THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 486 - Chương 490

Chương 487: Bức hôn

Tranh luận liên quan tới vị trí đầu bảng của Giang Thần tới đây đã lắng xuống, sự thực đã chứng minh Thánh thành nhật báo và Mộ Dung gia chính là trò hề.

Nếu như nói thực lực của Giang Thần như vậy mà cũng không làm được đầu bảng, như vậy cũng không tìm được người thứ hai ở trong toàn bộ Long vực này.

Dù sao hắn cũng có thể dùng thực lực Thông thiên cảnh đánh gãy sạch răng của Tôn giả. 

Hiện tại Mộ Dung gia lần nữa làm khó dễ, chuyện này đã không có liên quan tới Giang Thần nữa.

Mọi người nhìn về phía nữ sinh tên là Phi Nguyệt trong miệng của Ninh Hạo Thiên, tất cả đều mang theo vẻ hiếu kỳ và không rõ.

- Ta sẽ không đi cùng ngươi. 

Phi Nguyệt nói.

Nghe được câu trả lời này của nàng, mọi người đã biết việc ngày hôm nay còn chưa kết thúc.

- Chúng ta có hôn thư trong người. 

Ninh Hạo Thiên bị từ chối ở trước mặt mọi người, sắc mặt càng khó coi hơn nữa.

- Hôn thư cũng không phải là do ta lập.

Phi Nguyệt rất không tình nguyện, nhưng lực lượng cũng không quá đủ. 

Hôn thư là thứ rất có lực ước thúc, đặc biệt là hiện tại Ninh Hạo Thiên lại là đại thiếu của Tô gia.

- Ninh Hạo Thiên, hóa ra ngươi đã lưu lạc tới mức độ muốn bức hôn sao?

Giang Thần nói. 

- Việc này có quan hệ gì với ngươi sao?

Ninh Hạo Thiên dùng ánh mắt oán độc nhìn về phía hắn.

Giang Thần đang muốn mở miệng, Cao Nguyệt bên kia lại truyền âm nói: 

- Lửa giận của Mộ Dung gia đã tới đỉnh điểm, không nên tiếp tục, để bọn họ có cớ làm khó dễ.

Giang Thần còn không đáp lại thì Nam Công cũng nói:

- Giang Thần, ngươi yên tâm, Thánh Viện sẽ không để cho Phi Nguyệt bị gả đi đâu. 

Có câu nói này bảo đảm, Giang Thần cũng yên lòng.

- Phi Nguyệt là đệ tử Anh Hùng điện ta, nàng không muốn gả, chẳng lẽ các ngươi còn muốn dùng sức mạnh hay sao?

Thủy Nguyên tiến lên phía trước một bước, quát lên. 

Hành động này làm cho rất nhiều người không tìm được manh mối, chỉ đoán được rất có khả năng Phi Nguyệt này không đơn giản.

- Đây là việc tư của người trẻ tuổi người ta, chỉ là giận dỗi mà thôi, ngay cả chuyện này mà Anh Hùng điện cũng muốn xen vào, thực sự là uy phong.

Mộ Dung Hùng trào phúng nói một tiếng, miệng cười gằn. 

- Thánh thành tiền trang, làm tồn tại trung lập, các ngươi có đánh giá gì đối với việc này không?

Mộ Dung Hùng lại nói.

Hai hàng lông mày rậm của Âm Bá nhíu lại, rất tùy ý nhìn lướt qua Phi Nguyệt và Ninh Hạo Thiên, nói: 

- Rốt cuộc giữa hai người kia đã xảy ra chuyện gì, ta không rõ, cho nên cũng không bình luận.

- Vậy để ta tới nói đi.

Một câu nói của Mộ Dung Hùng đã hấp dẫn không ít ánh mắt, chỉ nghe hắn chậm rãi nói: 

- Phi Nguyệt là công chúa của Đại Hạ vương triều, từng có hôn ước với Hắc Long thành Ninh Hạo Thiên, nhưng hai nhà này đã bị một tay Giang Thần phá hoại, làm cho hai người lưu lạc đến Long vực, có nhà mà không thể trở về.

Hắn còn không quên bôi đen Giang Thần, hơn nữa thủ đoạn lại cực kỳ cao minh, cũng kéo Phi Nguyệt xuống nước.

- Ngươi xem, việc bọn họ cướp đoạt Thần mạch của Giang Thần, giam giữ phụ thân của hắn mấy năm, trong lúc này lại mấy bận muốn diệt gia tộc hắn, hắn không thể diệt Hắc Long thành sao? 

Thế nhưng người Anh Hùng điện không mắc bẫy, bọn họ phản bác:
- Lại nói tới Đại Hạ vương triều, càng buồn cười hơn nữa...

- Anh Hùng điện, các ngươi gấp cái gì chứ? Ta không nói tới việc ai đúng ai sai, chỉ là trần thuật sự thực mà thôi. 

Mộ Dung Hùng ngắt lời người kia, nói:

- Ninh Hạo Thiên một lòng say mê, nhớ mãi không quên vị hôn thê của mình, thế nhưng không biết Anh Hùng điện các ngươi rót thuốc mê gì mà lại không để cho nàng đi.

Một phen đối thoại trôi qua mà vẫn không giải thích tại sao Phi Nguyệt quan trọng như vậy, chỉ khiến cho người ta càng ngày càng hiếu kỳ hơn mà thôi. 

- Cái gì mà một lòng say mê chứ? Rõ ràng là các ngươi muốn hoàng đồ của ta mà thôi!

Phi Nguyệt đột nhiên mất đi khống chế, kích động hét lớn.

- Hoàng đồ? 

Mọi người đã nghe ra được đầu mối, châu đầu ghé tai, sôi nổi nghị luận.

- Không sai, hoàng đồ! Nơi giấu báu vật chân chính của Thần Long hoàng triều ở ngay trên người nàng.

Mộ Dung Hùng đột nhiên làm khó dễ, trầm giọng nói: 

- Anh Hùng điện luôn miệng nói mình là trung lập, là tượng trưng cho thế lực bảo vệ Long vực, thế nhưng lại muốn một mình thu tài, độc chiếm báu vật!

Lời vừa nói ra, toàn trường ồ lên.

Lần này bọn họ không chỉ được thỏa mãn xem trò vui mà còn muốn tham dự vào trong đó, bị báu vật hấp dẫn. 

- Ngươi không được ngậm máu phun người!

Thủy Nguyên cả giận nói.

- Chẳng lẽ không đúng sao? Thân phận của Phi Nguyệt công chúa chỉ còn trên danh nghĩa, nàng phải gả tới Tô gia, hoàng đồ chính là đồ cưới tốt nhất, tại sao các ngươi lại ngăn cản cơ chứ? 

Mộ Dung Hùng hỏi.

- Chúng ta làm vậy là bảo vệ đệ tử Anh Hùng điện!

Thủy Nguyên nói. 

- Ai tin? Các ngươi tin không?

Mộ Dung Hùng quay mặt về phía các thế lực khắp nơi phía dưới hỏi.
Các thế lực chần chờ bất định, Anh Hùng điện và Thánh Viện có địa vị cao như vậy, chính là đến từ danh vọng. 

Hành vi muốn nuốt một mình như vậy, đổi lại là những thế lực khác, đây sẽ là chuyện đương nhiên.

Thế nhưng Anh Hùng điện thì lại không hẳn.

- Hôm nay nhất định Mộ Dung gia sẽ có hành động lớn! 

Giang Thần ý thức được điểm ấy, Mộ Dung gia lại mang cái này ra để khiêu khích, Anh Hùng điện tuyệt đối không có cách nào khoan dung được.

- Chính là bởi vì Anh Hùng điện gánh vác trọng trách bảo vệ Long vực cho nên mới phải thận trọng, hoàng đồ ở trên người Phi Nguyệt, nhưng Anh Hùng điện ta đã đi lấy chưa?

- Tà Vân điện mắt nhìn chằm chằm vào nó, còn có một số thế lực có ý đồ riêng, nếu để hoàng đồ tùy tiện bại lộ thì sẽ gây ra gió tanh mưa máu, đó sẽ là Anh Hùng điện ta thất trách! 

Anh Hùng điện không bị dăm ba câu mà đánh đổ, chỉ bằng vào mấy câu nói đã ổn định được đám người đang rối loạn.

- Trăm nghìn năm sau, ta cảm thấy Anh Hùng điện đã không có ý nghĩa để tồn tại nữa, ngược lại đã trở thành một khối u ác tính khó có thể diệt trừ được.

- Dựa vào cái gì mà có thể quyết định ai đúng ai sai chứ? 

- Bây giờ chuyện lớn như hoàng đồ mà lại phải để bọn họ làm chủ, các ngươi thật sự cam tâm sao?

- Cứ dựa theo lời ta nói, công bố hoàng đồ vào ngày hôm nay thì hơn.

Cả vẻ mặt và giọng nói của Mộ Dung Hùng đều trở nên nghiêm túc, ngôn từ kịch liệt, dường như hắn thật sự không tiếc khi chiến một trận vậy. 

- Ninh Hạo Thiên ta dùng danh nghĩa gia chủ Tô gia đời tiếp theo bảo đảm với các vị, hoàng đồ tuyệt đối sẽ được công khai, cũng như tiểu thế giới vậy, gì lập tức công khai bây giờ cũng được.

Ninh Hạo Thiên tận dụng mọi thời cơ, một câu nói đã kéo tất cả ân tình lại.

- Ninh Hạo Thiên! Chẳng lẽ ngươi không biết hoàng đồ dùng hình thức gì để tồn tại sao? Ngươi muốn công khai sao? 

Giang Thần vẫn luôn tự nói với mình nên nhịn xuống suýt chút nữa đã chửi ầm lên.

- Nàng là hôn thê của ta, ngươi có tư cách gì léo nha léo nhéo cơ chứ? Nếu không công khai, ai có thể bảo đảm hoàng đồ đã bị động tay động chân hay chưa?

Ninh Hạo Thiên nhìn rất thoáng, dù cho là Phi Nguyệt để lộ ra tấm lưng ngọc ở trước mặt tất cả mọi người thì hắn cũng không quan tâm. 

- Quyền kế tiếp của lão tử sẽ đánh chết ngươi!

Nói doạn, trên người Giang Thần tái hiện sấm sét, năm ngón tay nắm chặt.

Ninh Hạo Thiên sợ hết hồn, vội vã nhìn sang chỗ Mộ Dung Hùng. 

Mộ Dung Hùng không dám khinh thường, lập tức mang theo một đám Tôn giả bảo hộ ở bên cạnh hắn, vẻ mặt lạnh lùng, chờ Giang Thần phóng tới.

- Mộ Dung gia các ngươi đã u mê không tỉnh, vậy thì đánh đi.

Lúc này, Anh Hùng điện cũng tỏ rõ thái độ, toàn bộ lòng đất Thánh Viện truyền đến nổ vang, như có một con cự thú đang muốn tỉnh lại. 

- Nghênh chiến!

Mộ Dung Hùng càng không yếu thế, ở trên địa bàn của người khác mà hắn vẫn muốn quyết một trận tử chiến.

Đám người chung quanh thật vất vả mới kịp phản ứng lại lui về phía sau. 

- Đại trưởng lão! Không tốt! Người Tà Vân điện đang tấn công Anh Hùng điện với quy mô lớn, xin mau chóng cứu viện!

Đại chiến động một cái đã bùng nổ, lập tức có đệ tử Anh Hùng điện hoang mang và hoảng loạn chạy tới.

Nam Công biến sắc, hắn không nghĩ tới điều Giang Thần nói lại là thật, hơn nữa người đến lại là Tà Vân điện. 

- Mộ Dung gia, các ngươi muốn làm tội nhân của Long vực sao?

Thủy Nguyên lạnh lùng nói.

- Chuyện này có quan hệ gì với ta sao? Là do Anh Hùng điện các ngươi quản quá rộng, khiến cho quá nhiều thế lực bất mãn. 

Chương 488: Nghịch long quân

Cho dù thân đang ở bầu trời của Thánh Viện, thế nhưng hắn cũng có thể cảm nhận được động tĩnh từ bên kia của Anh Hùng điện truyền tới.

Thánh Viện ở trong Thánh thành có diện tích bao la, Anh Hùng điện lại ở bên ngoài Thánh thành mấy trăm dặm.

Có thể tưởng tượng ra được chiến đấu ở nơi đó kịch liệt tới mức độ nào. 

- Chư vị, Tà Vân điện xâm lấn với quy mô lớn, theo ta đi giết địch!

Các Đại trưởng lão ở đây lòng như lửa đốt, đang muốn suất lĩnh các cường giả ở đây đi cứu viện trước.

Nhưng mà, không ít cường giả bên trong Thánh thành đều chần chờ không quyết định được. 

- Lời của Mộ Dung gia chủ nói không phải là không có đạo lý, chúng ta vẫn luôn nghe theo Anh Hùng điện, thế nhưng chuyện lớn như hoàng đồ mà Anh Hùng điện lại giấu không nói ra.

- Anh Hùng điện thân mang vinh quang vô thượng, thế nhưng đây là chuyện ngàn năm trước, bây giờ cũng coi như là một phe thế lực, dựa vào cái gì mà quơ tay múa chân chứ?

- Hiện giờ các ngươi ra lệnh một tiếng đã muốn chúng ta đi giết địch sao? 

Quân cờ do Mộ Dung gia xếp vào lúc này nhảy ra ngoài, đầu độc lòng người, vô cùng ác độc.

- Các vị, Long vực có thể trở thành trung tâm của Cửu Thiên đại lục thì còn không phải là bởi vì do Thánh Viện chỉ huy sao? Thánh Viện bồi dưỡng đệ tử các thế lực miễn phí, giống như gieo hạt giống vậy, trong lúc lơ đãng mọc rễ nẩy mầm, trưởng thành đến trình độ như một gốc đại thụ che trời.

- Cống hiến những năm này của Anh Hùng điện, các ngươi không thể coi nó là chuyện đương nhiên được! 

Đương nhiên, vẫn có không ít người tin tưởng Anh Hùng điện, đồng thời nhân số còn không ít.

- Mộ Dung gia, chuyện này không thể nào là trùng hợp được, các ngươi tâm địa nham hiểm, từng bước ép sát, vậy thì khai chiến đi.

Thủy Nguyên đột nhiên không vội chạy đi cứu Anh Hùng điện, bởi vì có thể phòng thủ. Nếu chỉ vẻn vẹn dựa vào Tà Vân điện thì không thể công phá trong nhất thời được. 

Bây giờ, bọn họ muốn động thủ với Mộ Dung gia.

- Anh Hùng điện! Lẽ nào Mộ Dung gia ta nói sai chỗ nào sao? Các ngươi mãi mãi là tồn tại cao cao tại thượng, tự cho là đúng, thực sự là làm cho người ta ghét bỏ.

Lại có một nhánh đội ngũ tới, đều là Tôn giả, là người của thế gia truyền thừa Tô gia. 

Mắt thấy một trận đại chiến sắp bắt đầu, Giang Thần thầm phỏng đoán ở trong lòng, vô số ý nghĩ tràn vào trong đầu của hắn.

Trận đại chiến cấp bậc Tôn giả này hắn không nhúng tay vào được, vừa nãy hắn đánh gãy sạch răng của Mộ Dung Long là do bất ngờ, đồng thời cũng đã dùng toàn bộ sức mạnh.

Bây giờ, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn mà thôi. 

Trời sập xuống thì vẫn có các đại lão ở trên chống.

Chỉ có điều, hắn cảm thấy hôm nay Anh Hùng điện thực sự quá vô ý, Mộ Dung gia thế tới hung hăng, cho nên tất có hậu chiêu.

Từ biểu hiện vừa nãy của Nam Công mà nhìn, Anh Hùng điện quá tự mãn, trong lòng chỉ có tức giận bởi vì Mộ Dung gia ngông cuồng, chứ không có về gì là nghiêm túc cả. 

Tùng tùng tùng!

Đột nhiên, từ phương hướng Anh Hùng điện truyền đến tiếng chuông vang động trời, vô cùng gấp gáp.

Bao gồm cả Giang Thần, tất cả đệ tử Anh Hùng điện đều hoàn toàn biến sắc, bọn họ đều rõ chuyện này có ý nghĩa như thế nào. 

Đây chỉ có tiếng chuông khi Anh Hùng điện gặp nguy cơ mới vang lên, lúc này nó còn không ngừng vang lên, làm cho người ta không dám tin tưởng.

Thủy Nguyên và mấy vị Đại trưởng lão như Nam Công đổ mồ hôi lạnh.

- Ha ha ha, Anh Hùng điện! Cảm giác hoảng sợ thế nào? Cảm giác sống ở trong bóng tối của người khác rất khó chịu đúng không? 
Mộ Dung Hùng kêu gào nói.

- Ngươi và Tà Vân điện cũng không thể nắm giữ được lực lượng như vậy, các ngươi! Các ngươi chỉ là quân cờ của người khác!

Nam Công không còn sự trầm ổn như ngày thường, lúc này nhìn qua rất giống như lão già nôn nóng vậy. 

- Ồ, thế lực giống như Thánh Viện, vốn không nên tồn tại, các ngươi hẳn phải biết nếu như ở vị diện thế giới, Thánh Viện sẽ có kết cục gì mới đúng chứ?

Mộ Dung Hùng nói.

Nghe vậy, các Đại trưởng lão Anh Hùng điện đều nghĩ tới điều gì đó, hoàn toàn biến sắc. 

- Nghịch Long quân?

Trong miệng của bọn họ, xuất hiện một cái tên xa lạ.

Cao gia và những người đứng ở bên Anh Hùng điện vừa nghe qua đều cảm thấy khó có thể tin được. 

- Lẽ nào lời đồn là thật?

Bọn họ nhìn về phía mấy vị Đại trưởng lão của Anh Hùng điện.

- Đúng thế. 

Nghịch Long quân là một nhánh quân đội đến từ hoàng triều nào đó ở vị diện thế giới bên trên Cửu Thiên đại lục.

Nghe đồn vị diện thế giới của hoàng triều này đang rơi vào trong chiến tranh, bọn họ phải không ngừng chiêu binh mãi mã, còn mạnh mẽ thi hành chế độ binh dịch, đi tới vị diện thế giới như Thiên Hà giới và Cửu Thiên giới để chưng thu binh lính.

Cái gọi là tráng đinh đương nhiên đều là tu sĩ Thông thiên cảnh, thậm chí ngay cả Tôn giả cũng sẽ bị kéo đi. 

- Các ngươi cho rằng Anh Hùng điện chính là tồn tại vĩ đại hay sao? Ta nói cho các ngươi biết, Nghịch Long quân đã sớm hạ chỉ tiêu cho Anh Hùng điện rồi, bọn họ muốn cuối năm nay phải hoàn thành một ngàn tên binh lính Thông thiên cảnh.

Mộ Dung Hùng lại nói.

Lời này đã gây ra sóng to gió lớn, bao gồm cả Giang Thần ở bên trong cũng vậy. Đệ tử tiến tu từ các vực tới đây, vào cuối năm cũng sẽ tốt nghiệp!

Cuối cùng Giang Thần đã hiểu rõ tại sao Thánh Viện lại chiêu thu tiến tu đệ tử mà không hề báo trước như vậy, hóa ra chính là vì hoàn thành tiêu chuẩn này.

- Lúc này, Thánh Viện dùng phương thức tự nguyện để công khai tất cả! 

Nam Công nhận ra được các đệ tử đang bất an, hắn giải thích.

- Ai tin.

Mộ Dung Hùng nhún vai một cái, cười lạnh nói: 

- Còn nữa, nếu như người tự nguyện tham gia không đủ một ngàn, vậy các ngươi sẽ làm gì chứ?

- Cái gọi Nghịch Long quân kia không vừa lòng với tiêu chuẩn một ngàn, nếu như không đủ thì sẽ có lửa giận hạ xuống. Mà Mộ Dung gia trở thành chó săn, không biết sẽ cống hiến cho bọn họ bao nhiêu binh mã? 10 ngàn? Mười vạn?

Giang Thần lạnh lùng nói. 

Một lời của hắn đã đánh trúng chỗ yếu, chuyện này căn bản không cần giải thích, chỉ cần nói ra bộ mặt thật của Mộ Dung gia là được.

Lời của hắn đã nhắc nhở mọi người ở đây, Nghịch Long quân ngay cả một ngàn cũng không thỏa mãn, muốn tiêu diệt Anh Hùng điện, như vậy khẩu vị của bọn họ sẽ lớn bao nhiêu cơ chứ?

- Ta bảo đảm với các vị, Mộ Dung gia sẽ hoàn thành danh ngạch này, chắc chắn sẽ không bắt đầu từ Long vực trước. Ta sẽ bảo đảm lợi ích của chúng ta, dù sao Cửu Thiên đại lục cũng rất lớn mà. 

Mộ Dung Hùng thể hiện ra bộ mặt vô liêm sỉ, mà đây cũng là biện pháp hữu hiệu nhất, hắn nói:

- Đệ tử tiến tu mà Anh Hùng điện chiêu thu không tới năm trăm, năm trăm người còn lại không cần nghĩ cũng phải chọn từ những đệ tử trúng tuyển khác, các ngươi đồng ý để cho đệ tử của mình đi chỗ khủng bố kia hay sao?

Các đệ tử tiến tu ở đây nghe rõ ý của hắn, cả đám không khỏi chửi ầm lên, thế nhưng ở dưới sự trầm mặc của đại đa số người, âm thanh của bọn họ có vẻ rất nhỏ bé. 

Chuyện liên quan đến lợi ích của người Long vực, đúng sai cũng sẽ trở nên không quan trọng nữa.

So với phương pháp mà Anh Hùng điện nói, rõ ràng thủ đoạn của Mộ Dung gia càng có sức hấp dẫn hơn.

Lúc này, bên Anh Hùng điện có một tiếng chuông càng to rõ hơn vang lên, là một tiếng nổ lớn. 

Trong lòng đám người người Nam Công trầm xuống, chuyện này ý nghĩa là Anh Hùng điện đã bị công phá.

- Quân đội của Nghịch Long quân sẽ lập tức đi tới nơi này, Anh Hùng điện và Thánh Viện đã không có hi vọng gì nữa, thời gian để các ngươi lựa chọn không còn nhiều. Hơn nữa ta cũng không làm gì các ngươi, chỉ cần rời xa Anh Hùng điện, không tham dự vào là được.

Mộ Dung Hùng nói. 

Khi hắn vừa dứt lời, không được bao lâu sau thì đội ngũ của Anh Hùng điện đã ít đi hai phần ba.

- Lần này phiền phức lớn rồi.

Giang Thần đã biết mức độ nghiêm trọng của sự việc. 

Bỗng nhiên, hắn nhận ra được có một đạo ánh mắt thâm độc đến từ chỗ của Mộ Dung Long.

Mất đi Anh Hùng điện và Cao gia, Giang Thần cũng đã mất đi che chở, Mộ Dung Long có rất nhiều cơ hội để báo thù!

Lại nhìn Ninh Hạo Thiên đang nhìn chằm chằm vào Phi Nguyệt không tha, chuyện này cũng làm cho Giang Thần cảm thấy rất không ổn. 

Chương 489: Truyền tống trận của thánh viện

Nhưng tất cả những chuyện này Giang Thần không có cách nào ngăn cản được, hắn không phải là Điện Chủ của Anh Hùng điện, cũng không phải là gia chủ Cao gia.

Thực lực và thân phận làm cho hắn chỉ có thể giống các Thông thiên cảnh khác, nước chảy bèo trôi, để mặc cho số phận mà thôi.

Hơn nữa so với các Thông thiên cảnh khác, hắn lại càng không có bất kỳ cơ hội lựa chọn nào cả. 

Ninh Hạo Thiên, Mộ Dung Long, Mộ Dung Hùng sẽ không bỏ qua cho hắn.

- Phụ thân...

Âm Sương nhìn thấy tình thế càng ngày càng nghiêm trọng, đặc biệt là sau khi bên Anh Hùng điện truyền đến tin tức không ổn, nàng đã cảm thấy lo lắng thay Giang Thần. 

- Không cần phải nói phí lời làm gì!

Âm Bá nghiêm nghị nói, trong giọng nói không cho phép có một tia nghi ngờ nào cả.

Trong lòng Âm Sương cảm thấy mát lạnh, nàng quay lưng về phía phụ mẫu, thông qua truyền âm thông báo cho Giang Thần chạy mau. 

Không chỉ có hắn, bất kể là Thủy Nguyên, Nam Công hay là đám người của Cao gia cũng đã rơi vào Tuyệt cảnh.

Hôm nay Mộ Dung Hùng dựa vào nữ nhi của mình, thù riêng của Ninh Hạo Thiên và Giang Thần, cùng với chuyện hôn ước của Phi Nguyệt mà kéo dài thời gian, kéo sức mạnh của Thánh thành lại đây.

Đúng như Giang Thần nói lúc mới diễn ra tất cả mọi chuyện, đây là một âm mưu. 

Nam Công hận mình không coi trọng lời nhắc nhở của Giang Thần, hắn cũng không thông báo cho Anh Hùng điện đề phòng, nếu không, Anh Hùng điện cũng sẽ không bị phá nhanh như vậy.

- Hiện giờ, để ta lên đi!

Mộ Dung Hùng đã chiếm ưu thế tuyệt đối, dần lộ ra phong mang, nguy hiểm trí mạng. 

- Các vị, đi tới Cao gia ta, tử thủ một phen!

Gia chủ Cao gia dùng phương thức truyền âm nói với những người cùng một trận tuyến.

Thánh Viện không thua lại được nữa, bởi vì rất nhiều người đều ở trong trận pháp của Thánh Viện. 

- Phụ thân, Thần nhi phải làm sao đây?

Cao Nguyệt vội la lên.

Phá vòng vây giết ra ngoài, chỉ có Tôn giả mới làm được, Giang Thần chỉ là một Thông thiên cảnh hiển nhiên không thích hợp đồng thời hành động với bọn họ. 

Hắn không giống các đệ tử Thánh Viện khác, ở lại chỗ này hắn sẽ bị giết chết.

- Giao cho chúng ta đi.

Thủy Nguyên à Nam Công nhìn nhau, đã có chủ ý, chỉ là hy vọng bọn họ có thể ngăn cản được Mộ Dung gia trong thời gian ngắn mà thôi. 

- Không thành vấn đề.

Gia chủ Cao gia dẫn người chủ động xuất kích.

- Đánh thật rồi! 

Thấy cảnh này, đám người Thánh thành đã biết Long vực sẽ không còn bình tĩnh nữa.

- Giang Thần, chết đi.

Mộ Dung Long chờ cơ hội này đã đã lâu, hắn phát ra âm thanh mơ hồ không rõ, giương nanh múa vuốt lao về phía trước. 

Đáng tiếc vận khí của hắn không tốt, vừa tới trước người Giang Thần thì đã bị hai vị Đại trưởng lão Nam Công và Thủy Nguyên đánh bay.

Cũng là bởi vì chuyện quá khẩn cấp, Nam Công và Thủy Nguyên không có súc lực, nếu không Mộ Dung Long sẽ bị trực tiếp đập chết.

- Giang Thần, ngươi có thể trở thành người đứng đầu bảng Thăng Long bảng trong vòng một tháng, như vậy chúng ta cũng tin tưởng ngươi có thể trở thành cường giả trong các Tôn giả trong vòng một năm, Long vực phong vân biến hóa, tất cả mọi chuyện chờ ngươi trở về cứu vớt. 

Nam Công nói.- Ngươi là hi vọng của chúng ta.

Thủy Nguyên nói. 

Lần thứ nhất Thủy Nguyên và Giang Thần gặp mặt đã xảy ra xung đột không nhỏ, đã từng một lần không thể hóa giải, bây giờ lại nói lời như vậy, làm cho người ta cảm thấy ngoài ý muốn.

- Hai vị trưởng lão, các ngươi định làm gì vậy?

Giang Thần cảm thấy không ổn, cho dù hắn ý thức được tiếp đó sẽ xảy ra cái gì đó. 

- Thánh Viện trong mỗi một vị diện thế giới đều có đại trận truyền tống, dù cho chỉ có thể truyền tống một chiều. Thế nhưng người khác nghĩ hủy đi Thánh Viện ở các vị diện thế giới là có thể hủy truyền tống trận, làm nó mất đi tác dụng, kì thực không phải vậy.

- Dựa vào năng lượng của Thánh Viện ta hiện tại chỉ có thể đưa ngươi đưa đến Thánh Viện ở Thiên Hà giới, ở nơi đó, ngươi nên cố gắng tu hành.

Hai vị Đại trưởng lão mặc kệ Giang Thần có đồng ý hay không mà đã bắt đầu khởi động trận pháp truyền tống. 

Giang Thần lòng như lửa đốt, không biết nên làm thế nào cho phải, hắn nhìn mẫu thân của mình, Cao Nguyệt cũng nhìn hắn, tuy rằng trong mắt có vẻ không nỡ, thế nhưng nàng vẫn gật gật đầu, tràn ngập sự cổ vũ nhìn hắn.

Chợt, Giang Thần lại nhìn người mà hắn quen thuộc.

Hàn Ty Minh, Ứng Vô Song, Âm Sương, cùng với Phi Nguyệt, trên mặt hắn hiện lên vẻ hổ thẹn, hắn không thể giúp nàng cái gì. 

Lúc này, trên mặt đất quảng trường giữa bốn viện có phù văn màu vàng thần bí hiện ra, lít nha lít nhít, nối liền cùng nhau, tạo thành một cái vòng tròn, lực lượng cuồn cuộn dâng trào ra.

- Là truyền trống trận! Mau ngăn cản bọn họ, không thể để cho hắn chạy! Hắn là Thiên Phượng chân huyết đó.

Mộ Dung Hùng không tính tới việc còn có thể sử dụng được truyền tống trận, chuyện này làm hắn rất là lo lắng. 

Một khi để Giang Thần chạy trốn, dùng tốc độ quật khởi của hắn, e rằng không cần một năm là đã có thể giết trở về được!

Nhưng mà khi Mộ Dung Hùng phát hiện ra đã quá muộn, truyền tống trận đã tràn ngập ánh sáng.

Giang Thần còn chưa kịp nói cái gì thì đã bị hai người Nam Công và Thủy Nguyên đẩy vào. 

Người của hắn như mang theo ánh sáng đồng thời xông về phía chân trời, biến mất không còn tăm hơi đâu nữa.

- Anh Hùng điện thành lập ở Long vực đã được ngàn năm, chưa từng làm chuyện thiệt người lợi mình, nếu trong lòng các vị còn có nửa điểm lương tri thì nên giúp chúng ta phá vòng vây!
Thủy Nguyên hét dài một tiếng, mang theo lực lượng còn sót lại của Anh Hùng điện và Cao gia bắt đầu phóng đi ra ngoài. 

Một chút người khoanh tay đứng nhìn sau khi nghe thấy hắn nói như thế, phản ứng không nhỏ, rất nhiều người đều có ý định động thủ, thế nhưng nhìn thấy những người khác đều không tỏ thái độ thì bọn họ cũng lựa chọn trầm mặc.

Bởi vì trước vẫn là ở trong phạm vi của Thánh Viện, cho nên người phá vòng vây sẽ rất dễ rời đi, Mộ Dung gia muốn đuổi theo thì lại bị nhốt ở trong trận pháp.

- Phá trận, phá trận cho ta! 

Mộ Dung Hùng tức đến nổ phổi kêu lên.

Để cho Giang Thần chạy, tuyệt đối không thể để cho đội ngũ này tìm tới nơi để thủ, nếu không chỉ có gọi Đại tôn giả tới thì mới có thể công phá được.

Điểm đáng tiếc chính là, trong đội ngũ của Mộ Dung gia không có trận pháp sư. 

- Các ngươi ai tới? Đây chính là một công lao lớn đó!

Mộ Dung Hùng nhìn về phía đám người phía dưới kêu lên.

Nhưng mà, những người này cũng không hưởng ứng giống như lúc Thủy Nguyên nói, cũng không có ai lên tiếng cả. 

Những người này hoảng sợ sợ sệt, nhưng vẫn có người còn sót lại lương tri.

Lúc này, một nhánh quân đội bay tới bên này.

Sau khi tiến vào phạm vi tầm mắt của bọn hắn, mỗi người trong Thánh Viện đều giật mình không nhỏ, không chỉ có bởi vì bọn họ có khí tức rất mạnh mẽ mà còn có giáp trụ ở trên người bọn họ. 

Kim loại cứng rắn giống như không có khe hở mặc lên trên người, giống như một kiện y phục bó sát người, ngay cả mũ giáp dường như cũng được nối với giáp trụ vậy.

Trên cương giáp có vô số đường nét, mũ giáp cũng là cùng một khối, hai bên trái phải đều được điêu khắc rất tỉ mỉ.

Thông qua những lỗ nhỏ trên tấm sắt là có thể nhìn thấy từng ánh mắt lợi hại ở trong bóng tối. 

Thân thể binh lính đi đầu rắn chắc, cao to, hầu như gấp đôi người ở phía sau, hắn đi tới không trung của Thánh Viện, tay đặt ở bên hông, nhẹ nhàng nhấn một cái nút bấm nào đó.

Tức thì, trận pháp của Thánh Viện đã bị một luồng sức mạnh to lớn không nhìn thấy bóp nát, đám người Mộ Dung Hùng lập tức khôi phục lại sự tự do.

- Nhiệm vụ của các ngươi đã hoàn thành chưa? 

Thanh âm cứng cáp mạnh mẽ như từ bên trong kim loại truyền đến.

Mộ Dung Hùng rất hồi hộp, nói tình huống lúc này ra.

- Chúng ta sẽ đóng quân trong Cửu Thiên giới. 

Nghe thấy hắn nói như thế, Mộ Dung Hùng lập tức yên tâm, có chi Nghịch Long quân này ở đây, hắn có thể quét sạch tất cả cản trở.

- Âm Trang chủ.

Mộ Dung Hùng đặt mục tiêu ở trên người Thánh thành tiền trang. 

Hắn muốn thống lĩnh Long vực, không phải là hủy diệt Long vực, vì lẽ đó không thể bỏ qua vị đại tài chủ này được.

- Có chuyện gì?

Sắc mặt Âm Bá rất nghiêm túc, trong lòng cảm thấy không ổn. 

- Ta thấy Âm Sương cô nương cũng đến tuổi lập gia đình, Mộ Dung Long nhà ta không sai, ngươi thấy thế nào?

Mộ Dung Hùng cười nói.

Âm Bá không chút nghĩ ngợi đã muốn cự tuyệt, nhưng rất nhanh hắn đã chú ý tới Nghịch Long quân ở trên không trung, lời đến miệng đã không nói ra được thành lời. 

Chương 490: Thánh viện rách nát

Cho dù không tận mắt thấy được Anh Hùng điện bị công phá thế nào, thế nhưng hắn đã nhìn thấy lúc này Thánh địa Long vực đã đổi chủ.

Mộ Dung gia đổi khách làm chủ, giống như là chúa tể nắm giữ vận mệnh ở chỗ này.

Rất nhiều người lúc này đã ân hận. 

Mộ Dung gia và Thánh Viện rất khác nhau, ít nhất Thánh Viện sẽ không bức bách người khác gả nữ nhi như vậy.

Âm Sương thân là tứ đại mỹ nhân, không biết có bao nhiêu người chú ý, vừa nghĩ tới việc nàng lại bị đối phương dùng phương thức như thế để ép lấy Mộ Dung Long, mọi người đều không cam tâm.

Mộ Dung Long đã từng là người trong ba vị trí đầu trên Thăng Long bảng, tuổi còn trẻ đã là Tôn giả, có thể được xưng là nhân vật nổi tiếng. 

Nhưng đây là dưới tình huống không so sánh với ai, cho dù Giang Thần còn không đạt đến Tôn giả, thế nhưng Mộ Dung Long so với hắn lại chênh lệch như là ánh sao và trăng vậy.

Âm Sương rất không muốn, nhưng cũng biết hiện tại tiền trang đang phải đối mặt với nguy cơ rất lớn.

- Ta đồng ý chuyện hôn sự này, trước tiên cứ đính hôn, một năm sau sẽ thành hôn. 

Âm Sương nói.

Nghe thấy nàng nói như thế, Mộ Dung Hùng không nở một nụ cười.

- Ngươi muốn chờ đến lúc Giang Thần trở về đúng không? 

Rốt cuộc Mộ Dung Long đã tìm ra được biện pháp nói rõ khi không có hàm răng, chỉ là nghe qua cảm thấy rất khó coi.

Chính hắn cũng không nhận ra được, hắn cả giận nói:

- Ta cho ngươi biết, coi như là một năm sau Giang Thần trở về thì ta cũng muốn giết hắn. 

- Giống như ngày hôm nay đúng không?

Âm Sương hỏi ngược lại, trong con ngươi đẹp đẽ tràn ngập vẻ xem thường.

Mộ Dung Long không đáp lại nàng, hô hấp trở nên dồn dập, trong mắt hiện lên vẻ oán hận. 

- Được rồi.

Mộ Dung Hùng ngắt lời hai người, dùng giọng chắc chắn nói:

- Âm tiểu thư, trên thực tế, gia gia của ngươi, cũng chính là người nắm quyền chân chính của Thánh thành tiền trang đã đồng ý chuyện hôn sự này. 

Hắn vừa nói, một nhà ba người Âm Sương cùng biến sắc, ngay cả những người khác cũng không ngoại lệ.

Lẽ nào chuyện này từ đầu tới cuối, Thánh thành tiền trang cũng tham dự vào sao?

Trên gương mặt trắng nõn của Âm Sương tràn ngập vẻ tuyệt vọng, nàng tin rằng Giang Thần sẽ trở về Long vực, giết hết những người này. 

Thế nhưng thời gian không chờ người, đến lúc đó, nàng sẽ rơi vào tình cảnh gì chứ?

- Cùng lắm thì, chết.

Âm Sương nắm chặt nắm đấm, móng tay ấn vào bên trong da thịt, vẻ mặt giãy dụa cũng càng ngày càng kiên định. 

- Ta nói này Mộ Dung gia chủ, hiện tại có thể công khai hoàng đồ chưa?

Người ở chỗ này đều không quên chuyện mà vừa nãy Ninh Hạo Thiên đã hứa hẹn.

Từng đạo từng đạo ánh mắt lợi hại rơi vào trên người Phi Nguyệt, làm cho nàng cảm thấy y phục trên người của mình như bị hòa tan vậy. 

- Không vội.

Cũng còn may, Mộ Dung Hùng không định cởi y phục của nàng, để lộ ra hoàng đồ.
- Lực lượng còn sót lại của Anh Hùng điện chạy trốn, còn có lực lượng do Cao gia làm chủ chưa tiêu diệt, lúc này đi thăm dò tầm bảo, chẳng phải sẽ rất dễ phạm phải sai lầm hay sao? 

Nghe vậy, mọi người đã biết hắn sẽ không tùy tiện lấy ra hoàng đồ.

- Mới vừa rồi hắn còn chỉ trích Anh Hùng điện quản quá rộng, muốn lấy hoàng đồ, trong nháy mắt đã làm ra hành vi giống như đúc rồi.

Hàn Ty Minh thầm nhắc tới ở trong lòng, hắn hất cằm lên, nhìn những Nghịch Long quân giống như người sắt kia. 

- Giang Thần à Giang Thần, ngươi nên trở về sớm một chút đi.

Hàn Ty Minh lại phân biệt nhìn Phi Nguyệt và Âm Sương một chút.

Mặc kệ hắn có quan hệ ra sao với Giang Thần, thế nhưng nghĩ đến việc Giang Thần sẽ không để cho các nàng rơi vào kết cục mà mọi người tưởng tượng. 

Sau một ngày, biến cố xảy ra ở Thánh thành đã truyền khắp trên dưới Long vực.

Nếu như nói đám người Long vực bởi vì tin tức Giang Thần trở thành đầu bảng mà khiếp sợ, như vậy hiện tại bọn họ đã cảm thấy sợ hãi.

Anh Hùng điện và Thánh Viện đều là tượng trưng của Long vực, chẳng khác nào vầng trăng sáng, cao không thể với tới, khiến cho lòng người yên tâm. 

Nhưng mà, bây giờ các thế lực lớn lại thống nhất, lấy Thánh thành nhật báo chưa đóng cửa làm chủ, điên cuồng bôi đen danh dự của Anh Hùng điện, thậm chí là Giang Thần.

Nội dung của Thánh thành nhật báo, hầu như đã hoàn toàn đi ngược với chân tướng.

Anh Hùng điện trở thành một thế lực ngang ngược bá đạo, mà không còn là biểu tượng mang tới vô số vinh quang nữa. 

Không chỉ có che chở một tên lừa gạt như Giang Thần mà còn muốn giữ lấy hoàng đồ, ngăn cản Ninh Hạo Thiên báo thù.

Ở dưới miêu tả của nhật báo, đã nói Giang Thần trở thành tiểu nhân hèn hạ, Anh Hùng điện so với Tà Vân điện còn đáng ghét hơn nhiều.

Mộ Dung gia bình định, suất lĩnh một chút thế lực sống dưới dâm uy của Anh Hùng điện tiến vào Thánh thành ở, trở thành lãnh tụ của Long vực. 

Tộc địa của Cao gia trở thành vì đại bản doanh của phản loạn trong miệng bọn họ.

Ở dưới tiếng hô của Mộ Dung gia, các thế lực khắp nơi trong Long vực điều động nhân mã, tạo thành một nhánh đại quân chinh phạt, muốn san bằng Cao gia.

Mặt khác, còn có tin tức nói, sau khi tiêu diệt Cao gia, Mộ Dung Long Mộ Dung gia sẽ thành hôn cùng Âm Sương. Phi Nguyệt nắm giữ hoàng đồ cũng được gả cho gia chủ Tô gia đời kế tiếp là Ninh Hạo Thiên.

Đối với những chuyện này, đương nhiên người của Long vực không hoàn toàn tin tưởng.

Từ lúc nào Mộ Dung gia có sức hiệu triệu và lực tín phục như vậy cơ chứ? 

Có điều sau khi hiểu chuyện gì đã xảy ra, mọi người đang nghi ngờ ở trong Long vực cũng lập tức im lặng.

Ai cũng không muốn con nhà mình bị bắt tới chiến trường, trở thành bia đỡ đạn của người khác, rơi vào kết cục chết không toàn thây.

Lại nói tới đám người của vực khác, cũng chỉ có thể trách bọn họ mềm yếu mà thôi. 

Điều này cũng làm cho người xấu hung hăng ngang ngược cảm thấy trầm mặc thay cho những người tốt kia.

Lại nói tới Giang Thần, sau khi hắn bị truyền tống trận đưa đi, thân thể đã mất đi khống chế trong một quãng thời gian rất dài, nhưng hắn biết đây là tình huống bình thường, cũng không quá căng thẳng.

Khoảng chừng một phút sau, Giang Thần cảm giác đã sắp tới. 

Mấy giây sau, một mảnh bầu trời rộng lớn xuất hiện, tiếp theo bóng người của Giang Thần xuất hiện.

Hắn không vội đánh giá xung quanh, mà nghĩ tới Anh Hùng điện, lo lắng tới thân bằng bạn hữu của hắn.

Giang Thần cũng không biết Âm Sương bị ép hôn, chỉ sợ Phi Nguyệt bị nhục nhã, hoàng đồ bị rải ra ở trước mặt mọi người. 

Dù cho là không có, vừa nghĩ tới việc Phi Nguyệt phải gả cho người như Ninh Hạo Thiên, trong lòng hắn cũng bất an.

Mặc kệ đúng sai thế nào, Giang Thần đã có lỗi với nàng, làm hại nàng có nhà mà không thể trở về.

Thế nhưng, hắn và Âm Sương lập tức nghĩ đến một chuyện, đó là hắn có lòng tin giết về, thế nhưng vẫn phải cần thời gian. 

Thời gian này không biết là bao lâu.

Chuyện xảy ra ở Long vực cũng sẽ không chờ hắn hoàn thành rồi mới lại bắt đầu, không chừng sau khi hắn trở về đã cảnh còn người mất, tất cả đều hoàn toàn biến dạng.

- Không thể dựa vào thực lực mình để tu luyện, cần phải nghĩ những biện pháp khác. 

Sau đó, ánh mắt của Giang Thần nhìn qua xung quanh, phát hiện ra mình đang ở trên bầu trời của một vùng phế tích, dưới chân là cảnh đổ nát thê lương, khắp nơi đều tàn tạ.

Lúc hắn đang chần chờ, Giang Thần đã nhìn thấy đồ văn và chữ viết quen thuộc có chút không trọn vẹn ở trên kiến trúc, hắn ý thức được nơi này là Thánh Viện Thiên Hà giới.

- Hóa ra ngoại trừ Cửu Thiên đại lục ra, Thánh Viện trong các vị diện thế giới khác cũng đã bị diệt trừ. 

Nghĩ tới đây, Giang Thần có một niềm bi thương không tên.

Thỏ chết chó ăn, vắt chanh bỏ vỏ.

Sau khi Thánh Viện chống đỡ yêu ma, tranh cướp một chốn cực lạc cho nhân loại thì cũng đã trở thành cái đinh trong mắt của rất nhiều người. 

Thế nhưng, Thánh Viện ở cửu giới bị hủy, nguyên nhân chủ yếu là bắt nguồn từ lý tưởng khác biệt, không nghĩ tới việc một lòng phát triển thực lực của mình mà lại bị thiên hạ ghét bỏ.

- Đây là lựa chọn ngu xuẩn sao? Không, năm đó sáng lập Thánh Viện người khẳng định nghĩ tới hậu quả này, nhưng bọn họ vẫn như cũ việc nghĩa chẳng từ nan, đây là dũng khí.

Giang Thần nghĩ thầm. 

- Hả?

Giang Thần đột nhiên đưa mắt nhìn về phía chân trời, xa xa đang có một đạo khí mang nhanh chóng áp sát chỗ của hắn

Chương 491: Thái nhạc môn

Khi khí mang tới gần, Giang Thần phát hiện ra đó là một bóng người, dùng toàn lực phi hành mới sẽ hình thành cái đuôi rõ ràng như vậy.

Giang Thần hạ xuống phế tích, người bình thường liều mạng phi hành như vậy, nếu không phải có việc gấp thì chính là bị người đuổi giết.

Bây giờ mới đến, cho nên hắn không muốn trêu chọc phiền toái gì. 

Lúc rơi xuống đất, quả nhiên Giang Thần đã nhìn thấy ở người phía sau kia, cũng có một đạo khí mang màu sắc khác biệt.

Một trước một sau, một chậm một nhanh, khoảng cách song phương đang không ngừng rút ngắn.

Lúc này, Giang Thần đã có thể nhìn thấy tướng mạo của người phía trước, là một vị nữ tử, mặt như hoa đào, da thịt trắng như tuyết, trên người mặc y phục màu trắng phiêu dật linh động. 

Trong đôi mắt như hoa đào kia tràn ngập vẻ lo lắng, lông mày tinh tế nhíu chặt lại.

Đột nhiên, nàng phát hiện ra cái gì đó, ánh mắt rơi xuống trên người Giang Thần, lập tức lao xuống.

Giang Thần quan sát tu vi của nữ tử này, cũng không quá lo lắng, hắn chỉ quan tâm tới thực lực của người đuổi theo nàng ra sao, khoảng cách còn chưa đủ gần, cho nên không thấy được. 

- Sư huynh, cứu ta!

Nữ tử quát to một tiếng, đáp xuống phía sau Giang Thần mười thước, ngón tay chỉ lên không trung, nhỏ giọng nói:

- Người này có mưu đồ gây rối với ta, mong rằng sư huynh ra tay giúp đỡ. 

- Mộng Thủy Yên, không nghĩ tới ở đây ngươi còn có tiếp ứng!

Người đuổi theo nàng đi tới không trung của phế tích, là một nam tử khôi ngô, khoảng ba mươi tuổi, lông mày rậm mắt to.

Mộng Thủy Yên không để ý đến hắn mà ra vẻ điềm đạm đáng yêu nhìn qua Giang Thần, cầu khẩn nói: 

- Sư huynh, xin giúp ta.

- Thu lại cái dáng vẻ này đi.

Tâm tình của Giang Thần không tốt, cũng không vòng vo mới nàng mà nói thẳng. 

Mộng Thủy Yên sửng sốt, không hiểu hắn đang chỉ cái gì.

- Có lẽ ngươi cũng nhìn ra được cảnh giới của ta, đồng thời cũng rõ sự mạnh mẽ của nam tử này, thế nhưng vẫn không tiếc kéo ta xuống nước, cầu viện với ta, lại cách xa ta mười thước. Đây không phải là muốn chờ ta và hắn động thủ, khi đó ngươi sẽ xem thời cơ không ổn chạy trốn hay sao.

Giang Thần nói: 

- Đương nhiên, ngươi cũng không rõ rốt cuộc thực lực của ta ta sao, nếu như ta có thể đẩy lùi hắn, ngươi cũng có thể có được một tên bảo tiêu.

Lời này thực sự nằm ngoài dự đoán của mọi người, Mộng Thủy Yên cũng không thể tin tưởng được.

Dù cho Giang Thần không nói sai cũng thế. 

Mộng Thủy Yên nở một nụ cười nhạt, dịu dàng nói:

- Sư huynh, ta thấy ngươi ăn nói bất phàm, nhất định thực lực không thấp, mong sư huynh ra tay giúp đỡ.

- Hỗ trợ là một chuyện, nhưng hành vi của ngươi rất đáng ghét, cố ý nói dối người kia quan hệ của chúng ta, khiến cho ta không có đường lui, nếu như thực lực của ta thấp kém, chẳng phải sẽ trở thành vật hy sinh ngăn cản truy binh của ngươi hay sao? 

Giang Thần bĩu môi, dùng ánh mắt khinh thường nhìn đối phương một chút.

Lời này làm cho Mộng Thủy Yên hoàn toàn biến sắc, Giang Thần bay đến không trung, nói với nam tử kia:

- Việc này không có quan hệ gì tới ta, các ngươi nên làm gì thìcứ làm cái đó đi. 

Hắn cũng không đợi đối phương tỏ thái độ mà định rời khỏi nơi này.

- Chậm đã!

Nhưng mà vẻ mặt của nam tử kia rất là ngờ vực, sau khi gọi hắn lại rồi đánh giá từ trên xuống dưới, nói: 

- Lời nói mới rồi của ngươi ta cũng nghe được, thế nhưng thật hay giả, ta cũng không biết, cũng lười biết, ngươi cùng chết với nàng đi.

Giang Thần xoay người lại, nhìn thẳng vào mặt của đối phương.

- Thà giết lầm chứ không bỏ qua hay sao? 

Giang Thần hỏi.- Đúng thế.

Nam tử kia cười lạnh một tiếng, sát khí mãnh liệt không hề che giấu chút nào. 

- Ngươi còn có một lần cơ hội sống sót cuối cùng.

Giang Thần lạnh nhạt nói.

- Ồ? 

Nam tử kia có chút bất ngờ, không hiểu Giang Thần lấy sức mạnh từ đâu ra, hắn nói:

- Ngươi là tầng tám, ta là tầng chín, hay là ngươi cho rằng chênh lệch không lớn, thế nhưng…

Nói xong hắn giơ cao tay lên, ở vạt áo có vòng tròn được thêu từ những sợi tơ, từng vòng nối lại với nhau, tổng cộng có bảy vòng. 

- Cái gì?

Giang Thần không hiểu chuyện này ở Thiên Hà giới đại diện cho cái gì, cũng rất thiếu kiên nhẫn.

Ở trong mắt hắn, thực lực của người này cũng chỉ có trình độ như Đường Hoa, không ngờ cũng dám tuyên bố giết chết mình, thực sự là buồn cười. 

- Chiến hoàn mà ngươi cũng không biết sao?

Nam tử rất bất mãn về phản ứng của hắn, trầm giọng nói:

- Như vậy đệ tử thân truyền của Thái Nhạc Môn, ngươi đã nghe qua chưa? 

- Không.

Giang Thần trả lời rất kiên quyết.

Mộng Thủy Yên bên trong phế tích không nhịn được bật cười, người này không biết xuất hiện từ đâu, hoàn toàn không ra bài theo lẽ thường. 

Rõ ràng đã nói sẽ không giúp nàng, rồi lại không sợ đắc tội với đối phương.

- Vậy thì không có cách nào nữa.

Hồ Phi giận dữ cười cười, đột nhiên ra tay, hai tay phân biệt cầm một đôi trảo bằng đồng thau, sắc bén trí mạng, sau khi hắn thi triển võ học càng có uy năng của hung thú loài chim. 

Vừa ra tay đã là sát chiêu, không giữ lại chút nào, thậm chí ngay cả Giang Thần tên gì, đến từ nơi nào hắn cũng không hỏi.
Giang Thần rất ghét người như vậy, lúc này tâm tình của hắn lại không tốt cho nên sắc mặt càng ngày càng âm trầm, có điều thân thể của hắn vẫn vững vàng đứng ở nơi đó, không nhúc nhích.

- Lẽ nào chỉ là kẻ có miệng lưỡi lợi hại thôi hay sao? 

Nhìn hắn ngay cả phản kháng cũng không làm, dáng vẻ như muốn chờ chết, Mộng Thủy Yên không quá rõ.

Mắt thấy lợi trảo sắp rơi lên trên người Giang Thần, Xích Tiêu kiếm đột nhiên ra khỏi vỏ.

Mũi kiếm nhẹ nhàng loáng một cái, ánh kiếm như sóng lớn khuếch tán ra, trong nháy mắt đã tách ra lợi trảo. 

- Pháp khí?

Hồ Phi giật nảy cả mình, nhìn chằm chằm vào Xích Tiêu kiếm, đồng thời trảo bằng đồng thau trên hai tay cũng vỡ tan.

Mà không chỉ có vậy, cổ tay của Giang Thần rung lên, mũi kiếm như rắn độc trí mạng xuất kích. 

- Chờ một chút...

Hồ Phi không ngờ tới hắn lại mạnh như vậy, trong lòng hối hận không thôi, lời xin tha còn không kịp nói ra thì đã bị cắt đứt sinh cơ, thân thể mềm nhũn rơi xuống bên dưới.

- Nếu như ta yếu hơn ngươi, e rằng ngay cả câu chờ một chút cũng không nói ra được. 

Giang Thần vung vẩy máu tươi trên Xích Tiêu kiếm, không vội vã rời đi mà một lần nữa rơi vào bên trong phế tích, cũng chính là trước người của Mộng Phi Yên kia, hắn nói:

- Tại sao hắn lại truy sát ngươi?

- Chuyện này? 

Mộng Phi Yên vẫn còn đang khiếp sợ với thực lực một kiếm giết chết Hồ Phi của Giang Thần, đột nhiên nghe hắn nói như thế, sắc mặt không quá tự nhiên, con ngươi đen kịt nhanh chóng chuyển động.

- Nói thật, nếu ngươi không nói thì ta dùng phương pháp sưu hồn cũng có thể có được điều mà ta muốn, chỉ là ngươi sẽ biến thành ngớ ngẩn mà thôi.

Giang Thần quát. 

Mộng Phi Yên cả kinh, không biết có phải hắn nói thật hay không, cũng biết hắn là người giết chóc quả đoán, nàng nói:

- Ta lẻn vào bên trong Thái Nhạc Môn, ý đồ ăn cắp chí bảo trấn phái của bọn họ, thế nhưng lại bị bọn họ phát hiện ra.

- Hóa ra là trộm vặt. 

Giang Thần nói.

- Không phải, vật kia cũng là thứ mà Thái Nhạc Sơn cướp giật được từ trong những thế lực khác mà có được.

Mộng Phi Yên kích động giải thích. 

- Được rồi, chuyện này không có quan hệ gì với ta, ta đã gián tiếp giúp ngươi, cho nên ta cần ngươi trả lời một vài vấn đề của ta, coi như là thù lao.

- Cái gì?

Mộng Phi Yên thấy hắn không truy hỏi nữa, trong lòng thở phào một hơi, đồng thời cũng rất là tò mò. 

Những vấn đề Giang Thần hỏi đều rất kỳ quái và đơn giản, nói thí dụ như nơi này là chỗ nào, ở nơi nào trong Thiên Hà giới, Thái Nhạc Môn là môn phái thế nào.

- Ngươi không thể bỗng dưng xuất hiện chứ? Ngươi không có một chút ấn tượng nào sao?

Mộng Phi Yên nói. 

- Ta bảo ngươi trả lời vấn đề của ta, không phải bảo ngươi đặt câu hỏi.

Giang Thần nói.

- Ngươi thật là hung tợn, ngươi vẫn luôn như vậy với nữ nhân phải không? 

Mộng Phi Yên lại hỏi một vấn đề, nhưng không chờ Giang Thần nổi giận, nàng dùng tốc độ nhanh nhất để trả lời vấn đề của hắn.

Hiện tại, nơi ở dưới chân hai người là Thánh Viện Thiên Hà giới, vào mấy chục năm trước nó đã bị tất cả thế lực ở giới này tiêu diệt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau