THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 471 - Chương 475

Chương 472: Ngươi thích hợp với thế giới này

Mộ Dung Long rời đi, Tô Hình đột nhiên ý thức được tình cảnh của hắn tràn ngập nguy cơ!

Lệ Nam Tinh trở thành tôn giả có thể dễ dàng giết chết bọn hắn, diệt trừ người Tà Vân điện ở đây.

Cũng còn may, nhìn dáng vẻ của Lệ Nam Tinh, cũng không tính làm như vậy. 

Mặt khác, Nguyệt Lam Thanh che gò má đã sưng lên của mình, ánh mắt độc ác nhìn chằm chằm vào Âm Sương.

- Ha ha, ngươi thực sự là thanh cao, còn không phải là coi trọng tên gia chủ Cao gia đời kế tiếp này hay sao? Ta nói sai lầm chỗ nào sao? Người ở nơi này, tất cả đều là bị Giang Thần giết chết, ngay cả người theo hắn cũng như vậy.

Nguyệt Lam Thanh không nhịn được, dù sao cũng chết một lần, cho nên nàng mới nói ra lời mà nàng muốn nói. 

Âm Sương tức điên lên, lại muốn cho đối phương một cái tát, từ trước đến giờ nàng luôn trang nhã, rất ít khi tức giận như vậy.

- Âm Sương, không cần tính toán với nàng ta làm gì cả.

Giang Thần rơi xuống, tùy ý liếc mắt nhìn Nguyệt Lam Thanh, nói: 

- Ngươi cũng không cần cười nhạo làm gì, lối ra là ta hủy diệt, ta cũng sẽ mở ra lần nữa.

Tâm tư của những người khác đã tuyệt vọng, thế nhưng sau khi câu nói cuối cùng hạ xuống, vẫn khiến cho không ít người chú ý.

- Ngươi nói cái gì? 

Nguyệt Lam Thanh hoài nghi có phải mình đã nghe lầm hay không.

Giang Thần không giải thích với nàng mà mang theo Âm Sương đi tới bên người Lệ Nam Tinh, lớn tiếng nói:

- Tất cả đệ tử Anh Hùng điện nghe rõ, không cần phải lo lắng, ta có thể mở lối ra. 

Nghe được hắn tự mình xác nhận, mọi người ồ lên, qua mấy giây sau, tiếng ồn ào xông thẳng lên trời.

- Không thể nào!

Đương nhiên Tô Hình không tin, nói: 

- Nếu muốn mở lối ra, nhất định phải có trình độ đại sư hơn người ở trên trận pháp và kết giới thì mới có thể làm được, nhân vật như vậy ở Long vực cũng cực ít. Anh Hùng điện và Tà Vân điện còn phải đi tập hợp từ các thế lực lại, một mình ngươi mà cũng dám nói mở lối ra sao?

- Đúng, một mình ta cũng mở ra được.

Giang Thần nói. 

Lời nói tự tin, cũng không giải thích, nhưng cũng làm cho Tô Hình không nói ra thành lời.

- Đương nhiên, người của Tà Vân điện cùng với người nương nhờ vào Tà Vân điện đều không ở trong phạm vi ta cân nhắc, vì lẽ nhân số mà lối ra có thể chịu được sẽ không nhiều.

Truyền tống một người ra vào hai thế giới, không chỉ cần thủ đoạn mà còn có năng lượng nữa. 

Mỗi khi có một người ra thêm thì gánh nặng của lối ra sẽ càng nặng.

Có điều ảnh hưởng cũng không phải là rất lớn, nếu không thì Long vực cũng không thể đưa hơn ngàn người đi vào được.

Giang Thần cố ý nói như vậy, chỉ cần hắn đồng ý thì có thể đưa tất cả mọi người đi. 

Đám người cao hứng được lời này nhắc nhở, bọn họ bất an lo lắng, nhưng lại không có gì để nói, bởi vì lời Giang Thần nói toàn có lý.

Tà Vân điện muốn làm cho Anh Hùng điện toàn quân bị diệt, còn muốn hi vọng Giang Thần đưa bọn họ đi ra ngoài hay sao?

Đám người không cam lòng nhất chính là những người vốn đã có cơ hội, thế nhưng lại bị bọn họ tự tay từ bỏ, hiện tại trong lòng bọn họ rất hối hận, muốn khẩn cầu Giang Thần tha thứ. 

Tô Hình có cảm giác như bị người ta dùng đao của mình để chém mình vậy.

Hắn cũng không thể đi uy hiếp Giang Thần được, bởi vì Lệ Nam Tinh đã là Tôn giả, đây cũng là nguyên nhân mà Giang Thần công khai nói ra.

- Giang Thần, ngươi thật sự có thể làm được hay sao? 

Âm Sương kích động không thôi, nàng đã tin tưởng là sự thực, nhưng vẫn không nhịn được hỏi một câu.

- Lẽ nào ngươi quên lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, ngươi đã gọi ta thế nào sao?
Giang Thần khẽ cười nói. 

Âm Sương sửng sốt một chút, lập tức hiểu ra, nàng kêu lên:

- Xuất Vân đại sư.

Âm thanh của nàng vốn đã rất êm tai, lại dùng ngữ khí ngọt ngào như vậy lập tức làm cho người ta sung sướng. 

Ứng Vô Song cách đó không xa thấy cảnh này, mím mím miệng, vẻ mặt phức tạp. Có điều sự chú ý của những người khác đều ở trên người Giang Thần cho nên cũng không để ý.

- Đợi chúng ta rời khỏi đây rồi nói sau đi.

Giang Thần nói. 

- Được.

Lệ Nam Tinh không có ý kiến.

Sau đó, các đệ tử Anh Hùng điện cùng mới người vừa rồi cùng chiến đấu với Giang Thần bắt đầu tập kết lại. 

Đương nhiên những người khác sẽ không để bọn họ nhẹ nhàng rời đi như vậy, một đám người đi theo tới, nhận sai với Giang Thần, hy vọng có thể được hắn tha thứ.

Thậm chí có người thả lời, hiện giờ dù có muốn bọn họ động thủ với người của Tà Vân điện thì cũng không có vấn đề gì cả.

- Anh Hùng điện, không phải là Tà Vân điện, việc mà Tà Vân điện làm, không nhất định Anh Hùng điện sẽ làm. 

Giang Thần nói.

Nghe vậy, không ít người đã phỏng đoán được ý tứ của lời này, thấy hắn không làm quá tuyệt, có thể nhận ra được bọn họ vẫn có hi vọng.

- Các ngươi! Các ngươi không nên bị lừa, hắn không chứng minh rõ ràng! Chưa chắc đã có thể mang bọn ngươi đi ra ngoài được! 

Nguyệt Lam Thanh chạy ra, không kìm chế được nỗi nòng mà la to.

Nàng là người không muốn tin tưởng Giang Thần nhất, nàng tình nguyện đồng thời chết ở chỗ này hơn.

Bởi vì Giang Thần tuyệt đối sẽ không mang nàng đi theo! 

Nhưng lời nói của nàng vẫn có đạo lý, quả thực Giang Thần không chứng minh cái gì cả, hắn chỉ nói chuyện như vậy đã làm cho tất cả mọi người điên cuồng, có thể thấy bọn họ sợ sệt mình bị ở lại tiểu thế giới như thế nào.

- Ta sẽ không chứng minh cái gì cả.Giang Thần tùy ý nói một câu, lại mang người bay đi về phía trước. 

Chẳng được bao lâu, những người này cũng đuổi theo, bọn họ lựa chọn tin tưởng Giang Thần, bởi vì bọn họ không có lựa chọn nào khác nữa.

Điểum thú vị chính là, Nguyệt Lam Thanh cũng đi theo ở phía sau, chăm chú nghiêm mặt, không ai biết nàng đang suy nghĩ cái gì.

- Vừa nãy ta đã nói rồi, mỗi người đều có sự lựa chọn của chính mình, các ngươi lựa chọn Tà Vân điện, lựa chọn trở thành lực lượng của trận pháp, và được sử dụng để giết ta cũng thế. 

Giang Thần nói.

Hắn vừa nói, tiếng ồn ào dần dần dừng lại.

Vừa nãy những người này đều là một phần của Tam Quỷ tuyệt trận, khi Tam Quỷ chết, không ít người đều bị thương. 

- Giang Thần, chúng ta không có lựa chọn nào khác, chỉ cần ngươi đồng ý mang chúng ta đi ra ngoài, ngươi nói cái gì cũng được.

Một người nữ tử khá là xinh đẹp xuất chúng trong đó nói.

Nàng tên là Lam Phượng Nhi, là mỹ nhân đứng thứ ba, tiếng tăm so với Nguyệt Lam Thanh chỉ cao hơn chứ không thấp hơn, hơi kém hơn so với Âm Sương. 

Lời nói của nàng mang theo sự ám chỉ và đôi mắt đưa tình kia làm cho Âm Sương và Ứng Vô Song rất khó chịu.

- Mang các ngươi đi ra ngoài không phải là chuyện không thể, thế nhưng ta muốn một nửa thu hoạch trong tiểu thế giới của mỗi người các ngươi.

Giang Thần nói. 

Lời nói của hắn làm cho mọi người đột nhiên không kịp chuẩn bị, cũng gây ra các loại phản ứng không giống nhau.

Có người kinh hỉ, có lòng đau người.

Một nửa tài nguyên! 

- Mang theo các ngươi, độ khó để mở lối ra sẽ tăng lên, đây là một nguyên nhân.

- Nguyên nhân thứ hai, là ta muốn thu phí dụng.

- Nguyên nhân thứ ba, là các ngươi đã nhận lỗi với ta. 

Giang Thần rất trực tiếp, lý lẽ hào hùng.

Dưới tình huống như vậy, khó tránh khỏi làm cho người ta có cảm giác nhân cơ hội áp chế.

Có điều cẩn thận ngẫm lại bọn họ cũng biết yêu cầu của Giang Thần không quá đáng chút nào, trái lại còn được coi là khai ân. 

Vì vậy, toàn bộ những đội ngũ trước mắt này đồng ý, bắt đầu ra lấy bảo vật ra bên ngoài.

- Ta sẽ tùy ý lục soát, nếu như phát hiện ra ai không thành thật, như vậy hợp tác kết thúc, ta cũng không cần đồ vật của các ngươi nữa.

Giang Thần đột nhiên nói. 

Lần này, mỗi người đều trở thành con mắt của Giang Thần, giám sát lẫn nhau, chỉ lo có ngời bởi vì lòng tham mà làm liên lụy tới mình.

- Giang Thần, Giang Thần! Ta cho ngươi tất cả, cái gì ta cũng cho ngươi!

Nguyệt Lam Thanh đi theo ở phía sau nghe được mấy câu này, khuôn mặt nhỏ của nàng đỏ chót, kích động chạy tới, nói: 

- Ngươi muốn cái gì ta cũng có thể cho ngươi!

Nàng là ngươi có tương phải, trước sau trái ngược nhất trong tất cả mọi người.

- Ta cảm thấy ngươi thích hợp ở lại thế giới này hơn. 

Giang Thần nói.

Chương 473: Đầu bảng thăng long bảng

Ở dưới sự dẫn dắt của Giang Thần và Lệ Nam Tinh, một đám người đi tới một ngọn núi không biết tên.

Giang Thần muốn mở lối ra ở chỗ này.

Có điều hắn không giống như mọi người suy nghĩ, sử dụng tới thủ đoạn thần thông, sau đó lối ra sẽ xuất hiện. 

Giang Thần mang theo đệ tử Anh Hùng điện bắt đầu cải tạo ngọn núi này, hơn nữa còn là công trình lớn, không có bảy, tám ngày thì sẽ không được.

Chuyện này không khỏi làm cho người ta cảm thấy lo lắng, hoài nghi có phải mình đã bị lừa gạt hay không.

Nhưng nếu như là âm mưu thì sớm muộn cũng sẽ bại lộ. 

- Tỷ lệ thành công lớn không?

Khi chỉ có hai người Lệ Nam Tinh và Giang Thần, người trước mở miệng hỏi.

Đây là lần thứ nhất hai người ở chung, thế nhưng bầu không khí lại không có chút lúng túng nào cả. 

Bởi vì khí thế của hai người vô cùng kết dính, cho nên người ngoài nhìn qua đều sẽ cho rằng bọn họ là bạn tốt nhiều năm.

- Trăm phần trăm.

Giang Thần nói. 

Trước khi hắn tiến vào tiểu thế giới đã tra xét qua thung lũng, do đó hắn cũng đã chuẩn bị một chút thủ đoạn.

Muốn hắn dễ dàng giao tính mạng vào trong tay người khác, đó là chuyện không thể.

Kiếp trước khi còn sống cuối cùng hắn bị phản bội, khiến cho hắn từ trước đến nay chưa bao giờ có cảm giác an toàn trăm phần trăm. 

Lệ Nam Tinh gật gật đầu, con mắt giống như nước ngóng nhìn ngọn núi lớn, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì.

- Lệ sư huynh, ta đi bố trí đây.

Giang Thần nói một câu rồi rơi vào trong núi, thứ mà hắn muốn bố trí nói đúng ra không phải là lối ra, phải gọi là truyền tống trận. 

Một truyền tống trận có thể xuyên qua hai thế giới, ở Cửu Thiên đại lục năm trăm năm sau, đã thất truyền.

Nhưng đối với Giang Thần, chỉ có thể coi như là món đồ chơi của trẻ con mà thôi.

Vào ngày thứ bảy, truyền tống trận đã gần như được hoàn thành, khi biết được tin tức này, tất cả mọi người đều rất phấn khởi. 

Có điều, tưới hoàng hôn, người Tà Vân điện ở dưới sự dẫn dắt của Tô Hình đi cũng đi tới nơi này.

- Tô Hình, không giết các ngươi là bởi vì không cần thiết phải giết chết các ngươi, thế nhưng nếu như các ngươi muốn tìm chết thì lại không trách được người khác.

Giang Thần không khách khí nói. 

Tô Hình không hề tức giận mà chỉ hít sâu một hơi, nói:

- Ta tới là để...

- Để cho các ngươi đi ra ngoài, vô cùng nguy hại, cho nên dù có giao dịch ra sao thì ta cũng sẽ không tiếp nhận. 

Giang Thần rất quyết đoán từ chối.

Tô Hình cắn răng, lệ khí tái hiện, thế nhưng khi ánh mắt của hắn liếc về phía Lệ Nam Tinh không nói lời nào, hắn đành phải đè nén lửa giận xuống.

- Ta có tình báo rất quan trọng, liên quan đến đại cục của Long vực! Anh Hùng điện các ngươi thậm chí là Cao gia cũng sẽ xong đời! 

Hắn vừa nói, các đệ tử Anh Hùng điện biến sắc, Cao Hỏa Linh cũng có chút sốt sắng.

- Dùng biểu hiện của ngươi khi đối mặt Mộ Dung Long, ta không cho là có giá trị gì cả.

Giang Thần không dễ tin, lời của đối phương rất có khả năng là tự tạo ra để giữ lấy mạng. 

Nhiều người Tà Vân điện như vậy, sau khi thả ra ngoài sẽ tạo thành tội nghiệt thế nào, tất cả những chuyện này sẽ là tội nghiệt của hắn.

Thậm chí cho dù hắn chết, cũng sẽ không thả bọn họ đi ra ngoài.

Nghe hắn nói như thế Tô Hình không tiếp tục nói nữa, hắn đã cảm nhận được thái độ của Giang Thần đối với mình. 

Dù cho hắn nói thật thì Giang Thần vẫn sẽ không đồng ý.

- Giang Thần, thông qua phương thức như thế để đoạt được vị trí đầu bảng Thăng Long bảng, ngươi không cảm thấy xấu hổ sao?

Tô Hình sửa lời nói. - Đầu bảng?

Giang Thần không rõ ý của hắn là thế nào.

- Mộ Dung Long và Lệ Nam Tinh trở thành Tôn giả thì sẽ không thể ở lại Thăng Long bảng, hiện tại chỉ còn lại ngươi và ta, sau khi ta chết, không phải ngươi sẽ trở thành tồn tại đầu bảng sao? 

Tô Hình nói.

- Ngươi muốn phân ra thắng bại ở chỗ này sao?

Giang Thần hiểu rõ ý của đối phương, lập tức hỏi. 

- Ngươi không dám sao?

Tô Hình nói.

Âm Sương nói: 

- Ngươi muốn thông qua phương thức như thế để đánh cược đúng không? Thủ đoạn quá thấp kém, Giang Thần không cần thiết phải đấu với ngươi, khi cảnh giới của hắn đạt đến tầng chín, khi đó cũng là đầu bảng Thăng Long bảng danh xứng với thực.

- Như vậy chúng ta không có lựa chọn nào cả.

Tô Hình giơ tay lên, làm một cái thủ thế. 

Mấy trăm tên đệ tử Tà Vân điện phía sau hắn tạo ra động tác chỉnh tề nhất trí, cầm các loại bình, vẻ mặt hung hăng, cả đội ngũ chẳng khác nào hung thú khát máu.

- Đây là nước thuốc dùng hai mươi bốn viên Ma phong đan pha loãng ra, cho dù hiệu quả không hoàn chỉnh, nhưng vẫn có, chúng ta sẽ không tiếc bất cứ giá nào để chết trận.

Tô Hình nói ra lời làm cho người ta biến sắc, tiếp theo trong tay hắn xuất hiện một cái cây sáo, lại nói: 

- Đây là pháp khí mà ta tìm được ở bên trong bí tàng, nó có hiệu quả hấp dẫn hung thú đến đây.

Nói tới đây, ý tứ của hắn đã rất rõ ràng.

Giang Thần không đồng ý thì bọn họ sẽ thà làm ngọc vỡ chứ không làm ngói lành, sẽ làm cho đám người Giang Thần trả giá nặng nề. 

- Tô Hình, làm đối thủ nhiều năm, ngươi đã làm cho ta rất thất vọng.

Lệ Nam Tinh tiến lên phía trước một bước, tay đặt ở trên chuôi kiếm, nói:

- Từ bảy ngày trước, ta đã có thể diệt sạch Tà Vân điện các ngươi, ngươi nên hiểu rõ. 

- Ta biết, ngươi không muốn làm ô uế kiếm của ngươi ở trước mặt nhiều người như vậy, ngươi muốn cho chúng ta chết một cách có tôn nghiêm.

Tô Hình cười thảm một tiếng, nói:- Nhưng tôn nghiêm của Tà Vân điện chúng ta chính là chết cũng phải làm cho người khác đi theo chúng ta! 

Tôn giả đối phó với Thông thiên cảnh, không thể nghi ngờ là cảnh tàn sát, cộng thêm cân nhắc đến việc không cần bọn họ ra tay, vận mệnh của Tà Vân điện cũng sẽ đi về phía diệt vong.

Vì vậy vào ngày ấy, bọn họ không ra tay với Tà Vân điện.

Kỳ thực Giang Thần đã nghĩ tới Tà Vân điện sẽ làm như vậy, nhưng hắn ngại mở miệng, sai Lệ Nam Tinh giết chết Tô Hình. 

Hắn vừa trở thành tôn giả, kết quả kẻ địch giết chết thứ nhất lại chỉ là Thông thiên cảnh.

Chuyện này truyền đi rất không êm tai, chứ đừng nói chi là nhân vật giống như Lệ Nam Tinh.

Hiện tại Tô Hình buộc người khác ra tay thì không nữa cần phải bận tâm tới những chuyện này nữa. 

- Như vậy thì để cho có nhiều máu tươi chảy hơn nữa đi.

Tô Hình cũng đặt cây sáo ở bên mép, một khi Lệ Nam Tinh ra tay, hắn sẽ thổi, gọi vô số hung thú tới.

- Chậm đã. 

Giang Thần đứng dậy, khi đi qua Lệ Nam Tinh, hắn lại gật đầu một cái với đối phương.

- Nếu ngươi muốn chiến, ta sẽ tác thành cho ngươi.

Giang Thần nói. 

- Tốt, ngươi không cần phải lo lắng, người của ta sẽ không biết điều mà đi ra ngoài, chúng ta sẽ tự nguyện chọn ra một phần mười, đến lúc đó nhân số sẽ không vượt qua năm mươi người.

Lời này của Tô Hình làm cho người ta ngoài ý muốn, thành ý này cũng không nhỏ.

- Đương nhiên, coi như là như vậy thì ta cũng có thể nhìn ra ngươi có mang thù hận với Tà Vân điện, vì lẽ đó ràng buộc đầu lưỡi, ta sẽ không tin. 

Tô Hình lại nói.

- Vậy ngươi cảm thấy ta nên làm thế nào mới được?

- Huyết khế! 

Tô Hình nghiêm nghị nói:

- Nếu như ngươi thua, ta sẽ không giết ngươi, tuân thủ nội dung huyết khế, cũng chính là để cho chúng ta cùng đi ra ngoài với ngươi.

Huyết khế là một loại sức mạnh nguyền rủa, thường thường sẽ dùng cho quyết đấu. 

Chỉ là nó quá quỷ quái, chỉ có người của Tà Vân điện mới đi dùng nó.

- Vậy nội dung huyết khế của ngươi là cái gì?

Giang Thần hỏi. 

- Nếu như ta thua trong tay ngươi thì ta sẽ cùng chết đi với cây cây sáo này!

Tô Hình nói.

Lực lượng của huyết khế, chính là nói được là làm được, một khi hắn bị thua, mặc kệ hắn có tình nguyện hay không, huyết khế sẽ có tác dụng. 

- Xem ra bọn họ thật sự muốn đi ra ngoài.

Nghe thấy Tô Hình nói vậy, không ít người thở dài nói, đột nhiên cảm thấy một nửa tài nguyên kia của mình quả thực là đáng giá.

Bởi vì Giang Thần bị thua sẽ không chết, chỉ là dẫn người đi ra ngoài mà thôi. Cho nên Âm Sương và Ứng Vô Song cũng không quá lo lắng. 

- Tới đi. Ngươi đại diện cho Anh Hùng điện, ta đại diện cho Tà Vân điện, tranh cướp vị trí đầu bảng của Thăng Long bảng!

Tô Hình nói.

Nghe vậy, Giang Thần khẽ mỉm cười, nói: 

- Có gì mà không dám cơ chứ?

Chương 474: Đối thủ đáng kính

Chiến đấu là phương thức tốt nhất để trưởng thành, đặc biệt là đối với người muốn tăng Chiến đạo lên lại càng là như thế.

Từ sau khi tiến vào tiểu thế giới tới nay, Giang Thần không ngừng chiến đấu với người khác, đối thủ có mạnh có yếu, chính là bởi vì như vậy cho nên hắn mới có thể vọt tới mấy vị trí đầu trên Thăng Long bảng trong vòng thời gian một tháng.

Hiện tại, trở ngại cuối cùng ở trên Thăng Long bảng chỉ còn lại Tô Hình nữa mà thôi. 

Mọi người ý thức được nếu như Giang Thần thắng lợi, như vậy hắn sẽ hoàn thành một kỳ tích!

Trong thời gian một tháng, từ vị trí thứ chín mươi tám, vấn đỉnh vị trí đầu bảng.

Người của hai bên, trước khi bắt đầu không ngừng lui về phía sau, nhường cho hai người không gian giao thủ. 

Giang Thần và Tô Hình nhìn lẫn nhau, ánh mắt đều rất ác liệt.

Hai người đều là kiếm khách, Xích Tiêu kiếm và ma kiếm được hai người nắm chặt trong tay.

Đột nhiên, lồng ngực của Tô Hình nhanh chóng chập trùng, tạp niệm trong đầu của hắn dần dần bị vứt bỏ, đôi mắt trở nên sáng sủa. 

Kiếm khí bàng bạc phóng lên trời, trong đó giấu diếm sát khí màu đỏ tươi.

- Đến đây đi!

Tô Hình bước lên phía trước, chiến ý bức người, ma kiếm trong tay càn quét về phía trước. 

Giang Thần thu hồi nhận xét phiến diện đối với người của Tà Vân điện, không có huyết khế, không có cá cược, trong lòng hắn chỉ còn lại thắng bại mà thôi.

Hắn vận chuyển bảo điển của Cao gia, ánh sáng màu đỏ bao phủ ở quanh thân, giống như khoác chiến y vậy.

Xích Tiêu kiếm rất nhanh đã va chạm vào ma kiếm, hai thanh kiếm tinh diệu tuyệt luân, có ngàn vạn biến hóa. 

Không giống như khi động thủ với Mộ Dung Long, không còn là lực lượng thuần túy, bọn họ thân là kiếm khách, đều dùng kiếm pháp để phân ra cao thấp.

Hiển nhiên Tô Hình cũng là truyền nhân kiếm đạo, ma kiếm hiển hách.

- Huyết ảnh kiếm: Ảo ảnh trong mơ! 

Tô Hình rung cổ tay, sử dụng một thức diệu chiêu.

Kiếm khí và ánh kiếm hóa thành hung quang vô tận, máu nhuộm toàn bộ bầu trời.

Thân thể của Tô Hình trở nên hư thực bất định, cũng phân tán ở mỗi một vị trí khác nhau. 

Thời gian chuyển động, vạn vật bất động.

Quanh thân Giang Thần đều là người và kiếm của Tô Hình, hai thứ vốn là một thể, nhưng lại bị tách ra ở các góc.

Có điều, phong mang của kiếm vẫn chỉ vào hắn như cũ. Mà ánh mắt của người thì lại khóa chặt khí tức của hắn. 

Thời gian bị nghịch chuyển giống như dây cót được kéo tới cực hạn, sau khi buông ra, dây cót dùng động tĩnh cực kỳ mạnh mẽ bắt đầu quay ngược lại.

Giống như người và kiếm của Tô Hình vậy, trong nháy mắt đã động, người kiếm lần nữa hợp nhất, từ các phương vị khác nhau mà đến, mang theo biến hóa không giống trước đó.

Tốc độ nhanh như quỷ mị, nhìn qua giống như Giang Thần đang ở bên trong vô số đạo ánh sáng vậy. 

- Sát na kiếm pháp: Thức thứ nhất.

Giang Thần cầm kiếm đặt ở trước ngực, thấp giọng trầm ngâm, ánh kiếm vạn trượng điên cuồng phóng thích ra, thời gian bị làm cho bất động.

Ở dưới một loại trạng thái huyền diệu, Giang Thần có thể nhìn thấy mỗi một cái dáng vẻ cầm kiếm của Tô Hình, tất cả đều kéo theo tàn ảnh thật dài, các động tác đều có sự khác biệt. 

Ở trong lĩnh vực thời gian, Tô Hình cũng không hoàn toàn bị làm cho bất động.

Giang Thần có thể nhìn thấy con ngươi của những Tô Hình này đang chuyển động, mỗi một Tô Hình đều là tồn tại độc lập, mà không phải ảo ảnh để mê hoặc đối thủ.

Sau đó, kiếm của Giang Thần chém ra. 

Đối với người đứng xem, kiếm của hai người hầu như là đồng thời vung lên.

Gần trăm Tô Hình vung kiếm đánh tới, thiên biến vạn hóa, khóa kín tất cả sinh cơ của Giang Thần.Nhưng mà Giang Thần như đã trốn vào trong thời gian, người và kiếm xuyên qua ma ảnh của kiếm. 

Nghe qua rất trực quan, nhưng trên thực tế, người nhìn thấy rx ở đây lại không vượt quá ba người, đại đa số người chỉ cảm thấy đây là một trận chiến đấu giữa những cái bóng mà thôi.

Bọn họ không có cách nào nhìn thấy rõ ràng, chỉ cảm thấy mũi kiếm rực rỡ loá mắt, không ngừng va chạm mà thôi.

- Đặc sắc. 

Lệ Nam Tinh là người nhìn thấy rõ ràng nhất ở bên trong tất cả mọi người, trong mắt hắn hiện ra vẻ bất ngờ.

Làm đối thủ cũ của Tô Hình, hắn có thể nhìn ra một kiếm này của Tô Hình càng thành thạo hơn so với trước đây.

Giang Thần thì lại làm càng hoàn mỹ hơn, không tìm ra được bất kỳ tỳ vết gì cả. 

Hai người kia đều bởi vì song phương mà kích thích ra chiêu thức càng tốt hơn của chính mình, đây chính là tầm quan trọng của việc có một đối thủ ưu tú.

Lệ Nam Tinh bỗng nhiên hất cằm lên, vẻ u buồn trong mắt càng nồng đậm hơn, hắn thầm nói:

- Ta đối thủ đang ở nơi nào chứ? 

Hóa ra, người được gọi là Ưu Úc công tử như hắn không phải vì nữ nhân mà buồn bã ủ rũ, mà là bởi vì không tìm được đối thủ.

Trong lúc nói đi nói lại, kiếm của hai người đã ngừng lại, cả hai đều lùi về phía sau hơn ngàn thước.

Khi nhìn về phía lẫn nhau, trong mắt song phương đều có thần thái giống nhau. 

Bất ngờ, kinh hỉ cùng với kính trọng.

- Chiến đạo của ngươi, còn không bằng ta, thế nhưng kiếm của ngươi, sắp ngang hàng với ta rồi.

Tô Hình thở dài nói. 

- Tranh tài võ học không có tuyệt đối, đối mặt với Mộ Dung Long, kiếm của ta sẽ phải chịu hạn chế rất lớn, mà ngươi thì lại có thể hạn chế được hắn.

Giang Thần chân thành nói.

- Vậy cũng cần phải có một điều kiện tiên quyết, đó là thực lực của hắn không phải là Tôn giả. 

Tô Hình cười khổ lắc lắc đầu, giơ ma kiếm lên, chỉ về phía Giang Thần, nói:
- Đến đây đi, dùng một chiêu cuối cùng để phân ra thắng bại.

- Được. 

Giang Thần nín thở ngưng thần, chìm đắm ở bên trong kiếm.

- Hắn, tiến bộ quá nhanh.

Nguyệt Lam Thanh đang ở đây, không chịu đi nhìn thấy trận kiếm khách quyết đấu đặc sắc này, trong lòng nàng cũng không sinh ra nổi bất kỳ cái nhìn phiến diện nào nữa. 

Bảy ngày trước, khi Giang Thần đối mặt với Mộ Dung Long còn không có cách nào sử dụng được kiếm.

Hôm nay hắn và Tô Hình đã đánh tới mức khó phân thắng bại, mặc dù nói đặc điểm của các đối thủ không giống nhau. Thế nhưng nếu như không phải bản thân có được tiến bộ thì sẽ không làm được như vậy.

Sự thực cũng chứng minh quả thực như vậy, Viêm Long bản nguyên và phượng huyết đều được thăng hoa ở trong chiến đấu. 

Cảnh giới ccGiang Thần đã là tầng bảy, tầng bảy so với ba vị trí đầu Thăng Long bảng trước đó được, xem như là khá là dị loại, thế nhưng cũng thể hiện ra thiên phú đáng sợ của hắn.

- Lục Đạo Tẫn Diệt: Thiên Ma Hàng Phục!

Tô Hình vận dụng tuyệt thức, lực lượng của bản thân hắn đang nhanh chóng trôi đi, mà ma kiếm trong tay hắn đã có uy thế kinh người. 

- Không được! Giang Thần, hắn đang thiêu đốt tuổi thọ của chính mình để phát động một kiếm này, chuyện này không công bằng!

Âm Sương kích động nói.

- Không phải, đây chính là cái giá phải trả của kiếm này, không phải là hắn cố ý. 

Lệ Nam Tinh cũng nói.

Hắn chỉ nói cho Giang Thần điểm ấy, cụ thể nên làm như thế nào thì phải xem vào chính bản thân Giang Thần.

Trước khi động thủ không có quy định sử dụng kiếm, Giang Thần sử dụng song quyền, lấy lực phá khéo chính là đối sách tốt nhất. 

Âm Sương và Ứng Vô Song cũng hi vọng như vậy, bởi vì chiêu này của Tô Hình đã dùng hết toàn lực, rất khó khống chế đúng mực, rất có thể Giang Thần sẽ chết.

Đây cũng là chỗ khác biệt giữa các nàng và Lý Tuyết Nhi.

Lý Tuyết Nhi không cần mở miệng thì đã biết Giang Thần sẽ chọn cái gì, sẽ làm thế nào. 

- Sát na kiếm pháp, thức thứ hai!

Giang Thần ngâm nga một tiếng, không thấy Long giáp đâu cả, hắn muốn lấy thân phận kiếm khách thuần túy để thắng trận chiến này.

Bên kia, ma kiếm của Tô Hình đã đạt đến trình độ đáng sợ, biển máu trên bầu trời đang điên cuồng cuồn cuộn, cuối cùng hình thành một cái vòng xoáy to lớn. 

Một thanh ma kiếm dài trăm trượng rơi xuống, mũi kiếm hướng xuống dưới, chỉ về phía Giang Thần.

- Trời ạ!

Người chung quanh thấy cảnh này, vội vã lùi về phía sau, sợ bị lan đến gần. 

Ma kiếm chúi xuống, muốn chọc mặt đất tạo thành một cái vực sâu cũng không phải là việc gì khó.

Tô Hình thả người nhảy một cái đã đi tới trên chuôi ma kiếm to lớn.

Tức thì, thế rơi xuống dưới của ma kiếm tăng nhanh, kiếm pháp ma sát với không khí, sinh ra tia lửa vô cùng vô tận. 

- Kiếm dừng!

Giang Thần không né không tránh, chủ động tiến lên nghênh đón, người biến mất không còn tăm hơi đâu nữa, lúc hắn xuất hiện lần nữa thì đã đã đi tới bên cạnh ma kiếm to lớn.

Ở trước thân ma kiếm, hắn trở nên cực kỳ nhỏ bé, thế nhưng mỗi một kiếm đều có oai diệt thế, ma kiếm không ngừng rung động. 

Chương 475: Mở truyền tống trận

Ma kiếm to lớn không hạ xuống nữa, bắt đầu từ mũi kiếm, từng đạo từng đạo vết rách bắt đầu lan tràn ra chung quanh.

Giống như một khối tinh thể sắp vỡ nát vậy, khi Giang Thần đi tới chuôi kiếm thì kiếm đã nhắm thẳng về phía Tô Hình.

Ở trong chớp mắt này, ma kiếm nổ tung, ánh kiếm dùng một loại lực lượng to lớn để phóng thích ra, làm kinh động thiên hạ, tiếng nổ đinh tai nhức óc vang vọng. 

Thân thể của Giang Thần và Tô Hình cũng bị bao phủ vào bên trong, vô cùng nguy hiểm.

Âm Sương và Ứng Vô Song cực kỳ lo lắng muốn đi lên trên cứu viện, thế nhưng lại bị năng lượng khuếch tán đến đẩy ra.

Tất cả mọi người đều lùi về phía sau mười dặm, mới ổn định lại thân thể được, khi bọn họ ngẩng đầu nhìn lên thì đã nhìn thấy hai người Giang Thần và Tô Hình. 

Điều làm cho người ta kinh hãi chính là, tình huống của Giang Thần nhìn qua rất không ổn, thân thể đang lơ lửng không cố định ở trên không trung.

- Ta thua.

Có điều, người nhận thua lại là Tô Hình. 

Khi nói ra lời này, thân thể của hắn giống như tờ giấy vậy, bị một nguồn lực lượng vô hình xé rách, không thấy máu tươi, nhưng lại hóa thành từng mảnh vỡ tiêu tán trong thiên địa.

Đến cuối cùng, cả người Tô Hình cứ như vậy đã biến mất ở trong thiên địa, cây sáo kia chia ra làm hai, rơi xuống bên dưới.

Đây chính là lực lượng của huyết khế, Tô Hình bị lực lượng của nguyền rủa tiêu diệt. 

Nhưng mà, kết quả này lại làm cho mọi người không quá rõ, nhìn qua rõ ràng là Giang Thần đang chịu thiệt.

- Hắn đã dùng hết toàn lực, thế nhưng trình độ Chiến đạo của Giang Thần không bằng hắn mà vẫn còn có sức đánh một trận, đồng thời bản lĩnh dùng quyền của Giang Thần còn lớn hơn, vì lẽ đó Tô Hình cam tâm tình nguyện chịu thua, huyết khế có hiệu quả.

Lệ Nam Tinh nói, ngữ khí mang theo vẻ ưu thương và thổn thức nhàn nhạt. 

Nghe thấy hắn nói như thế, đám người chung quanh bỗng nhiên tỉnh ngộ, hiểu rõ ra, nhưng bọn họ vừa nghi hoặc tại sao Tô Hình lại có biểu hiện rộng rãi như vậy, chuyện này có thể nói rất là khác thường.

- Đây chính là tôn nghiêm cuối cùng của hắn.

Lệ Nam Tinh nói. 

- Ngươi là một đối thủ đáng kính.

Giang Thần nói một câu về phía nơiTô Hình biến mất.

Đệ tử Tà Vân điện rơi vào trong tuyệt vọng than thở, rất thức thời rời khỏi đây, mà cái bọc có dược lực của Ma Phong Đan cũng bị bọn họ tùy ý bỏ lại. 

- Các ngươi giao tất cả những thứ trên người ra đây.

Giang Thần gọi bọn hắn lại, trước khi đám người Tà Vân điện để lộ ra vẻ vui sướng, hắn lại nói:

- Ta sẽ hạn chế lực lượng của các ngươi, sau khi rời khỏi đây, các ngươi sẽ bị Anh Hùng điện bắt giữ, tự các ngươi suy nghĩ kỹ càng đi. 

Là chết, hay là đi ra nhưng bị giam cầm.

Người của Tà Vân điện không do dự được bao lâu lập tức lựa chọn cái sau, dù sao chết tử tế còn không bằng sống sót.

Vốn Giang Thần chẳng muốn đi quản bọn họ, có điều Tô Hình chết đã làm hắn đổi ý. 

Mình là đệ tử Anh Hùng điện, trảm yêu trừ ma là trách nhiệm của mình, nhưng nếu như phạm phải sai lầm mà phải chết thì cũng không có nơi gọi là ngục giam.

- Rốt cuộc Thăng Long bảng hạng nhất đã có người đứng đầu bảng!

Xử lý xong người của Tà Vân điện, những người khác hưng phấn không thôi, dù cho là ở dưới tình cảnh như vậy. Bọn họ là người tranh cường háo thắng cũng vì Giang Thần thắng lợi mà cảm thấy vui vẻ, hoan hô. 

Mặc dù nói Mộ Dung Long và Lệ Nam Tinh đã trở thành tôn giả cho nên mới nhường ra vị trí này, cảm giác như là nhặt được vị trí đầu bảng vậy.Đổi lại là những người khác, có lẽ sẽ suy nghĩ như vậy.

Thế nhưng nếu là Giang Thần, vậy thì không giống nữa, tuổi tác và cảnh giới của hắn còn ở đó, thậm chí mọi người còn cảm thấy nếu như Mộ Dung Long và Lệ Nam Tinh không đột phá Tôn giả, không bao lâu nữa sẽ bởi vì tranh giành vị trí đầu bảng mà thua ở trong tay của Giang Thần. 

Lệ Nam Tinh tạm thời không nói tới nữa, trước khi Mộ Dung Long đột phá Tôn giả, hắn lại đánh ngang tay với Giang Thần bảy ngày trước.

Vì lẽ đó, người đứng đầu bảng như Giang Thần có thể nói là danh xứng với thực.

Nỗi khổ trong lòng của Nguyệt Lam Thanh càng ngày càng nhiều. 

Nàng nói nam nhân mình coi trọng thì phải đứng đầu bảng Thăng Long bảng, khi đó vị trí đầu bảng còn không tồn tại. Nàng nói vậy là muốn nói cho Giang Thần không nên có ý đồ không an phận với nàng, vừa vặn chặt đứt tâm tư của hắn.

Nhưng ai biết vào ngày cuối cùng, Giang Thần lại thật sự trở thành tồn tại đầu bảng, đồng thời tiếng ủng hộ lại cao như vậy.

Khi Giang Thần trở về trong đám người, mọi người tự mình tản ra, bao quanh hắn, không dám tới quá gần, sợ trêu hắn không vui. 

Chỉ có mấy người có quan hệ tốt với Giang Thần mới đi tới, ở bên trong ánh mắt hâm mộ của mọi người, bọn hắn chúc mừng Giang Thần có được thắng lợi.

Có điều Âm Sương quan sát được Giang Thần cần nghỉ ngơi, không chỉ là thân thể mà còn cả nội tâm nữa.

Sau đó nàng gọi những người khác, để Giang Thần một mình ở bên trong rừng núi tĩnh tâm một chút. 

Trước tiên Giang Thần chữa khỏi thương thế, sau đó hắn cũng không lập tức rời khỏi rừng núi mà lại nằm lên trên một cành cây thô to.

- Ngươi đang buồn bã vì mất đi một đối thủ sao?

Chẳng biết từ lúc nào Lệ Nam Tinh đã xuất hiện ở trên tán cây, hỏi. 

Giang Thần không bất ngờ chút nào, hắn thở dài nói:

- Ta và Tô Hình cũng không có thù riêng, thế nhưng lại chỉ có thể đi tới kết cục không chết không thôi như vậy.

- Có phải ngươi đang nghĩ thế giới này quá hà khắc, giết chóc không lại, mỗi người đều chuyên tâm luyện võ là được rồi. Có đúng không? 
- Thật ra ta không ngây thơ như vậy, nơi nào có người thì có đấu tranh, đây là chuyện không thể tránh khỏi.

Giang Thần nói.

Lệ Nam Tinh gật đầu một cái, nói: 

- Hiện giờ ngươi đã là người đứng đầu bảng Thăng Long bảng, Thông thiên cảnh trong Long vực thậm chí là toàn bộ đại lục đều không phải là đối thủ của ngươi, Tôn giả thì lại là một cấp độ hoàn toàn khác nhau, ngươi sẽ cô quạnh trong một quãng thời gian rất dài.

- Ta biết.

- Không được tự mãn, vị trí đầu bảng Thăng Long bảng quả thực rất tốt, nhưng cũng chỉ là Thăng Long bảng mà thôi, phải mau chóng trưởng thành lên mới được. 

Lệ Nam Tinh nói ra ý đồ bản thân đến đây, là dùng thân phận sư huynh để nhắc nhở hắn một chút đạo lý.

- Cảm ơn Lệ sư huynh đề tỉnh.

Giang Thần nói. 

- Đề tỉnh sao? Ta chỉ muốn có một đối thủ mà thôi.

Lệ Nam Tinh khẽ mỉm cười, không thấy hắn có động tác gì mà đã lặng lẽ rời đi, không để lại dấu vết.

Ngày kế tiếp, truyền tống trận đã sẵn sàng. 

Đón ánh mắt của mọi người, Giang Thần mở truyền tống trận ra.

- Chúng ta sẽ đượctruyền tống đến chỗ nào trong Cửu Thiên đại lục? Không có địa điểm cố định sao?

Lúc này mới có người nghĩ đến vấn đề này. 

- Thánh thành.

Giang Thần nói.

Nghe vậy, người Tà Vân điện nhìn nhau rồi cười khổ, nếu như là Thánh thành, bọn họ sẽ không có khả năng chạy trốn nữa. 

Vào giờ phút này, trên không Thánh thành, vừa vặn đang là sáng sớm.

Trong tay mỗi người đều cầm một phần Thánh thành nhật báo, muốn nhìn một chút xem có tin tức mới nhất hay không.

Những ngày gần đây, một tin tức nặng ký làm cho toàn bộ Long vực khiếp sợ, đó là người tiến vào tiểu thế giới, không có một người nào đi ra cả! 

Điều này làm cho các thế lực khắp nơi gấp đến độ không nhịn được, tuy rằng đều là Thông thiên cảnh, không ảnh hưởng tới thực lực của Long vực, thế nhưng mất đi dòng máu mới mẻ này, mấy chục năm sau, Long vực sẽ bị những nơi khác đuổi kịp.

Hôm nay, tin tức mới nhất trên nhật báo là, trải qua điều tra, mấy ngày nữa mới mở ra được đường nối.

Một khi vào, tiểu thế giới sẽ tiến vào một loại trạng thái rất không ổn định, nếu như lại mở ra đường nối, không chừng sẽ làm cho tiểu thế giới bị diệt sớm. 

Nhìn thấy tin tức này, không ít người chửi ầm lên, trong mấy ngày này, Long vực đang náo loạn, cho dù không bạo phát đại chiến, thế nhưng số lần Tôn giả chiến đấu so với ngày thường còn cao hơn gấp mấy lần, đã bỏ qua thời gian cứu viện tốt nhất.

Hiện giờ thì tốt rồi, tất cả mọi người đều bị vây chết ở trong tiểu thế giới.

Trong Thánh thành vang lên tiếng oán than, bởi vì có không ít đệ tử của gia tộc trong thành còn đang ở trong tiểu thế giới. 

Đúng lúc này, trên không trung Thánh thành hiện ra sóng năng lượng kịch liệt, giống như bị tồn tại ở ngoài Thiên vực công kích vậy.

Chương 476: Bước kế tiếp, tôn giả!

Một đạo cột sáng từ trên trời giáng xuống, không để ý tới trận pháp phòng ngự của Thánh thành, khi còn cách kiến trúc cao nhất khoảng chừng trăm thước, cột sáng này bắt đầu khuếch tán ra chung quanh, kéo dài thành một mặt kính hình tròn to lớn.

Trước khi người của các gia tộc lớn và Anh Hùng điện trong thành tới, bên trong mặt kính không ngừng có người xuất hiện.

Người trong thành có cảm giác như là ảo giác, như bị đại quân dị giới xâm lấn vậy. 

Cũng còn may khi bọn họ nhìn thấy người xuất hiện không có địch ý, quan trọng nhất chính là, cường giả cấp bậc Tôn giả chỉ có một người mà thôi.

Chờ tới lúc có người nhận ra được những người này là những người bị vây ở trong tiểu thế giới, cả Thánh thành đều trở nên náo động.

Mười mấy Tôn giả cũng tới, vây quanh đám người mới xuất hiện. 

- Trở về! Chúng ta đã trở về!

Đệ tử Anh Hùng điện không có một chút căng thẳng nào cả, trái lại còn vung vẩy cánh tay kinh hỉ kêu to.

Còn có một chút người Thánh thành thì trực tiếp tìm đến bên người Tôn giả của bên mình, giảng giải xem đã xảy ra chuyện gì. 

Mồm năm miệng mười, sau khi ồn ào một trận, rốt cuộc mọi người mới hiểu rõ đại khái.

- Âm Sương, dựa theo lời các ngươi nói, các ngươi có thể đi ra là do truyền tống trận của Giang Thần sao?

Một tên Tôn giả hỏi. 

- Đúng, chính là do đầu bảng.

Âm Sương gật gật đầu, đồng thời còn rất giảo hoạt cười cợt.

Giang Thần cười khổ một tiếng, không nói gì cả. 

- Đầu bảng?

Đám người trong Thánh thành không quá rõ lời này là có ý gì, cho dù ý tứ trên mặt chữ đã rất rõ ràng, thế nhưng sự thực sẽ không giống như bọn họ suy nghĩ.

Trước khi đi vào, xếp hạng của Giang Thần còn là thứ thứ chín mươi tám trên Thăng Long bảng hạng nhất. 

Không chờ Âm Sương nói rõ tường tận, người của Tà Vân điện bỗng nhiên xuất hiện, khiến cho tất cả xôn xao, Tôn giả của các thế lực khắp nơi cũng trở nên cảnh giác.

- Lực lượng của bọn họ đã bị phong ấn, không cần lo lắng.

Giang Thần nói. 

- Mang tới Anh Hùng điện, nhốt lại!

Người của Anh Hùng điện rất nghiêm túc, không thể sai sót, cho nên lập tức để một tên Tôn giả mang những đệ tử Tà Vân điện này đi.

Lại nói tới những người khác, cũng không cần phải thành thật đứng ở trên không trung, gia tộc của bọn họ không ở nơi này, sau khi biết được người bên ngoài lo lắng, bọn họ cần phải đi về báo mình bình an. 

- Đại ân đại đức của Giang Thần sư huynh, chúng ta ghi nhớ trong lòng!

- Đầu bảng, ta đi trước một bước, có duyên thì gặp lại.

- Giang Thần sư huynh, xin nhận một lễ của ta! 

Trước khi đi, những người này đi tới trước mặt Giang Thần, cáo biệt với hắn, vẻ thành kính kia làm cho đám người Thánh thành luôn nghĩ hắn thấp kém phải cau mày.

Thậm chí ngay cả nhân vật như Âm Tuyệt, Hàn Ty Minh, Trương Vũ cũng biểu đạt kính ý đối với Giang Thần.

Ngay cả Lệ Nam Tinh ở bên cạnh cũng đã bị hạ thấp đi. 

- Giang Thần, không cần nửa ngày, tên của ngươi sẽ được truyền khắp các nơi trong Long vực!

Âm Sương ở gần sát thân thể của Giang Thần, động tác rất thân mật, tay còn đặt ở trên cánh tay của Giang Thần.

- Ta rất muốn biết sau khi Mộ Dung Long nghe được tin tức này sẽ nghĩ như thế nào. Giang Thần cười nói.

- Cũng đúng, nhất định tên kia cho là chúng ta đã chết rồi.

Âm Sương nói đến đây, cũng không nhịn được cười lên một tiếng. 

Đúng lúc này, bên trong Thánh thành có hai cỗ khí tức mạnh mẽ áp sát về phía bên này.

Cảm nhận được hai cỗ khí tức này, Âm Sương và Âm Tuyệt hơi thay đổi sắc mặt.

Người tới là một đôi nam nữ trung niên, nam nhân uy vũ bất phàm, nữ tử ung dung cao quý. 

- Âm Sương, chuyện gì thế này? Là nữ nhân làm sao lại không biết chú ý đúng mực cơ chứ?

Nữ tử kia nhìn thấy Âm Sương hầu như là dán sát vào người Giang Thần mà đứng, nàng không khỏi nhíu nhíu mày.

- Mẫu thân, đây là Giang Thần sư huynh, ở trong tiểu thế giới cũng nhờ có hắn cứu giúp cho nên chúng con mới có thể đi ra ngoài được. 

Âm Sương nói.

Thấy nàng không chỉ không lui ra mà trái lại còn nói một câu như vậy, nữ tử trung niên kia ý thức được cái gì đó, nàng lập tức dùng ánh mắt lợi hại nhìn về phía Giang Thần, bắt đầu đánh giá từ trên xuống dưới.

- Tầng bảy? 

Rất nhanh, nàng cau mày, ngữ khí mang theo vẻ nghi hoặc.

Không ít người chú ý tới điểm này, vẻ mặt như đang chờ xem kịch vui.

Bỗng nhiên Giang Thần cảm giác được có một luồng cảm giác áp bách mạnh mẽ kéo tới 

Là đến từ vị hán tử trung niên kia, cũng không thấy đối phương có động tác gì, chỉ dùng niệm lực đột kích đã giống như một ngọn núi lớn đè xuống thân thể của hắn rồi.

Giang Thần cắn răng một cái, vận chuyển thần lực trong cơ thể, hóa giải cỗ áp lực này.

Hán tử trung niên kia sửng sốt một chút, ánh mắt có chút bất ngờ, cùng với một tia khen ngợi không dễ phát hiện ra. 

Toàn bộ quá trình xảy ra rất nhanh, Âm Sương không chú ý tới, nàng vội vã giải thích với mẫu thân mình:
- Mẫu thân, hiện tại Giang Thần sư huynh là đầu bảng Thăng Long bảng đó!

Nàng vừa nói, cuối cùng mọi người đã rõ vì sao vừa rồi nàng lại nói đầu bảng. 

Phản ứng của đại đa số người đều là không thể tin tưởng được nổi, bọn họ chỉ cảm thấy nàng đang nói đùa, cường giả của các nhà thì đang dò hỏi đệ tử nhà mình xem là thật hay giả, sau khi có được đáp án, vẻ mặt của những Tôn giả này tràn ngập vẻ khiếp sợ.

- Thăng Long bảng từ lúc nào có đã đầu bảng vậy?

Nữ tử trung niên kia không tin lời này, ánh mắt nhìn về phía Lệ Nam Tinh, nàng đang muốn nói gì đó thì lại phát hiện ra Lệ Nam Tinh đã là Tôn giả, nàng vừa mừng vừa sợ, mắt đang toả sáng. 

- Là thật, Lệ Nam Tinh sư huynh và Mộ Dung Long trước sau trở thành tôn giả, Giang Thần sư huynh và Tô Hình tiến hành huyết khế tử chiến, đã đạt được thắng lợi.

Âm Sương nói.

Lời này đã giải thích chuyện đầu bảng, thế nhưng vẫn có người không tin. 

Nếu như đổi thành một người khác, ví thí dụ như người đứng thứ tư phân ra thắng bại với Tô Hình, trở thành đầu bảng thì vẫn có khả năng.

Giang Thần này cũng không biết xuất hiện từ đâu, làm sao có khả năng là đầu bảng được chứ?

Đột nhiên, bọn họ nghĩ tới thái độ của những người vừa mới rời khỏi đây trước đó, bọn họ phát hiện ra đây cũng không phải là chuyện không thể nào xảy ra được. 

- Âm Sương cô nương, ta phải về Anh Hùng điện rồi.

Giang Thần không chứng minh gì mà chỉ lạnh nhạt nói.

Các Đại trưởng lão Anh Hùng điện ở xung quanh đều truyền âm với hắn, gọi hắn về Anh Hùng điện trước, sau đó mới nói tới các chi tiết nhỏ cụ thể. 

- Nhưng mà... Được rồi.

Âm Sương nhìn hắn một chút, lại nhìn nữ tử trung niên một chút, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài một hơi.

Chợt, Giang Thần và Lệ Nam Tinh mang theo đội ngũ Anh Hùng điện bay đi về phía Anh Hùng điện. Để lại một đám người đang nghị luận sôi nổi, hiếu kỳ không ngớt. 

Giang Thần trở lại Anh Hùng điện, lập tức bị một đám Đại trưởng lão gọi vào, trong đó còn có Nam Công có quan hệ không tệ với Giang Thần.

Ở trước mặt Đại trưởng lão, Giang Thần không che dấu mà nói ra chuyện từ khi hắn vào trong, sau đó lại giảng giải chuyện đã xảy ra trong vòng tám ngày.

- Giang Thần, ngươi đã hầu như tiêu diệt hết năm người đứng đầu trên Trừ Ma bảng, lại một lưới bắt hết các đệ tử Tà Vân điện, ngươi đã lập được đại công, Anh Hùng điện sẽ có trọng thưởng. 

Sau khi nghe xong, các Đại trưởng lão Anh Hùng điện sợ hãi không thôi, cho dù ngữ khí của Giang Thần rất bình tĩnh, thế nhưng bọn họ vẫn có thể nghe ra được tình huống lúc đó mạo hiểm bao nhiêu.

May mà cuối cùng vẫn có thể chuyển nguy thành an, bọn họ càng càng khen không dứt miệng Giang Thần, ưng thuận và hứa hẹn, sau đó mới để hắn đi xuống nghỉ ngơi, đợi đến khi Anh Hùng điện suy nghĩ xong về khen thưởng thì mới lại gọi hắn tới.

Giang Thần gật gật đầu, đi ra khỏi đại điện, vừa ra cửa thì đã nhìn thấy Lệ Nam Tinh đứng ở bên ngoài, nhìn thoáng qua hắn một cái rồi mới đi vào trong đại điện. 

- Hẳn là muốn tra hỏi từng người.

Giang Thần cũng không cảm thấy có gì đáng chê trách cả, nếu như Anh Hùng điện chỉ nghe một mình hắn mà đã tin tưởng không chút nghi ngờ, chuyện này mới gọi là quái đản.

- Tôn giả! 

Giang Thần nhìn bóng lưng của Lệ Nam Tinh, nói thầm:

- Mục tiêu kế tiếp!

Tâm tư của hắn trôi về việc tu hành, hắn định trở về Cao gia, bế quan một quãng thời gian. 

Trải qua chuyến đi tiểu thế giới này, thu hoạch của Giang Thần là nhiều nhất ở trong tất cả mọi người, chỉ riêng linh khí chứa đồ đã có không ít, dựa vào những tư nguyên này đã đủ để hắn vọt tới tầng chín.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau