THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 511 - Chương 515

Chương 512: Hạ chiến thư

Giang Thần đi tới điểm binh đài của Xích tiêu doanh, nhìn binh sĩ trong doanh trại, hắn quyết định chỉnh đốn lại sĩ khí.

Ở bên trong quân đoàn thứ ba, hai chữ sĩ khí không phải vô hình, ngược lại đã được lượng hóa, doanh khác nhau thì có giá trị sĩ khí phân chia cao thấp khác nhau.

Giang Thần nhìn xuống, đyă ra kết luận thứ này là do thống kê vào gợn sóng của cảm tình mà đưa ra. 

Thứ này ở trên chiến trường, dùng để kiểm tra sĩ khí quả thật rất không tệ.

Không chút nghi ngờ nào cả, tinh thần của Xích Diễm doanh thấp nhất, mà đội ngũ có tinh thần cao nhất đều là vương bài.

Chuyện này đã hình thành một cái quy luật, quân doanh làm bia đỡ đạn thì có khí thế thấp nhất, quân doanh vương bài thì có khí thế cao nhất. 

- Đúng là phải cố gắng thay đổi.

Giang Thần nghĩ thầm.

Xích Diễm doanh liên quan đến bản thân, là bước thứ nhất của hắn ở quân đội, không thể xem thường, cũng không thể nhảy qua. 

- Thiên phu trưởng, ở đâu!

Giang Thần quét nơi đóng quân một chút, trầm giọng quát lên.

Âm thanh đột nhiên xuất hiện đã kinh động tất cả trên dưới Xích Diễm doanh, không ít binh sĩ ló đầu nhìn sang. 

Cũng không lâu sau đã có một vị nam tử thân thể cao gầy nhanh chóng bước chân đi tới, khi nhìn thấy Giang Thần, trong ánh mắt của hắn để lộ ra vẻ nghi hoặc.

- Ta tên là Giang Thần, là tướng lĩnh thất phẩm, chính thức gia nhập Xích Diễm doanh.

Giang Thần lớn tiếng nói. 

Hắn vừa nói, phản ứng của người phía dưới rất bình thường, thậm chí có người còn cảm thấy thất vọng với Giang Thần.

Thiên phu trưởng cũng không phải quá nhiệt tình biểu thị hoan nghênh hắn.

- Báo cáo tình hình trong doanh trại đi. 

Giang Thần còn trẻ tuổi, biểu hiện lúc này rất trầm ổn, hơn nữa nhìn còn rất già dặn.

Thiên phu trưởng thu hồi lại sự coi thường, hắn báo cáo ngắn gọn nói chuyện tình huống của Xích Diễm doanh ra.

Bây giờ Xích Diễm doanh tổng cộng có 981 người, thực lực chừng Thông thiên cảnh tầng năm, bên trên tầng năm thì sẽ đảm nhiệm chức vị Bách phu trưởng. 

- Vì sao ta quan sát và phát hiện ra có một nửa người bị thương vậy?

Giang Thần hỏi.

Lời này làm cho Thiên phu trưởng rất bất ngờ, không nghĩ tới hắn lại phát hiện ra được điểm ấy, hắn nói tiếp: 

- Ở bên trong quân đoàn, trừ phi là vết thương trí mạng, nếu không trị thương sẽ phải cần điểm chiến công.

- Đây là đạo lí gì vậy? Chảy máu vì quân đoàn mà còn cần bản thân bỏ tiền hay sao?

Giang Thần không hiểu nói. 

Lời này đã làm hắn thu được không ít hảo cảm, bởi vì hắn đã nói ra lời nói trong lòng của mỗi binh lính ở đây.

- Chỉ có binh lính đến từ chính Chân Vũ giới thì mới có thể hưởng thụ trị liệu miễn phí.

Thiên phu trưởng đã chấp nhận số mệnh, hắn lạnh nhạt nói. 

- Tụ tập những người bị thương lại, để ta đến chữa thương.

Giang Thần nói.

Thiên phu trưởng sửng sốt một chút, không quá chắc chắn lời mà mình nghe được, người trẻ tuổi trước mắt này lại còn biết y thuật sao? 

Binh sĩ Xích Diễm doanh phờ phạc cũng có chút hứng thú, Khâu Ngôn trở lại trong doanh trướng cũng đi tới cửa sổ, lặng lẽ nhìn mọi chuyện phát triển.

- Ta biết các ngươi đã chịu rất nhiều khổ cực, chịu đựng dằn vặt không phải là thứ mà con người có thể chịu đựng được, lại có một người mới tới như ta đứng trên đầu các ngươi, nhất định các ngươi rất là khó chịu.

- Chỉ là cứ tin tưởng ta, thứ mà ta trả giá không ít hơn so với các ngươi. - Đương nhiên, tín nhiệm được thành lập từ đôi bên, ta sẽ không cưỡng cầu việc các ngươi phải lập tức tiếp nhận ta.

- Thế nhưng sẽ có một ngày, ở trên chiến trường, các ngươi sẽ yên tâm giao sau lưng các ngươi cho ta.

Âm thanh của Giang Thần trước trầm thấp sau lên cao, nói rất chậm, cũng không cố ý gây ra cảm xúc mãnh liệt, hắn chỉ biểu đạt ý nghĩ trong lòng mà thôi. 

Hắn biết tài ăn nói của mình tốt, thế nhưng cho dù tài ăn nói tốt thì cũng chỉ là thêm gấm thêm hoa mà thôi.

Dựa vào một lời nói đã làm cho người khác máu chảy đầu rơi sao? Đó là chuyện không thể xảy ra được.

Rất nhanh, mấy trăm người đã tụ tập ở trên quảng trường rộng rãi, đại đa số đều bị nội thương, như ngoại thương đều sẽ bởi vì sức khôi phục của bản thân mà khỏi hẳn. 

Chuyện chân chính vướng tay là lúc chiến đấu, công thân thể trải qua vận chuyển kịch liệt mà xuất hiện các loại tình hình, như cơ khí mắc lỗi, không có cách nào chữa trị được.

Những người này đau lòng điểm chiến công, cho nên mới chờ đợi công thân thể tự động khỏi hẳn.

Quả thực sẽ có người tự động chữa trị, tiền đề là không phải chiến đấu lần nữa, nếu không sẽ tiếp tục chuyển biến xấu hơn trước. 

Y thuật của Giang Thần cao minh, tế nhưng chứng bệnh không giống nhau thì hắn cũng không thể trong lúc vẫy tay đã hoàn thành việc chữa trị được.

Hắn chọn ra người vướng tay vướng chân nhất, tiếp theo lập tức bố trí linh trận, để binh sĩ cần chữa trị ở bên trong.

Sau khi linh trận khởi động, người bên trong đều cảm thấy như được ngâm trong nước nóng, cả người ấm áp, chỗ đau đớn đang chậm rãi khỏi hẳn. 

Sau đó, Giang Thần tự mình thi châm, cứu mạng vài tên binh lính sắc mặt tái nhợt, khí tức bất định trở về.

- Được rồi, nghỉ ngơi cho tốt đi.

Giang Thần triệt linh trận đi, dặn một chút binh lính còn không kịp phản ứng lại, sau đó mới từ trên điểm binh đài nhảy xuống. 

Vào lúc này, các binh lính Xích Diễm doanh đã từ trong miệng của người các quân doanh khác mà biết được Giang Thần chính là người giáo huấn công tử doanh kia, cả đám tinh thần phấn chấn.

Lại có thêm chuyện trị liệu, hảo cảm của Xích Diễm doanh đối với Giang Thần đã tăng lên thêm không ít.

Chỉ là cũng có một nhóm người lo lắng Giang Thần sẽ làm hại Xích Diễm doanh càng thảm hại hơn, lần sau sẽ phải tiếp tục làm bia đỡ đạn. 

Sự lo lắng của bọn họ không phải là không có đạo lý, còn chưa tới buổi tối hôm đó thì đã có một phong chiến thư đưa đến Xích Diễm doanh.

Ở trong quân, tranh đấu là chuyện rất nghiêm trọng, bởi vì động tĩnh do Thông thiên cảnh tạo thành thực sự quá lớn, rất dễ dàng bị kẻ địch thừa lúc vắng mà vào.

Vì vậy, muốn ra tay với một bên thì phải hạ chiến thư trước. Giang Thần đánh Tạ Nham và Lưu Ngọc là bởi vì chấp hành quân pháp, hơn nữa thực lực của hai người quá yếu, vì lẽ đó không gây nên sóng gió gì cả.

Nhưng mà, hiện tại người hạ chiến thư lại là Trương Vạn Nhất!

Hơn nữa còn không thể cự tuyệt, bởi vì ở trong quân, nếu như bên bị hạ chiến thư không dám tiếp nhận, như vậy sẽ không có đất đặt chân ở trong quân. 

Chiến thư trải qua Thiên phu trưởng đưa đến tay của Giang Thần.

Giang Thần nhìn lướt qua chiến thư, lại nói:

- Ngươi tên là gì? 

- Vương Cường.

Thiên phu trưởng trả lời.

- Trương Thiên Nhất này rất lợi hại phải không? 

Nói đến đây, ngữ khí của Vương Cường thay đổi, nghiêm nghị nói:

- Đúng, cho dù Trương Thiên Nhất chỉ là thân binh vệ, thế nhưng có một lần hắn phụng mệnh gấp rút tiếp viện, suất lĩnh giáp sĩ lấy ít địch nhiều, đả thương Nghịch Long quân.

- Còn có một lần hắn chạm mặt với thiếu tướng quân của Nghịch Long quân vương bài, cũng đánh tới mức khó phân thắng bại. 

- Có thể nói là nhân vật nổi tiếng Thông thiên cảnh ở bên trong quân hiện tại, nghe nói khi hắn thành tôn giả thì sẽ trở thành đại tướng của trung quân.

Vương Cường nói tới chỗ này, ánh mắt mang theo vài phần thương hại, liếc mắt nhìn Giang Thần một cái, đánh hoàng thân quốc thích, nghe qua rất uy phong, nhưng không cần nghĩ cũng đã biết sẽ phải trả một cái giá rất lớn.

- Ba ngày sau sao? 

Giang Thần nhìn ngày trên chiến thư, có chút ngạc nhiên, đã như vậy, tại sao không đưa tới vào ba ngày sau chứ?

Là cố ý để hắn chuẩn bị tâm lý, hay là nói làm cho hắn sống ở bên trong hoảng sợ ba ngày?

- Buồn cười. 

Giang Thần tiện tay vứt thư khiêu chiến qua một bên, không quan tâm, kế hoạch của hắn cũng sẽ không bởi vì những việc này mà thay đổi.

Ở trong quân, năng lực quan trọng nhất của tướng lĩnh là lực thống trị.

Đây không phải là khái quát mơ hồ không rõ, mà là có quy định và yêu cầu. 

Người tu hành tạo thành quân đội không giống như quân doanh, đó là bởi vì muốn vận hành trận pháp thật tốt.

Tướng lĩnh chính là trung tâm của trận pháp, như vậy mới có thể phát huy ra được uy lực của trận pháp.

Giang Thần trở thành phó tướng, trận pháp liên quan tới Xích Diễm doanh sắp sửa được Khâu Ngôn giao cho hắn. 

Chỉ là nhìn dáng vẻ của nàng, Khâu Ngôn không quá lo lắng, cho nên Giang Thần đang nghĩ làm sao mới có thể tiêu hết một ngàn điểm chiến công.

Đây là một chuyện rất dễ dàng, một ngàn điểm chiến công, có thể đổi lấy một viên linh đan đột phá thập phẩm ở trong quân.

Hoặc là một bộ linh giáp cấp pháp bảo, chớ xem thường cái này, ở chiến trường là thủ đoạn giữ mạng quan trọng nhất. 

Giang Thần phát hiện ra đại đa số người đều đổi những thứ này, nếu không thì chính là bảo điển võ học.

Như là thiết bị tu hành, sẽ có rất ít người đi dùng.

Ngẫm lại cũng đúng, người ở đây bất cứ lúc nào cũng sẽ chết ở trên chiến trường, như vậy còn không bằng đặt suy nghĩ vào việc nên giữ mạng như thế nào. 

Giang Thần gần như những người khác, đang nghĩ xem có cần trực tiếp đổi linh đan đột phá thập phẩm hay không.

Cho dù chính hắn cũng có thể luyện chế ra được, thế nhưng hắn cũng lười đi tìm dược liệu.

Chương 513: Phi long đồ đằng

Ở quân đoàn thứ ba, có một chiếc chiến hạm ở chính giữa, ngoại hình có chỗ khác biệt, so với những chiến hạm khác có vẻ rất cồng kềnh, rõ ràng tính xâm lược yếu hơn rất nhiều.

Nhưng công năng của nó không phải là thứ mà những chiến hạm khác có thể so sánh được, khi Giang Thần đến, hắn đặc biệt hưng phấn.

Nơi này dù là luyện đan hay là luyện khí, phương tiện và hoàn cảnh đều là nhất lưu, đặc biệt còn có một cái lò luyện đan to lớn ở bên ngoài. 

Là một Linh đan sư, Giang Thần có kích động mãnh liệt, muốn tiến tới để tìm tòi hư thực.

Chỉ là ở bên ngoài lò luyện đan kia có không ít giáp sĩ đứng, sắc mặt lạnh lùng, con ngươi đen vô tình, bất kỳ người nào tới gần hai mươi thước cũng sẽ phải chịu đựng áp lực cực lớn.

Không chút nghi ngờ nào cả, cho dù là luyện đan hay là luyện khí cũng không phải là thứ mà binh lính bình thường có thể sử dụng được. 

Phạm vi Giang Thần có thể tự do đi lại cũng chính là boong tàu đầu thuyền, nơi đó có bày ra từng cái từng cái bàn dài, đang có không ít quan quân ngồi đó.

Rất nhiều binh lính giống như hắn đang dùng điểm chiến công để đổi tài nguyên mà bọn họ muốn.

Ở trên boong thuyền có một đống chữ viết, trên mặt có vô số đồ vật có thể đổi từ điểm chiến công. 

Không thể không nói, Phi Long hoàng triều Chân Vũ giới không phải là các thế lực mà Giang Thần gặp được trước đó.

- Cửu U Thảo, Hoàng Tuyền Thủy còn có Thiên Huyền Thiết Tinh... Những thứ này ở Long vực đều là tài nguyên chiến lược, không ngờ ở đây lại có thể tùy ý đổi được.

- Như vậy, ta sẽ không khách khí nữa. 

Giang Thần chỉ cảm thấy dù là ở bí tàng tiểu thế giới cũng không kích động như bây giờ, đối với hắn, đây mới là bảo khố!

Không chút suy nghĩ, hắn đã đi tìm quan quân, muốn đổi linh dược.

- Ngươi cũng không thể sử dụng phòng luyện đan, tại sao lại muốn linh dược chứ? 

Quan quân có chút không hiểu nói.

- Tại sao không thể dùng chứ? Trên mặt không phải viết dùng phòng luyện đan một lần chỉ tiêu hao năm mươi điểm chiến công hay sao?

Giang Thần càng không hiểu hơn nữa, nếu không phải nhìn thấy tin tức này thì hắn cũng sẽ không nghĩ tới việc luyện đan. 

Quân Quan cười cợt, những người khác bên cạnh hắn cũng nở một nụ cười không tên.

- Đây là lệnh bài của ngươi có đúng không?

Quan quân cầm lấy lệnh bài mà vừa nãy Giang Thần đưa tới, sau khi Giang Thần gật đầu, hắn lại nói: 

- Phía sau lệnh bài của ngươi không có Phi Long đồ đằng, ngươi biết chuyện này ý vị như thế nào sao?

- Cái gì?

- Ngươi còn không phải là tướng lĩnh chính thức của Phi Long hoàng triều, sau đó còn phải xem biểu hiện của ngươi thế nào nữa. 

Lúc Quân Quan nói lời này toát ra vẻ xem thường đến chính hắn cũng không ý thức được.

Giang Thần còn không biết được chuyện này, lúc này được nhắc nhở, hắn nói:

- Binh lính bình thường cũng như vậy đúng không? Mặt trái không có Phi Long đồ đằng thì không thể được trị liệu hay sao? 

- Đó là chuyện đương nhiên, tài nguyên của hoàng triều có hạn, quân đoàn có mấy trăm ngàn người, mỗi người một cái miệng, khủng bố đến mức nào ngươi biết không? Đương nhiên cần phải tính toán tỉ mỉ.

Quân Quan có chút không kiên nhẫn, ném lệnh bài trở lại rồi nói:

- Ngươi nghĩ lại đi, xem muốn đổi thứ gì. 

- Không cần, ta vẫn muốn các linh dược mà ta vừa mới nói.

Giang Thần không chút khách khí nói.

- Ồ? 

Quân Quan có chút không rõ nhìn hắn.
Nhìn thấy Giang Thần không có ý nói rõ với mình, Quân Quan bĩu môi, tay gõ mấy lần ở trên bàn, tức giận nói:

- Tùy ngươi. 

Nói xong hắn cầm lệnh bài của Giang Thần đi tới một bên.

Trong lúc chờ, Giang Thần lại nhìn thấy cái gì đó mà sáng mắt lên.

Chỉ thấy công cụ tu hành ở nơi đó, có thứ trước mắt hắn cần nhất, đó là thứ tăng trình độ Chiến đạo lên. 

Hiện nay tay của hắn đã có thể phát huy ra được sức mạnh của bản thân, chỉ là kiếm pháp còn khiếm khuyết một chút.

Đừng xem hiện tại quyền chưởng rất lợi hại, thế nhưng một khi kiếm pháp của hắn đuổi theo kịp thì thực lực của hắn sẽ lại tăng lên thêm một bậc.

Dù sao đao kiếm vẫn luôn dẫn trước so với quyền chưởng. 

Phương pháp tăng trình độ Chiến đạo lên ở quân đoàn là ở trong một căn phòng tối, nguyên lý cụ thể đương nhiên sẽ không nói ra được.

Nhưng hiệu quả rất hấp dẫn người ta.

Nhớ rõ khi còn ở Võ Phường Long vực, Giang Thần hoàn thành chương trình học, Thiên võ ý cảnh đã đạt đến tiêu chuẩn cao nhất. 

Chỉ là người Võ Phường cũng đã nói, tài nghệ cao của bọn họ chỉ là tiêu chuẩn nhập môn thông dụng ở bên trong cửu giới mà thôi.

Phòng nhỏ có thể khiến cho Thiên võ ý cảnh của người ta được tăng lên, do đó mới kéo theo Chiến đạo.

- Đúng vậy, Chiến đạo là trạng thái chiến đấu, không thể rời bỏ bản thân, Thiên võ ý cảnh càng cao thì vấn đề mà Chiến đạo đối mặt cũng sẽ được giải quyết. 

Giang Thần suy nghĩ, lập tức kịp phản ứng lại.

Long vực Cửu Thiên giới, thậm chí là khi còn ở Thiên Hà giới, mọi người đều quan tâm tới Chiến đạo, trái lại đã quên bản chất là cái gì.

Thế nhưng đối với người của Chân Vũ giới, bọn họ có mục tiêu rõ ràng, lý giải về chiến trận đã vượt xa người của Cửu Thiên giới và Thiên Hà giới. 

Giang Thần có cảm giác thông thoáng sáng sủa.

Chợt, hắn nhìn thấy số điểm khi tiến vào phòng nhỏ một lần, đó là một trăm điểm chiến công, thời gian chỉ có một phút, hiệu quả thì phải xem người vào thế nào.

Bởi vì không thế tiến vào phòng luyện đan, Giang Thần còn sót lại hơn 300 điểm chiến công, có thể tiến vào trong đó ba lần. Khi Quân Quan mang linh dược trở lại, Giang Thần nói muốn đi vào phòng nhỏ kia.

- Xem ra ngươi định một lần dùng hết điểm chiến công đúng không? Đi vào phòng nhỏ, ngươi chắc chắn chứ?

Quân Quan có chút hứng thú với Giang Thần, hắn hỏi: 

- Ngươi tên là gì?

- Giang Thần.

Trên mặt Quân Quan vốn mang theo nụ cười trêu chọc, thế nhưng sau khi nghe được tên hắn đã hoàn toàn biến sắc, kinh hô: 

- Ngươi chính là Giang Thần sẽ động thủ cùng Trương Thiên Nhất hay sao?

Lời này lập tức làm cho boong tàu sôi sùng sục, trải qua khoảng thời gian này, Giang Thần đã nổi danh ở quân đoàn thứ ba, chỉ là rất nhiều người cũng không biết diện mạo của hắn ra sao.

Hiện tại bị Quân Quan này kinh hô, tất cả mọi người đều vây quanh, đánh giá Giang Thần từ trên xuống dưới. 

- Đây không phải là trọng điểm.

Giang Thần bất mãn nói.

- Ngươi cũng vì chuyện này mà muốn đi vào trong phòng nhỏ đúng không? Ngươi chỉ có ba lần cơ hội, ta khuyên ngươi nên buông tha, đi nhận sai xin lỗi với Trương Thiên Nhất, như vậy sẽ còn có hi vọng. 

Quân Quan nói.

- Đây là chuyện không thể.

Quân Quan tức giận, chỉ cảm thấy tên này cũng thật là khác loại, hắn nói: 

- Ngươi cho rằng phòng nhỏ kia rất dễ dàng sao? Ta cho ngươi biết, đã có một tháng rồi không có ai đi vào, bởi vì ai cũng không dám dùng điểm chiến công vào bên trong cái động không đáy này.

Hóa ra, phòng nhỏ này là nơi không được hoan nghênh nhất, bởi vì hiệu quả sẽ căn cứ theo người vào.

- Đã từng có người dùng mấy ngàn điểm chiến công đi vào, trình độ Chiến đạo của mình cũng không tăng lên được, như vậy ba lần cơ hội của ngươi có tác dụng sao? 

Quân Quan lại nói.

- Không có liên quan gì tới ngươi.

Giang Thần lạnh nhạt nói. 

- Cái tên nhà ngươi!

Quân Quan không nhịn được đi về phía hắn, nhưng ngay lúc đó đã bị người ở bên cạnh ngăn cản.

- Ngươi tức giận làm gì chứ, cứ để hắn vào đi, dù sao cũng không phải lãng phí điểm chiến công của ngươi mà. 

- Đúng vậy đúng vậy, cái tên này ngay cả Tạ Nham cũng dám đắc tội, có khả năng đầu óc có vấn đề.

- Ba lần cơ hội, trước sau không vượt qua một canh giờ, chúng ta có thể lập tức nhìn thấy kết quả.

Trải qua một phen khuyên bảo, Quân Quan cũng không tức giận như vậy, hắn liếc nhìn Giang Thần, nói: 

- Được được được, ngươi cứ đi vào đi, ba lần cơ hội, cố gắng quý trọng đi.

Hắn không cho Giang Thần cơ hội đi vào thử xem trước một lần mà trực tiếp khấu trừ đi ba trăm điểm chiến công, hắn làm vậy là muốn làm cho Giang Thần hối hận.

Cũng còn may Giang Thần cũng không cần điểm chiến công để làm cái gì, hắn cũng không thèm để ý, cũng giúp hắn đỡ phải đổi từng chút một. 

- Chiến đạo tăng lên, lại thêm ăn linh đan vào, không biết ở bên trong Thông thiên cảnh ta có còn đối thủ nữa hay không.

Chương 514: Vô đề

Phòng nhỏ cũng ở trên chiếc chiến hạm này, một gian phòng ở bên trong thân tàu, người muốn vào thì phải nhảy vào từ bên trên.

Quân Quan và một đám người xem náo nhiệt đi theo phía sau lưng Giang Thần, tất cả đều muốn nhìn một chút xem hắn thông qua ba lần cơ hội sẽ đạt được tiến bộ ra sao.

Rất nhiều binh lính lúc này phải trở về trong doanh trại thay ca có chút không cam lòng, không thể tận mắt nhìn thấy được kết quả. 

- Nghe nói lần này trong các tướng lĩnh mới chiêu mộ đến đều có một ngàn điểm chiến công.

- Ta thấy hắn không biết điểm chiến công quý hiếm thế nào, đợi tới khi hắn ra khỏi chiến trường thì sẽ đau lòng về ba trăm điểm chiến công này.

- Người xuất sắc nhất cũng phải hơn mười lần mới có thể có được thành tích, tên này dựa vào cái gì mà nghĩ mình ba lần sẽ thu được thành tích cơ chứ? 

Nghe được tiếng bàn luận của những người bên người, Giang Thần chỉ cảm thấy rất buồn cười.

Lầu cao vạn trượng thì cũng phải dựng từ mặt đất, đạo lý nông cạn đơn giản như vậy mà rất nhiều người lại không hiểu.

Hắn không cầu đạt đến trình độ ra sao ở trong ba lần này, chỉ cầu có thể phát huy ra được trình độ tốt nhất thì sẽ có thể tiến bộ được. 

Chỉ là hắn cũng lười nói với những người này.

Đối mặt với những kẻ ngu dốt như vậy thì cứ để hắn duy trì quan điểm sai lầm, tiếp tục ngu xuẩn như vậy là được.

- Vũ khí của ngươi là gì? 

Quân Quan đi theo tới hỏi. Căn phòng nhỏ này không phải vừa vào sẽ lập tức bắt đầu.

Bởi vì trước đó còn cần muốn tiến hành giả thiết, không biết là đao kiếm, hay là thương côn.

Câu trả lời của Giang Thần tự nhiên là kiếm. 

Quân Quan cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, đi tới lối vào của phòng nhỏ, tất mất sức mang theo một hình tam giác nhắm ngay một thanh kiếm nhỏ khắc ở trên đất.

- Mỗi lần một phút, 15 phút, mặc kệ ngươi làm như thế nào, thời gian vừa đến thì phải đi ra ngoài.

Giang Thần chú ý tới trần nhà của phòng nhỏ được chế thành từ huyền thiết, ngoại trừ cửa ra vào hình tròn ở giữa ra, những nơi còn lại phân biệt là các khu có công năng không giống nhau. 

Nói thí dụ như thứ mà Quân Quan chuyển động vừa nãy.

- Rất nhiều người đều nói phòng nhỏ này không có hiệu quả, vì lẽ đó thứ này biểu thị tiến bộ mà ngươi đạt được ở bên trong.

- Ngươi cẩn thận nhìn xem, đến lúc đó đừng oán giận ta không nhắc nhở. 

Quân đoàn đã thấy rất nhiều bởi vì tay trắng trở về ở phòng nhỏ mà sau đó khóc lóc om sòm, cho nên trước khi bắt đầu hắn mới cảnh cáo một phen.

Giang Thần đi tới vừa nhìn thì lập tức phát hiện ra ngọn nguồn năng lượng được tạo thành từ rất nhiều ô vuông, tổng cộng có một trăm.

- Một lần một ô, vượt qua mười ô thì mới có thể cảm nhận được sự tiến bộ của chính mình, đến lúc đó nếu như ba lần cơ hội của ngươi mà không đạt tới thì không cần phải oán giận làm gì. 

Quân Quan không tin hắn có thể làm được chuyện gì, ngữ khí rất là thiếu kiên nhẫn, lại có chút xem thường.

- Dường như ngươi cho rằng nhất định ta sẽ lãng phí thật sao? Chúng ta đánh cuộc đi.

Khi vị Quân Quan này mở ra, Giang Thần đột nhiên mở miệng. 

Vừa nghe lời này, đám người chung quanh đều cảm thấy rất hứng thú.

Quân Quan liếc mắt nhìn hắn, rất khinh thường nói:

- Ngươi định cá cược thế nào? 

- Nếu như ba lần cơ hội của ta mà đạt tới một nửa ô vuông, ngươi cho ta một ngàn điểm chiến công, nếu như không đạt tới, linh dược ta đổi vừa nãy sẽ cho ngươi.

- Linh dược của ngươi là ta đổi, chỉ trị giá hơn 500 điểm chiến công mà thôi.

Dáng vẻ của Quân Quan rõ ràng là động tâm. - Thế nhưng nghe khẩu khí của ngươi, nếu như trong ba lần mà ta đạt đến một nửa, cũng chính là năm mươi ô vuông, là chuyện không thể nào mà.

Giang Thần khẽ cười nói.

- Đúng vậy, đừng sợ! Dù sao cũng là ngươi thắng chắc mà! 

- Ta rất muốn nhìn một chút xem bộ dáng mất hết vốn liếng của tên này, nhìn bộ dáng một ngàn điểm chiến công đổ xuống sông xuống biển của hắn sẽ ra sao.

- Đồng ý hắn!

Các binh lính bên người hắn bắt đầu ồn ào, trong quân rất buồn, chỉ cần hơi có chút việc vui, bọn họ sẽ không muốn bỏ qua. 

- Được, ta đồng ý với ngươi, ta rất muốn xem xem ngươi đạt được năm mươi ô vuông trong ba lần thế nào.

Quân Quan không có suy nghĩ nhiều mà lập tức đáp một tiếng, cũng nói:

- Còn nữa, ngươi không cần đùa nghịch tâm cơ, phòng nhỏ này sẽ căn cứ vào trình độ Chiến đạo của cá nhân để thống kê hiệu quả, không phải trước đó ngươi đạt được trình độ gì thì sẽ có thể đạt đến năm mươi ô. 

Hắn cho rằng Giang Thần định giở trò lừa bịp, đây là giải thích duy nhất mà hắn có thể nghĩ đến.

Nếu thực sự là như vậy thì chỉ có thể nói Giang Thần ngu không thể cải tạo được, tự cho là hiểu rõ phòng nhỏ hơn so với hắn.

- Ngươi nghĩ quá nhiều rồi. 

Giang Thần nở nụ cười xem thường, từ lối vào nhảy vào bên trong.

Cửa ra vào tự động đóng lại, Giang Thần như là bị giam ở bên trong một cái lồng sắt gió thổi không lọt, cực kỳ đen.

Chỉ là người chung quanh biết, phòng nhỏ này rất là an toàn, nhiều nhất chỉ là không có hiệu quả mà thôi. 

Thời gian một phút nói nhanh không nhanh, nói chậm cũng không chậm.

Quân Quan đứng ở trên mặt phòng nhỏ, trong lòng thầm tính toán phải đổi linh dược của Giang Thần như thế nào mới thành điểm chiến công được.

Lấy về đổi thành điểm chiến công là chuyện không thể. 

- Không thể làm gì khác hơn là chờ người khác tới đổi linh dược tương đồng, khi đó ta sẽ trực tiếp đổi điểm chiến công về phía ta.
Quân Quan thầm tính toán ở trong lòng, còn không quên oán giận phải phiền phức như vậy, nghĩ thầm nếu như Giang Thần bắt đầu từ trước lúc đổi linh dược thì tốt rồi.

- Từ Bình, nhìn dáng vẻ nắm chắc phần thắng của ngươi, dường như ngươi nhất định sẽ thắng vậy. 

Những sĩ quan khác nhìn về phía hắn rồi trêu chọc.

- Ha ha ha, không phải các ngươi đang nói phí lời sao?

Từ Bình đắc ý cười, nói: 

- Nếu như hắn đánh cuộc với ta là mười hoặc là năm ô, như vậy nhất định ta sẽ không cá cược, nhưng hắn lại đánh cược năm mươi ô, như vậy ta sẽ chắc thắng!

Những sĩ quan khác không khỏi gật gật đầu, cảm thấy rất có đạo lý.

Trong lúc nói chuyện, thời gian một phút trôi qua, nắp của phòng nhỏ tự động mở ra. 

Giống như mở một cái lồng hấp ra, hơi nóng màu trắng nóng hổi không ngừng từ trong đó trào ra.

Giang Thần từ bên trong nhảy ra, mồ hôi đầm đìa, cũng không biết là nóng hay là mệt.

Chợt ở chỗ công cụ đánh giá có âm thanh bánh răng và dây xích chuyển động, chỉ thấy ô vuông bên trong công cụ bắt đầu sáng lên từng ô một. 

- Làm sao lại vậy được chứ?

Dựa theo Từ Bình nói, người bình thường một lần thắp sáng một ô đã được xem như là rất ưu tú rồi, sáng lên liên tục như vậy sẽ khiến cho người ta có chút không biết làm sao.

Trong nháy mắt, mười ô vuông sáng hết, nhưng mà thế vẫn không yếu bớt, ngược lại còn nhanh chóng tăng lên. 

Khi tới hai mươi ô, người ở chỗ này cùng nhau há hốc mồm.

Ba mươi ô, toàn trường ngay cả tiếng một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe được rất rõ ràng.

Khi qua bốn mươi ô, vẻ mặt trên mặt của Từ Bình vô cùng đặc sắc. 

Cũng còn may, khi tới ô thứ bốn mươi bẩy, rốt cuộc không sáng lên được nữa.

Từ Bình thở phào một hơi, nhưng rất nhanh, hắn như là phát điên chạy đến bên cạnh công cụ đánh giá, cũng không biết động vào cái gì mà những ô vuông sáng lên từ từ ảm đạm.

- Ngươi không đạt đến năm mươi ô, tiếp tục đi. 

Sau khi làm xong tất cả những thứ này, Từ Bình mặt không biến sắc nói.

- Trời ạ, còn có thể như vậy sao?

Trong đám người xem náo nhiệt có người kêu lên. 

Sau khi bắt đầu, năng lượng của phòng nhỏ đều là được tích lũy, mãi cho đến khi đổi người.

Giang Thần lần thứ nhất đã là bốn mươi bảy ô, lần sau chỉ cần tùy tiện là có thể vượt qua được năm mươi ô.

Kết quả Từ Bình trực tiếp dập tắt, làm lại từ đầu, rõ ràng là hắn không thua nổi. 

- Nhìn thấy bộ dáng này của ngươi, hứng thú khi thắng ngươi của ta sẽ càng lớn.

Mặc dù Giang Thần không biết là tích lũy hay là phải lên từ đầu, thế nhưng hắn có thể từ vẻ mặt của Từ Bình là có thể nhìn ra được hắn không thua nổi.

- Đừng có nói mạnh miệng! 

Từ Bình cả giận nói.

Chương 515: Hậu thiên

- Từ Bình, lần này ngươi phải nói rõ ràng ra, đừng có chơi xấu như vậy..

Có người đứng ra bất bình dùm.

Từ Bình ném ánh mắt căm giận về phía người nói chuyện, chỉ là chờ tới khi hắn nhìn rõ, lập tức thu liễm lại vẻ mặt trên mặt. 

Giang Thần hiếu kỳ nhìn sang thì đã nhìn thấy một thanh niên đang đứng ở nơi đó, một người nhìn qua rất chính phái, cương trực công chính, ánh mắt kiên định.

- Chỉ cần một lần vượt qua năm mươi ly thì coi như ta thua!

Từ Bình nói. 

Sau đó, Giang Thần nghỉ ngơi, sau đó bắt đầu lần nữa tu hành.

Từ Bình lần nữa mở phòng nhỏ ra.

So với vừa rồi, sau khi Giang Thần bắt đầu, cả đám vẫn chờ đợi như cũ, thế nhưng đại đa số người không tiếp tục ôm tâm tư chế giễu nữa mà là tập trung tinh thần nhìn vào trong. 

Sau khi càng nhiều người tới đây, khi biết rõ chuyện gì đã xảy ra, bọn họ vừa sợ lại hiếu kỳ, tràn ngập chờ mong.

Thân là người trong cuộc cho nên tâm tình của Từ Bình không được dễ dàng như những người khác, trái lại còn rất hồi hộp, trong lòng lặng lẽ cầu khẩn.

Nếu như nói hai lần sau đó của Giang Thần chỉ tăng lên một ô, như vậy kết thúc lần thứ ba cũng chỉ có bốn mươi chín ô mà thôi. 

Đủ để khiến cho danh tiếng của Giang Thần vang xa, hắn cũng không tính là thua.

Rất nhanh, một phút trôi qua, nắp lần nữa mở ra, Giang Thần trở lại trong tầm mắt của mọi người, cơ hồ gần như giống vừa nãy.

Cơ hồ là cùng một lúc, mọi người nhìn về phía công cụ đánh giá. 

Cũng như trước, ô vuông nhanh chóng sáng lên, rất nhanh đã đạt đến hơn bốn mươi ô.

Con ngươi của Từ Bình mở rộng, khi đại não ý thức được chuyện không ổn thì ô vuông nhỏ sáng lên đã vượt qua năm mươi ô.

Hơn nữa chuyện này còn chưa kết thúc, mà còn đạt tới hơn bảy mươi ô mới dừng lại. 

- Quái vật...

Vẻ mặt của mọi người nhìn về phía Giang Thần tràn ngập vẻ không thể tin tưởng và kinh ngạc.

Bản thân Từ Bình cũng giống như vậy, thế nhưng không cần hắn đi tới trước mặt công cụ thì ô đã sáng hơn một nửa, cho nên vừa xem đã hiểu ngay được. 

- Đây là chuyện không thể nào, nhất định là chỗ nào đó có sai sót!

Từ Bình nói xong lập tức rời khỏi phạm vi phòng nhỏ.

Người ở chỗ này lập tức nhìn thấy phòng nhỏ như sống lại, trần nhà đột nhiên mở ra, khiến cho người ta có thể nhìn rõ bên trong. 

Tiếp đó, toàn bộ gian nhà từ thân tàu bay lên, vách tường bằng huyền thiết bốn phía đều có âm thanh bánh răng chuyển động.

Mấy phút sau, tám cái vách tường biến hóa, lại tạo thành phòng nhỏ, một lần nữa rơi xuống.

- Không thành vấn đề, sao lại không thành vấn đề cơ chứ... 

Nhìn thấy phòng nhỏ tự kiểm tra không có sai sót, hy vọng cuối cùng của Từ Bình bị dập tắt.

Nhưng mà hắn còn không muốn tin tưởng, hắn nói:

- Nhất định có vấn đề, ta muốn xin chỉ thị của cấp trên! 

- Từ Bình, không nên làm cho Phi Long hoàng triều mất mặt!

Thanh niên vừa nãy rất bất mãn quát lên.

Câu này giống như là một gáo nước lạnh dội xuống, Từ Bình đã tỉnh táo hơn không ít, ở dưới vẻ mặt không cam lòng, hắn lấy lệnh bài của Giang Thần, cho Giang Thần một ngàn điểm chiến công. - Lại đi đổi linh dược vừa nãy cho ta.

Giang Thần không nhận lệnh bài mà chỉ nói.

Chuyện này tương đương với dùng tiền của chính mình mua linh dược giúp hắn, trong lòng Từ Bình đang chảy máu, cũng không đồng ý ở lại chỗ này mà lập tức rời đi. 

- Ngươi còn có một lần cơ hội, dùng hết nó đi, đạt đến một trăm ô thì cũng coi như là một kỷ lục.

Thanh niên đi tới trước người Giang Thần, ngữ khí có vẻ mong đợi.

- Ta hiểu. 

Giang Thần đi tới chỗ công cụ, định tắt các ô vuông đang sáng lên.

- Không cần làm nó trở về ban đầu, người bắt đầu tiến hành thử thách ở phòng nhỏ thì công cụ sẽ tích lũy chồng chất, liên tục hai lần đạt đến một trăm ô cũng coi như là mạnh mẽ.

Thanh niên kia nói. 

Đây là chuyện mà Giang Thần mới biết, chỉ là hắn suy nghĩ một chút, vẫn lựa chọn cho nó về ban đầu.

Sau khi trở về con số không sẽ có trợ giúp, đó là giúp hắn nhìn thấy biến hóa của chính mình.

Thanh niên thấy hắn không có động tác gì, có chút bất ngờ, nhưng không hề tức giận, trái lại trong mắt còn để lộ ra vẻ khen ngợi. 

Một phút lại trôi qua, Giang Thần từ trong phòng nhỏ đi ra, toàn bộ một trăm ô vuông sáng lên.

Giang Thần liếc mắt nhìn đám người cười nhạo mình lúc trước, lúc này từng người đều ngây người như phỗng, ngay cả lời cũng không nói lời nào, khóe miệng chỉ giật giật.

Tiếp theo hắn lại gật đầu ra hiệu với thanh niên nói chuyện giúp hắn vừa nãy, sau khi tiếp nhận linh dược Từ Bình mang về, hắn trực tiếp rời đi. 

- Một trăm ô? Vừa nãy hắn có cho về không hay không? Có hay không!

Lúc này Từ Bình mới nhìn rõ thành tích lần thứ ba của Giang Thần, hắn không thể tin tưởng được hô lên.

Không ai trả lời, chỉ có từng khuôn mặt đỏ chót mà thôi. 

Không chút nghi ngờ nào cả, rất nhanh phong ba mà Giang Thần để lại đã bao phủ toàn bộ quân đoàn thứ ba, gây ra thảo luận và nghi ngờ không nhỏ.
Mọi người nghiêng về chuyện mà mình đồng ý tin, đối với việc Giang Thần hoàn thành tiêu chuẩn cao nhất ở bên trong phòng nhỏ ba lần, người không được tận mắt nhìn thấy cũng không muốn tin tưởng.

Cho dù lúc đó người ở chỗ đó đã nói chắc như đinh đóng cột, bảo đảm không giả, thế nhưng những người khác cũng cho rằng trong này có nguyên nhân khác. 

Nói thí dụ như trước kia trình độ Chiến đạo của Giang Thần quá thấp, sau khi được người khác chỉ điểm và dạy dỗ, lại thông qua phòng nhỏ để tăng lên, đạt đến một trăm ô cũng không phải là chuyện không thể nào.

Thậm chí còn có người nói đây không phải là trùng hợp, mà là hành động cố ý của Giang Thần, muốn nổi danh.

Từ Bình kia càng tin chắc điểm ấy, nói mình bị Giang Thần lừa gạt đi một ngàn điểm chiến công! 

Có tin đồn Từ Bình còn đang nghĩ biện pháp lấy một ngàn điểm chiến công về.

Không thể không nói, ngày thứ nhất đến Giang Thần đã ra sức đánh Tạ Nham và Lưu Ngọc, ngày thứ hai hoàn thành tài nghệ cao nhất của phòng nhỏ, liên tục hai ngày được người ta nghị luận, không loại trừ hắn làm vậy là vì cố ý làm náo động, muốn có chút tiếng tăm.

Chỉ là nếu như đúng là như vậy thì hắn sẽ phải trả một cái giá thật lớn. 

Chuyện có liên quan tới chiến thư của Trương Vạn Nhất đã lưu truyền ra ở quân đoàn thứ ba.

Mọi người chờ đợi ngày kia đến, nhìn Giang Thần làm náo động lớn như vậy thì sẽ có kết cục gì.

Xích Diễm doanh thì lòng người bất an, nếu như nói trước đó các binh lính mất đi cảm giác, hiện tại đã là sợ sệt. 

Sau khi Giang Thần trở lại, Thiên phu trưởng Vương Cường mang theo vài tên Bách phu trưởng đi tới lều trại của hắn.

Mấy tên Bách phu trưởng ấp a ấp úng, muốn nói cái gì đó, thế nhưng lại không tiện mở miệng.

- Chuyện gì? 

Giang Thần đang muốn luyện đan hỏi.

- Chúng ta hi vọng sau khi ngươi bị thua sẽ rời khỏi Xích Diễm doanh.

Trong mấy ngu ời có một nam tử ngũ quan đoan chính, rất là tinh thần cắn răng một cái, lớn tiếng nói. 

- Ồ? Tại sao?

Giang Thần đi tới trước người của hắn, đánh giá hắn từ trên xuống dưới một chút, nói:

- Nếu như ta nhớ không lầm, ngươi là người ta đã thi châm cứu. 

- Được trị liệu chứ không phải cứu.

Nam tử kia cường điệu điểm ấy, nói:

- Ta rất cảm ơn ngươi, thế nhưng ngươi ở lại Xích Diễm doanh, sẽ gieo vạ cho Xích Diễm doanh. 

- Tạ Nham và Lưu Ngọc kia thì cũng thôi đi, chỉ là công tử bột, thế nhưng Trương Thiên Nhất kia ở trong quân lại rất có sức ảnh hưởng và địa vị.

- Hắn có thể ảnh hưởng tới quyết sách, có thể làm cho Xích Diễm doanh chúng ta đi vào chỗ nguy hiểm nhất, một mệnh lệnh sẽ làm cho chúng ta rơi vào mức độ vạn kiếp bất phục.

Những người khác thấy có hắn đi đầu, liên tục mở miệng. 

- Ngươi tên là gì?

Ánh mắt của Giang Thần vẫn nhìn người thanh niên mở miệng đầu tiên.

- Thang Chính Nghĩa, vì Xích Diễm doanh, ta có thể cùng ngươi đi tới quân doanh kế tiếp, hoặc là ngươi có thể đánh ta trọng thương. 

Thanh niên kia nói.

Chương 516: Ta không làm được, ngươi không làm được

Chính Nghĩa, ngươi nói lời này là có ý gì chứ?

Vương Cường ở bên cạnh khuyên nhủ.

Nhưng Thang Chính Nghĩa vẫn kiên định như cũ, không có một tia dao động nào cả. 

- Vậy nếu như ta thắng hắn thì sao?

Giang Thần nói.

- Ngươi nói mình sẽ thắng Trương Thiên Nhất? 

Thang Chính Nghĩa không quan tâm tới đang nói tới ai, thế nhưng có thể thấy được hắn không tự tin bao nhiêu với chính hắn.

- Không sai, là hắn.

- Ta cảm thấy không thể. 

Thang Chính Nghĩa nói như thực chất:

- Chỉ là dù ngươi thắng thật thì đó là vinh quang của Xích Diễm doanh, như vẫn phải dè chừng hắn dùng ám chiêu, đó là kẻ nhu nhược.

- Vì lẽ đó, các ngươi gấp cái gì chứ, ngày đó tự nhiên các ngươi sẽ thấy rõ ràng, còn nữa, các ngươi cho rằng hắn đánh bại ta thì còn giữ ta lại ở trong quân sao? 

Giang Thần khẽ cười nói.

Nghe thấy hắn nói như thế, đám người Thang Chính Nghĩa sửng sốt.

Bọn họ không nghĩ tới Giang Thần nhìn rõ ràng như vậy, hơn nữa sau khi biết quan hệ lợi hại trong đó còn hào hiệp như vậy, nụ cười kia không giống như là giả bộ. 

Sau đó, đám người Thang Chính Nghĩa có chút xấu hổ, xoay người rời đi.

Vương Cường nhìn về phía Giang Thần rồi nói vài câu, sau đó cũng đi theo ra.

Bọn họ đi rồi thì Giang Thần lại bố trí kết giới ở lều trại của chính mình, tránh cho lại bị người khác quấy rối. 

Hắn định luyện chế hai viên linh đan đột phá thập phẩm có hiệu quả không giống nhau.

Một viên là Bách Chuyển đan, là thứ hắn định dùng đến tấn cấp Tôn giả, dược hiệu sẽ chậm rãi có hiệu quả ở trong một quãng thời gian rất dài.

Viên linh đan này không phải dùng để phục dụng qua miệng mà là nhét vào khí hải ở trong cơ thể. 

Trải qua từng lần từng lần một vận chuyển, làm cho dược tính của nó tiến vào bên trong Thiên chi hoàn, đợi đến khi đạt tới một trăm lần sẽ có hiệu quả.

Một viên linh đan đột phá khác tên là Hải Nguyên Đan, so sánh với nó, dược tính có thể nói là lập tức thể hiện ra rất rõ ràng.

Hơn nữa lại còn không phải sợ dược tính không đủ, điều cần lo lắng chính là có thể hấp thu được bao nhiêu mà thôi. 

Giang Thần có Thần mạch, lại có phượng huyết, cũng không quá lo lắng.

Cho dù phòng luyện đan không được dùng, nhưng hắn cũng không cần, chỉ cần cho hắn một cái lò luyện đan là hắn có thể bắt đầu luyện được.

Chỉ có điều linh đan thập phẩm, nếu như có phòng luyện đan, có thể bảo đảm được phẩm chất. 

Chỉ dựa vào một cái lò luyện đan, chỉ có thể bảo đảm là thành công mà thôi.

Nếu là các Linh đan sư khác biết được sự buồn bực của Giang Thần thì tuyệt đối sẽ không nhịn được nhảy tới cắn hắn mấy cái.

Đối với Linh đan sư, không cần lo lắng thất bại đã là chuyện rất hiếm có, đặc biệt là linh đan thập phẩm. 

Ngày thứ hai, hai viên linh đan ra lò, Giang Thần thu lò luyện đan vào trong linh khí chứa đồ, lại để Bách Biến Đan vào khí hải, lại ăn Hải Nguyên Đan vào, sau đó mới bắt đầu tu hành.

Đáng tiếc điều kiện ở trong quân doanh không cho phép, nếu không Giang Thần có thể dùng Viêm Long tinh thạch để bố trí trận pháp tu hành, hiệu suất sẽ tăng lên gấp bội.

Thế nhưng ở trong quân doanh luôn được giới nghiêm, tất cả mọi việc đều phải khiêm tốn. 

Ngay cả thu nạp nguyên khí thiên địa, trận pháp của quân doanh cũng sẽ phát hiện, đồng thời cũng sẽ ghi chép lại.

Chạng vạng, Giang Thần hấp thu xong hiệu quả của linh đan, trong cơ thể giống như có vạn con ngựa đang lao nhanh, không chịu dừng lại.

- Đáng tiếc linh đan đột phá không thể lấy số lượng để thủ thắng, nếu không muốn vọt thẳng đến Tôn giả cũng không có vấn đề gì cả. 

Giang Thần không khỏi thầm nghĩ.Chỉ là hắn cũng hài lòng, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra thì trong vòng mười ngày, cảnh giới của hắn sẽ lại lên một tầng nữa, đạt đến tầng chín.

Sau đó hắn có thể thông qua Bách Chuyển đan mà bước vào Tôn giả. 

Lại nói tới quyết đấu ngày mai, Giang Thần cũng không quá để ở trong lòng.

Chỉ là những người khác rất quan tâm, thậm chí có người còn không ngủ, thông qua tu hành để giết thời gian.

Ngay khi vừa tảng sáng, ở phụ cận Xích Diễm doanh đã có không ít người tới. 

Người của Xích Diễm doanh rất hồi hộp, dù nói như thế nào thì hiện tại Giang Thần cũng là phó tướng duy nhất, đại diện cho mặt mũi của Xích Diễm doanh.

Chiến thư của Trương Thiên Nhất ước chiến ngày hôm nay, thời gian cụ thể không nói, nhưng vừa sáng sớm, bóng người của hắn đã xuất hiện ở trên bầu trời của Xích Diễm doanh.

Hắn không nói gì, cũng không khiêu khích, chỉ lẳng lặng đứng ở nơi đó, chờ đợi Giang Thần nhận được hắn chiến thư đi ra ngoài. 

Chỉ là Giang Thần chậm chạp không thấy đâu cả.

Mấy phút sau, Vương Cường của Xích Diễm doanh nghĩ đến cái gì đó mà chạy đến doanh trướng của Giang Thần, phát hiện ra Giang Thần còn không biết, đang minh tưởng.

- Đến rồi sao? 

Giang Thần còn tưởng rằng đối phương đến đây rồi sẽ la to, không nghĩ tới lại điệu thấp như thế.

Chờ đến lúc hắn đi tới không trung thì đã nhìn thấy vị Trương Thiên Nhất kia cùng với đám người Tạ Nham và Lưu Ngọc.

- Sao, không tiếp tục chạy trốn nữa sao? Chạy đến chịu chết sao? 

Tạ Nham nói, đương nhiên hắn cho rằng Giang Thần đang sợ sệt, không dám ra ngoài.

Giang Thần không để ý đến hắn mà quan sát Trương Thiên Nhất, nói:

- Chính là ngươi hạ chiến thư với ta sao? 

- Đây là quy củ của quân doanh, trên thực tế, ngươi không xứng để ta hạ chiến thư với ngươi!

Trương Thiên Nhất nói.

Lời của hắn rất trực tiếp, nhưng không ai có cảm giác lời này có chỗ nào không bình thường, bởi vì người trước mặt hắn cũng chỉ là Giang Thần mà thôi. 

- Lại là một gia hỏa ngông cuồng.
Giang Thần nói:

- Nếu như vậy, ta cũng không cần phải bận tâm quá nhiều nữa. 

Rất nhiều người đều muốn biết biểu hiện của Giang Thần khi gặp Trương Thiên Nhất sẽ là gì.

Là khổ sở cầu xin, hay là cầu khẩn nhiều lần giải thích hành vi của mình? Hay là trực tiếp trốn tránh không gặp, dựa vào quân quy để bảo vệ mình.

Chỉ là bọn họ không nghĩ tới bộ dáng của Giang Thần sẽ như thế này. 

Thong dong, bình tĩnh cùng với sự tự tin mà mọi người nhìn vào cảm thấy không hiểu.

Thái độ như thế giống như hắn là nổi danh nhân vật ngang hàng với Trương Thiên Nhất vậy.

- Tên này nghĩ mình là cái gì chứ? 

Rất nhiều người ủng hộ Trương Thiên Nhất không thể nào tiếp thu được chuyện này.

Tạ Nham cười lạnh nói:

- Ngươi sẽ vì sự coi khinh Trương Thiên Nhất sư huynh của mình mà trả giá thật lớn. 

Mày kiếm của Trương Thiên Nhất hơi nhíu, con ngươi đen kịt sâu không thấy đáy, có lửa giận đang cuộn trào.

- Không phải hắn nghĩ mình sáng tạo ra kỷ lục mới một trăm ô ở phòng nhỏ mà đã cho rằng có thể chống lại Trương Thiên Nhất đó chứ?

Mọi người cố gắng đi tìm hiểu vì sao Giang Thần lại như vậy. 

- Hay là, hắn không biết sự lợi hại của Trương Thiên Nhất sư huynh?

Điểm ấy không có khả năng lắm, dù sao Trương Thiên Nhất đã từng hạ chiến thư, trải qua ba ngày, ít nhiều cũng phải hiểu rõ một chút.

Như vậy chỉ có giải thích trước đó là hợp lý. 

Giang Thần thông qua phòng nhỏ nổi danh đã cho là mình đấu được Trương Thiên Nhất.

- Nếu là như vậy, vậy thì quả thực là ngu không thể tả.

Có người nói. 

Tiêu chuẩn một trăm ô của phòng nhỏ không phải thống nhất, là căn cứ vào trình độ trước kia của cá nhân mà định ra.

Không người nào tình nguyện tin tưởng Thiên võ ý cảnh của Giang Thần không cách biệt mấy so với Trương Thiên Nhất, cũng đạt được thành tích một trăm ô.

- Trước khi động thủ, ta muốn ngươi trả số điểm chiến công mà ngươi thông qua trò lừa bịp có được về. 

Trương Thiên Nhất cũng nói tới đề tài này.

Vị Quân Quan Từ Bình kia xuất hiện ở trên không trung, căm giận bất bình, la lớn:

- Giang Thần, ngươi cố ý giở trò lừa bịp gạt ta đánh cược! 

- Ngươi có chứng cớ gì không?

Giang Thần buồn cười nói.

- Không thể có người nào hoàn thành được một trăm ô, trừ phi là trước đó Thiên võ ý cảnh của ngươi không đạt đến mức độ nhập môn, nhưng sau đó lại mưa dầm thấm đất, thu được không ít kinh nghiệm, cho nên mới hoàn thành ở trong phòng nhỏ. 

Trương Thiên Nhất nói.

- Đầu tiên, tại sao ta phải làm như vậy? Dựa theo lời ngươi nói, tích lũy kinh nghiệm cần phải tốn không ít thời gian, ta vì một ngàn điểm chiến công mà phải bỏ ra mấy năm hay sao?

Giang Thần lắc lắc đầu, nói: 

- Thêm nữa, ngươi cho rằng không thể có người làm được như vậy, vậy tại sao phòng nhỏ này lại phải lập ra một trăm ô? Mà không phải mười ô cơ chứ?

- Hay là nói, chính ngươi không làm được thì cho rằng người khác không làm được sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau