THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 481 - Chương 485

Chương 482: Không cùng một đẳng cấp

Nói đến nói đi là vẫn phải nhìn xem quả đấm của người nào lớn, đây chính là đạo lý trên cõi đời này.

Người bình thường, dù cho là anh dũng hi sinh thì cũng sẽ không có người nào đứng ra ủng hộ cả, thế nhưng kẻ ác giống như Mộ Dung Diên, chỉ vì sinh ở Mộ Dung gia cho nên mới gây ra động tĩnh lớn như vậy.

Bọn họ thậm chí còn không tiếc làm cho máu chảy nhiều hơn nữa. 

Như vậy, Giang Thần chỉ có tiếp tới cùng, nói cho những người này biết, dù cho ngươi có quyền thế ngập trời, sai chính là sai, đúng chính là đúng.

Sau khi nói với Nam Công một câu, Giang Thần nhìn về phía bốn người muốn khiêu chiến vị trí đầu bảng.

Ba người Đường Hoa, Lưu Bân tạm thời không nói tới, Ninh Hạo Thiên mang theo khí thế hùng hổ, ánh mắt hung ác, vừa nhìn đã biết rất không đơn giản. 

- Nếu là tranh giành đầu bảng, ai lại cùng tiến lên cơ chứ? Bớt nói láo ở chỗ này cho ta! Để ta tới giáo huấn ngươi!

Đường Hoa xếp hạng thứ tư trên Thăng Long bảng là người thứ nhất đứng ra, nói năng rất lỗ mãng, hắn tràn ngập địch ý với Giang Thần.

Nghĩ đến cũng đúng thôi, hắn thân là người đứng thứ bốn, sau khi Mộ Dung Long, Lệ Nam Tinh trở thành tôn giả, Tô Hình chết đi, hắn mới là kẻ đứng đầu bảng. 

Giang Thần không thể đánh bại được hắn thì dựa vào cái gì mà xếp ở trước mặt hắn, trở thành người đứng đầu bảng phong quang vô hạn cơ chứ?

Ngày hôm nay, hắn muốn để thế nhân biết người đứng đầu bảng chân chính là ai!

Ninh Hạo Thiên không muốn đàng hoàng xếp hàng, nhưng hắn lại bị Mộ Dung Hùng kéo lại, nói: 

- Ngươi động thủ cuối cùng, chuyện này đối với ngươi là chuyện tốt.

- Ta không muốn chiếm tiện nghi.

Ninh Hạo Thiên muốn quang minh chính đại chiến thắng Giang Thần, sau đó lại chém giết đối phương. 

- Ngươi có trăm phần trăm tự tin đánh bại được Giang Thần hay không?

Mộ Dung Hùng lạnh lùng nói.

Lời này làm cho lửa giận của Ninh Hạo Thiên lắng lại không ít. 

Nghĩ lại trước đây, hắn cũng không coi Giang Thần là chuyện đáng kể gì cả, không nghĩ tới tiện dân đến từ đại sơn lại dùng tốc độ khủng khiếp như vậy để quật khởi, làm cho hắn thua rối tinh rối mù.

Bây giờ, hắn được Mộ Dung gia và Tô gia dùng toàn lực bồi dưỡng, trải qua tu hành mà người thường không thể nào tưởng tượng ra được, cho nên mới thu được thành tựu như ngày hôm nay.

Nhưng, nếu nói có trăm phần trăm tự tin đánh bại Giang Thần, Ninh Hạo Thiên không dám cam đoan. 

Bởi vì so với người của Long vực, hắn càng rõ chuyện trong cơ thể của Giang Thần có nắm giữ Thần mạch.

Kết quả là, Ninh Hạo Thiên và những người khác lui về phía sau, nhường ra không gian cần để chiến đấu.

Đường Hoa cầm trường kiếm cấp bậc pháp bảo trong tay, ánh kiếm ở dưới ánh sáng ban ngày vẫn vô cùng chói mắt như cũ, để lộ hết ra sự sắc bén. 

Đường Hoa nhìn sang chỗ Giang Thần, ánh mắt ngưng lại, lạnh lùng nói:

- Vì sao ngươi không rút kiếm?

Hai tay của Giang Thần trống trơn, bên hông cũng không thấy đao kiếm đâu cả. 

- Đối phó với một đứa ngốc bị người ta coi là công cụ, không cần phải dùng kiếm.

Giang Thần nói.

- Ha ha ha! 

Chẳng biết vì sao Đường Hoa lại cười lớn một tiếng, chỉ nghe hắn nói:

- Nhất định là trình độ Chiến đạo của ngươi vẫn chỉ có thể dùng quyền chưởng, mà không phải là đao kiếm. Thế nhưng trận chiến giữa ngươi và Tô Hình, rõ ràng là sử dụng kiếm, chuyện này nói rõ cái gì? Nói rõ đúng như Thánh thành nhật báo đã nói, Tô Hình đã bị thương, cho nên mới diễn kịch cùng ngươi!

Lời này của hắn đã trải qua suy nghĩ, cũng không phải là không có lý, người Thánh Viện ở phía dưới nghị luận sôi nổi. 

Miệng lưỡi người đời rất đáng sợ, một kiện chuyện rõ rõ ràng ràng như vậy, sau khi Mộ Dung Long đổ thêm dầu vào lửa đã làm cho không biết bao nhiêu người dao động.

- Những đứa ngốc đều có một cái đặc điểm chung, đó là tự cho là đúng.

Giang Thần dửng dưng như không, thậm chí còn cảm thấy buồn cười. - Mạnh miệng, xem kiếm!

Đường Hoa muốn dùng thắng bại để làm cho Giang Thần không còn lời nào để nói, vạch trần bộ mặt thật của tên lừa gạt này.

- Vãn hà hồi thiên! 

Một thức kiếm chiêu cũng có phong thái của mười vị trí đầu Thăng Long bảng, sắc bén khó chặn, nhanh như chớp giật.

Người và kiếm hợp làm một, như một vệt sáng bắn về phía trước.

Hầu như là trong chớp mắt đã đến trước người của Giang Thần. 

Đường Hoa chính là khoái kiếm, lấy nhanh làm chủ.

Phanh!

Nhưng Giang Thần càng nhanh hơn, khi mũi kiếm của trường kiếm đến trước mặt hắn thì lập tức trì trệ không tiến, bị hai ngón tay giống như sắt kẹp lấy. 

Giang Thần vẫn hững hờ như cũ, không có một chút hứng thú nào cả, ngón tay kẹp lấy mũi kiếm ẩn chứa sức mạnh vô cùng vô tận, ánh sáng nhảy lên gắt gao hút thân kiếm lại.

- Ngươi!

Vẻ tự cho là đúng của Đường Hoa lập tức biến mất, trên mặt tràn ngập vẻ sợ hãi, hắn đã dùng tới toàn lực, thế nhưng trường kiếm vẫn không nhúc nhích. 

- Chỉ có như vậy thôi sao?

Giang Thần hỏi một câu, ngón tay đột nhiên phát lực, thân kiếm của trường kiếm lập tức bị uốn cong đến cực hạn.

Nhìn thấy tình cảnh này, mỗi người đều hít sâu một hơi, đó là pháp khí đó, độ cứng rắn không kém hơn so với lồng khí hộ thể của Thông thiên cảnh. 

Ngón tay của Giang Thần ngoại trừ sấm gió ra, đột nhiên bắn ra ánh sáng trong suốt, giống như ngón tay được đúc thành từ vàng ròng vậy.

Đồng thời, thân kiếm của trường kiếm trên tay Đường Hoa đang dùng tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được rạn nứt ra.

- Mau buông ra! 

Đường Hoa cực kỳ đau lòng, một kiện pháp khí không rẻ chút nào, hắn bán mình cũng không mua nổi, là chỗ tốt mà Mộ Dung gia cho hắn.

- Ngươi nói năng lỗ mãng, ra tay với ta, chẳng lẽ không muốn trả giá sao? Hay là nói, ta thả kiếm của ngươi ra thì ta được giết ngươi sao?

Giang Thần lạnh lùng nói. Cũng chỉ trong nháy mắt này, cả người Giang Thần bắt đầu trở nên sắc bén.

Đối mặt với sự khiêu khích của Mộ Dung gia, bọn họ không có chút rung động nào, cũng như thần kiếm vào vỏ.

Hiện giờ, thần kiếm mới chỉ được rút ra một chút, sắp đâm bị thương con mắt của Đường Hoa. 

Phanh!

Một tiếng vang giòn giã vang lên, trường kiếm pháp bảo không chống đỡ được, đã triệt để vỡ nát, cũng biến thành vô số mảnh vỡ.

Đường Hoa bị đánh bay ra ngoài, miệng phun ra máu tươi. 

- Chuyện này...

Đám người chung quanh đang mong một hồi trò hay cũng không ngờ tới mọi chuyện lại thành như vậy.

Đây không phải là một chiêu đánh bại, Đường Hoa không phải là đối thủ của hắn, hai người không phải cùng một cấp bậc. 

- Đây không phải thực lực đầu bảng thì là cái gì chứ?

Người bên Giang Thần vung tay hô to, nhìn về phía Mộ Dung gia rồi khiêu khích.

Sắc mặt đám người Mộ Dung gia lúng túng. 

- Rất hiển nhiên, đây là tăng trưởng mấy ngày qua mà Giang Thần có được!

Lão bản của Thánh thành nhật báo lập tức mở miệng nói.

- Nếu Giang Thần có thể thu được thành tựu lớn như vậy trong vòng hai ngày, vậy tại sao nhật báo lại nói chắc như đinh đóng cột, nói Giang Thần không thể đuổi kịp được vị trí đầu bảng trong vòng một tháng chứ? Đây không phải là tự đánh vào mặt của mình hay sao? 

Âm Sương cười gằn giễu cợt nói.

Bên Cao gia, nụ cười của Cao Nguyệt rất xán lạn, nói:

- Đứa nhỏ này ngay cả lực lượng phượng huyết còn chưa dùng, thực sự là vượt ra ngoài dự liệu của ta. 

- Đúng vậy, coi như không có phượng huyết, thành tựu mà nó đạt được cũng đã rất bất phàm rồi.

Cao Kha gật đầu nói.

Đương nhiên, nếu như không có phượng huyết, ở trong tiểu thế giới Giang Thần sẽ không thể chịu đựng được nhiệt độ cao do trận pháp tu luyện được tạo thành từ Viêm Long tinh thạch mang đến, cũng không hấp thu được Viêm Long bản nguyên. 

- Thực sự là rác rưởi!

Người thứ nhất lên tiếng trào phúng không ngờ lại là Ninh Hạo Thiên.

Vốn hắn còn muốn nhìn xem Giang Thần có lá bài tẩy gì, kết quả lại nhìn thấy một màn nhạt nhẽo như vậy, hắn khinh thường nói: 

- Cái gì mà Thăng Long bảng cơ chứ, ta thấy không đáng được nhắc tới.

Lời này của hắn đã gần như đắc tội với tất cả mọi người, phải biết rằng Thăng Long bảng là tượng trưng của thanh niên tuấn kiệt trong Long vực.

Có điều nhìn dáng vẻ của Ninh Hạo Thiên là cố ý nói như vậy, hắn muốn thông qua hành động như vậy nổi danh, nếu như hắn có thể đánh bại được Giang Thần, vậy quả thật hắn có tư cách để nói ra lời này. 

- Tiểu tử tới từ đâu mà cũng dám ăn nói ngông cuồng như vậy?

Lưu Bân đứng bên kia giật mình về thực lực của Giang Thần, trong lúc hắn đang do dự có muốn lên hay không thì đã nghe được lời này của Ninh Hạo Thiên, hắn không nhịn được nổi trận lôi đình.

Hai người đồng thời ra tay, không ngờ lại bắt đầu nội chiến. 

- Rác rưởi!

Ninh Hạo Thiên cười lạnh một tiếng, hoàn toàn không đặt hai người vào trong mắt.

Chương 483: Miệng đầy răng

Hai người Lưu Bân cũng được tăng lên không nhỏ, nhưng đây là so sánh với nhau mà thôi.

Đường Hoa vốn cao hơn bọn họ lại bị thua thảm như vậy thì bọn họ càng không thể có hi vọng đánh bại được Giang Thần, nhưng bị Ninh Hạo Thiên trào phúng như vậy, thực sự bọn họ không nhịn được.

Cũng không thấy bọn họ dùng vũ khí gì mà một quyền một chưởng, lực nặng vạn cân. 

Trước khi bọn họ tiến vào Chiến đạo đã không sử dụng binh khí, sau khi trở thành cao thủ Chiến đạo đã như cá gặp nước.

Có người cảm thấy hai người này đơn đả độc đấu không phải là đối thủ của Giang Thần, thế nhưng nếu cùng tiến lên như vậy, Giang Thần không thể dễ dàng đối phó với bọn họ giống như Đường Hoa được.

Bây giờ bọn họ lại cùng ra tay với người xa với Long vực này, có thể nói tình huống của hắn vô cùng nguy hiểm. 

- Các ngươi cho rằng, ta dễ đối phó hơn so với Giang Thần hay sao?

Ninh Hạo Thiên nhìn dáng vẻ của bọn họ rất là tức giận, trong tay đột nhiên xuất hiện một thanh trường thương, so với người của hắn còn cao hơn một cái đầu, trên thân thương màu đỏ có một con ngũ trảo Kim long đang xoay quanh, mũi thương đâm ra từ bên trong đầu rồng.

Không thấy hắn súc lực, cũng không dùng tới chiêu thức gì, mà chỉ là tức giận bạo phát đánh ra một thương mà thôi. 

Thương mang che ngợp bầu trời, dường như muốn bao phủ toàn bộ bầu trời lại, vọt tới trước mặt hai người, làm cho hai người Lưu Bân kêu thảm một tiếng, lập tức trở thành một bóng đen ở bên trong ánh sáng màu vàng, đồng thời cũng nhanh chóng tiêu tán.

Ánh sáng màu vàng lui lại, hai người kia đã biến mất ở trong thiên địa!

Không thấy hình bóng của bọn họ đâu cả, cái gì cũng không còn lại, trực tiếp bị nghiền nát. 

- Trời ạ!

Muốn làm được đến trình độ như thế này, ít nhất phải có thực lực Tôn giả, Ninh Hạo Thiên này tiện tay đã có lực sát thương kinh khủng như thế, không ngờ vẫn còn là một tồn tại Thông thiên cảnh.

Thậm chí người ta còn không nhịn được suy nghĩ, nếu như ba người Lệ Nam Tinh, Tô Hình, Mộ Dung Long còn ở trên Thăng Long bảng, không biết có thể chống lại được hắn hay không. 

Rất nhanh, bọn họ lại nghĩ đến Giang Thần là nhân vật đứng đầu bảng thay ba người kia, quyết đấu sau đó sẽ nói rõ tất cả.

- Huyết mạch Kim long và huyết mạch Đại Bằng của Tô gia trộn lẫn vào với nhau, thực sự là đại khí hùng hồn như một ngọn núi lớn vậy.

- Không biết Giang Thần sẽ ứng phó ra sao. 

- Có chút vướng tay vướng chân.

Người của Cao gia đều hiểu rõ Ninh Hạo Thiên, thế nhưng đây lại là lần thứ nhất nhìn thấy hắn ra tay, tất cả đều bị khiếp sợ.

Ngay cả bọn họ cũng có phản ứng này, càng không cần phải nói tới những người khác. 

Mộ Dung Hùng khó nén được vẻ đắc ý, Ninh Hạo Thiên là kiệt tác xuất sắc nhất của hắn, sẽ hoàn thành giấc mơ nhất thống Long vực của hắn.

Giấc mơ của Ninh Hạo Thiên chỉ có một, đó là giết chết Giang Thần.

- Đến đánh đi. 

Ninh Hạo Thiên lạnh lùng nói.

Dù là ai cũng có thể cảm nhận được sát ý đáng sợ của Ninh Hạo Thiên, không cần nghĩ, nếu như có cơ hội, hắn sẽ làm cho kết cục của Giang Thần giống như hai người Lưu Bân kia.

- Ngươi không phải người trên Thăng Long bảng, cũng chưa từng có ai trong ba vị trí đầu thua vào tay ngươi, mà Giang Thần dễ dàng đánh bại được Đường Hoa, đã chứng minh được chính mình. 

Trong Thánh Viện, Viện trưởng Đông viện Thạch Cảm Đương đột nhiên nói.

- Lão già, ngươi nói nhiều quá rồi đó, ngay cả vãn bối như ta mà ngươi cũng không đánh lại được thì có tư cách gì bình luận chứ?

Mộ Dung Long không chút lưu tình giễu cợt hắn. 

- Mộ Dung Long, tốt xấu gì ngươi cũng là người của Mộ Dung gia, ngươi định không có một chút phẩm hạnh nào hay sao? Lời của Thạch Cảm Đương Viện trưởng sai sao?
- Đúng vậy! Miệng không sạch sẽ, không biết ngày hôm nay hắn đã ăn cái gì!

Trong đệ tử Thánh Viện liên tục vang lên tiếng quát mắng. 

Tính khí của Thạch Cảm Đương nóng nảy, nhưng lại rất được kính yêu ở Đông viện, vừa nãy thấy hắn bị một quyền đẩy lùi, rất nhiều người đều không đành lòng, bao gồm cả Giang Thần ở bên trong.

Chỉ là Giang Thần lặng lẽ ghi nhớ ở trong lòng mà thôi.

Chuyện thứ nhất sau khi hắn trở thành Tôn giả chính là chém giết Mộ Dung Long này. 

- Giang Thần đã chứng minh mình hoàn toàn xứng đáng với vị trí đầu bảng Thăng Long bảng, còn Ninh Hạo Thiên từ đâu xuất hiện này không thể làm điều kiện tham khảo được.

Ngay cả Âm Bá trung lập cũng mở miệng nói.

Đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, Ninh Hạo Thiên biểu hiện ra thực lực quá mạnh, điều này khiến cho người ta cảm thấy không công bằng. 

Hơn nữa chuyện thắng thua của hắn và Giang Thần quả thực cũng không ảnh hưởng tới tính chân thực của vị trí đầu bảng.

- Thực sự là một đám nhu nhược, nhìn thấy cường giả chân chính xuất hiện lập tức co rụm lại thành một đoàn, run lẩy bẩy, ngay cả đấu cũng không dám sao?

Mộ Dung Long lạnh lùng giễu cợt nói. 

Điều này làm cho sắc mặt người của hai bên Thánh Viện và Cao gia rất khó nhìn.

- Giang Thần! Ngươi đang hãi sợ sao? Tộc nhân Ninh gia chúng ta còn ở phía dưới hoàng tuyền chờ ngươi tới nhận sai đó!

Ninh Hạo Thiên phẫn nộ quát. 

Lời này đã nhắc nhở mọi người, làm nhân vật quan trọng nhất, từ đầu tới cuối Giang Thần vẫn không tỏ thái độ.

- Xong.

- Không tốt. 

Âm Sương và Ứng Vô Song nhìn thấy vẻ mặt trên mặt Giang Thần thì đã biết chuyện này sắp hỏng.

- Ta đã từng nói chưa sao? Chỉ là từng chuyện từng chuyện liên tục diễn ra, Đường Hoa ở trước mặt ta ngay cả tư cách động thủ cũng không có, như vậy không phải nói rõ Mộ Dung gia đang cãi chày cãi cối hay sao?- Như vậy thì làm sao chứ? Ngươi thân là người đứng đầu bảng, ngay cả tư cách ứng chiến cũng không có đã nói rõ nội tâm dối trá của ngươi! 

Mộ Dung Long phản bác.

- Ta đã từng thấy người không biết xấu hổ, nhưng chưa từng thấy người nào không biết xấu hổ như ngươi. Ta có thể động thủ với Ninh Hạo Thiên, thế nhưng ta muốn cho thế nhân biết, Mộ Dung gia các ngươi đã đuối lý với chuyện này, Mộ Dung Diên nhà các ngươi chết chưa hết tội, điều ta tiếc nuối chính là không thể giết nàng ta thêm một lần nữa.

Giang Thần cũng không phải là quả hồng mềm, hắn trầm giọng hét lớn, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Mộ Dung Hùng. 

Nghe thấy hắn nói nữ nhi mình như vậy, dù lòng dạ của Mộ Dung Hùng có sâu hơn thì cũng không tránh được giận dữ.

- Giang Thần nói không sai, nếu như Mộ Dung gia lại lấy chuyện của Mộ Dung Diên để quấy nhiễu, vậy các ngươi sẽ là kẻ địch của toàn bộ Long vực!

Anh Hùng điện cũng tỏ thái độ vào lúc này. 

Ngữ khí rất kiên quyết, lúc này nếu như Mộ Dung gia còn không thức thời, dù bọn họ động thủ thì cũng sẽ không bị thế nhân dị nghị nữa.

Từ việc Giang Thần đánh bại Đường Hoa đã trở nên mạnh mẽ mà xem, hắn có thể so chiêu đồng thời đánh bại được Tô Hình là chuyện rất có thể, mặc kệ thực lực của Ninh Hạo Thiên ra sao, hắn hoàn toàn xứng đáng là người đứng đầu bảng hiện nay.

- Rác rưởi. 

Mộ Dung Hùng liếc mắt nhìn Đường Hoa, thầm mắng một tiếng.

Nếu như không phải đối phương bại thảm như vậy thì hắn còn có thể cãi cọ, kết quả đối phương trực tiếp bị Giang Thần đánh bay, đúng là mất mặt.

- Như vậy không nói chuyện này nữa, thế nhưng Giang Thần diệt tộc nhân người ta, có huyết hải thâm cừu với Ninh Hạo Thiên, hiện tại Ninh Hạo Thiên đến đây báo thù, đây là chuyện danh chính ngôn thuận. 

Mộ Dung Hùng nói.

- Còn có một việc nữa, Ninh Hạo Thiên là gia chủ Tô gia đời tiếp theo!

Câu nói sau cùng không thể không nói đã làm cho người ta giật mình, không nghĩ tới Ninh Hạo Thiên còn có phần lai lịch này. 

Tô gia, đứng hạng bét trong tám đại thế gia truyền thừa, nhưng chung quy cũng là thế gia truyền thừa, càng khỏi nói tới thân phận gia chủ của hắn nữa.

- Bây giờ Mộ Dung gia ta và Tô gia giữ gìn lẽ phải thay cho Ninh Hạo Thiên, giúp hắn báo huyết hải thâm cừu, chuyện này cũng không thể sao?

- Mộ Dung gia, không nên nói phí lời nữa, ta đã nói rồi, động thủ thì có thể, chỉ là lần này ta muốn đánh cuộc hơn. 

Giang Thần nói xong ánh mắt nhìn về phía Mộ Dung Long, nói:

- Nếu như lần này ta thắng, người nào đó vẫn nói năng lỗ mãng, sỉ nhục lão sư, bằng hữu, người thân của ta kia, ta muốn miệng hắn đầy răng!

Nghe vậy, Mộ Dung Long híp mắt lại, ra vẻ buồn cười nói: 

- Như vậy nếu như ta thua thì sao? Đến lúc đó ngươi sẽ chết, ta có thể nhận được cái gì chứ?

- Nếu như nhi tử của ta thua, ta sẽ đánh nát răng của mình.

Cao Nguyệt tiến lên phía trước một bước, lạnh lùng nói. 

Dùng thân phận của Cao Nguyệt, Mộ Dung Long không có cách nào tìm những lý do khác nữa, hắn chỉ có thể lựa chọn đồng ý hay không mà thôi.

Trên thực tế, trong hai lựa chọn này hắn cũng chỉ có thể lựa chọn một mà thôi.

- Tốt, ta đồng ý! 

Chương 484: Song long quyết đấu

Giang Thần, mặc cho ngươi nói hay thế nào thì hôm nay ta cũng sẽ lấy mạng của ngươi!

Ninh Hạo Thiên không nghe lọt tai những lời tranh luận và đánh cược kia, hôm nay hắn đến đây chỉ vì giết chóc mà thôi.

- Bởi vì đánh bại bại tướng dưới tay không có độ khó gì cả, cho nên ta cũng không quan tâm tới việc ngươi có nói nhiều hay không. 

Giang Thần nói.

- Nói khoác không biết ngượng!

Ninh Hạo Thiên lơ đãng vung vẩy trường thương mấy lần, vảy của Kim long trên thân thương tỏa sáng, ánh sáng chói mắt lan tràn ở quanh người hắn, làm cho nhìn qua dường như hắn được gia trì thêm một loại trạng thái nào đó. 

So với hắn, Giang Thần nhìn qua rất bình thường, người mặc y phục rất phổ thông.

Có điều một chút người từ tiểu thế giới đi ra đều biết, một khi Giang Thần toàn lực ứng phó, tuyệt đối sẽ làm cho tất cả mọi người kinh ngạc tới mức rớt mắt xuống đất.

- Giang Thần, ngươi phải giúp ta, ta không muốn thua. 

Đột nhiên, âm thanh của Phi Nguyệt vang lên ở bên tai Giang Thần, khiến cho hắn sửng sốt một chút.

Đột nhiên Giang Thần kịp phản ứng lại, coi như Hắc Long thành đã bị diệt vong, hoàng quyền bị lật đổ, thế nhưng giữa Phi Nguyệt và Ninh Hạo Thiên vẫn có hôn ước!

Bây giờ, Ninh Hạo Thiên là gia chủ đời tiếp theo của Tô gia, Phi Nguyệt không còn nhà để về, chuyện hai người kết hôn là danh chính ngôn thuận. 

Có điều, Giang Thần sẽ không đồng ý, Phi Nguyệt cũng không muốn.

Bởi vì hai người đều biết Ninh Hạo Thiên là người như thế nào, bề ngoài nhìn qua uy vũ bất phàm, thế nhưng trong nội tâm lại xấu xí không thể tả.

- Tiện nhân! 

Ninh Hạo Thiên chửi bới một tiếng, hắn dùng ánh mắt âm trầm nhìn về phía Phi Nguyệt đang ở phía dưới, cũng không biết tại sao hắn lại nghe được lời của Phi Nguyệt nói.

Phía dưới, cả người Phi Nguyệt chấn động, sắc mặt như tờ giấy vàng.

- Giang Thần, ngươi chơi nữ nhân của ta thì đừng trách ta! Nữ nhân bên cạnh ngươi, ta sẽ không bỏ qua! Ngay cả Phi Nguyệt, ta cũng phải cưới vào nhà làm tiểu thiếp, làm cho nàng sáng mắt ra! 

Hóa ra Ninh Hạo Thiên ngoại trừ phẫn nộ khi tộc nhân bị giết ra, hắn còn phẫn nộ vì hôn thê phản bội mình.

- Hiện giờ là ai đang nói phí lời vậy?

Giang Thần cười lạnh nói. 

- Đừng có giả bộ với ta, không phải ngươi cũng vừa ý hoàng đồ trên người Phi Nguyệt hay sao? Khà khà, cái kia là của ta, ngươi không cần phải mơ mộng làm gì cả.

Lần thứ nhất Ninh Hạo Thiên cười, nhưng lại làm cho cả người hắn càng thêm khủng bố, hắn nắm chặt thương ở trong tay.

- Hoàng đồ? Chẳng lẽ còn chưa bị lấy đi sao? 

Giang Thần hiếu kỳ nói.

Anh Hùng điện cứu Phi Nguyệt là bởi vì hoàng đồ sau lưng Phi Nguyệt, là thứ ghi chép vị trí bảo tàng của Thần Long hoàng triều. Thế nhưng hắn cho rằng đây chính là địa đồ của tiểu thế giới.

- Ngươi cho rằng bảo tàng trong tiểu thế giới giống hoàng đồ sao? 

Ninh Hạo Thiên rất châm chọc nói.

Giang Thần ngẩn ra, đột nhiên hắn kịp phản ứng lại, tiểu thế giới chỉ là nơi mà Thần Long hoàng triều vội vàng dùng để gửi bảo vật, nhưng nhất định báu vật chân chính sẽ ở nơi khác.

Từ điểm này có thể nhìn ra được, bên trong tiểu thế giới không có bất kỳ võ học bảo điển nào cả. 

Võ học thần long Giang Thần có được chỉ có thể coi là trùng hợp mà thôi.

- Đáng tiếc, tất cả những thứ này ngươi không có phúc hưởng đâu!

Rốt cuộc Ninh Hạo Thiên đã không nhịn được mà động thủ, trường thương tung lên, một mảnh biển ánh sáng màu vàng như sóng biển ngập trời bắn tới. 

Nghĩ đến kết cục của hai người Lưu Bân vừa nãy, không ít người đều cảm thấy lo lắng thay cho Giang Thần.

Thế nhưng, Giang Thần không phải là hai người kia, hắn vận chuyển bảo điển của Cao gia, khí mang hình dạng Hỏa Phượng lập tức bảo hộ ở quanh thân hắn.
Xích Tiêu kiếm mà Đường Hoa muốn gặp được đã xuất hiện ở bên tay trái của hắn. 

Ánh kiếm dài như vạn dặm xé rách kim hải, xông thẳng về phía Mộ Dung Long.

- Chuyện này...

Đường Hoa mới vừa rồi còn đang cười nhạo trình độ Chiến đạo của Giang Thần không thể vận dụng đao kiếm im lặng, không có gì để nói, hắn trốn ở trong đám người không dám ra mặt. 

Một kiếm này của Giang Thần có thể xưng tụng là trình độ đăng phong tạo cực trong các kiếm khách trẻ tuổi.

Một kiếm rất thuần túy, thậm chí còn ngự trị ở bên trên kiếm ý cảnh, mang đến cho người ta cảm giác chấn động rất mạnh mẽ.

Một chút Tôn giả sử dụng kiếm ở đây đều bị một kiếm này hấp dẫn rất sâu, bọn họ không hề nghĩ rằng trên đời này lại có thể dùng kiếm như thế! 

Nương theo hai người chiến đấu, trời đất biến thành hai loại màu sắc.

Một loại là thuộc về màu đỏ Thiên Phượng Cao gia, còn có một loại là ánh vàng của Mộ Dung gia.

Sau khi hai người ác chiến tới trình độ nhất định, người phía dưới có cảm giác như đang nhìn thấy một rồng một con phượng vậy. 

- Long phượng long phượng, long vĩnh viễn mạnh mẽ hơn phượng!

Mộ Dung Hùng đắc ý nói.

Hai người còn chưa phân ra cao thấp mà hắn nói như vậy, chuyện này đã để chứng minh hắn tự tin thế nào. 

- Bằng Long nộ hành!

Sự thực quả thực cũng như vậy, Ninh Hạo Thiên ở trên không trung đột nhiên làm khó dễ.

Khí mang Kim long trên người hắn lại xuất hiện một con Đại Bằng màu vàng, hòa vào làm một thể với Kim long, kết hợp lại với nhau. 

Quái dị, xa lạ... Thế nhưng lại rất mạnh mẽ!

Ẩn chứa sức mạnh cực kỳ khủng bố, khi công kích của Ninh Hạo Thiên còn sa sút thì Giang Thần đã bị một luồng lực lượng khủng bố cố định ở nơi đó, không thể động đậy được.

- Đây vẫn còn là chiến đấu của Thông thiên cảnh nữa sao? 

- Chẳng trách hắn dám nói chuyện như vậy với Mộ Dung Long, ta cảm thấy hắn có thể chiến một trận được với Tôn giả.

- Lần này e rằng Giang Thần xong đời rồi.Mọi người sôi nổi nghị luận, bị biểu hiện của Ninh Hạo Thiên làm cho kinh sợ. 

- Ngớ ngẩn.

Nhìn thấy đám người đang hoàn toàn biến sắc này, Hàn Ty Minh liên tục cười lạnh.

Hiện giờ Giang Thần còn rất xa tới mức dùng toàn lực, hắn đang muốn thông qua kiếm pháp để thăm dò ra lá bài tẩy của Ninh Hạo Thiên. 

Cũng chỉ khi nào cảnh giới đạt đến tầng tám thì hắn mới có thể phát huy kiếm pháp đến trình độ như thế này.

Giang Thần hít sâu một hơi, ở sau lưng của hắn hiện ra đồ văn Viêm Long bản nguyên, Long giáp uy phong lẫm liệt lần nữa bao trùm toàn thân, toàn bộ quá trình giống như biến thân vậy.

- Long phượng long phượng, long phượng hợp nhất mới là chí cường! 

Sau đó, Giang Thần kích thích ra sức mạnh huyết mạch, mái tóc dài của hắn bắt đầu trở nên giống như lửa.

Giang Thần chủ động nhảy một cái, giống như sóng biển ngập trời, bên trong khí mang cực nóng có một rồng một con phượng đang cuồn cuộn.

Sau một khắc, hai tiếng kêu to rõ vang lên, truyền khắp trời đất. 

Rồng gầm phượng hót!

Ở bên trong song quyền của Giang Thần, thần thú hiện lên, cự long của Ninh Hạo Thiên so sánh với hắn lập tức trở nên thua kém hơn không nhỏ.

Phanh! 

Nắm đấm và trường thương va chạm với nhau, thần thú cũng va chạm với nhau.

Năng lượng phân tán ra kích thích trận pháp phòng ngự của Thánh Viện, tất cả mọi người đều trốn xuống Thánh Viện phía dưới.

Người của Mộ Dung gia bị ngăn cản ở ngoài, cho dù đều là Tôn giả, thế nhưng bọn họ cũng phải vận cái lồng khí hộ thể để chống lại, nhìn qua rất khó coi. 

Sau khi ánh sáng hai màu tản đi, mọi người phát hiện ra đây là một trận giao thủ ngang nhau, Giang Thần và Ninh Hạo Thiên chưa từng xuất hiện dấu hiệu ai ở dưới thế hạ phong.

Chỉ là mọi người đều bị biểu hiện của Giang Thần dọa cho phát sợ.

Sau khi so sánh với Mộ Dung Long, bọn họ mới biết thực lực của Giang Thần mạnh tới bao nhiêu. 

Nếu như người thế này mà cũng làm không được đầu bảng, như vậy thì còn có ai có thể trở thành đầu bảng được chứ?

Trong khoảng thời gian ngắn, báo trưởng của Thánh thành nhật báo trở thành một tên hề, từ ngày hôm nay lên, uy tín mà Thánh thành nhật báo nắm giữ sẽ giảm xuống rất sâu.

Không có ai dùng Thánh thành nhật báo làm thứ để chứng thực tin tức nữa. 

- Ngươi!

Ninh Hạo Thiên nhìn Giang Thần người mặc Long giáp, hắn cắn chặt răng, không nói ra lời.

Không thể không thừa nhận Mộ Dung Hùng không nói sai, quả thực Giang Thần không phải là đối thủ có thể tùy tùy tiện tiện đánh bại được. 

- Sao vậy? Không biết trốn tới chỗ nào tu luyện mấy tháng, thu được một thân sức mạnh huyết thống mà đã chạy đến diễu võ dương oai, ngươi cho rằng có thể ăn chắc được ta sao? Ngươi cho rằng trên đời này chỉ có Mộ Dung gia có Kim long sao?

Giang Thần giễu cợt nói.

Lời này của hắn làm cho người bên này hãnh diện, ở trước mặt thực lực tuyệt đối, tất cả những lời kêu gào lúc trước của Mộ Dung Long, tất cả mọi lời nói đều trở thành chuyện cười vô nghĩa. 

Ninh Hạo Thiên biểu hiện ra thực lực rất mạnh, nhưng Giang Thần không yếu, thậm chí còn mạnh hơn so với hắn.

- Nói giống như ngươi thắng rồi vậy!

Ninh Hạo Thiên nói. 

Quả thực, còn chưa tới cuối cùng, ai thắng ai thua còn chưa nhất định!

Chương 485: Ngươi cố gắng lên

- Ngươi sai rồi, thắng bại đã phân, từ sau khi ngươi thua trong tay ta, ngươi đã quyết chiến sinh tử với ai chưa? Đã từng thắng qua một trận chiến đấu nào chưa?

Giang Thần lắc lắc đầu, trên mặt không có vẻ khinh bỉ, thế nhưng ý xem thường lại lộ rõ trên mặt, hắn nói:

- Ngươi nhắm mắt làm liều, giả vờ làm cường giả thì có tài cán gì chứ? 

Lời này bắn trúng chỗ đau của Ninh Hạo Thiên, cả khuôn mặt của hắn biến hóa bất định.

- Ngớ ngẩn.

Người của Mộ Dung gia nghe được lời này của Giang Thần, trái lại còn nở nụ cười gằn. 

Dường như đã nhìn thấy Giang Thần đang thức tỉnh một con cự thú tiền sử đang ngủ say, mà vẫn còn điếc không sợ súng phát ra lời khiêu khích.

Nếu Ninh Hạo Thiên chỉ có một chút trình độ ấy, như vậy cũng không được Mộ Dung gia và Tô gia coi trọng như vậy.

Dùng tính cách của Mộ Dung Long, hắn càng không cho phép một Thông thiên cảnh nói chuyện như vậy với mình. 

Nương theo sự phẫn nộ của Ninh Hạo Thiên tăng lên, sức mạnh trên người hắn sẽ càng mạnh, thậm chí mọi người còn nghe được tiếng phù phù rất có tiết tấu vang lên, giống như là trái tim đang nhảy vậy.

Mọi người không dám tin tưởng, nếu như là tiếng trái tim nhảy lên, như vậy cái tim này là của ai chứ?

- Giang Thần, nếu như ngươi muốn chọc giận ta, ngươi đã thành công, đồng thời ngươi cũng sẽ phải trả một cái giá không tưởng tượng được nổi. 

Lúc Ninh Hạo Thiên nói chuyện, trên thân thể của hắn xuất hiện ánh sao lấp lánh, từng tầng từng tầng vảy rồng xuất hiện, đầu tiên là bao trùm lấy bờ vai của hắn, sau đó tới cả cánh tay.

- Hoang long chi nộ!

Điểm không giống chính là, vảy trên người của Ninh Hạo Thiên là màu nâu, chẳng khác nào cương giáp, đồng thời trải qua tân trang, bộ cương giáp này không thể kém bao nhiêu so với Long giáp của Giang Thần. 

Nếu không, một người toàn thân mọc đầy vảy sẽ chỉ làm cho người ta cảm thấy khó chịu và buồn nôn mà thôi.

Nếu như nói vừa nãy khí thế của Ninh Hạo Thiên cuồn cuộn, như vậy hiện tại toàn bộ mọi thứ của hắn đã ở cương giáp trên người này, cả người nhìn qua rất bình tĩnh, nhưng lại như là núi lửa bất cứ lúc nào cũng có thể phun trào, làm cho người ta cảm nhậ được áp lực rất lớn.

- Không ngờ lại là Hoang long chi nộ! 

Người của Cao gia biến sắc, gia chủ Cao gia không nhịn được chất vấn:

- Mộ Dung Hùng, ngươi quá ác, đây chính là cấm thuật truyền thừa!

Trong vô số năm, trong quá trình thế gia truyền thừa đào móc năng lực huyết mạch của bản thân mình, đã từng có không ít phát hiện kinh người, có thể khiến cho người ta thu được sức mạnh đáng sợ, thế nhưng đều phải trả một cái giá rất nặng. 

Những phương pháp này, được gọi là cấm thuật.

Mỗi nhà đều có, Cao gia có, Mộ Dung gia có.

Cấm thuật dùng ở trên người hạt giống tốt là hành vi đốt cháy giai đoạn, không có thế gia truyền thừa nào ngốc tới mức đi làm như thế. 

Dù cho Ninh Hạo Thiên không phải là người Mộ Dung gia thì cũng không nên tu luyện cấm thuật mới đúng.

- Vô tri! Trong cơ thể của Ninh Hạo Thiên có huyết mạch Đại Bằng, ngươi biết điều này có ý vị gì không? Sinh mệnh lực của hắn mạnh mẽ tới mức kinh người, coi như ngươi đâm thủng trái tim của hắn, vặn gãy cái cổ thì hắn cũng sẽ không chết, tương tự, thương tổn do Long hoang cấm thuật mang đến cũng sẽ bị trung hoà.

Mộ Dung Hùng liên tục cười lạnh, ánh mắt cực kỳ đắc ý, hắn nói: 

- Nhà các ngươi có Giang Thần, thế nhưng hắn có thể làm được chuyện này sao? Ha ha ha! Ta còn chưa nói cho ngươi biết, Ninh Hạo Thiên cũng có thể thi triển cấm thuật của Tô gia, huyết mạch Kim long của chúng ta cũng có thể trung hoà tác dụng phụ của nó.

Hai câu, cũng làm cho người ta biết rõ trong cơ thể của Ninh Hạo Thiên giấu diếm lực lượng kinh người ra sao.

- Giang Thần này, ngay cả bảo điển nhà các ngươi cũng không tu luyện được tới bảy phần mười, có phải là quá đáng thương hay không? Nhìn sắc mặt khó coi của đám người Cao gia, Mộ Dung Hùng giễu cợt nói.

Điều mà hắn không nghĩ tới chính là, lời này đã nhắc nhở người Cao gia.

Giang Thần từ năm phần mười hỏa hầu ở chỗ Cao Hỏa Linh tu luyện bảo điển mà còn vượt qua năm phần mười hỏa hầu, có thể coi là tài hoa kinh người rồi. 

- Thần nhi, con vừa chiến, ta sẽ nói cho con biết tâm đắc của bảo điển.

Cao Nguyệt truyền âm nói.

Nàng là người có huyết thống thuần khiết nhất, cho nên nắm giữ bảo điển không phải là người như Cao Hỏa Linh có thể so sánh được. 

Trong vài giây sau đó, nương theo lời của Cao Nguyệt, khí mang Hỏa Phượng trên người Giang Thần càng ngày càng mạnh, hoa văn màu đỏ trên mặt Long giáp càng ngày càng nhiều, cũng không còn là đường nét đơn giản nữa mà có rất nhiều chi tiết nhỏ, có thể nhìn ra được đường viền của lông chim và phượng vĩ.

Phanh!

Dường như trong cơ thể của Giang Thần có cái gì có thể thiêu đốt vậy, khí mang biến thành lửa chân chính bốc lên. Đồng thời còn hình thành một con Thiên Phượng Thần Uy hiển hách ở trên đỉnh đầu của hắn. 

Thiên Phượng như từ trong ngọn lửa sinh ra, không thể dùng từ trông rất sống động để hình dung, bởi vì nhìn qua nó rất là chân thực, sinh động, còn có thần trí.

Nó ngửa đầu phát ra một tiếng phượng hót thật dài, Thiên Phượng chui vào trong cơ thể của Giang Thần.

Trên Long giáp tỏa ra ánh sáng màu vàng lập lòe, đường nét màu đỏ triệt để hoàn thành, một con thần thú viễn cổ Phượng Hoàng hiện ra ở trên bộ Long giáp. 

Mọi người ở dưới nhìn vào đều cảm thấy, hai người đều mặc giáp trụ không tầm thường, như là túc địch trong vận mệnh vậy, còn ai mạnh hơn ai, còn khó mà nói ra được.

- Ngươi không chịu thành thật chết thật sao?

Ninh Hạo Thiên rất là phẫn nộ, Giang Thần giống như là muốn đối nghịch với hắn vậy, đối phương đã hoàn toàn cướp sạch danh tiếng của hắn. 

- Hoang long diệt!

Thứ hắn sử dụng cũng không biết là thương pháp hay là bảo điển của Mộ Dung gia, sức mạnh thao thao bất tuyệt từ trong cương giáp tản ra, bởi vì vảy rồng mà thành, cho nên nương theo động tác của hắn, mặt ngoài cương giáp sẽ có biến hóa.Ninh Hạo Thiên nắm thương đánh tới, nhanh như điện, nặng như núi, thế như lửa. 

Thương là một loại vũ khí bá đạo và rất trường, thế nhưng lại bị hắn tùy ý vung vẩy, vô cùng nhuần nhuyễn.

- Luân Hồi Cùng Kiếp: Toái Thương Khung!

Giang Thần sử dụng biến hóa thức thứ tư của võ học thần long, dùng trạng thái bây giờ của hắn, hai tay của hắn có thể diệt thiên địa, hai nắm tay chẳng khác nào mặt trời mới mọc. 

Trường thương của Ninh Hạo Thiên phá mặt trời mà đến, trước khi chiêu thức của hai người va chạm với nhau, người có thực lực hơi yếu trong Thánh Viện liên tục trốn vào phía sau các kiến trúc, tay thì che kín lỗ tai.

Sự thực đã chứng minh lựa chọn của bọn họ không sai, tiếng nổ vang đinh tai nhức óc vang lên, mặt trời giống như nứt ra, sóng năng lượng khuếch tán ra chung quanh bầu trời, hình thành một cái bầu trời mới.

Cho dù Thánh Viện có trận pháp bảo vệ, thế nhưng tất cả kiến trúc đều vang lên tiếng ầm ầm, tạo thành một cơn lốc làm cho đệ tử Thần Du cảnh khổ không thể tả, có người bị thổi tới không trung, may mà đã được lão sư Thánh Viện cứu lại đúng lúc. 

Đây chính là điển hình của câu thần tiên đánh nhau, người phàm gặp xui xẻo.

Cho dù Giang Thần và Ninh Hạo Thiên còn không phải là thần tiên, thế nhưng sức mạnh của bọn họ ở trong Thông thiên cảnh đã được xem như là cấp độ nghịch thiên.

Đợi đến khi tất cả bụi bặm lắng xuống, mọi người mới lần nữa ngẩng đầu nhìn lên trên trời. 

Bọn họ lập tức nhìn thấy Giang Thần vẫn đứng ở chỗ cũ như cũ, mà Ninh Hạo Thiên thì lại bị đẩy lùi ra xa mấy chục thước.

- Oa!

Đột nhiên, có người cả kinh kêu thành tiếng, là thanh trường thương trong tay Ninh Hạo Thiên đã bị đánh vỡ! 

Toàn bộ đầu rồng màu vàng đã bị đánh vỡ.

Trái lại Giang Thần thì lại chẳng có chuyện gì, trên hai tay không có một chút dấu vết nào cả.

- Ngươi nên cố gắng hơn chút nữa. 

Giang Thần chắp tay mà đứng, rất khinh thường Ninh Hạo Thiên, lạnh nhạt nói.

Đánh tới lúc này, Giang Thần đã chiếm thế thượng phong, đối mặt với người đã từng là bại tướng dưới tay, hắn chỉ nói ra bốn chữ này.

Ngươi nên cố gắng hơn chút nữa. 

Bên tai Ninh Hạo Thiên vang vọng mấy chữ này, sắc mặt hắn lúc xanh lúc trắng, coi như là sỉ nhục ác độc nhất thì cũng không sánh được với câu nói này của Giang Thần.

- Ngươi cho rằng ngươi không bị thua sao?

Ninh Hạo Thiên quát to một tiếng. 

- Ở trước mặt ngươi, sẽ không.

Giang Thần rất kiên quyết nói.

Phốc! 

Ninh Hạo Thiên cũng không nhịn được nữa mà phun ra một ngụm máu tươi từ trong miệng, làm cho tất cả mọi người nhìn vào trợn mắt há hốc mồm.

Tên này, không biết phải tức giận bao nhiêu mới như vậy được!

Chương 486: Hàm răng rơi sạch

Khi mọi người đang kinh dị lại phát hiện ra có máu tươi từ khe hở cương giáp trên người Ninh Hạo Thiên chảy ra.

Hóa ra, vừa nãy không chỉ là Giang Thần chiếm thế thượng phong mà còn đạt được ưu thế cực lớn, làm cho hắn trọng thương.

Bằng không dùng tính cách của Giang Thần, sẽ không dễ dàng nói ra lời kia. 

Cương giáp trên người Ninh Hạo Thiên nứt ra, mọi người lập tức nhìn thấy hắn bị thương nghiêm trọng đến mức nào.

Quyền kình xuyên thấu qua cương giáp, đánh vào trên công thân thể của Ninh Hạo Thiên, bởi không phải là đao kiếm, cho nên vốn không nên có máu chảy ra mới đúng.

Thế nhưng xương của Ninh Hạo Thiên bị cắt đứt, đâm thủng da dẻ, làm cho máu tươi chảy ròng ra. 

- Ta còn tưởng rằng hắn bị tức tới mức hộc máu, hóa ra hắn đã chịu thương thế nghiêm trọng như vậy.

- Quyền của Giang Thần này thực sự là đáng sợ.

- Dùng trạng thái hiện tại, quả thực dùng quyền còn tốt hơn đao kiếm. 

Giang Thần không chỉ không có bị thương, ngay cả hít thở cũng không loạn, ai mạnh ai yếu, vừa xem đã hiểu ngay.

- Không lý nào! Coi như hắn nắm giữ Thần mạch thì cũng không thể mạnh như vậy chứ? Lẽ nào, lẽ nào là?

Mộ Dung Hùng không thể nào tiếp thu được kết quả này, mặc dù nói Ninh Hạo Thiên có sức sống kinh người, thế nhưng hiện tại không phải là lưỡng bại câu thương, điểm ấy không phát huy ra được tác dụng. 

Đôi mắt của hắn nhìn chằm chằm vào Giang Thần không tha, sự ngờ vực trong lòng càng ngày càng mạnh hơn.

Giang Thần người mặc Long giáp, rất tinh xảo, đồ văn Thiên Phượng đại khí trải rộng trên Long giáp.

Long phượng kết hợp, trang nghiêm mà thần thánh, lẫm liệt không thể phạm vào. 

Đột nhiên, mọi người nhìn thấy có ánh sáng màu trắng óng ánh từ dưới Long giáp dâng trào ra, một lúc lâu sau mọi người mới phản ứng, nhận ra được đó là sấm sét.

Bởi vì quá mức hùng hồn cho nên làm cho người ta khó có thể tưởng tượng ra được sấm sét mạnh như thế bị hắn hàng phục thế nào.

Sấm sét nhảy lên, giống như từng con rắn, chủ yếu tụ tập ở hai tay của hắn. 

- Hắn muốn hạ sát thủ sao?

Mọi người suy đoán.

Bất kể đúng sai thế nào, dùng biểu hiện lúc nãy của Ninh Hạo Thiên, bằng vào sát ý của hắn, đối với bất kỳ người nào mà nói, nên giết là tốt nhất. 

- Luân Hồi Kiếp!

Võ học thần long được tái hiện, hơn nữa lần này là bốn thức hợp nhất, các loại sức mạnh trong cơ thể của hắn tụ tập ở bên trong hai tay.

Sấm gió và lực lượng của rồng hội tụ thành một đại dương mênh mông, thần lực như đổ thêm dầu vào lửa, chiến giáp long phượng bắn ra uy năng kinh người. 

Đám người Mộ Dung Hùng kinh hãi đến mức biến sắc, mặc dù nói Ninh Hạo Thiên thất bại, thế nhưng vẫn là báu vật rất hiếm có.

Một đám người nhảy vào cuộc chiến, lập tức khiến cho trận đại chiến vừa nãy trở nên bình thường.

- Đê tiện! 

Cao gia và người Thánh Viện sẽ không ngồi yên mà không để ý đến, cả đám liên tục ra tay.

Giang Thần, Ninh Hạo Thiên đã trở thành tiêu điểm của người hai nhà.

Nhưng mà, thời khắc Giang Thần động thủ, tất cả mọi người đều chấn kinh. 

Không phải là hắn đi về phía Ninh Hạo Thiên, mà là đi về phía Mộ Dung Long đang xem chiến ở trên không trung.

Mộ Dung Long không xuất thủ cứu giúp, một là không cần thiết, hai là hắn không ưa Ninh Hạo Thiên, cho nên mới một mình đứng ở đó.

- Giang Thần, ngươi... 

Nhìn thấy Giang Thần đánh tới, Mộ Dung Long vừa giận vừa sợ, cảm thấy rất là khuất nhục.Có điều, trong lúc nổi giận đột nhiên hắn im lặng.

Bởi vì hắn nhìn thấy Giang Thần đánh tới, lúc này trong lòng lại có một loại cảm giác bị hủy diệt. 

Lực lượng sấm sét ở trên hai tay đối phương nồng nặc đến mức có thể so với biển sấm sét.

- Lồng khí hộ thể!

Mộ Dung Long vận chuyển lực lượng mạnh mẽ nhất của mình trong thời gian ngắn nhất, một con Kim long từ dưới chân của hắn bay lên, bảo hộ ở quanh thân. 

Đồng thời, lúc này nắm đấm của Giang Thần đã đi tới trước người hắn, Kim long không tạo ra bất kỳ tác dụng gì, giống như gót sắt đạp lên hạ bùn nhão, dễ dàng bị phá hủy như ăn cháo.

Sau đó, nắm đấm của Giang Thần liên tục đánh ra, giống như giọt mưa giống như đánh vào trên thân thể của Mộ Dung Long.

Đường đường là một Tôn giả, dường như lúc này đã mất đi lực lượng chống đỡ, trở thành một đống cát, chỉ có thể tạo ra tác dụng phát ra tiếng vang mà thôi. 

Ngoại trừ lồng khí hộ thể ra, trên người của Mộ Dung Long còn mặc một kiện chiến y, bên ngoài có giáp nhẹ nhìn qua đơn bạc nhưng lại cực kỳ cứng rắn phủ lên.

Thế nhưng nắm đấm của Giang Thần như có sức mạnh thiên quân vạn mã, tất cả những thứ này đều không chống đỡ được.

Một lần cuối cùng, nắm đấm của Giang Thần đã nện lên trên người của Mộ Dung Long, cũng chính là cái miệng của hắn. 

Chỉ nghe Mộ Dung Long phát ra một tiếng kêu thảm thiết đau đớn, đầu ngửa về phía sau, miệng đầy răng trắng và máu tươi.

Tất cả nói rất chậm, kỳ thực cũng chỉ là trong hai giây ngắn ngủi mà thôi, bao gồm cả lúc phá tan phòng ngự của Mộ Dung Long.

Chợt, trước khi người của Mộ Dung gia vòng về, Giang Thần lui trở về bên dưới trận pháp phòng ngự. 

- Giang Thần!

Hai mắt người của Mộ Dung gia như đang phun ra lửa, bởi vì Mộ Dung Long hầu như đã bị đánh tới mức hôn mê, trở thành một đống bùn nhão.

Một vị Tôn giả, không ngờ lại bị Thông thiên cảnh đánh thành dáng vẻ thế này. 

Ninh Hạo Thiên vốn đang rất không cam tâm bị dọa cho phát sợ, một chiêu vừa nãy, nếu như nện lên trên người mình, dù cho sức sống của hắn mạnh mẽ đến đâu thì cũng phải chết.

- Thần mạch, nhất định là Thần mạch đã làm hắn trưởng thành, Thần mạch của ta!
Trong lòng Ninh Hạo Thiên đang gầm thét, trên mặt thì lại âm trầm tới đáng sợ. 

- Giang Thần, ngươi làm vậy là có ý gì?

Mộ Dung Hùng chất vấn, tộc nhân của mình bị đánh, đương nhiên người làm gia chủ như hắn phải tỏ thái độ rồi.

- Mười ba quyền. 

Giang Thần lạnh lùng nói:

- Vừa nãy hắn trước sau sỉ nhục bằng hữu, lão sư của ta. Đây là số lần hắn sỉ nhục. Mà quyền thứ mười bốn là cá cược của ta và hắn.

Cũng không biết có phải là trùng hợp hay không mà hắn vừa mới nói xong thì hàm răng của Mộ Dung Long đã như đậu tương rơi xuống đất, sau khi chạm vào mặt đất lại bắn ra về các phương hướng khác nhau. 

Sau khi những người khác nghe thấy tiếng này, bọn họ dùng một loại ánh mắt khó mà tin nổi nhìn về phía Giang Thần.

Đối mặt với một Tôn giả, hắn còn có thể khống chế được đến trình độ như thế này? Chẳng lẽ không phải là hắn đang thừa thế xông lên, toàn lực công kích hay sao?

Rốt cuộc Mộ Dung Long là Tôn giả, hay là hắn là Tôn giả chứ? 

Mộ Dung Long biểu hiện ra thể chất của Tôn giả, rất nhanh hắn đã tỉnh lại, cảm giác thân thể đau đớn đã nói cho hắn biết đã xảy ra chuyện gì.

- Giang Thần, ô ô, ngươi, ô ô!

Hắn rất phẫn nộ, chỉ vào Giang Thần rồi kêu to, thế nhưng cái miệng của hắn giống như lão bà bà không còn răng, khi nói chuyện hở miệng, không nghe được quá rõ. 

- Được rồi, Mộ Dung gia, các ngươi còn muốn kéo dài trò hề lần này tới lúc nào nữa chứ? Mộ Dung Long ngông cuồng không có tôn ti, niệm tình hắn tuổi trẻ cho nên chúng ta mới không tính toán, hắn bị Giang Thần đánh thành như vậy cũng đáng đời.

Thủy Nguyên của Anh Hùng điện lạnh lùng nói.

Ninh Hạo Thiên bị thua, hàm răng của Mộ Dung Long bị đánh cho rụng sạch. 

Lần này, Mộ Dung gia đã mất hết mặt mũi ở trước mặt các lớn thế lực trong Long vực,.

Lồng ngực của Mộ Dung Hùng phập phồng, vẻ uất ức trên mặt dù là ai cũng có thể nhìn ra được.Điều làm cho hắn không có cách nào nhịn được nhất là hắn không thể trách được bất kỳ người nào.

Không phải Ninh Hạo Thiên không được, mà là Giang Thần quá mạnh mẽ. 

- Nhất định! Nhất định là chân huyết!

Mộ Dung Hùng nhìn chằm chằm vào Giang Thần, cũng không biết hắn đang có kế hoạch cái gì.

- Rất tốt, rất tốt, Mộ Dung Diên và Ninh Hạo Thiên có thù riêng với Giang Thần, trước hết chuyện này cứ để sang một bên, còn một chuyện cuối cùng nữa. 

Mộ Dung Hùng nói xong, lại nhìn về phía Ninh Hạo Thiên.

Sức sống của Ninh Hạo Thiên rất lợi hại, sau khi hắn nối lại xương, thương thế trong thời gian cực ngắn đã được khôi phục.

- Phi Nguyệt, hôn thê của ta, đi theo ta đi. 

Ninh Hạo Thiên nhìn về phía đại điện, ánh mắt sắc bén lập tức khóa chặt Phi Nguyệt.

Thân thể mềm mại của Phi Nguyệt chấn động, ở dưới ánh mắt của mọi người, nàng rất là lúng túng.

- Chiêu vừa nãy, tại sao không phải là tới để giết hắn chứ? 

Phi Nguyệt nhìn về phía Giang Thần đang đứng ở cách đó không xa, hỏi.

- Ngươi cũng nhìn thấy rồi đó, nếu như ta ra tay với hắn thật, ta cũng sẽ chết ở trong tay cao thủ của Mộ Dung gia, có điều ngươi yên tâm đi, ta sẽ không để cho hắn lấy ngươi đâu.

Giang Thần nói. 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau