THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 466 - Chương 470

Chương 467: Không ai có thể ngăn cản

Giang Thần ngang trời bước qua, kiếm chỉ về phía ngọn núi.

Gió mây biến sắc, lực áp bách vô hình cuồn cuộn kéo tới, thành viên Tà Vân điện ở các nơi trên núi cảm thấy ngực khó chịu, hô hấp không thông thuậ.

- Chuyện này... 

Tô Hình rất bất ngờ, cảm thấy lo lắng rất sâu, hắn thầm nói:

- Lẽ nào đây là một phần trong kế hoạch của Lệ Nam Tinh?

Chợt, hắn lại nhìn về phía Mộ Dung Long. 

Mộ Dung Long bảo hắn giết Giang Thần, dường như đã sớm dự liệu được điểm ấy.

- Chà chà, thực sự là thanh thế dọa người, người không biết, còn tưởng rằng là võ thần giáng lâm.

Cũng không lâu sau đã có người đáp lại Giang Thần, là tên đồng tử kia, bất mãn vì lời nói ngông cuồng của Giang Thần, trên mặt hắn mang theo vẻ châm biếm. 

- Huyết Thủ đồng tử, đứng thứ tư trên Trừ Ma bảng!

Đám người nương nhờ vào Tà Vân điện lập tức nhận ra nam nhân nhìn qua bên ngoài giống như đồng tử này.

- Tuyệt đối không nên coi thường Giang Thần, hắn có thể giao thủ bất bại với Mộ Dung Long! 

Đám người mắt thấy sự mạnh mẽ của Giang Thần kêu to lên, lúc này bọn họ mới phát hiện ra trong lòng mình kiêng kỵ Giang Thần bao nhiêu.

- Có thể giao thủ bất bại với Mộ Dung Long sao?

Nguyệt Lam Thanh không thể tin được chuyện chính tai mình nghe được, nàng trợn mắt há hốc mồm. 

Huyết Thủ đồng tử trên không trung nhún vai một cái, cũng không biết là không tin, hay là có chỗ dựa dẫm.

- Có khả năng hắn còn không biết nơi này có bày Tam Quỷ Tuyệt Trận, chúng ta phải báo cho hắn biết!

Trong ngọn núi, các đệ tử tinh anh của Anh Hùng điện nhìn thấy Giang Thần ra trận, tất cả đều nhìn thấy hi vọng. 

Chỉ là nghĩ đến trận pháp mà Tô Hình đã nói, bọn họ đều rất kích động hò hét, muốn nói cho Giang Thần phải cẩn thận.

Nhưng mà nhìn dáng vẻ của Giang Thần, căn bản không nghe thấy tiếng hò hét của bọn họ.

Cùng lúc đó, Huyết Thủ đồng tử đã ra tay. 

Hắn là trận thứ nhất của Tam Quỷ Tuyệt Trận, tên là huyết quỷ!

Không cần người bày trận đồng thời đi với hắn, chỉ cần ở trong phạm vi nhất định thì sẽ có thể được trận pháp tăng phúc.

Chỉ thấy thân thể của hắn bắt đầu biến hóa, hoặc nói là vặn vẹo, tiếng giòn giã từ trong gân cốt không ngừng vang lên, bắt đầu bành trướng từ bên trong. 

Trong vài giây ngắn ngủi, hắn đã từ một đứa trẻ năm, sáu tuổi trở nên không khác gì người trưởng thành cả.

Người mặc một bộ y phục màu đỏ, mái tóc dài cũng là màu đỏ, ngũ quan vô cùng tinh xảo, có thể xưng tụng là anh tuấn, không thể không khiến cho người ta cảm thán tà pháp này quả thực rất cao thâm.

Cũng giống như Giang Thần, hắn hóa thân thành huyết quỷ, sức chiến đấu tăng nhanh như gió, đạt đến trình độ rất khủng bố. 

Dù cho là ba vị trí đầu trên Thăng Long bảng thì huyết quỷ cũng có sức đánh một trận.

- A!

Huyết quỷ phát ra một tiếng rít gào rồi bay vút qua, chỉ để lại một đạo huyết ảnh trên không trung. 

Một kích này không chỉ có uy lực kinh người, còn có ý như nhuộm đỏ cả bầu không khí, khiến cho người ta như đang đặt mình ở trong cảnh tượng thây chất thành núi, máu chảy thành sông

Mặt Giang Thần không biến sắc, bất động đứng lặng ở đó.

- Nhất Kiếm Vô Thường! 

Mãi đến khi huyết quỷ đi tới trước người, lúc này Giang Thần mới xuất kiếm.

Đầu tiên là khí tức kinh khủng bị một kiếm này tiêu diệt, tiếp theo chính là huyết quỷ.

Hắn xuất thủ trước lại có một loại cảm giác như là chủ động va vào mũi kiếm vậy. 

- Tại sao chiêu kiếm này lại đáng sợ như thế chứ?

Huyết quỷ không nghĩ ra vì sao lại như vậy, nhưng hắn biết mình không có sức chống cự, dù cho là có trận pháp giúp đỡ cũng thế.Ánh kiếm vô tình lạnh lẽo xẹt qua thân thể hắn, chém cánh tay của hắn xuống. 

Sau đó kiếm đã đâm vào trái tim của hắn.

Tức thì, thân thể của huyết quỷ lại khôi phục thành dáng vẻ đồng tử như cũ, nhìn qua Xích Tiêu kiếm ở trong thân thể hắn cũng đã trở nên lớn hơn rất nhiều.

Giang Thần rút Xích Tiêu kiếm ra, không để ý tới thi thể của hắn mà tiếp tục đi về phía trước. 

- Một kiếm? Chỉ có một kiếm thôi sao?

Trên vách núi, Tô Hình đã mất đi bình tĩnh, đứng dậy gọi Mộ Dung Long tới đây.

- Hắn làm sao vậy? 

Mộ Dung Long cũng không ẩn giấu mà lập tức nói ra chuyện kiếm trận.

- Việc quan trọng như vậy, vì sao ngươi không nói?

- Hắn bày trận cũng không đánh lại được ta, ta cảm thấy không cần thiết phải nói, ai biết người của ngươi lại vô dụng như vậy chứ? 

Mộ Dung Long không quá quan tâm, nói.

- Mộ Dung Long, đừng quên ngươi muốn đi ra ngoài cần phải nhờ vào ta đó!

Mộ Dung Long bĩu môi, nói: 

- Đương nhiên ta biết, nhưng cũng đừng quên, ngươi chưa từng hỏi ta sức chiến đấu của Giang Thần ra sao, ta còn nói cho ngươi biết hắn là gia chủ Cao gia đời tiếp theo, phượng huyết trong cơ thể không bị Chiến đạo ảnh hưởng, rất là mạnh mẽ.

- Gia chủ Cao gia?

Nguyệt Lam Thanh chỉ cảm thấy đại não của mình sắp không vận chuyển được nữa, Giang Thần mạnh như thế, thân phận lại cao quý như vậy, đã vượt qua yêu cầu phối ngẫu của nàng. 

Lúc này, Giang Thần cách Vân Sơn càng ngày càng gần.

Mỗi một bước đi tới đều làm cho người ta cảm thấy áp lực rất lớn.

Hai người khác của Tam Quỷ Tuyệt Trận đi lên trên không trung ngăn cản, phân biệt là nữ tử yêu dị và tráng hán khôi ngô kia. 

Bọn họ tên là cô quỷ và ác quỷ, nếu so với huyết quỷ thì còn đáng sợ hơn nhiều.

Nhưng mà, hai người không dám có chút bất cẩn nào cả, thậm chí còn cảm thấy căng thẳng.

Lại nhìn hình tượng của Giang Thần, giống như là Thiên Thần lẫm liệt không thể phạm vào, chuyên môn khắc chế bọn họ vậy. - Các ngươi, ai muốn chết trước vậy?

Giang Thần nói.

- Đáng ghét! 

Thân thể của ác quỷ vẫn giống như là tháp sắt vậy, điểm không giống chính là, từng cái xương của hắn lộ ra bên ngoài cơ thể, sắc nhọn, da dẻ cũng đã biến thành đen kịt như mực.

Trên hai quyền của hắn có sấm sét lập lòe, nhưng không giống sấm gió của Giang Thần, càng giống như là sấm sét màu đen quỷ dị ở trong thời tiết khắc nghiệt vậy.

Nhưng khi tạo thành quyền ấn lại rất đáng sợ, đủ để phá hủy tất cả. 

Ầm một tiếng, Giang Thần không dùng kiếm, mà xòe bàn tay ra.

Quyền ấn đáng sợ bị bàn tay ngăn cản, cũng không có cách nào tiến lên phía trước nửa điểm nữa.

Ở trên cánh tay như sắt màu đen của hắn hiện ra sấm sét óng ánh, hình thành so sánh rõ ràng với sấm sét màu đen, một chính một tà. 

Đột nhiên, năm ngón tay của Giang Thần uốn lượn, nắm lấy nắm tay của hắn, nhẹ nhàng phát lực, lập tức vặn gãy cánh tay của ác quỷ.

Lúc này tính mạng của ác quỷ trở nên nguy cấp.

Cô quỷ tới cứu viện, đôi tay giống như xương trắng, có cảm xúc như là kim loại, tiếng xé gió sắc bén chói tai vang vọng. 

- Xem ra các ngươi muốn cùng chết, vậy ta sẽ tác thành cho các ngươi.

- Trường Hồng kiếm pháp: Nhất kiếm tam thức!

Giang Thần dùng một cước đá ác quỷ về phía phương hướng cô quỷ, đồng thời lại nhấc kiếm giết tới. 

Dùng trạng thái hiện tại của hắn, một khi thi triển kiếm chiêu chẳnh khác nào Kiếm thần giáng lâm.

Ba đạo ánh kiếm xoẹt xoẹt di chuyển ở quanh thân hai người, chẳng khác nào đóa hoa tử vong nở rộ.

Cô quỷ và ác quỷ cũng không biết mình đã trúng vết thương trí mệnh, mãi đến khi thân thể truyền đến cảm giác vô lực thì lúc này bọn họ mới che vết thương tới từ kiếm của Giang Thần lại. 

- Còn có ai nữa không?

Giang Thần vẩy máu tươi trên Xích Tiêu kiếm một cái, ánh mắt đảo quanh ở bên trong núi, cuối cùng rơi vào trên vách núi.

- Tại sao hắn lại mạnh mẽ như vậy chứ? 

Cho dù là người bên kia cũng kinh ngạc liên tục thốt lên.

Đặc biệt là đám người Lệ Nam Tinh trong núi, từng người đều kích động hưng phấn, trong lòng dấy lên hi vọng.

Trên vách núi, Tô Hình cắn chặt răng. 

Tam Quỷ Tuyệt Trận, thứ mà hắn cho rằng là một lá vương bài lại tan tác ở dưới mũi kiếm của Giang Thần, sau đó sẽ đến phiên hắn và Mộ Dung Long ra trận.

Kết cục của bọn họ, có thể giống như ba quỷ hay không?

Đột nhiên, Tô Hình nghĩ tới điều gì đó, hắn nắm lấy cái cổ của Nguyệt Lam Thanh, giơ nàng lên trên không trung. 

- Giang Thần, nếu như ngươi muốn nàng sống sót thì giải trừ kiếm trận của ngươi!

Hóa ra hắn nghĩ đến lời mà vừa nãy Nguyệt Lam Thanh đã nói, mặc kệ thật giả ra sao, hắn đều muốn thử một lần.

Nếu như Giang Thần thật sự yêu thích Nguyệt Lam Thanh, không chừng sẽ có tác dụng. 

Cũng không biết tại sao, Nguyệt Lam Thanh lại ôm một phần hi vọng, chờ đợi Giang Thần mở miệng.

Có thể đượcnhân vật như Giang Thần yêu thích, đó cũng là một chuyện không tồi.

- Nàng? Ngươi cứ giết đi. 

Giang Thần nói.

Chương 468: Người này, rất phi phàm

Từ kinh nghiệm lần trước nói cho Giang Thần biết, nữ nhân này không cần cứu.

Huống chi đối phương cho là mình sẽ vì một người xa lạ mà bỏ qua chỗ dựa lớn nhất, cũng không biết là Tô Hình này ngu xuẩn, hay là hiểu nhầm cái gì đó.

Nguyệt Lam Thanh há hốc mồm, đây là lần thứ nhất trong đời của nàng sinh ra sự nghi ngờ với chính bản thân mình. 

- Lẽ nào ngày đó là hắn ra tay giúp đỡ ta ao?

Nguyệt Lam Thanh thầm nghĩ.

Tô Hình nhìn thấy không phải là Giang Thần đang nói đùa, hắn tiện tay thả nàng ra. 

Nguyệt Lam Thanh không chỉ không vui mừng, trái lại còn có một loại thất lạc, nàng thân là tứ đại mỹ nhân, hoàn toàn không bị coi trọng, cảm giác này không cần phải nói cũng biết khó chịu thế nào.

- Giang Thần, ta chỉ có một lời muốn nói, ta có thể làm chủ, thực lực của ngươi có tư cách để ta đưa ra ngoại lệ, chỉ cần ngươi thoát ly Anh Hùng điện thì ngươi có thể rời khỏi nơi này.

Tô Hình nói. 

- So với chuyện này, ta càng muốn đồng quy vu tận cùng các ngươi hơn, đồng thời chết ở chỗ này, cũng rất thoải mái, không phải sao?

Giang Thần cười lạnh nói.

- Chuyện này... 

Tô Hình cảm thấy tên này so với Lệ Nam Tinh còn khó có thể cân nhắc hơn nữa, không có cách nào nhìn thấu được.

Hắn lại nghĩ đến khi ở hành cung, Mộ Dung Long ở gần đó mà Giang Thần vẫn dám giết chết Mộ Dung Diên, chuyện này có thể xưng là điên cuồng.

- Đây là một người điên! 

Tô Hình ý thức được điểm ấy, trong lòng sinh ra cảm giác vô lực, nói:

- Ta phải đàm phán cùng một người điên như thế nào chứ?

- Giang Thần, lẽ nào ngươi thực sự không muốn đi ra hay sao? Ngươi cam tâm mục nát ở đây hay sao? Dùng tài hoa của ngươi, tất sẽ đạt được thành tựu phi phàm. 

Tô Hình nói.

Lời này rốt cuộc đã thuyết phục Giang Thần, hắn có vẻ trầm tư.

Tô Hình lẳng lặng chờ đợi, chỉ cần là người bình thường thì sẽ không từ chối hắn. 

Thế nhưng nghĩ đến tính tình của Giang Thần, hắn lại không quá khẳng định.

- Cừu oán của ta và Mộ Dung Long ngươi biết rõ, ta và Mộ Dung Long, không thể đồng thời hợp tác với ngươi.

Giang Thần nói. 

Lời này đã khiến cho Tô Hình cảnh giác, hắn đột nhiên phát hiện ra Giang Thần cũng có trí tuệ không thấp.

Con ngươi đen kịt của hắn xoay chuyển một cái, cuối cùng không phạm phải sai lầm lần nữa mà lạnh lùng nói:

- Giang Thần, ngươi không nên nghĩ lung tung, quả thực thực lực của ngươi không yếu, thế nhưng vẫn còn không bằng ba vị trí đầu, kế hoạch của ngươi còn chưa đủ để đạt tới trình độ như thế này. 

- Giang Thần, ngươi muốn mượn đao giết người sao?

Mộ Dung Long đi lên trên không trung, ra vẻ không quan tâm hỏi.

Đồng thời đối mặt với hai người kia, Giang Thần vẫn nở nụ cười, thế nhưng trong lòng đã hoàn toàn đề cao tinh thần. 

- Không nên ôm bất kỳ ý đồ không an phận nào cả, coi như ngươi thắng chúng ta thì cũng không thể giết được chúng ta, cũng sẽ không ra được, ngươi đồng ý chết, như vậy những người cùng tạo thành trận pháp với ngươi, bọn họ cũng cam tâm chết sao?

Tô Hình lại nói.

Trong núi lớn, Lệ Nam Tinh thầm nói: 

- Không nên cho hắn cơ hội mở miệng.

Chuyện liên quan tới hạn chế về lối ra, tất cả chỉ là lời nói từ một phía, đám người Giang Thần đều ôm tâm tư đánh thắng một trận, cướp giật lối ra.

Hiện giờ biết đượcđiểm ấy, nhất định quân tâm sẽ dao động. 

Đúng như dự đoán, quanh thân Giang Thần xuất hiện sóng năng lượng rất rõ ràng.

Tô Hình nhận ra được điểm ấy, nói:

- Các ngươi thực sự muốn cùng chết với Giang Thần sao? Hắn vừa nói, sóng năng lượng càng ngày càng mãnh liệt.

Đột nhiên, giống như là vại nước vỡ tan vậy, nước ào ào ào chảy ra, các kiếm khách tạo thành kiếm trận cùng Giang Thần trước sau xuất hiện ở phía sau hắn.

Điểm thú vị chính là, mất đi trận pháp gia trì, Giang Thần nhìn qua vẫn uy vũ bất phàm như cũ. 

Có điều, Tô Hình và Mộ Dung Long cũng có thể cảm giác được mối uy hiếp mà Giang Thần mang đến đã giảm bớt đi không ít.

- Nếu như ngươi nói về trận pháp cho ta biết sớm một chút thì Tam Quỷ Tuyệt Trận cũng sẽ không hi sinh.

Tô Hình oán giận nói. 

Mộ Dung Long nhếch miệng nở nụ cười, không đáp lại hắn.

- Giang Thần, cơ hội vừa nãy ngươi không biết nắm bắt, như vậy kế tiếp ngươi sẽ phải sám hối ở dưới địa ngục.

Lúc Tô Hình nói chuyện, hắn nhìn về phía đám kiếm khách đang ở phía sau Giang Thần, nói: 

- Các ngươi đều không phải là người của Anh Hùng điện, không cần hi sinh không công. Chỉ cần các ngươi liên thủ đối phó với Giang Thần, ta đồng ý để cho các ngươi đi ra ngoài.

Đám người Hàn Ty Minh nhìn lẫn nhau, vẻ mặt quái dị.

- Tô Hình, đúng như Lệ Nam Tinh đã nói, trí tuệ của ngươi vẫn không quá cao. 

Giang Thần đột nhiên nói.

Không nói tới Lệ Nam Tinh cũng còn may, trước đó Tô Hình nghe nói như thế chỉ có thể nở nụ cười, thế nhưng hiện tại ánh mắt của hắn đã giống như chùy băng ném tới chỗ của Giang Thần.

Nhưng hắn vẫn không nói gì, giữa bầu trời đột nhiên truyền đến một tiếng vang thật lớn. 

- Không phải là...

Mộ Dung Long và Tô Hình hoàn toàn biến sắc, ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy lối ra giống như mặt hồ đang biến mất.

- Không, không! 

Mộ Dung Long như là phát điên phóng đi, muốn rời khỏi đây trước khi lối ra hoàn toàn biến mất.

Thế nhưng đợi tới khi hắn tới thì lối ra đã biến mất.

- Ngươi làm cái gì? 

Vẻ mặt Tô Hình hung ác, lửa giận ngập trời tràn ngập thân thể của hắn.

- Rất đơn giản, đồng quy vu tận.Giang Thần nở nụ cười xán lạn nói. 

Chợt, đám đệ tử Anh Hùng điện được Âm Tuyệt dẫn dắt đã xuất hiện, đúng là bọn họ đã phá hoại lối ra.

- Người điên! Tên điên nhà ngươi! Ngươi cho rằng ta đang nói đùa sao? Ngươi làm như vậy chúng ta đều không ra được!

Tô Hình hét lớn. 

Người ẩn núp ở trong bóng tối cũng đi ra ngoài, một chút người bởi vì lối ra mà nương nhờ vào Tà Vân điện hồn bay phách lạc, dường như xác chết di động vậy.

- Các ngươi muốn giết ta, đương nhiên ta cũng muốn lôi kéo các ngươi cùng chết rồi.

Giang Thần ra vẻ đương nhiên nói. 

Ngay cả trong ngọn núi lớn bên dưới, Lệ Nam Tinh cũng bị thủ đoạn này của Giang Thần làm cho kinh hãi, nói:

- Hóa ra hắn hấp dẫn sự chú ý của Tô Hình cho nên mới mở miệng nói chuyện, có điều vấn đề là, chúng ta sẽ đi ra ngoài thế nào đây?

Không phải là hắn đang oán hận, mà là đang nghiêm túc suy nghĩ. 

- Các ngươi biết hắn sẽ làm như vậy sao?

Tô Hình hỏi mấy kiếm khách kia, không chờ bọn họ trả lời, hắn lại nhìn về phía Âm Tuyệt, nói:

- Âm Tuyệt, ngươi cam tâm chết ở chỗ này sao? 

- Là Tà Vân điện các ngươi khai chiến trước.

Âm Tuyệt nói.

- Ta muốn giết ngươi, giết ngươi! 

Giữa lúc này, Mộ Dung Long như là phát điên từ không trung bay xuống, Kim Đao điên cuồng chém loạn, dáng vẻ kia dường như muốn chém Giang Thần thành muôn mảnh vậy.

Giang Thần tạm thời tránh mũi nhọn, né tránh ra bên ngoài mấy chục dặm.

- Như vậy các ngươi sẽ vì hành vi của mình mà trả giá thật lớn. 

Tô Hình nhìn đám người Âm Tuyệt, đằng đằng sát khí, hắn nghĩ tới lời vừa nãy Lệ Nam Tinh đã nói, nếu như hắn dẫn người rời khỏi đây trước thì cũng coi như hắn đã có được thắng lợi.

Bây giờ nghe qua, hắn chỉ cảm thấy đây là trào phúng rất lớn với hắn.

- Ngươi không giết được chúng ta! 

Hàn Ty Minh đột nhiên nói.

Chỉ thấy mấy người mới vừa rồi tạo thành kiếm trận với Giang Thần lại đột nhiên biến mất, hóa thành một thanh thần kiếm, người cầm kiếm đã biến thành Hàn Ty Minh.

Âm Tuyệt và các đệ tử Anh Hùng điện khác cũng tạo thành một cái đại trận. 

Tô Hình cả kinh, đột nhiên nghĩ đến chuyện dường như từ lúc bắt đầu tất cả đều đã được Giang Thần tính toán rất kỹ.

Đám kiếm khách kia không phải là nghe thấy lời của hắn mà sinh ra dao động, mà là muốn chia ra làm hai, đồng thời ngăn cản hắn và Mộ Dung Long.

- Mục đích là cái gì chứ? 

Tô Hình hơi suy nghĩ, sau đó khiếp sợ vạn phần nhìn xuống phía dưới.

Trong ngọn núi lớn, đám người Lệ Nam Tinh đột nhiên nghe được tiếng bước chân.

Chỉ thấy Âm Sương mang người đi tới trước mặt bọn họ, nhanh chóng nói: 

- Giang Thần đã nhìn thấu trận pháp bên trong này, cho nên mới bảo ta mang các ngươi đi ra ngoài! Chúng ta đi thôi!

Thời gian quý giá, Âm Sương nói xong thì lập tức đi trước dẫn đường.

- Người này, phi phàm vậy sao? 

Lúc này Lệ Nam Tinh đã rõ bố cục của Giang Thần, hắn bình luận.

Chương 469: Bốn vị trí đầu

Giang Thần ở dưới trạng thái kiếm trận có thể lấy một địch hai, có điều cần phải trả một cái giá không nhỏ.

Điểm quan trọng nhất là không biết Tô Hình hoặc là Mộ Dung Long có thể có ma phong đan hay không.

Hiểu biết của hắn về hai người này không sâu, không rõ lá bài tẩy của bọn họ, vì lẽ đó hắn mới lựa chọn biện pháp tương đối ổn thỏa. 

Hủy diệt lối ra, phá hoại sức hiệu triệu của Tà Vân điện, đồng thời để Âm Sương cứu Lệ Nam Tinh ra.

Nếu muốn nói tới chuyện mà hắn không nghĩ tới, chính là sự phẫn nộ của Mộ Dung Long.

Tên này bởi vì không thể đi ra ngoài cho nên gần như là phát điên, muốn dùng loạn đao chém chết Giang Thần. 

- Lỗ thủng to lớn nhất trong kế hoạch của Giang Thần ở chỗ, hắn phải một mình chống lại Mộ Dung Long như thế nào!

Người đứng xem không khỏi nghĩ vậy, mất đi kiếm trận, chênh lệch của Giang Thần và Mộ Dung Long cũng không nhỏ.

Nhưng nhìn kỹ, không ngờ Giang Thần lại có thể chống đỡ được công kích của Mộ Dung Long, tay trái múa Xích Tiêu kiếm, tay phải nắm tay xuất kích. 

Kiếm thuật của hắn trải qua hai lần dùng trận pháp đã tăng lên một đoạn dài, điều này là bởi vì ở bên trong trạng thái kiếm trận ngưng tụ kiếm ý của các kiếm khách ưu tú nhất Long vực, đồng thời hắn sẽ tự thân cảm nhận được điểm mạnh mẽ của kiếm khách là gì, không nói tới việc mở mang tầm mắt mà còn có phương hướng cho riêng mình.

Mặt khác, hắn đã nắm giữ võ học thần long đến thức biến hóa thứ ba.

Võ học thần long mà hắn học được tổng cộng có bốn thức biến hóa: Luân Hồi Kiếp: Phá Càn Khôn, Luân Hồi Kiếp:Toái Thương Khung, Luân Hồi Cùng Kiếp: Chúng Sinh Diệt, Luân Hồi Cùng Kiếp: Toái Thương Khung. 

Hai thức biến hóa trước hắn đã nắm giữ được, trải qua từng trận thực chiến kịch liệt, hắn đã nắm giữ đến thức thứ ba.

Từ tên mà nhìn thì đã biết uy lực so với hai thức trước đó có khác biệt rất lớn.

Khắp toàn thân từ trên xuống dưới của Giang Thần đều tràn ngập lực lượng thần long và Thiên Phượng huyết đang sôi trào, long phượng cùng hú, lực sát thương của quyền so với mũi kiếm còn khủng bố hơn nhiều. 

Nhưng kiếm pháp vòng đi vòng lại trăm ngàn lần, khiến cho người ta khó mà đề phòng được.

Một tay dùng khéo, một tay dùng lực.

Mới làm cho Giang Thần có thể giao thủ cùng Mộ Dung Long đang trong trạng thái toàn thịnh. 

- Không nên như vậy.

Nguyệt Lam Thanh cảm thấy rất khó chịu, nếu như nói vừa nãy biểu hiện của Giang Thần còn có thể quy công cho trận pháp, như vậy bây giờ chính là sức mạnh của bản thân hắn.

Cũng báo cho mọi người biết, thực lực của Giang Thần có thể đứng vào ba vị trí đầu trên Thăng Long bảng. 

Sau đó Nguyệt Lam Thanh nhớ tới ngày đầu tiên nàng đã nói, nam nhân mà nàng xem trọng nhất định phải là đầu bảng Thăng Long bảng.

Hiện tại, Giang Thần đã gần như nắm giữ được tư cách như vậy, nhưng hắn đã xem thường nàng.

- Mộ Dung Long! Trong vòng ba phút không giết chết được Giang Thần, chúng ta sẽ gặp xui xẻo! 

Tô Hình đã nhận ra được đám người Lệ Nam Tinh ở trong núi đang chạy trốn, hắn muốn đi ngăn cản, thế nhưng bản thân hắn cũng bị ngăn cản.

Một khi đám người Lệ Nam Tinh đi ra, bọn họ sẽ ở thế yếu, nhất định phải mau chóng giết chết Giang Thần!

Mộ Dung Long quyết tâm muốn giết chết Giang Thần, không cần Tô Hình nói. 

- Long Huyết Phí Đằng!

Mắt thấy đã lâu mà không thể giải quyết được Giang Thần, Mộ Dung Long cũng không tiếp tục ẩn giấu thực lực của mình nữa, hắn đã vận dụng một lá bài tẩy.

Long huyết cuồng bạo như sóng lớn ngập trời cuồn cuộn, hai tay cánh tay của hắn xuất hiện từng mảng từng mảng vảy rồng. 

Đao trong tay của hắn cũng có một đầu thần long màu vàng loại nhỏ ở xoay quanh.

- Long Trảo Trảm!

Mộ Dung Long vừa ra đao giống như sóng to gió lớn đột kích, thế đi mạnh mẽ không thể đỡ. 

- Thật sự rất nhanh!

Giang Thần giật nảy cả mình, tuy rằng hắn đoán ra được Mộ Dung Long có giữ lại thực lực, thế nhưng không nghĩ tới sẽ kinh khủng như vậy.Phanh phanh! 

Lưỡi đao không ngừng chém lên bên trên Long giáp, tạo thành động tĩnh cực kỳ đinh tai nhức óc.

- Đây chính là toàn bộ sức chiến đấu của ba vị trí đầu sao?

Không phá được Long giáp, thế nhưng Giang Thần vẫn cảm giác được thân thể của mình đã bị trọng thương. 

Hắn biết rõ giữa mình và ba vị trí đầu vẫn có chênh lệch không nhỏ như cũ.

- Cần ta ra tay không?

Âm thanh của Hắc Long ở trong đầu của hắn vang lên. 

Từ lần trước, sau khi tỉnh lại Hắc Long cũng không ngủ say, mà vẫn đang quan sát.

- Ngươi đã khôi phục rồi sao?

Giang Thần vui vẻ nói. 

- Không, có điều có thể mạnh mẽ động thủ một chút, hậu quả khá là nghiêm trọng mà thôi.

Hắc Long lại nói.

- Vậy cũng không cần. 

Giang Thần cắn răng một cái, chỉ cần kiên trì được 3 phút, đợi Lệ Nam Tinh đi ra. Khi đó hắn sẽ có thể tiến vào trong trạng thái kiếm trận.

- Long Hành Vạn Lý!

Thế nhưng, Mộ Dung Long không định cho hắn cơ hội này, hắn đã sử dụng một chiêu tuyệt thức! 

Thanh Kim Đao của hắn đang kịch liệt run rẩy, không phải là bởi vì cánh tay dùng đao mà là phải gánh chịu năng lượng quá cường đại, đã vượt qua cực hạn của cây đao này.

Mà cây đao này lại là pháp khí!

Có thể tưởng tượng ra được, chiêu này của Mộ Dung Long đáng sợ bao nhiêu. 

Rất nhanh đao thức đã được hình thành, một con cự long màu vàng ở dưới Kim Đao của hắn điều động đã nhanh chóng bay về phía trước, công kích về phía Giang Thần.
- Đáng chết.

Sự mạnh mẽ của Mộ Dung Long lại một lần nữa vượt qua dự liệu của Giang Thần, hắn ngoại trừ lựa chọn để Hắc Long và Thanh Ma trả một cái giá thật lớn ra cũng không có biện pháp gì khác. 

- Để chúng ta đến đi, nếu không nếu như ngươi chết, hậu quả của chúng ta sẽ càng thê thảm hơn nữa.

Thanh Ma cũng mở miệng nói.

- Không! Ta sẽ liều một chiêu này với hắn! 

Giang Thần lần nữa thu kiếm vào vỏ, hai tay nắm chặt, sấm sét lập lòe ở trên nắm tay của hắn, tiếp theo cả kiện Long giáp, trên rất nhiều vị trí xuất hiện đường viền màu đỏ sẫm, giống như mạch máu vậy.

Khi những đường viền này xuất hiện, Long giáp bắn ra thế lửa cực nóng cực kỳ, hắn đã trở thành một người lửa chân chính.

Ngay cả vành mắt cũng có lửa phun ra. 

- Luân Hồi Cùng Kiếp: Chúng Sinh Diệt!

Giang Thần vung hai tay lên rồi vọt tới, vạ dụng một tia sức mạnh cuối cùng trong thân thể.

- Đúng là... Không biết nên hình dung như thế nào. 

Rất nhiều người ở bên kia đã tận mắt thấy hai người chiến đấu, hiện giờ lại đổi một nơi khác để chiến đấu, thế nhưng không nghĩ tới lại càng kịch liệt hơn trước đó.

Thiên Thần, Kim long đồng thời xuất hiện, tuyệt đối là cảnh tượng làm cho mọi người cả kinh.

- Đi chết! 

Mộ Dung Long múa đao chém một cái, Kim long gào thét, xung phong bắn về phía trước.

- A!

Giang Thần phát ra tiếng gào thét không kém chút nào, đột nhiên, hắn cảm giác được sau lưng truyền đến cảm giác đau đớn, tiếp theo là cảm giác cực kỳ nóng. 

Hóa ra Viêm Long bản nguyên ở trong cơ thể hắn còn chưa được dùng hết.

Long giáp chỉ là một phần mười của nó mà thôi.

Ở trong quá trình liều mạng này, ngày càng có nhiều Viêm Long bản nguyên chảy vào trong thân thể của hắn. 

Long giáp trên người xảy ra biến hóa, giống như được đại sư cải tạo vậy, nhìn qua càng uy vũ thô bạo, thậm chí còn có Long văn xuất hiện ở vị trí trước ngực.

Ầm ầm!

Một tiếng vang thật lớn vang lên, nắm đấm va chạm với cự long, hầu như không có thời gian giằng co, hai cỗ uy năng kinh người đã bạo phát ra. 

Trực tiếp làm cho dnd Tô Hình và Hàn Ty Minh, Âm Tuyệt sợ đến mức không dám động thủ nữa, sử dụng khí lực bú sữa mẹ để chạy ra bên ngoài ngàn dặm.

Sự thực chứng minh bọn họ không làm sai, bão táp mà năng lượng sinh ra đủ để tàn phá bầu trời tới mấy phút đồng hồ, lực sát thương kinh người, ngay cả Tô Hình cũng thế. Nếu như hắn không đề phòng cần mà ở bên trong thì cũng sẽ bị thương.

Chờ đến khi tất cả bình tĩnh lại, bọn họ lại trở lại bầu trời trên ngọn núi tràn ngập mây mù kia. 

Khi bọn họ nhìn thấy tình huống của hai người, trong lòng không khỏi nghĩ:

- Từ nay về sau, ba vị trí đầu sẽ mở rộng thành bốn vị trí đầu.

Cho dù Giang Thần còn chưa giao thủ cùng người thứ bốn, thế nhưng đã không còn người nào hoài nghi nữa. 

Giang Thần và Mộ Dung Long vẫn nhìn nhau mà đứng như cũ, song phương nhìn lẫn nhau, cũng không có ai ngã xuống.

Nhưng mà, thân thể của bọn họ đã thủng trăm ngàn lỗ, ngay cả Long giáp trên người Giang Thần cũng xuất hiện dấu hiệu rách nát. Cũng còn may đây là thứ do năng lượng hình thành, lần sau khôi phục là có thể rực rỡ lại được như cũ.

Tình hình của Mộ Dung Long thì lại rất không ổn, hắn không có Long giáp cho nên bản thân trực tiếp bị thương

Chương 470: Tấn cấp tôn giả

Bởi vì biểu hiện của Giang Thần, sát tâm của Tô Hình càng mãnh liệt hơn trước đó.

Ở ngay trước mặt của tất cả mọi người, ở dưới tình huống Giang Thần không đề phòng, hắn nâng kiếm giết tới.

- Đê tiện! 

Loại hành vi này có thể xưng là đê tiện, đặc biệt là đối với người trên ba vị trí đầu của Thăng Long bảng thì lại càng không thể nào chấp nhậ được.

Dù cho Tô Hình là người của Tà Vân điện, trước hắn đó hắn cũng làm cho người ta sợ sệt, mà không phải là xem thường và căm hận.

Thế nhưng hắn đã bị Giang Thần làm cho hết cách, hắn đã phải từ bỏ nguyên tắc của chính mình. 

Đám người Hàn Ty Minh, Âm Tuyệt dùng tốc độ nhanh nhất để cứu viện, nhưng bọn họ chỉ có thể hạn chế Tô Hình lại, cũng không phải là đối thủ của hắn, cho nên lập tức bị bỏ lại đằng sau.

Giang Thần không có khí lực để giao thủ với Tô Hình nữa, hắn nở nụ cười bất đắc dĩ, nói:

- Thanh Ma, Hắc Long, thật ngại quá, ta phải giao cho các ngươi rồi. 

- Khách khí cái gì chứ?

Thanh Ma và Hắc Long muốn hiện thân, thế nhưng vào lúc này, một đạo kiếm khí lạnh lẽo thấu xương chẳng khác nào một đạo gió lạnh đã thổi đến.

Tô Hình hoàn toàn biến sắc, không để ý tới Giang Thần mà ngự kiếm thay đổi phương hướng kiếm khí. 

- Luân hồi kiếm, nhất kiếm luân hồi.

Tiếng kiếm reo quen thuộc vang lên, phong kiếm thể hiện ra vô số đạo phong mang ở trong thiên địa, cắt nát không khí.

Khi Lệ Nam Tinh vung kiếm bắn đến, phong kiếm đã hình thành bão táp binh khí, bao phủ lấy toàn thân Tô Hình. 

- Thiên Ma kiếm: Ma thần giáng thế!

Hầu như là trong nháy mắt, Tô Hình đã dùng toàn lực, ánh kiếm do ma kiếm thả ra làm cho cả thiên địa rối loạn.

Giang Thần và Mộ Dung Long cách đó không xa hầu như là đồng thời lùi về phương xa, sau đó bắt đầu chữa thương. 

Bên kia, song kiếm của Lệ Nam Tinh và Tô Hình va vào nhau, cũng không có dư uy lan tràn ra ngoài.

Hóa ra cho dù kiếm thế của hai người rung chuyển trời đất, thế nhưng trên thực tế, bản thân hai người lại giữ lực lượng rất tốt.

Hai người biết trong lúc bọn họ giao thủ không cho phép có lực lượng bị lãng phí. 

- Ta nói rồi, ngươi nên thấy được thì thôi.

Lệ Nam Tinh ra khỏi núi, hắn nói.

- Ta dám cam đoan, biểu hiện của Giang Thần không nằm ở trong dự liệu của ngươi, ngươi đã gặp may! 

Tâm tư của Tô Hình và hắn đều không theo kịp thế cục bây giờ.

- Có lúc, vận khí cũng là một loại của thực lực.

Sắc mặt Lệ Nam Tinh không thay đổi, vẫn không buồn không vui. 

Nhưng vẻ mặt này lại làm cho người ta tức giận nhất, Tô Hình cắn răng một cái, nắm chặt ma kiếm trong tay.

- Như vậy, ngày hôm nay mọi người cùng nhau chết ở chỗ này đi.

Tô Hình thân là người đứng đầu bảng Trừ Ma bảng, hắn đã thể hiện ra sự hung tàn tới từ trong xương, hắn nói: 

- Nhờ có Giang Thần của các ngươi mà hiện tại chúng ta cũng không ra được!

Lời này đã nhắc nhở đám người bàng quan đứng nhìn kia, bất kể là Tà Vân điện hay là người của Anh Hùng điện đều tuyệt vọng giống nhau.

- Lối ra của Anh Hùng điện không mở ra là do nhân số của kết giới sư bên ngoài không đồng đều, như vậy lối ra của Tà Vân điện chỉ bị hủy, không thể mở ra lần nữa hay sao? 

Lệ Nam Tinh hiếu kỳ nói.

Tô Hình sáng mắt lên, nhưng rất nhanh lại ảm đạm đi, hắn nói:

- Nếu như Tà Vân điện có thể thích mở ra lúc nào thì cần gì phải để lộ ra bí tàng bạo cơ chứ? - Cũng đúng.

Lệ Nam Tinh nhẹ nhàng gật đầu, lại nhìn bốn phía, nói:

- Xem ra chúng ta cần phải cùng vượt qua quãng đời còn lại ở trong tiểu thế giới này rồi. 

Tô Hình bĩu môi, nói:

- Tiểu thế giới chỉ là tiểu thế giới, sinh sống ở nơi này cũng giống như là bị vây ở trong lao tù tối tăm, không biết tình huống của thế giới bên ngoài ra sao. Điều đáng sợ nhất chính là, chúng ta cũng sẽ bị thế nhân lãng quên.

- Nếu như tiểu thế giới có thể tiếp tục kéo dài, người bên ngoài sẽ nghĩ biện pháp mở kết giới ra, chúng ta chỉ cần sống sót tới ngày đó là được rồi. 

Lúc này, Âm Sương đột nhiên nói ra điểm ấy.

Mọi người không tự chủ được gật đầu, nếu như chỉ có một hai người, các thế lực khắp nơi trong Long vực sẽ không tới cứu, thế nhưng tất cả đều ở bên trong, nhất định bọn họ sẽ nghĩ biện pháp.

- Ai biết sẽ bao lâu cơ chứ? 

Tô Hình cười thảm một tiếng, hắn ngẩng đầu nhìn không trung, nói:

- Như vậy để ta nói với các ngươi đi, tiểu thế giới này sẽ đổ nát trong vòng ba tháng.

- Sao? 

Đám người chung quanh thật vất vả mới bình tĩnh lại nghe hắn nói như thế, cả đám như bị rớt xuống hầm băng.

- Tiểu thế giới là do Thần Long hoàng triều mở ra, Thần Long hoàng triều đã bị diệt hơn một nghìn năm, tiểu thế giới ở dưới tình huống không có ai tu bổ, duy trì, chỉ có thể tự động vận chuyển năng lượng mà duy trì tới hôm nay.

Tô Hình còn ngại không đủ, hắn lại tiếp tục nói: 

- Các ngươi cho rằng tại sao chỉ có thời gian một tháng chứ? Tiểu thế giới còn có nhiều tài nguyên và báu vật như vậy, một tháng căn bản không đủ! Nhưng trong một tháng chúng ta lại phải đi ra ngoài, chuyện này còn chưa đủ nói rõ vấn đề sao?

Cho dù không muốn thừa nhận, nhưng lời của hắn quả thật có đạo lý.

- Giang Thần! Tất cả đều là do ngươi hại! 

Đột nhiên, Nguyệt Lam Thanh mất đi khống chế, gào thét nói với Giang Thần.

Nàng mang theo cá tâm tình của nhân, nhưng cũng làm cho rất nhiều người giống như nàng, đồng thời oán giận Giang Thần.

- Nếu không phải có người điên này thì chúng ta cũng sẽ không bị vây ở chỗ này! - Đúng vậy, tại sao nhất định phải hủy diệt lối ra cơ chứ?

- Các ngươi tự mình đánh là được rồi!

Không chỉ có người của Tà Vân điện mở miệng, còn có đám người đã quy hàng kia. 

Giang Thần thờ ơ không động lòng, làm như không nghe thấy mà chỉ lặng lẽ phục dụng thêm một viên linh đan tiếp theo.

- Ta nói lại lần nữa, trận chiến này là do Tà Vân điện dấy lên! Tất cả hậu quả, cũng là do Tà Vân điện tạo thành!

Nhưng mà Giang Thần bình tĩnh, những người khác thì lại không bình tĩnh được, Âm Tuyệt trước đó đã có nhận thức phiến diện không nhỏ với Giang Thần đứng dậy, hắn gầm lên giận dữ, làm cho những người này chấn động. 

- Chúng ta còn đánh nữa không?

Lệ Nam Tinh đàng hoàng trịnh trọng hỏi.

Tô Hình nhìn Giang Thần một chút, phun ra một ngụm trọc khí thật dài, nói: 

- Đến đây đi, vị trí đầu bảng Thăng Long bảng, ngày hôm nay chúng ta phải phân ra.

- Được.

Lệ Nam Tinh vẫn rất bình tĩnh, giống như vừa đồng ý một chuyện nhỏ bé không đáng kẻ vậy. 

- Ha ha ha ha! Các ngươi muốn phân ra vị trí đầu bảng, có phải đã quên ta rồi không?

Đột nhiên, Mộ Dung Long đang chữa thương phát ra tiếng cười lớn.

- Ngươi? 

Không ít ánh mắt hoài nghi nhìn lại phía hắn, cũng không phải nói hắn không đủ thực lực, chỉ là sức chiến đấu của hắn đã hao tổn quá nghiêm trọng, cần phải nghỉ ngơi thật tốt.

Dường như Mộ Dung Long không ý thức được điểm ấy, tiếng cười của hắn càng lúc càng lớn, đến cuối cùng cũng làm cho người ta lo lắng tới việc hắn có thể thở nổi được hay không.

Một con Kim long từ trong cơ thể của hắn bay ra, nhảy vào trên không, sau đó hóa thành khí mang biến mất. 

Trong lúc mọi người đang kỳ quái, càng ngày lại có càng nhiều Kim long từ trong cơ thể của hắn bay ra, thể tích không quá lớn, thế nhưng rất chân thực.

Kim long nối đuôi nhau, sau đó là hai con đồng thời bay ra, tiếp theo là trở nên cuồn cuộn không ngừng tuôn ra.

Đồng thời, thương thế của Mộ Dung Long không chỉ có khôi phục mà công thân thể và công lực của hắn cũng đang tăng vọt. 

- Hắn đang tấn cấp Tôn giả! Hắn vẫn che giấu thực lực của mình!

Tô Hình phát hiện ra cái gì đó, lập tức thét to.

Lúc này nên đi tới ngăn cản Mộ Dung Long, nhưng không ai dám tới gần. 

Bởi vì quanh thân Mộ Dung Long, trong phạm vi năm thước đã trở thành cấm địa, hơn nữa phạm vi này đang không ngừng mở rộng.

- Ha ha ha... Các ngươi tự cho là trí mưu hơn người, cho rằng ta là đứa ngốc, nhưng ở trong mắt ta, các ngươi đều là đám người cực kỳ buồn cười.

Mộ Dung Long vẫn còn đang cười, trào phúng Lệ Nam Tinh và Tô Hình. 

Tô Hình đột nhiên nghĩ đến chuyện lúc mới bắt đầu đối phương không nói chuyện kiếm trận của Giang Thần, hóa ra là cố ý!

Chính vì thế đã khiến cho hắn mất đi Tam Quỷ Tuyệt Trận.

- Tên này vẫn đang che giấu chính mình! 

Tô Hình kinh ngạc nghĩ vậy.

Mộ Dung Long làm việc quái đản, không muốn động não, không ngờ lại tính toán toàn bộ mọi người, không thể không nói chuyện này đã làm cho người ta kinh ngạc.

Chương 471: Sỉ nhục khi đặt ngang hàng

Không người nào có thể ngăn cản được Mộ Dung Long, ở dưới sự chú ý của tất cả mọi người, thân thể hắn xảy ra biến hóa thoát thai hoán cốt, trong cơ thể thỉnh thoảng có tiếng sấm gió vang lên, hoặc là tiếng thét dài của cự long.

Lực lượng mạnh mẽ thao thao bất tuyệt, hầu như trong thời gian rất ngắn đã vượt qua tất cả mọi người, đồng thời vẫn còn đang tăng lên.

Đến cuối cùng, khi tất cả dần dần bình tĩnh lại, khí thế của Mộ Dung Long thay đổi, chẳng khác nào đã đổi thành một người khác. 

Y phục trên người vẫn như lúc giao chiến xong vừa nãy, rách rưới, nhưng không che dấu được uy thế mà hắn tản mát ra.

Tôn giả, Tôn giả duy nhất trong tiểu thế giới.

Điều này đại biểu cho cái gì, người của Tà Vân điện là rõ nhất, trước đó bọn họ muốn mượn sức chiến đấu của Tôn giả, tiêu diệt đệ tử Anh Hùng điện. 

- Run rẩy ở trước mặt ta đi, đám người yếu ớt.

Không biết Mộ Dung Long đang nói với người nào, nhưng mỗi người đều cảm nhận được phần xem thường của hắn.

Nhưng không có ai lên tiếng, ngay cả Tô Hình và Lệ Nam Tinh cũng chỉ nhìn lẫn nhau. 

- Mộ Dung Long, Mộ Dung gia các ngươi rốt cuộc đã không ngồi yên được nữa sao?

Lệ Nam Tinh nói.

Mộ Dung Long đã trở thành tôn giả, cảm nhận được lực lượng của bản thân, đặc biệt là người chung quanh đều nhỏ yếu như vậy khiến cho nội tâm của hắn nhanh chóng bành trướng. 

- Trên đời này cường giả vi tôn, Anh Hùng điện các ngươi ỷ vào ngàn năm trước đã từng tham dự vào một trận chiến đấu mà đã quơ tay múa chân, đã sớm khiến cho người ta ghét bỏ!

Mộ Dung Long nói.

- Cái gọi là quơ tay múa chân là chỉ ngăn cản Mộ Dung Long các ngươi mở rộng tộc địa đúng không? 

Lệ Nam Tinh nói.

- Đương nhiên!

Mộ Dung gia quá mạnh mẽ, là tồn tại hàng đầu trong tám đại thế gia truyền thừa, dã tâm bừng bừng, một lòng muốn mở rộng địa bàn. 

Nếu như để một thế lực làm như vậy thì không ai có thể đỡ được, sẽ giống quả cầu tuyết bao phủ toàn bộ Long vực.

Đối với chuyện này, Anh Hùng điện là không cho phép.

Cho nên mới cung cấp sự trợ giúp cho các thế lực Mộ Dung gia muốn nuốt vào. 

Đương nhiên, chuyện này không chỉ nhằm vào Mộ Dung gia, các thế gia truyền thừa khác cũng đều là như vậy.

Năm đó Thần Long hoàng triều cũng bởi vì những nguyên nhân này mà khai chiến với Anh Hùng điện, cho nên mới bị diệt.

- Như vậy kế hoạch của ngươi là gì? 

Tô Hình hỏi.

- Các ngươi không biết đâu, xưa nay Long vực không phải là nơi tranh đấu của riêng Anh Hùng điện và Tà Vân điện các ngươi, Mộ Dung gia chúng ta mới là nhân vật chính!

Ngữ khí của Mộ Dung Long không che giấu nổi sự đắc ý, đặc biệt là sau khi nhìn thấyphản ứng của Tô Hình, hắn nói: 

- Ta có thể nói cho các ngươi biết, tất cả mọi chuyện trong tiểu thế giới này đều là do Mộ Dung gia ta sắp xếp!

- Ngươi có thể đi ra ngoài sao?

Tô Hình lại nói. 

- Ngươi cần gì phải nói phí lời cơ chứ?

Mộ Dung Long cười lạnh nói:

- Nếu không thể đi ra ngoài thì ta cần gì phải đột phá chứ? 

Nghe vậy, đám người đã rơi vào tuyệt vọng nhìn chằm chằm vào hắn, có thể thấy rõ khát vọng trong mắt của bọn họ.

- Các ngươi đều phải chết ở trong tiểu thế giới, không cần mơ mộng làm gì cả.

Mộ Dung Long không chút do dự nói, hắn có thực lực Tôn giả, không cần quan tâm tới việc những người này nghĩ như thế nào. 
- Nhưng trước khi đi ra, ta muốn tự tay chém một người thành muôn mảnh.

Rốt cuộc, Mộ Dung Long đã chỉ mũi giáo về phía Giang Thần, đây cũng là chuyện mà đại đa số người đã sớm nghĩ đến.

- Nếu như không phải có ngươi, ta đã không cần bại lộ mình. 

Ánh mắt của Mộ Dung Long ác liệt, sát tâm trong lòng rất kiên định, dù người khác có nói cái gì hắn cũng sẽ không bỏ qua Giang Thần.

- Mọi người đều nói chó sủa là chó không cắn, xem ra lời này không chuẩn xác chút nào cả.

Giang Thần bất đắc dĩ nói. 

- Vẫn còn mạnh miệng sao? Ngươi làm vậy chỉ là làm tăng sự thống khổ khi chết của chính mình mà thôi.

Mộ Dung Long đạp bước đi về phía trước, nhìn thấy Giang Thần lại nắm tay lại, hắn khinh thường nói:

- Coi như ngươi đang ở trạng thái toàn thịnh thì cũng không phải đối thủ của ta. 

Lời này cũng không sai, khi còn là Thông thiên cảnh, hai người đều cùng chạy ở trên một con đường, tranh tài với nhau.

Thế nhưng Mộ Dung Long bước đến điểm cuối trước một bước, đạt đến cảnh giới mới.

Mặc kệ Giang Thần có thủ đoạn gì, chỉ cần không vượt quá điểm cuối, khác biệt của hai người chính là trời và đất. 

Thực lực Tôn giả, có thể dễ dàng giết chết Giang Thần.

Mộ Dung Long nghênh ngang, chẳng hề làm gì cả, thế nhưng áp lực mà hắn mang đến đã làm cho sắc mặt Giang Thần trắng bệch.

Đột nhiên, một bóng người đi tới trước người Giang Thần, ngăn cản khí thế của Mộ Dung Long giúp hắn. 

- Lệ Nam Tinh, ngươi cũng muốn trở thành một trong những người ta giết trước khi đi ra sao?

Mộ Dung Long lạnh lùng nói.

Hắn đã không có chút sợ hãi nào với Lệ Nam Tinh nữa. 

- Ngươi ra tay, ta sẽ rút kiếm.

Lệ Nam Tinh vẫn nói ra lời hắn đã nói ở Võ Hoàng Thành, dường như hắn đã quên Mộ Dung Long đã là Tôn giả, tay vẫn đặt ở trên chuôi kiếm.

- Ngươi cho rằng lời này còn có thể hù dọa được ta nữa sao? 
Mộ Dung Long không suy nghĩ nhiều mà rút Kim Đao ra, sau đó mạnh mẽ chém ra.

Đao của Tôn giả, sắp vô hình, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ.

Ngay cả người đứng ở chỗ xa cũng có thể cảm nhận được cỗ lực lượng kia khủng bố đến mức nào, không phải là thứ mà Thông thiên cảnh có thể so sánh được. 

- Luân hồi kiếm.

Vẻ mặt của Lệ Nam Tinh không thay đổi, lần nữa rút kiếm, vẫn là động tĩnh quen thuộc như cũ, tiếng phong kiếm gào thét.

Phanh! 

Cuối cùng, một đao một kiếm va vào nhau, tình cảnh theo dự liệu không có xảy ra.

Lệ Nam Tinh không chỉ không bị chém thành hai nửa mà trái lại kiếm của hắn còn vững vàng tiếp được đao c Mộ Dung Long.

- Làm sao lại vậy được chứ? 

Mộ Dung Long quả thực không thể tin được vào con mắt của chính mình.

- Không phải chỉ có ngươi mới có thể đột phá Tôn giả.

Khi nói xong lời này, người và kiếm của Lệ Nam Tinh phóng ra ánh sáng vạn trượng, vô số mũi kiếm trào ra, bay về phía các nơi, bức lui Mộ Dung Long. 

- Cái gì?

Tô Hình hơi choáng váng, hắn vẫn muốn làm người thông minh nhất trên Thăng Long bảng, kết quả hiện tại hắn mới phát hiện ra mình là kẻ ngu xuẩn nhất.

Hắn hiểu rõ kế hoạch của Lệ Nam Tinh là gì, quả thực không cần Giang Thần trợ giúp thì cũng có thể đối kháng được với Tà Vân điện. 

- Hóa ra nguyên nhân mà ba vị trí đầu Thăng Long bảng vẫn không phân ra đầu bảng là ở chỗ này.

Mọi người bỗng nhiên tỉnh ngộ, vì ẩn giấu thực lực của chính mình, ai cũng không muốn toàn lực ứng phó.

Động tĩnh Lệ Nam Tinh đột phá gần như là tương đồng, chỉ là khí thế của hai người không giống nhau mà thôi. 

Cảm giác mà Lệ Nam Tinh tạo ra cho người ta càng ngày càng ác liệt, dường như một thanh thần binh lợi khí đang được rèn đúc, khi thành công lộ hết ra sự sắc bén, có thể đâm bị thương con mắt của người khác vậy.

Có điều trong thời gian cực ngắn, Lệ Nam Tinh đã thu lại những cảm giác này, lại trở nên giống như lúc hắn còn là Thông thiên cảnh, không có gì khác biệt cả.

- Các ngươi cứ chờ chết ở đây đi! 

Lại xuất hiện một vị Tôn giả, sự cao ngạo của Mộ Dung Long biến mất không còn sót lại chút gì, khiến cho người ta cảm thấy hắn chỉ là một tên nhà giàu mới nổi.

Hắn đưa tay sờ vào trong ống tay áo, cũng không biết hắn dùng thủ đoạn gì mà không gian quanh thân vặn vẹo rồi biến hóa.

Cuối cùng, ánh sáng lóe lên, Mộ Dung Long biến mất ở trước mắt tất cả mọi người. 

- Long ca!

Người của Mộ Dung gia cả kinh, bọn họ vẫn cho là mình cũng được mang đi, thế nhưng lại không nghĩ rằng tuyệt vọng lại đến một cách đột nhiên như vậy.

Những người khác ước ao, hận không thể giống như Mộ Dung Long vậy. 

- Giang Thần, đều là do ngươi hại!

Nguyệt Lam Thanh bị kích thích lần nữa chỉ trích Giang Thần, ánh mắt căm hận hận không thể làm cho Giang Thần chết đi.

Âm Sương không nói tiếng nào đi tới trước người của nàng, cũng không nói cái gì mà giơ tay đánh ra một tát. 

Phanh!

Nửa gò má của Nguyệt Lam Thanh sưng lên, không chờ nàng nổi giận thì lại nghe thấy Âm Sương nói:

- Ngươi hại đám người Lệ Nam Tinh bị vây ở trong núi, chuyện này ta đã biết, dùng biểu hiện của ngươi, không ngờ ta lại được đặt ngang hàng với ngươi, thực sự là sỉ nhục! 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau