THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 461 - Chương 465

Chương 462: Chết đi

- Gia chủ Cao gia đời tiếp theo!

Lang Bình không thể tin được, thế nhưng Cao Hỏa Linh lại không thể nói giỡn trong chuyện này được.

Hắn đã cảm nhận được cái gì gọi là cưỡi hổ khó xuống, vẻ ngông cuồng vừa nãy biến mất không còn sót lại chút gì.

- Thánh thành tiền trang cũng sẽ không hợp tác với Lang gia các ngươi.

Hắn chưa kịp cứu chữa thì Âm Sương bên kia cũng đã mở miệng nói.

Vừa nãy Lang Bình đã sớm làm cho nàng khó chịu, càng khỏi nói tới việc hắn còn nói nhiều lời quá đáng như vậy với Giang Thần nữa.

Lang Bình cả kinh, lúc này hắn mới chú ý tới ánh mắt trào phúng của đám người chung quanh.

Người ở đây biết được chuyện Giang Thần là gia chủ đời tiếp theo của Cao gia có rất ít, nhưng biểu hiện của hai nữ nhân là Cao Hỏa Linh và Âm Sương thì bọn họ đều nhìn thấy rõ.

Lang Bình chỉ cần hơi chút kiên trì, nghe lời của người khác thì cũng sẽ không ngốc đến mức kêu gào thân phận vô dụng của mình ở trước mặt Giang Thần.

- Giang Thần... Giang Thần thiếu gia, xin tha thứ cho sự vô tri vừa nãy của ta.

Lang Bình vội la lên.

Cho dù hắn là thiên tài đứng trong vị trí đầu trên Thăng Long bảng, thế nhưng ở trên đời này, thứ được coi trọng không chỉ là điểm này.

Cao gia giận dữ, Lang gia sẽ gặp phải tai ương ngập đầu, thiên tài như hắn cũng sẽ ngã xuống.

- Cút.

Giang Thần vẫn chỉ nói một chữ kia với hắn, mắt hơi lim dim, không thèm liếc mắt nhìn đhắn.

Lang Bình giận mà không dám nói gì, cắn chặt răng, vung tay rời đi.

Sau khi chuyện này kết thúc lại có không ít người đến, hầu như đã làm cho vùng trời này chật ních.

Động tĩnh linh phù trong ngực của mọi người càng lúc càng lớn, cũng có ý nghĩa lối ra sắp được mở ra.

Trong lúc đám người Ứng Vô Song lo lắng, đội ngũ của Mộ Dung gia cũng chạy tới.

Đội ngũ này có thể nói là một trong các chiến đội mạnh nhất, đội trưởng Mộ Dung Long trước sau vẫn mạnh mẽ như một.

Bọn họ đi tới đây mà không giảm tốc độ và né tránh, làm cho những người khác liên tục lui về phía sau, nhường ra một con đường.

- Có một quáng động sao?

Mộ Dung Long chú ý tới vùng mỏ đã sụp đổ ở dưới chân, vẻ mặt hơi đổi.

Trong đội ngũ của hắn có người dùng tốc độ nhanh nhất hạ xuống chân núi, rất nhanh đã trở về không trung, nói:

- Long ca, là một quáng động Viêm Long tinh thạch!

Mộ Dung Long bĩu môi, không quan tâm nói:

- Vậy một tháng qua ta thăm dò tầm bảo ở chung quanh còn không bằng đào mỏ ở đây.

Nói xong, mắt của hắn bắn ra tinh mang, nhìn về phía mọi người đang ở chung quanh.

- Trong các ngươi nhất định có người có được không ít Viêm Long tinh thạch đúng không? Trao đổi với ta đi, Mộ Dung gia ta sẽ không để cho các ngươi chịu thiệt.

Mộ Dung Long nói.

Giống như là Lang Bình vậy, điểm không giống là hắn nói với tất cả mọi người.

Nếu nói chỗ khác biệt, Lang Bình là cưỡng bức, Mộ Dung Long thì lại là dụ dỗ.

Dù sao hắn cũng là thiếu gia của Mộ Dung gia giàu nứt đố đổ vách.

Ngoại trừ Giang Thần ra, đám người có được Viêm Long tinh thạch, trước khi Lâm Kinh Vũ, vùng mỏ sụp đổ, cho nên thu hoạch của người đến sau có thể nói là con số không.

Vô số ánh mắt rơi vào trên người Giang Thần, cũng hấp dẫn ánh mắt của Mộ Dung Long nhìn sang.

Khi bốn mắt của hai người giao nhau, không khí như đông lại, yên tĩnh không hề có một tiếng động nào cả.

Khuôn mặt của Mộ Dung Long trở nên đen lại, lực lượng hùng hồn làm cho không gian quanh thân vặn vẹo.

So sánh với hắn, Giang Thần mỉm cười, nhẹ như mây gió, không thấy hắn có chút căng thẳng nào cả.

- Ta biết ngay mà, mặc kệ ngươi trốn đến chỗ nào thì cuối cùng sẽ phải tới lối ra.
Mộ Dung Long nói.

Vừa nghe lời này, đám người còn không biết chuyện gì đã xảy ra chau đầu ghé tai, nghị luận sôi nổi.

Đám người lúc trước tham dự vào cuộc chiến ở phòng tuyến hành cung biết rõ tin tức, không khỏi âm thầm thở dài.

Hành vi của Mộ Dung Diên, chết không hết tội.

Thế nhưng Mộ Dung Long mặc kệ đúng sai, nhất định muốn giết chết Giang Thần, không tiếc khai chiến cùng Lệ Nam Tinh.

Nói đến Lệ Nam Tinh, hiện tại cũng chưa thấy hắn đâu cả.

- Tất cả tản ra cho ta!

Đột nhiên, Mộ Dung Long điên cuồng hét lên một tiếng.

Đám người ở giữa hắn và Giang Thần tránh ra, chẳng khác nào lá rụng bị cơn gió thổi đi vậy.

- Long công tử, vì sao lại giận dữ như vậy chứ?

Trong đám người, Âm Sương đứng dậy, nói.

- Âm Sương cô nương? Đây là thù riêng của ta và hắn.

Nhìn thấy một trong tứ đại mỹ nhân, Mộ Dung Long hơi thu lại lửa giận của mình, nói:

- Trước khi tiến vào tiểu thế giới, bá phụ ta, cũng chính là gia chủ đã dặn dò ta phải chăm sóc kỹ lưỡng cho Mộ Dung Diên! Kết quả thì sao? Lại bị tên này ném vào trong đám hung thú, chết thảm đến mức ngay cả thi thể ta cũng không cách nào lấy ra để khâm liệm được!

Hắn đã thật sự tức giận, không phải là vì cảm tình với Mộ Dung Diên, mà là Giang Thần làm như vậy sẽ tạo thành ảnh hưởng với hắn.

Sau khi trở về, tất nhiên hắn sẽ bị Mộ Dung gia phạt nặng.

Người còn người không biết nghe thấy lời này, tiếng kinh hô không ngừng vang lên, dùng ánh mắt giống như nhìn quái vật rơi xuống trên người Giang Thần.

- Tên này đúng là điên cuồng, ngay cả dòng chính là Mộ Dung Diên tiểu thư mà cũng dám giết!

- Cái gì mà dòng chính chứ, đó là nữ nhi của gia chủ, Đại tiểu thư Mộ Dung gia đó!

- Sau khi rời khỏi đây, Mộ Dung gia tuyệt đối sẽ tức giận.

- Tất cả người có quan hệ với Giang Thần đều sẽ gặp phải xui xẻo!

Chém giết Mộ Dung Diên, đối với những người này tuyệt đối là một chuyện kinh thế hãi tục.

- Mộ Dung Long, vì sao ngươi không nói Giang Thần xuất phát từ nguyên nhân gì mà giết chết nàng chứ?
Trong đám người, có người do dự hồi lâu, rốt cuộc vẫn đứng dậy.

Là Tào Lâm đã cùng Giang Thần thủ vững đạo phòng tuyến thứ nhất.

Chính là vì người của hắn tử thương nặng nề, cho nên Giang Thần mới nổi giận như vậy.

- Lý do, ta không muốn biết, ta biết, người này ta phải giết!

Mộ Dung Long liếc mắt nhìn hắn một chút, ra tay không hề có điềm báo trước, hầu như là vọt đến trước người Tào Lâm, trọng quyền rơi vào trên người hắn.

Đây là trọng quyền của ba vị trí đầu trên Thăng Long bảng, Tào Lâm xếp hạng thứ bốn mươi hoàn toàn không có cách nào phản kháng được thì đã bị đánh bay ra ngoài.

Giống như mũi tên bắn ra vậy, e rằng đợi đến cuối tầm mắt cũng sẽ không dừng lại.

Cũng may có Giang Thần ra tay tiếp Tào Lâm, chỉ là gân cốt của người sau đã đứt đoạn từng khúc, đang thoi thóp.

- Ngươi không nên ra mặt.

Giang Thần bất đắc dĩ nói.

- Là sai sót của ta...

Tào Lâm không trách cứ hắn chút nào, trái lại còn mang theo vẻ hổ thẹn rất sâu, bởi vì rất có thể Giang Thần sẽ càng thảm hại hơn so với hắn.

Giang Thần nhẹ nhàng lắc đầu, tạm thời làm giảm bớt thương thế của hắn, lại giao cho đội viên của hắn.

- Mộ Dung Long, có gì thì cứ tới thẳng chỗ ta đi.

Khi Giang Thần nói lời này, hắn nhìn Âm Sương một chút.

Âm Sương nhìn thấy kết cục của Tào Lâm, sắc mặt biến hóa bất định, nhưng cũng không lùi bước, mãi đến khi bị Âm Tuyệt kéo về.

- Giang Thần, ngươi muốn chết như thế nào?

Mộ Dung Long thấy không có người nào dám đứng ra nữa, ánh mắt đặt ở trên người Giang Thần, sát ý cuồn cuộn.

- Chết trận đi.

Giang Thần nói.

- Ta sẽ tác thành cho ngươi!

Mộ Dung Long trầm giọng hét một tiếng, lần nữa ra quyền.

Ba vị trí đầu trên Thăng Long bảng, Mộ Dung Long được truyền thừa Long huyết thể hiện ra thực lực kinh người của mình.

Tiếng gầm rú của rồng, tiếng sấm gió.

Không ít người trên không trung bị chấn động đến mức hoa cả mắt, đầu to ra, suýt chút nữa đã từ không trung ngã xuống bên dưới.

Sau đó hai, ba giây, tất cả mọi người đều trở lại mặt đất.

Xem như vậy, cho dù khoảng cách xa, thế nhưng lại rất an toàn.

Y phục mà Giang Thần vừa đổi lần nữa bị thiêu cháy, Long giáp sáng lập lòe xuất hiện, chủ động xuất kích.

Dùng hai tay đấu, ai cũng không thể lui về phía sau nửa bước, thế nhưng uy năng tạo thành lại có thể làm cho không trung chấn động.

Người phía dưới vui mừng vì mình hạ xuống đúng lúc, bằng không sẽ bị trực tiếp đánh chết.

- Đều là Thông thiên cảnh, tại sao lại có thể có khác biệt lớn như vậy cơ chứ?

Một ít người ở trên Thăng Long bảng hạng nhất không khỏi thở dài nói.

- Tại sao lại như vậy?

Mộ Dung Long không nghĩ tới Giang Thần lại tiếp được quyền của mình, lại nhìn hình tượng của hắn biến hóa, hắn càng sợ hết hồn.

- Ý vừa nãy của ta là làm cho ngươi!

Giang Thần nói.

Chương 463: Cường giả quyết đấu

Giống như Lâm Kinh Vũ, Mặc Kiếm Phi vậy, nhìn thấy thực lực của Giang Thần tăng lên khổng lồ như thế, Mộ Dung Long kinh ngạc không thôi.

- Chẳng trách ngươi dám nghênh ngang xuất hiện ở trước mặt ta, nhưng ngươi vẫn không nhận rõ được một điểm quan trọng nhất, ba vị trí đầu trên Thăng Long bảng, không có ai là kẻ tầm thường!

Khi chữ cuối cùng vừa dứt, quyền của Mộ Dung Long hóa thành mặt trời, đám người phía dưới liên tục nhắm mắt lại, chỉ dám dùng thần thức để quan sát.

Giang Thần bắt đầu lui về phía sau, trên cánh tay như sắt thép truyền đến tiếng vang làm cho lòng người lo lắng.

Quyền lực của Mộ Dung Long quả thật có thể xưng tụng là mênh mông.

- Luân Hồi Kiếp:Toái Thương Khung!

Giang Thần không thể không vận dụng biến hóa thức thứ hai của võ học thần long, thân thể cố định ở trên không trung, quyền như thép trở nên vô địch, tỏa ra ánh sáng vạn trượng.

Quyền chẳng khác nào hai cái mặt trời va chạm ở trên không trung, uy thế mạnh mẽ làm cho đám người phía dưới đều cảm thấy không an toàn, bắt đầu lui lại xa xa hơn nữa.

Cũng không lâu sau, trên quyền của Giang Thần và Mộ Dung Long thả năng lượng ra ngoài, tiếng nổ vang không ngừng vang lên, núi đá nứt toác, một ngọn núi trực tiếp sụp đổ.

Không trung, hai người đã tách ra, cũng không có ai chiếm được thượng phong cả.

- Đây là lực lượng nào vậy? Võ học của Thần Long hoàng triều sao?

Mộ Dung Long quan sát tỉ mỉ Long giáp trên người Giang Thần, trên mặt toát ra vẻ hâm mộ.

Hắn người mang Long huyết, cũng có thể dùng lực lượng thần long, vận chuyển võ học thần long.

- Giang Thần, mặc kệ Long giáp trên người ngươi là cái gì, ngươi giao ra đây, như vậy ta sẽ không giết ngươi.

Mộ Dung Long nói.

Trong lời này có cạm bẫy, hiện tại hắn không giết, một khi đi ra ngoài, người của Mộ Dung gia cũng sẽ động thủ.

- Các ngươi đều thích đánh một lát rồi nói những câu vô nghĩa hay sao?

Giang Thần cười lạnh nói.

- Mới vừa rồi ngươi đã bị bức dùng tới tuyệt thức, mà ta còn có dư lực, ngươi phải hiểu rõ chuyện này.

Mộ Dung Long bất mãn nói.

- Sao ngươi biết ta không có dư lực chứ?

- Mạnh miệng!

Mộ Dung Long mất đi hứng thú, tay của hắn đặt ở trên chuôi đao màu vàng, nói:

- Chiến đạo của ta đã có thể làm cho ta thích làm gì thì làm, có thể dùng đao, ngươi thì sao chứ?

Đúng như hắn từng nói, một quyền vừa nãy chỉ là tùy ý đánh ra mà thôi.

- Ta không ngại va chạm nhiều lần với ngươi.

Giang Thần rút Xích Tiêu kiếm ra, động tác này của hắn làm cho người ta xem có chút không hiểu.

Khi động thủ với Quỷ Thương, hắn đã bộc lộ ra Chiến đạo, thế nhưng còn không đạt đến trình độ có thể sử dụng kiếm, làm như bây giờ, thực lực sẽ giảm xuống.

- Hóa ra ta đang nói chuyện với một kẻ ngu ngốc.

Mộ Dung Long cười xì một tiếng, đao đã rút ra, ánh đao lóng lánh, kình lực trên đao cuộn trào.

Điểm không giống quyền chính là, đao sắc bén và rất hung hãn, sẽ là nguy hiểm trí mạng.

Hắn cũng không dùng đao chiêu mà vọt thẳng tới, vung đao lên rồi chém một cái.

Ánh đao chẳng khác nào một đạo màn ánh sáng màu vàng mỏng manh, nếu như đứng ở góc độ đối diện với ánh đao thì sẽ không chú ý tới sự tồn tại của nó.

- Mãnh Long đao đạo của hắn lại có tiến bộ rồi!

Âm Tuyệt nói.

Làm một trong mười vị trí đầu trên Thăng Long bảng, hắn hiểu rất rõ về Mộ Dung Long.
Khi đột phá Thông thiên cảnh, kỳ mạch trong cơ thể của Mộ Dung Long đã được khai phá đến cái thứ bảy, lúc đó đã làm cho toàn bộ Long vực khiếp sợ, ngoài ra, Long huyết trong cơ thể hắn cũng cực kỳ tinh khiết, hơn nữa còn là truyền nhân đao đạo.

Những thứ này làm cho hắn trở thành một trong ba vị trí đầu Thăng Long bảng trong thời gian cực ngắn, mãi cho đến hôm nay.

- Bày trận!

Ở bề ngoài Giang Thần ra vẻ xem thường, nhưng trên thực tế còn chăm chú hơn bất kỳ một lần nào khác.

Mộ Dung Long là đối thủ mạnh nhất mà hắn gặp, chỉ vẻn vẹn dựa vào bản thân hắn thì tạm thời còn chưa thắng được đối phương.

Thành viên Thần Kiếm hội chuẩn bị đã lâu, khi được Ứng Vô Song dẫn dắt đã đi tới không trung, đứng ở phía sau lưng của Giang Thần.

Trong tay mỗi người đều nắm một thanh kiếm, rất nhuần nhuyễn tìm tới vị trí của từng người, vận chuyển trận thức.

Ngay khi một đao kia của Mộ Dung Long rơi xuống, kiếm trận tạo thành, tất cả mọi người bao gồm cả Giang Thần ở bên trong, hóa thành một thanh thần kiếm.

- Trời! Đây là trận pháp gì vậy?

- Mọi người thường nói nhân kiếm hợp nhất, nhưng chung quy vẫn có cái bóng của con người, thế nhưng hiện giờ tất cả mọi người ở đây đều biến mất rồi!

- Đao của Mộ Dung Long bị chặn lại rồi!

Ánh đao hạ xuống, chém vào bên trên thần kiếm, thần kiếm sắc bén, xé ánh đao từ bên trong ra, hóa giải đi một đao này.

Lúc này, trên chuôi kiếm của thần kiếm xuất hiện một bàn tay, tiếp theo bóng người của Giang Thần xuất hiện, vẫn mặc Long giáp như cũ, mái tóc dài bay phấp phới, chỉ là hư thực bất định, cả người đang phát sáng.

- Rốt cuộc hắn có bao nhiêu thủ đoạn vậy?

Có người không nhịn được kinh hô.

- Mộ Dung Long, nhìn xem là đao đạo của ngươi lợi hại, hay là kiếm đạo của ta lợi hại hơn!

Thần trí của Giang Thần tỉnh táo, phong cách nói chuyện vẫn là hắn như cũ, giống như sức mạnh của những người khác đều chuyển vào trong cơ thể hắn vậy.

Tăng trưởng rõ ràng nhất mà trận pháp mang đến chính là làm cho Giang Thần thoát khỏi hạn chế về Chiến đạo.

Hắn có thể phát huy Bất hủ kiếm đạo đến cực hạn!

- Trường Hồng kiếm pháp: Nhất kiếm tam thức!

Giang Thần cầm kiếm phóng lên trên, kéo theo từng trận gió lớn, thần uy hiển hách, khiến cho người ta nghĩ đến các hung thú tiền sử trong sử sách, cũng chính là đám hung thú đã từng đánh chết Thiên Thần kia.
- Giun dế, dù mạnh thế nào thì cũng sẽ không mang đến phiền phức cho người khác được.

Mộ Dung Long không có ý sợ hãi, chỉ là tâm tư giết chết Giang Thần ở trong trận chiến này đã kiên định hơn.

Ngón trỏ trái và ngón giữa của Mộ Dung Long nắm chặt, tay phải không ngừng vung vẩy đao của mình.

- Long Nha Toái!

Không quá một giây, ánh đao không còn là chói mắt đơn giản nữa, mà đã lấy một loại quy luật hình thành một loại biến hóa nào đó ở thân đao.

Cho dù không nhìn ra là cái gì, thế nhưng có thể cảm nhận được uy lực của một đao này.

Hai người lần nữa giao chiến, đao kiếm đụng nhau.

Mũi kiếm của Mộ Dung Long biến ảo ra một cái đầu rồng, nhếch miệng cắn xuống.

Nhất kiếm tam thức không đả thương được Mộ Dung Long, chỉ có thể dây dưa với đao mà thôi.

Như là có ba đạo tia chớp màu tím đồng thời đánh xuống, tạo thành hình tam giác huyền diệu, nhổ răng rồng.

- Long Trảo Diệt!

Nhưng Mộ Dung Long còn có hậu chiêu, đao trong tay ác liệt trí mạng, chém thẳng về phía trái tim của Giang Thần.

- Nhất Kiếm Vô Thường!

Giang Thần đã sớm có dự liệu, thân thể hơi chếch ra, thuận thế vẽ ra một kiếm.

- Hả?

Mộ Dung Long biến sắc, tay phải nắm lại, một con thần long từ dưới chân của hắn bay ra, xông về phía chân trời, đồng thời đánh văng chiêu kiếm này ra.

Đương nhiên, cũng bởi vì hắn thi triển lồng khí hộ thể cho nên đao của hắn đã mất đi lực sát thương.

Không ai chiếm được ưu thế, nhưng từ việc Mộ Dung Long dùng lồng khí hộ thể trước tiên mà nói, Giang Thần đã chiếm thượng phong.

- Thật là lợi hại, không ngờ lại có thể đánh thành như vậy với Mộ Dung Long!

Mọi người lẩn đi rất xa trợn mắt há hốc mồm, bọn họ vẫn rất bi quan thay cho Giang Thần, không nghĩ tới khi chiến lại có thể đánh đến trình độ này.

Cho dù là do trận pháp, thế nhưng có thể hiện tại đao kiếm của hai người tranh tài, cũng coi như là phân chia cao thấp trên võ học rồi.

- Hắn chỉ dựa vào hiệu quả của trận pháp mà thôi, sao có thể so với thực lực chân chính của Long ca cơ chứ?

Người Mộ Dung gia không muốn tiếp nhận sự thực này mà nói trào phúng.

- Long ca các ngươi so với Giang Thần còn lớn hơn năm tuổi, thời gian ròng rã năm năm đó, các ngươi không biết ngại hay sao?

Hàn Ty Minh phản bác.

Người của Mộ Dung gia không có gì để nói, kỳ thực trong lòng bọn họ cũng biết điểm ấy.

- A!

Giữa lúc mọi người định tiếp tục nhìn qua thì linh phù trên người bọn họ đột nhiên thiêu đốt, khiến cho người ta đột nhiên không kịp chuẩn bị.

Giang Thần và Mộ Dung Long cũng giống như vậy.

Linh phù chỉ dẫn lối ra, không ngờ lúc này đã bị đốt thành tro, nhưng lối ra vẫn không xuất hiện.

- Dường như lối ra nên sớm xuất hiện mới đúng chứ.

Có người nói.

Lời này đã làm cho tất cả mọi người đều cảm thấy không ổn.

Chương 464: Sức chiến đấu cách xa

Dựa theo lời nói của trưởng bối, lối ra đã sớm nên xuất hiện, chỉ là bởi vì tất cả mọi người quan tâm tới chiến đấu của Mộ Dung Long và Giang Thần cho nên đã quên điểm ấy.

Hiện tại linh phù đã bị đốt thành tro bụi, mỗi một người đều vô cùng căng thẳng, ngay cả hai người đang giao chiến cũng bị đặt sang một bên.

Mộ Dung Long thu đao đứng lặng, tay trái cầm lấy linh phù đã hóa thành tro, hắn khẽ cau mày. 

Nếu như không thể đi ra ngoài, tất cả đều là công toi.

Không ai muốn bị vây ở bên trong tiểu thế giới này, thế nhưng từ tình huống hiện tại xem ra, quả thật có xu thế này.

Bầu không khí khủng hoảng đang lan tràn, mỗi người đều gắt gao nhìn lên bầu trời, chờ mong lối ra xuất hiện. 

Thậm chí còn có người oán giận là do Giang Thần và Mộ Dung Long động thủ cho nên mới dẫn đến chuyện như vậy.

- Chờ một chút đi!

- Giang Thần, Mộ Dung Long, các ngươi không nên động thủ nữa! 

- Đúng vậy, không loại trừ vì nguyên nhân này mà dẫn đến lối ra không xuất hiện.

Mộ Dung Long bất mãn với chỉ trích như vậy, có điều chính hắn cũng không dám chắc, cho nên mới thu đao vào trong vỏ.

Bên kia, Giang Thần tạm thời giải trừ trận pháp, có điều hắn vẫn khoác Long giáp như cũ, đề phòng Mộ Dung Long đột nhiên ra tay. 

Thời gian nửa ngày trong nháy mắt trôi qua, mỗi người đều cảm thấy sống một ngày bằng một năm, mắt thấy sắc trời lại sắp tới đêm, không ít người đã tuyệt vọng.

Giữa lúc này, một bóng người từ đằng xa bay tới, không phải là bay thẳng tắp mà thỉnh thoảng rơi xuống, tiếp theo lại từ từ tăng lên, sau đó lại lắc lư sang hai bên, giống như là uống say vậy.

Sau khi tới gần, mọi người mới phát hiện ra người kia bị thương nặng, bay rất gian nan. 

Giang Thần đột nhiên vọt tới, đỡ lấy đối phương.

Người này là đệ tử Anh Hùng điện, hơn nữa còn là người trong đội ngũ của Lệ Nam Tinh.

Nghĩ đến việc Lệ Nam Tinh chưa từng xuất hiện, lối ra cũng chậm chạp không thấy đâu cả, trong lòng Giang Thần đã có suy đoán đại khái. 

- Tà Vân điện... Tà Vân điện ám toán chúng ta, nhốt Lệ Nam Tinh sư huynh lại, ta thật vất vả mới giết ra được...

Giang Thần có ấn tượng với hắn, Lý Lôi đứng thứ tư trên Chiến Lực bảng, cả người đẫm máu, vừa nói chuyện, một bên còn ho ra máu.

Cũng may nhờ có y thuật cao minh của Giang Thần mà đã kéo hắn từ chỗ Diêm Vương trở về. 

Những người khác không quá để ý, cho rằng đây là chiến tranh của Anh Hùng điện và Tà Vân điện.

Hiện giờ chuyện mà bọn hắn quan tâm chính là phải làm sao mới có thể đi ra ngoài được.

- Lý Lôi, ngươi nói rõ ngọn nguồn mọi chuyện một lần xem! 

Giang Thần nói.

Lý Lôi gật gật đầu, nói đội ngũ của bọn họ gặp phải Tô Hình cầm đầu một đội ngũ của Tà Vân điện tập kích, ngoại trừ Quỷ Thương bị giết ra, năm vị trí đầu trên Trừ Ma bảng đều tham dự.

- Đây không phải là trọng điểm, lối ra bên Tà Vân điện, có phải đã được mở ra rồi hay không? 

Giang Thần lại nói.

Nghe thấy hắn nói như thế, hai mắt đang uể oải tinh thần của mọi người toả sáng.

- Giang Thần, lời này là có ý gì? 

Mộ Dung Long hỏi.

Vốn Giang Thần không muốn trả lời hắn, thế nhưng càng ngày càng có nhiều người tụ tập lại đây, hắn lập tức phán đoán của mình ra.

- Tô Hình muốn tiêu diệt đệ tử Anh Hùng điện các ngươi, ta biết, thế nhưng không phải kế hoạch của hắn đã bị Lệ Nam Tinh phá hay sao? 

Mộ Dung Long cau mày nói.

- Tử sĩ cấp bậc Tôn giả nhất định chỉ là kế thứ nhất, nhưng không có nghĩa là không có kế thứ hai.Giang Thần thực sự là khâm phục sự thông minh của người này, cũng không biết đối phương tu luyện tới cảnh giới này thế nào. 

- Giang Thần, ý ngươi nói là Tà Vân điện đã giở trò quỷ?

Âm Sương nắm lấy trọng điểm, hỏi.

- Rất có thể, hơn nữa Lệ Nam Tinh bị phục kích, cũng là muốn dụ dỗ chúng ta qua đó. 

Giang Thần gật đầu nói.

- Qua đó! Chúng ta nhất định phải qua đó, chúng ta không thể ở trong tiểu thế giới cả đời được!

Mộ Dung Long kích động nói, lại nhìn dáng vẻ của những người khác, coi như là cạm bẫy thì cũng phải mở một đường máu. 

- Có thể là âm mưu hay không? Không bằng chúng ta chờ một chút đi?

Cũng có người cảm thấy vô căn cứ, muốn chờ một chút, không chừng không lâu sau đó lối ra sẽ xuất hiện.

- Đến lúc đó người của Tà Vân điện đều đi ra ngoài, lối ra bên kia cũng sẽ không còn, các ngươi muốn bị vây ở chỗ này cả đời sao? Người Mộ Dung gia, đi theo ta! 

Mộ Dung Long vung cánh tay hô lớn, nhấc theo Lý Lôi chạy đi.

Mấy chi đội ngũ mạnh mẽ đồng thời đi theo ở phía sau lưng hắn.

- Giang Thần? 

Còn có một nhóm người chờ đợi câu trả lời của Giang Thần.

Dù sao, hắn là người có thể chống lại Mộ Dung Long.

- Nhất định sẽ phải đi, nhưng không thể không có chuẩn bị giống như hắn được. 

Giang Thần cũng không muốn ở chỗ này chờ may mắn.

- Không phải là hắn không có chuẩn bị, hắn không có sợ hãi, lẽ nào ngươi đã quên biểu hiện trước đó của hắn ở trước mặt tử sĩ Tôn giả sao?

Trương Vũ nói. 

Giang Thần đã được lời này nhắc nhở, người ở hành cung lúc đó cũng đều kịp phản ứng lại.
- Tà Vân điện sẽ lại muốn cầm đầu danh trạng tới hiến cho bọn họ, nếu không sẽ không cho phép chúng ta đi ra ngoài nữa.

- Còn muốn chúng ta giết chết đệ tử của Anh Hùng điện để biểu hiện sự trung tâm. 

- Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ chứ?

Lập tức, các đệ tử Anh Hùng điện ở đây tụ tập ở bên người Giang Thần.

Bởi vì so với những người khác, bọn họ không có lựa chọn nào khác, nhất định Tà Vân điện đang muốn giết bọn hắn. 

Lại nói tới những người khác, có thể lựa chọn nương nhờ vào Tà Vân điện để cầu tự vệ.

- Mỗi người đều có lựa chọn của mình, ta sẽ không bắt buộc, ta người Anh Hùng điện, nhất định phải đi cứu Lệ Nam Tinh sư huynh, khai chiến với Tà Vân điện. So với việc đến lúc đó lựa chọn trận doanh, không bằng hiện tại tỏ rõ lập trường đi, đồng ý cứu người thì ở lại.

Giang Thần quét mắt nhìn mọi người một chút, nói. 

- Cái tên này, có chút quyết đoán.

Âm Tuyệt nhỏ giọng nói ở bên tai muội muội mình.

Người không phải là đệ tử Anh Hùng điện cũng có mấy trăm, bọn họ nhìn nhau, do dự không quyết định. 

Nếu như lựa chọn Anh Hùng điện thì sẽ phải khai chiến cùng Tà Vân điện, nếu như đồng thời đi cùng Anh Hùng điện thì sẽ là một trận ác chiến.

Vì lẽ đó bọn họ đều rất lý trí phân tích phần thắng của song phương.

Sau đó, bọn họ lập tức ý thức được then chốt của thắng bại kỳ thực ở trên người của Mộ Dung Long. 

Hắn đứng ở bên nào thì sức chiến đấu bên kia sẽ dẫn trước.

Từ tính cách cùng với cừu oán với Giang Thần của Mộ Dung Long mà suy ra, nhất định hắn sẽ lựa chọn Tô Hình của Tà Vân điện.

Tức thì trong mấy trăm người đã có hơn một nửa rời đi. 

Bọn họ không do dự quá lâu, bởi vì cần Lý Lôi dẫn đường cho nên trong mấy chục giây sau đó đã lục tục có người bay đi.

- Không cần lo lắng, ta đã để lại dấu ấn trên người Lý Lôi, có thể đuổi kịp được.

Giang Thần nhìn mười mấy người còn sót lại, cộng thêm đệ tử Anh Hùng điện bên hắn, đừng nói là so sánh với Tà Vân điện, ngay cả so với những người đi vừa nãy cũng không sánh kịp. 

- Trước khi đi, thái độ của chúng ta chính là xa cách Tà Vân điện, nếu như hiện giờ lựa chọn Tà Vân điện, loại chuyện mất mặt này ta còn không làm được.

Âm Tuyệt tỏ thái độ trước tiên.

- Tà Vân điện không thể không có yêu cầu gì mà đã tiếp nhận người khác quy hàng, so với việc để vận mệnh nằm ở trên tay người khác, còn không bằng tự mình nắm chặt thì hơn! 

Trương Vũ cũng nói.

- Giang Thần, ngươi dẫn dắt chúng ta đánh một trận đi!

Đệ tử Anh Hùng điện cũng đặt hi vọng ở trên người Giang Thần. 

Lời này đã được đại đa số người tán thành, Giang Thần trở thành tiêu điểm được muôn người chú ý.

- Không chút nghi ngờ nào cả, thực lực chúng ta chênh lệch với bọn chúng rất xa, sức chiến đấu bình quân không bằng một nửa Tà Vân điện, sức chiến đấu mạnh nhất cũng đều ở bên bọn hắn.

Giang Thần nói ra nhận định làm cho trong người trầm xuống, có điều đột nhiên hắn chuyển đề tài, nói: 

- Nhưng nếu như các ngươi tin tưởng lời nói của ta, ta sẽ dẫn các ngươi vượt qua chênh lệch này, đạt được thắng lợi!

- Chúng ta tin tưởng ngươi.

Âm Sương là người thứ nhất nói. 

Chương 465: Tà vân điện tà

Trong bí tàng tiểu thế giới có một ngọn núi lớn bị mây mù bao phủ.

Mây mù kéo dài không tiêu tan, trải rộng các nơi trên núi lớn, người ở trên không trung không có cách nào thấy rõ được cảnh sắc ở trong núi, mà người trong ngọn núi thì đưa tay cũng không thấy được năm ngón.

Ngay cả thần thức cũng sẽ bị mây mù ngăn cản, không có cách nào phát tán ra được. 

Chỉ có một vách núi cao nhất mới thoát khỏi được mây mù, trở thành khán đài độc nhất vô nhị, người đứng ở trên vách núi có thể quan sát cả ngọn núi, quan sát được mây mù biến hóa.

Trên vách núi có bốn bóng người, hoặc đứng hoặc ngồi, nữ có nam có, dáng vẻ rất là nhàn nhã.

Bốn người đều có đặc điểm rõ ràng, là người của Tà Vân điện. 

- Lối ra của Anh Hùng điện, thật sự sẽ không xuất hiện sao?

Một người trong đó nhìn qua đứa nhỏ chỉ có năm, sáu tuổi rồi mở miệng nói, nhưng mà khi nói chuyện, ngữ khí và tư thế lại rất thành thục.

- Nếu muốn đánh ra lối ra, nhất định phải đồng thời hành động với cường giả tinh thông kết giới, nếu như chỉ có một phe thế lực thì sẽ không kiếm được đủ nhân số. 

Một nữ tử yêu mị tận xương nói:

- Trong đám kết giới sư của Anh Hùng điện có người của Tà Vân điện chúng ta, bọn họ sẽ ra tay vào lúc mấu chốt, tạo thành phá hoại không thể bù đắp được.

- Như vậy, nhất định người của Anh Hùng điện sẽ không tiếc tất cả để đoạt được lối ra từ phía chúng ta. 

Một nam tử giọng ồm ồm như tiếng sắt thép va chạm nói, bắp thịt toàn thân tràn ngập đường nét sắc bén, nhìn qua tràn ngập lực bộc phát.

- Yên tâm đi, chỉ có người được chúng ta cho phép thì mới có thể ra vào, chúng ta đã nắm được mệnh môn của bọn họ rồi.

Tô Hình quay lưng về phía bốn người, mỉm cười, như đã tính trước kỹ càng, trong mắt không giấu được vẻ đắc ý, hắn nhìn về một hướng khác trên ngọn núi, nói: 

- Coi như ngươi thông minh như thế nào đi nữa thì cũng không tính được tình huống ở bên ngoài!

Đột nhiên, có người của Tà Vân điện chạy tới, báo cho bốn người biết đang có không ít người chạy tới đây.

- Xem ra cá đã cắn câu. 

Ý cười của Tô Hình càng nồng, nói:

- Các ngươi cứ dựa theo kế hoạch làm việc!

Ba người kia gật gật đầu, bay về phía các nơi trên núi. 

Tô Hình một mình đi tới không trung, chẳng được bao lâu đã nhìn thấy đội ngũ của Mộ Dung Long xuất hiện.

Mộ Dung Long đi tới trước người hắn, đi thẳng vào vấn đề hỏi:

- Tô Hình, lối ra của các ngươi đã mở ra rồi sao? 

- Tự ngươi nhìn đi.

Tô Hình không có chút bất ngờ nào về việc hắn sẽ hỏi như vậy, vì vậy mới chỉ tay một cái.

Mộ Dung Long nhìn sang, chỉ thấy ở giữa trời cao, lối ra chẳng khác mặt hồ nước, một khi nhảy vào trong đó thì sẽ có thể đi ra ngoài. 

Trong mắt Mộ Dung Long xẹt qua một tia kích động.

- Không cần làm loạn, trừ phi được ta cho phép, nếu không sẽ không ai có thể tùy tiện đi ra ngoài được!

Tô Hình nói. 

- Tà Vân điện các ngươi muốn làm lớn chuyện sao?

Lúc này Mộ Dung Long mới thu hồi lại ánh mắt, dùng giọng tràn ngập ý tứ sâu xa nói.

Tô Hình nhún vai một cái, nói: 

- Ta chỉ là quân cờ chấp hành mệnh lệnh, các quyết sách đều là do bên trên định ra, Mộ Dung Long, đưa ra lựa chọn đi, không phải Mộ Dung gia các ngươi vẫn bất mãn các loại ràng buộc của Anh Hùng điện hay sao?

- Khà khà, cần gì phải nói những lời này với ta chứ, không phải muốn ta quy hàng hay sao? Hiện giờ nếu ta muốn đi ra ngoài chỉ có thể dựa vào ngươi, đương nhiên ta sẽ không từ chối rồi.

Dáng vẻ của Mộ Dung Long dửng dưng như không. Tô Hình gật gù, nói:

- Vậy thì dựa theo lần trước đi, Lệ Nam Tinh sẽ do ngươi giết.

- Ngươi xác định sẽ không giống như lần trước, bị một kiếm của Lệ Nam Tinh phá hỏng kế hoạch đó chứ? 

Mộ Dung Long nở nụ cười không tên nói.

Nhắc tới Lệ Nam Tinh, vẻ mặt của Tô Hình cứng lại, sau đó lại bĩu môi.

- Hắn đã sắp bản thân khó bảo toàn, ta bảo đảm hắn sẽ không lật lên sóng gió gì được nữa. 

Tô Hình lạnh lùng nói.

- Tốt lắm, có điều ta cũng có một yêu cầu.

Mộ Dung Long nhanh chóng nói: 

- Ta muốn ngươi giết Giang Thần giúp ta, chuyện này không thành vấn đề chứ?

- Giang Thần? Chẳng lẽ ngươi còn không giết được hắn sao?

Tô Hình rất không rõ, giống như Mộ Dung Long trước đó, hắn không coi Giang Thần là chuyện đáng kể gì cả. 

- Giết đương nhiên là có thể giết, nhưng ta biết được hóa ra hắn là gia chủ đời tiếp theo của Cao gia, đều là thế gia truyền thừa, ta giết hắn sẽ không dễ nhìn.

Mộ Dung Long nở nụ cười không tên, hắn không nói sai, chỉ là không đề cập tới việc thực lực của Giang Thần biến hóa, hơn nữa lý do cũng rất có sức thuyết phục.

- Gia chủ đời tiếp theo của Cao gia? 

Tô Hình rất bất ngờ, nhưng rất nhanh hắn lại nói:

- Không thành vấn đề, vậy cứ để cho ta giết hắn đi.

Sau đó, càng ngày càng có nhiều người đến, đều giống như Mộ Dung Long, trải qua một phen trò chuyện đã bị Tô Hình đưa ra yêu cầu. 

- Người trên tay dính máu tươi của đệ tử Anh Hùng điện thì mới có được tư cách gia nhập Tà Vân điện, rời khỏi nơi này.

Nhưng sự độc ác của Tà Vân điện lần nữa nằm ngoài dự liệu của mọi người.

Đệ tử của Anh Hùng điện không bằng một phần ba những người này, ở dưới yêu cầu như thế, chắc chắn sẽ tạo ra một trận giết chóc điên cuồng. Hơn nữa, còn sàng lọc những người quy hàng này, loại bỏ đi hạng người vô năng.

Bọn họ không phải là trẻ lên ba, đương nhiên cũng đang do dự.

- Các ngươi không cần nghĩ tới việc không biểu hiện, chờ Anh Hùng điện có biểu hiện gì đó thì mới quyến định. Coi như Anh Hùng điện giết sạch Tà Vân điện chúng ta thì lối ra cũng không để cho các ngươi sử dụng đâu, đến lúc đó mọi người sẽ phải đồng quy vu tận mà thôi. 

Tô Hình cũng không lo lắng, hắn ung dung thong thả, chậm rãi nói:

- Vì lẽ đó, vì lối ra, ta cần các ngươi trợ giúp ta chống lại đám người Anh Hùng điện có ý đồ đồng quy vu tận, bằng không, chúng ta sẽ xong đời cả.

Hắn vừa nói, cả người Mộ Dung Long phát tởm, ngay cả người như hắn cũng cảm nhận được lời này độc ác bao nhiêu! 

- Tà Vân điện, quả nhiên là tà.

Mộ Dung Long thở dài nói.

- Chúng ta đồng ý gia nhập! 

Những người đến lập tức đưa ra lựa chọn, nhưng cũng không phải là bọn họ không có suy nghĩ của riêng mình, có người nói:

- Nhưng chúng ta sẽ không tự mình chém giết đệ tử Anh Hùng điện, trừ phi là đồng thời ra trận với người của các ngươi!

Bọn họ cũng nghe được ý từ bên trong lời nói của Tô Hình, bọn họ cũng có lựa chọn, đó là có thể cùng đồng quy vu tận với Tà Vân điện. 

Tô Hình khẽ cau mày, đây là sai lầm của hắn, nếu như là Lệ Nam Tinh, chắc chắn sẽ không phạm vào sai lầm cấp thấp như vậy.

- Được, chúng ta đồng loạt ra tay!

Tô Hình đồng ý. 

...

Cùng lúc đó, ở bên phía Giang Thần cũng đang sắp xếp kế hoạch.

- Điểm duy nhất có thể thủ thắng là trận pháp của ta, cũng chính là thứ mà vừa nãy các ngươi đã được chứng kiến, trình độ kiếm thuật của người tạo thành trận thức càng cao thì ta có thể phát huy ra được uy lực càng lớn! 

Giang Thần nói.

Vừa nghe thấy lời này, Hàn Ty Minh là người đứng dậy trước tiên, sau đó, kiếm khách trong năm mươi đứng đầu lại có ba người.

Không thể không nói, người đồng ý ở lại đều là người có ngạo khí, mà trong năm mươi người đứng đầu thì lại có rất nhiều. 

- Chuyện này với các ngươi là một chuyện khá là oan ức, nhất định kiếm ý của các ngươi phải hoàn chấp nhận ta thì mới được. Nói một cách đơn giản, các ngươi sẽ trở thành con rối để ta vận chuyển, không thể có bất kỳ tạp niệm nào khác.

Giang Thần liếc mắt nhìn những người này, nói:

- Trình độ kiếm thuật các đội viên của ta không cao bằng các ngươi, vì lẽ đó ta có thể hàng phục được, nếu như đổi thành các ngươi, nhất định các ngươi phải đè ép chính mình, nếu không kiếm trận sẽ thất bại. 

- Giang Thần, ngươi nói xem nếu như thành công, uy lực của kiếm trận sẽ lớn tới bao nhiêu?

Hàn Ty Minh hỏi.

- Tô Hình và Mộ Dung Long cộng lại, có khả năng cũng không ngăn nổi được phong mang của ta. 

Giang Thần nói.

- Như vậy, chúng ta đồng ý hợp tác với ngươi.

Hàn Ty Minh nói. 

- Đúng vậy, Giang Thần, ngươi có đủ tư cách để chúng ta làm vậy.

Một gã kiếm khách khác nói.

Chương 466: Tam quỷ tuyệt trận

Trong ngọn núi lớn đang có một đội người di chuyển loạn ở trong mây mù.

Tình huống như thế, lẽ ra bọn họ nên bay lên trên không trung đào mạng, thế nhưng nhìn dáng vẻ của bọn họ, không phải là không muốn, mà là không thể.

Mỗi người đều mệt tới mức bở hơi tai, vai run run, cũng chỉ có thanh niên cầm đầu là còn hơi tốt một chút mà thôi. 

- Không nên có ý đồ tham lam.

Trong đội ngũ, có người bất đắc dĩ mở miệng nói.

Lời này đã kích thích một nữ nhân xinh đẹp khác, đôi mắt hạnh đẹp đẽ của nàng nhìn về phía người nói chuyện, nói: 

- Ngươi có ý gì? Đang chỉ trích ta sao?

Nàng có dáng người yểu điệu, da thịt trắng hơn tuyết, dung mạo có thể được xưng tụng là tuyệt mỹ, dù cho hiện tại mái tóc ngổn ngang rối tung, mồ hôi chảy đầy mặt thì vẫn không che dấu được sắc đẹp của nàng.

Người nói chuyện cúi đầu, lầu bầu vài câu mơ hồ không rõ. 

Nguyệt Lam Thanh rất không cam tâm, lại nhìn về phía người dẫn đầu, nói:

- Nam Tinh sư huynh, ta thực sự không biết trong núi có bày trận thế đáng sợ như vậy, ta chỉ cho rằng có báu vật mà thôi.

- Đặt suy nghĩ vào nan đề trước mắt đi. 

Lệ Nam Tinh lạnh nhạt nói, đôi mắt u buồn của hắn nhìn khắp nơi, dường như muốn tìm ra cái gì ở trong mây mù vậy.

Đột nhiên, mây mù xung quanh mọi người dùng tốc độ cực kỳ nhanh chóng trở nên nhạt đi, tầm mắt trở nên rộng rãi sáng sủa, có thể nhìn thấy rõ vị trí hiện tại của mình.

Thế nhưng lúc bọn họ muốn bay đi lại phát hiện ra mây mù vẫn vẫn còn ở đó. 

Bọn họ có thể nhìn thấy trên bầu trời xa xa đang xảy ra một màn, cũng chính là cảnh sau lời nói của Tô Hình có vô số người lựa chọn phản bội Anh Hùng điện.

Từ bên trong lời đối thoại có thể nghe ra là một cửa ra khác đã biến mất, chỉ còn lại bên Tà Vân điện này mà thôi.

Sau khi tất cả mọi người tỏ thái độ, không biết Tô Hình vô tình hay cố ý mà liếc mắt nhìn bên này một cái. 

- Hắn cố ý để chúng ta nhìn thấy chuyện này.

Lập tức đã có người kịp phản ứng lại.

Sự thực quả thực là như vậy, ở trong mắt của người bên ngoài, mây mù vẫn ở đó, cũng không nhìn thấy bóng người của bọn họ đâu cả. 

- Tà Vân điện dã tâm bừng bừng, muốn đoạt lại Long vực!

Ngoại trừ Nguyệt Lam Thanh ra, những người khác đều là đội viên của Lệ Nam Tinh, cũng chính là đệ tử Anh Hùng điện.

- Nhất định tất cả những chuyện này đã được bố trí từ sớm, cố ý dụ dỗ ta mắc câu. 

Nguyệt Lam Thanh nói.

Nàng nói như vậy là muốn che dấu sự ngu xuẩn của chính mình.

Người sai không phải là nàng, mà là thế giới này. 

Lúc trước đội ngũ của bọn họ đi qua ngọn núi này, mọi người rất có hứng thú đối với những mây mù này.

Khi đang quan sát, Nguyệt Lam Thanh không thể chờ đợi được nữa mà đáng xuống ngọn núi này, làm liên lụy những người khác bị nhốt.

Vì vậy người nghe thấy nàng còn nói ra lời trốn tránh trách nhiệm, trong lòng mọi người rất không thoải mái. 

Lúc này, Tô Hình đi tới đỉnh đầu của bọn họ, ở trên cao nhìn xuống bọn họ.

Nói đúng ra, là nhìn Lệ Nam Tinh.

- Lần này, là ta thắng. 

Tô Hình nói.

Lệ Nam Tinh mở miệng muốn nói cái gì đó, thế nhưng lại lắc đầu, thở dài một hơi, chẳng muốn đi nói gì nữa.

- Không cần giả vờ giả vịt, sau khi người của Anh Hùng điện mất đi ngươi sẽ không có sức chiến đấu để thay đổi cái gì nữa. 

Tô Hình lạnh lùng nói.

Lệ Nam Tinh vẫn không nói như cũ, ra vẻ ngươi nói cái gì thì chính là cái đó.

Nhưng cảnh này đã làm Tô Hình tức giận không nhẹ, hắn nói: 

- Vậy ngươi nói một chút xem ngươi còn có biện pháp gì nữa sao?

- Lời này của ngươi, ngu xuẩn đến mức khiến cho người ta phải cười lớn.Lệ Nam Tinh nói. 

Cũng đúng, có biện pháp đào mạng gì đó, chẳng lẽ ta sẽ nói cho ngươi biết hay sao

Tô Hình cắn răng một cái, cả giận nói:

- Vậy ta nói cho ngươi biết, sức chiến đấu cuối cùng của Anh Hùng điện các ngươi sẽ toàn quân bị diệt trong nửa canh giờ nữa. 

- Ta sẽ ngưng tụ sức chiến đấu của tất cả mọi người thành Tam Quỷ Tuyệt Trận, ngay cả là ngươi cũng sẽ không chống đỡ được, ngoài ra, ta và Mộ Dung Long lại là hai lá vương bài, coi như ngươi không ở trong núi thì cũng không thắng được chúng ta!

Khi Lệ Nam Tinh nghe đến Tam Quỷ Tuyệt Trận, trên mặt hắn hiện lên vẻ dị dạng, nhưng hắn che giấu vô cùng tốt.

- Ngươi quá tham lam. 

Lệ Nam Tinh nói.

- Cái gì?

Tô Hình không hiểu hắn nói vậy là có ý gì. 

- Hiện giờ ngươi mang theo những người này rời đi cũng coi như là thắng lợi, nhưng ngươi muốn hoàn toàn thắng lợi, muốn để bọn họ lập đầu danh trạng là nét bút hỏng của ngươi.

Lệ Nam Tinh nói.

- Ta làm như vậy, không có sơ hở nào cả. 

Tô Hình tự tin nói.

- Không nhất định.

Lệ Nam Tinh nói. 

Tô Hình hít sâu một hơi, biết tranh luận với hắn không có tác dụng, nhưng nghĩ tới hiện tại mình đang nắm giữ ưu thế, hắn không khỏi cười lạnh một tiếng.

- Chờ tới lúc tất cả kết thúc, để ta xem ngươi còn nói được cái gì nữa không.

Để lại câu nói này, Tô Hình định rời đi. 

- Chờ chút!

Nguyệt Lam Thanh vẫn xoắn xuýt do dự đột nhiên mở miệng, nói:

- Tô Hình sư huynh, ta không phải là người Anh Hùng điện, ta cũng không muốn chết ở chỗ này! 

- Nguyệt Lam Thanh! Là ngươi hại chúng ta bị nhốt vào trong núi, ngươi không ngại ngùng nói ra lời như vậy hay sao?
- Ngươi làm như vậy còn xứng là tứ đại mỹ nữ nữa sao?

- Trong lòng quá xấu xí! 

Mỗi một người trong đội ngũ của Lệ Nam Tinh đều xù lông, ánh mắt kia hận không ăn tươi nuốt sống nàng.

- Nên hiểu rõ! Là các ngươi làm liên lụy tới ta đó, biết không? Nếu như không phải Tà Vân điện đối phó các ngươi, tại sao có thể có cạm bẫy ở nơi này cơ chứ?

Nguyệt Lam Thanh tức giận nói. 

- Nữ nhân đáng chết nhà ngươi!

Lời này đã làm cho lửa giận của mọi người tăng vọt, đang muốn ra tay.

Có điều ở dưới con mắt của Lệ Nam Tinh, bọn họ phải khắc chế chính mình. 

- Có thể.

Tô Hình rất tình nguyện khi nhìn thấy một màn như vậy, hắn tiện tay nâng lên một chút, Nguyệt Lam Thanh đã từ trên mặt đất bay đến trên không trung, thoát khỏi trận pháp hạn chế.

- Đa tạ Tô Hình sư huynh. 

Rốt cuộc Nguyệt Lam Thanh đã nở một nụ cười, cũng mặc kệ người ở bên dưới ngọn núi mà theo Tô Hình rời khỏi nơi này.

Tô Hình cười lớn một tiếng, mang theo nàng đi tới vách núi.

- Nguyệt cô nương, cứ ở đây nhìn trận trò hay này với ta đi. 

Tô Hình nói.

- Ừm.

Sau khi Nguyệt Lam Thanh thoát hiểm cũng không thất thố như vậy nữa, thế nhưng bởi vì kiêng kỵ Tô Hình cho nên nàng cũng không dám lạnh nhạt giống bình thường nữa. 

Cũng còn may không chờ đợi được bao lâu thì lại có tin tức truyền đến, Giang Thần suất lĩnh lực lượng còn sót lại của Anh Hùng điện chạy tới bên này.

Tô Hình vung tay lên, Tam Quỷ Tuyệt Trận được bố trí ở trên bầu trời.

Đối với người của Tà Vân điện, cứu Lệ Nam Tinh ra mới là chuyện quan trọng nhất, chỉ cần bảo đảm bọn họ không làm được điểm ấy thì sẽ không có sơ hở nào cả. 

- Giang Thần? Là Giang Thần xếp hạng thứ chín mươi tám kia sao?

Nguyệt Lam Thanh bỗng nhiên nói.

- Hẳn là vậy. 

Tô Hình không quá rõ, thế nhưng trực giác đã nói cho hắn hẳn là cùng một người.

- Anh hùng điện này không còn ai nữa sao? Sao lại để một người như vậy mang đội lại đây chứ?

Nguyệt Lam Thanh nói một câu xuất phát từ nội tâm. 

- Ồ? Dường như Nguyệt cô nương có hiểu biết về hắn sao?

Tô Hình hiếu kỳ nói.

- Đúng vậy. 

Nguyệt Lam Thanh gật gật đầu, nàng nói chuyện lúc mới tiến vào, chuyện Giang Thần anh hùng cứu mỹ nhân kia, đương nhiên ở trong miệng của nàng, tất cả mọi chuyện đều là do Giang Thần sắp xếp.

Đối với thật giả của lời này, Tô Hình không để ý tới mà nở một cười rồi bỏ qua.

Rất nhanh, bóng người của Giang Thần đã xuất hiện ở trong tầm mắt. 

Điều làm cho người ta kinh ngạc chính là, chỉ có một mình Giang Thần, các thành viên khác của Anh Hùng điện không xuất hiện.

- Giang Thần này? Sao lại không giống như ban đầu chứ?

Nguyệt Lam Thanh sửng sốt một chút, chỉ thấy trên người Giang Thần mặc chiến giáp màu vàng, oai hùng phi phàm, mái tóc màu đen phấp phới, ánh sáng màu vàng quấn quanh làm cho người ta nhìn qua hắn như là một đám lửa đang thiêu đốt hừng hực vậy. 

Giữa hai hàng lông mày, có thể thấy rõ đồ văn của Thiên Phượng Cao gia, con ngươi đen kịt cũng có ánh sáng khó mà nhận ra được, ánh mắt sáng sủa, để lộ hết sự sắc bén.

- Người Tà Vân điện, đi ra nhận lấy cái chết!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau