THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 476 - Chương 480

Chương 477: Bôn lôi

Đúng như Âm Sương từng nói, tin tức giống như gió truyền khắp Long vực, đã gây ra sóng lớn mênh mông.

Trong giảng giải của đám người chạy thoát ra ngoài, Giang Thần này giống như nhân vật chính từ bên trong chuyện cũ đi ra vậy, không gì không làm được, xoay chuyển càn khôn.

Điều làm cho người ta cảm thán nhất chính là hắn một đường đấu đá lung tung từ vị trí thứ chín mươi tám trở thành đầu bảng Thăng Long bảng mấy năm cũng không xuất hiện. 

Cho dù có một số người hoài nghi lời này, thế nhưng ở dưới hành động vỗ bộ ngực bảo đảm của người giảng giải, sự hoài nghi của bọn họ không thể ngăn cản được sự nhiệt tình của mọi người với tin tức liên quan tới Giang Thần.

Mặt khác, thông qua những người khác nhau, mọi người đã hiểu rõ được mỗi một trận chiến đấu của hắn ở tiểu thế giới.

Bởi vì mỗi lần đều có người đứng xem, cho dù không phải là cùng một người, thế nhưng hiện tại sau khi ra ngoài, tin tức tập hợp lại đã bị người thống kê ra. 

Đối thủ bình thường không có gì để nói nhiều, đặc sắc nhất chính là Giang Thần đại chiến Trương Vũ ở Võ Hoàng Thành, ác chiến làm cho hắn lĩnh ngộ Chiến đạo.

Trương Vũ đã tự đánh giá đối phương:

- Nhìn thấy hắn, ta mới biết cái gì gọi là thiên tài. 

Có thể làm cho người bại ở trong tay mình đánh giá như thế, cũng không dễ dàng.

Mặt khác, trận chiến với Quỷ Thương cũng mạo hiểm vạn phần, hầu như tất cả mọi người ở tiểu thế giới đều nhìn thấy Giang Thần bị Quỷ Thương truy sát mấy ngàn dặm.

Nhưng cũng không lâu sau, Giang Thần trải qua trưởng thành ở Võ Hoàng Thành đã chuyển bại thành thắng, đánh giết Quỷ Thương. 

Ngoài ra, chuyện đã xảy ra ở quáng động đã gây nên không ít tranh luận trong Long vực.

Cùng với việc Giang Thần chém giết đồng môn đệ tử ở ngay trước mặt nhiều người như vậy, khiến cho người ta rất hiếu kỳ Anh hùng điện sẽ xử trí hắn như thế nào.

Còn có thái độ của Mộ Dung gia nữa, nữ nhi của gia chủ Mộ Dung Diên chết vào trong tay Giang Thần, nhất định đối phương sẽ có hành động. 

Đương nhiên, còn có một việc khiến cho người ta rất kích động nữa.

Giang Thần không chỉ có thiên tư trác việt mà còn phong lưu phóng khoáng, ở bên trong tiểu thế giới có quan hệ ám muội với Âm Sương, từng bị người ta tậ mắt thấy hắn ôm Âm Sương.

Còn nữa, ngay cả Nguyệt Lam Thanh là tứ đại mỹ nhân, vì đi ra cũng đồng ý hiến thân cho Giang Thần. 

Lúc này, ở trong nội thành của Thánh thành có một toà phủ đệ có diện tích trăm mẫu, có thể có diện tích lớn như vậyở nơi tấc đất tấc vàng như nội thành, như vậy chắc hẳn chủ nhân của phủ đệ phải là một nhân vật phi phàm.

Chỗ cửa lớn có bảng hiệu treo cao đã cho thấy thân phận của chủ nhân nơi này.

Thánh thành tiền trang, Âm thị. 

Ở bên trong cung điện hùng vĩ tráng lệ trong phủ đệ, hai huynh uội Âm Sương và Âm Tuyệt đang giảng giải chuyện đã xảy ra trong tiểu thế giới.

- Xem ra Mộ Dung gia đang làm cái gì đó.

- Dã tâm của Mộ Dung gia đã sớm bại lộ, nhưng vẫn bị Anh Hùng điện đè lên, nhất định đang rất bất mãn. 

- Nếu như không phải có đủ loại biến cố, như vậy hành động của Mộ Dung gia chính là để Mộ Dung Long giết chết tất cả mọi người bên trong.

Sau khi câu nói sau cùng vừa dứt, cả đại điện rơi vào trong yên tĩnh rất quỷ dị.

- Nhưng chung quy hắn không làm được, cho nên chúng ta cũng không thể làm gì được hắn. 

Các nhân vật quan trọng của Thánh thành tiền trang thảo luận với nhau, sau đó trước sau rời khỏi đại điện, đến cuối cùng chỉ còn lại Âm Tuyệt và Âm Sương, cùng với phụ mẫu của hai người mà thôi.

- Âm Tuyệt, con đi xuống trước đi.

Phụ thân của hai người tên là Âm Bá nói. 

- Vâng.

Âm Tuyệt không dám vi phạm, lập tức lùi ra.

- Âm Sương, ở Võ Hoàng Thành rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vừa nãy khi nghe con nói còn ấp a ấp úng, còn nữa, người khác nói con và Giang Thần ôm nhau là sao vậy chứ? 

Âm phu nhân hỏi.

- Chuyện này...Âm Sương hoa dung thất sắc, nàng biết rõ sau khi mình nói ra sẽ có hậu quả gì. 

- Con à, con không nói, chúng ta cũng có biện pháp biết rõ.

Âm Bá nói.

Đây cũng là nguyên nhân tại sao Âm Sương không trực tiếp phủ nhận, bất đắc dĩ, nàng nói chuyện mình tin sa người, dẫn đến bị bỏ thuốc ra. 

Trong quá trình giảng giải, đương nhiên Âm Sương sẽ cố gắng che chở Giang Thần.

Sau khi nghe xong, sắc mặt của Âm Bá và Âm phu nhân âm trầm tới mức đáng sợ.

- Đồ khốn kiếp kia lại dám làm như vậy đối với nữ nhi của ta! Còn có ý như vậy sao? Người ngu ngốc nằm mơ, ta muốn cả nhà của hắn bị diệt! 

Âm Bá cả giận nói.

Âm Sương cả kinh, có điều nàng kịp phản ứng lại đúng lúc, bởi vì người phụ thân nàng nói không phải là Giang Thần, mà là đồ vô liêm sỉ kia.

- Đừng nóng giận. 

Âm phu nhân an ủi phu quân mình vài câu, lại nhìn về phía Âm Sương, nói:

- Con gái, vậy con định làm như thế nào?

- Làm thế nào là làm thế nào? 

Âm Sương có chút không rõ hỏi.

- Nếu như chuyện ở Võ Hoàng Thành truyền đi, con hẳn phải biết nó sẽ tạo thành ảnh hưởng gì với ngươi, khi đó gia gia con sẽ không cất nhắc ngươi nữa đâu.

Âm Bá đè lửa giận xuống, nghiêm nghị nói. 

- Nhưng chúng con chưa hề làm gì mà.

Âm Sương vội la lên.

- Lời đồn rất đáng sợ, con còn chưa chân chính hiểu rõ sự lợi hại của nó! Chỉ có Đường Quyên và Giang Thần kia chết đi thì ta mới yên tâm được. 

- Không được!
Âm Sương vẫn biểu hiện mềm yếu nghe thấy hắn nói như thế, rất cứng rắn từ chối.

- Như vậy thì để Giang Thần lấy con đi. 

Trong mắt của Âm Bá lóe lên vẻ đắc ý, đột nhiên nói.

- Thật sao?

Âm Sương sáng mắt lên, ngữ khí rất vui sướng, nhưng sau khi kịp phản ứng lại, nàng đỏ cả mặt. 

- Nhìn dáng vẻ này của con nào giống phong độ của đệ nhất đấu giá sư cơ chứ?

Nữ tử trung niên tức giận nói, nhưng trong mắt lại hiện lên vẻ cưng chiều.

- Giang Thần kia cũng là thiếu gia Cao gia, xứng với nữ nhi của chúng ta. 

Âm Bá cũng nói.

- Phụ thân, Giang Thần đã có người trong lòng.

Âm Sương nghĩ đến cái gì đó, nàng nở một nụ cười khổ sở. 

- Hừ! Đã nhìn hết nữ nhi của ta mà còn muốn đi sao? Nằm mơ!

Nhưng Âm Bá không quan tâm, hắn hung hăng nói.

Âm Sương lo lắng không thôi, nhưng nàng lại phát hiện ra trong lòng nàng lại có một tia chờ mong như vậy. 

...

Lúc này Giang Thần trở thành tiêu điểm đang hưởng thụ khen thưởng của Anh Hùng điện, thâm nhập trong biển sét tu hành.

Khi Giang Thần vẫn là Thông thiên cảnh sơ kỳ đã ở đây ngưng tụ lực lượng phong lôi, bây giờ hắn đã đạt đến trình độ hậu kỳ, lực lượng phong lôi cần phải tăng lên. 

Nương theo thông thạo Chiến đạo, lực lượng phong lôi đã có thể dùng vào bên trong kiếm đạo.

Lại nói tới lực lượng thần long, Giang Thần quyết định sẽ luyện võ học thần long kia thành một thức, khi bốn loại biến hóa hợp nhất sẽ có uy năng kinh người thể hiện ra.

Trong khí hải, bảy vòng Thiên chi hoàn ở dưới lôi hạch chiếu rọi bắn ra ánh sáng nhàn nhạt. 

Khắp toàn thân từ trên xuống dưới của Giang Thần đều có lôi điện đang nhảy nhót, cho dù thân ở trong biển lôi điện thế nhưng vẫn có thể nhìn thấy được rất rõ ràng.

- Thừa thế xông lên đạt đến Bôn Lôi đi.

Giang Thần thầm nói. 

Cường độ của lôi hạch cũng có phân chia đẳng cấp, lôi hạch trước kia của Giang Thần nhỏ đến mức đáng thương cho nên không nói tới mà thôi.

Bôn lôi, Nộ lôi, Kinh lôi, Thiên lôi, Thần lôi.

Là loại năng lượng có lực phá hoại kinh khủng nhất trong thiên địa, năm loại cấp bậc này hầu như chiếm toàn bộ cảnh giới tu luyện. 

Lôi hải của Anh Hùng điện, chỉ có thể làm cho Giang Thần bước vào Bôn lôi, nếu muốn tiến thêm một bước nữa, còn thiếu rất nhiều.

Vì lẽ đó Giang Thần rất khó tưởng tượng ra được mình phải làm như thế nào mới có thể tăng lên tới Kinh lôi, Thiên lôi thậm chí là trình độ thần lôi nữa.

Sau ba ngày, Bôn lôi không thành, cảnh giới lần nữa đột phá, đạt đến tầng tám. 

Đó là bởi vì công thân thể của hắn không ngừng bị lôi điện kích thích, kích thích ra năng lượng mà hắn đột phá quá nhanh ở bên trong tiểu thế giới, cho nên phần năng lượng trong cơ thể này vẫn chưa hoàn toàn phát huy ra được hiệu quả vốn có.

Sau năm ngày, lôi hạch ở bên trong khí hải đã sinh ra biến hóa rất mạnh mẽ, lôi điện chi lực rót vào bên trong Thiên chi hoàn, công lực chỉ cần hơi vận chuyển thì toàn thân sẽ vang lên tiếng sấm sét.

- Lúc này nên tới Cao gia một chuyến, tu luyện bảo điển, ngưng tụ tinh huyết, có lẽ có thể đi tới chiến trường Thiên vực. 

Chương 478: Tranh luận về đầu bảng

Từ trong lôi hải đi ra, tinh thần của Giang Thần rất thoải mái, cảm thấy vô cùng tốt.

Muốn đi tới Trung tam vực lấy sư tỷ, ít nhất phải có thực lực Đại tôn giả, từ trước mắt xem ra, Giang Thần có lòng tin có thể đạt đến được.

Giữa lúc Giang Thần định đi tới tộc địa Cao gia thì Anh Hùng điện nói cho hắn biết, mấy ngày nữa sẽ nhận hắn làm đệ tử truyền thừa, làm cho hắn không thể không ở lại được. 

Chuyện liên quan tới Lâm Kinh Vũ, sau khi Anh Hùng điện hiểu rõ ngọn nguồn, bọn họ cũng không nhắc tới ở trước mặt Giang Thần nữa.

Còn có một việc, sau khi trở về từ tiểu thế giới, Lệ Nam Tinh đã đi rèn luyện.

Dùng tu vi của hắn, đương nhiên là rời khỏi Cửu Thiên đại lục, đi tới các thế giới vị diện khác để tìm kiếm cường địch. 

- Giang Thần.

Sau khi Giang Thần trở lại nơi ở không được bao lâu, Ứng Vô Song như một cơn gió nhẹ đi tới trước người hắn, nói:

- Hiện tại Thần Kiếm hội đã như mặt trời ban trưa, có vô số đệ tử muốn gia nhập hội chúng ta. 

- Đây là chuyện tốt.

Giang Thần cười cợt, có điều hắn lại lập tức nói:

- Thế nhưng, ta không hy vọng Thần Kiếm hội biến thành như Kiếm Minh vậy. 

- Ngươi không sao đó chứ? Ta quyết không cho phép chuyện như vậy xảy ra.

Ứng Vô Song làm người bị hại của Kiếm Minh, cho nên nàng rất phản cảm lọai hành vi này.

Thấy nàng như vậy, ánh mắt của Giang Thần rất hứng thú, đánh giá gương mặt xinh đẹp của nàng. 

- Ngươi nhìn ta làm gì vậy?

Ứng Vô Song bị hắn nhìn vào rất không dễ chịu, mặt nhăn nhó, gò má ửng đỏ.

- Đại đa số người sau khi trải qua chuyện của ngươi, nếu như đổi vị trí, rất có thể sẽ càng quá đáng hơn so với người đã ức hiếp hắn lúc trước. 

Giang Thần nói.

- Thật hay giả vậy?

Ứng Vô Song rất là kinh ngạc, dùng tâm tính của nàng, rất khó để tưởng tượng ra được chuyện này. 

- Vì lẽ đó ngươi còn ưu tú hơn so với đại đa số người.

Giang Thần tán dương thật lòng.

Lời này làm cho trong lòng Ứng Vô Song như là được ăn mật vậy, nàng liếc mắt đưa tình nhìn Giang Thần một cái, lại nhanh chóng dời đi, nhìn một thân cây trước mắt, nàng hỏi: 

- Quan hệ của ngươi và Âm Sương kia có đúng như người ngoài nói hay không?

- Có thể nói là vậy, cũng có thể nói là không phải, ý tốt của Âm Sương cô nương, chỉ sợ ta vô phúc chấp nhận nổi.

Giang Thần nói. 

Ứng Vô Song ngẩn ra, không nghĩ tới ngay cả Âm Sương cũng không lọt vào trong mắt hắn được, phải biết Âm Sương là Đại tiểu thư của Thánh thành tiền trang, tương lai sẽ kế thừa tiền trang, như vậy sẽ coi như là người có quyền thế nhất trong Long vực.

Cho nên nàng rất hiếu kỳ rốt cuộc người trong lòng Giang Thần là ai.

- Đúng rồi! 

Ứng Vô Song lắc lắc đầu, vứt bỏ ý niệm trong lòng, lại đổi một đề tài, nói:

- Có không ít người nghi ngờ vị trí đầu bảng của ngươi cho nên mới đến Anh Hùng điện để đưa chiến thư.

- Chiến thư? 

Giang Thần chỉ cảm thấy rất là buồn cười.

- Đúng vậy, đều là một người muốn nổi danh.

Ứng Vô Song lấy ra một phần Thánh thành nhật báo, nhíu chặt mày, bất mãn nói: - Lần này Thánh thành nhật báo viết rất đáng ghét, ngươi xem một chút đi.

- Ồ?

Giang Thần cũng muốn nhìn một chút xem trên mặt nói cái gì, hắn tiếp nhận nhật báo, trên ở đầu đề đã nhìn thấy nội dung có liên quan tới mình. 

Không đọc được vài lần, hắn đã xem thường cười ra thành tiếng.

- Ngươi còn cười được nữa, rất nhiều người tin tin tức ở trên đó đó.

Ứng Vô Song vội la lên. 

- Lời đồn thường thường sẽ được rất nhiều người tin tưởng.

Giang Thần nói.

Trên mặt nhật báo nói tất cả mọi thứ liên quan tới chuyện đầu bảng đều là giả tạo, là do đám người kia bởi vì được Giang Thần cứu, cho nên cố ý nói lời nói dối tạo thế giúp hắn. 

Nhật báo đưa ra một giả thuyết, một tiểu nhân vật đứng thứ chín mươi tám, tên còn chưa biết, làm sao có khả năng trong vòng một tháng trở thành đầu bảng được chứ? Chuyện này rất không hợp với lẽ thường.

Mọi người đều biết, Mộ Dung Long và Lệ Nam Tinh đã trở thành tôn giả, ba vị trí đầu Thăng Long bảng chỉ còn lại Tô Hình mà thôi.

Tô Hình chết ở trong tay Giang Thần, chuyện này được xem là lý do giúp Giang Thần trở thành đầu bảng. 

Thế nhưng trên mặt nhật báo có nói, rất có thể Tô Hình đã bị Lệ Nam Tinh đánh thành trọng thương, sau đó lại giao cho Giang Thần giết chết.

Hoặc là Tô Hình vì muốn để cho đệ tử Tà Vân điện chạy thoát, cho nên cố ý diễn một màn kịch.

Bằng không, tại sao trước đó Giang Thần kiên quyết từ chối Tà Vân điện như vậy, thế nhưng sau khi thắng lợi lại cứu toàn bộ người của Tà Vân điện ra cơ chứ? 

Không sai, là cứu ra, không phải là thả ra, rõ ràng Thánh thành nhật báo đang cố ý muốn dẫn dắt suy nghĩ của mọi người.

- Không có bất kỳ chứng cớ nào mà lại dám nói chắc chắn như vậy, xem ra tòa Thánh thành nhật báo này còn rất thù dai.

Trước đó Giang Thần bị Thánh thành nhật báo bầu thành Thông thiên cảnh không đáng giá một đồng, sau đó bởi vì biểu hiện của Giang Thần mà đã công khai xin lỗi. 

- Vốn đã có rất nhiều người nghi ngờ và đố kỵ, nhưng trước đó bọn họ không có bất luận căn cứ và sức mạnh gì cả. Thế nhưng hiện tại Thánh thành nhật báo vừa ra, bọn họ thông qua chuyện này để bàn tán, nghi ngờ ngươi.

Ứng Vô Song nói:

- Hay là chờ tới lúc ngươi động thủ lần sau là những tin tức này có thể tự động sụp đổ, nhưng Thánh thành nhật báo lại có thể nói sau khi ngươi ra ngoài mới tăng lên, không có quan hệ gì tới tiểu thế giới cả. - Cũng đúng.

Giang Thần trầm ngâm một lúc, nói:

- Vậy ngươi giúp ta một việc, hai ngày sau ta sẽ hoan nghênh tất cả những người tới khiêu chiến vị trí đầu bảng ở trong Thánh thành. 

Lời này chính là thứ mà Ứng Vô Song muốn, nàng đáp một tiếng, sau đó lập tức bay đi về phía phương hướng Thánh thành.

- Giang Thần sư huynh.

Lúc này, vài tên đệ tử Anh Hùng điện đi tới, sau khi phát hiện ra là Giang Thần, bọn hắn rất kích động, khuôn mặt đỏ lên. 

Khi đến trước người Giang Thần, bọn họ cung kính gọi một tiếng.

- Ừm.

Giang Thần khẽ mỉm cười, xem như là đáp lại. 

Điều này làm cho mấy tên đệ tử Anh Hùng điện kia suýt chút nữa đã không nhịn được kêu thành tiếng, đặc biệt là một nữ đệ tử trong đó, mắt bắn ra ánh sao, trên mặt tràn ngập vẻ sùng bái.

Cao gia tạm thời không trở về nữa, Giang Thần định luyện thành biến hóa thức thứ tư của võ học thần long, đến lúc đó bốn thức hợp nhất, sẽ là tuyệt thức có thể sánh ngang với Sát na kiếm pháp.

Chỉ tiếc hắn còn chưa bắt đầu thì Nam Công đã chạy tới nói cho hắn biết một chuyện. 

Sau khi nghe xong, Giang Thần dùng mọi cách từ chối, thế nhưng Nam Công thịnh tình mời, hắn cũng không tiện từ chối quá nhiều.

Đối là yêu cầu để hắn đi tới Thánh Viện một chuyến, làm người đứng đầu bảng của Thăng Long bảng, hắn nên đi diễn thuyết cho các học đệ và các học muội.

Điểm vừa khéo chính là, đó cũng chính là hai ngày sau. 

...

Tộc địa Mộ Dung gia, Kim Long thành.

Sau khi Mộ Dung Long biết Giang Thần mang theo tất cả mọi người ra ngoài, hắn đã bị tức giận không nhẹ. 

Bởi vì Giang Thần còn cứu các đệ tử Mộ Dung gia nhà hắn về, khi những đệ tử kia trở lại tộc địa, ánh mắt của bọn họ đã làm cho hắn rất lúng túng.

Mặt khác, khi hắn xuất hiện, còn nói tất cả những hành động trong tiểu thế giới, sau lưng đều là do Mộ Dung gia gây ra, làm hại hắn bị mắng cho một trận.

Cũng bởi vậy, Mộ Dung gia cần phải hành động trước khi các thế lực lớn đề phòng. 

Đột nhiên, Mộ Dung Long nghe được một tiếng rồng gầm thật dài vang vọng ở trong thiên địa.

Điểm không giống chính là, tiếng rồng gầm có biến hóa, so với người của Mộ Dung gia còn có khí thế cuộn trào hơn nữa.

- Là tên kia. 

Mộ Dung Long lập tức nhớ tới người kia, đối phương lại xuất quan vào lúc này, hắn đột nhiên hiểu rõ kế hoạch của gia tộc.

- Chẳng lẽ muốn thông qua hắn để cạnh tranh vị trí đầu bảng sao?

Mộ Dung Long không khỏi nghĩ vậy, đột nhiên lại cười lạnh một tiếng, nói: 

- Nghe nói tộc nhân của tên này đều bị Giang Thần giết chết, nói như thế, cũng thật là thú vị!

- Giang Thần, ta muốn ngươi chết!

Sau đó, tiếng gầm lên giận dữ theo sát tiếng rồng gầm vang lên, bên trong thanh âm kia tràn ngập sát khí làm cho Mộ Dung Long rung động. 

Có điều, rất nhanh Mộ Dung Long đã kinh sợ phát hiện ra một việc, Ninh Hạo Thiên đến từ Hỏa vực này, thực lực đã thay đổi đến mức rất là đáng sợ!

- Lẽ nào đây chính là hiệu quả của hai loại huyết mạch trộn lẫn với nahu sao?

Chương 479: Lửa giận của mộ dung gia

Ngày thứ hai, Thánh thành nhật báo đăng tin Giang Thần mời những người khiêu chiến tới, thời gian và địa điểm đều không sai, thế nhưng đánh giá của nhật báo đối với hắn là thẹn quá thành giận, ý đồ muốn chứng minh chính mình, đây là biểu hiện chột dạ của Giang Thần.

Chuyện này làm cho Ứng Vô Song tức giận không nhẹ, nhưng nàng cũng không có biện pháp nào khác.

Nàng rất muốn biết sau ngày mai, Thánh thành nhật báo còn có lời gì để nói nữa. 

Ngày mai, cũng chính là ngày Giang Thần ước chiến, trước tiên hắn phải đi tới Thánh Viện diễn thuyết một phen.

Chờ đến khi Giang Thần đi tới Thánh Viện, hắn không nhịn được muốn lâm trận bỏ chạy, bởi vì Thánh Viện không chỉ tập hợp đệ tử bốn viện, mà còn mời các thế lực lớn trong Thánh thành tới, ngay cả Âm Sương cũng ở trong này.

Âm Sương đang nở một nụ cười không tên nhìn về phía hắn. 

Có lẽ Âm Sương cũng đoán ra được Giang Thần không muốn làm như vậy, chỉ là không tiện cự tuyệt Anh Hùng điện, nàng rất tình nguyện nhìn thấy dáng vẻ quẫn bách của Giang Thần lúc này.

- Có mấy người, thực sự là đến chỗ nào cũng sẽ phát sáng.

Bốn người Dịch Thủy Hàn, Trầm Hoan, Lữ Phi, Lý Hanh Kính đến từ Hỏa vực thở dài nói. 

Bọn họ là người đồng thời đi tới Thánh Viện cùng Giang Thần, lúc mới bắt đầu không kém bao nhiêu, thế nhưng không nghĩ tới hôm nay chênh lệch đã lớn tới mức như thế.

Lại nghĩ tới lúc vừa mới bắt đầu bởi vì Giang Thần gây chuyện khắp nơi mà bọn họ cố ý xa lánh, lúc này cả đám hối hận không thôi.

Những ngày gần đây, bọn họ rất được hoan nghênh ở Thánh Viện cũng là bởi vì có quan hệ với Giang Thần, đáng tiếc chỉ vẻn vẹn là đồng hương, nếu là bằng hữu tốt, như vậy tuyệt đối sẽ có phong quang vô hạn. 

Có điều trong các tiến tu đệ tử cũng có người khá quen thuộc với Giang Thần.

Ví dụ như Phi Nguyệt, lúc này nàng cũng ở đây.

Có điều sau khi Phi Nguyệt gia nhập Anh Hùng điện, bọn họ đã rất hiếm khi gặp nàng, vốn bọn họ cảm thấy quan hệ của hai người Phi Nguyệt và Giang Thần không tệ. 

Thế nhưng sau khi Giang Thần lật đổ hoàng quyền, giết phụ hoàng của Phi Nguyệt, cũng không biết quan hệ của hai người này đã biến thành ra sao nữa.

Ngay cả chính Giang Thần cũng không biết, khi hắn nhìn thấy Phi Nguyệt ở trong đám người đã rất bất ngờ.

Đây là lần thứ nhất hai người gặp lại sau khi hắn hôn mê ở kinh thành. 

Điều làm cho Giang Thần bất ngờ chính là, cũng không biết Phi Nguyệt đã trải qua cái gì mà khí tức đã trở nên rất mạnh mẽ, tám cái kỳ mạch trong cơ thể đã hoàn toàn mở ra, không cần nghĩ cũng biết là do Anh Hùng điện đã dùng phương pháp của hắn để dạy dỗ Phi Nguyệt.

- Thế nhưng, mục đích của Anh Hùng điện là cái gì? Tại sao ở bên trong tiểu thế giới ta lại không gặp được Phi Nguyệt chứ?

Trong lòng Giang Thần nghi hoặc không thôi, hắn đứng ở trước mặt tất cả mọi người phát biểu đúng quy đúng củ, dưới tiếng vỗ tay nhiệt liệt hắn đi xuống đài, đi tới chỗ Phi Nguyệt. 

Khi hắn tới gần thì Phi Nguyệt xoay người rời khỏi đám người, đi tới nơi hẻo lánh.

Thế nhưng, hiển nhiên nàng biết làm như vậy sẽ không tránh khỏi Giang Thần được, khi đi tới rừng rậm nhỏ không người nàng dừng bước lại.

Nàng vẫn mặc một thân y phục màu đỏ bó sát người như cũ, ngũ quan xinh xắn không thay đổi, chỉ là khí chất công chúa trước đây đã thu liễm lại rất nhiều, hầu như đã trở nên nhỏ bé đến mức không thể nhìn thấy được nữa. 

Bây giờ nhìn qua, nàng chính là một nữ tử rất đẹp.

- Ngươi trách ta sao?

Giang Thần hỏi. 

- Trách ngươi cái gì chứ? Trách ngươi không chút do dự giết chết phụ hoàng ta sao? Hay là trách ngươi không giết ta, để ta sống như thế này?

Lúc mới bắt đầu Phi Nguyệt cười gằn, tiếp theo nước mắt không khống chế được chảy ra, nụ cười của nàng cực kỳ thê lương.

- Chuyện thương ối với ngươi tạo thành ta rất xin lỗi, nhưng ta hi vọng ngươi có thể biết, khi ngươi liều lĩnh chịu nguy hiểm có thể bị Viên Hồng giết chết đến thông báo cho ta, ta đã không nghĩ tới việc hại ngươi, chỉ có thể nói, con người ở trên cõi đời này, chuyện thân bất do kỷ có quá nhiều. 

Giang Thần thở một hơi thật dài, nói.

Phi Nguyệt lau nước mắt trên mặt, hai mắt đỏ bừng nhìn về phía Giang Thần, nói:

- Ngươi biết chuyện ta hận nhất là cái gì không? 

Vẻ mặt của Giang Thần dường như là hiểu rất rõ, lại vừa giống như là không hiểu.

- Đó là ta muốn hận ngươi nhưng lại không hận nổi.Giang Thần mím mím miệng, đi lên phía trước vài bước, nói: 

- Trong khoảng thời gian này, ngươi đều ở trong Thánh Viện sao?

- Đúng thế.

Phi Nguyệt nói. 

Là người tám mạch cùng mở, Phi Nguyệt có tư cách dạy dỗ các đệ tử từ Thông thiên cảnh trở xuống.

Nói tới chỗ này, hai người nhìn nhau không nói gì.

- Không phải ngày hôm nay ngươi còn có rất nhiều chuyện muốn làm sao? Đừng lãng phí thời gian ở chỗ ta, được chứ? 

Cuối cùng vẫn là Phi Nguyệt mở miệng trước.

- Ngươi bảo trọng, mặc kệ sau này ngươi gặp phải khó khăn gì thì cũng có thể tìm đến ta, ta sẽ dùng hết toàn lực giúp ngươi.

Giang Thần nói. 

- Thật sao?

Điều mà Giang Thần không nghĩ tới chính là, Phi Nguyệt lại nở một nụ cười sâu xa, trong mắt hiện lên vẻ bất đắc dĩ.

- Đúng. 

Giang Thần rất kiên định nói.

- Vậy nếu như không có bất ngờ gì xảy ra, ngày hôm nay ngươi có thể lựa chọn có giúp ta hay không, nhưng ta nghĩ không cần phải nói nữa.

Phi Nguyệt không nói rõ tường tận, nàng mạnh mẽ bước ra một bước, đi qua trước người Giang Thần. 

- Thánh Viện các ngươi thật là không biết xấu hổ! Để một tên lừa gạt đọc diễn văn sao? Sao vậy, các ngươi muốn hắn giảng giải chuyện hắn trở thành người đứng đầu bảng thế nào sao?

Lúc này, trên bầu trời Thánh Viện vang lên một đạo thanh âm phách lối.

Giang Thần nhíu nhíu mày, hắn không xa lạ gì với thanh âm này, là Mộ Dung Long. 

Hắn đứng lơ lửng ở trên không, đạp lên trên bầu trời của Thánh Viện.Lúc mọi người ngẩng đầu nhìn lên thì chỉ có một mình hắn, thế nhưng cũng không lâu sau, một nhánh đội ngũ Mộ Dung gia đã từ phía sau hắn chạy tới.

Khi nhìn rõ đội hình tới đây, từ trên xuống dưới Thánh Viện trở nên náo loạn, thậm chí còn vang lên tiếng chuông báo động. 

Tính khí của viện trưởng Đông viện Thạch Cảm Đương vẫn nóng nảy như vậy, hắn vọt tới không trung, nổi giận nói:

- Từ lúc nào Thánh Viện cho phép ngươi ngang ngược ở đây vậy?

- Ngang ngược sao? Đúng đúng đúng, đúng rồi, chuyện trên đại lục này đều là do các ngươi tính toán, người của các ngươi bay qua tường thành Kim Long thành của chúng ta thì nên nói thế nào đây? 

Mộ Dung Long cười lạnh nói.

- Làm càn!

Thạch Cảm Đương nổi giận nói, hắn vung vẩy nắm tay rồi xông lên. 

- Song phương sều là Tôn giả, ngươi nghĩ mình rất mạnh sao?

Mộ Dung Long không né không tránh, hắn cũng nắm tay xông lên, lực lượng vạn cân trong nháy mắt bạo phát, lực lượng Tôn giả tuyệt đối không phải là lúc Thông thiên cảnh có thể so sánh được.

Song quyền va chạm, Thạch Cảm Đương lại bị đánh bay ra ngoài, sau mấy chục thước mới dừng lại được. 

- A.

Mộ Dung Long giống như người không liên quan vậy, hắn cười lạnh một tiếng, thu hồi nắm đấm của mình.

- Thật mạnh! 

Nhìn thấy tình cảnh này, không ít người kinh hô.

Viện trưởng Thạch Cảm Đương Đông viện đã trở thành Tôn giả từ rất lâu rồi, thế nhưng Mộ Dung Long kia thì mới không được mấy ngày.

- Đây chính là uy lực của thế gia truyền thừa, một khi đạt đến Tôn giả, sức mạnh huyết thống trong cơ thể sẽ tăng lực lượng lên rất kinh khủng. 

Mọi người thở dài nói.

Một quyền này của Mộ Dung Long cũng triệt để tuyên cáo thái độ chuyến này của Mộ Dung gia.

Không chút nghi ngờ nào cả, chuyện này đã khiến cho Thánh Viện lửa giận, các Tôn giả lục tục đi tới không trung. 

- Mộ Dung gia, các ngươi muốn khai chiến đúng không?

Nam Công cũng tức giận nói.

- Ha ha, Giang Thần nhà các ngươi giết đường muội của ta, các ngươi không chỉ không trừng phạt hắn, ngược lại còn không ngừng khen thưởng, ta thấy là các ngươi muốn khai chiến thì đúng hơn! 

Mộ Dung Long cười khẩy nói.

- Chẳng lẽ hành động của Mộ Dung Diên không đáng chết sao?

Nói xong lời này, trong đội ngũ của Mộ Dung gia có một người trung niên giận dữ đi lên, nói: 

- Vậy ý của các vị là nữ nhi của ta đáng chết sao?

Mộ Dung Hùng, gia chủ Mộ Dung gia!

Các thế lực khắp nơi trong Thánh Viện không quá bất ngờ, khi biết được chuyện Mộ Dung Diên chết ở trên tay Giang Thần, bọn họ cũng đã đoán được sẽ có chuyện như vậy xảy ra. 

- Như vậy chỉ có Mộ Dung gia các ngươi hại người khác, người khác không thể giết nàng sao?

Người trong cuộc như Giang Thần đi tới không trung, sắc mặt hắn không thay đổi, ngược lại còn lớn tiếng chất vấn.

Chương 480: Tên lừa đảo và vong ân phụ nghĩa

Giang Thần, có ngươi tư cách đi ra nói chuyện sao? Một Thông thiên cảnh nho nhỏ, cút sang một bên, ở phía dưới cầu khẩn giữ được cái mạng chó của ngươi đi!

Nhìn thấy hắn đi tới, Mộ Dung Long cười lạnh một tiếng, tiếp theo lại mắng một trận.

Giang Thần nở nụ cười trào phúng nói: 

- Thông thiên cảnh bị ta bức thành Tôn giả mới thoát chết được, cũng thực sự là đắc ý, chẳng lẽ ngươi không biết, khi ta trở thành tôn giả, ta muốn giết ngươi cũng giống như giết gà sao?

Nghe thấy hắn nói như thế, Mộ Dung Long ngoài cười nhưng trong không cười, nói:

- Sao ta lại không nhớ rõ có chuyện này chứ? 

Nghe vậy, đột nhiên Giang Thần cảm thấy không ổn, dùng tính cách của Mộ Dung Long, sau khi nghe thấy hắn nói như thế, có lẽ nên thẹn quá thành giận mới đúng.

Bây giờ đối phương lại trực tiếp phủ nhận, hắn lại nghĩ đến nội dung của Thánh thành nhật báo, cảm thấy dường như từ nơi sâu xa có mối liên hệ nào đó giữa hai chuyện này với nhau.

- Giao Giang Thần ra! Nếu không từ nay về sau Mộ Dung gia sẽ cắt đứt quan hệ với Anh Hùng điện! 

Mộ Dung Hùng không quan tâm tới việc hai người đấu võ mồm, mà quay về phía những trưởng lão kia của Thánh viện rồi nói.

Vốn người Thánh Viện muốn cứng rắn phản kích, nhưng nhìn thấy dáng vẻ cố nén bi phẫn của Mộ Dung Long, nghĩ đến việc nữ nhi mà hắn luôn yêu thương xảy ra chuyện, bọn họ cũng không tiện mở miệng.

- Người bị Mộ Dung Diên nhà các ngươi hại chết cũng không ít, có phải cũng có thể nhờ chúng ta trừng phạt Mộ Dung gia hay không? Một chuyện đúng sai rõ ràng như vậy mà Mộ Dung gia các ngươi lại muốn làm phức tạp như vậy, ta thấy dường như là cố ý nhỉ! 

Vào lúc này, Đại trưởng lão của Anh Hùng điện cũng đã tới đây, người nói chuyện là Thủy Nguyên, là người đã từng có khúc mắc với Giang Thần, sau đó song phương đã tiêu tan hiềm khích lúc trước.

- Chuyện đã xảy ra ở trong tiểu thế giới, ai biết là thật hay giả chứ? Dù sao người nói ra là Giang Thần, hắn có thể nói khoác chính mình là người đứng đầu bảng Thăng Long bảng thì việc bịa đặt đường muội ta có hành vi sai trái cũng không phải là chuyện không thể làm được.

Mộ Dung Long nói. 

Lần này, Giang Thần có thể khẳng định Thánh thành nhật báo đã bị Mộ Dung gia sai khiến.

Chỉ cần vị trí đầu bảng của hắn không phải là thật, như vậy tất cả chân tướng ở bên trong cũng sẽ như thế.

- Các ngươi có chứng cớ gì chứng minh vị trí đầu bảng của Giang Thần là giả không? 

Người của Anh Hùng điện cũng không loạn, hiện giờ vẫn là người Mộ Dung gia đuối lý, không đưa ra nổi chứng cứ, cho nên dù nói thế nào cũng đều là toi công.

- Ngươi muốn chứng cứ thật sao? Rất tốt!

Mộ Dung Hùng giơ tay lên, ở dưới sự ra hiệu của hắn, lập tức đã có một đám người bị dẫn tới. 

- Giang Thần này là tên lừa đảo! Các ngươi không nên bị lừa gạt! Hắn ỷ vào việc có thể tạo ra lối ra mà bắt chúng ta đưa ra một nửa tài nguyên, còn muốn sau khi mang chúng ta ra ngoài, chúng ta phải không ngừng nói khoác về hắn!

- Quả thực Tô Hình đã động thủ một lần cùng hắn, thế nhưng khi đó thể lực của Tô Hình đã không còn bao nhiêu nữa.

Tất cả trên dưới Thánh Viện trở nên xôn xao, bởi vì những người này đều là người từ tiểu thế giới đi ra, đổi lời khác mà nói, chính là người đã được Giang Thần cứu, bây giờ bọn họ đứng ra làm cho người ta mở mang tầm mắt. 

Điều thú vị nhất chính là, Nguyệt Lam Thanh kia cũng ở trong đó.

Vốn Giang Thần không định thả nàng ra ngoài, thế nhưng ngay cả người của Tà Vân điện cũng được hắn thả ra, nàng rất không cam tâm, sau đó khóc rống lên.

Ứng Vô Song không đành lòng, cho nên mới bảo Giang Thần mang theo nàng ra ngoài. 

Giang Thần cũng không để ý, nếu không có Ứng Vô Song mở miệng thì hắn cũng đồng ý chuyện này.

Lúc này, Nguyệt Lam Thanh lại khôi phục thành dáng vẻ tứ đại mỹ nhân của nàng, cao cao không thể với tới, nàng dùng vẻ mặt lạnh lùng, nói:- Giang Thần này ví muốn có được thân thể của ta mà lấy lối ra để áp chế ta! 

Tiếng bàn luận lại nổi lên, tốt xấu gì Nguyệt Lam Thanh cũng là tứ đại mỹ nhân, cho nên khi nói ra vẫn có chút sức ảnh hưởng.

- Nguyệt Lam Thanh, ngươi còn có biết xấu hổ nữa hay không!

Âm Sương ở phía dưới không nhịn được, mở miệng nói: 

- Còn có Mộ Dung gia các ngươi nữa, các ngươi tìm những người này đến để bịa đặt sinh sự, rốt cuộc các ngươi có ý gì?

- Âm Sương cô nương, ta biết quan hệ của ngươi và Giang Thần không tệ, nhưng Thánh thành tiền trang các ngươi từ trước đến giờ luôn trung lập, kính xin ngươi không được quên lập trường của chính mình.

Mộ Dung Long nói. 

Lời này rất độc, ném đá giấu tay, làm cho Âm Sương ở trong tình huống lúng túng.

Âm Sương còn muốn nói nữa, thế nhưng bị phụ mẫu bên người kéo về.

- Mộ Dung gia, các ngươi cũng thật là buồn cười, người như thế, ta tùy tiện có thể tìm đến làm chứng, thậm chí ngay cả trong Thánh Viện cũng có. 

Giang Thần nhíu chặt mày, thủ đoạn thấp kém như vậy không có bất kỳ lực sát thương nào.

- Không sai, ta có thể làm chứng, lời của tất cả những người này đều là phí lời.

Hàn Ty Minh đứng dậy, hắn cũng bị những người này làm cho buồn nôn, thậm chí không hiểu sao bọn họ lại nói lời này ra khỏi miệng được, có còn dây thần kinh xấu hổ nữa hay không. 

- Mộ Dung gia, đưa ra chứng cứ. Nếu không ta sẽ coi như là các ngươi đang bịa đặt sinh sự, các ngươi muốn đánh thì cứ đánh, thích cắt đứt quan hệ thì cứ việc cắt.

Thủy Nguyên cứng rắn nói.

- Lối ra là do Giang Thần tạo ra, ngươi cho rằng hắn sẽ mang ra chứng cứ gây bất lợi cho của hắn sao? Nhưng không sao cả, có một thứ có thể chứng minh, đó là vị trí đầu bảng của Giang Thần. 

- Có lúc, nói khoác mình quá mức sẽ rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, nếu như Giang Thần không thủ vững được vị trí đầu bảng, thua ở trong tay người không đánh lại được Tô Hình, như vậy có phải đã chứng minh được đây là lời nói dối hay không?Mộ Dung Long nói.

Lời này nếu như vừa mới tới đã nói ra thì sẽ làm cho người ta cảm thấy là cố tình gây sự. 

Thế nhưng trải qua mấy ngày qua Thánh thành nhật báo tạo thế, rất nhiều người đều sinh ra sự nghi ngờ đối với vị trí đầu bảng.

- Chuyện này không thể tẩy trắng sự độc ác của Mộ Dung Diên nhà các ngươi được.

Nam Công nói. 

- Nhưng có thể chứng minh được Giang Thần là một người phẩm hạnh bại hoại, lời của một tên lừa đảo buồn nôn nói ra. Mộ Dung gia ta sẽ không tiếp nhận, nữ nhi của ta, cũng không thể chết đi như thế được.

Mộ Dung Hùng nói.

Mộ Dung Long cũng nhân cơ hội này nói: 

- Sao? Các ngươi đang sợ sao? Không phải các nugoiw muốn chứng minh hắn đứng đầu bảng sao?

Hắn cố ý làm cho mọi chuyện trở nên lộn xộn.

Trước đó Giang Thần mời người khác tới chiến, không có nhiều chuyện như vậy, dù cho là thua thì cũng chỉ có thể chứng minh nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên mà thôi. 

Hơn nữa thế tới của Mộ Dung gia rất hung hăng, nhất định đã có chuẩn bị.

- Nói cách khác, Mộ Dung gia các ngươi muốn cho những người xếp hạng thứ mười người đánh với Giang Thần sao? Ta cảm thấy không có bất cứ vấn đề gì cả.

Hàn Ty Minh nói. 

- Thật sao? Đường Hoa, Lưu Bân các ngươi đi ra đi.

Ba người này đều đứng mười vị trí đầu trên Thăng Long bảng, xuất phát từ các nguyên nhân không giống nhau cho nên không tiến vào trong tiểu thế giới.

Đối với bọn họ, chỉ trong thời gian một tháng, tất cả ba vị trí đầu trên Thăng Long bảng đã không tồn tại nữa, mà vị trí đầu bảng còn biến thành một tên tiểu tử mà bọn họ không có ấn tượng gì cả, đương nhiên cả ba khó có thể tiếp nhận được sự thực này. 

- Giang Thần, thực lực của bọn họ so với một tháng trước còn mạnh hơn rất nhiều, có khả năng đã dùng thủ đoạn đặc thù để tăng cao thực lực.

Bên tai vang lên Giang Thần một đạo âm thanh trưởng lão của Anh Hùng điện, người này đang nhắc nhở hắn.

Lúc này, Anh Hùng điện đang ở trong tình huống rất lúng túng. 

Bọn họ không thể chủ động ra tay đối phó với Mộ Dung gia, như vậy sẽ có một tin tức lan truyền ra, đó chính là Anh Hùng điện buộc Mộ Dung gia cắt đứt quan hệ với bọn họ.

Một khi có tin tức này thì sẽ tạo ra phản ứng dây chuyền, sẽ có càng nhiều thế lực noi theo gương của Mộ Dung gia.

Một loạt hành vi của Mộ Dung gia đều có thâm ý ở bên trong. 

Dù là ai cũng có thể nhìn ra được, tình cảnh của Giang Thần có chút không ổn.

Đây cũng là sự bi ai của một thiên tài, sự bất đắc dĩ khi đối mặt với các thế lực lớn.

- Mộ Dung gia các ngươi thực sự rất uy phong, nữ nhi chết mà còn muốn cưỡng từ đoạt lý như vậy, còn muốn phế tôn tử của chúng ta đi, ngươi lẽ nào cho rằng thế gia truyền thừa chỉ có các ngươi thôi sao? 

Chương 481: Ninh hạo thiên tầng chín

Gia chủ Cao gia, cũng chính là ngoại công của Giang Thần tự mình dẫn đội, bên tay trái là nhi tử Cao Kha của hắn, bên tay phải là nữ nhi Cao Nguyệt.

Phía sau đội ngũ cũng là cường giả như mây, tất cả đều là Tôn giả.

Điều này cũng nhắc nhở cho mọi người biết, thân phận của Giang Thần không đơn giản, trước đó người người đều nói hắn là gia chủ Cao gia đời tiếp theo. 

Chỉ là từ trước cho tới nay chưa từng thấy thiếu gia Cao gia phô trương, vì lẽ đó vẫn có rất nhiều người hoài nghi, mãi đến tận bây giờ mới nhìn thấy được chuyện này.

Mọi người có cảm giác chẳng khác nào đặt mình trong biển lửa, đường viền của lửa cực kỳ giống một con Thiên Phượng, từ xa tới gần, đi tới bầu trời của Thánh Viện.

Trong Thánh Viện, người của các phe thế lực ý thức được chuyện ngày hôm nay rất có khả năng sẽ không dừng lại được, mà toàn bộ Long vực sẽ vì chuyện này mà chấn động. 

- Cao lão gia tử, bệnh nặng của ngươi mới khỏi đã vội vã chạy đến đây, ngươi không sợ lại ngã xuống không đứng lên nổi nữa hay sao?

Cùng là gia chủ, thế nhưng bối phận của Mộ Dung Hùng so với gia chủ Cao gia còn nhỏ hơn rất nhiều, nhưng khi hắn nói chuyện không có chút tôn kính nào cả, trái lại còn rất ác độc.

- Hãy biết tôn trọng trưởng bối một chút! 

Cao Kha lạnh lùng nói.

Mộ Dung Hùng liên tục cười lạnh, tùy ý liếc mắt nhìn hắn, nói:

- Nếu như muội muội của ngươi không trở về, như vậy ngươi sẽ là gia chủ đời tiếp theo, như vậy ngươi còn có tư cách nói chuyện với ta, hiện giờ ngươi tránh ra một bên đi. 

Vẻ bi phẫn vừa nãy của người này là giả vờ, bụng dạ cực sâu, từng câu từng lời đều như đao gim vào trong lòng người khác.

Nếu không phải Cao Kha thương yêu muội muội mình, một khi nghe thấy hắn nói như thế nhất định trong lòng sẽ không cảm thấy thăng bằng được.

- Vậy để ta nói chuyện với ngươi một chút đi. 

Âm thanh của Cao Nguyệt rất cao, đôi mắt đẹp đẽ quét qua đội ngũ của Mộ Dung gia, nói:

- Cho dù nhi tử của ta có phải là đầu bảng hay không thì giết Mộ Dung Diên cũng không sao cả, nếu như các ngươi muốn hưng binh vấn tội, vậy thì cứ khai chiến đi!

Nàng vừa nói, toàn trường lập tức yên tĩnh. 

Tuy rằng Cao Nguyệt chỉ là nữ lưu, thế nhưng hiện tại lại biểu hiện ra khí thế không kém hơn so với bất kỳ một người nào.

Trải qua tu hành ở Cao gia, không những tu vi những năm này của nàng được bù đắp lại mà đồng thời còn được nâng cao một bước, thực lực khá mạnh ở bên trong các Tôn giả ở đây.

Mặt khác, đây cũng là lần thứ nhất Cao gia công khai thừa nhận thân phận của Giang Thần. 

Ánh mắt của không ít người nhìn về phía Giang Thần đều mang theo vẻ ước ao và đố kỵ sâu sắc.

Ai lại không muốn ở dưới nghịch cảnh, nhất hô bá ứng, có vô số cường giả bảo vệ quanh thân cơ chứ?

- Chà chà sách, chó cùng rứt giậu, muốn nhảy qua chuyện tranh giành đầu bảng này sao? Giang Thần, ngươi như vậy là không đánh đã khai đó! 

Trong trầm mặc, Mộ Dung Long lại dùng ngữ khí khiến cho người ta ghét bỏ nói ra một câu quái gở như vậy.

Hắn còn trẻ, có thể nói ra những lời không thể diện và quá đáng này, cũng là dự định từ trước của Mộ Dung gia.

- Hòa bình là thứ thật vất vả mới có được, không nên dễ dàng phá hoại nó, khi đó có hối hận cũng vô dụng, cứ dựa theo việc tranh giành vị trí đầu bảng để nói chuyện đi. 

Trong Thánh Viện, Âm Bá của Thánh thành tiền trang mở miệng nói, lập trường nói chuyện trước sau đều trung lập như một.

- Xưa nay ta chưa từng nói tới câu không tranh giành vị trí kia, chỉ là một ít người nhất định phải dội cho ta một bát nước bẩn, cho nên mới dẫn đến tranh đấu miệng lưỡi mà thôi.

Giang Thần chậm rãi mở miệng, liếc mắt nhìn ba người trong mười vị trí đầu trên Thăng Long bảng đang đứng trong đội ngũ của Mộ Dung gia, hắn nói: 

- Chỉ có các ngươi thôi sao?

Ngữ khí khinh bỉ làm cho ba người đối diện rất khó chịu, từng người đều hận không thể lập tức làm cho Giang Thần đẹp mặt.

- Đương nhiên không chỉ có vậy, dù sao tranh giành vị trí đầu bảng rất mê người mà. 

Mộ Dung Long đột nhiên nở nụ cười thần bí, nói:- Giang Thần, gặp gỡ bằng hữu cũ của ngươi đi.

Sau khi hắn dứt, một bóng người đi tới, mái tóc đen tung bay, dáng người kiên cường này đối với người của Long vực rất là xa lạ, mái tóc đen phấp phới có vẻ dã tính mười phần. 

Thứ làm người để ý nhất là khuôn mặt của hắn, chẳng khác nào đeo mặt nạ, không tỏ vẻ gì cả, thế nhưng trong con ngươi của hắn lại có oán hận ngập trời.

- Ninh Hạo Thiên!

Trong Thánh Viện, bốn người đến từ Hỏa vực thét to. 

Vốn dĩ bọn họ nghĩ người này theo Hắc Long thành diệt vong mà đã chết đi, thế nhưng không nghĩ tới hắn lại xuất hiện, hơn nữa còn dùng tư thế vô địch thiên hạ như vậy xuất hiện.

Cảnh giới của hắn lại càng tăng lên tới tầng chín.

- Người kia là ai vậy? 

- Xem ra rất mạnh, lẽ nào là đệ tử bí mật bồi dưỡng của một nhà nào đó hay sao?

- Không thể nào, nhà ai mà lại không để lộ ra một chút tin tức mà có thể bồi dưỡng ra được nhân vật lợi hại như vậy cơ chứ?

Lần thứ nhất xuất hiện ở trước mặt mọi người trong Long vực, khí thế của Ninh Hạo Thiên rất mạnh, khi hắn đi tới chỗ của đội ngũ Mộ Dung gia, hắn đột nhiên nhìn về phía Mộ Dung Long, ánh mắt hung ác làm cho người sau sửng sốt. 

- Ta và Giang Thần không phải là bằng hữu, nếu như lần sau ngươi nói sai nữa thì đừng trách ta vô tình.

Ninh Hạo Thiên nói.

Hắn vừa nói, tất cả mọi người không tìm được manh mối, một Thông thiên cảnh mà lại dám nói chuyện như vậy với Tôn giả sao? 

Nhìn phản ứng của Mộ Dung Long, rõ ràng cũng rất tức giận, nhưng không phát tác, điều này làm cho bọn họ cả kinh.

- Giang Thần!

Ninh Hạo Thiên không tiếp tục để ý tới Mộ Dung Long nữa, cái ánh mắt giống như hung thú kia nhìn về phía Giang Thần, nói: 

- Ngày hôm nay ta muốn dùng đầu của ngươi để tế điện tộc nhân Ninh gia Hắc Long thành chúng ta.

- Thật sao? Đặc biệt là mẫu thân ngươi, ngươi phải cố gắng báo thù cho nàng ta đó.
Giang Thần cười lạnh nói. 

Trong lòng hắn kỳ thực rất giật mình, hắn không nghĩ ra được tại sao cảnh giới của đối phương lại có thể vượt qua được mình.

- Ngươi còn dám nói tới chuyện này nữa sao?

Ninh Hạo Thiên áy náy giận dữ, khí thế kinh người xông thẳng lên trời, phong vân biến sắc. 

Ngay cả Thánh Viện cũng nổi lên gió mạnh, cuốn theo tro bụi không nhỏ.

- Thật là mạnh mẽ!

Mọi người không khỏi nghĩ vậy, Ninh Hạo Thiên còn không ra tay thì đã biểu hiện ra uy năng làm cho mọi người bị dọa cho phát sợ. 

- Ồ?

Giang Thần thấy hắn giận dữ như vậy, rất là bất ngờ, lại liếc mắt nhìn người Mộ Dung gia, hắn nói:

- Xem ra mẫu thân ngươi chết như thế nào, Mộ Dung gia không nói cho ngươi biết rồi. 

Khi Ninh Hạo Thiên thức tỉnh huyết mạch, quanh thân dâng lên bất diệt long viêm, thiêu chết Đại phu nhân Ninh gia, cũng chính là mẫu thân của hắn.

- Hắc Long thành bị diệt, tất cả đều là vì ngươi.

Mộ Dung Hùng nói. 

Giang Thần cười xì một tiếng, nói:

- Mộ Dung Hùng, ngày đó ngươi ở Hắc Long thành sai khiến Đại Hạ hoàng đế giết ta, ta đã từng nói qua với ngươi, ta sẽ làm cho Mộ Dung gia của ngươi và Hắc Long thành rơi vào kết quả giống nhau, nhớ kỹ đó, lời này vẫn hữu hiệu như cũ.

- Ngươi cứ đạt đến Tôn giả trước rồi nói sau đi, có điều ta thấy dường như ngươi không có hi vọng này đâu. 

Mộ Dung Hùng chẳng muốn tranh luận cùng hắn, vẫn không để đối phương vào trong lòng như trước, dù cho lúc này Giang Thần đã là thiếu gia Cao gia cũng thế.

Ở trong mắt người ngoài, bọn họ chỉ cho rằng Cao gia không nỡ lòng bỏ kỳ tài như Cao Nguyệt, lại thấy được biểu hiện của Giang Thần ở mọi phương diện không tệ, cho nên mới một lần nữa gọi Cao Nguyệt về đến Cao gia.

Đối với chuyện Thiên Phượng chân huyết của Giang Thần, không có ai biết được. 

- Không cần nói những lời dư thừa nữa, tranh vị trí đầu bảng, chuyện này nhanh bắt đầu một chút đi, cũng làm cho trò cười ngày hôm nay mau chóng kết thúc.

Âm Bá phía dưới tiếp tục nói.

- Vậy thì bắt đầu đi. 

Giang Thần cũng không để ý, hắn nhìn Ninh Hạo Thiên một chút, lại nhìn ba người Đường Hoa kia một chút, hắn nói:

- Là các ngươi lên trước, hay là ngươi lên trước, hoặc là bốn người các ngươi cùng tiến lên đây?

Lúc nói chuyện, hắn truyền âm với Nam Công, nói: 

- Nam Công, âm mưu của Mộ Dung gia không thể đơn giản như vậy được, ta hoài nghi bọn họ muốn phân tán tinh lực của chúng ta, sau đó xâm lấn Anh Hùng điện, kính xin tăng đẳng cấp đề phòng của Anh Hùng điện lên.

- Không cần thiết, lực lượng chủ yếu của Mộ Dung gia đều ở nơi này mà.

Nam Công cho rằng hắn đã nghĩ quá nhiều. 

- Nam Công, xin hãy nghe ta.

Giang Thần nói.

- Vậy được rồi. 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau