THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 436 - Chương 440

Chương 437: Linh hầu

Mộ Dung Long có chút chật vật, mái tóc đen rối tung tỏa ra mùi khét, linh y trên người cũng đã mất đi mỹ quan vốn có.

Đi tới không trung hắn không hề làm gì mà nhìn chằm chằm vào phía dưới, một khi phát hiện ra bóng người của Giang Thần, hắn sẽ trực tiếp chém giết.

Nhưng khi cả nogjn núi nhỏ trở thành vùng đất khô cằn, ngọn lửa hừng hực từ từ tắt thì cũng không thấy Giang Thần đi ra. 

- Đó là trận pháp công kích, hắn đã chết rồi.

- Rất có thể, hắn muốn đồng quy vu tận cùng Mộ Dung Long.

- Mộ Dung Long tốt xấu gì cũng là ba vị trí đầu trên Thăng Long bảng, làm sao có khả năng dễ dàng chết như vậy chứ. 

Da thịt của Ứng Vô Song như ngọc, ở dưới ánh lửa chiếu xuống giống như đang mặc một bộ y phục lộng lẫy.

Nàng cách gần nhất, nhìn chằm chằm không chớp mắt vào ngọn núi nhỏ kia.

- Hắn sẽ làm thế nào chứ? 

Ứng Vô Song khẳng định Giang Thần sẽ không đồng quy vu tận với đối phương.

Nhưng chuyện này ở trong mắt của người khác, có thể kéo theo Mộ Dung Long xuống nước cũng không mất mát gì cả.

Thế nhưng nàng biết rõ Giang Thần, coi như ba người Lệ Nam Tinh, Tô Hình, Mộ Dung Long muốn cùng chết với hắn thì hắn cũng sẽ không biết đồng ý. 

Nhưng mà không thể loại trừ được yếu tố bất ngờ xảy ra, dung nham có thể hòa tan sắt thép kia không phải thứ tùy tiện là có thể chống lại được.

Sau khi ngọn lửa hừng hực biến mất, mặt đất của ngọn núi nhỏ cháy đen, trọc lốc, ngay cả những thi thể cũng đã bị đốt thành tro bụi.

Không nhìn thấy bóng người của Giang Thần, có thể đã trở thành một đống tro tàn ở trên đất rồi. 

Không ai có thể xác định được, bao gồm cả Mộ Dung Long ở bên trong cũng vậy.

- Các ngươi có phát hiện ra hắn rời khỏi đây không?

Mộ Dung Long hỏi đội ngũ của mình, vừa nãy bọn họ đã vây quanh bốn phương tám hướng của ngọn núi nhỏ này lại. 

- Không có, tuyệt đối không có ai đi ra cả.

Những người khác trong đội ngũ đều rất khẳng định.

Như vậy chỉ có một khả năng, Giang Thần còn ở trên núi. 

Mộ Dung Long hạ thấp độ cao, thông qua thần thức mà lục soát mỗi một góc, không thu hoạch được gì.

Sau đó, của Mộ Dung Long dừng lại ở trên tro tàn của những thi thể này.

Ở dưới nhiệt độ khủng bố, tất cả chỉ còn lại đống than đen nho nhỏ, không thấy rõ góc cạnh trước đó, đương nhiên sẽ không nhận rõ là người hay là thú. 

- Lẽ nào hắn thực sự thiêu chết bản thân mình như vậy sao?

Mộ Dung Long không quá chắc chắn.

Hắn cảm thấy Giang Thần rất ngu xuẩn, tuy nhiên lại không nghĩ tới đối phương ngu đến mức như thế này. 

Lúc này, cả tòa hành cung phát ra động tĩnh không nhỏ, cung điện trong núi có bảo quang phóng lên trên trời.

Mấy chục đạo bảo quang liên tiếp kết nối với trời đất, so với Võ Hoàng Thành trước đó còn lớn hơn.

Không chút nghi ngờ nào cả, các nơi trong bí tàng đều sẽ thấy được cảnh này. 

- Hẳn là hung thú đã thối lui, sát khí không có cách nào che dấu được bảo vật nữa!

- Không nên chậm trễ thời gian nữa, nếu không phải chúng ta sẽ may áo cho người khác mất.

Mọi người không quan tâm Giang Thần ra sao nữa, cả đám vô cùng lo lắng, bắt đầu thăm dò bảo vật ở các nơi trong núi. 

Kế đó ngay cả Mộ Dung Long cũng giống như vậy, mang đội lần nữa hạ xuống vùng đất trung tâm.

Ứng Vô Song còn đang đứng ở trên ngọn núi nhỏ, chờ Giang Thần xuất hiện.

Thế nhưng qua mấy phút sau cũng không thấy Giang Thần xuất hiện, nàng suy đoán là Giang Thần không muốn làm liên lụy tới thành viên khác của Thần Kiếm hội, cho nên mới dẫn dắt Thần Kiếm hội bay tới khu vực biên giới của ngọn núi lớn. 

Hành cung ở trung tâm tất có báu vật, thế nhưng nàng lại không tranh chấp được với những cường giả kia. Vì lẽ đó nàng lựa chọn lùi lại cầu ổn thỏa.Lại nói tới Giang Thần, khi người khác tìm hắn, hắn đã tầm bảo rồi.

Hắn có Thiên Phượng chân huyết, không sợ lửa, mà đã dựa vào trận pháp để rời đi. 

Lúc này, hắn đang ở bên trong một gian cung điện rất rộng rãi, thu tất cả thứ có dấu hiệu là bảo vật vào bên trong vòng ngọc.

Có điều trong toà cung điện hùng vĩ này, thứ có thể được xưng tụng là bảo vật bên trong rất ít.

- Sao lại vậy chứ? 

Điểm quan trọng nhất chính là, Giang Thần không nhìn thấy được hai thứ, đó là Viêm Long tinh thạch và Thần Long Châu.

Đây chính là báu vật phổ biến nhất ở bên trong bí tàng, phàm là nơi có bảo vật thì sẽ có bóng của chúng nó.

Bây giờ không phát hiện ra, cũng có ý nghĩa Giang Thần còn chưa tìm được. 

- Có huyền cơ!

Giang Thần phân tán thần thức, đi một lượt dọc theo vách tường bốn phía.

Cũng không lâu sau hắn đã có phát hiện, đứng ở sau một tấm bình phong. 

Ở trước mặt hắn có một cái bàn tròn và bốn cái ghế, đều được chế tác thành từ gỗ tốt.

Dù cho đã trải qua nhiều năm như vậy, thế nhưng vẫn có thể ngửi thấy được một luồng mùi thơm thoang thoảng.

Giang Thần nhíu chặt mày, duỗi tay nắm lấy cạnh bàn, lại dùng sức hất lên, nhưng bàn gỗ vẫn không nhúc nhích, giống như đã cắm rễ ở trên đất. 

- Quả nhiên.

Giang Thần cười đắc ý, bắt đầu bỏ công sức ở trên cái bàn này.

Chẳng được bao lâu, hắn dọc theo chiều thuận kim đồng hồ phát lực, bàn tròn chuyển động, dưới lòng bàn chân truyền đến tiếng vang khi bánh răng được thúc đẩy. 

Rất nhanh, một thông đạo đi xuống đất mở ra trước mặt hắn.

Giang Thần cảm thấy bất ngờ, vừa nãy hắn đã đi qua chỗ đó mấy lần, cũng không phát hiện ra được cái cầu thang này.

Thần thức dò vào trong, cũng giống như mấy lần trước, bị vách tường hấp thu. 

Dựa theo kinh nghiệm trước đó, Thần Long hoàng triều sẽ không để lại thứ hại người ở trong bảo tàng.
Đương nhiên, hắn không dám khinh thường mà tiếp tục đi cẩn thận từng li từng tí một.

Cầu thang này có ngàn bậc, đi xuống dưới lòng đất, Giang Thần đập lên bậc thang cuối cùng, trước mắt là bóng tối nằm ngoài dự liệu. 

Hơn nữa còn có thể nghe được tiếng rõ, nói rõ phía dưới này rất rộng rãi.

Giang Thần sử dụng một quả cầu lửa, trôi nổi ở trước người năm thước, dò đường giúp hắn.

Hắn đang ở bên trong một cái đường nối rất dài, hai mặt vách tường trái phải còn có những bức tranh rất tinh xảo, dù cho sắc thái lờ mờ thế nhưng cũng không ảnh hưởng được tới chúng nó. 

Giang Thần một bên quan sát, một bên tiến lên.

Không được bao lâu, hắn khiếp sợ phát hiện ra một chuyện.

Hóa ra toàn bộ bí tàng tiểu thế giới không phải là bởi vì hoàng triều bị diệt mà xây dựng lên. 

Mà là ngay khi Thần Long hoàng triều cường thịnh thì đã có, được xem là hoàng cung thứ hai.

Sau đó khi diệt vong, hoàng triều mới đưa các loại bảo vật vào đây, giấu ở các nơi trong này.

- Ta nói các ngươi giấu bảo vật đi mà còn xây dựng nhiều như vậy làm gì, mà lại không giống Hoàng lăng. Hóa ra là như thế. 

Giang Thần nói.

- Ta nói các ngươi giấu bảo vật đi mà còn xây dựng nhiều như vậy làm gì, mà lại không giống Hoàng lăng. Hóa ra là như thế.

Một giây sau, tóc gáy của Giang Thần dựng đứng, một đạo thanh âm thê lương thê thảm thảm lại lặp lại lời của hắn. 

Điểm quan trọng nhất chính là, âm thanh xuất hiện ngay ở sau lưng của hắn, không vượt quá một thước, hắn cũng có thể cảm giác được khí tức phát ra, lạnh lẽo thấu xương, không có nhiệt độ.

Giang Thần dùng tốc độ nhanh nhất để rút kiếm, chém về phía phía sau.

Nhưng không có thứ gì cả, một kiếm đã thất bại. 

- Xảy ra chuyện gì? Ảo giác sao?

Giang Thần rất không rõ, nắm đưa quả cầu lửa về phía trước, quả thực không phát hiện ra được cái gì cả.

- Xảy ra chuyện gì? Ảo giác sao? 

Nhưng mà, thanh âm kia lại vang lên, hơn nữa lại còn cách càng gần hơn nữa, như là đã bò tới sau lưng của hắn.

Giang Thần gọi Lôi Đình thần giáp ra, cả người có lôi điện lóng lánh, so với quả cầu lửa còn chói mắt hơn.

Roẹt roẹt! 

Hầu như là đồng thời, Giang Thần đã nghe được âm thanh có thứ bị điện giật, ở ngay phía sau hắn.

Khi hắn quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy một cái bóng đen đang nhảy lên trên vách tường, đang nhanh chóng chạy trốn.

- Linh hầu? 

Giang Thần vừa mừng vừa sợ, trái tim bình tĩnh lại.

Đây là một loại linh thú có lực sát thương không lớn, là sinh vật thường thường sẽ nhìn thấy ở bên trong bảo tàng.

Chỉ cần thấy được linh hầu thì đã có thể xác định có báu vật. 

Mô phỏng theo lời nói của người khác cũng là một trong các đặc điểm của linh hầu.

Hầu như không chút do dự, Giang Thần nhanh chóng đuổi theo, dùng tốc độ nhanh nhất.

Thế nhưng linh hầu còn nhanh hơn, thân thể giống như không phải thực chất, lơ lửng không cố định. 

Khi đi tới cuối, linh hầu đã biến mất không còn tăm hơi, Giang Thần đưa thân vào trong một không gian rộng rãi hơn trước đó.

Khi hắn nhìn thấy rõ thứ trước mắt, hắn trợn mắt há hốc mồm.

Chương 438: Quáng động và cung điện

Lúc này Giang Thần đang ở trong một cái quáng động to lớn.

Sở dĩ nói là quáng động là bởi vì có thể tùy ý thấy được khoáng thạch, hơn nữa còn là Viêm Long tinh thạch.

Ở ngay chính giữa, Viêm Long tinh thạch dùng hình dạng giống như thủy tinh trở thành một cái cột lớn, cần vài người ôm mới hết được. 

Không cần quả cầu lửa, cũng đã cảm giác được tinh trụ toả ra ánh sáng rất là chói mắt.

Giang Thần không để ý tới linh hầu mà đi tới trước tinh trụ, tiếp theo hắn đã phát hiện ra thứ mình nhìn thấy chỉ là một điểm nhỏ của tảng băng chìm, còn có rất nhiều tinh thạch hơn đang ở bên dưới vách đá.

- Tại sao có thể có tinh thạch lộ ra cơ chứ? 

Sau khi kinh hỉ, ánh mắt của Giang Thần nhìn về phía lối đi kia.

Rất hiển nhiên nơi này không phải là quáng động được khai phá bình thường, lại suy nghĩ thêm việc mình đến đây như thế nào, hắn càng cảm thấy có chút kỳ lạ.

Hắn bắt đầu đi vòng quanh cây cột để nghiên cứu, rất nhanh đã có phát hiện. 

- Hóa ra Thần Long hoàng triều cũng xem tinh thạch là tài nguyên tu luyện.

Ở bên trong tinh trụ tận cùng có một cái khác với tất cả khối tinh thạch khác, ánh sáng là màu trắng tinh, cũng là nguồn sáng của các tinh trụ.

- Đây là Viêm Long tinh thạch chi nguyên! 

Giang Thần hô hấp dồn dập, vẻ mặt rất cuồng nhiệt, thứ này có thể nói là thu hoạch lớn nhất của hắn ở bên trong bí tàng.

Nếu như đoạt vật này tới tay, cảnh giới của hắn muốn tăng lên ba tầng cũng không thành vấn đề.

Bởi vì thứ này không cần bố trí trận pháp tu luyện là đã có thể trực tiếp hấp thu năng lượng thuần khiết ở bên trong. 

- Nơi này là một cái mật thất, dùng để luyện công, nhất định chủ nhân của cung điện phía trên sẽ có thân phận bất phàm, nói không chừng là Thần Long hoàng đế!

Giang Thần thầm suy đoán.

Đối với nhân vật như vậy, mật thất tu luyện như vậy chỉ có thể nói là bình thường, tinh thạch chi nguyên cũng chỉ là thứ dùng để cải thiện hoàn cảnh mà thôi. 

Nhưng đối với Giang Thần, có thể được coi là chí bảo.

Hắn không có tâm tư tiết kiệm, hắn muốn đào móc tinh thạch chi nguyên ra ngoài.

Trước khi động thủ, ánh mắt của Giang Thần mang theo vẻ cảnh giác nhìn về phía tứ phương. 

Đầu linh hầu kia không biết đã chạy đi đâu, chỗ đường nối cũng không thấy bóng người nào nữa.

Sau đó, hắn xem Hắc Đao là cái xẻng, quay mặt về phía tinh thạch chi nguyên mà bắt đầu đào.

Quá trình này nhất định phải cẩn thận, bởi vì bản thân của Viêm Long tinh thạch đã là một loại năng lượng rất mạnh mẽ. 

Nếu như động tác mạnh một chút làm cho nó nổ tung, nhìn độ to nhỏ của tinh trụ này, rất có thể sẽ làm cho Giang Thần ở dưới lòng đất nổ lên trên trời cao.

Thật vất vả mới đào móc ra được một cái động, Giang Thần đưa tay lấy ra tinh thạch chi nguyên.

Một cái cột thủy tinh thật dài, cảm giác rất ấm áp, ánh sáng óng ánh giống như muốn dâng trào ra vậy. 

Giang Thần hận không thể tại chỗ cho hấp thu, nhưng như vậy thứ tốt không thể như vậy lãng phí.

Hắn đang muốn thu vào trong nạp giới, không ngờ lại có một cánh tay đầy lông đột nhiên duỗi ra, đoạt tinh thạch chi nguyên đi.

Người xuất thủ đương nhiên là đầu linh hầu kia, tiểu tử này lần nữa trốn ở sau người hắn. 

Sau khi đắc thủ, nó lập tức chạy đi rất nhanh.

Lần này Giang Thần sẽ không tùy tiện bỏ qua, một mặt đuổi, một mặt phóng thích lôi điện.

Thế nhưng đầu linh hầu kia cực kỳ nhanh nhẹn, trốn đằng đông nấp đằng tây, một người một hầu chạy vòng quanh tinh trụ. 

- Vật này không có tác dụng đối với ngươi đâu.

Giang Thần lo lắng nói.

Linh thú không cần loại năng lượng này để tăng cường bản thân, điểm ấy hắn biết. 
- Vật này không có tác dụng đối với ngươi đâu.

Cũng không biết có phải là linh hầu cố ý trả thù chuyện vừa nãy hắn dùng lôi điện giật nó hay không mà vẫn dùng nguyên văn lời nói của hắn để trả lại, trong âm thanh mang theo vẻ đùa bỡn.

Giang Thần tức điên, không khỏi tăng nhanh tốc độ. 

Bỗng nhiên, linh hầu không chạy vòng quanh tinh trụ nữa mà chạy đi về phía bóng tối.

Lúc này Giang Thần mới chú ý tới mật thất không phải đóng kín, phía trước mặt còn có đường, bị linh hầu cầm tinh thạch chi nguyên rọi sáng đường đi.

Sau khi cùng tiến vào, Giang Thần không thể không giảm bớt tốc độ, bởi vì địa hình bên trong rất là khúc chiết, lại còn kéo dài, rất dễ đụng vào vách đá. 

Mấy phút sau, Giang Thần cảm giác mình đã đi được một nửa sơn mạch ở dưới mặt đất, rốt cuộc đã đi tới phần cuối cùng của nó.

Không nghĩ tới đây vẫn là một cái quáng động, so với cái quáng động vừa rồi còn lớn hơn gấp mấy lần.

Đồng thời, nơi này cũng có một cái tinh trụ rất lớn, cũng là tinh thạch chi nguyên. 

Ở trong không gian rộng rãi, Giang Thần rất khó phát hiện ra linh hầu, nhưng trong tay đối phương cầm tinh thạch chi nguyên lại chẳng khác nào một ngọn đèn sáng chỉ đường, liếc mắt đã có thể phát hiện ra nó đang trốn lên trên vách đá ở đỉnh đầu của hắn.

Có điều khóe mắt của Giang Thần thấy cái gì đó, tức thì ngây người như phỗng, cũng không đuổi bắt linh hầu nữa.

Ở một mặt khác của quáng động, không ngờ lại có một toà cung điện hoàn chỉnh được xây ở bên trong đó. 

Không phải loại cung điện lấy vách núi làm tường kia mà là tường hồng ngói vang, trang nghiêm uy vũ.

Ở dưới tinh trụ chiếu rọi, cung điện như sáng lên, giống như bên trong có người vậy.

- Trên mặt xây dựng nhiều cung điện như vậy, vì sao dưới lòng đất còn có cung điện nữa chứ? 

Giang Thần không nghĩ ra, hắn tiến lên phía trước vài bước, lại phát hiện ra quáng động thật sự rất là lớn, giống như một cái hẻm núi vậy.

Tinh trụ ở chính giữa, cung điện ở một bên khác.

Giang Thần đi tới đó ít nhất cũng cần nửa giờ, cho nên hắn thả người nhảy một cái, định bay qua. 

- Ôi.

Kết quả thân thể của hắn không bay được, trái lại còn rơi xuống, một đường lăn xuống bên dưới.

Giang Thần dùng cái mông để thắng lại, lúc này mới biết được ở trong này không thể phi hành. 
Nhất định là có bày trận pháp, hơn nữa nhiều năm như vậy cũng không mất đi hiệu lực.

Cũng còn may Thông thiên cảnh sẽ không ngã chết, nếu không cái chết như vậy sẽ rất buồn cười.

Có điều thông qua phương thức lăn xuống, Giang Thần đã dùng tốc độ nhanh nhất để đi đến phía dưới. 

Vỗ vỗ bùn đất trên người, Giang Thần phát hiện ra mình đang ở giữa tinh trụ và cung điện.

Trong khoảng thời gian ngắn, hắn không biết nên đi lấy tinh thạch chi nguyên, hay là đi cung điện nhìn một chút xem thế nào.

- Đối với người Thần Long hoàng triều trước đây, tinh thạch chi nguyên chỉ là vật liệu dùng để kiến tạo mật thất, nơi này có một cung điện, nhất định sẽ có báu vật. 

Huống chi còn có một con linh hầu ở bên trên, Giang Thần cũng không muốn bị nó đoạt đồ một lần nữa.

Bỗng nhiên, trong lòng hắn sinh ra một kế, vẫn đi về phía tinh trụ, lặp lại động tác vừa nãy, đào tinh thạch chi nguyên ra.

Trong một nháy mắt nào đó, đột nhiên hắn mở lôi hạch ra tối đa, quanh thân có lôi diện dày đặc, động tĩnh linh hầu bị điện giật lần nữa truyền đến, hơn nữa lần này là lập tức mê muội, không trốn thoát được. 

- Đấu vơi ta sao?

Giang Thần xoay người, năm ngón tay nắm lấy thân thể của linh hầu, thu hồi lôi điện.

Lúc này lông của linh hầu đã bị cháy đen, cả người bốc khói, khối tinh thạch chi nguyên trong tay cũng đã rơi xuống đất. 

- Chít chít.

Giang Thần thu hai khối tinh thạch chi nguyên vào bên trong vòng ngọc, linh hầu bị hắn tóm phát ra tiếng kêu suy yếu.

Giang Thần sững sờ, linh thú đều là tồn tại rất yếu đuối, chỉ là năng lực khá là đặc thù. 

Vừa nãy bị lôi điện đánh trúng, hầu như đã lấy đi tính mạng của linh hầu.

Khuôn mặt kia linh tính mười phần, đặc biệt là đôi mắt to làm cho hắn nhớ tới Bạch Linh.

- Ài, ngươi cần gì phải trêu chọc ta cơ chứ? 

Giang Thần không đành lòng, công lực nhu hòa truyền vào trong cơ thể linh hầu, lại lấy ra một bình ngọc.

- Đi thôi.

Giang Thần để linh hầu xuống dưới đất, vỗ vỗ cái đầu nhỏ kia. 

Linh hầu đứng trên mặt đất, còn rất mờ mịt, hai tay giơ lên, giống như thiếu nữ e thẹn vậy.

Giang Thần không để ý đến nó mà đi về phía cung điện.

Thế nhưng còn chưa đi được vài bước, linh hầu đã nhe răng nhếch miệng với hắn, chạy tới chạy lui ở trước mặt hắn. 

- Sao vậy?

Giang Thần nhìn ra được linh hầu muốn ngăn cản mình tiến lên phía trước, trong lòng không khỏi cảm thấy hiếu kỳ.

Rất hiển nhiên, linh hầu còn hiểu rõ lòng đất này hơn so với hắn. 

Cố ý cảnh cáo đã nói rõ cung điện kia rất nguy hiểm.

Ầm!

Đúng lúc này, từ một hướng khác của quáng động truyền đến động tĩnh không nhỏ, có người dựa vào man lực phá tan vách núi. 

Trong lúc bụi bặm bốc lên, một đội người sải bước đi vào.

- Thực sự là oan gia ngõ hẹp.

Giang Thần nhìn ra đó là đội ngũ của Mộ Dung gia, hắn lập tức mang theo linh hầu trốn sang một bên. 

Chương 439: Tử sĩ

Đội ngũ Mộ Dung Long cũng chú ý tới tinh trụ và cung điện.

Sau khi một tràng tiếng thốt lên vang vọng, từng người đi về phía cung điện, hiển nhiên tất cả đều cho rằng bên trong có báu vật.

Giang Thần trốn ở mặt sau của một tảng đá lớn, ở đây không thể toả thần thức ra, cho nên cũng không cần sợ bị phát hiện ra. 

Linh hầu nhìn thấy những người này tới gần cung điện, lông dựng lên, có chút sốt sắng nắm lấy góc áo của Giang Thần.

Mặc kệ hậu quả đáng sợ ra sao, Giang Thần đều rất tình nguyện chuyện này rơi vào trên người đội ngũ của Mộ Dung gia.

Ở trong sự hiếu kỳ và ánh mắt mong chờ của hắn, đội ngũ kia đã đứng ở bên ngoài cung điện. 

Bọn họ rất kích động, nhưng không lỗ mãng, một người trong đó cầm trận bàn, đi vòng quanh cung điện một vòng.

- Long ca, không có sát trận.

Hắn nói. 

- Hừm, duy trì đội hình đối địch.

Mộ Dung Long cũng có chút quyết đoán, sau khi nghe nói như thế lập tức mang đội đi về phía cửa lớn.

Nương theo những người này đi lên bậc thang, linh hầu càng kích động hơn nữa, đã không còn là căng thẳng mà đã rơi vào trong hoảng sợ. 

- Không được, lùi lại!

Mộ Dung Long đi tới trước cửa đột nhiên nhận ra được cái gì đó, lập tức dùng tốc độ nhanh nhất chạy đi.

Cửa lớn tự động mở ra từ bên trong, từng đạo từng đạo bóng đen lướt ra ngoài, gặp người là giết, không chút lưu tình. 

Giang Thần định thần lại vừa nhìn, đó không ngờ lại là các binh lính thân mặc khôi giáp, không phải là con rối, mỗi người đều có diện mạo khác biệt.

Nhưng bọn họ lại càng giống như là tượng sáp hơn, âm u đầy tử khí, mặt không hề có chút cảm xúc, thậm chí ngay cả con ngươi cũng không có bất kỳ phản ứng nào cả.

- Tử sĩ! 

Giang Thần nghĩ tới điều gì đó, sắc mặt hơi trắng bệch.

Thông qua một ít tà pháp và bí thuật có thể làm cho người vừa mới chết đi không lâu trở thành tử sĩ, một thứ tương tự với con rối.

So với con rối, tử sĩ còn mạnh mẽ hơn, quá trình chế tạo cũng đơn giản hơn nữa. 

Không biết mười hai tên tử sĩ đã trấn thủ ở đây bao nhiêu năm, vẫn bất hủ như cũ, sức chiến đấu rất là mạnh mẽ.

Mỗi một tử sĩ đều có thực lực Thông thiên cảnh tầng chín.

Bởi vì là tử sĩ cho nên hầu như hoàn toàn không có võ học, động tác đều là cơ giới hóa, nhưng đều là sát chiêu hữu hiệu nhất. 

Rất nhanh trong đội ngũ của Mộ Dung Long đã có người chết.

- Tất cả lui về phía sau cho ta!

Mộ Dung Long rất quyết tâm, trong tay xuất hiện một thanh loan đao, giết về phía các tử sĩ. 

Đao kình cuồn cuộn, sôi trào mãnh liệt, ánh đao là màu vàng xán lạn, cực kỳ sắc bén.

Chỗ nó đi qua, tử sĩ chia năm xẻ bảy, trở thành một đống đồng nát sắt vụn.

- Thật là mạnh! 

Giang Thần cả kinh, nhân vật ba vị trí đầu trên Thăng Long bảng hạng nhất quả nhiên danh bất hư truyền, không nói tới việc tâm trí và tính cách ra sao, chỉ bằng một đao này đã hoàn toàn xứng đáng rồi.

- Hả?

Có khả năng là Giang Thần quan sát quá rõ ràng cho nên Mộ Dung Long đã phát giác ra, ánh mắt nhìn về phía bên này. 

Được hắn ra hiệu, trong đội ngũ có hai người đi ra, vây quanh từ hai hướng.

Giang Thần thầm hô không tốt, lúc này hắn không có bất kỳ biện pháp nào cả, chỉ cần hơi động sẽ bị phát hiện ra.

Linh hầu bỗng nhiên nhảy lên trên tảng đá, nhe răng nhếch miệng một phen, nhanh chóng nhảy lên trên vách đá. 

Lực chú ý của chúng nhân lập tức bị linh hầu hấp dẫn, nhìn chằm chằm vào nó không tha.

- Long ca?

- Không cần để ý tới nó, đây chỉ là linh thú rất cấp thấp, thường thường sẽ xuất hiện ở nơi có báu vật. 
Mộ Dung Long liếc mắt nhìn nó, không có hứng thú.

Chợt, đội ngũ đi vào bên trong cung điện.

Giang Thần bên ngoài lòng ngứa ngáy khó nhịn, không cam lòng báu vật cứ như vậy bị Mộ Dung Long lấy đi. 

Khi hắn định mạo hiểm vào theo thì từ các nơi trong quáng động liên tục truyền đến tiếng nổ tung.

Rất nhiều đội nhân mã hầu như là đồng thời tới đây, cũng sử dụng tốc độ nhanh nhất để vọt vào bên trong cung điện.

Cứ như vậy, Giang Thần cũng không hề e dè mà lẫn vào trong đám người. 

- Chi chi chi!

Trên không trung linh hầu lo lắng kêu to, thế nhưng đã không kịp nữa rồi, nó chỉ có thể nhìn Giang Thần đi vào trong mà thôi.

Trong bảo điện có động thiên khác, không chỉ là vách tường bốn phía, vách tường quay về cửa là một cái đường nối rất dài. 

Sau khi Giang Thần đi vào, hắn phát hiện ra mình đi vào bên trong một ngọn núi.

Đường nối xây ở trong vách đá, ở giữa đã bị đào rỗng, có những sợi xích sắt lớn bằng cánh tay liên kết lại, bện thành một cái lưới lớn.

Ở bên trong lưới sắt còn có rất nhiều lồng sắt hình vuông, người bị giam giữ bên trong đã trở thành từng bộ từng bộ thây khô. 

- Hóa ra, đây là ngục giam!

Cuối cùng Giang Thần đã hiểu rõ cung điện dưới lòng đất này dùng để làm gì.

Hắn hiếu kỳ rốt cuộc là hạng người gì mà có thể làm cho Thần Long hoàng triều phí sức như thế, cố ý xây dựng một toà cung điện hoa lệ ở dưới lòng đất để giam giữ hắn. 

- Là phản quân Nghịch long chi loạn!

- Trời ạ, người bị giam giữ ở nơi này đều là hoàng thất của Thần Long hoàng triều.

- Cái gì, đây chỉ là một toà ngục giam thôi sao? 

Những người hiểu rõ lịch sử của Long vực đã hóa giải nghi hoặc cho Giang Thần.

Những phạm nhân này đều có hoàng huyết, coi như là bắt giam thì cũng phải ở nhà tù xứng đáng với thân phận của mình.

Cũng khó trách bề ngoài cung điện hùng vĩ như vậy, thế nhưng bên trong rất là hoang vu. 

Nơi như ngục giam, không thể có báu vật gì cả.

Có điều mọi người vẫn không cam lòng mà lật tung nơi này lên, cuối cùng ánh mắt nhìn về phía những lồng sắt bị cố định ở trên không trung.
Sự tham lam đã che đi tất cả, bọn họ lại chú ý tới đám thây khô kia. 

- Ai dám mạo phạm tổ tông Thần Long hoàng triều ta!

Đột nhiên, một tiếng gầm lên đã đẩy lui những người kia lại, chỉ thấy Tô Hình rất tức giận, đứng ở trên một sợi xích sắt.

- Những người này đều từng là hoàng thất của Thần Long vương triều, cũng là tổ tông của Tà Vân điện ta. 

Tô Hình nói.

Lời vừa nói ra, mọi người chau đầu ghé tai, nghị luận sôi nổi.

Tà Vân điện là do tàn dư của Thần Long hoàng triều còn sót lại xây dựng lên, đây là chuyện mà đại đa số người trong Long vực biết được. 

Thế nhưng đây chỉ là tin tức ngầm, từ xưa tới nay chưa từng có ai chứng minh qua, mà Tà Vân điện cũng tránh nói tới chuyện này.

Thế nhưng Tô Hình lại thừa nhận, dùng thân phận đời sau của Thần Long hoàng triều để tự xưng.

- Tô Hình, ngươi sốt sắng như thế làm gì chứ, chẳng lẽ những thây khô này cất giấu bí mật nào đó hay sao? 

Mộ Dung Long cũng không sợ hắn mà đưa ra câu hỏi.

- Thây khô có thể có bảo vật gì chứ?

Tô Hình không quan tâm, hỏi lại. 

- Vậy hãy để cho chúng ta lục soát đi.

Mộ Dung Long hùng hổ doạ người, một bước cũng không nhường.

Gương mặt của Tô Hình âm trầm lại, ánh mắt sắc bén như kiếm nhìn sang chỗ hắn. 

- Không nên làm ta sợ.

Mộ Dung Long cười một tiếng quái dị, khí thế cũng không kém đối phương.

Lúc này, Lệ Nam Tinh mở miệng nói: 

- Thây khô không có bảo vật, nhưng mỗi một bộ thây khô đều là báu vật.

Hắn nói ra lời kinh người, làm cho tất cả xôn xao, sắc mặt của Tô Hình kia thì có chút khó coi.

- Ngàn năm mà bất hủ, quả thực là không giống bình thường. 

Tất cả mọi người được nhắc nhở, tinh thần phấn chấn, sự kiêng kỵ đối với Tô Hình đã giảm bớt đi không ít, cộng thêm có Mộ Dung Long và Lệ Nam Tinh ở đây, bọn họ chỉ cần ra tay nhanh, như vậy cướp được bao nhiêu là được bấy nhiêu.

- Ha ha ha ha ha.

Đột nhiên, Tô Hình cười to lên một tiếng, ma khí thô bạo không hề che giấu mà bộc phát ra, lay động tất cả xích sắt, tạo thành động tĩnh không nhỏ. 

- Các ngươi đã chết tới nơi rồi mà còn có lòng tham như vậy, thực sự là đáng đời.

Tô Hình nói.

- Họ Tô kia, ngươi có ý gì? 

Mộ Dung Long lạnh lùng nói.

- Không tốt.

Giang Thần nghĩ tới điều gì đó mà ánh mắt lần nữa nhìn về phía lao tù, đợi đến khi xác định suy đoán trong lòng, hắn hét lớn: 

- Những thây khô này đã bị luyện thành tử sĩ! Chỉ cần ra lệnh một tiếng, những này tử sĩ sẽ sống lại.

Không giống những tử sĩ bảo vệ trước đó, những tử sĩ bị nhốt lại này phải mạnh hơn mấy lần.

- Hóa ra đây chính là âm mưu của Tà Vân điện! 

Tiểu thế giới không thể để Tôn giả tiến vào được, thế nhưng trước khi có hạn chế này, có Tôn giả ở bên trong thì sẽ như thế nào chứ?

Như vậy sẽ đại sát tứ phương, thế không thể đỡ.

Chương 440: Nghịch Long Tiên Phong

Thực lực của tử sĩ không phải không thay đổi, mà là căn cứ vào cảnh giới của người chết khi còn sống mà định đoạt.

Cảnh giới càng cao thì quá trình luyện thành tử sĩ sẽ càng khó khăn, nhưng cũng sẽ lợi hại hơn bình thường.

Mọi người nghe Giang Thần rống to, cả đám như vừa tỉnh giấc chiêm bao, tức thì quay đầu lại, bậc thang được xây ở vách đá chỉ rộng năm trượng, không nói tới việc cả đám chen thành một đoàn, thiếu chút nữa đã có người ngã xuống.

Chờ đến lúc bọn họ thật vất vả mới trở lại lối vào thì một cánh Thiên Long môn đột nhiên xuất hiện, ngăn cản đường đi, vây tất cả mọi người vào bên trong.

- Các anh linh đã từ trần, chấn chỉnh lại quyền uy vô thượng của Thần Long hoàng triều đi!

Tô Hình giang hai cánh tay ra, hắn vừa dứt lời thì các xích sắt đóng ở trên vách đá lay động kịch liệt, các lan can sắt của lồng giam cũng có ánh sáng màu hồng yêu dị lóe lên.

Lúc này mọi người mới chú ý tới trên lồng giam có khắc những hàng chữ nhỏ như nòng nọc.

Mỗi một chữ đều có uy năng kinh thế, ngọn núi chật hẹp giống như sắp không chịu nổi, đang dao động, cầu thang làm bằng gỗ dưới chân của mọi người cũng nứt toác ra.

Cũng còn may tình huống không chuyển biến xấu thêm một bước nữa, thế nhưng lúc này thây khô bên trong lồng giam lại có dị động.

Tổng cộng có bảy bộ thây khô, cũng giống như tượng sáp vậy, trong đôi mắt thậm chí còn không có con ngươi, thân thể gầy gò hoàn toàn là da bọc xương, như một bộ xương của ác quỷ.

Nhưng mà, bên trong thân thể nhìn qua không đỡ nổi một đòn kia lại có được lực lượng mà mọi người ở đây không chống đỡ được.

- Tô Hình, tất cả những chuyện này đều là tính toán của ngươi sao?

Mộ Dung Long vẫn coi như là trấn định, trầm giọng hỏi.

- Tình báo là thứ so với bất kỳ đồ vật gì còn quan trọng hơn, các ngươi không biết gì cả về bí tàng, cho nên chỉ có nước bị mưu hại mà thôi.

Lúc này Tô Hình không tiếp tục ẩn giấu bản tính của mình nữa, ma uy hiển hách lộ ra, ánh mắt lãnh khốc vô tình.

- Ngươi muốn thế nào? Giết sạch chúng ta sao?

Mộ Dung Long hỏi.

Nghe thấy hắn nói như thế, không ít người nhìn về phía Tô Hình, căng thẳng bất an.

Bởi vì lòng tham mà vận mệnh của bọn họ đã bị nắm giữ ở trong tay của Tô Hình.

- Kẻ địch của Tà Vân điện, chỉ có Anh Hùng điện.

Ánh mắt hàn ý bức người của Tô Hình đảo qua mọi người, hai đội người Anh Hùng điện lập tức cảm nhận được áp lực vô hình.

Người chung quanh cũng cách khá xa, sợ bị liên lụy đến.

- Cùng với người ở trận doanh của Anh Hùng điện.

Tô Hình lại nói.

Lần này, mọi người đã nghe rõ ý của Tô Hình, đó là muốn khiến cho người ta trung thành với hắn.

- Chúng ta đồng ý gia nhập Tà Vân điện.

- Tô Hình sư huynh, xin đừng lạm sát kẻ vô tội.

- Đúng vậy, chúng ta không có quan hệ gì với Anh Hùng điện cả.

Rất nhiều người không chút do dự, vội vã tỏ thái độ, sợ bị người ta đoạt cơ hội của mình.

- Như vậy, đầu danh trạng của các ngươi đâu?

Tô Hình lạnh lùng nói.

Tức thì, sắc mặt của những người này cứng đờ, nhìn về phía người của Anh Hùng điện, đầu danh trạng này là chỉ cái gì, bọn họ biết quá rõ.

- Thủ đoạn thực sự là tàn nhẫn.

Trong lòng Giang Thần thầm nói, lúc trước Tô Hình chỉ huy mọi người thành lập phòng tuyến hắn đã cảm thấy người này không đơn giản.

Song dùng phần không đơn giản này để đối phó với mình, lúc này hắn mới biết đối phương lợi hại bao nhiêu.

Có điều Giang Thần vẫn không manh động, trời sập xuống vẫn còn có trụ lớn đẩy.

Vẻ mặt ccLệ Nam Tinh không thay đổi, yên lặng nhìn biểu hiện của những người khác.

- Chúng ta duy trì trung lập.

Mộ Dung Long nói.
- Không có chuyện tốt như vậy đâu, Lệ Nam Tinh, nhất định phải chết ở trong tay của ngươi.

Dường như Tô Hình đã sớm đoán được hắn sẽ nói như vậy, cho nên hắn không chút suy nghĩ đã nói.

- Người của Tà Vân điện, quả thật là lòng dạ độc ác.

Mộ Dung Long cười lạnh một tiếng, lập tức đứng bên người Lệ Nam Tinh, nói:

- Vậy ta sẽ cùng liên thủ Lệ Nam Tinh để chiến với ngươi!

- Thu hồi ngạo khí buồn cười của ngươi đi.

Tô Hình lắc lắc đầu, trong mắt toát ra vẻ châm chọc.

- Bảy người trong lồng giam chính là nghịch long chi loạn năm đó, là bảy đại tiên phong của Nghịch Long quân, mỗi người đều là Tôn giả đỉnh cao, coi như là trở thành tử sĩ, thực lực giảm mạnh thì cũng vẫn là Tôn giả như cũ.

Tiếng nói vừa dứt, lồng giam đã bị phá tan, bảy vị tiên phong không để ý tới trận pháp ảnh hưởng mà đứng lơ lửng trên không.

- Tùy tiện ném ra một tử sĩ đã có thể giết hết tất cả các ngươi! Mộ Dung Long, ta sẽ cho ngươi một cơ hội quyết định nữa!

Nghe vậy, Mộ Dung Long nhíu chặt mày, hỏi:

- Tà Vân điện các ngươi định phát động chiến tranh sao?

- Ở bên ngoài, chiến tranh đã khai hỏa rồi.

Tô Hình cười lạnh nói.

- Cái gì?

Chuyện này không thể nghi ngờ là một quả bom nặng ký, làm kinh động tất cả mọi người.

Tô Hình không thể tùy tiện nói ra lời này, rất có khả năng là thật.

- Đệ tử Anh Hùng điện sẽ gặp phải tai ương ngập đầu!

- Tốt, ta sẽ hợp tác cùng ngươi.

Sau khi Mộ Dung Long nhận rõ thế cuộc, hắn nhìn Lệ Nam Tinh một chút, bước chân dời đi.

- Các ngươi đã chọn xong chưa?

Lệ Nam Tinh lẽ ra nên lo lắng nhất rốt cuộc đã có phản ứng bình thường, tay của hắn đặt ở trên chuôi kiếm.

Không ai trả lời, người ủng hộ Anh Hùng điện còn lại không tới một phần ba, lại có bảy tử sĩ tiên phong, thế cuộc đã không thể dùng hai từ gay go để hình dung nữa.
- Lệ Nam Tinh, nhận mệnh đi, ngươi thua rồi, thua không có bất kỳ chỗ vãn hồi nào nữa.

Tô Hình đắc ý nói.

- Đây chính là toàn bộ kế hoạch của ngươi sao? Khi mang chúng ta đến ngươi đã sớm biết hành cung này sao?

Lệ Nam Tinh hỏi.

- Ngươi biết sao?

Mỗi người của Tà Vân điện đều có một chiếc chìa khóa, tương ứng với một địa điểm trong tiểu thế giới.

Chìa khoá của Tô Hình, chính là chỉ về phía toà hành cung này.

- Đúng thế.

Lệ Nam Tinh nói.

- Vậy ngươi định làm gì?

Trong lòng Tô Hình có chút bất an, nhưng ở bề ngoài không thấy được thứ này.

- Trước khi cho ngươi biết ta sẽ làm gì, ta cảm thấy bi ai vì sự ngu xuẩn của ngươi.

Khi Lệ Nam Tinh nói lời này đã dẫn tới ánh mắt khác thường của tất cả mọi người, bao gồm cả Giang Thần ở bên trong.

- Ồ...

Tô Hình đang muốn châm chọc một tiếng, thế nhưng Lệ Nam Tinh không cho hắn cơ hội.

- Luân hồi kiếm, vạn thế luân hồi!

Lệ Nam Tinh rút ra kiếm của mình, khi thanh kiếm làm cho người ta hiếu kỳ này ra khỏi vỏ, kiếm uy ngập trời, ánh sáng vạn trượng, giống như mặt trời rơi rụng xuống.

Tất cả mọi người đều không thấy rõ sự vật trước mắt, thế nhưng lại không thể đưa không ra bất kỳ phản ứng gì.

Chỉ nghe có tiếng vang trầm thấp gấp gáp vang lên bảy lần, tiếp theo ánh kiếm biến mất không còn tăm hơi đâu nữa, mà Lệ Nam Tinh đang đứng ở trên một sợi xích sắt, kiếm trong tay đã thu lại.

Mọi người nhìn xung quanh, cũng không phát ra cái gì không đúng cả.

Hai, ba giây sau, mọi người mới phát hiện ra bảy tử sĩ đã bắt đầu hóa cát, cát vàng không ngừng rơi xuống mà thân thể cũng đang biến mất.

Tử sĩ được Tô Hình nói ghê gớm tới cỡ nào lại bị một kiếm diệt sạch.

Nguy cơ mà Tô Hình mang đến không còn tồn tại nữa, người vội vã đứng thành hàng vừa nãy ra vẻ lúng túng.

- Ngươi đã sớm biết sự tồn tại của tử sĩ rồi sao

Sau khi im lặng gần như một phút, Tô Hình triệt để thất thố gào thét.

- Đúng vậy.

Lệ Nam Tinh hào phóng thừa nhận.

Nếu như không phải đã sớm biết được chuyện này thì hắn không thể luyện thành một kiếm nhằm vào tử sĩ được.

- Đa tạ ngươi đã dẫn đường.

Lệ Nam Tinh lại nói.

Từ đầu tới đuôi, Tô Hình nghĩ mình đang tính toán người khác, thế nhưng khi phát hiện mình hoàn toàn bị người khác nắm mũi dẫn đi, dẫn sói vào trong bảo khố này.

Hiện tại hắn đã mất đi niềm tin tất thắng, hắn không thể tử chiến với Lệ Nam Tinh được nữa.

Như vậy tất cả mọi thứ bên trong lòng đất này, đương nhiên phải chia đều rồi.

- Cái cửa này, sao lại mở ra vậy?

Đột nhiên, có người phát hiện ra cái gì đó.

Hóa ra phiến Thiên Long môn kia đã bị mở ra, nhưng chỉ mở ra được một lỗ hổng nho nhỏ, chỉ để cho một người ra vào mà thôi.

Chương 441: Bồ Đề Diệp

Giang Thần lặng lẽ rời đi, sát cục tử sĩ tiên phong bị phá, đã không có gì đáng để lo lắng nữa.

Coi như là có, dùng thực lực bây giờ của hắn cũng không làm nên được trò trống gì cả.

Huống hồ vừa nãy hắn đã mở cửa, không chừng đã bị Mộ Dung Long phát hiện ra.

Còn không bằng đi trước tất cả mọi người, nhìn xem những nơi khác còn có bảo vật gì khác nữa hay không.

Hắn vừa rời khỏi cung điện thì đã nhìn thấy linh hầu xông tới trước mặt hắn, lại nhảy lên trên bả vai của hắn.

- Mang ta đi tới những nơi khác.

Giang Thần linh cơ khẽ động, lập tức mở miệng thăm dò.

Không nghĩ tới linh hầu lại thật sự nghe hiểu, nó thả người nhảy một cái, rơi xuống cách đó mấy chục thước, sau đó ra hiệu Giang Thần đuổi theo mình, kế tiếp thân thể của nó lập tức lao nhanh đi.

Giang Thần đuổi theo sát, khi đi ngang qua tinh trụ, vẻ mặt hắn rất không nỡ, những Viêm Long tinh thạch này to gấp mấy chục lần thứ mà trước đó hắn có được, đáng tiếc không có thời gian để cho hắn móc ra.

Ở dưới sự dẫn dắt của linh hầu, Giang Thần lại phát hiện ra một cái mật đạo ẩn giấu ở trong bóng tối, so với mật đạo vừa nãy còn chật hẹp hơn nhiều.

Chỗ hẹp nhất cần phải bò qua mới được.

Phần cuối mật đạo không còn là quáng động bao la nữa, trái lại là nhà đá đóng kín, điều này làm cho Giang Thần có chút bận tâm.

Vạn nhất bị người ta nhốt vào bên trong, như vậy chắc chắn hắn sẽ phải chết.

Có điều hắn nghĩ nếu như không có linh hầu chỉ dẫn, nơi bí mật như vậy đối phương không thể tìm tới được.

Sau đó, Giang Thần lại mượn quả cầu lửa để bắt đầu quan sát mật thất.

Bảo vật thì hắn không nhìn thấy, chỉ là đã phát hiện ra một cái giá sách và một cái bàn.

Nơi này lại giống như là cái thư phòng bí mật vậy.

Đầu tiên là Giang Thần đi tới bên cạnh giá sách, thư tịch ở nơi này rực rỡ muôn màu, có mấy ngàn cuốn sách, nội dung bên trong cũng rất rộng.

- Lẽ nào những thứ này là tàng thư của Thần Long hoàng triều hay sao?

Một hoàng triều muốn kéo dài không thể thoát khỏi sử sách cùng với các loại bí sử cần phải ghi nhớ.

Giang Thần không có thời gian xem những thứ này, cho dù hắn trời sinh đã có hảo cảm đối với thư tịch.

Hắn đi đến trước bàn, lập tức phát hiện ra ở nơi đó có bày một quyển sách nhỏ đã được mở ra, hắn tò mò cầm lấy, vừa nhìn qua thì hai mắt tức thì sáng lên.

Thông qua nội dung trên sách hắn đã biết cái mật thất này là do một gã hộ vệ trông coi cung điện để lại, tên hộ vệ kia rất có thể chính là tử sĩ đã chết ở trong tay Mộ Dung Long vừa nãy.

Điểm quan trọng chính là, trên mặt quyển sách này có ghi chép bảy loại võ học.

Là do tên thủ vệ này thẩm vấn từ trong miệng bảy đại tiên phong mà ra.

Những tiên phong kia ở bên trong phản loạn đều là tướng sĩ thân mang hoàng huyết, võ học mà họ nắm giữ đương nhiên đã làm cho những thủ vệ này nổi lên lòng tham, cuối cùng tiện nghi cho Giang Thần.

Những võ học Thần long này, chỉ có người mang hoàng huyết, hoặc là nắm giữ lực lượng thần long thì mới có khả năng thi triển ra.

Giang Thần không có hoàng huyết, nhưng hắn có lực lượng thần long.

Hắn đang lo lắng lực lượng thần long nên phát huy ra hiệu quả như thế nào thì lại có được bảy loại võ học thần long, không thể không nói là ý trời.

Hơn nữa những thứ này không phải là loại võ học tiến lên dần dần, cần luyện tập rất nhiều kia mà cũng có thể đơn độc thi triển, đánh ra tuyệt thức có uy lực vô cùng.

Nắm giữ chúng nó, tương đương với Giang Thần có thêm lá bài tẩy tương tự với Sát na kiếm pháp.Đặc biệt là khi Giang Thần lật đến tờ cuối cùng lại phát hiện ra thủ vệ này cũng là kỳ tài khoáng thế, không ngờ lại thông hiểu đạo lí của bảy loại võ học này, sau đó lại hợp thành một chiêu.

Chiêu này có uy lực rất lớn, dùng lực lượng thần long của Giang Thần hiện tại còn chưa đủ tư cách thi triển ra, ít nhất cần phải đạt đến tứ long tứ tượng, cũng chính là tầng thứ tư của Long Tượng công mới được.

- Thứ tốt.

Giang Thần cẩn thận từng li từng tí một cẩn thận thu lại, lại liếc mắt nhìn các thư tịch khác, vẻ mặt rất tiếc nuối, chỉ có thể vĩnh viễn để chúng ở lại lòng đất mà thôi.

Linh hầu đột nhiên cầm lấy một quyển sách lắc lư ở trước mặt Giang Thần, dùng sức ném về phía hắn.

Sau khi tiếp được, Giang Thần mở ra, rất nhanh đã nhíu mày, đây chỉ là bản du hí tầm thường, giới thiệu rất nhiều phong cảnh và danh địa của Long vực.

Có điều khi lật tới tờ nào đó, có một mảnh lá cây được kẹp ở bên trong sách rớt xuống.

Đây là một mảnh lá cây ố vàng, nhìn qua sinh cơ đã trôi đi, thế nhưng Giang Thần lại nhìn ra nó rất không đơn giản.

Ngưng mắt nhìn lên trên hoa văn của lá, nơi đó cất giấu vô số huyền bí, hút thần hồn của hắn vào trong đó, du lịch ở bên trong biển tri thức mênh mông.

Bởi vì không chuẩn bị cho nên rất nhanh Giang Thần đã từ trong trạng thái này khôi phục lại như cũ.

- Đây là...

Trong mắt hắn hiện lên vẻ không thể tin tưởng được, lại mang mảnh lá cây này đến trước mắt, tỉ mỉ đánh giá, tiếp theo lập tức mừng như điên.

Giang Thần có thể khẳng định, đây là một mảnh Bồ Đề Diệp!

Nghe đồn Phật đà đã ngộ đạo ở dưới gốc cây bồ đề, thành lập ra phật quốc.

Mà cây bồ đề được ghi chép ở trong kinh thư cũng có ý nghĩa ngộ đạo, vì vậy vô số người muốn tìm được vị trí của cây bồ đề, nhưng tất cả đều không làm được.

Bởi vì Bồ Đề Diệp có xuất thân thần bí khó lường, phàm là người có được nó đều có thể có được thành tựu bất phàm.

Đây là báu vật chỉ có thể gặp mà không thể cầu, năm đó Lăng Vân Điện cũng chưa từng có qua, mà Giang Thần cũng vẫn hiếu kỳ xem hiệu quả cụ thể của Bồ Đề Diệp là cái gì.

Hiện giờ có được một lá, như nhìn thấy được một điểm nhỏ của tảng băng chìm.Cái gọi là ngộ đạo chi diệp kỳ thực là bảo vật có thể tăng cao thiên phú của một người.

Tên hộ vệ kia hóa bảy loại võ học vào làm một thể, cũng là mượn Bồ Đề Diệp mà làm được.

- Ta nói một người có thiên phú kinh khủng như thế, làm sao có khả năng là một gã hộ vệ ở đây được chứ?

Giang Thần thầm nói:

- Xem ra hắn cũng có được kỳ ngộ không nhỏ, nếu như Thần Long hoàng triều không bị diệt, không gian cho hắn trưởng thành dài hơn, khi đó nhất định hắn sẽ là tuyệt thế cường giả.

Cảm thán thì cảm thán, thế nhưng Giang Thần vẫn nhanh nhẹn cẩn thận thu nó lại.

- Đa tạ ngươi, linh hầu.

Giang Thần sờ sờ đầu của linh hầu, lại lấy ra một quả đào rồi đưa tới.

Linh hầu rất cao hứng, giơ quả đào nhảy lên một lúc rồi mới nhét vào trong miệng, dùng miệng lớn cắn.

- Ngươi đúng là, không ngờ lại tham ăn giống như Bạch Linh vậy.

Giang Thần nở nụ cười, sau khi xác định nhà đá không có những bảo vật khác, hắn định rời đi.

Thế nhưng vừa mới bò được một nửa mật đạo thì hắn phát hiện ra bên ngoài có người đang khai thác Viêm Long tinh thạch.

- Tinh thạch chi nguyên đã bị người ta đào đi, nhất định là do Giang Thần kia làm.

- Tên này đúng là có chút bản lãnh, có thể sống sót ở dưới tay của Long ca.

- Đâu chỉ có vậy mà còn gan to bằng trời, còn dám tầm bảo, Long ca đã nói rồi, một khi nhìn thấy hắn thì Long ca sẽ chém hắn thành muôn mảnh.

Những người bên ngoài là đội ngũ của Mộ Dung gia, cũng không biết Mộ Dung Long sao lại thu hoạch Viêm Long tinh thạch này làm gì.

Hơn nữa, khi Giang Thần ở ngục giam đã mở miệng, quả thực đã bại lộ chính mình, làm cho Mộ Dung Long nhận ra được sự tồn tại của hắn.

Giang Thần rất muốn đi ra ngoài giáo huấn những người này, chỉ là nghĩ đến một đao kia của Mộ Dung Long, vì vậy hắn mới coi như thôi.

- Ta vẫn còn cách ba vị trí đầu một khoảng cách lớn, không cần phải lo lắng.

Giang Thần trở lại trong mật thất, hơi suy nghĩ, thầm nói:

- Nơi này không chỉ có bí mật, hơn nữa còn ngăn cách thần thức, ta lại có Bồ Đề Diệp, lại có tinh thạch chi nguyên, không cần thiết phải đi ra ngoài làm gì cả.

Sau đó, Giang Thần bắt đầu bố trí trận pháp tu luyện, lại dùng một chút sách để chặn mật đạo, để tránh khỏi sóng nhiệt bị người bên ngoài phát hiện ra.

- Khỉ con, ngươi cũng đi ra ngoài đi, nếu không một lúc nữa sẽ thiêu sống ngươi đó.

Linh hầu bất đắc dĩ rời đi, trước khi xoay người, nó đưa móng vuốt đầy lông đến trước mặt của Giang Thần.

Giang Thần lấy ra một loại trái cây, nhưng tay của linh hầu vẫn còn không thu lại.

- Tham lam.

Cuối cùng, linh hầu ôm hai quả trái cây rời đi, lúc đi loạng choà loạng choạng, nhưng trái cây lại không rơi xuống.

Giang Thần bất đắc dĩ nở nụ cười, bắt đầu tu hành.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau