THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Dương Kiến Uy

Giang Thần nhìn sang phía Văn Tâm, khóe miệng người sau nở một nụ cười, nhìn kỹ Giang Thần. Muốn nhìn một chút xem sau khi thiếu niên này biết thân phận của mình sẽ có phản ứng gì.

Chỉ là đã làm cho nàng thất vọng, ngoại trừ một chút kinh ngạc nho nhỏ ra, cũng không tâm tình gì khác. Cũng không có bởi vì thái độ vừa nãy của mình mà có một chút kinh hoảng nào.

Ánh mắt thì lại giống như đang muốn nói:

- Coi như ngươi là quận chúa thì ta cũng sẽ nói lời vừa rồi.

Dương Kiến Uy đột nhiên trừng mắt lên nhìn Giang Thần và Hồng Phi Vũ, quát lên:

- Hồng Phi Vũ, ngươi thật là to gan a. Người nào cũng dám kết bạn, tên này không biết từ đâu xuất hiện, ngươi lại còn mang theo hắn đến mạo phạm Quận chúa!

- Không có a, khi ta tới nơi này còn không biết Văn Tâm tỷ đang ở đây.

Hồng Phi Vũ nói.

- Hừ, đừng có nói qua loa như vậy!

Dương Kiến Uy không nghe lọt tai lời của đối phương, ánh mắt của hắn rơi vào trên người của Giang Thần, nói:

- Tiểu tử, vừa rồi ngươi mới nói chuyện với quận chúa đúng không? Là cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga sao?

Chuyện này giải thích cho nguyên nhân vì sao hắn lại đến.

Nhất định là vừa nãy có người nhìn thấy Giang Thần và Văn Tâm trò chuyện với nhau, sau đó chạy đi thông báo cho người ái mộ của vị Quận chúa này.

Giang Thần không nghĩ tới trên đời này còn có người ấu trĩ như vậy.

- Cho nên làm sao? Chẳng lẽ Quận chúa là của nhà các ngươi? Ngươi muốn hạn chế quyền lợi nói chuyện với nàng của người khác hay sao?

Giang Thần lạnh lùng nói.

Lần này ánh mắt của Văn Tâm đã trở nên sáng sủa mấy phần, tên này rất giống nghé con mới sinh không sợ cọp. Thân phận Quận chúa thân phận không để vào mắt, ngay cả Dương Kiến Uy cũng như vậy.

Nàng rất muốn nhìn một chút xem rốt cuộc Giang Thần có bản lĩnh gì.

- Ngươi nói cái gì?

Dương Kiến Uy sửng sốt một chút, đồng thời người đi theo hắn đều có vẻ mặt tựa như nhìn thấy quỷ vậy.

Hồng Phi Vũ kéo tay Giang Thần một cái, ra hiệu hắn không nên vọng động.

- Ta nói tiếng người.

Giang Thần nói.

- Thật lớn mật, lại dám nói chuyện với ta như vậy. Ngươi là người thứ nhất, hãy xưng tên ra đây!

- Ấu trĩ.

Giang Thần cười gằn đáp lại.

Dương Kiến Uy tức điên lên, mắng:

- Ngươi nghe cho kỹ, mặc kệ ngươi có ý đồ gì với Quận chúa, ta khuyên ngươi tốt nhất nên lăn ra xa. Nếu không, trong Cửu Long thành không có chỗ cho ngươi dung thân.

- Thật sao?

Giang Thần hỏi ngược lại.

- Ngươi đang chất vấn ta sao?

Khuôn mặt của Dương Kiến Uy đã đỏ lên.

Giang Thần nhún vai một cái, liếc mắt nhìn Văn Tâm vẫn đang giữ yên lặng, hắn nói:

- Ta không có mơ mộng đối với bất kỳ người nào, chỉ là giao lưu bình thường mà thôi. Là do ngươi cảm giác mình uy phong, chuyện gì cũng muốn xen vào, hay là bởi vì ta là người ngoài? Ngươi có thể tùy ý răn dạy, hi vọng người khác không phản bác hay sao?

Lúc nói xong lời cuối cùng, hắn nở nụ cười có chút nghiền ngẫm.

Dương Kiến Uy tức giận không thôi, hắn có thể đọc hiểu được nụ cười của Giang Thần, là đang nói với hắn:

- Ngươi là thứ gì chứ?

- Được được được, vậy ngươi dám đánh một trận với ta không?

- Kiến Uy ca, không cần ngươi lên, để ta lên là đã có thể đánh bại hắn rồi.

Thanh niên vừa nãy ngăn cản Giang Thần đứng dậy.

- Được! Triệu Quân, mạnh mẽ giáo huấn hắn cho ta!

Dương Kiến Uy cắn răng, ném cho Giang Thần một ánh mắt hung ác.

Triệu Quân, Tụ nguyên cảnh trung kỳ nhập môn, kiếm pháp rất tinh xảo.

Hắn thấy Giang Thần tuổi trẻ, cảnh giới chỉ là sơ kỳ đỉnh cao, muốn làm náo động ở trước mặt mọi người.

Giang Thần nghĩ đến vẻ mặt ngăn cản mình vừa nãy của người này, hắn có chút hứng thú, nói:

- Được, ta cũng muốn lĩnh giáo một chút về sự lợi hại của thanh niên tuấn kiệt trong Cửu Long thành. Chỉ có điều ta muốn đánh cược một chuyện.

- Đánh cược cái gì?

Dương Kiến Uy hỏi.

- Nếu như tên này thua, xin lỗi bằng hữu ta. Vừa nãy ngươi mắng người ta là rác rưởi, chuyện này rất không có giáo dục.

Hồng Phi Vũ là một người lương thiện, Giang Thần có thể nhìn ra được. Thế nhưng quanh năm lại bị người ta bắt nạt, chuyện này khiến cho tính cách của hắn ngày càng hướng nội và yếu đuối.- Ồ?

Ngay cả chính bản thân Hồng Phi Vũ cũng không nghĩ tới Giang Thần sẽ đưa ra yêu cầu này, chuyện này khiến cho trong lòng hắn có một chút cảm giác khác thường.

Ở trong Cửu Long thành, một vì biểu hiện của mình không tốt, lại thêm Dương Kiến Uy ức hiếp, hầu như hắn không có bằng hữu nào cả.

Hắn đã từng thử kết bạn, nhưng không bao lâu sau những người kia đều không chịu được ánh mắt khi đi cùng rác rưởi Cửu Long thành, cho nên tất cả đều đoạn tuyệt quan hệ với hắn.

Hắn còn từng bị lừa dối, mấy người kia đã nhận được rất nhiều chỗ tốt ở trên người hắn, sau đó bỏ hắn mà đi.

Dương Kiến Uy không nhận sai, chỉ là người động thủ lại không phải hắn, sẽ khó tránh khỏi có chút không yên lòng.

- Không nên làm cho ta mất mặt.

Hắn nói một câu với Triệu Quân.

- Yên tâm đi, Kiến Uy ca.

Văn Tâm ở bên cạnh muốn nhìn một chút xem Giang Thần có bản lãnh gì cho nên cũng không nói gì cả.

- Đến đây đi, đồ nhà quê.

Triệu Quân liếc mắt nhìn y phục Giang Thần mặc trên người, trên mặt hiện lên nụ cười khinh thường.

Giang Thần cảm nhận được kiếm khí ở trên người hắn, tay phải hắn vẫn cầm kiếm như cũ.

Tự nhiên, trên người hắn không có kiếm khí kinh người bắn ra, kiếm trong tay không có hí dài một tiếng.

- Rác rưởi kiếm điểm cũng không đạt đến mà cũng dám kêu gào với Kiến Uy ca chúng ta.

Nhận ra được điểm ấy, Triệu Quân cười lạnh một tiếng, không có đạt đến kiếm điểm thì sẽ không đỡ nổi một đòn của hắn, không đáng để nhắc tới.

- Giáo huấn hắn cho ta.

Dương Kiến Uy cũng yên tâm lại, hai tay ôm ở trước ngực.

- Không thành vấn đề!

- Thức thứ nhất: Hóa thanh thần kiếm!

Lòng dạ của Triệu Quân độc ác, ra tay không chút lưu tình, kiếm khí mang theo lá rụng trên đất, bao phủ về phía hắn.

Trái lại Giang Thần, từ đầu tới cuối đều không có biểu hiện chói mắt.

Tay phải xuất kiếm, kiếm thức đúng quy đúng củ, nằm ở trình độ rất phổ thông, làm cho đám người Dương Kiến Uy phát ra tiếng cười to.

- Loa Toàn kính!

Chỉ là, Giang Thần đột nhiên nở nụ cười, lặng lẽ vận chuyển chân nguyên.

Xung quanh thiết kiếm như được năng lượng vô hình bao quanh, xoay tròn dọc theo mũi kiếm.

Phanh một tiếng, Triệu Quân khí thế hùng hổ đã bị đẩy lùi ra ngoài, đụng gãy một cây trúc to bằng nắm tay.

- Chuyện này...

Biến hóa đột nhiên xuất hiện làm cho người ta nghĩ không ra, ngay cả nụ cười trên mặt đám người Dương Kiến Uy cũng còn chưa có biến mất.- Đáng giận, ngươi ẩn giấu cảnh giới để giở trò lừa bịp sao?

Dương Kiến Uy xem không hiểu Giang Thần làm thế nào mà làm được như vậy, cho nên hắn chỉ có thể đoán mò mà thôi.

- Là hắn đưa ra khiêu chiến với ta, hơn nữa cảnh giới của ta đúng là sơ kỳ đỉnh cao, chỉ trách đám người các ngươi không đủ tư cách a, còn nói là thiên tài gì chứ?

Giang Thần châm biếm.

- Đáng giận! Ngươi muốn chết!

Dương Kiến Uy nghe thấy hắn nói như vậy, cho nên muốn cho hắn một chút giáo huấn.

- Sao vậy? Ở trước mặt Quận chúa, người nào đó muốn nói không giữ lời hay sao?

Nghe thấy Giang Thần đột nhiên nhắc tới hai chữ Quận chúa, trong lòng Văn Tâm hơi có chút khác thường, nàng cảm thấy Giang Thần còn thú vị hơn nhiều so với những người khác.

- Ta so đấu với ngươi, nếu như ta thua, không chỉ xin lỗi Hồng Phi Vũ, mà còn...

Dương Kiến Uy liếc nhìn Văn Tâm, tạm thời đè lửa giận xuống.

- Dừng.

Giang Thần ngắt lời sau đó của hắn, lại nói:

- Chuyện nào là chuyện đó, làm từng chuyện. Trước tiên ngươi cứ xin lỗi, sau đó ta sẽ so đấu cùng với ngươi.

Sắc mặt Dương Kiến Uy trở nên âm trầm, đột nhiên phản ứng lại, nói:

- Ý của ngươi, ngươi tình nguyện giao thủ với ta?

- Không phải vậy thì sao chứ?

- Được.

Dương Kiến Uy nói đi tới trước người của Hồng Phi Vũ.

- Phải có thành ý, nếu khiến cho ta cảm thấy ngươi vậy không để chuyện đánh cược ở trong lòng, như vậy ta sẽ không cá cược gì với ngươi nữa.

Giang Thần nói.

- Đáng hận!

Dương Kiến Uy vốn định qua loa cho xong không thể không hít sâu một hơi, lại dùng sức nói:

- Hồng Phi Vũ, vừa nãy ta nói như vậy là có chút không đúng, ngươi không cần để ở trong lòng.

- Hừ.

Hồng Phi Vũ kiêu ngạo ngẩng đầu lên, không thèm để ý tới hắn một chút nào.

Nhưng chuyện này lại làm cho Dương Kiến Uy tức giận đến mức gương mặt đều vặn vẹo. Lập tức không thể chờ đợi được nữa mà đi tới trước mặt của Giang Thần.

- Hiện giờ, coi như ngươi không đồng ý thì ta cũng muốn đánh ngươi đến mức phụ mẫu ngươi cũng không nhận ra được.

Dương Kiến Uy lạnh lùng nói.

- Ta có thể nói không đồng ý a.

Giang Thần nói.

- Được rồi!

Văn Tâm đột nhiên mở miệng, đứng giữa hai người rồi nói:

- Dương Kiến Uy, ngươi ra mặt vì ta, nhưng từ đầu đến cuối ngươi cũng chưa từng hỏi ý kiến của ta, như vậy là sao? Còn nữa, ngươi là Tụ nguyên cảnh trung kỳ viên mãn, nắm giữ kiếm điểm, định bắt nạt người ta sao?

Nàng ra mặt khiến cho nhận thức của Giang Thần về nàng đã thay đổi không ít.

Ít nhất nàng vẫn còn có chút lương tâm, đầu tiên là đe dọa Dương Kiến Uy, nói ra cảnh giới và kiếm pháp của hắn, ý bảo mình không nên đồng ý loạn.

- Ngươi chờ đó cho ta!

Đương nhiên Dương Kiến Uy rất là không cam lòng, trừng mắt nhìn Giang Thần một chút, sau đó xoay người rời đi.

Chỉ cần Giang Thần còn ở trong Cửu Long thành thì hắn sẽ có biện pháp để đối phó!

- Ngươi tự lo lấy thân mình đi.

Văn Tâm nhìn Giang Thần một chút, tay phải cầm lấy chuôi kiếm, lưỡi kiếm dán vào cánh tay, nhẹ nhàng bước đi, rời khỏi nơi này.

- Giang Thần, ngươi đến phủ của ta đi. Nếu không phải nhất định Dương Kiến Uy sẽ tìm ngươi gây phiền phức.

Hồng Phi Vũ nói.

Hắn đã coi Giang Thần là bằng hữu của mình.

- Ừm!

Trước đó, Giang Thần muốn đi tới tượng đá ở quảng trường để cảm ngộ kiếm ý từ vết kiếm.

Chương 47: Binh Khí Dài

Đi tới Song Thần quảng trường, không có đám người Dương Kiến Uy luyện kiếm ở đây, bầu không khí trở nên vui vẻ rất nhiều, những người du ngoạn xem xét tượng đá, hoặc là đang đọc văn tự trên tấm bia.

Mà mục đích của Giang Thần chính là ba vết kiếm được bảo tồn hoàn hảo kia.

Đứng trước vách đá, Giang Thần đứng ở khoảng cách gần nhìn kỹ vào vết kiếm, là một đạo là từ trên chém nghiêng xuống dưới, mặt cắt không bị thời gian làm ảnh hưởng, vẫn bóng loáng và chỉnh tề.

Phía dưới còn có tám chữ lớn: Cấm chỉ chạm vào, tự gánh lấy hậu quả.

Chuyện này đã khiêu gợi lòng hiếu kỳ của mọi người, có người cầm cành cây đưa tới, khi đến gần vết kiếm thì cành cây không hề có một tiếng động bị vỡ nát.

- Thật mạnh!

Giang Thần giật nảy mình, trong Cửu Thiên đại lục lại có người có trình độ kiếm pháp đạt đến cảnh giới như vậy sao? Vũ thần sơn quả thực xứng đáng với ba chữ này.

- Chỉ đáng tiếc quá ồn ào.

Phía dưới vết kiếm đều là người, Giang Thần chỉ có thể nhắm mắt để cảm nhận kiếm ý ở trong đó.

Sự thực đã chứng minh quả thật có hiệu quả, rất nhiều cảm ngộ như là vô số đóa hoa tỏa ra ở trong lòng của Giang Thần. Thế nhưng khi hắn muốn tiến thêm một bước thì tiếng ồn ào đã đánh thức hắn.

- Ài.

Giang Thần không thể không tạm thời từ bỏ, đi đến nơi ít người.

Cùng lúc đó, Giang Thần phát hiện ra điểm kỳ quái, trên quảng trường có một rãnh sâu, kéo dài về phía ngọn núi, nơi đó rộng chừng một ngón tay.

- Đây là do một đao chém thành như vậy sao?

Giang Thần lùi qua một bên, đã nhìn thấy rõ xảy ra chuyện gì, là do có người dùng một đao chém xuống, bổ mặt đất và núi lớn ra.

Hắn đứng trước ngọn núi, phần cuối của vết nứt không phải là một màu đen mà trái lại có thể nhìn thấy một mặt cảnh sắc khác. Như vậy đã nói rõ uy năng của một đao này đã xuyên qua ngọn núi trước mắt.

Đột nhiên, Giang Thần hoàn toàn biến sắc, trước mặt hắn có một luồng đao ý hùng hồn vọt về phía hắn. Giống như thiên quân vạn mã xuyên qua thân thể hắn.

Hắn không kìm lòng được giơ tay phải lên, trong lòng cực kỳ khát vọng lúc này có thanh đao ở trong tay.

- Đúng vậy! Tay phải của ta không đủ nhạy bén đối với kiếm, nhưng mà không có nghĩa là những binh khí khác không được a. Là do ta luôn cố chấp đối với kiếm!

Giang Thần cảm thấy, nhất định chính tay phải của mình có sức lĩnh ngộ độc nhất vô nhị đối với đao đạo.

Hắn vừa liếc nhìn vết kiếm bên kia, trong lòng thầm nói:

- Chờ đến tối, nhân lúc không có người, ta sẽ mang theo đao kiếm tới nơi này để cảm ngộ.

Tiếp đó, hắn theo Hồng Phi Vũ rời khỏi Vũ thần sơn.

Buổi tối hôm đó, Hắc Long thành, Ninh phủ.

Tin tức Giang Thần đến Cửu Long thành bị Đại phu nhân biết được, cũng biết hắn muốn gia nhập Thiên Đạo môn.

- Chỉ là một tiểu tử từ Thập vạn đại sơn đi ra mà cũng muốn gia nhập vào Thiên Đạo môn?

Lão ma ma kia rất khinh thường nói.

- Xem ra phải làm chút gì đó. Mau đi gọi Ninh Bình tới đây.

Đại phu nhân trầm ngâm trong chốc lát, lại nói một tiếng.

Rất nhanh, Ninh Bình mười bảy tuổi đã đi tới trước viện, được nha hoàn dẫn đến trước người của Đại phu nhân.

Đại phu nhân cũng đã từng tu luyện qua, nhưng sau đó thành gia lập thất khiến cho cảnh giới của nàng vĩnh viễn dừng lại ở Tụ nguyên cảnh.

Chỉ có điều Ninh Bình vẫn không dám làm càn, thậm chí ngay cả khi hít thở cũng không dám dùng sức.

Thủ đoạn của Đại phu nhân như sấm rền gió cuốn, chuyện này đối với mỗi người trong Ninh thị đều không xa lạ gì cả.

Trước đây không lâu đã đoạt Thần mạch của người khác, tiền trảm hậu tấu, gạt tất cả mọi người Ninh thị. Đợi tới sau đó, trưởng lão trong phủ cũng không tiện nói gì.

Dù sao, người thu được Thần mạch chính là đệ tử Ninh thôi, đối với Ninh thị cũng là một chuyện tốt.

Không ít người tán thưởng cách làm này của Đại phu nhân sẽ khiến cho Ninh thị trong mười mấy năm tương lai sẽ nhanh chóng phát triển.

Ninh Hạo Thiên nắm giữ Thần mạch, tất sẽ trở thành cường giả tuyệt thế, dẫn dắt Ninh thị đi về phía đỉnh cao.- Ninh Bình, nghe nói năm nay ngươi muốn đi tới tham gia chọn lựa đệ tử Thiên Đạo môn, đúng không?

Đại phu nhân nhìn hắn một cái, tùy ý thay đổi nằm tư thế.

Ninh Bình gật đầu nói:

- Đúng vậy, chất nhi cũng muốn theo bước chân của Hạo Thiên ca trở thành đệ tử Thiên Đạo môn.

- Có một việc cần ngươi đi hoàn thành.

- Mời cô cô nói.

- Giết một người, khi ở nơi thí luyện của Thiên Đạo môn, giết chết một người tên là Giang Thần. Khi ngươi gặp hắn, khi đó hắn tên là Ninh Thần.

- Ồ.

Đầu tiên Ninh Bình nhíu mày, đột nhiên kịp phản ứng lại, kinh ngạc và nghi hoặc khiến cho hắn có chút không biết làm sao.

- Tên kia còn có tư cách để gia nhập Thiên Đạo môn hay sao?

Ninh Bình có chút không hiểu nói.

- Cảnh giới của hắn đã là Tụ nguyên cảnh sơ kỳ đỉnh cao, không thể khinh thường. Diệt trừ mối uy hiếp này là vì là toàn bộ Ninh thị, sau khi chuyện thành công, ta sẽ thưởng ngươi một kiện linh kiếm tứ giai.

- Đa tạ cô cô, nhất định chất nhi sẽ toàn lực hoàn thành!

Ninh Bình đi ra khỏi phòng, tất cả suy nghĩ trong đầu đều là linh kiếm tứ giai, Giang Thần không được hắn đặt ở trong lòng, cho rằng giết đối phương là một chuyện rất dễ dàng.

- Cướp đi Thần mạch của người khác, hiện tại còn muốn nhổ cỏ tận gốc, mà lại còn có thể nói đại nghĩa lẫm liệt như vậy. Xem ra muốn làm việc lớn, nhất định phải đủ tàn nhẫn a.

Trong lòng Ninh Bình thầm nói một câu, nhanh chân rời đi.

- Phu nhân, cần gì phải phiền phức như vậy chứ? Cứ trực tiếp thuê sát thủ không được sao? Hoặc là ta cũng có thể động thủ.

Ninh Bình đi rồi, lão ma ma lại từ trong bóng tối đi ra, thanh âm lạnh lẽo vô tình.

- Như vậy sẽ rất dễ để lại dấu vết, ta không muốn để cho Thiên Phong đạo nhân có bất kỳ cái cớ gì để làm khó dễ. Trái lại, nếu như Giang Thần chết trong lúc Thiên Đạo môn chiêu thu đệ tử, như vậy đó là chuyện của Thiên Đạo môn.

Đại phu nhân nói.

- Phu nhân, ta cảm thấy ngươi vẫn quá khinh thường Giang Thần kia. Hắn muốn gia nhập Thiên Đạo môn, uy hiếp đối với Ninh thị đã rất lớn rồi.Đại phu nhân cười khẩy, nói:

- Vậy thì thế nào chứ? Hạo Thiên nhà ta đã đạt đến Thần du cảnh, lúc sinh thời Giang Thần kia sẽ không đuổi kịp được.

Nghe vậy, lão ma ma kia nhẹ nhàng lắc đầu.

Đương nhiên nàng biết suy nghĩ và cân nhắc của Đại phu nhân, chỉ là nàng có chút bất an, cảm thấy nên không từ bất kỳ giá nào để giết chết Giang Thần mới là vương đạo.

Lại nói tới Giang Thần, hắn đi tới nhà của Hồng Phi Vũ. Lúc này hắn mới phát hiện ra Hồng gia cũng là đại thế gia trong Cửu Long thành.

Thế lực của Hồng gia gấp mấy lần Nam phong lĩnh trong Thập vạn đại sơn.

Toàn bộ Hồng phủ vàng son lộng lẫy, cung điện xếp thành hàng, có vô số hoa viên.

- Xem ra ta sẽ không có thành tựu gì ở trên phương diện kiếm đạo rồi.

Sau khi trở lại Hồng Phi Vũ vẫn rất ủ rũ, đối với hắn mà nói, ngày hôm nay ở Vũ thần sơn lại lãng phí cả ngày, không có một chút tiến bộ nào cả.

- Ngươi đã từng thử qua những binh khí khác hay chưa?

Giang Thần hiếu kỳ nói.

Thiên phú võ học rất khó có thể nói rõ, biểu hiện của Hồng Phi Vũ ở trên kiếm pháp rất bình thường. Không chừng có thể thử xem ở những phương diện khác.

Hồng Phi Vũ cười khổ nói:

- Coi như ta không muốn thì nhà ta cũng sẽ sắp xếp cho ta thứ khác, ngoại trừ kiếm ra, ta còn từng thử qua đao, phủ, còn có những thứ khác nữa. Thế nhưng kết quả đều giống nhau.

Sự ganh đua trong Cửu Long thành rất thịnh, tốc độ tu hành cảnh giới vẫn là thứ yếu, đây là nơi chân chính cuồng nhiệt đối với võ học.

Giang Thần đã nghe ra điểm kỳ lạ từ lời này, hắn nói:

- Những vũ khí này đều là vũ khí ngắn. Ngươi đã thử binh khí dài lần nào chưa?

- Binh khí dài? Không phải nói binh khí ngắn dùng không được, thì càng không cần phải nói tới binh khí dài sao?

Hồng Phi Vũ có chút không hiểu nhìn sang.

Dài một tấc thì sẽ mạnh một tấc.

Đạo lý này ai cũng biết, nguyên nhân đao kiếm hoành hành là do độ khó của binh khí dài quá lớn, danh sư cũng rất ít.

Ví dụ như thương, côn vậy. Độ khó khi bắt đầu cực cao, cần tốn tâm tư rất lớn mới có thể luyện được có thành tựu.

- Có rất nhiều viên hầu mở ra linh trí đều sẽ sử dụng được loại vũ khí như côn bổng một cách tự nhiên. Hơn nữa còn rất lợi hại, bọn chúng cũng không biết đao kiếm.

Giang Thần nói.

- Ca ca, ngươi so ta với viên hầu sao?

Vẻ mặt Hồng Phi Vũ rất là phiền muộn, hắn không có một chút tự tin nào.

- Ta chỉ nói chuyện với ngươi mà thôi, tốt nhất ngươi nên thử một lần, không chừng sẽ có thiên phú ở trên trong lĩnh vực binh khí dài đó.

Giang Thần nghiêm túc nói.

Hồng Phi Vũ bị Giang Thần thuyết phục, cho nên mới gọi hạ nhân làm cho hắn một thanh trường côn.

Chỉ có điều, đồng thời đến cùng trường côn còn có một vị nữ tử.

Nhìn thấy nữ tử này, Hồng Phi Vũ hoàn toàn biến sắc, giống như chuột thấy mèo vậy.

- Tỷ.

Hắn yếu đuối kêu một tiếng.

Chương 48: Kiếm Ý

Nữ tử trừng mắt nhìn Hồng Phi Vũ một chút, ánh mắt rơi vào trên người Giang Thần, cũng có chút khó chịu, nói:

- Ngươi cách xa đệ đệ ta ra một chút!

- Cái gì?

Giang Thần có chút nghi hoặc không rõ, nếu như Hồng Phi Vũ là một nữ tử, như vậy hắn còn hiểu rõ ý tứ của lời này.

Chỉ là hắn không biết, bởi vì những năm này Hồng Phi Vũ kết giao với đám hồ cẩu bằng hữu cho nên Hồng Hựu Quân cũng cho rằng hắn cũng đến lừa gạt đệ đệ nhà mình, muốn mò được chỗ tốt.

- Tỷ tỷ, Giang Thần không phải là loại người như vậy. Khi hắn ở Vũ thần sơn đã từng chỉ điểm kiếm thuật cho Cao Nguyệt tỷ, không tin tỷ cứ đi hỏi tỷ ấy mà xem.

Hồng Phi Vũ vội vã thanh minh.

Hồng Hựu Quân và Cao Nguyệt có quan hệ không tệ, đây cũng là nguyên nhân mà Hồng Phi Vũ gọi Cao Nguyệt là tỷ, mà không phải là quận chúa.

- Hắn chỉ điểm cho Cao Nguyệt?

Hồng Hựu Quân hoàn toàn không tin, thiên phú kiếm thuật của Cao Nguyệt ngay cả nàng cũng không bằng. Thiếu niên ở trước mắt này trông quá bình thường không có gì lạ, sao có thể có thành tựu gì lớn cơ chứ?

- Vừa vặn ta cũng sử dụng kiếm, không bằng chúng ta đến thử một lần xem sao.

Hồng Hựu Quân nói.

Lần này đến phiên Hồng Phi Vũ trợn mắt há hốc mồm, hắn đã từng thấy Giang Thần ra tay, cho nên biết tỷ tỷ mình không phải là đối thủ.

Lời nói của hắn hiển nhiên đã bị tỷ tỷ hiểu lầm thành chỉ điểm cho Cao Nguyệt, như vậy trình độ thuật nhất định sẽ cực cao.

- Tỷ, cảnh giới của tỷ so với người ta cao hơn a.

Hồng Phi Vũ nói.

Hồng Hựu Quân là Tụ nguyên cảnh trung kỳ viên mãn, chỉ có điều nàng không tin cách nói này, nàng cả giận nói:

- Thậm chí ngay cả tỷ tỷ mà ngươi cũng lừa gạt sao? Nếu không quản giáo, ngươi vẫn sẽ lăn lộn với đám người không ra gì này.

- Ngươi, hiện tại lập tức rời khỏi Hồng gia chúng ta!

Hồng Hựu Quân chỉ vào Giang Thần, dùng giọng không thể kháng cự quát lên.

Giang Thần nói:

- Có thiên phú côn thuật của đệ đệ ngươi vô cùng tốt.

- Cái gì?

Hồng Hựu Quân và Hồng Phi Vũ đều không hiểu ý tứ trong lời này.

- Ngươi đối xử với đệ đệ ngươi như thế, hắn chỉ có thể vĩnh viễn xuống dốc, thậm chí ngay cả chính mình cũng hoài nghi. Cho nên người tỷ tỷ như ngươi, rất không hợp cách

- Ta không cần ngươi dạy dỗ!

Nếu như thân phận của Giang Thần không tầm thường thì Hồng Hựu Quân còn có thể nghe lọt tai. Nhưng nàng chỉ cảm thấy lời nói của Giang Thần rất là chói tai.

- Ta để ngươi đi, ngươi không đi, vậy ta sẽ tự mình động thủ.

Trong đôi mắt hạnh của Hồng Hựu Quân hiện lên vẻ lạnh lẽo, kiếm vừa ra khỏi vỏ, hàn quang đã bắn ra bốn phía, là linh kiếm!

Nếu như Giang Thần dùng thiết kiếm để che, tuyệt đối sẽ bị chém đứt. Cho nên hắn không thể không lấy ra Xích tiêu kiếm.

- Linh kiếm?

Lần này Hồng Hựu Quân đã có chút tin lời nói của đệ đệ mình.

Đặc biệt là tay trái Giang Thần cầm kiếm, chân nguyên lặng lẽ vận chuyển theo Loa toàn thức, từng bước ép sát, kiếm thế sắc bén.

- Ngừng tay!

Hồng Hựu Quân bị đánh cho cánh tay tê dại, linh kiếm trong tay vẫn đang không ngừng run run.

- Giang Thần, thì ra ngươi ẩn giấu thực lực a!

Tim của Hồng Phi Vũ như trùng xuống, mừng rỡ không thôi, kích động nói:

- Ngươi nắm giữ kiếm điểm sao? Giống như Dương Kiến Uy kia sao?

- Đúng thế.Giang Thần không chỉ nắm giữ kiếm điểm, chỉ có điều hắn không có nói ra thực lực thật sự của mình.

Nghe vậy, Hồng Phi Vũ rất là hưng phấn, hắn không có một chút hảo cảm nào với Dương Kiến Uy, hiện tại lại có một bằng hữu mạnh hơn đối phương, đương nhiên hắn cảm thấy rất là hãnh diện.

- Xem ra quả thực ngươi không giống những người trước đây a.

Hồng Hựu Quân đã có cái nhìn mới về hắn, nàng hỏi:

- Ngươi vừa mới nói, có thể trình độ của đệ đệ ta ở côn thuật không tồi sao?

Chỉ cần có đủ thực lực, như vậy nói gì thì người khác cũng thấy lọt tai.

- Hai tay của đệ đệ ngươi dài quá đầu gối, đây là ưu thế rất lớn, coi như thiên phú không đủ thì ưu thế thân thể sẽ rất lớn.

Thì ra, Giang Thần nói nhiều như vậy với Hồng Phi Vũ cũng không phải là đồng tình hoặc là thương hại đối phương, mà là căn cứ vào hai tay của hắn để nói ra.

Hai tay dài quá đầu gối, là đặc thù của tất cả đại sư thương côn trong Thánh vực.

Hồng Hựu Quân chần chờ một lúc, lại gật đầu với đệ đệ mình một cái.

Được tỷ tỷ ra hiệu, Hồng Phi Vũ kích động cầm lấy trường côn, cũng không biết nên làm như thế nào.

- Chỉ dựa vào cảm giác của mình, toàn lực đánh một côn về phía ta!

Giang Thần nói.

- Được!

Hồng Phi Vũ hét lớn một tiếng, vung côn ra vọt tới.

Trường côn mang theo tiếng xé gió ác liệt, sau khi Giang Thần tránh thoát đập vào trên mặt đất, đánh nát tảng đá.

- Thế nào?

Hồng Phi Vũ thấp thỏm bất an, vẻ mặt rất là chờ mong, trong mắt hiện ra khát vọng.

Hồng Hựu Quân cũng như vậy, nàng rất quan tâm đệ đệ mình, chỉ là thiếu phương pháp và sự kiên trì.

Điều khiến cho trong lòng hai người có chút không ổn đó là khuôn mặt của Giang Thần rất âm trầm.

- Ta biết...

Hồng Phi Vũ thất lạc cúi thấp đầu.- Ha ha, lừa ngươi chơi thôi, thiên phú của ngươi rất tốt.

Giang Thần bỗng nhiên cười nói.

- Có thật không?

Hồng Phi Vũ sắp rơi lệ, cả người như muốn nhảy lên.

- Tốt ở chỗ nào?

Hồng Hựu Quân không phải dễ gạt như vậy, nàng muốn nghe xem Giang Thần nói thế nào.

- Côn pháp nhìn qua, không phải hung mãnh ngốc nghếch như vậy. Trên thực tế kỹ xảo côn pháp ngay cả kiếm đạo cũng không bằng, nếu như vừa nãy đệ đệ ngươi sử dụng man lực đập về phía ta, như vậy đã nói rõ có điểm không thích hợp.

- Nhưng mà, khi hắn ra côn theo bản năng lại tách hai tay ra, nắm vào hai điểm vàng trên côn. Ngươi phải biết, đây là lần thứ nhất hắn dùng côn, không ngờ lại có thể lấy phương thức này ra côn.

Giang Thần nói rất có lý có cứ, vẻ hoài nghi của Hồng Hựu Quân giảm bớt đi không ít, trên mặt hiện ra nụ cười vui mừng.

- Phi Vũ, hiện giờ ta sẽ lập tức đi tìm phụ thân, tìm một sư phụ côn bổng tốt nhất cho đệ.

Hồng Hựu Quân nói xong, lập tức rời đi.

- Được!

Hồng Phi Vũ rất hưng phấn và kích động, rốt cuộc hắn đã tìm được võ học phù hợp với chính mình, không còn là rác rưởi trong miệng người khác nữa.

Tất cả những thứ này đều là công của Giang Thần.

- Mặc dù côn pháp là chú ý kỹ xảo, chỉ có điều nếu như phối hợp với công pháp hùng hồn. Khi đó luyện thành chân nguyên mạnh mẽ, như vậy mới là có lợi.

Giang Thần nói.

Giang Thần muốn truyền Thái Cực hoàn cho hắn, đáng tiếc kinh mạch của Hồng Phi Vũ không chịu được nổi.

- Đợi hắn tới Thần du cảnh đi, có thể đạt được thành tựu hay không thì phải xem nỗ lực của bản thân hắn a.

Giang Thần chỉ vạch ra cho hắn một con đường, sau đó đi thế nào thì phải xem nỗ lực của bản thân hắn.

Lúc chạng vạng, Giang Thần mượn một thanh trường đao ở trong Hồng phủ, lần nữa đi tới Vũ thần sơn.

Ban đêm Vũ thần sơn đã yên tĩnh hơn không ít, trở thành Thánh địa của tình nhân hẹn hò, cũng có người giống như Giang Thần vậy, đêm khuya chạy đến cảm ngộ kiếm ý.

Ở phía dưới vết kiếm thứ nhất trong Song Thần quảng trường có hơn mười người ngồi xếp bằng, nương theo hít thở đều đều. Mỗi người đều cố gắng làm cho linh hồn thành công dung hợp với kiếm ý.

Chuyện này liên quan đến thiên phú.

Người có thiên phú tốt, có thể thuận lợi dung hợp kiếm ý, tăng cường kiếm đạo của mình, nhưng nếu là người kém cỏi, cái gì cũng sẽ không cảm nhận được.

Giang Thần không quan tâm tới những người khác, ban ngày trong đám người ồn ào mà hắn cũng có thể có giác ngộ được thì lúc này càng không cần phải nói.

Không bị bên ngoài quấy rầy, kiếm ý từ vết kiếm thứ nhất đã dùng tốc độ cực kỳ nhanh bị Giang Thần hấp thu.

Rất nhanh, ở trên người hắn đã hiện ra một tầng kiếm khí mơ mơ hồ hồ.

Mô hình kiếm ý đang hướng về phía kiếm ý thành thục mà bước vào.

Trong mắt các kiếm khách xung quanh hiện lên vẻ ước ao, bọn họ biết ý biểu hiện như bây giờ của Giang Thần là do đã tìm hiểu được tới kiếm ý.

Một lúc lâu sau, Giang Thần mở mắt ra, nở nụ cười thoả mãn.

Mô hình kiếm ý đã chuyển biến thành kiếm ý thành thục!

Chỉ có điều. Có một điểm đáng tiếc chính là, Giang Thần phát hiện ra hai vết kiếm khác đã không thỏa mãn được mình nữa.

Điều này là bởi vì cực hạn của ba vết kiếm cũng chỉ là kiếm ý.

- Cũng được, làm người không thể quá tham lam a.

Giang Thần nghĩ đến một đao có thể bổ mặt đất và núi ban ngày, sau đó hắn nắm trường đao lên trên tay phải, đi về phía vết đao kia.

Chương 49: Một Trảm Khai Sơn

Giang Thần chưa từng luyện qua đao, đứng ở trước mặt vết đao, hắn chỉ cảm thấy trong đầu có vô số cảm ngộ kỳ diệu, nhưng không có cách nào tổng kết được.

Chỉ là đao tay trên phải càng ngày càng nhanh, vẻ mặt trở nên có chút kỳ quái.

Không ai biết trạng thái hiện tại của hắn là gì, chỉ nhìn thấy hắn đứng ở nơi đó không nhúc nhích, mãi đến tận hừng đông.

Suốt cả đêm qua đi, đã có không ít người chú ý tới người kỳ quái này.

Có người cẩn thận từng li từng tí một tới gần, muốn nhìn một chút xem rốt cuộc Giang Thần đã xảy ra chuyện gì.

Đột nhiên, Giang Thần cười to, múa đao hung mãnh chém về phía không khí.

- Người điên!

Mọi người chửi bới một tiếng, lại nhanh chóng chạy ra xa khỏi người hắn.

- Một đao này nên gọi là gì đây?

Giang Thần không biết bất kỳ đao pháp gì. Thế nhưng trải qua một buổi tối cảm ngộ, hắn đã nắm giữ một thức.

Chém!

Không có tên tuổi, cũng không phải bất kỳ chiêu thức nào cả.

Chỉ một chém!

Một chém khai sơn!

...

Sau mười ngày, Thiên Đạo môn chính thức bắt đầu chiêu thu đệ tử.

Ngày này cũng là ngày Cửu Long thành náo nhiệt nhất.

Thiên Đạo môn không giống như những môn phái khác, si mê thiên phú của đệ tử. Thứ mà bọn họ coi trọng chính là năng lực tổng hợp của đệ tử.

Vì lẽ đó điều kiện yêu cầu thiên phú gần như giống với môn phái bình thường.

Công cụ kiểm tra của Thiên Đạo môn rất đơn giản, một tảng đá có hình dạng kỳ quái.

Người kiểm tra chỉ cần lấy tay đặt ở phía trên, tảng đá sẽ bắn ra cột sáng.

Cột sáng đạt đến độ cao hai mươi trượng thì coi như hợp lệ.

Nơi kiểm tra là ở cung thành của Cửu Long thành, từ sau khi Đại Hạ vương triều dời đô, nơi này đã trở thành Quận vương phủ.

Lúc này nó dùng để tiếp đón đám người Thiên Đạo môn đường xa mà đến.

Ở trên quảng trường rộng rãi, đâu đâu cũng có người.

Khối kỳ thạch dùng để sàng lọc thiên phú được đặt ở chính giữa. Trưởng lão Thiên Đạo môn và Quận vương thì chờ ở trên một chiếc thuyền phi hành đang trôi nổi ở mặt tầng trời thấp.

- Tất cả mọi người tiến hành kiểm tra kỳ thạch, chú ý, yêu cầu tuổi tác của tất cả mọi người từ hai mươi tuổi trở xuống. Người quá tuổi, nếu như muốn thừa nước đục thả câu thì sẽ tự gánh lấy hậu quả.

Bên cạnh kỳ thạch có mấy người đứng chủ trì kiểm tra.

Tất cả mọi người đi lên, từng người nam nữ trẻ tuổi đi tới trước kỳ thạch, thúc giục chân nguyên trong cơ thể, kỳ thạch phóng ra cột sáng có độ cao tương ứng.

Chỉ cần không phải quá kém cỏi, cột sáng của mỗi người đều có thể đạt đến yêu cầu.

Chỉ có điều cũng có người thật giả lẫn lộn chưa từ bỏ ý định đi lên, muốn lăn lộn đến giai đoạn thứ hai, kết quả cột sáng lại trở nên rất ngắn.

Ở dưới nụ cười cười nhạo của mọi người và ánh mắt lạnh như băng nhìn kỹ của trưởng lão Thiên Đạo môn, họ họ ảo não rời đi.

Quá trình này rất nhanh, trong lòng Giang Thần vui vẻ. Nếu không ở đây có nhiều người như vậy, mỗi người làm lỡ một chút thời gian thì có trời mới biết sẽ phải chờ tới khi nào.

Mặt khác, Giang Thần đã nhìn thấy người quen biết ở đây.

Chuyện làm cho hắn bất ngờ nhất đó là Tô Thiến cũng ở đây.

Giang Thần biết sau khi nàng khai mạch có biến hóa thoát thai hoán cốt, thế nhưng cảnh giới của bản thân vẫn rất thấp a...

- Ồ?

Giang Thần đột nhiên phát hiện ra cảnh giới của Tô Thiến đã đạt đến Tụ nguyên cảnh, chẳng trách nàng lại muốn đến Thiên Đạo môn thử vận khí.

- Chỉ có điều, nàng sẽ làm như thế nào để sống sót trong nơi thí luyện chứ?

Trong lòng Giang Thần rất tò mò, chú ý tới bên người Tô Thiến có một vị nam tử, cử chỉ của hai người rất thân mật. Lúc nói chuyện thì mặt mày đưa tình.

Nam tử kia không phải là Mạnh Phi, Giang Thần cũng không quen biết. Chỉ có điều hắn phát hiện ra cảnh giới của nam tử này đã đạt đến Tụ nguyên cảnh trung kỳ đỉnh cao.Lúc này, trong mọi người đột nhiên vang lên một tiếng thét kinh hãi.

Giang Thần chú ý tới kỳ thạch phát ra cột sáng cao đến trăm trượng, chu vi trăm dặm chung quanh đều có thể nhìn thấy, vì vậy mới khiến cho mọi người xôn xao.

Ngay cả các trưởng lão Thiên Đạo môn đang nghiêm mặt cũng mỉm cười gật đầu ra hiệu về phía Văn Tâm đang kiểm tra, cổ vũ nàng, sau này phải cố lên.

Tiếp đó là tỷ tỷ Hồng Hựu Quân của Hồng Phi Vũ, cột sáng đạt đến sáu mươi, bảy mươi trượng.

Cho dù không bằng Văn Tâm, nhưng vẫn rất là ghê gớm.

- Văn Tâm, xem ra sẽ không có ai phá vỡ được ghi chép của ngươi a.

Hồng Hựu Quân đi tới bên người Văn Tâm, nở nụ cười nói.

- Trăm trượng và mười trượng cũng không có gì khác biệt cả.

- Cũng không thể nói như vậy a. Ở nơi thí luyện, biểu hiện của mỗi một đệ tử đều bị các trưởng lão nhìn vào trong mắt. Lúc này có biểu hiện chói mắt như vậy, đến lúc đó có thể hấp dẫn sự chú ý của các trưởng lão, không chừng vừa mới nhập môn là có thể bái sư được.

Hồng Hựu Quân nói.

Nói về điểm này, Văn Tâm không có phản bác, ánh mắt của nàng lại bị một người hấp dẫn.

Cột sáng do người kia phát ra đạt đến trăm trượng, mơ hồ còn hơn cả Văn Tâm.

Hắn nhìn sang chỗ Văn Tâm, ánh mắt mang theo vẻ khiêu khích, khóe miệng nhếch lên tạo thành một đường cong.

- Trương Sĩ Siêu! Từ kinh đô đến.

- Nhân vật đứng đầu trong top 500 người Tân hỏa bảng.

Có người nhận ra người này.

Bởi vì nhân số trong Tân hỏa bảng thực sự quá nhiều, thứ tự cụ thể của mọi người ra sao cũng rất khó nhớ.

Vì lẽ đó rất nhiều người đều lười biếng, lấy mấy trăm người đứng đầu để phân chia.

Nếu tiến vào top 800 người đứng đầu là một chuyện đáng để tự hào.

Nếu như tiến vào năm trăm vị trí đứng đầu, như vậy sẽ được người ta kính nể và sùng bái.

- Hắn chính là Trương Sĩ Siêu hay sao? Nghe nói tuổi hắn còn rất trẻ, cũng đã giết qua không ít người. Một khi ra tay là không lưu tình, tỷ thí với người ta, giết người là chuyện thường như cơm bữa.

- Đúng đấy, vị này ở kinh đô nhưng là một người tàn nhẫn a.

Trương Sĩ Siêu không để ý tới người ngoài đang nghị luận mà cao ngạo đứng ở một bên.

Trong đám người, Dương Kiến Uy cảm thấy khó chịu, cảm thấy người Cửu Long thành đã bị người kinh đô hạ thấp đi rất nhiều, rất mất mặt.Hắn không phục đi lên phía trước, chen lấn, đẩy đám người Trương Sĩ Siêu xuống phía sau.

Người kia giận dữ, chỉ có điều khi nhìn thấy người nọ là Dương Kiến Uy, hắn lập tức nuốt lời nói vào bụng.

Dương Kiến Uy dùng sức ở ép lên trên mặt kỳ thạch một chút, bắn ra cột sáng rất mạnh mẽ, xông thẳng lên phía chân trời.

Chỉ có điều khi còn cách trăm trượng một đoạn khoảng cách thì  bắt đầu giảm tốc độ, chậm rãi dừng lại.

- Đáng giá.

Dương Kiến Uy thầm mắng một tiếng, hắn cũng chú ý tới ánh mắt của Trương Sĩ Siêu, mang theo vẻ khinh bỉ rất sâu. Như đâm vào trong lòng của hắn.

Lúc này, một bóng người quen thuộc tiến vào mí mắt của hắn.

Là Giang Thần!

Hắn nhận ra người ngày đó đã đắc tội với mình ở trên Vũ thần sơn.

Hắn luôn muốn tìm Giang Thần gây phiền phức, thế nhưng Giang Thần trốn ở trong Hồng phủ, hắn không có bất kỳ biện pháp nào làm gì đối phương.

- Quá hai mươi trượng, nhất định phải quá hai mươi trượng, đợi tới được nơi thí luyện, ta sẽ khiến cho ngươi biết mặt.

Dương Kiến Uy thầm nghĩ.

Điều đáng tiếc chính là, hiện giờ còn chưa đến phiên của Giang Thần lên.

Sau đó, lại có hai người có biểu hiện rất chói mắt.

Một là Tô Thiến.

Cột sáng đạt đến tám mươi trượng, không phân cao thấp với Dương Kiến Uy.

- Quả thực nghi thức khai mạch đã kích phát tiềm lực của nàng, nhưng mà nhất định tâm trí của nàng không có cách nào trở thành cường giả được.

Giang Thần thầm nói trong lòng.

Một người khác thì cảnh giới đã đạt đến Tụ nguyên cảnh hậu kỳ, tuổi tác gần như bằng Giang Thần. Khi hắn đi lên, lập tức khiến cho không ít người kinh ngạc.

- Là đệ tử của Hắc Long thành, Ninh Bình!

- Hắn là đệ đệ của Ninh Hạo Thiên, không chừng cũng sẽ có biểu hiện kinh người a!

Cột sáng của Ninh Bình bay lên, rất nhanh đã vượt qua trăm trượng. Chỉ có điều khi sắp vượt qua Trương Sĩ Siêu thì lại dừng lại.

- Ha ha.

Trương Sĩ Siêu cười lạnh, biểu thị vẻ khinh thường của mình.

Ninh Bình nhún vai một cái, ngoại trừ có một chút tiếc nuối nho nhỏ ra, hắn không có để ý.

Rốt cục, đã đến phiên Giang Thần.

Phần lớn người chỉ coi Giang Thần là người bình thường, không có đặt ở trong lòng. Bọn họ cho rằng thiên phú của hắn bình thường, thậm chí còn có thể rất kém cỏi.

Ngoại trừ Văn Tâm và Hồng Hựu Quân ra, nhị nữ hiểu ngầm, cho nên nhìn Giang Thần rất kỹ.

Văn Tâm nghĩ tới chỉ điểm ở trên Vũ thần sơn.

Hồng Hựu Quân nói:

- Văn Tâm, có phải hắn đã từng chỉ điểm kiếm pháp cho ngươi không?

- Ồ? Hắn nói với ngươi sao?

Văn Tâm có chút không vui, cảm thấy Giang Thần đang dùng nàng để nâng giá trị bản thân lên.

Cho dù việc đó là sự thực, thế nhưng kiếm thuật của Giang Thần bình thường như vậy, nàng không phục.

Cẩn thận ngẫm lại, Giang Thần ngày đó nói ba phải, cái gì cũng có thể nói được.

- Đúng vậy.

Hồng Hựu Quân cho rằng nàng biết Giang Thần nắm giữ kiếm điểm, vì lẽ đó cho nên nàng không nhiều lời.

Chương 50: Kẻ Yếu

Người chú ý Giang Thần còn có Tô Thiến, vừa nãy đạt được thành tích không tệ cho nên nàng rất là đắc ý.

Lúc này, Giang Thần nhìn kỳ thạch, trong lòng thầm nói:

- Căn cứ vào chân nguyên tu luyện ra để kiểm tra cấp bậc công pháp, công pháp càng cao thì độ khó càng lớn, kích phát ra phản ứng càng mạnh, do đó định ra thiên phú của mỗi người.

Bất kỳ công cụ khảo nghiệm thiên phú nào đều là như vậy, tiến hành kiểm tra chất lượng một cách có chừng mực.

Giang Thần không dám giấu dốt, cơ hội chỉ có một lần, vạn nhất thấp hơn mười trượng, như vậy sẽ hỏng bét.

Sau đó hắn lấy tay đặt ở trên mặt kỳ thạch, dùng sức đẩy về phía trước.

Điều làm cho người ta kinh ngạc chính là, kỳ thạch lại đang run rẩy, cột sáng tuôn ra giống như vỡ đê.

Trăm trượng chỉ là bắt đầu, ở dưới sự bộc phát đáng sợ kia, trong nháy mắt đã đạt đến hai trăm trượng, ba trăm trượng... Mãi đến lúc năm trăm trượng mới dừng lại.

Trải qua một quãng thời gian rất dài, toàn trường yên tĩnh không hề có một tiếng động nào. Cả đám ngửa đầu lên nhìn phần cuối của cột sáng. Lúc này ngay cả tiếng một cái châm rơi xuống đất cũng có thể nghe được.

Đám người Thiên Đạo môn trên thuyền phải ngẩng đầu thì mới có thể nhìn thấy phần cuối của cột sáng.

- Trời ơi! Người này là ai? Xếp hàng thứ mấy trong Tân hỏa bảng?

- Cũng có thể là nhân vật trước 500 a.

- Làm sao ngươi biết, khẳng định là trước 300!

Mọi người sôi nổi nghị luận, trong khoảng thời gian ngắn Giang Thần đã trở thành tiêu điểm quan tâm của toàn trường.

Nụ cười của Tô Thiến cứng đờ, trong lòng hiện ra cảm xúc không tên.

Các trưởng lão Thiên Đạo môn lần nữa nở một nụ cười, ánh mắt nhìn Giang Thần như đang nhìn một khối ngọc thô đẹp đẽ vậy.

- Sao có thể có chuyện đó được?

Dương Kiến Uy cũng bị kết quả như thế dọa cho phát sợ.

Theo lý mà nói, người Cửu Long thành đè người từ kinh đô đến xuống, hắn nên cao hứng mới đúng. Đó là dưới tình huống nếu như hai người không kết oán.

- Ồ? Xem ra cô cô lo lắng không phải là không có đạo lý a.

Trong đám người Ninh Bình cũng bị dọa cho sợ hết hồn, chẳng biết vì sao, nghĩ đến việc mình phải giết chết người này, trong lòng hắn không khỏi cảm thấy hưng phấn.

Lúc này, vị Trương Sĩ Siêu kia mang theo vẻ mặt âm trầm đi tới trước mặt Giang Thần.

- Ngươi tên là gì?

Hắn lẫm liệt hỏi.

- Ta tên là gì không có nghĩa vụ phải trả lời câu hỏi của người không có thái độ tốt với ta.

Giang Thần nói.

Lời nói của hắn rơi vào trong tai nhị nữ Hồng Hựu Quân và Văn Tâm, các nàng nghĩ đến thái độ khi Giang Thần đối mặt với mình.

- Tên này có lai lịch ra sao?

Văn Tâm hiếu kỳ nói.

- Từ Thập vạn đại sơn đến.

Hồng Hựu Quân nói, mấy ngày nay Giang Thần vẫn ở trong Hồng phủ, cho nên ít nhiều nàng vẫn biết rõ được một chút.

- Thật sao?

Văn Tâm cả kinh, trong lòng có chút hoài nghi, bởi vì khí chất mà Giang Thần biểu hiện ra không hề giống a.

Lúc này, Trương Sĩ Siêu nói ra một câu khiến cho toàn trường sửng sốt.

- Ngươi lui ra, không nên tham gia thí luyện.

Hắn dùng ngữ khí dặn dò, không thể nghi ngờ.

- Ồ?

Ánh mắt của Giang Thần nhìn thấy hắn giống như đang nhìn một kẻ ngốc vậy.

- Ta không thích người khác đè lên trên người ta. Nếu như ngươi tham gia thí luyện, ta sẽ phải giết ngươi!

Trương Sĩ Siêu lạnh lùng nói.

Điên cuồng!Nghe lời hắn nói đã khiến cho mọi người không khỏi thốt lên hai chữ này.

Chỉ vẻn vẹn bởi vì lý do như vậy đã muốn giết người.

Có người nhìn về phía thuyền phi hành, trưởng lão Thiên Đạo môn cũng không có dự định muốn xen vào, thậm chí biểu hiện của Trương Sĩ Siêu càng hợp tâm ý của bọn họ hơn.

- Muốn giết ta? Sao ngươi không lên trời đi?

Giang Thần cười khẩy nói.

Có lúc chính là như vậy, ngữ khí của một người biểu hiện rất đúng chỗ, sau đó lại tiến hành uy hiếp, nhưng đối tượng bị uy hiếp lại không để ý tới một chút nào. Trái lại còn ngả ngớn trêu chọc, sẽ khiến cho người ta chế giễu mình như thế.

Gương mặt của Trương Sĩ Siêu trở nên âm trầm tới đáng sợ.

Đột nhiên, hắn giận dữ cười nói:

- Rất tốt, vậy chúng ta hẹn gặp ở nơi thí luyện.

- Dường như cũng không cần ta động thủ a.

Ninh Bình nhìn thấy tình cảnh này, trong lòng có mấy phần kỳ quái.

Trương Sĩ Siêu là hạng người thế nào, hắn biết rất rõ. Vừa nãy Giang Thần khiêu khích là để cho mình trở nên rất uy phong, trên thực tế lại rất là ngu xuẩn.

Ở nơi thí luyện, Trương Sĩ Siêu tuyệt đối sẽ như con chó điên truy sát Giang Thần a.

Hi vọng sống sót của Giang Thần sẽ rất là nhỏ bé.

- Ai là con mồi, còn chưa chắc chắn.

Giang Thần nói.

- Cứ chờ xem!

Trương Sĩ Siêu biết dùng ngôn ngữ không đe dọa được người này. Cho nên hắn không thể chờ đợi được nữa muốn động thủ, để nói cho đối phương cái gì gọi là tàn khốc!

...

Cuối cùng, kiểm tra kỳ thạch vòng thứ nhất đã kết thúc, người đào thải không tới một phần mười.

Dù sao yêu cầu hai mươi trượng quá thấp, có mấy người cho rằng năm mươi trượng mới phù hợp với yêu cầu của Thiên Đạo môn.

- Hiện tại, các ngươi còn có cơ hội quyết định, các ngươi sẽ đi tới nơi thí luyện. Ở nơi đó, các ngươi sẽ tiến hành chém giết năm ngày, cướp giật Thiên đạo kỳ, người thu được năm mặt Thiên đạo kỳ không giống nhau thì sẽ trở thành đệ tử của Thiên Đạo môn.

- Nhớ kỹ, một khi tiến vào nơi thí luyện, sinh tử không do người, nếu như bất kỳ người nào chết đi mà thế lực sau lưng hắn truy cứu trả thù. Như vậy sẽ là địch với Thiên Đạo môn chúng ta.

- Cho các ngươi thời gian một nén nhang để cân nhắc, người còn tình nguyện đi thì mau lên thuyền!Trên thuyền phi hành, trưởng lão Thiên Đạo môn nói, tiếng nói của hắn không lớn, thế nhưng lại truyền tới trong tai của mỗi người rất rõ ràng.

Một nén nhang qua đi, hầu như không có ai lui ra.

Tám chiếc thuyền phi hành từ trên trời giáng xuống, đáp xuống trên quảng trường.

Rất nhanh, đệ tử trên quảng trường đều được mang lên thuyền.

Trong ánh mắt chăm chú quan sát của đám người bên dưới, thuyền phi hành nghênh ngang rời đi, biến mất ở phía chân trời.

Nơi thí luyện là một mảnh sơn mạch liên miên không dứt, sau khi thuyền phi hành đến, tùy cơ hạ xuống, để từng nhóm người từ trên thuyền hạ xuống.

- Lúc này, thí luyện chính thức bắt đầu!

- Thiên đạo kỳ đã đặt ở các nơi trong nơi thí luyện. Người tập hợp đủ năm cái Thiên đạo kỳ màu sắc khác nhau thì có thể trở thành đệ tử của Thiên Đạo môn.

Khi thả tất cả mọi người xuống, trưởng lão trên thuyền sẽ chờ ở các khu vực khác sau, trong năm ngày, biểu hiện của các đệ tử đều sẽ được bọn họ nhìn thấy ở trong mắt.

Các đệ tử là tùy cơ đi xuống, mỗi một nơi đều có mười mấy người.

Trùng hợp chính là, Giang Thần phát hiện ra Tô Thiến đi cùng mình, phải biết rõ ràng hai người lên thuyền không giống nhau.

Ngoài ra, còn có chín người xa lạ khác nữa.

Bọn họ đều rất cảnh giác, đặc biệt là sau khi nhận ra Giang Thần, nghĩ đến lời Trương Sĩ Siêu đã nói, rất nhanh cả đám đã rời đi.

Tô Thiến cũng rất căng thẳng, nàng biết thực lực của mình không đủ, ở nơi thí luyện này vô cùng nguy hiểm.

Nhất định ànng phải mau chóng tìm được Trầm Hoan thì mới có thể yên tâm.

Trầm Hoan là thanh niên tuấn kiệt nàng quen biết ở trong Cửu Long thành, hắn nói là có thể giúp nàng gia nhập Thiên Đạo môn, bởi vì thiên phú của Tô Thiến không tệ, chỉ là thực lực kém một chút mà thôi.

Có người giúp đỡ, thuận lợi đạt được lá cờ năm mặt, như vậy đã có thể thành công.

Lúc này, trên bầu trời xa xăm có yêu hỏa chói mắt xuất hiện, ở ban ngày mà vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng.

Tô Thiến thở phào một hơi, đó là pháo hiệu do nàng và Trầm Hoan đã ước định cẩn thận, nàng đang muốn đi về bên kia.

- Ha ha ha ha!

Thế nhưng, tiếng cười ngông cuồng của Trương Sĩ Siêu đã từ đằng xa truyền đến.

- Giang Thần! Giang Thần! Chạy đi, chạy mau đi! Bão táp sắp đến rồi!

Thanh âm của hắn như chuông, rất là khí thế, tiếng gầm như một đạo cuồng phong bao phủ tới, khiến cho cả cánh rừng đều chập chờn.

Mang đến áp lực rất lớn cho người khác, Tô Thiến có chút thương hại nhìn Giang Thần một chút, nói:

- Đây chính là kết cục của việc khoe khoang.

- Người yếu.

Giang Thần nói.

- Cái gì?

- Ngươi cười trên sự đau khổ của người khác đối với ta là đến từ sự mạnh mẽ của Trương Sĩ Siêu kia mà lơ là đúng sai trong đó. Người như ngươi, cả đời đều không thể trở thành cường giả được.

Giang Thần lắc đầu một cái, ngay cả mắt cũng không muốn liếc nhìn nàng một cái.

Tô Thiến không phục, bỗng nhiên lại cười lạnh.

- Dù sao cũng hơn ngươi, sắp chết tới nơi rồi.

- Thật sao?

Giang Thần nở nụ cười thần bí, đi đến phương hướng Trương Sĩ Siêu vừa mới nói chuyện.

- Các ngươi đã phạm phải sai lầm rất lớn, là thật sự cho rằng Trương Sĩ Siêu kia mạnh hơn ta.

Không cho Tô Thiến thời gian phản ứng, thân ảnh của Giang Thần đã biến mất ở trong tầm mắt của nàng.

Trong lòng Tô Thiến ngứa ngáy, muốn đi lên xem một chút. Chỉ có điều cuối cùng nàng vẫn bước chân đi tới phương hướng có pháo hiệu kia.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau