THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 421 - Chương 425

Chương 422: Thủy khắc hỏa

- Thực sự là biết giả bộ, khiến cho người ta buồn nôn, ba đệ tử Anh Hùng điện chúng ta vừa nãy, đao kiếm không ra khỏi vỏ, lại quỳ trên mặt đất xin ngươi tha mà ngươi vẫn vô duyên vô cớ giết bọn họ đó thôi.

Giang Thần không chỉ không sợ hãi, trái lại phong mang trên người càng ngày càng ác liệt hơn nữa.

Úy Trì Thiên bị trực tiếp vạch trần có chút lúng túng, phải dùng nụ cười gằn để che dấu.

- Cẩn thận!

Hàn Ty Minh ở phía sau vội vàng nhắc nhở.

Chỉ thấy hai tay của Úy Trì Thiên mở ra, nước ở thác nước biến hóa, thanh thế rất hùng vĩ, nước cuồn cuộn.

Một giây sau, hai tay của Úy Trì Thiên hợp nhất, bàn tay phát ra tiếng vỗ tay lanh lảnh, sóng dữ mãnh liệt hóa thành hai con rồng nước bao phủ Giang Thần.

- Không được!

Hàn Ty Minh nhìn ra lực xung kích và lực sát thương của rồng nước cho nên lập tức biến sắc.

Chiêu đã thể hiện ra công lực thâm hậu, không phân cao thấp gì với hắn.

- Chuẩn bị sẵn sàng, nếu tình huống không ổn lập tức rời khỏi đây!

Hàn Ty Minh truyền âm phân phó.

Nhưng mà đám người Trình Thanh ý chí sa sút, vẻ mặt sợ hãi, đều bị thực lực mà Úy Trì Thiên biểu hiện ra doạ cho sợ hãi.

Rồng nước bay ngang qua bầu trời, cuồn cuộn, trên mặt nước tỏa ra một tầng ánh sáng màu bạc.

- Nhất kiếm phá vạn pháp!

Trước khi rồng nước nuốt hết mình, Giang Thần đã vung một kiếm ra, Xích Tiêu kiếm chém xuống vị trí giữa hai con rồng nước.

Ánh kiếm giống như cầu vồng như muốn phá hủy tất cả.

Khi phong mang hạ xuống, bọt nước bắn tứ tung, rồng phẫn nộ rít gào, năng lượng bắn tung toé tàn phá ở trên không trung.

Đám người Trình Thanh ở gần cảm thấy ngực khó chịu, sắc mặt tái nhợt.

Sau đó Hàn Ty Minh ra mệnh lệnh, cảm đám lùi lại một khoảng cách nữa.

- Thật mạnh.

Sau khi lùi tới bên ngoài phạm vi áp lực, Trình Thanh không khỏi bật thốt lên.

Nàng không chỉ nói Úy Trì Thiên, mà còn có Giang Thần nữa.

Giang Thần là mục tiêu chủ yếu, áp lực phải chịu không phải là thứ mà những người chịu ảnh hưởng lan tới như bọn họ có thể so sánh được.

Nhưng hắn vẫn sừng sững bất động, người và kiếm trong tay hình thành một hình tam giác, hình thành lá chắn.

- Thật sự có tài.

Úy Trì Thiên cũng rất bất ngờ, trước khi rồng nước sắp tản ra, hai chân hắn phát lực, nham thạch dưới chân bị phá nát thành tro, người giống như mũi tên nhọn vọt vào bên trong rồng nước.

Rồng nước bị một kiếm phá hỏng, nương theo hắn đến đã triệt để mất đi hình dạng, nhưng trái lại vẫn hình thành một mảnh Thủy vực ở trên không trung.

Bao phủ hắn và Giang Thần ở bên trong.

- Không được!

Hàn Ty Minh đã ý thức chuyện không ổn, rõ ràng Úy Trì Thiên này là Thủy tâm ý cảnh đại thành.

Ở trong thủy vực, Giang Thần hoàn toàn bị khắc chế.

Công lực của Giang Thần không chỉ phải ngăn cản nước, mà Úy Trì Thiên ở bên trong nước lại chẳng khác nào cá bơi lội cả.

Một quyền thủ thế chờ đợi được đánh ra, khi ra quyền, quyền kình và sóng nước dâng trào.

Giang Thần biết nếu cứ tiếp tục nữa sẽ gây bất lợi cho mình, Thiên Phượng chân huyết trong cơ thể sôi trào lên.

Ánh lửa vô cùng vô tận tuôn ra, nhanh chóng làm cho Thủy vực bốc hơi.

- Hắn lại nắm giữ Hỏa Tâm ý cảnh cao như thế sao?

Hàn Ty Minh rất bất ngờ, ở dưới quan sát của hắn, hắn biết thứ Giang Thần am hiểu chính là ý cảnh võ học hai loại phong, kim khác biệt.

Nhưng mà, hiện tại lại còn biểu hiện ra Hỏa Tâm ý cảnh, so với Kim Tâm ý cảnh còn cao hơn nữa. - Có điều, rất không sáng suốt.

Thủy khắc hỏa, Giang Thần thông qua ngọn lửa hừng hực để làm cho Thủy vực bốc hơi, như vậy sẽ tiêu hao vô cùng lớn.

- Kinh nghiệm chiến đấu không đủ.

Hàn Ty Minh nghĩ vậy, dù sao Giang Thần vẫn còn trẻ, nếu như là hắn, hắn sẽ dùng ngọn lửa hừng hực để phá vòng vây đi ra ngoài.

- Cảnh giới của ngươi thấp hơn so với ta, công lực yếu hơn so với ta, nhưng mà ngươi còn ngu xuẩn hơn so với ta.

Úy Trì Thiên cũng phát hiện ra được điểm ấy, khóe miệng tạo thành một đường cong.

Truyền âm nói một câu, hắn vọt tới phạm vi mười trượng cạnh Giang Thần, hai quyền không ngừng bắn ra.

Theo quyền kình khủng bố của hắn, trong thủy vực hình thành một vòng xoáy, lấy Giang Thần làm trung tâm không ngừng lớn mạnh.

Lửa của Giang Thần bị dội tắt, lồng khí ngăn cách dòng nước chẳng khác nào vỏ trứng gà, bắt đầu vỡ tan từng tia một.

- Thấy không, thủy khắc hỏa, ta chỉ cần nhẹ nhàng phát lực thì ngươi đã không xong rồi.

Úy Trì Hoành như đã thấy kết cục thê thảm của Giang Thần vậy.

- Thủy khắc hỏa, như vậy, cái gì khắc thủy đây?

Giang Thần hỏi ngược lại một câu, vẻ mặt không giống như là đại họa lâm đầu vậy.

Khi Úy Trì Thiên đang kỳ quái, Giang Thần đột nhiên triệt đi cái lồng khí, tức thì dòng nước nuốt chửng hắn, lực lượng cắn giết như muốn muốn xé rách thân thể của hắn.

- Lôi Đình thần giáp! Lôi hạch toàn mở!

Giang Thần quát một tiếng, trong cơ thể phóng ra tia sáng chói mắt, từng tia lôi điện thô to giống như mãng xà lóng lánh xuất hiện ở trong thủy vực.

- Không tốt...

Úy Trì Thiên hoàn toàn biến sắc, muốn lùi về sau, kết quả thân thể không bị khống chế, tiếp theo bắt đầu kịch liệt co giật.

- Sát na kiếm pháp: Thức thứ nhất!

Ánh mắt của Giang Thần ngưng lại, sử dụng sát chiêu.

Cho dù là ở bên trong nước, thế nhưng tốc độ của vẫn không giảm như cũ, thế đi rất vội vã.

Chỉ là lần này đã để lại vết kiếm ở bên trong nước, không giống tình huống lúc trước, con mắt của người khác cũng không theo kịp thì đã kết thúc rồi.

Thế nhưng, cũng chỉ có cảnh giới như Hàn Ty Minh mới có thể thấy được vết kiếm rõ ràng mà thôi.Những người khác chỉ có thể nhìn thấy sóng nước cuồn cuộn kịch liệt mà thôi.

- Quỷ Thần giáp!

Sau khi trúng mấy kiếm, Úy Trì Thiên miễn cưỡng phản ứng lại, sử dụng tới bản lĩnh gốc của Úy Trì gia.

Đồng thời hắn hơi suy nghĩ, nếu như tất cả nước ào ào ào hạ xuống.

- Làm sao? Sợ sao?

Đối mặt với Quỷ Thần giáp, Giang Thần bỏ dở kiếm chiêu của mình, đùa cợt nói.

Tóc của hai người đều bị ướt nhẹp, nhưng Úy Trì Thiên có vẻ càng chật vật hơn nữa, sắc mặt tái nhợt, máu tươi từ bên trong Quỷ Thần giáp chảy ra.

- Thực lực của ngươi... Sao lại tăng lên nhanh như vậy chứ?

Úy Trì Thiên bắt đầu kéo dài thời gian, khi đưa ra câu hỏi, hắn cho mình ăn vào linh đan khôi phục.

Vấn đề của hắn, cũng là vấn đề mà đám người Hàn Ty Minh muốn hỏi.

Vừa nãy, thực lực Giang Thần biểu hiện ra hầu như đã có thể trùng kích năm mươi người đứng đầu Thăng Long bảng hạng nhất rồi!

Điều này làm cho gò má của Trình Thanh và mấy người luôn châm chọc hắn dọc đường cảm thấy đau rát, giống như bị người ta bạt tai vậy.

- Là ngươi quá yếu.

Giang Thần cũng ăn vào một lượng lớn linh đan khôi phục, chiến đấu ở bên trong bí tàng rất mất công sức.

Có điều hắn cũng hiểu rõ tại sao nói cảnh giới là tiêu chuẩn tham khảo lớn nhất để cân nhắc lực lượng của một người.

Bởi vì lực lượng cảnh giới là tất cả bản nguyên, bất kể là thần lực, Long lực, lực lượng phượng huyết, tất cả đều không thể rời bỏ bản thân được.

Cảnh giới tăng lên, làm cho lúc chiến đấu hắn và Úy Trì Thiên rất thuận buồm xuôi gió.

- Độ cứng rắn của Quỷ Thần giáp móc nối với thực lực của bản thân, đừng tưởng rằng ngươi có thể phá tan được giáp của Úy Trì Hoành là đã cho rằng mình chắc thắng.

- Lại đừng tưởng rằng ta sẽ giống như Úy Trì Hoành, ngay cả góc áo ngươi cũng không sờ tới.

Úy Trì Thiên không chịu thua, sát ý vẫn mãnh liệt như cũ, vừa rồi hắn mới chỉ ăn chút thiệt thòi từ lôi điện mà thôi.

Quỷ Thần giáp của hắn có thể làm cho hắn hoàn toàn nắm chắc chém giết Giang Thần.

- Giang Thần, hắn đã sử dụng tới Quỷ Thần giáp, đã thua rồi, chúng ta liên thủ đi.

Hàn Ty Minh đề nghị.

- Thua? Ta mà thua sao? Đừng có nói đùa như thế!

Úy Trì Thiên không ủng hộ cách nói này.

- Đa tạ ý tốt của ngươi, có điều ta có thể phá tan được Quỷ Thần giáp của hắn.

Giang Thần khéo léo từ chối Hàn Ty Minh mà thu Xích Tiêu kiếm vào trong vỏ.

- Ngươi muốn phá tan Quỷ Thần giáp của ta? Ngươi định phá thế nào đây?

Úy Trì Thiên như nghe được chuyện cười lớn, tiếng cười tràn ngập vẻ trào phúng.

- Rất đơn giản.

Giang Thần nở nụ cười thần bí, lấy ra một cây cung.

- Pháp khí?

Thấy được vật này, con ngươi của Úy Trì Thiên đột nhiên co rụt lại, thân thể run rẩy một hồi.

- Truy Tinh Cung? Sao lại xuất hiện ở trên tay hắn chứ?

Mấy người Hàn Ty Minh cũng không nghĩ tới cái cung này lại ở trong tay của Giang Thần.

Chương 423: Úy trì thiên, chết!

Truy Tinh Cung là linh khí của Ma Tinh trưởng lão Tà Vân điện, lúc ra ngoài chưa từng rời thân, đã bắn giết qua không ít kình địch.

Linh khí của Tà Vân điện, không ngờ lại biết xuất hiện ở trong tay đệ tử Anh Hùng điện.

Cũng không trách được đám người Hàn Ty Minh lại giật mình như vậy.

Nhưng dù có ra sao, Giang Thần, nắm giữ pháp khí sức chiến đấu đã tăng lên trên diện rộng, có thể sánh bằng Hàn Ty Minh.

- Chúng ta lại cười hắn là người yếu nhất trong đội ngũ.

Có người nói thầm một câu làm cho sắc mặt người ở bên cạnh biến hóa bất định.

Không ít người nhìn về phía Trình Thanh, muốn biết nàng đang suy nghĩ gì.

Răng của Trình Thanh cắn chặt bờ môi đỏ, cho dù trong lòng tràn ngập vẻ xấu hổ và lúng túng, thế nhưng nàng vẫn bị Giang Thần hấp dẫn.

Mái tóc đen phiêu dật, tuấn dật cũng không đáng ghét giống như vừa nãy nữa.

Vẻ mặt chăm chú, chăm chú, con ngươi thâm thúy bình tĩnh trấn tĩnh, có mị lực làm cho lòng người yên tâm.

Giống như kiếm của hắn vậy.

Giang Thần tuổi còn trẻ mà đã thể hiện ra thực lực hơn người, tự nhiên nhận xét phiến diện với hắn cũng sẽ tan thành mây khói.

Lúc này, Giang Thần kéo Truy tinh tiễn, nhắm vào Úy Trì Thiên.

- Chết tiệt!

Úy Trì Thiên sẽ không đàng hoàng làm một mục tiêu sống mà xông tới chỗ Giang Thần.

Thế nhưng vừa đi được mấy chục trượng thì hắn đã cảm nhận được sức mạnh ngưng tụ bên trong dây cung và mũi tên, hắn rất giật mình.

- Xem như ngươi lợi hại!

Úy Trì Thiên rơi xuống mặt đất, chạy về phía núi rằng, nhanh như chớp, sắp tới mức không còn cái bóng đâu nữa, lại có chướng ngại vật yểm hộ, rất có thể Truy tinh tiễn sẽ thất bại.

Giang Thần nín thở ngưng thần, không hề từ bỏ, phương hướng mũi tên chỉ đang di chuyển.

Sưu!

Dây cung nhảy lên, Truy tinh tiễn phá không mà đi, hầu như là ánh sáng lập lòe một cái đã nhắm vào mục tiêu.

Truy tinh tiễn rơi vào bên trong, mảnh núi rừng kia bị hủy triệt triệt để, giống như có một cái bàn tay lớn khủng bố đã bóp nát mảnh rừng rậm này.

Giang Thần và đám người Hàn Ty Minh chạy tới thì đã nhìn thấy Úy Trì Thiên nằm ở trong đất bùn màu vàng, Quỷ Thần giáp đã giải thể, Truy tinh tiễn bắn trúng bụng của hắn.

- Đã nghĩ kỹ di ngôn chưa?

Giang Thần bước lên phía trước từng bước một, Xích Tiêu kiếm phun trào ra ánh kiếm.

- Nếu không có pháp khí, ngươi đã sớm chết rồi!

Úy Trì Thiên rất không cam lòng, cảm giác mình thua rất đáng tiếc.

- Cảnh giới của ngươi cao hơn ta hai tầng, lại gọi ra Quỷ Thần giáp, hiện tại ngươi lại nói không công bằng sao?

Giang Thần lắc lắc đầu, trong giọng nói tràn ngập vẻ xem thường.

- Ngươi...

Úy Trì Thiên còn muốn nói gì nữa, thế nhưng Giang Thần không cho hắn cơ hội, Xích Tiêu kiếm đâm ra, cắt đi sinh cơ của hắn.

Hàn Ty Minh và những người khác của đội ngũ đi theo tới thấy cảnh này, vẻ mặt lập tức biến đổi.

Quả đoán trực tiếp như thế hiển nhiên cũng là người thường thường giết chóc.

Lại nghĩ tới thực lực của hắn, những người đã từng trào phúng Giang Thần cảm thấy nghĩ mà sợ.

- Giang Thần, tốc độ trưởng thành của ngươi thật đáng sợ!

Hàn Ty Minh là người kinh ngạc nhất trong mọi người, bởi vì hắn rất rõ thực lực trước đó của Giang Thần.

- Võ học của hắn bị ta khắc chế, Quỷ Thần giáp lại bị Truy Tinh Cung của ta khắc.

Giang Thần lau máu tươi trên thân kiếm, lại thu vào trong vỏ.

- Không thể nói như vậy được, hắn có thể giết chết chết Phong Tuyệt Trần, thực lực thấp nhất cũng là thứ bảy mươi chín trong Thăng Long bảng hạng nhất, thứ tự của ngươi lại tăng lên hai mươi, nói không chắc lần sau, ngươi sẽ trực tiếp tiến vào năm mươi vị trí đầu.

Hàn Ty Minh nói tới chỗ này, đột nhiên nghĩ đến trước đó hai người đã nói, rất có thể hắn sẽ bị Giang Thần coi là mục tiêu năm mươi người đứng đầu để khiêu chiến.Nếu như thật sự như vậy, thậm chí còn bị thua, hắn sẽ không tức giận, trái lại còn cảm thấy là một loại vinh hạnh.

- Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?

Vẻ mặt Trình Thanh phức tạp đi tới, hỏi Giang Thần.

- Mười chín.

- Như vậy chẳng phải là hai mươi tuổi cũng chưa tới sao?

Trình Thanh kinh hô.

Nàng không biết Giang Thần còn chưa đầy mười chín tuổi, nói một cách nghiêm ngặt, còn mới mười tám tuổi.

Sau khi những người khác biết được tuổi tác của Giang Thần, trong lòng lại cả kinh.

Dùng tuổi tác của Giang Thần, thăng đến đầu bảng Thăng Long bảng cũng không phải là chuyện không thể nào.

Hứng thú của bọn họ đối với Giang Thần, thậm chí còn vượt qua bảo vật trên người của Úy Trì Thiên.

Mãi đến khi Giang Thần bắt đầu vơ vét ở trên thi thể mới nhắc nhở bọn họ điểm ấy.

Giang Thần tìm được một cái vòng ngọc, là linh khí chứa đồ, không gian bên trong gấp mấy lần nạp giới của hắn.

Trong này bảo vật bí tàng chiếm một nửa, có một lượng lớn Viêm Long tinh thạch và Thần Long Châu.

Giang Thần nhìn về phía Hàn Ty Minh, đối phương cũng nhìn sang chỗ hắn, đều nghĩ tới cùng một điểm.

Đó là nên phân chia bảo vật như thế nào.

- Thực lực của Úy Trì Thiên, coi như ta và hắn đánh thì cũng rất vất vả, bởi vì Thủy vực của hắn hạn chế võ học của ta, Quỷ Thần giáp ta càng không có cách nào phá được.

Hàn Ty Minh nói:

- Cho nên chúng ta lấy một phần mười, thứ còn lại của ngươi.

Nghe thấy hắn nói như thế, đám người Trình Thanh rất kích động, kính nể đối với Giang Thần là một chuyện, phân ít như vậy lại là một chuyện khác.

Chỉ là nghĩ đến biểu hiện lúc chiến đấu vừa nãy của mình, cả đám đều không chịu nổi được, cái gì cũng không giúp đỡ được.

Nếu như không phải có Giang Thần, bọn họ muốn giết chết Úy Trì Thiên thì đúng là có khả năng, nhưng cái giá phải trả sẽ rất là nặng nề.

Căn cứ vào số lượng bảo vật, một phần mười đã không ít rồi.

Giang Thần không có ý kiến, hắn cũng dựa vào Trình Thanh cho nên mới có thể tìm được người này. Thậm chí nếu như Hàn Ty Minh muốn chia đều, hắn cũng có đồng ý.

Chỉ là sau khi làm như thế, hắn và đội ngũ sẽ mỗi người đi một ngả, hiện tại đương nhiên là tiếp tục tổ đội rồi.

Hắn đeo vòng ngọc của Úy Trì Thiên trên tay, nhét cái túi lớn mà hắn vẫn gánh vào bên trong.

...Cùng lúc đó, ở một mặt khác của bí tàng, đang có một nhánh đội ngũ chiếm cứ một ngọn núi.

Bọn họ rất phân tán, hình thành một phạm vi cảnh giới, không cho người ngoài tới gần.

Ở bên trong ngọn núi thỉnh thoảng truyền đến tiếng kêu thảm thiết.

- Có nói hay không! Ngươi và Giang Thần rốt cuộc có quan hệ gì!

Mặc Kiếm Phi vung côn bổng trong tay lên, đánh vào lưng người đang bị đặt câu hỏi.

Người phát ra tiếng kêu thảm là Lãnh Xuy Huyết mới tách ra khỏi Giang Thần.

- Hắn là người của Anh Hùng điện, ta là người Tà Vân điện, có thể có quan hệ gì chứ?

Lưng của Lãnh Xuy Huyết đã đầy rẫy vết thương, hắn bị nghiêm hình tra hỏi, cho nên khi nói chuyện cũng rất uể oải.

- Vậy tại sao hắn lại thả ngươi đi?

Mặc Kiếm Phi không tin, côn lại hạ xuống.

Lãnh Xuy Huyết kêu thảm một tiếng, mắng:

- Bởi vì hắn coi trọng chữ tín!

- Ngươi muốn chết!

Mặc Kiếm Phi không nghe được lời này nhất, hắn nổi giận đùng đùng, giơ côn lên thật cao.

- Được rồi.

Một thanh âm truyền đến, Mặc Kiếm Phi lập tức buông cánh tay xuống, cung kính kêu với người đến:

- Lâm sư huynh.

Lâm Kinh Vũ nhẹ nhàng gật đầu một cái, ngồi xổm ở trước người Lãnh Xuy Huyết, nói:

- Ngươi bị hắn đả thương, cộng thêm hai bên khác biệt, lúc này đáng lẽ ngươi phải bỏ đá xuống giếng chứ? Vì sao lại cố gắng chứng minh hắn thuần khiết vậy?

Hóa ra, sau khi Mặc Kiếm Phi bị Giang Thần quát lui, rốt cuộc hắn đã hội họp với đội ngũ Kiếm Minh của Lâm Kinh Vũ.

Sau khi gặp phải Lãnh Xuy Huyết, Lâm Kinh Vũ tự mình ra tay, mới bắt được hắn.

Lãnh Xuy Huyết cất tiếng cười to, dù cho là ho ra máu thì hắn vẫn còn đang cười.

- Ta hiểu rồi các ngươi muốn lấy được lý do để công kích Giang Thần, đến đoạt bảo vật của hắn!

Lãnh Xuy Huyết giễu cợt nói.

Lâm Kinh Vũ khẽ mỉm cười, truyền âm nói:

- Nếu như ngươi không có quan hệ gì với Giang Thần, có lẽ nên hận hắn mới đúng, vì lẽ đó hợp tác với ta đi.

- Ta nhổ vào! Người của Anh Hùng điện các ngươi so với Tà Vân điện chúng ta còn vô liêm sỉ hơn!

Lãnh Xuy Huyết nhổ từng ngụm nước bọt lên trên mặt của Lâm Kinh Vũ.

- Muốn chết!

Mặc Kiếm Phi còn tức giận hơn so với bản thân Lâm Kinh Vũ, hắn đá một cước vào trên bụng của Lãnh Xuy Huyết.

- Ngươi không hợp tác thật sao?

Lâm Kinh Vũ dùng khăn lụa lau nước bọt trên mặt, sắc mặt âm trầm rất đáng sợ.

Lãnh Xuy Huyết nhắm mắt lại, vẻ mặt rất quật cường.

Chương 424: Cái tròng và mai phục

Phân đi một phần mười, thu hoạch của Giang Thần vẫn rất phong phú, Viêm Long tinh thạch và Thần Long Châu không nói tới, ở bên trong vòng ngọc, rốt cuộc hắn đã phát hiện ra tài nguyên dùng cho tu luyện.

Một khối hàn ngọc còn chưa trải qua điêu khắc, sinh ở trong đá, bên ngoài còn có đá chưa bị tách ra.

Dùng ánh mắt của Giang Thần, hắn đã nhìn ra được hàn ngọc là bên trong cực phẩm, khắc thành bội đeo ở trên người có hiệu quả tĩnh tâm ngưng thần, lúc tu luyện sẽ không phải chịu nhân tố hoàn cảnh làm ảnh hưởng.

- Chúng ta tiếp tục đi.

Hàn Ty Minh nói.

Trình Thanh gật gật đầu, mang theo đội ngũ di chuyển, một mặt lại cảm ứng bảo vật, lần này khoảng cách phát hiện ra càng lâu hơn nữa.

Thật vất vả mới có phát hiện, đợi đến khi chạy tới lại bị người ta cướp trước một bước.

Giang Thần từ từ hiểu rõ được linh khí thăm dò bảo vật ở trên người Trình Thanh có rất nhiều hạn chế.

Không chỉ là không phát hiện ra bảo vật di chuyển, chỉ cần bị ném vào linh khí chứa đồ, hay là giấu đi ở dưới chân núi thì rất khó phát hiện ra được.

Điều này cũng giải thích tại sao mỗi lần đều chậm chân hơn người khác một bước.

Bởi vì chỉ khi nào người khác phát hiện ra bảo vật, phá hoại kiến trúc giấu bảo vật thì mới có khả năng cảm ứng được.

Ngày thứ hai, mọi người đến một chỗ bình nguyên, bay gần nửa giờ lại phát hiện ra ở trên mặt đất có một cái khe nứt vừa dài lại vừa rộng, hình thành một cái hẻm núi ở phía dưới.

Đi xuống dưới hẻm núi, bọn họ nhìn thấy trên mặt đất có gạch đá xanh.

Mọi người bỗng cảm thấy phấn chấn, dùng tốc độ nhanh nhất để bay đi về phía trước.

Không bao lâu sau, tầm mắt trước mắt rộng rãi sáng sủa, ở tảng đá cuối đường là một quảng trường.

Bên quảng trường là cung điện xây dựng ở trong vách đá, giống như là chuẩn bị cho người khổng lồ vậy, chỉ riêng cánh cửa kia đã cao mười trượng rồi.

Lúc này cửa lớn mở rộng, trên quảng trường có thi thể đang nằm đó, vẫn còn ấm.

Hiển nhiên, lại bị người ta giành tới trước.

- Khí tức của bảo vật vẫn còn ở đó.

Trình Thanh bỗng nhiên nói.

Chuyện này cũng có ý nghĩa là người khác đang ở bên trong trắng trợn cướp đoạt.

- Giang Thần, ngươi thấy thế nào?

Hàn Ty Minh hỏi dò ý kiến của Giang Thần.

Sức chiến đấu của hắn trong đội ngũ chỉ đứng sau Hàn Ty Minh, vì lẽ đó quyết định của hắn không thể lơ là được.

- Bọn họ đã tìm tới nơi này, chúng ta cũng tìm tới nơi này, tới trước tới sau không sai. Thế nhưng rõ ràng nơi này là bí tàng loại cỡ lớn, chúng ta cũng đi vào tầm bảo, không chủ động khiêu khích là được.

Giang Thần đề nghị.

- Hừm, như vậy đi.

Hàn Ty Minh nghe theo kiến nghị của hắn, có điều trước khi đi vào, mọi người xem mười mấy bộ thi thể ở trên quảng trường.

- Đội trưởng, những người này không có một người nào là người của trận doanh Tà Vân điện cả.

Một người trong đó có phát hiện.

Lời này ý tứ rất rõ ràng, người ở trong cung điện dưới lòng đất, rất có khả năng là người của Tà Vân điện.

Giang Thần thân là người của Anh Hùng điện, sau khi tiến vào nhất định sẽ xảy ra ma sát.

- Vậy thì càng nên đi vào.

Giang Thần không lập dị giống vừa nãy nữa mà nói:

- Nếu như đúng là người của Tà Vân điện, ra tay chém giết không cần lý do.

- Được.

Bọn họ đang chờ câu nói này của Giang Thần, trảm yêu trừ ma không nói tới, quan trọng là bảo vật.
Đội ngũ tiến vào bên trong cửa lớn, trước mắt rơi vào trong bóng tối, thần thức bị vách tường hấp thu, không có cách nào dùng để dò đường được.

Có thể cảm giác được bên trong rất sâu, nhưng bọn họ không dám manh động, bởi vì nơi này quá yên tĩnh.

Người tầm bảo ở bên trong không thể nào làm được chuyện yên tĩnh như vậy!

- Duy trì trận hình tam giác, hành sự cẩn thận.

Hàn Ty Minh nói.

Hắn vừa mới nói xong thì cửa lớn mở rộng đột nhiên đóng lại, cuối cùng ánh sáng cũng biến mất.

- Cẩn thận!

Tiếng xé gió trình độ không giống nhau vang lên ở xung quanh mọi người, cảm giác nguy cơ mãnh liệt bao phủ mỗi người.

- Là mai phục! Các ngươi tựa lưng vào nhau phòng ngự!

Hàn Ty Minh dặn dò một tiếng, nghe vị trí phát ra âm thanh, hắn chủ động xuất kích.

Giang Thần theo sát phía sau, hướng về một phương hướng khác mà ra tay, tay lên kiếm chém xuống, chém giết kẻ địch ẩn núp trong bóng tối.

Mà khi hắn đắc thủ, lại phát hiện ra có cảm giác không đúng, thứ mũi kiếm chạm vào, không phải là thân thể máu thịt, rất giống như là ván gỗ cứng rắn, được bọc một tầng sắt lá vậy.

- Là con rối! Hàn sư huynh, mau trở lại!

Giang Thần kịp phản ứng lại, vội vàng nhắc nhở một tiếng.

Đáng tiếc đã chậm một bước, bên kia một kiếm của Hàn Ty Minh đã càn quét qua, con rối dưới lưỡi kiếm chia năm xẻ bảy, nhưng cũng đã kẹp lấy kiếm của hắn.

Đồng thời cung tên từ bốn phương tám hướng phóng tới, Hàn Ty Minh vận chuyển lồng khí hộ thể, chống lại phần lớn mũi tên, thế nhưng vẫn bị mấy tên bắn trúng người.

- Đi ra ngoài trước!

Giang Thần vọt tới bên cạnh cửa lớn, đây cũng là một tấm Thiên Long môn, đang bị người ta khống chế, hắn dùng tốc độ ngắn nhất để phá giải.

Cửa vừa mở ra, đội ngũ không nói hai lời đã lao ra.

Giang Thần thì lại nhảy đến bên người Hàn Ty Minh, giải vây giúp hắn, mang tới trên quảng trường bên ngoài.

- Hả?

Giang Thần vừa đứng vững, sắc mặt đột nhiên đại biến, quát:
- Nhanh bay lên trên bầu trời!

Những người khác sửng sốt một chút, tiếp theo tức thì bay lên trời.

Sau khi độ cao đạt đến hai mươi, ba mươi thước, một vách tường vô hình nằm ngang giữa không trung, cản bọn họ lại.

Sau đó mấy giây, quảng trường bị một môn trận pháp niêm phong lại, người bên trong không ra được.

Ở các nơi trên vách đá xuất hiện từng bóng người, đang cười gằn nhìn bọn họ.

- Chúng ta trúng kế rồi.

Trình Thanh nói.

Không cần phải nói cũng biết, Giang Thần không nhớ rõ mình đã xem qua ở trên quyển sách nào, trên đó có một loại hung thú rất giả dối.

Khi đối phó với đội ngũ nhân loại, lúc vừa mới bắt đầu chỉ đả thương không giết, chờ đợi đồng bạn của người kia tới cứu viện lại ra tay.

Những người này cũng như thế, bọn họ không lấy đi bảo vật ở bên trong cung điện dưới lòng đất, để đội ngũ giống như bọn họ tới, tiếp theo tàn nhẫn giết chết, cướp đi thu hoạch của bọn họ.

Không chỉ có lấy khỏe ứng mệt mà có thể dùng nguy hiểm thấp nhất để thu được bảo vật.

- Đã có ba người chết.

Hàn Ty Minh tự lẩm bẩm một câu, thân là đội trưởng, đội viên thương vong là hắn bất lực.

- Không cần phải tự trách, cũng trách ta quá tự tin.

Sau khi Giang Thần đi tới bí tàng thuận buồm xuôi gió, làm cho hắn quên nguy hiểm, mới sẽ tùy tiện tiến vào nơi này.

Thế nhưng, hối hận và tự trách cũng không có tác dụng, Giang Thần đang nghĩ nên giải quyết nguy cơ trước mắt như thế nào.

Vị trí trúng tên trên người Hàn Ty Minh đều không phải là chỗ yếu, nhưng cả người hắn cực kỳ yếu đuối, xanh cả mặt.

- Mũi tên có độc.

Giang Thần vội vàng cho hắn ăn vào giải độc hoàn, giảm bớt tình hình xấu của hắn.

- Có thể dùng thương vong như vậy để đi ra khỏi Thiên Long môn, lại phát hiện ra trận pháp từ đầu! Ngươi rất tốt, tên là gì vậy?

Ở ngoài trận pháp, đội ngũ bố trí tất cả những thứ này đứng ở mỗi một vị trí có lợi, đội trưởng cầm đầu hỏi.

- Giang Thần.

Giang Thần trả lời thành thật, rất hiếm có, mục đích là kéo dài thời gian, tìm ra phương pháp có thể phá trận.

Lại nói tới độc của Hàn Ty Minh, chỉ cần dựa vào chính hắn là được.

- Giang Thần? Chưa từng nghe tới.

Người kia nghiêng đầu suy nghĩ một chút, nghi hoặc lắc lắc đầu.

Có điều rất rõ ràng có người nào đó truyền âm nói một câu, hắn ra vẻ đã hiểu ra.

- Thật ngại quá, ngoài ba mươi người đứng đầu trên Thăng Long bảng hạng nhất ra, ta không đặt ở trong lòng.

Hắn nói năng rất có lễ phép, còn trên mặt mang theo nụ cười.

Nhưng câu ba mươi vị trí đầu này rất kiêu ngạo, liếc mắt một cái đã nhìn thấy rõ mồn một.

Đồng thời lời của hắn làm cho người ta cả kinh, như vậy há không phải nói người này là nhân vật trong ba mươi người đứng đầu hay sao?

Bọn họ lại bị nhốt ở trong trận pháp, như vậy còn có thể sống sót nữa sao?!

Nghĩ đến đây, cảm giác tuyệt vọng lan tràn ở trong lòng những người còn lại.

Chỉ có Giang Thần là khẽ mỉm cười, bởi vì hắn đã phát hiện ra phương pháp phá trận.

Chương 425: Quỷ thương

Các ngươi muốn thế nào?

Trình Thanh không chịu được bầu không khí như vậy, nàng quát to một tiếng.

- Giao tất cả bảo vật của các ngươi giao ra đây, mặt khác để lại ba bộ thi thể. 

Nam tử kia nói.

Điều làm cho người ta để ý chính là ba bộ thi thể trong miệng hắn, bọn họ không hiểu đây là ý gì.

- Ta bố trí bẫy, thi thể trên quảng trường càng nhiều thì sẽ càng thú vị, các ngươi có một thời gian uống cạn chén trà để quyết định ai sống ai chết. 

Nam tử khẽ cười nói.

Mọi người thân ở trong trận nhìn nhau, một người trong đó hỏi:

- Ngươi thực sự bỏ qua cho những người khác sao? 

- Đương nhiên.

Nam tử kia trả lời rất khẳng định.

Sau đó, Giang Thần lập tức nhìn thấy những người do dự một lúc, sau đó ánh mắt nhìn về phía thực lực ba người có yếu nhất. 

- Hắn đang đùa chúng ta, kế sách như thế sẽ cho phép có người sống sao?

Giang Thần nói.

Chuyện này đã nhắc nhở đội viên đang rục rà rục rịch, bỏ đi ý nghĩ điên cuồng của mình. 

- Ngươi coi nghĩ mình rất thông minh sao?

Lông mày đen của nam tử kia giật giật, toát ra vẻ rất không thích.

- Quỷ Thương, đứng thứ ba Trừ Ma bảng, hỉ nộ vô thường, nóng lòng dằn vặt kẻ địch đến chết, nhưng cũng không chỉ là trên thân thể, còn có dằn vặt tinh thần nữa. 

Giang Thần nói ra thân phận của hắn.

Vừa nói ra, khuôn mặt của kẻ địch đang đứng ở các nơi có vẻ dị dạng.

Quỷ Thương sụp mi mắt xuống, khóe miệng nhếch lên tạo thành một tia cười lạnh lẽo. 

- Người Anh Hùng điện các ngươi thực sự là vô vị.

Quỷ Thương nói.

Một giây sau, lực lượng kinh thiên động địa từ trong cơ thể hắn tuôn ra. 

Mắt thấy Quỷ Thương muốn thông qua võ học để thả cỗ lực lượng này ra ngoài, mang đến tai ương ngập đầu cho người phía dưới, thân thể của Giang Thần đột nhiên lướt ra.

Người của Tà Vân điện trên không trung không quan tâm, trái lại còn liên tục nở nụ cười gằn.

Có điều, rất nhanh bọn họ đã phát hiện ra không phải là Giang Thần muốn phá trận mà ra, mà là dùng động tác làm người ta hoa cả mắt để nghịch chuyển trận thức. 

Khi Quỷ Thương vỗ một chưởng xuống, chưởng lực trái lại còn bị trận pháp ngăn cản.

- Đã xảy ra chuyện gì?

Đối với kết quả như thế, Quỷ Thương rất không vừa ý. 

- Quỷ Thương sư huynh, hắn đã thay đổi trận pháp!

Một người trong đó cầm trận bàn đi ra.

- Hả? 

- Trận pháp vốn là để hạn chế kẻ địch, công kích của bọn họ không có cách nào vượt qua phạm vi trận pháp, chỉ có thể đứng chịu đòn, thế nhưng hiện tại đã bị hắn thay đổi ngược lại.

Người kia sợ hãi nói, mồ hôi lạnh từ trên gò má đổ xuống.

- Ngươi là người bày trận mà để hắn dễ dàng làm được như vậy sao? 

Khi Quỷ Thương dùng ngữ khí bất mãn để nói ra lời này, các đồng bạn của trận pháp sư đều toát ra vẻ đồng tình và thương hại.

- Ta, ta không biết hắn làm thế nào...

- Như vậy cũng có nghĩa, nếu như ta muốn giết hắn, phải tự mình phá tan trận pháp mới được sao? 

Quỷ Thương ngắt lời hắn, cũng đi tới bên cạnh hắn.

- Không sai.Âm thanh và thân thể của tên trận pháp sư kia đang run rẩy. 

- Rất tốt, ngươi làm rất khá.

Tay của Quỷ Thương vỗ lên trên vai hắn, sau ba tức, chưởng kình phát động, trực tiếp đập vỡ tan toàn bộ khung xương của hắn.

Trận pháp sư chỉ kịp hét thảm một tiếng đã từ trên không trung rơi xuống, ngã chết ở bên ngoài quảng trường. 

Sau khi làm xong tất cả những thứ này, Quỷ Thương lại nở nụ cười xán lạn nói:

- Giang Thần, như ngươi nhìn thấy, hiện tại đội ngũ của ta đã thiếu đi một tên trận pháp sư.

- Không cần ta nhắc nhở ngươi, ta là người của Anh Hùng điện đó chứ? 

Giang Thần nói.

- Thì có sao? Ở bên trong bí tàng, nào còn Anh Hùng điện và Tà Vân điện gì nữa chứ?

Giang Thần hỏi hắn: 

- Vậy hiện tại ngươi hi vọng ta triệt tiêu đi trận pháp, gia nhập với tổ đội của các ngươi sao?

- Đúng thế.

- Vậy ta trả lời ngươi là không nên mơ mộng. 

Giang Thần cười nhạo nói.

Mặc kệ đối phương nói thật hay là nói dối, hắn sẽ không đẩy mình vào tình thế không có đường lui.

- Lẽ nào ngươi cho rằng trận pháp có thể giữ được ngươi sao? 

Quỷ Thương cười lạnh nói.

Giang Thần không để ý đến hắn, đi tới bên người Hàn Ty Minh, một bên giúp hắn giải độc, lại vừa nói:

- Chúng ta liên thủ, có hi vọng thắng hay không? 

Không phân trường hợp và người là một loại tự đại, Giang Thần có lòng tin đối phó với Úy Trì Thiên, nhưng Quỷ Thương thì lại không phải là nhân vật phổ thông.

Gần như chính là nhân vật mang đội của Anh Hùng điện như là Lệ Nam Tinh hoặc là Lâm Kinh Vũ vậy.

- Quỷ Thương, thứ ba mươi mốt trên Thăng Long bảng hạng nhất, ngươi và ta liên thủ phần thắng rất thấp. 

Hàn Ty Minh cũng nhận ra được Quỷ Thương, bất đắc dĩ nói:

- Đừng xem ta chỉ thấp hơn hắn mười mấy thứ tự, ở trong năm mươi người đứng đầu, chênh lệch thứ tự hết sức rõ ràng.- Vậy thì phá vòng vây đi. 

Cũng không phải lôi đài mà nhất định phải phân thắng bại, đánh không lại thì có thể chạy, nếu không đám người Quỷ Thương cũng không cần bày trận.

- Ừm.

Hàn Ty Minh cũng có ý này, Giang Thần thay đổi trận pháp, đã mang đến cho bọn họ một chút hi vọng sống. 

- Sau khi trận pháp biến mất, chúng ta tách ra chạy, không nên quay đầu lại nhìn!

Giang Thần nói xong, lần nữa lấy ra Truy Tinh Cung.

Quỷ Thương trên không trung dặn dò thủ hạ hình thành vòng vây nhìn thấy cái cung này, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc. 

- Cái cung này, sao lại xuất hiện ở trên tay ngươi cơ chứ?

Giang Thần không trả lời mà giương cung cài tên, bắn trúng cửa lớn của cung điện dưới lòng đất.

- Ngươi muốn làm gì? 

Quỷ Thương biết rõ uy lực Truy Tinh Cung đã ý thức được chuyện không ổn.

Nhưng hắn không có cách nào ngăn cản được, cho nên chỉ có thể trơ mắt nhìn Truy tinh tiễn bắn vào trong cửa, một giây sau, cung điện dưới lòng đất sụp đổ, toàn bộ vách đá sụp xuống.

- Ngươi muốn chết! 

Quỷ Thương giận dữ, Giang Thần làm như vậy không chỉ phá hoại kế hoạch của hắn, cản trở hắn thu được bảo vật, mà càng quan trọng hơn chính là, sẽ hấp dẫn rất nhiều người đến đây.Cho dù kế hoạch của hắn chính là ở đây chờ săn bắn, nhưng một khi có rất nhiều người đồng thời đến, hắn sẽ không ứng phó được.

Không chờ Quỷ Thương có động tác, Giang Thần lại bắn ra một mũi tên nhắm vào hắn.

Quỷ Thương hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy tóc gáy cũng bắt đầu dựng đứng. 

Truy tinh tiễn sẽ không cho hắn thời gian chuẩn bị, gào thét phóng tới.

Đến lúc này, Quỷ Thương lại thở phào một hơi, nói:

- Truy Tinh Cung ở trên tay ngươi, thực sự là lãng phí. 

Hai tay hắn đặt ở trước ngực, mười ngón nhanh chóng kết ấn, ngón cái của cả hai tay và ngón trỏ hình thành một hình tam giác, ở giữa ngưng tụ ra một đạo quang ấn đỏ như máu.

- Quỷ Thủ ấn!

Quang ấn và Truy tinh tiễn va chạm vào vào nhau, toàn bộ hẻm núi chịu ảnh hưởng, độ rộng mạnh mẽ bị mở rộng ra gấp mấy chục mét. 

Đá ở phía dưới đường lại bị nghiền nát, đất rung núi chuyển, giống như ngày tận thế sắp tới.

- Hả?

Quỷ Thương không thấy thi thể, nhất định đám người Giang Thần còn chưa chết ở trong sóng trùng kích, vậy nói rõ đối phương đã chạy! 

- Đuổi! Nếu như không có ai mang được một bộ thi thể về, nghiêm trị!

Quỷ Thương quyết không cho phép mình chịu thiệt ở trên tay của Giang Thần, hắn muốn tiêu diệt toàn bộ đội ngũ của Giang Thần.

Sau khi phái ra thủ hạ, hắn tự mình ra tay, mục tiêu là Giang Thần. 

Cũng không lâu sau, ở bên ngoài mười dặm hắn đã nhìn thấy bóng người Giang Thần, hắn lớn tiếng nói:

- Nếu như ngươi cảm thấy có thể chạy thoát được khỏi tay ta, vậy thì sai mười phần rồi.

- Ngươi cứ đuổi được ta trước rồi lại nói sau đi. 

- Ngươi là một con mồi rất thú vị, ta sẽ đùa bỡn đến lúc mất đi hứng thú, khi đó ta mới giết ngươi.

Quỷ Thương bĩu môi, dùng hết tốc lực phi hành, khi tăng tốc thời gian phía sau phun trào ra cái đuôi thật dài, thân thể và không khí phá ra tiếng rít chói tai.

Khoảng cách của hai người đang nhanh chóng được rút ngắn. 

Ngàn thước, trăm thước, mười thước.

Con số đang giảm bớt, Giang Thần đã có thể cảm nhận được khí tức của đối phương.

Ngay khi Quỷ Thương tiến vào phạm vi công kích, Giang Thần đột nhiên đáp xuống. 

Chương 426: Một trận truy sát

Thông thiên cảnh phi hành là thông qua Thiên chi hoàn ở khí hải vận chuyển, làm cho bản thân có thể bay lên.

Thiên chi hoàn càng nhiều thì tự nhiên tốc độ phi hành sẽ càng nhanh hơn.

Quỷ Thương hơn Giang Thần ba tầng, cho nên tốc độ phi hành cũng hơn Giang Thần mấy lần. 

Nhưng mà, Giang Thần không phải thông qua Thiên chi hoàn mà bay lượn, ở sau lưng hắn có một đôi cánh.

Hai loại phương thức phi hành tương đương với cá trong nước và chim ở trong không trung.

Cá ở bên trong nước, Quỷ Thương như một con cá mập lớn vậy. 

Giang Thần thì lại như một con hùng ưng, tốc độ không bằng Quỷ Thương, thế nhưng khi lao xuống và tăng lên trên lại linh hoạt hơn rất nhiều.

Thí dụ như hiện tại vậy, tốc độ rơi tự do của Giang Thần so với toàn lực phi hành còn nhanh hơn.

Quỷ Thương cần điều chỉnh tư thế mới có thể đuổi theo được, mà khi cách mặt đất chỉ có mười mấy thước, Giang Thần giương cánh vung lên, lại bay trở về không trung. 

Thế nhưng Quỷ Thương thì lại không thắng được mà lao xuống mặt đất, tạo ra một cái rãnh sâu mấy chục thước, trong ống quần đều là bùn đất.

Ngẩng đầu nhìn lên, Giang Thần lại kéo dài khoảng cách một không nhỏ với hắn.

- Giang Thần, ngươi đã thực sự diễn giải hoàn mỹ cái gì gọi là giãy dụa trước khi chết! 

Quỷ Thương phẫn nộ quát một tiếng, tám vòng Thiên chi hoàn trong khí hải toàn lực mở ra, mặt đất dưới bàn chân bị đánh nổ tạo ra một cái hố sâu, người giống như đạn pháo bay ra.

Lần này hắn không chờ tiến vào phạm vi công kích thì đã từ xa xa đánh ra một chưởng.

Thủ ấn to lớn nhằm về phía Giang Thần, muốn trấn áp hắn. 

- Lực lượng thần long!

Đối mặt với một chưởng này, Giang Thần xoay người lại, xuất chưởng đấu, tiếp theo trước khi Quỷ Thương tới trước, hắn lại mượn phản chấn kéo dài thêm một khoảng cách lớn.

Vẻ mặt của Quỷ Thương có chút quái lạ, hắn đột nhiên ý thức được trận truy sát này sẽ không dễ dàng kết thúc như thế. 

- Tầng năm mà lại có thể chịu đựng được một chưởng của ta!

Đây cũng là chuyện mà Quỷ Thương không nghĩ ra, mặc dù nói cách không ra chiêu, nhưng một chưởng kia cũng đã có bảy phần mười công lực của hắn, không ngờ lại không đả thương được Giang Thần mảy may.

Chợt, một trận truy sát chính thức bắt đầu. 

Đúng như Quỷ Thương suy nghĩ vậy, Giang Thần dùng hết tất cả biện pháp giữ mạng sống, thí dụ như lợi dụng chuyện từ trên không lao xuống, hay là qua lại ở bên trong quần sơn địa thế phức tạp.

Một ít biện pháp Quỷ Thương nhìn thấy lập tức cảm thấy rất buồn cười, thế nhưng lại có thể đưa đến tác dụng.

Ban ngày qua đi, Quỷ Thương không khỏi kính nể ý chí cầu sinh của Giang Thần. 

Động tĩnh mà hai người gây ra cũng bị những người khác bên trong bí tàng phát hiện ra, dù sao bí tàng không phải là quá lớn.

Cũng có người phân biệt nhận ra Giang Thần và Quỷ Thương.

Một người của Anh Hùng điện, một của Tà Vân điện đã đủ để giải thích hợp lý vì sao lại như vậy. 

Không ít người cảm thấy bi ai thay cho Giang Thần.

Đúng là hắn có thể tiếp tục thể hiện tài năng, thế nhưng mà Quỷ Thương là nhân vật mà Tà Vân điện đã bồi dưỡng thành tài, hai người không phải cùng một cấp bậc.

Một khi Giang Thần bị đuổi kịp, chắc chắn sẽ phải chết. 

Mà đây cũng là kết quả tất yếu.

Những người tận mắt thấy trận truy sát này cũng không rõ ràng Quỷ Thương đã đuổi được bao lâu, tất cả đều cho rằng chỉ là vừa mới bắt đầu, không bao lâu sẽ kết thúc.

Có mấy người còn muốn theo sau xem trò vui, chỉ là nghĩ đến tính cách của Quỷ Thương này, bọn họ lập tức bỏ đi ý nghĩ ngu xuẩn này. 

Mãi đến khi một ngày một đêm trôi qua.

Đám người vào ban ngày nhìn thấy truy sát và buổi tối nhìn thấy tụ tập lại với nhau, tán gẫu thì mới phát hiện ra sự thực kinh người mới phát hiện ra lúc thức dậy này.

Người ban ngày không có cách nào tin được Giang Thần có thể kiên trì đến tối ở dưới sự đuổi giết của Quỷ Thương. 

Người buổi tối cũng không chịu nhận trận truy sát này bắt đầu từ sáng sớm.Nhưng dù có ra sao, tin tức truyền ra, người trong bí tàng ngoại trừ thăm dò bảo vật ra, tất cả đều bắt đầu nghị luận chuyện này.

Có người nói Giang Thần đã bị đuổi kịp và giết chết, cũng có người nói Quỷ Thương từ bỏ, Giang Thần đắc ý đào mạng. 

Mỗi người đều nói một kiểu, không ai biết tin tức nào mới là thật, chỉ có người trong cuộc mới biết được.

- Ngươi muốn chạy đến tận cùng bí tàng sao?

Quỷ Thương đuổi hai ngày ba ban đêm, thở hổn hển như trâu, ngừng ở trên một ngọn núi nghỉ ngơi. 

- À, há! Ngươi, ngươi không đuổi ta, không phải là không sao hay sao?

Giang Thần cũng nhân cơ hội dừng lại, hắn còn mệt hơn so với Quỷ Thương.

Thừa cơ hội này, hai người đều ăn vào linh đan khôi phục. 

- Ngươi nói xem, bảo vật ở cung điện dưới lòng đất kia rất có khả năng đều bị người khác cướp đoạt hết sạch, ngươi còn ở đây đuổi ta thì có ích lợi gì chứ?

Giang Thần lại nói.

- Bảo vật có thể đoạt về được, nhưng mạng của ngươi, ta nhất định phải lấy được! 

Nghị lực của Quỷ Thương cũng rất là kinh người, nếu không sẽ không thể đuổi lâu được như vậy.

- Vậy ngươi cứ nằm mơ đi.

Giang Thần bĩu môi, không để lại dấu vết cầm trong tay một đồ vật vào ngọn núi bên dưới, sau đó lại lần nữa cất cánh. 

Quỷ Thương làm bộ không nhìn thấy, sau khi hắn đi rồi mới tìm được đồ vật Giang Thần vứt bỏ ở dưới chân núi.

Thần Long Châu!

Thần Long Châu đã được dùng qua chẳng khác nào pha lê trong suốt, chẳng là cái gì cả. 

Quỷ Thương từ hình dạng và độ to nhỏ đã nhìn ra đây chính là Thần Long Châu.

- Chẳng lẽ hắn cũng có thể nắm giữ được lực lượng thần long hay sao?

Quỷ Thương đang nghi hoặc, đột nhiên nghĩ đến một chuyện kinh khủng, đó là hai ngày ba ban đêm kia, Giang Thần đã tiêu hao bao nhiêu Thần Long Châu chứ? 

- Tên này còn muốn giết ngược lại ta?Quỷ Thương nắm chặt năm ngón tay, Thần Long Châu bị bóp nát thành tro, cho dù đã thấy rõ mờ ám của Giang Thần, thế nhưng hắn vẫn không để ở trong lòng.

Trận truy đuổi này rốt cuộc đã có kết quả vào bốn ngày sau. 

Giang Thần mồ hôi đầm đìa, y phục trên người đều bị ướt nhẹp, dường như đã dùng hết khí lực cuối cùng mà rơi xuống trên bờ cát.

Không sai, chính là bãi cát, tiến lên chút nữa chính là đại dương mênh mông.

Cân nhắc tới việc đây là tiểu thế giới, kết quả bay ra ngoài rất có khả năng sẽ không về được. 

- Chạy đi, tiếp tục chạy đi.

Quỷ Thương rơi xuống bờ cát, cũng không biết là đạp ở trên hạt cát hay là sao mà hai chân hắn như nhũn ra.

Ở bên trong bí tàng, phương thức phi hành của hắn so với Giang Thần còn vất vả hơn, thế nhưng lúc Giang Thần lực kiệt, hắn vẫn còn dư lực. 

- Kẻ không biết, còn tưởng rằng trên người ta có bảo bối gì, đáng giá để ngươi đuổi lâu như vậy chứ?

Giang Thần nói.

- Đây chính là kết cục của người làm kẻ địch của ta! 

- Ha ha ha, chúng ta quyết chiến một chút, một phút sau bắt đầu.

Giang Thần khoát tay áo một cái, rất bất đắc dĩ nói.

- Hừ. 

Nếu như Giang Thần muốn nghỉ ngơi nửa giờ hoặc là một canh giờ, hắn sẽ không đồng ý.

Nhưng một chút, cũng chính là 15 phút, không thay đổi được tình huống bây giờ.

Hắn ngồi xuống dưới đất, dùng một lượng lớn linh đan khôi phục. 

Mấy phút sau, Quỷ Thương phát hiện ra mình đã đưa ra quyết định làm cho hắn hối hận cả đời.

Hắn nhìn chằm chằm vào Giang Thần, trong mắt hiện lên vẻ không thể tin tưởng được.

Chỉ thấy trong cơ thể của Giang Thần bùng nổ ra động tĩnh không nhỏ, là dấu hiệu đột phá cảnh giới mà hắn không thể quen thuộc hơn được nữa. 

Thân thể được tăng lên, khí hải có thêm một vòng Thiên chi hoàn, Giang Thần quét qua uể oải vừa nãy.

Quỷ Thương mau chóng đứng lên, vẻ mặt về phòng.

Giang Thần nói: 

- Thật ngại quá, vẫn để ngươi luôn dồn ép mấy ngày qua.

Bay liên tục không ngừng bốn ngày, lại là ở bên trong bí tàng trọng lực không giống bên ngoài, lại có sinh tử uy hiếp đã bức ra tiềm năng bên trong thân thể của hắn.

Cộng thêm lúc trước cảnh giới của hắn đã ở tầng năm đỉnh phong, truy sát đã trở thành thời cơ đột phá. 

- Như vậy thì sao chứ, coi như ta đuổi ngươi đến lúc bí tàng kết thúc cũng được cả!

Quỷ Thương tức giận nói.

- Ta đã nói ta muốn chạy trốn chưa? 

Giang Thần nói.

- Ồ? Ngươi muốn chiến sao?

Quỷ Thương thở phào một hơi, đúng là hắn đang sợ lại đuổi thêm mấy ngày mấy đêm nữa. 

Giang Thần hừ lạnh một tiếng, phản ứng ung dung của đối phương thực sự là khiến cho người ta khó chịu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau