THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 426 - Chương 430

Chương 427: Thảm bại

Quỷ Thương, đứng thứ ba mươi mốt Thăng Long bảng hạng nhất, Thông thiên cảnh tầng tám.

Đây là sức chiến đấu ở bề ngoài, nhưng ai cũng biết, nhân vật có thể đi vào đến năm mươi vị trí đầu, không phải là bằng vào cảnh giới đã có thể cân nhắc được.

Giang Thần vừa rút ngắn chênh lệch cảnh giới của hai người đến hai tầng, dựa theo kinh nghiệm từ trước đó, phần thắng của hắn rất lớn. 

Nhưng chẳng biết vì sao, khi Quỷ Thương nhìn sang, cảm giác ngột ngạt mang đến lúc trước không bởi vì cảnh giới tăng lên mà yếu bớt.

Thậm chí ngay khi hai người đến gần, hắn đã nổi da gà.

Quỷ Thương nắm lấy cơ hội mà hắn khổ sở có được từ mấy ngày qua cho nên lập tức ra chiêu trước, hai tay vẫn còn đang nhanh chóng kết ấn. 

Ở trong quá trình này, quanh thân hắn hình thành một mảnh từ trường rất mạnh mẽ.

- Thiên thủ ấn pháp!

Khi hai tay vung lên chẳng khác nào có ngàn vạn cơn sóng, chưởng ấn trùng điệp, vỗ mạnh hướng về phía Giang Thần. 

- Hả?

Giang Thần không nói hai lời, lực lượng kiếm đạo và lực lượng phong lôi rót vào bên trong Xích Tiêu kiếm, thân thể thúc giục lực lượng của Thần mạch và lực lượng thần long.

Lúc này hắn đã là tầng sáu, nhìn qua rất nổi bật. 

Nhưng ở dưới công kích của chưởng ấn vẫn luống cuống tay chân như cũ, không ngừng lùi lại.

- Kinh nghiệm đối chiến vẫn còn dừng lại ở giai đoạn vô tri.

Quỷ Thương cười lạnh một tiếng, người tiến gần về phía trước, hai tay thay đổi thất thường, chưởng lực mạnh mẽ mà mãnh liệt. 

- Ngươi đã có thói quen dựa vào ngoại lực, hơn nữa còn là hoàn thành trong khoảng thời gian ngắn, chuyện này nhất định là nguyên nhân khiến cho ngươi biểu hiện ra vẻ non nớt như trẻ con vậy.

Quỷ Thương lại bắt đầu thói quen của mình, muốn trêu chọc trước khi Giang Thần chết, thông qua ngôn ngữ để đánh đổ nội tâm của hắn.

Làm được chuyện này hắn sẽ rất thỏa mãn, truy sát mấy ngày qua cũng đáng. 

- Thiên võ ý cảnh!

Hắn không nghĩ tới Giang Thần đang trực tiếp ở thế yếu lại bị ảnh hưởng, không hiểu vấn đề nằm ở đâu.

Đối mặt với kiếm độc nhất vô nhị trong tay của Giang Thần, Quỷ Thương vẫn thong dong đối mặt như cũ, miệng còn châm chọc nói: 

- Đây là lá bài tẩy cuối cùng của ngươi sao? Cũng không ra sao cả.

Kiếm đạo thăng hoa, lực lượng có thể đánh nát vạn vật, thế nhưng Quỷ Thương lại lấy thân thể máu thịt để ngăn cản.

- Ngu xuẩn, còn không biết vấn đề nằm ở đâu sao? 

Quỷ Thương đột nhiên quát to một tiếng:

- Lực sát thương kiếm của ngươi không đạt đến trình độ nên có của lực lượng ở bên trong cơ thể ngươi!

Không phải là hắn có lòng tốt chỉ điểm Giang Thần, cho dù hắn cũng không nói sai. 

Khi Giang Thần ra vẻ bỗng nhiên tỉnh ngộ, Quỷ Thương cười gằn.

- Quỷ thủ tuyệt sát!

Quỷ Thương cần thời điểm người ta ngộ ra này, khi đó hắn sẽ dùng sát chiêu, làm cho người ta không có cơ hội thay đổi, chết đi ở trong tình huống hối hận. 

Vạn ngàn thủ ấn trải rộng toàn bộ bãi cát, sau đó lại hợp lại làm một, hình thành một cái Quỷ Thủ Ấn rất nhỏ bé và bình thường.

Bãi cát bị lật tung, cát vàng đầy trời cuốn lên trên không trung.

Giang Thần cắn răng, lúc này coi như là thi triển ra Sát na kiếm pháp cũng không làm nên được chuyện gì, lại càng không chạy trốn được. 

- Lôi Đình thần giáp! Hỏa thần hộ thể!

Giang Thần chỉ có thể dùng hết tất cả thủ đoạn phòng ngự, ngoại trừ Lôi Đình thần giáp ra hắn còn dùng ngọn lửa hừng hực để bao phủ toàn thân.

Nhưng khi quỷ thủ bắn trúng hắn, thân thể hắn vẫn không ngừng ngã xuống, bay ra xa hơn trăm thước, Lôi Đình thần giáp và ngọn lửa hừng hực đều biến mất. 

- Võ học cao thâm khó dò, thế nhưng thực lực của bản thân không theo được thì lại chẳng là cái thá gì cả.- Ta đoán ngươi luôn luôn dựa vào võ học cao siêu để vượt cấp khiêu chiến, thế nhưng, người ngươi đánh bại lại chỉ là hạng xoàng xĩnh mà thôi.

- Dùng trình độ của ngươi, bất kỳ một ai trong năm mươi người đứng đầu trên Thăng Long bảng hạng nhất ngươi cũng không đánh lại được. 

- Chỉ cần ngày nào ngươi còn không có cách nào nắm giữ được điểm mà ta nói thì ngươi sẽ vĩnh viễn không đạt được tới tầng thứ này.

- Điều đáng tiếc chính là, ngươi không đạt tới được nữa đâu.

Quỷ Thương đi từng bước một về phía hắn, chiến đấu với Giang Thần, không chỉ hắn không kiệt lực mà trái lại còn khôi phục được không ít. 

Giang Thần đứng lên, Lôi Đình thần giáp và ngọn lửa hừng hực cũng không phải là không có tác dụng gì cả, cũng còn không đến mức chờ chết.

- Chuyện mà Quỷ Thương ta muốn làm, không có chuyện gì là ta không làm được, người ta muốn giết, không có người nào ta là không giết được.

Quỷ Thương ngạo nghễ nói: 

- Ngươi quỳ xuống nhận lấy cái chết, hay là giãy dụa đây?

- Ta lựa chọn sống sót.

Nói đoạn Giang Thần lần nữa bay lên, chỉ là lần này phương hướng không ngờ lại là biển rộng. 

Quỷ Thương chưa từng gặp qua người có ý chí mạnh mẽ như vậy, vốn là hai người không cách nhau được bao xa.

Trước khi Giang Thần bay lên cao, hắn lại vỗ ra một chưởng, vỗ trúng sau lưng của Giang Thần.

Giang Thần phun ra một ngụm máu lớn, nhưng cũng không chậm trễ một chút nào, tiếp tục bay về phía trước. 

- Thực sự là một con gián.

Quỷ Thương lắc lắc đầu, đuổi theo, hắn muốn tận mắt nhìn thấy Giang Thần tử vong.

Có điều không bay ra được bao xa, tốc độ của Quỷ Thương chậm rãi chậm lại, bởi vì ở cuối tầm mắt hắn, thiên địa đã xuất hiện dị tượng. 

Bọn họ đi tới phần cuối của tiểu thế giới, phương xa đã không có đường đi nào nữa.

Phần cuối rất giống như có vô số tấm gương to nhỏ không đều tụ lại với nhau, hình thành một mặt bình phong.

Đến cuối cùng, Quỷ Thương đã hoàn toàn dừng lại, pháp tắc ở trong không gian kia không phải là thứ mà hắn có thể đi chạm vào được. 

Chỉ cần hơi chút không cẩn thận thì sẽ bị cắt thành vô số khối, hơn nữa bản thân mình còn không biết tại sao.Thế nhưng lá gan của Giang Thần vô cùng lớn, không ngờ lại dám vào bên trong khu vực này, đi tới đi lui.

- Thực sự là không muốn sống. 

Quỷ Thương cũng rất muốn đi vào bắt hắn ra, thế nhưng suy nghĩ một chút, quả thực hắn cũng không dám.

Hắn cũng hoài nghi rốt cuộc Giang Thần có biết bản thân chính thân đang ở trong nơi ra sao hay không.

- Sao lại không đuổi nữa? 

Trong lúc hắn chần chờ bất định, âm thanh của Giang Thần từ bên trong truyền đến:

- Không phải nói người mà ngươi muốn giết chắc chắn sẽ phải chết sao?

Quỷ Thương giận dữ cười, nói: 

- Vậy ngươi có biết, rất có thể ngươi sẽ bị cắt thành từng mảnh vỡ hay không?

- Ta biết, có điều ngươi yên tâm, đó là chuyện không thể nào.

Ngữ khí của Giang Thần rất tự tin. 

- Ta sẽ bảo vệ ở bên ngoài, ngươi bị thương rất nghiêm trọng, ta muốn xem xem ngươi sẽ sống sót như thế nào.

Quỷ Thương nói.

Nghe thấy hắn nói như vậy, đầu của Giang Thần lớn lên, sự chấp nhất của tên này hắn đã tự thân trải nghiệm qua. 

- Hả?

Đột nhiên, ở phía sau bọn họ, cũng chính là đất bằng ở gần biển rộng đột nhiên có một đạo khí lưu màu vàng óng xông vào trong mây.

Cách nơi này cực xa, cột sáng kia nhìn qua rất nhỏ, thế nhưng cân nhắc đến khoảng cách, như vậy tuyệt đối sẽ là động tĩnh rất kinh người. 

- Đây là dấu hiệu có chí bảo xuất thế, xa như vậy mà cũng có thể nhìn thấy được.

Giang Thần cũng chú ý tới, chỉ nghe hắn nói:

- Đáng tiếc người nào đó vô phúc tiêu thụ, chỉ có thể ở đây nhìn chằm chằm vào ta mà thôi. 

- Ngươi không nên nghĩ dựa vào thủ đoạn như vậy để dụ ta đi, ta nói giết ngươi thì nhất định ta sẽ giết ngươi.

Quỷ Thương nghe thấy vậy cũng không hề bị lay động.

Có điều, không tới một phút, hắn đã quay đầu lại mấy lần. 

- Ngươi nói xem động tĩnh lớn như vậy sẽ là bảo vật trên pháp khí, hay linh đan có thể khiến cho người ta đạt đến Tôn giả chứ? Hay là Viêm Long tinh thạch có thể xếp thành một ngọn núi đây?

Giang Thần chậm rãi nói.

- Đáng ghét. 

Quỷ Thương đứng ngồi không yên, lườm hắn một cái, nói:

- Nếu như ngươi có thể sống sót thì vẫn sẽ chết ở trong tay của ta.

Nói xong hắn vội vội vàng vàng bay đi về phía phương hướng cột sáng xuất hiện. 

Giang Thần thở phào một hơi, vui mừng không thôi, nếu không phải có chí bảo xuất thế, quả thật khó mà có thể làm cho tên kia rời khỏi nơi này được.

Nguy cơ được giải trừ, thân thể bị trọng thương làm cho vẻ mặt của hắn rất thống khổ.

- Sớm biết như vậy thì trực tiếp bay đi thì hơn. 

Lần thứ nhất bị bại triệt để như vậy làm cho Giang Thần biết rõ cái gì gọi là vui quá hóa buồn, cũng phát hiện ra mình đã coi thường năm mươi tồn tại đứng đầu Thăng Long bảng hạng nhất.

Chương 428: Ý chí chiến đạo

Sau khi Quỷ Thương rời đi một đoạn thời gian ngắn, Giang Thần từ bên trong mảnh vỡ không gian đi ra ngoài.

Ở bên trong quả thực rất nguy hiểm, chỉ cần hiểu rõ quy luật, không đi đụng vào nó thì sẽ không sao.

Lúc trở lại bãi cát, sau khi xác định Quỷ Thương không ở đó, hắn bắt đầu chữa thương. 

Thương thế rất nghiêm trọng, thế nhưng đối với Giang Thần mà nói, vấn đề không lớn.

Thời gian nửa ngày hắn lại trở nên sinh long hoạt hổ như cũ.

Chỉ là tâm tình của hắn không cao, nhìn dấu vết chiến đấu trên bờ cát, hắn rơi vào trong suy nghĩ. 

Trước khi chính thức giao thủ với Quỷ Thương, không chỉ có cảnh giới đạt đến tầng sáu mà hắn còn hấp thu không ít lực lượng thần long.

Theo lý mà nói, không nên bị thua thảm như vậy mới đúng.

Có điều nguyên nhân Quỷ Thương cũng đã nói rồi, là hắn không có đạt đến một loại cảnh giới thuộc về năm mươi người đứng đầu Thăng Long bảng hạng nhất. 

Cụ thể là chỉ cái gì, hắn còn phải tự mình đi thăm dò.

Trình độ võ học của Giang Thần có thể xếp vào ba người đứng đầu trên Thăng Long bảng.

Mà lực lượng của bản thân hắn cũng vượt xa Thông thiên cảnh cùng cảnh giới, còn có thần lực, Long lực, phượng lực gia trì nữa. 

- Những thứ này gộp lại, sức chiến đấu của bản thân ta có thể dẫn trước người thứ hai trên Chiến Lực bảng mấy chục lần.

- Nhưng lỗ thủng thống kê của Chiến Lực bảng chính là người bị thiếu hụt như ta hiện tại.

Dùng sự thông minh của Giang Thần, muốn nghĩ thông suốt những vấn đề này không khó, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. 

- Nếu như so sánh võ học là đại pháo, vậy sức mạnh của bản thân chính là đạn pháo.

- Nhưng hiện tại ổ đại pháo như ta không có cách nào phát huy ra được uy lực lớn nhất của đạn pháo, bởi vì nòng pháo quá nhỏ.

Võ học hơn người không nói, thế nhưng Giang Thần thân mang đủ loại lực lượng, cũng là thứ mà trong các Thông thiên cảnh ít có. 

Giang Thần đi vào trong nước biển, mắt nhìn về phía trước, Xích Tiêu kiếm vung lên, ánh kiếm mang theo độ cong nhấc lên sóng lớn mấy trăm thước ở trên mặt biển.

Đây là một kiếm toàn lực mà hắn kích phát ra.

Giang Thần cắm kiếm ở trên mặt đất, hai tay nắm lại, nhảy lên rồi đập ra một quyền. 

Quyền ấn đánh vào trong nước biển, lực lượng hùng hồn ở đáy biển điên cuồng khuếch tán, tạo ra một cột nước cao tới ngàn thước.

Đây cũng là một đòn toàn lực của Giang Thần, lấy lực lượng thần long làm chủ, phong lôi là phụ, giấu diếm thần lực.

Phản ứng không giống nhau đã nghiệm chứng suy đoán của Giang Thần. 

- Kiếm, ba tấc phong mang, đặc điểm của lực lượng thần long là mạnh mẽ, ta rót vào bên trong kiếm, ít nhất có chín phần mười không phát huy ra được tác dụng.

- Thần lực thì lại không gì là không làm được, thế nhưng từ khi Cửu Tiêu Thần mạch khôi phục cho tới nay, ta chưa từng tăng thần lực lên chút nào.

Giang Thần biết không thể đặt tất cả lực lượng vào bên trong kiếm, cần phải suy tính cho kỹ. 

Cho dù vậy sẽ làm cho lực lượng kiếm đạo mất đi một phần mười lực lượng thần long, thế nhưng chỉ cần lợi dụng thoả đáng, lực lượng thần long cũng sẽ phát huy ra được kỳ hiệu.

Lại nói tới lực lượng kiếm đạo, chỉ có tăng lên từ bản thân của kiếm mới được, không thể rót vào tất cả lực lượng thượng vàng hạ.

Có điều, coi như là không có lực lượng thần long, trình độ võ học vẫn không có cách nào phát huy ra được toàn bộ công lực. 

Phải biết rằng hiện tại là người đạt tới Bất hủ kiếm đạo đại thành, trong Thăng Long bảng rất khó tìm được người thứ hai.

Không nói tới Quỷ Thương, cứ lấy Hàn Ty Minh ra so sánh là được.Võ học và cảnh giới cách biệt không có mấy, dựa theo Quỷ Thương từng nói, hắn cũng không phải là đối thủ. 

- Nhất định sẽ tồn tại phương thức mở rộng phát huy của võ học bản thân, làm cho công lực tăng lên, thế nhưng đây là cái gì chứ?

Giang Thần rất muốn đi tìm Hàn Ty Minh, lẽ ra có thể có được đáp án.

- Thanh Ma. 

Giang Thần cũng có thể xác định được đáp án mà mình nghĩ tới, nhưng hắn không muốn lãng phí thời gian để chứng minh xem nó như thế nào, vì vậy hắn mới gọi Thanh Ma trong bát bộ chúng tỉnh lại.

- Có kẻ địch sao?

Thanh Ma nghỉ ngơi một lần thì lại phải ra ngoài chiến đấu kịch liệt một lần, vì vậy hắn còn tưởng rằng lại có cường địch. 

Sau khi hiểu rõ nỗi khổ của Giang Thần, hắn nói:

- Dùng thiên phú của ngươi, không tới hai ngày nữa là có thể nghĩ ra được.

- Bí tàng chỉ mở ra một tháng, hai ngày này rất quý giá. 

Giang Thần nói.

- Vậy cũng tốt, đơn giản mà nói, chính là võ học và sức mạnh bản thân của ngươi đi theo hướng ngược nhau.

Thanh Ma là đã từng Đại tôn giả, đối với những chuyện này hắn hiểu rất rõ. Cũng như trình độ của Giang Thần ở trận pháp và linh đan vậy. 

Ở dưới sự giảng giải của hắn, Giang Thần đã hiểu rõ đây là chuyện gì.

Trình độ võ học có thể làm cho người ta sử dụng tốt nhất công lực của bản thân mà tạo thành uy lực, Giang Thần vẫn lấy thứ này để đánh bại người có cảnh giới cao hơn mình.

Có điều, trước khi tiến vào bí tàng, võ học của hắn đã sắp không gánh chịu được công lực nữa, chứ đừng nói là những ngày qua cảnh giới đã liên tiếp đột phá. 

- Tuyệt đại đa số người đều không biết có người lại đau khổ như ngươi, bởi vì trình độ của bọn họ không đạt được tới tầng thứ này.

- Thế nhưng chỉ cần là người đạt đến thì đều là thiên tài số một số hai, nếu tiến thêm một bước nữa thì sẽ đạt tới mức độ siêu phàm nhập thánh.
Thanh Ma nói, sau khi xác định suy nghĩ vừa nãy của Giang Thần, thứ hắn quan tâm nhất chính là làm sao có thể tiến thêm được một bước nữa. 

- Bởi vì thứ quấy nhiễu ngươi chỉ biểu hiện ra lúc ngươi chiến đấu, vì vậy mới được gọi là lĩnh vực chiến đạo.

- Lĩnh vực chiến đạo?

- Hừm, ví dụ như Thiên võ ý cảnh là võ học đại đạo và ý cảnh võ học dung hợp lại vậy. Còn lĩnh vực chiến đạo chính là võ học và công lực kết hợp lại với nhau. 

- Trước đó ngươi vẫn chỉ thông qua võ học để phát huy ra công lực, công lực thúc giục võ học, nhưng lĩnh vực chiến đạo là hai thứ đồng thời kết hợp với nhau.

Nghe đến đó, Giang Thần đã biết cảnh giới mà Quỷ Thương nói tới chính là chỉ cái này.

- Nhân vật đứng năm mươi vị trí đầu trên Thăng Long bảng hạng nhất, nhất định đều là thiên tài công lực vượt qua phạm vi phát huy của võ học, sau khi bước vào lĩnh vực chiến đạo, thực lực lại được nâng cao một bước. 

Trong mắt của Giang Thần hiện ra ánh sáng cực nóng, không thể chờ đợi được nữa mà nhìn về phía Thanh Ma, nói:

- Ta phải làm như thế nào?

- Chiến đấu, không ngừng chiến đấu, đây cũng là nguyên nhân nó được xưng là lĩnh vực chiến đạo. 

Thanh Ma nói.

Giang Thần ngẩn ra, giống như bị một chậu nước lạnh tưới xuống, bởi vì nơi này không có kẻ địch nào có thể tìm cả!

- Chiến chừng trăm trận là có thể cảm nhận được lĩnh vực chiến đạo, dùng thiên phú của ngươi, đại khái chỉ chừng bảy mươi, tám mươi trận đã đủ rồi. 

Thanh Ma nói tới chỗ này, có chút đần độn vô vị, nói:

- Kỳ thực chỉ cần võ học và sức mạnh của bản thân thiên đi ngược lại thì ai cũng có thể đạt đến ý chí chiến đạo, quan trọng là một trận chiến đấu chất lượng mà thôi. Chỉ cần có một trận quyết chiến sinh tử mà bản thân lại sống sót thì có thể so sánh được với mấy trận luận bàn.

Nghe đến đó, Giang Thần vốn tưởng rằng ý chí chiến đạo rất đơn giản cũng đột nhiên tỉnh ngộ lại. 

Yêu cầu nhìn qua rất đơn giản, trên thực tế là thử thách trình độ tổng hợp của một người, phải làm như thế nào mới có thể sống sót để chiến đấu tiếp.

- Vậy thì, đánh đi!

Thân thể của Giang Thần bay lên khỏi mặt đất, lần nữa mang theo mặt nạ, một cái áo choàng dài màu đen được khoác lên trên người, che đi thân thể của hắn. 

Không tiến vào lĩnh vực chiến đạo, coi như tăng cảnh giới lên tới tầng tám thì cũng không phải là đối thủ của Quỷ Thương.

...

Trong một quãng thời gian sau đó, người trong bí tàng phát hiện ra trong này xuất hiện một quái nhân mang mặt nạ. 

Khi người khác đang điên cuồng tầm bảo, hắn lại chạy chung quanh tìm người để khiêu chiến.

Lúc mới bắt đầu người khác còn tưởng rằng hắn đến là để cướp đoạt, nhưng sau khi nam tử đeo mặt nạ thủ thắng, hắn không cướp không giết, nghênh ngang rời đi, khiến cho người ta không tìm được manh mối.

Nương theo kẻ địch mà hắn đánh bại càng ngày càng mạnh, tiếng tăm của hắn cũng càng lúc càng lớn. 

Đặc biệt là một lần kịch liệt đối chiến ròng rã bốn canh giờ cùng người đứng thứ thứ năm mươi bảy trên Thăng Long bảng hạng nhất mà chiến thắng kia.

Mọi người bắt đầu hiếu kỳ xem người này là ai.

Lựa chọn ra tay ở bên trong bí tàng, hiển nhiên là muốn nổi danh, hơn nữa nhìn đối thủ của hắn, dường như hắn muốn xông vào năm mươi vị trí đầu trên Thăng Long bảng! 

Nếu như thật sự làm được, Long vực lại sẽ lại xuất hiện một nhân vật nổi tiếng.

Chương 429: Võ Hoàng Thành

Bí tàng tiểu thế giới, Võ Hoàng Thành.

Đây là kiến trúc lớn nhất được phát hiện ra ở bên trong tiểu thế giới.

Không giống như những cung điện được xây ở trong lòng đất hoặc là vách núi, Võ Hoàng Thành tọa lạc ở trên vùng bình nguyên. 

Từng toà từng toà bảo điện vàng son lộng lẫy, khí thế hùng hồn.

Nơi này cũng là nơi trước đó từng xuất hiện cột sáng ngập trời.

Hiện giờ đã sắp qua mười ngày, trên dưới Võ Hoàng Thành đã bị người tới lật tung toàn bộ, cái gì cũng không còn nữa. 

Chỉ là lại có không ít người dừng lại ở đây.

Bởi vì có cột sáng chỉ dẫn, rất nhiều đội ngũ phân tán đều đoàn tụ ở đây.

Ngoại trừ ngày thứ nhất bởi vì tranh đấu bảo vật mà giết chóc ra, những ngày qua đã bình tĩnh trở lại, mà nơi này cũng đã trở thành cứ điểm của rất nhiều người ở bên trong bí tàng tiểu thế giới. 

Thứ nguy hiểm ở trong bí tàng nhất không chỉ nhân loại mà còn có vô số hung thú.

Có điều người vừa nhiều thì sẽ rất dễ xảy ra sai lầm.

Võ Hoàng Thành tụ tập đội ngũ của các thế lực đến từ Long vực, Anh Hùng điện và Tà Vân điện cũng có mặt. 

Có cừu oán, lại có bảo vật dụ hoặc, cho nên đáng lẽ ra nơi này phải là một nơi hỗn loạn, thế nhưng trong thành lại có trật tự vô cùng tốt.

Nguyên nhân là ba vị trí đầu trên Thăng Long bảng hạng nhất đang tọa trấn trong thành, nghiêm cấm bất kỳ tranh đấu nào diễn ra.

Sau đó nơi này trở thành một cái cảng tránh gió trong tiểu thế giới, rất nhiều người có được thu hoạch ở bên trong bí tàng đều đi tới nơi này để tiêu hóa hết tất cả. 

Võ Hoàng Thành không chỉ an toàn mà hiển nhiên dưới lòng đất của cả tòa thành có một mỏ quặng Viêm Long tinh thạch.

Làm cho nhiệt độ của cả tòa thành cực cao, năng lượng trong thiên địa cũng bởi vậy được tăng lên, vì thế khi tu hành sẽ làm chơi ăn thật.

Chỉ là diện tích của Võ Hoàng Thành không lớn, chỉ có thể chứa được mấy trăm người, đại đa số người cần phải ở bên ngoài tường thành. 

Lúc này ở biên giới trong thành Võ Hoàng Thành đang xảy ra một trận xung đột.

Một nhánh đội ngũ bị xua đuổi, bị tước đoạt vị trí vốn có của mình.

- Dựa vào cái gì! 

Đương nhiên đội ngũ sẽ không đồng ý, nàng là một vị nữ tử có dáng người yêu kiều, một mái tóc dài đen nhánh buông xuống tới bên hông, da thịt trắng nõn.

Dưới hai hàng lông mi như lá liễu là đôi mắt hạnh nhu tình như nước, lúc này lại có chút ác liệt nhìn về phía người đứng ở trước mặt.

- Không phải chúng ta dựa vào cái gì để đánh đuổi các ngươi, là các ngươi dựa vào cái gì mà ở lại đây? 

Người đến khí thế hung hăng, ngữ khí hùng hổ doạ người, không thể thương lượng.

- Y theo quy củ định ra trước đó, người ba ngày trước đi tới Võ Hoàng Thành là có thể ở trong thành, sau đó quy củ là nếu như đội trưởng mang đội đứng trong một trăm vị trí đầu của Thăng Long bảng là được.

Nữ tử kia một bước cũng không nhường, lập tức nói quy củ. 

- Ngươi là người đứng trong một trăm vị trí đầu của Thăng Long bảng sao?

- Chúng ta đội trưởng là!

Một người phía sau nữ tử kia đứng ra, cả giận nói: 

- Huống hồ chúng ta là đệ tử Anh Hùng điện, một gia hỏa cống hiến cho Tà Vân điện như ngươi mà cũng dám kêu gào ở trước mặt chúng ta sao?

Đây là vị nam tử vóc người khôi ngô, có một khuôn mặt cương nghị, lời từ của hắn đã có thể nghe ra được tính khí của hắn rất nóng nảy.

Nam tử Tà Vân điện trong miệng hắn liếc mắt nhìn tới, người như một ngọn gió thổi đi, ra tay không hề có điềm báo trước. 

Mấy chưởng đã đánh cho mặt hắn sưng lên.

- Ở bí tàng dùng thực lực để nói chuyện.

Nam tử hung hăng kia lại trở về trước người nữ đội trưởng, ngạo nghễ nói: 

- Muốn ở lại cũng được, phải ở bên cạnh hầu hạ ta.
Hóa ra hắn lại có ý này.

Hơn nữa ở trên mặt hắn không thấy được một chút xấu hổ và lúng túng nào, trái lại còn ra vẻ khí thế hào hùng. 

- Ứng Vô Song, có thể hầu hạ Phi Vũ thiếu gia là vinh hạnh của ngươi, còn do dự cái gì nữa!

Ở phía sau hắn có vài nữ tử xinh đẹp đi theo, mọi người vờn quanh ở bên cạnh hắn.

Ứng Vô Song cười gằn đáp lại, xem thường mở miệng. 

Khi toàn bộ đoàn đội Thần Kiếm hội tiến vào bí tàng, ngoại trừ Giang Thần ra, Ứng Vô Song và những đội viên khác đều ở cùng nhau.

Những ngày qua mấy lần trở về từ cõi chết, cũng may Giang Thần đã chuẩn bị đầy đủ, chuẩn bị linh đan tốt nhất cho mỗi người.

- Ngươi không muốn sao? 

Con ngươi đen nhánh của Hàn Phi Vũ co rút lại, ánh mắt sắc bén giống như lưỡi dao sắc.

- Ngươi không có quyền đuổi chúng ta, ngươi muốn làm lớn chuyện, ta sẽ theo ngươi, đệ tử Anh Hùng điện tuyệt đối không sợ phiền phức.

Ứng Vô Song lạnh lùng nói. 

- Đệ tử Anh Hùng điện, cũng không thể không tuân thủ quy củ, dù cho Lệ Nam Tinh ở trong thành thì cũng không được.

Trong lúc giằng co lại có người tham gia, hơn nữa còn là kẻ mà Ứng Vô Song ghét nhất.

- Mộ Dung tiểu thư. 

Thái độ của Hàn Phi Vũ lặng lẽ chuyển biến, ngạo khí lúc nãy biến mất không còn tăm hơi.

Thực lực của Mộ Dung Diên là thấp nhất, thế nhưng hiện tại nàng là một thành viên trong đội ngũ của Mộ Dung gia, đó là một trong các đội ngũ mạnh nhất hiện nay.

- Đội trưởng không tiến vào top một trăm, không thể vào bên trong, đây chính là quy củ. 

Mộ Dung Diên không để ý tới Hàn Phi Vũ mà nhìn chằm chằm vào Ứng Vô Song không tha, nói:

- Ta khuyên ngươi nên gia nhập đội ngũ của hắn, giống như những nữ tử này, cũng không phải ngươi thích nam nhân nhất sao?

- Không giống như ngươi, dùng tài nguyên gia tộc để nuôi tình nhân. 

Ứng Vô Song nói.

Nghe thấy nàng nói như thế, sắc mặt của Mộ Dung Diên cứng đờ, lập tức lại nở nụ cười, không phản đối mà giả vờ phóng khoáng nói:
- Ta tình nguyện. 

- Đứng ở trước mặt Hàn Phi Vũ ta, không phải muốn ở lại là ở lại, muốn không ở lại là có thể không ở lại.

Hàn Phi Vũ bước lên phía trước, khí thế bức người, nói:

- Hiện tại, các ngươi cút ra khỏi Võ Hoàng Thành cho ta! 

- Đội trưởng của chúng ta xếp hạng thứ chín mươi tám trên Thăng Long bảng hạng nhất!

Có người của Thần Kiếm hội nói.

Hàn Phi Vũ cười gằn nói: 

- Giang Thần sao? Hắn đã sớm chết ở trong tay của Quỷ Thương sư huynh rồi, lẽ nào các ngươi không biết sao?

Trận truy sát ngàn dặm xa xôi kia đã trở thành chuyện không người nào ở bên trong bí tàng không biết nữa rồi.

- Không ai nhìn thấy thi thể! 

Ứng Vô Song tuyệt đối không tin Giang Thần sẽ dễ dàng chết đi như vậy.

Hàn Phi Vũ ra vẻ xem thường lắc lắc đầu, nói:

- Các ngươi không biết Quỷ Thương sư huynh đáng sợ thế nào đâu, người hắn muốn giết, coi như là đuổi tới chân trời góc biển thì cũng phải đuổi theo! 

Tiếng tăm của Quỷ Thương ở Long vực rất lớn, đặc biệt là những người của Tà Vân điện này lại càng hiểu hắn.

- Coi như không chết thì cũng phải chờ hắn đến rồi mới tha cho các ngươi đi vào, hiện tại cút ra ngoài!

Mặt cười của Ứng Vô Song căng thẳng, người của Thần Kiếm hội phía sau cũng rất không cam lòng. 

Đúng lúc này, trong Võ Hoàng Thành phát ra tiếng ồ lên không nhỏ, điều này làm cho đám người Ứng Vô Song, Hàn Phi Vũ hiếu kỳ ngẩng đầu lên.

Chỉ thấy giữa bầu trời có một vệt cầu vồng từ xa mà tới gần, nheo mắt nhìn lại sẽ phát hiện ra là bóng người của một người.

Một nam tử mặc áo khoác màu đen phiêu dật, trên mặt đeo mặt nạ. 

Chỉ ra trận đã khiến cho người ta có phản ứng lớn như vậy, tất nhiên là nhân vật nổi tiếng.

- Là người điên kia!

Hàn Phi Vũ bỗng cảm thấy phấn chấn, hắn đã ý thức được cái gì đó, vẻ mặt hưng phấn, nói: 

- Hắn đến để trở thành năm mươi người đứng đầu!

Dường như hắn đã quên chuyện mình cần làm mà chạy đi về một hướng.

Ứng Vô Song cũng nghĩ đến cường giả thứ năm mươi đang ở ngay trong thành, một trận đại chiến sắp bắt đầu. 

Nàng cũng giống như những người khác, bước chân dời đi, không muốn bỏ qua một trò hay đặc sắc như thế này.

Ở giữa Võ Hoàng Hoàng, trong một tiểu viện đang có một người ngồi xếp bằng ở dưới đất.

- Trương Vũ sư huynh, tên kia thật sự đã đến rồi. 

Có người vội vàng tới, kích động kêu to.

Trong khoảng thời gian này, người điên kia chạy chung quanh tìm người khiêu chiến đã khiến cho không ít người quan tâm.

Nhìn động tĩnh của hắn, dường như là muốn xung kích năm mươi người đứng đầu. 

Trương Vũ là người đứng thứ năm mươi, đương nhiên sẽ phải đứng mũi chịu sào.

- Trận náo loạn này cũng nên dừng lại rồi.

Trương Vũ nỉ non một câu, ánh mắt nhìn về phía không trung. 

Chương 430: Cao thủ chiến đạo

Kiến trúc cao nhất trong Võ Hoàng Thành là một cái gác chuông, bất kể là ở nơi nào trong thành, chỉ cần ngước đầu nhìn lên là đã có thể nhìn thấy được đỉnh chóp của nó.

Gác chuông không chỉ cao mà cũng cắm rễ vào nơi sâu xa ở dưới nền đất, vì vậy phản ứng do Viêm Long tinh thạch mang đến cũng là mãnh liệt nhất.

Bên trên gác chuông có ba người ngồi. 

Phân biệt là Anh Hùng điện Lệ Nam Tinh, Tà Vân điện Tô Hình, cùng với đệ tử Mộ Dung gia đứng đầu tám đại thế gia truyền thừa, Mộ Dung Long.

Ba người hùng cứ Thăng Long bảng hạng nhất đã được mấy năm.

Có điều, ngôi vị đầu bảng còn chưa được chọn ra, thậm chí ngay cả người thứ hai vẫn không có. 

Bởi vì ba người chưa từng chính thức giao thủ, phân ra thắng bại.

Nam tử đeo mặt nạ tới đã bị bọn họ chú ý tới, sắc mặt của Lệ Nam Tinh bình tĩnh, ánh mắt u buồn không có bất kỳ biến hóa nào cả.

Tô Hình nhíu mày, tràn ngập hứng thú nhìn sang. 

- Lấy lòng mọi người mà thôi.

Mộ Dung Long ra vẻ xem thường, con ngươi đen kịt rất lạnh lẽo.

Tuy rằng phản ứng không giống, thế nhưng cũng không có ý ngăn cản. 

Nam tử đeo mặt nạ đứng ở trên không trung, không vào thành, cũng không tính là phá hoại quy củ bọn họ đã lập.

Nếu như người hắn muốn khiêu chiến không muốn đi ra, hắn cũng không được vào thành khiêu khích, nếu không thì, một người tùy ý trong ba người xuất trận đã có thể giết chết được hắn.

Có điều, võ giả có lòng háo thắng rất mãnh liệt, sao lại ra vẻ kinh sợ ở nơi thiên tài Long vực tập hợp cơ chứ. 

Trương Vũ trên Thăng Long bảng hạng nhất chủ động đi đến không trung, duy trì độ cao giống như nam tử đeo mặt nạ.

Không cần lời dạo đầu, khí tức tiêu điều đã tràn ngập giữa hai người.

- Ngươi là? 

Cuối cùng, vẫn là nam tử đeo mặt nạ mở miệng.

- Ta đứng thứ năm mươi Thăng Long bảng hạng nhất, Trương Vũ.

Trương Vũ thấy hắn không biết mình, bất mãn bĩu môi nói. 

- Không phải là ta tới để tìm ngươi.

Nam tử đeo mặt nạ nói ra lời làm cho người ta sững sờ, cho dù trước đó tất cả mọi người cho rằng hắn tới là để khiêu chiến, thế nhưng ngoại trừ khiêu chiến ra, hắn còn có những chuyện khác sao?

- Hàn Ty Minh có ở đây hay không? 

Nam tử đeo mặt nạ không để ý tới khuôn mặt tái nhợt của Trương Vũ mà hô với phía dưới.

- Rất càn rỡ.

Trên gác chuông, Tô Hình đánh giá một câu. 

Trương Vũ đang đứng ở ngay trước mặt mà lại nói không phải tìm hắn, còn nói Hàn Ty Minh có thứ tự cao hơn Trương Vũ.

Gương mặt đó của Trương Vũ đã nói cho tất cả mọi người biết, hắn tức giận bao nhiêu.

- Nếu như ngươi cố ý làm ta tức giận, ngươi đã làm được, cũng sẽ vì vậy mà trả giá rất lớn. 

Trương Vũ nói.

- Ngươi hiểu lầm rồi, không phải là ta đến tìm để Hàn Ty Minh khiêu chiến, cũng không phải tới để khiêu chiến ngươi.

Gương mặt dưới mặt nạ đương nhiên là Giang Thần rồi, sau khi tách khỏi Hàn Ty Minh, hắn rất lo lắng cho an nguy của đối phương. 

Ngày hôm qua, từ trong miệng người bị hắn đánh bại, hắn đã biết được chuyện Võ Hoàng Thành, cho nên mới chạy tới nơi này.

- Ngươi đã sỉ nhục ta, cần phải dùng máu của ngươi để cọ rửa.

Trương Vũ không chịu bỏ qua, người toàn thành cũng không đồng tình với hắn. 
- Ta nói ngươi! Không phải ngươi sợ đó chứ?

Có người sợ hai người không đánh mà đứng ở phía dưới la lớn.

Giang Thần cười khổ một tiếng, không phải là hắn không muốn chiến, mà hắn định tổng kết kinh nghiệm chiến đấu trong mấy ngày nay đã. 

- Nếu ngươi muốn chiến, vậy thì chiến.

Hắn nói.

Nghe vậy, người trong Võ Hoàng Thành vung tay hô to, đánh đi, như vậy mỗi một chi tiết nhỏ đều được bọn họ thu hết vào trong mắt. 

- Tên kia, tại sao ngươi lại phải mang mặt nạ? Chẳng lẽ là một người già hay sao?

Trước khi bắt đầu, Mộ Dung Long trên gác chuông lớn tiếng nói.

Lời này đã nhắc nhở mọi người, nếu nói như vậy, Giang Thần không có tư cách tranh thủ vị trí năm mươi người đứng đầu, thậm chí lên Thăng Long bảng cũng không được. 

Trương Vũ từ trong chiến ý mãnh liệt cũng nghe ra được ý đó, hắn tạm thời đè chiến ý xuống, nói:

- Bỏ mặt nạ xuống, chuyện này sẽ làm ngươi thua có tôn nghiêm.

- Có người bị bệnh thần kinh muốn giết ta, trước khi ta bước vào chiến đạo, tự nhiên ta sẽ lấy xuống. 

Giang Thần không để hắn đạt được ước nguyện.

- Hóa ra đây chính là nguyên nhân mà ngươi tìm người chiến đấu ở chung quanh, như vậy nói cách khác, ngươi đánh bại ta, sẽ tháo mặt nạ xuống đúng không?

Trương Vũ hiểu rõ mục đích của hắn, ngoại trừ bất ngờ ra, cũng cho rằng rất hợp lý. 

- Không sai.

Giang Thần gật đầu thừa nhận, đối phương là cao thủ chiến đạo, chỉ có tiến vào lĩnh vực chiến đạo thì mới có thể thắng được hắn.

- Điều tiếc nuối chính là, mọi người sẽ chỉ thấy ngươi chết đi mà thôi. 

Trương Vũ nói.

Giang Thần nhún vai một cái, không cam lòng yếu thế, nói:

- Làm đối thủ giúp ta nắm giữ chiến đạo, ta sẽ không giết ngươi. 
Hai người đều đặc biệt ngông cuồng hung hăng, tuy nhiên lại khiến cho người ta cảm thấy vẻ tự tin trong lời nói, đó là thứ chỉ có cường giả mới có.

- Hóa ra, hắn vì nguyên nhân này mà mới tìm người chiến đấu.

- Vừa nãy hắn không muốn chiến đấu là muốn chờ đến khi nắm giữ chiến đạo mới lại ra tay. 

- Hiện tại nhắm mắt chiến, chẳng phải là thua chắc rồi sao?

- Không nghe thấy hắn nói sao? Hắn muốn thông hiểu đạo lí ở trong chiến đấu, trở thành cao thủ chiến đạo.

- Chuyện này không có khả năng lắm, trừ phi hắn là thiên tài giống như yêu nghiệt vậy. 

Người trong Võ Hoàng Thành thảo luận kịch liệt, sau khi hiểu rõ nguyên nhân nam tử đeo mặt nạ động thủ và quyết tâm chiến đấu vì tôn nghiêm của Trương Vũ đã khiến cho bọn họ càng chờ mong trận chiến này hơn.

- Là ngu xuẩn hay là quá ngu xuẩn đây?

Mộ Dung Long hiểu rõ ý của nam tử đeo mặt nạ, hắn cười xì một tiếng, rất là xem thường. 

Tìm một đối thủ để bước vào chiến đạo để so chiêu quả thực rất hữu hiệu, hắn cũng thông qua phương pháp như vậy mà thành công.

Điểm không giống chính là, lúc đó đối thủ của hắn là giáo sư mà gia tộc đã bỏ ra nhiều tiền mời tới, dưới điều kiện tiên quyết không đả thương tính mạng hắn mà tạo ra áp lực, đồng thời còn làm cho hắn có thời gian đốn ngộ.

Trương Vũ đối mặt với người làm dao động danh vọng của hắn, chắc chắn sẽ không cho đối phương cơ hội như vậy, sẽ dùng thủ đoạn như sấm sét ra chiêu. 

Sự thực cũng là như thế, mái tóc dài của Trương Vũ tung bay, kình khí như cự long phẫn nộ xông tới, mà đây vẫn chỉ là phản ứng súc lực của hắn mà thôi.

Khi ra chiêu, bầu trời trong suốt xảy ra biến hóa bằng mắt trần có thể thấy được, ở giữa hai tay của Trương Vũ ngưng tụ ra năng lượng giống như bóng nước.

- Thiên Sát La Chưởng! 

Lại là một đối thủ tinh thông chưởng pháp, đây cũng không phải là trùng hợp, bởi vì quyền chưởng so với đao kiếm càng thích hợp với chiến đạo hơn.

Rất nhiều người trước khi trình độ chiến đạo còn không tinh tiến, đều tạm thời từ bỏ binh khí.

Ví dụ như Giang Thần vậy, đao kiếm bên hông hắn đã được thu vào trong nạp giới, chỉ dùng hai tay mà thôi. 

- Nộ Long Thần Quyền!

Giang Thần hét dài một tiếng, hai tay càn quét vạn vật, nặng như vạn cân.

Thấy cảnh này, Ứng Vô Song trong đám người thở dài một hơi. 

Sau khi nàng nhìn thấy nam tử đeo mặt nạ đã cảm thấy nhìn quen mắt, cho dù hắn đã dùng trường bào che đi dáng người, thế nhưng bóng lưng vẫn bị nàng nhìn ra.

Nếu tay trái của Giang Thần xuất kiếm, dù cho không phải là Xích Tiêu kiếm, Ứng Vô Song cũng có thể xác định được là hắn.

Nhưng mà, quyền pháp bá đạo như vậy, hoàn toàn không phải là Giang Thần mà nàng biết. 

- Sao vậy? Ngươi cho rằng hắn sẽ là Giang Thần sao?

Mộ Dung Diên cố ý đứng ở cách nàng không xa nói một tiếng châm chọc, trước đó khi nam tử đeo mặt nạ nói mình bị người khác đuổi giết, nàng cũng đã nghĩ đến Giang Thần bị Quỷ Thương truy sát ngàn dặm.

Đương nhiên nàng không muốn tin tưởng, vị hôn phu của nàng còn chưa đứng vào được Thăng Long bảng hạng nhất mà Giang Thần đã một đường vọt tới người thứ năm mươi sao? 

Đùa gì thế!

Nhìn thấy nam tử đeo mặt nạ ra quyền, nhất định không phải là Giang Thần, mà điểm khác biệt với Ứng Vô Song chính là, nàng rất là vui mừng.

Suy nghĩ đầu tiên của nàng chính là: Cũng còn may không phải là hắn. 

- Nàng cho rằng tên kia là Giang Thần hay sao? Thực sự là người ngốc nằm mơ, ý nghĩ kỳ lạ.

Hàn Phi Vũ cười một tiếng.

Từ đầu tới đuôi hắn cũng không hoài nghi người này là Giang Thần, hắn nhận định người bị Quỷ Thương truy sát, chắc chắn sẽ phải chết. 

Chương 431: Năm mươi người đứng đầu

Đại chiến trên không trung kéo màn che xuống, quyền chưởng đụng chạm, khí thế lan tràn ngàn dặm, tiếng sấm gió cuồn cuộn.

Chưởng lực của Trương Vũ có oai bài sơn đảo hải, quyền ấn của Giang Thần có tư thế hủy thiên diệt địa.

Hai người ngươi tới ta đi, giao chiến ở gần người, mỗi một hiệp đều rất mạo hiểm, cũng vô cùng đặc sắc, người phía dưới nhìn thấy vậy trong lòng sinh ra cảm giác ngóng trông.

- Tại sao hắn có thể chiến hòa được cơ chứ?

Đại đa số người hoa cả mắt, chiến đấu tràn ngập thần mang óng ánh lúc này ở trong mắt của ba người trên gác chuông, động tác đều có thể nhìn thấy rõ được, cũng có thẻ thấy rõ ảo diệu và dụng ý của mỗi một chiêu.

Quyền chưởng ở trên kỹ xảo không ai thua ai, lực lượng lại ở trình độ ngang nhau, vì lẽ đó bọn họ không hiểu nam tử đeo mặt nạ làm thế nào mà có thể cứng đối cứng với cao thủ chiến đạo như Trương Vũ.

- Cảnh giới của Trương Vũ là tầng bảy, cảnh giới của hắn chỉ là tầng sáu, nhìn dáng vẻ là do khai phá kỳ mạch chênh lệch tạo thành.

Rốt cuộc Mộ Dung Long đã cảm thấy hứng thú, phân tích, lại lập tức nói:

- Không đúng, nếu chỉ vẻn vẹn là chênh lệch kỳ mạch, còn chưa tới mức như vậy.

- Trong cơ thể hắn có lực lượng thần long.

Tô Hình rất bất ngờ nói.

Nghe vậy, ngay cả Lệ Nam Tinh cũng hơi nghiêng đầu qua, trong mắt có một đạo ánh sáng tuôn ra.

- Người của Tà Vân điện các ngươi sao?

Mộ Dung Long hiếu kỳ nói.

Tà Vân điện là dư nghiệt còn sót lại của Thần Long hoàng triều năm đó sáng tạo ra, điện chủ là một vị hoàng tử năm đó.

Chỉ có người có hoàng huyết mới có thể nắm giữ được lực lượng thần long.

- Ta không nhớ được chỗ chúng ta từng có người này.

Tô Hình nhẹ nhàng lắc đầu, không dám quá khẳng định.

- Thực sự là làm cho người ta khó chịu, để ta đi lấy mặt nạ của hắn xuống, nhìn xem là thần thánh phương nào.

Vốn tính nhẫn nại của Mộ Dung Long đã không cao, cộng thêm vào lại không đặt nam tử đeo mặt nạ ở trong mắt, cho nên vừa nói xong đã muốn ra tay.

Lệ Nam Tinh đột nhiên nói:

- Ngươi đi ta sẽ rút kiếm.

Một câu nói hững hờ từ trong miệng hắn nói ra, ánh mắt của hắn thậm chí còn không nhìn về phía Mộ Dung Long một chút mà là cúi đầu nhìn về phía kiếm của mình.

Mộ Dung Long rất bất ngờ, nhìn về phía Tô Hình, vẻ mặt của người sau cũng rất là mờ mịt.

- Ngươi biết hắn?

Mộ Dung Long trực tiếp hỏi.

- Không quen biết.

- Vậy ngươi ngăn cản ta làm gì chứ?

Mộ Dung Long bất mãn nói.

- Ta muốn nhìn một chút xem hắn có thành công hay không.

Đáp án của Lệ Nam Tinh làm cho người ta im lặng, không có bất kỳ nguyên nhân lợi ích nào cả, chỉ vẻn vẹn là bởi vì muốn nhìn.

Mộ Dung Long giơ cánh tay lên, nhưng ngay lúc đó lại thả xuống, bất đắc dĩ nói:

- Được được được, ta nể mặt ngươi.

Bên kia, Trương Vũ và nam tử đeo mặt nạ đã chiến đấu tới trình độ gay cấn tột độ, từ lúc vừa mới bắt đầu đã không dừng lại được, càng ngày càng kịch liệt.

Có điều sau khi tăng lên tới trình độ nhất định, chênh lệch từ từ lộ ra.

Chưởng lực và quyền ấn giống như hai vại nước bị phong kín, Trương Vũ và Giang Thần đồng thời rót vào trong đó.

Vại nước quyền ấn của Giang Thần đã đầy, dù hắn có cố gắng như thế nào cũng vô dụng.

Ngược lại, chưởng lực của Trương Vũ vẫn còn đang cuồn cuộn không ngừng truyền vào, bởi vì hắn là cao thủ chiến đạo.

Đám người trong Võ Hoàng Thành cũng ý thức được câu nói kia quả nhiên không nói sai.
- Người thứ năm mươi trên Thăng Long bảng hạng nhất so với người thứ năm mươi mốt còn mạnh hơn gấp mấy lần.

Trương Vũ và nam tử đeo mặt nạ chính là ví dụ tham khảo tốt nhất.

- Ta sẽ không cho ngươi có thời gian chậm rãi lĩnh ngộ.

Điều mà Trương Vũ chờ đợi cũng chính là lúc này, hắn không lưu tình nữa mà sử dụng tuyệt thức.

- Thuần Dương thần chưởng!

Chưởng ấn có thể so với mặt trời hạ xuống, ép đi về phía nam tử đeo mặt nạ.

Giang Thần đề một hơi, tám cái kỳ mạch hoàn toàn phóng thích ra, sấm gió phân biệt tụ vào trong hai tay, đánh về phía chưởng ấn tràn ngập kim quang sáng lạn kia.

- Ầm ầm ầm...

Tiếng nổ vang điếc tai, kinh động thiên hạ vang lên, quyền chưởng hình thành khí mang năng lượng che kín bầu trời Võ Hoàng Thành lại.

Tất cả mọi người có cảm giác như gặp phải tai ương ngập đầu.

Chưởng ấn không bị nắm đấm xuyên thủng, quyền ấn cũng không biến mất, vẫn đang giằng co.

Chỉ là rõ ràng Giang Thần đang ở thế hạ phong, thân thể bị ép cho không ngừng hạ xuống, kim quang như muốn nuốt hắn vậy.

- Tiến vào phạm vi Võ Hoàng Thành, coi như là các ngươi đã phá hoại quy củ.

Mộ Dung Long e sợ thiên hạ không loạn, hắn lớn tiếng nói.

Cũng không biết có phải là lời của hắn đã đưa đến tác dụng hay không mà xu thế bị ép xuống của Giang Thần dừng lại.

- Không có tác dụng đâu.

Cánh tay của Trương Vũ ở phía trên ép xuống một chút, chưởng ấn ánh vàng lần nữa bùng nổ ra uy thế đáng sợ.

Khuôn mặt dưới mặt nạ của Giang Thần đã trở nên dữ tợn, ở dưới cỗ áp lực này, thân thể của hắn nhanh chóng trở thành bình hoa yếu đuối, nếu không nghĩ ra được biện pháp, sẽ lập tức bị phá nát.

Nhưng mà, đã không có cách nào khác được, hắn chỉ có thể liều lĩnh phát lực, đúng lúc này, Thiên Phượng chân huyết trở nên nóng bỏng, thân thể bắt đầu tự cháy.

Phanh!

Đột nhiên, lại có tiếng vang không nhỏ truyền ra, giống như thân thể của nam tử đeo mặt nạ kia bị bóp nát vậy.

Trương Vũ cũng cho là như vậy, một giây sau, hắn hoàn toàn biến sắc, chỉ cảm thấy bên dưới thủ ấn có một ngọn núi lớn đang từ dưới mặt đất vụt lên, căn bản không ép được, trái lại còn bị đẩy lên trên trời.

- A a!
Tiếng gào thét điên cuồng từ dưới mặt nạ truyền ra, hai tay cũng là ánh vàng óng ánh, lực lượng thần long trong cơ thể như lũ quét cuốn tới, dâng trào ra.

- Không phải chứ?

Mộ Dung Long mới vừa rồi còn trêu chọc không kìm lòng được đứng dậy, như nghĩ tới điều gì đó.

- Thành công.

Tô Hình cũng nói.

Bọn họ là người đầu tiên nhìn ra nam tử đeo mặt nạ đã nắm giữ chiến đạo, võ học có thể gánh chịu được lực lượng khuếch đại gấp mấy lần, sức chiến đấu đã tăng vọt.

Cuối cùng, chưởng lực và quyền kình bạo phát ở giữa trời cao, tầng mây trong vạn dặm đều bị thổi tan, bầu trời trở nên trong xanh.

Trương Vũ lùi tới xa xa, hắn còn chưa thua, thế nhưng sắc mặt đã khó coi đến cực điểm.

Hắn không nghĩ tới mình sẽ trở thành thời cơ đột phá của người khác, loại cảm giác này làm cho hắn rất khó chịu.

- Dù cho như vậy, ngươi vẫn sẽ thua.

Trương Vũ rất chắc chắc, bởi vì hắn đã nhìn ra được quyền pháp của người này cũng không cao minh.

Đều là cao thủ chiến đạo, một khi toàn lực ứng phó sẽ dùng trình độ võ học để phân thắng bại.

- Không cần đánh nữa.

Nam tử đeo mặt nạ nói.

- Cái gì?

Trương Vũ ngẩn ra, chẳng lẽ sau khi tên này trở thành cao thủ chiến đạo đã không muốn tiếp tục động thủ nữa sao?

Nghĩ tới đây, hắn thực sự tức giận không thôi, tên này coi hắn là ai cơ chứ?

- Ngươi đã không phải là đối thủ của ta nữa.

Nam tử đeo mặt nạ nói.

- Thực sự là buồn cười!

Trương Vũ không tin.

- Bởi vì ta là kiếm khách, quyền pháp rối tinh rối mù.

Giang Thần nói ra lời này, đưa tay lấy mặt nạ xuống.

Lúc này hắn không cần lại là tiểu tử kia nữa, tuy rằng vẫn không đánh lại được, thế nhưng đối phương cũng đừng nghĩ tới việc giết hắn.

Hắn tiện tay ném mặt nạ đi, khi mặt của hắn được mọi người nhìn kỹ, Xích Tiêu kiếm đã xuất hiện bên tay trái của hắn.

- Giang Thần!

Ứng Vô Song vô cùng kích động, khuôn mặt đỏ lên, đây là lần đầu tiên từ khi nàng tiến vào bí tàng tới nay thất thố như vậy.

- Chuyện này...

Phản ứng của Mộ Dung Diên vẫn trái ngược so với nàng, một loại vẻ mặt không có cách nào dùng ngôn từ để diễn tả được xuất hiện ở trên mặt nàng.

Nàng nghĩ lại trước khi xuất phát, lời mình đã nói ở Thánh Phong thương hội.

Vị hôn phu Mặc Kiếm Phi của nàng sẽ thu hẹp chênh lệch rồi vượt qua ở dưới sự bồi dưỡng của nàng.

Kết quả hiện tại còn chưa tới nửa tháng, Giang Thần đã dùng hành động thực tế nói cho nàng biết nàng buồn cười thế nào.

E rằng dùng tất cả tài nguyên của Mộ Dung gia thì cũng không thể để Mặc Kiếm Phi đuổi kịp được hắn.

- Không đúng, hắn còn chưa tiến vào năm mươi vị trí đầu, trận chiến đấu này vẫn chưa xong!

Mộ Dung Diên vẫn còn giãy dụa, trong lòng thầm hò hét Trương Vũ cố lên, hi vọng hắn có thể chém giết được Giang Thần.

Như vậy sẽ không tồn tại chênh lệch nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau