THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 411 - Chương 415

Chương 412: Ma long không đỡ nổi một đòn

- Thú vị, như vậy tốt nhất ngươi không nên làm cho ta thất vọng.

Lãnh Xuy Huyết thấy hắn không có vẻ gì là sợ, phần bất mãn trong lòng càng ngày càng mãnh liệt hơn nữa.

Ở bên ngoài thì hắn đang cười lạnh, khóe miệng nhếch lên tạo thành một đường cong rất lớn, ánh mắt lạnh lẽo. 

Trước khi động thủ, hắn ném một cái pháo hoa ra ở ngay trước mặt của Giang Thần, pháo hoa chói mắt ở ban ngày cũng có thể nhìn thấy rất rõ ràng.

- Không cần sốt sắng, không phải là ta gọi người đến vây giết ngươi.

Lãnh Xuy Huyết nói. 

- Thật sao? Ta còn đang chờ mong có thể chém giết được thêm mấy người của Tà Vân điện đây này.

Giang Thần ra vẻ tiếc nuối nhìn hắn.

Lãnh Xuy Huyết hừ lạnh một tiếng, cũng không tranh đấu miệng lưỡi với hắn. 

Cũng không lâu sau, bốn phía có bóng người xuất hiện, đều là người bị pháo hoa hấp dẫn đến, cho rằng nơi này có bảo vật.

Kết quả nhìn thấy Giang Thần và Lãnh Xuy Huyết đang giương cung bạt kiếm, sau khi yên tĩnh một lát, tất cả phát ra tiếng xôn xao.

Anh Hùng điện và Tà Vân điện là đối thủ một mất một còn, đệ tử song phương chạm mặt, không cần bất kỳ lý do gì cũng đã có thể chém giết lẫn nhau. 

- Ngươi đang vì tìm khán giả cho mình sao?

Giang Thần hiếu kỳ nói.

- Không phải vậy thì sao nào? Chỉ có giết chết ngươi thì mới có thể làm cho đám gia hỏa vô tri kia trong Long vực câm miệng. 

Sát ý trong mắt của Lãnh Xuy Huyết càng ngày càng đậm, một thanh linh kiếm xuất hiện ở trên tay hắn.

- Ta hiểu rồi, ngươi đang bất mãn người khác nói thực lực Liễu Sát Dương ẩn giấu cao hơn ngươi, nên ngươi muốn giết ta để chứng minh đúng không?

Sau khi Giang Thần biết rõ điểm ấy, rất bất đắc dĩ lắc đầu, nói: 

- Ngươi cũng thật là ấu trĩ, quá nực cười.

- Đi chết đi!

Lãnh Xuy Huyết bị hắn chê cười như vậy không thể nhịn được nữa, lợi kiếm ra khỏi vỏ, thế đi rất vội vã. 

- Hừm, kiếm thuật so với Liễu Sát Dương chỉ có thể ra ám chiêu quả thực cao hơn rất nhiều.

Giang Thần không quan tâm mà chỉ đứng ở đó, lại còn bình luận một câu, như đại sư đối mặt với học đồ vậy.

- Ma Long cửu biến! 

Lãnh Xuy Huyết hét lớn một tiếng, linh kiếm tỏa ra khí mang hai màu đen đỏ, ngưng kết thành một đầu cự long.

- Không sai, sự sắc bén của mũi kiếm thông qua công lực hùng hậu mà lan tràn, lan đến phạm vi rất rộng, lực sát thương thì lại chỉ có một chút mà thôi.

Ma Long đã đến trước người, Giang Thần vẫn không xuất kiếm. 

Đám người bị hấp dẫn mà đến không tìm được manh mối, nguyên nhân của trận chiến đấu không rõ nguyên do này tạm thời không nói tới, có một trận náo nhiệt để nhìn cũng là không tệ.

Thế nhưng biểu hiện của Giang Thần này lại quá ngông cuồng.

Cảnh giới thua thiệt hơn người khác, hắn chỉ có thể thông qua võ học để thủ thắng mà lại tùy ý để kiếm thế của người khác bao phủ, rơi vào trong thế yếu, đây là tự tìm đau khổ. 

- Chết đi, chết đi!

Lãnh Xuy Huyết mặc kệ nhiều như vậy, nhìn thấy Giang Thần không thể tránh khỏi, hắn cũng không giữ lại một chút thực lực nào nữa.

Tất cả công lực được phóng thích ra, thanh thế của Ma Long lớn hơn gấp mấy lần, Giang Thần trở thành một điểm đen nho nhỏ. 

Ma Long quay về phía Giang Thần rồi lao xuống, miệng mở ra, mỗi một cái răng đều cực kỳ sắc bén.

- Đáng tiếc, hỏa hầu còn chưa đủ.

Cho đến lúc này Giang Thần mới rút Xích Tiêu kiếm ra, trong nháy mắt, kiếm khí xông lên trên chín tầng mây, người đối mặt với Ma Long, tự có một luồng khí thế sừng sững bất động. 

- Một kiếm, phá.

Giang Thần không sử dụng kiếm chiêu, chỉ là tiến vào Thiên võ ý cảnh, sau đó lại vận dụng sức mạnh kiếm đạo mà thôi.

Lãnh Xuy Huyết lập tức cảm giác được bên trong kiếm pháp của Giang Thần có chỗ không giống bình thường, đợi đến khi xác định mình không nhìn nhầm, hắn hoàn toàn biến sắc. 

Thân thể của Ma Long dừng lại một chút, hoàn toàn bất động, sau đó bắt đầu đổ nát từ đầu rồng.Một giây sau, Ma Long hóa thành khí thể năng lượng tiêu tan ở trong trời đất.

Lãnh Xuy Huyết phun ra một ngụm máu lớn, mặt như tờ giấy vàng, kiếm trong tay vô lực buông xuống. 

- Trận chiến này căn bản không cùng một cấp bậc.

Người vây xem giờ mới hiểu được nguyên nhân Giang Thần hờ hững.

Điều buồn cười chính là, không khó để nhìn ra được tất cả những thứ này đều là do Lãnh Xuy Huyết gây ra, kết quả chính hắn lại rơi vào kết cục như vậy. 

- Không nên như vậy.

Lãnh Xuy Huyết không cam lòng nói.

- Liễu Sát Dương kia so chiêu với ta không bao lâu đã chạy trối chết, mà sau đó, kiếm thuật của ta lại có tinh tiến, hiện tại ngươi đã biết hành vi của mình ngu xuẩn bao nhiêu chưa? 

Giang Thần cười lạnh nói.

Lãnh Xuy Huyết cắn chặt răng, không nói ra được một câu.

Đột nhiên, Giang Thần vọt tới trước người hắn, nắm lấy bờ vai của hắn rồi rời khỏi đây. 

Lãnh Xuy Huyết nhận mệnh nhắm mắt lại, chờ đợi tử vong, nhưng Giang Thần lại không hề động thủ giết hắn.

Khi mang hắn tới chốn không người, Giang Thần nói:

- Ngươi còn có một lần cơ hội sống sót. 

Con ngươi của Lãnh Xuy Huyết chuyển động, nói:

- Ngươi muốn biết cái gì?

- Bí tàng là do người của Tà Vân điện các ngươi mở ra đúng chứ? 

Lãnh Xuy Huyết sửng sốt một chút, tự giễu nói:

- Ngươi cảm thấy coi như là vậy thì chuyện lớn như vậy, ta có thể biết được sao?

- Như vậy ai biết được chứ? 

Giang Thần đã nghe ra đầu mối, không chút biến sắc hỏi.

Lãnh Xuy Huyết ý thức được mình đã nói lỡ miệng, cho nên mới liếc mắt nhìn hắn, nói:

- Tô Hình, Tô Hình biết. Nghe vậy, Giang Thần cũng không nói cái gì cả, hắn dùng một kiếm đâm thủng bàn tay của đối phương, đóng đối phương ở trên mặt đất.

Lãnh Xuy Huyết một mặt kêu thảm thiết, một bên chửi ầm lên.

- Không cần phải đùa nghịch khôn vặt, bởi vì sự ngu xuẩn của ngươi đã làm cho ta cười. 

Giang Thần nói.

Lãnh Xuy Huyết hít vào một ngụm khí lạnh, đột nhiên hắn phát hiện ra Giang Thần không giống với các đệ tử Anh Hùng điện khác.

- Vậy ngươi biết mục đích chủ yếu của Anh Hùng điện là cái gì không? Đồng thời lại nói cho các ngươi biết bao nhiêu về bí tàng nữa? 

Lãnh Xuy Huyết hỏi ngược lại.

Giang Thần nhíu nhíu mày, Anh Hùng điện chỉ nói với đệ tử là cẩn thận kẻ địch, trợ giúp đội hữu, thu thập bảo vật.

Thế nhưng, nhất định có nhắn nhủ khác đối với các đệ tử truyền thừa như Lệ Nam Tinh. 

- Hai chúng ta còn không đạt đến được cấp bậc như vậy, ngươi không biết, ta cũng không biết.

Lãnh Xuy Huyết lại nói.

- Nếu như ngươi không biết, như vậy ta giữ ngươi làm gì nữa chứ? 

Giang Thần nheo mắt lại, nhấc Xích Tiêu kiếm lên, đang muốn vung xuống bên dưới.

- Chậm đã!

Lãnh Xuy Huyết sợ đến mức không ngừng lùi lại, bây giờ hắn đã rất hối hận khi tìm đến Giang Thần gây phiền phức. 

- Nói ra tất cả chuyện mà ngươi biết được, không nên khiêu chiến sự kiên trì của ta.

Giang Thần nói.

- Được! Bí tàng là thứ mà Tà Vân điện muốn mở ra, nhưng chuyện như vậy ở Tà Vân điện cũng là hiểu ý ngầm, các cao tầng không có thừa nhận. 

Lãnh Xuy Huyết nói.

- Không thừa nhận, vậy tại sao ngữ khí của ngươi lại chắc chắc như vậy chứ?

Lãnh Xuy Huyết bĩu môi, nói: 

- Cũng như các ngươi biết rồi đó, Tà Vân điện là do tàn dư của hoàng thất Thần Long hoàng triều sáng lập ra, đương nhiên Thần Long bí tàng chỉ có người của hoàng thất mới biết được.

- Vậy tại sao lúc này mới động thủ?

- Trong bí tàng Tôn giả không tiến vào được, vì lẽ đó thời cơ không thuần thục, mãi đến hiện tại, thực lực của đám người Tô Hình đã trở thành số một trong các Thông thiên cảnh thì mới phát động. 

Lần này Lãnh Xuy Huyết rất thẳng thắn, nói:

- Lần này chúng ta không chỉ muốn có được bảo vật mà còn phải diệt sạch đệ tử truyền thừa của Anh Hùng điện các ngươi, đương nhiên, ngươi không được tính là đệ tử truyền thừa, không ở bên trong phạm vi này.

Nghe thấy mình không đủ tư cách, Giang Thần có chút khó chịu không tên. 

Giang Thần nói:

- Ngươi đã nói né trọng điểm rồi, chuyện ta để ý không phải là ai giết ai, thứ ta muốn biết là rốt cuộc bảo vật bên trong bí tàng này ở đâu.

- Ta biết một chỗ, nhưng ta sẽ không nói cho ngươi biết, sát khí trên người của ngươi so với người Tà Vân điện còn còn đáng sợ hơn. 

Lãnh Xuy Huyết đứng dậy, nói:

- Ta sẽ dẫn ngươi đi, như vậy ta mới yên tâm.

Giang Thần trầm ngâm một lúc, biết nhất định hắn lại muốn giở trò. 

- Vậy còn chờ gì nữa? Dẫn đường.

Có điều, Giang Thần có lòng tin mình có thể chơi đùa chết hắn.

Sau khi Lãnh Xuy Huyết băng bó vết thương cũng không nói một lời mà đi ở phía trước. 

Chương 413: Thiên Long Môn

Trên đường, Lãnh Xuy Huyết quay đầu lại hỏi, nói:

- Ngươi cũng có hiểu biết không ít về Thần Long bí tàng, vì sao thế?

- Ngươi cho rằng ngươi có tư cách hỏi ta sao?

Khi Giang Thần nói lời này lại nhớ tới một nữ tử.

Anh Hùng điện ngàn dặm xa xôi mang Phi Nguyệt từ Thiên Đạo môn về đến Long vực, không bao lâu sau đó, bí tàng mở ra, hắn rất khó để không liên tưởng tới nàng được.Dựa vào sức quan sát của hắn, không khó phát hiện ra có một cái lưới lớn đang bện ở trên đỉnh đầu của mọi người.

Dù sao thực lực và thân phận còn chưa có đạt đến mức có thể đi can thiệp và đụng phải chuyện không quan hệ trọng đại, vì lẽ đó hắn phải tăng thực lực lên nhanh hơn một chút nữa.

- Vậy ta hỏi lại ngươi.

Lãnh Xuy Huyết vẫn không thức thời, căm tức nói với Giang Thần, hắn nói:

- Nói xem giữa ta và Liễu Sát Dương ai mạnh hơn?

Lời này làm cho Giang Thần dở khóc dở cười, nói:

- Ngươi còn sống sót đã là mạnh hơn hắn rồi.

- Không, ta muốn biết hiện giờ nếu như ta chết đi, giữa ta và hắn ai mạnh hơn.

Liễu Sát Dương rất quật cường nói.

Thấy hắn như vậy, Giang Thần chăm chú ngẫm nghĩ, ở trong ánh mắt chờ mong của hắn, nói:

- Tâm cơ của Liễu Sát Dương thâm sâu hơn so với ngươi, quyết chiến sinh tử, tỷ lệ ngươi chết sẽ lớn hơn, thế nhưng thực lực không kém nhiều.

Nghe thấy hắn nói như thế Lãnh Xuy Huyết không cam lòng, nhưng cũng biết nếu muốn Giang Thần nói ra đáp án chuẩn xác thì lại rất khó.

- Tên Liễu Sát Dương kia, luôn đê tiện như thế.

Lãnh Xuy Huyết nói thầm một câu, mắt nhìn về phía trước, dùng hết tốc lực phi hành.

Sau chừng nửa canh giờ, hắn dừng lại, nói:

- Nghỉ ngơi một chút, phi hành ở đây rất gian khổ.

- Nơi này hoàn toàn không có mặt trăng và mặt trời, sao ngươi có thể nhận biết phương hướng được chứ?

Giang Thần không chút biến sắc hỏi.

Lãnh Xuy Huyết nói:

- Có thể ta không nham hiểm bằng Liễu Sát Dương, nhưng cũng không ngốc, chuyện làm ta có thể sống là không nói cho ngươi biết tất cả.

- Kỳ thực, ta cũng không có sát tâm quá lớn với ngươi, hiện giờ ngươi nói cho ta biết, tránh cho đến lúc đó lại bởi vì tranh chấp bảo vật mà chết vào dưới kiếm của ta.

Giang Thần nói.

- Hừ, bảo vật ta cũng không muốn, tất cả đều đưa cho ngươi.

Lãnh Xuy Huyết không tin hắn, cho nên mới nói một câu.

Trong mắt của Giang Thần toát ra vẻ bất đắc dĩ, cũng không nói gì nữa, sau khi hai người nghỉ ngơi một lúc lại tiếp tục tiến lên.

Sau khi bay qua một mảnh bình nguyên, hai người đi vào bên trong một mảnh quần sơn.

Giang Thần biết, bởi vì Lãnh Xuy Huyết bắt đầu tìm hiểu chung quanh, tìm kiếm cái gì đó ở trong núi.

- Ở nơi đó!

Đột nhiên, Lãnh Xuy Huyết chỉ vào một phương hướng rồi kích động kêu lên.

Giang Thần nhìn sang, mắt sáng lên, ở sườn núi của một ngọn núi có một cánh cửa lớn được khảm sâu vào trong vách đá.

Hắn đang muốn xuống thì lại phát hiện ra Lãnh Xuy Huyết ra vẻ đề phòng nhìn hắn, nói:

- Ta đã mang ngươi đến, hiện tại ta có thể rời đi chứ?

- Không được.

Giang Thần rất quả đoán từ chối, nói:

- Trong cửa sắt cất giấu cái gì, hay hoặc là ngươi đi gọi người khác đến thì ta phải làm sao bây giờ? Tất cả đợi đến lúc kết thúc rồi lại nói sau đi.

- Đợi đến khi kết thúc, ngươi sẽ bỏ qua cho ta hay sao?

Lãnh Xuy Huyết cho là mình bị lừa dối, hắn rất là phẫn nộ hỏi một câu.

- Ngươi không có lựa chọn nào khác.

Lãnh Xuy Huyết lắc đầu một cái, thở phì phò đi ở phía trước, nói:- Anh Hùng điện các ngươi cũng không phải là người tốt lành gì cả.

Hắn đi tới trước cửa sắt, Giang Thần theo sát phía sau.

Không nhiều lời, hắn trực tiếp đưa tay đẩy cửa ra, cái cửa sắt kia cũng không khó mở, rất nhanh đã để lộ ra một lỗ hổng.

Lãnh Xuy Huyết nở nụ cười đã lâu không thấy, hắn vọt vào, lại đóng cửa sắt lại.

Giang Thần vỗ một chưởng tới, nhưng cửa sắt ở dưới bàn tay của Lãnh Xuy Huyết rất nhẹ lại không nhúc nhích chút nào cả.

- Không có tác dụng đâu, đây là Thiên Long Môn, không hiểu phương pháp mở ra, dù cho ngươi là Tôn giả thì cũng không vào được.

Bên trong truyền đến âm thanh đắc ý của Lãnh Xuy Huyết.

- Vừa nãy ngươi muốn rời khỏi là cố ý biểu hiện ra sao?

Giang Thần hỏi.

- Đương nhiên, ngươi đã quá khinh thường ta rồi, ta không kém bao nhiêu so với Liễu Sát Dương đâu!

Lãnh Xuy Huyết nói xong lời này, một lúc lâu sau không nghe thấy được động tĩnh truyền vào, hắn cười nói:

- Chẳng lẽ ngươi cho rằng trốn ở bên ngoài không nói lời nào là ta sẽ ngốc đến mức mở cửa ra nhìn sao?

- Không chừng có thể thì sao?

- Ha ha ha, tự cho là thông minh, ngẫm lại sắc mặt hiện tại của ngươi thật là tức cười.

Lãnh Xuy Huyết cười to lên.

Nhưng đột nhiên hắn lại giống như bị người ta bóp cổ, tiếng cười im bặt.

Bởi vì sau lưng hắn truyền đến một luồng lực đẩy, Thiên Long Môn lại bị mở ra!

- Sao không cười nữa đi?

Mặt của Giang Thần dần dần hiện ra ở bên trong.

- Không thể nào!

Lãnh Xuy Huyết kinh hoảng kêu to.

Đừng xem vừa nãy hắn chỉ dùng sức đẩy ra, trên thực tế đã phải làm thao tác rất rườm rà, không phải là thứ liếc mắt nhìn là có thể học được.

- Thiên Long Môn là do Chú thiên dị thiết trộn lẫn vào trong huyền thiết, lại bày trận pháp có tính đóng kín ở bên trong mà thành, mượn địa thế, ngăn cản người xâm nhập.

Giang Thần vừa mở miệng đã giới thiệu Thiên Long Môn với đối phương, hắn cười cợt nói:
- Khi ta mở cánh cửa này ra ngươi còn chưa sinh ra.

Khóe miệng của Lãnh Xuy Huyết co giật mấy lần, kế hoạch mà hắn cho rằng rất tốt lại dễ dàng bị phá tan.

- Ngươi đã cho ta quyết tâm giết ngươi.

Giang Thần cầm Xích Tiêu kiếm ở trên tay, ý giết người đã quyết.

- Chậm đã!

Lãnh Xuy Huyết sợ đến mức lùi lại phía sau, xua tay với hắn, vội nói:

- Ngươi không thể giết ta được!

- Tại sao không thể chứ?

- Ta còn có tác dụng với ngươi.

- Thế nhưng ngươi vẫn che dấu, đùa nghịch khôn vặt, kiên nhẫn của ta có hạn.

Giang Thần nói.

Lãnh Xuy Huyết phất ống tay áo một cái, ra vẻ không thèm đếm xỉa, nói:

- Ngươi muốn biết cái gì thì cứ hỏi đi.

- Tất cả, tất cả chuyện liên quan tới bí tàng.

Giang Thần nói.

Lãnh Xuy Huyết ngẫm nghĩ, bắt đầu sắp xếp lời nói, nói:

- Khi Tà Vân điện triệu tập nhân thủ Thông thiên cảnh đã dựa theo thực lực cao thấp để phân phối các nhiệm vụ không giống nhau.

- Nhiệm vụ chủ yếu là vơ vét Viêm Long chi tinh bên trong bí tàng, những thứ này đặt ở các nơi trong bí tàng, là tài nguyên chiến lược quan trọng khi Thần Long hoàng triều còn tồn tại.

- Đặt Viêm Long chi tinh ở bên trong những bảo vật khác là để khen thưởng cho những người phát hiện ra chúng.

- Người của Tà Vân điện chúng ta sẽ được phân phối một chiếc chìa khóa, không cần biết phương vị và địa đồ, nó sẽ tự động dẫn người tìm tới chỗ cần tìm.

Giang Thần nghe đến đó đã đưa tay ra về phía Lãnh Xuy Huyết.

Lãnh Xuy Huyết không do dự, ném một cái chìa khoá nhìn qua thường thường không có gì lạ cho hắn.

- Ngươi thân là người đứng thứ bảy Trừ Ma bảng, có lẽ nhiệm vụ được ủy thác cũng không chỉ có một cái đúng không.

Giang Thần một mặt tra xét chìa khoá, một mặt vừa nói.

- Đứng thứ bảy Trừ Ma bảng không có nghĩa là đứng thứ bảy ở trong đám người trẻ tuổi của Tà Vân điện, ai biết Anh Hùng điện các ngươi sắp xếp tên tuổi như thế nào chứ.

- Nói cách khác, đệ tử Tà Vân điện thực lực càng mạnh thì lại biết càng nhiều chuyện liên quan tới bí tàng, đúng không?

Lãnh Xuy Huyết biết rõ hắn đang ám chỉ cái gì cho nên mới nở nụ cười quái dị nói:

- Đúng vậy, Tô Hình còn biết bí mật lớn nhất của bí tàng, ngươi có thể đi tìm hắn.

- Nhất định.

Giang Thần nói.

- Nói mạnh miệng ai cũng biết.

Đương nhiên Lãnh Xuy Huyết sẽ không tin, ở trong tình thế như vậy mà còn trào phúng Giang Thần, quả thực là không sợ chết.

Giang Thần giơ Xích Tiêu kiếm lên, điểm vào sau lưng của hắn, nói:

- Ngươi đi trước, nếu như lại có thêm chuyện mờ ám, lợi kiếm sẽ xuyên tim ngươi.

Lãnh Xuy Huyết không cam tâm, cũng chỉ có thể nghe theo mà thôi.

Con đường bên trong cửa rất tối tăm, thần thức phát tán ra lại bị vách đá hấp thu.

Lãnh Xuy Huyết nói căn cứ vào lời của Tà Vân điện, nơi này cũng không phải là quá nguy hiểm, nhưng Giang Thần không hỏi qua chuyện ở phương diện này.

Bởi vì mặc kệ hắn nói cái gì thì Giang Thần đều sẽ không tin.

Hắn chỉ có thể đi về phía trước từng bước một mà thôi.

Chương 414: Thần Long Châu

Đi dọc theo đường nối mấy chục thước, trước mắt xuất hiện một vùng tăm tối, nhưng có thể cảm giác được trước mặt là một mảnh không gian rất rộng rãi.

Ở vách núi có rất nhiều vết xe, bên trong có dầu hoả đặc thù chảy xuôi.

Giang Thần cong ngón tay búng một cái, một bó lửa rơi vào trong đó, ngọn lửa hừng hực nhanh chóng bốc lên, từng vòng lại từng vòng, rọi sáng không gian bên trong.

Tia sáng đột nhiên xuất hiện làm cho Giang Thần và Lãnh Xuy Huyết đều rất không khỏe, đề cao toàn bộ tinh thần để đề phòng.

Hai giây sau, hai người bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh sợ.

Trong này không ngờ lại là một cung điện dưới lòng đất, quy mô rất lớn, có hành lang, có Thiên điện.

Không biết đã có bao nhiêu năm trôi qua mà vẫn có thể cảm nhận được vẻ uy nghiêm, hùng vĩ, thậm chí còn không nhìn ra được vẻ cũ nát.

Đương nhiên cung điện dưới lòng đất này sẽ không có ai, vắng ngắt.

- Cũng quá mới đi, coi như xuất hiện một người chạy đến thì cũng sẽ không cảm thấy có vấn đề gì cả.

Lãnh Xuy Huyết nói.

Giang Thần khẽ gật đầu, bắt đầu nhìn chung quanh, kiểm tra xem có đồ vật như cạm bẫy gì gì đó hay không.

- Không cần phải cẩn thận từng li từng tí một như vậy, đây cũng không phải là Hoàng lăng, chỉ là nhà kho dùng để đựng đồ mà thôi.

Lãnh Xuy Huyết phát hiện ra dáng vẻ của hắn, lập tức nói.

- Ngươi cảm thấy Thần Long hoàng triều sẽ cam tâm để bảo vật bị người khác tùy tiện lấy đi sao?

Giang Thần hỏi ngược lại.

- Ai cũng không cam lòng để đồ của mình bị người ta cướp đoạt đi, nhưng mỗi ngày đều có người bị cướp.

Lãnh Xuy Huyết nói.

- Ngươi rất có triết lý, đã như vậy…

Lời phía sau Giang Thần dùng hành động để cho hắn thấy, bởi vì Giang Thần đã đá một cước vào trên cái mông của Lãnh Xuy Huyết.

Lãnh Xuy Huyết đột nhiên không kịp chuẩn bị tiến vào cung điện dưới lòng đất, thế đi không ngừng được, vọt vào nơi sâu xa trong cung điện dưới lòng đất.

Lãnh Xuy Huyết cũng không tự tin giống như hắn nói, mà vẻ mặt rất là kinh hoảng.

Mãi cho đến lúc dừng lại, hắn cũng dùng tay để che mặt, trong nháy mắt, trong miệng hắn phát ra tiếng kêu quái dị.

Chợt, đôi tay của Lãnh Xuy Huyết vuốt thân thể, vẻ mặt báo hiệu trong lòng hắn vẫn rất sợ hãi.

- Ngươi xem đi, căn bản không có chuyện gì cả!

Hắn vẫn không quên nói móc Giang Thần một câu.

Giang Thần cũng rất bất ngờ, xem ra Thần Long hoàng triều vẫn rất hào phóng, không có bất kỳ biện pháp đề phòng nào cả.

Như vậy chuyện kế tiếp sẽ đơn giản hơn rất nhiều, hai người giống như gió cuốn mây tan mang đi tất cả đồ vật có thể có thể xưng tụng là bảo vật chuyển tới chính giữa cung điện, lại kiểm kê từng cái một.

Về linh khí, ở trên một loạt giá vũ khí của Thiên điện có mấy chục kiện linh khí cấp bảy, cấp tám.

Đây cũng coi như là một khoản tiền, mà về linh vật, có Viêm Long chi tinh trong miệng Lãnh Xuy Huyết đã nói.

Đây là một loại tinh thạch ẩn chứa năng lượng rất mạnh mẽ, đồng thời cũng có công dụng rất rộng, có thể trực tiếp dùng cho Diệt Thế đại pháo, lực sát thương sẽ còn lớn hơn nữa.

- Viêm Long chi tinh có thuộc tính rất đặc biệt, hẳn là tài nguyên năng lượng quan trọng cho vũ khí bí mật của Thần Long hoàng triều.

- Xem ra Tà Vân điện các ngươi có dã tâm rất lớn, không chỉ có diệt trừ thanh niên tài tuấn Thông thiên cảnh mà còn muốn phát động chiến tranh, một lần nữa xây dựng lên hoàng quyền sao?

Đây là chuyện mà Lãnh Xuy Huyết cũng không nghĩ tới, khi hắn ý thức được chuyện mà Giang Thần nói rất chuẩn xác, trong lòng hắn kinh ngạc không thôi.

- Người này nếu như không diệt trừ, tất sẽ thành họa lớn!

Hiện giờ Lãnh Xuy Huyết đang đứng ở góc độ của Tà Vân điện suy nghĩ vấn đề.

Tuy rằng bây giờ thực lực của Giang Thần không đủ, nhưng chỉ bằng vào sức quan sát này đã rất đáng sợ rồi.

Giang Thần không để ý đến hắn mà mở một cái rương ra, ánh mắt lập tức bị hấp dẫn.Trong cái rương hình vuông có hạt châu như là quả trứng gà.

Hạt châu phát ra ánh sáng, giống như không tồn tại lớp vỏ bên ngoài, thế nhưng nắm ở trên tay lại rất lạnh lẽo.

- Thần Long Châu, tài nguyên quý giá mà đệ tử hoàng thất Thần Long hoàng triều dùng để tu luyện. Nghe nói mỗi lần ban thưởng sẽ không biết vượt quá ba viên, dù cho là thiên tài ưu tú tới mấy cũng vậy.

Ngữ khí của Lãnh Xuy Huyết mang theo vẻ chấn động, bên trong rương có gần trăm khỏa, đãi ngộ của hai người ở phương diện này có thể so được với hoàng tử và công chúa năm đó.

Có điều, trong mắt hắn cũng không có tham niệm, bởi vì Thần Long Châu cũng không quá quan trọng với hắn.

- Ngươi không cần phải nhìn, ở trong Tà Vân điện chúng ta cũng có Thần Long Châu, nhưng trừ phi là người mang hoàng huyết ra, căn bản không dùng được.

Hắn còn nói với Giang Thần một câu.

- Tại sao lại không dùng được, ngươi có nghĩ tới không?

Giang Thần hỏi.

- Hả? Không dùng được thì là không dùng được chứ gì nữa.

Quả thực Lãnh Xuy Huyết không nghĩ tới vấn đề này.

- Bởi vì thứ đệ tử Thần Long hoàng triều tu luyện chính là công pháp Long tộc, Thần Long Châu chính là công cụ chuyển đổi lực lượng giữa long và người.

Giang Thần nói.

- Thật hay giả vậy?

Lãnh Xuy Huyết không tin hắn có được trí tuệ học rộng tài cao như vậy, lại hỏi:

- Nhưng theo như ngươi nói, cũng không thể giải thích chuyện tại sao không phải là người có hoàng huyết thì không thể tu luyện được mà?

- Thần Long Châu là thành phẩm, đệ tử hoàng thất chỉ cần hấp thu là được, mà Thần Long Châu, chính là mạch máu của Thần Long hoàng triều.

Giang Thần nói.

Thần Long Châu nghe qua có tác dụng gần như long châu.

Thế nhưng công hiệu của long châu không phải là loại hạt châu sản xuất với số lượng lớn này có thể so sánh được.

Lực lượng bên trong Thần Long Châu tương đương với lực lượng của thần long mà Giang Thần thông qua long châu tu luyện Long Tượng công mà có được.Mà những đệ tử hoàng thất kia chỉ cần hấp thu lực lượng thần long là đã có thể luyện thành công pháp Long tộc.

Nghe vào rất tốt, thế nhưng, một khi mất đi lực lượng thần long, đệ tử hoàng thất sẽ bó tay toàn tập, công lực không có cách nào tăng tiến được nữa.

- Vì sao lại như vậy? Ngươi có biết không?

Lãnh Xuy Huyết nói.

Chuyện này liên quan đến một bí mật động trời của Thần Long hoàng triều, hắn không tin Giang Thần sẽ biết.

- Rất đơn giản, quân vương đầu tiên của Thần Long hoàng triều hoặc là thần long, hoặc là nhân long.

Nhân long là chỉ đời sau của thần long và nhân loại, có thể tu luyện công pháp Long tộc, luyện thành lực lượng thần long.

Lãnh Xuy Huyết sửng sốt, không khỏi bật thốt lên một tiếng:

- Ngươi còn có cái gì không biết nữa không?

- Ví dụ như ta không biết ngươi sẽ hỏi cái gì.

Giang Thần khẽ cười nói.

Lãnh Xuy Huyết không chịu được vẻ tự tin như vậy của hắn, thế nhưng hắn cũng không nói gì phản bác mà chỉ liếc mắt nhìn bảo vật trên đất, nói:

- Xem ra ngươi phải thất vọng rồi, Viêm Long chi tinh cần phải giao lên trên, mà Thần Long Châu thì lại không cần.

- Mấy chục kiện linh khí lại càng không lọt vào mắt ngươi được.

- Quả thật có chút keo kiệt, bí tàng chỉ có chút trình độ ấy thôi sao?

Giang Thần rất thất vọng nói.

- Hiểu biết của Tà Vân điện đối với bí tàng cũng chỉ có ba phần mười, chìa khoá giao cho chúng ta cũng chỉ giới hạn ở bên trong ba phần mười này mà thôi.

Lãnh Xuy Huyết nói xong lời này lập tức hối hận, thầm nói:

- Ta nói những thứ này với ngươi làm gì cơ chứ?

- Hả?

Giang Thần đột nhiên cảm giác được có một dòng nước nóng từ lòng bàn tay truyền vào trong thân thể, Thần Long Châu mà hắn nắm ở trên tay lại mất đi ánh sáng, năng lượng đã tiêu hao hết.

- Ngươi? Ngươi lẽ nào cũng là người có hoàng huyết?

Lãnh Xuy Huyết chú ý tới tình cảnh này tức thì kinh hô.

Giang Thần thì lại cảm giác được lực lượng thần long trong cơ thể đã được tăng lên, hắn lập tức hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì.

- Hóa ra là người mình, sao không nói sớm!

Lãnh Xuy Huyết bỗng nhiên nhiệt tình vỗ vai của Giang Thần một cái.

Giang Thần sửng sốt, Tà Vân điện là do tàn dư còn lại của Thần Long hoàng triều thành lập ra, mà người được cho rằng nắm giữ hoàng huyết, nhất định không tránh khỏi có quan hệ với Tà Vân điện.

- Chẳng trách vừa nãy ngươi lại biết rõ hoàng triều như thế, ta đã nói mà.

Lãnh Xuy Huyết lại nói.

- Ta không biết ngươi đang nói cái gì.

Giang Thần híp mắt lại, ra vẻ nghiêm nghị nói.

Lãnh Xuy Huyết thấy dáng vẻ như vậy hắn cũng rất bất ngờ, cũng có chút không xác định, ánh mắt mang theo vẻ hoài nghi.

Giang Thần cũng dùng ánh mắt như vậy để nhìn hắn.

Chương 415: Ba người đứng đầu trên chiến lực bảng

- Không sao, là ta hiểu lầm mà thôi.

Lãnh Xuy Huyết ném cho hắn một cái ánh mắt, ý nói là ngươi tự hiểu, mà địch ý đối với hắn dọc trên đường đi cũng bắt đầu giảm đi.

Chuyện Giang Thần muốn cũng là hiệu quả này, hắn cố ý hấp thu hết một rương Thần Long Châu ở trước mặt đối phương.

- Có thể một lần hấp thu mấy trăm viên Thần Long Châu, nhất định hoàng huyết trong cơ thể hắn rất thuần khiết!

Lãnh Xuy Huyết thấy cảnh này, càng tin tưởng không chút nghi ngờ, thầm nói:

- Không chừng hắn có hoàng huyết chính thống, cho nên mới được xếp vào trong Anh Hùng điện.

Điều mà hắn không biết chính là, Giang Thần có thể làm được chuyện này là bởi vì trong cơ thể có long châu, lực lượng thần long đang cuồn cuộn không ngừng hội tụ ở trong người hắn.

- Hiện tại dựa vào sức chiến đấu của ta có thể leo lên được đầu bảng Chiến Lực bảng rồi!

Dưới tình huống cảnh giới không thay đổi, thực lực của Giang Thần lại tăng nhanh như gió.

- Ngươi đi đi, ta sẽ không giết ngươi.

Chợt, Giang Thần cố ý nói với Lãnh Xuy Huyết.

Lãnh Xuy Huyết lẽ ra phải không nói hai lời, lập tức rời đi mới đúng. Thế nhưng lại không chuyển động bước chân, mà còn nói:

- Hoàng huyết bên trong cơ thể ngươi rất thuần khiết, ở bên trong bí tàng này rất quan trọng, không bằng chúng ta hợp tác đi, được chứ?

- Hóa ra ngươi còn biết có các bảo vật khác nữa.

Giang Thần cười lạnh nói.

- Khà khà, cũng không tính là vậy, ngươi trả lại ta chiếc chìa khóa kia đi.

Lãnh Xuy Huyết tiếp nhận chìa khoá, đưa đến trước mặt hắn, giải thích:

- Chìa khoá có thể chỉ dẫn ta tìm tới bảo vật bên trong bí tàng, mà khi ba chiếc chìa khóa chỉ dẫn phương hướng va vào nhau, sẽ chỉ dẫn chúng ta đi tới một chỗ rất quan trọng.

- Thật sao?

- Đúng, quy mô của chỗ đó so với nơi này còn lớn hơn gấp mấy lần, cũng rất nguy hiểm, nhưng nếu như nắm giữ hoàng huyết, sẽ rất thuận tiện.

Lãnh Xuy Huyết nói.

Giang Thần do dự một lúc, nói:

- Hợp tác với ngươi thì có thể, nhưng cần phải giữ kín bí mật.

- Đương nhiên không thành vấn đề.

Lãnh Xuy Huyết không có chút bất ngờ nào về việc hắn sẽ nói như vậy.

Hai người trở về theo đường cũ, trở lại không trung.

Nhưng khi đang xác định phương hướng mới, Giang Thần đột nhiên phát hiện ra có người đang áp sát về phía bên này, số lượng còn không ít.

Giang Thần đang muốn ẩn đi thì lại phát hiện ra mình đã bị thần thức của đối phương bao phủ.

- Là người của Anh Hùng điện các ngươi.

Lãnh Xuy Huyết cũng phát hiện ra, hắn ngưng mắt nhìn qua, bóng người phương xa vừa trở nên rõ ràng thì hắn đã nói:

- Ta sẽ không biết nhìn nhầm đâu, Anh Hùng điện các ngươi luôn đáng ghét như vậy.

Hắn không nói sai, một nhánh đội ngũ Anh Hùng điện đi tới nơi này.

- Giang Thần?

Người mà Mặc Kiếm Phi trong đội ngũ không muốn gặp lại nhất chính là Giang Thần, vì lẽ đó vẻ mặt của hắn vô cùng đặc sắc.

Khi nhìn thấy hắn, Giang Thần bắt đầu tìm kiếm bóng người của Lâm Kinh Vũ ở trong đội ngũ, nhưng cũng không phát hiện thấy đối phương, có lẽ bên này cũng bị phân tán ra.

Có điều, nhưng hắn đã nhìn thấy ba người mà hắn nhìn rất quen mắt.

Ba vị đệ tử truyền thừa ở trong ba vị trí đầu trên Chiến Lực Bảng!

Vận khí của bọn họ không tệ, lúc tiến vào thì vào cùng nhau, sau đó lại gặp phải đám người Mặc Kiếm Phi, tạo thành tổ đội hành động.

Những người này nhìn Giang Thần và Lãnh Xuy Huyết một chút, lập tức chú ý tới cửa sắt trên vách núi, hai mắt tức thì toả sáng.

- Các ngươi vừa từ bên trong đi ra sao?

Có điều, cửa sắt đã đóng lại, mà người của Giang Thần đang ở trên không trung, nói rõ không phải là vừa phát hiện ra, mà là đã thăm dò bảo vật trở về.

Tức thì, ánh mắt của bọn họ tràn ngập vẻ đố kỵ.

- Đúng thế.

Nể mặt đều là người của Anh Hùng điện, Giang Thần vẫn gật đầu một cái.- Lấy được bảo bối gì? Mau lấy ra nhìn chút đi.

Một tên đệ tử truyền thừa trong đó rất xốc nổi nói, vẻ tươi cười để che dấu sự luyến tiếc của mình.

- Ta còn có việc, cáo từ.

Giang Thần nhíu nhíu mày, không thèm để ý tới hắn mà mang người rời khỏi nơi này.

- Đứng lại!

Lại có một tên đệ tử truyền thừa mở miệng, đồng thời còn là quát lên.

Giang Thần giấu diếm như vậy càng làm cho bọn họ ghi nhớ, đặc biệt là bọn họ lại phát hiện ra một chuyện.

Đó là nhận ra Lãnh Xuy Huyết!

- Hắn là Lãnh Xuy Huyết đứng thứ bảy Trừ Ma bảng, không ngờ ngươi lại đi cùng hắn?

Mặc Kiếm Phi mở miệng nói.

Lần này, mười mấy người kia đã vây Giang Thần lại.

Nắm lấy điểm yếu Lãnh Xuy Huyết này, bọn họ không cần che giấu mình giống vừa nãy nữa.

- Hắn bị ta bắt, khi ta ép hỏi hắn đã thu được một chút tin tức tình báo có tác dụng.

Giang Thần nói, lại nhìn Lãnh Xuy Huyết một chút, người sau bất đắc dĩ thở dài một hơi, giơ tay trái lên, bàn tay được băng bó lại còn đang không ngừng chảy máu.

- Nhưng mà vừa rồi ngươi đã có được bảo vật, tại sao không giết hắn chứ?

Đám người kia cũng không dễ quên chuyện này như vậy.

- Bởi vì hắn còn biết tin tức của nhiều bảo vật khác hơn nữa.

Giang Thần nói.

Lời nói của hắn làm cho sắc mặt của những người trước mắt này biến hóa, có thể nhìn ra được trong mắt bọn họ không che giấu nổi vẻ mừng rỡ.

- Như vậy chúng ta đồng thời hành động đi.

Mặc Kiếm Phi nói.

- Dựa vào cái gì chứ?

Giang Thần hỏi.

- Bởi vì chúng ta hoài nghi ngươi đã cấu kết với người Tà Vân điện!

Ba vị trí đầu trên Chiến Lực Bảng trăm miệng một lời nói.
- Như vậy ta chỉ có thể trả lời một chữ mà thôi.

Giang Thần quét mắt nhìn những người này một chút, trầm giọng nói:

- Cút!

Một chữ cút làm cho người ta biết sắc, tiếp theo chính là phẫn nộ.

Đệ tử truyền thừa sững sờ, mà người cầm đầu kia lại lạnh lùng nói:

- Được lắm Giang Thần, rõ ràng là ngươi có tật giật mình!

- Trước đây không lâu ta đã giết chết Liễu Sát Dương, đã xảy ra chuyện gì với Lãnh Xuy Huyết, cũng có không ít người nhìn thấy. Các ngươi chỉ dựa vào tưởng tượng và sự lưu luyến trong lòng đã muốn định tội cho ta, ngươi hi vọng ta nói gì chứ? Nuốt giận vào bụng mang bọn ngươi đi chia bảo vật của ta sao?

Giang Thần giễu cợt nói.

- Ở trước mặt chúng ta, chẳng lẽ ngươi không nên nuốt giận vào bụng sao?

Tên đệ tử truyền thừa nửa đùa nửa thật lúc trước dùng vẻ mặt nghiêm túc, chất vấn.

- Ngươi tên là gì?

Giang Thần hỏi một đằng trả lời một nẻo.

- Dương Phi Phàm.

Hắn kiêu ngạo đáp lại.

- Đứng thứ ba Chiến Lực Bảng, có điều chỉ dẫn trước hơn so với ta một ngàn điểm sức chiến đấu, có tư cách gì để nói lời này chứ?

Giang Thần rất buồn cười nói.

- Làm càn!

Dương Phi Phàm nắm chặt nắm tay, cả giận nói:

- Giá trị sức chiến đấu không giống như thực chiến, chênh lệch một ngàn kia là khoảng cách mà ngươi mãi mãi cũng đuổi không kịp được.

- Trình độ nói chuyện của ngươi, quả thật ta vẫn còn kém một khoảng cách nhất định.

Giang Thần nói.

- Ngươi muốn chết!

Dương Phi Phàm đang muốn đi lên dạy dỗ hắn một chút, thế nhưng lại bị người ở bên cạnh ngăn cản.

- Vậy ta hỏi ngươi, ta đủ tư cách sao?

Người này là người phát ra hiệu lệnh ở trong đội ngũ, cũng là người có thực lực mạnh nhất.

- Hứa Nhất Minh, đầu bảng Chiến Lực Bảng sao?

- Là ta.

Giang Thần nhìn về phía tên đệ tử truyền thừa cuối cùng, nói:

- Vậy ngươi chính là Ngô Trung Tắc, thứ hai Chiến Lực Bảng rồi.

- Không sai.

Ngô Trung Tắc có chút bất ngờ không biết hắn hỏi mình làm gì, hai tên đệ tử truyền thừa khác cũng đầu óc mơ hồ nghĩ ngợi.

Khóe miệng của Giang Thần nhếch lên tạo thành một đường cong tà dị, dùng ánh mắt khiêu khích, nói:

- Ba người các ngươi cùng lên đi, nhìn xem rốt cuộc giá trị sức chiến đấu và thực chiến có chênh lệch lớn tới bao nhiêu.

Việc ngày hôm nay, chỉ có phân ra mạnh yếu thì mới xong.

- Giang Thần, ngươi biết mình đang nói cái gì không? Muốn để ba vị sư huynh đồng thời đối phó ngươi sao? Ngươi cũng xứng sao?

Mặc Kiếm Phi ở bên cạnh quạt gió thổi lửa, tạo ra mâu thuẫn xung đột.

- Lúc trước ngươi đứng ở trước mặt ta còn có thể nói chuyện, đáng tiếc sau khi thực lực thụt lùi lại bộc lộ ra bản tính của ngươi, giả vờ thanh cao và cao ngạo như thế nào đi nữa thì cũng chỉ là giả, hiện tại chỉ có thể là một con chó sủa loạn mà thôi.

Giang Thần nói.

Một câu nói đã bên trúng chỗ đau của Mặc Kiếm Phi, hắn dùng sức mím chặt môi, gắt gao trừng mắt nhìn chằm chằm vào hắn không tha.

- Đúng như trong lời đồn, trong mắt Giang Thần không có ai, quả thật đủ cuồng!

Chương 416: Thế như chẻ tre

Ba người Hứa Nhất Minh, Ngô Trung Tắc Dương Phi Phàm thân là đệ tử truyền thừa, bất kể Giang Thần tạo thành ra sao phong ba ở Anh Hùng điện, bọn hắn đều không để ở trong lòng.

Giống như Thông thiên cảnh sẽ không đi để ý tới chuyện trong các Thần Du cảnh từng xuất hiện thiên tài gì vậy.

Vì lẽ đó khi nhìn thấy thái độ trong mắt không có người nào như vậy của Giang Thần, bọn họ lập tức giận dữ.

Bọn họ cũng sẽ không làm lời của Giang Thần mà đồng loạt ra tay, bởi vì không ném nổi mặt mũi.

Người thứ ba Dương Phi Phàm bay đến chỗ hắn, nói:

- Ta đến là làm cho ngươi biết mình đã ngu xuẩn thế nào.

- Đi xuống dưới đánh đi.

Có người đề nghị.

Ở đây duy trì phi hành cũng rất vất vả, chứ đừng nói chi là chiến đấu, nếu không phải là phân chia sinh tử, không cần thiết cần phải đứng ở trên không trung.

Giang Thần và Dương Phi Phàm cũng không có ý kiến mà đáp xuống một ngọn núi.

- Ngươi xác định chỉ một mình động thủ thôi sao?

Chiến ý của Giang Thần rất thấp, chỉ là một người, không cảm giác được có chút khiêu chiến nào cả.

- Tiếp tục ngông cuồng đi.

Dương Phi Phàm coi lời này là khiêu khích, trong tay xuất hiện một thanh trường thương còn cao hơn so với người hắn, là một thanh linh khí cấp chín, kém một bước nữa đã là pháp khí.

- Thánh Thương Trảm Tà!

Dương Phi Phàm nắm thương tiến lên trước, thương mang trong tay trở thành một đạo dải lụa màu vàng óng, chấn động đến mức cả núi lớn lay động, núi đá không ngừng lăn xuống.

Ba vị trí đầu trên Chiến Lực Bảng quả thực không phải là hạng người hời hợt.

Nếu như Giang Thần không trải qua Võ Phường và Thần Long Châu tăng lên, đánh sẽ rất mất công sức.

- Vô Lượng Nhất Đao!

Nhưng hiện tại, Giang Thần cũng không cần kiếm, Hắc Đao chém ra, sấm gió tụ hội, lực lượng thần long dâng trào ra.

Bộp một tiếng, ánh đao xẹt qua trên người Dương Phi Phàm, phát ra tiếng kim loại lanh lảnh, không chỉ có thương mang biến mất mà ngay cả trường thương cũng từ trong tay hắn bay ra ngoài.

Dương Phi Phàm mang theo vẻ mặt sợ hãi đứng ở nơi đó, không thể tin tưởng nhìn bàn tay đang tràn ngập máu tươi của mình.

Đám người trên không trung đang điều chỉnh tư thế, chuẩn bị xem kịch vui cũng sửng sốt giống như Dương Phi Phàm vậy.

Một đao đã phân ra thắng bại!

Miệng của Mặc Kiếm Phi đầy cay đắng, trong thời gian không tới một tháng, chênh lệch giữa hai người đã lớn như vậy.

Lời trước đó Mộ Dung Diên đã nói, có vẻ cực kỳ buồn cười.

- Nếu như các ngươi còn không phục thì có thể cùng tiến lên, bằng không, không cần phải chặn đường ta!

Giang Thần quát lên với trên trời.

Hứa Nhất Minh và Ngô Trung vừa nhìn nhau, đều nhìn thấy vẻ khiếp sợ từ trong mắt của đối phương.

Ngay cả bọn họ cũng không thể mạnh mẽ đánh bay trường thương của Dương Phi Phàm như thế.

- Một tháng trước hắn còn không mạnh như vậy, nhất định là đã chiếm được bảo vật gì đó!

Mặc Kiếm Phi đột nhiên kích động hét lớn.

Điều này làm cho Hứa Nhất Minh còn đang do dự quyết định, hắn gật gù với Ngô Trung Tắc, hai người cũng rơi xuống trên núi.

- Giang Thần, ngươi quá ngông cuồng!

Hứa Nhất Minh cả giận nói.

Ngô Trung Tắc lại nhặt trường thương lên, ném cho Dương Phi Phàm, dùng ánh mắt ra hiệu với hắn.

- Nên làm như vậy sớm một chút, như vậy cũng tiết kiệm thời gian của mọi người.

Giang Thần không có gì lo sợ, chỉ liếc mắt nhìn Mặc Kiếm Phi đang ở trên không trung.
Người này, nếu có cơ hội, tất phải giết.

Cảm nhận được sát ý trong ánh mắt của Giang Thần, trong lòng Mặc Kiếm Phi run lên, sự hoảng sợ chiếm cứ nội tâm của hắn.

Thế nhưng, hắn nhất định phải hủy diệt Giang Thần, nếu không, Giang Thần sẽ hủy diệt hắn!

- Ngươi cố ý ẩn giấu thực lực của mình, làm cho tất cả mọi người xem thường, lại đi chung với người của Tà Vân điện trong bí tàng, rất khả nghi, rất là khả nghi.

Trong núi, Hứa Nhất Minh vẫn còn đang nói.

- Hôm nay, chúng ta dù có liên thủ thì cũng phải bắt ngươi về.

Ngô Trung thì lại càng chính nghĩa lẫm liệt hơn, mang theo ánh mắt sắc bén nói chuyện.

Giang Thần nhún vai một cái, nói:

- Một là vì che giấu lòng tham của các ngươi, hai là che giấu cảm giác mất mặt khi các ngươi muốn đồng loạt ra tay, xin nhờ, có thể không phí lời hay không, ta không có thời gian như vậy.

- Hừ!

Lời này trực tiếp làm cho sự phẫn nộ của ba người tăng vọt, cũng không thèm dông dài với hắn mà đồng thời ra tay.

Thương mang mạnh mẽ của Dương Phi Phàm lúc nãy vào lúc này trái lại có biểu hiện yếu nhất.

Kiếm thế của Hứa Nhất Minh như cầu vồng, không gì không xuyên thủng, chỗ nó đi qua, vách núi bị kiếm khí và ánh kiếm tràn ra xé thành bụi phấn.

Lưỡi đao của Ngô Trung Tắc thì lại khóa chặt cả người Giang Thần.

Từ trên trời nhìn xuống, tình huống của Giang Thần tràn ngập nguy cơ.

- Anh Hùng điện các ngươi cũng thật là mất mặt.

Ngay cả Lãnh Xuy Huyết cũng không nhịn được mà trào phúng một câu.

Đám người Mặc Kiếm Phi bĩu môi, không hề trả lời.

Nếu cảnh giới của Giang Thần cao hơn ba người, như vậy nhìn qua ba người sẽ rất anh dũng.

Nhưng mà cảnh giới của Giang Thần thấp hơn bốn tầng so với Hứa Nhất Minh cao nhất, mà hai người khác cũng đều là như vậy.

Liên thủ đối phó, có thể nói là vô liêm sỉ.

- Kiếm đến! Đao lên!
Tay trái của Giang Thần lấy ra Xích Tiêu kiếm, nhưng Hắc Đao trên tay phải không vào vỏ, một kiếm một đao, đón nhận ba người.

Lấy một địch ba, bằng vào lực lượng thần long còn chưa đủ, Giang Thần còn dùng thần lực.

Tức thì, khí thế mà hắn biểu hiện ra vượt qua ba người.

Đao kiếm của hắn phối hợp tới mức không lọt một tia, có thể xưng tụng là xuất thần nhập hóa, hầu như là đồng thời phá tan thế tấn công của ba người.

- Kiếm của hắn?

Hứa Nhất Minh sử dụng kiếm đã nhận ra được kiếm của Giang Thần có chỗ khác biệt, không phải trình độ cao thấp không giống, mà là một loại khác biệt từ bản chất.

Cũng giống như phàm vật và linh vật vậy, làm cho ánh kiếm mà Xích Tiêu kiếm phát ra dễ dàng phá tan thế công của bọn họ.

Thậm chí ngay cả năng lượng khuếch tán cũng không có, trực tiếp bị nghiền nát.

- Hiện tại đến phiên ta.

Hai tay của Giang Thần luân phiên vung vẩy, ánh đao bóng kiếm để lộ ra khí tức nguy hiểm.

- Cẩn thận!

Hứa Nhất Minh vội vã nhắc nhở một câu, không dám có chút bất cẩn nào nữa, đến lúc này, hắn đã có chút hối hận.

Chỉ là tiếng nói của hắn vẫn chưa hoàn toàn dứt thì người của Giang Thần cũng đã lao ra, hắn muốn một lần giải quyết ba người.

Mục tiêu đầu tiên, chính là Dương Phi Phàm yếu nhất.

- Lên cho ta...

Dương Phi Phàm dùng toàn lực vung trường thương lên, bóng thương tầng tầng lớp lớp, chẳng khác nào có ngàn cơn sóng, bảo vệ quanh thân tới mức gió thổi không lọt.

Nhưng khi Giang Thần đến trước người hắn, trường thương lại bị đẩy lùi đến không trung, người thì lại ngã xuống đất không dậy nổi.

Tiếp đó, là Ngô Trung Tắc.

Hắn là người có phản ứng nhanh nhất thi triển ra lồng khí hộ thể, ý đồ chống lại một kích này.

Nhưng lồng khí hộ thể của hắn ở dưới sấm sét và phong mang của Giang Thần lại không đỡ nổi một đòn, kết cục so với Dương Phi Phàm còn chật vật hơn.

Cuối cùng Hứa Nhất Minh hét lớn một tiếng, thi triển ra kiếm pháp tuyệt thức, muốn gắng sức so đấu với Giang Thần một lần cuối cùng.

- Trường Hồng kiếm pháp, nhất kiếm tam thức!

Đao và kiếm của Giang Thần thi triển cùng một chiêu, hắc đao và kiếm không khác gì nhau, chẳng khác nào thanh kiếm thứ hai.

Hai kiếm, sáu thức.

Con mắt của Hứa Nhất Minh hoàn toàn theo không kịp, hơn nữa đao và kiếm tam thức không phải là thừa thế xông lên rồi hoàn thành, mà còn luân phiên.

Đầu tiên là kiếm của hắn bị đánh bay, tiếp theo lại bị sống dao mạnh mẽ đánh vào trên gương mặt.

Ở dưới cảm giác mê muội trời đất quay cuồng, Hứa Nhất Minh ngã xuống đất không dậy nổi.

- Hiện tại các ngươi đã biết các ngươi yếu bao nhiêu chưa?

Nhìn ba vị trí đầu Chiến Lực Bảng ngã trên mặt đất, Giang Thần thu đao kiếm vào vỏ, không nhìn bọn họ mà đi tới không trung.

Ở trong ánh mắt giật mình của những người khác trong Anh Hùng điện, Giang Thần ra tay bóp lấy cổ của Mặc Kiếm Phi, truyền âm nói:

- Từ giờ trở đi, ngươi nên cầu khẩn ở trong lòng đi, không nên bị ta một mình gặp phải, nếu không.

Câu sau, Giang Thần ném cho hắn một đạo ánh mắt lạnh như băng.

Sau khi thả Mặc Kiếm Phi ra, Giang Thần nhìn về phía những người này rồi quát lên:

- Có bao xa thì cút bấy xa cho ta!

Ba vị trí đầu Chiến Lực Bảng đứng dậy, ngay cả ánh mắt không cam lòng cũng không có, không nói hai lời tức thì rời đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau