THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 521 - Chương 525

Chương 522: Người quen cũ

Chiến trường thiên ngoại, ở một nơi nào đó trên bình nguyên có một nhánh chiến đoàn đang đóng quân.

Nhìn quân kỳ do chiến đoàn cắm vào, chính là Nghịch Long quân, đối thủ một mất một còn của Phi Long hoàng triều.

Lúc này, đang có một chiếc thuyền phi hành từ trên không trung hạ xuống quân doanh. 

Nếu như Giang Thần nhìn thấy, sẽ phát hiện ra người trên thuyền trên căn bản hắn đều biết.

Mộ Dung Long, Ninh Hạo Thiên, Hàn Ty Minh, Âm Tuyệt, là những khuôn mặt quen thuộc này, còn có các nhân vật khác trên Thăng Long bảng nữa.

Gần như quân đoàn thứ ba mà Giang Thần đến trước đó, sau khi bọn họ đáp xuống đã bị mang tới trước mặt vài tên tướng lãnh cao cấp. 

- Không tệ, đúng là hạt giống tốt, trước khi xuất chiến, chúng ta có lòng tin giúp ngươi trở thành tôn giả.

Tướng lãnh cao cấp của Nghịch Long quân đánh giá Ninh Hạo Thiên, khen ngợi một câu.

Điều này làm cho Ninh Hạo Thiên rất tự hào, bóng tối của việc lần nữa thua ở trên tay Giang Thần đã giảm bớt không ít. 

- Lúc này Giang Thần ngươi không biết đang đi lưu vong ở đâu. Chờ sau khi ta trở thành tôn giả, chuyện thứ nhất là chém giết ngươi.

Ninh Hạo Thiên thầm nghĩ vậy ở trong lòng, hắn không tự tin đợi đến lúc Giang Thần cũng trở thành Tôn giả rồi mới động thủ.

Nói như vậy, chắc chắn hắn sẽ thất bại không thể nghi ngờ. 

- Không nghĩ tới Cửu Thiên giới còn có Tôn giả trẻ tuổi như vậy, có thể một mình chống đỡ một phương.

Chợt, ánh mắt của tướng lãnh cao cấp rơi vào trên người Mộ Dung Long.

Rất nhanh, những người này trở thành tướng lĩnh có địa vị không giống nhau ở trong Nghịch Long quân. 

Hai người Âm Tuyệt và Hàn Ty Minh nhân cơ hội đánh giá Nghịch Long quân, càng xem càng cảm thấy kinh hãi.

Cơ hồ tất cả binh sĩ cấp thấp trong quân đều trực tiếp bị bắt tới.

Nghịch Long quân lại chọn ra người ưu tú từ trong quân, để bọn họ làm tướng lĩnh, thông qua phương thức cưỡng bức dụ dỗ mà thống lĩnh những người khác. 

Như bọn họ vẫn còn được coi là tốt, không đến nỗi mất đi tự do.

- Sau đó các ngươi cứ lăn lộn với ta, ta biết các ngươi là bằng hữu tốt của Giang Thần, nhưng hiện tại là lúc để các ngươi bù đắp sai lầm trước đó.

Mộ Dung Long nghênh ngang đi tới trước người bọn họ, trước sau vẫn hung hăng như một, vênh váo tự đắc, trong miệng hắn lại xuất hiện hai hàng răng trắng chỉnh tề. 

Âm Tuyệt và Hàn Ty Minh nhìn nhau, bất đắc dĩ nói:

- Chúng ta có lựa chọn khác sao?

Không phải là bọn họ tự nguyện đến Nghịch Long quân, là bị trưng tới. 

Hiện tại Mộ Dung gia là bá chủ Long vực, nhưng vẫn vẫn có âm thanh phản đối như cũ, vì muốn thể hiện năng lực của mình cho nên tiền trang mới phái vị đại thiếu gia Âm Tuyệt của Thánh thành tiền trang đến Nghịch Long quân.

Còn có Hàn Ty Minh có quan hệ không tệ với Giang Thần nữa.

Đương nhiên, bọn họ không làm tuyệt mọi chuyện, cũng không đến nỗi để những người này lưu lạc trở thành bia binh lính bình thường, làm đỡ đạn. 

Lại nói tới hai người Ninh Hạo Thiên cùng Mộ Dung Long, dã tâm bừng bừng, muốn kiến công lập nghiệp, tương lai khi lật đổ được Phi Long hoàng triều, bọn họ sẽ đặt chân ở Chân Vũ giới.

Đến lúc đó, coi như bọn họ đã trực tiếp nhảy qua Thiên Hà giới, một bước lên trời.

Chiến tranh, đối với rất nhiều người ở tầng chót có chứa vô số cơ hội. 

- Âm Tuyệt, ngươi phải cố gắng sống sót, chờ lần sau chúng ta trở về sẽ là lúc muội muội ngươi xuất giá.

Mộ Dung Long nhìn thấy vẻ không phục trên mặt bọn họ, không chỉ không tức giận, trái lại còn rất đắc ý nói.

Nói đến Âm Sương, Âm Tuyệt không nhịn được, nói: 

- Mộ Dung gia các ngươi nên rất hối hận đi, vì mặt mũi, nói muốn diệt trừ Cao gia và các thế lực phản loạn khác, kết quả hiện tại lại không làm được gì.Sau khi Thánh Võ viện biết việc làm của Nghịch Long quân ở Cửu Thiên giới lập tức trách mắng.

Nghịch Long quân không dám hung hăng ngang ngược nữa, cho dù vẫn nắm Cửu Thiên giới, nhưng không thể ra tay trợ giúp Mộ Dung gia nữa. 

Hiện tại Cao gia đã chế tạo tộc địa của chính mình thành tường đồng vách sắt, trong thời gian ngắn căn bản không đánh vào được.

Mộ Dung Long hừ lạnh một tiếng, nói:

- Bằng vào việc chúng ta đến Nghịch Long quân, khi chúng ta trở thành tướng lĩnh của Nghịch Long quân là có thể suất lĩnh quân đội trở về, khi động thủ cũng không cần kiêng kỵ như vậy nữa. 

Hắn còn không quên nói thêm một câu:

- Đến lúc đó, ngươi cứ nhìn ta lấy muội muội ngươi đi!

Chợt, Mộ Dung Long đi tới bên người Ninh Hạo Thiên, nói: 

- Nếu như ngươi có thể có được hoàng đồ, cũng không cần chạy tới nơi này để đột phá Tôn giả.

Ninh Hạo Thiên bất mãn nói:

- Ngươi muốn nói ta nay cả một nữ nhân cũng không nắm được hay sao? 

- Ta có nói thế sao?

Mộ Dung Long nhếch miệng nở nụ cười, ý tứ trong mắt đã rất rõ ràng.

- Hoàng đồ cần phải nàng tự nguyện thì mới có thể thể hiện ra được, nếu không coi như là giết chết nàng thì cũng không thể có được nó. 

- Sau đó thì sao?

Mộ Dung Long lại nói.

- Nàng đã nói rồi, chỉ cần ta giết chết được Giang Thần, báo thù cho phụ thân nàng thì nàng đồng ý để cho ta nhìn thấy hoàng đồ. 

Mộ Dung Long ra vẻ kỳ quái nói:

- Sao ta có cảm giác nàng và Giang Thần không có thù oán gì vậy?
- Nàng chỉ thông qua phương thức như thế để kéo dài thời gian mà thôi, trong lòng ôm hi vọng khác, ta sẽ làm cho hi vọng của nàng bị diệt. 

- Vậy chúng ta nói rõ đi, ngươi thật sự cho rằng Giang Thần sẽ không trở về nữa sao?

Mộ Dung Long hỏi.

- Nhất định hắn sẽ trở về. 

Ninh Hạo Thiên rất quen thuộc với đối thủ cũ của mình, hắn dùng giọng khẳng định nói:

- Tốt nhất ngươi và ta nên nghĩ lúc hắn trở lại giết hắn ra sao đi!

...

- Vô địch, thực sự là cô quạnh.

Quân đoàn thứ ba, Giang Thần ở trong doanh trướng lười biếng duỗi eo, không có việc gì cả.

Cảnh giới của hắn đã đạt đến tầng chín, không cần dựa vào thần lực, phượng huyết, bằng vào kiếm trong tay đã có thể vô địch ở trong các Thông thiên cảnh. 

Nhưng mà muốn tiến lên Tôn giả thì phải vượt qua một cái hào rất lớn.

Dù cho cơ hội giống như lần trước xuất hiện, xuất kỳ bất ý thì cũng chỉ có thể xoá sạch một hàm răng của Tôn giả mà thôi.

Chỉ là hắn biết chuyện này không vội vàng được, nếu không sẽ có phản ứng ngược lại. 

Giang Thần lại nghĩ tới chuyện đã xảy ra ở Quân Pháp Xử.

Nếu như đưa ánh mắt nhìn ra xa một chút thì sẽ phát hiện ra ở mặt sau của lệnh bài có thêm đồ đằng Phi Long, lúc này ý nghĩa đã không giống trước đó nữa.

Lâm thời và chính thức hoàn toàn khác nhau. 

Đánh giặc xong, lâm thời sau khi thu được được tưởng thưởng thì ai về nhà nấy, còn chưa chắc chắn đã có mạng để về.

Chính thức thì lại không giống, một khi Phi Long hoàng triều bình phục được phản loạn, tới lúc luận công ban thưởng, bọn họ sẽ có thể đứng vững bước chân ở Chân Vũ giới, nói là một bước lên trời cũng không phải là quá đáng.

Giang Thần vừa tới quân doanh được mấy ngày đã nhìn thấy được hi vọng tấn cấp Tôn giả. 

Thế nhưng đường phía sau Tôn giả lại phải đi thế nào đây chứ?

Chỉ bằng vào sự tồn tại của phòng nhỏ đã nói rõ ở lại Chân Vũ giới sẽ nhận được phát triển càng tốt hơn trước đó.

Thẳng thắn mà nói, hai người có thiên phú tương đồng phân biệt ở trong Cửu Thiên giới và Chân Vũ giới, thành tựu người sau đạt được tuyệt đối sẽ cao hơn so với người trước. 

Giang Thần một lòng muốn hóa giải nguy cơ của Long vực chưa hề nghĩ tới những điểm này, thế nhưng chỉ cần ở quân doanh lâu, ít nhiều cũng sẽ hiểu rõ được một chút.

- Tương lai ta muốn đi tới Trung tam giới, nhất định phải thông qua Chân Vũ giới, nếu như ta không thể trở thành nhân vật nổi tiếng ở Chân Vũ giới, coi như từ đường nối vị diện đi vào trung tam giới, thì có ích lợi gì chứ?

Giang Thần nghĩ thầm. 

Phải giải trừ nguy cơ ở Long vực, con đường tương lai cũng sẽ tốt hơn.

Lúc này, Vương Cường chạy tới nói cho hắn biết, doanh trưởng Khâu Ngôn gọi hắn qua nghị sự, nói là đã gặp phải một chuyện phiền toái.

Sức chiến đấu của Xích Diễm doanh lấy lửa làm chủ, nhiệm vụ bình thường là quấy rầy kẻ địch, thiêu hủy vũ khí chiến tranh của kẻ địch. 

Thứ trong doanh trại dùng chính là Ly Hỏa trận, gần nghìn người tạo thành trận thức, mỗi ngày đều cần phả diễn luyện một lần, mãi đến khi mỗi người thuộc làu vị trí và biến hóa của mình thì mới có thể vận dụng thành thạo ở trong chiến tranh được.

Giang Thần thân là phó tướng duy nhất, trách nhiệm của hắn rất lớn.

Nhưng đây không phải là vấn đề vị trí, trải qua chuyện lần trước, Ly Hỏa trận của Xích Diễm doanh bởi vì nhân số không đủ, uy lực đã giảm đi rất nhiều. 

Chương 523: Đại quân xuất phát!

Khi Giang Thần đi tới lều trại của Khâu Ngôn thì đã nhìn thấy Thang Chính Nghĩa và vài tên Bách phu trưởng đang báo cáo tình huống.

- Doanh trưởng, thương vong của Xích Diễm doanh quá nghiêm trọng, Ly Hỏa trận không có cách nào phát huy ra uy lực giống như trước đây được nữa, sẽ có rất nhiều kẽ hở.

Thang Chính Nghĩa nói. 

Khâu Ngôn cau mày, rơi vào trong trầm tư.

Đây là Xích Diễm doanh bây giờ gặp phải tình huống, làm Khâu Ngôn từ bi thương bên trong phục hồi tinh thần lại sau, bắt đầu biết được tồn tại vấn đề.

- Doanh trưởng, ta có thể nghĩ được biện pháp giải quyết, đồng thời làm cho uy lực của trận pháp nâng cao một bước. 

Giang Thần không có dông dài, nói thẳng.

- Ngươi muốn thay đổi trận pháp?

Khâu Ngôn lập tức nghe ra chuyện mà hắn muốn làm, nàng lắc lắc đầu, nói: 

- Trận pháp không thể một mình thay đổi đổi, Ly Hỏa trận không chỉ có phối hợp với các doanh khác mà có lúc quân đoàn khởi động đại trận, Ly Hỏa trận cũng sẽ trở thành một phần của đại trận.

Trận pháp của mỗi một doanh là do trong quân quyết định, không phải doanh trưởng quyết định, đồng thời cũng đã có quy định không được biến động, bằng không sẽ nghiêm trị.

Thành viên của Xích Diễm doanh đều là người tu hành tinh thông Hỏa Tâm ý cảnh, nội dung của trận pháp sẽ không nói cho mỗi người, là được doanh trưởng và phó tướng nắm giữ. 

Binh sĩ chỉ phụ trách nghe theo mệnh lệnh mà phối hợp, Giang Thần thân là phó tướng, từ ngày hôm qua đã nhận được nội dung của Ly Hỏa trận.

- Chuyện này ta nghĩ không thành vấn đề, ta có thể làm cho nó có thể hòa hợp với đại trận, thậm chí còn làm cho lúc hợp trận sẽ trở nên càng lợi hại hơn nữa.

- Ngươi biết mình đang nói cái gì không? 

Khâu Ngôn ngạc nhiên nhìn hắn, hai hàng lông mi tràn ngập vẻ không thể tin tưởng được.

Nàng đứng dậy, đi tới trước người Giang Thần, lạnh lùng nói:

- Ngươi đang nói, trình độ trận pháp của ngươi vượt qua trận pháp sư và kết giới sư xuất sắc nhất bên trong quân đoàn hay sao, những người này, đều là đại sư đến từ Chân Vũ giới đó! 

- Đúng, ý của ta chính là ta lợi hại hơn so với bọn họ.

Giang Thần cười nói.

Lần này đến phiên Khâu Ngôn sửng sốt, dùng ánh mắt không tên nhìn về phía hắn. 

Giang Thần nói:

- Ta đã nhìn ra đc rất nhiều thứ từ Ly Hỏa trận, có thể cân nhắc ra được đại trận hợp trận là cái gì, cũng chỉ có một loại khả năng. Cái gọi là trăm khoanh vẫn quanh một đốm, quan trọng là lúc hợp trận tăng uy lực của Ly Hỏa trận lên, như vậy sẽ không ảnh hưởng tới những bộ phận khác.

- Ý của ngươi chính là, ngươi có thể ra tay thông qua thay đổi chính bộ phận của Ly Hỏa trận ở dưới tình huống quân đoàn không biết chuyện, do đó giúp được đại trận hay sao? 

Khâu Ngôn như nghe được lời nói mơ giữa ban ngày vậy.

- Đúng là như vậy.

Giang Thần nói. 

Khâu Ngôn cau mày, do dự không quyết định, nàng muốn cân nhắc xem Giang Thần nói thật hay giả, cùng với việc nếu như làm như vậy sẽ có mầm họa gì hay không.

Đây là chuyện cần làm của người thân là tướng lĩnh.

- Ta đồng ý cách làm của ngươi, nhưng không thay đổi Ly Hỏa trận, mà là phải có hai thức biến hóa, một là Ly Hỏa trận trước đây, hai là Ly Hỏa trận mà ngươi tăng lên, cho dù là loại nào, trận pháp sẽ phải do ta khống chế. 

Khâu Ngôn nói.

- Đương nhiên không thành vấn đề.Giang Thần khen ngợi nhìn nàng một cái, nữ nhân này quả thật có quyết đoán, cũng khó trách nàng có thể mang theo Xích Diễm doanh tới độ cao như vậy. 

Mấy ngày kế tiếp, Giang Thần đảm nhiệm trách nhiệm của phó tướng, huấn luyện binh sĩ ở trong doanh trại.

Đối với các binh lính phía dưới, bọn họ còn không biết trận pháp biến hóa mà chỉ phục tùng mệnh lệnh vô điều kiện.

- Binh sĩ quả nhiên không giống người thường. 

Giang Thần nghĩ thầm nếu như cho hắn các Thông thiên cảnh khác, muốn thao luyện một môn đại trận như vậy sẽ cần nửa tháng.

Thế nhưng Xích Diễm doanh chỉ cần hai, ba ngày đã tiêu hóa hết lời hắn nói, sau đó chỉ cần tăng mạnh là được rồi.

Một ngày nọ, sau khi Giang Thần huấn luyện binh sĩ xong, đang định vận chuyển Bách Chuyển đan trong khí hải thì bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng kèn lệnh dài lâu và mạnh mẽ. 

Đầu tiên là một tiếng, tiếp theo mỗi chiếc chiến hạm đều có tiếng kèn lệnh vang lên.

Cho dù người có thính lực không tốt tới đâu thì cũng sẽ nghe được tiếng kèn lệnh này.

Giang Thần che lỗ tai đi ra khỏi lều trại thì đã nhìn thấy các binh lính của Xích Diễm doanh dùng tốc độ nhanh nhất để tập kết. 

Trên điểm binh đài, Khâu Ngôn mặc một thân nhung trang, thân thể thon dài đặc biệt mê người, ngũ quan tinh xảo cẩn thận tỉ mỉ, ánh mắt lạnh lẽo nghiêm khắc.

Thiên phu trưởng Vương Cường đứng ở bên người nàng, đang điểm binh điểm tướng.

Các Bách phu trưởng ở phía dưới kiểm kê nhân số, sau khi xong mới dùng thanh âm vang dội đáp lại. 

- Xuất phát!

Gần nghìn người của Xích Diễm doanh không mượn đạo cụ phi hành mà là giống như diễn luyện bình thường tạo thành Ly Hỏa trận.

Gần ngàn rưỡi người hòa lực lượng vào làm một thể, nhìn qua dường như một mảnh mây lửa ở trên không trung vậy. 

Giang Thần cũng ở trong trận, chú ý tới toàn bộ thượng, trung, hạ tam quân của quân đoàn thứ ba đều được điều động.

Các trận thức không giống nhau được sắp xếp ở trên không trung, Xích Diễm doanh ở vị trí nhìn tầm thường nhất.
Càng đến gần trận doanh trung tâm thì các binh lính càng bất phàm, cấp bậc chiến giáp trên người cũng cao hơn. 

Giang Thần nhìn thấy Triệu Văn Hạo, hắn suất lĩnh Hạo Nguyệt Quân rất bắt mắt ở bên trong trung quân, khí thế mà các binh lính tản mát ra đều mạnh hơn bình thường rất nhiều.

Còn có Trương Thiên Nhất lần trước đã thua ở trên tay hắn, mặc dù nói lúc đó bị Giang Thần cắt đứt đột phá, nhưng bây giờ đối phương vẫn trở thành tôn giả.

Trên chiến giáp của Trương Thiên Nhất có đồ đằng của Phi Long hoàng triều, cũng có ý nghĩa hắn không còn là một thành viên của Thân Binh doanh mà đã trở thành phó tướng của tiên phong doanh bên trong trung quân. 

Như là nhận ra được ánh mắt của Giang Thần, Trương Thiên Nhất quay đầu nhìn lại, lập tức sắc mặt biến đổi, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại, ra vẻ như không quen biết.

Giả vờ giả vịt đánh giá Giang Thần vài lần, sau đó mắt nhìn về phía trước, xem thường nhìn Giang Thần thêm vài lần.

- Coi như không quen biết sao? 

Giang Thần hiểu rõ suy nghĩ của hắn, sau khi chiến đấu kết thúc, lại lấy thực lực Tôn giả đến tìm mình, khi đó chỉ có thể làm cho người ta chế nhạo mà thôi.

Nhưng mà, hắn thân là bại tướng dưới tay của Thông thiên cảnh, cho nên chỉ có thể giả bộ, coi như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra như vậy mà thôi.

Còn không quên biểu thị vẻ xem thường đối với việc Giang Thần vẫn có thực lực Thông thiên cảnh. 

Ở dưới sự chen chúc của trung quân và hạ quân, thượng quân là một chiếc chiến hạm, tướng quân doanh ở ngay phía trên.

- Xuất phát!

Không có người nào nói rõ chiến tình mà trực tiếp hạ lệnh, đại quân tiến lên. 

Trên chiến trường, tướng sĩ chỉ cần phục tùng mệnh lệnh, không cần hiểu thêm đối với đầu đuôi mọi chuyện, một khi tự chủ suy nghĩ thì sẽ ảnh hưởng tới hiệu suất của quân đội.

Cực đoan một chút mà nói, quân đội tốt nhất chính là chỉ cần ngươi ra lệnh một tiếng, dù phía trước có hố lửa cũng phải trực tiếp nhảy xuống bên dưới.

Chỉ là Giang Thần thân là phó tướng, ít nhiều hắn cũng hiểu được một ít từ bên trong miệng của Khâu Ngôn. 

- Nghịch Long quân định xây dựng lên một thành trì quân sự ở một nơi nào đó, một khi để bọn họ thành công, bên trong ngàn dặm sẽ trở thành địa bàn của bọn họ.

Giang Thần không biết tại sao đối phương lại muốn xây thành ở nơi đó, thế nhưng nhìn thấy quân đoàn thứ ba sốt sắng như vậy, dốc toàn bộ lực lượng, nhất định sẽ có đồ vật ghê gớm nào đó.

- Phía trước là mây hay sao? 

Rời khỏi quân doanh không bao lâu, Giang Thần phát hiện ra cuối tầm mắt hắn là một mảnh đen kịt, vẻ mặt có chút hiếu kỳ.

Chẳng được bao lâu, nương theo khoảng cách được rút ngắn, hắn phát hiện ra cái kia không phải là mây đen.

- Là Ma tộc! 

Suýt chút nữa Giang Thần đã quên chiến trường thiên ngoại có tác dụng gì, là nơi năm đó cửu giới dùng để trục xuất Ma tộc tàn dư.

Những năm này, Ma tộc sinh sôi ở đây, số lượng đã đạt đến trình độ kinh người.

Lúc trước vẫn ở quân doanh cho nên không thấy bóng của Ma tộc đâu cả, hiện tại vừa ra đã gặp được, điều này nói rõ quân doanh có thủ đoạn nào đó. 

- Đều là yêu ma cấp thấp, xông lên.

Mệnh lệnh được truyền đạt tới các doanh, đại quân không giảm tốc độ mà mang theo khí thế hùng hổ xông về phía trước

Ma tộc như bài sơn đảo hải va chạm cùng đại quân, nếu không phải biến thành tro bụi thì chính là chia năm xẻ bảy. 

Mây lửa của Xích Diễm doanh trực tiếp tạo ra một cái lỗ thủng to ở bên trong Ma tộc.

Chương 524: Cơ mật trong quân

Trong nửa canh giờ hành quân sau đó, Giang Thần phát hiện ra Ma tộc ở nơi này rất thông thường.

Ma tộc quy mô lớn nhìn qua đáng sợ, thế nhưng lại không uy hiếp được đại quân.

Đương nhiên, nếu như là một người đơn độc gặp phải thì sẽ là một chuyện khác. 

Chỉ là Giang Thần chú ý tới trong cơ thể Ma tộc chết đi sẽ có quang châu màu máu, bị hút tới chiến hạm ở giữa trong quân.

- Tại sao yêu ma cấp thấp có thể có quang châu chứ?

Giang Thần cảm thấy hiếu kỳ. 

Lúc này, đại quân đang dừng lại ở trên một ngọn núi thảm thực vật khan hiếm, ở nơi bằng phẳng giữa sườn núi có không ít kiến trúc loại con rối đang làm việc.

Một chút giáp sĩ và giám công chú ý tới đại quân, không chút do dự, lập tức xoay người bỏ chạy.

- Truy Ảnh Quân! 

Tiên phong doanh trong Trung quân nhanh như tia chớp lướt ra khỏi đội hình, đi truy sát.

Kẻ địch cơ hồ không có sức chống cự, chết ở bên dưới đồ đao, hầu như đều là Thông thiên cảnh, có hơn mấy chục người, trực tiếp chết đi.

Lúc trở lại Truy Ảnh Quân có mang theo mười mấy tù binh, bị mang tới trên chiến hạm để tra hỏi. 

Cùng lúc đó, tám đại doanh bắt đầu lục soát thành trì còn chưa được dựng thành.

So với nói là thành trì, còn chẳng bằng nói là kiến trúc được dựng lên từ tường thành bốn phía, bên trong không phải là phòng ốc, mà là một loạt hòn đá được xếp vuông vức, dường như quan tài đóng ở trên mặt đất vậy.

- Chẳng lẽ Nghịch Long quân đang tự đào mồ chôn cho mình sao? 

Doanh trưởng Bắc Phủ doanh dùng tay đánh vào hòn đá, giả vờ hài hước nói.

Bắc Phủ doanh trưởng và Phi Kỵ doanh trưởng nói là phải chịu trừng phạt nghiêm khắc, nhưng hiện tại xem ra cũng không bị ảnh hưởng gì cả.

Bỗng nhiên, sau khi thủ hạ của Bắc Phủ doanh trưởng hắn hòn đá ra ngoài, hòn đá biển đổi, mặt ngoài có ánh sáng hiện ra, ngưng tụ ra phù văn lít nha lít nhít. 

- Lùi tới không trung!

Ra lệnh một tiếng, tám đại doanh lập tức tiến lên trên không, dùng toàn bộ tinh thần đề phòng.

Cũng còn may ánh sáng trên tảng đá kia lại ảm đạm đi, không có chuyện nguy hiểm xảy ra. 

- Ngươi lỗ mãng ngu xuẩn, không nên lôi kéo người khác cùng chịu tội với ngươi.

Khâu Ngôn nổi giận nói.

- Khà khà, dù sao cũng không có chuyện gì, sốt sắng như vậy làm gì chứ? 

Bắc Phủ doanh trưởng không quan tâm, chợt hắn phát hiện ra cái gì đó, rất hứng thú nói:

- Nhìn binh lính của ngươi kia, sợ đến mức gì thế kia?

Ở dưới lời của hắn, mọi người chú ý tới sắc mặt của Giang Thần quả thực rất khó coi, như gặp đại địch. 

- Làm sao thế?

Khâu Ngôn hỏi.

- Đây không phải thành trì duy nhất, thứ Nghịch Long quân muốn xây dựng cũng không phải là thành trì, mà bọn họ là muốn thông qua thành trì để bố trí kết giới và trận pháp kết hợp tạo thành lĩnh vực. 

Giang Thần nghiêm nghị nói.

- Ngươi xác định chứ?

Khâu Ngôn hỏi. 

- Đúng thế.

Có được câu trả lời khẳng định, Khâu Ngôn đặt lệnh bài ở bên môi khẽ nói vài câu.

Rất nhanh, từ trên chiến hạm có một quan quân bay đến, đi tới trước mặt Xích Diễm doanh, hỏi: 

- Có phát hiện gì vậy?

- Chuyện vô cùng quan trọng, cần bẩm báo tướng quân.
Khâu Ngôn nói. 

- Đi theo ta.

Quân Quan gật gật đầu, dẫn dắt Giang Thần và Khâu Ngôn bay về phía chiến hạm.

Người của các doanh khác không hiểu ra sao, rõ ràng đều là đồng thời phát hiện, dựa vào cái gì mà Giang Thần có thể phát hiện ra chuyện kia chứ? 

Đi tới chiến hạm, hai người được mang tới chủ doanh, Quân Quan đi vào trước bẩm báo.

Ở trên chiến hạm, Giang Thần nhìn thấy Thân Binh doanh, trong đó Tạ Nham và Lưu Ngọc cũng ở đó.

So với toàn bộ đội ngũ, những con cháu quý tộc này có vẻ hoàn toàn không hợp. 

Tạ Nham nhìn thấy một tướng lĩnh thất phẩm nho nhỏ như Giang Thần xuất hiện ở đây, cũng rất là kinh ngạc.

Một lát sau, Giang Thần và Khâu Ngôn đi vào khoang thuyền.

Trong khoang thuyền, toàn bộ cao tầng của quân đoàn thứ ba đều ở đây, khoang thuyền có diện tích lớn có vẻ rất ngột ngạt, đặc biệt là đối với một Thông thiên cảnh như Giang Thần. 

Đỗ Trấn Phi Đại tướng quân ngồi ở phía sau một cái bàn, đôi mắt dường như mặt hồ bất động.

- Quân sự khẩn cấp, ta không hy vọng ngươi vì làm náo động cho nên nói hưu nói vượn, nơi này có trận pháp sư, kết giới sư ưu tú nhất của hoàng triều, ngươi nói suy luận của chính mình cho bọn họ nghe đi.

Đỗ Trấn Phi rất trực tiếp nói. 

- THứ Nghịch Long quân muốn thành lập không phải là thành trì, mà là một phương lĩnh vực tuyệt đối. Cái gọi là vách tường ở bốn phía thành trì chỉ là dùng để bảo đảm năng lượng của lĩnh vực không trôi đi mà thôi.

- Chuyện này cũng có ý nghĩa, thứ vừa nãy chúng ta phát hiện ra chỉ là một trong số đó, có khả năng Nghịch Long quân đang đồng thời xây dựng mấy trăm toà thành trì như vậy.

Rất rõ ràng, lời của hắn làm cho người ở trong khoang thuyền hoàn toàn biến sắc. 

Bởi vì từ trong miệng của các tù binh vừa nãy, bọn họ cũng có được tình báo gần như thế.

Chỉ là đám tù binh kia không biết gì cả về lĩnh vực, chỉ biết là, Nghịch Long quân đang có động tác rất lớn ở chỗ này.

- Nói tiếp. 

Đỗ Trấn Phi nói.

- Muốn bố trí lĩnh vực, chỗ vướng tay chân là cần phải bố trí bảy thành trì thành công thì mới có thể hoàn thành, hơn nữa cũng không có yêu cầu đặc biệt gì cả. Ở trong phạm vi nhất định, dùng tốc độ nhanh nhất dựng lên bảy tòa thành trì là được.

- Mặt khác, tòa thành trì thứ nhất được dựng thành, thời gian dựng lên tòa thành trì thứ hai sẽ rút ngắn đi một nửa, cứ thế mà suy ra. 
Lời của hắn làm cho trong khoang thuyền rơi vào trong một loại trầm mặc quỷ dị.

- Dự tính xấu nhất là chúng ta có bao nhiêu thời gian?

Đỗ Trấn Phi hỏi. 

- Nhanh nhất, chỉ còn có hai ngày.

Đối với trận chiến tranh đã giao đấu hơn năm này, thời gian hai ngày thực sự là nhỏ bé không đáng kể.

- Lời ngươi nói chúng ta đã ghi nhớ, bây giờ ngươi đi về đi. 

Đỗ Trấn Phi nói.

Giang Thần sửng sốt một chút, tiếp theo hắn và Khâu Ngôn đi ra khỏi khoang thuyền, một lần nữa bay về phía Xích Diễm doanh.

- Nếu như lời của ngươi đúng, bọn họ sẽ phát hiện ra, chỉ là trong quân nghiêm ngặt, chuyện tin tức thật giả rất quan trọng. 

Khâu Ngôn nói.

- Ta biết.

Giang Thần cười khổ nói. 

Nếu để cho hắn làm tham mưu ở khoang thuyền, có thể tạo ra được tác dụng rất lớn.

Nhưng mà, mỗi một người muốn ngồi ở khoang thuyền đều không phải dễ dàng đạt đến địa vị như vậy được.

Thân phận là một chuyện, mấu chốt nhất chính là chuyện trung tâm hay không trung tâm. 

Giang Thần nghĩ lại, khi hắn tiến vào khoang thuyền, bàn văn và địa đồ trên mặt bàn đều bị che lại, ngăn cách thần thức tra xét.

Nghĩ cũng đúng, tướng quân không thể dễ tin một người vừa mới gia nhập quân đội không được nửa tháng, không trải qua một trận chiến tranh nào cả.

Thậm chí những lời mà Giang Thần mới vừa nói đã làm cho người ta hoài nghi. 

Muốn từ một phế tích không trọn vẹn mà nhìn ra được nhiều tin tức như vậy, rất là khả nghi.

Dù cho Giang Thần chỉ có một phần trăm là gian tế, như vậy vẫn sẽ mang tới nguy cơ hủy diệt cho toàn bộ quân doanh.

Trong khoang thuyền, Đỗ Trấn Phi nói: 

- Lời hắn nói, các ngươi thấy thế nào?

- Có chút ít khả năng.

Trận pháp sư và kết giới sư ưu tú nhất đến từ hoàng triều đưa ra lời giải thích rất đúng trọng tâm. 

- Ý tứ của ta là, muốn từ một thành trì còn chưa được dựng thành mà nhìn ra được điểm này, có thể là gian tế hay không?

Khi Đỗ Trấn Phi hỏi lời này, hàn mang trong mắt lóe lên.

- Có thể, nhưng thực sự là như vậy, trình độ của hắn ở trên trận pháp có thể nói là hàng đầu Chân Vũ giới. 

- Như vậy thật sao?

Đỗ Trấn Phi chậm rù rì nói.

Khi Giang Thần và Khâu Ngôn trở về Xích Diễm doanh, mệnh lệnh mới đã được truyền đạt ra. 

Đại quân tiếp tục tiến lên, phá hủy tất cả thành trì mà bọn họ phát hiện ra.

- Xem ra lời ngươi nói không sai.

Khi Khâu Ngôn nhận được mệnh lệnh này, nàng nhìn về phía Giang Thần nói. 

- Ta tương đối hiếu kỳ rốt cuộc nơi này có cái gì.

- Đây chính là cơ mật.

Chương 525: Quang mạc liên nỗ

Bay qua núi lớn, mọi người đi đến một mảnh bầu trời có tầm mắt rộng rãi.

Rất nhanh Giang Thần đã nhìn thấy bên trong trung quân có bốn chi đội ngũ phân biệt bay đi về các phương hướng khác nhau.

- Hẳn là bố trí kết giới giám sát. 

Giang Thần nghĩ thầm, nơi này thực sự quá bao la, chỉ có bày kết giới ở bốn phương hướng thì mới có thể có một bức địa đồ toàn cảnh, mới có thể biết được các thành trì đang ở đâu.

- Xích Diễm doanh, Thần Tiễn doanh đi theo ta!

Triệu Văn Hạo đột nhiên nói. 

Không chỉ có hắn, các tướng lĩnh khác trong trung quân cũng phân biệt hạ lệnh với tám đại doanh của hạ quân.

Bọn họ muốn dùng một nhánh trung quân, hai chi hạ quân hình thành chiến đoàn để hành động.

Chiến hạm làm trụ cột, chậm rãi tiến lên, đối mặt với chiến trường thay đổi trong nháy mắt rồi nhanh chóng đưa ra phản ứng. 

Mọi người của Xích Diễm doanh thở phào một hơi, nếu như là Trương Thiên Nhất của trung quân đến thống lĩnh bọn họ, như vậy có trời mới biết sẽ xảy ra cái gì.

Chợt, Xích Diễm doanh và Thần Tiễn doanh theo Hạo Nguyệt Quân đi vào chiến trường.

- Cẩn thận một chút, nhất định Nghịch Long quân sẽ dùng trăm phương ngàn kế để ngăn cản chúng ta, bọn họ có thể bày ra trận pháp quản chế trước đó, biết hướng đi của chúng ta. 

Triệu Văn Hạo dặn dò, trong tay nắm một cái loan đao tinh xảo, không hợp với dáng người của hắn.

Mặt khác, Giang Thần cảm thấy bất ngờ với một loạt mệnh lệnh, bởi vì đội ngũ được điều động, đại đa số đều là người của hoàng triều.

Không giống như là bia đỡ đạn đánh trận như trong suy nghĩ của hắn. 

Đương nhiên, nhiệm vụ bố trí kết giới của tám đại doanh cũng không nhẹ, nhưng dù sao cũng tốt hơn rất nhiều so với dự liệu của Giang Thần.

- Xem ra ngoại trừ cái nhìn phiến diện ra, quân đội cũng sẽ không tùy tiện hi sinh bia đỡ đạn.

Giang Thần nghĩ thầm. 

- Cẩn thận!

Triệu Văn Hạo hét dài một tiếng, tất cả mọi người tăng cao cảnh giới.

Chỉ thấy ở bên trong một ngọn núi khác có một đám Ma tộc bay đến, che ngợp bầu trời, giương nanh múa vuốt. 

Chuyện này ở chiến trường thiên ngoại là chuyện rất thông thường.

Hỏa Vân trận của Xích Diễm doanh bắt đầu phát uy, bắt đầu chân chính thiêu đốt, Ma tộc tới gần trực tiếp hóa thành nước.

Thần Tiễn doanh không ngừng bắn mũi tên ra, dường như mưa xối xả không ngừng nghỉ vậy, Ma tộc còn chưa kịp tới gần thì đã liên tục rơi xuống. 

Hạo Nguyệt Quân của trung quân càng không cần phải lo lắng, dường như một ngọn núi lớn đứng sừng sững, xông lên phía trước, Ma tộc trực tiếp bị nghiền nát.

Sau khi hóa giải Ma tộc, chiến đoàn tiếp tục tiến lên.

Sự thực đã chứng minh suy luận của Giang Thần không sai, cơ hồ không bao lâu bọn họ đã phát hiện ra trên mặt đất đang có thành trì được xây dựng. 

Nghịch Long quân chống cự rất yếu, cơ hồ là chiến đấu nghiêng về một bên.

- Phá hủy một tòa thành trì có 10 ngàn điểm đến 50 ngàn điểm chiến công, ta sẽ xét rồi phân phối cho các ngươi.

Triệu Văn Hạo đột nhiên nói. 

Nghe vậy, Thần Tiễn doanh và Xích Diễm doanh đều rất kích động.

Nhiều điểm chiến công như vậy không phải là cho cá nhân, là phân phối vào trên tay doanh trưởng, lại từ doanh trưởng mà phân phối xuống dưới.

Cuối cùng đến trong tay của mỗi một binh lính, một tòa thành trì bình quân cũng được mấy chục điểm. 

Đương nhiên, ngoài ra, nếu như thắng lợi, các doanh còn thu được điểm chiến công khen thưởng.

Giết chết binh lính Nghịch Long quân, quan quân, tướng lĩnh, đại tướng cũng có điểm chiến công.Sau khi phá huỷ ba, bốn tòa thành trì, quân đội tiến sâu vào bê trong, cho nên cũng càng cẩn thận hơn trước. 

Nhưng vào lúc này, ở trên mặt đất các nơi đột nhiên nứt ra, sâu không thấy đáy, đen kịt một mảnh.

Khi đại quân chú ý tới, ở khe nứt có ánh sáng màu lam sáng lên, hơn nữa càng ngày càng óng ánh, cơ hồ tràn ngập toàn bộ khe nứt.

Rất nhanh, từ trên chiến hạm truyền đến tiếng trống báo động. 

Cơ hồ là đồng thời, ánh sáng màu lam từ khe nứt dâng trào ra, kéo cái đuôi khí mang thật dài.

Chỉ là tốc độ cũng không nhanh, trái lại còn rất chậm, nhìn qua không có lực phá hoại.

Thậm chí không nhắm vào bất kỳ mục tiêu nào cả mà giống như pháo hoa phóng thích lên trên không trung. 

Ánh xanh vô cùng vô tận chiếm cứ bầu trời, đồng thời còn nhanh chóng khuếch tán, không tới mười giây đồng hồ đã làm cho người ta cảm thấy kỳ lạ.

Ánh xanh hình thành bức tường chằng chịt khắp nơi, cắt khu vực này ra thành từng khối khác nhau.

Quân đoàn thứ ba bị cô lập. 

Có người thử tới gần bức tường này, bức tường nhìn như yếu đuối lại rất cứng rắn, mặc kệ công kích ra sao đều chỉ có thể phát ra âm thanh phanh phanh mà thôi.

- Không cần rối loạn, Nghịch Long quân cũng sẽ phải chịu cản trở, quân lực của chúng ta mạnh hơn bọn họ, tiếp tục tiến lên, để ý tới xung quanh.

Mệnh lệnh đến từ chiến hạm lần nữa truyền đạt đến các doanh. 

Giang Thần không phát hiện ra mệnh lệnh này có chỗ không ổn nào cả, những bức tường này dùng để ngăn cản bọn họ, thế nhưng vì phá hoại thành trì, nhất định phải đi tới.

Mỗi một chiến đoàn tiếp tục tiến lên, rất nhanh lại phát hiện ra một tòa thành trì, nhưng có chỗ khác biệt, nhìn qua càng giống như là một cái lô cốt hơn.

- Mặc kệ là cái gì, phá hủy tất cả kiến trúc! 

Triệu Văn Hạo hạ lệnh.

Xích Diễm doanh và Thần binh doanh nhằm về phía lô cốt kia, Hạo Nguyệt Quân theo sát ở phía sau, đề phòng biến cố xảy ra.

Khi sắp tới gần, từ bên trong lô cốt phun ra một đạo ánh sáng, sau đó chính là tiếng dây cung thả ra không ngừng vang lên. 

- Lùi!
Triệu Văn Hạo quyết định rất nhanh, lập tức dừng lại.

Bên trong màn ánh sáng có vô số mũi tên nhọn, lít nha lít nhít, so với Thần Tiễn doanh còn lợi hại hơn nhiều. 

Thần Tiễn doanh và Xích Diễm doanh xông lên phía trước ăn một chút vị đắng thì mới bay ra được bên ngoài tầm ngắm.

- Thứ lợi hại không phải bản thân của cung tên, là năng lượng ẩn chứa trên cung tên.

Doanh trưởng của Thần Tiễn doanh cầm một cái cung tên, nói: 

- Cũng có nghĩa là bọn họ có thể bắn liên tục không gián đoạn.

- Mang Hộ Long thuẫn tới...

Triệu Văn Hạo không chút suy nghĩ hạ lệnh. 

Nói được nửa câu thì hắn mới nghĩ đến thuẫn ở trên chiến hạm, hiện tại bị màn sáng màu xah ngăn cản, không lấy tới được.

- Đây chính là mục đích của Nghịch Long quân sao?

Triệu Văn Hạo nỉ non nói một câu, ánh mắt nhìn về phía hai đại doanh. 

- Sau tên, nhất định sẽ còn có một trận ác chiến, ta hi vọng sẽ lấy cái giá thấp nhất để phá hủy nỏ tron thành, trong các ngươi nếu ai nghĩ ra được kế sách thì sẽ có 3 vạn điểm chiến công!

Nghe vậy, hai đại doanh đều rất động lòng, nhưng cũng cảm thấy rất khó khăn.

Khi Thần Tiễn doanh trầm tư suy nghĩ, bên tai Khâu Ngôn vang lên âm thanh của Giang Thần. 

Sau đó, Khâu Ngôn đứng ra nói:

- Giao cho Xích Diễm doanh đi!

- Được, các ngươi cần cái gì? 

Triệu Văn Hạo không hỏi biện pháp là cái gì, ở trên chiến trường, thứ hắn muốn chính là kết quả.

- Sau khi phá tan nỏ, hỗ trợ ra tay kẻ địch muốn chém giết chúng ta.

Khâu Ngôn nói. 

- Chỉ có như vậy thôi sao?

Triệu Văn Hạo không khỏi bất ngờ, Xích Diễm doanh không đưa ra bất kỳ yêu cầu gì, có thể thấy được sự tự tin lớn bao nhiêu.

- Không cần phải miễn cưỡng, ta không hy vọng Xích Diễm doanh lại có thêm tử thương. 

Triệu Văn Hạo không yên lòng nói.

Sức chiến đấu của Xích Diễm doanh giảm nhiều, lại phải hoàn thành nhiệm vụ như vậy, thực sự làm cho người ta không yên lòng.

Trong mắt người của Thần Tiễn doanh hiện lên vẻ châm chọc. 

Trước đó Xích Diễm doanh cũng giống như bây giờ, làm náo động lớn, không có công mà cũng không qua được cửa ải khó.

Thế nhưng sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, uy lực của Ly Hỏa trận sẽ không đủ.

Lúc này còn làm náo động, không phải là muốn chết hay sao? 

Chẳng lẽ bọn họ có kế sách gì sao?

Xích Diễm doanh không dông dài mà mây lửa phát ra mấy lần biến hóa, chẳng khác nào một đoàn Thiên hỏa rơi xuống bên dưới.

Đơn giản mà thô bạo, lại không có sức chiến đấu tương ứng, kết quả sẽ làm cho người ta không yên lòng

Chương 526: Chiến tranh

Xích Diễm doanh tiến vào tầm bắn của nỏ. Trong nháy mắt, màn ánh sáng được tái hiện, cung tên giống như giọt mưa phóng tới.

Lực phá hoại của những mũi tên này không quá mạnh, chỗ lợi hại là có thể bắn ra liên tục, giống con kiến gặm chết voi vậy.

Cho dù trận thức của Xích Diễm doanh nằm ở bên trong mây lửa, thế nhưng không có nghĩa là sức phòng ngự sẽ cao. 

Mưa tên có thể xé rách mây lửa ở trong mấy giây, lúc này phải nhìn xem Xích Diễm doanh sẽ làm thế nào.

Mây lửa hóa thành lửa nóng hừng hực, không để ý tới mưa tên.

Một chút mưa tên bắn vào bên trong lửa, thế nhưng khi tới tầng bên ngoài đã bị đốt thành tro bụi. 

- Chẳng trách.

Rốt cuộc Triệu Văn Hạo đã hiểu rõ, Xích Diễm doanh không cần bất kỳ sự giúp đỡ gì, bởi vì bằng vào nhiệt độ kinh người đã làm cho đám mưa tên này tay trắng trở về rồi.

Vấn đề là, từ lúc nào uy lực của Ly Hỏa trận trở nên mạnh như vậy chứ? 

Lại ở dưới tình huống thực lực của Xích Diễm doanh giảm mạnh.

Mặc kệ như thế nào, Xích Diễm doanh thuận lợi đi tới nơi sâu xa nhất của màn ánh sáng, ở trên bầu trời của thành trì.

Lửa lần nữa biến hóa trạng thái, hóa thành một đầu hung thú phun lửa, rót lửa gần như là một đám nước đông vào trong thành. 

Màn ánh sáng biến mất không còn tăm hơi đâu nữa, từ trong thành truyền đến tiếng kêu thảm thiết thê lương.

Đồng thời có từng nhóm binh sĩ từ trong thành giết ra, có mấy chục người, đạp bộ pháp chỉnh tề nhất trí xung phong lên.

Đều là Thông thiên cảnh, đương nhiên cũng có trận pháp, khi mới đi được một nửa thì đã có một chiếc có chiến xa cao mười trượng cuồn cuộn vọt tới, bánh xe để lại vết xe kéo dài không tiêu tan ở trên trời. 

Phía trước chiến xa được trường mâu vừa dài vừa nhọn che kín lại.

Không chỉ có một chiếc, từ các nơi trong thành đều có chiến xa tương đồng xuất hiện, tất cả đều nhằm về phía Xích Diễm doanh.

- Là chiến xa bọc thép của Nghịch Long quân! 

Vẻ mặt của Triệu Văn Hạo trở nên nghiêm túc, không nghĩ tới nơi này lại có sức chiến đấu mạnh như vậy.

Xích Diễm doanh đang phá hoại xe nỏ, vô lực chống đỡ chiến xa xung phong, hắn lập tức suất lĩnh Hạo Nguyệt Quân phóng đi.

Trận thế của Thần Tiễn doanh biến thành một cái cung kéo dài, có lắp ba mũi tên to lớn, nhắm vào ba chiếc chiến xa cách Xích Diễm doanh gần nhất. 

Một giây sau, mũi tên to lớn bắn trúng chiến xa, không phá hủy được nó, thế nhưng cũng làm cho nó lăn lông lốc ở trên không trung.

Xích Diễm doanh tìm được cơ hội, lập tức bứt ra, Hạo Nguyệt Quân vừa vặn tới tiếp ứng, đón nhận chiến xa.

- Là Hạo Nguyệt Quân! 

- Lui lại!

Người của Nghịch Long quân không giống lúc trước nữa, không ham chiến, vừa chiến vừa lui, từ bỏ thành trì đã cháy.

- Không nên đuổi theo! 

Triệu Văn Hạo hạ lệnh, mặc dù bọn hắn chiếm ưu thế, nhưng vẫn không quên nhiệm vụ của chính mình.

Từ bên trong Hạo Nguyệt Quân có đẩy ra một cái đại pháo nhìn qua uy lực không tầm thường, nhắm ngay vào thành trì rồi nã pháo.

Nương theo tiếng nổ vang, đầu tiên là tường thành sụp đổ, tiếp theo gây ra phản ứng dây chuyền, rất nhanh cả tòa thành đã sắp trở thành phế tích. 

Giang Thần muốn nói tại sao có đại pháo không dùng từ sớm, sau đó hắn đã phát hiện ra là do tầm bắn.

Hắn đột nhiên hoài niệm Diệt Thế đại pháo của bản thân, lợi hại hơn nhiều so với thứ này.

- Nghĩ đến quân đội sẽ không để cho hắn dùng nhiều tài nguyên làm loạn như vậy. 

Giang Thần nhún vai một cái, dùng địa vị bây giờ của hắn, đi làm những chuyện này rất dễ đưa tới họa sát thân.

- Chiến công lần này là của Xích Diễm doanh!

Sau khi Triệu Văn Hạo xác định hoàn toàn phá hủy được thành trì, mặt hướng về phía Xích Diễm doanh và Thần Tiễn doanh, nói: 

- 3 vạn điểm chiến công khen thưởng cho Xích Diễm doanh, tám ngàn chiến công thuộc về Thần Tiễn doanh.Thưởng phạt phân minh, khiến cho người ta tin phục.

Thần Tiễn doanh không có ý kiến, nếu vừa nãy không phải Xích Diễm doanh phá hoại xe nỏ thì tuyệt sẽ không ung dung phá hủy như vậy được. 

Ở bên trong Xích Diễm doanh, các binh sĩ đều rất hưng phấn, đại đa số người cũng không biết vì sao lại như vậy, nhưng lại rất hưởng thụ kết quả này.

- Đây chỉ là một nửa uy lực thôi sao?

Đây là lần thứ nhất Khâu Ngôn thử nghiệm uy lực thực chiến của trận pháp, rất ngạc nhiên nói. 

- Ừm.

Giang Thần nói:

- Nếu như có thêm một vị Tôn giả, uy lực của trận pháp còn tăng thêm lên gấp đôi. 

Năng lượng của trận pháp trong quân đội đến từ chính mỗi một binh lính.

Uy lực của trận pháp quyết định bởi thực lực tổng hợp của các quân doanh không giống nhau.

Xích Diễm doanh chỉ là một trong tám đại doanh của hạ quân. 

Nếu có cơ hội, Giang Thần có thể làm cho sức chiến đấu của cả quân đoàn thứ ba đạt đến độ cao mới.

- Tiếp tục xuất phát.

Triệu Văn Hạo suất lĩnh hai đại doanh tiếp tục hướng về phía trước. 

......

Cùng lúc đó, ở phía tây nam, một nhánh tiên phong doanh của trung quân chạy tới nơi này.

- Ở đây, bố trí kết giới! 

Truy Ảnh Quân, lấy chữ nhanh làm tên, ở trên chiến trường thường thường đều phát huy ra được tác dụng cực kỳ quan trọng.

Mỗi lần sau khi chiến luận công ban thưởng, Truy Ảnh Quân đều đứng ở hàng trước nhất, cũng chưa từng có tiền lệ bị xử phạt.

Chính là bởi vì như vậy cho nên Trương Thiên Nhất mới chọn Truy Ảnh Quân. 

Dù cho không làm cái gì cả, đi theo Truy Ảnh Quân đến cuối cùng cũng sẽ tích lũy được không ít chiến công, đến lúc trở về hoàng triều, tuyệt đối sẽ tiền đồ vô lượng.Lúc này nhiệm vụ của Truy Ảnh Quân là bố trí kết giới quản chế xuống ở phía nam.

Hoàn thành ở các phương hướng, như vậy quân đoàn sẽ nắm giữ được động thái của nơi này, biết tỉ mỉ vị trí của mỗi một toà thành. 

Thế nhưng còn không chờ bọn hắn đáp xuống đất, từ bốn phương tám hướng đã truyền đến tiếng vang bánh xe nghiền ép mặt đất.

- Có mai phục!

Cơ hồ trước khi trước tiếng kèn lệnh báo động của Truy Ảnh Quân được thổi lên, từng chiếc từng chiếc chiến xa của Nghịch Long quân phóng tới, có hàng trăm hàng ngàn, khí thế hùng hổ. 

- Phòng thủ!

Quân trưởng của Truy Ảnh Quân là một vị hán tử trung niên có thân thể thon gầy, cương nghị như bàn thạch, không có cách nào dao động được hắn.

Hắn không chút hoang mang, quyết đoán hạ lệnh. 

Nhân số của Truy Ảnh Quân cũng không nhiều, chỉ có mấy trăm người, mỗi người đều có một tấm khiên hình tam giác.

Sau khi quân trưởng ban xuống mệnh lệnh, các tướng sĩnh quăng tấm khiên ra.

Những tấm khiên này nhanh chóng bay lượn ở xung quanh Truy Ảnh Quân, đầu đuôi kết nối lại với nhau, chắp vá hoàn mỹ thành một đạo phòng tuyến. 

Đồng thời, giữa các tấm khiên còn có những lỗ nhỏ.

Các binh lính cầm từng thanh trường mâu trong tay chọc ra ngoài, toàn bộ Truy Ảnh Quân như con nhím tiến vào trong trạng thái phòng ngự.

- Chuyển! 

Quân trưởng ra lệnh, trận thế của Truy Ảnh Quân bắt đầu được thể hiện ra.

Toàn bộ quân đội nhanh chóng xoay tròn, sắp tới mức không có cách nào nhìn rõ được, các tấm khiên kiên cố kéo theo năng lượng thao thao bất tuyệt, trường mâu sắc bén giống như là muốn xé rách không khí.

Từng chiếc từng chiếc chiến xa đi lên tới không trung, đáp xuống, sau đó lại mạnh mẽ xông lên. 

Một giây sau, theo tiếng tan vỡ của chiến xa để lộ ra binh lính bị lợi khí vô tình giết chết, máu thịt be bét.

Nghịch Long quân thể hiện ra vẻ điên cuồng, mấy trăm chiếc chiến xa tiếp tục xông tới.

Truy Ảnh Quân vẫn còn đang xoay tròn như cũ, nhưng ở dưới sự không ngừng va chạm của chiến xa lại không có cách nào di chuyển được, vẫn bị vây ở không trung. 

Đồng thời, trên mặt đất xuất hiện từng chiếc từng chiếc máy bắn đá cao to.

- Là Kim thạch xa!

- Chỗ này là một cái bẫy! 

Truy Ảnh Quân từ trước đến giờ luôn tự tin ý thức được trình độ vướng tay chân của chuyện này, các phó tướng la to.

Chỉ có quân trưởng vẫn trấn định như cũ, hắn hạ lệnh:

- Cầu viện. 

- Vận khí thật là kém.

Trong lòng Trương Thiên Nhất oán giận, hắn vừa mới gia nhập Truy Ảnh Quân mà đã gặp phải chuyện như vậy.

Rất nhanh, quân đoàn thứ ba đã thu được tin tức cầu viện của Truy Ảnh Quân. 

Không chút nghi ngờ nào cả, chắc chắn quân đoàn sẽ không trơ mắt nhìn trung quân Truy Ảnh Quân cứ như vậy bị ăn đi.

Nhưng mà, vách tường ánh xanh đã phân cách nơi này, cho nên bọn họ không thể thuận lợi gấp rút tiếp viện được.

- Chiến đoàn của ai ở phía tây nam vậy? 

Chiến đoàn là chỉ chiến lực do một nhánh trung quân và hai chi hạ quân hình thành, đây là tiêu chuẩn hành động quân sự của Phi Long hoàng triều.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau