THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 431 - Chương 435

Chương 432: Người thứ năm mươi

Người nhận ra Giang Thần không chỉ có Ứng Vô Song và Mộ Dung Diên.

Vị đệ tử Anh Hùng điện đứng trong một trăm vị trí đầu Thăng Long bảng hạng nhất này, trong Võ Hoàng thành cũng có không ít người biết tới hắn.

Dù cho là người chưa từng gặp mặt thì cũng biết được một ít đặc thù của hắn.

Ví dụ như tay trái kiếm, tay phải đao, tuổi trẻ tài cao, dựa vào bản thân mình cố gắng mà đi tới hôm nay.

Dù cho là người không nhận ra được, cũng từ trong miệng của người khác mà biết được tên của Giang Thần.

Nhớ tới chuyện hắn ở Phong Nguyệt thành chém giết Liễu Sát Dương, người đến từ Thánh thành còn biết hắn đã gây ra phong ba ở trên Chiến Lực bảng.

Trương Vũ là loại người khá là xa lạ với hắn, tâm tư đang đặt ở bên trên mũi linh kiếm đỏ rực kia.

- Ngươi sử dụng kiếm thì sao chứ? Cao thủ chiến đạo cần phải có một quãng thời gian rất dài nữa mới có thể một lần nữa cầm binh khí.

Trương Vũ không bị doạ dẫm mà lại lạnh lùng nói:

- Huống hồ bằng vào lực lượng bên trong quyền pháp của ngươi vừa nãy, ta không tin có thể dùng vào bên trong kiếm được.

- Động thủ chẳng phải sẽ biết sao?

Kiếm pháp quả thực không dùng được lực lượng thần long, nhất định Giang Thần phải bỏ qua nó.

Có điều hắn đã nắm giữ được chiến đạo, kiếm có thể phát huy ra được phong lôi của kỳ mạch, thần lực của thần mạch, mặt khác còn có lực lượng Thiên Phượng ở trong máu của bản thân hắn nữa.

- Đến đây đi!

Trương Vũ rất muốn xem xem có phải là hắn phô trương thanh thế hay không, cho nên mới chủ động xuất chưởng.

Lần này trực tiếp dùng trạng thái toàn thịnh của lĩnh vực chiến đạo, chưởng lực cuộn trào, có xu thế cuốn khắp thiên hạ.

- Tuyệt thức: Thiên Thần kiếm chưởng!

Chưởng lực thao thao bất tuyệt, cũng ác liệt giống như kiếm vậy.

Giang Thần đối mặt với một chưởng này, biết thủ đoạn tầm thường sẽ không ứng phó được, cho nên chỉ có toàn lực ứng phó, từ thực lực để phân cao thấp.

- Sát na kiếm pháp: Thức thứ hai!

Cũng là tuyệt thức, kiếm thế phát ra, vạn vật như bị bất động, ánh xanh giống như lưu ly lập lòe ở trên thân kiếm và người.

- Hả?

Lệ Nam Tinh bỗng nhiên ngẩng đầu lên, vẻ kinh ngạc hiếm thấy chợt lóe lên ở trong mắt hắn.

Hắn là người duy nhất có phản ứng lúc Giang Thần xuất kiếm.

Những người khác phải đợi đến lúc lợi kiếm cắt bầu trời ra, khi Trương Vũ hoàn toàn mất đi sức chống cự thì mới lấy lại được tinh thần.

Khi bọn hắn đang nghĩ nên làm thế nào thì mới có thể biểu đạt được sự khiếp sợ trong lòng thì kiếm đã ngừng lại.

Thắng bại cũng đã phân ra, áo khoác trên người Trương Vũ đã trở thành vải rách mà rơi xuống, mà người của hắn ngay cả một chút việc cũng không có.

Giang Thần không giết hắn, đúng như hắn nói, Trương Vũ đã giúp hắn hoàn thành mục tiêu.

- Tại sao có thể nhanh như vậy chứ?

Mộ Dung Diên vốn đang ôm chờ mong nhận được kết quả như vậy, nàng không thể nào tiếp thu được.

Thành viên của Thần Kiếm hội vung tay hô to, nhóm lửa toàn trường, mọi người trở nên sôi trào.

Không chút nghi ngờ nào cả, đây là một trận chiến đấu đáng để xưng tụng là đặc sắc.

Cho dù là Giang Thần ở trong quá trình này đã trở thành cao thủ chiến đạo, hay là một kiếm vượt qua thời gian cuối cùng kia, tất cả đều đã thuyết phục được không ít người.

Quan trojgn là Giang Thần còn trẻ tuổi như vậy, rất nhiều người đã coi hắn là tấm gương, chờ mong thành tựu tương lai của hắn.

- Giang Thần!

Ứng Vô Song không thể chờ đợi được nữa mà đi tới không trung, vẻ mặt của Trương Vũ thì lại là âm u trở về mặt đất.

- Vô Song!

Không tìm được Hàn Ty Minh, lại gặp phải Ứng Vô Song, đây có thể nói là vui mừng ngoài ý muốn.

Đặc biệt là khi hắn biết thành viên Thần Kiếm hội đều ở đây, còn chưa có người nào chết.

Trên mặt đất, không thấy bóng người Mộ Dung Diên đâu nữa, mà Hàn Phi Vũ cũng định tránh đi.

Nhưng đã bị người của Thần Kiếm hội ngăn cản.

Thực lực của hắn so với bất kỳ một ai còn mạnh hơn, thế nhưng hắn đã không dám động thủ nữa. Giang Thần và Ứng Vô Song từ trên không rơi xuống.

- Chính là hắn sao?

Giang Thần từ chỗ Vô Song đã biết được chuyện này, hàn ý trong mắt hắn ngay cả lúc chiến đấu cũng chưa từng có.

Khắp cả người Hàn Phi Vũ phát lạnh, không dám manh động.

Hắn chỉ có thể bắt nạt tiểu nhân vật ở ngoài Thăng Long bảng hạng nhất mà thôi.

Giang Thần đứng thứ năm mươi, một cái tay cũng đã có thể bóp chết được hắn rồi.

- Giang Thần, ở trong thành không thể tranh đấu!

Hàn Phi Vũ chỉ có thể kỳ vọng chuyện này có thể giúp được mình.

- Tranh đấu? Ngươi cũng xứng sao? Ngươi chỉ có chịu đòn mà thôi.

Giang Thần đi tới trước mặt hắn, đánh cho hắn hai bạt tai, làm cho hắn choáng váng.

Đồng thời còn đánh một quyền vào vị trí khí hải của đối phương, lực lượng xuyên thấu vào trong.

Hàn Phi Vũ đau tới mức lăn lộn trên đất, đặc biệt là cảm giác khí hải muốn nứt toác ra đã làm hắn tan vỡ.

- Ngươi phế ta! Ngươi đã phế bỏ ta!

Hàn Phi Vũ mất khống chế hét lớn.

- Tùy tiện.

Giang Thần bĩu môi, ra tay đối với người như thế, vẻ mặt của chính hắn cũng rất ghét bỏ.

Sau một lát Hàn Phi Vũ mới phát hiện ra khí hải không vỡ tan, nhưng cũng không khá hơn chút nào cả.

Ít nhất cần phải tĩnh dưỡng hơn một tháng mới có thể tốt được.

Nhưng bây giờ đang ở bí bên trong tàng, điều này có ý vị như thế nào, trong lòng Hàn Phi Vũ rất rõ.

- Được, ngươi điên rồi!

Hàn Phi Vũ cắn răng, nhìn về phía mấy nữ tử bên cạnh rồi nói:

- Dìu ta lên.

Nhưng mà các nữ nhân trước đó luôn nói lời ngon tiếng ngọt, không có một câu không dám nghe theo lại không nhúc nhích.

Sau khi xác định hắn đã đánh mất sức chiến đấu, trong mắt bọn họ hiện lên vẻ xem thường.
- Bây giờ ngươi đã là một phế nhân, không thể mang chúng ta đi tầm bảo, còn muốn ra lệnh gì nữa chứ?

Nữ tử nhiệt tình nhất lúc trước vô tình nói, phượng mắt liếc mắt nhìn hắn một chút.

- Ngươi… tiện nhân kia!

Hàn Phi Vũ chửi ầm lên.

Nữ tử kia không để ý đến hắn mà nhìn về phía Giang Thần, cười quyến rũ nói:

- Giang Thần sư huynh, chúng ta có thể gia nhập đội ngũ của ngươi hay không?

- Không thể.

Ứng Vô Song đứng ở trước người Giang Thần, trực tiếp từ chối.

Sau đó, Giang Thần mang theo người của Thần Kiếm hội rời đi, chỉ còn lại Hàn Phi Vũ chẳng khác nào ăn mày ngồi ở trên đường.

Vì nữ sắc mà chọc phải phiền phức, quay đầu lại đã mất đi tất cả, có thể nói là trào phúng rất lớn.

...

Trên gác chuông, ba người Lệ Nam Tinh, Mộ Dung Long, Tô Hình vẫn còn đang thảo luận một kiếm vừa nãy.

- Vừa tinh thông chiến đạo, đã có thể dùng vũ khí đến trình độ như thế này, lợi hại.

Tô Hình tán dương một tiếng, dùng thân phận của hắn, đây là chuyện rất hiếm thấy.

Nếu như muốn phân cấp trình độ Chiến đạo, như vậy sẽ là nắm vũ khí và không nắm vũ khí.

Đương nhiên không đủ chuẩn xác, bởi vì có mấy người vốn đã dùng quyền chưởng, ví dụ như Quỷ Thương vậy.

- Thật ra ta lại cảm thấy, đây là trận biểu diễn trăm phương ngàn kế, đã có kế hoạch từ trước, nào có khéo như vậy, đột phá vào lúc mấu chốt, các ngươi cho rằng chuyện này dễ vậy sao?

Mộ Dung Long không muốn tiếp nhận chuyện này.

Hoặc là bởi vì lúc vừa bắt đầu hắn đã không coi trọng Giang Thần, hay là nhìn thấy có người xuất sắc hơn so với mình lúc trước, hắn không muốn tin tưởng.

- Coi như đúng như lời ngươi nói thì trận diễn xuất này cũng là dựa vào bản lãnh của chính hắn, chỉ là quá trình có chút đặc sắc mà thôi.

Tô Hình nói.

- Ngươi là người của Tà Vân điện mà lại tán dương người của Anh Hùng điện cao như vậy sao?

Mộ Dung Long dùng giọng quái gở nói.

Tô Hình nở nụ cười, nói:

- Tám đại thế gia truyền thừa đứng ở trận doanh Anh Hùng điện, nhưng mà ngươi lại không vừa mắt đệ tử Anh Hùng điện nhỉ?

- Thế gia truyền thừa không đứng ở bất kỳ một bên nào cả, phải lấy lợi ích của gia tộc làm trọng.

Mộ Dung Long nói.

Trong đối thoại không ngừng ám chỉ của hai người, Lệ Nam Tinh như không nghe thấy.

- Đủ rồi.

Hắn nói.

Lời này đã nhắc nhở Tô Hình và Mộ Dung Long, hai người vừa nhìn nhau, gật đầu một cái.

- Tất cả mọi người chú ý nghe!

Mộ Dung Long đứng thẳng người lên, thanh âm như sấm sét, ngay cả người ở ngoài thành cũng có thể nghe thấy.

- Ở một chỗ có bảo tàng quy mô còn lớn hơn so với Võ Hoàng Thành.

Mộ Dung Long nói.

Lời này vừa nói ra đã khiến cho tất cả mọi người cả kinh, bao gồm cả Giang Thần ở bên trong.

Khi Võ Hoàng Thành bị phát hiện thời điểm, bảo khí đã xông thẳng lên trời.

Ngày ấy bởi vì tranh cướp bảo vật mà đổ máu, làm cho cả tòa thành đều bị nhuộm đỏ.

Chương 433: Năm đạo phòng tuyến

Báu vật phát hiện ra ở trong Võ Hoàng Thành đều rơi vào trong tay cường giả thực lực siêu quần.

Còn có một phần để cho người may mắn đến sớm thu hoạch.

Chỉ là thông qua lời đồn đại làm cho bọn họ biết rõ thu hoạch là gì, khiến cho không ít người ước ao, hận mình không có bốn cái chân để chạy tới.

Khi Mộ Dung Long nói ra lời này, lập tức hấp dẫn lực chú ý của tất cả mọi người.

Có điều cũng có người nghi hoặc không rõ, nếu thực sự là như vậy, sao Mộ Dung Long lại có lòng tốt nói ra chứ?

Rất nhanh đáp án đã được công bố.

- Nơi đó là một mảnh bảo địa, trở thành sào huyệt để hung thú bên trong bí tàng chiếm giữ.

- Ta và Tô Hình, Lệ Nam Tinh cùng với đội ngũ phía dưới đã từng thử liên thủ, thế nhưng nguy hiểm vẫn quá lớn.

- Hiện giờ ta lựa chọn nói ra, đồng ý để cho mọi người đồng thời hành động, bằng vào bản lãnh của mình để đoạt bảo vật.

- Người đồng ý, đi lên trên không trung.

Hầu như sau khi Mộ Dung Long dứt lời không được bao lâu, tất cả mọi người trong thành đều đi tới không trung,

- Căn cứ vào đội ngũ của mình mà đứng đi.

Mộ Dung Long lại nói.

Rất nhanh, mấy trăm người chia thành hơn mười đội ngũ.

Thần Kiếm hội của Giang Thần cũng ở trong đó.

- Ta nghĩ lúc tiến vào, trưởng bối của các ngươi đều đã nói, thứ nguy hiểm nhất ở bên trong bí tàng chính là nhân loại.

Tô Hình ngẩng đầu ưỡn ngực, tự có một luồng uy thế tản ra, so với Mộ Dung Long lại càng tự nhiên hơn, không có chút dấu vết, là từ tâm mà phát ra.

- Nhưng hiện tại, chúng ta đã có cùng chung kẻ địch là hung thú đã ngăn cản chúng ta đoạt bảo kia.

- Sau khi giải quyết hung thú, bảo vật ở nơi đó, nhiều không kể xiết.

Có người muốn nói đến lúc đó còn không phải là những đội mạnh như các ngươi ăn thịt, những người khác có khả năng ngay cả canh cũng không được uống hay sao?

Có điều, đến lúc đó nhất định cũng là bọn họ giải quyết đám hung thú khó có thể đối phó kia.

Cộng thêm tin tức tình báo đến từ bọn họ, cho nên cũng không có ai đưa ra dị nghị.

- Như vậy, lên đường đi.

Lệ Nam Tinh vừa đứng lên, mấy trăm người mênh mông cuồn cuộn từ trong Võ Hoàng Thành bay ra.

- Giang Thần, có cần tới hay không?

Ứng Vô Song chỉ vào một cái hướng khác, hỏi.

Trong Võ Hoàng Thành còn có một nhánh đội ngũ của Anh Hùng điện, đó là Thần Võ minh do Lệ Nam Tinh suất lĩnh.

Hơn hai mươi người, đều là tinh anh của Anh Hùng điện, khí huyết cường thịnh, hai mắt bắn tinh mang ra bốn phía.

- Gia nhập với bọn họ cũng chỉ có thể ăn canh theo mà thôi.

Giang Thần nói.

Thực lực, nguy hiểm, tiền lời.

Ba thứ này có quy luật nhất định.

Một ít người lựa chọn tìm người khác che chở, cùng hành động đều là lựa chọn hi sinh tiền lời, hạ thấp nguy hiểm.

Giang Thần không phải là người cầu ổn thỏa, thế nhưng hắn vẫn thương lượng cùng những thành viên khác của Thần Kiếm hội.

- Chúng ta nghe hội trưởng.

Những người này trăm miệng một lời nói, tất cả đều lựa chọn tin tưởng Giang Thần.

Giang Thần ý thức được vấn đề của mình đã quá dư thừa, ở bên trong bí tàng, thân phận đội trưởng này chính là phải xem xét thời thế, dẫn dắt đội ngũ hành động.

- Rất tốt! Ở chỗ ta có một môn kiếm trận, ta sẽ truyền cho các ngươi.
Giang Thần thông qua thần thức truyền một môn trận pháp cho mỗi người.

Ứng Vô Song đang muốn nói thời gian vội vàng, căn bản không kịp.

Thế nhưng chờ tới lúc nàng thu được nội dung kiếm trận thì lập tức thu lại lời nói, phục Giang Thần sát đất.

Trong tin tức Giang Thần truyền đến không có lời giới thiệu dư thừa, chỉ nói thí dụ như tên trận pháp, có đặc điểm gì, uy lực lớn bao nhiêu.

Chỉ nói cho mỗi người biết một bộ phận nội dung rất nhỏ, đối ứng với vị trí và biến hóa của bọn họ ở trong kiếm trận.

Người của Thần Kiếm hội trở thành linh kiện, bất cứ lúc nào cũng có thể tạo thành trận pháp hiệu suất cao mà lại có lực sát thương.

Có thể làm được chuyện phân phối trận pháp hoàn mỹ như vậy, nhất định phải là đại sư tinh thông trận pháp.

Một đường không nói gì, người của Thần Kiếm hội đang yên lặng tiêu hóa nội dung của trận pháp.

Bọn họ không biết gì cả về uy lực của kiếm trận, thế nhưng đều tin tưởng Giang Thần.

Sau một canh giờ, phi hành ở dưới tốc độ không nhanh không chậm, rốt cuộc đã đi tới nơi mà Mộ Dung Long nói tới.

Sau khi tận mắt nhìn thấy, mọi người đã khẳng định lời nói của Mộ Dung Long là thật hay là giả.

Một ngọn núi liên miên chập chùng, khí thế bàng bạc, rộng lớn bao la.

Nhìn kỹ thì sẽ phát hiện ra ở trong núi có cung điện tường hồng ngói xanh.

Bay lên cao quan sát, có thể nhìn ra được những kiến trúc này là một thể, là hành cung bên trong một ngọn núi.

Chỉ là không biết đã trải qua bao nhiêu năm tháng, thiên nhiên đã phân cách hành cung thành rất nhiều khu vực độc lập.

- Không nên tùy tiện hạ xuống, sẽ quấy nhiễu đến hung thú!

Mộ Dung Long nhìn đám người rục rà rục rịch, hét lớn một tiếng, dọa cho bọn họ phát sợ.

Đúng như hắn từng nói, phía dưới quả thực có không ít hung thú.

Chỉ là Giang Thần nhìn thấy một con ngô công dài mấy chục thước màu đen đang nằm ở trên nóc nhà.

Thân thể giống như được nước thép đúc mà thành, đen thui toả ra ánh sáng, là ánh kim loại.

Khi nó khúc nhích, động tĩnh phát ra ẩn chứa uy năng rất đáng sợ.

Còn có một cái lầu cao bị một con đại xà năm màu rực rỡ chiếm, vừa nhìn đã biết rất khó đối phó.
Những thứ này đều là hung thú, là thứ rất kinh khủng so với dã thú, yêu thú.

Tính chất công kích cực mạnh, lại có địch ý trời sinh đối với nhân loại, đây cũng là nguyên nhân xưng hô chúng là hung thú.

- Chúng ta phân phó một chút đi.

Lúc này người của Tà Vân điện cũng chính là Tô Hình đã biểu hiện ra sự quyết đoán của kẻ bề trên.

Mộ Dung Long chỉ gọi những người khác lại, không được manh động, thế nhưng sau đó nên làm như thế nào, hắn không có chỗ để xuống tay.

- Hung thú cũng phân chia là binh cấp, tướng cấp, vương cấp, quỷ cấp, Thần cấp.

- Căn cứ vào tra xét của chúng ta, phía dưới là hung thú binh cấp, tướng cấp, cùng với năm con vương cấp.

Tô Hình một mặt giảng giải, một mặt biểu diễn vị trí phân bố hung thú cho mọi người thấy.

- Có nhiều hung thú như thế đợi ở chỗ này, ta nghĩ điều này có ý vị thế nào, các ngươi cũng biết rõ.

Câu cuối cùng của Tô Hình đã khiến cho tất cả mọi người đến đây hô hấp dồn dập.

Hấp dẫn được nhiều hung thú như vậy, nhất định hành cung trong núi sẽ có bảo vật tu luyện.

Đây là thứ có sức hấp dẫn lớn nhất đối với võ giả.

- Năm con hung thú vương cấp, thực lực của mỗi một đầu đều rất đáng sợ, nhưng đây không phải là chuyện vướng víu nhất.

- Trong quá trình chúng ta chiến đấu, hung thú cấp thấp chen chúc mà tới sẽ tạo thành quấy nhiễu.

- Chúng ta sẽ giải quyết hung thú vương cấp, các ngươi cần phải xây dựng năm đạo phòng tuyến ở chung quanh, giúp chúng ta chống lại đám hung thú này.

Đây cũng là nguyên nhân bọn họ lại chia sẻ hành cung với nhiều người như vậy.

- Năm đạo phòng tuyến này, phân ra đứng ở những chỗ này.

Bàn tay của Tô Hình quay về phía khoa tay sơn mạch, nói:

- Năm đạo phòng tuyến, cần đồng thời xây lên trong vòng ba phút, nếu không sẽ gặp phải tai ương ngập đầu.

- Hiện tại, ai trong các ngươi hoàn thành nhiệm vụ này?

Không người trả lời, không người nào nói chuyện.

Trong hoàn cảnh chiến đấu, ai cũng không muốn mạo hiểm.

- Phòng tuyến không xây dựng được thì chúng ta sẽ không giết được hung thú vương cấp, không giải quyết được hung thú, ai cũng đừng mong lấy được bảo vật.

Mộ Dung Long bất mãn nói.

Mọi người nhìn nhau, biết lời này không sai.

- Kiến tạo phòng tuyến, nhất định phải có người đánh trận đầu, xé ra một chỗ hổng, lại để cho người có thực lực hơi yếu tạo thành trận thế.

Lúc này Lệ Nam Tinh mở miệng, gãi đúng chỗ ngứa, nói:

- Mỗi người đều cần xuất lực, chuyện này rất công bằng.

Cũng không lâu sau, đội ngũ đã chia ra làm năm cỗ, phân biệt đi tới phòng tuyến trên bầu trời.

Trong đó cường giả mang đội liên tục tiến vào trạng thái chiến đấu, chờ mệnh lệnh rồi lao xuống.

- Giang Thần, cẩn thận một chút.

Ứng Vô Song có chút lo lắng, đám hung thú có khuôn mặt đáng ghét kia làm cho nàng nhìn vào đã cảm thấy tê cả da đầu.

- Không có chuyện gì cả.

Giang Thần thân là người đứng thứ năm mươi, đương nhiên sẽ cần xuất thủ trước.

Đồng thời hành động với hắn còn có Trương Vũ đã bại ở trong tay hắn vừa nãy.

Chương 434: Đạo phòng tuyến thứ nhất

Chuẩn bị! Các ngươi chỉ có 3 phút!

Tô Hình ra lệnh một tiếng, cường giả trẻ tuổi các đội vội vã vọt xuống.

Ánh sáng tràn ra, kình khí cuồn cuộn, mỗi người kéo theo sức gió có thể thổi cho đại thụ che trời oằn xuống, cũng đã kinh động tới hung thú trên mặt đất. 

Cả ngọn núi phát ra động tĩnh khiến cho người ta tê cả da đầu, như có một nhánh quân đội đang tập kết.

Các hung thú quái dị, xấu xí cuồn cuộn không ngừng tràn ra, so với vừa nãy nhìn qua còn nhiều hơn.

Trái tim của đám người ở trên không trung co thắt lại, ngày hôm nay tất sẽ có người tử thương, chỉ là không biết có thể là bản thân mình hay không mà thôi. 

Giang Thần và Trương Vũ đáp xuống một ngọn đồi nhỏ, lập tức gặp phải hung thú công kích.

- Không nên làm liên lụy tới ta!

Trương Vũ hét dài một tiếng, chưởng lực ngập trời không ngừng bạo phát, đập chết từng con hung thú. 

- Ngươi cũng như thế.

Hai tay của Giang Thần cũng không nhàn rỗi, ánh đao bóng kiếm, hung thú chạm tới phong mang bị mất mạng tại chỗ.

Rất nhanh, hai con hung thú tướng cấp đã xuất hiện, thân thể giống trâu nước, đầu thì lại là sư tử, không có bộ lông rậm rạp, bắp thịt tràn ngập cảm giác sắc bén. 

Ở trên vị trí quan trọng và trên lưng sinh trưởng ra hoa văn màu đỏ như là bị người ta khắc lên vậy.

- Là dị thú biến chủng, cẩn thận!

Không ngờ Trương Vũ lại nhắc nhở Giang Thần một câu, tiếp theo hắn cũng tự lựa chọn một con dị thú biến chủng để giết tới. 

Giang Thần cũng có chút hiểu biết đối với dị thú biến chủng, đây là hung thú thân có hai loại huyết thống, bất kể là cấp bậc gì thì đều khó chơi hơn so với hung thú đồng cấp.

Đầu dị thú biến chủng kia vọt tới phía hắn, khí thế hùng hổ, dường như một chiếc chiến xa toàn thân làm bằng kim loại, ép cho mặt đất phát ra âm thanh không chịu nổi được gánh nặng.

Giang Thần nở nụ cười thần bí, đao kiếm ở hai tay ngưng tụ ra lửa và hình rồng lửa. 

Dị thú biến chủng vọt tới phía trước, đã không nhìn thấy tướng mạo trước đó của hắn nữa, mà đã bị ngọn lửa hừng hực nuốt chửng.

Thống khổ làm cho dị thú biến chủng càng điên cuồng hơn nữa, nó liều chút khí lực cuối cùng muốn đụng cho Giang Thần vỡ thành thịt nát.

Giang Thần thu hồi ngọn lửa hừng hực, cách không đâm ra một kiếm, mấy chục đạo ánh sáng màu tím đánh vào trên người dị thú biến chủng. 

Tức thì, dị thú biến chủng ngã xuống đất rồi co giật, thân thể cao lớn mượn quán tính trượt tới trước mặt Giang Thần.

Chờ đến lúc ngừng lại thì nó đã tắt thở.

- Gọn gàng nhanh chóng! 

Người ở trên không trung nhìn thấy rất rõ ràng, không nhịn được khen.

Những người khác đối mặt với hung thú tướng cấp sẽ không làm được nhanh như vậy, ví dụ như Trương Vũ vậy, hắn đang ác chiến với đầu dị thú biến chủng kia.

- Đối phó với hung thú, hiệu quả của ý cảnh võ học còn cao hơn với người. 

Giang Thần nhắc nhở.

Trương Vũ ngẩn ra, bĩu môi, mặc dù như thế hắn vẫn nghe kiến nghị, chưởng lực hùng hồn kéo theo cơn gió ác liệt lập tức đạt được kỳ hiệu.

Đầu dị thú biến chủng kia máu me đầm đìa, cuối cùng ngã vào trong vũng máu của chính mình. 

Thành viên của đội ngũ hai người lập tức hạ xuống, chiếm lấy ngọn núi nhỏ này.

- Đạo phòng tuyến thứ nhất đã được xây!

Âm thanh mang theo vẻ vui sướng cc Tô Hình vang lên ở trên không trung. 

Không tới một phút, chuyện này đã nằm ngoài dự đoán của hắn.

Người ở bốn phương hướng khác bị kích thích, đã sử dụng bản lĩnh đáy hòm, quét sạch cản trở.

- Đạo phòng tuyến thứ hai, đã được xây! 

...

- Đạo phòng tuyến thứ năm, đã được xây!

Ở dưới biểu hiện đặc sắc của Giang Thần, kế hoạch so với trong dự tính còn thuận lợi hơn, không tới hai phút đã được hoàn thành toàn bộ. Chợt, Lệ Nam Tinh, Tô Hình, Mộ Dung Long mang theo mấy cường giả nhảy vào khu vực ở giữa dãy núi.

Lúc này có không ít người có chút bận tâm, sợ mình bị tính toán.

Có điều ba vị trí đầu trên Thăng Long bảng, hơn nữa còn là trận doanh không giống nhau, cho nên không thể làm chuyện như vậy được. 

Quả thực cũng đúng là như vậy, rất nhanh vùng đất trung tâm đã truyền đến tiếng gầm rú kinh thiên động địa, đinh tai nhức óc, chim muông cả kinh bay lên trên trời.

- Thật là đáng sợ!

Người của năm đạo phòng tuyến cách đó bảy, tám dặm mà cũng có thể cảm nhận được khí tức khủng bố từ vùng đất trung tâm kia. 

- Chú ý!

Các phòng tuyến khác có người lớn tiếng báo động trước, sau khi ở vùng đất trung tâm xảy ra chiến đấu, các hung thú đầy khắp núi đồi đều chạy về phía bên này, mãnh thú được coi là hồng thủy chân chính.

Có điều vị trí của năm đạo phòng tuyến rất vừa vặn, giống như miệng cống, phân luồng hung thú, lại tiêu diệt. 

- Tô Hình này có chút lợi hại.

Giang Thần nghĩ thầm, có thể nói năm đạo phòng tuyến được bố trí rất hoàn mỹ.

Sở dĩ hành động vào hôm nay cũng là đang đợi số lượng người trong Võ Hoàng Thành đạt đến yêu cầu của kế hoạch. 

Chỉ là nghĩ đến hắn là người của Tà Vân điện, hơn nữa lại có Lãnh Xuy Huyết trước đó, Giang Thần không thể không đề phòng người này ở trong lòng.

Vùng đất trung tâm, bảy người mượn ưu thế tập kích, thuận lợi giết chết một con yêu thú vương cấp.

Bốn con yêu thú vương cấp còn lại tụ tập với nhau, bọn họ không chút hoang mang, thong dong đối mặt. 

- Ta nói này Lệ Nam Tinh, ngươi đã nghĩ ra được kế hoạch, tại sao còn cần chúng ta đến phát hiệu lệnh cơ chứ? Chẳng lẽ là sợ chịu oan hay sao?

Kế hoạch được tiến hành thuận lợi, tâm tình mọi người rất tốt, Mộ Dung Long trêu chọc hắn một câu.

Lệ Nam Tinh không hề trả lời, khuôn mặt có thể làm cho nữ tử đố kỵ kia lại rất chăm chú. 

- Không nên quấy rầy hắn.

Tô Hình rất không vui nói.

Lệ Nam Tinh không chỉ có thực lực cao siêu mà lại là cố vấn của mọi người. 

- Người không biết còn tưởng rằng các ngươi là huynh đệ tốt, mà không phải là đệ tử xuất sắc nhất của Anh Hùng điện và Tà Vân điện.

Mộ Dung Long cười nhạo nói.Tô Hình nhíu nhíu mày, nhưng cũng không hề nói gì. 

- Đến rồi.

Thế nhưng hành động của bốn người bọn họ lại không được ung dung như vậy, khi bốn con hung thú vương cấp khác đến, trong lòng đều rất căng thẳng.

- Dựa theo kế hoạch mà làm việc. 

Lệ Nam Tinh lạnh nhạt nói.

- Được!

Một mặt khác, năm đạo phòng tuyến chống lại được đợt tấn công thứ nhất, áp lực đại giảm, mà đến hiện tại cũng không ai tử thương càng làm cho người ta phấn chấn hơn nữa. 

Nhưng mà, trong đạo phòng tuyến thứ ba lại có một người đang suy nghĩ mưu ma chước quỷ.

Đạo thứ ba phòng tuyến là đội ngũ của Mộ Dung Long, Mộ Dung Diên cũng ở trong đó.

Ánh mắt của nàng thỉnh thoảng nhìn về phía Giang Thần trong đạo phòng tuyến thứ nhất, trong lòng đang nghĩ âm mưu quỷ kế, ánh mắt oán độc mà lạnh lẽo. 

Nàng thông qua quan sát mà phát hiện ra, bên trái của đạo phòng tuyến thứ ba và đạo phòng tuyến thứ nhất có kẽ hở, đơn giản mà nói chính là ở thượng lưu, điều này làm cho nàng có rất nhiều không gian để phát huy.

Cuối cùng, nàng nói kế hoạch oán độc trong lòng, thông qua truyền âm mà dặn dò đội trưởng lâm thời ở trong đội ngũ.

- Tiểu thư? 

Người kia không thể tin được chuyện mà mình nghe được, vẻ mặt hắn rất nghi hoặc.

- Cứ dựa theo lời ta nói mà làm!

Mộ Dung Diên giận dữ, dùng giọng không thể nghi ngờ phân phó. 

Đội trưởng lâm thời là đệ tử bình thường của Mộ Dung gia, đương nhiên không dám chống lại tiểu thư, hắn cắn răng, chỉ đành đồng ý.

Trong đạo phòng tuyến thứ nhất, Ứng Vô Song vui mừng nói:

- So với dự liệu còn an toàn hơn nhiều. 

- Cũng là nhờ có kế hoạch này.

Giang Thần nói.

- Đã xảy ra chuyện gì! 

Đột nhiên, hắn nghe được trong đội ngũ của Trương Vũ có người sợ hãi quát to một tiếng.

Hắn còn chưa kịp hỏi thì đã nhìn thấy chuyện gì đang xảy ra, ở bên trái bọn họ có một đám hung thú vượt xa số lượng bình thường chạy tới, trong đó có năm con hung thú tướng cấp!

- Vì sao lại nhiều như vậy? Đạo phòng tuyến thứ ba đang làm cái gì vậy? 

Trương Vũ cũng nhịn không được mắng to, mà vào lúc này, đạo phòng tuyến thứ tư phía bên phải cũng có vài đám hung thú bình thường đánh tới.

Trong nháy mắt, đạo phòng tuyến thứ nhất đã tràn ngập nguy cơ.

- Đội trưởng, làm sao bây giờ! 

- Chúng ta lập tức rời khỏi đây!

Trương Vũ cau mày nhìn về phía đội viên, hét lớn:

- Không cần loạn! 

Tiếp đó, hắn nhìn về phía Giang Thần, nói:

- Giang Thần, ngươi nói xem chúng ta phải làm sao bây giờ?

Vẻ mặt Giang Thần kiên định, không nhúc nhích và kinh hoảng, chỉ nói: 

- Thần Kiếm hội, bày trận!

Chương 435: Sợ tới mức tè ra

Người của Thần Kiếm hội không sợ hãi, ánh mắt kiên định, lấy Giang Thần dẫn đầu mà đón nhận dòng lũ hung thú.

- Bọn họ muốn tìm cái chết sao?

Đội ngũ của Trương Vũ trợn mắt há hốc mồm, mười mấy người đối kháng với mấy trăm hung thú, dù có nhìn thế nào cũng không có hi vọng gì cả. 

Thế nhưng vẻ mặt của bọn họ lại như không ý thức được điểm ấy.

- Hả?

Chỉ là dường như Trương Vũ đã phát hiện ra cái gì đó, những người kia sinh ra liên hệ rất vi diệu với nhau. 

Giống như có một sợi tơ nối liền bọn họ lại với nhau, sức mạnh hội tụ lại, như sóng biển cuồn cuộn, lan tràn về phía bốn phương tám hướng.

Trước khi đám hung thú tới, một thanh thần kiếm đã được biến ảo ra.

Hung thú đụng vào ngã xuống thành đàn, thi thể ở dưới thần uy biến mất không còn chút cặn bã nào nữa. 

Đám hung thú mênh mông cuồn cuộn bị thần kiếm xung kích, chia năm xẻ bảy.

- Giết địch!

Trương Vũ phản ứng lại, hét lớn một tiếng, mang theo đội chém giết hung thú tránh thoát khỏi thần kiếm. 

Những người khác nhận được cổ vũ, ý sợ hãi biến mất, từng người phát ra sát ý nồng nặc.

Đây là một trậ huyết chiến.

Ở bên trong đạo phòng tuyến thứ ba, Mộ Dung Diên nghe thấy động tĩnh phát ra từ bên kia, khóe miệng nở một nụ cười tàn nhẫn. 

- Tiểu thư...

Đội trưởng lâm thời khổ sở nói:

- Có cần thông báo cho đội trưởng hay không? 

Đạo phòng tuyến thứ nhất bị phá, hung thú sẽ vphải chịu bất kỳ cản trở nào mà xung phong đến khu vực trung tâm.

- Không cần, số lượng nhỏ như vậy, Long ca sẽ không sao.

Mộ Dung Diên không quá quan tâm, cũng không coi là chuyện đáng kể gì cả. 

- Như vậy kế hoạch trù bị mười ngày này sẽ thất bại.

Đội trưởng lâm thời cúi đầu, rất không cam tâm thầm nói.

Không ngờ lại bị Mộ Dung Diên nghe được, đôi mắt phượng nhìn về phía hắn. 

- Tiểu thư!

Lúc này đội trưởng lâm thời mới ý thức tính chất nghiêm trọng, sắc mặt tái nhợt.

- Ngươi rất thiếu tiền sao? 

Mộ Dung Diên hỏi.

- Không.

- Không là được rồi. Chúng ta không có được, những người khác cũng không đạt được, Mộ Dung gia chúng ta vẫn là gia tộc có tài lực hùng hậu nhất như cũ. 

Mộ Dung Diên nói.

- Nếu như ôm tâm tư như thế, sớm muộn gì Mộ Dung gia cũng sẽ sa sút.

Đội trưởng lâm thời oán giận thầm nói một câu, đương nhiên, hắn sẽ không dám nói ra như thế. 

- Tiểu thư, hung thú không biết bay, cũng không nhất định Giang Thần sẽ chết.

Hắn lập tức nói sang chuyện khác.

- Chỉ cần chết ngươi thì hắn sẽ có khả năng chết. 

Khóe miệng của Mộ Dung Diên càng ngày càng cong lên, lạnh lùng nói:

- Giang Thần này rất thích thể hiện, nhất định sẽ để cho người khác đi trước.

- Chuyện này... 

Đội trưởng lâm thời không biết nên nói cái gì cho phải, đây chính là tinh thần đáng để tán dương.

Làm sao đến miệng cc Mộ Dung Diên lại trở nên ngu muội và buồn cười cơ chứ?

- Động tĩnh đã dừng lại! 

Mộ Dung Diên lập tức ngẩng đầu lên, sau khi không thấy có bóng người bay lên, nàng nở nụ cười rất xán lạn.

- Xem ra toàn bộ đã chết hết!

Nàng đã bắt đầu đắc ý về âm mưu của chính mình. 

Trên gò núi nhỏ của đạo phòng tuyến thứ nhất, huyết chiến đã kết thúc, thây chất đầy đồng.

- Không sao chứ.

Giang Thần phun ra một ngụm trọc khí thật sâu, lớn tiếng nói. 
Âm thanh trả lời rất rải rác, uể oải, thành viên của Thần Kiếm hội cũng đã lực kiệt, cả người đẫm máu.

- Giang Thần.

Ứng Vô Song đi tới bên cạnh hắn, đưa khăn lụa trong tay về phía gò má của hắn. 

Lúc này Giang Thần mới cảm giác được da dẻ có cảm giác nhơm nhớp, tất cả đều là thú huyết.

- Nhìn bên kia xem.

Ứng Vô Song nhỏ giọng nói. 

Giang Thần còn chưa kịp quay đầu lại thì đã nghe thấy tiếng hô tan nát cõi lòng.

Là do Trương Vũ phát ra, đội ngũ của hắn chỉ còn lại ba người, toàn bộ những người khác đã chết thảm.

Bọn họ không có trận pháp, dù cho là ở phía sau trợ trận thì cũng phải trả một cái giá không nhỏ. 

Bọn họ vốn có thể bay đi, nhưng ai cũng không muốn vứt bỏ đồng bạn.

Giang Thần và Trương Vũ cũng biết nếu như đạo phòng tuyến thứ nhất tan tác, phản ứng dây chuyền sẽ làm liên lụy tới các người của phòng tuyến khác, đến lúc đó, người chết sẽ không chỉ là những người này không thôi.

Bỗng nhiên, ánh mắt của Giang Thần tìm đến phương hướng của đạo phòng tuyến thứ ba. 

Ứng Vô Song bên người sợ đến mức lùi lại mấy bước, nàng chưa từng thấy Giang Thần để lộ ra biểu hiện đáng sợ như thế bao giờ.

- Để ta đi xem xem.

Để lại một câu nói, Giang Thần bước đi như bay, chạy đi về bên kia. 

- Chúng ta chuẩn bị một chút đi.

Tâm tình của Mộ Dung Diên rất tốt, nói một câu, lại lấy ra một quả đào đưa vào trong miệng.

Đội ngũ của Mộ Dung gia thừa dịp nàng không chú ý, không hề có một tiếng động thở dài, cũng định chạy tới vùng đất trung tâm hội họp với Mộ Dung Long. 

- Cẩn thận!

Đúng lúc này, khóe mắt của đội trưởng lâm thời nhìn thấy có một bóng đen xuất hiện.

Bóng đen nhanh như quỷ mị, tiếng nói của hắn vừa vang lên thì cũng đã phá tan phòng tuyến, đi tới trước người của Mộ Dung Diên. 

- Tiểu thư!

Bọn họ sợ hết hồn, chỉ lo Mộ Dung Diên có chuyện.

Nhưng mà đợi đến khi bọn họ nhìn thấy rõ người tới, bước chân bước ra mạnh mẽ dừng lại. 

Một bóng người cả người đẫm máu mang theo sát khí ngút trời, khiến cho người ta không dám tới gần.

- Giang Thần?

Mộ Dung Diên lập tức nhận ra hắn, vẻ đắc ý biến mất không còn tăm hơi, hai mắt trừng lớn. 

- Tiện nhân!
Giang Thần ra tay như điện, bóp lấy cổ của nàng, cánh tay phát lực, khiến cho hai chân của nàng buông thõng xuống đất.

- Giang Thần, không được làm loạn! 

Trong lòng đội trưởng lâm thời kia run lên, tiến lên phía trước ngăn cản.

- Cút!

Giang Thần liếc mắt nhìn lại đã làm cho bước chân hắn dừng lại. 

- Thật là đáng sợ!

Đội trưởng lâm thời kia như bị sét đánh, ánh mắt lạnh như băng kia so với hung thú vương cấp mà hắn từng thấy còn đáng sợ hơn nhiều.

- Ngươi tại sao, ngươi không chịu đi chết đi? 

Từ yết hầu của Mộ Dung Diên vang lên một câu.

- Các ngươi đã làm cái gì vậy?

Năm ngón tay của Giang Thần phát lực, bóp tắt thanh âm làm cho người ta ghét bỏ của nàng. 

Nghe vậy, đội trưởng lâm thời và những người khác xấu hổ.

Tác dụng của phòng tuyến như là miệng cống, khống chế số lượng và hướng đi của hung thú.

Mỗi một phòng tuyến đều phải tách hung thú ra, cũng chém giết hơn nửa. 

Nhưng bọn họ không chỉ không làm như vậy, trái lại ở dưới mệnh lệnh của Mộ Dung Diên lại còn đẩy ra một lượng lớn hung thú, cuối cùng ép về phía phương hướng đạo phòng tuyến thứ nhất.

- Tốt, rất tốt!

Giang Thần liên tục cười lạnh, dù có kế hoạch hoàn mỹ như thế nào đi nữa, con người vẫn là nhân tố khó khống chế nhất. 

- Ngươi rất muốn ta chết sao?

Giang Thần nhìn khuôn mặt đã biến thành màu gan heo của Mộ Dung Diên, trong lòng đã có quyết định.

- Vốn ta nên giết chết toàn bộ các ngươi! Nhưng hiện tại, phòng tuyến của các ngươi nên tiếp tục, nếu không thì, nàng chắc chắn sẽ phải chết. 

Giang Thần như vào chỗ không người, mang theo Mộ Dung Diên rời đi.

Đội ngũ Mộ Dung gia muốn đuổi theo, nhưng kiêng kỵ thực lực của Giang Thần và kiêng kỵ an nguy của Mộ Dung Diên cho nên không thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn nghe lời.

Trở lại núi nhỏ, Giang Thần thả Mộ Dung Diên xuống, để nàng nhìn tử thi đầy đất, bao gồm cả thành viên đã chết đi của đội ngũ Trương Vũ. 

- Hừ.

Mộ Dung Diên vuốt cái cổ của mình, không để ý chút nào, nói:

- Không phải chỉ chết mấy người thôi sao? Có gì đặc biệt chứ? 

- Đúng vậy, vì lẽ đó ngươi chết rồi, cũng không có gì cả.

Giang Thần lạnh lùng nói.

- Ha ha, ngươi dám giết ta sao? Long ca đang ở trong vùng đất trung tâm, đội ngũ nhà chúng ta lại đang ở trên thượng lưu của các ngươi, các ngươi muốn thử lần nữa sao? 

Mộ Dung Diên còn chưa hiểu thế cuộc, không có sợ hãi mà rêu rao lên.

- Vậy thì ngươi cho rằng, tại sao ta lại muốn mang ngươi về chứ?

Giang Thần hỏi. 

Mộ Dung Diên ngẩn ra, thân thể lập tức cứng đờ, khuôn mặt cười tràn ngập vẻ sợ hãi.

Coi như nàng bị giết, người bên kia cũng không biết dc!

- Cứu mạng... 

Mộ Dung Diên muốn kêu cứu, nhưng lại bị Giang Thần che miệng lại, cũng dùng thủ đoạn như sấm sét phế bỏ khi hải của nàng.

Cuối cùng, Giang Thần đặt Mộ Dung Diên ở bên trong các tử thi.

- Tiện dân như ngươi! Ngươi dám phế bỏ ta, ngươi lại dám phế ta? 

Mộ Dung Diên trở thành phế nhân dường như phát điên kêu to.

Nhưng mà, nàng lập tức không kêu được nữa.

Ở phương hướng phòng tuyến thứ ba truyền đến động tĩnh hung thú đánh tới. 

- Không được... Không nên như vậy...

Sau khi hiểu rõ Giang Thần muốn làm gì Mộ Dung Diên sợ đến mức cả người run rẩy, hai chân đột nhiên cảm thấy nóng lên, có chất lỏng màu vàng từ từ chảy xuống.

Nàng, không ngờ lại sợ hãi tới mức không khống chế được tiểu tiện. 

Chương 436: Hoả táng

Mộ Dung Diên cảm nhận được tâm tình hai đội vừa nãy, thế nhưng nàng còn bất lực hơn nữa.

Hugn thú vọt tới dùng tốc độ nhanh chóng tới gần nàng.

- Giang Thần? 

Ứng Vô Song ý thức được không phải Giang Thần đang hù dọa người khác, mà là đã quyết tâm, trong lòng sinh ra cảm giác không đành lòng.

Nàng hận Mộ Dung Diên, nhưng cũng đã từng có quan hệ rất tốt.

Chỉ là nghĩ đến hành động của Mộ Dung Diên, nàng không mở miệng cầu xin. 

Ở trong tiếng rít chói tai, Mộ Dung Diên chết thảm ở bên trong làn sóng hung thú.

Tiếp đó, Giang Thần và những người khác gánh trách nhiệm của đạo phòng tuyến thứ nhất, hóa giải nguy cơ từ hung thú.

- Vốn nên ta ra tay. 

Trương Vũ đi ra, cũng rất bi phẫn. Sau khi hiểu rõ mọi chuyện, lại nhìn thảm trạng của Mộ Dung Diên, hắn vẫn còn chưa hết giận.

- Nàng vì ta cho nên mới làm như vậy.

Giang Thần nói. 

- Ca ca của nàng sẽ không giảng hoà, ngươi nên mau chóng rời khỏi đây đi, các thành viên khác của Thần Kiếm hội, Lệ Nam Tinh sẽ không ngồi yên không để ý đến.

Trương Vũ rất bất đắc dĩ nói.

Không quản chuyện này đúng sai thế nào, Mộ Dung Diên chính là tiểu thư của đệ nhất thế gia Long vực, chuyện này còn lâu mới kết thúc được. 

- Đúng vậy, Giang Thần, ngươi rời khỏi đây trước đi.

Bên trong đôi mắt đẹp kia của Ứng Vô Song cũng toát ra vẻ lo lắng.

Giang Thần không do dự, nói: 

- Nàng đã hại chết sáu người, chết chưa hết tội, tại sao ta phải đi chứ? Đội ngũ của Mộ Dung gia còn chưa trả giá mà!

Nghe thấy hắn nói như vậy, những người khác rất bất ngờ, không hiểu hắn làm vậy là có chỗ dựa gì, hay là thực sự cho là như vậy.

Chuyện trên đời này, sao có khả năng dễ dàng nói rõ như vậy cơ chứ? 

Thế nhưng, chuyện Giang Thần đã quyết định sẽ không dễ dàng thay đổi.

Có điều hắn cũng không ngu xuẩn, biết sẽ có một trận ác chiến, thừa dịp chiến đấu ở vùng đất trung tâm còn không kết thúc, hắn bắt đầu bố trí trận thức nhỏ ở bên trong ngọn núi.

Khoảng chừng nửa canh giờ sau, động tĩnh chiến đấu ở vùng đất trung tâm từ từ lắng lại. 

Hung thú mà năm đạo phòng tuyến phải đối mặt càng ngày càng ít, điều này có ý vị gì, không cần nói cũng biết.

Cũng không lâu sau, từ vùng đất trung tâm, bảy bóng người đi lên trên không trung.

- Đã có thể thu hồi phòng tuyến rồi. 

Nương theo lời này, mỗi một đội ngũ hội tụ về phía bọn họ, thế nhưng người của đạo phòng tuyến thứ nhất ở dưới sự ra hiệu của Giang Thần lại không nhúc nhích.

Rất nhanh, vẻ mặt Mộ Dung Long âm trầm, suất lĩnh đội ngũ của Mộ Dung gia vọt tới, ra vẻ hưng binh vấn tội.

Người theo phía sau đầu óc mơ hồ, không rõ đã xảy ra cái gì. 

- Giang Thần, giao Mộ Dung Diên ra đây!

Đi tới bầu trời của núi nhỏ, Mộ Dung Long đã vốn nhìn Giang Thần không hợp mắt quát lạnh một tiếng, cao cao tại thượng, giữa hai lông mày tỏa ra uy thế mạnh mẽ.

- Ở đó. 

Giang Thần chỉ vào một hướng khác, lạnh nhạt nói.

Mộ Dung Long thấy hắn như vậy đã ý thức được chuyện không ổn, sau một khắc, gương mặt đã nổi giận, giữa bầu trời truyền ra tiếng rít rất nặng nề.

Dung mạo của Mộ Dung Diên đã không thấy rõ lắm, thế nhưng y phục và dáng người, hắn vẫn là nhận ra được. 

- Ngươi rất to gan lớn mật! Ta muốn làm cho ngươi chết không toàn thây!

Lời nói phẫn nộ có sát ý làm cho người ta sợ hãi, ba vị trí đầu trên Thăng Long bảng nói động thủ là động thủ, trên bầu trời phát ra tếng rít gào, như hổ gầm rồng gầm!

- Chậm đã. 

Có người ngăn cản hắn.

Người ra tay ngăn lại, là Tô Hình trong ba vị trí đầu.
- Giang Thần, vì sao ngươi lại giết người? 

Trước khi Mộ Dung Long chuyển đầu giáo về phía mình, hắn hỏi một tiếng.

Trương Vũ không thể chờ đợi được nữa mà nói ra mọi chuyện, làm cho tất cả mọi người nghe được chuyện này biến sắc.

- Mộ Dung Diên này thực sự là không đặt tính mạng của chúng ta vào trong mắt chúng nào! 

Có người bật thốt lên, cảm thấy nghĩ mà sợ.

Nếu như đạo phòng tuyến thứ nhất bị vỡ, hung thú đầy khắp núi đồi sẽ tạo ra phản ứng dây chuyền.

Cho dù chuyện kia đã không xảy ra, nhưng đội ngũ của Trương Vũ đã phải trả giá rất nặng nề. 

Đúng như Giang Thần từng nói, Mộ Dung Diên chết còn chưa hết tội!

- Ngươi muốn là địch với ta sao?

Mộ Dung Long không bỏ qua như vậy, càng không để phản ứng của mọi người vào trong lòng. 

Hắn, chỉ cần tính mạng của Giang Thần mà thôi!

Tô Hình không mạnh mẽ chống lại ngọn lửa hừng hực trong mắt của hắn mà rất tùy ý tránh ra, không để lại dấu vết.

Có điều, ở phía sau hắn lại có một người khác đứng, làm cho con mắt của Mộ Dung Long co rút lại. 

Vẻ mặt của Lệ Nam Tinh vẫn như thế, chân mày buông xuống, ánh mắt hiện ra vẻ ưu sầu nhàn nhạt.

Điểm duy nhất không giống chính là, kiếm của hắn đã kéo lên được một chút từ vỏ kiếm bên hông.

Đó là một thanh bảo kiếm, dù cho còn chưa ra khỏi vỏ, thế nhưng cũng có thể thông qua bằng mắt thường mà nhìn ra được. 

- Ngươi ra tay, ta sẽ rút kiếm.

Lệ Nam Tinh bình thản nói, nhưng tự có một sự tự tin vô cùng mạnh mẽ.

Mộ Dung Long giãy dụa trong chốc lát, lần này hắn không bá đạo như vậy nữa mà trầm giọng nói: 

- Ba vị trí đầu Thăng Long bảng, đây là lúc để phân ra cao thấp.

Lời vừa nói ra, toàn trường ồ lên, tất cả mọi người cũng không ngờ tới chuyện mà người người trong Long vực chờ mong sẽ dùng phương thức như thế để bắt đầu.

- Lệ sư huynh, đây là chuyện cá nhân của ta. 

Có điều, Giang Thần còn làm cho người ta cảm thấy ngoài ý muốn hơn nữa.

Đặc biệt là sau khi Tô Hình kia nghe thấy, mày kiếm của hắn không khỏi nhăn lại.
Ứng Vô Song nhìn hắn, vội la lên: 

- Giang Thần!

Không có Lệ Nam Tinh trợ giúp, sao hắn có thể chống đỡ được Mộ Dung Long cơ chứ?

- Ta có chừng mực. 

Giang Thần nói.

Một câu nói đơn giản đã làm Ứng Vô Song bình tĩnh lại, nàng gật đầu một cái.

Lệ Nam Tinh nhìn Giang Thần, đây là lần đầu hai người chính thức đối mặt, chính thức trò chuyện. 

- Ngươi đã nghĩ kỹ chưa?

Lệ Nam Tinh hỏi.

- Đúng vậy. 

Hai, ba giây sau, tay của Lệ Nam Tinh dời khỏi chuôi kiếm.

Mộ Dung Long có chút không hiểu, không biết Giang Thần đang giở trò quỷ gì, nhưng theo hắn thấy, bất kỳ âm mưu quỷ kế gì cũng được, bởi vì Lệ Nam Tinh đã dừng tay.

- Ngu xuẩn. 

Đây là đánh giá của hắn đối với Giang Thần, hắn đáp xuống mặt đất, đề phòng Lệ Nam Tinh hoặc là Tô Hình đánh lén khi hắn ra tay.

- Ngươi sẽ vì sự ngu xuẩn của chính mình mà chết, lại còn làm liên lụy đến người ở bên cạnh ngươi.

Lúc nói chuyện, Mộ Dung Long nhìn về phía đám người Ứng Vô Song và Trương Vũ, lạnh lẽo thấu xương, hàn ý rất lâu không tiêu tan. 

- Các ngươi đi lên trước đi.

Giang Thần dặn dò người ở bên cạnh.

Bọn họ rất do dự, rất muốn cùng tiến cùng lui với Giang Thần, thế nhưng chuyện bất đắc dĩ là kẻ địch thực sự quá mạnh, ở lại sẽ trở thành phiền toái cho hắn. 

Bất đắc dĩ, từng người bay lên trời, bao gồm cả Ứng Vô Song ở bên trong nữa.

Điểm không giống chính là, Ứng Vô Song đã đoán được nhất định Giang Thần đã có kế hoạch làm cho nàng không thể ở lại nơi này.

- Thực sự là đại nghĩa ngập trời. 

Mộ Dung Long giết người chỉ cần một chiêu, vì vậy cũng không quá vội vã.

- Chung quy vẫn tốt hơn so với Mộ Dung gia nham hiểm các ngươi.

Giang Thần nói. 

- Ha ha.

Mộ Dung Long cười cợt, thế nhưng ai cũng biết ở sâu trong nụ cười này là uy năng đáng sợ dường nào.

- Đi chết đi. 

Mộ Dung Long xác định không nhìn thấy Giang Thần sợ sệt, hắn chẳng muốn nhiều lời mà lập tức ra tay.

- Táng thiên!

Ai biết Giang Thần lại còn ra tay trước hắn, linh kiếm trong tay cắm vào trong đất bùn ở trên mặt đất. 

Trong nháy mắt, cả ngọn núi bắt đầu lay động, khí tức nóng bỏng xông lên chín tầng trời, bức lui người ở trên không trung.

Giống như núi lửa bạo phát, thực vật trong núi tự động cháy, bùn đất dưới chân Giang Thần và Mộ Dung Long biến thành dung nham.

Khi dung nham màu đỏ tươi bao phủ cả ngọn núi, tất cả mọi người nhìn mảnh biển lửa này mà sững sờ. 

- Giang Thần này quả thật là người điên.

Có người thầm nói.

Từ chối Lệ Nam Tinh trợ giúp, một lời không hợp đã muốn đồng quy vu tận cùng Mộ Dung Long làm cho người ta sợ sệt. 

Đột nhiên, từ trong biển lửa có một bóng người lao ra, là Mộ Dung Long.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau