THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 451 - Chương 455

Chương 452: Cướp công lao

Bản thân vùng mỏ này đã là một cái bảo tàng lớn, trong mấy ngày còn lại này, Giang Thần không cần phải đi tới những nơi khác nữa.

Cao Hỏa Linh đột nhiên nghĩ đến những người đã rời đi kia sẽ nói ra vị trí vùng mỏ này.

Khi nàng nói ra lo lắng này cho Giang Thần, người sau như đã sớm nghĩ đến, hắn nói:

- Thủ hạ của Quỷ Thương đã chạy mất, vùng mỏ cũng đã bại lộ, lại càng không cần phải nói tới động tĩnh chiến đấu của ta và Quỷ Thương.

- Vậy ngươi tính thế nào?

Cao Hỏa Linh hiếu kỳ nói.

- Đương nhiên là trước khi phiền phức đến đào được nhiều tinh thạch hơn nữa.

Tuy rằng Giang Thần muốn ăn cả vùng mỏ, thế nhưng đừng nói kẻ địch ẩn núp trong tiểu thế giới, coi như không có ai quấy rối thì hắn cũng không có cách nào dựa vào sức một người mà khai thác ra được tất cả Viêm Long tinh thạch cả.

Đây cũng là nguyên nhân mà Quỷ Thương nô dịch nhiều người như vậy, Giang Thần không phải hắn, sẽ không làm như vậy.

Chuyện mà Cao Hỏa Linh lo lắng là điều rất tất yếu, ở cách vùng mỏ không xa đang có một nhánh đội ngũ đang tập kết.

Bọn họ bị ánh kiếm khi Xích Tiêu kiếm trở thành pháp bảo, phát ra hấp dẫn tới đây, nhưng sau khi ánh kiếm biến mất, đã mất mục tiêu chỉ dẫn, chỉ biết phương vị cụ thể mà thôi.

- Lâm sư huynh, có phát hiện, phía tây nam có rất nhiều người đang chạy tới!

Người chạy trốn vùng mỏ bị bọn họ phát hiện ra, đội trưởng chính là Lâm Kinh Vũ của Anh Hùng điện, sau khi biết tin tức này, hắn lập tức đi gặp mặt những người kia.

Từ trong miệng của bọn họ, bọn họ lập tức hiểu rõ được chuyện đã xảy ra.

- Giang Thần giết chết Quỷ Thương? Các ngươi xác định người mà các ngươi nói chính là Giang Thần của Anh Hùng điện chúng ta sao?

Vẻ mặt của Mặc Kiếm Phi trong đội ngũ rất khiếp sợ, hoàn toàn không có cách nào tiếp thu được.

Tốc độ trưởng thành của Giang Thần này, đừng nói là cho hắn cơ hội đuổi theo, ngay cả cái bóng cũng không nhìn thấy được.

- Một vùng mỏ Viêm Long tinh thạch sao?

Lâm Kinh Vũ không quá quan tâm, bởi vì xếp hạng của hắn là thứ mười bảy, Giang Thần xếp hạng thứ chín mươi cũng tốt, thứ ba mươi mốt cũng tốt, đối với hắn đều là vị trí giống nhau cả mà thôi.

Nhưng một vùng mỏ Viêm Long tinh thạch đối với người đứng thứ mười bảy như hắn lại có thể nói là có sức hấp dẫn rất lớn.

- Chúng ta qua đó đi.

Lâm Kinh Vũ cười lạnh một tiếng, hắn định hành động.

- Sư huynh, có thể nói chuyện riêng được không?

Mặc Kiếm Phi cắn răng, truyền âm nói.

- Ồ?

Lâm Kinh Vũ sửng sốt một chút, nhẹ nhàng vung tay lên, người ở bên cạnh hắn lập tức thối lui.

- Sư huynh, ngươi có được cả vùng mỏ Viêm Long tinh thạch, có phải ngươi muốn giao lên cho Anh Hùng điện hay không?

Mặc Kiếm Phi nói.

- Đây là chuyện đương nhiên, Viêm Long tinh thạch ta cũng không dùng được.

- Nhưng vùng mỏ là do Giang Thần phát hiện ra, Quỷ Thương là hắn giết, coi như sư huynh lấy đi khoáng thạch, hiến cho Anh Hùng điện thì Giang Thần kia cũng có thể nói là do sư huynh cướp đi, từ đó sẽ được phân một nửa, thậm chí là càng nhiều công lao hơn nữa.

Mặc Kiếm Phi vội la lên.

Nghe thấy hắn nói như thế, con mắt của Lâm Kinh Vũ hơi nheo lại, mặt không hề có chút cảm xúc, không biết đang suy nghĩ cái gì.

- Mặc Kiếm Phi à Mặc Kiếm Phi, ngươi muốn mượn tay ta diệt trừ Giang Thần, ngươi không thể đuổi theo được thành tựu mà Giang Thần đạt được đúng không.

Bàn tay lớn của Lâm Kinh Vũ vỗ vào trên bả vai của Mặc Kiếm Phi, thanh âm trầm thấp mang theo vẻ cân nhắc.Sắc mặt của Mặc Kiếm Phi cứng đờ, không có gì để nói.

- Có điều, Giang Thần kia quả thật rất đáng ghét, nói đi, ngươi định làm gì?

Lâm Kinh Vũ lại nói.

Trong nháy mắt, Mặc Kiếm Phi như là tro tàn lại cháy, tinh thần phấn chấn, nhìn về phía Lâm Kinh Vũ rồi gật gật đầu, bay đến trước mặt đám người chạy nạn.

- Hành động của Giang Thần, Anh Hùng điện không có cách nào khoan dung, các ngươi nhọc nhằn khổ sở đào móc ra tinh thạch mà hắn lại chiếm làm của bản thân, thực sự là đáng thẹn.

Mặc Kiếm Phi ra vẻ chính nghĩa lẫm liệt, trầm giọng nói:

- Chỉ cần các ngươi đồng ý, Lâm Kinh Vũ ta thân là đệ tử truyền thừa Anh Hùng điện, sẽ giữ gìn lẽ phải thay cho các ngươi, cho tên tiểu tử làm nhục uy danh Anh Hùng điện kia một bài học.

Lời này làm cho những người này như được hít thuốc lắc, vốn bọn họ đang cho rằng song phương đều là người của Anh Hùng điện, nhất định sẽ che chở cho nhau.

- Chúng ta có thể lấy lại tinh thạch mà mình khai thác sao?

Có người hỏi.

- Đương nhiên, Lâm Kinh Vũ sư huynh xếp hạng thứ mười bảy Thăng Long bảng không phải là người mà con chó con mèo nào cũng có thể so sánh được.

Mặc Kiếm Phi ngạo nghễ nói.

Lâm Kinh Vũ, người đứng thứ mười bảy!

Điều này làm cho bọn họ có lại sự tự tin, cho dù thực lực của Giang Thần mạnh mẽ, nhưng đánh nhau với Quỷ Thương đứng thứ ba mươi mốt cũng phải phun máu, tất nhiên sẽ không phải là đối thủ của Lâm Kinh Vũ được.

- May mà có Lâm sư huynh ra mặt giúp chúng ta, khẩu khí này chúng ta tuyệt đối không nuốt nổi được!

Bọn họ định trở về vùng mỏ, mạnh mẽ trút cơn giận một phen.

- Làm không tệ.

Lâm Kinh Vũ rất hài lòng đối với chuyện này, hắn nói một câu.

Mặc Kiếm Phi như là con chó trung thành được chủ nhân khích lệ vậy, vẻ mặt rất tự hào.
Mấy chục người của đội ngũ mênh mông cuồn cuộn đi tới vùng mỏ kia.

Ở vùng mỏ, Giang Thần đang ở nơi sâu xa nhất trong quáng động, đào không ít Viêm Long tinh thạch, có điều mục tiêu chủ yếu của hắn vẫn là tinh thạch chi nguyên.

Chỉ là hắn cũng có phát hiện không sai, tổng cộng đã phát hiện ra sáu khối tinh thạch chi nguyên, có thể nói là thắng lợi trở về.

Sau đó, Giang Thần nghĩ tới việc có nên muốn bố trí một cái trận pháp tu luyện ở dưới đáy quáng động hay không.

Phải biết nơi này đâu đâu cũng có Viêm Long tinh thạch, hiệu quả của trận pháp tu luyện cũng sẽ tăng vọt.

Nghĩ đến là làm, Giang Thần bố trí kỹ càng trận pháp ở nơi sâu xa nhất của quáng động, sau đó trở về mặt đất, muốn nhắn nhủ vài câu với Cao Hỏa Linh.

Có điều, tới khi hắn đi ra khỏi quáng động thì đã phát hiện ra tất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn lên trên bầu trời.

Giang Thần nhìn sang, phát hiện ra là những người rời khỏi đây lúc trước, bọn họ đã đi mà quay lại, vẻ mặt cũng xảy ra biến hóa long trời lở đất.

- Giang Thần, lăn ra đây!

Một tên trong đó, lúc trước đã từng quỳ xuống xin Giang Thần tha thứ lúc này sức mạnh rất đủ, người còn ở trên không trung đã hét lớn một tiếng.

Giang Thần cười lạnh một tiếng, Truy Tinh cung ở trên tay, lại kéo một cái mũi tên bình thường nhắm vào đối phương, sau đó không nói một câu, ngón tay nới lỏng ra.

Mũi tên nhọn bắn lên trên không, xuyên qua lồng ngực của người kia, uy lực của mũi tên không giảm, bay đi về phía chân trời.

- Ta đã nói rồi, ta không phải là người tốt, không nên khiêu chiến tính nhẫn nại của ta, các ngươi còn có ai muốn bảo ta lăn ra nữa không?

Giang Thần quát lên.

Mọi người khí thế hùng hổ bị mũi tên này dọa sợ, lại nghĩ tới sự đáng sợ của Giang Thần, cả đám nhìn nhau, không dám kêu gào nữa.

- Giang Thần, ngươi thực sự là người lòng dạ độc ác, ngươi biết người ngươi vừa là nãy giết ai không? Ngô Ngọc, thiếu gia của Ngô gia, Ngô gia cũng là thế lực kiên quyết ủng hộ Anh Hùng điện chúng ta đó!

Mặc Kiếm Phi từ trong đám người đứng ra, so với những người khác, hắn vui vẻ khi nhìn thấy mũi tên này của Giang Thần.

- Ồ? Thật sao?

Giang Thần lắp một cái Truy tinh tiễn cuối cùng, nhắm ngay về phía hắn, nói:

- Ngươi cũng là đệ tử trọng điểm của Anh Hùng điện, để ta đưa ngươi quy thiên vậy.

- Ngươi!

Cả người Mặc Kiếm Phi cứng đờ, theo bản năng muốn lùi về phía sau, hắn đã lĩnh giáo qua sự trắng trợn không kiêng dè gì của Giang Thần, thế nhưng lại không nghĩ rằng đối phương lại điên cuồng như vậy.

- Ngươi dám giết ta sao, Mộ Dung gia sẽ không tha cho ngươi đâu!

Mặc Kiếm Phi quát lên.

- Ha ha ha ha, quan hệ giữa ngươi và Mộ Dung gia là gì chứ? Hôn thê của Mộ Dung Diên sao? Rất đáng tiếc, hôn thê của ngươi đã chết rồi.

Giang Thần không nhịn được cười nói.

- Cái gì?

Mặc Kiếm Phi còn không biết được chuyện này, cho nên hắn càng không tin Giang Thần, hắn nói:

- Mộ Dung Diên và Mộ Dung Long ở cùng một đội, ngươi làm thế nào mà giết được nàng chứ?

- Ngươi có tin hay không không quan trọng, lúc trước, ta đã bỏ qua cho ngươi một lần, cũng giống như những người bên cạnh ngươi vậy. Thế nhưng bọn họ lại trở về để tìm cái chết, cũng giống như ngươi vậy, vận mệnh của các ngươi sẽ giống như nhau.

Nói đoạn, Truy tinh tiễn của Giang Thần như sẽ bắn ra bất cứ lúc nào.

Chương 453: Lâm Kinh Vũ Tàn Nhẫn

- Giang Thần, xem ra ở trong tiểu thế giới ngươi còn coi trời bằng vung hơn nhiều so với bên ngoài, tùy tiện giết người mà mắt cũng không nháy lấy một cái, thực sự là sỉ nhục của Anh Hùng điện..

Trên không trung, khi mọi người bị Truy tinh tiễn bức lui, Lâm Kinh Vũ nghênh ngang hiện thân, vẫn là dáng vẻ cao cao tại thượng, từ trên nhìn xuống người ở phía dưới như cũ.

- Ta đang nói tại sao một con chó lại dám kêu gâu gâu, hóa ra sau lưng có chủ nhân.

Giang Thần cũng không quá bất ngờ, nói:

- Xin hỏi Lâm sư huynh, sau khi tiến vào tiểu thế giới, ngươi đã từng giết qua người không phải là người của Tà Vân điện hay không?

Nghe vậy, lông mày của Lâm Kinh Vũ khẽ nhíu một cái, đương nhiên hắn đã giết qua, nhưng sẽ không nói ra, cũng không có phủ nhận.

- Người mà Lâm Kinh Vũ ta giết chết đều là đại gian đại ác.

Hắn nói.

- Đại gian đại ác? Tiêu chuẩn này là do ai phán đoán vậy? Ngươi sao? Hiện giờ ngươi mang theo những con chó mất chủ này về đây, ra vẻ là ra mặt thay cho người khác, không phải là bởi vì muốn có được những tinh thạch này, trở về đổi khen thưởng hay sao?

Nghe thấy Giang Thần nói thẳng kế hoạch của bọn họ, trong con ngươi của Lâm Kinh Vũ có lửa giận đang thiêu đốt, hắn nói:

- Ta đối phó với ngươi mà phải cần những người này sao?

- Chuyện này thì khó mà nói được, tinh thạch ngươi cũng không dùng được, thứ hai người phát hiện ra cũng không phải là ngươi, ngươi muốn độc chiếm công lao, cho nên mới muốn giết ta, nhưng ở trước mặt nhiều người như vậy, Lâm Kinh Vũ ngươi phải làm thế nào mới có thể sát hại đồng môn cơ chứ?

Giang Thần giễu cợt nói.

Sắc mặt của Lâm Kinh Vũ âm trầm, nhìn về phía Mặc Kiếm Phi, trong mắt tràn ngập vẻ oán giận.

Kế hoạch này của ngươi không cao minh, bị người ta trực tiếp nhìn thấu rồi.

Lâm Kinh Vũ truyền âm nói.

Đầu của Mặc Kiếm Phi đầy mồ hôi, nhắm mắt nói:

- Sư huynh, chỗ cao minh trong kế hoạch này của ta ở chỗ coi như hắn phát hiện ra thì cũng không thay đổi được cái gì cả.

Lời này đã nhắc nhở Lâm Kinh Vũ, sắc mặt khó coi của hắn đã hòa hoãn hơn không ít.

- Thực sự là miệng chỉ biết ăn nói linh tinh, hành động của ngươi hầu như có thể so với người Tà Vân điện. Mới vừa rồi còn ý đồ nô dịch người khác khai thác khoáng thạch giúp ngươi, bức người khác quỳ xuống...

Giang Thần thực sự nghe không vô lời này, hắn ngắt lời đối phương, nói:

- Ta nói này Lâm sư huynh, ngươi muốn động thủ thì cứ trực tiếp đến, chỗ này không có trưởng bối, không có Tôn giả, hà tất phải quanh co lòng vòng như vậy chứ. Ngươi giết ta, sau đó lại giết tất cả mọi người, chuyện này cũng không phải là không thể xảy ra.

Câu nói phía sau của hắn khiến cho đám người trên không trung kia biến sắc.

- Giang Thần, ngươi cho rằng ta là ngươi sao? Lâm Kinh Vũ ta sẽ lạm sát kẻ vô tội sao? Thực sự là nực cười, nếu ngươi không thích nghe ta nói lời phí lời, như vậy ta sẽ để cho ngươi xem một chút.

Trong tay của Lâm Kinh Vũ xuất hiện một cái rương gỗ hình vuông, hắn ném xuống, lúc rơi xuống đất rương gỗ chia năm xẻ bảy, một cái đầu người lăn xuống.

- Hả?

Con ngươi của Giang Thần co rút lại, cái đầu này là của Lãnh Xuy Huyết, chính là người lúc trước lầm tưởng Giang Thần là nằm vùng của Tà Vân điện, cho nên đã nói cho hắn biết không ít bí mật.

- Ngươi và người của Tà Vân điện kết bạn hành động, miệng nói là muốn ép hắn dẫn đường, kết quả sau đó không ngờ lại thả hắn rời đi, chuyện này hợp lý sao?

Lâm Kinh Vũ lạnh lùng nói.

Sắc mặt của mọi người cũng đại biến, đệ tử Anh Hùng điện và đệ tử Tà Vân điện cấu kết với nhau là một việc lớn.

- Ta đã từng đồng ý sau khi xong việc sẽ thả hắn một mạng, chuyện này có gì không đúng chứ?

Ánh mắt của Giang Thần lạnh lẽo, chẳng biết vì sao, hắn nghĩ tới lúc Lãnh Xuy Huyết rời đi, đối phương đã từng vỗ bả vai hắn nói mình sẽ không để lộ ra bí mật của mình, nghĩ vậy hắn không khỏi giận dữ.- Nhìn dáng vẻ này của ngươi, dường như đã vì người của Tà Vân điện chết đi mà giận dữ! Hơn nữa hắn tới lúc chết cũng không chịu nói ra quan hệ với ngươi, chuyện này đã đủ để chứng minh quan hệ giữa các ngươi không phải bình thường!

Lâm Kinh Vũ rất hài lòng về hiệu quả này, ngữ khí của hắn cũng biến thành hùng hổ doạ người.

Cao Hỏa Linh nghe không vô, nàng nói:

- Vốn không có quan hệ thì nói thế nào được chứ, Lâm Kinh Vũ đứng thứ mười bảy Thăng Long bảng, không ngờ lại đổi trắng thay đen như vậy.

Lâm Kinh Vũ đánh giá nàng, đang muốn nói điều gì đó, thế nhưng lúc này ánh mắt sắc bén của Giang Thần đã phóng tới phía hắn, nói từng chữ từng chữ:

- Ngươi nói là tới lúc hắn sắp chết cũng không chịu nói ra quan hệ của chúng ta, thật sao?

- Yên tâm đi, ta hiểu.

Ngày ấy, lúc chia tay, hắn còn nhớ rõ khuôn mặt tươi cười của Lãnh Xuy Huyết, lúc đó hắn cảm thấy có chút buồn cười, không nghĩ quá nhiều.

Lại không nghĩ rằng, Lãnh Xuy Huyết lại thật sự làm được.

Hơn nữa nghe ngữ khí của Lâm Kinh Vũ, rõ ràng đã ám chỉ coi như Lãnh Xuy Huyết không có quan hệ với mình thật thì nói bừa là được, thế nhưng Lãnh Xuy Huyết lại không nói.

Giang Thần nhắm hai mắt lại, hít sâu một hơi, nói:

- Lâm Kinh Vũ, mạng ngươi, ta muốn.

Tiếng nói vừa dứt, ngón tay nắm đuôi tên Truy tinh tiễn buông ra.

Truy tinh tiễn danh bất hư truyền, lấy tốc độ như truy tinh cản nguyệt bắn lên đến không trung, bắn về phía mi tâm của Lâm Kinh Vũ.

- Có thể phát huy uy lực của Truy Tinh cung đến trình độ như thế này, người này không thể giữ.

Lâm Kinh Vũ bĩu môi, đương nhiên là hắn có chỗ dựa cho nên mới dám làm vậy. Một tấm khiên màu vàng xuất hiện ở trên tay hắn, dài một thước, vuông vức, ở giữa tấm khiên có khắc một con rồng.

Đây là một cái pháp khí, là thứ mà hắn có được từ trong tiểu thế giới.

Lâm Kinh Vũ tìm hiểu được phương pháp sử dụng của tấm khiên này, có thể hóa giải một nửa công kích của kẻ địch, dời đi một nửa.
Vì lẽ đó hắn không sợ Truy Tinh cung.

Mắt thấy Truy tinh tiễn sắp phóng tới, trong đầu Lâm Kinh Vũ xuất hiện một ý nghĩ, tấm khiên màu vàng trong tay khẽ nghiêng một cái.

- Không được!

Mặc Kiếm Phi chú ý tới động tác nhỏ này, hắn kinh hãi đến mức biến sắc, lập tức né tránh.

Nhưng mà, những người phía sau hắn thì lại không được may mắn như vậy.

Những người này vừa nhặt về được một cái mạng mà lại không biết quý trọng, lại chạy về tìm Giang Thần gây phiền phức. Khi Truy tinh tiễn đánh vào trên tấm khiên màu vàng, tức thì xuất hiện một đạo ánh sáng năng lượng chói mắt tới cực điểm, phạm vi cực lớn, trong nháy mắt đã bao phủ bọn họ lại.

Mấy chục người ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng không phát ra được, toàn bộ đều chết thảm.

- Lâm Kinh Vũ này so với ta còn tàn nhẫn hơn!

Mặc Kiếm Phi nhìn ra Lâm Kinh Vũ đang cố ý, hắn bị dọa cho phát sợ, thậm chí còn không vui mừng vì mang đến hậu quả xấu cho Giang Thần mà là sợ sệt mình cũng sẽ bị giết người diệt khẩu.

Cũng còn may Lâm Kinh Vũ không chú ý tới việc hắn đã phát hiện ra chuyện này.

Cho dù có tấm khiên thế nhưng hắn vẫn còn bị đánh bay ra ngoài, người ở trên không trung đảo vài vòng mới dừng lại được.

- Trời! Giang Thần, ngươi thực sự là cực kỳ ác độc, nhiều người như vậy mà ngươi nói giết là giết... Ồ? Người đi đâu rồi?

Lâm Kinh Vũ không chút suy nghĩ đã nói ra lời mà mình đã chuẩn bị kỹ càng, kết quả hắn lại phát hiện ra Giang Thần đã không còn ở đây nữa.

- Chạy?

Lâm Kinh Vũ nhìn bốn phía xung quanh, không quá vững tin, bởi vì hắn không phát hiện ra được bất kỳ tung tích nào cả.

Tốc độ của một người không thể thái quá tới như vậy được.

Hơn nữa không chỉ có Giang Thần không thấy đâu mà ngay cả Cao Hỏa Linh cũng không ở đây.

- Lâm sư huynh, hắn đã chạy vào trong hầm mỏ.

Có người nói.

- Ồ!

Lâm Kinh Vũ lập tức yên lòng, hành động này chẳng khác gì bắt ba ba trong rọ cả, là một chuyện rất đơn giản.

Thậm chí hắn cũng không vội đuổi theo mà nhìn những người còn lại bên trong vùng mỏ.

Những người này đều đứng ở bên Giang Thần, bọn họ không nhìn ra được là Lâm Kinh Vũ cố ý, chỉ cho là hắn vô ý làm ngộ thương người khác mà thôi.

Song phương đều có trách nhiệm, nhưng cụ thể là thế nào thì phải xem người còn sống sót sẽ nói như thế nào.

Vì vậy, bọn họ chạy tứ tán.

- Lâm sư huynh?

Lâm Kinh Vũ không quan tâm, bọn họ nhìn thấy người chạy trốn, lập tức dùng ánh mắt xin chỉ thị nhìn sang.

- Giết.

Lâm Kinh Vũ không do dự được bao lâu, thanh âm lạnh như băng từ trong miệng của hắn vang lên.

Chương 454: Dưới đáy vùng mỏ

Giang Thần hận không thể dùng kiếm chém Lâm Kinh Vũ, nhưng hắn cũng biết hiện tại mình còn không làm được, đặc biệt là sau khi giao thủ cùng Quỷ Thương hắn lại càng xác định thêm được điểm ấy.

Năm mươi người đứng đầu bảng xếp hạng, chênh lệch của mỗi một thứ tự đều không chỉ nhỏ tí tẹo, chứ đám ngườiừg nói chi là hắn và Lâm Kinh Vũ cách xa nhau hơn mười vị trí.

Bốn phía quáng động thông thoáng, đồng thời rất sâu, vừa nãy lúc Giang Thần đi vào cũng đã để lại đánh dấu, cho nên mới có thể nhanh chóng chạy đi vào sâu bên trong được.

Hắn mang theo Cao Hỏa Linh dùng hết tốc lực lao nhanh, không quên xóa đi dấu vết.

- Giang Thần, tiến vào bên trong vùng mỏ chẳng khác nào ba ba trong rọ cả.

Cao Hỏa Linh vội la lên.

- Từ tình hình vừa nãy xem ra, ta sẽ không có cách nào chạy trốn được, ta lo lắng hắn sẽ bắt ngươi để uy hiếp ta, cho nên lúc này ta mới mang ngươi đi vào theo, chớ trách ta.

Giang Thần nói.

- Đều là người trong nhà, huống hồ ta lại trở thành gánh nặng của ngươi mà.

Đương nhiên Cao Hỏa Linh sẽ không trách hắn, nữ nhân này tính khí nóng nảy, yêu hận rõ ràng, rất rõ lí lẽ.

Lúc trước nàng có cái nhìn phiến diện đối với Giang Thần là bởi vì nàng cho là phụ thân mình nhọc nhằn khổ sở quản lý Cao gia nhiều năm như vậy, thế nhưng lại phải chắp tay nhường vị trí gia chủ cho đối phương.

Nếu như nàng không tức giận, như vậy mới là kỳ quái.

- Ngươi có kế hoạch gì không?

Cao Hỏa Linh hỏi.

- Ta định chạy trốn từ dưới lòng đất, thông qua lửa mà tạo ra một con đường.

Khi ở trên không trung sẽ rất dễ bị bại lộ, nhưng lòng đất thì lại không giống, thần thức sẽ bị bùn đất nham thạch ảnh hưởng.

Cao Hỏa Linh cũng cảm thấy chuyện này có thể được, có điều nàng lại nghĩ đến cái gì, nói:

- Kế hoạch này không được, nếu như ta nhớ không lầm, Lâm Kinh Vũ có một món pháp bảo, có thể khóa chặt bất kỳ khí tức nào trong một phạm vi nhất định.

- Hả?

Giang Thần ngừng lại, sắc mặt nghiêm túc, đây chính là hậu quả do tình báo thiếu sót, người thông minh đến đâu nếu như không biết được nội tình của kẻ địch thì cũng không có cách nào nghĩ ra được kế hoạch tinh diệu cả.

- Chẳng trách hắn không có chút lo lắng nào cả.

Giang Thần nhìn về phía sau, quáng động quanh co khúc khuỷu u ám tối tăm, không khí cũng rất vẩn đục.

- Đối với hắn, chuyện này chính là bắt ba ba trong rọ.

Giang Thần bất đắc dĩ nói.

- Đi ra ngoài liều mạng với hắn là được!

Trong mắt của Cao Hỏa Linh tuôn ra ánh sáng cực nóng, chiến ý ngập trời.

Giang Thần cười khổ một tiếng, nghĩ thầm vị đường muội của mình cũng thật là đáng yêu.

- Không đấu lại thì cũng chạy không thoát.

Tốc độ phi hành của Giang Thần đã tới gần cực hạn, dù sao cũng là công pháp huyền bí để Thần Du cảnh sử dụng mà thôi.

Trước đó hắn bị Quỷ Thương cắn chặt không tha, hắn không hy vọng xa vời có thể được Lâm Kinh Vũ bỏ qua.

- Ta có một kế hoạch, vô cùng nguy hiểm, có thể nói phải nhảy vào chỗ chết thì mới có thể trọng sinh được.

Giang Thần nói.

- Ta tin tưởng ngươi.

Cao Hỏa Linh không hỏi nhiều, càng không có chút nghi ngờ nào cả.

Giữa bầu trời, Lâm Kinh Vũ đáp xuống vách núi trên vùng mỏ, vừa vặn nhìn thấy thi thể của Quỷ Thương, hắn nhìn chăm chú trong chốc lát, lông mày nhíu chặt.

Hắn ngồi xổm ở bên cạnh thi thể, tay vươn ra ngoài, có chút không hiểu nói:

- Một chiêu giết chết hắn là do lực lượng thần long hùng hồn, chẳng lẽ Giang Thần thật sự là người của Tà Vân điện hay sao?

Lúc này, thủ hạ của hắn từ mỗi một phương hướng trở về.

- Sư huynh, nhiệm vụ đã hoàn thành.

- Ừm.

Lâm Kinh Vũ đứng lên rồi dùng ánh mắt lợi hại nhìn sang, nói:- Người là ai giết?

- Là Giang Thần, Giang Thần có ý đồ muốn độc chiếm vùng mỏ, khiến cho mọi người bất mãn, nhưng chẳng ai nghĩ tới hắn lại lòng muông dạ thú, giết chết những người đưa ra lời dị nghị.

Các đội viên đều hiểu rất rõ, nói.

- Sư huynh.

Thế nhưng, một người trong đó đầu đầy mồ hôi, sắc mặt tái nhợt, khi nói chuyện run run giọng, hắn nói:

- Có người chạy thoát khỏi tay ta.

Lời vừa nói ra, những người khác hoàn toàn biến sắc, cả đám liên tục mở miệng quở trách.

Sắc mặt của Lâm Kinh Vũ rất khó coi, ánh mắt thâm độc, làm cho trong lòng người kia sợ hãi.

- Vậy ngươi trở về làm gì?

Lâm Kinh Vũ hỏi.

Người kia ngẩn ra, sau khi hiểu rõ hàm nghĩa của lời này, hắn cắn răng một cái, bay về phía bầu trời.

- Sư huynh, có cần gọi nhiều người thêm hay không?

Mặc Kiếm Phi bất an nói.

Hắn chỉ muốn giết chết Giang Thần, không nghĩ tới chuyện lại phát triển đến một bước này, một khi bại lộ, hắn sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.

- Không cần, coi như người kia đào mạng thì có ai tin tưởng được hắn chứ?

Trọng tâm của Lâm Kinh Vũ không ở chỗ này, ánh mắt hắn tìm đến phía quáng động, nói:

- Các ngươi cầm chim nhỏ của ta xuống dưới, tìm tới vị trí của hắn, vây mà không giết, chờ ta đến.

Nói đoạn một con chim nhỏ được chế thành từ vàng từ trong ống tay áo của hắn phi ra, vỗ cánh thật nhanh, con mắt còn có thể chuyển động, trông rất sống động, giống như có linh hồn vậy.

- Hắn sợ bên trong có cạm bẫy.

Mặc Kiếm Phi nghĩ thầm, liếc mắt nhìn dáng người vĩ đại của Lâm Kinh Vũ, người này nhìn qua cao to uy vũ, quang minh lẫm liệt, trên thực tế, thâm tâm lại độc như bọ cạp vậy.

Hắn không dám có lời dị nghị, hắn định đi cùng những người khác bay về phía quáng động.

- Mặc Kiếm Phi, ngươi ở lại đây đi.

Lâm Kinh Vũ lạnh nhạt mở miệng.
Khắp cả người Mặc Kiếm Phi phát lạnh, mồ hôi lạnh chảy ròng.

Những người khác liếc mắt nhìn hắn, không quan tâm tới hắn.

Lúc chỉ còn lại hai người Lâm Kinh Vũ và Mặc Kiếm Phi, người trước nói:

- Vừa nãy ta đã chú ý tới ánh mắt của ngươi không đúng, ngươi đã nhìn ra được cái gì sao?

Một lời hai ý nghĩa, mang theo ám chỉ.

Mặc Kiếm Phi biết nếu như mình không trả lời tốt, chắc chắn sẽ phải chết.

- Sư huynh, nhiều chết người như vậy, ta sợ có chuyện.

Mặc Kiếm Phi vẫn rất thông minh, nửa thật nửa giả, chủ động đưa ra điểm ấy.

- Người là do giết Giang Thần, ngươi sợ cái gì chứ?

Lâm Kinh Vũ không dễ tin tưởng mà đi tới đi lui ở sau lưng hắn, ánh mắt có chút sắc bén.

- Vâng vâng, thế nhưng địa vị của Giang Thần ở Anh Hùng điện không thấp, lời của hắn có lực ảnh hưởng rất lớn, đây là chuyện mà ta đã được tự mình kiểm nghiệm.

Trái tim của Mặc Kiếm Phi kinh hoàng, chỉ cảm thấy dù là tình huống nguy hiểm nhất trước đây cũng không bằng hiện tại.

- Ngươi cho rằng hắn có thể sống sót mà đi ra khỏi tiểu thế giới hay sao?

Lâm Kinh Vũ lại nói, tay đã khoát lên trên bả vai của Mặc Kiếm Phi.

- Ầm ầm ầm...

Đột nhiên, bên trong vùng mỏ truyền ra động tĩnh đất rung núi chuyển, tất cả quáng động đều có khói đặc bay ra.

Tâm tư của Lâm Kinh Vũ cũng không ở trên người Mặc Kiếm Phinữa, người sau nặng nề thở phào một hơi.

Rất nhanh, đội viên của Lâm Kinh Vũ đã chạy ra, vô cùng chật vật.

- Sư huynh, tên kia đã cho bên trong nổ tung rồi!

Có người chửi ầm lên, trong miệng đều là bụi bặm.

- Nổ?

Lâm Kinh Vũ nghi hoặc nói.

- Đúng thế, toàn bộ tất cả quáng động đều sụp đổ, bên trong ngọn núi đã bị phá hỏng.

Một người khác nói.

- Như vậy... Vậy không phải hắn đã vây khốn mình vào trong tuyệt cảnh hay sao?

Mặc Kiếm Phi có chút không hiểu nói.

- Có thể hắn muốn đào tẩu từ trong lòng đất, trong cơ thể của Cao Hỏa Linh kia có phượng huyết, có thể dùng lửa để tạo ra một con đường.

Có người suy đoán nói.

- Nếu như đúng là như vậy, chỉ có thể nói hắn rất ngu xuẩn, ta sẽ để cho hắn nhận một cái chết uất ức nhất.

Lâm Kinh Vũ thả chim nhỏ bằng vàng ra, để cho chúng bay chung quanh vùng mỏ.

- Trong khoảng thời gian này, tự chúng ta sẽ đào ra một cái quáng động, khai thác Viêm Long tinh thạch, cho đến khi tiểu thế giới đóng thì thôi, ta rất muốn xem xem hắn sẽ đi ra thế nào.

Lâm Kinh Vũ muốn vây chết hai người ở chỗ này.

Trong thời gian mười ngày này sẽ không bởi vì hết nước cạn lương thực mà chết, thế nhưng đến khi tiểu thế giới đóng, chung quy vẫn phải đi ra.

Lâm Kinh Vũ ôm ý định này cho nên mới ở đây.

Ở nơi sâu xa nhất trong quáng động, Giang Thần và Cao Hỏa Linh đã đi tới trận pháp tu luyện mà hắn bố trí.

- Chúng ta lợi dụng Thiên Phượng huyết, cố gắng, sau đó lại đi đấu với hắn, đến lúc đó, sinh tử sẽ do mạng!

Đây chính là kế hoạch của Giang Thần, đơn giản mà lại trực tiếp.

Chương 455: Nói ra vị trí

Dưới lòng đất vùng mỏ.

Sau khi Cao Hỏa Linh biết được kế hoạch của Giang Thần, nàng không vui không buồn, trong con ngươi đẹp đẽ của nàng chỉ có kiên định mà thôi.

Kế hoạch này không được xưng là tốt tới cỡ nào, thế nhưng ở dưới tình huống bây giờ lại là kế hoạch duy nhất có thể thực hiện được. 

Mặt khác, nàng cũng rất kinh ngạc đối với việc Giang Thần có thể dùng Viêm Long tinh thạch để tu luyện.

Khi hiểu rõ được điều kiện hạn chế, nàng cảm thấy tự hào vì phượng huyết trong cơ thể mình.

- Đúng rồi, khi ngươi và Quỷ Thương chiến đấu, tại sao không thấy ngươi dùng bảo điển chứ? 

Cao Hỏa Linh hiếu kỳ nói.

- Bảo điển?

Phản ứng của Giang Thần giống như là lần đầu tiên nghe nói vậy. 

- Trời ạ, không ngờ ngươi lại không biết? Ta còn tưởng rằng ngươi không muốn làm lộ thân phận của mình, vậy phượng huyết của ngươi đạt đến cấp bậc gì vậy?

- Hỏa Phượng.

Giang Thần nói rõ. 

- Ta cũng thế, cấp độ này đã đủ để thi triển bảo điển, có lẽ gia tộc không nghĩ tới ngươi sẽ đạt đến Hỏa Phượng nhanh như thế, cho nên cũng chưa truyền thụ bảo điển cho ngươi.

Đôi mắt của Cao Hỏa Linh toả sáng, trên khuôn mặt tràn ngập vẻ hưng phấn.

- Cộng thêm tu trận pháp luyện ở nơi này, cho nên sau khi kết thúc, ngươi có thể đánh bại được Lâm Kinh Vũ! 

Giang Thần đầu óc mơ hồ, có chút không hiểu nói:

- Lợi ích mà Hỏa Phượng mang đến cho ta ta đã dùng, làm cho sức chiến đấu của ta tăng lên hơn nhiều, bảo điển này còn có thể làm cho ta lại lên một tầng nữa sao?

- Đương nhiên rồi, ngươi thứ suy nghĩ một chút mà xem, nếu như chỉ vẻn vẹn là như vậy, Cao gia có thể có địa vị như ngày hôm nay sao? 

Nghe vậy, Giang Thần lập tức hiểu ra, hắn chính là Thiên Phượng Chân Huyết giả, nhưng từ khi thức tỉnh tới nay, trợ giúp do nó mang đến không chỉ là xếp hạng thần lực mà ngay cả phong lôi và lực lượng thần long cũng không có gì sánh nổi được.

- Quan hệ giữa Phượng huyết và bảo điển giống như chỉ có võ học mới có thể phát huy ra được uy lực của công lực vậy, bảo điển chính là như vậy, ngươi nhìn xem đi!

Cao Hỏa Linh biểu diễn cho hắn nhìn, không thấy nàng có động tác gì mà trên da thịt xuất hiện màu đỏ, biến thành một người lửa óng ánh, động một cái đã bùng nổ. 

Sau đó, Cao Hỏa Linh hơi nhắm mắt lại, khi lần nữa mở ra, quanh thân xuất hiện một tầng khí mang, đường viền của con người cũng đã rõ ràng hơn không ít.

Giang Thần lùi lại mấy bước, hắn phát hiện ra Cao Hỏa Linh như được khoác một cái áo khoác bằng lửa, thế nhưng chỉ có khí mang, không thấy lửa đâu cả.

Giống như cao tăng đắc đạo, đang tắm rửa ở bên dưới phật quang vậy. 

Giật mình qua đi, Giang Thần đã phát hiện ra được chỗ lợi hại, nhiệt độ cả người của Cao Hỏa Linh rất cao, có thể hòa tan sắt thép, khắp toàn thân từ trên xuống dưới đều có năng lượng mạnh mẽ đang phun trào.

- Sức chiến đấu của ta đã tăng lên không chỉ gấp đôi, như đổi thành ngươi, nhất định sẽ càng lợi hại hơn nữa.

Đây cũng là nguyên nhân mà Cao Hỏa Linh kích động, nàng nói: 

- Ngươi chỉ cần nắm giữ bảo điển thì sẽ có thể làm cho Lâm Kinh Vũ biết sự lợi hại của thiên tài Cao gia.

- Có phải chịu Chiến đạo hạn chế hay không?

Giang Thần cũng động tâm, có điều trình độ Chiến đạo của hắn còn chưa đủ để hấp thu được nhiều như vậy. 

- Không biết, Chiến đạo là thứ dùng để phát huy công lực trong cơ thể, thế nhưng công lực lại từ tu luyện mà đến, mà đây là lực lượng tới từ huyết mạch của chúng ta.

Cao Hỏa Linh nói.

- Như vậy bắt đầu đi! 

Giang Thần không nghĩ tới ngoại trừ việc lôi hạch tăng lên thì trong thân thể của hắn còn có tiềm năng lớn như vậy mà bản thân hắn chưa khai quật ra.

- Ừm.

Cao Hỏa Linh nói: 

- Có điều ta không thể nói từng câu từng chữ nội dung bảo điển cho ngươi được, bởi vì ta không làm được, ta chỉ có thể dạy ngươi ngươi, có khả năng... hiệu quả sẽ không được tốt như vậy.Lúc nói xong lời cuối cùng, nàng không quá tự tin về mình.

Nếu như nói bản thân bảo điển là mười phần, nàng đã lĩnh ngộ được sáu, bảy phần. 

Giang Thần chỉ có thể thông qua trình độ của nàng để tu luyện, đương nhiên sẽ không bằng tự mình xem xét nội dung của bảo điển được.

- Nếu như trước khi ngươi tiến vào bí tàng, trở về nhà một chuyến là được rồi.

Cao Hỏa Linh không khỏi tiếc nuối nói, như vậy thì sẽ không cần phải sợ sệt Lâm Kinh Vũ. Nữa 

- Hỏa Phượng này ta mới đột phá ở bên trong tiểu thế giới, có điều bây giờ nói chuyện này cũng vô dụng, ngươi không cần kiêng kị gì cả, cứ nói ra tất cả, ta nghĩ ta có thể tiêu hóa được.

Giang Thần nói.

... 

Thời gian ngày lại ngày trôi qua, người trên quáng động càng ngày càng nhiều.

Không phải là bởi vì vùng mỏ bị lộ ra cho nên mới hấp dẫn nhiều người đến như vậy, là bởi vì những nguyên nhân khác đã làm cho bọn họ tụ tập ở chung quanh đây, sau đó mới phát hiện ra vùng mỏ này.

Lại nói tới nguyên nhân này, Lâm Kinh Vũ chỉ muốn chửi ầm lên một câu. 

Đó là bởi vì lối ra ở ngay đây, những người này đều thu được thông báo từ lệnh phù cho nên mới tới.

Đối mặt với vùng mỏ to lớn, bọn họ không thờ ơ không động lòng mà bắt đầu bằng vào bản lãnh của mình mà khai thác.

Lâm Kinh Vũ chẳng muốn ngăn cản bọn họ, chỉ là Giang Thần còn ở dưới lòng đất, hắn sợ có biến cố gì đó xảy ra. 

Cũng không lâu sau đã có người phát hiện ra một chút quáng động sụp đổ kia, cũng hỏi dò chuyện đã xảy ra.

Lâm Kinh Vũ ném một ánh mắt nhìn về phía Mặc Kiếm Phi, người sau đi lên trên không trung.

- Kẻ phản bội Anh Hùng điện là Giang Thần cấu kết với đệ tử của Tà Vân điện, lạm sát kẻ vô tội, gây nguy hại một phương, sát hại người vô tội, vì tránh né Lâm Kinh Vũ sư huynh cho nên đã trốn ở dưới chân núi. 

Mặc Kiếm Phi nói.

Nghe vậy, mỗi mộta đội ngũ đều xôn xao.

Lối ra không chỉ có một chỗ, căn cứ vào loại linh phù không giống nhau cho nên địa điểm thông báo cũng không giống nhau, chính là vì tránh cho các thế lực đối địch tàn sát lẫn nhau trong lúc thời khắc sống còn. 

Vì vậy các đội ngũ ở đây đều là bên Anh Hùng điện, căm hận Tà Vân điện, nghe thấy hắn nói như thế lập tức có phản ứng rất lớn.
- Chẳng lẽ không sợ Giang Thần đào đất chạy đi sao?

Có người hiếu kỳ nói. 

- Không, Thông Linh Điểu của Lâm Kinh Vũ sư huynh đang dò xét, bọn họ vẫn đang ở dưới lòng đất như cũ.

Mặc Kiếm Phi nói.

- Đây không phải là trọng điểm. 

Trong đám người có người đứng ra, trầm giọng nói:

- Ngươi dựa vào cái gì mà dám nói Giang Thần cấu kết với Tà Vân điện chứ?

- Vô Song? 

Nhìn giai nhân trước mắt, tâm tình của Mặc Kiếm Phi rất phức tạp, lại thấy nàng bảo vệ Giang Thần như vậy, hắn lại càng tức giận.

- Ngươi và Giang Thần là người cùng một đội, ta biết ngươi không tin, nhưng đồng thời ta còn hoài nghi Thần Kiếm hội các ngươi cũng không thoát khỏi quan hệ!

Mặc Kiếm Phi nói. 

- Hừ, vậy ngươi muốn thế nào?

Ứng Vô Song cả giận nói.

- Trước khi đi ra, người của Thần Kiếm hội các ngươi thành thật một chút cho ta, bằng không... 

Mặc Kiếm Phi nói.

- Bằng không thì thế nào chứ? Sẽ bởi vì ta đưa ra nghi hoặc mà ngươi đã muốn ra tay với chúng ta sao? Như vậy không phải là trắng đen cũng sẽ do ngươi nói hay sao?

Ứng Vô Song cứng rắn ngắt lời của hắn. 

- Ngươi!

- Tố chất của đệ tử Anh Hùng điện hiện giờ thực sự là càng ngày càng thấp hạ, Giang Thần tự cam đoạ lạc, người ở bên cạnh hắn còn không chịu tỉnh ngộ.

Lâm Kinh Vũ chậm rãi đi tới, khí thế bức người, con ngươi đen nhánh và vô tình. 

Tức thì, Ứng Vô Song đã cảm thấy như có một ngọn núi lớn đặt ở trên người mình, không kịp thở ra một hơi.

- Thực sự là uy phong thật lớn, ngay cả người khác hoài nghi cũng không thể nói, các ngươi là phán quan hay là đại nhân vật gì vậy?

Không nghĩ tới trong đám người lại có người đi ra, không sợ khí thế của Lâm Kinh Vũ. 

- Hàn Ty Minh, ngươi cũng xứng để nghi ngờ ta sao?

Lâm Kinh Vũ nhìn về phía người kia, rất khinh thường nói.

- Thực lực ngươi mạnh thì có thể đổi trắng thay đen sao? 

Hàn Ty Minh không cam lòng yếu thế, hỏi ngược lại.

- Đúng vậy, Giang Thần đồng thời hành động với chúng ta, bị Quỷ Thương truy sát, làm sao có khả năng là người của Tà Vân điện được chứ?

Vị Trình Thanh kia mở miệng nói. 

- Vậy các ngươi đều có quan hệ với Giang Thần, nước bẩn trên người còn chưa rửa sạch, cho nên ta thấy nên thành thật câm miệng cho ta.

Lâm Kinh Vũ xem thường những người này, không muốn tranh luận.

- Như vậy Lâm Kinh Vũ sư huynh, ta đưa ra nghi ngờ, có phải ta cũng là người của Tà Vân điện hay sao? 

Điều mà mọi người không nghĩ tới chính là, một đạo âm thanh êm tai truyền đến, vẻ mặt của Lâm Kinh Vũ tức thì cứng đờ, mọi người cũng ồ lên không ngớt.

Bởi vì người nói chuyện là Âm Sương!

Chương 456: Vùng mỏ dị biến

Cảnh giới của Âm Sương chỉ có thể coi là trình độ trung thượng trong đám người ở chỗ này, thế nhưng trọng lượng của nàng không nhẹ.

Đặc biệt là sau khi nàng và đội ngũ của mình hội họp, đội trưởng của nàng chính là nhân vật mười vị trí đầu trên Thăng Long bảng.

- Âm Sương cô nương, đây là việc tư của Anh Hùng điện. 

Lúc Lâm Kinh Vũ nói chuyện, ánh mắt khá là kiêng kỵ nhìn về phía một nam nhân đứng phía sau lưng của Âm Sương.

- Ta là bằng hữu của Giang Thần, ngươi vu tội hắn như vậy, chẳng lẽ muốn ta ngồi yên không để ý đến hay sao? Hơn nữa ngươi còn không đưa ra bất kỳ chứng cớ nào, từ đầu tới cuối vẫn chỉ có mình ngươi nói mà thôi.

Luận tài ăn nói, Âm Sương bởi vì nghề nghiệp cho nên Lâm Kinh Vũ không phải là đối thủ của nàng. 

- Chứng cứ sao? Được.

Lâm Kinh Vũ đưa tay vung lên trên không trung một chút, trên không trung tức thì có hình ảnh xuất hiện.

Hình ảnh là thứ bọn họ lấy khi bọn họ mới tới chỗ này, tình cảnh những người bị hắn lợi dụng căm phẫn sục sôi, đứng ở trên không khu mỏ rêu rao. 

Sau đó có thể nhìn thấy Giang Thần xuất hiện ở trên không trung, một lời không hợp, giương cung kéo tên, bắn giết một người trong đó.

- Ngô Ngọc!

Thấy cảnh này, người của một nhánh đội ngũ hoàn toàn biến sắc, hai mắt phun ra lửa giận, đây là đội ngũ của Ngô gia. 

Sau đó, chính là một phen tranh đấu ngôn ngữ, Giang Thần đột nhiên bắn ra Truy tinh tiễn.

Lâm Kinh Vũ cầm khiên chống lại, thế nhưng những người khác thì lại không có vận may tốt như vậy, đã bị giết chết ở dưới dư uy của Truy tinh tiễn.

Bởi vì góc độ cho nên hình ảnh không nhìn thấy Lâm Kinh Vũ chuyển động tấm khiên, cố ý hại chết những người kia. 

Mặc Kiếm Phi cũng không biết thứ này được chép lại được từ lúc nào, trong lòng vừa sợ lại vừa bái phục Lâm Kinh Vũ, nhưng hắn chưa quên nhiệm vụ của chính mình.

- Những người này đều giống như các ngươi, là người bên Anh Hùng điện, thậm chí có bằng hữu và người thân của các ngươi, thế nhưng Giang Thần cầm Truy Tinh cung của Tà Vân điện rồi tàn nhẫn giết chết bọn họ.

Mặc Kiếm Phi nói. 

Hình ảnh tới đây trở nên vặn vẹo, là do uy lực của Truy tinh tiễn tạo thành, tình cảnh phía sau cũng không thấy rõ nữa.

- Mang lên!

Lâm Kinh Vũ phất phất tay, hơn mười bộ thi thể xuất hiện ở trong vùng mỏ. 

- Bọn họ đều là người bị Giang Thần giữ lại nô dịch, khai thác tinh thạch giúp hắn, ở trong quá trình phản kháng Giang Thần, bọn họ cũng đã bị hắn giết chết.

Khi Lâm Kinh Vũ nói lời này, mắt cũng không nháy lấy một cái, hơn nữa còn ra vẻ vô cùng đau đớn.

Những thi thể này đều chết ở dưới kiếm. 

Không trung, trong mỗi một đội ngũ đều có người thương tâm kêu to, bắn về phía những thi thể này.

Lần này, Ứng Vô Song, Hàn Ty Minh, Âm Sương cũng không nói ra lời được nữa.

- Tại sao lại như vậy? 

Ứng Vô Song tự lẩm bẩm, không nghĩ ra được là tại sao.

- Vô Song, ngươi quá thuần lương, không nhìn rõ được ai mới là người tốt, ai mới là người xấu.

Mặc Kiếm Phi đi tới bên người nàng, vẻ mặt thân thiết, hiện tại Mộ Dung Diên đã chết, hắn bắt đầu có ý với Ứng Vô Song. 

Khuôn mặt tuấn dật của hắn khi không bộc lộ ra sự xấu xí trong lòng thì vẫn rất làm cho người ta động tâm.

Hàm răng của Ứng Vô Song cắn chặt môi, thân thể run rẩy.

- Vô Song. 

Mặc Kiếm Phi đưa tay ra, muốn ôm lấy nàng.

- Cút ngay!

Ứng Vô Song đột nhiên đẩy hắn ra, nói: 

- Coi như Giang Thần làm ra những chuyện kia thì cũng tốt hơn gấp một vạn lần so với ngươi!

Mất mặt ở trước mặt nhiều người như vậy, khuôn mặt của Mặc Kiếm Phi trở nên âm trầm.- Tiện nhân! Ta thấy ngươi và Giang Thần đã đồng thời nương nhờ vào Tà Vân điện rồi! 

Nói đoạn Mặc Kiếm Phi đánh ra một bạt tai, mắt thấy sắp trúng vào khuôn mặt nàng thì cổ tay lại bị người ta tóm lấy.

- Hành vi của ngươi quả thực đã làm nhục kiếm.

Vẻ mặt của Hàn Ty Minh rất xem thường, dư quang liếc mắt nhìn bội kiếm trên eo của Mặc Kiếm Phi một cái. 

Hắn nhẹ nhàng dùng sức, Mặc Kiếm Phi đã bay ra ngoài.

- Hàn Ty Minh, ngươi đụng tới người của ta là không nể mặt ta sao?

Lâm Kinh Vũ nói, mắt sáng lập lòe, lạnh lẽo thấu xương. 

- Người của ngươi thì ngươi nên cẩn thận quản cho ta.

Hàn Ty Minh nói.

- Hừ, chênh lệch của ngươi và ta khác biệt một trời một vực, nhưng lại dám nói chuyện với ta như vậy, ngươi dựa vào cái gì vậy? Bởi vì chúng ta cùng lớn lên sao? Vậy ta xin nhắc ngươi, quan hệ giữa chúng ta không tốt chút nào đâu. 

- Đúng là không được tốt, bởi vì ngươi và ta không giống nhau.

- Quả thực, sau khi ta vượt qua ngươi, ngươi và ta đã khác nhau một trời một vực rồi.

Lâm Kinh Vũ nói. 

Đây là sự thực, Hàn Ty Minh vô lực phản bác, trong mắt tràn ngập vẻ không cam lòng, bởi vì hắn biết thứ Lâm Kinh Vũ chờ chính là lời này.

- Hiện tại ngươi ra mặt thay cho Giang Thần, xem ra các ngươi là bằng hữu tốt, cũng đúng, dù sao các ngươi đều nhỏ yếu như nhau cả.

Lâm Kinh Vũ chế giễu. 

- Không cần nói những lời vô dụng này! Anh Hùng điện, các ngươi định xử trí Giang Thần thế nào đây?

Giữa lúc này, trong đội ngũ Ngô gia đã có người nhảy ra gào thét, lớn tiếng chất vấn.

Lời này cũng làm cho những người bi phẫn bạo phát, sự thực hiện ra ở trước mắt, bọn họ không thể không tin được, cho nên đều hận không thể tự tay chém giết được Giang Thần. 

Trong đám người Anh Hùng điện ở đây chỉ có Kiếm Minh của Lâm Kinh Vũ và Thần Kiếm hội mà thôi.

Thần Kiếm hội căn bản không có quyền nói chuyện.

- Các vị yên tâm, ta ở nơi này là đang chờ chém giết Giang Thần, chúng ta không đào được xuống dưới lòng đất, hắn cũng đừng mong ra được, một khi đi ra, chim nhỏ của ta sẽ biết được trước tiên. Lâm Kinh Vũ vung tay lên, đại nghĩa lẫm liệt.

- Được, chúng ta tin tưởng Lâm Kinh Vũ sư huynh!

- Không sai, nhất định phải làm cho tên tiểu nhân hèn hạ Giang Thần này trả một cái giá thật lớn! 

Đại đa số người đều phẫn nộ, người ủng hộ Giang Thần tạm thời không lên tiếng.

- Ca ca, có thể có giúp được Giang Thần hay không?

Âm Sương nhìn về phía đội trưởng đội ngũ của nàng, có chút lo lắng nói: 

- Hắn đã cứu muội một mạng, muội không thể nhìn hắn chết!

Ca ca của nàng là một nam nhân rất khôi ngô, khuôn mặt cương nghị, ánh mắt kiên định, từ đầu đến cuối không nói một câu, vững như bàn thạch.

- Muội muội, Thánh thành tiền trang là chỗ làm ăn, người ở chỗ này đến từ các thế lực trong Long vực, nếu như đắc tội với toàn bộ bọn họ, địa vị mà muội thật vất vả mới xây dựng lên ở trong nhà sẽ tan biến thành hư vô đó. 

Hắn nói.

- Muội đồng ý, chỉ cần hắn sống sót là đủ!

Âm Sương không chút suy nghĩ, bật thốt lên. 

Nam nhân kia nhìn nàng một cái thật sâu, chân mày buông xuống, thở dài một hơi, nói:

- Muội muội, đây không chỉ là trả ân tình đúng không?

Âm Sương không có gì để nói, trong mắt có tình ý. 

- Nói như vậy, ta càng không thể ra tay được.

Nam nhân kia.

- Tại sao chứ? 

Âm Sương rất là lo lắng, nắm lấy cánh tay của ca ca mình.

- Lâm Kinh Vũ chỉ là hạng xoàng xĩnh, người mà muội coi trọng, nếu như ngay cả vấn đề này mà cũng không giải quyết được, như vậy sẽ chết không hết tội.

Nam nhân kia lần nữa ngẩng đầu lên, vẻ mặt kiên định, không cho nàng thương lượng. 

- Thế nhưng...

Âm Sương muốn nói Giang Thần không coi trọng nàng, thế nhưng lời này nàng lại phải nuốt lại, bởi vì nếu nói như vậy, ca ca nàng càng không xuất thủ nữa.

Âm Sương còn muốn nói tiếp thì dưới chân mọi người truyền đến động tĩnh, núi đá nứt toác. 

Chỉ thấy cả vùng mỏ lay động kịch liệt, đột nhiên giải thể, bên trong bắt đầu sụp đổ, giống như nhà sụp xuống vậy, cả ngọn núi lùn đi gần thăm thước, khắp nơi tàn tạ, núi không giống núi, càng giống như đống đá hơn.

- Chuyện này...

Nghĩ đến việc còn có người ở phía dưới cùng, phản ứng của mọi người rất quái lạ. 

- Trước đó Giang Thần nổ hủy quáng động cũng đã tạo thành mầm họa, xem ra hôm nay đã triệt để bạo phát.

Lâm Kinh Vũ nói.

- Vậy hắn đã chết rồi sao? 

Có người hiếu kỳ nói.

Lâm Kinh Vũ nhắm mắt lại, con chim nhỏ màu vàng kia tăng nhanh tốc độ, không ngừng đảo quanh vùng mỏ.

Mấy chục vòng sau, Lâm Kinh Vũ nói: 

- Khí tức của hắn, đã biến mất!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau