THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 506 - Chương 510

Chương 507: Đại tướng quân nhất phẩm

Tên thật của Mộc tướng quân là Mộc Huyền, Đại tướng quân nhất phẩm của Thần Long hoàng triều, thống lĩnh một nhánh quân đội vương bài tên là Thiết Long quân của hoàng triều.

Thiết Long quân có mấy vạn người, là tinh nhuệ trong tinh nhuệ, có vũ khí chiến tranh tiên tiến nhất và uy lực mạnh mẽ nhất.

Mặt khác từ trình độ nào đó mà nói, quân đội này là võ giả hình thành một nhánh hải quân. 

Mười hai chiếc chiến hạm to lớn chẳng khác nào bá chủ bầu trời, có thể hoàn toàn bất động trên không trung, có thể dùng tốc độ nhanh nhất đi tới chiến trường.

Điều làm cho Giang Thần giật mình chính là, lúc này Thiết Long quân đang đi ở trong Tinh hà!

Dưới bàn chân là mây trắng, cùng với núi non sông suối đã co lại thành kích cỡ giống như trên địa đồ, ngẩng đầu có thể thấy được trăng sáng. 

Như thân ở trong đêm tối trong biển rộng, phóng tầm mắt về phương xa không có phần cuối.

Chỉ là, Thiết Long quân là chi quân đội ở sát Thiên Hà giới, phi hành ở chung quanh, cũng không thật sự thoát ly khỏi phạm vi của thế giới.

- Năm trăm năm qua, phát triển cũng thật là nhanh. 

Giang Thần thở dài, cho dù là phương thế giới nào thì ngôi sao bên dưới cũng là cấm địa của sinh mệnh, dù là võ giả mạnh hơn thì cũng không thể sinh tồn ở đây được.

Thế nhưng chiến hạm có một loại ô dù nào đó, ngăn cách ảnh hưởng từ bên ngoài.

- Giang Thần, tướng quân muốn gặp ngươi. 

Cũng không lâu sau, Giang Thần được Mộc Huyền triệu kiến, hắn cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.

Đi ở chiến hạm hơn mười phút, Giang Thần đi tới Tướng quân doanh, tương tự với một gian thư phòng.

Mộc Huyền cau mày ngồi ở trước bàn, chiến giáp trên người đã đổi thành thường phục, nhưng mà vẻ uy nghiêm vẫn như cũ không giảm. 

Nhìn thấy Giang Thần đi tới, hắn vẫn nghiêm mặt, nói:

- Nói rõ lai lịch của ngươi, không cần có chút che giấu nào, đây là điểm quan trọng nhất.

- Được. 

Lần này Giang Thần rất thành thật, nói ra lai lịch của hắn rất rõ ràng, bao gồm cả bởi vì nguyên nhân gì mà muốn gia nhập Thiết Long quân.

- Những năm này, Huyền Vũ viện vì muốn khống chế tam giới càng tốt hơn cho nên đã củng cố đường nối vị diện vững vàng, ngươi đến Thiên Hà giới như thế nàovậy?

Nghe hắn nói xong, Mộc Huyền không tỏ thái độ, ở trong lòng lại nhiều lần cân nhắc và phỏng đoán, sau đó mới đưa ra câu hỏi thứ nhất. 

Giang Thần lại nói chuyện tới truyền tống trận của Thánh Viện.

- Hóa ra là như vậy, một mặt cũng có thể truyền tống, Thánh Viện.

Mộc Huyền khá là cảm xúc nói một tiếng. 

- Tướng quân, ta có thể hỏi thăm chuyện về Thánh Võ viện không?

Giang Thần hiếu kỳ nói.

Khi hắn nghe thấy cái tên này đã rất để ý, hắn nhịn đến hiện tại mới hỏi. 

- Trước khi đặt câu hỏi, phải báo cáo!

Một tên phó tướng nghiêm nghị nói.

- Hắn chưa được tính là chính thức gia nhập, không cần để ý. 

Mộc Huyền cũng không để ý, suy nghĩ vấn đề của Giang Thần một chút, nói:

- Ngươi cảm thấy tại sao mọi người lại phải lật đổ Thánh Viện chứ?

- Bởi vì Thánh Viện quản quá rộng. 

Giang Thần hồi đáp.

- Liệu có phải là như vậy thật không?

Mộc Huyền cười cợt hiếm thấy, đôi mắt như đã nhìn thấu được nội tâm của Giang Thần. 

Chân mày của Giang Thần giật giật, lại nói:

- Bởi vì mọi người muốn thay thế Thánh Viện?

- Đúng, đây chính là vấn đề, Thánh Võ viện chính là bởi vậy mà tồn tại, thế nhưng bọn họ ý thức được điểm thiếu hụt của Thánh Viện, cho nên không có vô tư kính dâng, mà là kinh doanh chính mình, trở thành chúa tể một phương, vì lẽ đó ở giữa hai chữ Thánh Viện bọn họ đã bỏ thêm một chữ võ. - Vốn nên như vậy.

Giang Thần thầm nói ở trong lòng.

Nếu như Thánh Viện sớm nhận rõ ra điểm ấy thì cũng sẽ không rơi vào kết cục như vậy. 

Phật Tổ từ bi, đó là do có kim cương ở bên cạnh trợn mắt.

- Thánh Võ viện tương đương với trời của hạ tam giới ngày, cuộc chiến tranh này, bọn họ đóng vai là nhân vật ở trên trời cao.

Mộc Huyền nói một câu có ý tứ sâu xa, nhưng không giải thích cho Giang Thần biết. 

- Nghe ngươi nói, ngươi rất hi vọng chúng ta trực tiếp mang binh giết về phía Cửu Thiên giới, diệt trừ bộ đội tiên phong của Nghịch Long quân có đúng không?

Mộc Huyền lại hỏi.

Giang Thần rất trực tiếp gật gật đầu, nếu như có thể nói như vậy thì không thể tốt hơn được nữa. 

- Ngươi có nghĩ tới sau đó sẽ xảy ra chuyện gì không?

Mộc Huyền quen dùng việc đặt câu hỏi để trả lời, rèn luyện năng lực suy nghĩ của thuộc hạ.

Đúng là Giang Thần đã không nghĩ xa được như vậy, hắn tỉ mỉ nghĩ lại, sắc mặt dần dần thay đổi. 

Cho dù không muốn thừa nhận, hắn vẫn nói:

- Sau đó Nghịch Long quân cũng sẽ tăng binh, Long vực sẽ trở thành chiến trường, hậu quả so với hiện tại còn nghiêm trọng hơn gấp trăm lần.

- Đúng là như vậy. 

Mộc Huyền gật gật đầu, trong mắt toát ra vẻ khen ngợi.

- Cho dù là bất cứ chuyện gì cũng là tương đối, nếu muốn hóa giải nguy cơ mà ngươi gặp được, nhất định phải ra tay từ việc Nghịch Long quân không còn lực lượng nữa.

Mộc Huyền nói. 

- Tướng quân, ta đã rõ.

Giang Thần nói.

- Tình báo liên quan tới Cửu Thiên giới, các ngươi có ai biết không? 

Mộc Huyền nhìn mấy tên phó tướng của mình, dường như muốn cho Giang Thần biết đáp án.Một người trong đó đứng ra nói:

- Thánh Võ viện có lệnh, ngọn lửa chiến tranh không được lan tràn ra toàn bộ Thiên Hà giới, càng không thể ảnh hưởng tới Cửu Thiên giới. 

Chân Vũ giới giống như cổ thụ, Thiên Hà giới là đại thụ, Cửu Thiên giới lại là cây giống.

Cổ thụ có thể chịu đựng được ngọn lửa hừng hực, nhưng sẽ trực tiếp thiêu hủy cây giống.

Thánh Võ viện thân là mặt trời, đương nhiên sẽ phải giữ gìn sự cân bằng. 

- Xem ra một ít người đã làm trái quy tắc, báo chuyện này lên đi.

Mộc Huyền nói.

- Vâng. 

Lập tức đã có phó tướng đi làm chuyện này.

Mộc Huyền lại nhìn về phía Giang Thần, nói:

- Sau khi tin tức tới, Nghịch Long quân sẽ không càn rỡ như vậy nữa, áp lực mà thân bằng bạn tốt của ngươi phải đối mặt cũng sẽ giảm bớt. 

- Đa tạ Tướng quân.

Cho dù không được bất kỳ bảo đảm gì cả, thế nhưng chuyện này cũng làm cho Giang Thần được an ủi về tâm linh, hắn hi vọng chuyện này không được tính là quá muộn.

- Ta thấy ngươi không tệ, kể từ hôm nay, ngươi đến Thân Binh doanh của ta đi. 

Mộc Huyền không quên chính sự, ánh mắt lần nữa ngưng tụ lên trên người Giang Thần.

- Tướng quân, không phải là tướng lĩnh sao?

Giang Thần sửng sốt một chút, vội hỏi. 

Hắn vừa nói, vài tên phó tướng không nhịn được cười cười, ngay cả Mộc Huyền cũng nhe răng cười, để lộ ra một loạt hàm răng trắng chỉnh tề.

- Thần Long hoàng triều, đẳng cấp võ quan từ nhất phẩm đến thất phẩm, nhất phẩm cao nhất, thất phẩm là yếu nhất, lần này hoàng triều chiêu thu tướng lĩnh, tất cả đều chỉ là tướng lĩnh thất phẩm của trăm doanh.

- Làm hộ vệ bên cạnh tướng quân, không có quân chức, thuộc về Thân Binh doanh. 

- Chỉ là, Thân Binh doanh của Mộc tướng quân, ngay cả con cháu của hầu tước Vương gia hoàng triều muốn gia nhập cũng rất khó khăn.

Các phó tướng mỗi người một câu, giải đáp nỗi nghi ngờ trong lòng của Giang Thần.

Không chút nghi ngờ nào cả, Mộc Huyền thưởng thức hắn, muốn giữ hắn ở bên người chậm rãi vun bón, để hắn trở thành đại tướng một mình chống đỡ một phương. 

Quả thực có thể đi theo bên người Mộc Huyền tướng quân, tuyệt đối không phải đi làm binh sĩ ở tầng chót.

- Tướng quân, nói như vậy chẳng phải đồng nghĩa với việc ta phải mất nhiều thời gian lâu hơn để cứu chính mình sao?

Giang Thần nói. 

Lời của hắn làm cho tướng quân doanh rơi vào trong trầm mặc, nếu như nói vừa nãy hắn chần chờ là không biết tình huống, như vậy hiện tại lại là không biết suy nghĩ.

- Sự thực quả thực là như vậy, nhưng nếu như ngươi nghĩ như vậy thì sẽ bỏ quả dưa hấu mà đi kiếm hạt vừng.

Một tên phó tướng bất mãn nói. 

Vẻ mặt của Giang Thần có chút do dự, không nói tới thời gian, một khi trở thành thân binh vệ, ít nhất chắc chắn thành tựu sau đó của hắn ở Thần Long hoàng triều sẽ không thấp.

Nhưng mà, thời gian là hắn hiện tại cần nhất, hắn muốn thành lập quân công, thành là tôn giả, suất lĩnh chính mình Thân Binh doanh giết về Long vực.

- Giang Thần, nói ra ý ng hĩ trong lòng của ngươi xem. 

Mộc Huyền nhìn sắc mặt của hắn, rất bình tĩnh hỏi.

- Tướng quân, ta không muốn gia nhập vào Thân Binh doanh.

Giang Thần nói thật. 

Chương 508: Bia đỡ đạn

Đường lớn bằng phẳng ngươi không đi mà muốn chọn con đường có núi cao đường đột ngột sao?

Vẻ mặt của các phó tướng rất khó chịu, nghĩ thầm người trẻ tuổi chính là người trẻ tuổi.

Mộc Huyền không vội vã mở miệng mà chỉ tỉ mỉ quan sát Giang Thần, thấy vẻ kiên định trong mắt hắn đã biết khuyên bảo là chuyện không có ý nghĩa gì cả. 

- Thiết Long quân phụ trách việc chiêu thu tướng lĩnh, nếu như ngươi không muốn gia nhập Thân Binh doanh của ta, sau đó ta sẽ đưa ngươi đi quân doanh, hoàn cảnh nơi đây rất ác liệt, ngươi chuẩn bị sẵn sàng đi.

Mộc Huyền bình tĩnh nói.

- Đa tạ Tướng quân! 

Giang Thần thật lòng nói.

Bất kể là nhìn từ mặt nào đó, Mộc Huyền cũng là một nam nhân đáng giá để tôn kính.

Chợt, hắn rời khỏi tướng quân doanh, chờ đợi Thiết Long quân đi tới quân doanh gần nhất rồi thả hắn xuống. 

Trong lúc này, Giang Thần cần phải ở trong Thiết Long quân, bắt đầu quan sát chi quân đội vương bài này.

- Nếu như ta có thể suất lĩnh nhánh quân đội này, bình định Cửu Thiên giới cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.

Giang Thần nghĩ thầm, mà đây chỉ là một nhánh quân đội của Chân Vũ giới, không phải là toàn bộ sức mạnh. 

Chuyện này cũng khiến cho hắn nghĩ tới thực lực của Trung tam giới, đột nhiên hắn hiểu rõ tại sao tộc nhân của sư tỷ lại khinh bỉ mình như vậy.

Hắn cũng ý thức được lực cản mà mình sắp sửa phải đối mặt.

- Đến hơi thở cuối cùng vẫn chiến đấu không thôi. 

Lúc ủ rũ, Giang Thần đọc thầm lời thề của mình, đề cao ý chí chiến đấu.

Ngày kế, một chiếc thuyền phi hành dùng tốc độ cực nhanh đi tới quân doanh của Thiết Long quân, không trải qua thông báo đã trực tiếp dừng lại ở trên nóc phòng của Mộc Huyền tướng quân.

Giang Thần chú ý tới trên chiếc thuyền kia có cắm vào một lá cờ màu vàng, trên mặt có sợi vàng thêu thành một con Phi Long. 

Từ thuyền nhỏ có một người trung niên đi ra, trên người mặc quan phục, phía sau có một đám thuộc hạ khom người đi theo.

Bọn họ nghênh ngang đi vào tướng quân doanh, lúc Giang Thần đang tò mò thì đã nhìn thấy phó tướng từ bên trong đi ra, dáng vẻ đều là căm giận bất bình.

Vốn Giang Thần muốn đi tới hỏi, thế nhưng hắn cũng biết các phó tướng kia sẽ không quan tâm tới hắn. 

Sau nửa canh giờ, tên quan lại kia đã đi ra, vênh váo tự đắc, không thèm nhìn các tướng sĩ mà trở lại trên thuyền nhỏ rồi rời đi.

Giang Thần cảm thấy không ổn, nhưng lại không thể đi hỏi.

Ngày kế, Thiết Long quân đến quân doanh gần nhất, hắn và các tướng lĩnh trẻ tuổi lựa chọn Phi Long hoàng triều phải cưỡi thuyền nhỏ đi xuống đó. 

Có điều ngay khi Giang Thần lên thuyền, một người nổi giận đùng đùng đi tới trước người hắn, cầm một cái roi trong tay, giơ tay lên đã quật tới chỗ hắn.

Giang Thần né tránh, lông mày nhíu chặt, ánh mắt như kiếm.

Sau khi nhìn thấy rõ người tới, hắn không khỏi sửng sốt, đây là một người rất đặc biệt. 

Chỗ đặc biệt là đối phương mặc quân trang, cũng có thể lập tức nhìn ra là nữ nhân, cho dù đã cắt tóc ngắn cũng vậy.

Nhưng vóc người bốc lửa rất sống động, đặc biệt là dưới quân trang bao bọc, mà khuôn mặt của nàng lại tròn tịa làm cho ngũ quan xinh xắn của nàng có vẻ có chút trẻ con.

Nếu không phải lúc này đang nổi giận đùng đùng, như vậy tuyệt đối sẽ càng đẽ hơn nữa. 

- Tên khốn nhà ngươi!

Nữ tử kia như nhìn thấy kẻ bạc tình, ánh mắt hung ác, nhìn chằm chằm vào Giang Thần không tha.

Ở phía sau nàng, các phó tướng theo sát mà đến, nhưng bước chân chậm lại, như là cố ý muốn để cho Giang Thần ăn chút vị đắng. 

- Ta không hiểu.

Giang Thần nói.- Phụ thân ta vì ngươi mà bị triều đình trách phạt, ngươi còn không biết cân nhắc, còn không chịu gia nhập Thân Binh doanh! 

Nữ tử kia cả giận nói.

Nghe vậy, Giang Thần chú ý tới quân trang trên người nữ tử này có chỗ khác biệt, là Thân Binh doanh.

Lập tức, hắn đã hiểu rõ mọi chuyện. 

Đứng ở góc độ của nàng, hành vi và lựa chọn của Giang Thần quả thực đã khiến cho người ta tức giận.

Đặc biệt là đối với nàng và các phó tướng kia, rõ ràng ở Thân Binh doanh có tiền đồ to lớn hơn mà đối phương còn muốn chạy đi quân doanh, đây không phải là xem thường người khác hay sao?

Giang Thần cũng không tức giận mà nói: 

- Ta rất cảm ơn Mộc tướng quân.

- Cho nên thế nào? Ngươi muốn chạy đến quân doanh đi chết sao? Tự cho là thân thiết hơn so với ở Thân Binh doanh sao?

Mộc Thanh cười lạnh nói. 

Nghe thấy vẻ xem thường ở bên trong giọng nói của nàng, Giang Thần cảm thấy khó chịu, thế nhưng hắn cũng không nói gì mà bước chân đi về phía trước.

Phanh!

Cái roi dài lần nữa đánh xuống, đánh vào boong tàu trước người Giang Thần. 

Giang Thần quay đầu nhìn lại thì đã nghe thấy Mộc Thanh nói:

- Ngươi vẫn chưa trả lời vấn đề của ta!

- Ta không cần thiết phải trả lời ngươi. 

Giang Thần lạnh lùng nói.

- Ha ha, ngươi cho rằng đánh bại được một người có chiến hoàn màu vàng đã rất đáng gờm hay sao? Ta cho ngươi biết, ở Chân Vũ giới, dùng chiến hoàn làm tiêu chuẩn cân nhắc chỉ là trẻ con mà thôi.

Thái độ của Mộc Thanh đối với hắn càng bất mãn hơn nữa. 

- Nếu như ngươi cho rằng ta là người hung hăng như vậy, như vậy hành vi của ngươi thì lại xem như là cái gì chứ?Giang Thần hỏi.

Lời này làm cho Mộc Thanh ngẩn người, đứng đó một lúc lâu không biết trả lời như thế nào, nén giận tới mức đỏ mặt lên. 

- Ngươi phụ ý tốt của phụ thân ta, ngươi sẽ hối hận, ngươi cứ chuẩn bị làm pháo hôi ở dưới tầng chót quân đội đi!

Mộc Thanh thu cái roi dài lại, trừng mắt nhìn Giang Thần một chút, sau đó xoay người rời đi.

Cách đó không xa, các phó tướng kia nhìn Giang Thần, mặt không hề có chút cảm xúc nào cả. 

- Xin hỏi tướng quân phải chịu xử phạt gì vậy?

Giang Thần không thể không tiến lên hỏi, dù sao người ta cũng vì mình mới sẽ dẫn đến kết quả như thế.

Hắn chủ động hỏi lại làm cho thái độ của các phó tướng đối với hắn đã tốt hơn không ít. 

- Tướng quân vốn có quân chức chánh nhất phẩm lúc này lại hạ xuống tòng nhất phẩm!

- Nói cách khác, sau đó khi Thiết Long quân đối mặt với những quân đội khác sẽ không thể ngẩng đầu lên được nữa.

Các phó tướng nói đến đây rất là không cam lòng, nhưng không phải là nhằm vào Giang Thần, mà là cách làm của hoàng triều. 

- Như vậy có quá nghiêm trọng hay không? Dù sao cũng không có ai tử thương, huống hồ là Vô Lượng Kiếm phái khiêu khích trước, lại có Nghịch Long quân quạt gió thổi lửa, như vậy mà cũng phải chịu xử phạt, chẳng phải sau đó các tướng sĩ hoàng triều sẽ phải cong đuôi làm người hay sao?

Giang Thần cũng rất kinh ngạc về chuyện trừng phạt này.

Chánh nhất phẩm và tòng nhất phẩm, khác biệt giống như ở bên trong một môn phái vậy, đó là chưởng giáo và phó chưởng giáo. 

- Giang Thần, nếu như ngươi có lòng thì không được phụ lòng kỳ vọng của tướng quân, sớm ngày kiến công lập nghiệp, làm cho tướng quân cảm thấy lựa chọn của mình là đáng giá.

Một tên phó tướng nói.

- Ta sẽ làm thế, xin các vị chuyển sự áy náy của ta cho tướng quân. 

Giang Thần nói một câu, sau đó leo lên thuyền nhỏ đi tới quân doanh.

Mấy tên phó tướng nhìn Giang Thần đi xa, không khỏi lắc đầu thở dài.

- Quả thực là mầm mống tốt, bỏ mặc hắn rời khỏi đây thực sự là đáng tiếc. 

- Vì sao tướng quân không cưỡng ép giữ hắn lại chứ?

- Tướng quân đã nói, hạt giống tốt không nhất định cần phải giữ ở bên người, trái lại còn phải ở bên ngoài trải qua gió táp mưa sa, như vậy hắn sẽ trưởng thành một cách điên cuồng.

- Chỉ mong là như thế. 

Ở dưới ánh mắt của các phó tướng, Giang Thần cưỡi thuyền nhỏ rời khỏi Thiết Long quân, bay đi về phía phương hướng mà hắn không biết.

Giang Thần chú ý tới việc thuyền nhỏ bay trở về bên trong Thiên Hà giới, sau đó vẫn phi hành ở trong tầng mây, tầm mắt đều bị mây trắng che chắn.

Thần thức cũng bởi vì tốc độ phi hành quá nhanh mà chỉ tra xét được rất mơ hồ. 

- Nắm chặt!

Không biết qua bao lâu, bên tai mọi người truyền tới một đạo âm thanh, tiếp theo đã cảm giác cả phi thuyền đang rơi xuống, lao thẳng xuống bên dưới.

- Không được tự mình phi hành, nếu không sẽ phải tự gánh lấy hậu quả! 

Khi đám người Giang Thần đang muốn tự mình bay lên, thanh âm lúc trước lại vang lên.

Mọi người không thể làm gì khác hơn là nhẫn nhịn, chờ đợi tới chỗ rộng rãi thì mới trực tiếp nhảy xuống, nếu không coi như là không chết thì cũng phải trọng thương.

Chương 509: Xích diễm doanh

Cũng còn may sau khi xuống đất, thuyền nhỏ không va chạm với mặt đất mà bắt đầu dần dần trở nên vững vàng.

Mọi người đột nhiên cảm thấy tất cả mây trắng quanh thân đã biến mất không còn tăm hơi, như đã đi tới một thế giới khác.

Thuyền nhỏ kia vẫn ở trên không, vẫn còn đang không ngừng đi xuống. 

Vòm trời cũng là màu đỏ, giống như là ánh nắng chiều, để lộ ra vẻ yêu dị, trên mặt đất hầu như không có một ngọn cỏ nào cả.

Cũng không biết bởi vì chỗ ngồi, hay là toàn bộ thế giới đều là như vậy.

- Nơi này sẽ không phải là chiến trường Thiên vực đó chứ? 

Giang Thần nghĩ tới điều gì đó mà bật thốt lên.

500 năm trước hắn đã đi qua chiến trường Thiên vực, khắp nơi đều có cảm giác quen thuộc.

- Chính là chiến trường Thiên vực của Ma tộc hay sao? 

- Năm đó tàn dư của Ma tộc ở cửu giới đều chạy tới nơi này!

- Chúng ta đến nơi quỷ quái này làm gì cơ chứ?

Các tướng lĩnh trẻ tuổi giống như Giang Thần, đều có chút hoang mang, đối với bọn hắn, nơi quỷ quái khủng bố này thường xuất hiện ở bên trong các chuyện cũ mà bọn hắn nghe được. 

- Chuyện ngươi biết quả thực rất nhiều.

Quan quân đứng phía trước thuyền nhỏ quay đầu lại nhìn về phía Giang Thần, nở nụ cười không tên.

- Không sai, nơi này đúng là chiến trường Thiên vực, chỗ đổ rác ở ngoài cửu giới, bị đại năng của trung tam giới và thượng tam giới đá tới hạ tam giới. 

Quan quân xác định suy đoán của bọn họ, giải thích:

- Nhưng điều mà ai cũng không nghĩ ra chính là, chiến trường Thiên vực cũng có nguyên chiến lược quý giá tài, cũng đã trở thành một trong các chiến trường chủ yếu.

- Nơi đóng quân của quân đoàn thứ ba ở trong đó. 

Quan quân dùng ngữ khí đương nhiên trái lại còn làm cho bọn họ càng thêm nghi hoặc.

Chỉ là nghĩ đến việc mình là tướng lĩnh, không phải là binh lính bình thường, bọn họ cũng có chút yên lòng.

Rất nhanh, phi thuyền đã đi tới một mảnh đất bằng phẳng, Giang Thần cũng nhìn thấy diện mạo của quân doanh quân đoàn thứ ba. 

Vốn hắn cho rằng quân doanh sẽ là lều vải trải rộng mặt đất, thế nhưng hắn lần nữa phát hiện ra mình đã sai rồi.

Bốn mươi chiếc chiến hạm to lớn chằng chịt, liên kết với nhau, boong tàu đều mở rộng, bằng phẳng như là mặt đất, so với mặt đất còn bằng phẳng hơn.

Giữa thuyền và thuyền có cauafn ói, vô số thuyền nhỏ chạy tới chạy lui. 

Giang Thần không biết nên hình dung như thế nào, thuyền thành? Hay là thành trì trên thuyền? Cũng không đủ để nói một cách chuẩn xác.

Cuối cùng, Giang Thần chỉ có thể dùng từ quân doanh để hình dung mà thôi.

Khi bọn họ rơi xuống một chiếc chiến hạm trong đó dường như đưa thân vào trong thành trì to lớn, lại nghĩ tới số lượng chiến hạm, trong lòng bọn họ không khỏi cảm thấy giật mình. 

- Các ngươi đi theo ta.

Quan quân nhìn về phía đám người Giang Thần rồi dặn dò một tiếng, người thì dẫn đường ở phía trước, dẫn bọn họ đi tới đầu thuyền của chiến hạm.

Các binh lính qua lại đều dùng ánh mắt tò mò nhìn về phía bọn họ. 

Khi quan quân dừng bước lại, nhìn về phía bọn họ ra hiệu nên đi đúng giờ thì Giang Thần phát hiện ra nơi đó đã sớm có người chờ.

Hơn nữa đều là người giống như bọn họ, tướng lĩnh trẻ tuổi mới được chiêu thu, vừa vặn là bốn mươi người.

Lại nghĩ tới tám thế lực lớn khác có năm tiêu chuẩn, Giang Thần cũng hiểu ra được. 

Chỉ là bên bọn họ chỉ có bốn người.
- Xảy ra chuyện gì? Hiện giờ ngay cả chuyện đơn giản như chiêu binh mà Thiết Long quân cũng không làm xong sao?

Khi bốn người Giang Thần đang muốn đi thì phía sau đã truyền tới một đạo thanh âm chói tai. 

Xoay người thì đã nhìn thấy một người thanh niên mặc chiến giáp ngẩng đầu ưỡn ngực đi tới.

Dù là ai cũng sẽ chú ý tới khôi giáp trên người hắn so với bình thường binh sĩ không giống nhau, có hai màu vàng bạc, cực kỳ chói mắt.

Cho dù rất đẹp, nhưng khó tránh làm cho người ta có cảm giác nhìn mà không dùng được, dù sao mặc như vậy mà đi ra chiến trường, không thể nghi ngờ sẽ trở thành bia ngắm rất rõ ràng. 

Ở bên người thanh niên kia cũng có không ít người có vẻ tương đồng, vẻ mặt kiêu căng, trên người mặc chiến giáp hoa lệ.

Bọn họ đứng ở nơi đó, rất là hứng thú đánh giá bốn mươi bốn tướng lĩnh trẻ tuổi bao gồm cả Giang Thần ở bên trong.

- Đây chính là nhân tài của Thiên Hà giới sao? Truyền thống thà thiếu chứ không ẩu đang mất đi rồi. 

- Mỗi người đều mềm yếu vô lực, làm cho người ta buồn cười.

- Chỉ bằng vào bọn họ mà còn muốn lập chiến công, trở thành võ quan của Phi Long hoàng triều ta hay sao?

Tiếng bàn luận trắng trợn không kiêng dè đặc biệt khó nghe, có điều ngoại trừ bốn người mới tới ra, những người khác đã không cảm thấy kinh ngạc gì nữa. 

- Bọn họ là con cháu quý tộc của Phi Long hoàng triều, không nên vọng động.

Thậm chí ở bên tai bốn người còn truyền tới một đạo âm thanh.

- Không sai, tốt nhất các ngươi nên đàng hoàng cho ta. 

Không ngờ lời này lại bị những người này nghe được, người trẻ tuổi trào phúng Thiết Long quân lúc trước đắc ý nói.

Lúc này lại có một nhóm lớn người đi tới, mỗi người đều uy vũ bất phàm, khuôn mặt cương nghị, ánh mắt sắc bén.

Bọn họ vừa đến, những binh lính khác bao gồm cả đám con cháu quý tộc kia đều cung kính khi nói về bọn họ. 

- Quân đoàn thứ ba chia làm thượng quân, trung quân, hạ quân. Mỗi quân đều có tám doanh, bốn mươi bốn người các ngươi, phân biệt gia nhập vào tám doanh hạ quân.

Một vị Đại tướng quân khí thế bức người không nói một câu phí lời, dùng giọng nói rất lớn nói.

- Thiết Binh doanh, Xích Diễm doanh, Mãnh Hổ doanh, Bắc Phủ doanh, Phi Kỵ doanh, Đông Vân doanh, Chiến Ma doanh, Thần Tiến doanh. - Ra khỏi hàng!

Tức thì có tám vị doanh trưởng bước về phía trước mấy bước, đứng ở trước mặt đám người Giang Thần.

Tám đạo ánh mắt giống như điện mang cũng quét lên trên thân bốn mươi bốn người. 

- Các ngươi sẽ trở thành phó tướng của bọn họ, căn cứ vào chiến công của từng người mà đảm nhiệm chức trách không giống nhau.

- Hiện tại, bắt đầu chọn người.

Vị tướng quân kia nói xong, tám vị doanh trưởng đều đưa ra yêu cầu trắc nghiệm không giống nhau. 

Doanh trưởng của Mãnh Hổ Doanh yêu cầu những người này toàn lực dùng lá bài tẩy đánh về phía mình, ai có thể đẩy lùi hắn nhiều nhất là có thể gia nhập Mãnh Hổ Doanh.

Thần Tiến Doanh tương đối thẳng thắn, dùng một cây cung, bắn trúng mục tiêu chỉ định là được.

Điều làm cho người ta hiếu kỳ chính là, doanh trưởng Xích Diễm Doanh cứ đứng ở nơi đó, không có nói ra bất kỳ yêu cầu gì cả. 

Giang Thần chú ý tới hắn, những người khác cũng như vậy.

Nhận ra được ánh mắt hiếu kỳ của bọn họ, trong tám doanh có người nói:

- Xích Diễm Doanh trải qua một trận ác chiến, nguyên khí đại thương, chính là lúc thiếu người, không cần thử thách. 

Lời tuy là nói như vậy, nhưng không người nào nguyện ý gia nhập.

Sức chiến đấu của Xích Diễm Doanh không đủ, đương nhiên sẽ không có cơ hội thi triển thân thủ, cho dù doanh trưởng là nữ tử duy nhất thì cũng không ai đồng ý.

Không sai, doanh trưởng của Xích Diễm Doanh là một vị nữ tử tuổi chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, vóc người cao gầy, võ trang đầy đủ cũng sẽ không làm cho nàng có vẻ mập mạp. 

Một khuôn mặt tinh xảo lại là thứ rất hiếm thấy ở trong quân.

Một lát sau, đã có người chọn Xích Diễm Doanh.

Người này chính là Giang Thần. 

Không phải là bởi vì giới tính, mà là hắn chú ý tới con ngươi của vị doanh trưởng của Xích Diễm Doanh này để lộ ra ánh sáng.

Kiên cường, không có gì lo sợ, mặc dù là nữ tử, thế nhưng eo lưng của nàng ưỡn lên rất thẳng tắp, gần như là cây thương vậy.

- Ngươi muốn gia nhập Xích Diễm Doanh? 

Nhìn Giang Thần, nàng mở miệng hỏi, ngữ khí để lộ ra vẻ nghi hoặc không hề che giấu chút nào.

- Đúng vậy.

- Dùng sức nắm chặt nó một phút. 

Doanh trưởng Xích Diễm Doanh hướng ném về phía hắn một tảng đá, dùng giọng không thể nghi ngờ nói.

Mặc dù nói không chủ động nhận người, thế nhưng khi người khác yêu cầu gia nhập, nàng vẫn kiên trì thử thách, điều này làm cho Giang Thần càng thêm xác định lựa chọn của mình không sai.

Chỉ có điều, ở trong mắt của một ít người, chuyện này nhìn qua có chút buồn cười. 

- Ha ha, quả thực là buồn cười.

Hai người thanh niên kia lớn tiếng nói.

- Các ngươi là người của Thân Binh doanh đúng không? 

Lần này, Giang Thần không lựa chọn trầm mặc, trái lại còn hỏi người kia.

Chương 510: Đánh đau quyền quý

Giang Thần đột nhiên hỏi một câu làm cho người ở chỗ này sửng sốt một chút.

Tên thanh niên vẫn chê cười cũng không nghĩ tới sẽ nhận được câu hỏi này, trên khuôn mặt hắn lập tức nở một nụ cười xán lạn.

- Không sai, ta chính là người Thân Binh doanh. 

Thanh niên kia nói.

- Vậy ngươi đã có thể câm miệng của ngươi lại chưa?

Giang Thần nói rất nghiêm túc. 

Bầu không khí tức thì cứng đờ, dù là tướng lĩnh trẻ mới tới, hay là doanh trưởng của tám đại doanh, thậm chí ngay cả vị tướng quân khôi ngô kia cũng rất bất ngờ.

- Ngươi thử lặp lại lần nữa xem?

Thanh niên kia nhanh chân đi tới trước người hắn, giojngn ói tràn ngập vẻ uy hiếp. 

- Ngươi nghe rất rõ rồi đó thôi.

Vẻ mặt của Giang Thần không sợ hãi, ánh mắt rất ác liệt.

Khuôn mặt của thanh niên kia bắt đầu trở nên âm trầm, năm ngón tay nắm lại, lạnh lùng nói: 

- Ngươi biết ta là ai không?

- Không biết.

Thanh niên kia khẽ mỉm cười, không nói gì, người ở phía sau hắn lập tức đứng ra, nói: 

- Phụ thân của Tạ Nham là Ninh Quốc Hầu của hoàng triều, tổ tiên chính là công thần khai quốc, ai cho phép ngươi ở đây làm càn như vậy chứ?

Người nói chuyện chính là một nữ tử, linh giáp rực rỡ, làm cho nhìn qua nàng chẳng khác nào một con thần điểu xinh đẹp.

Giang Thần dùng ánh mắt chuyên nghiệp đánh giá chiến giáp trên người của hai người, sau đó thở một hơi thật dài. 

Vì mỹ quan mà hi sinh vật liệu của bản thân chiến giáp.

Nói một cách đơn giản, vật liệu có thể làm ra linh giáp pháp khí ngũ, lục giai, kết quả lại chỉ chưa tới nhị giai.

- Ở trong quân, ngươi chỉ là Thân Binh doanh không có thân phận, không ngờ lại ngang nhiên sỉ nhục tướng lĩnh thất phẩm, dựa theo quân quy thì phải làm làm sao? 

Giang Thần biết thân phận của đối phương bất phàm, nhưng hắn lại không để ý.

Hắn vừa nói, người chung quanh đều có vẻ mặt như nhìn thấy quỷ.

- Tên này, khờ thật hay là giả vờ thế? 

Giang Thần nói có đạo lý, nhưng ở trong mắt người ngoài, làm như vậy là muốn chết.

- Dựa theo quân quy phải chịu phạt mười trượng!

Tạ Nham chủ động nói ra nội dung xử phạt, sau đó hai tay giang rộng ra, căm giận nói: 

- Đến đây, ngươi gọi người đến phạt ta đi?

Nói đoạn hai tay hắn dùng sức đẩy ngực Giang Thần.

Ở dưới lực lượng lớn Giang Thần lùi lại phía sau mấy bước. 

Một người của Thân Binh doanh ngang nhiên khiêu khích phó tướng thất phẩm, không ít người có vẻ hiếu kỳ, muốn nhìn một chút xem kết quả sẽ ra sao.

Cũng đúng như Tạ Nham đã nói, không có người nào dám tiến lên đối phó hắn.

Ở phía sau hắn, một chút đệ tử đến từ hoàng thân quốc thích cũng nở nụ cười khinh thường, cho rằng Giang Thần thực sự rất ấu trĩ. 

- Từ giờ trở đi, ngươi chính thức trở thành phó tướng của Xích Diễm Doanh.

Doanh trưởng của Xích Diễm Doanh bỗng nhiên nói:

- Ở trong quân, tướng lĩnh có quyền xử trí người có chức quan thấp hơn so với mình, đồng thời còn là binh lính phạm phải sai lầm nữa. 

Nàng không cần kiểm tra Giang Thần, cho dù lúc nói mặt không hề có chút cảm xúc, nhưng mọi người đều biết đây là do nàng không ưa khí thế hung hăng của Tạ Nham, cho nên mới cho Giang Thần một cơ hội ra tay.
Vấn đề là, Giang Thần có dám ra tay hay không!

Khuôn mặt chưa trưởng thành của Tạ Nham vẫn có vẻ muốn ăn đòn, hắn kêu gào ở trước mặt Giang Thần, nói: 

- Đến đây, có bản lĩnh thì đến xử phạt ta đi.

Phanh!

Câu trả lời của Giang Thần là một quyền, nện lên trên vành mắt của đối phương, phát ra tiếng vang không nhỏ. 

Lần này, những người xem náo nhiệt không khỏi kinh ngạc hét lên.

- Xem ra, tên này khờ thật.

Mọi người nghĩ đến điểm ấy. 

Tạ Nham vốn đã đề phòng Giang Thần ra tay không nghĩ tới hắn lại nhanh như vậy, tay che con mắt bên phải đau tới mức nhe răng nhếch miệng.

- Đây là lần đầu tiên ta nghe thấy có người đưa ra yêu cầu này, cho nên không thể làm gì khác hơn là làm hết sức để cho ngươi thoả mãn.

Giang Thần rất đàng hoàng trịnh trọng nói. 

- Ngươi dám ra tay với Tạ Nham sư huynh sao?

Vị nữ tử mặc linh giáp đủ mọi màu sắc mặc tức giận không thôi, không nói hai lời đã vung tay đánh về phía gò má của Giang Thần.

- Ra tay với tướng lĩnh, nên phạt thế nào? 

Giang Thần rất tùy ý đưa tay ra, nắm lấy cánh tay của nữ tử này, cũng nắm thật chặt.

- Dùng trượng phạt.

- Được. 

Giang Thần đột nhiên phát lực, làm cho thân thể của nữ tử kia mất đi sự khống chế mà xoay qua chỗ khác, trong tay hắn cũng không biết cầm một cây côn gỗ từ đâu mà nặng nề đánh vào trên cái mông của nàng.

Lực lượng của cái côn xuyên qua giáp bảo vệ, làm cho nữ tử kia đau tới mức nước mắt chảy ra.

Thế nhưng Giang Thần còn không chịu bỏ qua, lại muốn đập côn thứ hai xuống. 

- Ngươi dám!

Tạ Nham kịp phản ứng lại, lập tức rút bội đao bên hông ra, không chút kiêng dè nào cả mà dùng sức bổ tới chỗ Giang Thần.
- Trước khi xem thường người khác thì phải nhìn xem mặt của mình thế nào đã. 

Cảm nhận được đao của hắn, Giang Thần lắc đầu cười khổ.

Thực lực của những con cháu quý tộc này so với người có chiến hoàn màu vàng còn kém hơn, chỉ biết dựa dẫm vào thân phận mà hoành hành không cố kỵ.

Giang Thần trực tiếp dùng một quyền đánh bay chiến đao của Tạ Nham đi, lại đánh một quyền vào trên bụng của hắn, khiến cho eo của hắn cong lại gần như con tôm vậy. 

Sau đó, Giang Thần bước lên phía trước, côn bổng xoay một cái, nặng nề đánh vào cái mông của hắn.

Cho dù đây chỉ là một cây côn gỗ, thế nhưng ở dưới công lực của hắn rót vào lại cứng rắn như sắt, lực lượng vẫn không bị linh giáp trung hoà.

Cũng như nữ tử kia, Tạ Nham kêu thảm một tiếng, rất chật vật nằm ở trên mặt đất. 

Đám người mới tới không rõ thân phận của hai người cao quý bao nhiêu, chỉ biết là nhìn thấy Giang Thần ra tay, tất cả đều cảm thấy như trút được cơn giận.

Chỉ là sắc mặt của người tám đại doanh khá phức tạp, ánh mắt quái dị không nói ra được.

Tạ Nham là một Thế tử của Ninh Quốc Hầu, nữ tử kia tên là Lưu Ngọc, phụ thân là tướng quân, mẫu thân là một vị công chúa. 

Hai người này là người có thân phận hiển hách, bị một người như Giang Thần cầm côn đánh, nếu như việc này truyền tới triều đình, như vậy sẽ không dễ dàng kết thúc được.

Hành vi dã man của Giang Thần đã kiềm chế các đệ tử quý tộc khác lại, bọn họ cũng không dám tiếp tục kêu gào, nhìn cây gậy của Giang Thần không ngừng hạ xuống, đánh cho Tạ Nham và Lưu Ngọc kêu thảm thiết.

Mà vị tướng quân kia từ đầu tới cuối cũng không lên tiếng, chỉ là khóe miệng có một tia cười không dễ phát hiện ra. 

Những quý tộc này ở Thân Binh doanh không thuộc về hắn, mặc dù hắn là Đại tướng quân, thế nhưng cũng chỉ là tòng nhất phẩm mà thôi.

Tướng quân chân chính sẽ không bởi vì chút chuyện nhỏ này mà đến đây.

Vì lẽ đó hắn đang nghĩ, dùng tính khí của tướng quân, khi nghe được việc này, không biết sẽ có cảm tưởng gì? 

Giang Thần rất công bằng, mỗi người mười lần, không nhiều không ít, đánh cho hai người tới mức ngay cả bò cũng không bò nổi nữa.

- Chỉ bằng vào các ngươi mà còn chê cười người khác? Người xuất thân thế gia đều như vậy sao, ta thực sự cảm thấy bi ai thay cho các ngươi.

Giang Thần trào phúng nói một câu, tùy ý ném gậy xuống đất, đi về phương hướng Xích Diễm Doanh. 

- Các ngươi, ngươi chờ đó cho ta!

Hai người Tạ Nham được đồng bạn nâng dậy, phẫn nộ nhìn Giang Thần, hận không thể cắn hắn một cái.

Chỉ là khi Giang Thần nhìn sang lại dọa cho bọn họ phát sợ, lập tức ra hiệu người cho bên cạnh nhấc mình đi. 

- Được rồi, cứ như vậy đi.

Người tướng quân kia xác định tám đại doanh đã chọn xong mới xoay người rời đi, không thể chờ đợi được nữa mà muốn báo cáo chuyện này lên trên.

Lúc này, Giang Thần phát hiện ra Xích tiêu doanh chỉ có một mình hắn gia nhập. 

- Doanh trưởng, ngươi không tích cực một chút thì người khác sẽ không tới đâu.

Giang Thần đề nghị.

- Vốn có khả năng còn có hai, ba người, thế nhưng bị ngươi gây chuyện, có lẽ sẽ không có ai đồng ý nữa. 

Xích Diễm doanh trưởng nói.

Giang Thần ngẩn ra, tiếp theo mới hiểu rõ ý trong lời này.

- Doanh trưởng, không phải ngươi bảo ta động thủ sao? 

Giang Thần hỏi.

Xích Diễm Doanh trưởng liếc mắt nhìn hắn một cái, trong mắt hạnh đẹp đẽ để lộ ra hơn nửa tròng trắng mắt, hỏi hắn:

- Có sao? 

Chương 511: Trương Thiên Nhất

Thân Binh doanh của Tạ Nham ở quân đoàn thứ ba, được gọi là công tử doanh.

Ngày thường hắn rất hung hăng càn quấy, coi trời bằng vung, trên dưới trong quân đều là oán than, thế nhưng vì kiêng kỵ thế lực trong nhà hắn cho nên không ai dám lên tiếng, trái lại còn có người nịnh bợ lấy lòng.

Hiện tại đột nhiên nghe thấy hắn bị người ta đánh, hơn nữa còn là Tạ Nham và Lưu Ngọc nổi danh nhất, ở dưới mắt của mọi người lại bị một tướng lĩnh thất phẩm phạt trượng ở trước mặt mọi người, chuyện này làm cho rất nhiều người đều cảm thấy không chân thực. 

Sau khi xác định đây không phải là tin tức giả, không ít người trong quân đoàn thứ ba hận mình không thể tận mắt nhìn thấy tình cảnh đó.

Chợt, bọn họ sinh ra hứng thú rất lớn với người ra tay, tất cả đều muốn nhìn một chút xem rốt cuộc hắn là thần thánh phương nào.

- Ha ha ha ha! 

Ở trong quân doanh của quân đoàn thứ ba, khi Đại tướng quân Đỗ Trấn Phi biết tin tức này hắn ôm bụng cười to, nước mắt cũng đã chảy ra.

Nam nhân mới nhìn qua thô lỗ phóng khoáng, khí thế gần như Mộc Huyền này lại có chút không giống Mộc Huyền.

- Người mà tên Mộc Huyền kia đưa tới quả nhiên là nằm ngoài dự đoán của mọi người. 

Sau khi cười xong, Đỗ Trấn Phi thở dài nói.

- Tướng quân, không xử lý chuyện này sao?

Vị tướng quân xuất hiện ở trước mặt Giang Thần lúc trước cũng ở đó, đang rất hiếu kỳ nói. 

- Xử lý? Xử lý như thế nào? Giang Thần kia đã làm sai chỗ nào sao?

Đỗ Trấn Phi cười cợt, nói:

- Một Thân Binh doanh bảo vệ lão tử mà sắp trở thành đóa hoa trong nhà ấm, tùy tiện bị người ta đánh cho vừa khóc vừa kêu mà còn hi vọng ta ra tay? Ta không bỏ được mặt mũi kia! 

Nghe thấy hắn nói như thế, các phó tướng ở bên cạnh không có chút bất ngờ nào cả.

- Còn có ngươi nữa, ở đó mà cũng không ngăn lại, không phải ngươi cũng không ưa đám khốn kiếp kia sao?

Tướng quân kia cắn răng một cái, nói: 

- Triều đình đang phải đối mặt với nguy cơ trước nay chưa từng có, thế nhưng người ở phía trên còn không ngừng can thiệp vào quân đội, chơi trò mèo. Mộc Huyền tướng quân một đời chinh chiến, quân công hiển hách mà lại bởi vì một chuyện hư hỏng như vậy mà bị hạ xuống tòng nhất phẩm, đây là chuyện chưa từng có trong Thiết Long quân!

- Những câu nói này, nếu như bị người ta nghe được, ngươi sẽ không chịu nổi được đâu.

Đỗ Trấn Phi vừa cười vừa nói. 

Vừa nghe lời này, tướng quân kia có chút nghĩ mà sợ, thế nhưng hắn cũng không hối hận.

- Nhất định Tạ Nham sẽ đi tìm Trương Thiên Nhất, để hắn ra tay.

Tướng quân lại nói. 

- Cứ để bọn họ đi nháo sự đi, dù sao cũng không chết người, ta cũng không muốn can thiệp, còn nếu như có chuyện thì ta cũng không quản được.

Đỗ Trấn Phi nói.

... 

Ở một mặt khác trong quân doanh, trải qua linh đan diệu dược trị liệu, rốt cuộc Tạ Nham và Lưu Ngọc đã không cần người khác dìu nữa, chỉ là đi lại vẫn có chút khó khăn.

Lúc này, Tạ Nham và Lưu Ngọc đi tới một khoang thuyền, sau khi gõ cửa rồi tiến vào, báo cáo với người bên trong.

Ngay chính giữa của căn phòng có một nam tử tuấn lãng đang ngồi, hai mắt khép hờ, không nhúc nhích, như là không nhận ra được đám người Tạ Nham đi vào, cũng không nghe bọn họ nói cái gì. 

Sau khi Tạ Nham nói xong những câu nói này, hắn mở mắt ra, nói:

- Nói cách khác, hắn biết ngươi là Thế tử Ninh Quốc Hầu mà vẫn động thủ như cũ thật sao?- Đúng, đúng thế. 

Tạ Nham đã nắm bắt được cái gì đó từ trong lời này, hắn vội vàng gật đầu.

- Một gia hỏa không biết từ đâu xuất hiện mà cũng dám không để ý tới tôn nghiêm của hoàng triều sao?

Trọng điểm quan tâm của nam tử này không phải đúng sai, hắn không có bất cứ hứng thú gì đối với nguyên nhân của mọi chuyện, hắn chỉ lạnh lùng nói: 

- Hoàng quyền chí cao không cho phép bọn đạo chích làm bẩn, ta sẽ đích thân ra tay, đá hắn ra khỏi quân đoàn thứ ba!

Có được lời này, Tạ Nham và Lưu Ngọc nhìn nhau, trong mắt song phương đều tràn ngập vẻ hưng phấn.

Có lời này, gia hỏa tên là Giang Thần kia sẽ không dễ chịu. 

Bọn họ rất muốn hỏi xem đối phương sẽ ra tay lúc nào, chỉ là nam tử kia đã lần nữa nhắm mắt lại, không nhúc nhích.

Đột nhiên, từ trường quanh người hắn đang vặn vẹo, xuất hiện đường viền cực kỳ giống một con rồng.

Chợt, đường viền bắt đầu có nhiễm một tầng màu vàng, lại là đầu rồng! 

Chú ý tới tình cảnh này, Tạ Nham và Lưu Ngọc hoàn toàn biến sắc, tiếp theo bước nhanh đi ra khỏi phòng.

Đứng ở bên ngoài phòng, hai người khó nén nổi vẻ kích động.

- Trời ạ! Khi luyện công có Phi Long hộ thân, xem ra tin đồn không sai, quả thật Trương sư huynh đã có thực lực Tôn giả, như vậy nhất định có thể vận chuyển công pháp càng tốt hơn nữa. 

- Lần này Giang Thần kia chết chắc rồi!

- Chờ tới lúc hắn bị đá ra khỏi quân đoàn thứ ba, ta sẽ cho ngươi biết đắc tội với người không nên đắc tội sẽ có kết cục gì.

... 

Xích Diễm doanh ở một mặt khác của chiến hạm, cũng không chiếm cả chiến hạm, thế nhưng nơi đóng quân lại không thua gì một toà thành trấn.

Giang Thần theo Xích Diễm doanh trưởng đến đây, sau đó chuyện thứ nhất là được người ta đo đạc vóc người, sau đó mới đi tạo chiến giáp.
Rất nhanh Giang Thần đã chú ý tới toàn bộ Xích Diễm doanh âm u tràn ngập tử khí, tâm tình của mỗi một binh lính đều không cao. 

Gần nghìn Thông thiên cảnh như không nhìn thấy bất cứ hy vọng nào, tùy ý ở các nơi, ngay cả người rèn luyện cũng rất phờ phạc.

- Các phó tướng khác đâu rồi?

Giang Thần phát hiện ra một chút, hắn hiếu kỳ hỏi. 

- Chỉ còn lại có mình ngươi thôi.

Xích Diễm doanh trưởng tên là Khâu Ngôn, nàng liếc nhìn các binh lính trong doanh trại, vẻ mặt có chút hoảng hốt.

Giang Thần sửng sốt một chút, lại hỏi dò tình huống của Xích Diễm doanh. 

Lúc mới bắt đầu, hắn cho rằng những binh sĩ này bị mạnh mẽ chiêu binh đến, bị sung làm con cờ thí ở trên chiến trường, muốn bọn họ dấy lên hi vọng quả thực rất khó.

Thế nhưng vừa biết rõ thì hắn mới biết Thần Long hoàng triều sẽ không thô bạo trưng binh, mà sẽ đưa ra điều kiện.

Tương đương với một loại nửa tự nguyện, những người này chỉ là thuần túy không nhìn thấy hi vọng cho nên mới như thế mà thôi. 

Giang Thần cũng không biết nên làm gì cho phải, thứ hiện tại hắn quan tâm nhất chính là hứa hẹn của hoàng triều, chính là làm sao mới có thể tăng cảnh giới của mình lên tới Tôn giả.

- Ở trong quân, mỗi người đều được tích lũy điểm chiến công, có thể đổi thành tài nguyên quý giá và bảo điển võ học của Phi Long hoàng triều.

- Sau khi điểm chiến công đạt đến số lượng nhất định còn có thể dùng để tăng lên địa vị của ngươi ở trong quân. 

- Ngươi và các tướng lĩnh mới tới khác đều sẽ trực tiếp thu được một ngàn điểm chiến công, đây là con số mà binh lính bình thường cần phải trải qua vô số giết chóc mới có thể thu được.

Khâu Ngôn nói.

Giang Thần bỗng nhiên tỉnh ngộ, một ngàn điểm chiến công này chính là phương pháp trở thành tôn giả của Giang Thần và bốn mươi ba tướng lĩnh trẻ tuổi khác. 

Đến lúc này, hắn mới phát hiện ra trọng điểm trong này.

Một ngàn điểm chiến công có thể đổi lấy tài nguyên thỏa mãn yêu cầu trở thành tôn giả, nhưng sẽ không bảo đảm thành công được trăm phần trăm.

Có lúc kẹt ở trên một cái bình cảnh nào đó, coi như ném tất cả tài nguyên vào thì cũng vô dụng. 

Chỉ là ngẫm lại cũng đúng, bảo đảm một người trở thành tôn giả không phải là chuyện có thể tùy tùy tiện tiện làm được.

- Ở bên trong quân đoàn đều có tài nguyên và thiết bị tu hành thông qua điểm chiến công tiêu hao, sau này tự ngươi tìm hiểu đi.

Ý của Khâu Ngôn chính là để Giang Thần đi làm chuyện của mình trước, trách nhiệm của phó tướng tạm thời không cần phải làm. 

- Xích Diễm doanh không cần phải thay đổi thật sao?

Giang Thần không nhịn được hỏi.

Khâu Ngôn trầm mặc trong chốc lát, âm thanh khàn khàn nói: 

- Đã đến cực hạn.

Lúc này Giang Thần mới phát hiện ra không phải là nàng lạnh lùng, mà là thương tâm đến mức tận cùng, đã trở nên mất cảm giác.

Ngẫm lại tất cả phó tướng đều chết thảm, thuộc hạ trung tâm chết trận ở sa trường, đối với bất kỳ người nào cũng là xung kích rất lớn. 

Thế nhưng nàng là tướng lĩnh, không thể biểu hiện ra tình cảm bi thương được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau