THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 501 - Chương 505

Chương 502: Phe phái khác nhau

Đại đa số người không biết chuyện của Bành Anh, nhìn thấy Bành Lam ra tay, bọn họ còn tưởng rằng là bởi vì nàng đưa ra nghi ngờ bị đào thải, do đó mới trút giận lên người Giang Thần.

Đồng thời nhìn dáng vẻ của nàng, còn tức giận không nhỏ.

Một kiếm rất mãnh liệt ác liệt, như là muốn lấy tính mạng của Giang Thần vậy, cũng làm cho hắn trọng thương, do đó không có cách nào tiếp tục trải qua các thử thách nữa. 

- Dừng tay!

Mắt thấy kiếm sắp rơi lên trên người Giang Thần, Mộc tướng quân không thể ngồi yên không để ý đến được nữa.

Hắn gầm lên giận dữ, một tấm khiên cứng rắn bay đến trước mặt Giang Thần, cắm vào trong đất. 

Đó là một tấm khiên hình vuông, cao bằng nửa người, như được chế thành từ sắt thép, có điêu khắc một cái đầu rồng.

Sau khi tấm khiên hạ xuống, tấm khiên thả ra năng lượng mạnh mẽ vô hình, cái đầu rồng biến ảo ra khí mang, xông thẳng về phía trước.

Bành Lam ra tay không chút lưu tình, tấm khiên cũng phản kích rất tàn nhẫn trí mạng. 

Nhưng chuyện này đã làm cho trưởng lão Vô Lượng Kiếm phái bị dọa cho phát sợ, lập tức ra tay, một người mang theo Bành Lam né tránh, một người chống đối xung kích tới từ tấm khiên.

Chỉ nghe một tiếng vang trầm thấp, vị trưởng lão muốn chống lại tấm khiên kia đã bị đánh bay ra ngoài, miệng phun ra máu tươi, ngã xuống đất không dậy nổi.

Cho dù không chết đi, thế nhưng cũng đã bị thương nghiêm trọng. 

Bành Lam bị dọa cho phát sợ, vị trưởng lão kia là cường giả cấp Tôn giả, thế nhưng cũng bị tấm khiên phản kích mà biến thành như vậy, chứ đừng nói chi là nàng.

Nếu như không phải trưởng lão xuất thủ cứu giúp, chắc chắn nàngsẽ phải chết!

Đám người ngoài quảng trường nhìn thấy trưởng lão của Vô Lượng Kiếm phái suýt chút nữa đã chết ở trong tay của người Phi Long hoàng triều, cả đám nghị luận sôi nổi, suy đến tiếp sau sẽ ra sao. 

Rất nhanh mọi người đã phát hiện ra, không tới phiên Vô Lượng Kiếm phái làm khó dễ, trái lại là Mộc tướng quân mang theo phó tướng của chính mình nhanh chóng bước về phía Bành Lam được trưởng lão bảo vệ ở phía sau lưng.

- Trong quân không phải là trò chơi, tùy hứng làm bậy như vậy, Vô Lượng Kiếm phái các ngươi coi chiến tranh của chúng ta là trò chơi hay sao?

Mộc tướng quân trầm giọng quát lên, chẳng khác nào một đạo sấm sét, chấn động đến mức làm cho không ít người bắt đầu bị ù tai. 

Sắc mặt Bành Lam trắng bệch, đến lúc này cuối cùng nàng đã rõ chỗ đáng sợ của người trong quân đội.

Ngay cả trưởng lão của nàng cũng không dám nói ra lời ngăn cản.

- Tướng quân, dù sao nơi này cũng không phải là quân đội, Bành Lam và người kia có thù riêng! 

Lý trưởng lão vội vàng chạy tới, nói.

- Ta không cần biết, ở dưới sự chủ trì của ta, trật tự là quan trọng nhất!

Mộc tướng quân không để ý tới ân oán cá nhân, hắn chỉ tay về phía Bành Lam, nói: 

- Nếu như có thêm một lần nữa, Vô Lượng Kiếm phái cũng không bảo vệ được ngươi!

- Thực sự là uy phong.

Đột nhiên, từ giữa bầu trời truyền đến một đạo thanh âm, không để ý tới khí thế của Mộc tướng quân mà trào phúng ở trước mặt mọi người. 

Phó tướng phía sau Mộc tướng quân lập tức nổi giận, lấy ra linh khí của từng người, nhìn về phía phương hướng âm thanh truyền tới.

Khi bọn họ nhìn thấy rõ người tới, cả đám cùng nhau cả kinh, có không ít người đến, có hơn hai mươi người, đều là binh sĩ, mặc giáp gió thổi không lọt, ngay cả mũ giáp cũng chỉ có những cái lỗ nhỏ.

Nghịch Long quân! 

Con ngươi của Mộc tướng quân nhíu lại, duy trì trận hình nghênh chiến với các phó tướng của hắn.

- Các vị tướng quân, không cần căng thẳng, không nên quên Thiên Hà giới là chỗ dừng chiến.

Trước khi Nghịch Long quân đáp xuống, một hán tử trung niên người mặc đạo bào đã hạ xuống trên quảng trường. 

- Tham kiến Phó chưởng môn!
Người của Vô Lượng Kiếm phái ở đây cung kính hét lớn.

Giang Thần thấy cảnh này đã biết chuyện sẽ biến đổi đến mức phức tạp. 

- Vô Lượng Kiếm phái, các ngươi làm vậy là có ý gì?

Mộc tướng quân bất mãn nói.

- Ta cũng qua thu người mà. 

Tướng lĩnh của Nghịch Long quân chậm rãi hạ xuống, tuy rằng toàn thân được bao phủ ở bên dưới sắt thép, thế nhưng lại làm cho người ta cảm nhận được uy thế không thua gì Mộc tướng quân.

- Thiên Hà giới ở vùng dừng chiến, dựa vào cái gì chỉ có các ngươi mới có thể tới chiêu thu hiền tài chứ?

Hắn nói. 

- Sao thế? Chẳng lẽ Vô Lượng Kiếm phái muốn cho một phần đệ tử nương nhờ vào hoàng triều, lại để cho một phần đệ tử khác đi vào Nghịch Long phản quân hay sao?

Mộc tướng quân cười lạnh nói.

Phó chưởng môn của Vô Lượng Kiếm phái bồi cười một tiếng, nói: 

- Cho dù là trận doanh bên nào, bọn họ đi tới Chân Vũ giới đều là kiến công lập nghiệp, khi đó lập trường của bọn họ sẽ không phải là của Vô Lượng Kiếm phái, mà là của song phương các ngươi.

- Phi Long hoàng triều không cần cỏ đầu tường, các ngươi lập tức lựa chọn...

Mộc tướng quân bắn ra chiến ý cuồn cuộn, khiến cho người ta không nghi ngờ chút nào về việc hắn sẽ ra lệnh một tiếng, dẫn dắt đại quân san bằng Vô Lượng Kiếm phái. 

- Mộc tướng quân, lửa giận không nên lớn như vậy. Đây không phải là quyết định của chúng ta và Vô Lượng Kiếm phái, mà là pháp điển mới nhất do Thánh Võ viện ban bố.

Tướng lĩnh của Nghịch Long quân ngắt lời hắn, đồng thời còn lấy ra một tờ giấy bằng da dê, cả trang giấy được một cỗ sức mạnh thần bí bảo vệ, toả ra ánh sáng nhàn nhạt.

- Thánh Võ viện? 

Mộc tướng quân sửng sốt một chút, tiếp nhận tờ giấy bằng da dê, sau khi mở ra nhìn mấy lần, chiến ý dần dần biến mất, trở nên không cam lòng và bất đắc dĩ.

- Vì lẽ đó, nếu là chiêu thu tướng lĩnh, vậy thì đồng thời chiêu thu đi.

Tướng lĩnh Nghịch Long quân cũng không thu lại tờ giấy bằng da dê mà hô với người ở dưới quảng trường: - Từ giờ trở đi, hoàng triều bạo quân và nghĩa quân phản kháng đồng thời chiêu thu nhân tài! Những năm này, bởi vì bạo quân làm ác mà dẫn đến dân chúng lầm than, quan chức cao tầng hủ bại, các tướng sĩ chôn xương ở dưới chiến trường, thế nhưng lại phong tỏa tin tức không muốn cho người khác biết.

- Người muốn gia nhập đội ngũ chúng ta, đều có thể tới đây báo danh, chúng ta bảo đảm sẽ đối xử bình đẳng!

- Im miệng! 

Mộc tướng quân nghe hắn nói được một nửa thì đã lên cơn giận dữ, tức giận đến mức rút đao ra, nói:

- Đám loạn thần tặc tử, lòng muông dạ thú như các ngươi mà vẫn dám nói đại nghĩa như vậy sao?

- Mộc tướng quân, chúng ta chỉ ăn ngay nói thật, vì sao ngươi lại phải kích động như vậy chứ? 

Tướng lĩnh Nghịch Long quân nói.

- Tướng quân.

Phó tướng của Mộc tướng quân đi tới bên cạnh, khuyên hắn không nên kích động, có pháp điển ở đây, không thể động thủ ở Thiên Hà giới được. 

Ai vi phạm trước tiên thì sẽ bị trừng phạt.

- Như vậy bắt đầu đi, người đồng ý gia nhập đại quân khởi nghĩa đi tới bên này!

Tướng lĩnh của Nghịch Long quân không quan tâm tới bọn họ mà nhìn về phía quảng trường, nói: 

- Dù cho là người vừa mới bị đào thải thì cũng có thể lựa chọn, chúng ta bảo đảm hoàng triều bạo quân hứa hẹn gì thì chúng ta cũng có thể đưa ra như vậy được.

Hắn vừa nói tức thì đã có một nhóm lớn người đi tới bên hắn.

Đều là một chút người bị đào thải, bọn họ không có lựa chọn đương nhiên không cần phải lãng phí thời gian là gì. 

Trong đó bao gồm cả Bành Lam kia, nàng việc nghĩa chẳng từ nan đứng ở bên Nghịch Long quân.

Nhiều lần ăn quả đắng ở trong tay của Mộc tướng quân, hảo cảm của nàng đối với Phi Long hoàng triều biến mất không còn sót lại chút gì.

Người của Vô Lượng Kiếm phái cũng không ngăn cản, tùy ý để đệ tử xuất sắc nhất của bọn họ gia nhập Nghịch Long quân. 

Điều này cũng truyền ra một cái tin tức cho người ở chỗ này, đó là tiềm lực của Nghịch Long quân không kém hơn so với Phi Long hoàng triều.

Bằng không, Vô Lượng Kiếm phái sẽ không để cho chính đệ tử của mình nhảy vào hố lửa được.

Hơn nữa điểm quan trọng nhất chính là, Nghịch Long quân không có bất kỳ yêu cầu gì về điều kiện, chỉ cần có tâm tư trừ bạo quân là được rồi. 

Đối với người của Thiên Hà giới mà nói, Phi Long hoàng triều tàn bạo cũng không có liên quan gì tới bọn họ. Điều mà bọn họ muốn chính là, đi tới Chân Vũ giới, dốc sức tạo ra thành tích và cơ hội.

Sau đó, ngay cả chút người thông qua trắc nghiệm vòng thứ nhất cũng gia nhập vào Nghịch Long quân.

Bên Mộc tướng quân, rất ít ỏi, nhân số rất ít. 

- Chọn ba kiếm bốn, quay đầu lại người ta không chọn ngươi.

Tên trưởng lão Vô Lượng Kiếm phái bị thương trước đó lạnh lùng giễu cợt.

Mộc tướng quân biến sắc, nhưng cũng không nói gì cả. 

- Mộc tướng quân, nếu hai người bên ta đều chọn xong, không bằng tranh tài tranh tài đi.

Tướng lĩnh của Nghịch Long quân đột nhiên nói.

Chỉ thấy Bành Lam từ bên trong đám người đứng dậy, nhìn về phía Giang Thần đứng ở bên Mộc tướng quân. 

- Ngươi dám không?

Chương 503: Vô lượng kiếm đạo

Nói đi nói lại, Bành Lam vẫn muốn động thủ với Giang Thần.

Hơn nữa lần này có ý nghĩa trọng đại, phân biệt đại diện cho Thần Long hoàng triều và Nghịch Long quân.

Nghịch Long quân người sau vượt người trước, muốn dao động uy tín của Thần Long hoàng triều, đương nhiên sẽ không buông tha cơ hội hiếm có như vậy. 

Mộc tướng quân đã nhẫn nại đến cực hạn, lửa giận động một cái sẽ bùng nổ, dường như cũng sẽ bị thiêu đốt bất cứ lúc nào.

- Tại sao lại không dám chứ?

Đúng lúc này, Giang Thần đi tới phía trước, đối mặt với Bành Lam. 

Hắn chủ động như vậy đã nằm ngoài dự đoán của mọi người, bởi vì vừa nãy, biểu hiện của Giang Thần không nhanh không chậm, trốn ở phía sau tấm khiên.

Sau đó cũng không chất vấn Vô Lượng Kiếm phái, làm cho người ta có cảm giác hắn sợ phiền phức.

Hiện tại thái độ của hắn lại khác thường, quả thực đã khiến cho người ta chờ mong. 

- Tỷ tỷ, nhất định phải phế bỏ hắn!

Bành Anh hưng phấn không thôi, truyền âm nói.

- Yên tâm đi, ta sẽ giết chết hắn. 

Bành Lam lòng dạ hẹp hòi, thù mới hận cũ tính gộp lại, nhất định phải lấy cái chết của Giang Thần thì mới có thể cọ rửa được sỉ nhục của nàng.

Bằng không nếu như chuyện ngày hôm nay truyền đi, người khác sẽ coi nàng thành chuyện cười.

- Mộc tướng quân, bên các ngươi không có người nào có thể dùng được sao? Một mặt hàng như vậy mà cũng coi là bảo vật sao? 

Tướng lĩnh Nghịch Long quân đánh giá Giang Thần, tiếp theo phát ra âm thanh trào phúng.

- Dù sao cũng tốt hơn có người bụng đói ăn quàng.

Giang Thần lạnh lùng nói. 

Hắn vừa nói, tất cả ba phe thế lực trên quảng trường đều sững sờ.

- Có người nào nói như ngươi sao?

Lý trưởng lão của Vô Lượng Kiếm phái phẫn nộ quát một tiếng. 

- Nói tới ta mà còn không cho phép ta nói, Vô Lượng Kiếm phái các ngươi là trung lập, hay là đã trở thành chó săn của người khác rồi vậy?

Giang Thần lại nói.

- Muốn chết! 

Phản ứng đầu tiên của Lý trưởng lão chính là muốn chém giết Giang Thần ở dưới kiếm, có điều chú ý tới đám người Mộc tướng quân ở bên kia đang nhìn chằm chằm vào mình, hắn không dám manh động.

- Sỉ nhục Vô Lượng Kiếm phái ta, ngươi đáng tội chết!

Bành Lam lập tức nói: 

- Lần này giao thủ, không chết không thôi!

- Không thành vấn đề.

Giang Thần thoải mái đáp ứng. 

Trong nháy mắt đã lên tới mức độ sinh tử, mọi người không khỏi cảm thấy kinh ngạc.

Bành Lam thấy hắn đồng ý nhanh như vậy, trong lòng càng bất mãn, sau đó hắn bay về phía bầu trời, muốn lấy bầu trời làm chiến trường.

Trong Kiếm Thần thành không thể phi hành, nhưng ở dưới sự ngầm đồng ý của cao tầng Vô Lượng Kiếm phái, đương nhiên hạn chế này sẽ không tồn tại. 

- Ngươi tên là gì?

Trước khi Giang Thần theo sau đối phương, Mộc tướng quân hỏi hắn.

- Giang Thần. 

Giang Thần báo tên thật, sau đó mới bay về phía bầu trời.
Hắn lựa chọn Phi Long hoàng triều không phải hoàn toàn là bởi vì đối phương công bằng, mà còn bởi vì Nghịch Long quân đã mang đến ảnh hưởng cho Long vực của hắn.

So với việc Vô Lượng Kiếm phái đứng ở bên Nghịch Long quân rất rõ ràng, sự gia nhập của hắn nhất định sẽ phải chịu xa lánh. 

Lại nói tới việc Nghịch Long quân lên án hoàng triều làm ác, hắn không tận mắt nhìn thấy, chỉ là hắn đã tự thân trải nghiệm Nghịch Long quân sắp làm cho hắn cửa nát nhà tan.

- Hắn ta ngay cả chiến hoàn cũng không có!

Đột nhiên, mọi người rối loạn tưng bừng, bọn họ đã chú ý tới điểm ấy. 

Bởi vì sắp động thủ cùng người có chiến hoàn màu vàng, vì vậy mọi người bắt đầu chú ý tới thực lực của hắn.

Thông thiên cảnh tầng tám, cũng có thể tạm chấp nhận được, thế nhưng ở thời đại này, cảnh giới không có nghĩa là tất cả, chỉ là một cơ sở mà thôi.

Ở Trung Châu, tất cả mọi người đều nhìn vào chiến hoàn. 

- Phùng Vi, vị sư huynh này của ngươi sắp gặp xui xẻo rồi.

Bành Anh đi tới bên người Phùng Vi đang lo lắng, rất bất mãn nói:

- Tên kia có cái gì tốt chứ, có vẻ bệnh tật đầy mình! 

Nghĩ tới tất cả mọi chuyện đều là vì mình, vốn Phùng Vi đã không cảm thấy dễ chịu, sau khi nghe hắn nói như thế cũng không nhịn được, nói:

- Ít nhất hắn không dựa vào tỷ tỷ của mình để làm xằng làm bậy giống như ngươi!

Nàng vừa nói, đám người Phùng gia bên người nàng đều sửng sốt, ánh mắt xảy biến hóa to lớn. 

Bành Anh cũng rất bất ngờ, tiếp theo gương mặt của hắn vặn vẹo, nói:

- Trước đó ta đi tới nhà của ngươi cầu hôn, ngươi và người nhà ngươi muốn nói nhìn vào biểu hiện của ta, hóa ra ngươi đang kéo thời gian, tốt, rất tốt! Nữ nhân gì Bành Anh ta muốn mà không có cơ chứ? Ngươi cứ chờ đi cho ta, từ chối ta, ta sẽ làm Phùng gia các ngươi phải trả giá thật lớn!

Nói xong, hắn vung tay rời đi, từ bóng lưng nhìn đã biết hắn đã thật sự tức giận. 

- Phùng Vi, sao ngươi có thể nói rõ ra lời này như vậy chứ?

- Lần này Phùng gia chúng ta gặp chuyện lớn rồi!

Đệ tử Phùng gia lo lắng không ngớt, mặc dù nói Bành Anh chỉ có một tỷ tỷ, nhưng vị tỷ tỷ này lại chính là đệ tử đắc ý nhất của Vô Lượng Kiếm phái. 

Chỉ riêng điểm ấy đã hơn được một đại thế gia rồi.

- Là sinh tử quyết đấu, nếu như Bành Lam chết, uy hiếp của Bành Anh sẽ không có tác dụng nữa, trái lại sẽ trở thành chuột chạy qua đường.
Đột nhiên, một tên đệ tử Phùng gia nói ra lời khiến cho những người khác ngây người. 

- Có thể sao?

Hai, ba giây sau, Phùng Vi và những người khác ngẩng đầu lên, nhìn Giang Thần và Bành Lam ở trên không trung.

Hai người ở độ cao giống nhau, mặt đối mặt đứng đó, cách xa nhau trăm thước. 

Cả hai đều sử dụng kiếm, ở hai bên, vì lẽ đó nhìn qua kiếm của hai người ở cùng một hướng tương đồng.

- Sử dụng kiếm.

Mọi người thấy Xích Tiêu kiếm trong tay Giang Thần, miệng để lộ ra nụ cười rất là ý vị. 

Đối với bất kỳ thế lực nào khác, nếu như tên kiếm kêu mà lại không có thực lực, như vậy sẽ trở thành cái đích cho chúng nhân chỉ trích.

Đặc biệt là đại hành gia kiếm khách, Vô Lượng Kiếm phái không hề có một chút thực lực nào thì đã sớm bị các kiếm khách khác xem là đá đạp chân rồi.

Bành Lam được các trưởng lão coi trọng như vậy, kiếm pháp ở trong những người bạn cùng lứa tuổi đã là tồn tại siêu nhiên, đây cũng là mà nàngđược gọi là song kiều. 

Giang Thần này cũng không biết xuất hiện từ đâu, tên cũng không biết, rốt cuộc hắn có trình độ như thế nào chứ?

- Ta muốn làm cho ngươi biết, đừng tưởng rằng cảnh giới cao hơn người khác là có thể tùy tiện làm xằng làm bậy, có mấy người, ngươi không đắc tội được đâu.

Ánh mắt Bành Lam lạnh lẽo, nói. 

- Lời của ngươi thực sự là làm cho người ta buồn cười, lại nói ta còn gặp một trong song kiều là Lý Nhã Cầm. Lúc này lại gặp được ngươi, ta thực sự cảm thấy tiếc nuối thay cho nàng.

Giang Thần không cam lòng yếu thế đáp lại một câu.

- Tiếc nuối cái gì? 

Kiếm khí của Bành Lam bức người, muốn đánh văng lời nói mỉa của Giang Thần trở về.

Kết quả không cót ác dụng, có thể dùng khí thế làm cho Giang Thần kinh sợ trước, ở bên trong Thông thiên cảnh còn không tìm được người nào có thể chống lại khí thế của nàng.

- Tiếc nuối khi nổi danh với ngươi. 

- Muốn chết!

Không chút nghi ngờ nào cả, Bành Lam nổi giận, vừa ra tay đã dùng toàn lực, thế nhưng lôi đình vạn quân, kiếm như cầu vồng vọt qua không trung.

- Vô Lượng Kiếm đạo! 

Người phía dưới thốt lên một tràng, vừa ra tay đã vận dụng sức mạnh kiếm đạo, xem ra Bành Lam này đã hận gia hỏa còn chưa biết tên này thấu xương.

Vô Lượng Kiếm đạo, Đại Hải Vô Lượng.

Vô cực hạn, vô cùng cực. 

Là tồn tại rất cao minh trong bên trong kiếm đạo, Vô Lượng Kiếm phái dựa vào kiếm đạo mà khai tông lập phái, nắm giữ được địa vị như ngày hôm nay.

Bành Lam tuổi còn trẻ mà cũng đã đạt đến trình độ thông thạo trong các kiếm đạo, từ đó đã biết tiền đồ của nàng không thể đo lường được.

Mặc kệ nhìn thế nào thì chắc chắn Giang Thần kia sẽ thất bại không thể nghi ngờ, không có tư cách để tranh đấu. 

Giang Thần đứng bất động ở tại chỗ, khi Bành Lam đánh tới thì Xích Tiêu kiếm đã chém nghiêng ra.

Keng!

Một tiếng động lanh lảnh vang lên, trong mắt người ngoài, một kiếm mang theo thế không thể đỡ của Bành Lam đã bị ngăn cản rất hoàn mỹ. 

- Kiếm pháp của ngươi, thực sự là mềm yếu vô lực.

Giang Thần nói xong, đột nhiên bạo phát, dịch dung ngụy trang cũng bởi vậy mà biến mất.

Đó là bởi vì phương pháp dịch dung của hắn quá cao thâm, người ngoài không thấy được, chỗ thiếu hụt chính là khi vận dụng toàn lực sẽ tự mình giải trừ. 

Chương 504: Kiếm đạo đấu với kiếm đạo

Người không có chiến hoàn ung dung ngăn cản một kiếm của Bành Lam!

Người phía dưới xem náo nhiệt không kìm lòng được nháy mắt một cái, sau khi nhìn thấy rõ, cả đám hít vào một ngụm khí lạnh.

Đặc biệt là người của Vô Lượng Kiếm phái, bọn họ biết rõ sở trường của Vô Lượng Kiếm đạo, cho nên sẽ không xuất hiện kết quả như thế. 

Hai chữ vô lượng ý là vô cùng vô tận, giống như biển rộng, nhưng nếu như chỉ là như vậy thì cũng không thích hợp với kiếm pháp.

Vô Lượng Kiếm đạo giống như là bão táp bao phủ cả tòa thành, áp súc thành ba thước thanh phong, lại dâng trào về phía trước.

Có thể xé bỏ bất kỳ đồ vật cứng rắn nào khác, khi giao chiến cùng với người khác, nếu như thân ở không trung thì sẽ có ưu thế vô cùng lớn. 

Nhưng mà, thanh kiếm kia của Giang Thần lại vững vàng ngăn cản một kiếm toàn lực của Bành Lam.

Tay ổn, kiếm định.

Bành Lam như trẻ con cầm kiếm gỗ đánh vào trên binh khí của người trưởng thành, không đến nơi đến chốn. 

Mặt khác, Giang Thần khôi phục diện mạo thật không còn vẻ có bệnh như trước nữa mà phấn chấn bừng bừng, tinh thần phấn chấn.

Phong thái của thiếu niên kiếm khách càng làm cho người ta có cảm giác mới mẻ, mắt của rất nhiều nữ tử đều sáng sủa hơn không ít.

- Hóa ra vị sư huynh này còn trẻ tuổi như vậy. 

Trong lòng Phùng Vi thầm nghĩ.

Lúc trước Bành Anh cười nhạo Giang Thần là mèo ốm lúng túng, cũng may mà không phải là đang ở bên người Phùng Vi, nếu không nhất định hắn sẽ phải tìm một cái lỗ nẻ để chui xuống.

So sánh với Giang Thần, hắn gần như là cóc ghẻ vậy. 

Đương nhiên, vẻ bên ngoài chung quy chỉ là thứ yếu, thứ mọi người quan tâm vẫn là chiến đấu.

Kiếm thế của Bành Lam không thể đỡ, cũng thay đổi thất thường, người không vì sức mạnh hùng hậu của kiếm đạo mà ảnh hưởng tới sự ác liệt của kiếm.

Dù sao nàng vẫn là thiên tài có chiến hoàn màu vàng, thế tấn công không bị ảnh hưởng, nhanh như gió, thế như lửa. 

Mà càng tinh diệu hơn chính là, mỗi một kiếm hạ xuống cũng không kết thúc, cũng như hoạ sĩ để lại bút pháp trước đó vậy.

Cuối cùng tạo thành liền một mạch, như bẻ cành khô, đúng như là đại hải vô lượng.

- Vô Lượng Kiếm đạo, quả nhiên là ghê gớm. 

Các kiếm khách ở đây nhìn vào mà than thở, trong lòng sinh ra vẻ ngóng trông và ước ao.

Chỉ là, một ít người chân chính có ánh mắt cũng biết điểm đặc sắc chân chính chính là Giang Thần, bởi vì công kích của Bành Lam đều bị hắ chống đỡ được!

Từng kiếm cực kỳ tinh diệu đều tay trắng trở về, dường như trước đó Giang Thần đã sớm thăm dò rõ ràng ra kiếm thức của Bành Lam. 

Động tác nhìn như rất là tầm thường, nhưng ở trước mặt biểu hiện không thể công phá của Vô Lượng Kiếm đạo lại thể hiện ra chỗ cường đại của nó.

Sau một quãng thời gian, người phía dưới cũng đều nhìn ra được điểm ấy, tiếng kinh hô không ngừng vang lên.

Chỉ riêng việc có thể đánh tới khó phân thắng bại với người có chiến hoàn màu vàng cũng đã là rất hiếm có rồi. 

- Gia hỏa không có chiến hoàn này, rốt cuộc có lai lịch gì chứ?

- Tại sao lúc trước hắn lại muốn dịch dung cơ chứ?

Mọi người sinh ra hứng thú thật lớn đối với Giang Thần. 

- Vô lượng tuyệt thức: Nguyệt Kiếm Luân Sát!

Nhìn thấy mình ra tay lâu mà không làm gì được Giang Thần, rốt cuộc Bành Lam cũng đã bắt đầu lo lắng, sử dụng đòn sát thủ tuyệt thức.

Kiếm thức lại biến đổi, ánh kiếm trong sáng chói mắt, bao phủ toàn bộ bầu trời. 

Trong thời gian cực ngắn, ánh kiếm hóa thành vô số lợi kiếm, lên tới hàng ngàn, hàng vạn đạo lao về phía Giang Thần.Loại kiếm thế này, ở trong lịch sử kiếm đạo rất là có tiếng, đó là Vạn Kiếm Quy Tông, dùng hơn vạn kiếm đồng thời giết địch.

Chỉ là thường thường đại đa số người chỉ có thể mô phỏng được cái hình mà không có nội tại, có hoa mà không quả, không bằng kiếm chiêu phổ thông. 

Thế nhưng kiếm mà Bành Lam thi triển ra được cho là Vạn Kiếm Quy Tông, lại diễn biến được đến tinh túy của nó.

Sau khi vạn kiếm xuất hiện, ở dưới kiếm của Bành Lam, lấy người nàng làm trung tâm thuận kim đồng hồ mà xoay tròn, tốc độ cực nhanh, hình thành vòng xoáy bão táp màu xanh lam.

- Đi! 

Kiếm của Bành Lam chỉ về phía Giang Thần, vạn kiếm như là cơn lốc phóng về phía trước, tre già măng mọc, trước sau liên kết lại, nhìn qua như đã tạo thành một thanh thần kiếm.

Đối mặt với một kiếm này, Giang Thần vận chuyển lực lượng phượng huyết, khí mang bao trùm toàn thân.

Lúc trước, đối mặt với loại đối thủ như là Bành Lam, lực lượng phượng huyết phải lập tức vận chuyển thì mới có thể cùng ngang hàng được với đối thủ. 

Hiện giờ đến lúc quan trọng mới vận dụng là bởi vì cảnh giới của hắn đã tăng lên.

Cảnh giới còn bị lơ là như vậy, đây cũng là điểm trụ cột nhất.

Giang Thần tầng tám bị người ta xem thường, đó là bởi vì cảnh giới của Bành Lam là tầng chín. 

Nếu như là tầng bốn, tầng năm, mặc kệ võ học của Giang Thần ra sao, người khác chỉ có thể thương hại cho đối thủ của hắn mà thôi.

Nói đi nói lại, sau khi Giang Thần vận chuyển bảo điển của chính mình, người phía dưới hoàn toàn biến sắc.

- Thế gia truyền thừa? 

Tất cả mọi người đều thu lại vẻ xem thường, sắc mặt nghiêm túc, ánh mắt còn mang theo vẻ kính sợ, dường như cũng rõ tại sao Giang Thần lại phải dịch dung.

Trung Châu lấy chín thế lực lớn làm chủ, cũng không thấy bóng người của thế gia truyền thừa.

Nguyên nhân là, thế gia truyền thừa phân biệt hùng cứ toàn bộ châu những châu khác! 

Trung Châu bị chín thế lực lớn chia cắt, mỗi một thế lực lớn thế nhưng lại không bằng các thế gia truyền thừa hùng cứ toàn bộ châu.

Vì vậy, nếu như Trung Châu phát hiện có đệ tử của thế gia truyền thừa thì sẽ không dễ dàng đắc tội.
- Tại sao lại như vậy... 

Bành Anh chỉ biết dựa vào tỷ tỷ mình không thể nào tiếp thu được chuyện này, gia hỏa không đủ tư cách ở trong mắt hắn trong nháy mắt đã trở thành người có bối cảnh không nhỏ, là thiên tài có kiếm thuật cao siêu.

- Nhất định hắn không sống sót được.

Bành Anh nghĩ như vậy. 

Không chỉ có hắn, những người khác đều lo lắng tới việc Giang Thần phải giữ mạng sống ở dưới vạn kiếm như thế nào.

Vạn Kiếm Phong Bạo đã đi tới trước người của Giang Thần, như muốn nuốt hết hắn.

Giang Thần không né không tránh, tùy ý để cơn lốc kiếm đi tới trước người, vung kiếm bắn về phía trước. 

- Hắn điên rồi sao?

Phía dưới có người thét to, đối mặt với một kiếm như vậy sao có thể cứng đối cứng, đặc biệt là ở dưới tình huống cảnh giới thua người khác.

- Hừ. 

Bành Lam cười lạnh một tiếng, như đã nhìn thấy kết cục bị vạn kiếm xuyên tim của Giang Thần

Rất nhanh, tay phải của Giang Thần lại rút ra Hắc Đao, đồng thời còn làm ra hành động kinh người, đó là nhắm mắt lại.

Hắn không cần mắt nhìn mà là dùng tai để nghe, đao kiếm phối hợp hoàn mỹ, trôi chảy tự nhiên. 

Leng keng keng!

Cơn bão vạn kiếm đi tới trước người, cách xa không tới một giây, dường như muốn làm cho Giang Thần tan nát.

Nhưng ở dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, không ngờ Giang Thần lại chặn lại được, đao kiếm cũng sắp tới mức không còn bóng dáng, không bị vạn kiếm lập tức nuốt hết. 

Vốn mọi người còn đang lo lắng Giang Thần sẽ tan vỡ ở dưới mũi kiếm, thế nhưng trái lại hắn còn bước chân đi về phía trước.

Cơn bão vạn kiếm không có cách nào ngăn cản được bước chân của hắn, từng kiếm từng kiếm bị cắt thành hai nửa, bay lên đến không trung hóa thành khí mang biến mất không còn tăm hơi đâu nữa.

- Kiếm của ngươi, quả thật là mềm yếu vô lực. 

Giang Thần lặp lại lời mà hắn mới nói qua vừa nãy.

- Ngươi!

Ở một đầu khác của cơn bão vạn kiếm, Bành Lam nhìn Giang Thần đi tới, áp lực gia tăng lên gấp bội, nhưng nàng thi triển ra một kiếm này lại không có cách nào di chuyển được. Chuyện này có ý vị như thế nào nàng quá là rõ ràng. 

- Rốt cuộc tên này là quái vật gì chứ?

Bành Lam thầm mắng to ở trong lòng, Vô Lượng Kiếm đạo lấy lực phá hủy để thành danh. Thế nhưng Giang Thần lại giống như đá ở bên trong sóng biển, trải qua gió táp mưa sa, không có cách nào lay động được.

- Kiếm đạo, hắn cũng nắm giữ kiếm đạo, hơn nữa còn là kiếm đạo khắc chế Vô Lượng Kiếm đạo! 

Lý trưởng lão của Vô Lượng Kiếm phái kêu to.

Bất hủ kiếm đạo, vĩnh viễn lưu truyền!

Khi đối mặt với cơn bão vạn kiếm, nó sinh sôi liên tục, như là thần đăng vĩnh viễn không tiêu diệt được, ở bên trong ác chiến, ánh đèn càng ngày càng vượng. 

Thế tấn công của Vô Lượng Kiếm đạo đã bị hóa giải.

- Ngươi có di ngôn gì không? Ta đang nghe đây.

Trong nháy mắt, Giang Thần chỉ còn cách Bành Lam mười thước, miệng để lộ ra một nụ cười lạnh lùng. 

Chương 505: Một quyền đánh chết

- Không nên hoảng hốt, hắn chỉ có thể nhìn thấu được kiếm pháp của ngươi, không có cách nào đả thương được ngươi! Bởi vì trình độ Chiến đạo của hắn còn không đủ.

Lý trưởng lão của Vô Lượng Kiếm phái đột nhiên kêu to nói.

Trải qua đoạn thời gian vừa nãy, hắn đã xác định được điểm ấy. 

Giang Thần vẫn chiến đấu rất bảo thủ, nếu thật sự lợi hại như vậy thì sẽ không làm như vậy.

Lời này làm cho Bành Lam không sốt sắng như vậy nữa, khi cách bản thân Giang Thần chỉ còn chừng năm thước, nàng đã chủ động thu kiếm.

Chuyện này vô cùng nguy hiểm, bởi vì Giang Thần có thể nhân cơ hội mà phát động công kích. 

- Trường Hồng kiếm pháp: Nhất kiếm tam thức!

Quả thực Giang Thần cũng làm như vậy, ba kiếm chạy như bay, góc độ rất xảo quyệt.

Chỉ là đúng như Lý trưởng lão đã nói, quả thực Giang Thần còn không có cách nào thông qua được kiếm mà hóa trình độ tấn công như là phòng thủ được. 

Bành Lam có thể nhìn ra được một kiếm này của Giang Thần cao thâm thế nào, thế nhưng cũng phát hiện ra nó chịu Chiến đạo hạn chế, cho nên mới không khỏi thở phào một hơi.

- Vô Lượng Kiếm: Kiếm sâu như biển!

Kiếm của Bành Lam xoay chuyển tình thế, kéo theo ánh kiếm mãnh liệt, lấy lực phá khéo, hóa giải nguy cơ lần này. 

Chợt, nàng vội vã lui trở về bên ngoài mấy trăm thước, điều chỉnh bản thân.

- Sinh tử quyết đấu mà còn không thấy ngại mở miệng nhắc nhở, Vô Lượng Kiếm phái các ngươi thực sự là vô liêm sỉ!

Mộc tướng quân căm giận nhìn Lý trưởng lão, thanh âm trầm thấp tràn ngập lửa giận, bất cứ lúc nào cũng sẽ bạo phát. 

Nghe vậy, Lý trưởng lão quay đầu đi, không dám đối mặt với ánh mắt của hắn.

Người bên cạnh hắn cũng có sắc mặt quái dị, ngay cả đệ tử của Vô Lượng Kiếm phái cũng có chút lúng túng.

Vừa nãy nếu không phải có Lý trưởng lão nhắc nhở, Bành Lam sẽ bởi vì phán đoán sai lầm mà sẽ bị Giang Thần tới gần người sau đó phải trả giá nặng nề. 

Thế nhưng có Lý trưởng lão nhắc nhở, nàng dựa vào phán đoán không phải của mình mà nghênh địch.

Tương đương với việc Giang Thần đang giao thủ cùng một Tôn giả.

- Không tốt, trình độ Chiến đạo của người này không cao, vừa nãy ẩn giấu không phát ra là muốn đột nhiên bạo phát, không cho Bành Lam thời gian để phản ứng. 

- Hiện tại bị Lý trưởng lão phá hoại, không nói tới việc uổng phí tâm cơ mà sau đó cũng không xử lý được cho tốt.

Mọi người liên tục nghị luận, lại nghĩ tới đây là quyết đấu sinh tử, đúng như Mộc tướng quân từng nói, biểu hiện lần này của Vô Lượng Kiếm phái rất vô liêm sỉ.

- Chính hắn tài nghệ không bằng người, đê tiện vô liêm sỉ đùa nghịch âm mưu, tỷ tỷ của ta không cần nhắc nhở cũng có thể phá giải được kiếm của hắn. 

Đương nhiên Bành Anh đứng ở bên Bành Lam sẽ không tiếp nhận chuyện này, chỗ ngồi của cái mông đã quyết định suy nghĩ của đại não.

Chỉ là lời hắn nói người ta không thèm để ý.

Trên không trung, Bành Lam lần nữa phát động thế tấn công, lần này không còn là trực lai trực vãng mà đã trở nên tiết kiệm thể lực. 

Thăm dò ra quả thực trình độ Chiến đạo của Giang Thần còn hạn chế bởi sức mạnh của bản thân, lúc này nàng không khỏi cười nhạo nói:

- Hóa ra lại là một tên rác rưởi.

- Nhưng mà thiên tài như ngươi mà ngay cả phòng ngự của ta mà cũng không thể công phá được, ngươi không suy nghĩ một chút xem ai mới là rác rưởi sao? 

Giang Thần cười lạnh nói.

Lời này đã đâm trúng chỗ đau của Bành Lam, vẻ mặt của nàng lập tức dữ tợn, cả giận nói:

- Ngươi vẫn bị ta đánh, chỉ có thể làm con rùa đen rút đầu mà cũng dám nói to miệng thế sao? 

Nói xong nàng phẫn nộ chém xuống một kiếm.

Ở trong mắt của Giang Thần, hắn có thể nhìn thấu sở trường và khuyết điểm trong kiếm này của đối phương, nhưng chỉ có thể phòng ngự, chủ động xuất kiếm cũng không có cách nào thu hoạch được hiệu quả cả.

Nếu như vừa nãy ở trong cơn bão vạn kiếm, không có Lý trưởng lão mở miệng, một khi bị hắn tới gần thì nàng sẽ có thể bị chém giết. 

- Đè đánh ta từ đầu sao?

Bất đắc dĩ, Giang Thần thu hồi đao và kiếm, hai tay trống trơn đứng ở nơi đó.- Ngươi muốn chết sao? 

Bành Lam mừng rỡ không thôi, công lực điên cuồng vận chuyển, ánh kiếm rất chói mắt.

- Luân Hồi kiếp!

Lực lượng thần long của Long Tượng công tầng thứ năm phối hợp với võ học thần long, ánh vàng trên hai tay phóng thích ra, hai tay dường như là cự long giận dữ. 

- Lôi hạch, lên!

Giơ cánh tay lên, đồng thời Giang Thần ngưng tụ ra lực lượng sấm gió, hai tay nhìn qua rất là đáng sợ.

Một quyền đánh vào trên mũi kiếm của Bành Lam, nàng thân là đệ tử Thông thiên cảnh ưu tú nhất của Vô Lượng Kiếm phái, nắm giữ bội kiếm cấp pháp bảo trực tiếp bị đánh bay đi. 

Quyền thứ hai đánh về phía thân thể Bành Lam, làm cho nàng có cảm giác như là mặt trời đánh về phía chính mình.

Như là bản năng, Bành Lam thúc giục lồng khí hộ thể của bản thân.

Là tấm chắn do kiếm cương ngưng tụ mà thành, trải rộng khắp từ trên xuống dưới toàn thân. 

Nhưng khi đối mặt với nắm đấm của Giang Thần lại không có tác dụng, trực tiếp bị đánh tan, cả người bị đánh tới tới mấy trăm thước trên không trung.

- Thật là bạo lực!

Người phía dưới thấy cảnh này cùng nhau cả kinh, không ngờ Giang Thần quăng kiếm lại kinh khủng như thế. 

Cho dù là trong chớp mắt, Bành Lam cũng không phải là đối thủ của hắn.

- Người có chiến hoàn màu vàng, cũng chỉ đến như thế mà thôi.

Giang Thần cười xì một tiếng, những người có chiến hoàn màu vàng này đều lợi hại hơn so với Ninh Hạo Thiên. Bởi vì khi chiến đấu với Ninh Hạo Thiên, hắn không cần phải vận dụng toàn lực. 

- Ta sẽ đưa ngươi quy thiên!

Ngẩng đầu mắt nhìn thân thể của Bành Lam còn không ổn định, Giang Thần lại ra tay, người như mũi tên nhọn bắn ra.

- Ngươi dám! 

Người của Vô Lượng Kiếm phái tức giận, đối với một môn phái, thứ quý giá nhất chính là nhân tài.

Lý trưởng lão và một đám trưởng lão đang muốn ra tay ngăn cản.

- Các ngươi không nên dùng vô liêm sỉ của chính mình để khiêu chiến sự kiên nhẫn của ta! Mộc tướng quân tiến lên phía trước một bước, khí thế mạnh mẽ ngăn cản bọn họ, nói:

- Cho dù có đám nghịch tặc này ở đây, thế nhưng nếu như kiếm phái các ngươi dám ra tay, ta sẽ không tiếc mang ngọn lửa chiến tranh tới đây!

Nghe vậy, người Vô Lượng Kiếm phái nhìn về phía Nghịch Long quân. 

- Nếu như đại diện cho song phương chúng ta, dựa theo pháp điển của Thánh Võ viện, sẽ không thể xảy ra tử đấu ở đây.

Tướng lĩnh Nghịch Long quân cười lạnh một tiếng, đồng thời lại truyền thần thức nói cho người Vô Lượng Kiếm phái có thể ra tay.

- Vô liêm sỉ! 

Mộc tướng quân cũng không nhịn được nữa, mang theo phó tướng muốn ra tay.

- Tiến lên!

Tướng lĩnh Nghịch Long quân nổi giận gầm lên một tiếng, nói: 

- Các ngươi đã không tuân theo pháp điển, vậy thì đừng trách chúng ta vô tình!

- Các ngươi lạm dụng pháp điển, đây mới là sỉ nhục to lớn nhất đối với Thánh Võ viện!

Mộc tướng quân không hề bị lay động, vẫn có ý định ra tay như cũ. 

Tôn giả vừa động thủ đã dọa cho đám người ở quảng trường phát sợ, dạt chân ra muốn chạy.

Cũng còn may song phương đều có kiêng dè, cho nên cũng không dùng toàn lực.

Mọi người bắt đầu hiếu kỳ về Thánh Võ viện trong miệng bọn họ có lai lịch gì, vì sao lại có thể có lực hạn chế lớn như vậy. 

Không phải nói Thánh Viện trong cửu giới đã bị diệt trừ rồi sao? Thánh Võ viện sẽ có quan hệ gì với bọn họ?

- Người của Vô Lượng Kiếm phái thật là tàn nhẫn!

Có người quát to một tiếng, hóa ra là trưởng lão Vô Lượng Kiếm phái đã đi tới không trung, không chỉ có cứu Bành Lam mà còn muốn chém giết Giang Thần. 

- Ha ha, chết đi, chết đi cho ta!

Bành Lam đã bị thua thét to.

Giang Thần chết, chuyện nàng bị thua cũng sẽ không tồn tại. 

- Đã như thế thì...

Giang Thần liếc mắt nhìn vài tên trưởng lão Vô Lượng Kiếm phái ở phía dưới, lập tức ra hết lá bài tẩy.

- Luân Hồi Kiếp, bốn thức hợp nhất! 

- Thần lực, toàn mở!

Giang Thần phát động lực lượng có thể làm cho răng của Tôn giả rơi hết, trong nháy mắt đã đến trước mặt của Bành Lam.

- Không được! 

Chuyện này đã làm cho các trưởng lão kia bị dọa cho phát sợ.

Nhưng mà đã chậm, nắm đấm của Giang Thần đã vung ra.

Thân thể Bành Lam đang phải chịu đựng một luồng sức mạnh mà nàng không có cách nào chống lại được, trước ngực bị phá tan tạo thành một vết thương lớn như là quả dưa hấu. 

Coi như là Đại La thần tiên hạ phàm thì cũng không cứu được nàng.

- Chết rồi...

Đám người Phùng Vi nhìn thấy một màn không dám tin tưởng này, cả người ngây ngốc. 

Bành Anh càng là đặt mông ngồi dưới đất, gào khóc.

Chương 506: Lực lượng quân đội

Sao lại chết chứ? Sao lại chết được chứ?

Một đại nam nhân như Bành Anh mà lại đi khóc như là trẻ con, ngoại trừ bi thương mất đi tỷ tỷ còn nhiều hơn chính là do hắn không thể nào tiếp thu được kết quả này.

Hắn có thể gia nhập Vô Lượng Kiếm phái là bởi vì Bành Lam, như bây giờ, hắn có thể ở lại kiếm phái hay không cũng khó mà nói được. 

Những người khác nhìn thấy thi thể của Bành Lam từ trên không trung rơi xuống, trên mặt tràn ngập vẻ kinh ngạc và khó có thể tin được.

Thông thiên cảnh có chiến hoàn màu vàng là nhân tài hiếm có, đối với chín thế lực lớn của Trung Châu, có thể nói là có thể gặp mà không thể cầu.

Vô Lượng Kiếm phái có một Bành Lam cho nên đã coi nàng là bảo vật, dốc lòng vun bón, dùng hết tài nguyên tốt nhất. 

Nhưng một thiên tài như vậy, ở Kiếm Thần thành, trên bầu trời của chủ thành Vô Lượng Kiếm phái lại bị người ta dùng một quyền giết!

Có thể tưởng tượng được xung kích đối với Vô Lượng Kiếm phái sẽ lớn bao nhiêu.

- Chết! 

Tất cả trưởng lão Vô Lượng Kiếm phái đều đỏ mắt, muốn chém Giang Thần thành muôn mảnh.

- Các ngươi dám!

Mộc tướng quân phía dưới xông ra khỏi vòng vây, nhanh chóng gấp rút tiếp viện. 

Đáng tiếc trưởng lão Vô Lượng Kiếm phái đã ra tay trước một bước, nhanh chóng, Mộc tướng quân không đuổi kịp được.

Trừ phi Giang Thần tự mình chống đỡ được một lúc.

Nhưng mà đối mặt với mấy tên trưởng lão Vô Lượng Kiếm phái cấp Tôn giả, một võ giả Thông thiên cảnh chống đỡ thế nào được chứ? 

- Lôi Đình thần giáp!

Giang Thần không ngồi chờ chết mà đáp xuống, không để ý tới công kích của chư vị trưởng lão.

Khi hắn ra tay chém giết Bành Lam thì đã nghĩ được đối sách, hắn có thể trốn đi hoặc là tìm kiếm lực lượng của hoàng triều che chở. 

Từ phản ứng của Từ Mộc tướng quân mà nhìn, hắn lựa chọn cái sau.

Nhưng mà các trưởng lão cản ở giữa đã hình thành một cái khe, nhìn thấy Giang Thần chủ động lao xuống, tất cả đều nóng lòng, muốn phát ra một đòn trí mạng.

Giang Thần như con thỏ trắng nhỏ nhảy vào trong nồi vậy. 

- Thanh Ma! Hắc Long!

Mắt thấy hắn sắp bị thiêu chết, hắn lắc mình biến hóa, hóa thân thành Hỏa Phượng.

Thanh Ma và Hắc Long không thể đối kháng được với nhiều trưởng lão như vậy, nhưng bọn họ đột nhiên ra tay, bảo vệ Giang Thần lại là chuyện không thành vấn đề. 

Quả nhiên, nhìn thấy biến hóa đột nhiên xuất hiện, mấy tên trưởng lão lập tức cẩn thận lại.

Cuối cùng, Giang Thần như đã phá tan được một cái lưới lớn, lướt qua các trưởng lão, hội họp với Mộc tướng quân.

- Đứng ở phía sau ta. 

Mộc tướng quân thở phào một hơi, cũng bảo vệ Giang Thần.

Giang Thần cũng không thoải mái, Thanh Ma và Hắc Long biểu thị trải qua lần phát lực vừa rồi, bọn họ lại cần phải tĩnh dưỡng một quãng thời gian rất dài.

Đối mặt với các trưởng lão Vô Lượng Kiếm phái mang theo khí thế hùng hổ hạ xuống, Mộc tướng quân không hề nói gì mà trực tiếp lấy ra lệnh bài tam giác. 

Ở trong chớp mắt này, mây trắng trên bầu trời bắt đầu bị thiêu đốt, đợi đến khi mọi người nhìn thấy rõ mới phát hiện ra thứ cháy chính là từng chiếc từng chiếc chiến thuyền.

Thân thuyền ở dưới đáy mây lửa tạo ra trùng kích vô cùng lớn, tướng sĩ trên thuyền phát ra tiếng gào thét như dã thú, tiếng trống đinh tai nhức óc vang lên.

Có người mắt sắc còn nhìn thấy trên tất cả nỏ chiến thuyền đều nhắm về phía Kiếm Thần thành. 

- Thả!

Mộc tướng quân không có chút do dự nào mà trực tiếp hạ lệnh, chiến giáp trên người hắn cũng có ánh sáng lưu chuyển, tư thế dường như có thể tác chiến bất cứ lúc nào.
Cung tên giống như trường mâu như là mưa ánh sáng, từ trên trời giáng xuống, nhắm ngay vào các nơi trong Kiếm Thần thành. 

Kiếm Thần thành lập tức thúc giục trận pháp phòng ngự, thế nhưng lại bị phá trong nháy mắt, cung tên còn chưa xuống đất thì đã truyền đến tiếng nổ vang ầm ầm.

Chỉ thấy vô số kiến trúc sụp đổ, tạo ra tro bụi rất cao.

- Tiếp tục! 

Ở bên trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Mộc tướng quân lại hạ lệnh.

Sưu!

Mưa tên lần nữa hạ xuống, lần này là một tòa núi cao ở trong thành, cũng là sơn môn của Vô Lượng Kiếm phái. 

Cũng giống như trước, núi cao vốn có phong cảnh tú lệ trong nháy mắt đã bị phá hủy cho hoàn toàn thay đổi.

Trước sau không tới hai phút đã xảy ra biến hóa làm cho người ta đột nhiên không kịp chuẩn bị, các trưởng lão Vô Lượng Kiếm phái ở trên không trung đều đang ngây ngốc.

Bọn họ không nghĩ tới quân lực của hoàng triều lại mạnh như thế, hơn nữa còn chỉ là một bộ phận quân đội mà thôi. 

Nếu như hoàng triều muốn diệt chín thế lực lớn, có thể nói là dễ như trở bàn tay.

Mà lúc này Nghịch Long quân cũng không tỏ thái độ, thái độ khác thường, duy trì sự trầm mặc.

- Chiến! 

Mộc tướng quân lần nữa hạ lệnh, một thanh trường thương xuất hiện ở trong tay hắn.

Lúc này Giang Thần cũng chú ý tới hai làn sóng mưa tên vừa nãy đã phá hủy công sự phòng ngự trong thành, cùng với đại trận phòng ngự của Vô Lượng Kiếm phái.

Lúc này Vô Lượng Kiếm phái giống như mỹ nhân cởi sạch, không chút phòng ngự nào cả. 

- Tướng quân, dừng tay!

Rốt cuộc Vô Lượng Kiếm phái đã có phản ứng, phó chưởng giáo vội vội vàng vàng đi lên trên không trung cầu hoà.

- Ngọn lửa chiến tranh là do các ngươi tạo ra, vậy cứ ta đến dập tắt đi! 

Mộc tướng quân hướng trường thương về phía trước, mũi thương chỉ trái tim của phó chưởng giáo, lúc này, phó chưởng giáo hoàn toàn biến sắc.

Vô Lượng Kiếm phái bọn họ ỷ vào có Nghịch Long quân làm chỗ dựa, thái độ trở nên tùy tiện và không quan tâm Phi Long hoàng triều.Nhưng khi hoàng triều thể hiện ra uy lực của mình, bọn họ mới biết bản thân yếu đuối ra sao. 

Mà Nghịch Long quân vẫn không có dấu hiệu gì là ra tay cả.

- Tướng quân bớt giận, lần này là Vô Lượng Kiếm phái quá đáng, kính xin người đại nhân đại lượng, không nên tính toán.

Từ phương hướng của Vô Lượng Kiếm phái, một vệt sáng nhanh chóng bay tới, là một người trung niên có khí độ phi phàm. 

Chuyện thứ nhất khi hắn đến, chính là bồi tội với Mộc tướng quân.

Thân phận của hắn, là chưởng giáo của Vô Lượng Kiếm phái.

- Đây chính là sức mạnh của mị lực. 

Ở trong lòng Giang Thần rất buồn cười, có mấy người, phải đánh cho hắn sợ, đánh đến mức hắn đau thì hắn mới hiểu đạo lý đơn giản nhất kia.

- Lập trường của Vô Lượng Kiếm phái các ngươi, Bổn tướng quân đã rất rõ.

Mộc tướng quân không cho chưởng giáo sắc mặt gì tốt, hắn lạnh lùng nói. 

Sắc mặt chưởng giáo Vô Lượng Kiếm phái lúng túng, không nói ra lời.

- Các ngươi thầm cầu khẩn đi, hy vọng các ngươi sẽ không phải hối hận vì quyết định ngày hôm nay.

Mộc tướng quân lại nói. 

Đồng thời hắn cũng ngăn đại quân muốn động thủ lại, kết quả như hắn mong muốn đã có, không cần làm lớn chuyện ra.

- Mộc tướng quân, cũng hi vọng sau khi ngươi trở về sẽ không phải hối hận vì hành vi vừa nãy.

Thủ lĩnh Nghịch Long quân cười trên sự đau khổ của người khác. 

Sắc mặt Mộc tướng quân vẫn như cũ, thế nhưng phó tướng của hắn lại có chút chần chờ.

- Đi!

Mộc tướng quân không nhiều lời mà mang theo Giang Thần và những người khác trở lại chiến thuyền. 

Để lại đám người vẫn còn đang ngước nhìn, bọn họ nhìn Giang Thần cứ như vậy rời đi, miệng há hốc thật to.

Cho dù nói thế nào, Giang Thần đã an toàn, ở ngay trước mặt của Vô Lượng Kiếm phái giết chết thiên tài của bọn họ.

Chuyện như vậy, bình thường chỉ có Vô Lượng Kiếm phái làm với người khác mà thôi. 

Phùng Vi thở phào một hơi, Bành Lam vừa chết, uy hiếp của Bành Anh sẽ không có chút tác dụng nào nữa.

Vô Lượng Kiếm phái cũng có thủ đoạn bảo vệ gia quyến của đệ tử từ trần, thế nhưng chắc chắn sẽ không cho phép Bành Anh làm xằng làm bậy giống như trước đây được nữa.

- Người kia giống như là người giết chết hai người Kiếm Huyền vàTiêu Hiên Độc Nguyệt Thành. 

Đồng thời, có người còn nhận ra Giang Thần, biết nguyên nhân thực sự mà hắn dịch dung.

Người của Vô Lượng Kiếm phái hối hận không ngớt, tiếp theo lại vui mừng, nếu như khi Mộc tướng quân thịnh nộ biết được việc này, cũng không biết hắn có đứng ra làm khó dễ hay không.

Chiến thuyền trên không trung lần nữa phá mây mà đi, không biết đi tới phương nào, hoặc là vẫn ẩn giấu ở bên trong tầng mây. 

Đối với Giang Thần ở trên thuyền, đây lại là hành trình mới.

Trong lòng hắn yên lặng tính toán thời gian Long vực xảy ra kịch biến, khát vọng cấp thiết thực lực trong lòng cũng càng ngày càng mãnh liệt.

- Ta có cần hiến ra một phương pháp để đổi lấy việc Thần Long hoàng triều xuất binh tới Long vực hay không? 

Giang Thần nghĩ thầm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau