THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 456 - Chương 460

Chương 457: Viêm long bản nguyên

Vùng mỏ, trong nơi sâu xa nhất, hai người Giang Thần và Cao Hỏa Linh cũng đang liều mạng rít gào.

Thân thể bị núi lớn đổ ập xuống, loại cảm giác kia là thứ mà những người trên không trung kia không cách nào tưởng tượng ra được nổi.

Khoảng thời gian sau đó, hai người có thể bị đè nén tới chết, hoặc là không thể động đậy, chậm rãi chết đi. 

Có điều vận may của bọn họ không sai, không chỉ không cảm giác ngột ngạt, trái lại thân thể còn không ngừng bị lún xuống bên dưới.

Hai người vận chuyển Thiên chi hoàn, cũng không ngừng được, chỉ có thể làm cho tốc độ lún xuống chậm lại mà thôi.

- Xảy ra chuyện gì? 

Cao Hỏa Linh có chút không hiểu nói, nàng nhớ bản thân mình vẫn còn đang tu luyện, đột nhiên lại biến thành như vậy.

- Dường như là do ta.

Giang Thần cũng không quá chắc chắn, vốn hắn đang tu luyện bảo điển mà Cao Hỏa Linh truyền thụ, đồng thời cũng đã thành công. 

Thế nhưng, phượng huyết đang sôi trào trong cơ thể và trận pháp tu luyện lại sinh ra một loại phản ứng, làm cho tất cả Viêm Long tinh thạch ở nơi sâu xa đều biến mất.

Như vậy, cả vùng mỏ đã mất đi thứ chống đỡ, tự nhiên sẽ sụp đổ.

Có điều Giang Thần không hiểu tại sao mình lại còn lún xuống dưới được. 

- Lẽ nào trận pháp tu luyện của ta được xây dựng ở trên mặt một lỗ hổng nào đó hay sao?

Hắn đánh giá bốn phía, cực kỳ tối, dưới chân không biết sâu bao nhiêu, lỗ hổng ở trên đỉnh đầu thỉnh thoảng có đá rơi xuống.

- Nóng quá! 

Cao Hỏa Linh bỗng nhiên có chút khó chịu nói.

- Hả?

Đối với người Cao gia, muốn bọn họ cảm giác được nóng không phải là một chuyện dễ dàng. 

Giang Thần nheo mắt nhìn lại, quả thực đầu của Cao Hỏa Linh đã đầy mồ hôi, mái tóc dài ướt nhẹp.

Chẳng được bao lâu, hắn cũng cảm thấy như vậy, bàn chân như đã bắt đầu thiêu đốt, nhanh chóng lan tràn ra toàn thân.

- Nếu cứ tiếp tục như vậy, coi như chúng ta là người Cao gia thì cũng sẽ bị thiêu chết. 

Giang Thần cúi đầu, ở dưới đáy không biết sâu bao nhiêu lúc này đang có ánh sáng màu đỏ hiện lên.

Cảm giác rất giống như đang đứng ở trên miệng núi lửa, đi xuống dưới rồi nhìn xuống vậy, gò má có thể cảm nhận được nhiệt khí có thể làm cho người ta bốc hơi.

Đột nhiên, Giang Thần chú ý tới dấu vết bơi lội ở dưới ánh sáng màu đỏ kia! 

Đây không phải là loại ánh sáng lập lòe không có quy luật, mà là dấu vết do sinh vật bơi lội, đồng thời hắn cũng không xa lạ gì cả.

Long!

Lúc trước ở Hắc Long uyên, hắn đã nhìn thấy Hắc Long, giống dấu vết để lại này như đúc. 

- Chẳng lẽ ở dưới lòng đất này có một đầu Hỏa long hay sao?

- Không biết, nơi này là tiểu thế giới, long ở dưới lòng đất này đã sớm chết! Lẽ nào, cũng là hồn thể hay sao?

Giang Thần kinh ngạc không thôi, cố gắng duy trì sự bình tĩnh. 

- Giang Thần nhanh, ta sắp không xong rồi.

Âm thanh của Cao Hỏa Linh từ khó chịu trở nên suy yếu, môi đã phát khô.

- Lại đây! 

Giang Thần kéo tay nàng qua, điên cuồng vận chuyển Thiên chi hoàn, dưới tình huống ở dưới chân không có lực, hắn dùng sức đẩy một cái.

- Giang Thần, ngươi làm vậy thì sau đó ngươi phải làm sao bây giờ...

Cao Hỏa Linh ý thức được hắn muốn làm gì, nàng giật nảy cả mình, lời sau không nói ra được thì người đã như mũi tên nhọn bắn ra. Thế nhưng cái giá phải trả là Giang Thần trực tiếp rơi xuống gần nghìn thước, y phục trên người tức thì bị đốt thành tro bụi.

Đồng thời, hắn cũng có thể nhìn rõ đó là cái gì.

- Viêm Long bản nguyên! 

- Không ngờ lại là Viêm Long bản nguyên!

Tinh thạch chi nguyên là tinh hoa thuần khiết của tinh thạch, một loại có thể khiến cho người ta trực tiếp hấp thu năng lượng thiên địa.

Bản nguyên thì lại là linh vật được sinh ra từ tinh thạch chi nguyên, đã không còn là vật chết mà đã có linh tính. 

- Rống!

Dường như đã nhận ra được Giang Thần phát hiện ra mình, đầu Viêm Long kia phát ra tiếng rồng ngâm dài lâu.

Bát Bộ Thiên Long trong lòng Giang Thần run rẩy một hồi, Hắc Long chủ động thức tỉnh, nói: 

- Xảy ra chuyện gì? Tại sao lại có tiếng rồng ngâm vậy?

Trải qua trăm nghìn năm, nghe được âm thanh của đồng loại, Hắc Long rất kích động.

Giang Thần nói rõ tình huống lúc này, Hắc Long vô cùng thất vọng, nói: 

- Long vực của Thần Long hoàng triều sao? Trước đây rất lâu, Long vực là địa điểm hoạt động của Long tộc, vì lẽ đó mới được gọi là Long vực, sau đó Long Vương đại nhân tìm được long giới, triệu tập thần long trong cửu giới đi tới nơi đó.

- Long tộc đi tới Long giới có rất nhiều, nhưng cũng có Long xuất phát từ các loại nguyên nhân mà ở lại cửu giới, ta là một trong số đó, còn Thần Long hoàng triều là do một tên ngu ngốc muố làm quân vương khai quốc ra...

- Đại ca, ta cảm thấy rất hứng thú với chuyện cũ này, thế nhưng hiện tại ngay cả lông chim của ta cũng sắp bị cháy thành than rồi, ngươi có thể nói ra một chút tin tức hữu dụng hay không. 

Lúc này Giang Thần cũng không cố kị hình tượng mà thiếu kiên nhẫn ngắt lời của hắn.

- Tin tức hữu dụng sao? Hàng phục nó, bằng không thì sẽ phải chết.

Hắc Long tức giận nói. 

- Hàng phục thế nào đây?

- Viêm Long bản nguyên là một trong các bí bảo của Long tộc, thế nhưng lại bị tên ngu xuẩn kia trộm đi, trợ giúp Thần Long hoàng triều có được tinh thạch cuồn cuộn không ngừng. Bản nguyên chính là bí bảo, một loại thân thể năng lượng, ngươi đánh tan nó rồi hấp thu là được.

Hắc Long nói. - Ta không tới gần nó thì đánh thế nào đây?

- Bản nguyên không có thủ đoạn công kích, nhưng nhiệt độ của nó ngay cả Tôn giả cũng không chịu được, huyết mạch bên trong cơ thể ngươi thì lại có thể chịu đựng được, nhưng cho dù không thể, ngươi có lựa chọn nào khác sao?

Hắc Long nói. 

Giang Thần ngẩng đầu nhìn lên, Cao Hỏa Linh lại lần nữa rơi xuống, không bao lâu nữa sẽ một lần nữa đến độ cao mà nàng không chịu được vừa nãy.

- Được!

Giang Thần cắn răng một cái, đổi thành tư thế lao xuống, cầm đao kiếm trong tay lao xuống bên dưới. 

Rất nhanh, mái tóc của hắn đã bắt đầu bị thiêu cháy, thế nhưng bởi vì phượng huyết ở trong cơ thể cho nên không lập tức bị thiêu hủy, trái lại trên mỗi một sợi tóc đều có ánh sáng phân tán.

Nếu không phải là thân thể của hắn trần trụi, mà đổi thành một bộ khôi giáp, như vậy sẽ giống như là thiên thần hạ phàm.

Khi hắn tới gần Viêm Long, Giang Thần chỉ cảm thấy miệng và răng của mình đang bị thiêu cháy, đau tới mức mắt cũng không mở ra được. 

Cảm giác chết chóc lần nữa tới gần, ý chí gần như tan vỡ tan rã.

- Giang Thần ta muốn trở thành võ thần! Làm sao có thể chết ở chỗ này được chứ!

Trong lúc nguy cấp, Giang Thần phẫn nộ quát một tiếng, vung kiếm chém ra. 

Đúng như Hắc Long từng nói, Viêm Long chỉ là sinh vật do năng lượng hóa thành thân thể, nắm giữ ý thức mà thôi, cho nên sức phòng ngự rất yếu đuối.

Dưới một kiếm, thân rồng trực tiếp vỡ nát, năng lượng lan tràn ra giống như nước thép sôi trào, đâu đâu cũng có.

Giang Thần cũng không thể nhìn rõ toàn cảnh của Viêm Long, bởi vì trước mắt của hắn lúc này đều là ánh sáng xán lạn ngời ngời. 

- Giang Thần?

Cao Hỏa Linh sắp bị cảm giác nóng bỏng làm ngất đi, thế giới trước mắt mơ hồ không rõ, nàng chỉ nhìn thấy dường như Giang Thần đang tranh đấu với một con thú lớn ở dưới mặt đất.

Điểm đáng chú ý nhất chính là hai nửa cái mông to của Giang Thần lúc ẩn lúc hiện. 

- Ảo giác sao?

Cao Hỏa Linh nghĩ thầm.

Cùng lúc đó, Giang Thần không ngừng vung kiếm, đồng thời còn hấp thu Viêm Long bản nguyên giống như nước thép. 

Nhưng quá trình này kém xa quá trình bản thân bị đốt cháy.

- Ngươi có ngốc không? Thần mạch của ngươi dùng để làm gì vậy?

Hắc Long mắng, không chút khách khí. 

Giang Thần được nhắc nhở lập tức mở ra Thần mạch, quả nhiên hiệu suất hấp thu đã tăng nhanh hơn trước đó.

Viêm Long bị hấp thu càng nhiều thì năng lượng sẽ càng ít, vì lẽ đó chỉ cần Giang Thần sống qua được thời khắc gian nan nhất thì sẽ không có chuyện gì nữa.

Thế nhưng, Giang Thần chỉ cảm thấy ngũ tạng lục phủ đang bị thiêu cháy, còn miệng của hắn thì trực tiếp phun ra lửa. 

Giang Thần sinh ra ý nghĩ bất chợt, Xích Tiêu kiếm cắt mạch máu của mình ra, tức thì máu tươi chảy ròng ra ngoài.

Thông qua phương thức như thế có thể hơi hạ thấp nhiệt độ, đồng thời còn làm cho thân thể tạo ra máu mới, chống lại nhiệt độ cao.

Điều mà Giang Thần không nghĩ tới chính là, máu tươi từ trong cơ thể hắn chảy ra, khi hắn hấp thu Viêm Long bản nguyên thì lại tiến vào da dẻ ở sau lưng của hắn. 

Bộ phần nào của thân thể Viêm Long bị hấp thu thì sẽ hiện lên ở phía sau lưng hắn, mãi đến khi hoàn thành toàn bộ, sau lưng của hắn xuất hiện một con cự long trông rất sống động, đang ngửa mặt lên trời rít gào!

Có điều Giang Thần không nhìn thấy được, mắt hắn tối sầm lại, lập tức hôn mê bất tỉnh.

Chương 458: Chân tướng rõ ràng

Sau khi Viêm Long bị Giang Thần hấp thu, sức hút bên trong vực sâu không còn tồn tại nữa.

Xung quanh cũng không nóng bỏng nữa, Cao Hỏa Linh lập tức cầm một kiện áo choàng rồi lao xuống, tiếp lấy Giang Thần đã mất đi ý chí.

Dùng áo choàng bọc lấy hắn, cuối cùng Cao Hỏa Linh cũng đáp xuống dưới đáy vực sâu.

Vừa nghĩ tới việc mình đang ở sâu trong lòng đất, trên đỉnh đầu có một ngọn núi đè lên Cao Hỏa Linh đã cảm thấy cực kỳ ngột ngạt.

Cũng còn may nàng đã là Thông thiên cảnh, cũng sẽ không bị vây chết dưới này.

Tâm tư của nàng rơi vào trên người Giang Thần, băng bó vết thương còn đang chảy máu, cũng cho hắn uống nước.

Thân thể của Giang Thần ở trong mấy phút ngắn ngủi vừa nãy đã tới cực hạn, tinh thạch bản nguyên chảy vào thân thể các nơi trên của hắn, hầu như đã hoàn toàn lấp kín lấy hắn.

Nếu không phải có Thiên Phượng chân huyết, cả người hắn đã bị hòa tan rồi.

Lúc này, thân thể của hắn đang tự động khôi phục, trải qua quá trình vừa nãy, tinh huyết Hỏa Phượng trong cơ thể của hắn đã được ngưng tụ không ít.

- Phượng huyết trong cơ thể hắn đã vượt qua bản thân ta.

Cao Hỏa Linh phát hiện ra điểm này, nàng thở một hơi thật dài, tiếp theo lại cảm thấy đây là niềm vui của Cao gia, miệng nàng nở một nụ cười.

Không bao lâu sau Giang Thần từ trong cơn mê tỉnh lại, thân thể đã không có chuyện gì nữa. Chỉ là tinh thần chịu đủ dằn vặt còn chưa bình phục lại được.

Thậm chí hắn còn không dám mặc y phục vào, da dẻ của hắn chỉ cần đụng tới vải vóc thì sẽ lập tức cảm thấy nóng bỏng, cho dù tất cả đều rất bình thường.

Mãi đến khi Giang Thần thầm đọc kinh phật nửa ngày, cuối cùng hắn mới mặc y phục vào.

- Nói đi nói lại, tại sao y phục của ngươi lại không bị thiêu cháy vậy?

Giang Thần hiếu kỳ nói, bắt đầu dùng ngôn ngữ để làm cho thần kinh vốn căng thẳng trở nên thư giãn một chút.

- Cao gia đã bỏ ra mấy trăm năm tâm huyết để nghiên cứu vật liệu, sau khi ngươi trở về cứ bảo gia gia làm cho ngươi một kiện y phục như vậy là được.

Giang Thần gật gật đầu, lại nhìn đỉnh đầu đen kịt, hắn nói:

- Chúng ta lên đi.

Lời này có ý vị như thế nào, trong lòng Cao Hỏa Linh rõ ràng, vừa mới thoát hiểm đã muốn quyết chiến sinh tử, nàng có chút hoảng hốt.

- Không cần sốt sắng, tình huống so với tưởng tượng của ngươi còn tốt hơn, nếu như không có gì bất ngờ, ta có thể giết hắn.

- Thật sao?

Cao Hỏa Linh không quá chắc chắn.

- Có lẽ vậy.

Giang Thần nắm chặt nắm đấm, sự tự tin mãnh liệt bắt nguồn từ sức mạnh sắp dâng trào ra ở bên trong cơ thể.

Lúc này, trải qua từng cuộc ác chiến một, hắn đã hiểu rõ bản thân mình hơn nữa.

Lúc đi vào, mấy loại sức mạnh trong cơ thể vẫn là một mớ lộn xộn, còn chưa nắm giữ được Chiến đạo.

- Bảng xếp hạng quả nhiên là có tiêu chuẩn phán đoán tương đối cao.

Những khác biệt này, tất cả đều thể hiện ở trên thứ tự.

- Đi thôi.

Chợt, Cao Hỏa Linh và Giang Thần bay ra khỏi vực sâu.

Cùng lúc đó, Lâm Kinh Vũ bên ngoài đột nhiên hét lớn:

- Lại xuất hiện, là khí tức của Giang Thần và Cao Hỏa Linh!

Mọi người vốn tưởng rằng hai người đã chết rồi đều biến sắc, không rõ phía dưới đã xảy chuyện cái gì.

Đã sắp một ngày trôi qua, tại sao lại đột nhiên xuất hiện chứ?

- Chẳng lẽ bọn họ đào một cái hố rồi trốn đi, lừa gạt được linh điểu hay sao?

Có người suy đoán.

- Vậy bây giờ đi ra nhìn thấy chúng ta có nhiều người như vậy, không phải sẽ bị hù chết hay sao?Lại có người châm chọc nói một tiếng.

Đám người Âm Sương, Ứng Vô Song lo lắng không ngớt, không biết tiếp sẽ xảy ra chuyện gì.

- Đang đi dần lên trên rồi!

Lâm Kinh Vũ lại nói.

Không cần hắn nói, tất cả mọi người đều cảm giác được ớ dưới núi đá đang có mọt cỗ sức mạnh to lớn nhanh chóng áp sát, dưới núi đá từ từ có ánh sáng bắn lên.

Khi ánh sáng đạt đến trình độ chói mắt, một tiếng nổ vang đột nhiên xuất hiện, núi đá bị đục thủng thành một cái lỗ to từ bên trong, hai bóng người trước sau bay ra ngoài.

Chính là Giang Thần và Cao Hỏa Linh, hai người nắm chặt linh khí trong tay, ánh mắt lạnh lẽo.

Hai người đang muốn đại chiến một trận không ngờ tới việc trên không trung lại có nhiều người như vậy, vẻ mặt biến đổi.

- Giang Thần.

Ứng Vô Song vội vàng bay tới, báo tình huống cho hai người biết.

- Vô liêm sỉ!

Cao Hỏa Linh nghe thấy Lâm Kinh Vũ đổi trắng thay đen, nàng giận dữ, rất nhanh ánh mắt đã khóa chặt lên trên người hắn.

- Các vị, còn chờ cái gì nữa?

Lâm Kinh Vũ không quan tâm tới nàng, chỉ là ánh mắt mang theo vẻ nghi hoặc nhìn qua Giang Thần, chẳng biết vì sao, trong lòng hắn có chút bất an.

Hắn vừa nói, mỗi một đội ngũ tức thì vây quanh Giang Thần, từng người đều có khí tức sắc bén.

- Giang Thần, đền mạng đi!

Người của Ngô gia là tức giận nhất, hận không thể uống máu tươi của Giang Thần.

- Nguồn cơn mà cácc ngươi chỉ trích ta đến từ lời và cái gọi là chứng cứ của hắn, cho nên muốn tự mình định tội ta sao?

Ánh mắt của Giang Thần quét qua mỗi một đội ngũ, người có thể khiến cho hắn quan tâm chỉ có nam tử khôi ngô trong đội ngũ của Âm Sương.

Những người còn lại hắn không cần phải quan tâm, thế nhưng cũng không có nghĩa là hắn có thể cho phép Lâm Kinh Vũ giội nước bẩn lên trên người mình.

- Giang Thần, ngươi còn có lời gì giải thích nữa không? Sự thực bày ở trước mặt, mỗi người đều nhìn thấy rất rõ ràng!

Mặc Kiếm Phi có chút căng thẳng không tên, hắn chỉ cần nhìn thấy nụ cười kia của Giang Thần thì đã cảm giác được sẽ có chuyện gì đó không hay xảy ra. - Lẽ nào các ngươi ngay cả cơ hội chứng minh sự trong sạch cũng không cho hắn hay sao?

Âm Sương tức giận nói.

Lời này làm cho các đội ngũ do dự, cuối cùng bọn hắn quyết định sẽ nghe Giang Thần một chút, xem hắn sẽ nói thế nào.

- Lâm Kinh Vũ, ngươi biết Quỷ Thương nô dịch gần mười ngày, ngươi có thể đảm bảo người khác sẽ không chạy trốn khoong?

Giang Thần hỏi.

- Làm sao ta biết được chứ? Ta cũng không cấu kết với người của Tà Vân điện!

Lâm Kinh Vũ lạnh lùng nói.

- Bởi vì có trận pháp ghi lại hình ảnh, hơn nữa so với của ngươi còn tỉ mỉ và toàn diện hơn nữa.

Lúc Giang Thần nói ra lời này, Mặc Kiếm Phi như bị sét đánh, sắc mặt tái nhợt.

Lâm Kinh Vũ thì lại không tin, cho rằng Giang Thần cố làm ra vẻ bí ẩn.

Thế nhưng Giang Thần đã mở ra túi chứa đồ của Quỷ Thương, từ bên trong hắn đã tìm được không ít quyển sách video, trên mặt còn có đánh dấu thời gian.

Trước tiên Giang Thần thúc giục quyển thứ nhất, cũng chính là lúc mới bắt đầu của tất cả mọi chuyện.

Người ở chỗ này lập tức nhìn thấy Quỷ Thương dùng quỷ thần liên để nô dịch đám người Cao Hỏa Linh, quy định mỗi người cần phải khai thác được một số lượng Viêm Long tinh thạch nhất định, bằng không sẽ bị đánh đập.

- Thứ này không thể nói rõ cái gì cả.

Lâm Kinh Vũ thấy hắn thật sự có thứ này, sắc mặt tức thì thay đổi.

- Thật sao?

Giang Thần thúc giục quyển sách cuối cùng, cũng chính là ngày mà hắn tìm đến Quỷ Thương gây phiền phức.

Tạm thời không nói tới quá trình giết chết Quỷ Thương, bởi vì là bố trí video trận pháp, cho nên mỗi một góc độ đều có.

Vì lẽ đó bọn họ có thể nhìn thấy từ mọi mặt, Giang Thần cứu người bị nhốt như thế nào, mà đám người Ngô Ngọc lại xấu xí ra sao.

Giang Thần trả đồ vật bị lấy đi của bọn họ, kết quả bọn họ còn không vừa lòng, lại còn muốn tinh thạch.

Sau đó, chính là Giang Thần ra tay giáo huấn, lại đánh đuổi những người kia đi.

Đến chỗ này, mọi người phát hiện ra hình ảnh này rất trái ngược với của Lâm Kinh Vũ.

Giang Thần không nô dịch những người còn lại, mà là hợp tác với bọn họ, báo đáp lại thiện ý của bọn họ.

Nếu như vậy, động cơ giết người mà Lâm Kinh Vũ nói tới đã không còn tồn tại.

- Giang Thần, đây là trò vặt của ngươi! Đừng có đảo loạn thị phi ở chỗ này!

Lâm Kinh Vũ không thể để cho đối phương tiếp tục như vậy được nữa, hắn muốn động thủ.

Nhưng mà, một thân thể so với hắn còn cao lớn hơn đã cản ở trước người của hắn, người này nói:

- Ngươi gấp cái gì chứ?

Là nhân vật trên mười vị trí đầu trong Thăng Long bảng, Lâm Kinh Vũ không trêu chọc nổi.

Sau đó, chính là tình cảnh lúc Giang Thần bắn Truy tinh tiễn ra.

Mọi người lập tức giống như Mặc Kiếm Phi, lập tức chú ý tới Lâm Kinh Vũ đã cố ý điều chỉnh góc độ của tấm khiên màu vàng, làm cho uy lực của Truy tinh tiễn đã giết chết những người khác!

Lúc này, chân tướng đã rõ ràng!

Sắc mặt của Mặc Kiếm Phi tái nhợt, cả người run rẩy.

Lâm Kinh Vũ cắn chặt răng, trong mắt như sắp phun ra lửa.

Chương 459: Một quyền!

Ngàn tính vạn tính, hắn và Mặc Kiếm Phi đã nghĩ ra kế hoạch rất chặt chẽ, thế nhưng lại thất bại như vậy.

Hơn nữa Giang Thần lại chẳng hề làm gì cả, tùy tùy tiện tiện đã vạch trần âm mưu buồn cười này.

- Như vậy, những người hợp tác với Giang Thần là do người của Kiếm Minh các ngươi giết chết thật sao?

Mũi giáo của các đội ngũ chỉ về phía Kiếm Minh, lấy tốc độ nhanh nhất vây quanh bọn họ.

Sự thực quả thực là như vậy, sau đó hình ảnh truyền ra chính là lúc Lâm Kinh Vũ hạ lệnh giết người ở trên không trung, đồng thời còn thống nhất đường lui với người của mình, vu tội cho Giang Thần.

- Hôm nay coi như ta đã biết cái gì gọi là trộm vu oan người khác là ôm, không biết xấu hổ!

Cao Hỏa Linh mắng to.

Những người khác không tự chủ được gật đầu, căm ghét đám người Lâm Kinh Vũ đến cực điểm.

- Không nên quên, Truy tinh tiễn là do Giang Thần bắn ra! Nếu như ta không cầm thuẫn, hậu quả sẽ ra sao chứ? Còn có người của Ngô gia nữa, Ngô Ngọc là Giang Thần giết chết, không sai chứ?

Lâm Kinh Vũ lớn tiếng cãi.

- Như vậy những người khác thì sao, ngươi sát hại vô tội, còn dám nói lý sao?

Âm Sương chất vấn.

- Ta hoài nghi Giang Thần và Tà Vân điện có quan hệ với nhau, bọn họ và Giang Thần đứng chung một chỗ, ta có lý do để giết bọn họ! Coi như giết sai, như vậy cũng là bởi vì lợi ích mà tranh cướp, các ngươi muốn thế nào chứ?

Lâm Kinh Vũ không ngụy trang chính mình bữa, bộ mặt nham hiểm đã lộ ra trước mặt mọi người, hắn nhìn chằm chằm vào nam nhân trước mắt, nói:

- Trong những người kia, không có người của tiền trang các ngươi!

- Hừ, chuyện này chúng ta sẽ báo cáo cho Anh Hùng điện, báo cho Long vực!

- Ta không tin Anh Hùng điện sẽ che chở cho ngươi.

- Lâm Kinh Vũ, bộ mặt thật của ngươi sẽ bị thế nhân phỉ nhổ!

Mỗi một đội ngũ tỉnh ngộ lại, trong bọn họ không có ai là đối thủ của Lâm Kinh Vũ, ngoại trừ ca ca của Âm Sương, thế nhưng lập trường của tiền trang luôn luôn trung lập.

Quả nhiên, ca ca của Âm Sương trở lại đội ngũ của chính mình, không đi quản việc này nữa.

- Ha ha ha, đám người có mắt không tròng như các ngươi có thể làm gì được ta chứ? Thực sự là buồn cười!

Lâm Kinh Vũ nhìn đám người không cam lòng kia, hắn lớn tiếng châm chọc.

- Lâm Kinh Vũ, người đang làm, trời đang nhìn, ngươi sẽ trả giá cho hành vi của mình!

Hàn Ty Minh nói.

Lâm Kinh Vũ cười lạnh, con ngươi đen kịt rơi vào trên người Hàn Ty Minh, nói:

- Dường như ngươi đã quên, các ngươi không ra tay với ta là không đánh lại được ta!

Tiếng nói vừa dứt, một thanh bảo kiếm óng ánh đã xuất hiện ở trong tay, hắn mạnh mẽ giết ra ngoài.

Hàn Ty Minh giật nảy mình, cầm lợi kiếm trong tay để nghênh địch.

Nhưng mà thực lực chênh lệch không có bất kỳ chỗ bù đắp nào, chỉ có hai kiếm, kiếm của Hàn Ty Minh đã bị đánh bay.

- Trình độ Chiến đạo còn chưa đủ để một lần nữa nâng kiếm, ngươi nói xem ngươi rác rưởi thế nào chứ? Đáng thương cho ta trước đây vẫn được gọi là song hùng trong Thủy Nguyên thành cùng với nguơi, thực sự là mất mặt!

Lâm Kinh Vũ chiến rất ung dung, thái độ ngông cuồng, kiếm thức tàn nhẫn.

Hắn đáng ra một kiếm nữa, muốn lấy tính mạng của Hàn Ty Minh.

- Ta nói này, ngươi đã nói nhầm trọng điểm rồi.

Giữa lúc này, một đạo thanh âm tràn ngập vẻ châm chọc vang lên, Giang Thần tham gia cuộc chiến, xuất hiện ở giữa hai người, mặt hướng về phía Lâm Kinh Vũ.

- Ngươi rất muốn đi chết sao?

Lâm Kinh Vũ nói, kiếm chỉ qua đó, hàn mang ngưng tụ thành một đạo ánh kiếm rồi bắn qua đó.

Thấy cảnh này, vẻ mặt không ít người hiện lên vẻ quái dị.Ứng Vô Song và Âm Sương rất sốt sắng, Lâm Kinh Vũ lợi hại bao nhiêu, trong lòng các nàng đều rất rõ ràng.

Dù cho là các nàng đã biết Giang Thần chém giết được Quỷ Thương, thế nhưng khi đối mặt với Lâm Kinh Vũ, bọn họ vẫn rất lo lắng.

Giang Thần tùy ý vung Xích Tiêu kiếm, khí tức cực nóng hóa giải hàn mang.

Hắn nói:

- Ta nói rồi, tính mạng của ngươi, ta muốn.

- Hả?

Lúc vừa bắt đầu cảm giác bất an của Lâm Kinh Vũ càng ngày càng mãnh liệt, Giang Thần xem thường hắn, làm cho trong lòng hắn rất khó chịu.

- Ta rất muốn xem xem là ngươi giết ta, hay là ta giết ngươi.

- Vậy thì xem kiếm đi!

Biểu hiện của Giang Thần rất hung hăng, chủ động ra chiêu, tạo ra một mảnh tiếng kinh ngạc vang lên không ngớt.

- Ồ, ta còn tưởng rằng phế vật nhà ngươi lợi hại bao nhiêu, hóa ra là chạy tới chịu chết.

Lâm Kinh Vũ cười nhạo nói.

- Trình độ kiếm ý và Chiến đạo của hắn không bằng Lâm Kinh Vũ, công lực của hắn cũng không bằng Lâm Kinh Vũ, muội muội, người ngươi coi trọng không ra sao cả.

Bên Âm Sương, ca ca của nàng nói nhanh một hơi.

- Ồ? Vậy ca ca mau ra tay đi!

Âm Sương vội la lên.

- Ta đã nói rồi, ta sẽ không giúp hắn, huống chi lại hắn là chủ động ra tay, nếu như hắn nhờ vào đó,à bức bách muội cầu ta ra tay, vậy hắn không chỉ không xứng với muội mà càng không được tính là nam nhân!

- Ca ca!

Âm Sương lo lắng nói.

Bên kia, chiến đấu đã bắt đầu.

Ca ca của Âm Sương không nói sai, kiếm đấu với kiếm, Lâm Kinh Vũ vẫn chiếm cứ thượng phong, giống như khi đối mặt với Hàn Ty Minh vậy.
- Ta thân là kiếm khách thiên tài, mặc kệ đối mặt với rác rưởi đứng thứ ba mươi mốt, hay là rác rưởi đứng thứ bốn mươi mấy cũng không khác nhau chút nào cả!

Lâm Kinh Vũ kêu gào nói.

- Thật sao? Chỉ dám miệng phun ra lời ngông cuồng ở trước mặt người yếu hơn mình, ở trước mặt cường giả thì lại sợ đến mức sắc mặt tái xanh, chỉ lo người khác ra tay với ngươi.

Nghe vậy, Lâm Kinh Vũ biến sắc, liếc mắt nhìn đội ngũ của Âm Sương.

- Bởi vì ta không ngu xuẩn giống như ngươi, chủ động muốn chết!

Lâm Kinh Vũ nói.

- Vì lẽ đó ngươi chỉ có thể trở thành một kẻ nhu nhược chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, và là một tiểu nhân hèn hạ mà thôi!

Giang Thần mắng.

Lâm Kinh Vũ híp mắt lại, châm chọc nói:

- Xem ra ngươi định dựa vào một cái miệng để giết ta sao?

- Không cần lo lắng, ngươi sẽ chết ngay thôi.

Nói xong Giang Thần thu Xích Tiêu kiếm vào trong vỏ, hai tay trống trơn, cũng không cầm đao.

- Ồ?

Mọi người không hiểu hắn muốn làm gì.

Mặc dù nói kiếm pháp có khoảng cách, thế nhưng lại không phải nói ngươi không sử dụng kiếm thì Lâm Kinh Vũ sẽ không sử dụng kiếm, chênh lệch sẽ lại càng lớn hơn nữa.

- Quả thực ngươi rất biết chọc cười người khác, thế nhưng ta đã không muốn lãng phí thời gian ở trên người tên hề như ngươi nữa.

Lâm Kinh Vũ lắc đầu một cái, cổ tay xoay một cái, bảo kiếm lóe lên, lập tức đâm về phía trước.

Người và kiếm hóa thành một dải lụa, chỗ đi qua để lại vết rách thật lâu không thể khôi phục ở trên bầu trời.

- Thật là lợi hại!

Hàn Ty Minh cả kinh, bây giờ nhìn lại, vừa nãy khi Lâm Kinh Vũ động thủ với hắn hoàn toàn không chăm chú ra tay, hắn cảm thấy thất lạc, đồng thời không khỏi cảm thấy lo lắng thay cho Giang Thần.

Điều làm cho người ta ngoài ý muốn chính là, Giang Thần cũng phóng đi về phía ánh kiếm.

Mọi người nhìn thấy hắn nắm chặt hai tay, cho nên lập tức đoán ra được hắn muốn làm gì.

Người mới vừa vào Chiến đạo, dùng quyền quả thực tốt hơn so với dùng đao kiếm.

Nhưng vấn đề là, đối mặt với vị cao thủ Chiến đạo như Lâm Kinh Vũ, làm như vậy không thể nghi ngờ là muốn chết.

- Hả?

Đột nhiên, chẳng biết vì sao tất cả mọi người đều cảm thấy có khí tức cực nóng truyền đến, nhiệt độ ở giữa bầu trời đang tăng vọt.

Rất nhanh, Giang Thần đã giống như khi Cao Hỏa Linh thể hiện ra bảo điển, khí mang bao phủ lấy thân thể hắn, hai tay nắm chặt như là mặt trời.

- Luân Hồi Kiếp: Phá Càn Khôn!

Song quyền đánh ra, giống như hai mũi Truy tinh tiễn, ánh sáng của quyền kình nhấn chìm bóng người của Lâm Kinh Vũ, phong mang xé rách bầu trời cũng biến mất hầu như không còn.

- Đây không phải là thật.

Lâm Kinh Vũ chỉ cảm giác mình vừa va chạm vào một ngọn núi lớn, gân cốt toàn thân đứt đoạn, thậm chí ngay cả kiếm cũng tuột tay bay ra.

Lúc này, toàn trường yên tĩnh không hề có một tiếng động.

Lâm Kinh Vũ mạnh mẽ lại bị một quyền của Giang Thần đánh bại!

Mỗi người đều có cảm giác như mơ, không thể tin được.

Chương 460: Long giáp

Trước sau tương phản quá lớn, nếu không phải Lâm Kinh Vũ cật lực lên tiếng thì không biết phải bao lâu sau mọi người mới phản ứng lại được.

Một kiếm của Lâm Kinh Vũ đã thua rất thê thảm, nhưng hắn còn không cam lòng.

Ổn định lại thân thể, hắn không để ý tới thương thế của mình, đôi mắt đỏ tươi nhìn về phía trước, tay mang một viên linh đan đỏ như máu nhét vào trong miệng.

- Không được! Là Ma phong đan của Tà Vân điện!

- Tại sao hắn lại có vật như vậy? Chẳng lẽ hắn mới là người của Tà Vân điện sao?

- Chúng ta có nên chạy hay không? Giang Thần không kiên trì được, nhất định hắn sẽ đại khai sát giới!

Sau khi nhìn thấy rõ hình thù của viên linh đan kia, mọi người kinh hãi, giống như con ruồi không đầu vậy.

- Ca ca.

Âm Sương cũng rất hồi hộp.

- Nhìn một chút đi.

Lần thứ nhất ca ca của nàng để lộ ra vẻ mặt ngưng trọng, có thể thấy được viên linh đan kia khủng bố đến mức nào.

Ma phong đan là đan dược của Tà Vân điện, có rất ít người nắm giữ được nó, đây là một viên đan dược dùng sự hi sinh tuổi thọ để đánh đổi, kích phát tiềm năng của thân thể.

Người dùng nó sẽ trở nên điên loại, thế nhưng thực lực lại kéo lên gấp mấy lần.

Mà cái giá phải trả là sau khi dược hiệu qua đi, người dùng nó sẽ cực kỳ thê lương, vì lẽ đó ngay cả người của Tà Vân điện, nếu như không phải là lúc vạn bất đắc dĩ thì sẽ không dùng tới nó.

Có mấy người thậm chí cho dù là chết thì bọn họ cũng muốn chết có tôn nghiêm một chút, không chạm vào Ma phong đan.

Nhưng mà Lâm Kinh Vũ này lại thật sự tàn nhẫn, sau khi ắn dùng ma phong đan, sức mạnh không khống chế được trong cơ thể bộc phát ra ngoài.

Chỉ nghe một tiếng xì xì vang lên, y phục của hắn bị đánh nát, mái tóc màu đen bay phấp phới, bên trong sợi tóc còn có ma khí màu đen đang lưu chuyển.

Đôi mắt kia điên cuồng đến cực điểm, không nhìn thấy một tia lý trí nào nữa.

- Chết đi! Chết đi!

Âm thanh từ trong miệng Lâm Kinh Vũ phát ra cũng khủng bố tới cực điểm.

Bảo kiếm ở dưới ma khí lây nhiễm cũng đã biến thành một cái ma kiếm, thân kiếm giống như mực vậy.

Kiếm vừa ra, thiên địa biến sắc, giống như hung thú Thần cấp xuất thế, muốn giết hết toàn bộ thiên hạ.

- Không được!

Con ngươi của ca ca Âm Sương co rụt lại, cầm đao mạnh mẽ chém ra, ánh đao chẳng khác nào vầng trăng ngang trời đánh xuống, ngăn cản Lâm Kinh Vũ.

- Ta muốn ngươi chết!

Lâm Kinh Vũ bị một đao này làm cho tức giận, mục tiêu thay đổi, ma ảnh lóe lên, người đã biến mất ở trong trời đất.

- Hả?

Âm Tuyệt nín thở ngưng thần, dùng toàn bộ tinh thần đề phòng, trường đao nằm ngang ở trước ngực.

Đột nhiên, Âm Sương phía sau truyền đến một tiếng thét kinh hãi, làm cho sắc mặt của Âm Tuyệt kinh biến, hắn mắng to một tiếng rồi mạnh mẽ vồ tới.

- Ca ca, không nên trúng kế!

Vừa quay người lại thì đã nghe thấy âm thanh lo lắng của Âm Sương vang lên.

Lâm Kinh Vũ như chờ đợi đã lâu, ma kiếm chọc ra, bắn trúng bụng của hắn.

- Đê tiện!

Âm Tuyệt thầm mắng một tiếng, lồng khí hộ thể vận chuyển, đánh văng hắn ra.

- Lần này là thật.

Sau khi Lâm Kinh Vũ bay ra ngoài, hắn thuận thế giết về phía Âm Sương.

- Ngươi dám?

Âm Tuyệt nổi giận gầm lên một tiếng, thế nhưng bụng bị đau, động tác rất chậm, căn bản không đuổi kịp được đối phương.

Lâm Kinh Vũ bước về phía trước một bước, đi tới trước người của Âm Sương, ma kiếm giơ lên, trên mặt hiện lên nụ cười lạnh như băng.
- Này!

Đột nhiên, một đạo thanh âm nổ vang ở bên tai, dọa cho hắn nhảy một cái.

Chỉ thấy Giang Thần bảo hộ ở trước người Âm Sương, đôi mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào hắn, nói:

- Thật không nghĩ tới sau khi ngươi hóa ma vẫn đê tiện như thế.

Đối phương ra tay với Âm Sương là muốn làm cho Âm Tuyệt tan vỡ.

Lâm Kinh Vũ nuốt vào ma phong đan, hắn cho rằng Giang Thần đã không còn uy hiếp nữa, cho nên muốn giải quyết Âm Tuyệt, sau đó mới giết chết tất cả mọi người!

- Chết!

Lâm Kinh Vũ sững sờ, hắn nhìn thấy chỉ có mình Giang Thần, hắn nâng kiếm giết qua.

- Cẩn thận! Ngươi không phải là đối thủ của hắn đâu, mang theo Âm Sương chạy đi!

Âm Tuyệt hét lớn.

Giang Thần làm như không nghe thấy, khí mang trên người càng ngày càng óng ánh, hình dạng càng tinh tế hơn nữa, ở sau lưng còn có một đôi cánh thật dài.

- Không ngờ hắn lại luyện bảo điển đến cảnh giới như vậy!

Cao Hỏa Linh kinh hô.

Giang Thần lần nữa ra quyền, quyền kình cuồn cuộn không ngừng tuôn ra, đón nhận ma kiếm.

Nhưng ma kiếm có uy năng kinh người, không ngờ lại xé rách quyền kình, mũi kiếm cách người của Giang Thần càng ngày càng gần hơn nữa.

Nghĩ đến Âm Sương đang ở phía sau, Giang Thần không thể lùi được, cả cánh tay trở nên thô to, khí mang trên người hóa thành ánh lửa chân chính, y phục lần nữa bị hủy.

Có điều quyền kình được tăng lên đã làm cho ma kiếm ngừng lại.

Cùng lúc đó, sau lưng Giang Thần, đồ án của Viêm Long tái hiện, đồng thời bắt đầu từ phần lưng của hắn, một bộ giáp trụ lập tức bao trùm toàn thân hắn.

Mái tóc dài không gió bay phấp phới, ánh vàng lóng lánh, tôn lên một thân Long giáp của hắn, làm cho hắn giống như thiên thần hạ phàm.

Viêm Long chi giáp, cũng được xưng là Long giáp.

Là thứ được hình thành sau khi Giang Thần hấp thu sức mạnh của Viêm Long bản nguyên, cho dù hắn không biết sẽ lấy hình thức gì để thể hiện ra, thế nhưng hắn lại tự tin mình có thể dùng tới được.

Mà sự thực cũng đúng là như vậy, ở trong ánh mắt khiếp sợ của mọi người, nắm tay như sắp thép của hắn đánh về phía trước.

Ma kiếm vỡ nát, lòng bàn tay của Lâm Kinh Vũ ứa máu.
- Chuyện này...

Lâm Kinh Vũ lần nữa cảm nhận được cảm nhận khi bị đánh bại mới vừa rồi, đồng thời hắn cũng không biết nên hình dung ra sao.

Giang Thần cũng không cho hắn thời gian để thích ứng mà bước lên phía trước, đánh một quyền vào lồng ngực của Lâm Kinh Vũ.

Quyền kình xuyên qua thân thể Lâm Kinh Vũ.

Giang Thần nhìn về phía đối phương, giữa hai lông mày xuất hiện đồ án của Thiên Phượng Cao gia, Long Giáp trên người uy vũ bất phàm, mái tóc dài lóng lánh.

Lâm Kinh Vũ ngẩng đầu nhìn lên, chỉ cảm giác mình là một phàm nhân, đang ngước nhìn thiên thần.

- Hiện tại, ai mới là rác rưởi?

Một câu hỏi, Giang Thần đưa tay bóp lấy cổ của hắn, năm ngón tay dùng sức, lập tức nghe thấy một tiếng vang giòn vang lên.

Lâm Kinh Vũ tuyệt khí bỏ mình, vẻ mặt dữ tợn và tuyệt vọng.

Chết!

Lâm Kinh Vũ dùng ma phong đan lại bị Giang Thần tùy ý giết chết.

Một chút người định chạy trốn không thể tin được con mắt của mình, đợi đến khi bọn họ nhìn sang thì lại càng không thể tin được nữa.

Lúc này Giang Thần đứng ở nơi đó, cũng làm cho người ta cảm thấy thần thánh vĩ đại, thậm chí bọn họ cũng không dám nhìn thẳng quá lâu, để tránh khỏi xúc phạm đến hắn.

- Không sao chứ?

Giang Thần tiện tay vứt bỏ thi thể của Lâm Kinh Vũ, xoay người lại, hỏi thăm Âm Sương.

- Giang Thần...

Âm Sương nhìn thấy Giang Thần, triệt để trầm luân, đời này của nàng xưa nay chưa từng thấy có một nam nhân nào uy phong như vậy, giống như chiến thần vậy.

- Ta không sao cả.

Âm Sương ngượng ngùng nói.

- Chỉ là...

Âm Tuyệt che vết thương còn đang chảy máu bay đến, nói:

- Ta có chuyện.

Hắn cũng không còn dùng loại ánh mắt cao cao tại thượng và xem thường đánh giá Giang Thần nữa, mà đã xem Giang Thần là tồn tại ngang hàng.

- Ca ca!

Âm Sương như vừa tỉnh giấc chiêm bao, mắc cỡ đỏ mặt tiến lên dìu hắn.

Giang Thần nhìn Âm Tuyệt gật gật đầu, trạng thái chẳng khác nào chiến thần cũng không biến mất mà bay đến trước mặt đám người Mặc Kiếm Phi.

- Tự sát đi, đây là tôn nghiêm cuối cùng của các ngươi.

Hắn lạnh lùng nói.

- Giang Thần sư huynh, không nên, chúng ta không muốn chết!

Ngoại trừ Mặc Kiếm Phi ra, mấy người kia quỳ xuống xin tha.

- Giang Thần, ngươi thật sự muốn giết ta sao?

Có khả năng mấy lần trước Mặc Kiếm Phi đã không chết ở trước mặt Giang Thần, cho nên đã làm cho hắn sinh ra ảo giác.

- Dư thừa!

Giang Thần không hề trả lời hắn, giống như con voi lớn sẽ không để ý tới một con kiến vậy, hắn cong ngón tay búng một cái, ngọn lửa hừng hực nuốt chửng đám người Mặc Kiếm Phi, ngay cả tiếng kêu thảm thiết bọn họ cũng không phát ra được thì đã trở thành tro tàn.

Sau khi làm xong tất cả những thứ này, Giang Thần đột nhiên đáp xuống vùng mỏ.

Mọi người không rõ vì sao, chỉ có Cao Hỏa Linh biết hắn muốn đi thay y phục.

Chương 461: Gia chủ Cao gia đời tiếp theo

Khi Giang Thần lần nữa xuất hiện ở trước mặt mọi người thì khí thế kinh người kia cũng đã biến mất.

Một thân trường y màu xám trắng, cũng không có chỗ nào đặc sắc cả, chỉ có khuôn mặt là bất phàm, còn có đôi mắt sâu xa như biển nữa mà thôi.

Mọi người nghĩ đến thực lực mà hắn thể hiện ra vừa nãy cho nên ngay cả việc hít thở cũng không dám dùng sức.

Ánh mắt khi nhìn về phía Giang Thần như là đang ngước nhìn ánh sao óng ánh vậy.

- Thực lực của hắn, có lẽ đã đứng vào mười vị trí đầu chứ?

Bỗng nhiên, mọi người bắt đầu bàn tán sôi nổi.

Lúc đi vào, bọn họ chỉ biết là Giang Thần đã giết chết Liễu Sát Dương, xếp hạng ở vị trí hơn chín mươi, bây giờ ở trong tiểu thế giới một tháng, đấu đá lung tung đã vọt tới mười vị trí đầu, có thể nói là xưa nay chưa từng có.

Có điều rốt cuộc có thể tiến vào mười vị trí đầu hay không, chuyện này khó mà nói được.

Lâm Kinh Vũ đả thương được Âm Tuyệt, mà Giang Thần lại có thể dễ dàng giết chết được Âm Tuyệt, cân nhắc đến xếp hạng của Âm Tuyệt trên Thăng Long bảng là vị trí thứ tám, có lẽ Giang Thần đủ để tiến vào mười vị trí đầu.

Nhưng mà, Lâm Kinh Vũ thông qua một ít thủ đoạn hèn hạ cho nên mới đả thương được Âm Tuyệt.

Đối với những tranh luận này, Giang Thần không để ý, hắn lấy linh khí chứa đồ của đám người Lâm Kinh Vũ.

Lần này không có người nào không có mắt tìm hắn yêu cầu tinh thạch.

Giang Thần chủ động phân cho thành viên Thần Kiếm hội của hắn một phần, từ đầu tới giờ, Thần Kiếm hội vẫn không có ai tử thương.

Thành viên Thần Kiếm hội nhìn thu hoạch của mình, từng người đều mừng rỡ như điên, vui mừng vì lựa chọn của mình lúc trước không sai.

Từ kết quả xem ra, Kiếm Minh và Thần Kiếm hội hoàn toàn không thể so sánh với nhau được.

- Không phải các ngươi đi cùng Lệ Nam Tinh sao?

Giang Thần hiếu kỳ nói.

- Hắn nói còn muốn đi tới một vài chỗ để xem, phải ngày cuối cùng mới tới đây.

Ứng Vô Song nói.

Giang Thần gật gật đầu, có bọn họ thực lực như vậy, không cần lo lắng tới nguy hiểm, cho nên mới sẽ tùy hứng như vậy.

Ngày hôm nay đã là ngày cuối cùng, ngày mai lối ra sẽ mở ra.

- Giang Thần, Mộ Dung Long nói muốn giết ngươi, ngày mai ngươi phải làm sao đây?

Ứng Vô Song nói.

Tà Vân điện có một lối ra, Anh Hùng điện cũng có một lối ra.

Đương nhiên Mộ Dung Long sẽ đi về phía Anh Hùng điện, đến lúc đó hai người sẽ gặp được nhau.

- Không cần lo lắng.

- Lẽ nào thực lực bây giờ của Giang Thần sư huynh không thua gì Mộ Dung Long sao?

Thành viên của Thần Kiếm hội kích động nói.

Biểu hiện vừa nãy của Giang Thần đã triệt để chinh phục bọn họ, nếu như Giang Thần nói là như vậy thì bọn họ cũng sẽ không chút do dự tin tưởng.

- Ba vị trí đầu trên Thăng Long bảng, vẫn còn có một chút khoảng cách nữa.

Giang Thần nghĩ đến một đao giết chết tử sĩ của Mộ Dung Long, còn có luân hồi kiếm của Lệ Nam Tinh ra khỏi vỏ.

Có thể nói, ba người đứng đầu Thăng Long bảng ở trong một cấp độ khác.

- Có điều, không cần phải sợ hãi.

Mặc dù như thế, Giang Thần vẫn rất là bình tĩnh, sau đó hắn đi nói chuyện với Âm Sương.

- Ngươi đã giết Mộ Dung Diên sao?

Đây là lần đầu tiên Âm Sương nghe nói tới chuyện này, Âm Tuyệt cũng nhíu chặt mày, nói:

- Chuyện này không dễ xử lí, dùng tính tình của Mộ Dung Long sẽ không giảng hoà đâu.

- Bảo Lệ Nam Tinh của Anh Hùng điện các ngươi ra tay được không?

Âm Sương nói.
Giang Thần nhìn vào mắt của Âm Sương, nói:

- Tô Hình của Tà Vân điện nhìn chằm chằm vào hắn, ta không muốn để Lệ Nam Tinh và Mộ Dung Long nhân cơ hội đánh nhau, để Tô Hình thừa lúc vắng mà vào, ta định đối mặt với hắn. Ta báo cho ngươi trước cũng là hi vọng đến lúc đó ngươi không nên dễ dàng tham gia vào chuyện này, ta không muốn liên lụy tới ngươi.

Nói đoạn hắn lại trở về Thần Kiếm hội, nhỏ giọng nói gì đó với bọn họ.

- Muội muội, nếu như ta không nhìn lầm, dường như muội có ý định với hắn mà hắn không có ý với muội đúng không?

Âm Tuyệt nghe ra được trọng điểm, trên mặt tràn ngập vẻ kinh ngạc.

Âm Sương đáp một tiếng, có chút mất mát gật gật đầu.

- Tên này, quá tự đại, ngay cả muội muội ta cũng không để vào mắt sao?

Âm Tuyệt rất là khó chịu, hắn rất muốn xem xem đối phương sẽ ứng phó Mộ Dung Long như thế nào.

Trong khoảng thời gian sau đó lại có không ít đội ngũ chạy tới nơi này để tập hợp, khi bọn họ phát hiện ra vùng mỏ này, cả đám hối hận không thôi, chỉ hận mình không sớm đến đây trước mấy ngày.

Vùng mỏ đã sụp đổ, đã không có cách nào khai thác được một lượng lớn Viêm Long tinh thạch nữa.

Các Thông thiên cảnh ở đây còn chưa có bản lĩnh dời non lấp biển, chỉ có thể tùy ý đào, hy vọng có thể có chút thu hoạch.

Cũng có chút đội ngũ biết được thu hoạch của người đến trước không nhỏ, bọn họ bắt đầu có mưu ma chước quỷ, ý đồ muốn cướp giật.

Có điều khi biết được người có thu hoạch to lớn nhất cũng chính là Giang Thần trước sau đánh chết Quỷ Thương, Lâm Kinh Vũ, bọn họ lập tức bỏ đi ý niệm này.

Lại đừng nói chi là Giang Thần còn có quan hệ không tệ với một đội ngũ có thực lực mạnh là Âm Sương.

Nhưng khi một nhánh đội ngũ khác đến, tình huống như thế đã có chút thay đổi.

Không chút nghi ngờ nào cả, đây là một nhánh đội ngũ rất mạnh, đội trưởng là người trong mười vị trí đầu trên Thăng Long bảng.

Sau khi hắn biết được vùng mỏ chuyện đã xảy ra, hắn đi tìm Giang Thần, nói:

- Một mình ngươi không ăn được nhiều Viêm Long tinh thạch như vậy đâu, ta muốn trao đổi với ngươi, ý của ngươi thế nào?

Mặc dù là hỏi ý kiến của Giang Thần, thế nhưng ngữ khí rất ngông cuồng, dường như chỉ cần Giang Thần không đồng ý thì hắn sẽ tức giận vậy.

- Cút.

Câu trả lời của Giang Thần chỉ có một chữ.

Sau khi Lâm Kinh Vũ chết, các đội ngũ mới tới nghe thấy tin tức như vậy đều cả kinh, những người kia nghĩ tới hình tượng người mặc Long giáp của hắn, lẫm liệt kiêu ngạo, tất cả đều ngừng thở.

- Ta tên là Lang Bình, đứng thứ bảy trên Thăng Long bảng hạng nhất. Ta cho ngươi một cơ hội trả lời lại lần nữa.
Người kia nói.

Giang Thần nhìn về phía hắn, câu trả lời vẫn là chữ kia.

- Cút!

- Thật là to gan! Không đổi thì không đổi, lại dám có thái độ ngông cuồng như vậy sao?

- Chẳng lẽ ngươi đã quên, ngoài trời có trời, trên người có người hay sao?

Người trong đội ngũ của Lang Bình dồn dập mở miệng.

- Ta biết ngươi sao?

Lang Bình cũng không hiểu ác ý của Giang Thần đến từ đâu.

- Vô Song.

Giang Thần liếc hắn một cái, gọi Ứng Vô Song tới rồi nói.

- Lang Bình, Tam Thiếu gia của Lang gia, dựa dẫm vào thân phận của mình mà lừa dối cảm tình của nữ đệ tử các vực đến Thánh Viện tiến tu.

Ứng Vô Song lạnh lùng nói.

Hóa ra, khi Lang Bình xuất hiện thì nàng đã thông qua truyền âm nói cho Giang Thần biết những thứ này.

- Chỉ bởi vì như vậy sao?

Lang Bình sững sờ, việc này đối hắn mà nói không bằng một cái rắm.

Đột nhiên, người của hắn cũng truyền âm nói một câu với hắn.

Vẻ mặt của Lang Bình toát ra vẻ hứng thú, nhìn Giang Thần, nói:

- Suýt chút nữa ta đã quên, ngươi cũng là người tới từ vực khác, thông qua tiến tu đi tới Long vực! Ha ha, nữ nhân đến từ nông thôn của các ngươi rất thấp kém, từng người đều chủ động dính sát ta, nằm mơ cũng muốn ở lại Long vực, chuyện này có thể trách ta sao?

- Thấp kém? Ngươi cho là mình rất cao quý sao?

Giang Thần hỏi.

- Chuyện này không đủ rõ ràng sao?

Lang Bình giang rộng hai tay, đắc ý cười nói:

- Người từ lúc vừa ra đời đã quyết định vận mệnh của mình, những người khác bên ngoài Long vực, đều là tồn tại cấp thấp!

- Coi như là ngươi thì cũng chỉ là phong quang nhất thời, nếu muốn đi tới đc tận cùng con đường, đừng có mơ!

Lang Bình chỉ vào Giang Thần, rất khinh thường nói.

- Vậy ngươi cảm thấy, Lang gia các ngươi là thế lực có thể cao cao tại thượng sao?

Giang Thần hỏi.

- Đương nhiên, muốn diệt ngươi chỉ là một cái nhấc tay mà thôi.

Lang Bình đắc ý nói.

Lúc này, Cao Hỏa Linh đứng dậy, nói:

- Thật vậy sao? Nếu Lang gia ghê gớm như vậy, Cao gia sẽ cắt tất cả hợp tác với các ngươi.

Nàng đột nhiên xuất hiện làm cho Lang Bình không kịp ứng phó, hắn đứng tại chỗ há hốc mồm, dường như lúc này mới phát hiện ra Cao Hỏa Linh vậy.

- Cao tiểu thư... Tại sao lại vậy chứ?

Lang gia ở trước mặt thế gia truyền thừa như Cao gia, không đỡ nổi một đòn, gần như giun dế vậy.

- Bởi vì Giang Thần là gia chủ Cao gia đời tiếp theo.

Cao Hỏa Linh trầm giọng nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau