THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 416 - Chương 420

Chương 417: Ba phân

- Không ngờ ta lại nghĩ tới việc giết hắn.

Nhìn thấy thực lực của Giang Thần, rốt cuộc Lãnh Xuy Huyết đã ý thức được mình và Giang Thần chênh lệch bao nhiêu, cũng biết rõ hành vi trước đó ngu xuẩn bao nhiêu.

- Liễu Sát Dương à Liễu Sát Dương, ngươi bị chết không oan chút nào.

Hắn thầm nói ở trong lòng, sau đó đàng hoàng dẫn đường, không dám manh động.

- Trước tiên nghỉ ngơi một chút đi.

Bỗng nhiên, Giang Thần theo ở phía sau mở miệng nói.

Lãnh Xuy Huyết cảm thấy có chút không rõ, hắn đã sớm phát hiện ra phương pháp phi hành của Giang Thần là thông qua công pháp huyền bí, không phải trực tiếp vận chuyển Thiên chi hoàn, tiết kiệm công lực tiêu hao.

Hắn còn chưa hô mệt, cho nên Giang Thần lại càng không cần nghỉ ngơi mới đúng.

Chiến đấu mới vừa rồi cũng là nghiền ép, không có tiêu hao kịch liệt gì cả.

Quay đầu nhìn lại, da dẻ toàn thân Giang Thần đỏ chót, trên mặt có thể nhìn thấy được từng cái gân xanh đang nổi lên.

- Ngươi một lần hấp thu quá nhiều Thần Long Châu, thân thể không chịu nổi.

Lãnh Xuy Huyết vội nói.

Giống như uống rượu mạnh vậy, lúc vừa bắt đầu sẽ không có chuyện gì, đợi đến khi kình lực của rượu tới mới là lúc nó muốn đòi mạng.

Giang Thần chỉ cảm thấy lực lượng thần long trong cơ thể đã đạt đến trình độ một rồng một tượng, còn đang tăng lên.

Long Tượng công tiến vào tầng thứ hai, chuyện này vốn là việc tốt, nhưng thân thể của hắn mới chỉ là Thông thiên cảnh tầng ba.

Đúng như Hắc Long trước đó đã nói, nếu như cảnh giới không đổi mà Long Tượng công tiến vào tầng thứ ba, hắn sẽ bạo thể mà chết.

Lúc này, lực lượng thần long đã tới nhị long tam tượng, chỉ thiếu chút nữa sẽ tiến vào tầng thứ ba.

- Ta muốn đột phá cảnh giới, hộ pháp giúp ta.

Giang Thần rơi vào trên một gốc đại thụ, chiếm một cái tổ chim rất lớn làm chỗ ngồi.

Vẻ mặt của Lãnh Xuy Huyết đi theo tới rất phức tạp, lúc này là lúc Giang Thần yếu ớt nhất, trước tiên không nói tới giết chết, chỉ riêng việc hắn chạy trốn nhất định có thể thành công.

Thế nhưng, hắn giãy dụa một lúc, lại lựa chọn xoay quanh ở trên bầu trời cây đại thụ này.

Giang Thần cố gắng ổn định lực lượng thần long, nhưng không làm nên chuyện gì, hắn không thể làm gì khác hơn là ăn vào linh đan đột phá, vận chuyển công pháp Thiên cấp, thông qua Thần mạch để hấp thu năng lượng thiên địa.

Cứ như vậy, thân thể của hắn giống như là xung đột từ bên trong, mấy cỗ năng lượng kia bất cứ lúc nào cũng sẽ nổ tung.

Cũng không lâu sau, một tiếng vang trầm thấp từ trong cơ thể của Giang Thần vang lên, cả cánh rừng theo tiếng mà đứt.

Thân thể của Giang Thần nằm ngửa ở bên trong ổ chim.

Hắn đưa tay sờ cái bụng, chỉ lo sẽ gặp phải tình cảnh bàn tay đẫm máu, cũng còn may tất cả đều bình thường.

Chờ tới lúc hắn một lần nữa thức dậy, cảnh giới đã thuận lợi đột phá, đạt đến Thông thiên cảnh tầng bốn.

Thân thể biến hóa, có thể chịu đựng được lực lượng nhị long tam tượng.

- Cũng còn may vừa rồi không có chiến đấu.

Giang Thần nghĩ lại cũng có chút nghĩ mà sợ, hắn nhìn Thần Long Châu chỉ to bằng trứng gà kia, hắn hấp thu toàn bộ, không nghĩ tới mọi chuyện lại thành như vậy.

- Không sao chứ?

Âm thanh của Lãnh Xuy Huyết từ giữa không trung truyền đến.

Giang Thần rất bất ngờ ngẩng đầu lên, nói:

- Không ngờ ngươi lại ở đây

- Ta cần hoàng huyết bên trong cơ thể ngươi.

Lãnh Xuy Huyết nói.

Giang Thần suy nghĩ một chút, nói:

- Ngươi hẳn phải biết, nếu như ta thật nắm giữ hoàng huyết thì không thể là người Anh Hùng điện được.
- Vì lẽ đó ngươi mới chịu cầu ta giữ kín bí mật.

Lãnh Xuy Huyết thấy hắn nói ra, cũng để lộ ra ý của mình.

Giang Thần gật gật đầu, trong lòng có chút băn khoăn, người này thực sự quá dễ lừa.

- Hả?

Dường như Lãnh Xuy Huyết đang phát hiện ra cái gì đó mà nắm chìa khoá ở trên tay, cũng nói:

- Hai người khác ở ngay gần đây.

Giang Thần gật gật đầu, từ trong nạp giới lấy ra mặt nạ mang theo.

- Đi thôi.

Lãnh Xuy Huyết không nhiều lời, tiếp tục dẫn đường ở phía trước.

Cũng không lâu sau, hai người dừng lại ở trên bầu trời của một con sông lớn.

Thần thức của Giang Thần cảm ứng được cách đó không xa đang có người lại đây, hơn nữa nhân số không chỉ có hai người.

- Có khả năng bọn họ đã tìm được trợ thủ.

Lãnh Xuy Huyết cau mày nói.

- Trợ thủ?

- Người của Anh Hùng điện các ngươi vừa nãy vì bảo vật mà cũng có thể vô liêm sỉ như vậy, Tà Vân điện cũng không ngoại lệ, ba chiếc chìa khóa, cũng có ý nghĩa sau đó bảo vật sẽ chia ra làm ba phần.

Lãnh Xuy Huyết giải thích.

Chìa khoá chỉ là manh mối để tìm được bảo vật, sau khi tìm được, bất kể là đối với người nào, hai người khác đều là kẻ vướng tay, đương nhiên sẽ không muốn chia đều rồi.

- Ngươi hợp tác với ta cũng là vì đề cao sức chiến đấu bên này đúng không?

Giang Thần nói.

- Xin ngươi, tìm người hỗ trợ, nguyên tắc thứ nhất là thực lực không thể cao hơn bản thân quá nhiều.

Đương nhiên Lãnh Xuy Huyết sẽ không tùy tiện thừa nhận.

Có điều hắn nói cũng có đạo lý, người giúp đỡ tìm đến còn mạnh hơn chính mình, nói không chừng bản thân mình sẽ may áo cho những người khác.
Rất nhanh, người nắm giữ hai chiếc chìa khóa khác đã trước sau xuất hiện.

- Tốc độ của các ngươi quá chậm.

Lãnh Xuy Huyết vừa mới đi tới không bao lâu bất mãn oán giận nói một câu.

- Vậy cũng chỉ có thể nói rõ ngươi cách quá gần, chúng ta ở khá xa mà thôi.

Hai người khác của Tà Vân điện là một nam một nữ, hình tượng của nam tử phù hợp với ấn tượng của rất nhiều người về Tà Vân điện.

Loại điên cuồng để lộ ra từ trong xương, cùng vẻ giả dối và hung tàn có thể trực tiếp nhìn ra từ trên tướng mạo.

Nữ tử kia thì lại làm cho Giang Thần sáng mắt lên, nàng mặc linh giáp, lại để lộ ra 80% da thịt trên thân thể.

Bởi vì chỉ mặc ở chỗ yếu hại, thậm chí Giang Thần còn có thể nhìn thấy trên rốn của đối phương còn có một điểm lõm xuống, rất mê người.

Khuôn mặt trái xoan thon dài để lộ ra vẻ xinh đẹp và gợi cảm, không ngần ngại với ánh mắt cuồng nhiệt của nam nhân chút nào.

Đội ngũ đi theo bọn họ có năm, sáu người, thực lực đúng như Lãnh Xuy Huyết nói, so với bọn họ đều yếu hơn một chút.

- Không cần phải lãng phí thời gian, đâu đâu cũng có người bay tới bay lui, không chừng sẽ bị phát hiện ra.

Dường như tính nhẫn nại của nam tử kia cũng không quá tốt, hắn thúc giục một câu.

Tiếp đó, ba người Tà Vân điện ném chìa khoá về phía không trung.

Ba chiếc chìa khóa hấp dẫn lẫn nhau, va vào nhau ở trên không trung, chắp vá thành một cái mâm tròn.

Mâm tròn phát ra ánh sáng nhàn nhạt, đồng thời nhanh chóng xoay tròn.

Ở trong quá trình này, dòng sông dưới chân bọn họ truyền đến động tĩnh không nhỏ.

Đầu tiên là nước sông xuất hiện cuộn sóng không nhỏ, tiếp theo kịch liệt cuồn cuộn, cũng không lâu sau, một cây cầu đi xuống dưới hiện lên trước mặt nước.

Bao gồm cả Giang Thần ở bên trong, khi nhìn thấy tình cảnh này, tất cả đều cảm thấy chờ mong đối với cây cầu đi xuống chỗ đồ vật.

- Chúng ta đi xuống đi.

Lãnh Xuy Huyết nói, đang muốn xông lên phía trước.

- Chờ một chút.

Kết quả đôi nam nữ của Tà Vân điện gọi hắn lại, để lộ ra nụ cười cổ quái.

- Lãnh Xuy Huyết, nhiệm vụ của ngươi đã hoàn thành, có thể rời đi.

Nam tử kia dùng giọng ồm ồm nói.

Lãnh Xuy Huyết ngẩn ra, sau khi hiểu rõ xảy ra chuyện gì hắn tức giận đến không nhẹ, cả giận nói:

- Các ngươi muốn đá văng ra ta sao?

- Còn chưa đủ rõ ràng sao?

Nữ tử kia nở nụ cười phong tình vạn chủng, nói:

- Thực lực của ngươi thấp nhất, lại chỉ mang tới một người, không có tư cách tranh cùng chúng ta. Tiểu Xuy Huyết, chúng ta làm vậy là vì muốn tốt cho ngươi, tránh cho xuống phía dưới, nhìn thấy bảo vật lại phải mất máu.

- Trưởng lão đưa ra ba chiếc chìa khóa chính là có ý cạnh tranh, ngươi không xứng, như vậy thì lập tức đi đi.

Nam tử kia lạnh lùng nói.

Lãnh Xuy Huyết cắn răng, nhìn sang Giang Thần, người sau gật đầu một cái với hắn.

- Nếu như ta nói không thì sao?

Lãnh Xuy Huyết lập tức có lực lượng mười phần, nhìn về phía hai người hỏi một câu.

Biến hóa này, đám người đối diện đều nhìn vào trong mắt, ánh mắt của bọn họ đều nhìn về phía Giang Thần đang đeo mặt nạ.

Chương 418: Nạp giới đã đầy

- Lãnh Xuy Huyết, ngươi cho rằng một gia hỏa tầng bốn có thể giúp được ngươi sao?

Nam tử kia lập tức nhìn ra cảnh giới của Giang Thần, lắc đầu cười khổ, không coi là chuyện đáng kể gì cả.

- Không phải là cuồng, mà là các ngươi khinh người quá đáng!

Lãnh Xuy Huyết cả giận nói.

- Nên nói ngươi ngây thơ, hay là ngu xuẩn đây?

Nữ tử kia vẫn duy trì nụ cười tràn ngập mị lực mười phần như cũ.

Nhưng một giây sau, đôi mắt đẹp đẽ trở nên lạnh lùng nghiêm nghị, bờ môi đỏ mở ra.

- Giết hắn.

Nhận được mệnh lệnh, năm Thông thiên cảnh theo nàng đến bay về phía Lãnh Xuy Huyết và Giang Thần, đằng đằng sát khí.

- Người chết vì tiền, chim chết vì ăn, ta có thể hiểu được suy nghĩ của các ngươi, vì lẽ đó ta sẽ cho các ngươi một lần cơ hội sống sót, lập tức rời khỏi đây.

Dưới mặt nạ truyền ra âm thanh trầm thấp mạnh mẽ của Giang Thần.

Năm người kia sửng sốt một chút, tiếp theo nhìn lẫn nhau một chút, không nhịn được cười, trong tay xuất hiện từng thanh linh khí.

- Tuy rằng ngươi mang mặt nạ, chúng ta không nhìn thấy dáng vẻ của ngươi, nhưng cảnh giới của ngươi, chúng ta lại nhìn thấy rất rõ ràng.

Một người trong đó nói.

- Cảnh giới đại biểu cho tất cả sao?

Giang Thần hỏi.

- Còn giả vờ giả vịt.

Năm người hoàn toàn không nghe lọt tai mà tạo thành xu thế vây quanh, vây Giang Thần và Lãnh Xuy Huyết vào trong.

- Các ngươi.

Tay phải của Giang Thần chậm rãi giơ lên, đặt ở bên trên chuôi của Hắc đao.

Chẳng biết vì sao, nhìn thấy động tác này, trong lòng năm người này đột nhiên nhảy một cái, cảm giác bất an rất mạnh.

Động tác rút đao của Giang Thần không phải là quá nhanh, lưỡi đao ma sát với vỏ đao, phát ra âm thanh làm cho cả thiên địa yên tĩnh lại.

Hắc Đao tối tăm, ánh đao không có bóng dáng.

Mọi người chỉ cảm thấy thân thể của Giang Thần lướt về phía trước, người và đao vẽ ra một đường thẳng tắp, xuyên qua từ năm người.

Một giây sau, chính là tiếng kêu thảm thiết thê lương, thân thể của năm người rơi xuống dưới đất.

Bọn họ còn chưa chết, cho nên gian nan chống lại tốc độ rơi xuống, cuối cùng rơi vào trong sông, biến mất ở bên trong tầm mắt của mọi người.

Giang Thần nhìn về phía nữ tử Tà Vân điện, nụ cười đang cứng ở trên mặt, lạnh lùng nói:

- Ngươi sẽ không may mắn giống như bọn họ đâu.

- May mắn?

Người kịp phản ứng lại có chút không rõ, như vậy cũng gọi là may mắn sao?

Chỉ có Lãnh Xuy Huyết biết rõ về Giang Thần, cho nên mới biết vừa nãy Giang Thần đã lưu tình, nếu không năm người kia sẽ chết đi trong nháy mắt.

Chỉ là đối với kẻ đứng sau màn, Giang Thần không định dễ dàng buông tha cho nàng như thế.

- Đao thật là nhanh, hóa ra ngươi so với Lãnh Xuy Huyết còn lợi hại hơn nhiều, thực sự là khiến cho xuân tâm của ta nhộn nhạo.

Nữ tử kia không để ý tới sát khí của hắn, trái lại còn lần nữa cười quyến rũ.

Chẳng biết vì sao, nương theo tiếng cười này, Giang Thần phát hiện ra không gian như vặn vẹo, âm thanh bên tai cũng biến thành càng ngày càng xa.

- Cẩn thận, Âm Mị rất am hiểu khiến cho người ta lạc lối!

Lãnh Xuy Huyết vội vã nhắc nhở.

- Chậm rồi, hắn đã không nghe được âm thanh của ngươi nữa đâu.

Nữ tử tên là Âm Mị đắc ý cười, ngón tay ngọc thon dài mang theo mấy cây châm bạc sắc bén vọt tới khuôn mặt của Giang Thần.

Giang Thần không hề có chút đề phòng nào đã trở thành một mục tiêu sống.

Lãnh Xuy Huyết muốn tiến lên cứu, nhưng lại bị người còn lại ngăn cản, chỉ nghe hắn cười gằn nói:

- Vừa nãy ta đã bảo ngươi đi, đó là hi vọng giữ cuối cùng cuối cùng của ngươi.

Hắn đang định động thủ thì lại nghe thấy tiếng vang lanh lảnh, đó là động tĩnh khi châm bạc đánh vào trên kim loại.Hắn quay đầu nhìn lại, tức thì phát hiện ra Giang Thần đã khôi phục lý trí, Hắc Đao chặn ở trước người.

- Một chút mê hồn thuật trình độ ấy mà cũng dám lấy ra mất mặt xấu hổ sao?

Giang Thần cười trào phúng một tiếng, đánh ra một đao.

Âm Mị giật nảy cả mình, thân thể nổi bật chẳng khác nào vũ sư lập tức chuyển động, vô số châm bạc như bão táp bắn về phía hắn.

Những ngân châm này nhỏ như lông trâu, có thể chui qua khe hở trong Lôi Đình thần giáp.

Khi Giang Thần ứng phó với châm bạc, Âm Mị đã đi tới bên này.

- Lãnh Xuy Huyết, không ngờ ngươi lại gọi cường giả như vậy tới giúp đỡ, ngươi đã phản bội Tà Vân điện, chắp tay dâng bảo vật cho người khác!

Nam tử kia chỉ trích nói.

Lãnh Xuy Huyết vừa bực mình vừa buồn cười, nói:

- Các ngươi muốn đánh đuổi ta, hiện giờ lại còn không biết mất mặt nói chuyện này sao?

- Ít nhất chúng ta đã cho ngươi giữ mạng sống, người này sẽ không được phân bảo với ngươi.

Nam tử kia nói.

- Nói giống như các ngươi hiểu hắn hơn so với ta vậy.

Lãnh Xuy Huyết cũng không có vì vậy mà bị dao động.

- Đừng tưởng rằng ngươi đã chắc chắn thắng!

Nam tử kia bĩu môi, cũng không biết lấy ra một cây trường cung từ đâu.

Dùng tình huống bây giờ, hắn sẽ không lấy ra một cái cung phổ thông, ngược lại, đây là một cái pháp khí!

- Truy Tinh cung! Sao nó lại ở trên tay ngươi chứ?

Lãnh Xuy Huyết hoàn toàn biến sắc, trên mặt thậm chí còn có thể nhìn thấy được vẻ hoảng sợ.

- Đương nhiên là tìm trưởng lão mượn rồi.

Nam tử kia cười lạnh một tiếng, chẳng muốn để ý tới hắn mà giương cung cài tên, nhắm ngay vào Giang Thần vừa hóa giải được nguy cơ từ châm bạc.

- Không được! Chúng ta đi mau!

Lãnh Xuy Huyết cuống quít kêu to, không để ý tới bảo vật gì nữa.

- Ngươi nên quan tâm tới mình đi thì hơn.
Âm Mị thay đổi mục tiêu, đi tới trước mặt hắn.

Cùng lúc đó, nam tử kia đã kéo dây cung.

- Ngươi biết rồi đó, Truy Tinh cung không phát thì thôi, một khi tên rời tất có người vong.

Âm Mị như đã thấy được kết cục Giang Thần bị một tên xuyên tim, trên mặt nàng để lộ ra nụ cười mê người.

- Sát na kiếm pháp: Thức thứ nhất!

Có điều, Âm Mị còn không nghe thấy âm thanh dây cung nhảy lên thì đã cảm nhận được kiếm khí giống như cuồng phong thổi tới.

Chờ đến khi nàng quay đầu nhìn lại, phát hiện ra toàn thân nam tử kia máu me đầm đìa, chỉ ném lại cho nàng một ánh mắt không cam lòng rồi mới chết đi.

Truy Tinh cung trong tay còn không bắn ra, đương nhiên sẽ không có người chết rồi.

Những người theo nam tử kia tới thấy tình thế không ổn, lập tức chạy trối chết.

Âm Mị cũng muốn chạy, thế nhưng ánh mắt của Giang Thần nhìn lại về phía nàng, kiếm trong tay cũng chỉ về phía nàng.

- Chờ một chút...

Âm Mị còn muốn nói điều gì đó, thế nhưng Lãnh Xuy Huyết ở sau lưng nàng đã nắm lấy cơ hội, một kiếm đâm vào lồng ngực của nàng.

- Điều đáng ghét nhất đó là ngươi lại dám gọi ta là tiểu Xuy Huyết.

Lãnh Xuy Huyết lạnh lùng nói.

Âm Mị không kịp nói chuyện đã tuyệt khí bỏ mình.

Giang Thần ở bên kia sửng sốt một chút, tiếp theo thu thanh Truy Tinh cung này bỏ vào trong túi.

Đây là một kiện pháp khí, có thể xưng tụng là thu hoạch khá lớn.

- Hợp tác với ngươi quả nhiên không sai.

Lãnh Xuy Huyết kích động nói.

Đến lúc này, bảo vật phía dưới sẽ thuộc về hắn và Giang Thần.

- Lần sau không được xuất kiếm ở sau lưng người khác nữa.

Giang Thần nói.

- Cái gì?

Lãnh Xuy Huyết rất mờ mịt, không biết hắn đang chỉ cái gì.

- Không có gì.

Giang Thần lắc lắc đầu, xuất kiếm sau lưng, hắn cảm thấy không đủ tư cách, nhưng cũng biết không thể lấy tiêu chuẩn của chính mình để ép người khác được.

- Đi xuống đi.

Hai người trước sau đi lên cầu, mãi cho đến dưới đáy mới thôi.

Nửa giờ sau, hai người từ đường cũ đi ra, vẻ mặt đều rất kích động, trên vai Giang Thần còn gánh một cái túi lớn, dáng vẻ như vậy đã nói rõ trong nạp giới đã bị chứa đầy!

- Hợp tác vui vẻ.

Giang Thần nói.

Tới đây, hắn cũng lười lừa gạt đối phương nữa, hơn nữa lúc ở phía dưới cũng không cần phải dùng đến hoàng huyết.

Rất hiển nhiên, Lãnh Xuy Huyết không ngu xuẩn như trong tưởng tượng, cố ý hợp tác với hắn, mục đích chính là đối phó Âm Mị và nam tử kia.

Có điều Giang Thần chẳng muốn điều tra rõ ràng, hắn cứ định phân công nhau hành động như vậy.

Lãnh Xuy Huyết không có ý kiến, mang theo phần thu hoạch của mình bay đi.

Bảo vật ở phía dưới, Giang Thần không chút nghi ngờ nắm giữ ba phần tư, mà Lãnh Xuy Huyết được một phần tư.

Mặt khác, Lãnh Xuy Huyết đã ném tất cả Thần Long Châu cho hắn.

- Ta sẽ không tiết lộ bí mật của ngươi, ngươi cứ yên tâm.

Trước khi đi, Lãnh Xuy Huyết thần bí cười cười nói.

Chương 419: Gặp Lại Hàn Ty Minh

Giang Thần tìm một nơi bí mật để kiểm kê thu hoạch của mình.

Một lượng lớn Viêm Long tinh thạch và Thần Long Châu, hai thứ này ở bên trong bí tàng rất thông thường, cũng là thứ đáng tiền nhất.

Ngoài ra, Giang Thần còn tìm được mấy quyển công pháp và võ học ở phía dưới, đều là thứ mà hắn không dùng được.

Còn có tài nguyên tu luyện rất hiếm thấy, như là linh đan diệu dược, có thể trợ giúp người ta tăng cảnh giới lên.

Giang Thần hiểu rõ, tài nguyên tu luyện là thứ rất dễ chịu ảnh hưởng của thời gian nhất.

Huống chi Thần Long hoàng triều diệt vong đã chừng trăm năm, mà đây cũng là thời gian bí tàng tồn tại.

Có điều, một khi xuất hiện tài nguyên tu luyện tồn tại hơn trăm năm mà không biến mất, tuyệt đối là thứ bất phàm.

Nói đi nói lại, ngoại trừ những này ra, thu hoạch lớn nhất của Giang Thần là ba món pháp bảo.

Lại cộng thêm thanh Truy Tinh cung này, tổng cộng là bốn cái.

Thu được rồi nhờ Thánh Phong thương hội bán đấu giá, đây cũng là một bút thu hoạch không nhỏ.

Thế nhưng, dựa vào bản lĩnh kiếm tiền của Giang Thần và thân phận thiếu gia Cao gia, cũng không cần làm như vậy.

Vì lẽ đó ngoại trừ Thần Long Châu ra, đồ vật Giang Thần thoả mãn không nhiều.

- Giá trị của Viêm Long tinh thạch là lớn nhất, nhưng đối với ta lại vô dụng.

Giang Thần đang oán giận như vậy, đột nhiên linh cơ khẽ động, trong đầu hắn xuất hiện một ý nghĩ lớn mật.

Đó là dùng những Viêm Long tinh thạch này bố trí thành trận pháp tu luyện, làm cho công lực của hắn trong khoảng thời gian ngắn tăng nhanh như gió.

Nghĩ đến là làm, Giang Thần bắt đầu nghiên cứu Viêm Long tinh thạch.

Cũng không lâu sau, hắn đã có được một đáp án làm cho tinh thần người ta phấn chấn.

Đó chính là biện pháp mà hắn nghĩ tới rất có tính khả thi.

Ở trong trí nhớ của hắn, có một môn trận pháp tu luyện có thể phát huy ra được tác dụng.

Chỉ là trên đời này sẽ không có chuyện hoàn mỹ như vậy, thông qua Viêm Long tinh thạch tạo thành trận pháp tu luyện, tu luyện trong đó sẽ sinh ra nhiệt độ cao khủng bố, đủ để đun sôi con người ra.

Có điều, Giang Thần nắm giữ Thiên Phượng chân huyết, có thể không để ý tới điểm này.

Kết quả là, Giang Thần tìm được hang động của một con hung thú, sau khi chém giết hung thú hắn chiếm hang động làm mật thất bố trí trận pháp tu luyện.

Quá trình này làm hắn bỏ ra thời gian một buổi tối, sau khi thành công, Giang Thần đi vào trong hang.

Gần như giống tưởng tượng của hắn, bên trong hang cực kỳ nóng, núi đá cũng như bị hòa tan vậy.

Y phục của Giang Thần bắt đầu tự cháy, rất nhanh đã bị đốt cho trần như nhộng.

Thiên Phượng chân huyết trong cơ thể sinh ra phản ứng, nhịp tim đập của hắn nhảy lên rất kịch liệt.

- Quả nhiên không hổ là tài nguyên chiến lược mà ngay cả Tôn giả cũng muốn, năng lượng ẩn chứa hóa ra lại kinh khủng như vậy.

Nếu như không phải là bởi vì có chân huyết, đổi thành những người khác của Cao gia đến cũng sẽ không chịu được nhiệt độ như vậy.

Ngay cả là hắn, cũng đang ở trong một loại trạng thái không quá tốt.

Chỉ là theo nhiệt độ nóng bỏng chính là năng lượng hùng hồn thuần khiết.

Giang Thần nắm giữ công pháp Thiên cấp và Cửu Tiêu Thần mạch, bắt đầu ngồi dưới đất để tu luyện.

Mỗi khi qua một canh giờ, hiệu quả đã hơn người khác tu luyện mấy tháng.

Đồng thời cũng tiêu hao Viêm Long tinh thạch với số lượng rất là lớn.

Giang Thần không đau lòng chút nào, bởi vì vào xế chiều hôm đó, cảnh giới của hắn đã lần nữa đột phá, đạt đến Thông thiên cảnh tầng năm!

- Ha ha ha, đây mới là bí tàng mà ta muốn, không có tài nguyên tu luyện, ta sẽ tự mình sáng tạo ra!

Giang Thần cao giọng cười to, không thể trách được hắn lại đắc ý như vậy.

Bởi vì trận pháp tu luyện mà hắn bố trí, đổi lại là những người khác thì không thể làm được.

Không nói tới phương pháp bố trí trận pháp, tầm quan trọng của Viêm Long tinh thạch, chỉ nói tới, nếu như không phải là người nắm giữ Thiên Phượng chân huyết thì đã vô phúc tiêu thụ được nhiệt độ như thế này.

- Hơn nữa tinh huyết Hỏa Phượng trong cơ thể ta cũng đã ngưng tụ ra được không ít!
Giang Thần lại nghĩ đến mình còn có hai hòm Thần Long Châu lớn nữa, trên mặt nụ cười rất xán lạn.

Hắn tiếp tục tiêu hao Viêm Long tinh thạch dùng để tu luyện.

Lại qua hai ngày sau, cảnh giới của Giang Thần đạt đến tầng năm đỉnh phong, chỉ thiếu chút nữa đã tiến vào tầng sáu.

Viêm Long tinh thạch còn sót lại không ít, thế nhưng lý trí nói cho Giang Thần biết hắn nên dừng lại.

Thân thể cần phải có một khoảng thời gian để tiêu hóa, không thể thừa thế xông lên vọt tới Tôn giả được.

Sau đó, Giang Thần lại thông qua Thần Long Châu, để lực lượng thần long đạt đến tam long tam tượng.

- Tiếp tục thăm dò tầm bảo vậy!

Giang Thần thu lại trận pháp tu luyện, nhét tài nguyên vào nạp giới.

Trải qua một ngày một đêm đã tiêu hóa được một lượng lớn Viêm Long tinh thạch, thế nhưng nạp giới vẫn bị chất đầy như cũ.

Giang Thần mặc y phục vào, lưng cõng một cái túi lớn đi ra khỏi hang động.

- Chính là chỗ này!

Có điều, mắt của Giang Thần còn chưa kịp thích ứng việc từ bóng tối ra đến ánh sáng thì từ trên đỉnh đầu đã truyền đến tiếng kêu khẽ.

Sau đó, một nhánh đội ngũ thực lực rất mạnh đáp xuống bên ngoài hang.

- Hả?

- Tại sao có thể có người được chứ?

- Bị người ta nhanh chân đến trước!

Dường như những người này cho rằng trong sơn động có bảo vật, kết quả vừa tới đã nhìn thấy Giang Thần từ bên trong đi ra, tất cả đều há hốc mồm.

- Khí tức của bảo vật biến mất rồi!

Lại có một người mở miệng, cũng chính là người vừa mới nói ở đây xong.

Khi nghe thấy người này nói vậy, những người khác nhìn chằm chằm vào Giang Thần không tha.

- Giang Thần?

Trong đó còn có một người nhận ra Giang Thần.

- Hàn sư huynh?
Giang Thần nhìn sang, vô cùng bất ngờ, không ngờ người kia lại là Hàn Ty Minh đứng năm mươi vị trí đầu trên Thăng Long bảng hạng nhất.

- Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?

Có người quen biết ở đây, đương nhiên sẽ dễ nói chuyện, Giang Thần rất hiếu kỳ nói.

- Là như vậy, vị bằng hữu này của ta có một ít thủ đoạn, có thể biết được nơi nào có bảo vật, ở hắn dưới sự chỉ dẫn, chúng ta đã đi tới nơi này.

Hàn Ty Minh nói.

- Hiện tại bảo vật không có nữa! Nếu như không phải bị hắn lấy thì chính là bị hắn dùng.

Bằng hữu trong miệng của Hàn Ty Minh là một nữ tử, đôi mắt to tràn ngập vẻ tức giận, giống như Giang Thần đoạt đồ vật của nàng vậy.

Giang Thần nhíu nhíu mày, xem ra là năng lượng trận pháp tu luyện của hắn quá hùng hồn, cho nên đã bị người khác xem là bảo vật.

Bỗng nhiên, có mấy người vọt tới chỗ Giang Thần, tiến vào bên trong hang núi phía sau hắn.

Cũng không lâu sau, bọn họ từ bên trong đi ra, ra vẻ tiếc nuối nói:

- Bên trong không có thứ gì.

Trong mười giây khi lời này vừa dứt, những người này đều dùng ánh mắt không tên nhìn về phía Giang Thần.

Giang Thần khẽ cười nói:

- Coi như bên trong thật sự có bảo vật thì cũng là của ta.

- Là bảo vật thế nào vậy?

Nữ tử mang theo đội ngũ đến đây ép hỏi hắn.

- Ta có nghĩa vụ trả lời câu hỏi của ngươi sao?

Giang Thần hỏi ngược lại.

Nữ tử kia không nói gì, lại nhìn về phía những người khác.

Ánh mắt của những người khác rơi vào trên người Hàn Ty Minh, hắn là đội trưởng, cũng quen biết Giang Thần.

- Tới trước tới sau, quả thực không sai.

Hàn Ty Minh gật gật đầu, nói:

- Ngươi có thể phát hiện bảo vật trước bằng hữu ta, tiểu đội trưởng, xem ra quả thực ngươi rất lợi hại.

- Quá khen, vậy ta có thể đi chưa?

Giang Thần cũng rất hòa khí hỏi.

- Đương nhiên có thể, có điều ta có một đề nghị, tiểu đội trưởng một thân một mình, không bằng gia nhập tiểu đội của ta đi.

Hàn Ty Minh đưa ra lời mời.

Giang Thần nhìn những người khác một chút, nói:

- Đội viên của ngươi không quá hoan nghênh ta.

- Chúng ta liên tục bay ba canh giờ, ngươi biết ở trong quá trình này vất vả bao nhiêu không?

Nữ tử kia cả giận nói.

Tâm tình của những người khác cũng gần như tương đồng với nàng, từ ngàn dặm xa xôi tới đây, kết quả bị người ta nhanh chân đến trước.

- Ta sai.

Giang Thần rất chăm chú gật gật đầu, nói:

- Nếu như ta biết ngươi khổ cực như vậy, nên đóng gói tất cả bảo vật lại, sau đó lại chuyển tới ngoài cửa động, chờ tới lúc ngươi tới, ta sẽ tự đưa đến vào bên trong không gian chứa đồ của ngươi.

- Ngươi!

Chương 420: Phong Tuyệt Trần

Dù là ai đều có thể nghe ra được Giang Thần đang giễu cợt bọn họ.

Lý trí cũng nói cho bọn họ biết sự phẫn nộ của mình hoang đường tới mức nào, nhưng thời điểm mà lý trí của một người chiếm thượng phong thật sự rất ít.

- Tiểu tử, ngươi quá kiêu ngạo rồi đó! Một chút lễ phép cũng không hiểu hay sao?

- Cảnh giới tầng năm, nhưng không thấy một chút khiêm tốn mà tầng năm nên có.

- Đội trưởng mời hắn gia nhập mà hắn lại còn nói nhảm nhiều như vậy.

Khi nữ tử bị tức giận đến mức không nói ra được thành lời thì những người khác ra mặt hỗ trợ, từng bước ép sát.

- Như vậy xin hỏi các vị sư huynh cản đường đi của ta, ta nên làm thế nào cho phải chứ?

Giang Thần cười lạnh nói.

- Ít nhất phải mở bao đựng đồ vật của ngươi cho chúng ta xem chút, chúng ta từ ngàn dặm xa xôi tới đây đó.

Có người nói.

Cái bọc ở sau lưng Giang Thần có mấy trăm cân, đối với Thông thiên cảnh không tính là quá nặng, thế nhưng nhìn qua vẫn có lực xung kích khá tốt.

- Được rồi!

Hàn Ty Minh biết không kịp ngăn cản nữa, phải kết thúc, bởi vì hắn đã tận mắt nhìn Úy Trì Hoành chết đi như thế nào, cũng hiểu tính cách của Giang Thần.

Là điển hình của người thích mềm không thích cứng.

Ở trước mặt bằng hữu và kẻ địch là hai người hoàn toàn khác nhau.

Hàn Ty Minh, không muốn làm kẻ thù của hắn.

- Dù bên trong có cái gì thì cũng không liên quan gì đến chúng ta, mạnh mẽ ép hắn, chuyện này truyền đi êm tai sao? Huống chi hắn là đệ tử của Anh Hùng điện.

Hàn Ty Minh nói.

- Anh Hùng điện!

Những người khác cả kinh, rõ ràng khí thế đã được thu lại rất nhiều.

- Đội trưởng, cứ quên đi như vậy sao?

Nữ tử kia rất không cam lòng nói.

- Ngươi muốn làm một tên cướp sao sao?

Hàn Ty Minh nghiêm nghị nói.

Nữ tử dừng lại một chút, không nhiều lời nữa.

- Nể mặt của Hàn sư huynh, ta có thể nói cho các ngươi biết, trong sơn động không có bảo vật, là ta bố trí trận pháp tu luyện.

Giang Thần nói.

Nữ tử kia vốn giữ yên lặng, lúc này lại lập tức nói:

- Không thể, ngươi nghĩ mình là trận pháp đại sư, có thể bày ra loại trận pháp cấp bậc đó sao?

Giang Thần không hề nói gì mà một lần nữa bố trí trận pháp.

Những người khác đầu óc mơ hồ, chỉ cảm thấy bên trong hang núi truyền đến sóng nhiệt cuồn cuộn.

Nữ tử kia hoàn toàn biến sắc, nàng lại cảm nhận được khí tức bảo vật rất mãnh liệt, chứng minh nàng đã phán đoán sai.

- Hiện tại, các ngươi nói xem ai mới là người vô lễ đây?

Giang Thần hỏi.

Mọi người cúi đầu, không thể nói là xấu hổ, thế nhưng cũng có chút ngại ngùng.

- Giang Thần, ta đại biểu đội ngũ xin lỗi ngươi.

Hàn Ty Minh nói.

- Không sao.

Giang Thần không quan tâm, đặt cái túi ở trước người, nói:

- Lại nói tới cái này, là ta có được ở những nơi khác.

- Đội trưởng, chúng ta đi thôi.

Nữ tử kia phạm phải sai lầm không muốn tiếp tục chờ đợi ở đây, cũng không muốn bị Giang Thần nói móc nữa.

- Giang Thần, ngươi còn chưa trả lời đề nghị của ta.

Hàn Ty Minh thì lại không để ý đến nàng, chờ đợi câu trả lời chắc chắn của Giang Thần.

Giang Thần nhìn về phía nữ tử, cho dù nàng lầm tưởng trận pháp tu luyện là bảo vật, nhưng quả thật nàng có phương pháp lục soát bảo vật ở bí tàng.

Mà hắn và Lãnh Xuy Huyết đã tách ra, cũng không có chỗ nào để đi.

- Có thể gia nhập đội ngũ của Hàn sư huynh là vinh hạnh của ta.
Giang Thần nói.

Hàn Ty Minh gật gật đầu, nhiệt tình biểu thị mình rất hoan nghênh.

- Chúc mừng ngươi đã trở thành người yếu nhất trong đội ngũ.

Nữ tử kia truyền âm nói, không để Hàn Ty Minh nghe được.

Đội ngũ này, cảnh giới bình quân đều là tầng năm trở lên.

- Vậy cũng chưa chắc.

Giang Thần cũng dùng truyền âm nói với nàng.

Nữ tử kia hừ lạnh một tiếng, xem thường tranh luận với hắn.

Cũng không lâu sau, Giang Thần biết được nàng tên là Trình Thanh, trong tay có một món pháp bảo, có thể suy tính ra địa điểm của bảo vật.

Trước khi gặp gỡ Giang Thần, bọn họ đã tìm tới một cung điện dưới lòng đất.

Thu hoạch gần như của Giang Thần ở sau cánh cửa sắt kia.

Chia lên trên người mỗi người cũng không đủ nhét kẽ răng.

Có điều đây là cái nhìn của Giang Thần, dường như mỗi người bọn họ đều rất hài lòng.

Hóa ra, là Giang Thần coi thường giá trị của Viêm Long tinh thạch.

Một khối nho nhỏ, đi đổi với Tôn giả có thể được linh đan tu luyện thất, bát phẩm và linh đan đột phá.

Giang Thần cẩn thận hỏi, trái tim đang chảy máu.

Dựa theo giá thị trường, số Viêm Long tinh thạch mà hắn tiêu hao một ngày một đêm trước đó có gia trị là mấy chục ức nguyên thạch thượng cấp!

Đám tinh thạch còn lại của hắn không bằng một phần mười.

- Dùng mấy chục ức nguyên thạch thượng cấp để đổi lấy tài nguyên tu luyện đủ để đột phá hai tầng sắp tới.

Có điều, có một điểm rất quan trọng là thời gian!

Chỉ vẻn vẹn không tới hai ngày!

Vì lẽ đó cho dù Giang Thần đau lòng, nhưng hắn vẫn quyết định tiếp tục.

- Có phản ứng! Ở cách đó không xa ta cảm nhận được khí tức của bảo vật!

Đột nhiên, Trình Thanh kinh hỉ quát to một tiếng.

Mọi người không nói hai lời chạy đi về phía phương hướng nàng nói tới.

- Nhất định phải nhanh, ta cảm giác được khí tức bảo vật đang di chuyển.

Trong mắt của Trình Thanh để lộ ra vẻ giảo hoạt, cố ý nói như vậy, dùng hết tốc lực phi hành.

Mấy người Hàn Ty Minh cũng rất lo lắng, một nhánh đội ngũ trước sau kéo thành một đường thẳng, bởi vì tốc độ phi hành của mỗi người đều không giống nhau mà tạo thành. Điều Trình Thanh muốn, là xuất hiện tình huống như thế.

Người ở cuối đội, đương nhiên phải là Giang Thần rồi.

Đến lúc đó, coi như là đuổi theo thì Trình Thanh cũng phải mạnh mẽ nói móc vài câu, tiện thể đá hắn từ trong đội ngũ ra ngoài.

Bay một lúc, Trình Thanh quay đầu nhìn lại, lập tức mừng tít mắt.

Hóa ra ở mặt sau của đội ngũ vẫn chưa thấy bóng người của Giang Thần đâu cả!

Nhất định là lạc ở phía sau, không chỉ bởi vì mang theo một bao đồ vật lớn mà còn có nhân tố cảnh giới nữa.

- Sao vậy?

Hàn Ty Minh bay ở bên người nàng, có chút không rõ hỏi.

- Có gia hỏa thụt lùi ở phía sau, có cần chờ hay không?

Trình Thanh lớn tiếng nói.

Không chút nghi ngờ nào cả, những người khác cũng không muốn chờ.

Hàn Ty Minh nhíu mày, hỏi dò:

- Người ngươi nói chính là Giang Thần sao?

- Đúng vậy.

Hàn Ty Minh cười khổ một tiếng, chỉ vào phía trước, nói:

- Hắn vẫn bay ở phía trước chúng ta kìa.

- Cái gì?

Trình Thanh không thể tin tưởng được, thế nhưng khi mắt nàng nhìn về phía trước, quả nhiên đã nhìn thấy Giang Thần đang cõng một cái túi lớn chạy đi.

- Hắn đến phía trước lúc nào vậy?

Trình Thanh rất không hiểu nói.

Hàn Ty Minh vẫn không trả lời thì phía trước đã truyền đến âm thanh của Giang Thần:

- Ngươi vẫn quan tâm tới phía sau, đương nhiên sẽ không nhìn thấy ta đến phía trước rồi.

- Đáng ghét!

Trình Thanh cắn chặt răng, rất không cam tâm.

- Nhanh một chút đi, nếu không bảo vật sẽ bị người khác lấy đi mất đi.

Chỉ là Giang Thần vẫn còn tiếp tục nói.

Trình Thanh bị tức giận đến không nhẹ, liều mạng đuổi theo, thế nhưng ngay cả chuyện sóng vai với Giang Thần cũng không làm được.

Cũng còn may, đợi đến khi bọn họ đến, quả thật đã có người cướp trước một bước.

Trong khoảng thời gian ngắn, Trình Thanh cũng không biết nên vui mừng hay là phẫn nộ.

Một toà hoàng cung được xây dựa lưng vào núi xuất hiện ở trước mắt, chỉ là nó lại có dấu vết bị hư hại rất rõ ràng.

Hơn nữa ở trên vách núi còn có người nằm.

- Giang Thần, là người của Anh Hùng điện các ngươi!

Hàn Ty Minh nhìn mấy lần, nói.

Giang Thần rơi vào trên vách núi, hắn cũng phát hiện ra, ba bộ thi thể đều là của đệ tử Anh Hùng điện.

- Là cao thủ.

Giang Thần tra vết thương trên người bọn họ, sắc mặt rất nghiêm túc.

Đều bị giết chết trong nháy mắt, bọn họ cũng không kịp điều động linh khí.

Nhìn trên đầu gối của bọn họ bụi bặm, dường như trước khi chết còn từng quỳ xuống.

Nhưng người giết người vẫn lựa chọn giết chết ba võ giả thực lực kém hơn mình, cũng không thể phản kháng lại được.

Giang Thần lập tức nghĩ đến người Tà Vân điện.

- Trời ạ, người này là Phong Tuyệt Trần!

Ở trong đội ngũ của Hàn Ty Minh có người lập tức nhận ra một bộ thi thể ở trong đó.

- Đệ tử truyền thừa Anh Hùng điện, đứng thứ bảy mươi chín Thăng Long bảng hạng nhất, sao lại bị giết chết như vậy, chẳng lẽ là gặp phải ba vị trí đầu Trừ Ma bảng hay sao?

Chương 421: Ngươi, không thể tha thứ

- Đội trưởng, bên trong đã bị cướp sạch rồi.

Những người khác trong đội ngũ từ trong hoàng cung đi ra, vẻ mặt rất là nghi hoặc.

Giang Thần cũng từ chân núi bay lên, ba bộ thi thể đã được chôn cất, cùng là đồng môn, tuy rằng không quá thân thiết, thế nhưng cũng không có cừu hận.

- Giang Thần, Trình Thanh cảm nhận được bảo vật ở một phương hướng, có lẽ là thứ ở trong hoàng cung này, cũng có ý nghĩa là hung thủ kia.

Hàn Ty Minh nói.

Nghe thấy hắn nói như thế, những người khác trong đội ngũ hận không thể lập tức đuổi theo.

Chỉ là rất nhanh bọn hắn đã phản ứng lại, người khác nhanh chân đến trước là chuyện bất đắc dĩ, lại đi đòi, đó là cướp.

Bọn họ không thể làm mất mặt mũi làm việc này được.

Có điều, người kia giết chết ba tên đệ tử Anh Hùng điện, Giang Thần có thể coi đây là ân oán mà tìm tới.

Đến lúc đó, Giang Thần thân là một thành viên của đội ngũ, đương nhiên sẽ cần bọn họ giúp đỡ, người kia chết rồi, bảo vật sẽ trở thành vật vô chủ.

Tất cả đều có thể danh chính ngôn thuận.

- Rốt cuộc phương pháp cảm ứng bảo vật của ngươi hoạt động ra sao vậy?

Giang Thần không nóng lòng tỏ thái độ, cũng không thấy hắn có bất kỳ vẻ thù hận nào cả.

- Ở bên trong phạm vi nhất định, ta có thể cảm ứng được đồ vật bất động hay là hoạt động, nhưng lại ẩn chứa năng lượng mạnh mẽ.

Trình Thanh rất không kiên nhẫn nói:

- Hiện tại người kia đã dừng lại, thế nhưng chỉ cần hơi động, ta sẽ lập tức mất đi cảm ứng, vượt qua phạm vi ta có thể cảm ứng, cái gì cũng sẽ không còn nữa.

Nghe nàng nói như vậy, những người khác đều rất lo lắng.

- Ta và bọn họ không thân thiết, sẽ không biết bởi vì bảo vật mà ra vẻ phải báo huyết hải thâm cừu.

Giang Thần nói.

- Không phải là ngươi sợ đó chứ? Có chúng ta ở đây mà.

Trình Thanh không tin lời này, ngữ khí mang theo vẻ oán giận sâu sắc.

Giang Thần chỉ nhìn nàng một cái, mắt sáng như đuốc, khiến cho bắp thịt trên thân thể nàng cứng ngắc lên, miệng vội vàng ngậm lại.

- Nhưng làm một thành viên của Anh Hùng điện, ta nhất định phải báo thù cho bọn họ.

- Vậy thì đi.

Có người không hiểu tại sao hắn còn muốn nói nhiều như thế.

- Ta nói trước, chỉ có thể để ta tự mình động thủ mà thôi.

Giang Thần nói ra nguyên nhân tại sao hắn vẫn còn làm lỡ thời gian ở chỗ này.

Hàn Ty Minh đã nghe hiểu ý của hắn, nói:

- Ta hiểu, tên có thể làm cho Phong Tuyệt Trần chết thảm, liệu có chút miễn cưỡng hay không?

Những đội viên khác chậm một nhịp, không nghĩ tới Giang Thần vẫn còn đang xoắn xuýt cái này, bọn họ cũng không biết nên nói cái gì cho phải.

- Đội trưởng, chúng ta cứ dẫn hắn đi, đến lúc đó hắn không được thì chúng ta lên.

Trình Thanh truyền âm nói.

- Được.

Hàn Ty Minh tiếp thu đề nghị này, một câu được là nói với cả hai người.

Sau đó, đội ngũ ở dưới sự dẫn dắt của Trình Thanh tiếp tục tiến lên.

- Các ngươi nói xem có phải hắn muốn độc chiếm bảo vật hay không? Không ngờ lại muốn một người ra tay.

- Có đạo lý, trên đời nào có người thuần túy như vậy chứ?

- Nhưng hắn ngay cả Phong Tuyệt Trần cũng không sánh nổi, sao có thể đối phó với người dễ dàng giết chết Phong Tuyệt Trần chứ?

- Ha ha ha, vậy cứ để cho chúng ta mỏi mắt mong chờ đi.

Người trong đội ngũ thông qua thần thức truyền âm giao lưu, c ánh mắt kia tràn vẻ ngập trêu chọc không biết vô tình hay cố ý rơi vào trên người Giang Thần.

Chỉ có Hàn Ty Minh biết, sở dĩ Giang Thần làm như vậy là đúng như hắn nói như thế.

- Hắn còn mạnh hơn trước.

Trước khi tiến vào bí tàng, cảnh giới của Giang Thần mới là tầng ba, hiện tại đã biến thành tầng năm.

Ba ngày đã có biến hóa lớn như vậy, đương nhiên là do công lao của bí tàng.

- Hoặc là, hắn thật sự có thể làm được chuyện này.
Không bao lâu, đoàn người đã đi tới một thác nước lớn, ở bên trên một tảng đá lớn dưới dòng nước chảy xiết có một thanh niên đang thảnh thơi nằm ở đó, trong miệng ngậm một cọng cỏ xanh.

Dường như hắn không phát hiện ra có đội ngũ đến, không nhìn về bên này.

- Các ngươi quấy rối giấc nghỉ trưa của ta, đã nghĩ kỹ tới cái giá phải trả chưa?

Nhưng trước khi đội ngũ quyết định hành động kế tiếp thì thanh niên kia đột nhiên mở miệng.

Vẫn không nhìn về phía mọi người, con mắt khép hờ.

- Ngươi không phải là người Tà Vân điện, tại sao lại giết người Anh Hùng điện vừa nãy chứ?

Hàn Ty Minh hỏi.

- Bởi vì bọn họ không trả lời vấn đề của ta.

Thanh niên kia ngồi dậy, rất hứng thú đánh giá những người này, nói:

- Nói như vậy, các ngươi là người của Anh Hùng điện sao?

- Không được tính là phải hết.

Giang Thần đi tới trước mặt mọi người, mở miệng nói.

- Vậy ta sẽ hỏi một vấn đề mà bọn họ không trả lời được.

Thanh niên kia mỉm cười nói.

Trong lòng đám người Hàn Ty Minh căng thẳng, không chút nghi ngờ nào cả, nếu như trả lời không được, người này sẽ giết bọn họ!

Cho dù thanh niên kia vẫn rất lười biếng, thế nhưng vô hình trung cảm giác ngột ngạt đã khiến cho người ta không chịu được.

- Vấn đề gì.

Giang Thần nói.

Rất khó tin tưởng được Giang Thần còn có thể thản nhiên đối mặt, bình tĩnh nói như thế.

- Giang Thần các ngươi ở đâu?

Thanh niên này hỏi một vấn đề rất khiếp sợ đối với đám người Hàn Ty Minh.

Giang Thần đang ở ngay trước mặt lại hỏi Giang Thần ở đâu, rõ ràng là không quen biết, thế nhưng phần sát niệm chấp nhất này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

- Ngươi vì vấn đề này mà giết chết ba người vừa nãy sao?

Giang Thần lạnh lùng nói.

- Xem ra, ngươi biết đáp án của vấn đề.

Sự hứng thú của thanh niên kia càng nồng hơn, hắn đã đứng dậy.

- Quả thực, ta biết hắn ở đâu. Giang Thần nói.

- Nói cho ta, ta sẽ mở lòng từ bi tha cho các ngươi một mạng.

Lúc thanh niên kia nói chuyện, hai mắt để lộ ra tinh mang.

Đám người Trình Thanh ngay cả hô hấp cũng cảm thấy rất khó khăn.

- Ta chính là Giang Thần.

Thanh niên kia híp mắt lại, nói:

- Ngươi nói ngươi chính là Giang Thần?

- Đúng thế.

- Là ngươi đã giết chết Úy Trì Hoành?

Thanh niên kia lại hỏi, hóa ra, hắn chính là một trong Úy Trì tam kiệt, coi Giang Thần là mục tiêu săn giết, cạnh tranh với đám người Úy Trì Thiên.

Nghe đến đó Hàn Ty Minh cũng đã hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì.

- Ngươi là người của Úy Trì gia?

Giang Thần hỏi.

- Ha ha ha ha ha!

Thanh niên kia không hề trả lời, trái lại còn ầm ĩ cười to, khí thế bức người, thác nước ngàn trượng bởi vậy mà chảy ngược bất động.

Mãi đến khi tiếng cười hạ xuống, thác nước mới mạnh mẽ đổ xuống dưới.

- Ta đã tìm ngươi ba ngày ba đêm, không nghĩ tới ngươi lại tự mình chạy đến trước mặt của ta, ta nên nói cái gì cho phải đây?

Úy Trì Thiên nói.

- Vậy ngươi nên nghĩ cho kỹ.

Giang Thần nói:

- Bởi vì nó sẽ là di ngôn của ngươi.

- Ồ.

Úy Trì Thiên hú lên một tiếng quái dị, vẻ mặt ra vẻ khuếch trương, thế nhưng phần cảm giác ngột ngạt mang tới cho người ta lại càng ngày càng mãnh liệt.

Ở phía sau Giang Thần, ngoại trừ Hàn Ty Minh ra, tất cả mọi người đều không tự chủ được lùi về phía sau.

- Giang Thần, thực lực của hắn vượt xa dự liệu, cùng xuất thủ một lượt đi.

Hàn Ty Minh không dám có chút bất cẩn nào cả.

- Không cần, để một mình ta thôi.

Giang Thần vẫn giữ quyết định như cũ.

Hàn Ty Minh không quá yên tâm, nhưng lại bị Trình Thanh ngăn cản, nàng nói:

- Đội trưởng, nếu hắn quyết định muốn làm như vậy thì cứ để hắn lên đi, cũng để cho chúng ta thăm dò xem tên này có bản lãnh gì.

Lần này không phải là nàng dùng truyền âm, mà là thoải mái nói ra.

Bởi vì nàng cảm thấy Giang Thần hợp tác hay không thì cũng không đáng kể.

- Xem ra đội hữu của ngươi rất không yên lòng với ngươi đó.

Úy Trì Thiên trào phúng nói.

- Đây chính là di ngôn mà ngươi đã nghĩ kỹ sao?

Nụ cười của Úy Trì Thiên hơi thu lại, vẻ tức giận hiện lên trên mặt, hắn nói:

- Úy Trì Hoành, hẳn là bị cái miệng này của ngươi nói chết đúng không?

- Chẳng mấy chốc nữa ngươi sẽ tự thân cảm nhận được hắn đã chết như thế nào.

- Người mạnh miệng như ngươi ta đã gặp quá nhiều, khi ta đánh bại ngươi, ngươi sẽ phải khóc ròng ròng cầu xin ta tha thứ.

Úy Trì Thiên nói:

- Nhưng lời nói mới rồi của ngươi, không thể tha thứ được!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau