THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Đi Ra Ngoài Núi

- Gia gia, hiện tại Giang phủ còn chưa đủ mạnh lớn, nhất định phải bảo mật tin tức này!

Giang Thần nhỏ giọng nói.

- Đúng đúng đúng. Con yên tâm đi, gia gia sẽ xử lý việc này thật tốt.

Nếu như người ngoài nghe được đoạn đối thoại như vậy, nhất định sẽ hoài nghi rốt cuộc ai mới là Phủ chủ.

Sau đó, Giang Thần chạy đến hậu viện đi gặp Cao Nguyệt, sau khi tận mắt nhìn thấy mẫu thân không có chuyện gì thì hắn mới yên tâm.

Chỉ là, khi Cao Nguyệt nhìn thấy thân thể hắn toàn là vết thương, nàng lập tức khóc ròng, mắng:

- Tiểu tử thối nhà con, còn chạy về làm gì chứ? Không phải con đang ở bên ngoài sao?

Nếu như Cao Nguyệt sớm biết vừa rồi Giang Thần còn ở chính điện nghênh địch, sinh tử như chỉ mành treo chuông thì đã sớm cuống lên rồi.

Chỉ có điều, sau khi nghe đến đoạn Giang Thần hầu như dùng sức một người cứu vớt Giang phủ, Cao Nguyệt lập tức cảm thấy khiếp sợ.

Nàng đột nhiên nghĩ đến nhi tử đã từng nói muốn đi tới Hắc Long thành cứu phụ thân trở về.

Lúc đó nàng cảm thấy đây chỉ là khí phách nhất thời, nhưng mà hiện giờ nàng đã có chút tin tưởng, Giang Thần thực sự có thể làm được như vậy.

- Thần nhi, phụ thân con không chết đâu.

Đột nhiên, Cao Nguyệt nghĩ đến cái gì đó mà lấy ra một khối ngọc bội uyên ương, nói:

- Tổng cộng có hai khối ngọc, phụ thân con một khối, ta một khối. Giữa hai người, nếu như ai mất mạng thì bình ngọc sẽ vỡ.

Giang Thần cúi đầu nhìn qua, ngọc bội uyên ương trong tay Cao Nguyệt vẫn hoàn hảo không chút tổn hại.

- Nhất định là Hắc Long thành phát tán lời đồn, muốn làm cho Giang phủ chúng ta bị công kích, hủy diệt.

Giang Thần nói.

Biết được điểm ấy, Giang Vấn Thiên cảm thấy cao hứng vì nhi tử còn sống sót. Chỉ có điều lại có chút tự trách, nếu như không phải hắn tùy ý để Tây viện xâm chiếm Đông viện thì Giang Thần cũng không cần phải biểu hiện tích cực như vậy ở ngũ yến, dẫn đến bại lộ thiên tư quá sớm.

Hắn nói:

- Thần nhi, Hắc Long thành sẽ không tùy ý để cho chúng ta phát triển. Nhưng chúng ta không đi được, căn cơ đều ở nơi này. Chỉ có điều con mới là quan trọng nhất, thiên phú của con và số mệnh của con còn đó. Nếu như lại cho con mười năm, nhất định con sẽ lợi hại hơn so với phụ thân con.

Nói tới chỗ này, hắn dừng lại một chút, nói:

- Vì lẽ đó ta nghĩ, con nên rời khỏi Thập vạn đại sơn, đi ra khỏi Đại Hạ vương triều. Đi tới các tiểu quốc ngươi tích lũy kinh nghiệm, chậm rãi trưởng thành.

- Không, gia gia, con không dự định làm như vậy.

Giang Thần lắc đầu từ chối, nói:

- Giang phủ sẽ lập tức phát triển như bay. Mà Hắc Long thành sẽ tăng mạnh giám thị đối với chúng ta, một khi con có bất kỳ biểu hiện chói mắt nào thì sẽ dẫn tới tai ương ngập đầu. Nếu như chỉ dựa vào lực uy hiếp của Thiên Phong đạo nhân là chưa đủ. Vẫn giống như có một thanh kiếm lơ lửng trên đầu vậy.

Giang Vấn Thiên gật gật đầu, lời Giang Thần nói chính là điểm mà hắn lo lắng.

- Vậy con có biết...

- Con có một biện pháp vẹn toàn đôi bên, có thể làm cho Giang gia phát triển mà không cần phải kiêng kỵ gì, cũng có thể làm cho tốc độ trưởng thành con con càng nhanh thêm.

Giang Thần cười thần bí.

- Biện pháp gì vậy?

Cho dù cảm thấy không thể, thế nhưng Giang Vấn Thiên vẫn tin tưởng Giang Thần sẽ không tùy tiện nói ra lời này.

- Con muốn gia nhập Thiên Đạo Môn!

Một câu nói, bảy chữ, đã xé toang nghi ngờ trong lòng của Giang Vấn Thiên.

Bỗng nhiên hắn tỉnh ngộ, đồng thời lại mang theo một tia không thể tin tưởng.

- Thiên Đạo Môn? Có thật không? Có thể được không?

Hắn liên tiếp đưa ra ba câu hỏi, có thể thấy được sự tự tin của hắn yếu bao nhiêu.Phải biết rằng Giang Thần có tư cách vào Vấn Kiếm môn. Mà Vấn Kiếm môn lại là tồn tại mà Thập vạn đại sơn cũng không trêu chọc nổi. Thế nhưng khi nghe đến Thiên Đạo Môn, Giang Vấn Thiên lại có phản ứng như thế, có thể tưởng tượng ra được đó là tồn tại ra sao a.

- Trở thành đệ tử của Thiên Đạo Môn, gia tộc sẽ nhận được sự che chở của Thiên Đạo Môn. Nếu như Thiên Đạo Môn muốn diệt Hắc Long thành thì cũng chỉ cần một ngón tay mà thôi.

Đây chính là nguyên nhân mà Nam phong lĩnh không cần phải kiêng kỵ Hắc Long thành nữa.

Không cần dựa vào Thiên Phong đạo nhân uy hiếp, như vậy trên đầu người của Giang gia cũng không còn thanh kiếm nào lơ lửng nữa.

Vấn đề là, có thể gia nhập được sao?

Bằng vào biểu hiện ưu tú như vậy của Giang Thần, Giang Vấn Thiên vẫn không dám tin tưởng.

Bởi vì, ưu tú như vậy chỉ đặt ở bên trong một ngọn núi lớn, thả ở thế giới bên ngoài, còn có thể được gọi là ưu tú nữa sao?

Chỉ có điều nhìn dáng vẻ này, dường như Giang Thần đã quyết. Cho dù bất kể là ai cũng không thay đổi được ý định của hắn.

Đoạn thời gian sau đó, thế cục trong Thập vạn đại sơn xảy ra biến hóa long trời lở đất, Giang phủ nuốt hết phái Thanh Thành, Hỏa Sư phái và Huyết Thủ Môn.

Còn có một tin tức tốt nữa là, tin tức Thiên Phong đạo nhân chết trận bị chứng thực là tin đồn, Phong Lý Kiếm vẫn bị giam giữ ở bên dưới Hắc Long uyên như cũ.

...

Thiên Đạo Môn là một trong mười đại tông môn của Hỏa vực.

Là một trong mười tông môn mạnh mẽ nhất trong toàn bộ Hỏa vực, không phải là Đại Hạ vương triều.

Đại Hạ vương triều cũng là một phần của Hỏa vực.

Thiên Đạo Môn thoát ly từ Đại Hạ vương triều, địa vị ở Hỏa vực là đứng ngang hàng cùng vương triều.

Vì lẽ đó, đệ tử mà Thiên Đạo Môn chiêu thu là toàn bộ thanh niên tuấn kiệt đến từ Hỏa vực, ở trong hoàn cảnh như vậy, đương nhiên yêu cầu về đệ tử sẽ cực cao.

Người hoàn toàn không phải đến từ Thập vạn đại sơn cũng có thể gia nhập.

Cũng khó trách Giang Vấn Thiên lại lo lắng như vậy.

Cũng là Cao Nguyệt có kiến thức khá rộng rãi, cho rằng Thiên Đạo Môn là một chỗ tốt, mà bằng vào thiên phú của Giang Thần cũng có cơ hội gia nhập.

Mấy ngày sau, Giang Thần cáo biệt mẫu thân đang lưu luyến không rời và gia gia đang không yên lòng của mình rồi đi ra khỏi núi lớn, đi tới vị trí của Thiên Đạo Môn trong tỉnh Thương Uyên.

Thập vạn đại sơn thuộc quyền sở hữu của Đại Hạ vương triều, chỉ có điều nơi này quá hẻo lánh, vương triều cũng không muốn để ý tới những thế lực trong núi này.Hàng năm đều thu thuế, những cái khác thì mặc kệ, nhưng nếu như có người không muốn nộp thuế, như vậy thế lực này sẽ bị xoá tên ở trong Thập vạn đại sơn.

Đi ra khỏi Thập vạn đại sơn, thế giới bên ngoài mới thật sự là thế giới, một mảnh thiên địa rộng rãi hơn.

Nơi muốn đi chính là tỉnh Thương Uyên.

Vốn là đô thành của Đại Hạ vương triều, sau đó vương triều khai thác cương vực, di chuyển về phương bắc.

Được lợi từ việc nơi này là cố đô, cho nên trình độ phồn hoa chỉ đứng sau kinh đô mà thôi. Chỉ riêng loại thành trì cỡ lớn cũng đã có năm toà, vô số thôn trấn, có hơn ngàn vạn nhân khẩu.

Thiên Đạo Môn, ở ngay trong tỉnh Thương Uyên.

Nếu như cưỡi ngựa phải mấy tháng mới có thể đến được.

Vì lẽ đó Giang Thần định ngồi thuyền phi hành đi tới đó.

Ở bên ngoài núi lớn có một thành trì, tên là Thanh Sơn thành, có thể nói là trạm thứ nhất liên hệ giữa Thập vạn đại sơn và thế giới bên ngoài.

Cũng là một trong các địa điểm thuyền phi hành dừng lại.

Tên như ý nghĩa, thuyền phi hành là thuyền có thể bay lượn ở chân trời, là công cụ giao thông nhanh chóng nhất ở trên Cửu Thiên đại lục.

Thuyền phi hành mà Giang Thần sắp sửa ngồi tên là Phá vân thuyền, trạm cuối là Cửu Long thành của tỉnh Thương Uyên. Điểm bắt đầu chính  là một đầu biên giới khác của Thập vạn đại sơn.

Trên hành trình sẽ đi qua Thanh Sơn thành.

Điều may mắn chính là, mỗi nửa tháng Phá vân thuyền sẽ có một chuyến, khi Giang Thần vào thành vừa vặn là ngày thuyền sẽ tới.

Ở bên cạnh tường thành, một chiếc thuyền lớn neo đậu ở đó, buồm thuyền không ngừng phấp phới, một khối tấm ván gỗ gác lên trên lỗ châu mai trên thành, kết nối tường thành và boong thuyền.

Người lên thuyền không phải là rất nhiều, cộng thêm Giang Thần cũng mới chỉ được khoảng hơn mười người.

Điều hắn không nghĩ tới chính là có hai người là người quen của Giang Thần.

Sư phụ Quy Nhai của Mạnh Phi và Tô Thiến Tô gia.

Từ lúc tới đây, từ trước tới nay Giang Thần chưa từng gặp qua Tô Thiến một lần. Thế nhưng ở trong ký ức, hắn lại rất rõ ràng mặt mũi của đối phương ra sao.

Gần giống như trong ký ức, Tô Thiến vẫn xinh đẹp làm cho lòng người rung động như cũ. Da thịt nhẵn nhụi trắng nõn, non đến mức có thể bóp ra nước, khuôn mặt trái xoan xinh đẹp, đôi mắt hoa đào rất là hấp dẫn người khác.

Chỉ có điều, nàng lại không lo mình không đủ xinh đẹp, chỉ lo người khác không chú ý tới nàng.

Lại nghĩ tới chuyện mà nàng từng làm, Giang Thần không có một chút suy nghĩ thưởng thức nào cả.

Rất nhanh, hai người này cũng nhìn thấy Giang Thần, vẻ mặt đều rất là quái dị.

So với lần trước Quy Nhai còn kiêng kỵ Giang Thần hơn. Trước đó nàng vẫn nửa tin nửa ngờ đối với sư phụ Linh đan sư kia của Giang Thần. Cảm thấy Thập vạn đại sơn sao có khả năng có một vị Linh đan sư lục, thất phẩm cơ chứ.

Chỉ có điều từ sau khi Giang Vấn Thiên đột phá cảnh giới, nàng đã triệt để tin tưởng.

Nàng cũng là Tụ nguyên cảnh hậu kỳ đỉnh cao, biết một người nếu như quá năm mươi tuổi, như vậy sẽ rất khó tiếp tục đột phá cảnh giới trở thành Thần du cảnh.

Chứ đừng nói là lão nhân sáu mươi, bảy mươi tuổi như Giang Vấn Thiên.

Nếu như không có gì ngoài ý muốn, qua mười mấy năm nữa thì cảnh giới của Giang Vấn Thiên sẽ tự động giảm xuống, mãi đến lúc thân thể già nua thì mới thôi.

Kết quả hiện tại lại đột phá đến Thần du cảnh, có thể có thêm mấy chục năm phong quang nữa.

Đây tuyệt đối là chuyện mà chỉ có Linh đan đại sư mới có thể làm được.

Quy Nhai có chút hối hận, nếu như không phải bản thân đắc tội với Giang Thần thì nàng cũng có thể xin Giang Thần một viên linh đan thần kỳ như vậy, sau đó lại đột phá cảnh giới.

Đáng tiếc, nàng chỉ có thể tưởng tượng, đồng thời cũng nhắc nhở Mạnh Phi, ngàn vạn lần không nên đi trêu vào Giang Thần.

Chương 42: Ta Muốn Gia Nhập Thiên Đạo Môn

Hiện tại Quy Nhai mang theo Tô Thiến đi tỉnh Thương Uyên bái sư học nghệ, tương lai Tô Thiến nổi bật hơn người, nàng sẽ có được vô số chỗ tốt.

- Giang Thần, thực sự là đã lâu không gặp.

Vẻ mặt Tô Thiến bất thiện, lúc nói chuyện ngữ khí rất là lạnh lùng.

- Chi bằng không gặp thì hơn.

Giang Thần nói.

- Hừ, ngươi cũng muốn đi Thương uyên thành sao?

Tô Thiến nhớ tới lời Mạnh Phi đã nói, cho rằng Giang Thần muốn đi Vấn Kiếm môn, cho nên trong lòng rất là đố kỵ.

Đột nhiên, nàng nghĩ đến cái gì đó. Nụ cười rất là xán lạn, nàng nói:

- Ngươi không có đặt chỗ trước đúng không?

- Chỗ?

Phản ứng của Giang Thần đã cho nàng một câu trả lời.

- Vậy thì chúc ngươi may mắn.

Tô Thiến nở nụ cười không tên, bước lên boong tàu, nàng và Quy Nhai được thuyền viên mời vào trong khoang thuyền.

Giang Thần lên thuyền sau, chỉ có thể chờ ở trên boong thuyền, vào ở trong lều vải.

Đầu óc mơ hồ, Giang Thần hỏi dò một vị thuyền viên thì mới biết được đã xảy ra chuyện gì.

Tốc độ phi hành Phá vân thuyền vượt xa các công cụ giao thông khác, nhưng cũng có khuyết điểm của chính nó.

Lam thiên không phải là lãnh địa của nhân loại. Từ Thanh Sơn thành đi tới Cửu Long thành, trên đường, khi đi qua một khu vực nào đó sẽ có tỷ lệ nhất định gặp phải ma bức công kích.

Đó là mãnh thú quỷ cấp, nhân loại không biết phi hành ở trong mắt những mãnh thú này chính là món ngon mỹ vị.

Ma bức không có năng lực phá hủy Phá vân thuyền, chỉ có điều sẽ tạo thành tử thương.

Vì vậy giá cả chỗ ở trên Phá vân thuyền rất đắt, hơn nữa số lượng cũng không có nhiều, người không mua được thì nhất định phải ngồi ở trên boong thuyền toàn bộ hành trình.

Đây cũng là chuyện rất bình thường, thuyền phi hành cũng không có thể lực để chuẩn bị chỗ cho mỗi người, như vậy sẽ làm tăng thể tích thân thuyền lên.

- Không phải mỗi lần đều gặp phải ma bức, nhưng chỗ đã hết rồi. Hiện giờ ngươi nên quyết định thật kỹ, có muốn xuống thuyền hay không. Nếu không một khi trả tiền, Phá vân thuyền cất cánh thì ngươi sẽ không thể hối hận được nữa.

Thuyền viên nói.

- Sau khi một chiếc Phá vân thuyền rời đi, có phải phải chờ nửa tháng sau mới lại có hay không?

- Đúng vậy.

- Vậy cũng tốt.

Sau đó Giang Thần giống như những người khác trên boong thuyền, ôm tâm lý may mắn thanh toán tiền thuyền.

Chỉ có điều không giống như những người khác, không phải hắn hoàn toàn hy vọng xa vời ma bức sẽ không tới, mà là coi như bọn chúng có tới thì hắn cũng có thể chống đỡ được.

Dù sao cũng chỉ là mãnh thú quỷ cấp.

- Nói đi nói lại, chiếc thuyền phi hành này chỉ có công năng phi hành, Thánh vực đã sớm đào thải từ năm trăm năm trước rồi.

Nghĩ tới đây, Giang Thần không khỏi lắc đầu.

Thuyền phi hành của Thánh vực có khắc trận pháp, trên chiếc thuyền có tính tấn công và sức phòng ngự cực mạnh.

Chiến thuyền mà Lăng Vân Điện đều phối có Diệt thiên đại pháo, một pháo có thể đánh sụp núi lớn.

- Bằng hữu.

Khi Giang Thần đang hồi tưởng chuyện cũ thì một thanh niên đã đi tới trước người hắn.

Trên người người này mặc y phục màu xanh lam, vóc người khôi ngô, tướng mạo đường đường. Đôi mắt rất là sáng sủa, khi nhìn về phía người khác rất là sạch sẽ.

Vốn Giang Thần có chút không vui vì đột nhiên bị quấy rối, thế nhưng khi nhìn thấy nụ cười như gió xuân ấm áp của người này, hắn đã không có ý định tính toán với đối phương nữa.

- Sao vậy?

- Ta thấy ngươi một thân một mình, không bằng đến phía bên ta đi. Nhiều người náo nhiệt, cũng có thể chiếu cố lẫn nhau.Giang Thần nhìn sang phương hướng hắn ra hiệu, ở nơi đó có một nam một nữ đang đứng.

Giang Thần đã nhìn thấy rõ, ma bức rất thích ra tay đối với người lạc đàn, sẽ dùng lợi trảo để nắm lấy vai của người ta. Sau đó mang tới trên không, làm cho người ta ngã xuống chết tươi.

Vì vậy mặc kệ người trên boong thuyền có biết nhau hay không, tất cả đều tụ tập lại với nhau.

Giang Thần một mình lên thuyền, có người không rõ, có người trào phúng, cũng có người đồng tình với hắn.

Thanh niên trước mắt xuất phát từ ý tốt cho nên mới mời Giang Thần qua đó.

- Không thành vấn đề.

Giang Thần đứng dậy, đi cùng hắn về phía hai người bên kia.

Sau đó Giang Thần biết được thanh niên này tên là Mạnh Hạo, mục đích cũng giống như hắn, cũng muốn đi Cửu Long thành, gia nhập vào một thế lực.

Giang Thần kín đáo đánh giá hắn vài lần mà không để lại dấu vết. Hắn đã nhìn ra thiên phú của Mạnh Hạo này không tệ, nếu tâm tính của hắn lương thiện, đại đa số môn phái sẽ tình nguyện thu hắn làm đệ tử.

Cặp nam nữ đi với Mạnh Hạo phân biệt tên là Diệp Tú, Thạch Thiên.

Ba người đến từ cùng một nơi, biết nhau, cho nên mới kết bạn mà đi.

- Ngươi đến từ Thập vạn đại sơn sao?

Khi Giang Thần tự giới thiệu mình, ba người rất là kinh ngạc.

Nguyên nhân không có gì khác, bọn họ ở trong một toà thành trì bên ngoài Thập vạn đại sơn.

Thập vạn đại sơn đối với bọn họ mà nó, đây là một nơi nguy cơ trùng trùng, máu tanh dã man, người sinh sống ở đó rất nguyên thủy.

Ngoại trừ Mạnh Hạo ra, trong ánh mắt của Diệp Tú và Thạch Thiên khi nhìn về phía Giang Thần có thêm vẻ hiếu kỳ và khinh thường mà chính bọn hắn cũng không nhận ra được.

Thân phận và địa vị chênh lệch khiến cho bọn họ tự nhiên cảm thấy có cảm giác ưu việt.

- Nghe nói bên trong đại sơn còn tồn tại người man rợ, ngay cả nói cũng không biết, đúng không?

Thạch Thiên có chút hiếu kỳ nói.

- Bọn họ biết nói, chỉ là ngôn ngữ khác với chúng ta mà thôi.

Giang Thần rất đúng mực, trả lời một câu rất tùy ý.

- Vậy các ngươi sinh sống ở nơi đó, không phải rất nguy hiểm hay sao?

Diệp Tú nghĩ đến các loại cố sự khủng bố có quan hệ tới Thập vạn đại sơn mà khi còn bé nàng nghe được, vẻ mặt của nàng trở nên trắng xám. Hai mắt nhìn về phía không khỏi có vẻ Giang Thần đồng tình.- Nghe nói còn có đội ngũ bắt nô lệ đến bắt người của các bộ lạc trong đó a.

Thạch Thiên cũng nói.

- Được rồi, các ngươi làm vậy là rất vô lễ.

Lần này không đợi Giang Thần trả lời, Mạnh Hạo đã lên tiếng nói.

- Hỏi như vậy thì sao chứ? Ta nghĩ Giang Thần sẽ không để ý đâu.

Thạch Thiên nở nụ cười lẫm liệt, lại làm bộ nhìn Giang Thần một chút rồi nói:

- Đúng không?

Giang Thần không nói gì, không có bất kỳ biểu hiện gì.

Thạch Thiên bĩu môi, sắc mặt có chút không vui, cho rằng Giang Thần sĩ diện, nói vài câu thì có liên quan gì chứ?

Nể mặt Mạnh Hạo, hắn không phát tác.

Diệp Tú hỏi:

- Giang Thần, vậy ngươi từ bên trong đại sơn đi ra là muốn kiến công lập nghiệp sao? Định gia nhập môn phái nào?

- Đúng thế.

- Cái gì? Ngươi mới mười sáu tuổi đã đạt đến Tụ nguyên cảnh, như vậy cũng không tồi.

Lúc này Thạch Thiên mới chú ý tới cảnh giới của Giang Thần, phát hiện ra hắn đã là Tụ nguyên cảnh, khá là bất ngờ.

- Tỉnh Thương Uyên có rất nhiều môn phái và bang phái, long xà hỗn tạp. Giang Thần, ngươi phải cẩn thận nhiều hơn, không nên gia nhập vào các bang phái a.

Giữa bang phái và môn phái có tính chất hoàn toàn khác nhau, là đi làm cho người khác, không có bất kỳ một chút tiền đồ nào cả.

Mạnh Hạo còn nói cho hắn về địa vị cao thấp của các môn phái trong Cửu Long thành.

Không có chút nghi ngờ nào, Thiên Đạo Môn là cao nhất, đó là tông môn có thể đứng ngang hàng cùng Đại Hạ vương triều, một trong thập đại tông môn của Hỏa vực.

Chỉ có điều, muốn gia nhập Thiên Đạo Môn thì điều kiện lại quá hà khắc.

Mạnh Hạo không nghĩ tới Giang Thần muốn gia nhập, cho nên hắn thuận miệng nhấc tới.

Hắn cường điệu giới thiệu chút về các môn phái có tiếng tăm chỉ đứng sau Thiên Đạo Môn, ví dụ như Vấn Kiếm môn vậy.

Mục tiêu lần này của Mạnh Hạo chính là đi tới Vấn Kiếm môn.

- Mạnh Hạo ca đã nắm giữ kiếm điểm.

Khi Diệp Tú nói lời này hai mắt mơ hồ có vẻ đưa tình, gò má ửng đỏ.

- Chuyện này cũng không tính là gì cả.

Mạnh Hạo nở nụ cười khiêm tốn.

- Giang Thần, Thập vạn đại sơn các ngươi có người trẻ tuổi nào nắm giữ kiếm điểm không? Dù sao võ học ở chỗ các ngươi rất lạc hậu a.

Thạch Thiên lại phạm phải bệnh cũ, vẻ mặt cao cao tại thượng.

Giang Thần cười cợt, không muốn trả lời.

Mạnh Hạo ho khan vài tiếng, tránh đề tài này đi, lại nói:

- Giang Thần, ngươi định gia nhập môn phái nào? Mỗi một môn phái đều có yêu cầu chiêu thu đệ tử không giống nhau.

Cho dù hắn không khinh thường Giang Thần giống như Thạch Thiên, chỉ có điều hắn cũng cho rằng Thập vạn đại sơn rất nguyên thủy, tin tức không đủ linh thông.

Cân nhắc câu hỏi của đối phương là xuất phát từ ý tốt, Giang Thần nói:

- Ta muốn gia nhập Thiên Đạo Môn.

Chương 43: Cửu Long Thành

Lời này vừa dứt, không chỉ có sắc mặt ba người trước mặt cứng đờ, ngay cả người ở chung quanh cũng quăng ánh mắt dị dạng tới chỗ bốn người.

Thạch Thiên là người kịp phản ứng lại trước tiên, hắn cảm thấy mất mặt khi bị người khác nhìn vào, vì vậy hắn vội hỏi:

- Này, ngươi biết muốn gia nhập Thiên Đạo Môn khó đến mức như nào không? Nói là vạn người qua cầu độc mộc cũng không khuếch đại một chút nào nha.

- Ta chỉ nói ra lời nói thật.

Giang Thần nói.

- Đây là không biết tự lượng sức mình đó!

Thạch Thiên quát lên.

- Làm người phải tự biết mình.

Diệp Tú lắc lắc đầu, không tức giận giống như Thạch Thiên, nhưng cũng tràn ngập vẻ cười giễu.

- Đa tạ Mạnh huynh đã có ý tốt mời.

Giang Thần nhún vai một cái, nói một câu với Mạnh Hạo, sau đó xoay người rời đi.

- Giang Thần...

Mạnh Hạo không nghĩ tới mọi chuyện lại trở nên như vậy, hắn rất là lo lắng.

- Mạnh Hạo ca, không cần lo cho hắn, tiểu tử sơn dã Thập vạn đại sơn, không biết trời cao đất rộng. Một lát nữa cứ để cho hắn bị ma tức bắt đi đi!

Thạch Thiên nói.

- Đúng vậy, tính khí như vậy, người không biết còn tưởng rằng hắn là đại nhân vật nào đó nha.

Diệp Tú cũng gật gật đầu.

Mạnh Hạo thở dài một hơi, đành phải bỏ ý định.

Trong nháy mắt, Giang Thần đã đợi hai ngày hai đêm ở trên Phá vân thuyền.

Chờ đến ngày mai sẽ đến tỉnh Cửu Long thành của Thương Uyên.

Tối hôm đó, trong lúc mọi người ngủ say, Giang Thần nghe được trong bầu trời truyền đến từng tiếng kêu kì quái, cùng với vô số âm thanh hai cánh vỗ vào nhau.

- Ma bức!

Tiếp đó, thuyền viên kêu to, phát ra lời cảnh báo.

Giang Thần đi ra khỏi lều vải, phát hiện ra trên boong thuyền đã rơi vào trong rối loạn, tất cả mọi người lập tức di chuyển về phía khoang thuyền, mặc kệ có chỗ trống để ngồi hay không thì đều ôm tâm tư ít nhiều cũng có thể chen vào được.

Trên thuyền, cung nỏ cùng bắn ra ra, ma bức tiến vào trong tầm mắt của mọi người.

Ma bức như là một đứa trẻ, răng nanh lợi trảo, cánh giang rộng ra dài chừng hai thước, có một đôi móng vuốt cực kỳ sắc bén.

- Thực sự là xui xẻo a.

Giang Thần không nghĩ tới lần đầu tiên ngồi Phá vân thuyền đã đụng phải thứ này. Phải biết rằng dựa theo tỷ lệ, ba lần mới sẽ có một lần bị ma bức tập kích.

- Tất cả mọi người tựa lưng vào nhau, hoặc là dựa vào vách tường. Chỉ cần không bị bắt lên trên không trung thì sẽ còn có một chút sinh cơ!

Thuyền viên Phá vân thuyền tiếng gào to, chỉ có điều hắn vừa mới nói xong thì đã vang lên tiếng rít gào.

Hắn bị một đầu ma bức bắt lên trên không trung, bị nhẹ nhàng ném một cái, biến mất, sau đó lại bị một đầu ma bức khác bắt lấy.

Sau mấy lần, hắn đã không nói ra thành lời được nữa.

- Tựa lưng vào!

Mạnh Hạo kia lập tứ dặn dò đồng bạn của mình.

Đã có vài đầu ma bức xuất hiện ở xung quanh, phát động tập kích.

Mãnh thú quỷ cấp đối với Tụ nguyên cảnh cũng không có uy hiếp gì quá to lớn, nếu như là một chọi một, nhân loại sẽ thắng.

Thế nhưng hiện tại số lượng ma bức đang chiếm ưu thế, hơn nữa còn biết bay, chỉ cần hơi chút không chú ý thì sẽ bị kéo lên trên không trung.

Mạnh Hạo không hổ là người nắm giữ kiếm điểm, xuất kiếm như điện, thuận lợi chém giết một đầu ma bức.

- Thân thể ma bức rất yếu đuối, chú ý móng vuốt!
Mạnh Hạo vội vã hét lớn một tiếng, báo cho những người khác.

Chỉ có điều, đồng bạn chết đã gây ra sự phẫn nộ cho ma bức, cho nên ma bức công kích ba người Mạnh Hạo đã đạt đến năm, sáu đầu.

Rất nhanh cánh tay của Diệp Tú và Thạch Thiên đã đầy rẫy vết thương, máu tươi chảy ròng.

- Hạo ca, chúng ta sắp không chống đỡ được nổi rồi!

Thạch Thiên kinh hoảng kêu to.

- Ta không muốn bị bắt đi a.

Kiếm trong tay của Diệp Tú cũng vô lực buông xuống.

- Các ngươi nằm lên trên mặt đất!

Vẻ mặt Mạnh Hạo rất trấn định, nếu như Diệp Tú và Thạch Thiên cũng có thể như hắn, tạo thành trận thế tam giác hoàn mỹ thì có thể hoàn toàn không sợ ma bức.

Đáng tiếc Diệp Tú và Thạch Thiên ở trước mặt tử vong lại khiếp đảm.

Mạnh Hạo rất nặng nghĩa khí, lo lắng bằng hữu có chuyện cho nên mới để bọn họ nằm ở trên mặt đất, mình thì đứng đó vung kiếm, dùng thân thể của mình tạo thành đạo phòng tuyến thứ nhất ngăn ma bức lại.

Chỉ có điều, rất nhanh áp lực đã tăng gấp bội, ma bức đến công kích cũng càng ngày càng nhiều.

Lợi kiếm chém vào trên móng vuốt, bắn ra tia lửa.

A!

Mạnh Hạo kêu thảm một tiếng, bờ vai của hắn bị móng vuốt xuyên qua, hai chân đã hơi rời khỏi mặt đất.

Vào lúc quan trọng này, một đạo kiếm khí màu đỏ mang theo thế không thể đỡ đánh tới, trong nháy mắt đã xé rách ma bức.

Mạnh Hạo một lần nữa rơi trên mặt đất, một chân quỳ xuống, tay phải vai máu tươi chảy ròng.

Ngẩng đầu nhìn lên, ở dưới bóng đêm, Giang Thần cầm kiếm đi tới, thanh kiếm trong tay bắn ra ánh sáng màu đỏ thẫm chói mắt.

- Ngươi cũng nằm trên mặt đất đi.

Giang Thần nói với hắn.

Xích tiêu kiếm vung lên, trên boong thuyền tràn ngập kiếm khí.

Ma bức xung quanh bị ánh kiếm sắc tăng vọt bén đụng vào thân thể, thân thể trực tiếp bị cắt ra thành mấy khối.

- Kiếm ý, hắn nắm giữ kiếm ý!
Mạnh Hạo cảm nhận được sự đáng sợ từ kiếm pháp của hắn, vẻ mặt chấn động không gì sánh nổi, ánh mắt có chút dại ra.

- Cái gì?

Thạch Thiên không thể tin được lời mà mình vừa nghe, một thiếu niên đến từ Thập vạn đại sơn sẽ có trình độ kiếm cảnh cao minh như thế sao?

Thế nhưng vừa giương mắt nhìn, hắn không thể không tin.

Bởi vì hắn phát hiện ra cảnh giới của Giang Thần đã đạt đến sơ kỳ đỉnh cao, so với hắn còn cao hơn!

Nhớ tới lời trào phúng vừa nãy, Thạch Thiên chỉ cảm thấy mặt mình nóng rát, như là bị người ta đánh một cái tát vậy.

Xích tiêu kiếm ngang dọc, thi thể ma bức đứt rời, rơi xuống dưới.

Nhân loại không biết phi hành, thế nhưng bầy súc sinh này cũng chỉ có thể dựa vào bay lượn mà súc lực, một đòn không trúng sẽ lại phải bay đi rồi công kích lại lần nữa.

Trải qua một phen chém giết, ma bức bắt đầu lui lại.

Trên boong thuyền bên người Giang Thần đã có mấy chục cỗ thi thể của ma bức.

Nghe thấy bên ngoài đã không còn động tĩnh, mọi người cũng từ trong khoang thuyền đi ra.

- Làm sao vậy? Bình thường Ma bức đều săn bắn thỏa thê thì mới rời đi, làm sao lại bị đánh chạy cơ chứ?

Thủy thủ đoàn có chỗ ẩn thân bí mật của mình. Cho nên có hơn chín phần người có khả năng sống sót.

Bọn họ vốn tưởng rằng người trên boong thuyền sẽ chết mất bảy phần mười, hiện tại vừa nhìn qua, người chết đi ngay cả một thành cũng không có.

Bọn họ còn chú ý tới một việc, đám người sống sót sau tai nạn đều dùng ánh mắt vô cùng cảm kích nhìn về phía một tên thiếu niên.

Trên người thiếu niên kia không thấy dấu vết từng chiến đấu, không những không bị thương mà ngay cả y phục cũng không hề bị rách.

Sau đó, mọi người bắt đầu thanh lý thi thể của ma bức, trực tiếp bỏ lại thuyền.

Tới phần người bị chết, lại dùng túi vải buộc lên để ở một bên.

Giang Thần băng bó vết thương giúp Mạnh Hạo, lại nói:

- Vừa nãy ngươi không cần phải làm vậy.

Diệp Tú và Thạch Thiên ở bên cạnh hận trên mặt đất không có lỗ mà chui xuống, bọn họ biết ý tứ trong lời này của Giang Thần.

- Bọn họ là bằng hữu của ta.

Sắc mặt Mạnh Hạo tái nhợt, đầu đầy mồ hôi, thế nhưng vẫn cố nở nụ cười như cũ.

Giang Thần không nói gì, nghĩ đến biểu hiện của Diệp Tú và Thạch Thiên, trong lòng chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài mà thôi.

Tảng sáng, Phá vân thuyền đã đi đến Cửu Long thành.

Thuyền đứng ở bên cạnh tường thành, đối với chuyện Phá vân thuyền bị ma bức công kích, người bên này cũng không cảm thấy quá ngoài ý muốn, đây đã sớm là chuyện thường như cơm bữa rồi.

Bọn họ trả lại phí dụng của mỗi người trên boong thuyền, lại mang người bệnh đưa tới y quán trong thành.

Giang Thần thừa dịp không ai chú ý mà rời đi, hắn sử dụng Xích tiêu kiếm đã bị không ít người nhìn thấy, rất có thể sẽ bị người có tâm nhìn chằm chằm vào.

Sau khi xác định không có ai theo dõi, Giang Thần mới yên tâm đi vào Cửu Long thành.

Lúc này đã là cuối đông, cả tòa thành vô cùng náo nhiệt, đám người đến từ các nơi hội tụ lại, chờ đợi cơ hội để biểu hiện một phen.

Các môn các phái đang chiêu thu đệ tử.

Nơi mà mọi người quan tâm nhất vẫn là Thiên Đạo Môn như cũ. Bọn họ muốn nhìn một chút xem năm nay có mấy người có thể may mắn gia nhập được môn phái này.

Đệ tử Thiên Đạo Môn, năm chữ này có trọng lượng rất nặng ở trong toàn bộ Hỏa vực.

Môn phái khác, nói tới Vấn Kiếm môn, tiếng tăm cũng chỉ hữu hiệu ở trong tỉnh Thương Uyên mà thôi.

Trở thành đệ tử Thiên Đạo Môn, không chỉ có thể nhận được bồi dưỡng tốt nhất mà còn có thể được bảo đảm, thuận lợi trưởng thành ở trong thế giới tàn khốc này.

Ngay cả người nhà cũng nhận được sự chăm sóc đặc biệt, có thể nói là một người đắc đạo, gà chó lên trời.

Chương 44: Vũ Thần Sơn

Muốn gia nhập Thiên Đạo Môn cũng không phải là chuyện dễ dàng, nhất định phải là thiên tài hàng đầu ưu tú nhất trong toàn bộ Hỏa vực mới được.

Vì lẽ đó, đệ tử hàng năm gia nhập Thiên Đạo Môn, tiếng tăm sẽ dùng tốc độ cực nhanh truyền khắp ra toàn bộ vương triều và Hỏa vực.

Giang Thần hỏi thăm được ngày đệ tử Thiên Đạo Môn chiêu thu là nửa tháng sau, cho nên trước tiên hắn đi tìm một chỗ ở tạm.

Đi vào một khách điếm, Giang Thần nghe được các loại chuyện lý thú mới xảy ra gần đây.

- Ở nơi này, không cần lo lắng tới việc bỏ qua tin tức gì a.

Giang Thần nghĩ thầm, tên tiểu nhị trong điếm, khi dẫn hắn đi nhận phong đã liên tiếp hỏi mấy vấn đề.

- Khách quan, nhìn tuổi tác của ngươi có lẽ là muốn bái vào môn phái, ngươi có thể hỏi ta một chút a.

- Tiêu chuẩn chiêu thu đệ tử của các môn các phái cũng không giống nhau, cũng không kiêng kỵ gì cả. Chỉ có điều sẽ có một chút chuyện phải chú ý, nếu như ngươi thông qua sát hạch của một môn phái nào đó thì ngàn vạn lần không thể lén lút đi tới những môn phái khác. Bởi vì một khi bị phát hiện ra sẽ bị tất cả các môn phái từ chối.

- Trước đây đã có người làm như vậy. Rõ ràng đã thông qua một môn phái, kết quả lại muốn nhìn một chút xem mình có thể bái vào môn phái tốt hơn không. Sau khi bị phát hiện ra, khi đó cũng không có bất kỳ môn phái nào đồng ý thu nhận hắn nữa.

Đây quả thật là chuyện đáng để lưu ý, chỉ có điều Giang Thần không sẽ không tốn nhiều tâm tư như vậy, mục tiêu của hắn chỉ có Thiên Đạo Môn.

- Vì lẽ đó chuyện chọn môn phái thích hợp với bản thân từ sớm là rất quan trọng, không thông qua còn tốt, nếu như thông qua mà lại cảm thấy môn phái đó không hợp với độ cao của mình, như vậy sẽ không còn chỗ để hối hận nữa.

Giang Thần suy nghĩ một chút, gọn gàng dứt khoát hỏi:

- Gia nhập Thiên Đạo Môn cần phải chú ý những gì?

Tên tiểu nhị đi ở phía trước dừng bước lại, xoay người lại, trên mặt mang theo vài phần kinh ngạc, lại có mấy phần không cảm thấy kinh ngạc.

- Khách quan, nếu như ta nói thật, ngươi không nên tức giận a.

- Sẽ không, ngươi cứ nói.

- Ta đề nghị ngươi không nên gia nhập, sẽ có nguy hiểm liên quan đến tính mạng. Bởi vì Thiên Đạo Môn là môn phái có yêu cầu tàn khốc nhất trong tất cả các môn phái.

- Có một ít môn phái lấy công cụ kiểm tra thiên phú làm tiêu chuẩn, có một chút là tỷ thí, người thắng thì sẽ hợp lệ.

- Thế nhưng Thiên Đạo Môn thì lại không giống vậy. Các đệ tử sẽ được sắp xếp đến nơi thí luyện, tiến hành một trận chém giết giữa người và ngươi!

- Hàng năm đều chết rất nhiều người! Người bộc lộ tài năng hầu như là đạp lên bên trên thi thể của người khác mà tiến vào trong môn.

Thiên Đạo Môn giải thích như vậy, đúng là thiên phú quyết định thành tựu tương lai cao thấp thế nào của một người, thế nhưng có vài thứ lại quyết định bản thân bọn họ có thể đi đến tương lai hay không.

Đó là năng lực khi đối mặt với nguy hiểm.

Thiên Đạo Môn không hy vọng đệ tử dốc lòng mình, vất vả bồi dưỡng trưởng thành, kết quả lại chỉ là đóa hoa bên trong nhà ấm, bị người khác dễ dàng giết chết.

Tiểu nhị của khách điếm cũng biết có rất nhiều người ngóng trông vào Thiên Đạo Môn, cho nên đây cũng không phải là lần đầu tiên hắn nói ra lời khuyên như vậy.

Sau khi đại đa số người nghe đều biết tự lượng sức mà đánh trống lui quân, trong mắt hiện lên vẻ kính nể.

Chỉ có điều hắn phát hiện ra, Giang Thần trước mắt này lại không giống như vậy.

Phản ứng của Giang Thần rất bình thản, ánh mắt kia như đang muốn nói: Như vậy mới là nguyên nhân khiến cho Thiên Đạo Môn trở thành một trong mười đại môn phái a.

- Ta lại hỏi một vấn đề, trong thành có nơi nào có thể luyện kiếm hay không?

Hiện tại không giống như lúc ở trong Nam phong lĩnh, có hậu viện rộng rãi của mình, các nơi trong đại sơn cũng có thể tùy ý luyện kiếm.

Chỉ có điều lúc này đã tới trong thành, phải chịu hạn chế không nhỏ, ở trong khách điếm này Giang Thần không tìm được đủ không gian để luyện kiếm.

- Trong thành có một ngọn núi, gọi là Vũ thần sơn.Tiểu nhị cũng không cảm thấy ngoài ý muốn khi hắn hỏi như vậy, cho nên không chút do dự trả lời vấn đề của hắn.

Cách lúc Thiên Đạo Môn chiêu thu đệ tử chỉ còn lại mười ngày, Giang Thần không định nhàn rỗi ở yên.

Hắn muốn luyện kiếm ở tay phải một chút.

Cho dù tay phải không đủ nhạy bén với kiếm, thế nhưng cần cù có thể bù thông minh. Huống chi kiếm ở tay trái đã tích lũy không ít kinh nghiệm cho tay phải a.

- Thông qua luyện tập kiếm trong tay phải, có lẽ có thể phát hiện ra trước đó ta đã bỏ qua cái gì.

Kinh nghiệm thực chiến của Giang Thần quá ít, kiếm đạo tăng lên quá nhanh, cơ sở không đủ vững chắc.

Sau khi sắp xếp hành lý, Giang Thần lại đi mua một thanh thiết kiếm phổ thông, sau đó mới đi tới Vũ thần sơn.

...

Vũ thần sơn so với trong tưởng tượng của Giang Thần còn lớn hơn, được xây dựng vô cùng đồ sộ, cảnh sắc mê người.

Không chỉ là quảng trường để cho người ta tu luyện võ học, mà còn xây dựng rất nhiều tượng đá của các nhân vật nổi danh lừng lẫy, trên bia đá có khắc những hàng chữ nhỏ viết về cuộc đời và chiến tích của bọn họ.

Thứ không được hoàn mỹ chính là, muốn lên núi thì phải nộp phí vào cửa...

Người tới nơi này luyện kiếm cũng trở thành một trong những phong cảnh của Vũ Thần sơn.

Bởi vì Giang Thần muốn luyện kiếm trong tay phải cho nên cũng có chút ngại ngùng.

Đương nhiên, còn không đến mức khiến cho hắn từ bỏ, hắn không vội luyện kiếm mà trái lại bắt đầu đi lên trên Vũ thần sơn, thưởng thức những tòa lầu các tinh xảo và những con cá màu vàng trong nước.

Trong quá trình này, hắn đã hiểu rõ gì sao Vũ thần sơn lại có tên này, đó là bởi vì nơi này từng làm ra một vị cường giả tuyệt thế. Hiện giờ chỗ ở của hắn cũng đã trở thành danh thắng, di tích cổ, không ít người đều đi tới đó tham quan.

Giang Thần cũng đến xem, trước mắt hắn là một loạt nhà gỗ rất là phổ thông.

Còn có một nơi danh thắng di tích cổ là trên đỉnh của ngọn núi, vị Vũ thần kia đã từng chiến đấu cùng với một vị kình địch ở nơi đó.
Vũ thần sơn muốn làm nổi bật cho nên đã giữ lại dấu vết của trận chiến đấu kia, hiện tại đi tới chỗ đó còn có thể cảm nhận được uy năng chiến đấu lúc đó.

Quan trọng là vết kiếm mà vị Vũ thần kia để lại, rất nhiều người đều nói bản thân có thể cảm nhận kiếm ý từ bên trong vết kiếm, tăng cường trình độ kiếm đạo của chính mình.

Nghe được tin đồn này, Giang Thần không nói hai lời, lập tức đi tới trên đỉnh ngọn núi.

Thứ đầu tiên hắn nhìn thấy chính là tượng đá của hai người khổng lồ, mỗi người đều cầm đao cầm kiếm, va chạm kịch liệt.

Trên quảng trường bên dưới tượng đá, có một đám người đang luyện kiếm, du khách qua lại nghỉ chân quan sát.

Giang Thần nhìn sang, người luyện kiếm đều không phải là người bình thường đồ, trong đó cũng có mấy người đã nắm giữ kiếm điểm.

- Xem ra thế giới bên ngoài đại sơn quả thực còn đặc sắc hơn một ít.

Có thể nói võ học là một loại tri thức, ở nơi phát triển, tri thức sẽ toàn diện mà lại tinh thâm, không giống như là ở trong Thập vạn đại sơn. Nếu không phải Giang Thần nhớ được nhiều thứ như vậy thì chẳng khác nào hai mắt bị che kín, chỉ có thể đi theo Phạm Đồ học quyền mà thôi.

Giang Thần chú ý tới vết kiếm thứ nhất của Vũ thần, chém lên bên trên nham thạch, cho đến nay vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng như cũ.

Chỉ có điều, khi hắn đang muốn đi đến bên kia thì lại bị một tên thanh niên ngăn cản.

- Hiện tại du khách không được đi vào.

- Không phải người ở nơi này đều là du khách sao?

- Hiện tại thì không được.

Giang Thần không hiểu rõ, thế nhưng vẻ mặt của người kia đã rất thiếu kiên nhẫn. Hai hàng lông mày nhíu chặt, dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ phất tay cản người.

Vừa nhìn qua hai bên, quả thật có rất nhiều du khách đang đứng ở bên ngoài, mà đại đa số người luyện kiếm ở bên trong đều rất trẻ trung.

Thanh niên ngăn cản Giang Thần liếc mắt nhìn hắn, xoay người trở lại quảng trường.

- Bằng hữu, không nên buồn bực, đợi bọn họ đi rồi là có thể đi vào quan sát a.

- Những người này đều là người địa phương của Cửu Long thành, cho là mình là chủ nhân của Vũ thần sơn. Thứ gì bọn họ cũng phải được ưu tiên, không chỉ có quảng trường này mà ngay cả những nơi khác cũng như vậy.

Bỗng nhiên Giang Thần tỉnh ngộ, lại nhìn về phía quảng trường, kiếm trong tay hơn mười thanh niên kia đều là bảo kiếm, hàn quang lập lòe, kiếm khí bức người.

Đột nhiên, ánh mắt của Giang Thần rơi vào trên thân người đang nói chuyện với mình.

Cũng là một vị thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, ăn mặc hào hoa phú quý, phong cách rất giống với những người bên trong kia.

- Các hạ, dường như ngươi cũng là người địa phương a?

Giang Thần hiếu kỳ nói.

- Trong Cửu Long thành cũng không chỉ mười mấy người.

Thanh niên nở nụ cười tự giễu.

Thì ra, thủ lĩnh dẫn người luyện kiếm ở bên trong tên là Dương Kiến Uy, là thanh niên tuấn kiệt có tiếng ở trong Cửu Long thành. Mà bằng hữu trong vòng tròn của hắn cũng rất xuất sắc, bọn họ không chỉ ngăn cản người ở bên ngoài mà ngay cả hạng người bình thường ở bản địa cũng không được đi vào.

Nguyên nhân, nói là sợ bọn họ làm mất mặt mũi của Cửu Long thành.

Thanh niên nói chuyện với Giang Thần tên là Hồng Phi Vũ, dung mạo rất phổ thông, dáng người kiên cường, cánh tay rất dài, gần như sắp đến đầu gối.

Chương 45: Tân Hỏa Bảng

- Ngươi muốn luyện kiếm sao? Đi theo ta, ta biết một chỗ.

Hồng Phi Vũ nói.

- Thật sao? Đa tạ!

Đương nhiên Giang Thần sẽ không từ chối.

Sau đó Giang Thần đi theo Hồng Phi Vũ đi tới một rừng trúc u tĩnh, xuyên qua đường mòn, trước mắt hai người xuất hiện một cái đình nghỉ mát.

Xung quanh đình nghỉ mát là những tảng đá được lát lên trên mặt đất.

Còn chưa đi tới gần thì đã nghe thấy tiếng kiếm va chạm vào nhau, phát ra tiếng kêu to.

Giang Thần và Hồng Phi Vũ nhìn nhau, có chút tò mò bước tới.

Rất nhanh, một nữ tử dáng người yểu điệu xuất hiện ở trong tầm mắt, mái tóc dài phiêu dật, trên người mặc y phục màu trắng, động tác nhẹ giống như mèo hoang vậy.

Khi đi về phía bên này, Giang Thần phát hiện ra đây là vị nữ tử tuyệt mỹ, lông mi mượt mà, hai mắt như nước.

Chỉ có điều, thứ chân chính khiến cho Giang Thần si mê là kiếm pháp của nữ nhân này, nàng đã nắm giữ kiếm điểm.

- Là Văn Tâm tỷ.

Bước chân của Hồng Phi Vũ dừng lại, thì thầm nói một câu, không biết có nên đi tới trước không.

Chỉ có điều Giang Thần đã tự mình đi tới, không gian ở nơi này dư sức để cho hai người cùng luyện. Bởi vì đã đi dạo nửa ngày cho nên hắn cũng không muốn lãng phí thời gian nữa.

- Chắc là không có chuyện gì a.

Hồng Phi Vũ vội vã đuổi theo, trước tiên là lên tiếng chào hỏi nữ tử kia:

- Văn Tâm tỷ.

Nữ tử gọi là Văn Tâm gật gù, vẻ mặt lạnh như sương, trong hai mắt đẹp đẽ mang theo vẻ lạnh lẽo. Người không biết còn tưởng rằng là tâm tình của nàng không được tốt.

Quả thực tâm tình của nàng cũng không tốt, Giang Thần thấy nàng đang không ngừng luyện tập cùng một thức kiếm chiêu, nhưng vẫn thất bại.

- Bằng hữu, không nên vô lễ mạo phạm.

Giang Thần chăm chú nhìn người khác như vậy, Hồng Phi Vũ cũng cảm thấy xấu hổ thay cho hắn.

- Được rồi.

Giang Thần cũng cảm thấy mình không nên lo chuyện bao đồng, hắn lấy ra trường kiếm của mình, bắt đầu luyện kiếm trên tay phải.

Hiện giờ tay phải hắn cầm kiếm không khó chịu giống như là lần thứ nhất nữa, dù sao kiếm ở tay trái đã mang đến không ít kinh nghiệm và cảm ngộ cho tay phải.

Chỉ có điều trình độ kiếm đạo vẫn có khác biệt rõ ràng so với tay trái như cũ.

Hồng Phi Vũ bên cạnh hắn không có cảm thấy có gì là không đúng, bởi vì trình độ của hắn gần như kiếm trong tay phải của Giang Thần.

Keng!

Đột nhiên, một tiếng vang giòn giã đánh thức Giang Thần và Hồng Phi Vũ.

Hai người nhìn sang, hóa ra là Văn Tâm đã ném kiếm trong tay xuống dưới đất, vẻ mặt có chút sát khí, mày liễu dựng thẳng lên.

Hồng Phi Vũ sợ hết hồn, lôi kéo Giang Thần muốn rời khỏi nơi này.

Ai biết được Giang Thần lại còn đi tới, nhặt thanh kiếm trên đất kia lên, ngón tay ôn nhu mơn trớn lưỡi kiếm, nói:

- Một thanh kiếm tốt như vậy, không nên đối xử với nó như thế.

Văn Tâm nhìn về phía hắn, ánh mắt sắc bén giống như lợi kiếm vậy.

- Sở dĩ ngươi không có cách nào thi triển ra kiếm chiêu kia không phải là bởi vì trình độ của ngươi không đủ, mà là tâm không đúng.

Giang Thần hoàn toàn không chú ý tới nàng mà tự mình nói.

- Tâm không đúng?

Giang Thần nói:

- Ngươi đã sắp tới gần kiếm ý, mà muốn dùng kiếm ý thi triển ra kiếm pháp thì cần có một loại ý cảnh, ngươi không có cách nào hoàn toàn hòa tan vào trong đó.

- Làm sao ngươi biết được? Vừa nãy ta nhìn ngươi luyện kiếm, cũng rất bình thường a.

Trong thanh âm của Văn Tâm tràn ngập vẻ hoài nghi, nếu không phải biểu hiện của Giang Thần tự tin như vậy thì nàng đã sớm bạo phát rồi.

- Trước tiên ngươi đừng quan tâm tới việc làm sao ta thấy được, ngươi cứ nghe ta nói trước đã. Khi xuất kiếm đừng nghĩ quá nhiều, dành tâm tư đi cảm ngộ ý cảnh của kiếm ý.

Văn Tâm cười lạnh nói:

- Có lẽ ngươi biết ta là ai, như vậy cũng nên biết ta có tiếng ở trong Tân hỏa bảng a.

- Tân hỏa bảng?Giang Thần sửng sốt một chút, khi còn ở khách điếm hắn đã nghe người ta nói qua.

Hỏa vực có Thanh vân bảng, người trên bảng hoàn toàn là cường giả tuyệt thế có chân tài thực học.

Địa vị của cường giả Thanh vân bảng là không thể lay động ở trong Hỏa vực này.

Chỉ có điều, nếu muốn lên Thanh vân bảng quá khó, đặc biệt là đối với người trẻ tuổi. Dù sao người trong Thanh vân bảng hầu như đều là trung niên trở lên.

Vì vậy mới có người đưa ra Tân hỏa bảng, chuyên môn nhằm vào tân sinh hai mươi lăm tuổi trở xuống.

Mọi người đều cực kỳ nóng lòng đối với xếp hạng như vậy, Tân hỏa bảng mới xuất hiện được mười năm, nhưng đã bao phủ toàn bộ Đại Hạ vương triều, thậm chí còn cả Hỏa vực nữa.

Người trẻ tuổi đã hoàn toàn coi việc thượng bảng là vinh dự.

Không giống như trên Thanh vân bảng có xếp hạng trăm vị, Tân hỏa bảng có một ngàn người, bởi vì dù sao người trẻ tuổi cũng có quá nhiều.

Coi như là như vậy, nếu muốn lên bảng cũng không dễ dàng một chút nào.

Văn Tâm kiêu ngạo như vậy không phải là không có đạo lý, nàng xếp hạng thứ 800 ở trên Tân hỏa bảng, xem như là vị trí hơi cao ở trên Tân hỏa bảng.

Đứng ở góc độ của nàng, Giang Thần dạy dỗ nàng thực sự là khiến người ta cười chê a.

- Ta không biết ngươi là ai, ta chỉ có ý tốt cho nên mới nói vậy. Nếu như ngươi không nghe, ta cũng không quan tâm.

Phản ứng của Giang Thần không mặn không nhạt, tùy ý nói một câu.

- Được, ta sẽ thử một lần.

Văn Tâm tiếp lấy bảo kiếm của mình, lần này nàng không vội xuất kiếm mà hai mắt khép hờ, khống chế hô hấp.

Giang Thần lùi lại về phía sau, hắn chỉ chỉ ra vấn đề ở chỗ nào. Còn Văn Tâm sẽ giải quyết được trong bao lâu là chuyện của nàng.

Nhưng mặc kệ là lúc nào, chung quy nàng ta sẽ phát hiện ra hắn nói không sai.

- Ngươi ngưu!

Hồng Phi Vũ giơ ngón tay cái lên với hắn, vẻ mặt kính nể, nói:

- Người có thể nói chuyện như vậy với Văn Tâm tỷ trong Cửu Long thành này, ngươi vẫn là người thứ nhất a.

Vừa nãy hắn còn đang lo lắng Giang Thần sẽ bị quát mắng rồi xám xịt lui lại.

Không nghĩ tới Văn Tâm lại nghe theo lời đối phương.

Nói cho cùng, vẫn là biểu hiện tự tin của Giang Thần.

- Ê a!

Đột nhiên, Văn Tâm phát ra tiếng kêu vui mừng.
Giang Thần sửng sốt một chút, chẳng lẽ Văn Tâm thử một lần đã thành công rồi sao?

Thiên phú như vậy cũng thật đáng sợ a.

- Ngươi chờ một chút.

Văn Tâm gọi Giang Thần lại, lại đi tới về phía hắn, quét qua sạch vẻ phiền muộn trước đó, nàng hỏi:

- Sư phụ ngươi là ai?

- Cái gì?

Giang Thần không biết rõ ý tứ trong lời này.

- Chính là sư phụ dạy ngươi luyện kiếm đó.

Vừa nãy Văn Tâm dựa theo phương pháp mà Giang Thần nói, cho dù chưa thành công, thế nhưng nàng lại phát hiện vấn đề ở chỗ nào. Đúng như Giang Thần nói vậy.

Chỉ có điều, trình độ luyện kiếm vừa nãy của Giang Thần nàng cũng nhìn thấy. Cho nên nàng kiên quyết không tin tưởng Giang Thần có tài nghệ cao hơn nàng, mà cho rằng hắn có một vị danh sư.

- Không có, ta không có sư phụ.

Giang Thần nói thật.

Rất nhanh, hắn đã nhìn thấy vẻ mặt nghi hoặc ở trên mặt của Văn Tâm, điều này làm cho hắn rất là buồn bực.

Từ khi rời khỏi Thập vạn đại sơn, dường như khi nói thật cũng không có ai tin vậy.

Ví dụ như hắn muốn gia nhập Thiên Đạo Môn, bất kể là ai cũng sẽ dùng một loại biểu hiện không tên để nhìn mình.

Hiện tại, biểu hiện của Văn Tâm cũng gần như vậy.

- Ta không tin, vừa nãy ngươi muốn chỉ điểm cũng phải có đủ trình độ a.

Văn Tâm không có quanh co lòng vòng mà nói thẳng ra sự hoài nghi trong lòng mình, người như kiếm ra khỏi vỏ, lộ hết phong mang.

- Đầu tiên, ngươi không tin là chuyện của ngươi, thứ yếu, ta chỉ điểm cho ngươi, ngươi phát hiện ra chỗ sai sót của mình. Như vậy ngươi nên nói cảm ơn mà không phải là hỏi ta vấn đề này.

Có lẽ Hồng Phi Vũ sẽ chịu đựng Văn Tâm này, chỉ có điều Giang Thần thì lại không giống với hắn.

Văn Tâm rất là bất ngờ, bởi vì từ xưa tới nay chưa từng có ai dám nói chuyện như vậy với nàng.

Hồng Phi Vũ ở bên cạnh, hai mắt nhanh chóng đảo, muốn nói cái gì đó với Giang Thần, nhưng lại không tiện mở miệng.

- Ngươi thực sự không biết ta là ai sao?

Văn Tâm hỏi.

- Ta chỉ biết là ngươi tên là Văn Tâm.

Văn Tâm nở nụ cười hiếm thấy, làm cho gương mặt của nàng trở nên xinh đẹp đến mức làm cho người ta nghẹt thở.

Hồng Phi Vũ ở bên cạnh còn tưởng rằng mình nhìn nhầm, hai tay dụi dụi mắt của mình.

- Như vậy ngươi tên gì?

- Giang Thần.

- Vừa tới Cửu Long thành sao?

- Đúng thế.

Giang Thần mơ hồ cảm giác được thân phận của nữ nhân này không đơn giản.

Đúng lúc này, trong rừng trúc đã truyền đến tiếng bước chân lộn xộn, dường như có một đám đông đi về phía bên này.

Một người trong đó Giang Thần nhận ra, chính là vị thanh niên vừa nãy đã ngăn cản hắn tiến vào trong quảng trường tượng đá.

Nhìn kỹ, nhóm người đến này đều là người luyện kiếm ở quảng trường trước đó.

Vị Dương Kiến Uy kia cũng ở trong đó.

Tới gần, Giang Thần phát hiện ra vóc người của đối phương cũng không tệ, cao to uy vũ, lông mày rậm con ngươi đen. Chỉ là trong đó là vẻ hung hăng, khiến cho người ta nhìn qua đã cảm thấy không thoải mái.

- Quận chúa.

Hắn đi tới bên người Văn Tâm, nhiệt tình kêu lên một tiếng.

- Quận chúa?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau