắn, Hổ Bí quân trưởng bĩu môi, vẻ mặt đã của hắn đã trả lời tất cả. 

- Không được nữa thì cũng phải làm, mặc dù biết có tử thương, nhưng ở trên chiến trường có ai có thể bảo đảm người không chết cơ chứ?

Bắc Phủ doanh trưởng nói.

Hắn bất mãn trước đó Triệu Văn Hạo đã đứng ra thay cho Giang Thần, hại mình bị xử phạt, nhưng hắn cũng không dám công khai đối nghịch, mà là dựa vào Hổ Bí quân để làm mấy chuyện xấu. 

- Vì lẽ đó người đáng chết nhất lại là Xích Diễm doanh chúng ta đúng không?Khâu Ngôn đã nhẫn nhịn cực hạn, nàng mở miệng nói.

- Chúng ta yểm hộ ở phía trước? Chống mưa tên giúp các ngươi, sau đó lại để cho các ngươi có được công lao sao? 

Thần Tiễn doanh trưởng tức giận nói.

Bắc Phủ doanh trưởng nói:

- Hừ, không phải vừa nãy Xích Diễm doanh các ngươi nói khoác là cứu chúng ta hay sao, bổn sự lớn như vậy, đương nhiên phải đi đầu rồi. 

- Triệu tướng quân, Hạo Nguyệt chiến đoàn và Hổ Bí chiến đoàn ai thích hợp công thành hơn, ngươi hẳn phải biết chứ? Ta làm vậy là xuất phát từ đại cục.

Hổ Bí quân trưởng nói.

Hổ Bí chiến đoàn cơ hồ là chiến lực được hình thành vì công thành, lời của hắn cũng không sai. 

Thế nhưng trải qua một loạt chuyện lúc trước, muốn để cho Hạo Nguyệt chiến đoàn đi mưa mũi tên, không ai đồng ý cả.

Triệu Văn Hạo trầm mặc không nói, không nói gì.

- Triệu tướng quân, chúng ta thương lượng không ra kết quả, mọi người đều là tướng lĩnh tứ phẩm, ai cũng không thể hạ lệnh với người nào, xin chỉ thị từ bên trên đi 

Hổ Bí quân trưởng nói xong, không cho hắn cơ hội thương lượng mà thông qua lệnh bài báo tình huống lên cho chiến hạm.

- Còn không phá tan được tường thành sao? Không tiếc bất cứ giá nào, dùng phương thức hữu hiệu nhất để phá tan tường thành, gấp rút chạy tới tiếp viện!

Rất nhanh bên chiến hạm đã truyền đến tin tức đáp lại, Hổ Bí quân trưởng như nhậ được thánh chỉ, giơ lệnh bài lên cao, nhìn về phía Triệu Văn Hạo. 

Triệu Văn Hạo cũng lấy ra lệnh bài, nói rõ chuyện Giang Thần cải tạo Thần Nguyệt pháo.

- Một phút, một phút chưa thành công thì lập tức tấn công.

Rất nhanh mệnh lệnh mới lần nữa đã được truyền đạt. 

Hổ Bí quân trưởng hừ lạnh nói:

- Triệu tướng quân, hi vọng ngươi không nên hối hận, sau này có trách cứ, nếu như Truy Ảnh Quân chết hết, chuyện này sẽ phải tính vào đầu nguoiw.

- Mạng của Truy Ảnh Quân là mạng, tướng sĩ bên chúng ta cũng vậy. 

Triệu Văn Hạo nói.

Hổ Bí quân trưởng cắn răng một cái, dùng một loại cách nói khác, nói:

- Trong Truy Ảnh Quân đều là tinh nhuệ của hoàng triều, có thể so sánh với đám người mới được triệu tập lâm thời này sao? Thần Tiễn doanh và Xích Diễm doanh chỉ là rác rưởi được triệu tập lâm thời mà thôi. 

- Đây là ý kiến của riêng ngươi mà thôi.

Triệu Văn Hạo tránh nặng tìm nhẹ, lạnh nhạt nói.

- Hừ, tính giờ! 

Hổ Bí quân trưởng cũng tức giận, lập tức vung tay lên, không cần nhiều lời nữa.

Bắc Phủ doanh trưởng thầm cười gằn ở trong lòng, chỉ là Hổ Bí quân trưởng còn không phát hiện ra được, thế nhưng trên thực tế tất cả những thứ này chính là điều mà hắn muốn.

Sự chú ý của mọi người trong Xích Diễm doanh được đặt lên trên người của Giang Thần, tương đương với việc đặt trách nhiệm lên trên người bọn họ. 

Đến lúc đó chậm trễ, cũng có thể để cho người khác chịu oan ức.

Hắn còn có thể nói mình muốn anh dũng xuất chiến, kết quả lại bị Triệu Văn Hạo cho ngăn cản.

Coi như cuối cùng Giang Thần thành công, hắn cũng đồng thời có công lao theo. 

Đây là đạo sinh tồn mà hắn có được từ trên chiến trường, đồng thời hắn còn cho rằng, thông qua phương pháp như vậy, hắn sẽ có được không ít điểm chiến công.

- Được rồi.

Chỉ là khi mọi người vừa muốn yên tĩnh chuẩn bị chờ đợi thì Giang Thần đã tuyên bố xong chuyện. 

Tám cỗ Thần Nguyệt pháo được đẩy ra, vô số đạo ánh mắt tụ tập lên trên đó.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước