THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 516 - Chương 520

Chương 517: Điều động lôi điện

Trương Thiên Nhất nói có chút bá đạo không nói lý, Giang Thần nói thì lại có lý có chứng cứ để phản bác, hơn nữa câu cuối cùng kia còn trêu tức, tạo ra tiếng xôn xao.

- Hung hăng, thực sự là quá kiêu ngạo!

Tận mắt nhìn thấy Giang Thần, mọi người mới rõ tại sao hắn lại dám dùng côn bổng đánh Tạ Nham và Lưu Ngọc, bởi vì tên này chính là kẻ không sợ trời, không sợ đất. 

- Ta không làm được, đương nhiên ngươi sẽ không làm được.

Trương Thiên Nhất không nhúc nhích, trái lại còn lý lẽ hào hùng nói.

- Những con cháu quý tộc như các ngươi, quả thật không biết các ngươi có được cảm giác ưu việt từ đâu. 

Giang Thần nói.

- Thiên Nhất ca, thấy chưa, chính vì tên này có vẻ mặt như vậy cho nên ta mới không nhịn được ra tay, kết quả bị hắn đánh!

Tạ Nham nhân cơ hội nói. 

- Đi xuống đi.

Trương Thiên Nhất nói.

Ngữ khí rất hờ hững, nhưng ai cũng có thể cảm giác được trên người hắn đang tản mát ra khí thế bức người. 

Tạ Nham, Lưu Ngọc còn Từ Bình kia trở về mặt đất, làm cho trên không trung cũng chỉ còn sót lại hai người Giang Thần và Trương Thiên Nhất.

Bọn họ cũng trở thành tiêu điểm quan tâm của quân đoàn thứ ba lúc này.

Ngay cả trên chủ chiến hạm, Đỗ đại tướng quân cũng đã đi ra bên ngoài, nhìn trận trò hay này. 

- Người tuổi trẻ bây giờ, thực sự là tranh cường háo thắng.

- Ra chiêu đi.

Vẻ mặt của Trương Thiên Nhất không thay đổi, nhưng khí thế trên cả người càng ngày càng lạnh, lúc này khí hậu đang nóng thế nhưng khi hắn nâng kiếm lên thì lại có gió lạnh bốc lên. 

Trong gió mang theo băng lạnh thấu xương, vang vọng ở quanh thân Trương Thiên Nhất.

- Ngươi ra tay trước đi.

Giang Thần nói. 

Lần này cũng còn may, mọi người có hiểu biết đối với sự ngông cuồng của hắn, cho nên cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, mà là đã coi đây là sự khiêu khích của hắn.

- Chỉ mong ngươi không chỉ có một cái miệng lợi hại.

Trương Thiên Nhất cũng không có vì vậy mà tức giận, nhưng hắn cũng không muốn tranh đấu ngôn ngữ với Giang Thần 

Hắn là người rất kiêu ngạo, cho là mình là con voi, mà Giang Thần chỉ là con kiến mà thôi.

Đấu võ mồm với ngươi như vậy sẽ chỉ làm cho hắn có vẻ không đủ tư cách mà thôi.

- Hàn phong lẫm liệt! 

Trương Thiên Nhất đâm một kiếm tới, không có bất kỳ chút xinh đẹp nào, kiếm thức đúng quy đúng củ, là cơ sở mà tất cả kiếm khách đều muốn học lúc nhập môn.

Đâm!

Rất đơn giản chỉ là đâm một cái! 

Đơn giản đến mức tận cùng, thậm chí có thần vận của đại đạo chí giản ở bên trong.

Trương Thiên Nhất tự cao tự đại nhìn thấy vũ khí của Giang Thần cũng là kiếm cho nên muốn lấy một kiếm bại địch, triệt để để làm cho Giang Thần im miệng không nói được lời nào nữa.

- Rõ ràng chỉ là một kiếm đơn giản, thế nhưng ta lại cảm thấy nghẹt thở, không có chỗ ẩn thân! 

Một phần nhỏ kiếm giả thầm nghĩ ở trong lòng.

Dưới cái nhìn của bọn họ, Giang Thần sắp xong đời.

Trong nháy mắt, kiếm đã đến trước người của Giang Thần, gió lạnh phả vào mặt, như muốn đóng băng hắn lại. 

Cũng đúng lúc này, Giang Thần lại xuất kiếm.Cùng là gió kiếm thổi tới, nhưng không giống với Trương Thiên Nhất, là không khí cực kỳ nóng.

Trong gió rét, hắn lại như là ngọn lửa dồi dào cháy hừng hực. 

Xích Tiêu kiếm cũng đâm một cái, đơn giản đến mức không có bất kỳ động tác dư thừa nào mà đâm một cái.

Ánh kiếm vạn trượng tăng vọt, chẳng khác nào một đạo cầu vồng màu đỏ thẫm bay lên.

- Ngươi thật sự cho rằng trước khi ta tiến vào phòng nhỏ đã kém hơn rất nhiều so với ngươi sao? 

Có thể tưởng tượng ra được Trương Thiên Nhất đột nhiên nhìn thấy một kiếm này và lời nói vang lên ở bên tai hắn của Giang Thần thì hắn sẽ khiếp sợ tới cỡ nào.

Linh kiếm trong tay hắn khẽ nhúc nhích một chút.

Cũng chỉ trong nháy mắt này, tranh tài giữa các kiếm khách cũng đã phân ra cao thấp. 

Trong mắt người ngoài, hai người chỉ đụng một cái đã nhanh chóng tách ra, mãi đến khi cách xa nhau mới dừng lại.

Chờ đến khi hai người đứng vững, toàn bộ quân doanh đều yên tĩnh không hề có một tiếng động.

Trương Thiên Nhất xoay người lại muốn nói chuyện, đột nhiên hắn nhận ra được cái gì đó mà đưa tay sờ về phía gò má, rất nhanh đã tìm thấy máu tươi dính nhơm nhớp trên má mình. 

A!

Không ít người nhìn thấy Trương Thiên Nhất bị thương, tất cả đều không thể tin được chuyện mà mình chứng kiến.

Một giây sau, bọn họ lập tức nhìn về phía Giang Thần, kỳ vọng trên người hắn có thương thế càng nặng hơn, như vậy mới có thể làm cho trong lòng bọn họ cân bằng. 

- Ngươi đã thất bại.

Giang Thần chẳng có chuyện gì, ngón tay vạch lên trên thân kiếm, kình phong thổi máu tươi đi.

- Ngươi đang nói nhăng nói cuội gì vậy? 

khi Giang Thần định thu hồi Xích Tiêu kiếm vào trong vỏ thì Trương Thiên Nhất phát ra tiếng gầm nhẹ như dã thú.

Vào lúc này, rốt cuộc hắn đã không cao ngạo được nữa, cũng không ôm thái độ xem thường nữa.

Hai con mắt đen kịt tràn ngập tơ máu, lạnh lùng nói: 

- Chỉ là ta nhất thời bất cẩn, ngươi đã nghĩ mình thắng hay sao?- Vậy ngươi cho rằng, vừa nãy ta đã dùng hết toàn lực hay sao?

Giang Thần hỏi ngược lại một câu, khiến cho hắn sửng sốt một chút. 

Tiếp đó, Giang Thần lại nói:

- Hiện tại ngươi đã thất bại, còn chưa được coi là khó coi, nếu như dây dưa nữa, ta sợ ngươi không có mặt mũi nào gặp người khác nữa.

- Ha ha. 

Lời này chỉ rước lấy tiếng cười gằn xem thường của Trương Thiên Nhất, tiếp theo tiếng cười càng lúc càng lớn.

- Có lẽ ngươi có chút bản lãnh, nhưng ngươi không có tư cách để nói mạnh miệng, ngươi vẫn không dùng hết toàn lực, nhưng ta ngay cả chăm chú cũng chưa từng có.

- Song phương đều là kiếm khách, lời của ngươi chỉ có thể lừa gạt chính mình mà thôi. 

Giang Thần lạnh nhạt nói.

Trong nháy mắt, lồng ngực của Trương Thiên Nhất chập trùng kịch liệt.

Giang Thần không phô trương thanh thế, câu nói nhẹ nhàng đã làm cho hắn không có gì để nói. 

Bởi vì sự thực vẫn còn ở đó, vừa nãy tranh tài, hắn đã thất bại.

- Trong các Thông thiên cảnh, còn có thiếu niên có kiếm thuật tuyệt vời như vậy hay sao?

Đỗ đại tướng quân cũng sáng mắt lên, hắn đã sớm biết Giang Thần này, nhưng đây vẫn là lần thứ nhất hắn nhìn thấy đối phương. 

Trong lòng Giang Thần không bình tĩnh như bề ngoài, khi lần thứ ba hắn đạt đến ghi chép cao nhất của phòng nhỏ, đây không phải là do hắn muốn làm náo động.

Trình độ Chiến đạo của hắn cuối cùng đã từ quyền chưởng quá độ đến đao kiếm.

Cho nên một đao một kiếm không bạo lực giống võ như học thần long, nhưng mà một khi ác chiến, sức mạnh kiếm đạo sẽ phát huy ra tác dụng kinh người. 

Chỉ nói tới một kiếm vừa nãy, nếu như không được tăng lên, như vậy hắn chỉ có thể thông qua võ học thần long để đối kháng mà thôi, tay lại đánh ra một quyền.

Cũng sẽ có hiệu quả như thế, đánh bay Trương Thiên Nhất ra ngoài.

Thế nhưng ở bên trong những trận chiến đấu tiếp theo, hắn cũng chỉ có thể lần lượt ra quyền một cách lặp lại, một khi bị nắm lấy nhược điểm, tất sẽ thất bại. 

Bây giờ, kiếm trong tay của hắn lần nữa trở nên thuận buồm xuôi gió, có cảm giác sung sướng của một kiếm khách.

- Phi Long quyết, long biến!

Kiếm pháp thua không có nghĩa là tỷ thí thua, Trương Thiên Nhất bắt đầu toàn lực ứng phó. 

Cũng không biết hắn vận chuyển bảo điển võ học gì mà khí huyết liên tục sôi trào, từ trường quanh thân vặn vẹo.

Giang Thần cảm nhận được lực lượng thần long từ trên người hắn, cho nên cũng suy đoán đối phương hẳn là Hoàng tộc của Phi Long hoàng triều, nắm giữ hoàng huyết.

- Chiến Long Lăng Tiêu! 

Trương Thiên Nhất lần nữa tấn công tới, kiếm thế hiện lên biến hóa rất rõ ràng, vẫn thế không thể đỡ như cũ, không mất đi sự sắc bén của kiếm, lại có sức mạnh dâng trào ra giấu diếm ở trong đó.

Hắn đã dung hợp hoàn mỹ hai thứ vào bên trong kiếm trong tay, Giang Thần cũng đã biết tại sao hắn lại có danh tiếng cao như vậy, quả thật đối phương cũng có chút bản lĩnh.

- Điểm đáng tiếc chính là, ngươi gặp phải ta. 

Giang Thần cầm kiếm nghênh đón, sức mạnh kiếm đạo không có cách nào vận dụng được lực lượng thần long, nhưng ngoài nó ra, các sức mạnh khác đều có thể phát huy ra được.

Kiếm thế của hắn ở trong khoảnh khắc đã bạo phát, nương theo tiếng gió gào thét, vô số đạo sấm chớp lóng lánh ở giữa trời, mỗi một đạo đều to bằng cánh tay.

- Lôi điện? Hắn lại nắm giữ lực lượng lôi điện sao? 

Có người không kìm lòng được kêu lên, không nói đâu xa, chỉ riêng việc có thể điều động sấm sét cũng đã là chuyện cực kỳ kinh người rồi.

Chương 518: Lâm trận đột phá!

Một kiếm sấm gió lên, chúng sinh đều có thể diệt.

Kiếm thế của Trương Thiên Nhất hoàn toàn bị đè xuống, thậm chí còn có thể nói là ảm đạm phai mờ.

Kiếm của Giang Thần cực kỳ óng ánh, thần lôi ngập trời, cuối cùng mọi người đã rõ, hắn không phải là hạng người bình thường. 

So với Trương Thiên Nhất, chỉ có hơn chứ không kém.

- Nhất Kiếm Vô Thường!

Điều làm cho người ta giật mình nhất chính là, Giang Thần rút Hắc Đao ra, phải đao trái kiếm, nhưng cũng không bị ảnh hưởng. 

Kiếm thuật của Giang Thần đã sớm siêu thoát ngoại hình đao kiếm, đã hoàn toàn diễn dịch được kiếm ý.

Sấm gió phun trào, kiếm cương tỏa ra chung quanh, đám người phía dưới thậm chí ngay cả kiếm thế của Trương Thiên Nhất biến hóa cũng không nhìn ra được.

Ánh sáng giống như hạt gạo, bị ánh sáng che đi. 

- Thật mạnh!

Binh lính Xích Diễm doanh đặc biệt kích động, phó tướng trẻ tuổi này có bản lĩnh to lớn như thế, đây là chuyện mà bọn họ không nghĩ tới.

Thang Chính Nghĩa và vài tên Bách phu trưởng nhớ tới lời mà mình đã nói ngày hôm qua, tất cả đều cực kỳ lúng túng. 

- Rõ ràng hắn chỉ là người đến từ Thiên Hà giới, làm sao có khả năng mạnh hơn thiên chi kiêu tử của Chân Vũ giới ta được chứ?

Người của Phi Long hoàng triều khó có thể tin được, lúc bọn họ đối mặt với người của hạ vị diện đều có cảm giác ngạo khí và xem thường trời sinh.

Bọn họ không nghĩ tới có một ngày bọn họ lại người của hạ vị diện làm cho kinh ngạc như vậy. 

Nếu như bọn họ biết kỳ thực Giang Thần không phải đến từ Thiên Hà giới, mà là tới từ Cửu Thiên giới còn thấp hơn thì không biết sẽ có cảm tưởng gì.

Giữa bầu trời, ngay cả một phút Trương Thiên Nhất cũng không chống đỡ được thì đã bị đao kiếm của Giang Thần làm cho liên tục lui lại.

- Nếu như vừa nãy ngươi chịu thua thì còn có thể giữ lại một chút mặt mũi. 

Giang Thần còn có lòng thanh thản nói chuyện, đao kiếm trong tay không chỉ có không để lộ ra kẽ hở, trái lại còn càng sắc bén hơn nữa.

- Kiếm của ngươi... Kiếm của ngươi!

Trương Thiên Nhất không tìm được từ thích hợp để hình dung, chỉ có thể thầm hô lớn ở trong lòng: 

- Trong đám Thông Thiên cảnh, sao có khả năng có người có kiếm pháp cao như thế chứ!

- A!

Trương Thiên Nhất gầm lên, làm người chủ động hạ chiến thư, nếu như hắn hoàn toàn bị nghiền ép và đánh bại, như vậy cũng là sỉ nhục rất lớn. 

Mắt thấy đao kiếm sắp hoàn toàn công phá được phòng ngự của hắn, Trương Thiên Nhất thể hiện ra lá bài tẩy cuối cùng của mình.

Hoàng huyết trên người giống như nước sôi bị đun sôi, da dẻ bên ngoài thân đỏ chót, mái tóc tung bay.

- Long Hồn kiếm! 

Một đạo khí mang như là một đầu Phi Long từ trong cơ thể bay ra, đánh văng đao kiếm của Giang Thần ra.

Sau đó, Phi Long màu vàng quay chung quanh Trương Thiên Nhất rồi xoay tròn, cuối cùng đâm đầu vào bên trong kiếm của hắn.

Trong quá trình này bảo kiếm phát ra tia sáng chói mắt, đồng thời thân kiếm trở nên dài hơn, ba thước thanh phong trở nên dài bốn thước. 

Sau khi Phi Long màu vàng hoàn toàn tiến vào thân kiếm, ánh sáng tản đi, thân kiếm trở nên như là hoàng kim, có một cái đồ đằng Phi Long xoay quanh.

Chiến giáp trên người Trương Thiên Nhất cũng có biến hóa kỳ diệu, giáp nhẹ vốn chỉ bảo vệ nơi yếu hại lúc này lại bảo vệ hơn nửa người.

- Nhận thua đi. 

Trương Thiên Nhất lần nữa mở miệng, âm thanh có chứa từ tính, không giống như là người đang nói chuyện.

- Ngươi cho rằng chỉ có mình mới có thể biến đổi sao?

Giang Thần cười gằn, đao kiếm ở trước người hắn nhanh chóng xoay tròn, tức thì, Thiên Phượng chân huyết bắt đầu sôi trào, cả người như cháy lên, phủ thêm một tầng chiến y bằng lửa. 

- Hai bên đều là người phi phàm.

Nhìn thấy biến hóa của hai người, rất nhiều Thông thiên cảnh cực kỳ ước ao, chỉ hận mình không thể nắm giữ được sức mạnh như vậy, trở thành nhân vật nổi tiếng.Tiếp theo, vẫn không có quá nhiều biến hóa lớn, thực lực của Trương Thiên Nhất tăng lên không ít, Giang Thần cũng như vậy. 

Ở bên trong kiếm thế như sấm gió kéo theo lửa cuồn cuộn, siêu phàm nhập thánh, đã không còn là phàm kiếm nữa.

- Càng giãy dụa thì ngươi sẽ thua càng khó nhìn hơn nữa.

Giang Thần nói: 

- Ta có thể vận dụng tuyệt thức giết chết ngươi, chỉ là ngày hôm nay tâm tình của ta tốt, cho ngươi cơ hội để chịu thua.

Tâm tình tốt, cho ngươi cơ hội chịu thua?

Nghe thấy hắn như thế, không ít người trợn mắt há hốc mồm, tất cả đều đang suy nghĩ lời này xem lời này có phải là cố ý làm Trương Thiên Nhất tức giận hay không? 

- Hôm nay, chắc chắn ngươi sẽ thất bại không thể nghi ngờ!

Trương Thiên Nhất hít sâu một hơi, thân thể chấn động mấy lần, sức mạnh vô cùng mạnh mẽ như sóng lớn dâng trào ra.

- Hả? 

Giang Thần rất bất ngờ, cảnh giác lui về phía sau.

Không bao lâu, sức mạnh quanh thân Trương Thiên Nhất dùng mắt trần cũng có thể thấy được, ánh sáng chói mắt lấy hắn làm trung tâm ngưng tụ lại, bắn về phía bầu trời.

- Đây là... Đây là dấu hiệu đột phá Tôn giả! 

Người phía dưới chậm một nhịp, sau khi kịp phản ứng lại bọn họ hết sức kích động.

Số lượng Tôn giả cực kỳ ít ỏi, có thể tận mắt nhìn thấy Tôn giả sinh ra không phải là một chuyện thông thường.

Mọi người bắt đầu nghĩ, đợi đến khi Trương Thiên Nhất thành tôn giả, cho dù kiếm pháp của Giang Thần tinh xảo ra sao thì cũng sẽ bị thua. 

Lúc này, phạm vi mười thước quanh thân Trương Thiên Nhất đã trở thành cấm địa, năng lượng cuồng bạo dày đặc đến mức hình thành một mặt kính, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy thân thể mơ hồ ở bên trong.

Cùng lúc đó, trên bầu trời của quân đoàn thứ ba có đại trận khởi động, muốn che dấu động tĩnh đột phá Tôn giả của Trương Thiên Nhất.

- Ha ha ha, Thiên Nhất ca không hổ là Thiên Nhất ca! 

Tạ Nham lo lắng tới mức trái tim sắp nhảy ra thở phào một hơi, hắn và Lưu Ngọc bên người bắt đầu chúc mừng nhau.

Một khi trở thành tôn giả, đại cục đã định, không cần nhiều lời.

- Đáng tiếc. Thanh niên trước đó đã từng trợ giúp Giang Thần ở phòng nhỏ tự lẩm bẩm, biểu hiện của Giang Thần một lần nữa làm hắn than thở.

Chỉ là cảnh giới của Trương Thiên Nhất đã sớm là cực hạn Thông thiên cảnh.

Giống như lúc Giang Thần ở tiểu thế giới vậy, nhìn Mộ Dung Long đột phá. 

Chỉ là lần này, Giang Thần không ngồi chờ chết, không chờ người khác trở thành tôn giả.

- Hắn đang làm gì vậy?

Đám người đang chờ đợi Trương Thiên Nhất đột phá phát hiện ra hành động của Giang Thần. 

Hắn không thành thật chờ đợi ở bên cạnh mà trái lại sóng năng lượng trên người càng ngày càng kịch liệt.

- Chẳng lẽ hắn muốn ngắt đột phá hay sao?

Có người kinh hô. 

Đây là chuyện không thể, năng lượng quanh thân Trương Thiên Nhất tạo thành mặt kính, cơ hồ là thứ cứng rắn không thể phá vỡ.

Ít nhất, mỗi người ở nơi này đều chưa từng nghe nói có ai đột phá Tôn giả thất bại là do bị người khác làm hỏng.

Trừ phi là một vị Đại tôn giả hay là Tôn giả đỉnh cao ra tay. 

Giang Thần là một người Thông thiên cảnh mà cũng muốn phá hoại người khác đột phá Tôn giả? Nói chuyện viển vông!

Chỉ là, mọi người không thừa nhận cũng không được, trên người Giang Thần đã xảy ra biến hóa rất uy phong, Long giáp thay thế chiến giáp trên người, đồ đằng Thiên Phượng trải rộng các nơi trên thân.

Mái tóc dài và giữa hai lông mày có đồ văn Thiên Phượng làm cho hắn nhìn qua tràn ngập khí thế mạnh mẽ. 

- Nếu như Trương Thiên Nhất đột phá Tôn giả, khi đó Giang Thần chính là người tài ba trong Thông thiên cảnh.

Mọi người nghĩ như vậy.

Cao tầng trong quân dự định ra tay quấy rầy, để Trương Thiên Nhất thuận lợi trở thành tôn giả, đồng thời bảo đảm Giang Thần bình yên vô sự, vẹn toàn đôi bên. 

Biểu hiện ngày hôm nay của Giang Thần sẽ trở thành Trương Thiên Nhất thứ hai.

Nhưng mà, Giang Thần không muốn Trương Thiên Nhất làm thứ hai, hắn muốn làm Giang Thần thứ nhất.

- Nhất kiếm vô lượng! 

Hỏa lực hoàn toàn mở ra, tay phải thu lại Hắc Đao, tay nắm chặt.

- Luân Hồi Kiếp!

Cơ hồ là hai thức tuyệt chiêu lợi hại nhất, công thân thể của hắn cũng không chịu nổi được nhiều sức mạnh vận chuyển ở trong thân thể như vậy. 

Sau đó, Giang Thần bắn về phía Trương Thiên Nhất.

- Tướng quân?

Cao tầng trong quân xin chỉ thị. 

- Khóa chặt Thiên vực, không được quấy rầy hai người kia, ta rất muốn xem xem sẽ có kết quả như thế nào.

Đỗ Trấn Phi Đại tướng quân nói.

Ở xung quanh hai người Giang Thần và Trương Thiên Nhất đột nhiên xuất hiện vòng bảo hộ bằng năng lượng màu xanh lam. 

Đối với chuyện này, đám người trong quân cũng không xa lạ gì cả, tất cả đều đang chờ mong kết quả.

Ầm ầm ầm...

Khi Giang Thần công kích mặt kính quanh thân Trương Thiên Nhất lại giống như đánh vào một ngọn núi, đất rung núi chuyển. 

Sóng năng lượng chói mắt làm cho vòng bảo hộ bành trướng đến cực hạn, bắt đầu vặn vẹo biến hình.

Chương 519: Tám doanh

Ở dưới ánh mắt căng thẳng của mọi người, vòng bảo hộ màu xanh lam sắp tới cực hạn thì sóng năng lượng bên trong bắt đầu dần dần lắng lại.

Cuối cùng, vòng bảo hộ biến mất không còn tăm hơi đâu nữa, đột nhiên xuất hiện một cơn gió lớn cuốn sạch toàn bộ quân doanh, bóng người Giang Thần và Trương Thiên Nhất trở lại trong tầm mắt mọi người.

Trương Thiên Nhất rơi vào trong hôn mê, chỉ là hắn không rơi rụng xuống bên dưới mà trôi nổi bồng bềnh giữa không trung. 

Lúc lại nhìn về phía Giang Thần, tuy rằng đã bị thương không nhẹ, nhưng vẫn duy trì dáng người đứng thẳng, Xích Tiêu kiếm trong tay vung lên cao cao.

Không chút nghi ngờ nào cả, trận quyết đấu này Giang Thần đã thắng.

Trương Thiên Nhất không đột phá, bị mạnh mẽ cắt đứt, không biết sẽ có hậu quả ra sao. 

- Xong.

Sắc mặt của Tạ Nham như tro tàn, đây là một trận quyết đấu công bằng, dù cho là Trương Thiên Nhất tử vong thì Giang Thần cũng không cần phải chịu trách nhiệm.

Vừa vặn người dẫn tới tất cả mọi chuyện này, nhất định sẽ phải trả một cái giá rất lớn. 

Rõ ràng Trương Thiên Nhất có thể trở thành tôn giả, bởi vì ra mặt giúp hắn mà mới thành như hiện tại, không chừng sẽ mãi mãi không trở thành được Tôn giả.

Y sư trong chiến hạm đi tới không trung, mang Trương Thiên Nhất đi.

Thắng bại của trận quyết đấu này, cũng không ai tuyên bố. 

Giang Thần chậm rãi thu Xích Tiêu kiếm, không để ý tới người vây xem mà trở lại Xích Diễm doanh.

Các binh lính vây xem nhìn nhau, một lúc lâu sau tiếng kinh hô mới liên tiếp bạo phát ra.

Mỗi người ở nơi này tới nơi này đều là nhìn Giang Thần bị đánh, không nghĩ tới hắn lại thắng. 

Nhưng kết quả là, biểu hiện từ đầu tới cuối của Giang Thần đều không yếu hơn so với Trương Thiên Nhất, trái lại còn xuất sắc hơn rất nhiều, ngay cả Trương Thiên Nhất sắp đột phá Tôn giả cũng không thắng được.

- Ô!

Tướng sĩ của Xích Diễm doanh vung tay hô to, mỗi một người đều như được cắn đan dược, vẻ mặt rất tự hào. 

Mặc dù nói còn không phải quá quen với Giang Thần, nhưng Giang Thần vẫn là người của Xích Diễm doanh.

Thang Chính Nghĩa kích động kêu to, lại nghĩ đến lời ngày hôm qua đã nói, hắn không biết nên làm thế nào cho phải.

- Người trẻ tuổi xuất sắc thực sự là càng ngày càng nhiều. 

Đỗ Trấn Phi cảm thán nói một tiếng, sau đó lại nhìn về phía phó tướng đang đi tới, hỏi:

- Thế nào? Tình huống của Trương Thiên Nhất thế nào?

- Không có quá đáng lo, chỉ là ngất đi mà thôi, khi tỉnh vẫn có thể trở thành Tôn giả. 

- Hắn tự cho là vô địch trong Thông thiên cảnh, hi vọng sau khi tỉnh lại có thể học được cái gì đó từ lần thất bại này.

Đỗ Trấn Phi nói.

Cùng lúc đó, trong doanh trướng của doanh trưởng Khâu Ngôn Xích Diễm doanh, nàng xem hết toàn bộ trận chiến này, tâm tình không có biến hóa rõ ràng, chỉ là đến khi kết thúc, trong mắt nàng vẫn tràn ngập vẻ ngoài ý muốn. 

- Nói như vậy, cũng là lúc lên ngả bài rồi.

Ánh mắt của Khâu Ngôn nhìn về phía trên bàn, nơi đó có bảy, tám tấm lệnh bài, đến từ các chi quân đội khác nhau.

Lệnh bài hoàn toàn không có ánh sáng kim loại, cũng có ý nghĩa chủ nhân của lệnh bài đã chết trận. 

...

Giang Thần không bởi vì thắng lợi mà cao hứng, hắn chỉ bởi vì thay đổi mà trận chiến đấu này mang đến mà kinh hỉ.

Hắn phát hiện ra sau khi thân thể bình tĩnh lại, cảnh giới của hắn lại tăng lên một tầng nữa, đạt đến tầng chín. 

Dược tính của viên Hải Nguyên Đan kia đã hoàn toàn bị thân thể hấp thu ở trong trận chiến này, không có một tia lãng phí nào cả.

- Thần mạch cùng và Phượng chân huyết, hai thứ gộp lại, quả nhiên rất nghịch thiên.Giang Thần đã hiểu rõ tại sao Nam Công và Thủy Nguyên lại đặt kỳ vọng lên trên người mình, dùng thiên tư của hắn, không cần một hai năm là sẽ có thể giết về Long vực. 

Trên Thông thiên cảnh tầng chín, nếu như lại tiến lên một bước sẽ chính là Tôn giả.

Hệ thống cảnh giới Tôn giả đúng như Thanh Ma đã nói, khá là phức tạp.

Từ thấp đến cao phân biệt là Võ Tôn, Linh Tôn, Thiên Tôn. 

Mỗi loại lại có phân chia sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, nói thí dụ như võ tôn sơ kỳ, võ tôn trung kỳ.

Cho dù là loại nào, đều là gọi chung là Tôn giả.

Đó là bởi vì khi hệ thống cảnh giới định ra, người đạt đến ba cảnh giới này rất ít ỏi, mọi người mới gọi chung là Tôn giả, đến hôm nay đã hình thành truyền thống. 

Võ tôn, Linh Tôn, Thiên Tôn, ba cảnh giới hợp nhất, chính là Đại tôn giả.

Đại tôn giả là một tồn tại tới gần đỉnh cao, sau đó sẽ là trình độ gần như là thần tiên.

Ở Long vực, mặc kệ là Anh Hùng điện hay là Tà Vân điện, hay là Mộ Dung gia, nhiều nhất chỉ nắm giữ Thiên Tôn, không có Đại tôn giả. 

Toàn bộ Cửu Thiên giới không có lấy một vị Đại tôn giả.

Chuyện này cũng không phải nói chưa từng có Đại tôn giả sinh ra, mà là nói Cửu Thiên giới không có mị lực để Đại tôn giả ở lại.

Người trở thành Đại tôn giả đều đi tới các nơi trong cửu giới để lang bạt. 

Điểm đáng nhắc tới chính là, phụ thân của Giang Thần, Giang Thanh Vũ.

Mười chín năm trước bị Cao gia từ chối, thông qua cố gắng của chính mình mà nắm giữ thực lực Thiên Tôn.

Đây cũng là nguyên nhân tại sao nói Giang Thanh Vũ chỉ kém Đại tôn giả một bước. 

- Nếu như có thể tìm được phụ thân ở chiến trường thiên ngoại là tốt rồi.

Giang Thần biết phụ thân tới nơi này là để điều tra cái chết của Thiên Phong đạo nhân, thế nhưng cụ thể là ở nơi nào hắn lại không biết gì cả.

Chỉ là nói Thiên Tôn và Đại tôn giả chỉ kém nhau một chút, trên thực tế lại là một bước ngoặt lớn, là một bước cách xa chân chính. 

Dựa vào một mình phụ thân, đối phó với Mộ Dung gia không thành vấn đề, thế nhưng đối mặt với Nghịch Long quân sẽ có chút vất vả.Lúc này, Vương Cường lại mang theo đám người Thang Chính Nghĩa đi tới ngoài lều trại.

Sau khi Giang Thần để bọn họ đi vào, vị nam nhân tên là Thang Chính Nghĩa lông mày rậm mắt to kia lớn tiếng nói: 

- Chúng ta đồng ý bị phạt!

- Các ngươi đã làm sai chỗ nào?

- Mạo phạm thượng cấp! 

Thang Chính Nghĩa nói.

- Có sao? Ngươi thân là Bách phu trưởng, suy nghĩ thay cho Xích Diễm doanh, can đảm, ta rất thưởng thức. Những thứ này là khen thưởng cho các ngươi.

Nói xong, Giang Thần lấy ra một đống lớn tài nguyên tu hành, đều là thứ mà hắn có được ở tiểu thế giới, chỉ là như muối bỏ bể mà thôi. 

Đám người Thang Chính Nghĩa không nghĩ tới không chỉ không bị phạt mà còn có đồ thưởng, cả đám vừa mừng vừa sợ, cũng không biết nên nói cái gì cho phải.

Bọn họ lại nghĩ đến phong thái đánh bại Trương Thiên Nhất vừa nãy của Giang Thần, bọn họ đã hoàn toàn bị thuyết phục.

- Kỳ thực ta rất muốn biết vì sao Xích Diễm doanh lại tử thương nặng nề như vậy. 

Giang Thần hỏi, không có lúc nào hỏi câu này thích hợp hơn so với lúc này.

- Nửa tháng trước, trong một lần tranh đoạt chiến, quân đoàn chúng ta đạt được tài nguyên chúng ta muốn.

Thang Chính Nghĩa thẳng thắn thoải mái, lập tức nói: 

- Lần trước lúc yểm hộ đội ngũ chủ lực rút lui, Xích Diễm doanh chúng ta và bảy doanh khác phụng mệnh đoạn hậu, ngăn cản kẻ địch.

- Lúc đó, Xích Diễm doanh chúng ta là mạnh nhất ở bên trong tám đại doanh của hạ tam quân, đó là nhờ có doanh trưởng dẫn dắt, nhưng cũng chính bởi vì như vậy cho nên đã trở thành cái đinh trong mắt của người khác, bị họ lén lút làm mấy chuyện xấu.

- Vốn Phi Kỵ doanh và Bắc Phủ doanh sẽ tiếp ứng chúng ta, nhưng bọn họ lại đi muộn mấy chục phút, hại cho chúng ta bị giáp công, tử thương nặng nề! 

Nói đến đây, Thang Chính Nghĩa cắn chặt răng, trong lòng hận thấu xương Phi Kỵ doanh cùng và Phủ doanh.

Giang Thần có chút không rõ, hỏi:

- Chỉ bởi vì Xích Diễm doanh chúng ta mạnh cho nên mới bị nhằm vào như vậy sao? Quân kỷ là trang trí sao? 

- Đó là bởi vì doanh trưởng cũng không phải là người của hoàng triều.

Vương Cường bất đắc dĩ nói.

- Tám đại doanh của hạ quân, ngoại trừ Xích Diễm doanh chúng ta ra, Thần Tiễn doanh à thiết binh doanh đều được triệu tập lâm thời. Chỉ là thực lực của hai đại doanh này không mạnh bằng chúng ta. 

Thang Chính Nghĩa nói.

- Người đứng đầu dễ bị ghen ghét.

Giang Thần thở dài nói. 

Trải qua mấy ngày ở trong quân doanh, Giang Thần cũng không cảm thấy ngoài ý muốn

Dù cho là Phi Long hoàng triều phải đối mặt với nguy cơ diệt quốc thì người hoàng triều vẫn không ý thức được điểm ấy, vẫn mang theo một loại kiêu ngạo không hiểu ra sao.

- Trước đó trong các phó tướng chết đi có một vị là đệ đệ của doanh trưởng. 

Thang Chính Nghĩa nói.

Giang Thần cả kinh, nghĩ đến điều gì đó, hắn không khỏi thở dài một hơi.

Chương 520: Quân pháp xử

Giang Thần thông qua thực lực của chính mình đã chứng minh được việc hắn đến quân đội không phải là làm cảnh, mà là có thực lực thật sự.

Người ở trong quân bắt đầu hiếu kỳ thân phận của hắn, đến từ nơi nào, sư thừa phương nào.

Kết quả phát hiện ra không ai biết, một chút tướng lĩnh trẻ đồng thời đi tới quân đoàn thứ ba với hắn cũng không biết gì cả. 

Thậm chí ba người của Vô Lượng Kiếm phái đồng thời gia nhập với Giang Thần cũng không rõ ràng.

Người này giống như bỗng dưng chui ra vậy.

Cũng chính vì như thế, lòng hiếu kỳ của mọi người đối với hắn càng nặng hơn nữa. 

Ở cao tầng trong quân nhất định có hồ sơ của Giang Thần, chri là binh sĩ bình thường sẽ không tiếp xúc tới được.

- Đến từ Cửu Thiên giới? Còn bị bức cho bỏ chạy sao?

Ở trong một khoang thuyền chiến hạm tinh xảo, thanh niên đã giúp Giang Thần đang lật tư liệu của hắn lên. 

Chỉ có một tờ mỏng manh, nội dung ghi chép không nhiều.

Nhưng chỉ từ điểm đến từ Cửu Thiên giới đã làm cho thanh niên kia rất kinh ngạc.

- Công... Công tử. 

Ngoài cửa có một nha hoàn xinh đẹp đi tới, chuyện này ở trong quân rất là hiếm thấy.

- Sau khi Trương Thiên Nhất tỉnh lại, ngay lập tức đột phá, bây giờ đã là Tôn giả.

Nha hoàn kia nói. 

- Ồ? Hắn có đi tìm Giang Thần kia gây phiền phức hay không?

- Không có, hắn vẫn đóng cửa không ra.

Thanh niên kia gật đầu một cái, rù rì nói: 

- Xem ra hắn còn chưa làm mặt mũi của hoàng triều mất hết.

Chuyện liên quan tới việc Trương Thiên Nhất đột phá Tôn giả cũng nhanh chóng truyền ra khắp trong quân.

Thân phận Tôn giả, đương nhiên sẽ không đi tìm Giang Thần gây phiền phức, chỉ là có thể lén lút làm mấy chuyện xấu hay không, vậy thì khó mà biết được. 

Sau khi trở thành tôn giả, Trương Thiên Nhất đã trở thành phó tướng tiếng tăm lừng lẫy ở bên trong trung quân.

Trung quân có thể trực tiếp hạ quân lệnh xuống bên dưới, mọi người đang suy nghĩ xem hắn có thể ra tay với Xích Diễm doanh hay không.

Nhắc tới cũng khéo, ngày thứ hai khi Trương Thiên Nhất trở thành tôn giả, một tin tức đã làm cho trên dưới quân doanh chấn động. 

Doanh trưởng Xích Diễm doanh, Khâu Ngôn tuyên bố muốn rút lui khỏi quân đội, trở về quê nhà.

Lúc này người đã bị được tới Quân Pháp Xử, sẽ có hậu quả gì không còn không biết, nhưng ở bên ngoài Quân Pháp Xử đã có không ít binh sĩ tụ tập.

- Tránh đường! 

Giang Thần đi xuyên qua ở trong đám người, đi tới cửa Quân Pháp Xử, hắn bị các binh sĩ ngăn cản, hắn đưa lệnh bài chứng minh mình là phó tướng Xích Diễm doanh thì mới được đi vào.

Phán quyết với Khâu Ngôn đã bắt đầu.

Bên trong căn phòng này của Quân Pháp Xử đâu đâu cũng có quan quân, cùng với hai vị doanh trưởng Bắc Phủ doanh, Phi Kỵ doanh bên trong tám đại doanh. 

Ở trước mặt nhiều người như vậy, Khâu Ngôn đứng ở chính giữa, ngẩng đầu lên, tuy là nữ tử, nhưng không sợ ánh mắt của người bên ngoài.

Trên khuôn mặt đẹp đẽ kia có thể thấy rõ vẻ kiên nghị.

- Chiến sự nguy cấp, nhưng ngươi lâm trận bỏ chạy, ngươi biết chuyện này có hậu quả nghiêm trọng gì không? 

Trước mặt Khâu Ngôn có một vị sĩ quan cao cấp, một đại nam nhân nhưng lại có da dẻ rất tốt, rất trắng nõn, thân thể có chút phát tướng.

Cũng không phải hắn cố ý nghiêm mặt ra vẻ uy nghiêm, khiến cho người ta cảm thấy có mấy phần buồn cười.- Vị tướng quân này, ngươi đã từng trải qua chiến trường hay chưa? Ngươi đã từng ra trận giết địch chưa? 

Đối mặt với lời chất vấn của sĩ quan cao cấp, Khâu Ngôn lạnh nhạt nói.

Câu nói đầu tiên đã làm cho sĩ quan cao cấp không có gì để nói, cũng làm cho hắn thẹn quá thành giận, nói:

- Là ta đang hỏi ngươi đó. 

Khâu Ngôn nở nụ cười cay đắng, ánh mắt nhìn lướt qua quan quân của Quân Pháp Xử, chậm rãi mở miệng.

- Một năm trước, hoàng triều đến phái chúng ta trưng binh, ta và đồng môn cùng với thân đệ đệ của ta đồng ý gia nhập.

- Một năm sau, ngày hôm nay sư huynh sư tỷ, sư muội sư đệ của ta, toàn bộ đều bị chết trận. 

- Nửa tháng trước, Bắc Phủ doanh, Phi Kỵ doanh làm trái với quân lệnh, tới tiếp ứng muộn mấy chục phút, dẫn đến Xích Diễm doanh ta tử thương nặng nề, đệ đê của ta chết ở trong lòng ta.

- Kết quả, Bắc Phủ doanh, Phi Kỵ doanh không bị một chút xử phạt nào!

- Hôm nay, ta chỉ muốn mang thi thể của bọn họ về mà thôi. 

Lời nói này ở dưới âm thanh thê lương làm cho không ít người bị xúc động, cúi đầu.

Hai đến ba giây sau, tiếng bàn luận châu đầu ghé tai vang lên.

- Rõ ràng năng lực của chính Xích Diễm doanh các ngươi không đủ mà còn muốn thể hiện, dẫn đến thương vong nặng nề, suýt chút nữa đã hại cho Bắc Phủ doanh, Phi Kỵ doanh the chúng ta chịu tội theo, vậy mà các ngươi còn có mặt mũi nói lời này hay sao? 

- Nhà ai mà không có người chết cơ chứ? Chiến tranh vốn đã tàn khốc như vậy.

Hai vị doanh trưởng Bắc Phủ doanh, Phi Kỵ doanh không chịu được ánh mắt khác thường của người khác, rất vô liêm sỉ phản bác lên.

- Được. 

Khâu Ngôn không ôm hi vọng với bọn họ, hai tay mở ra, tám cái lệnh bài lộ ra ở trong tầm mắt của mọi người.

- Những thứ này là lệnh bài của đồng môn và đệ đệ ta, điểm chiến công của bọn họ không ít hơn so với bất kỳ một ai trong tám đại doanh các ngươi, thậm chí còn gấp đôi các ngươi, nhưng sau lưng lệnh bài của bọn họ không có đồ đằng Phi Long, vẫn chỉ là người trưng thu lâm thời mà thôi.

- Bọn họ chết trận vì Phi Long hoàng triều, bọn họ nên có thân phận của chính mình, chỉ cần bọn họ thu được vinh dự vốn có thì ta sẽ tiếp tục phấn khởi chiến đấu vì Phi Long hoàng triều, cho tới lúc chết mới thôi! 

Khi nói những câu nói này, nữ nhân này cũng không nhịn được nữa, âm thanh mang theo tiếng khóc nức nở, vành mắt dần dần trở nên đỏ ửng.Giang Thần đứng ở cửa thở dài một hơi, không biết nên nói cái gì.

Hắn có thể cảm nhận được rõ ràng sự bi phẫn cùng không cam lòng của Khâu Ngôn, đồng thời cũng biết Khâu Ngôn sẽ không phải được kết quả mong muốn. 

Ở trong mắt các quan quân hoàng triều, người bị chết quá nhiều quá nhiều, nếu như bởi vì trò này của Khâu Ngôn mà thỏa hiệp, như vậy trong quân sẽ đại loạn.

Chỉ là không nói tới những chuyện này, Giang Thần vẫn đứng ở Khâu Ngôn bên như cũ.

- Người ngốc nói mơ! 

Quả nhiên, sĩ quan cao cấp trầm mặc một lát, sau đó phẫn nộ, quát lên:

- Rõ ràng ngươi muốn mượn cơ hội này để áp chế, còn đường hoàng như vậy! Nếu người người đều muốn như ngươi, vậy quân đội này còn vận chuyển thế nào được nữa chứ?

- Đúng thế, đồ đằng Phi Long đại diện cho người của hoàng triều, đời sau của họ sẽ nhận được che chở, vinh quang như vậy muốn là được hay sao? 

Doanh trưởng Bắc Phủ doanh lập tức nói.

- Khâu Ngôn, trong quân không phải là không thể thiếu ngươi, thế nhưng cũng không phải là nơi mà ngươi nói đi là đi được.

Sĩ quan cao cấp lạnh lùng nói. 

- Ta cũng sẽ không tái chiến.

Khâu Ngôn tuyệt vọng nói.

- Không phải Xích Diễm doanh không thả ngươi đi được, ngươi xúc phạm quân quy, doanh chủ Xích Diễm doanh không còn là ngươi nữa, phó tướng Xích Diễm doanh tiến lên. 

Sĩ quan cao cấp nói.

Giang Thần hít sâu một hơi, đi lên phía trước.

- Là ngươi? 

Nhìn thấy Giang Thần, sắc mặt người của Quân Pháp Xử biến đổi.

Bọn họ đều nhớ chiến đấu của hắn và Trương Thiên Nhất, bây giờ suy nghĩ một chút, dường như là người của Xích Diễm doanh.

Sĩ quan cao cấp nghiêm nghị, nói: 

- Các phó tướng khác đâu?

- Tất cả đều vì hoàng triều mà chết trận, ta là người duy nhất còn lại.

Giang Thần nói. 

- Như vậy, ngươi tiếp nhận vị trí doanh trưởng Xích Diễm doanh đi.

Sĩ quan cao cấp không nhịn được nói.

Nghe vậy, Khâu Ngôn nhìn Giang Thần một chút, trong con ngươi không nhìn ra được đang suy nghĩ chuyện gì. 

- Vị trưởng quan này, Xích Diễm doanh từng được Khâu Ngôn doanh trưởng dẫn dắt đi tới thời kỳ huy hoàng, lập được vô số chiến công, ta mới đến được bốn năm ngày mà đã trở thành doanh trưởng, trong doanh sẽ có người không phục.

- Hơn nữa yêu cầu của Khâu doanh trưởng rất hợp tình hợp lý, sẽ làm trái tim đang lạnh lẽo của mọi người vì hoàng triều trở nên ấm áp.

Giang Thần nói. 

Hắn vừa nói, Khâu Ngôn là người cảm thấy ngoài ý muốn nhất, nàng ôm tâm tư thấy chết không sờn đi tới Quân Pháp Xử, lại không nghĩ rằng Giang Thần sẽ đứng ở phía bên nàng.

Đám người vốn tưởng rằng chuyện này có một kết thúc lại phát hiện ra tất cả chỉ là vừa mới bắt đầu mà thôi.

Chương 521: Triệu Văn Hạo

- Nói hươu nói vượn! Khâu Ngôn áp chế Quân Pháp Xử, không để ý tới quân quy, cái gì gọi là hợp tình lý cơ chứ?

Doanh trưởng Phi Kỵ doanh cả giận nói.

Giang Thần nói vun vào, đó là đánh vào mặt mũi của bọn họ. 

Đôi mắt âm trầm của sĩ quan cao cấp đang cảnh cáo Giang Thần, bảo hắn không được phạm phải sai lầm.

Giang Thần phảng phất không thấy, nói:

- Thứ nhất, Khâu Ngôn doanh trưởng đang tìm quyền lợi cho các sư huynh đệ chết đi, những người này đều vì hoàng triều mà chết, có quân công hiển hách, coi như không đồng ý với thỉnh cầu này thì cũng không nên xử phạt. 

- Thế nhưng nàng đã nói, nếu không đồng ý thì sẽ không vì hoàng triều mà chiến nữa.

Sĩ quan cao cấp nói.

- Doanh trưởng tổn thương quá độ, lời này không thể coi là thật, lại là do các ngươi vô tình từ chối trước. 

Giang Thần không cho đối phương thời gian đặt câu hỏi, lập tức nói:

- Mặt khác, dựa theo quy định binh dịch bên trong quân quy, binh lính không có đồ đằng Phi Long có thể đưa ra yêu cầu rời khỏi quân doanh.

- Quân quy có này điều sao? 

Sĩ quan cao cấp không dễ tin lời này, hắn nhìn chằm chằm vào Giang Thần không tha.

- Điều thứ 312.

Giang Thần lạnh nhạt nói. 

Sĩ quan cao cấp nói:

- Mang quân quy ra.

Rất nhanh đã có sĩ quan trẻ tuổi mang theo quân quy thật dài đưa tới trước mặt hắn, lật đến đoạn mà Giang Thần đã nói, sắc mặt của sĩ quan cao cấp lập tức thay đổi. 

- Thứ hai, Khâu Ngôn đang lấy lại công đạo thay cho các binh sĩ đã chết ở trong doanh trại.

Giang Thần lập tức nói:

- Đây chẳng lẽ không phải là chuyện hợp tình hợp lý sao? 

Nói đến đây, Bắc Phủ doanh, Phi Kỵ doanh lại không phục, nhưng sĩ quan cao cấp này lại nói:

- Trong hành động lui lại, Bắc Phủ doanh, Phi Kỵ doanh không có tổn thất.

- Xin hỏi kết quả điều tra thế nào, có thể mang ra hay không? 

Giang Thần hỏi.

Lần này sĩ quan cao cấp không nói lời nào nữa.

Giang Thần lại nói: 

- Không có sao? Như vậy lời của nhân chứng cũng không có sao?

Nói tới chỗ này, bên ngoài Quân Pháp Xử đã bắt đầu hò hét loạn lên.

- Ta nói không sai thì sẽ không sai! 

Sĩ quan cao cấp tức giận nói.

- Ngươi nói không sai thì sẽ không sai sao, ngươi cho rằng, ngươi là ai?

Giang Thần đột nhiên giận dữ, quát lên: 

- Xích Diễm doanh có bốn phó tướng, 974 binh lính chết trận, kết quả không đáng để ngươi điều tra, không có chứng cứ đã nói ra kết quả như thế, các ngươi coi mạng người là cái gì chứ?

Dường như Giang Thần cảm thấy còn chưa hết giận, tiếp tục nói:

- Quan lại các ngươi bao che cho nhau, sẽ chỉ làm cho những binh lính còn đang phấn khởi chiến đấu đau lòng, chúng ta không có đồ đằng thì không coi mạng của chúng ta là gì, như vậy tại sao chúng ta nên chiến thay cho hoàng triều cơ chứ? 

- Đúng vậy, đúng vậy!

- Quân Pháp Xử khinh người quá đáng!

Bên ngoài, các binh lính được triệu tập lâm thời đều giận dữ, dồn dập mở miệng. 

Đây cũng là mục đích của Giang Thần, lý tính nói cho hắn biết khoanh tay đứng nhìn là lựa chọn tốt nhất, nhưng hắn không làm được.

Nhìn âm thanh khàn khàn của Khâu Ngôn nói ra những câu nói kia, lúc đó hắn cảm giác nếu như mình không làm chút gì, như vậy hắn không xứng làm nam nhân.

Hắn chỉ có thể nghĩ ra được biện pháp này, lợi dụng lửa giận của mọi người mà thôi. 

Người tạo thành quân đoàn thứ ba chính là những binh lính được triệu tập lâm thời như bọn họ, vốn là đã bất mãn người hoàng triều kỳ thị bọn họ. Hiện tại bị Giang Thần nói vậy, rất có khả năng sẽ xảy ra nổi loạn.
- Lớn mật!

Quan quân Quân Pháp Xử ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc, ánh mắt hận không thể giết chết Giang Thần. 

- Các ngươi nói ta lớn mật? Như vậy, ta nói sai chỗ nào chứ?

Giang Thần không chút hoang mang, hỏi ngược lại.

Sĩ quan cao cấp lạnh lùng mở miệng: 

- Lớn tiếng ồn ào ở Quân Pháp Xử, chịu một trăm trượng!

- Các ngươi!

Nghe được những lời vô liêm sỉ này, suýt chút nữa Khâu Ngôn đã không nhịn được. 

Chỉ là nàng lập tức bị Giang Thần ngăn lại, hắn truyền âm nói:

- Không nên vọng động, cứ giao cho ta.

Sau đó, hắn trào phúng nói: 

- Khá lắm, hay cho lớn tiếng ồn ào, ta nhận phạt, thậm chí còn đồng ý rút khỏi quân đội.

- Trăm lần, ngươi sẽ chết.

Khâu Ngôn vội la lên. 

- Nhưng nói như vậy, bọn họ sẽ không trút lửa giận lên trên người ngươi.

Giang Thần truyền âm nói.

Sĩ quan cao cấp không cười gằn, vài tên binh lính trên người mặc chiến giáp từ bên ngoài đi tới, cầm thiết côn trong tay, đưa tay đè lấy vai của Giang Thần. 

Bắc Phủ doanh trưởng và Phi Kỵ doanh trưởng cười gằn, dáng vẻ kia như là đang nhìn một thằng về vậy.

- Dừng tay.

Đột nhiên, một bóng người tiến quân vào Quân Pháp Xử, ngẩng đầu ưỡn ngực, khí thế mười phần. 

Nhìn thấy hắn đến, đám quan quân rối loạn một trận, ngay cả Bắc Phủ doanh trưởng và Phi Kỵ doanh trưởng cũng vội vàng cúi đầu.

- Là ngươi?

Giang Thần cũng rất bất ngờ, người này chính là thanh niên đã giúp hắn lúc trước. 

Thanh niên kia dùng ánh mắt ra hiệu cho hắn yên tâm, lại nhanh chân đi đến trước người sĩ quan cao cấp, lạnh lùng nói:

- Là ai cho ngươi quyền lợi, tùy tiện sắp xếp tội danh vậy?

- Không, không ai cả. Sắc mặt của sĩ quan cao cấp rất khó coi, thân thể bắt đầu run rẩy.

- Là ai làm cho ngươi biến thành người mù, mặc kệ chuyện của Xích Diễm doanh vậy?

Thanh niên không dễ dàng buông tha cho hắn, lại hỏi. 

- Chuyện này...

Lần này, sĩ quan cao cấp không nói ra lời.

- Hơn nữa chuyện này mà còn cần điều tra sao? Bắc Phủ doanh và Phi Kỵ doanh chưa từng xuất hiện ở nơi lẽ ra nên xuất hiện, dẫn đến Xích Diễm doanh hai mặt thụ địch, đây là chuyện rõ ràng như ban ngày mà. 

Nghe vậy, sĩ quan cao cấp đổ mồ hôi lạnh đầm đìa.

- Nếu ngươi không làm cái gì thì sĩ đừng có làm nữa, trở về mua đậu hũ rồi đập vào đó mà tự tử đi.

Thanh niên kia nói. 

Giang Thần cả kinh, không nghĩ tới tên này lại có lai lịch lớn như vậy, lại có thể làm cho Quân Pháp Xử cao quý bị bãi miễn.

- Còn có hai người các ngươi, chuyện này ta sẽ không để yên đâu.

Thanh niên nhìn về phía Bắc Phủ doanh trưởng và Phi Kỵ doanh trưởng, rất không khách khí nói. 

Sau khi làm xong tất cả những thứ này, thanh niên kia đi tới trước người Giang Thần và Khâu Ngôn, nghiêm túc nói:

- Thảm cảnh của Xích Diễm doanh, sẽ lập tức có câu trả lời.

- Đa tạ Triệu tướng quân. 

Khâu Ngôn biết hắn, cũng biết hắn tên gì.

- Triệu Văn Hạo, quân trưởng Hạo Nguyệt Quân.

Chú ý tới ánh mắt nghi hoặc không rõ của Giang Thần, thanh niên kia tươi cười nói. 

Giang Thần bỗng nhiên tỉnh ngộ, sau đó nghi hoặc lại lắc lắc đầu, vẫn không rõ thân phận này đại diện cho cái gì.

Sau đó hắn mới biết Hạo Nguyệt Quân là đệ nhất quân của trung quân.

Triệu Văn Hạo chính là đệ nhất quân trưởng của trung quân. 

Chỉ là Giang Thần biết, người có thể bãi miễn sĩ quan cao cấp, tuyệt đối không chỉ đơn giản là quân trưởng.

Sau khi từ biệt Triệu Văn Hạo, Giang Thần và Khâu Ngôn trở lại Xích Diễm doanh.

- Doanh trưởng, nguyện vọng của ngươi ta sẽ hoàn thành giúp ngươi. 

Trên đường, Giang Thần đột nhiên nói.

- Cái gì?

- Đồng môn của ngươi, đệ đệ của ngươi, bọn họ đều sẽ nhận được thứ mà bọn họ nên có được. 

Giang Thần nói.

Khâu Ngôn nghĩ một lúc mới rõ ý của hắn, nàng nói:

- Ngươi có thể làm được hay sao? 

Nàng là doanh trưởng, Giang Thần là phó tướng, địa vị của hai người như đã đổi qua lại vậy.

Kết quả Giang Thần lại bảo đảm với nàng, làm cho người ta có cảm giác không biết làm sao.

- Ta nên cảm ơn những lời nói ngày hôm nay của ngươi. 

Không chờ Giang Thần mở miệng, Khâu Ngôn chân thành nói.

Trải qua phát tiết, tâm tình của Khâu Ngôn đã bình phục lại, không sa sút, muốn đi tìm chết như vậy nữa.

Cũng đúng như Triệu Văn Hạo bảo đảm, cũng không lâu sau, Bắc Phủ doanh và Phi Kỵ doanh bởi vì làm lỡ quân tình nghiêm trọng mà phải chịu xử phạt không nhẹ. 

Xích Diễm doanh anh dũng phấn khởi chiến đấu, được tưởng thưởng và bồi thường.

Cứ như vậy, rốt cuộc bầu không khí ngột ngạt tràn ngập ở Xích Diễm doanh lúc trước đã biến mất không còn tăm hơi.

Tinh thần của toàn bộ Xích Diễm doanh lần nữa tăng lên, làm cho Giang Thần có cảm giác vui mừng. 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau