THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 441 - Chương 445

Chương 442: Làm hộ vệ

Sau năm ngày, Giang Thần từ trong mật thất đi ra.

Bên ngoài quáng động đã sớm không còn ai, đồng thời cũng đã rơi vào trong bóng tối, tất cả Viêm Long tinh thạch đều bị khai thác hết.

Linh hầu không thấy đâu cả, Giang Thần trở về theo đường cũ, ở ven đường kêu lên vài tiếng.

Khi trở lại đến đường nối, linh hầu vẫn không xuất hiện, điều này làm cho Giang Thần có chút không yên lòng.

Dưới lòng đất này rắc rối phức tạp, thần thức không có cách nào phân tán ra đc, nếu muốn tìm linh hầu là chuyện rất khó khăn.

Bất đắc dĩ, Giang Thần không thể làm gì khác hơn là thầm cầu phúc thay cho linh hầu ở trong lòng, sau đó dự định trở về mặt đất.

Cuối lối đi của quáng động kia cũng chính là khối tinh thạch chi nguyên thứ nhất mà Giang Thần có được, trong năm ngày này nó cũng đã bị người ta phát hiện ra, cái gì cũng không còn nữa.

- Viêm Long tinh thạch trên người ta đã bị dùng hết, tài nguyên chiến lược như thế ta cũng không bỏ ra nổi, cũng không biết Anh Hùng điện sẽ nghĩ như thế nào.

Giang Thần cảm thấy nghi hoặc, đột nhiên hắn bỗng cảm thấy phấn chấn, thầm nói:

- Vậy thì giết thêm mấy tên trên Trừ Ma bảng là được.

Lần trước Quỷ Thương ngàn dặm truy sát hắn, hắn muốn đối phương phải vì hành động của mình mà trả giá thật lớn!

Đi ra khỏi đại điện, Giang Thần dùng tốc độ nhanh nhất để bay lên trên bầu trời, bởi vì cả toà sơn mạch đã lần nữa bị hung thú chiếm cứ.

- Những người khác ít nhất đã rời khỏi đây sớm hơn ta hai ngày.

Cũng có ý nghĩa báu vật trong hành cung đã bị người khác lấy đi.

Giang Thần kiểm kê thu hoạch của chính mình, phát hiện ra cũng có không ít, hai khối tinh thạch chi nguyên, cộng thêm Bồ Đề Diệp và võ học thần long nữa.

Đặc biệt là Bồ Đề Diệp, đây chính là một báu vật.

Đột nhiên, Giang Thần phát hiện ra bên trong đai lưng có một món đồ gì đó đang vang lên, móc ra vừa nhìn thì lại phát hiện ra là một đạo phù lục.

Đây là thứ cường giả thế lực khắp nơi cho Thông thiên cảnh trong thế lực mình trước khi tiến vào tiểu thế giới,.

Dùng để báo hiệu lối ra và thời gian mở ra, bởi vì tiểu thế giới quá bao la, lại không phải dễ nhận biết các địa điểm cho nên mọi người sẽ rất dễ dàng bỏ qua.

Lúc này nó vang lên là đang nhắc nhở người ở bên trong tiểu thế giới, thời gian cách lúc bí tàng kết thúc còn có mười ngày cuối cùng nữa mà thôi.

- Bất tri bất giác đã qua hai mươi ngày rồi sao?

Giang Thần có chút bất ngờ, thế nhưng thứ nhiều hơn đó chính là kinh hỉ, chỉ vẻn vẹn hai mươi ngày, thực lực của hắn tăng nhanh như gió, từ vị trí hơn chín mươi trên Thăng Long bảng vọt tới thứ năm mươi.

- Trước khi đi ra phải xông vào ba mươi người đứng đầu.

Giang Thần tự hạ cho mình một mục tiêu, Quỷ Thương đứng thứ thứ ba mươi mốt sẽ là đối tượng mà hắn muốn diệt trừ.

Chợt, Giang Thần thay hình đổi dạng, lần nữa dịch dung, trở lại Võ Hoàng Thành.

Giang Thần cũng không muốn ẩn giấu bộ mặt thật như vậy, thế nhưng dù sao mối uy hiếp của Mộ Dung Long cũng không thể coi thường được.

Có điều đợi đến khi hắn đi tới Võ Hoàng Thành lại phát hiện ra người ở đây đã giảm nhiều, ai cũng có thể tiến vào trong thành, đồng thời còn rất trống trải.

Hóa ra là ba người Lệ Nam Tinh, Tô Hình, Mộ Dung Long trước sau rời đi, trật tự trong thành đã tan vỡ, Võ Hoàng Thành cũng đã mất đi mị lực của một cái cảng tránh gió.

Giang Thần đi tới cứ điểm của Thần Kiếm hội, kết quả lại là không công, bởi vì đám người Ứng Vô Song đã không ở đây nữa.

Điều này làm cho hắn rất bất ngờ, theo lý mà nói, những người này sẽ ở lại chỗ này chờ hắn mới đúng.

- Chẳng lẽ đã xảy ra vấn đề? Không đúng, có Lệ Nam Tinh ở đây, người của Anh Hùng điện sẽ an toàn, đúng rồi, nhất định bọn họ đã theo Lệ Nam Tinh rời khỏi đây rồi.

Ở đây chờ hắn, nói không chừng sẽ bị Mộ Dung Long giết một đòn hồi mã thương, lấy chuyện này để trả thù hắn.

- Cũng tốt, so với ở bên cạnh ta còn an toàn hơn.

Võ Hoàng Thành cũng không có ý nghĩ với Giang Thần nữa, cho nên hắn định rời khỏi đây.

Có điều khi hắn lần nữa đi tới không trung thì một người như là chờ đợi đã lâu, đột nhiên đi tới trước người của hắn.

Ánh mắt của Giang Thần rất cảnh giác, nhìn chằm chằm vào đối phương, phát hiện ra là một nữ tử trẻ tuổi, mặt như mỡ đông, mắt như phượng.
Trên đầu là mái tóc dài đen nhánh, tôn lên da thịt giống như ngọc trắng của nàng.

- Nếu như đường đột có chỗ nào mạo phạm, kính xin sư huynh chớ trách.

Nữ tử này ôn nhu nói.

- Có chuyện gì sao?

Giang Thần hỏi.

- Khi tỷ tỷ nhà ta tiến vào bí tàng kẹt ở cửa ải cảnh giới, lúc này đã tới gần bình cảnh, cho nên định xung kích một lần.

- Đột phá ở trong này sao?

Giang Thần cố ý biểu hiện ra vẻ rất bất ngờ, ở trong bí tàng không biết hắn đã đột phá bao nhiêu lần rồi.

Hiển nhiên nữ tử này không biết, trên mặt nàng hiện lên vẻ lúng túng, gật đầu một cái.

- Chuyện này thì có quan hệ gì với ta chứ?

Giang Thần lại nói.

- Ta muốn mời sư huynh làm hộ vệ nửa ngày, sau khi rời khỏi đây, tất có thâm tạ.

Nữ tử này nói ra mục đích của bản thân.

Chân mày của Giang Thần nhíu lại, lời này nghe raast hợp tình hợp lý, nhưng cũng có điểm đáng để hoài nghi.

- Ha ha, ngươi và ta không quen biết, ngươi không sợ dẫn sói vào nhà, ta sẽ hóa thành sói hay sao?

Giang Thần nói.

Điều này hiển nhiên là điểm mà nữ tử kia lo lắng, nhưng không nghĩ tới hắn lại chủ động nói ra như vậy.

Bằng vào điểm này, nữ tử này đã có tín nhiệm đối với hắn.

- Thực không dám giấu giếm, nếu không phải là lửa xém lông mày thì ta cũng sẽ không mạo hiểm như vậy.

- Ngươi phải nói mọi chuyện rõ ràng mười mươi, sau đó ta sẽ ra quyết định.

Giang Thần hiếu kỳ, không biết như thế nào thì mới có thể bức nữ tử này tới mức độ gấp gáp tìm người hỗ trợ như thế.
- Tỷ tỷ nhà ta là Âm Sương...

- Âm Sương?

Nghe thấy cái tên này, Giang Thần không nhịn được cả kinh.

- Sư huynh biết tỷ ấy sao?

Nữ tử kia rất bất ngờ nhìn hắn.

Giang Thần gật gù, khôi phục lại dáng vẻ bình thường, nói:

- Ta và tỷ tỷ ngươi cũng coi như là bằng hữu, có quan hệ không tệ.

- Ngươi là Giang Thần sư huynh? Quá tốt rồi, quá tốt rồi, lần này được cứu rồi!

Nữ tử kia rất kinh hỉ, cũng không nhịn được nhảy lên.

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Giang Thần vội la lên.

Nữ tử kia tỉnh táo lại, không giữ lại mà nói ra mọi chuyện.

Quả thực Âm Sương đã đến lúc xung kích cách giới, thế nhưng lúc này cũng xuất hiện một hậu quả rất nghiêm trọng, vấn đề là trong tiểu thế giới không có chỗ an toàn.

Vốn Giang Thần muốn nói là trời đất bao la, tùy tiện tìm một cái sơn động là được.

Nhưng người ta là Đại tiểu thư Thánh thành tiền trang, có thân phận, cho nên muốn tới Võ Hoàng Thành để tiến hành đột phá.

Thế nhưng sau khi ba vị trí đầu trên Thăng Long bảng rời đi, trật tự trong thành trở nên hỗn loạn, chuyện máu me không ngừng xảy ra.

Đây còn không phải là điểm quan trọng nhất, khi Âm Sương khó khăn lại gặp phải một đội người, đội trưởng là thanh niên tuấn kiệt, đứng top năm mươi người đứng đầu trên Thăng Long bảng hạng nhất, trùng hợp lại gặp mặt các nàng.

Sau đó Âm Sương xin bọn họ hỗ trợ, làm hộ vệ.

- Có cái gì không đúng sao?

Giang Thần không nghe được trọng điểm, có một đội người bảo vệ, vì sao lại còn hoang mang như vậy chứ?

- Vốn là rất tốt, thế nhưng ngày hôm qua, ta đã nghe trộm được lời đối thoại của bọn họ, đội trưởng của bọn họ có ý đồ bất chính đối với tỷ tỷ của ta!

Nữ tử nói.

- Thật sự rất lớn mật! Hắn không sợ lửa giận của Thánh thành tiền trang sao?

Giang Thần vừa giận vừa sợ, đúng là hắn chưa từng nghĩ tới phương diện này.

Bởi vì thân phận của Âm Sương bày ở đó.

Mộ Dung gia là thế lực có tài lực hùng hậu nhất, thế nhưng cũng phải thiếu nợ Thánh thành tiền trang không ít.

Ngay cả sau lưng Tà Vân điện cũng có cái bóng của tiền trang.

Đội người này dám làm như vậy, lại là ở trong Võ Hoàng Thành, tin tức này sẽ không che giấu nổi, không chỉ có bản thân mình gặp phải tai ương ngập đầu mà còn liên lụy tới gia tộc.

- Bọn họ không chỉ đơn giản là muốn... Làm chuyện như vậy với tỷ tỷ, đội trưởng của bọn họ muốn thông qua phương pháp kia để chiếm cứ thân thể tỷ tỷ, dùng chuyện này để dính líu quan hệ với tiền trang.

Nghe vậy, vốn Giang Thần rất xem thường, nhưng cẩn thận ngẫm lại, đây cũng không phải là chuyện không thể nào.

Nếu như Âm Sương mang thai đứa trẻ ở đây, như vậy rất có thể Thánh thành tiền trang sẽ để cho tên kia thực hiện được mục đích.

Nếu không, vị tứ đại mỹ nữ như Âm Sương này sẽ trở thành chuyện cười của Long vực, sẽ bị nói bóng nói gió rất ác độc.

- Tên này muốn dùng hai chữ thuần khiết để áp chế mọi người.

Chương 443: Chỉ lo hận nhất

Nữ tử kia tên là Đường Quyên, không phải là muội muội ruột của Âm Sương, tỷ tỷ chỉ là xưng hô thân thiết mà thôi.

Căn cứ theo lời nàng từng nói, Âm Sương tiến vào tiểu thế giới đã phân tán với đội ngũ, vẫn đơn độc hành động, mãi đến khi hai người gặp nhau.

Đội ngũ được các nàng mời đến giúp đỡ có thể xưng tụng là một nhánh đội ngũ mạnh, đội trưởng Tào Lâm xếp hạng thứ bốn mươi ba trên Thăng Long bảng hạng nhất. 

Thực lực so với Hàn Ty Minh và Trương Vũ cũng còn lợi hại hơn, cũng khó trách Đường Quyên sẽ lo lắng như vậy.

Giang Thần và Đường Quyên bay về phía trung tâm Võ Hoàng Thành, nơi đó có một toà phủ đệ tráng lệ, cung điện bên trong tường viện cao vót.

Hiện tại nơi này đã bị đội ngũ của Tào Lâm chiếm lĩnh, Âm Sương thì lại ở một chỗ đình các trong hậu hoa viên. 

Đường Quyên mang theo hắn trực tiếp đáp xuống hậu hoa viên, đang muốn đi tới chỗ đình các thì đã bị một đám người vây quanh.

- Đường Quyên cô nương, Âm Sương tiểu thư đang ở trong lúc mấu chốt đột phá, ngươi mang người ngoài vào để làm gì vậy?

Nam nhân cầm đầu mở miệng nói, Giang Thần phát hiện ra đội ngũ này căn bản không có nữ nhân. 

Cũng không biết khi Âm Sương mời bọn họ hỗ trợ có phát hiện ra được điểm ấy hay không.

- Chính là bởi vì đang ở lúc mấu chốt, vì lẽ đó ta mới mời vị sư huynh này hỗ trợ.

Đường Quyên nói. 

Lời này làm cho Giang Thần bị đám người ở phía đối diện nhìn chằm chằm không tha, ánh mắt của mỗi người đều rất không tốt, địch ý trần trụi hiện lên không hề che giấu.

- Đường Quyên cô nương không tín nhiệm chúng ta sao? Vì sao đã mời chúng ta hỗ trợ lại còn mời người khác nữa, chuyện này làm cho người ta rất khó chịu đó.

Người nói chuyện lại là nam tử kia, có điều Giang Thần có thể xác định hắn không phải là Tào Lâm, bởi vì thực lực của hắn cũng không phù hợp, chuyện này làm cho trong lòng hắn sinh ra cảm giác không ổn. 

- Sự hỗn loạn của Võ Hoàng Thành đã vượt qua dự liệu của chúng ta, không thể không gọi thêm mấy người được.

Mặt cười của Đường Quyên trắng bệch, thực lực của nàng không địch lại bất kỳ một người nào trong những người này, cho nên khi nói chuyện cũng rất mất công sức.

- Hiện giờ, tránh ra đi. 

Giang Thần nhìn về phía đình các ở cách đó không xa, nhìn thấy cửa sổ lầu hai đã được đóng lại, thần thức cũng không có cách nào xuyên qua được, hắn cũng chẳng muốn phí lời với những người này.

- Ta nhổ vào! Ngươi nghĩ mình ai mà cũng có tư cách nói lời này với ta hay sao?

- Chỉ là tầng sáu, thực sự là không biết trời cao đất rộng. 

- Ngươi có biết đội trưởng của chúng ta xếp hàng thứ mấy ở Thăng Long bảng không?

Những người này không chỉ không tránh ra, trái lại còn xếp thành một hàng đi tới, không coi ai ra gì, khí thế rất hung hăng.

- Mạnh Lâm! Các ngươi làm vậy là ý gì, ngay cả Âm Sương tỷ tỷ cũng không cho chúng ta gặp mặt sao? 

Đường Quyên biết mình sẽ bị cản trở, nhưng cũng không ngờ tới đối phương sẽ hung hăng như vậy, hoàn toàn không sợ trở mặt.

- Khà khà, gấp cái gì chứ, một lát nữa Âm Sương tiểu thư sẽ đi ra.

Người đối diện nghe thấy nàng nói như thế, miệng nở một tiếng cười quái dị. 

- Cút ngay!

Giang Thần hầu như đã có thể xác định được suy nghĩ trong lòng, hắn xanh mặt, bước lên phía trước.

- Thực sự là uy phong. 

Một người trong đó hú lên một tiếng quái dị, bắn tới chỗ hắn.

Nhưng ngay khi tới gần thân thể của Giang Thần, cả người hắn tê rần, tiếp theo bắt đầu co giật.

Quanh thân Giang Thần có sấm sét trải rộng, liên tục bước chân, xông ra ngoài. 

- Đáng ghét, không được để cho hắn phá hoại chuyện tốt của đội trưởng!

- Ngăn cản hắn!

Những người khác không có tâm tư giảng hỏa mà đồng thời ra tay, từ bốn phương tám hướng giết về phía Giang Thần. 

- A!

Đường Quyên phát ra tiếng rít, thứ nàng muốn không phải là để Giang Thần chống lại đội ngũ này, mà là muốn hắn nghĩ biện pháp mang theo Âm Sương tiểu thư chạy trốn.Chi đội ngũ này, cảnh giới bình quân đều không kém hơn so với Giang Thần, huống chi lại đồng thời động thủ, tất cả đều là sát chiêu. 

Đường Quyên không biết nên làm thế nào cho phải, nàng đứng ở nơi đó không biết làm sao.

- Bại hoại, đi chết đi.

Cả hai tay của Giang Thần phân biệt luân phiên vung vẩy ở trước người, phân biệt nắm đao và kiếm. 

Hắn rút đao ra kiếm, thuận thế vung lên, ánh đao bóng kiếm như hai vầng trăng sáng lập lòe.

Đám người phóng tới lúc này đã rõ cái gì gọi là muốn chết, lập tức tử thương quá nửa, tiếng kêu rên vang vọng khắp nơi.

- Thật mạnh! 

Đường Quyên lấy làm kinh hãi, ở dưới đao kiếm của Giang Thần, cho dù cảnh giới của những người này cao thấp ra sao, tất cả đều không chống đỡ được phong mang kia, chỉ có người ở cách khá xa thì mới nhặt về được một cái mạng.

Chờ tới khi nàng ngẩng đầu nhìn lên thì đã phát hiện ra Giang Thần đã đến đình các.

Lầu hai của đình các là một gian phòng hình vòng tròn, bị năm tháng ăn mòn, thế nhưng vẫn có thể nhìn ra được hương vị cổ xưa. 

Ở giữa phòng đã được quét tước không nhiễm lấy một hạt bụi, có một tấm nệm hình chữ nhật được bày ra, bên cạnh bàn có đặt lư hương.

- Thật không hổ là Âm Sương tiểu thư, đến tầm bảo mà cũng có thể nhàn hạ thoải mái như vậy.

Một nam tử dựa vào trước ván cửa, ngũ quan đoan chính, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, chỉ là đôi mắt của hắn lại có chút nhỏ hẹp, âm hiểm. 

Ánh mắt trắng trợn không kiêng dè gì của hắn rơi vào trên người nữ tử đang ở trên nệm.

Mái tóc của Âm Sương ngổn ngang rối tung, vô lực ngồi ở đó, dù cho là thân đang ở trong hiểm cảnh thì cũng không mất đi sự bình tĩnh.

- Ngươi, thậm chí để ta đột phá cũng không cho. 

Âm Sương nói.

- Hết cách rồi, ai bảo người của ngươi không an phận, nghe trộm khắp nơi chứ.

Tào Lâm nói. 

- Vô liêm sỉ.

Nhìn thấy hắn ra vẻ lí lẽ hào hùng như thế, Âm Sương chỉ có thể nghĩ tới ba từ này để hình dung mà thôi.

Một giây sau, cánh tay đỡ lấy người của Âm Sương đã mất đi khí lực, cả người nằm ngửa xuống. Đồng thời, hô hấp của nàng càng ngày càng gấp rút, gò má ửng đỏ.

- Ta sẽ dùng cái chết để chứng minh thuần khiết, ngươi cũng sẽ không dễ chịu đâu.

Âm Sương lạnh lùng nói. 

- Ngươi không biết rồi, đan dược ngươi ăn vào có hiệu quả mê loạn tâm trí, khi chúng ta cùng nhau lên đỉnh vu sơn, bóng người của ta sẽ luôn ở trong tâm trí ngươi, dù có muốn xóa bỏ cũng không được.

Tào Lâm mắt thấy đã gần đủ rồi, hắn bước chân đi tới.

Nghe tiếng bước chân của hắn, trong lòng Âm Sương lo lắng, thế nhưng dù làm thế nào thì khắp toàn thân cũng không có chút khí lực nào cả. 

Vừa nghĩ tới loại chuyện kia, nàng đã hận không thể chết.

Tào Lâm ngồi xổm xuống ở bên người nàng, đưa tay sờ về phía trước ngực của nàng.

Âm Sương gắt gao nhắm mắt lại, cắn chặt hàm răng. 

Rầm một tiếng, cửa lớn đã bị người ta phá tan, làm cho Tào Lâm sợ đến mức thu tay về, nhảy đến bên cửa sổ.

Kỳ thực hắn vẫn rất chột dạ, cho rằng sẽ có cường giả đến cứu giúp, dù sao thân phận của vị Âm Sương này rất không đơn giản.

Có điều sau khi nhìn thấy Giang Thần, hắn sửng sốt một chút, cánh tay động vào cửa sổ cũng thu lại 

- Cũng còn may.

Giang Thần nhìn thấy Âm Sương không bị xâm phạm, hắn thở phào một hơi, sau đó, ánh mắt của hắn trở nên cực kỳ sắc bén.

Cuộc đời này hắn hận nhất loại hành vi như của Tào Lâm. 

- Giang Thần?

Âm Sương rất mất sức nghiêng đầu qua, không thể tin được điều mà mình nhìn thấy.

- Chỉ có một mình ngươi thôi sao? 

Tào Lâm nhìn xung quanh, nhìn về phía sau lưng của Giang Thần.

- Chỉ giết ngươi thì như vậy đã đủ rồi.

- Ha ha. 

Tào Lâm trở về giữa phòng, đánh giá hắn từ trên xuống dưới, nói:

- Muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân, Giang Thần sao? Dường như ta đã nghe qua ở đâu đó? Chính là ngươi bị Quỷ Thương truy sát ngàn dặm đúng không, không ngờ lại có thể sống sót được.

- Tình báo của ngươi nên đổi rồi. 

Giang Thần thấy hắn không biết chuyện Trương Vũ thua ở trên tay mình, trong lòng mừng rỡ, kẻ địch xem thường và bất cẩn, đây là chuyện mà hắn tình nguyện nhìn thấy nhất.

Tào Lâm không nghe lọt tai lời của hắn, mà nói:

- Thật vất vả mới kiếm về được một cái mạng, nên quý trọng mới đúng, ta không yếu hơn bao nhiêu so với Quỷ Thương đâu. 

- Thật sao?

Cách biệt hơn mười vị trí mà còn không thấy ngại nói không kém bao nhiêu.

Tào Lâm cho rằng hắn tin tưởng, nói: 

- Bên ngoài còn có một nữ nhân tên là Đường Quyên, cũng rất tốt, ta tặng cho ngươi, chỉ cần ngươi thức thời là được.

- Sao thế? Ngươi lo chuyện này làm lớn hay sao?

Giang Thần cười nhạo nói. 

- Ta, chỉ nói một lần, ngươi không nên bỏ đi cơ hội giữ mạng sống!

Chương 444: Ai mới là kẻ ngớ ngẩn?

Nói nhiều thêm một câu với loại người như ngươi ta cũng cảm thấy buồn nôn.

Nhìn khuôn mặt tự cho là đúng kia, Giang Thần không muốn nhìn thêm một lần nào nữa.

- Ngươi muốn chết! 

Tào Lâm không thể nhịn được nữa, hắn cho là mình đã đủ nhân từ, thế nhưng lại được đáp lại như vậy. Khí thế của hắn thay đổi, quanh thân như có cự thú đang cuồn cuộn, cả tòa nhà đang chấn động kịch liệt.

Sưu một tiếng, thân thể của Tào Lâm như mũi tên nhọn, hai tay mạnh mẽ đánh ra.

Giang Thần sử dụng lực lượng thần long, vận chưởng đón lấy công kích. 

Hai người đụng vào nhau, như lưu tinh rơi rụng, phá vỡ vách tường của phòng, bay thẳng ra ngoài, xuyên qua cung điện kia, vọt tới đường phố rồi mới dừng lại.

Hai bên vách tường bị xuyên thủng, không còn gì làm cho cung điện, bắt đầu sụp đổ, khói bụi bốc lên trôi lên trên không trung, toàn thành đều có thể thấy được.

- Không ngờ ngươi lại có thể tiếp được một kích của ta? 

Tào Lâm ngẩng đầu lên, trên mặt tràn ngập vẻ kinh ngạc.

Giang Thần không chỉ chịu đựng được một kích của hắn mà đôi cánh tay kia vẫn không nhúc nhích, trên mặt càng không có dị dạng gì cả.

Nói rõ chênh lệch về sức mạnh của hai người không lớn. 

Tào Lâm không muốn tin tưởng, hắn là người nắm giữ Chiến đạo, là một trong năm mươi người đứng đầu trên Thăng Long bảng, tất cả những người ở dưới đều như giun dế.

- Ta đã nói rồi, tình báo của ngươi đã quá lạc hậu rồi.

Giang Thần trở tay đánh văng hai cánh tay của hắn ra, lại dùng một quyền đánh vào cằm của hắn, khiến cho cả người hắn bay lên tới không trung. 

Sau đó, hắn cầm Xích Tiêu kiếm trong tay giết tới chỗ đối phương.

Tào Lâm trên không trung ổn định lại thân thể, trên mặt để lộ ra vẻ ngoan độc, tay phải mở ra, một thanh trường mâu biến ảo xuất hiện, đâm tới chỗ Giang Thần.

Thanh trường mâu này không phải là vật phàm, cũng không phải là linh khí, mà là một cái pháp khí! 

Thân thương cũng không biết được làm từ vật liệu gì chế thành, không có cảm xúc lạnh lẽo cứng rắn của kim loại mà lại như là ngọc khí, lóng lánh ánh sáng.

Đầu thương dài nhỏ, để lộ hết ra sự sắc bén, khi đâm ra, thân thương thể hiện phong mang, có lửa từ đầu thương dâng trào ra.

Lửa cực nóng xoay tròn, bao phủ rồi phóng về phía Giang Thần. 

- Hỏa Thần Thương, đó là Tào Lâm đứng thứ thứ bốn mươi ba!

Võ Hoàng Thành còn có một nhóm người tận mắt thấy ngày ấy Giang Thần đánh bại Trương Vũ, hiện giờ lại phát hiện ra đối thủ của hắn là ai, trong lòng rất là kinh ngạc.

- Tên này, thật là quái vật. 

Người khác tăng xếp hạng lên đều là đi từ từ, thế nhưng Giang Thần lại liên tục leo như thế, chuyện này làm cho mọi người khó có thể tiếp thu được.

Lại nói tới nguyên nhân hai người động thủ, không có bao nhiêu người để ý.

Giang Thần không đón lửa mà nghiêng người tránh thoát, sau đó lại quay ngược lại. 

- Ngươi muốn anh hùng cứu mỹ nhân, vậy thì phải nhanh lên chút nữa. Âm Sương đã ăn dược, nếu như không có nam nhân mưa móc đúng lúc thì nàng sẽ trở thành kẻ ngớ ngẩn.

Tào Lâm thấy tốc độ của hắn nhanh như vậy, rốt cuộc đã biết hắn không phải là đối thủ đơn giản, lời nói ác độc từ trong miệng của hắn phát ra.

Là một người thân kinh bách chiến, hắn biết việc làm nhiễu loạn tâm trí của đối thủ thường thường sẽ đưa đến kỳ hiệu. 

- Đê tiện!

Giang Thần biết hắn có ý định gì, nhưng cũng không thể không mất đi lý trí được.

- Sát na kiếm pháp: Thức thứ hai! 

Giang Thần trực tiếp điều động tuyệt thức, thu kiếm rồi lại rút kiếm, vạn vật bất động trong nháy mắt đã xuất kiếm.

Nhưng trước khi kiếm xuất, Tào Lâm đã chuẩn bị sẵn sàng, hai tay không ngừng vung trường thương lên, trường thương còn cao hơn so với người ở trong tay hắn trở nên linh hoạt nhanh chóng, thay đổi thất thường.
Hắn cũng không làm gì cả, lửa vô cùng vô tận che chở thân thể của hắn. 

Chờ đến khi kiếm của Giang Thần đến, người của hắn đã giống như một cái lò lửa lớn rồi.

Sát kiếm của Giang Thần trong nháy mắt đã chém ở phía trên, kéo theo lửa cuồn cuộn, khói đen không ngừng sinh ra.

Lúc kiếm dừng, tất cả lửa thu vào bên trong trường thương, cả thanh kiếm tràn ngập ánh sáng màu đỏ thẫm óng ánh, đánh vào sau lưng Giang Thần, đánh bay hắn. 

- Xảy ra chuyện gì?

Người ở phía dưới đầu óc mơ hồ, cũng không phải là nói bị kết quả này làm cho kinh ngạc, mà là quá trình.

Ngay cả người có võ học thường thường cũng có thể nhìn ra được không phải là vấn đề võ học cao thấp, mà là Giang Thần đã xuất hiện sai lầm rất nghiêm trọng. 

Còn chưa thăm dò được rõ ràng nội tình của kẻ địch, không trải qua tấn công thăm dò mà lại trực tiếp điều động tuyệt thức, trừ phi thực lực vượt xa kẻ địch, nếu không sẽ vô cùng nguy hiểm.

- Dùng biểu hiện lần trước của Giang Thần, sẽ không vô tri như vậy.

- Khả năng là trong lòng bành trướng, theo đuổi kết quả một kiếm giết địch. 

- Lần này đã xảy ra chuyện lớn rồi.

Mọi người sôi nổi nghị luận, không ít người cảm thấy lo lắng thay Giang Thần, từng trận chiến đấu đặc sắc một đã làm cho vị kiếm khách trẻ tuổi này tích lũy được không ít danh khi ở Long vực.

Giang Thần mở ra Lôi Đình thần giáp rất đúng lúc, cho nên cũng không bị thương thế lớn bao nhiêu. 

- Ồ? Chiêu kiếm vừa nãy chính là tuyệt thức mạnh nhất của ngươi sao? Quả thực rất lợi hại, đáng tiếc, hiện tại ngươi chỉ có thể bị động mà thôi.

Tào Lâm chậm rãi, không có một chút lo lắng nào cả, thời gian là bằng hữu của hắn, hắn không quan tâm Âm Sương sẽ ra sao cả.

Chỉ là Giang Thần, nhất định phải dành thời gian tốc chiến tốc thắng. 

- Người đê tiện vô sỉ giống như ngươi, thực sự là sỉ nhục của Thăng Long bảng.

Giang Thần bị thiệt lớn, nhưng vẻ mặt vẫn như cũ, ánh mắt liếc nhìn đối phương một cái, lại chuẩn bị ra tay.

- Ha ha. 

Tào Lâm rất yêu thích hành động mất đi lý trí như vậy, trường thương lần nữa vung vẩy, uy năng gấp mấy lần vừa nãy.

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Giang Thần này muốn tìm cái chết sao?- Ăn một lần thiệt thòi còn không đủ, còn muốn ăn lần nữa sao? 

Nhìn thấy động tác của Giang Thần, mọi người không tìm được manh mối.

Ở bên trong hậu hoa viên, vẻ mặt của Đường Quyên cũng rất lo lắng.

- Tiện nhân! Ngươi cứ chờ xem, ta sẽ làm cho ngươi sống không bằng chết! 

Đội viên còn chưa chết đi của Tào Lâm thì lại rất là kích động, đắc ý rêu rao lên.

Lời này đã nhắc nhở cho Đường Quyên, nàng lập tức xông lên lầu hai của đình các, muốn dẫn Âm Sương rời đi.

Thế nhưng nàng vừa đẩy cửa ra đã ngây ngốc đứng tại chỗ, Âm Sương cởi sạch chính mình, lăn lộn ở trên giường, vẻ mặt rất khó chịu. 

Điều này làm cho Đường Quyên bó tay hết cách, chỉ có thể yên lặng chờ mong Giang Thần có thể sáng tạo ra được kỳ tích mà thôi.

Không trung, một con rồng lửa như trong truyền thuyết từ đầu thương của Tào Lâm bay ra.

Giang Thần cầm kiếm không lùi bước, giống như ngay cả loại thường thức chiến đấu tránh nặng tìm nhẹ này cũng đã quên mất. 

Thậm chí hắn còn thu kiếm vào trong vỏ, người đâm vào bên trong rồng lửa.

- Quá ngớ ngẩn.

Tào Lâm cũng không nhịn được mà nở một nụ cười. 

- Kiếp luân hồi, phá càn khôn!

Đột nhiên, cả con rồng lửa chấn động, sóng gợn năng lượng nhanh chóng khuếch tán ra toàn bộ bầu trời.

- Làm sao có khả năng được chứ? 

Tào Lâm không thể nào hiểu được, hắn biết rõ nhiệt độ lửa của mình kinh người thế nào, đây cũng là nguyên nhân mà vừa nãy hắn cười.

Giống như nhìn thấy một người bình thường nhảy vào trong núi lửa, bị dung nham hòa tan vậy.

Kết quả, dường như Giang Thần hoàn toàn không bị ảnh hưởng, trái lại còn phát động ra sát chiêu kinh thiên động địa. 

- Không được! Trúng kế rồi!

Hắn có thể cảm giác được chiêu này của Giang Thần và kiếm chiêu vừa nãy không giống nhau, hơn nữa Giang Thần không sợ lửa, từ lúc mới bắt đầu hắn đã bị đối phương nói dối.

Thứ Giang Thần chờ đợi, chính là thời khắc này, 

Mà lúc này, mới là chiêu thứ hai.

Tào Lâm sợ hãi, thế nhưng lại không thể phản kháng, cỗ sức mạnh đáng sợ kia từ đầu thương truyền đến, trường thương càng không chịu nổi được gánh nặng, bắt đầu không ngừng xoay tròn.

Ở trên thân thương, hắn đã nhìn thấy một vết rách. 

- Trời ạ, đây chính là pháp bảo đó.

Phải là sức mạnh ra sao thì mới có thể phá hủy được pháp bảo cơ chứ?

Rất nhanh Tào Lâm đã cảm nhận được nguồn sức mạnh này là cái gì, bởi vì nó đã tràn tới thân thể của hắn dọc theo thân thương. 

Trong giây lát đó, thân thể của Tào Lâm ổn định lại, tiếp theo lại run rẩy giống như trường thương.

Thế nhưng thân thể của hắn không cứng rắn như trường thương, bộp một tiếng đã chia năm xẻ bảy.

- Trời ạ! 

Phía dưới có người mất đi khống chế rít gào.

Chương 445: Lang trung nhân thuật

Chém giết Tào Lâm, Giang Thần không ở thêm một giây đồng hồ nào ở trên không trung nữa.

Chờ tới lúc người khác phục hồi tinh thần lại thì đã không nhìn thấy bóng người của hắn đâu nữa, mọi người cảm thán ngàn vạn, càng ngày càng kính nể hắn hơn.

Trên thực tế, Giang Thần chỉ trở lại bên trong đình các mà thôi. 

Đường Quyên đứng ở ngoài cửa đang khiếp sợ, thấy hắn đi tới, đột nhiên nghĩ đến cái gì đó mà đưa tay ngăn cửa.

- Giang Thần sư huynh, hiện tại ngươi không thể đi vào bên trong.

Giang Thần ngẩn ra, lập tức nghe được bên trong truyền đến âm thanh làm cho mạch ámu của người ta căng phồng, hắn lập tức hiểu đã xảy ra chuyện gì. 

- Không cố kỵ được nhiều như vậy, không phải là dược vật đơn giản, nhất định phải trị liệu.

Giang Thần nói.

- Sao? 

Đường Quyên nửa tin nửa ngờ, nàng cho rằng chỉ chờ một lúc nữa, đợi dược tính trôi qua là được rồi.

- Nếu không phải vậy ngươi cho rằng tại sao ta lại phải liều mạng mạo hiểm như vậy chứ?

Giang Thần giải thích hành vi chiến đấu vừa nãy của mình, cũng đã thuyết phục được Đường Quyên. 

Hắn đi vào trong phòng, lập tức nhìn thấy hình ảnh hương diễm nhất cuộc đời của hắn.

- Giang Thần.

Âm Sương nhìn thấy hắn, ánh mắt mê ly, tay mượn mặt đất bò về phía hắn. 

- Chớ lộn xộn.

Giang Thần lấy ra một cái áo khoác của mình, khoác lên trên người của Âm Sương, lại ôm nàng trở lại trên đệm. Sau đó đặt một cái tay đặt lên trên lưng ngọc của nàng, một cái tay mang theo châm bạc.

- Hóa ra là thật sự trị liệu. 

Đường Quyên ở ngoài cửa vỗ vỗ bộ ngực của mình, nàng còn tưởng rằng Giang Thần muốn hoàn thành chuyện mà Tào Lâm còn chưa hoàn thành được.

Nàng đi vào phòng, muốn giúp đỡ một chút.

Có điều tình huống của Âm Sương đối với Giang Thần chỉ là vấn đề nhỏ, loại dược vật này chỉ cần tản mát nhiệt lượng trong cơ thể của bệnh nhân ra là được rồi. 

Tào Lâm nói biến thành ngớ ngẩn, chính là nhiệt độ cao sẽ làm hỏng đầu óc.

Rất nhanh, y phục bao quan thân thể của Âm Sương đã bị mồ hôi làm ướt nhẹp, Giang Thần bất đắc dĩ không thể làm gì khác hơn là cởi ra.

- Đây là một quân tử. 

Đường Quyên bên cạnh chú ý tới trên mặt Giang Thần không có một chút vẻ kinh dị nào, hơn nữa cũng không phải cố ý làm bộ không xấu hổ, mà là đã tiến vào trong một loại trạng thái.

Lang trung nhân thuật!

Lúc này nếu như Giang Thần có một chút ý đồ không an phận thì hắn sẽ không có mặt mũi đối mặt với những học viên mà năm đó hắn từng dạy qua nữa. 

- Được rồi, ngươi ở lại chăm sóc nàng, chuyện bên ngoài cứ giao cho ta.

Sau một hồi, Giang Thần thu hồi châm bạc lại.

Âm Sương đã bình tĩnh, nhiệt độ cũng chậm rãi hạ xuống, bị hắn thả nằm xuống đệm. 

- Ừm.

Đường Quyên vì muốn làm hắn yên tâm cho nên ngồi xổm xuống ở bên cạnh nệm.

Giang Thần vừa đi ra khỏi phòng thì đột nhiên cảm giác được sau lưng cực kỳ đau. 

Lôi Đình thần giáp đã ngăn cản được một đòn, nhưng không thể hoàn toàn không có thương tổn, trái lại vết thương do Tào Lâm kia tạo ra lại rất nặng.

Giang Thần nhận ra được cái gì đó mà đưa tay phệt một cái vào hàm răng, năm ngón tay cũng đã nhiễm máu đỏ tươi.

Hắn phun ra từng ngụm từng ngụm nước, tất cả đều là máu. 

- Đã thương tổn đến nội tạng.

Dùng hai chiêu giết chết Tào Lâm, tất nhiên sẽ phải trả một cái giá thật lớn, nếu không, trọng lượng của năm mươi người đứng đầu Thăng Long bảng hạng nhất cũng không nặng như thế.

Giang Thần phục dụng thêm một viên linh đan để ứng phó cho qua chuyện, lúc này lại đi tới hậu hoa viên. 

Ở nơi này chỉ nhìn thấy mấy cỗ thi thể, Giang Thần nhíu nhíu mày, bay đến một cái hẻm nhỏ sau của thì đã nhìn thấy ba tên cá lọt lưới.

Bọn họ nhìn thấy Tào Lâm bỏ mình, cũng biết mình không rời khỏi đây thì đại họa sẽ giáng xuống đầu. Thế nhưng thương thế quá nặng, bọn họ không có cách nào phi hành được.

Bị Giang Thần đuổi theo, bọn họ cũng không quá bất ngờ, vẻ mặt không cam lòng và rất oán độc. - Ngươi muốn đuổi tận giết tuyệt sao?

Người tên là Mạnh Lâm kia nói.

- Giết các ngươi là sỉ nhục đối với kiếm của ta, thế nhưng không giết các ngươi, thiên lý khó dung. 

Nói đoạn Giang Thần ra tay như điện, cùng lúc đó kiếm chỉ ba người.

Ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng không có, ba người đã ngã xuống đất không dậy nổi nữa.

Sau khi làm xong những chuyện này, Giang Thần mới tìm một nơi để chữa thương. 

Cũng không biết qua bao lâu, bên trong đình các, Âm Sương đã tỉnh lại.

Sau khi nhìn rõ gương mặt của Đường Quyên, lại phát hiện ra y phục của mình vương vãi chung quanh, nàng khóc rống lên.

Đây là lần thứ nhất Đường Quyên nhìn thấy nàng có bộ dáng này, cho nên không biết làm sao, càng không hiểu. 

- Người kia đâu rồi?

Mười mấy giây sau, Âm Sương ngừng gào khóc, lạnh giọng hỏi.

- Âm Sương tỷ tỷ, tỷ nói tới Tào Lâm sao? 

Phản ứng của Âm Sương như là đang nói ngoại trừ hắn ra thì còn có thể là ai được chứ?

- Âm Sương tỷ tỷ, tỷ không nhớ rõ chuyện đã xảy ra sao?

Nghe thấy nàng nói như thế, mày liễu của Âm Sương nhíu chặt, cố gắng nghĩ lại, sau đó mới dùng giọng không xác định nói: 

- Dường như ta đã nhìn thấy Giang Thần... Nhưng lại không phải...

Nàng không quá tin tưởng, bởi vì thực lực của Giang Thần hoàn toàn không đủ để đối phó với Tào Lâm, nếu như thật sự tới cứu mình, như vậy tuyệt đối hắn sẽ chết.

- Đúng vậy, chính là Giang Thần sư huynh. 

Đường Quyên nói.

- Sao?

Âm Sương cả kinh, lúc này nàng mới chú ý tới vách tường của phòng đã bị đánh vỡ. 

- Giang Thần đã đánh bại Tào Lâm và toàn bộ đám người bọn chúng.

Đường Quyên kích động nói.

- Tào Lâm là người đứng thứ bốn mươi ba đó! 
Âm Sương bật thốt lên, tràn ngập vẻ không thể tin tưởng được nổi.

Khi tiến vào bí tàng, Giang Thần vẫn xếp ở vị trí hơn chín mươi, tuy rằng bởi vì Liễu Sát Dương ẩn giấu cảnh giới cho nên có lẽ xếp hạng sẽ cao hơn nữa.

Nhưng so với vị trí thứ bốn mươi ba tên vẫn có một khoảng cách rất dài rất dài. 

Nhưng Đường Quyên sẽ không lừa gạt mình, Âm Sương cũng phát hiện mình không thất thân, có lẽ y phục là tự bản thân nàng cởi ra mà thôi.

- Ngươi mau nói từ đầu tới đuôi xem, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Âm Sương thúc giục nàng. 

Sau đó, Đường Quyên nói chuyện mình tìm được Giang Thần như thế nào.

Nghe được Giang Thần vì mình mà lập tức xóa bỏ lớp ngụy trang, khôi phục lại bộ mặt thật, Âm Sương nở nụ cười nhợt nhạt, hàm răng cắn chặt môi.

Sau đó chính là chiến đấu, nhờ có Giang Thần chạy tới đúng lúc, nếu không hậu quả sẽ khó mà lường được. 

Âm Sương giật mình vì việc Giang Thần có thể giết chết Tào Lâm trong vòng hai chiêu, lại nghe được chuyện hắn bị Tào Lâm đánh một cái, trong lòng không khỏi có chút bận tâm.

Nàng biết Giang Thần có thể không để ý tới lửa, mà có thể ra chiêu ở bên trong rồng lửa của Tào Lâm.

- Hắn là đệ tử Cao gia, có Thiên Phượng huyết, đương nhiên sẽ không sợ lửa, có điều có thể đạt đến trình độ như thế này, nhất định cấp bậc phượng huyết trong cơ thể hắn sẽ rất cao. 

Âm Sương thầm nói.

Sau đó, Đường Quyên có chút ấp a ấp úng, không dám nói tiếp.

Âm Sương ý thức được cái gì đó, gò má ửng đỏ, nhưng vẫn để cho nàng nói tiếp. 

Quả nhiên, nội dung phía sau là Giang Thần muốn trị liệu thay nàng, mà lúc đó nàng hoàn toàn không mặc y phục.

Lần này ngay cả cái cổ của Âm Sương cũng trở nên đỏ ửng, cả người rất không dễ chịu, hô hấp ồ ồ.

Nàng vén tóc, hỏi: 

- Khi hắn trị liệu thì thế nào đây?

Âm thanh nhỏ đến mức không nghe thấy được, e thẹn vô hạn, khiến cho người ta hoàn toàn không có cách nào hình dung được với Âm Sương thành thục trang nhã kia.

Đường Quyên hiểu rất rõ cho nên không nói toạc ra, sau đó lập tức nói tới biểu hiện của Giang Thần khi trị liệu. 

Ngữ khí của nàng tràn ngập vẻ kính nể, nói mình xưa nay chưa bao giờ gặp y sư tâm không có tạp niệm giống như Giang Thần.

- Ồ.

Chẳng biết vì sao Âm Sương lại cảm thấy có chút thất lạc, cho dù biểu hiện của Giang Thần lại làm cho nàng rất có cảm giác an toàn. 

- Hiện giờ hắn đang ở đâu?

Âm Sương muốn đi gặp Giang Thần, sau khi mặc y phục tử tế, nàng đi ra ngoài cửa.

- Hả? 

Nàng nhìn thấy máu ở trên đất, lại nhớ tới Giang Thần phải chịu một đòn của Tào Lâm, nàng vạn phần lo lắng, vì vậy bắt đầu tìm kiếm ở hậu hoa viên.

Nàng lớn như vậy rồi mà chưa từng căng thẳng giống như bây giờ.

Nàng nhớ khi còn bé, nhớ tới đoạn thời gian mà nãi nãi nàng bị trọng bệnh, loại hoảng sợ chiếm cứ tâm trí của người thân của nàng bất cứ lúc nào kia. 

- Giang Thần, ngươi ở đâu?

Âm Sương hoàn toàn không để ý tới hình tượng của mình mà kêu lên.

Thân thể nàng còn không khôi phục, sau khi gọi xong lại khom người thở dốc từng ngụm từng ngụm một. 

- Âm Sương cô nương, chú ý thân thể, ngươi làm như vậy ta sẽ rất đau lòng đó.

Thanh âm ôn nhu của Giang Thần xuất hiện ở trước người của nàng.

Âm Sương ngẩng đầu nhìn lên thì đã nhìn thấy Giang Thần đang đứng đó, miệng nở nụ cười xán lạn, để lộ ra một hàm răng trắng chỉnh tề. 

- Giang Thần!

Âm Sương không nói hai lời mà nhào vào trong ngực của hắn, chăm chú ôm hắn lấy.

Chương 446: Nguy Cơ Của Quỷ Thương

Vóc người của Âm Sương cao gầy, cả tóc cũng không tới cằm của Giang Thần, mềm mại không xương, yêu kiều thướt tha.

Giang Thần đưa tay muốn nắm lấy bàn tay như cành liễu của Âm Sương, nhưng hắn nghĩ đến cái gì đó, tay khựng lại ở trên không trung.

Trong lúc kích động, Âm Sương đã ý thức được mình đang làm cái gì, nàng mặt đỏ tim đập, có chút căng thẳng mà lại chờ mong, nhưng lại không chờ được cánh tay ôm chặt lấy nàng của Giang Thần.

Sau đó, Âm Sương ngẩng đầu lên, khuôn mặt giống như tiên tử kia mang theo vẻ oán trách, nói:

- Ngươi đã nhìn thân thể của ta, phải phụ trách với ta.

Đổi thành là chuyện mà bất kể một nam nhân nào trong Long vực nghe thấy nàng nói như thế sẽ mừng rỡ như điên, không chút nghĩ ngợi trả lời.

- Âm Sương cô nương, đây là trách nhiệm của y sư, ta không có một chút ý đồ không an phận nào cả.

Giang Thần nỗ lực giải thích.

Thứ lúc này nữ nhân muốn không phải là lý trí và bình tĩnh, đôi mắt sáng ngời của Âm Sương đã mông lung, vẻ mặt oan ức, nói:

- Thế nhưng người khác sẽ nghĩ như thế nào chứ?

- Dù sao cũng không ai biết được cả...

Giang Thần đang nói, thân thể lập tức cứng đờ, hắn đã cảm nhận được ở giữa bầu trời có không ít bóng người, tất cả đều chú ý tới chuyện đã xảy ra ở trong hậu hoa viên.

- Lợi hại, thực sự là lợi hại.

Sau khi bọn họ nhận ra Âm Sương, cả đám ngây người như phỗng, không nhịn được giơ ngón tay cái lên với Giang Thần.

- Âm Sương cô nương, mau buông ra, đang có rất nhiều người nhìn vào đó.

Giang Thần rất là lo lắng, nếu như chuyện này truyền đi hắn không sao cả, thế nhưng chỉ sợ sẽ làm lỡ hạnh phúc của cô nương nhà người ta.

- Không buông!

Âm Sương quệt mồm, trong khóe mắt có một tia giảo hoạt, nàng cảm thấy dùng thực lực bây giờ của Giang Thần có thể gỡ tay nàng ra, thế nhưng hắn lại không làm như vậy đã nói rõ trong lòng hắn vẫn có nàng.

- Âm Sương cô nương, ta đã có người muốn kết hôn rồi.

Bất đắc dĩ, Giang Thần không thể làm gì khác hơn là nói ra câu này.

Trong nháy mắt, tất cả quật cường và kiên định đều hóa thành hư không, đôi tay chăm chú quấn quanh sau lưng Giang Thần của Âm Sương cũng thả ra.

Nàng cúi đầu, lùi lại mấy bước.

Đại khái sau năm, sáu giây, Âm Sương đưa mắt nhìn về phía hắn, dùng vẻ mặt tươi cười, nói:

- Nói đùa với ngươi thôi, cái ôm vừa nãy coi như là báo đáp của ta.

Giang Thần cho rằng lời này là nàng tự tìm bậc thang xuống đài cho mình, thế nhưng nhìn kỹ, từ trên gương mặt của nàng hắn không nhìn ra được bất kỳ kẽ hở nào cả.

Chẳng biết vì sao, hắn lại có chút mất mát.

- Người ngươi muốn kết hôn là người trong đội ngũ của ngươi sao?

Âm Sương hiếu kỳ nói, người nàng nói tới là Ứng Vô Song.

Giang Thần khe khẽ lắc đầu, nói:

- Nàng là bằng hữu tốt của ta, người ta muốn kết hôn là sư tỷ của ta.

- Nàng đang ở Hỏa vực chờ ngươi sao?

Âm Sương lại nói.

Giang Thần thở dài một hơi, ngẩng đầu nhìn trời, nhưng ngay lúc đó chân mày của hắn lại nhíu lại, nói:

- Nàng ở bên trong tam vực.

Dùng thân phận của Âm Sương, đương nhiên biết bên trong ba vực là chỉ cái gì.

Nàng thậm chí còn hoài nghi Giang Thần có biết chuyện này có ý gì hay không, có thể nói nó chính là một cái địa vực nào đó gọi là tam vực trên Cửu Thiên đại lục hay không.

Chờ đến khi xác định Giang Thần suy nghĩ của nàng, vẻ mặt của nàng dừng lại một chút, nói:

- Như vậy nhất định là một người rất ưu tú.

Có thể xuất thân từ bên trong ba vực, bản thân đã rất đáng gờm rồi. - Ừm.

Giang Thần nghĩ đến sư tỷ, khẽ mỉm cười, lúc này hắn đã cách vị trí đầu bảng Thăng Long bảng không xa, thực lực tăng nhanh như gió làm cho hi vọng của hắn đang cháy hừng hực.

Nhìn nụ cười xán lạn trên mặt của Giang Thần, trong lòng Âm Sương phát khổ, biết khó có thể thay thế được địa vị của sư tỷ trong lòng đối phương.

Có điều nàng phát hiện ra mình lại càng mê mẩn Giang Thần hơn.

Tào Lâm không tiếc liều lĩnh nguy hiểm đến tính mạng mà cũng muốn bấu víu quan hệ với Thánh thành tiền trang, thế nhưng tới Giang Thần thì lại kiên quyết từ chối, đây là nam nhân tốt hiếm có.

Chợt, Giang Thần hộ pháp giúp Âm Sương, trợ giúp nàng đột phá.

Quá trình rất thuận lợi, Âm Sương không bị ảnh hưởng do Tào Lâm mang đến, cảnh giới đột phá, thực lực đã được nâng cao hơn một bước.

Bởi Giang Thần chỉ có một mình cho nên nàng đưa ra đề nghị đồng thời hành động.

- Không được.

Giang Thần nói.

- Ngày hôm nay ngươi định từ chối ta mấy lần nữa mới xong đây?

Âm Sương cười khanh khách nhìn hắn, ngữ khí mang theo vẻ hờn dỗi.

- Ta muốn đi tìm Quỷ Thương, sẽ làm liên lụy tới các ngươi.

- Quỷ Thương!

Âm Sương và bằng hữu của nàng nghe được cái tên này lập tức biến sắc.

- Có người nói ngươi bị Quỷ Thương truy sát ngàn dặm, có thật không?

- Đúng thế.

Giang Thần nói.

- Hắn là người đứng ba mươi mốt trên Thăng Long bảng thứ, ngươi đánh bại Tào Lâm đạt đến vị trí thứ bốn mươi ba, nếu như lại trực tiếp vượt qua mười thứ tự, như vậy có được không?

Âm Sương không nhịn được nói.

- Yên tâm đi, ta tự nắm chắc.

Trong mấy ngày tu hành ở mật thất, hai khối tinh thạch chi nguyên đã làm cho cảnh giới của hắn đạt đến tầng bảy, công lực tăng nhiều.

Thông qua Thần Long Châu, đã đạt đến tầng thứ tư của Long Tượng công, có thể thi triển ra võ học thần long.Cũng chính là một chiêu đánh chết Tào Lâm kia.

Luân Hồi Kiếp!

Chiêu này có bốn biến hóa, chủ yếu là bởi vì hắn còn không có cách nào phát huy ra được toàn bộ uy lực của một chiêu này mà thôi.

Bốn biến hóa này phân biệt là Luân Hồi Kiếp: Phá Càn Khôn, Luân Hồi Kiếp: Toái Thương Khung, Luân Hồi Cùng Kiếp: Chúng Sinh Diệt, Luân Hồi Cùng Kiếp: Toái Thương Khung.

Nhưng tăng lên như vậy, lại làm cho Chiến đạo không theo kịp, cần phải chiến đấu một trận thì mới có thể dung hợp lại được.

- Ta biết Quỷ Thương ở đâu.

Nhìn thấy Giang Thần đã quyết định, Âm Sương không tiếp tục khuyên bảo nữa, nàng không phải là loại nữ nhân lề mề, cho nên nàng cũng đã bắt đầu nghĩ xem mình có thể cung cấp được sự trợ giúp cho hắn hay không.

- Ồ?

- Quỷ Thương đang ở bên trong một quáng mạch, bắt không ít người khai thác Viêm Long tinh thạch cho hắn.

Đường Quyên cũng biết, xem ra hai người đã từng gặp nhau.

Âm Sương gật gật đầu với hắn, nói:

- Chúng ta gặp được người từ bên trong quáng mạch trốn ra ngoài, chỉ cần là người có thực lực thấp hơn so với hắn đều bị bắt tới đó.

- Nhiều người như vậy, nếu như bọn họ phản kháng, hắn cũng không quản được, sao lại cam tâm tình nguyện khai quáng giúp hắn cơ chứ?

Giang Thần có chút không rõ.

- Chuyện này ta không biết, nhưng người của Tà Vân điện, đương nhiên sẽ có chút thủ đoạn.

Lời này quả thực không sai, sau khi Giang Thần hỏi rõ ràng phương vị của quáng mạch, hắn muốn đi xem xem một chút.

- Cẩn thận.

Âm Sương dặn dò.

- Các ngươi cũng thế, không nên tùy tiện tin tưởng người khác nữa.

Nói đến đây, Âm Sương có chút ngại ngùng, nàng suýt chút nữa vì nguyên nhân này mà dẫn đến hậu quả đáng sợ xảy ra.

Giang Thần với nhị nữ đồng thời rời khỏi Võ Hoàng Thành, sau đó tách ra.

- Quả nhiên kiếm khách tuổi trẻ tài cao đều được hoan nghênh, ngay cả phương tâm của Âm Sương cô nương cũng bị hắn thu lấy.

- Nếu như tin tức này truyền ra, rất có thể Long vực sẽ chấn động, sẽ có vô số người hận không thể lột da của Giang Thần ra.

- Nhất định, đó là Âm Sương tiểu thư đó, một trong tứ đại mỹ nhân, lại là Đại tiểu thư của Thánh thành tiền trang.

Cái ôm vừa nãy của Âm Sương, rất nhiều người trong Võ Hoàng Thành đều nhìn thấy trong mắt, đương nhiên bọn họ sẽ không ngu xuẩn giống như Giang Thần, thật sự cho rằng Âm Sương đang nói đùa.

...

Đúng như Âm Sương từng nói, bên trong quáng mạch của Quỷ Thương có không ít người đang đào khoáng thạch, cho dù là cách ăn mặc của bọn họ hay là khí chất, vừa nhìn đã biết không phải là thợ mỏ.

Nếu như nhất định phải nói có đặc điểm gì phù hợp với thợ mỏ, đó là xích sắt ở trên người.

Quỷ Thương ngồi ở trên đỉnh núi, dù bận vẫn ung dung nhìn đám người phía dưới.

- Sư huynh, người đã được mang đến.

Một người của Tà Vân điện cầm tay của một nữ tử trắng như tuyết đi tới.

- Cao tiểu thư, đã suy nghĩ kỹ càng chưa? Chỉ cần ngươi đồng ý với yêu cầu của ta thì không cần chịu khổ như vậy nữa.

- Ta nhổ vào.

- Quỷ Thương ta không thích dùng sức mạnh, ta đã cho ngươi thời gian cân nhắc, có điều ngươi cần nghĩ cho kỹ, đợi đến lúc đó, rất có thể những người phía dưới kia cũng sẽ phải chết, ngươi đồng ý, hay là không đồng ý đây?

Quỷ Thương hỏi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau