THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 496 - Chương 500

Chương 497: Thứ tư

Bị người ta dây dưa mãi không tha, Giang Thần cũng rất là khó chịu.

Lý Nhã Cầm cảm nhận được chiến ý cao vút của hắn, đôi mắt đen kịt cũng sáng sủa hơn không ít, có không ít vẻ chờ mong.

- Nguyệt Sát Trận! 

Chỉ là, hai người chưa kịp giao thủ thì Kiếm Huyền Nhị lão bị thương đã lui trở về bên trong Độc Nguyệt Thành, khởi động đại trận.

Năng lượng mạnh mẽ ngưng tụ trong bóng tối, không thấy hình dáng, thế nhưng có thể nghe thấy được thanh âm điếc tai.

Giang Thần ở giữa trời cao, nhưng vẫn còn ở bên trong phạm vi trận pháp lan đến, nói chuẩn xác là, bầu trời Độc Nguyệt Thành đều ở trong phạm vi trận pháp lan đến. 

Điều khuếch đại chính là, sắc trời vốn vẫn là hoàng hôn xảy ra biến hóa huyền diệu, dường như một chiếc đèn đang nhanh chóng tắt, trước khi hoàn toàn rơi vào bóng đêm, ánh sáng trong suốt hiện ra.

- Không được!

- Vô Lượng Kiếm phái, mau dừng tay, chúng ta cũng ở bên trong phạm vi trận pháp. 

- Các ngươi muốn khai chiến sao?

Đệ tử Thái Nhạc Môn cũng ở trên không trung, bao gồm cả Lý Nhã Cầm ở bên trong cũng vậy.

Bọn họ đều hiểu rất rõ về sự lợi hại của trận pháp này, mà ở dưới tình huống không đề phòng rơi vào bên trong, sắc mặt cả đám tái nhợt, thất kinh. 

Nhưng mà trận pháp sẽ không vì tiếng hô của bọn họ mà dừng lại, mà vẫn vận chuyển bình thường như cũ.

Khi ánh trăng đạt đến trình độ sáng sủa, một vầng trăng được ngưng tụ mà thành, treo lơ lửng ở trên đỉnh đầu của bọn họ.

Đệ tử Thái Nhạc Môn gấp đến độ sắp khóc lên, cảm giác nguy cơ mãnh liệt dằn vặt tinh thần của bọn họ. 

Chí có người trong thành là an toàn, bọn họ cũng hiểu rõ nguyên nhân sở dĩ Độc Nguyệt Thành có cái tên này và tại sao lại không cho phép phi hành.

- Độc nguyệt hiện thế, vạn vật yên tĩnh.

Mọi người nhớ tới một câu dùng để hình dung trận pháp của Độc Nguyệt Thành, ánh mắt thương hại mà lại cười trên sự đau khổ của người khác nhìn về phía đám người Giang Thần và Lý Nhã Cầm ở trên không trung. 

Cho dù song phương là kẻ địch, thế nhưng đối với Vô Lượng Kiếm phái, không có gì khác nhau cả.

Nhìn dáng vẻ của Kiếm Huyền Nhị lão, cũng đã quyết tâm muốn giết người.

A!

Tiếng kêu thảm thiết vang lên lúc này, trận pháp thể hiện ra uy lực của nó, đệ tử Thái Nhạc Môn trước sau chết đi, ánh trăng trắng nõn như phong mang của thần binh thượng cổ.

Lúc này ánh trăng vẫn được coi là nhu hòa, biến hóa cũng để lại dấu vết.

Có điều ai cũng biết, Nguyệt Sát Trận không thể chỉ có uy lực như vậy, đó là đại trận khủng bố có thể giết chết được Tôn giả. 

Giang Thần thúc giục Lôi Đình thần giáp, cầm trận bàn trong tay, hết sức chăm chú, cũng không bởi vì trận pháp biến hóa mà bị ảnh hưởng.

Lý Nhã Cầm thì lại vung vẩy thanh kiếm có ánh sáng màu xanh, động tác tao nhã mà lại rất đẹp, ở dưới ánh trăng chẳng khác nào Quảng Hàn tiên tử hiện thế.

Nếu không phải đang từng bước nguy cơ thì đây quả thật là hình ảnh rất đẹp. 

Hít!

Ống tay áo có thêu chiến hoàn màu vàng của Lý Nhã Cầm bị ánh trăng chặt đứt, tiếp theo là tiếng kêu rên do nàng cắn chặt răng tạo thành, ở trên bả vai xuất hiện một vết máu.

Người phía dưới nhìn thấy vậy cực kỳ đau lòng, nhưng cũng không dám ngăn cản Kiếm Huyền Nhị lão, chứ đừng nói chi là lên trên để cứu người. 
Lôi Đình thần giáp của Giang Thần cũng tới gần cực hạn, nếu không phải lôi hạch đã có đột phá và tăng lên, như vậy tuyệt đối không thể chống đỡ được lâu như vậy.

Đột nhiên, Giang Thần thu hồi trận bàn, nói:

- Thanh Ma, Hắc Long, giúp ta phá trận! 

Nói đoạn Giang Thần cầm kiếm phóng về phía vầng trăng trên đỉnh đầu, Thanh Ma và Hắc Long bảo vệ ở hai bên trái phải.

Điều này làm cho không ít người nhíu chặt mày, bởi vì cách vầng trăng kia càng gần thì lực sát thương sẽ càng mạnh, chủ động bay đi thì có khác gì thiêu thân lao đầu vào lửa cơ chứ?

Chỉ là Kiếm Huyền Nhị lão lại có chút sốt sắng, vẻ mặt mang theo vẻ không dám tin tưởng, bọn họ nhìn lẫn nhau, đều phát hiện ra đối phương cùng có một suy nghĩ giống như mình, thế nhưng đều không quá khẳng định. 

Có điều cũng chỉ mấy giây sau, một tiếng vang giòn từ trên đỉnh đầu của mọi người truyền đến, giống như có một cái quả cầu khí to lớn nào đó bi phá tan, vầng trăng lưỡi liềm hóa thành ánh sao lấp lánh rồi biến mất, tiếp theo ánh trăng trong thời gian cực ngắn cũng chảy ngược, cuối cùng biến mất không còn tăm hơi đâu nữa.

Trải qua bóng đêm ngắn ngủi, bầu trời đã khôi phục lại vẻ bình thường, ánh sáng vạn trượng chiếu ở trên không trung.

- Không ngờ lại thực sự phá được trận! 

Kiếm Huyền Nhị lão đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, một giây sau, bọn họ đều rất cảnh giác bay lên trời, bỏ chạy về hướng ngược lại.

- Người thứ ba.

Có điều, một người trong đó mới ra khỏi phạm vi của Độc Nguyệt Thành thì đã bị một kiếm xuyên tim. 

Hắn quay đầu nhìn lại thì đã nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của Giang Thần, cùng với Thiên bộ hạ và Long bộ hạ.

Con ngươi đen vô tình không liếc hắn lấy một cái, Xích Tiêu kiếm chém ra, sau đó lại đuổi theo một người khác trong Kiếm Huyền Nhị lão.

Giống như một tia chớp vậy, trong phút chốc đã bay ngang qua nam bắc của Độc Nguyệt Thành. 

Thanh kiếm kia không chút do dự đã đâm vào trái tim của địch nhân.

Kiếm Huyền Nhị lão, trong vòng mười giây đã trước sau chết đi.

Chợt, Giang Thần trở về, lăng không đạp bước, Xích Tiêu kiếm đang nhỏ máu xuống bên dưới. Người trong thành ngay cả hít thở cũng không dám, một chút binh sĩ thân mặc khôi giáp của Vô Lượng Kiếm phái thất kinh, có một phần người nhanh chóng cởi khôi giáp, trộn lẫn vào trong đám người.

Chỉ là, kiếm của Giang Thần rất xem thường chỉ về phía bọn họ.

Ánh mắt của hắn nhìn về phía Lý Nhã Cầm, thấy nàng bị thương khá nặng, đã không có lực tái chiến, cũng đã mất đi hứng thú động thủ. 

- Không nên đuổi nữa, như vậy là vì tốt cho ngươi.

Giang Thần vẩy máu tươi ở trên thân kiếm, thu kiếm vào vỏ, rời khỏi nơi này ở trước mắt vô số người.

Lý Nhã Cầm vẫn không cam lòng như cũ, cho dù Giang Thần có thể phá đại trận và chém giết Kiếm Huyền Nhị lão làm cho người ta giật mình, thế nhưng đây không phải là thực lực của bản thân. 

Lời này đúng là không sai, Bát Bộ Thiên Long là linh vật, không giống như là lực lượng thần long và thần lực, không thuộc về bản thân hắn.

Từ xưa đến nay, chỉ cần là quyết đấu công bằng đều cấm sử dụng những ngoại lực như thế này.

Vì vậy, Lý Nhã Cầm vẫn muốn chiến một trận cùng Giang Thần như cũ. 

Chỉ là cân nhắc đến việc bản thân có thương thế và những đệ tử khác tử thương, nàng biết nhất định phải về môn phái một chuyến, cho nên nàng không cam lòng bay ngược về một phương hướng khác.

Lần này, người Độc Nguyệt Thành há hốc mồm.

Lúc này bọn họ mới nhớ tới nguyên nhân của toàn bộ sự việc chính là Giang Thần và Lý Nhã Cầm, Tiêu Hiên chỉ muốn bán một nhân tình mà thôi. 

Kết quả Giang Thần không có chuyện gì, Lý Nhã Cầm cũng không có chuyện gì cả.

Chỉ là Tiêu Hiên và Kiếm Huyền Nhị lão lại bỏ mình, Vô Lượng Kiếm phái tổn thất nặng nề, không khỏi khiến cho người ta hoài nghi đây là âm mưu của Thái Nhạc Môn.

Nói đi cũng phải nói lại, sau khi Giang Thần rời khỏi Độc Nguyệt Thành xác định trên người mình không có thủ đoạn lần theo dấu vết, hắn vẫn chưa yên tâm. Cho nên hắn mới bố trí lên trên người mình một đạo linh chú, ngăn cách tất cả cảm ứng. 

- Thanh Ma, các ngươi khôi phục từ lúc nào vậy?

Đón lấy, Giang Thần dò hỏi.

- Lúc ở tiểu thế giới, chúng ta theo ngươi cũng nhận được không ít bổ sung. 

Thanh Ma nói như thực chất.

- Có thể giúp ta giết về Long vực không?

Giang Thần hỏi vấn đề mà hắn quan tâm nhất. 

- Không thể, Tôn giả cũng có phân chia mạnh yếu, nói tới hệ thống Thông thiên cảnh chín tầng này đi, như vậy ta và Hắc Long chỉ có thể đối phó với Tôn giả ba tầng đầu, cũng giống như hai tên vừa nãy vậy.

- Thế nhưng ở Long vực, gia chủ Mộ Dung gia chính là đỉnh tầng ba, Thống soái của Nghịch Long quân, ta cân nhắc hẳn là trên cả tầng ba.

- Đương nhiên, hệ thống cảnh giới của Tôn giả không phải đơn giản như vậy, ta chỉ nói một cách đại khái cho ngươi biết mà thôi. 

Thanh Ma nói.

- Cũng được, lúc này các ngươi có thể khôi phục, cũng coi như là niềm vui bất ngờ với ta.

Đây là lời nói thật của Giang Thần, đến quân đội, Thanh Ma và Hắc Long sẽ là lá bài tẩy to lớn nhất của hắn. 

Chương 498: Gặp lại hà tất phải làm như không quen biết

Kiếm Thần thành là một toà thành có tiếng tăm rất lớn trong Trung Châu, từ tên đã có thể nghe ra được chỗ bất phàm, là nơi được rất nhiều kiếm khách ngóng trông.

Trong thành, kiếm khách trẻ tuổi eo đeo bội kiếm bên hông chỗ nào cũng có, vỏ kiếm được thợ khéo tạo ra, rất đẹp.

Hai tên kiếm khách ở trên đường gặp phải đối phương, khi liếc nhìn nhau bội kiếm lẫn nhau thì sẽ có một phương thất lạc, một phương đắc ý. 

Đây là một điểm đặc sắc của Kiếm Thần thành.

Ở trong lẫn ngoài, toà thành trì bao la vô biên này vẫn còn có tường thành ở bốn phía.

Ở trong mắt của mọi người ở trung tâm thành, tường thành rất thấp bé, không cản trở được bọn họ ngắm mặt trời mọc mặt trời lặn. 

Nếu như đứng ở dưới tường thành thì sẽ phát hiện ra tầm mắt bị chặn lại, dù cho là ngẩng đầu lên thì cũng không nhìn thấy được phương xa.

Ngoại trừ tường thành bốn phía, Kiếm Thần thành còn có rất nhiều tường viện cao vút, chằng nhịt khắp nơi, hình thành phong cảnh đặc biệt trong thành, viện trong viện.

Mặt khác, ở trong Kiếm Thần thành sẽ không thể tùy ý phi hành. 

Vì lẽ đó ở trên đường phố rộng rãi, công cụ giao thông đang không ngừng cuồn cuộn chạy băng băng qua lại, như là nước chảy.

Lúc này, ở trong một trà lâu sinh ý nóng bỏng.

Ở sát cửa sổ lầu hai có một tên thanh niên đang ngồi, thân thể gầy gò, sắc mặt trắng xám như có bệnh, thỉnh thoảng lại ho khan mấy lần, làm cho người ta phải liếc mắt nhìn hắn. 

Người tu hành đều có thân thể cường tráng, cảm mạo nóng sốt hầu như là chuyện không thể xảy ra.

Nếu không phải bị thương, hoặc là lúc luyện công không may xuất hiện vấn đề thì sẽ không giống thanh niên này.

- Cạnh tranh rất là kịch liệt. 

Thanh niên này chính là Giang Thần đã dịch dung, sáng sớm hôm nay hắn đã đi tới Kiếm Thần thành.

Tin tức liên quan tới việc Phi Long hoàng triều thu thập tướng lĩnh đã truyền ra ở khắp Trung Châu, dẫn tới vô số người bàn tán sôi nổi.

Ra chiến trường là một chuyện rất làm cho người ta chống cự, đặc biệt là thế lực không có liên quan gì, cho nên chuyện này không cần nghĩ cũng biết bọn họ sẽ không muốn làm con cờ thí. 

Thế nhưng các tướng lĩnh thì lại không giống, là chức quan được Phi Long hoàng triều tán thành, mang binh đánh giặc, lập chiến công hiển hách là có thể trở thành nhân vật tướng soái ở hoàng triều Chân Vũ giới.

Hơn nữa ngoại trừ chuyện này ra, bản thân tướng lĩnh đã có đãi ngộ không phải là con số mà binh lính bình thường có thể so sánh được.

Có người từng giải thích tin tức trên lệnh tổng động viên, nếu như là thật, như vậy chuyện này đối với rất nhiều người cũng là một lần cơ hội hiếm có. 

So với việc gia nhập chín thế lực lớn của Trung Châu thực sự còn tốt hơn nhiều.

Cũng chính bởi vì như vậy cho nên cạnh tranh cũng rất là lớn, tiêu chuẩn tướng lĩnh của Phi Long hoàng triều cực kỳ có hạn.

Chia đều đến chín thế lực chỉ có năm tiêu chuẩn mà thôi. 

Thế nhưng, danh ngạch này không phải là do các thế lực định đoạt, mà là được Phi Long hoàng triều truyền xuống, cử hành tỷ thí, chọn tướng lĩnh ra từ trong tỷ thí.

Bằng không, Vô Lượng Kiếm phái đã sớm tự định đoạt môn phái đệ tử của chính mình rồi.

Yêu cầu tỷ thí cũng chỉ có một, cảnh giới từ Tôn giả trở xuống, tuổi tác không giới hạn, nam nữ cũng không hạn chế. 

Đối việc có thêm yêu cầu gì từ Tôn giả trở xuống, rất nhiều người cũng đang nghị luận sôi nổi.

Lời đồn được lưu truyền rộng rãi nhất là Phi Long hoàng triều bị quân khởi nghĩa xếp nội tuyến vào, khiến cho bọn họ khổ không thể tả, lúc này bọn họ mới tới Thiên Hà giới chọn.

Ở đây cũng có người suy đoán Phi Long hoàng triều sẽ bồi dưỡng người bộc lộ tài năng trở thành Tôn giả. 

Những thứ này đều là tin twc mà Giang Thần hỏi thăm nửa ngày mới có được.

Hắn liếc mắt nhìn sóng người ở dưới cửa sổ, trong đó có không ít thanh niên tuấn kiệt, trên ống tay áo đều có đủ loại chiến hoàn.

- Thanh Ma, nếu như ta trở thành Tôn giả, Thiên Long gia trì thân thể ta, sức chiến đấu của ta sẽ đạt tới đâu? 

Giang Thần thông qua thần niệm hỏi.Ở trong mắt người ngoài, hắn vẫn đang tâm sự nặng nề uống trà như cũ.

- Ta hiểu rõ ý ngươi, khi đó lẽ ra có thể đối phó được với cấp bậc Tôn giả trung đẳng, thế nhưng một người mà thôi, ngươi rõ ý của ta chứ? 

Thanh Ma đáp lại.

Giang Thần gật gật đầu không để lại dấu vết, đương nhiên hắn rõ ý của Thanh Ma ra sao.

Nếu muốn dựa vào sức một người để thay đổi thế cuộc của Long vực, vẫn không thể gấp được. 

Có điều, Giang Thần vẫn nói:

- Như vậy ta cũng coi như đã nắm giữ được tư cách tham dự vào bên trong đấu tranh ở Long vực, không cần phải khoanh tay đứng nhìn giống như bây giờ.

- Rất nguy hiểm. 

Thanh Ma trầm mặc một hồi, nói ra ba chữ rất đơn giản.

- Bất cứ chuyện gì cũng đều có nguy hiểm, huống chi nơi đó có thân nhân và bằng hữu của ta.

Giang Thần thầm nói trong lòng. 

Lúc này, khóe mắt của Giang Thần chú ý tới việc có mấy người đứng ở trước bàn của hắn, một đạo âm thanh lanh lảnh truyền vào bên tai hắn.

- Xin hỏi chỗ này đã có ai ngồi chưa?

Giang Thần nghiêng đầu nhìn lại, nhìn thấy vài nam nữ tuổi tác xấp xỉ nhau, phấn chấn bừng bừng, trai tài gái sắc, ăn mặc trang phục rất giống nhau, hẳn là người đến từ cùng một thế lực. 

Đây là một cái bàn dài, có thể ngồi được sáu, bảy người, Giang Thần một mình, cũng khó trách đối phương sẽ đến hỏi thăm.

- Không có ai cả, mời ngồi.

Giang Thần mỉm cười nói. 

Tìm được mục tiêu, tâm tình của hắn cũng khôi phục lại như lúc ban đầu.

- Đa tạ.
Nữ tử kia kéo cái ghế ra, cùng đồng bạn của nàng ngồi xuống, cũng gọi một bình trà tới. 

Rất nhanh Giang Thần đã nghe được lời tán gẫu của bọn họ liên quan tới đề tài thu thập tướng lĩnh, cũng giống như những người khác, bọn họ rất là chờ mong.

Lại nói tới việc chiến trường tàn khốc và máu tanh ra sao, ở dưới không khí bây giờ cũng đã bị hạ xuống tới mức thấp nhất.

Giang Thần đột nhiên chú ý tới có một đạo ánh mắt không biết vô tình hay cố ý di chuyển ở trên người mình, hắn nhìn sang thì lập tức nhìn thấy nữ tử ngồi ở phía đối diện đang nhìn về phía hắn. 

Nữ tử kia không kịp phản ứng, lập tức cười cười rồi cúi đầu.

Không thể không nói, ở dưới tình huống quan sát tỉ mỉ, đây là một vị nữ tử rất có mị lực, mày liễu cong vút, còn có đôi mắt to.

Da thịt nhẵn nhụi trắng nõn, giống như tơ lụa. 

Chỉ là Giang Thần không rõ tại sao đối phương lại lén lút đánh giá mình.

Phùng Vi cũng không hiểu vì sao mình lại như vậy, sau khi Giang Thần dịch dung cũng không có điểm gì nổi bật, là thái độ mà hắn biểu hiện ra vừa nãy đã làm cho nàng để ý.

Nho nhã lễ độ, lời nói lúc mỉm cười khiến cho người ta có cảm giác như gió xuân ấm áp. 

Thế nhưng sau khi ngồi xuống, nàng lại phát hiện ra bệnh trạng trên người Giang Thần và các ăn mặc đơn sơ lại hình thành một loại tương phản.

Làm cho nàng có cảm giác như một vị công tử sa sst.

- Vị sư huynh này, ngươi đang chờ người nào đó sao? 

Phùng Vi nghĩ đến hành động vừa nãy có chút thất lễ, nàng ngẩng đầu lên, rất tự nhiên hào phóng nói.

Nàng làm như vậy làm cho đồng bạn bên cạnh rất bất ngờ, cả đám liên tục nhìn về phía Giang Thần, tiếp theo vẻ bất ngờ càng nặng hơn nữa.

- Không phải, ta chỉ có một mình, đang đợi tỷ thí thu thập tướng lĩnh bắt đầu. 

Giang Thần nói.

- Bằng hữu, ngươi cũng muốn đi tỷ thí sao?

Một người ngồi ở phía bên cạnh hắn lẫm lẫm liệt liệt hỏi, ánh mắt nhìn về phía ống tay áo của Giang Thần. 

Sau đó, hắn như đã phát hiện ra chuyện thú vị gì đó mà vội vã nháy mắt làm cho người ngồi cùng bàn nhìn qua.

Chuyện Giang Thần không có chiến hoàn rất nhanh đã bị phát hiện ra, ngoại trừ Phùng Vi ra, tất cả đều để lộ ra vẻ ra xem thường.

- Khục khục. 

Phùng Vi chú ý tới việc đồng bạn thất lễ, nàng bất mãn tằng hắng một tiếng, đợi đến khi bọn họ yên tĩnh lại, nàng nói:

- Vậy thì chúc sư huynh may mắn, thấy sư huynh lạ mặt, không giống như là người của Trung Châu, không biết cao tính đại danh ra sao?

- Đột nhiên gặp cần gì phải làm quen cơ chứ, họ tên bé nhỏ không đáng kể, sao cần phải nói ra đây? 

Giang Thần cũng lười giả danh, khẽ mỉm cười nói.

- Gặp gỡ há phải quen biết?

Phùng Vi sửng sốt một chút, hứng thú trong lòng đối với Giang Thần càng đậm hơn nữa. 

Chỉ là những người khác lại có chút bất mãn, muốn hỏi một chút xem Giang Thần có biết địa vị của Phùng gia bọn họ hay không.

- Phùng Vi, ngươi ở đây sao? Ta tìm ngươi khắp nơi đó.

Một đạo thanh âm không chút kiêng kỵ việc có quấy rối người khác hay không vang lên, tiếp theo chính là tiếng bước chân long hành hổ bộ, tiếng chân giẫm ván gỗ lầu hai vang lên cọt kẹt. 

Chương 499: Song kiều

Bên trong đôi mắt to của Phùng Vi để lộ ra vẻ buồn phiền, muốn làm bộ như không nghe thấy, thế nhưng người đến đã đến trước bàn, không thể làm gì khác hơn là đặt hai tay lên trên bàn.

- Bành Anh, ngươi tìm ta có việc gì không?

Thanh âm của Phùng Vi rất lạnh nhạt, nhưng dường như Bành Anh trong miệng nàng lại không nhận ra được. 

- Phi Long hoàng triều sắp bắt đầu thu thập tướng lĩnh, chúng ta đồng thời tham gia, ta biết được không ít tin tức.

Bành Anh vừa nói, một mặt đã muốn ngồi xuống, nhưng rất nhanh cái bàn này đã không có chỗ ngồi trống nữa.

Con ngươi của hắn chuyển động, chỉ tay về phía Giang Thần, không chút khách khí nói: 

- Ngươi nhường một chút cho ta.

Trong thời gian cực ngắn hắn đã nhìn ra vẻ sa sút của Giang Thần, cũng chú ý tới việc Giang Thần không phải đồng thời tới đây với Phùng Vi, cũng nói rõ đối phương không bình tĩnh như vẻ mặt của hắn.

Giang Thần nhìn về phía hắn, đây là một khuôn mặt mang đậm chất trẻ con, có điều quả thực đã là thanh niên hai mươi tuổi. 

Khi Giang Thần nhìn về phía hắn, đối phương càng khiêu khích cười cợt.

- Bành Anh, cái bàn này vốn là do sư huynh ngồi trước, ta và những người khác đến sau, làm sao ngươi có thể vô lễ như vậy được chứ?Phùng Vi bất mãn nói.

Khi nghe thấy nàng nói lời này, người ở trước bàn đều biến sắc, vội vàng nhìn về phía nàng rồi nháy mắt ra dấu. 

Nhưng mà lời đã nói ra khỏi miệng, nhìn thấy Phùng Vi kích động như vậy, vẻ mặt của Bành Anh rất có ý vị sâu xa.

- Ngươi không nghe thấy lời của ta sao?

Đột nhiên, hắn ra tay không hề có điềm báo trước, một cái tay đã đưa về phía vạt áo của Giang Thần, là muốn bóp cổ của Giang Thần. 

Cho dù hắn muốn làm gì, khi tay đến trước người Giang Thần thì tất cả đều thất bại.

- Ta nghe thấy, cũng sẽ không nhường, cút cho ta!

Cánh tay chỉ có da bọc xương của Giang Thần che ở trước ngực, năm ngón tay thon dài, khớp xương hiện lên rất rõ ràng, chặt chẽ kiềm chế cánh tay hung hăng của Bành Anh. 

Bành Anh không phục, giơ ống tay áo lên, hắn có ba cái chiến hoàn màu bạc.

Lại nhìn Giang Thần, không có thứ gì cả.

Bành Anh vận chuyển công lực, ván gỗ dưới chân lập tức gặp xui xẻo, hai chân giẫm mảnh gỗ chếch lên, từ từ nứt ra. 

Lực lượng hùng hồn không ngừng tụ lại ở trên tay phải, thế nhưng dù hắn cố gắng cỡ nào thì công lực cũng như là đá chìm xuống biển lớn, cánh tay của hắn vẫn không thể động đậy được.

Dù cho là kìm sắt thì hắn cũng đã tránh thoát khỏi được rồi.

Cũng không thấy Giang Thần dùng sức mà vẫn ung dung thoải mái ngồi ở chỗ đó, dáng người đơn bạc thể hiện ra sức mạnh đáng sợ. 

- Cút đi!

Giang Thần đột nhiên mất đi hứng thú, dùng sức vung một cái, người của Bành Anh đã từ cái bàn bên cạnh cửa sổ bay ra ngoài.

Chuyện này vượt ra ngoài dự liệu của mọi người, Bành Anh không thể ổn định thân thể ở trên không trung đúng lúc, trái lại còn ngã vào trong đám người ở trên đường, tạo ra một mảnh tiếng mắng chửi lớn. 

- Lực lượng thật lớn!

Đám người Phùng Vi nhìn thấy Giang Thần tiện tay đã ném người có chiến hoàn màu bạc đi ra ngoài, cả đám kinh động như gặp thiên nhân, vẻ xem thường vừa nãy lập tức biến mất.

Cho dù Bành Anh chỉ có ba cái chiến hoàn màu bạc, thế nhưng cũng được coi như là khá mạnh, có chút danh tiếng ở Trung Châu này. 

Cũng không lâu sau, tường gỗ ở phía đối diện cửa sổ vỡ tan, Bành Anh nổi giận đùng đùng chạy về, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm vào Giang Thần không tha.

Trên cổ tay phải của hắn có vết máu ứ đọng nhìn thấy mà giật mình.

- Xảy ra chuyện gì! 

Mắt thấy một trận ác chiến sắp bắt đầu, ở cửa thang gác truyền đến tiếng bước chân chỉnh tề nhất trí.

Một đội binh lính được võ trang hoàn mỹ tiến vào bên trong tầm mắt của mọi người trên lầu hai.

Giang Thần chỉ liếc mắt nhìn thì đã biết những binh sĩ này không giống như đám người lúc trước hắn gặp ở Độc Nguyệt Thành, khí tức cường đại, ánh mắt sắc bén. Giờ phút này bọn họ cau mày, giống như mây đen tối om om trên đỉnh đầu đang áp sát.

- Đây là một đám binh lính đã trải qua máu và lửa mài giũa.

Giang Thần nghĩ thầm. 

- Là người nào gây sự?

Binh sĩ đội trưởng quát hỏi một tiếng, ánh mắt đã khóa chặt lên trên người Giang Thần và Bành Anh.

Chợt, hắn mang đội vây quanh hai người lại, bao gồm cả đám người Phùng Vi ở bên trong. 

- Mau nói ra mọi chuyện rõ ràng mười mươi cho ta.

Binh sĩ đội trưởng dùng giọng không thể nghi ngờ nói.

Bành Anh nổi giận đùng đùng nhìn thấy bọn họ đến, lửa giận lập tức tắt phụt, ấp úng, không nói ra lời. 

Giang Thần cũng không muốn nói nhiều, lạnh nhạt nói:

- Chuyện này, tìm người thứ ba đến sẽ nói rõ ràng hơn được.

- Hỏi ngươi cái gì thì ngươi phải trả lời cái đó! 

Một tên binh lính quát lớn nói.

Binh sĩ đội trưởng ném một ánh mắt sang, tên thuộc hạ này hoàn toàn biến sắc, lập tức lùi về sau vài bước.

- Ngươi, nói một chút xem đã xảy ra chuyện gì. 

Binh sĩ đội trưởng tùy tiện chọn một vị khách trên lầu hai.

Người kia thầm mắng vài tiếng ở trong lòng, hắn không muốn gây phiền toái, đặc biệt là sau khi nhận ra Bành Anh.

Có điều ở dưới con mắt của binh sĩ đội trưởng, hắn không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt đi tới, nói ra chuyện đã xảy ra vừa nãy. 

Kỳ thực quả thực cũng không có gì để nói nhiều, Bành Anh chỉ nói một câu với Giang Thần, tiếp theo đã ra tay.

- Mang đi!

Sau khi nghe xong, binh sĩ đội trưởng hạ lệnh. Đám binh lính phía sau như hổ như sói vọt lên, tóm lấy cánh tay của Bành Anh.

Vốn Bành Anh còn muốn phản kháng, nhưng cảm nhận được hàn mang trong mắt của binh sĩ đội trưởng, hắn bị dọa cho phát sợ.

- Những ngày gần đây, quy củ của Kiếm Thần thành chỉ có một, ai chủ động gây sự thì kẻ đó không được vào trong thành nửa bước. 

Cũng không biết binh sĩ đội trưởng đang nói với Bành Anh, hay là với người ở chỗ này, trước khi đi hắn nhìn Giang Thần một chút.

- Xong rồi.

Sau khi Bành Anh bị mang đi, mặt của người đứng ra làm chứng lúc trước đưa đám, oán giận nhìn về phía Giang Thần. 

- Ngươi nói ngươi kìa, tự mình xui xẻo còn chưa đủ sao? Nhất định phải kéo theo người khác xui xẻo sao?

Hắn tức giận nói.

Lời của hắn vừa dứt, mấy bằng hữu của hắn lập tức chạy tới, kéo hắn lại. 

- Ngươi muốn tìm cái chết sao?

- Hắn là người có thể quăng Bành Anh bay ra ngoài đó!

- Đối phó với ngươi cũng không thành vấn đề. 

Người này được bằng hữu nhắc nhở, cũng biết Giang Thần không dễ trêu, chỉ là nghĩ tới vị sau lưng Bành Anh kia lại càng không dễ trêu hơn, hắn không thể làm gì khác hơn là căm giận bất bình rời đi.

- Sư huynh, thực sự là xin lỗi.

Phùng Vi cũng rất áy náy, cho dù hiện tại Giang Thần không chịu thiệt, thế nhưng hắn đã chọc vào phiền toái rất lớn. 

Giang Thần cũng rất bất ngờ, đây là lần thứ nhất hắn hưởng thụ được đãi ngộ công bằng.

Vốn hắn tưởng rằng những binh sĩ kia sẽ mang mình đi.

- Bành Anh này, lai lịch rất lớn sao? 

Giang Thần hiếu kỳ nói.

- Tỷ tỷ Bành Lam của hắn nắm giữ chiến hoàn màu vàng, là đệ tử thân truyền của Vô Lượng Kiếm phái, được xưng là song kiều cùng Lý Nhã Cầm của Thái Nhạc Môn.

Người ở bên cạnh Phùng Vi nhìn về phía hắn rồi nói, nhìn ánh mắt của đối phương mang theo vẻ đồng tình. 

- Điều quan trọng chính là, Bành Lam rất bao che đệ đệ nàng, là người không biết đúng sai, vì lẽ đó cho dù Bành Anh rất đáng ghét, thế nhưng ta cũng không thể từ chối quá rõ ràng được.

Phùng Vi cũng lo lắng nói.

Giang Thần nhún vai một cái, không quá quan tâm nói: 

- Lúc này, chỗ tốt của việc không báo danh đã thể hiện ra, ngươi không cần lo lắng cho ta.

Nói xong, hắn đứng dậy, định đi ra khỏi trà lâu.

Hắn không sợ người có chiến hoàn màu vàng, nhưng cũng không ngốc đến mức ngồi chờ chết, chờ người khác tìm tới cửa. 

- Cái tên này, cũng thật là ung dung.

- Hắn không biết sự lợi hại của Bành Lam sao?

- Thế nhưng vừa nãy hắn đã nghe được cái tên Bành Lam, phản ứng rất bình thản. 

- Đây chính là do hắn vô tri không sợ.

Nghe vậy người ở bên cạnh Phùng Vi đàm luận, làm nàng rất buồn bực mất tập trung, nhìn bóng lưng của Giang Thần biến mất ở trong đám người, bên trong đôi mắt to sáng ngời của nàng toát ra vẻ lo lắng.

Chương 500: Ảo trận

Chiêu thu tướng lĩnh sắp bắt đầu, Giang Thần rời khỏi trà lâu rồi đi tới địa điểm báo danh.

Ở trung tâm thành của Kiếm Thần thành, trên một mảnh quảng trường rộng rãi.

Vô số binh lính đứng ở dọc theo quảng trường, ngăn cách đoàn người ở bên ngoài, đồng thời có thể nhìn thấy được ở trên quảng trường đang có người của Vô Lượng Kiếm phái bố trí cái gì đó. 

Từ sáng sớm đã bắt đầu, đến hiện giờ đã gần như hoàn thành.

Khi các trưởng lão của Vô Lượng Kiếm phái xuất hiện, đám người đã sớm chờ mong không ngớt dần dần sôi trào lên.

Ánh mắt của mọi người rơi bị Vô Lượng Kiếm phái trưởng lão chen chúc vài tên mặc giáp Chiến Sĩ trên người. 

Ở trước ngực của bọn họ khôi giáp trên, có Phi Long hoàng triều độc nhất vô nhị đồ đằng, một con giương nanh múa vuốt, cưỡi mây đạp gió thần long.

- Phi Long hoàng triều chiêu thu năm tướng lĩnh, chống đỡ quân phản loạn, làm nam nhi trên đời, nên tạo ra chiến công vô thượng, trở thành người bất phàm mới xứng là nam nhi.

- Người trở thành tướng lĩnh sẽ trở thành Chiến tướng của Phi Long hoàng triều, phúc lợi đãi ngộ sẽ không bạc đãi các ngươi, cũng bảo đảm trong thời gian ngắn nhất các ngươi sẽ trở thành Tôn giả. 

Người của Phi Long hoàng triều nói chuyện rất trực tiếp, không quanh co lòng vòng mà gọn gàng dứt khoát nói cho mọi người biết những thứ này.

Sau đó là trưởng lão của Vô Lượng Kiếm phái đứng ra, nói:

- Năm tiêu chuẩn tướng lĩnh sẽ thông qua phương thức công bằng công chính để chọn ra, người ở trong thành hôm nay, đều có tư cách. 

- Hiện giờ người có ý định tiến vào quảng trường đi.

Nương theo lời này, binh lính trong thành lui lại, nhường ra một con đường.

Mọi người do dự một lúc, tiếp theo đã có thanh niên tiến vào quảng trường, rất nhanh người đã càng ngày càng nhiều, có tới hơn một nghìn. 

Cũng bao gồm Giang Thần ở bên trong.

Điểm thú vị chính là, hắn phát hiện ra người đứng ở bên trong quảng trường rất thú vị, mặc kệ có biết nhau hay không, tất cả đều căn cứ vào chiến hoàn để chia ra.

Người có chiến hoàn màu vàng đứng ở tận cùng bên trong, chiến hoàn màu trắng thì ở bên ngoài. 

Người giống như hắn, ngay cả chiến hoàn cũng không có thì đương nhiên sẽ ở biên giới.

Thân thể cao của Giang Thần đã phát huy ra ưu thế, hắn vừa ngẩng đầu thì đã nhìn thấy mấy vị tuấn tài nắm giữ chiến hoàn màu vàng ở tận cùng bên trong.

Tổng cộng có sáu người, trên ống tay áo của tay phải đều có một cái chiến hoàn màu vàng. 

Đủ loại chiến hoàn đều có chín cái, chuyện này Giang Thần đã biết, thế nhưng nghĩ lại, dường như xưa nay chưa từng thấy người có hai cái chiến hoàn màu vàng.

- Chẳng lẽ nói chiến hoàn không chỉ là đặc điểm riêng đối với Thông thiên cảnh, vì lẽ đó Thông thiên cảnh có một chiến hoàn màu vàng đã là cực hạn rồi hay sao?

Chuyện này cũng có thể, Giang Thần nhìn đám người có chiến hoàn màu vàng một chút, cũng đã là cực hạn Thông thiên cảnh, hầu như đã bước một cái chân vào Tôn giả. 

Bỗng nhiên, từ bên trong sáu người kia Giang Thần đã tìm được tỷ tỷ của Bành Anh, cũng chính là Bành Lam kia.

Cũng không phải nói Giang Thần quen biết đối phương, chỉ là tướng mạo của tỷ đệ là rất dễ nhận ra, chứ đừng nói chi là Bành Anh có tám phần tương tự với Bành Lam.

Điều may mắn chính là, tướng mạo của Bành Anh cũng coi như bình thường, thế nhưng vị Bành Lam được gọi là song kiều này quả thật cũng có sắc đẹp không tầm thường. 

Chỉ là, dường như tâm tình của Bành Lam không phải quá rất tốt, nàng nhíu chặt mày.

Bởi vì nàng đã biết đệ đệ của mình bị đuổi ra khỏi Kiếm Thần thành, cuối cùng vẫn là nàng đi tìm trưởng lão trong môn phái cho nên việc này mới lắng lại.

Lúc này, Bành Anh cũng ở trong quảng trường, đứng ở bên trong đám người có chiến hoàn màu bạc. Hắn đang nhìn chung quanh, tìm kiếm bóng người Giang Thần, sau đó sẽ nói với tỷ tỷ của hắn. 
Ở ngay phía trên quảng trường, trưởng lão của Vô Lượng Kiếm phái xin chỉ thị từ một người của Phi Long hoàng triều.

- Mộc tướng quân, đã có thể bắt đầu chưa?

Vị Mộc tướng quân này có địa vị bất phàm, các chiến sĩ mặc giáp khác đều là nghe lời hắn răm rắp. 

Mộc tướng quân nhìn lướt qua đám người ở trên quảng trường, lông mày đen kịt nhíu chặt lại.

- Những người này đều còn quá trẻ.

Đại tướng quân bề ngoài uy vũ bất phàm, nhưng trong lòng lại có cảm xúc mà người khác không tưởng tượng nổi. 

Những người trên quảng trường này đã từng giết người, trải qua sinh tử đại chiến.

Nhưng mà, một khi ra chiến trường sẽ hoàn toàn là một chuyện khác.

Chiến sĩ chân chính có khác biệt so với võ giả. 

- Bắt đầu đi.

Nhưng mà, mệnh lệnh từ phía trên hắn không có cách nào chống lại được, cho nên đành lạnh lùng mở miệng.

Tức thì, một chút dụng cụ hình vuông bày ở trên quảng trường bắt đầu vận chuyển, là hộp gỗ hình vuông, cao gần bằng người, không thấy rõ bên trong là cái gì, chỉ biết là có năng lượng tỏa ra ở bên trong, dần dần phát ra tiếng nổ vang rền. 

- Không cần sốt sắng, đây là thủ đoạn trắc nghiệm, tất cả các ngươi ngồi xuống đi, ở trong một phút sau đó, nếu như có thể tiếp tục kiên trì thì cũng coi như là tiến được vào vòng thứ nhất.

Trưởng lão của Vô Lượng Kiếm phái nói.

Nghe thấy hắn nói như thế, người trên quảng trường cũng không quá căng thẳng, trái lại còn tràn ngập chờ mong ngồi xuống. 

Đặc biệt là đối với đám người có chiến hoàn màu bạc trở xuống, trước khi bắt đầu, ai cũng không biết sẽ tuyển chọn tướng lĩnh như thế nào.

Nếu như chỉ thông qua thực lực, như vậy sáu người có chiến hoàn màu vàng cũng không đủ để phân phối năm tiêu chuẩn.

Bây giờ nhìn lại, bọn họ cũng có chút hi vọng. - Ảo trận sao?

So với những người khác ung dung, Giang Thần trái lại có chút sốt sắng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào những hộp gỗ kia không tha.

Ảo trận là trận khó giải quyết nhất trong các loại trận pháp, một khi rơi vào trong đó, vấn đề mà người ta phải đối mặt không phải là phá trận như thế nào, mà là làm sao mới có thể làm cho mình khôi phục lại trạng thái phá trận. 

Giống như một người hoa mắt mà còn đề bút viết sách vậy.

Nếu như một mình kiểm tra, e rằng Giang Thần sẽ không tiến hành, bởi vì như vậy cũng tương đương với việc giao tính mạng mình vào trong tay người khác.

Có điều có nhiều người như vậy, Giang Thần có thể yên tâm kiểm tra. 

Lúc này, năng lượng giúp hộp gỗ vận chuyển càng ngày càng mãnh liệt, cuối cùng còn có tia sáng chói mắt phóng lên trời.

Đám người xem náo nhiệt ở ngoài quảng trường lập tức lùi về phía sau.

Khi kéo dài tầm mắt, mọi người lập tức phát hiện ra quảng trường đã bị mười hai cái cột sáng màu đỏ chót vây quanh. 

Những người trẻ tuổi thân ở trong đó không tự chủ được nhắm mắt lại, dường như ngủ mà cũng không phải ngủ.

A a!

Đột nhiên, tiếng kêu thảm thiết từ trong đám người kia vang lên. 

Cho dù là người ở trên ống tay áo có chiến màu gì thì cũng không ngoại lệ, cũng không phải là thống khổ, mà là một loại dằn vặt trên tinh thần, khiến cho người ta không dám nghĩ tới việc bọn họ đang bị cái gì tra tấn.

- Ta không chịu được, ta không chịu được!

Một thiên tài có chiến hoàn màu bạc kêu to, tiếp theo lập tức đứng lên, chạy thật nhanh ra ngoài quảng trường, cũng không chờ người khác hỏi hắn bị cái gì mà lập tức biến mất ở trong đám người. 

- Ài.

Mộc tướng quân lắc lắc đầu, ảo trận mới vừa mới bắt đầu mà đã không chịu được, chờ đến khi ra chiến trường, chẳng phải sẽ bị dọa cho tè ra quần hay sao?

- Mộc tướng quân, ở đây có rất nhiều người không biết từ đâu đến, biểu hiện của đệ tử Vô Lượng Kiếm phái cũng còn khá tốt. 

Trưởng lão của Vô Lượng Kiếm phái nói, hắn không hy vọng bởi vì một ít người ngoài mà làm ảnh hưởng tới ấn tượng của Phi Long hoàng triều đối với Vô Lượng Kiếm phái.

- Nhìn lại một chút đi, Lý trưởng lão đúng không, đệ tử ưu tú nhất của Vô Lượng Kiếm phái các ngươi cũng có mặt ở đây đúng không?

Mộc tướng quân hỏi. 

Lý trưởng lão trong miệng hắn không chút hoang mang, cười nói:

- Ưu tú thì phải xem xem tiêu chuẩn thế nào, nếu như Phi Long hoàng triều không có yêu cầu cảnh giới từ Tôn giả trở xuống thì Vô Lượng Kiếm phái ta nhất định sẽ có đệ tử càng xuất sắc hơn nữa. Thế nhưng từ Tôn giả trở xuống, Bành Lam nhà chúng ta là người ưu tú nhất.

- Nàng sao? 

Mộc tướng quân có chút chần chờ, nữ lưu quả thực rất không thích hợp để ra chiến trường.

- Đúng, nhất định Bành Lam sẽ trở thành một trong năm tiêu chuẩn.

Lý trưởng lão tự tin nói. 

Chương 501: Tương tinh

Trong ảo trận thây chất thành núi, máu chảy thành sông, xương trắng đầy đất.

Thân ở trong đó. Các thiên tài phải chịu xung kích mãnh liệt, bọn họ không ý thức được đây là ảo trận, mà mình là một người đứng xem.

Giống như ác mộng vậy, không biết mộng từ chỗ nào mà lên, chỉ nhớ rõ người đã lạc vào trong một cảnh giới kỳ lạ. 

Hơn nữa ảo trận còn là ác mộng cực kỳ chân thực, mùi máu tanh tiến vào chóp mũi, có thể cảm nhận được như mình bị vũ khí sắc bén cắt vào vậy.

Những thứ này vẫn chỉ là bối cảnh của ảo trận, thứ chân chính làm cho người ta không chịu được chính là cảnh giết chóc đẫm máu kia.

Dường như đưa thân vào A Tu La Địa ngục, người ở bên cạnh đều như là phát điên, lặp lại động tác giơ tay chém xuống, máu thịt bắn tung toé. 

Thân thể của mình không bị khống chế, cầm binh khí bị máu nhuộm đỏ trong tay nhảy vào bên trong quân địch.

Đại não đã mất cảm giác, tim đập sắp tới mức hầu như không có cảm giác, trong mắt chỉ còn lại một chuyện, đó chính là giết chóc!

Giết tới đất trời tối tăm, vĩnh viễn không biết dừng. 

Trong lúc đang giết tới thoải mái thì đột nhiên vạn vật bất động, tất cả người trên chiến trường biến mất không còn tăm hơi, vong hồn của những chết ở trong tay mình một lần nữa bò lên, dùng động tác vặn vẹo chấp vấn, hỏi tại sao mình lại giết đối phương.

Bọn họ cũng có người nhà, có bằng hữu, thê nhi còn đang chờ bọn hắn trở về nhà.

Nói xong, toàn thân những người này bắt đầu chảy máu, giương nanh múa vuốt vọt tới chỗ bọn hắn. 

Ở trong quá trình này, các thanh niên trên quảng trường lại giảm đi không ít, tiếng gào to tan nát cõi lòng vang lên.

Dù cho là người có nội tâm mạnh mẽ chịu đựng được thì ảo cảnh lại biến đổi, không sợ quỷ thần, bản thân mình trở thành ma đầu giết người như ngóe, mạng người chỉ như là giun dế.

Lâu dần, người ở bên cạnh phỉ nhổ bọn hắn là ác ma, kính sợ tránh xa. 

Vì lẽ đó ngay khi tiếng vừa kêu to sợ hãi bắt đầu vang lên, các thanh niên còn lại trên quảng trường phát ra tiếng kêu tràn ngập tuyệt vọng.

- Mộc tướng quân, gần đủ rồi chứ?

Lý trưởng lão của Vô Lượng Kiếm phái bất an nói. 

Ngay vừa nãy, cũng có không ít đệ tử Vô Lượng Kiếm phái của hắn bị đào thải.

Nếu như tiếp tục nữa, người trắc nghiệm mười không còn lại tám, chín n gười.

Chỉ là Mộc tướng quân không nói gì, hai hàng lông mày đen nhíu chặt, thà thiếu chứ không ẩu, cho nên hắn không muốn chấp nhận xong việc, mà là hi vọng tìm được chân tinh. 

- Tướng quân, nhìn người kia mà xem.

Đột nhiên, một tên phó tướng của hắn chỉ vào một nam nhân ở phía xa xăm nhất.

Đó là một người ai cũng sẽ không liên hệ tới việc hắn là một thiên tài chân chính, làn da xanh xao vàng vọt, nói là Thông thiên cảnh, nhưng nếu không phải trong cơ thể có công lực chậm rãi chảy xuôi, như vậy hắn sẽ không khác biệt gì so với người bình thường. 

Nhưng mà, hắn là người có biểu hiện tốt nhất so với tất cả mọi người, từ đầu tới cuối đều không kêu la.

Vẻ mặt hắn khi thì biến hóa, nhưng không phải là sự sợ hãi và tuyệt vọng, hầu như mỗi lần mê man không được bao lâu thì sẽ bị vẻ kiên nghị thay thế.

Các loại ảo trận đều không thể ảnh hưởng được tới nội tâm của hắn. 

Điểm ấy là điều hiếm thấy và đáng quý, mục đích của ảo trận không phải là dằn vặt những người này, để bọn họ trở nên mất cảm giác và vô tình.

Mà là một loại trưởng thành về tâm linh, là phẩm chất quý giá nhất để thích ứng với chiến trường.

Nếu như lúc Thần Long hoàng triều chọn lựa tướng lĩnh, trước khi thanh niên này xuất hiện thì những người trước mắt Mộc tướng quân này không có một người nào đạt được tiêu chuẩn. 

- Ngươi cho rằng hắn rất tốt sao?

Mộc tướng quân không chút biến sắc hỏi vị phó tướng mới vừa nói.
- Đúng vậy, từ bắt đầu đến hiện tại, vẻ mặt của hắn biến hóa không tới một hai giây. 

Phó tướng nói.

- Ồ?

Mộc tướng quân rất bất ngờ, bởi vì hắn cũng không chú ý tới người thanh niên này từ đầu. 

Bây giờ nghe thấy phó tướng này nhắc nhở, trải qua quan sát tỉ mỉ, hắn phát hiện quả nhiên là như vậy, rốt cuộc trong mắt hắn đã hiện lên vẻ vui mừng.

Chỉ là Lý trưởng lão nhìn thấy thanh niên kia cũng không phải là đệ tử của Vô Lượng Kiếm phái, hắn nói:

- Cũng chỉ vậy mà thôi, một người bị bệnh cũng có thể mang binh sao? 

Nhưng mà Mộc tướng quân khinh thường đáp lại, hắn nói:

- Kết thúc ảo trận đi.

Sau khi lời này vừa dứt không bao lâu, cột sáng trên quảng trường biến mất không còn tăm hơi đâu nữa, theo tiếng kêu của người trên quảng trường càng ngày càng nhỏ, lúc này ảo trận đã hoàn toàn biến mất. 

Vào giờ phút này, trên quảng trường chỉ còn lại không tới một phần ba người.

- Chúng ta sẽ dựa theo thang điểm, căn cứ vào biểu hiện của các ngươi vừa nãy mà đặt từ một đến mười, năm người có điểm cao nhất cuối cùng sẽ thu được danh ngạch tướng lĩnh.

Mộc tướng quân nói. 

Các thanh niên còn không phục hồi tinh thần lại được từ trong ảo trận mờ mịt, không thể nhấc lên được chút hứng thú nào với điểm số.

Chờ đến khi bọn họ phản ứng lại, quá trình cho điểm đã hoàn thành, trên đỉnh đầu mỗi người đều có con số không giống nhau.

Ánh mắt của mọi người lập tức nhìn về phía sáu người có chiến hoàn màu vàng, kết quả phát hiện ra bọn họ so với người có chiến hoàn màu bạc cũng không cao hơn là bao. 

Đều là sáu điểm đến tám điểm.

Chỉ là người có chiến hoàn màu đồng lại có chênh lệch khá rõ ràng, chừng năm điểm.

Ánh mắt của mọi người căn cứ vào chiến hoàn cao thấp mà di chuyển, đợi đến khi nhìn ra ngoài rìa, theo bản năng muốn thu ánh mắt lại thì lại nhìn thấy một con số khó có thể tin được ở trước mắt. Mười điểm!

Hơn nữa mười điểm này lại là màu vàng, khác với tất cả mọi người, rất dễ lôi kéo sự chú ý của người ta.

- Là hắn! 

Bành Anh lập tức nhận ra người này chính là người suýt chút nữa đã hại hắn bị đào thải, hắn lập tức báo cho tỷ tỷ của mình.

Bành Lam và năm người còn lại đang bởi vì mười điểm màu vàng này mà khiếp sợ, bây giờ biết được Giang Thần chính là người mà mình muốn tìm, tự nhiên nàng sẽ không nhịn được.

- Xin hỏi Đại tướng quân, hắn dựa vào cái gì mà được mười điểm? 

Bành Lam hỏi.

Mộc tướng quân nhìn nàng một cái, không nói gì, thế nhưng một luồng khí thế mạnh mẽ đã xông tới linh hồn của Bành Lam.

- Trên chiến trường, phục tùng vô điều kiện là cơ bản nhất, binh lệnh như núi, há có thể để cho ngươi tùy tiện nghi ngờ chứ? Tư cách của ngươi bị thủ tiêu! 

Một tên phó tướng đứng dậy, trầm giọng quát lên.

Nghe vậy, khuôn mặt kiêu ngạo của Bành Lam lập tức cứng đờ, trong mắt để lộ ra vẻ khiếp sợ.

- Mộc tướng quân... 

Lý trưởng lão nói.

- Không cho thương lượng.

Thanh âm lạnh như băng của Mộc tướng quân ngắt lời hắn. 

Cứ như vậy, Bành Lam một trong song kiều bởi vì câu nói này mà đã bị đào thải, thế nhưng điểm của nàng lại là tám điểm, cao nhất sau con số mười điểm kia.

Gương mặt của Bành Lam dồn nén lại thành màu gan lợn, trong mắt có vẻ oan ức và không cam lòng.

Thế nhưng rõ ràng nàng không dám làm gì với Đại tướng quân, ngược lại còn nhìn về phía thanh niên được mười điểm kia. 

Thanh niên này chính là Giang Thần, dường như hắn còn không biết đã xảy ra chuyện gì, hắn vẫn ngồi ở chỗ đó không nhúc nhích, hai mắt nhắmlại.

Không phải hắn đang giở trò lừa bịp, mà là đang chân chính trải qua thử thách của ảo trận.

Bởi vì cường độ của ảo trận so với lúc trước hắn trợ giúp Bạch Linh khai thông linh trí, cảm nhận được sát niệm của thượng cổ hung thú chỉ là đồ đệ gặp sư phụ mà thôi. 

Lại nói tới việc tâm linh biến hóa hắn cũng rất thản nhiên, người không trúng ảo trận tạo ra một cái tròng, rơi vào bẫy.

Trên đời này vốn là yếu bị mạnh ăn thịt, không giết địch nhân thì kẻ địch sẽ giết mình, đến lúc đó, thân bằng bạn tốt của hắn sẽ làm gì cơ chứ?

Đột nhiên, Giang Thần cảm nhận được một luồng kình phong xông tới mặt mình, mở mắt ra vừa nhìn thì hắn đã phát hiện ra là Bành Lam kia. 

Người có chiến hoàn màu vàng không thể nào tiếp nhận được việc mình bởi vì nguyên nhân như vậy mà bị đào thải, cộng thêm chuyện đệ đệ còn ở nơi đó, hai mắt của nàng nhìn trừng trừng vào hắn.

- Đệ tử của Vô Lượng Kiếm phái, quả nhiên là không tầm thường.

Mộc tướng quân lạnh lùng nói. 

- Tướng quân, đây là thù riêng, lúc trước đệ đệ của Bành Lam bị người kia bắt nạt, đến hiện giờ sau khi nàng nhận ra thì nàng mới không nhịn được ra tay.

Lý trưởng lão không ngăn cản, hắn cũng không có cái nhìn gì tốt với Giang Thần cả.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau