THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 491 - Chương 495

Chương 492: Chín thế lực lớn

Vị trí của Thánh Viện đương nhiên là trung tâm của Thiên Hà giới, gần như Long vực của Cửu Thiên giới vậy.

Có điều nó không được gọi là Thiên Hà giới, tên không phải là Vực, mà là Châu.

Hiện tại Giang Thần đang ở Trung Châu, mà Thái Nhạc Môn thuộc về thế lực hàng đầu. 

- Ngươi giết đệ tử Thái Nhạc Môn, bọn họ sẽ không giảng hoà, ở Trung Châu, có nhiều chỗ là chỗ Thái Nhạc Môn quản hạt, cũng có nhiều chỗ là chỗ mà Thái Nhạc Môn không có cách nào đưa tay ra quản được.

Mộng Thủy Yên thấy hắn thật sự không biết gì cả, trong lòng đã có chủ ý.

- Ngươi muốn nói cái gì? 

Giang Thần ra vẻ buồn cười nói.

- Chúng ta đồng thời hành động đi, nhất định ta cũng sẽ bị Thái Nhạc Môn truy sát.

Mộng Thủy Yên nói. 

Giang Thần nhìn nàng một cái, ánh mắt sắc bén giống như muốn bắn thủng nội tâm của nàng.

- Cho nên ta giết hắn, cũng là bởi vì ngươi, ngươi muốn ta bảo vệ ngươi đúng không?

Mộng Thủy Yên thấy hắn nói toạc ra cũng không xấu hổ, trái lại còn nở nụ cười, nói: 

- Nhưng cũng không phải là hoàn toàn bởi vì ta, vậy ngươi có hợp tác hay không? Không có ta dẫn đường, có khả năng ngươi đang đi về phía sơn môn Thái Nhạc Môn mà cũng không hề hay biết gì cả.

- Vậy tại sao ta không giết chết ngươi ở nơi này, để chuyện này trở thành án oan không có đầu mối cơ chứ?

Giang Thần lạnh lùng nói. 

Nghe vậy, một chút khôn vặt của Mộng Phi Yên ở dưới sát ý ngập trời đã tiêu tan.

Mộng Phi Yên ý thức được người trước mắt này không chừng còn đáng sợ hơn so với Hồ Phi.

- Ngươi tìm trên thi thể của Hồ Phi sẽ phát hiện ra có một cái ngọc bội rách nát, đó là thủ đoạn bảo mệnh của đệ tử Thái Nhạc Môn, trước khi chết sẽ truyền tin tức người giết người trở về tông môn. 

Giang Thần bán tín bán nghi, tìm thi thể của Hồ Phi, quả nhiên đã phát hiện ra có một khối ngọc bội.

- Đây là thủ đoạn mà các thế lực lớn đều có, cũng không tiếc trả giá để giết chết ngươi, như vậy mới có thể khiến cho phương pháp này có lực uy hiếp như vậy.

Mộng Phi Yên nói. 

- Dẫn đường đi.

Giang Thần biết chuyện nàng nói chỉ có thể để nàng đi chứng mình, cho nên hắn không thể làm gì khác hơn để nàng dẫn đường.

- Vậy chúng ta đi. 

Mộng Phi Yên không muốn lãng phí một giây nào cả, nàng bay lên trời trước.

Giang Thần theo sát ở phía sau, sau khi lên tới độ cao nhất định, hắn không khỏi quay đầu lại nhìn phế tích của Thánh Viện.

Hắn có thể ngờ ngợ nhìn ra dáng vẻ đã từng huy hoàng của nó, chuyện này làm cho Giang Thần lo lắng tới Thánh Viện ở Cửu Thiên giới có thể gặp kết quả tương đồng hay không. 

- Không cần nhìn, không biết phế tích Thánh Viện đã bị người ta lật tung bao nhiêu lần, bất kỳ đồ vật nào có quan hệ với bảo vật đều bị cướp đoạt hết sạch rồi.

Mộng Phi Yên hiểu lầm phản ứng của hắn, nói.

Giang Thần buồn bực mất tập trung, cũng không đáp lại nàng mà đang nghĩ tới việc nên cứu vớt Long vực Cửu thiên giới như thế nào. 

Dựa vào bản thân mình tu hành là biện pháp duy nhất hiện nay có khả thi, thế nhưng chỗ thiếu hụt là cần quá nhiều thời gian.

Hắn đã từng nghĩ tới việc tìm kiếm các thế lực lớn trong Trung Châu hỗ trợ.

Hắn có vô số bí tịch, phương pháp luyện đan và phương pháp rèn đúc các loại đồ vật thất truyền. 

Nhưng mà, không thể bảo đảm các thế lực Trung Châu thấy thực lực của hắn ngay cả Tôn giả cũng không đến, khi đó bọn họ sẽ trực tiếp đoạt lấy.Điểm quan trọng nhất chính là, hắn biết được các thế lực lớn Trung Châu đều từng lật đổ Thánh Viện Thiên Hà giới mà đạt được địa vị như ngày hôm nay.

Muốn bọn họ đi trợ giúp Thánh Viện Cửu Thiên giới, như vậy không thể nghi ngờ là đang tự mình đánh vào mặt của mình. 

Nghĩ tới nghĩ lui, Giang Thần không tìm được biện pháp nào tốt hơn.

Đồng thời, trên không phế tích của Thánh Viện Thiên Hà giới lần lượt có từng bóng người từ bốn phương tám hướng bay đến, dừng lại ở bên cạnh thi thể của Hồ Phi.

- Một kiếm mất mạng. 

- Ngay cả năng lực chống cự mà Hồ Phi cũng không có, là cao thủ!

- Không thể là nữ nhân Mộng Phi Yên kia, nhất định nàng đã có người giúp đỡ!

Những người này đều mặc trang phục tương đồng trên người, mà Hồ Phi đã chết đi cũng giống như vậy, đó là y phục đệ tử của Thái Nhạc Sơn. 

- Có điều rất có thể hắn ta là Tôn giả, chúng ta có cần đuổi theo hắn hay không?

Những đệ tử Thái Nhạc Môn này đều rất tức giận, nhưng không có mất đi lý trí mà trái lại còn rất bình tĩnh.

- Không phải là Tôn giả. 

Ở trên đỉnh đầu của bọn họ truyền đến một đạo âm thanh lạnh lùng, nói:

- Các ngươi phân công nhau đuổi theo, sau khi đuổi kịp không cần vội vã ra tay mà cứ thông báo cho ta.

Người nói chuyện chính là một nữ tử, thanh nhã thoát tục, băng cơ ngọc cốt, mắt phượng hẹp dài tràn ngập hàn ý. 

- Lý sư tỷ!

Các đệ tử Thái Nhạc Môn còn lại nghe nàng nói như vậy như được ăn Định Tâm Hoàn, không do dự nữa mà liên tục truy đuổi theo.

Lý sư tỷ trong miệng bọn họ cũng không lo lắng, nhìn vết thương kiếm trí mạng trên thi thể của Hồ Phi, không biết nàng đang trầm tư suy nghĩ cái gì. 

Một mặt khác, ở trên đường chạy trốn, Giang Thần đã từ bên trong miệng của Mộng Thủy Yên mà biết được càng nhiều chuyện có liên quan tới Trung Châu hơn.

Hiện tại thế lực chấp chưởng Trung Châu, được đặt lên trên mặt bàn cũng không nhiều, không vượt qua được mười thế lực.
Chia ra làm ba đại vương triều, ba đại tông môn, ba gia tộc lớn. 

Chín thế lực này năm đó liên thủ, vào một ngày ai cũng không nghĩ tới đã đánh vào Thánh thành, phá hủy Thánh địa tượng trưng cho việc bảo vệ nhân loại này.

Cho dù bản thân cũng tổn thất nặng nề, thế nhưng trải qua lấy chiến nuôi chiến, thứ mà bọn họ đoạt được từ Thánh Viện đã giúp bọn họ được mạnh mẽ như ngày hôm nay.

Bây giờ, chín thế lực lớn ngăn cản lẫn nhau, kết minh với nhau, cũng có thế lực thù địch nhau. 

Cừu hận đã có từ năm đó phân phối tài nguyên lấy được từ Thánh Viện.

Thái Nhạc Môn và Vô Lượng Kiếm Tông vì tranh cướp một bộ bí tịch mà đã từng xảy ra án mạng, cho tới hôm nay, hai môn phái vẫn luôn đối lập.

Hiện tại chuyện hai người muốn làm chính là chạy đến Vô Lượng Kiếm Tông, trốn tránh truy sát tới từ Thái Nhạc Môn. 

- Ngươi xa lạ với Thiên Hà giới như vậy, hẳn là từ Chân Vũ giới chạy tới đây để tránh né chiến loạn đúng không?

Đột nhiên, dường như Mộng Phi Yên đã nghĩ ra, nàng không thể chờ đợi được nữa mà hỏi.

- Sao ngươi biết được vậy? 

Giang Thần giả vờ cười gằn, rất là xem thường.

Mộng Phi Yên nhịn không được, nói:

- Nhất định là vậy, ngươi cũng không cần ẩn giấu nữa, cũng sẽ không có ai nói ngươi cái gì cả, dù sao người trốn tránh không chỉ có một mình ngươi. 

- Ngươi còn biết rất nhiều chuyện nhỉ?

Giang Thần vẫn rất đầu óc mơ hồ đối với Nghịch Long quân đột nhiên xuất hiện kia.

- Đúng vậy, chín thế lực lớn đều tiếp nhận người tị nạn, hơn nữa bọn họ còn bắt người sung quân từ ngoài Trung Châu! 

Mộng Phi Yên như đã nghĩ đến cái gì đó, cả người giật mình một cái, nói:

- Nghe nói chỗ chiến trường là nơi thây chất thành núi, máu chảy thành sông, Thông thiên cảnh chỉ là bia đỡ đạn, mặc kệ là thiên tài ra sao, một lần xông tới, một lần giao chiến là sẽ có thể chết sạch.

Những chuyện này là thứ mà Giang Thần không muốn nghe thấy nhất, hắn lo lắng cho Long vực, nơi đó có không ít thân bằng bạn tốt của hắn. 

- Song phương giao chiến là ai vậy?

Giang Thần hỏi.

- Hả? 

Mộng Phi Yên rất bất ngờ về việc hắn sẽ hỏi như vậy, nếu như là người từ Chân Vũ giới hạ xuống, có lẽ phải rất quen thuộc với chuyện này mới đúng.

- Phi Long hoàng triều cùng Nghịch Long quân tự xưng là quân khởi nghĩa.

Mộng Phi Yên nói xong, đột nhiên có chút cảnh giác nhìn về phía xung quanh, nghiêm túc nói: 

- Vẫn còn bị đuổi theo.

Giang Thần sững sờ, so với truy binh, hắn càng tò mò về phản ứng của Mộng Phi Yên hơn.

Thực lực rõ ràng yếu hơn so với hắn, thế nhưng thần thức còn nhạy cảm hơn hắn, hơn nữa khí tức trong lúc lơ đãng toát ra lại làm cho hắn cảm thấy rất quái lạ, nhưng lại không nói ra được là tại sao. 

Không chờ hắn ngẫm nghĩ, đệ tử của Thái Nhạc môn đã từ bốn phương tám hướng kéo đến, bao quanh bọn họ lại.

- Mộng Phi Yên! Ngươi trộm báu vật của Thái Nhạc Môn chúng ta, trên người có khí tức của nó, ngươi không trốn thoát được đâu, ta khuyên ngươi bó tay chịu trói đi!

Một tên đệ tử Thái Nhạc Môn quát lên. 

Chương 493: Lý nhã cầm

Quả nhiên không phải Tôn giả.

Đệ tử Thái Nhạc Môn nhìn thấy Giang Thần bên người Mộng Thủy Yên, trong mắt dần lộ ra hung quang, trong tay cầm lợi khí.

Chỉ là bọn hắn không quên lời mà sư tỷ mình đã nói, không vội động thủ, chỉ phong tỏa ngăn cản đường đi của hai người mà thôi. 

Lúc Mộng Phi Yên bị quát, nàng không vội đáp lại, trái lại còn lập tức nhìn về phía Giang Thần.

Quả nhiên, nàng đã nhìn thấy vẻ tức giận trên mặt hắn.

Vừa nãy nàng nói mình có ý đồ trộm lấy báu vật của Thái Nhạc Môn nhưng thất bại, cho nên mới không bị truy sát. 

Nhưng hiện tại Giang Thần mới biết hóa ra nàng đã đắc thủ, như vậy ý nghĩa sẽ không giống trước đó nữa.

Thái Nhạc Môn sẽ không để mặc cho nàng chạy trốn, cũng sẽ không chỉ điều động những đệ tử Thông thiên cảnh này.

Nếu như có Tôn giả ra tay, đây cũng là chuyện rất bình thường. 

Hắn đã bị nữ nhân này kéo xuống nước, hơn nữa rõ ràng nàng ta cố ý.

Cho dù Mộng Thủy Yên có khuôn mặt xuất sắc và vóc người mê người, thế nhưng bằng vào phần tâm địa này, thực sự không ra sao cả.

Có điều nhìn dáng vẻ đương nhiên của nàng, Giang Thần không cũng rõ có phải người của Thiên Hà giới đều như vậy hay không nữa. 

- Ân oán giữa các ngươi và nàng cứ tính toán trước đi, ân oán của các ngươi và ta, lúc khác tính tonas đi.

Giang Thần lùi về phía sau kéo ra một khoảng cách lớn, nói:

- Nếu như các ngươi ra tay với nàng, ta sẽ không giúp đỡ, còn các ngươi muốn báo thù, cứ đến, sinh tử sẽ theo mệnh trời. 

Lời này của hắn đã làm cho người Thái Nhạc Môn không tìm được manh mối, không rõ hắn đang chơi trò xiếc gì nữa.

- Ta nói này, dù sao cũng phải động thủ, ngươi cần gì phải làm như thế chứ? Không chừng ta có thể phân báu vật của Thái Nhạc Môn cho ngươi mà?

Mộng Thủy Yên oán giận nói. 

- Giang Thần ta không cần phải đi trộm đồ.

Giang Thần lạnh lùng nói.

Hắn rất không thích nữ nhân này dùng tiêu chuẩn của mình để nhìn người khác. 

- Ta đã nói rồi, cái này cũng là do Thái Nhạc Môn cướp đi từ trong tay người khác!

Mộng Thủy Yên cũng rất tức giận, cho nên mới cường điệu điểm ấy với hắn.

Giang Thần chẳng muốn nhiều lời mà nhắm hai mắt lại. 

Các đệ tử Thái Nhạc Môn nghe thấy song phương cãi vã như vậy, không hiểu ra sao, nhưng cũng có chút động lòng.

Ba, bốn người chuyển động bước chân, áp sát về phía Mộng Thủy Yên.

- Này! 

Vẻ mặt của Mộng Thủy Yên rất lo lắng, nhìn về phía Giang Thần rồi hô to.

Có điều Giang Thần ngoảnh mặt làm ngơ, không nhúc nhích.

Đệ tử của Thái Nhạc Môn cũng yên lòng, cả đám liên ụtc phát động chiêu thức, giết về phía Mộng Thủy Yên. 

Đến lúc này, con mắt của Giang Thần mở ra tạo thành một cái khe, quan sát biểu hiện của Mộng Thủy Yên.

Đúng như lúc hắn vừa mới gặp được nàng, dựa theo Thăng Long bảng để tính, nữ nhân này ở giữa vị trí thứ mười và thứ hai mươi.

Người động thủ cũng không yếu bao nhiêu so với Hồ Phi, trên ống tay áo cũng có có bảy đồ vật được gọi là chiến hoàn. 

Mộng Thủy Yên hai mặt thụ địch, đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc.

- Ngươi thực sự thấy chết mà không cứu sao?

Mộng Thủy Yên cũng không kiên định thấy chết không sờn, lúc này vẫn còn hét lên với Giang Thần. 

Giang Thần nói:

- Ngươi là ngươi, ta là ta.

Nói thì nói thế nhưng Giang Thần vẫn có ý định ra tay, dù sao cũng có chút quen biết. 

- Dừng tay.

Lúc này, mắt thấy Mộng Thủy Yên sắp bị chém giết, trước khi Giang Thần động thủ, một nữ tử mặc áo lam bay tới.

- Không được! Là Lý Nhã Cầm! Mộng Thủy Yên không bởi vì đệ tử Thái Nhạc Môn thu tay lại mà vui mừng, trái lại trên mặt còn hiện lên vẻ tuyệt vọng.

Bởi vì nếu như trước đó, Giang Thần ra tay thì còn có hi vọng.

Thế nhưng hiện tại coi như hắn ra tay cũng sẽ xong đời. 

Giang Thần chú ý tới chiến hoàn trên ống tay áo của nữ tử mặc áo lam kia là màu vàng, chỉ có một cái.

- Giao đồ ra đi.

Nữ tử mặc áo lam ở trên đỉnh đầu của hai người, mắt nhìn xuống hai người, ngữ khí lạnh nhạt để lộ ra cảm giác ngột ngạt rất lớn. 

- Thứ này không phải là đồ của Thái Nhạc Môn các ngươi!

Mộng Thủy Yên cắn chặt răng, khuôn mặt kiên nghị.

Đây là lần thứ nhất Giang Thần nhìn thấy vẻ mặt này ở trên mặt của nàng. 

- Như vậy thì ngươi đi chết đi.

Lý Nhã Cầm tiện tay vung lên, một đạo ánh sáng màu xanh từ trong ống tay áo của nàng bay ra, nhanh như chớp giật.

Mộng Phi Yên còn chưa kịp hít thở xong thì ánh sáng màu xanh đã đi tới trước ngực, là một thanh kiếm sắc bén! 

Keng!

Tiếng kim loại va chạm lanh lảnh vang lên, Giang Thần như một ngọn gió đi tới trước người của Mộng Phi Yên, cầm Xích Tiêu kiếm trong tay.

- Ta biết ngươi sẽ không bàng quan đứng nhìn như vậy mà, sư huynh! 

Mộng Phi Yên cao hứng kêu lên.

- Câm miệng!

Giang Thần tức giận nói. 

Khi lần nữa nhìn về phía Lý Nhã Cầm, trên mặt hắn có vẻ nghiêm túc.

Nữ tử này còn lợi hại hơn nhiều so với Ninh Hạo Thiên, là người mạnh nhất mà hắn gặp được ở trong các Thông thiên cảnh.

Mà ở Long vực, Ninh Hạo Thiên đã được xem như là hiếm thấy, Giang Thần hắn càng hiếm thấy hơn nữa. 

Sau khi đi tới Thiên Hà giới, tùy tiện đã có thể đụng phải một người càng mạnh hơn nữa.

- Thật không biết khi ta đến Trung tam giới thì Tôn giả có thể trở thành trình độ bình thường của người trẻ tuổi hay không.

Giang Thần không nhịn được nghĩ vậy. 
- Không phải ngươi nói không ra tay sao?

Có đệ tử Thái Nhạc Môn nhìn về phía hắn rồi nói.

- Đó là ta nói với các ngươi. 

Giang Thần không phản đối cười nói.

Đệ tử Thái Nhạc Môn còn muốn nói nữa, nhưng Lý Nhã Cầm kia đã mở miệng.

- Vết thương kiếm trên người của Hồ Phi là ngươi để lại sao? 

- Đúng vậy.

- Trình độ kiếm pháp của ngươi đủ để thu được kim hoàn, ngươi giết chết Hồ Phi, như vậy thì thay thế hắn trở thành đệ tử của Thái Nhạc Môn đi.

Lý Nhã Cầm nói ra lời kinh người, không chỉ không dự định giết hắn, trái lại còn mời hắn gia nhập vào trong chín thế lực lớn. 

Trong thời gian ngắn chính Giang Thần cũng không phản ứng kịp được, hắn nói:

- Vậy sau này chỉ cần muốn gia nhập Thái Nhạc Môn các ngươi thì chỉ cần giết chết đệ tử môn phái các ngươi là được hay sao?

- Không phải bất kỳ người nào cũng có thể. 

Lý Nhã Cầm không giải thích thêm mà chờ đợi câu trả lời chắc chắn của Giang Thần.

- Hiện giờ ta rất bận, không có thời gian gia nhập Thái Nhạc Môn các ngươi.

Đi tới một trong chín thế lực lớn của Thiên Hà giới là Thái Nhạc Môn để tu hành, chuyện này rất là phù hợp với kỳ vọng của Nam Công và Thủy Nguyên đối với hắn. 

Có điều, đó không phải là điều mà Giang Thần muốn, hắn định đi khắp nơi Thiên Hà giới nhìn xem, sau đó nhanh chóng tìm được biện pháp hữu hiệu.

Hắn từ chối nằm ngoài dự đoán của Mộng Thủy Yên và đệ tử Thái Nhạc Môn.

Bọn họ rất muốn hỏi Giang Thần một câu, ngươi có biết mình đã bỏ qua cái gì hay không. 

Mộng Phi Yên đã nói với hắn địa vị của Thái Nhạc Môn ở trong Trung Châu, có thể trở thành đệ tử Thái Nhạc Môn, đó là chuyện không hề dễ dàng.

- Như vậy thì ngươi chết đi.

Lý Nhã Cầm cũng không phẫn nộ, Giang Thần không từ chối được bao lâu thì ánh sáng màu xanh tái hiện, lần này nó giống như một dải lụa, đến từ trên trời. 

Giang Thần không hề nói gì mà xoay người bỏ chạy.

Cũng không phải hắn sợ không đánh lại được Lý Nhã Cầm, chỉ là hắn lo lắng đánh bại Lý Nhã Cầm thì sẽ lại có người càng mạnh hơn nữa chạy tới.

- Ngươi! 

Điều Mộng Phi Yên giật mình chính là Giang Thần không mang theo mình, có điều phản ứng của nàng cũng không chậm, lập tức chạy theo ở phía sau.

Đệ tử Thái Nhạc Môn đuổi theo, tất cả đều bị Giang Thần trực tiếp xông ra ngoài.

- Có thể tránh thoát kiếm của ta sao? 

Lý Nhã Cầm không nhúc nhích, trái lại còn có chút xuất thần.

Võ học tranh tài, có thể làm giống như Giang Thần vừa nãy, trực tiếp xoay người bỏ chạy, dẫn đến ánh kiếm màu xanh thất bại đã nói rõ kiếm pháp của hai người chênh lệch rất lớn.

Có điều, loại phán đoán này là chưa tính toán cả Chiến đạo ở bên trong nữa. 

Dù sao Giang Thần có thể nhìn thấu, không cần Chiến đạo để phát huy ra uy lực gì cả.

Nếu như thực sự động thủ, ai ai thắng thua còn chưa chắc chắn được.

- Đuổi! 

Sau khi phục hồi tinh thần lại, Lý Nhã Cầm đuổi theo.

So với báu vật trên người Mộng Phi Yên, ánh mắt của nàng càng về trên người Giang Thần hơn nữa.

Nàng phải tranh tài, dùng kiếm pháp để tăng kiếm pháp của nàng lên! 

Có thể nói, Giang Thần làm cho nàng nhìn thấy mình ở Thông thiên cảnh còn có chỗ có thể tăng lên được.

Bởi vì trưởng lão môn phái đã nói rồi, kiếm pháp của nàng ở trong Thông thiên cảnh đã có trình độ cực hạn

Chương 494: Vân nhạc trận

Giang Thần vừa quay đầu lại thì đã nhìn thấy Mộng Phi Yên đi sát đằng sau mình.

Sau đó, các đệ tử Thái Nhạc Môn cơ hồ đã dùng tất cả khí lực bú sữa mẹ để truy đuổi theo hắn.

Có điều người Giang Thần để ý nhất vẫn là Lý Nhã Cầm kia, cũng còn may nàng ta không đuổi theo. 

Nói đúng ra, là đang theo ở phía sau, không dùng toàn lực.

Nguyên nhân rất đơn giản, nàng ta đang tiết kiệm sức chiến đấu.

Theo tu vi của võ giả càng ngày càng cao, chiến đấu quyết phân thắng thua sinh tử cũng bắt đầu biến thành phức tạp, không còn là một đao một kiếm đơn thuần nữa. 

Có quá nhiều nhân tố quyết định tới kết quả cuối cùng.

Nói thí dụ như hai vị Tôn giả có lực lượng ngang nhau, chỉ cần một bên đồng ý thì có thể vĩnh viễn trốn ở trong địa bàn của chính mình, mượn trận pháp, vận chuyển tư thế thiên địa mà đứng ở thế bất bại.

Dù cho là gặp ở bên ngoài thì tùy tùng bên người cũng rất quan trọng. 

Lý Nhã Cầm không muốn dùng sức mạnh của mình ở trên việc truy sát, chuyện này đã cho Giang Thần và Mộng Phi Yên thời gian.

Đặc biệt là đối với người sau mà nói, nàng đã sắp bị đệ tử Thái Nhạc Môn đuổi theo, cho nên không cần phải nói tới Lý Nhã Cầm kia.

- Còn phải tiếp tục bay nửa giờ nữa thì mới có thể chạy ra khỏi phạm vi thế lực của Thái Nhạc Môn. 

Mộng Phi Yên hét lớn:

- Ở khu vực biên giới có tiền tiêu của Thái Nhạc Môn, ngươi đánh bậy đánh bạ sẽ rất dễ có chuyện xảy ra.

- Lời của ngươi một câu ta cũng không tin. 

Giang Thần nói.

- Vậy tại sao vừa nãy ngươi lại cứu ta?

Mộng Phi Yên hét lớn. 

- Chỉ là tiện tay mà thôi.

Giang Thần nói như thực chất.

- Đáng ghét. 

Câu trả lời này làm cho Mộng Phi Yên rất buồn bực, nhưng lại không thể làm gì được.

Thế nhưng Giang Thần lại không để ý tới báu vật trong miệng nàng, làm cho nàng bó tay hết cách.

- Đây là ngươi nói đó nhé, chó mới đi theo ta. 

Mộng Phi Yên cắn răng một cái, đã hạ quyết tâm, cũng không biết nàng lấy ra cái gì từ bên trong linh khí chứa đồ, tinh quang bắn ra bốn phía, không thấy rõ hình dáng.

Nhưng sau khi vật này xuất hiện ở trên tay Mộng Phi Yên, tốc độ phi hành của nàng tăng lên mấy lần.

Như một đạo lưu tinh, dễ dàng xẹt qua từ trên đỉnh đầu của Giang Thần. 

Cứ như vậy, Giang Thần rơi ở phía sau, trở thành mục tiêu chủ yếu của Thái Nhạc Môn.

Nghĩ đến tiền tiêu mà đối phương nói, Giang Thần ngưng tụ tất cả sức mạnh lại, sau đó phun ra từ sau lưng.

Dường như có một cái thần thủ đặt ở phía sau lưng hắn, đẩy hắn ra ngoài, thân thể và không khí ma sát tạo ra tia lửa. 

- Ngươi còn không thấy ngại khi theo đuôi ta hay sao?

Mộng Phi Yên giật mình vì việc không cắt đuôi được Giang Thần, tiếp theo nàng buồn bực trào phúng một câu.

- Ngươi cũng vậy mà. 

Giang Thần không cho là nhục, trái lại còn rất tình nguyện nhìn thấy biểu hiện lúc này của nàng.

Hai người giống như truy tinh cản gnuyejet bay gần mười phút, phía sau đã không thấy bóng người của đệ tử Thái Nhạc Môn đâu nữa.

- Bỏ đồ của người khác lại đi. 

Giang Thần đề nghị.- Không thể, thứ kia vốn không phải là đồ của bọn họ.

Câu trả lời của Mộng Phi Yên rất kiên quyết, đồng thời còn liếc mắt nhìn Giang Thần, nói: 

- Chạy về hướng đông nam sẽ không bị Thái Nhạc Môn phát hiện, ngươi tự mình đi đi.

- Ồ?

Nàng đột nhiên trở nên thiện lương như vậy, Giang Thần rất là bất ngờ. 

- Kỳ thực lúc mới bắt đầu đối mặt với Hồ Phi cũng không phải là hoàn toàn muốn ngươi chịu chết, ta chỉ cần ngươi ngăn cản hắn trong thời gian ngắn thf ta có thể thi triển ra lá bài tẩy của ta.

Mộng Phi Yên lạnh lùng nói:

- Lại nói tới báu vật, ngươi cũng không thể tùy tiện nói cho một người xa lạ biết trên người có cái gì đúng không? Đương nhiên, chuyện ta lừa dối ngươi là không đúng, ta xin lỗi ngươi. 

- Không cần, quen biết đã là có duyên, người cũng là ta giết, chúng ta coi như đã xong.

Giang Thần suy nghĩ một chút, sau khi để lại câu nói này đã bay đi về phía phương hướng mà nàng đã nói tới.

Thấy hắn quả đoán trực tiếp như thế, Mộng Phi Yên có chút bất ngờ, ngây ngốc nhìn bóng lưng của Giang Thần, mãi đến khi hắn rời khỏi phạm vi tầm mắt của nàng. 

- Chẳng lẽ không phải là tỏ thái độ cùng tiến cùng lui với ta hay sao?

Mộng Phi Yên thầm nói lời này.

- Cái tên này, rốt cuộc là từ đâu nhảy ra vậy? 

Lại nghĩ lại các loại hành động kỳ quái của Giang Thần, Mộng Phi Yên sinh ra hứng thú rất lớn.

Nhưng tình thế trước mắt như lửa xém lông mày, nàng chọn phương hướng khác, vội vã chạy đi.

Giang Thần một mình hành động nghĩ đến Thái Nhạc Môn không thể thông qua Mộng Thủy Yên để đuổi theo nữa cho nên hắn cũng không quá lo lắng mà không nhanh không chậm bay đi. 

Qua một phút sau, Giang Thần đột nhiên sửng sốt.

Chỉ thấy phía trước trên sườn núi quần sơn cách đó không xa có một đám kiến trúc giống như thùng sắt xuất hiện.

Dù nhìn thế nào cũng giống như là chòi canh trong miệng của Mộng Phi Yên. 

- Nữ nhân kia!
Giang Thần đã ý thức được việc mình đã bị tính toán, nhưng hắn cũng không quá để ý tới chuyện này. Sao đột nhiên Mộng Phi Yên kia lại không sợ Thái Nhạc Môn, không cần người bảo vệ như vậy nữa chứ?

Đột nhiên, hắn nghĩ đến cái gì đó, hai tay sờ tới sờ lui ở trên người, rất nhanh đã tìm được một thứ không thuộc về hắn. 

Một khối mảnh vỡ to bằng lòng bàn tay, nhìn chỗ hổng như là có người kéo xuống từ bên trên món đồ gì đó vậy.

Lòng bàn tay của Giang Thần dán lên cạnh mảnh vỡ, lập tức cảm nhận được mảnh vỡ này rất sắc bén.

- Hả? 

Cho dù Giang Thần còn không nhìn ra được đây là vật gì, thế nhưng hắn đã phát hiện ra ở trên mảnh vỡ có người để lại linh ấn dùng cho việc đuổi theo.

Điều này cũng là nguyên nhân làm cho người của Thái Nhạc Môn có thể đuổi theo được bọn họ.

Linh ấn ở trên mảnh vỡ ở trong mắt của Giang Thần cũng không cao minh, rất dễ dàng bị hắn xóa đi. 

Chỉ là nếu như phát hiện sớm một chút là tốt rồi.

Giang Thần đã nhận ra được phía sau có người đuổi theo, từ bên trong chòi canh trước đó cũng có vô số bóng người bay vút ra.

Giang Thần nhìn mảnh vỡ trong tay một chút, đã biết dù có giải thích cũng không có tác dụng gì, vì vậy hắn cúi đầu phóng đi về phía trước. 

Hắn vừa mới động thì từ chòi canh phía trước đã có một loại lực lượng nào đó tuôn ra, tầng mây giữa bầu trời nhanh chóng ngưng tụ, hình thành một cái lồng lớn, chụp hắn vào bên trong.

Quan sát từ trên trời cao thực sự là rất giống bắt ba ba trong rọ.

Giang Thần thân ở trong mây trắng không chỉ có đường đi, đường lui còn bị ngăn cản, đồng thời còn cảm giác được sức mạnh của bản thân đã bị hạn chế. 

- Chịu chết đi!

Đệ tử Thái Nhạc Môn đuổi theo lập tức quát lạnh.

Giang Thần cười lạnh một tiếng, con ngươi quét qua mây trắng dày nặng rồi vọt tới. 

- Ngớ ngẩn!

Đệ tử Thái Nhạc Môn nhìn qua chỉ cảm thấy buồn cười, mây trắng không đơn giản giống như nhìn qua vậy, ở trong mây có sát cơ rất đáng sợ.

- Tên này thực sự là không biết gì về Thái Nhạc Môn chúng ta cả. 

Trận pháp được hình thành từ tầng mây là Vân Nhạc Trận của Thái Nhạc Môn, bố trí ở bên trong chòi canh trước mặt.

Cho dù là chống đỡ phương xâm lấn hay là phong tỏa kẻ địch chạy trốn đều có kỳ hiệu.

Dù cho là Tôn giả cũng sẽ bị nhốt lại, thế nhưng tên này thì tốt rồi, lại còn đâm đầu vòa, không phải là muốn chết thì là cái gì chứ? 

Thậm chí bọn họ còn không đi đuổi mà chờ đợi Giang Thần chết ở bên trong trận pháp.

Rất nhanh, mấy phút trôi qua, trên mặt các đệ tử Thái Nhạc Môn vẫn hiện lên nụ cười đắc ý.

Nhưng trải qua mười phút, vẻ mặt của bọn họ trở nên rất quái lạ. 

Theo lý mà nói, Vân Nhạc Trận đã sớm bị triệt đi, xuất hiện thi thể của Giang Thần mới đúng.

Hiện tại, trái lại bọn họ còn có một loại cảm giác, mình đã bị nhốt ở bên trong.

- Không được! Hắn đã chạy ra khỏi Vân Nhạc Trận, còn xoay ngược trận thức lại! 

Ở trong chòi canh trước đó truyền tới một đạo âm thanh khiếp sợ và tức giận.

Trận pháp biểu tượng của Thái Nhạc Môn lại bị người ta phá giải dễ như ăn bánh, còn bị xoay vòng lại, nhốt chính đệ tử môn phái mình vào trong.

Nếu như chuyện này truyền đi sẽ trở thành một chuyện cười lớn trong Trung Xuyên. 

Có điều sau khi tức giận, người của Thái Nhạc Môn lại sợ hãi.

Giang Thần có thể dễ dàng phá tan Vân Nhạc Trận như thế làm cho bọn họ cảm thấy không có cảm giác an toàn.

Chương 495: Để ta nói một lời công đạo

Giang Thần thuận lợi thoát khỏi Thái Nhạc Môn tìm một nơi để nghỉ ngơi, sau khi kiểm tra mảnh vỡ nhiều lần, cả thấy không có vấn đề, hắn mới thu vào bên trong linh khí của chứa đồ mình.

Lại nói vật này trả Thái Nhạc Môn khi nào thì phải nhìn thái độ của môn phái này nữa.

- Ồ? 

Giang Thần đột nhiên cảm giác được có chút không đúng, hắn vội vã kiểm tra linh khí chứa đồ, vừa nhìn đã giật nảy cả mình.

Một lượng lớn Viêm Long tinh thạch và Thần Long Châu đều bị mảnh vỡ rút khô, rỉ sét bên mảnh vỡ cũng bị tróc ra không ít, để lộ ra màu đồng xanh.

Hắn vội vàng một lần nữa lấy ra mảnh vỡ, sau khi kiểm kê tổn thất, trong lòng hắn đau xót không dứt, chỉ trong nháy mắt vừa nãy, thu hoạch của hắn ở bí tàng tiểu thế giới đã ít đi một phần ba. 

Đồng thời, Giang Thần cũng sinh ra hứng thú rất lớn với mảnh vỡ.

Hắn lại lấy ra một ít nguyên thạch, để sát vào mảnh vỡ.

Sau khi khoảng cách vừa đủ gần, trạng thái của nguyên thạch nhanh chóng lỏng hóa, chảy vào bên trong mảnh vỡ, có điều chỉ là mấy khối nguyên thạch thượng cấp, vì lẽ đó biến hóa của mảnh vỡ cũng không lớn. 

- Chẳng lẽ có thể hấp thu bất kỳ một loại nào năng lượng sao?

Giang Thần hết sức ngạc nhiên, ở trên đời này có rất nhiều loại năng lượng.

Nói thí dụ như nguyên khí thiên địa, đây là thứ quan trọng nhất, chính là thứ không thể thiếu với người tu hành, cùng với các loại năng lượng khác như là Viêm Long tinh thạch vậy. 

Năng lượng không giống nhau sẽ có phương thức xử lý khác biệt, thủ đoạn trực tiếp hấp thu giống như vậy đã nói rõ mảnh vỡ này không đơn giản.

- Lẽ nào là mảnh vỡ của vũ khí trên cả pháp khí hay sao?

Giang Thần nghĩ đến điểm này, trong mắt trở nên kích động, có điều hắn lại nghĩ đến ngay cả Thái Nhạc Môn cũng không thể đào ra tác dụng của mảnh vỡ đã nói rõ họ không thỏa mãn được khẩu vị của mảnh vỡ này. 

Năng lượng bên trong linh khí chứa đồ của hắn càng không cần phải nói, cho nên Giang Thần mưới đặt mảnh vỡ ở bên trong đai lưng.

Chợt, Giang Thần tùy tiện bay đi về một phương hướng, cũng không lâu sau đã gặp một toà thành trì loại cỡ lớn.

Hắn không nghĩ nhiều mà đáp xuống ở ngoài thành, theo các đội ngũ đi vào thành. 

Từ trong nội dung mà người khác tán ngẫu Giang Thần đã biết được tòa thành này tên là Độc nguyệt thành, ở giữa Thái Nhạc Môn và Vô Lượng Kiếm phái.

Thái Nhạc Môn và Vô Lượng Kiếm phái vẫn tranh luận không ngớt về quyền sở hữu thành này, sau đó mới đưa ra được một biện pháp, thay phiên chấp chưởng năm năm.

Hiện tại, chính là năm năm mà Vô Lượng Kiếm phái quản lý. 

Người ngoại lai vào thành cần giao nộp mười khối nguyên thạch trung cấp, đây là phí vào thành đắt nhất mà Giang Thần từng gặp.

Vào thành, Giang Thần bắt đầu đi loạn ở chung quanh, cũng không phải hắn nhàn hạ thoải mái, mà là muốn hiểu rõ được nhiều tin tức hơn, sau đó mới có thể nghĩ ra được biện pháp.

Khi Giang Thần đi tới trung tâm thành thì đã tìm được mục tiêu. 

Trên bảng cáo thị đang có một đám người vây quanh, Giang Thần chen vào thì đã nhìn thấy một cái lệnh tổng động viên.

Vốn hắn rất xem thường, nhưng đột nhiên hắn lại phát hiện ra chỗ khác biệt.

Trên lệnh tổng động viên không phải là viết chuyện chiêu binh lính, mà là tướng lĩnh, trung thành với Phi Long hoàng triều. 

- Đúng vậy! Long vực nội loạn là do Nghịch Long quân tham gia, Nghịch Long quân có ý đồ lật đổ Phi Long hoàng triều, kẻ địch của kẻ địch chính là bằng hữu, ở trong quân đội, một thân bản lĩnh của ta cũng sẽ có đất dụng võ, nếu như phong hầu bái tướng thì sẽ có thể hóa giải được nguy cơ của Long vực.

Giang Thần biết quá trình này sẽ không thuận lợi, thậm chí còn có thể làm lỡ thời gian so với việc hắn đàng hoàng tu hành, nhưng cũng là biện pháp có khả năng giết về trong thời gian ngắn nhất hiện nay.

Sau đó, Giang Thần nheo mắt nhìn lại, không buông tha mỗi một chữ trên lệnh tổng động viên trên. 

Sau khi xem xong, trong lòng của Giang Thần kiên định hơn, chỉ là khu vực báo danh không có ở trong thành này mà là chủ thành của Vô Lượng Kiếm phái, Kiếm Thần thành.
- Kiếm Thần thành? Cái tên này thật là hung hăng.

Giang Thần nghĩ thầm. 

Mặc kệ như thế nào, Giang Thần đang định đi tới Kiếm Thần thành.

Có điều còn chưa kịp lên đường thì đã phát hiện ra người ở bên cạnh đều rất kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn về phía không trung.

Giang Thần hất cằm lên nhìn theo, lập tức cả kinh, chỉ thấy Lý Nhã Cầm suất lĩnh đệ tử Thái Nhạc Môn bay ngang qua bầu trời, ngừng lại ở trên không trung. 

Những người này đến đây đã gây ra phong ba không nhỏ, bởi vì hiện tại thành tòa này đang được Vô Lượng Kiếm phái quản lý.

Có thể nhìn thấy rõ ràng binh lính tuần tra trên đường đều để lộ ra địch ý hoặc ít hoặc nhiều.

- Một tên ác đồ mà Thái Nhạc Môn truy sát trốn vào trong thành, mong các bằng hữu trong thành tạo điều kiện thuận lợi. 

Lý Nhã Cầm nói.

Lời này đã giải nghi hoặc của mọi người, ngẫm lại cũng đúng, nếu như thật sự khai chiến hoặc là khiêu khích thì sẽ không thể chỉ phái đệ tử Thông thiên cảnh đến, cho dù người cầm đầu chính là Lý Nhã Cầm cũng thế.

- Nếu như là những người khác trong Thái Nhạc Môn các ngươi thì thứ lỗi cho ta không thể đồng ý. Thế nhưng nếu là Lý cô nương, Tiêu Hiên ta sẽ vui vẻ giúp một tay. 

Nương theo lời này, một tên thanh niên bay lên trên không trung, phong lưu phóng khoáng, khí vũ phi phàm.

- Lý sư muội, người kia tên là gì? Có gì đặc thù gì? Ta bảo đảm trong vòng một phút sẽ bắt hắn tới!

Tiêu Hiên nói. 

Độc Nguyệt thành nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, muốn bắt được người ở trong một phút không phải là chuyện dễ dàng, thế nhưng Tiêu Hiên lại hoàn toàn tự tin đã nói rõ hắn tự có biện pháp.

- Chân dung của hắn.

Lý Nhã Cầm cũng không nhiệt tình đáp lại đối phương mà cong ngón tay búng một cái, đủ loại ánh sáng vẽ tranh ở trên không trung, rất nhanh đã vẽ ra dáng vẻ của Giang Thần. 

- Được.

Tiêu Hiên tùy tiện tạo ra một thủ thế, binh lính trong thành đã bắt đầu bận rộn.Không tới một phút, đường phố mà Giang Thần đang đứng đã bị vây quanh tầng tầng lớp lớp, binh lính chẳng khác nào dòng lũ ép sát từng bước. 

Người đi đường bên người Giang Thần cũng đều nhận ra được, liên tục lui lại.

Giang Thần không hiểu đối phương phát hiện ra mình thế nào.

- Giang Thần, ta và Hắc Long đã gần như hoàn toàn khôi phục. 

Lúc này, Bát Bộ Thiên Long truyền đến một tin tức tốt.

Giang Thần đi lên trên không trung, nhìn chằm chằm vào Lý Nhã Cầm, nói:

- Cô nương hà tất phải dồn ép không tha cơ chứ? Bảo vật của Thái Nhạc Môn các ngươi không ở trên người ta. 

Hắn đang thăm dò đối phương tìm được mình thế nào, vốn hắn bản cho rằng là do mảnh vỡ, thế nhưng vừa nãy Lý Nhã Cầm thông qua phương thức vẽ chân dung mà tìm ra được bản thân đã nói rõ cũng không phải như vậy.

- Thái Nhạc Môn đã điều động Tôn giả, báu vật là chuyện tình thế bắt buộc, mà sự hứng thú của ta đối với ngươi lại càng lớn hơn.

Lý Nhã Cầm rất thẳng thắn, nói: 

- Rút kiếm đi.

- Lý cô nương, không biết đã xảy ra chuyện gì?

Có điều Tiêu Hiên kia đã mở miệng nói: 

- Dù sao cũng đang ở thành trì của ta, ta vẫn muốn hiểu rõ ngọn nguồn một chút.

Một tên đệ tử Thái Nhạc Môn lập tức nói ra chuyện đại khái, chủ yếu cừu hận là bởi vì cái chết của Hồ Phi.

- Nếu như đệ tử Thái Nhạc Môn các ngươi muốn giết ta, chẳng lẽ ta phải tự trói mình lại rồi bó tay chịu trói sao? 

Giang Thần cười lạnh nói.

Lời này không phải là không có lý, trong khoảng thời gian ngắn các đệ tử Thái Nhạc Môn không biết nên phản bác ra sao.

- Để ta tới nói một lời công đạo đi. 

Tiêu Hiên cười cợt, ánh mắt nhìn về phía Giang Thần, nói:

- Nếu như ngươi có thể giết hắn bằng một kiếm thì cũng nói rõ ngươi có thực lực tránh khỏi sát chiêu của hắn, cũng có thể chế ngự được hắn. Thế nhưng ngươi lại trực tiếp ra tay chém giết, nói rõ ngươi cũng không tôn kính với Thái Nhạc Môn, không để Thái Nhạc Môn ở trong mắt, khiêu khích quyền uy của Thái Nhạc Môn.

- Lời này của ngươi thực sự là công bằng. 

Giang Thần cười lạnh nói.

- Ồ? Ngươi đang trào phúng ta sao?

Tiêu Hiên mỉm cười, chỉ là ánh mắt nhìn về phía hắn lập tức trở nên sắc bén hơn trước. 

Giống như nếu Giang Thần trả lời là đúng thì hắn sẽ trừng phạt vậy.

- Đúng, ta đang trào phúng ngươi là kẻ ngu ngốc, nghe lời ngươi vừa mới nói, người không người biết còn tưởng rằng ngươi là chó săn của Thái Nhạc Môn, mà không phải là người của Vô Lượng Kiếm phái.

Câu trả lời của Giang Thần cũng không khiến cho người ta thất vọng. 

Chương 496: Chiến hoàng màu vàng

Người quen thuộc Tiêu Hiên trong thành nghe thấy hắn nói như thế vẻ mặt lập tức có vẻ kỳ quái. Hai, ba giây sau, tiếng ồ lên nổi lên ở bốn phía.

Không chút nghi ngờ nào cả, người Độc Nguyệt Thành không biết gì về Giang Thần, cực kỳ xa lạ.

Điểm quan trọng nhất chính là, trên ống tay áo cũng không nhìn thấy bất kỳ chiến hoàn nào cả, chuyện này ở Trung Châu này cũng có ý nghĩa là tiểu nhân vật nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn được nữa. 

- Lý cô nương, thực sự là xin lỗi, người này giao cho ta giết đi, thi thể của hắn ta sẽ đưa tới Thái Nhạc Môn.

Nụ cười của Tiêu Hiên từ từ thu lại, âm thanh lạnh lẽo thấu xương, không có một chút nhiệt độ nào cả.

Lý Nhã Cầm không nhiều lời, chỉ gật gật đầu rất là bình tĩnh. 

Đệ tử Thái Nhạc Môn liên tục lui lại, đều vui vẻ khi nhìn thấy Giang Thần gặp xui xẻo.

Tiêu Hiên phất ống tay áo một cái, chín cái dây nhỏ như chỉ bạc hình thành chiến hoàn vô cùng bắt mắt.

Khi Giang Thần ở trong thành đã biết chiến hoàn này đại diện cho cái gì. 

Tác dụng tương tự với Thăng Long bảng, màu sắc và số lượng của chiến hoàn quyết định trình độ của một người.

Thứ trụ cột nhất chính là chiến hoàn màu trắng.

Khi chiến hoàn màu trắng tích lũy đến chín cái thì sẽ thu được một cái chiến hoàn màu đồng. 

Cũng như thế, bên trên chiến hoàn màu đồng lại là màu vàng.

Hiểu rõ được những thứ này, khi Giang Thần quan sát Tiêu Hiên và Lý Nhã Cầm, hắn cũng có hiểu biết rất trực quan về thực lực của hai người.

Từ trong miệng của những người trong thành kia, Giang Thần đã biết nắm giữ chiến hoàn màu bạc ở trong Trung Châu được cho là người tài ba, chiến hoàn màu vàng đã ít lại càng ít, đại diện cho đám người mạnh nhất ở trong Trung Châu. 

- Đối với ngươi, ta không biết gì cả, thứ duy nhất ta biết là ngươi sắp chết rồi.

Tiêu Hiên nhìn thấy ống tay áo của hắn không có thứ gì, trong mắt để lộ ra vẻ xem thường.

Dùng cảnh giới tầng tám của Giang Thần, muốn thu được chiến hoàn màu trắng hoặc là màu đồng là chuyện rất đơn giản, nhưng hắn không làm như vậy, đó là bởi vì tầng tám ít nhất cần phải có chiến hoàn màu bạc thì mới xứng đáng với cảnh giới của mình. 

Như Giang Thần bây giờ, khiến cho người ta cảm thấy hắn không lấy được chiến hoàn màu bạc, cũng không muốn chiến hoàn màu đồng để rước lấy sự cười nhạo của người khác.

- Ngươi muốn chết thì cứ tới đi.

Giang Thần ra vẻ tùy ý nói. 

Một ngày gay go còn chưa qua, Giang Thần không ngại kiếm trong tay của hắn tiếp tục nhuốm máu.

- Ha ha.

Tiêu Hiên cười lạnh một tiếng, tay phải giơ lên, một thanh bảo kiếm gào thét bắn ra. 

Năm ngón tay nắm chặt chuôi kiếm, trong nháy mắt này người kiếm hợp làm một, hóa thành một đạo phong mang rất ác liệt.

Cũng giống như Hồ Phi, ra tay không giữ lại thực lực, ở dưới tình huống tên và lai lịch của Giang Thần cũng không biết tình huống đã muốn lấy tính mạng của hắn.

- Chín thế lực lớn, thực sự là uy phong. 

Giang Thần cười xì một tiếng, tùy ý để kiếm của đối phương đánh tới, hai tay cũng không chạm vapf đao kiếm.

Nhưng vào lúc mấu chốt, hắn nắm chặt hai tay, phượng huyết trong cơ thể sôi trào, lực lượng thần long ngưng tụ.

Thức thứ nhất biến hóa của võ học thần long không giữ lại mà hai tay như lò lửa cực kỳ nóng, chủ động đón nhận phong mang. 

Thân thể máu thịt chủ động va chạm với mũi kiếm cấp pháp bảo làm cho người ta không thể tin được, lại cảm thấy rất là buồn cười.

Có điều có một người không cười nổi, đó là chính Tiêu Hiên.

Hắn cầm lợi kiếm trong tay, chuyện này quả thực không sai, thế nhưng đối mặt với nắm đấm của Giang Thần hắn lại có một loại cảm giác từ trên miệng núi lửa nhảy xuống. Ánh kiếm còn chưa đả thương được địch thủ thì đã bắt đầu bị hòa tan, ánh quyền càng ngày càng chói mắt, hầu như đã chiếm cứ tất cả tầm mắt của hắn.

Cuối cùng, quyền kình phóng thích ra, trong lòng mỗi người đều có cảm nhận gần như giống Tiêu Hiên.

Nhìn kiếm của Tiêu Hiên thoát tay bay ra, người bay ngược ra ngoài, trong miệng còn phun ra máu tươi. 

Có điều Tiêu Hiên không bay ra được bao xa thì thân thể đột nhiên ổn định, hóa ra là có một bàn tay đang bóp lấy cổ của hắn.

- Ngươi nghĩ... Ngươi muốn làm gì?

Tiêu Hiên nhìn thấy gương mặt của Giang Thần khoảng cách gần, trong lòng có sự hoảng sợ không tên, đặc biệt là con mắt thâm thúy kia khiến cho trong lòng hắn rất bất an. 

- Giết ngươi.

Giang Thần đáp lại.

- Dừng tay! 

Ở bên trong Độc Nguyệt Thành, hai tên Tôn giả tọa trấn dùng tốc độ nhanh nhất hiện thân, đi tới không trung, kẹp Giang Thần vào giữa.

Nhưng bọn họ không hề động thủ, bởi vì Tiêu Hiên vẫn còn ở trên tay của Giang Thần.

Đây là hai lão giả có mái tóc trắng phơ, càng già càng dẻo dai, khí huyết dồi dào, khí thế như một ngọn núi lớn hùng vĩ. 

- Là Kiếm Huyền Nhị lão.

Trong Độc Nguyệt Thành có người nhận ra bọn họ, không khỏi giật nảy cả mình, mặc dù bọn họ biết Độc Nguyệt Thành có Tôn giả, thế nhưng không nghĩ tới sẽ là hai trưởng lão có địa vị không thấp ở trong Vô Lượng Kiếm phái.

- Thả Tiêu Hiên ra, không được ra tay! 

- Cho ngươi thời gian uống cạn một chén trà, thả Tiêu Hiên xuống, Độc Nguyệt Thành sẽ không tham gia chuyện này nữa.

Hai tên trưởng lão trước sau lên tiếng, mùi vị uy hiếp rất rõ ràng.

- Chuyện ta ghét nhất là người khác uy hiếp ta. 
Giang Thần giận dữ, năm ngón tay từ từ phát lực, cái cổ của Tiêu Hiên giống như bình hoa tinh xảo nhưng yếu đuối, rất nhanh đã không chịu nổi, tiếp theo có một tiếng vỡ tan giòn dã vang lên.

Trước khi chết, con mắt trợn to của Tiêu Hiên lên, như không thể tin tưởng được nổi.

Trước ngày hôm nay, hắn còn đang lập kế hoạch khiêu chiến chiến hoàn màu vàng, lại tấn cấp thêm một tầng nữa. 

Trước khi động thủ, hắn muốn biểu hiện ở trước mặt Lý Nhã Cầm, làm náo động lớn.

Nhưng mà, những chuyện này đều theo bóng tối trước mặt hắn mà mất đi ý nghĩa.

- Trời ạ! 

Nhìn thấy Giang Thần bóp chết Tiêu Hiên như vậy, không chỉ có người của Độc Nguyệt Thành, ngay cả Lý Nhã Cầm trên không trung cũng bị dọa cho phát sợ.

Một chút đệ tử Thái Nhạc Môn hiểu rõ thực lực của mình không bằng Giang Thần sợ hãi không thôi, trong lòng nhắc nhở mình phải cẩn thận.

Người này, có khả năng là người điên. 

Chỉ là bọn hắn lại lập tức nghĩ đến, chuyện này không cần mình tự ra tay.

Kiếm Huyền Nhị lão đã giận dữ, sẽ không tha thứ cho Giang Thần, nếu như nói bọn họ không xuất hiện mà Giang Thần đã giết chết Tiêu Hiên, như vậy còn có thể nói là phản ứng của bọn họ đã chậm một nhịp.

Nhưng mà, Giang Thần chờ bọn họ đi tới không trung, lại chờ bọn họ mở miệng, sau đó mới giết chết Tiêu Hiên. 

Ngông cuồng hung hăng, khiêu khích uy nghiêm của bọn họ!

- Ngày hôm nay tâm tình của ta không tốt, đây là người thứ hai ta giết, ta không ngại có người thứ ba, thứ tư, thậm chí là người thứ một trăm.

Đối mặt với lửa giận của Tôn giả, Giang Thần không hề để ý, trái lại còn ngẩng đầu nhìn Lý Nhã Cầm, lạnh lùng nói: 

- Nếu muốn đi tìm cái chết, vậy thì cứ đến đi!

- Bớt hung hăng ở chỗ này cho ta!

- Đi chết đi! 

Kiếm Huyền Nhị lão nghe hắn nói như vậy lại càng không thể nhẫn nhịn được nữa. Hai người cũng không để ý tới việc cảnh giới chênh lệch mà đồng thời ra tay, thậm chí còn có ý tứ cạnh tranh.

Đương nhiên, lúc bọn họ ra tay có thể được xưng là lôi đình vạn quân.

Giang Thần đứng sừng sững bất động, trên thực tế, Thông thiên cảnh như hắn cũng không có gì để động cả, chỉ là một quyển sách nhỏ lập lòe từ trong lồng ngực của hắn bay ra. 

Thanh Ma, Hắc Long ở hai bên trái phải, phân biệt giết về phía Kiếm Huyền Nhị lão.

- Trời ạ!

Biến cố này lần nữa làm cho tất cả mọi người cả kinh, Hắc Long tạm thời không nói tới, thế nhưng Thanh Ma uy phong lẫm lẫm giống như thiên thần vậy, lẫm liệt không thể phạm vào. 

Kiếm Huyền Nhị lão cũng há hốc mồm, dùng cảnh giới của bọn họ thế nhưng cũng có cảm giác người phàm đối mặt với thiên thần, cảm thấy vô lực và hoảng sợ sâu sắc.

Nhưng không quản bọn họ nghĩ thế nào, lúc này Thanh Ma và Hắc Long đã công kích tới.

Lúc này, Kiếm Huyền Nhị lão không có chút sức chống cự nào cả, lập tức bị trọng thương. 

- Ngươi muốn chiến thì ta sẽ chiến với ngươi!

Giang Thần rút kiếm ra khỏi vỏ, giết về phía Lý Nhã Cầm, nói:

- Để cho ta nhìn một chút xem, cao thủ chiến hoàn màu vàng sẽ mạnh bao nhiêu! 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau