THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 446 - Chương 450

Chương 447: Cuộc chiến ở quáng mạch

Trên người Cao Hỏa Linh mặc trang phục gọn gàng, làm cho vóc người bốc lửa của nàng càng mê người hơn nữa.

Trước ngực phình to, vòng eo nhỏ bé mềm mại, đôi chân dài to, chân đi cái ủng da dài đến đầu gối, cùng với bắp đùi dưới làn váy tạo thành một vùng trắng lóa như tuyết.

Khuôn mặt trái xoan khéo léo tinh xảo tràn ngập vẻ kiên định, đôi mắt phượng mỹ lệ, khóe mắt hơi nhếch lên, cực kỳ gợi cảm.

- Hạ lưu!

Đối mặt với bức bách từ Quỷ Thương, nàng cố sức chửi một tiếng.

- Nếu như ta hạ lưu chân chính thì ngươi sẽ không được đứng ở chỗ này đâu. Ta chỉ đưa ra yêu cầu, ngươi không đồng ý thì đi xuống đi.

Quỷ Thương ra vẻ không quan tâm nói.

- Cao gia sẽ không bỏ qua cho ngươi!

Cao Hỏa Linh lạnh lùng nói.

- Trừ phi cường giả của Cao gia các ngươi có thể đi vào, có điều nói thật, Mộ Dung gia có Mộ Dung Long, sức chiến đấu mạnh nhất của Cao gia các ngươi chỉ có ngươi, có phải là có chút yếu hay không?

Quỷ Thương hoàn toàn không sợ, trái lại còn rất hứng thú hỏi.

- Thiên Phượng Cao gia, không phải là thế lực mà ngươi có thể coi thường được!

Cao Hỏa Linh cả giận nói, bên ngoài thân thể của nàng bắt đầu trở nên óng ánh, như có ngọn lửa đang hừng hực thiêu đốt.

Nhưng vào lúc này, xích sắt quấn quanh ở trên người nàng đột nhiên nắm chặt.

Cao Hỏa Linh kêu thảm một tiếng, khí thế kinh người bị dập tắt trong nháy mắt, sắc mặt trở nên tái nhợt.

- Cao tiểu thư, không nên phí khí lực như thế làm gì cả.

Quỷ Thương như đã mất đi hứng thú, tùy ý khoát tay áo một cái, thủ hạ lập tức dẫn Cao Hỏa Linh đi.

- Sư tỷ, ngươi không sao chứ?

- Cao tiểu thư, tên khốn kia nói cái gì vậy?

Ở phía dưới vùng mỏ, đội ngũ của Cao Hỏa Linh lập tức vây quanh, một người trong đó chú ý tới sắc mặt tái nhợt của nàng, hắn đưa tay đi dìu nàng.

Cao Hỏa Linh không chấp nhận mà đi tới nơi cách xa thủ hạ của Quỷ Thương nhất.

- Nhất định chúng ta phải phản kháng, vừa nãy hắn đã nói lỡ miệng, muốn giết chết toàn bộ chúng ta khi kết thúc.

Cao Hỏa Linh nói với người bên cạnh.

- A! Tại sao lại như vậy chứ?

- Không phải hắn nói sau khi kết thúc sẽ thả chúng ta sao?

- Không chừng hắn đang hù dọa Cao tiểu thư, ý đồ muốn làm cho ngươi đi vào khuôn phép.

Những người này không quá tin tưởng lời này, cũng không phải là hoài nghi Cao Hỏa Linh, mà là khả năng Quỷ Thương làm như vậy không quá cao.

- Lẽ nào các ngươi muốn dùng tính mạng để trông chờ vào khả năng xa vời kia hay sao?

Cao Hỏa Linh không thể tin tưởng được đám người trước mắt lại nhu nhược như vậy, dù cho chết thì nàng cũng sẽ không tiếc tất cả mà chiến một trận.

- Nhưng mà, Quỷ thần liên trên người chúng ta không được mở ra, cho nên dù có muốn làm cái gì thì cũng không làm được.

Nhưng mà, câu nói đầu tiên đã làm cho Cao Hỏa Linh rơi vào tuyệt vọng.

- Ai cho phép các ngươi tán gẫu vậy? Nhiệm vụ hôm nay đã đạt tiêu chuẩn chưa?

Người của Tà Vân điện vung vẩy roi dài, đánh nát một tảng đá lớn bên người đám người Cao Hỏa Linh, mảnh vỡ bắn tứ tung, bắn lên trên người bọn họ.

- Đáng ghét!

Thân thể thống khổ kém xa sự khuất nhục trong lòng, hai mắt của Cao Hỏa Linh phun ra lửa, hận mình quá vô năng.

- Ai nha, đây không phải Quỷ Thương hay sao?

Vào lúc này, trên bầu trời vùng mỏ truyền tới một đạo âm thanh ngả ngớn ngạo mạn.

Không ít người ngẩng đầu lên, lập tức nhìn thấy được một bóng người đang đứng ở đó, không biết từ lúc nào.

- Giang Thần?

Cao Hỏa Linh dụi dụi mắt, cảm thấy mình đang nhìn nhầm.

- Giang Thần!!!Có điều tiếng rống giận dữ của Quỷ Thương đã xác định suy nghĩ của nàng, trên dưới vùng mỏ cũng tràn ngập tiếng kêu kinh ngạc.

- Tính tình vẫn nóng như vậy.

Giang Thần trước sau như một, không vội không nóng nảy, khóe miệng mang theo nụ cười xán lạn.

- Ngươi lại dám xuất hiện ở trước mặt ta sao?

Quỷ Thương đi lên trên bầu trời, gương mặt đáng sợ đến cực điểm, sát ý chẳng khác nào sóng to gió lớn, làm cho người ta đột nhiên không kịp chuẩn bị.

- Tại sao lại không chứ?

Giang Thần nhún vai một cái, hỏi.

- Lần này, ngươi sẽ phải chết!

Trong lòng Quỷ Thương tức giận, lần trước hắn bởi vì bảo quang của Võ Hoàng Thành mà từ bỏ truy sát.

Kết quả đợi đến khi hắn đi tới Võ Hoàng Thành thì lại phát hiện ra Tô Hình cũng ở đó, cho nên hắn chỉ có thể ngoan ngoãn rời đi mà thôi.

Cũng còn may ông trời đối tốt với hắn, để hắn tìm được một vùng mỏ, tất cả đều là Viêm Long tinh thạch.

Nhân thủ không đủ cho nên hắn đã nghĩ tới kế hoạch nô dịch người khác, hiệu quả cũng không tệ lắm, sản lượng mỗi ngày đủ để làm hắn không cần đi tới những nơi khác để tầm bảo.

Bây giờ, ông trời lại đưa Giang Thần đến trước mặt hắn, hắn sẽ không bỏ qua cơ hội lần này nữa.

- Nghe nói ngươi đã đánh bại Trương Vũ ở Võ Hoàng Thành, tiến bộ rất lớn.

Quỷ Thương phải từ từ hưởng thụ quá trình này.

- Tin tức của ngươi rất linh thông nhỉ, ta đoán ngươi đã đi tới Võ Hoàng Thành tìm ta đúng không?

- Đương nhiên! Thế nhưng cũng không biết con chuột nhà ngươi núp ở chỗ nào, hại ta đến một chuyến không.

Khi Quỷ Thương đi tới Võ Hoàng Thành, Giang Thần đang tu luyện ở trong mật thất.

- Hôm nay ngươi tới đây là cho là mình đã trở thành cao thủ Chiến đạo, cho nên cảm thấy mình đã là đối thủ của ta sao?

Quỷ Thương nói.

Lần trước chính là hắn đã vạch ra chỗ thiếu hụt của Giang Thần ở đâu, cho nên cũng không để ý đối với tiến bộ của đối phương.

Bất cứ chuyện gì cũng có phân chia cao thấp, Giang Thần mới nhập môn sao có thể so với người thông thạo như hắn hay sao?

- Quỷ Thương sư huynh, giao người này cho ta đi, để ta giải quyết hắn.
Mắt thấy hai nguoiwf muốn động thủ, trong vùng mỏ có người hét lớn.

Cũng là một người bị nô lệ, trên người còn cột xích sắt, lúc này vẻ mặt của hắn rất tích cực, rất muốn biểu hiện.

- Cút sang một bên, người ta muốn giết mà còn đến phiên ngươi la lối om sòm hay sao?

Quỷ Thương không chút lưu tình mắng.

- Quỷ Thương sư huynh, tên này dám tới nơi này, nhất định đã có thủ đoạn mà không có ai biết, nói không chừng sau lưng có người khác sắp xếp, đến tiêu hao sức chiến đấu của sư huynh.

Người kia cũng không tức giận, tiếp tục cầu khẩn.

- Hả?

Quỷ Thương sửng sốt một chút, đây cũng không phải là chuyện không thể nào xảy ra được, Giang Thần không thể không biết được sự lợi hại của hắn.

- Chẳng lẽ có cao thủ của Anh Hùng điện hay sao?

Sau đó, Quỷ Thương ngoắc ngoắc tay với người kia.

Như đã giải trừ một loại cầm cố nào đó, người kia bay đến không trung, đứng ở trước người của Quỷ Thương.

- Ngươi tên là gì?

- Quỷ Thương sư huynh, ta tên là Khang Tiền, xếp hạng thứ ba mươi tám trên Thăng Long bảng.

Hắn hạ thấp mặt, còn thiếu chút nữa là khúm núm mà thôi.

- Thực sự là mất mặt!

Cao Hỏa Linh ở phía dưới mắng thầm, người này nàng không chỉ có biết, trái lại còn có quan hệ thân mật, tuy rằng không tính là người thương, thế nhưng cũng chỉ kém phần chọc thủng tấm màng mỏng kia mà thôi.

Kết quả ngày hôm nay nàng mới biết được bộ mặt thật của nam nhân này.

- Như vậy ngươi muốn cái gì?

Quỷ Thương hỏi.

- Ta muốn gia nhập đội ngũ của Quỷ Thương sư huynh.

Khang Tiền nói.

- Có thể, thế nhưng ta chỉ có thể để cho một mình ngươi gia nhập, ta nhớ ngươi cũng có đội hữu mà.

Quỷ Thương ra vẻ có chút khó khăn, thế nhưng khóe miệng lại nở nụ cười không tên.

Sắc mặt của Khang Tiền cứng đờ, lập tức cười bồi nói:

- Những người kia đều không quá quan trọng, ta sẽ giúp Quỷ Thương sư huynh giám sát bọn họ.

Nghe thấy hắn nói như thế, đội hữu của hắn chửi ầm lên.

- Ha ha ha, tốt, vậy ngươi đi đi, phải cố gắng lên đó.

Quỷ Thương vỗ vỗ bả vai của hắn, sau đó lùi qua một bên.

Khang Tiền gật gật đầu, mặt hướng về phía Giang Thần lập tức trở nên tàn nhẫn.

- Ngươi không phát hiện ra hắn đang đùa ngươi sao? Dù sao cuối cùng ngươi cũng sẽ chết mà thôi.

Giang Thần cười lạnh nói.

Quỷ Thương chơi trò xiếc gì, đương nhiên hắn biết rất rõ.

- Ngươi đang sợ sao? Cho rằng câu nói ngu xuẩn như vậy có thể cứu vãn được tính mạng ngươi hay sao?

Khang Tiền không tin, cũng không muốn tin tưởng, chuyện mà hắn muốn làm chính là chém giết Giang Thần.

- Dù sao tất cả năm mươi vị trí đầu trên Thăng Long bảng đều là loại rác rưởi như các ngươi, cũng đúng, dù sao đều là dựa vào tài nguyên trong nhà để bồi dưỡng ra mà thôi.

Giang Thần cười lạnh một tiếng, nói:

- Nếu ngươi đã muốn tìm chết, vậy thì tới đi.

Chương 448: Tội ác tày trời

- Ngữ khí của ngươi thực sự là khiến cho ta khó chịu, nếu như ta không tính sai, ngươi mới đứng thứ năm mươi ở trên Thăng Long bảng mà thôi.

Khang Tiền cả giận nói.

- Cho nên? Ngươi đứng thứ ba mươi chín, kém hơn so với Quỷ Thương tám vị trí cho nên mới khúm núm. Vì vậy người kém ngươi mười một thứ tự như ta, có phải nên quỳ lạy ngươi hay không?

Giang Thần cười lạnh nói.

- Coi như là quỳ xuống thì cũng không cứu được tính mạng của ngươi!

Khang Tiền phát hiện ra mình không còn gì để nói với Giang Thần nữa, hắn định trực tiếp động thủ.

- Ta sẽ nói cho ngươi biết một chuyện.

Giang Thần nói.

- Cái gì?

Khang Tiền không quá bình tĩnh, công lực hùng hồn từ trong cơ thể của hắn bộc phát ra.

- Tào Lâm, ngày hôm qua đã chết ở trên tay ta, thứ tự của ta và ngươi chỉ cách bốn vị trí mà thôi!

Nói xong, Giang Thần xuất thủ trước, người kiếm hợp vào làm một, xé rách vòm trời, khí mang đỏ đậm thật dài chợt lóe lên.

- Hả?

Khang Tiền sợ đến mức không ngừng lùi lại, không dám đi chạm vào phong mang đáng sợ kia kia nữa.

- Kiếm của ta đã ra, ngươi có thể tránh được sao?

Giang Thần liên tục cười lạnh, tên này thực sự là điếc không sợ súng.

Lực lượng kiếm đạo được phát động, Xích Tiêu kiếm có uy năng đánh nát không trung.

Khang Tiền tỉnh ngộ lại, lúc này mới phát hiện ra mình đã không có đường lui nào nữa, giống như đã rơi vào trong ngõ cụt.

Chờ đến lúc hắn ý thức lại, muốn chống đối thì đã không kịp nữa, bất kỳ thủ đoạn phản kháng nào cũng sẽ hóa thành hư không ở dưới đạo kiếm mang kia.

Xích Tiêu kiếm đâm vào lồng ngực của hắn, hai người từ lúc vừa mới bắt đầu chiến đấu đã kết thúc.

Cuộc chiến đấu này không hề có chút đặc sắc gì có thể nói, nhưng vẫn làm cho người ta chấn động.

Dù Khang Tiền thấp kém tới đâu thì thực lực vẫn còn ở đó, không ngờ lại bị một kiếm của Giang Thần giết chết.

- Bằng vào tâm tính như ngươi sao có thể vấn đỉnh võ đạo cơ chứ? Ta kết thúc sớm giúp ngươi, cũng giúp ngươi đỡ phải sống ở trong thống khổ mãi như vậy.

Giang Thần rút Xích Tiêu kiếm về, lùi đến bên ngoài, cách đó mấy trăm trượng.

- Ta... Ta...

Khang Tiền muốn nói cái gì đó, đáng tiếc đã không nói ra được nữa, biểu hiện trên mặt cũng không có cách nào nhận biết ra được.

Nhưng có một chút, tất cả mọi người đều có thể nhìn ra được Khang Tiền đang hối hận.

- Quỷ Thương, ngươi còn có người để cho ta giết nữa không?

Giang Thần chỉ mũi kiếm về phía Quỷ Thương, lần này, mọi người đã cảm nhận được sự sắc bén của hắn, biết không phải là hắn đi tìm cái chết.

- Thật mạnh!

Cao Hỏa Linh là người không thể tin được nhất ở bên trong tất cả mọi người, trước đây không lâu, nàng còn đứng ở trước mặt Giang Thần cười nhạo hắn ngay cả Thăng Long bảng hạng nhất cũng không tiến vào được.

Lúc này mới bao lâu chứ, Giang Thần không chỉ tiến vào Thăng Long bảng hạng nhất mà còn vọt tới vị trí cao như vậy, bỏ nàng xa lại đằng sau.

Nếu như có thể bình an trở về, tranh luận đối với vị trí gia chủ Cao gia, Cao Hỏa Linh sẽ không có bất kỳ ý kiến gì nữa.

- Thiên Phượng huyết, thực sự là lợi hại.

Nàng lẩm bẩm nói.

Quỷ Thương có chút chấn động, hắn phát hiện ra trình độ Chiến đạo của Giang Thần không chỉ là nhập môn, mà thậm chí đã sắp đuổi kịp được hắn.

- Tên này là quái vậy hay sao?

Quỷ Thương thầm nói, hắn ở trong bí tàng hai mươi ngày cũng có thu hoạch và tiến bộ không nhỏ. Thế nhưng so ra với Giang Thần lại giống như giậm chân tại chỗ vậy.

- Hắn không phải là người của ta, nói đến, hắn vẫn luôn cống hiến cho Anh Hùng điện các ngươi mà.

Bỗng nhiên Quỷ Thương lại cảm thấy vui mừng, Giang Thần không biết được sự lợi hại của hắn, vừa có tiến bộ đã chạy tới, nếu không để trải qua một đoạn thời gian nữa, hắn ngay cả tư cách để chiến một trận cũng không có.- Phải không tiếc bất cứ giá nào, giết chết đối phương.

Quỷ Thương ôm suy nghĩ này, chân bước ra từng bước một, nói:

- Lần trước ngươi giống như chó mất chủ, lần này liệu ngươi có chạy trốn nữa hay không vậy?

- Chó đuổi theo xương cũng không tích cực như ngươi, nhất định ngươi là chó rất rất ngoan.

Giang Thần mắng.

Muốn dùng lời nói để làm Giang Thần tức giận, thế nhưng Quỷ Thương lại ngẩn ra, còn bị tức ngược lại.

Hắn lắc lắc đầu, không nói phí lời thêm nữa mà hai tay nhanh chóng kết ấn.

Lực lượng huyền diệu to lớn tụ tập ở bên trong hai tay của hắn, chưởng ấn màu máu lần nữa xuất hiện.

- Trường Hồng kiếm pháp: Trường hồng quán nhật!

Giang Thần không đứng chịu đòn mà lần nữa xuất kích, biểu hiện ra sự tự tin mãnh liệt của mình.

Cầu vồng chẳng khác nào mặt trời xông tới phía trước, khi bay qua bầu trời vùng mỏ kéo theo bão táp hất bay vô số tảng đá lớn.

- Muốn chết!

Quỷ Thương nhìn gia hỏa không lâu trước đây chỉ có thể chạy thoát thân lại dám chủ động xuất kích, hắn cực kỳ phẫn nộ.

Hắn phải cho Giang Thần một bài học, để hắn biết rõ hiện thực ra sao.

Hai tay như nâng một ngọn núi lớn lên, đập về phía người và kiếm của Giang Thần, hung uy kinh người.

Thế nhưng khi mũi kiếm hướng về phía trước, chưởng kình vỡ nát.

Đây không phải là lực lượng và lực lượng va chạm với nhau mà là phong mang xuyên qua.

Cho dù kiếm và chưởng tạo thành hiệu quả này là chuyện rất bình thường, nhưng cân nhắc đến việc uy năng từ một chưởng này của Quỷ Thương, từ đó có thể thấy được kiếm của Giang Thần sắc bén bao nhiêu!

- Kiếm của hắn!

Quỷ Thương cũng nhận ra được bên trong kiếm của hắn không giống như bình thường, hắn đã từng giao thủ với không ít kiếm khách, thậm chí đã từng tận mắt thấy Lệ Nam Tinh xuất kiếm, nhưng so với Giang Thần lại không giống nhau.

Không phải là khác biệt về cao thấp, là khác nhau từ bản chất.

Đây là một thanh thần kiếm, dù cho là cấp thấp nhất thì cũng là thần kiếm.

Lần trước Giang Thần không biết Chiến đạo, cho nên mới không phát huy ra được điểm ấy. Quỷ Thương luống cuống tay chân, nhưng tốt xấu gì thì hắn cũng là người đứng thứ ba mươi mốt, tâm trí cũng vượt xa Khang Tiền, có thể biến chiêu đúng lúc, thông qua chưởng lực liên miên không dứt để tiêu hao đi cỗ lực lượng sắc bén này, đồng thời còn tùy thời mà động theo.

Nhưng chẳng được bao lâu, hắn vẫn không chịu được mà phải mượn lực đẩy một cái, lập tức kết thúc lần chiến đấu này.

- Làm sao? Sợ rồi sao?

Giang Thần cười lạnh nói.

- Buồn cười, ngươi nghĩ mình rất lợi hại sao? Ta dùng thân thể máu thịt, ngươi cầm một thanh linh kiếm cấp chín mà không ngại ngùng kêu gào hay sao?

- Ai kêu Chiến đạo của ngươi không có cách nào làm cho ngươi một lần nữa cầm linh khí cơ chứ?

Giang Thần đùa cợt nói.

- Hừ.

Quỷ Thương hừ lên một tiếng, tiếp theo lại cười gằn, hai tay luân phiên vung vẩy, ngón trỏ của cả hai tay đều có một chiếc nhẫn.

Sau khi hắn ấn xuống, nhẫn biến thành màu đen, dọc theo bàn tay của hắn điên cuồng sinh trưởng.

Trong chốc lát, một đôi tay sắt đã hiện ra, có cảm xúc của kim loại, thế nhưng lại nhẹ nhàng như bông vậy.

Năm ngón tay có thể tự do uốn lượn, không ảnh hưởng tới việc hắn kết ấn.

- Pháp khí? Ngươi còn không biết ngại nói người khác cầm linh kiếm cấp chín hay sao?

Cao Hỏa Linh ở phía dưới bất mãn nói.

- Hắn cầm linh kiếm cấp chín, là do hắn chỉ có thể cầm ra được kiếm cấp bậc như vậy, mà ta lại chỉ có thể lựa chọn pháp khí găng tay, thấp hơn nữa thì ta không tìm ra được.

Quỷ Thương nói.

- Được rồi.

Giang Thần lấy ra Truy Tinh cung, kéo một mũi Truy tinh tiễn cuối cùng, nói:

- Ta cũng có pháp khí.

- Chậm đã!

Quỷ Thương lập tức đưa tay ra ngăn cản hắn, nói:

- Chúng ta đang quyết đấu sinh tử, tranh giành xếp hạng trên Thăng Long bảng, ngươi làm như vậy là rất đối trá.

- Không không không, cảnh giới của ngươi cao hơn ta, lại có pháp khí, ta không đánh lại được ngươi, chỉ muốn giết ngươi mà thôi.

Giang Thần lắc lắc đầu, rất khiêm tốn nói.

Quỷ Thương tức giận không nhẹ, lần trước hắn tiếp được một cái Truy tinh tiễn, thế nhưng khi đó Giang Thần còn không mạnh được như thế này.

Giờ phút này, uy lực của Truy tinh tiễn tuyệt đối không phải cùng một cấp bậc như trước nữa.

Mắt thấy Giang Thần thật sự muốn kéo dây cung, hắn vỗ tay một cái, trong nháy mắt trên dưới vùng mỏ vang lên một mảnh tiếng kêu rên.

Chỉ thấy trong nháy mắt tất cả người bị nô dịch lăn lộn ở trên mặt đất, xích sắt trên người đang không ngừng co lại, sắp co vào bên trong da.

- Ngươi muốn dùng những người này để uy hiếp ta sao?

- Sao?

- Chuyện này có quan hệ gì với ta chứ, bọn họ chết là chết vào trong tay của ngươi, ngươi là kẻ tội ác tày trời, ta giết ngươi lại càng được tôn sùng là trảm yêu trừ ma hơn nữa.

Giang Thần lắc lắc đầu, mặc kệ đối phương, tiếp tục kéo dây cung.

- Con mẹ nó ngươi đúng là đệ tử của Anh Hùng điện thật sao?

Quỷ Thương nghe thấy hắn có thể nói ra được lời như vậy lập tức chửi ầm lên.

- Nghĩ xong di ngôn chưa?

- Chậm đã! Phía dưới có thể có người ngươi quan tâm, ngươi cũng đừng hối hận!

Chương 449: Ma thủ diệt tiên

Trước khi Giang Thần bắn tên, Quỷ Thương vội nói:

- Cao Hỏa Linh, ta nghĩ ngươi phải biết tới nàng chứ?

- Cao Hỏa Linh?

Giang Thần nhíu chặt mày, nghĩ một hồi lâu mới kịp nhớ ra là ai.

Ánh mắt nhìn xuống, rất nhanh thần thức đã khóa chặt lên trên người một người.

Thân thể của Cao Hỏa Linh cứng đờ, biết trọng lượng của mình ở trong tầm mắt của Giang Thần, sắc mặt trở nên không được tự nhiên.

Thực lực của Giang Thần làm cho người ta kinh người, thế nhưng quan hệ của hai người thì lại không tốt đẹp gì cả.

Nàng không biết rõ thái độ làm người của Giang Thần ra sao, có thể mượn đao giết người hay không, để mình chết ở trong tay của Quỷ Thương, như vậy, Giang Thần có thể vô tư lự, chờ kế thừa vị trí gia chủ.

- Nói cách khác, ngươi muốn mượn người này để áp chế ta, không cho phép ta dùng pháp khí, mà ngươi lại được sử dụng đúng không?

Một lát sau, Giang Thần thả Truy Tinh cung trong tay xuống, hắn đã hiểu rõ vấn đề.

- Khục khục, đó là bởi vì cung không được tính là tranh tài võ học, rất không công bằng.

Quỷ Thương nói.

- Tốt, ta sẽ cho ngươi công bằng.

Giang Thần bỏ Truy Tinh cung vào trong nạp giới, giơ Xích Tiêu kiếm lên, lực lượng kiếm đạo cuồn cuộn không ngừng truyền vào bên trong kiếm.

Thân kiếm bị kích thích của Xích Tiêu kiếm đang rung động, tiếng kiếm reo kéo dài không thôi chẳng khác nào nhạc khí tấu vang, tất cả kiếm khách ở đây đều chìm đắm vào trong đó, không thể tự thoát ra được.

Ý chí kiếm đạo phân không rõ, nói không hết phân tán ở trong trời đất, nếu như có kiếm khách có thể bình tĩnh lại, dùng tâm tình để lĩnh ngộ, tuyệt đối sẽ nhận được ích lợi không nhỏ.

Cũng không lâu sau, ánh sáng màu đỏ vạn trượng bay lên, bay thẳng tới chín tầng mây, có thể so với động tĩnh của bảo quang xuất thế.

Ầm ầm!

Giống như thời gian chảy ngược, ánh kiếm và ánh kiếm trong nháy mắt đã thu vào bên trong kiếm, tiếng kiếm reo kia cũng đã biến mất không còn tăm hơi đâu nữa.

Điểm duy nhất không giống chính là, thân kiếm của Xích Tiêu kiếm có ánh sáng bắn ra bốn phía, dưới tình huống không có công lực của Giang Thần truyền vào, nó đang tự mình phát sáng.

- Pháp khí!

Quỷ Thương cách rất gần vẻ mặt cay đắng, Xích Tiêu kiếm chẳng khác nào thần kiếm khoáng thế đã khiến cho hắn cảm nhận được áp lực rất lớn.

- Không đánh nữa.

Quỷ Thương phất phất tay, nói:

- Cứ như vậy đi, ngươi muốn dẫn ai đi cũng được.

Khi mọi người còn đang kinh ngạc với biến hóa của Xích Tiêu kiếm thì Quỷ Thương nói ra lời kinh người, định tránh né phong mang của Giang Thần.

- Ồ?

Giang Thần rất bất ngờ, vung vẩy Xích Tiêu kiếm, ánh mắt sắc bén nhìn sang, không biết Quỷ Thương lại đang giở trò quỷ gì.

- Nơi này là tiểu thế giới, chúng ta không có bảo vật để tranh giành, nếu như lại đánh tới một mất một còn, như vậy sẽ vô cớ làm lợi cho những người khác.

Quỷ Thương thật sự không muốn đánh nữa, dù sao hắn đến tiểu thế giới này cũng là do tầm bảo.

- Ta có thể mang đi bất kỳ một người nào?

Giang Thần gật gật đầu, hắn đã hiểu rõ ý của Quỷ Thương, hắn đang do dự.

- Vâng.

Thần kinh của đám người phía dưới căng thẳng, ánh mắt khát vọng nhìn về phía Giang Thần, hy vọng có thể được mang đi, rời xa nơi quỷ quái này.

- Người bị ngươi nô dịch đều là người muốn cống hiến cho Anh Hùng điện, ta muốn mang đi toàn bộ.

Bỗng nhiên, Giang Thần cười lạnh nói.

Người ở bên trong vùng mỏ sửng sốt một chút, bọn họ không cao hứng, trái lại đầu óc còn rất mơ hồ.Ở Long vực, tiêu chuẩn cống hiến cho Anh Hùng điện kỳ thực rất buồn cười, đó là giữ một khoảng cách với Tà Vân điện là được.

Quỷ Thương bĩu môi, bên trong con ngươi đen kịt tràn ngập hàn ý kinh người, nói:

- Ngươi nhất định phải chiến sao?

- Trảm yêu trừ ma là trách nhiệm của thân là đệ tử Anh Hùng điện như ta.

Giang Thần đàng hoàng trịnh trọng nói, thế nhưng lời hắn nói ra lại vô cùng xốc nổi.

- Ngươi ghi hận chuyện ta đã từng truy sát ngươi sao?

Quỷ Thương nói.

- Không, giết ngươi, Chiến đạo của ta sẽ nâng cao một bước, còn có Viêm Long tinh thạch khắp nơi này nữa, ta cũng rất thèm thuồng.

Giang Thần ra vẻ mặc kệ ngươi nói cái gì thì ta cũng muốn chiến.

- Ha ha ha ha!

Quỷ Thương cười to ầm ĩ, như là nghe được lời của người vô tri vậy.

- Ta chỉ không muốn lãng phí tinh lực, bị người khác nhằm vào mà thôi. Thế nhưng ngươi lại nghĩ mình có năng lực chống lại ta!

Tiếng cười vừa dứt, Quỷ Thương không có bất kỳ một lời dông dài nào, hắn dùng sức giẫm một cái lên trên không trung, để lại một chuỗi tàn ảnh, giống như cơn gió lướt ra ngoài.

Hai tay ở trong quá trình kết ấn, cái găng tay màu đen kia có phù văn huyền diệu khó hiểu sáng lên, chưởng ấn so với trước đó còn mạnh và lớn hơn mấy lần.

Người phía dưới thậm chí còn cảm thấy coi như Giang Thần lần nữa đâm ra chiêu kiếm vừa nãy thì cũng không phá được một chưởng này.

- Trường Hồng kiếm pháp: Nhất kiếm tam thức!

Thuần túy cứng đối cứng thì đương nhiên sẽ không được, Giang Thần vung tay chém ra một kiếm rực rỡ loá mắt, mang theo tất cả biến hóa nghênh đón một chưởng kia.

- Hả?

Quỷ Thương cảm nhận được sự đáng sợ của chiêu kiếm này, thế nhưng hắn cũng không vì vậy mà dao động, chưởng ấn cũng có biến hóa, hư hư thực thực, không cân nhắc ra được.

Trong nháy mắt giao chiến, chẳng khác nào sấm sét nổ vang, toàn bộ bầu trời tràn ngập khí lưu cuồn cuộn.

Quỷ Thương và Giang Thần như đã không còn là nhân loại nữa, mà là cự thú tiền sử đáng sợ vậy.Kiếm ảnh thiên biến vạn hóa, chưởng ấn mờ ảo bất định, hai người đều dùng hết bản lĩnh, đánh cho khó phân thắng bại.

- Ma thủ huyết chưởng!

Quỷ Thương hầu như là toàn lực ứng phó đã thể hiện ra sự quyết tâm và điên cuồng của người Tà Vân điện.

Sau khi một chưởng khủng bố xuất hiện, bầu trời chẳng khác nào biển rộng, bị máu tươi nhiễm đỏ, cả trời đất trở nên cực kỳ yêu dị.

Chưởng ấn chẳng khác nào quỷ thủ, từ trên không rơi xuống, chụp vào Giang Thần.

Sau khi Giang Thần trốn đi, từ hướng khác cũng xuất hiện quỷ thủ mang theo vết máu, tiếp theo lại có càng ngày càng nhiều hơn nữa, tới từ bốn phương tám hướng, đâu đâu cũng có.

- Sát na kiếm pháp: Thức thứ nhất!

Giang Thần bị bức ép tới mức vận dụng tuyệt thức, như đã trốn vào trong thời gian, né tránh quỷ thủ tràn ngập vết máu.

Không tới một giây sau, hắn đã xuất hiện ở bên người của Quỷ Thương.

Quỷ Thương lập tức phát giác ra, tất cả quỷ thủ chộp tới phía hắn.

Giang Thần dùng một kiếm phá nát một chưởng, thế nhưng quỷ thủ kia vẫn cuồn cuộn không ngừng kéo tới.

Mãi đến khi kiếm dừng, quỷ thủ vẫn còn, nhưng sau khi Giang Thần nhảy ra đã không có cách nào tạo thành thương tổn đối với hắn được nữa.

- Ma thủ diệt tiên!

Không ngờ, Quỷ Thương ra tay lại là trong chiêu có chiêu, khi Giang Thần bởi vì tuyệt thức mà điều tức thì lại đi tới trước người hắn, nhanh như tia chớp.

- Lôi Đình thần giáp!

Giang Thần lập tức gọi ra lồng khí hộ thể, tình huống như thế cũng là ý nghĩa tồn tại của lồng khí hộ thể.

Nhưng coi như là như vậy thì Giang Thần vẫn như là người bình thường bị xe ngựa lao nhanh va chạm, cả người giống như diều đứt dây bay ra ngoài.

- Đây chính là hậu quả của việc Chiến đạo và cảnh giới của ngươi yếu hơn ta.

Quỷ Thương đứng ở nơi mà Giang Thần đứng, chỉ là không xuất kích nữa, bởi vì hắn đã không làm được được, lúc này hô hấp của chính hắn cũng đã trở nên gấp gáp.

Có điều so với Giang Thần, ắt phải tốt hơn nhiều, mặt của hắn như tờ giấy vàng, máu tươi đang điên cuồng chảy ra.

- Ta đã cho ngươi cơ hội sống sót, thế nhưng ngươi lại không chấp nhận.

Đợi sau khi Quỷ Thương điều tức một chút lại đạp không mà đi, từng bước ép sát.

- Ngươi cho là mình nắm giữ Chiến đạo, tay cầm theo một thanh kiếm thì đã rất đáng sợ, rất uy phong sao? Không trải qua một quãng thời gian dài ma luyện thì ngươi cũng chỉ giống như một đứa trẻ tập đi mà thôi.

Quỷ Thương lại nói.

- Thật sao? Vậy thì lần này ta lại được ngươi chỉ điểm nữa rồi.

Giang Thần lau khô máu tươi ở khóe miệng, eo lưng lập tức thẳng tắp.

- Đáng tiếc lần này ngươi sẽ không có cách nào chạy trốn được nữa.

Quỷ Thương nói.

Người trong đội ngũ của hắn đã sớm hình thành phòng tuyến ở mỗi một cái phương vị, một khi Giang Thần chạy trốn thì sẽ có thể ngăn cản hắn, sau đó sẽ tới lượt hắn phát động ra một đòn trí mạng.

- Ta đã từng nói ta muốn chạy sao?

Cánh tay trái của Giang Thần giơ lên, Xích Tiêu kiếm đứng ở bằng nhau vai, tay phải nắm lấy nó, giơ lên, nói:

- Vậy ngươi nếm thử quyền của ta đi.

Nói đoạn, dù hắn đang bị trọng thương mà vẫn chủ động xuất kích như cũ, ở trong mắt của mọi người giống như thiêu thân lao đầu vào lửa vậy.

Chương 450: Quỷ thương, bỏ mình

Ánh mắt của Quỷ Thương bị cánh tay phải của Giang Thần hấp dẫn, hắn đã nhận ra được sức mạnh quen thuộc mà lại mạnh mẽ đang được ngưng tụ.

- Không thể.

Quỷ Thương nhẹ nhàng lắc đầu, lập tức vứt bỏ sự ngờ vực trong lòng, hắn không tin đó là thật sự.

- Ma Uy Kinh Thế!

Đối mặt với lần tấn công này của Giang Thần, Quỷ Thương thong dong đối mặt, khí mang giống như máu và sắt trộn lẫn từ trong cơ thể của hắn tản mát ra.

Lúc này, hắn đã không còn giống như là người nữa, nếu là con ngươi trở nên đỏ tươi, trên đầu có sừng dài thì sẽ không có khác biệt gì so với Ma thần cả.

- Ma Thủ Tống Phật!

Sau đó, Quỷ Thương sử dụng tuyệt thức, hai tay hợp nhất, lại đẩy về phía trước, chưởng lực như biết thời biết thế, che ngợp bầu trời, dường như có thể nổ tung bất kỳ lúc nào.

- Thật là mạnh mẽ!

Đám người ở dưới vùng mỏ chỉ cảm thấy có áp lực vô hình từ trên đỉnh đầu hạ xuống, cho dù cảnh giới cao thấp thế nào thì hai chân đều như nhũn ra, quỳ một chân ở trên đất.

- Quỷ Thương cũng ẩn giấu thực lực của mình!

Cao Hỏa Linh không khỏi nghĩ vậy, đồng thời cũng cảm thấy lo lắng thay cho Giang Thần.

Giang Thần tiến vào phạm vi của chưởng lực thì đã cảm giác được mình như diều đứt dây, thân đang ở bên trong bão táp.

- Muốn quyết thắng bại thật sao? Ta sẽ bồi tiếp ngươi!

Giang Thần toàn lực ứng phó, Thiên võ ý cảnh và Chiến đạo hoàn toàn mở ra, hắn khống chế lại thân thể, theo gió vượt sóng, đi rất vội vã.

- Nhất Kiếm Vô Cực!

Tay trái cầm kiếm phát động kiếm thuật thích hợp, phong mang cũng đã mở ra được một con đường.

- Người không chịu nhận rõ hiện thực, quả thực quá buồn cười.

Âm thanh của Quỷ Thương trở nên nam không ra nam, nữ không ra nữ, đồng thời còn tràn ngập từ tính mười phần, mang theo dư âm.

Theo thủ ấn của hắn biến hóa, chút chưởng lực đang phân tán trên không trung lấy Giang Thần làm trung tâm bị thu nạp lại.

Lực cản mà Giang Thần phải đối mặt càng lúc càng lớn, đồng thời chưởng lực còn phát ra hồng quang óng ánh, thể hiện ra một loại vẻ đẹp khác loại.

Nhưng mà đồ vật càng xinh đẹp thì lại càng nguy hiểm.

- Khi Giang Thần bất động thì sẽ bị chưởng kình nghiền nát!

Một người am hiểu chưởng pháp nói, hắn đã nhìn ra chỗ lợi hại từ một chưởng này của Quỷ Thương, cảm thấy không bằng, lại cảm thấy bi ai.

Bởi vì hắn cũng là người bị nô dịch, nếu như Giang Thần chết, kết cục của bọn họ cũng sẽ không khá hơn chút nào cả.

Ở trong ánh mắt của mọi người, Giang Thần không ngừng rút ngắn khoảng cách giữa hai người, nhưng tốc độ của bản thân hắn cũng bắt đầu chậm lại.

Cứ theo đà này, kiếm của hắn sẽ không đến được trước người của Quỷ Thương.

- A!

Bắp thịt trên cánh tay trái của Giang Thần hoàn toàn nhô lên, Xích Tiêu kiếm vừa tấn cấp pháp khí gánh chịu sức mạnh của kiếm đạo.

Chưởng lực lần nữa bị phá nát, người kiếm hợp vào làm một, thế như chẻ tre.

- Đây rốt cuộc là thanh kiếm chết tiệt gì vậy chứ?

Quỷ Thương lại cảm nhận được kiếm của Giang Thần không giống với thần kiếm của người thường, hắn thầm mắng to ở trong lòng, lại cắn răng một cái, cũng toàn lực ứng phó.

Chưởng lực vô hình hóa thành thực chất, hình thành biển máu sôi trào ở trên không trung.

Khi chỉ còn lại năm mươi thước, tốc độ của Giang Thần lần nữa chậm lại.

Vẻ mặt của hai người đều nhe răng nhếch miệng, vận dụng một tia sức mạnh cuối cùng trong thân thể.

Ống tay áo của từng người đều bị xé rách.

Một lát sau, Giang Thần chỉ còn cách Quỷ Thương có hai mươi thước nữa mà thôi.

Tình cảnh này làm cho trong lòng Quỷ Thương lật lên sóng to gió lớn.
Trong ấn tượng của mọi người, từ xưa tới nay chưa từng có ai xông được một đoạn dài như vậy ở dưới chiêu tuyệt thức này của Quỷ Thương.

- A a!

Chỉ là chuyện này còn lâu mới kết thúc được, trong miệng Quỷ Thương phát ra tiếng rống giận dữ, hai tay đỏ lên.

Khi còn mười thước, rốt cuộc Giang Thần đã bất động.

- Chết đi cho ta!

Quỷ Thương cũng không chờ được nữa mà hai tay kết ấn, chưởng lực hóa thành biển máu mênh mông lấy Giang Thần làm trung tâm, sắp sửa bùng nổ ra uy năng hủy thiên diệt địa.

- Không phải ta đã nói với ngươi rồi sao, ta sẽ để ngươi lĩnh giáo nắm đấm của ta, đúng chứ?

Giang Thần dường như bị khóa lại, chỉ có thể chờ đợi cái chết đột nhiên nở nụ cười gằn.

- Luân Hồi Kiếp: Toái Thương Khung!

Bàn tay phải nắm thật chặt của hắn rốt cuộc đã ra quyền, kim quang hiện lên, thần uy phá ma.

Biển máu do chưởng lực hóa thành không còn tồn tại nữa, Giang Thần hóa thành mặt trời mới mọc, đánh về phía Quỷ Thương.

- Không thể nào!

Đám người ở dưới vùng mỏ chỉ nghe một tiếng gào thét của Quỷ Thương mà thôi.

Chợt, bầu trời giống như bị hai người kia phá vỡ, gió lớn gào thét, không gian vặn vẹo sản sinh ra sức hút rất lớn.

Rất nhiều người đều bị thổi lên trên không trung, cũng còn may không được mấy thước thì đã rớt xuống.

Khi bọn họ lần nữa ngẩng đầu lên thì bầu trời đã biến thành hai màu vàng, đỏ, chút năng lượng tàn dư kia rất lâu không tiêu tan như muốn chứng minh một kích vừa nãy khủng bố đến mức nào.

- May mà ở trên không trung, nếu không cả vùng mỏ này sẽ phải sụp đổ!

Đây là ý nghĩ đầu tiên của mọi người, sau đó mới quan tâm tới thắng thua, tìm kiếm bóng dáng của hai người.

- Ở chỗ kia!

Rất nhanh đã có người mắt sắc phát hiện ra cuối tầm mắt có một bóng người bay tới.

Khi bay tới gần, bọn họ phát hiện ra là Quỷ Thương.

- Ài.
Trên dưới vùng mỏ phát ra một mảnh tiếng kêu rên, vẫn quá miễn cưỡng, cho dù có thể nói là một trận chiến khoáng thế, thế nhưng kết quả vẫn không phải là thứ mà bọn họ muốn.

- Không đúng! Các ngươi nhìn lại mà xem!

Lại có người nhìn ra cái gì đó, mọi người ngẩng đầu, tức thì có tiếng xôn xao vang lên.

Hóa ra bởi vì vừa nãy cách khá xa, cho nên mọi người không nhìn thấy rõ được.

Đúng là Quỷ Thương không sai, nhưng hắn lại được người ta mang theo, hai mắt nhắm nghiền, không rõ sống chết.

Ở phía sau hắn là Giang Thần đang đứng.

Bây giờ nhìn qua hắn rất chật vật, y phục rách nát, khí tức bất ổn, thế nhưng ánh mắt lẫm liệt kia lại làm cho người ta kinh hãi.

- Không được!

Thủ hạ của Quỷ Thương sợ đến mức hồn vía lên mây, chạy trối chết.

Người ở vùng mỏ muốn đuổi theo, thế nhưng vừa vặn xích sắt trên thân còn không được mở ra, cho nên chỉ có thể coi như thôi.

Giang Thần đi tới không trung vùng mỏ, chậm rãi đáp xuống đỉnh núi, liếc mắt nhìn đám người phía dưới.

- Các ngươi đã được tự do, còn xích sắt trên người các ngươi ta sẽ mở ra giúp các ngươi, nhưng trước đó, ta cần chữa thương.

Không có ai dám có ý kiến, trái lại tiếng hoan hô còn không ngừng vang lên.

Cao Hỏa Linh cũng chạy lên trên đỉnh núi, hỏi dò hắn có cần trợ giúp hay không, so với lần trước, thái độ đã khác biệt một trời một vực.

- Ta sẽ mở xích sắt của ngươi ra trước, ngươi hộ pháp giúp ta, chúng ta đều là người cùng một nhà.

Nói đoạn Giang Thần ung dung mở xích sắt ra cho nàng.

Không chờ Cao Hỏa Linh có phản ứng gì, Giang Thần xoay người đi vào một nhà đá ở bên trong hầm mỏ.

Lúc này hắn đã bị thương nặng, công lực tiêu hao hết.

Hạn chế của Cao Hỏa Linh được giải trừ, như vậy nàng đã có cơ hội lựa chọn, là thừa dịp lúc này giết chết Giang Thần, hay là chắp tay tặng vị trí gia chủ cho hắn.

Giang Thần cố ý làm như vậy, thăm dò thái độ làm người của Cao Hỏa Linh.

Nếu như nàng thật sự có lòng dạ độc ác như vậy thì Giang Thần sẽ không giữ lại nàng nữa.

Sau nửa canh giờ, thân thể của Giang Thần đã khôi phục.

Chỗ tốt mà đại chiến mang tới cũng sẽ nương theo thời gian mà chậm rãi thể hiện ra.

- Nếu không có gì ngoài ý muốn, sau đó sẽ cố gắng tu luyện tới tầng chín, đương nhiên, nếu như ở dưới điều kiện cảnh giới không thay đổi mà muốn tăng sức chiến đấu lên, như vậy phải ra tay từ lôi hạch.

Giang Thần là người rất có lòng tham, lôi hạch là thứ mới được ngưng tụ thành từ khi hắn trở thành Thông thiên cảnh không lâu trước đó.

Bây giờ hắn đã là tầng sáu, lực lượng phong lôi cũng sắp có chút không theo kịp được hắn nữa.

Chợt, Giang Thần đi ra ngoài nhà đá, Cao Hỏa Linh ở bên ngoài đi tới, đưa cho hắn một cái túi.

- Giang Thần, đây là linh khí chứa đồ của Quỷ Thương.

Cao Hỏa Linh nói.

- Ồ?

Giang Thần bất ngờ nhìn cái túi này, linh khí chứa đồ mà lại lớn như vậy, như vậy diện tích trong đó cũng rất kinh người.

Hắn mở ra xem, ánh mắt tức thì sáng lên, tất cả mọi thứ bên trong đều là Viêm Long tinh thạch.

- Xem ra thu hoạch những ngày qua của hắn ở vùng mỏ này đều ở đây.

Giang Thần liếc nhìn thi thể của Quỷ Thương, nở nụ cười hiểu ý.

Chuyện này đối với hắn đó là thu hoạch ngoài ý muốn.

Chương 451: Người tốt không dễ làm

Ngoài ra, biểu hiện của Cao Hỏa Linh cũng làm cho hắn rất thoả mãn.

Chợt, Giang Thần đi xuống dưới vùng mỏ, gọi tất cả mọi người tới xếp hàng một loạt, sau đó giải hết xích sắt trên người bọn họ.

Mỗi người đều nói cám ơn với hắn, vô cùng cảm kích, đồng thời còn biểu đạt sự kính nể của mình.

Khi đến phiên một hán tử, hắn chấp vấn Giang Thần:

- Giang Thần sư huynh, có phải linh khí chứa đồ của Quỷ Thương đã bị ngươi đoạt được hay không?

- Hả?

Giang Thần đánh giá đối phương, đây là một người không có bất kỳ đặc điểm gì có thể hấp dẫn được hắn, hơn nữa ánh mắt giảo hoạt kia hắn cũng không thích.

- Giang Thần sư huynh, khi chúng ta bị Quỷ Thương bắt, chúng đã cướp đi tất cả những thứ mà chúng ta đoạt được ở trong này.

Nam tử này nói tới chỗ này, cười hì hì, lời sau cũng không nói rõ nữa.

Nhưng hắn đã nhắc nhở những người khác, tạo ra một trận xì xào bàn tán.

- Ngươi tên là gì?

Giang Thần hỏi.

- Hồi bẩm sư huynh, ta tên là Lý Hiểu Phi.

Nam tử này rất biết hạ thấp mình, thế nhưng trong ánh mắt lại không nhìn ra được bất kỳ kính ý gì cả.

Giang Thần liếc mắt nhìn những người khác, nói:

- Đồ của các ngươi, đương nhiên ta sẽ không chiếm dụng cho riêng bản thân mình.

Mọi người mừng rỡ không thôi, lập tức dùng lời êm tai nhất để tán thưởng Giang Thần.

- Vậy thì Giang Thần sư huynh, chúng ta bị vây ở vùng mỏ này đã hơn mười ngày, tất cả đều tốn thời gian khai thác khoáng thạch, liệu có thể...

Lý Hiểu Phi lần nữa mở miệng, vẫn a vẻ cẩn thận từng li từng tí một như cũ, lại nói ra lời mà người khác không dám nói.

- Ngươi còn muốn hi vọng Giang Thần chia đều toàn bộ tinh thạch hay sao?

Mắt phượng của Cao Hỏa Linh trừng lớn, khi tức giận nàng chẳng khác nào đóa hoa tươi nở rộ cả.

Lý Hiểu Phi nở nụ cười ngượng ngùng, nhỏ giọng nói:

- Đây không phải là chuyện nên làm sao?

Khi nói lời này, hắn cúi đầu, ánh mắt lơ lửng không cố định, khóe miệng mang theo một nụ cười.

Những người khác cũng rất là ních động, nếu như Lý Hiểu Phi không nhắc tới, bọn họ sẽ không dám suy nghĩ về phương diện này.

Thế nhưng bây giờ suy nghĩ một chút, dường như thực sự nên là như vậy.

Mỗi một khối tinh thạch đều là thứ mà bọn họ nhọc nhằn khổ sở đào móc ra đó, không biết đã trúng bao nhiêu roi.

- Các ngươi!

Cao Hỏa Linh tức điên lên, nhìn phản ứng của những người này giống như Viêm Long tinh thạch vốn là thuộc về bọn họ vậy.

- Nếu như không phải Giang Thần cứu giúp, chúng ta rất có khả năng sẽ chết hết, mất đi tất cả, như vậy mà các ngươi còn muốn Viêm Long tinh thạch sao?

Cao Hỏa Linh nói.

- Cao tiểu thư, ngươi không thể bởi vì đứng ở bên cạnh Giang Thần mà nói chuyện giúp hắn được. Rõ ràng là hắn đến đây để báo thù riêng, vừa nãy Quỷ Thương dùng tính mạng của chúng ta để áp chế hắn, cũng không thấy hắn để ý tới chuyện này.

Sau khi Lý Hiểu Phi ra mặt, lại có người nói.

Hơn nữa một lời đã đánh trúng chỗ yếu, kéo theo không ít người tán thành.

- Nếu như Giang Thần thả Truy Tinh cung xuống thì hắn cũng sẽ chết, cũng không cứu được chúng ta, đây là thủ đoạn đùa bỡn tâm cơ của Quỷ Thương mà thôi!Cao Hỏa Linh cả giận nói.

- Nhưng cuối cùng không phải hắn đã giết được Quỷ Thương sao? Cũng không thấy hắn dùng Truy Tinh cung mà.

Lý Hiểu Phi ra vẻ lầm bầm nói thầm một câu, nhưng âm thanh thì mỗi người đều có thể nghe thấy được.

- Quyết đấu sinh tử, Giang Thần có lựa chọn tốt hơn thì tại sao phải mạo hiểm cơ chứ? Kết quả không ngoài dự liệu, khi đó hắn không thể bảo đảm mình có thể chém giết được Quỷ Thương, đúng không?

Cao Hỏa Linh nói.

- Được rồi.

Giang Thần vẫn trầm mặc cười lắc lắc đầu, nhìn đám người Lý Hiểu Phi, nói:

- Ta còn mạnh hơn so với Quỷ Thương, lúc các ngươi đối mặt với hắn giống như giun dế, nhưng ở trước mặt ta lại dám giở trò quỷ. Xem ra thực sự không nên làm người tốt.

Lời của hắn làm cho một nhóm người cúi đầu, còn những người còn lại thì vẫn còn có tâm tham tài.

- Nhưng vấn đề là, ta đã trở thành người tốt trong mắt các ngươi từ khi nào vậy? Bởi vì ta mở xích sắt ra cho các ngươi sao?

Đột nhiên, nụ cười của Giang Thần trở nên lạnh lẽo bức người, ra tay không hề có điềm báo trước, một kiếm đã đâm vào khí hải của Lý Hiểu Phi.

Tức thì, Lý Hiểu Phi xụi lơ ngã xuống mặt đất, tiếng kêu rên liên tục vang lên, khí hải bị hủy, hơn hai mươi năm tu hành trôi theo nước chảy, hắn cũng không tiếp tục ẩn giấu nữa mà trên khuôn mặt tràn ngập vẻ oán độc.

Người chung quanh lùi lại, nhìn dáng vẻ của Lý Hiểu Phi, vẻ mặt trắng xám.

Giang Thần ở trên cao nhìn về phía Lý Hiểu Phi, Xích Tiêu kiếm chống vào gò má của hắn, nói:

- Ngươi có dị nghị gì nữa không?

Lý Hiểu Phi cắn chặt hàm răng, không nói gì.

- Giang Thần...

Có người đi ra khuyên bảo, nhưng lời còn chưa nói hết thì đã bị Giang Thần thúc giục xích sắt, lần nữa bay về phía bọn họ rồi trói bọn họ lại.

Nhưng không phải là tất cả mọi người, người vừa nãy vẫn giữ yên lặng, vẻ mặt xoắn xuýt thậm chí là xấu hổ thì vẫn còn có thể giữ được tự do.

Hóa ra Giang Thần vẫn đang quan sát.
- Từ hôm nay trở đi, các ngươi tiếp tục đào mỏ cho ta, mãi cho đến khi hành trình tiểu thế giới kết thúc mới thôi.

Giang Thần trầm giọng nói.

Tức thì, người được trợ giúp khổ không thể tả, chỉ cảm thấy nhân sinh lên voi xuống chó quá mức kích thích, trong lòng thầm chửi Lý Hiểu Phi ầm lên.

- Giang Thần sư huynh, là chúng ta không đúng, chúng ta bị ma quỷ ám ảnh.

- Đúng vậy, chúng ta hoàn toàn lơ là ân tình và sự trợ giúp của Giang Thần sư huynh, thật là đáng chết.

- Giang Thần sư huynh đại nhân đại lượng, không nên tính toán với chúng ta.

Những người này vội vã mở miệng, cũng không muốn tiếp tục chờ đợi, làm lao công ở trên khu mỏ này nữa.

- Ta còn chưa nói một câu nào mà, chỉ là một kiếm cộng thêm xích sắt mà các ngươi đã hoàn toàn tỉnh ngộ? Ha ha ha, thực sự là trào phúng, buồn cười.

Đương nhiên Giang Thần sẽ không để những người này đào mỏ, nhưng một ít giáo huấn thì lại là chuyện khó tránh khỏi.

- Giang Thần, ngươi đừng quên ngươi là người của Anh Hùng điện đó!

Có người còn không cam lòng, thả ra một lời hung ác.

- Ồ, người của Anh Hùng điện thì nên bị các ngươi tùy ý đòi hỏi đúng không? Khà khà, ta còn chưa nói sau khi tiểu thế giới kết thúc thì các ngươi còn sống hay là đã chết mà. Hoặc là ta sẽ làm giống như Quỷ Thương vậy, đưa các ngươi tới tây thiên vào ngày cuối cùng, được chứ?

Giang Thần nói.

Hắn vừa nói, đám người bị trói hoàn toàn biến sắc, lại chửi bới người vừa mới ra mặt dọa, sau đó có người quỳ xuống mặt đất, cầu khẩn Giang Thần.

- Đám nhu nhược, cút đi!

Giang Thần mất đi hứng thú, cong ngón tay búng một cái, xích sắt của tất cả mọi người tự động rơi xuống.

Lần này, bọn họ không dám đòi hỏi Viêm Long tinh thạch gì nữa mà nhanh chóng chạy trốn.

- Giang Thần sư huynh, đa tạ ngươi, chúng ta không giống như bọn họ.

- Đúng vậy.

Một phần ba người còn lại lần nữa dùng ngữ khí hổ thẹn nói tiếng cám ơn với Giang Thần.

- Người với người cũng không giống nhau, đừng để cho quần thể dẫn dắt suy nghĩ của các ngươi, ta sẽ không vì bọn họ mà có ý kiến đối với các ngươi, nếu như các ngươi đồng ý thì cứ ở lại đây đi, đồng thời khai thác vùng mỏ này với ta, ai đào được thì sẽ là của người đó.

Giang Thần như đã đổi một khuôn mặt khác, miệng nở nụ cười ấm áp như gió xuân.

Lý Hiểu Phi nằm trên đất không bay đi được cả kinh, lúc này hắn mới ý thức được vùng mỏ còn có một lượng lớn tinh thạch, tầm nhìn của hắn hạn hẹp đã tự đoạn tài lộ của mình!

- Phong cách hành sự của Giang Thần này thực sự là...

Cao Hỏa Linh làm người đứng xem nhìn thái độ đối xử của Giang Thần đối với mọi người, nàng rất ngạc nhiên, đặc biệt là thủ đoạn giáo huấn người khác cũng làm cho nàng nhìn nhìn mà than thở, khâm phục không thôi.

Không giống đệ tử Anh Hùng điện bị cứng nhắc giáo điều ràng buộc, cũng không phải là người Tà Vân điện không chuyện ác nào mà không làm.

Hắn có tiêu chuẩn và phong cách của chính mình, nếu như muốn hình dung, đó là cả người tràn ngập tà tính.

Đương nhiên, đây là hình dung theo nghĩa tốt.

Trong các nam sinh mà Cao Hỏa Linh gặp, nàng chưa từng gặp người nào giống như vậy.

Chỉ tiếc, hai người lại là người cùng một nhà.

Suy nghĩ này vừa xuất hiện, Cao Hỏa Linh tức thì đỏ cả mặt, cũng còn may không có ai chú ý tới nàng.

Lý Hiểu Phi kia, bị giữ lại tự sinh tự diệt, kết cục không cần phải nói, sẽ rất là thê thảm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau