THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 406 - Chương 410

Chương 407: Lối vào bí tàng

Đồ mà Giang Thần muốn mua không được tính là quá đặc thù, hơn nữa có Âm Sương hỗ trợ, trước sau không tốn quá mười phút.

- Âm Sương cô nương, có thể lén lút nói chuyện một chút hay không? Ta có chút chuyện muốn nói với ngươi.

Khi trả tiền, Giang Thần quyết định nói thật ra với Âm Sương.

- Sao?

Âm Sương cũng rất tò mò, dẫn hắn đi tới phòng dùng để đãi khách.

- Hi vọng không phải là những câu nói kia.

Âm Sương có chút bận tâm, không biết Giang Thần có thể thổ lộ với nàng hay hông, chuyện như vậy đối với nàng cũng không xa lạ gì cả.

Cho dù trong ấn tượng của nàng Giang Thần không phải là người như vậy, nhưng không chừng chính bởi vì báo đáp mà nàng nhiệt tình đã khiến cho hắn hiểu lầm, làm cho hắn muốn ảo tưởng.

Nếu là như vậy, Âm Sương chỉ có thể nói xin lỗi mà thôi.

Giang Thần ưu tú, không sai, nàng cũng khâm phục sự bình tĩnh của nam nhân này, thế nhưng thân phận của nàng đã quyết định hai người không thích hợp với nhau.

Huống chi, trong lòng nàng đã có đối tượng, thế nhưng đã rất lâu rồi người kia chưa từng xuất hiện.

- Âm Sương cô nương, những câu nói này ta chỉ nói với một mình ngươi, hi vọng ngươi có thể bảo giữ kín.

Giang Thần nghiêm túc nói.

- Ngươi không cần phải nói, ta biết, thế nhưng rất xin lỗi.

Âm Sương nghe thấy hắn nói như vậy, trong lòng đã xác nhận, vì vậy muốn ra tay trước, tránh cho xảy ra kết quả không tốt.

- Cái gì?

Giang Thần đầu óc mơ hồ, vẻ mặt mờ mịt nhìn đối phương.

Thấy hắn như vậy, Âm Sương có chút dao động, gò má có chút ửng đỏ, hỏi dò:

- Không phải ngươi muốn nói mình yêu thích ta sao?

Lời nói như vậy ở trong miệng của những nữ nhân khác sẽ có vẻ tưởng bở, thế nhưng nếu là nàng thì lại khác, ngược lại còn làm cho nam nhân động tâm hơn nữa.

Giang Thần lúng túng nở nụ cười, nhẹ nhàng lắc đầu.

- Ồ! Vậy thì thật là ngại quá, đã để ngươi cười chê rồi.

Âm Sương luôn luôn thành thục lại giống như một nữ tử nhỏ, mặt đỏ bừng bừng, rất lúng túng.

- Ta có chuyện khác muốn nói cho ngươi biết.

Giang Thần nói.

- Ta còn tưởng rằng... Cho nên mới phải nói như vậy, bởi vì trong lòng ta đã có người khác.

Âm Sương ngượng ngùng nói.

- Vậy thì thật là ước ao thay cho vị bằng hữu kia.

Giang Thần cười nói.

- Nhưng hiện tại cũng không biết hắn đã đi đâu rồi.

Âm Sương cười khổ một tiếng, lập tức lắc lắc đầu, nói:

- Không nói tới cái này nữa, ngươi muốn nói cho ta biết cái gì vậy?

- Chuyện liên quan tới thân phận của ta.

Giang Thần nói.

Âm Sương nghĩ thầm:- Lẽ nào hắn muốn nói mình biết hắn là thiếu gia Cao gia, tạm thời ký nợ sao?

Ký nợ cũng không thành vấn đề, còn thân phận của Giang Thần, chỉ cần là thế lực có mạng lưới tình báo phát đạt trong Long vực đều có thể tìm ra được.

- Người được ngươi yêu thích, nhất định là một người rất ưu tú.

Giang Thần nhìn thấy nàng không nói tiếp, mất tập trung, rõ ràng là còn chưa hoàn hồn từ trong câu chuyện vừa nãy.

- Đúng thế, hắn rất ưu tú, là một vị linh đan đại sư.

Âm Sương gật gật đầu, nàng cũng không biết quỷ thần xui khiến thế nào mà lại nói ra, có thể là vì muốn giảm bớt vẻ lúng túng do hiểu lầm vừa nãy mang tới.

- Là như vậy, ta có một tấm thẻ Kim Long, nhưng thân phận đăng ký không phải là Giang Thần, ta sử dụng thì sẽ bại lộ ra một thân phận khác của ta, hi vọng Âm Sương cô nương có thể giữ kín giúp ta.

Giang Thần trở lại đề tài chính, nói.

- Ừm.

Âm Sương cũng cảm thấy không ngoài ý muốn, chờ hắn nói ra thân phận thiếu gia Cao gia.

- Kỳ thực trước đây chúng ta đã quen biết, lần trước gặp mặt, ta đã lấy một thân phận khác, Xuất Vân đến từ Thiên Hà giới, cũng là Linh đan sư...

Giang Thần đang tự giới thiệu mình, hắn đột nhiên sửng sốt, hắn nghĩ tới vị linh đan đại sư mà Âm Sương nói, không phải là mình đó chứ?

Nhìn kỹ lại, khi nghe thấy hắn nói vậy, Âm Sương kinh ngạc ngẩng đầu lên, động tác cứng ngắc và vẻ khiếp sợ trên mặt đã nói rõ trong lòng nàng đang gợn sóng.

- Ngươi là Xuất Vân đại sư?

Âm Sương không thể tin tưởng được hỏi.

- Ừm.

Giang Thần biết chỉ nói không thôi là không có tác dụng, hắn thay đổi âm thanh của chính mình, nói:

- Lần trước Âm Sương cô nương đưa Chung Linh sơn cho ta, khi ở lớp Thiên cấp, còn có ân tình này nữa.

Hình dạng thì hắn phải dịch dung một lần nữa, cần mất một quãng thời gian, vì lẽ đó hắn không muốn tốn sức như vậy mà chỉ thay đổi âm thanh, sau đó lại đưa thẻ Kim Long ra.

Âm Sương cảm thấy đầu óc của mình không đủ dùng, coi như là nội tâm của nàng mạnh mẽ thế nào thì cũng không ứng phó kịp.
Điều quan trọng nhất chính là, nàng không biết Giang Thần có nghe ra ý tứ trong lời nói mà bản thân nàng vừa mới nói ra hay không!

Sau đó, hai người tiến hành giao dịch ở trong một loại trạng thái rất lúng túng.

Âm Sương nghiệm chứng thẻ Kim Long, sau khi trừ phí sẽ mua đồ vật rồi giao cho hắn, lại dùng ánh mắt phức tạp nhìn theo bóng lưng của Giang Thần, còn nói:

- Ngày mai gặp lại.

- Ừm.

Giang Thần trở lại lầu một, tâm tình rất là quái lạ.

Hắn nghĩ tới người Âm Sương yêu thích là mình, nhưng chuyện như vậy lại không có cách nào nói ra được, không thể làm gì khác hơn là giả bộ như chưa từng xảy ra. Hắn giao các loại tài nguyên chiến đấu mua được cho người của Thần Kiếm hội.

- Hội trưởng, như vậy là hơi nhiều đó.

- Đúng vậy, hơi cường điệu.

Sau khi người của Thần Kiếm hội nhận lấy đồ rất bất ngờ, hóa ra đồ mà Giang Thần mua đều là tốt nhất, đãi ngộ của bọn họ có thể so được với đội ngũ tinh anh của bất kỳ một thế lực lớn nào khác.

- Giữ được mạng mới là tốt nhất.

Giang Thần nói.

Trong lòng của thành viên Thần Kiếm hội rùng mình, nếu như nói trước đó bọn họ chỉ bởi vì đặt cược mà lựa chọn Thần Kiếm hội, như vậy hiện tại mới chân chính có tình cảm với với Thần Kiếm hội.

- Lên đường đi.

Giang Thần mang theo đám người Ứng Vô Song chạy tới Phi Long thành, bí tàng sẽ chính thức mở ra vào ngày mai.

Sở dĩ sẽ đúng giờ như vậy cũng không phải là bí tàng tự mở ra giờ đó, mà là vào lúc mặt trời mọc ngày mai, cường giả đỉnh cao của các thế lực lớn sẽ liên hợp lại loại bỏ trận pháp ở lối vào của bí tàng, mà trước đó đương nhiên sẽ không vào được bí tàng.

Nếu không thì cũng không thể có thời gian chuẩn bị như vậy, không nhanh thì người khác đã sớm chuyển hết bí tàng đi rồi.

Chờ đến khi người của Thần Kiếm hội đi tới Phi Long thành thì đã là buổi tối, người ở trong thành đông như mắc cửi, các thế lực khắp nơi trong Long vực tập kết lại.

Ở cách ngoài thành không xa có một khe suối, ánh sáng lóng lánh phản chiếu lại ở trên mặt nước, ở trong đêm đen rất chói mắt.

Không chút nghi ngờ nào cả, đây là lối vào của bí tàng.

- Các ngươi đi vào trong thành trước đi.

Giang Thần một mình bay đi về phía khe suối, muốn tìm tòi hư thực.

Vừa mới tới gần, Giang Thần đã nhận ra được có hơn mười đạo khí tức mạnh mẽ khóa chặt mình, muốn nhìn thấu hắn.

Có điều cũng không có người nào đứng ra ngăn cản hắn, hẳn là cường giả của các thế lực ở đây ngăn cản lẫn nhau, tránh cho có người giở trò.

Giang Thần làm bộ không phát hiện ra, giống như một người có lòng hiếu kỳ rất nặng bay một vòng quanh khe suối, tiếp theo lại mang theo vẻ đần độn vô vị rời đi, giống như không phát hiện ra thứ gì vậy.

Các cường giả ở chỗ tối không cản hắn, tùy ý để hắn rời đi.

Nhưng trong lòng Giang Thần, rất không bình tĩnh, bởi vì hắn phát hiện ra một chuyện, khe suối này quả thật có lối vào đi tới tiểu thế giới, chuyện này không giả.

Có điều sở dĩ lối vào lộ ra không phải là bởi vì bị năm tháng ăn mòn, dẫn đến linh kiện ẩn giấu lối vào mất đi hiệu quả, mà là do người làm ra!

Cũng có ý nghĩa là có người cố ý để lộ ra lối vào tiểu thế giới này!

Đương nhiên, cũng có thể là dưới tình huống không biết chuyện gì mà kích phát lối vào, nhưng lại không biết thu hồi ra sao cho nên mới dẫn đến bị các thế lực khắp nơi phát hiện ra lối vào.

Cho dù là thế nào, nhất định phải có lòng đề phòng, tránh cho bị người khác hại chết ở bên trong.

Hành trình xuyên qua không gian, có khả năng rất lớn sẽ một đi không trở lại, tuyệt không thể xem thường được.

Chương 408: Phong vân tụ hội

Võ Phường, bởi Thần Long bí tàng cho nên cũng không có nhân khí nóng nảy nữa, trái lại còn có chút vắng vẻ.

Lúc này có một đám người mênh mông cuồn cuộn đi tới bầu trời Võ Phường.

Dường như Võ Phường đã sớm biết trước, lập tức có người đi tới không trung đón bọn họ.

- Thi thể của Úy Trì Hoành có phải là ở đây hay không?

Đội ngũ tới có hơn hai mươi người, nữ có nam có, chân mày và miệng mắt đều có chỗ tương tự, hiển nhiên là người đến từ cùng một gia tộc.

Trên người bọn họ, đều mặc Quỷ Thần giáp, khí thế bức người.

- Đúng thế.

Người của Võ Phường hào phóng thừa nhận.

- Các ngươi giết hắn sao?

Lúc hỏi lời này, ánh mắt của người Uất Trì gia tộc lập tức trở nên trở nên sắc bén.

- Không phải.

Người của Võ Phường lấy ra quyển sách video, phát ra một đoạn hình ảnh rất dài, bắt đầu từ lúc Úy Trì Hoành và Giang Thần lần thứ nhất xảy ra xung đột ở trong tiểu viện.

Lại tới quá trình trong mỗi một gian phòng, cuối cùng Úy Trì Hoành bị một kiếm chém giết.

Có thể nhìn ra được sau khi người Uất Trì gia tộc xem xong cái này, vẻ mặt của bọn họ hoặc nhiều hoặc ít cũng có chút lúng túng.

Úy Trì Hoành đã làm cho gia tộc của bọn họ mất mặt!

Có điều coi như là như vậy thì đệ tử dòng chính của Úy Trì gia cũng không cho phép người ngoài đến giết!

- Vậy tư liệu của tên sử dụng kiếm kia thế nào?

- Giang Thần, người Anh Hùng điện.

Võ Phường trả lời rất thẳng thắn, là muốn không đếm xỉa gì tới chuyện này nữa.

- Các ngươi không ngăn cản một kiếm cuối cùng của Giang Thần, điểm ấy, chúng ta sẽ tính toán sau.

Uất Trì gia tộc để lại một câu uy hiếp, lập tức chạy tới Anh Hùng điện. Bọn họ không chút sợ hãi nào cả, ở trong các thế lực Long vực, đây là chuyện rất hiếm thấy.

Trên thực tế, bọn họ không phải là thế lực đến từ Long vực, thậm chí cũng không phải người của mảnh đại lục này, bọn họ đến từ Thiên Hà giới!

Chỉ là bọn hắn đi tới Anh Hùng điện thì lại không thuận lợi giống như ở Võ Phường nữa. Trải qua một phen tranh đấu ngôn ngữ kịch liệt, Anh Hùng điện cứng rắn, nói muốn chiến thì cứ chiến.

Người của Uất Trì gia tộc không do dự quá lâu, bởi vì bọn họ biết mười mấy người sẽ không thể tiêu diệt được Anh Hùng điện, cho nên cả đám mới đi tới Thánh thành.

Thông qua tình báo tìm hiểu được, bọn họ đều rõ Thần Long bí tàng ở ngoài Phi Long thành, cho nên suy đoán Giang Thần sẽ đi tới chỗ đó.

- Úy Trì Thiên, Úy Trì Tín, Úy Trì Minh, ba người các ngươi đi vào bên trong Thần Long bí tàng, cầm đầu của Giang Thần về đây cho ta.

Thủ lĩnh Úy Trì gia gọi Thông thiên cảnh trong đội ngũ ra, sau đó phân phó một tiếng.

Tuổi tác của ba người này chỉ chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, nhưng thực lực rất mạnh, nhìn dáng vẻ của bọn họ, cũng không coi đây là chuyện đáng kể gì cả.

Trên đường đi tới Phi Long thành, ba người bắt đầu thảo luận.

- Đồng thời hành động, hay là phân công nhau hành động?

Một người trong đó nhìn qua là một người khá là thận trọng hỏi.

Thế nhưng, hai người khác rất xem thường đối với hành động này.

- Úy Trì Minh, ngươi cũng quá để mắt tới người sử dụng kiếm kia rồi, từ hình ảnh nhìn vừa nãy, hắn đánh Úy Trì Hoành cũng cần nửa ngày mà lại cần Úy Trì tam kiệt chúng ta đồng thời ra tay hay sao? - Như vậy đi, chúng ta sẽ so một lần, ai giết chết được Giang Thần kia trước thì chính là người lợi hại nhất trong tam kiệt, được chứ?

Người còn lại kia đề nghị.

Úy Trì Minh nhìn dáng vẻ của đồng bạn mình, bất đắc dĩ lắc đầu, cũng không nói gì cả.

- Được, chúng ta sẽ so đấu một lần!

Một người khác thoải mái đồng ý, có vẻ rất hưng phấn, bởi vì một mình chém giết Giang Thần không có độ khó gì cả.

Nhưng nếu như là cạnh tranh với hai người khác, như vậy sẽ vô cùng lạc thú.

...

Phi Long thành chưa bao giờ náo nhiệt như lúc này.

Trời mới vừa sáng thì phố lớn ngõ nhỏ đâu đâu cũng có người, tất cả khách điếm trà lâu đều chật ních, giữa bầu trời có đầy các loại linh khí phi hành.

Giang Thần và Thần Kiếm hội của hắn cũng ở trong biển người, chờ đợi bí tàng mở ra.

Khi ánh rạng đông thức dậy từ đường chân trời, tất cả Thông thiên cảnh từ trong thành bay ra, chẳng khác nào cá diếc sang sông, đi tới bên ngoài khe suối.

Ở trên đỉnh đầu của bọn họ có các đại nhân vật nổi danh của Long vực đang đứng, đến từ các thế lực khác nhau.

Có chút thế lực đối địch với lẫn nhau, thế nhưng lúc này cũng bỏ qua thù riêng.

Mặt khác, các thế lực còn chia ra làm hai trận doanh, đó là Anh Hùng điện và Tà Vân điện.

Phần lớn thế lực đều đứng ở bên Anh Hùng điện, cho dù số lượng chiếm ưu thế tuyệt đối, thế nhưng so với Tà Vân điện lại giống như là năm bè bảy mảng hơn.

Các thế lực lớn chỉ căn cứ vào danh vọng của Anh Hùng điện, một khi dính đến lợi ích của bản thân, nếu muốn bọn họ đoàn kết nhất trí thực sự thì lại là không thể.

Ngược lại bên Tà Vân điện kia bền chắc như thép, thế lực quy thuận Tà Vân điện bởi vì không có đường lui nữa cho nên đều cực kỳ trung tâm.

- Tà Vân điện có thể xây dựng lên ở dưới uy vọng của Anh Hùng điện chính là do tâm tư của các thế lực lớn trong Long vực không đồng đều.
- Kỳ thực trong lòng rất nhiều thế lực đều hi vọng Tà Vân điện quật khởi, đánh vỡ cục diện lợi ích của Long vực, từ đó được phân chỗ tốt.

- Nghe nói bên trong các thế gia truyền thừa đã có thế gia âm thầm chống đỡ Tà Vân điện trong bóng tối.

Người có nhiều, các loại tin tức không biết thực hư cũng không ngừng được Giang Thần nghe thấy.

Đối với chuyện này, hắn không có hứng thú, hắn vẫn còn đang suy nghĩ chuyện liên quan tới kết giới của tiểu thế giới.

Nếu muốn hủy diệt tiểu thế giới nhất định phải nắm giữ lực lượng siêu mạnh, như vậy đi vào mới an toàn được.

Vấn đề là đi ra thì thế nào chứ, vạn nhất người khác phá hỏng lối ra, dùng cảnh giới của hắn, nếu muốn phá tan kết giới là chuyện rất khó khăn.

- Chúng ta sẽ mở một lối vào của bí tàng ra, nhưng đây là thứ chỉ tồn tại nhất thời mà thôi. Sau khi các ngươi tiến vào nó sẽ đóng.

- Một tháng sau, chúng ta sẽ mở ra lại, nếu như khi đó còn có người không đi ra thì phải tự mình nghĩ biện pháp ra ngoài.

Trên không trung, cường giả của các thế lực lớn nói.

- Các thế lực lớn liên kết lại, bảo đảm các ngươi có đường lui, thế nhưng bên trong tiểu thế giới không chỉ có bảo vật chờ đợi các ngươi mà còn có các sinh vật đáng sợ nữa.

- Chuẩn bị sẵn sàng đi, hiện tại chúng ta sẽ bắt đầu.

Nói xong, Tôn giả của các thế lực lớn bắt đầu liên thủ phá vỡ kết giới của bí tàng, những người khác thì lại đang đợi.

Đồng thời, từng nhân vật nổi tiếng xuất hiện, dẫn tới từng trận hoan hô.

Trong những người kia, có Lệ Nam Tinh và Lâm Kinh Vũ ngày hôm qua Giang Thần đã nhìn thấy.

Khi Lệ Nam Tinh mang đội đến, hầu như đã có hơn tám phần mười nữ nhân rít gào, vẻ mặt mê trai.

Lâm Kinh Vũ dựa vào dáng người vĩ đại, cũng nhận được không ít ánh mắt sùng bái và kính ngưỡng của mọi người.

Đương nhiên, nhân vật nổi tiếng không chỉ có xuất phát từ Anh Hùng điện không thôi.

Khi nam tử có mái tóc đỏ yêu dị đến cực điểm xuất hiện, toàn trường yên tĩnh tới mức không hề có một tiếng động nào cả.

Hắn không phải xẹt qua ngang trời bay tới, mà là chậm rãi nhẹ nhàng bước đi, mỗi bước ra một bước, người phía dưới cũng cảm thấy được mình đang hít thở ồ ồ.

Khuôn mặt kia cũng rất anh tuấn, tràn ngập tà khí, lại có mị lực vô cùng tận.

Hắn mặc một kiện giáp nhẹ màu đen, không chỉ có không có vẻ mập mạp, trái lại còn làm cho người ta có cảm giác mềm mại.

Thiên tài số một Tà Vân điện, đứng đầu bảng Trừ Ma bảng, Tô Hình!

Ngay cả rất nhiều người bên Anh Hùng điện cũng nhìn về phía người này, ánh mắt sùng bái và ngóng trông.

Chính tà, trắng đen, đúng sai, kỳ thực đều không quan trọng ở thế giới này.

Điểm mà mọi người vừa ý chính là sức mạnh, là quả đấm của người nào lớn.

- Sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày, ta cũng sẽ giống như bọn họ, lúc xuất hiện thời gian phong quang vô hạn, vạn người kính ngưỡng.

Có người nói ra tiếng lòng của đại đa số người.

Giang Thần cũng như vậy, thân là nam nhi, ai không muốn trở thành tiêu điểm trong lúc tuổi tác có cảm xúc mãnh liệt nhất, được người ta xem là thần tượng cơ chứ?

Đặc biệt là đối với Giang Thần, trở thành người mạnh nhất Long vực chính là bước thứ nhất để đi tới Băng Linh tộc cưới sư tỷ.

Đột nhiên, mọi người náo loạn một trận, Giang Thần còn tưởng rằng là kết giới mở ra.

Chương 409: Tứ đại mỹ nữ

Kết quả không phải, sở dĩ mọi người gây rối là bởi vì trên không trung lại xuất hiện một nhân vật nổi tiếng.

Đồng thời lại còn là nữ tử, một nữ nhân rất đẹp, rất được các nam nhân ở đây ủng hộ.

- Nguyệt Lam Thanh, là một trong tứ đại mỹ nhân của Thánh vực.

Ứng Vô Song chú ý tới vẻ không rõ trên mặt của Giang Thần, nàng giới thiệu.

- Ồ, hóa ra là vậy.

Giờ Giang Thần mới hiểu ra, bởi vì hắn phát hiện ra thực lực của nữ tử này còn xa không đạt đến trình độ như Lệ Nam Tinh hoặc là Tô Hình.

Nhưng phản ứng của mọi người lại làm cho hắn tưởng rằng là người đứng đầu bảng Thăng Long bảng đến đây.

- Quả nhiên mỹ nữ luôn luôn là loại động vật có thể thu hút ánh mắt của người khác.

Giang Thần nhớ tới Thánh vực 500 năm trước, cũng có loại danh hào tiên nữ, thần nữ đối với các nữ tử như hiện tại.

Hiện tại lại có tứ đại mỹ nữ làm cho Giang Thần thổn thức không thôi.

- Làm sao? Không cảm thấy nàng rất đẹp sao?

Không biết Ứng Vô Song vô tình hay cố ý hỏi.

Giang Thần chăm chú nhìn mấy lần, lắc lắc đầu, nói:

- Không phải kiểu mà ta yêu thích, hơn nữa trên người nàng nhất định có vầng sáng khác thì mới có thể được bầu thành tứ đại mỹ nhân.

Thẩm mỹ, kỳ thực chính là quan niệm xấu đẹp. Khi đẹp đến một loại cảnh giới, kỳ rất khó để phân ra cao thấp được.

Lúc này, mọi người sẽ đi bình luận khí chất, chia làm cao quý, trang nhã, ôn nhu…

Nguyệt Lam Thanh kia, cao cao tại thượng, chẳng khác nào Khổng Tước kiêu ngạo, là kiểu mẫu Giang Thần rất không thích.

Không phải là hắn không thích người cao quý, mà là hắn có thể nhìn ra được đối phương đang cố hết sức duy trì dáng vẻ như vậy.

Mặt khác, hắn cũng nói không sai, mặc dù có thể được bầu thành tứ đại mỹ nữ, thế nhưng lại bởi vì trình độ Thiên võ ý cảnh của Nguyệt Lam Thanh cực cao, thân thế lại không tầm thường.

- Thực sự là nói khoác không biết ngượng, chỉ bằng vào dáng vẻ này của mình, ngươi có quyền lợi lựa chọn thích hay không thích sao?

Không ngờ, lời nói của hắn lại bị người hâm mộ của Nguyệt Lam Thanh nghe được, lập tức bị đối phương đả kích.

Người nói chuyện chính là một nữ tử sắc đẹp thường thường, trên mặt còn có tàn nhang, nàng đang tức giận trừng mắt nhìn Giang Thần.

Nàng là người đang cố gắng trở thành tồn tại như Nguyệt Lam Thanh, cho nên không thể tiếp thu bình luận như vậy của Giang Thần được.

- Ngươi có quyền lợi vui vẻ của ngươi, ta có quyền lợi không thích của ta.

Giang Thần nhìn nàng một cái, không muốn tranh luận.

Nhưng mà, nữ tử kia lại vặn eo đi tới, nói:

- Ngươi không có quyền lợi đó, Nguyệt Lam Thanh sư tỷ không thèm nhìn ngươi dù chỉ một con mắt, cho nên đánh giá của ngươi không hề có giá trị.

- Vậy vì sao ngươi lại để ý như vậy chứ?

Giang Thần rất buồn cười nói.

Nữ tử ngẩn ra, gương mặt nhanh chóng đỏ lên, dậm chân, nói:

- Ta không cho phép người vô tri như ngươi tự cho là đúng.

Nàng không nói đạo lý như vậy, Giang Thần không muốn đáp lại lời của nàng.

Nhưng mà, người ở bên cạnh bởi vì nữ tử này cho nên cũng đã chú ý tới bên này, khi bọn họ hiểu rõ chuyện gì xảy ra, ánh mắt nhìn Giang Thần đã trở nên có chút khó coi.

- Tên này là ai vậy?

- Chưa từng thấy, nhất định không phải là nhân vật có tiếng tăm gì cả.

- Vậy mà hắn còn dám nói Nguyệt Lam Thanh? Chẳng lẽ muốn thu hút sự chú ý của mọi người sao?

Người chung quanh bình luận, tất cả đều là đứng ở bên phía Nguyệt Lam Thanh.Vốn nữ tử đã đuối lý lúc này lại tìm được sức mạnh, nàng ngẩng đầu nhìn Giang Thần, dáng vẻ kia như là Giang Thần không xin lỗi thì nàng sẽ không để cho hắn đi.

- Chẳng lẽ, các ngươi còn muốn quản người khác nói cái gì hay sao?

Ứng Vô Song bất mãn nhìn sang, cầm lệnh bài đệ tử Anh Hùng điện trong tay, quát lên:

- Các ngươi thực sự có uy phong rất lớn đó!

- Anh Hùng điện?

Thấy thế, sắc mặt của đám người chung quanh đã thu lại không ít, nữ tử kia cũng không biết nên làm sao mới phải.

- Cầm lệnh bài rách mà đã muốn chặn miệng của người khác. Chẳng lẽ đây là tác phong của người Anh Hùng điện các ngươi sao?

Thế nhưng vào lúc này, một đạo thanh âm chói tai vang lên.

Mọi người nhìn sang, tức thì tản ra, cách ra khá xa.

Không phải là khuôn mặt của người kia đáng ghét, hay là tỏa ra vẻ tanh tưởi, mà là người hắn mặc một bộ trường bào màu đen, vạt áo và ống tay áo đều có sợi chỉ vàng thêu thành đám mây.

Điều này đại biểu cho việc hắn là người của Tà Vân điện!

- Lãnh Xuy Huyết, đứng thứ bảy Trừ Ma bảng, thứ sáu mươi tám trên Thăng Long bảng.

Có người lập tức nhận ra hắn.

Lãnh Xuy Huyết là một nam tử môi hồng răng trắng, khóe mắt còn có màu đỏ tươi, dường như là máu vậy.

Chợt, mọi người ý thức được người của Tà Vân điện đang quát tháo người của Anh Hùng điện!

Bọn họ bắt đầu chờ mong kết quả cuối cùng sẽ là như thế nào.

- Công đạo ở trong lòng người, không cần nhiều lời.

Ứng Vô Song không muốn làm lớn chuyện, muốn dẫn Giang Thần rời đi.

- Nguyệt cô nương! Phía dưới này có người không tán đồng vẻ đẹp của ngươi, cảm thấy ngươi không xứng trở thành tứ đại mỹ nhân.

Lãnh Xuy Huyết cũng không ngăn cản, chỉ ngẩng đầu lên, hắng giọng rống lớn, toàn trường đều có thể nghe thấy được.

Không chút nghi ngờ nào cả, hắn làm vậy đã khiến cho thanh âm lan rộng đến toàn trường, mỗi người đều nhìn sang, bọn họ muốn nhìn một chút xem là ai không biết trời cao đất rộng như vậy.
Ngay cả Nguyệt Lam Thanh ở trên không trung cũng buông đôi mắt đẹp xuống, quét qua Giang Thần một chút, nhưng cũng không hề nói gì.

Có điều, có không ít người muốn hô đánh hô giết, muốn biểu hiện ở trước mặt của Nguyệt Lam Thanh.

- Vậy theo các ngươi, khi ta gặp nữ thần của các ngươi thì ta phải quỳ xuống cúng bái sao? Ngay cả nói cái nhìn của mình với bằng hữu cũng không được sao?

Giang Thần đón vô số ánh mắt, thản nhiên đối mặt, thản nhiên nói.

Lời này đã làm cho một số ít người tỉnh táo lại, dù sao bọn họ cũng không chính tai nghe qua nguyên văn lời nói của Giang Thần.

- Khi người khác đang cao hứng vì người trong lòng mình xuất hiện mà người nào đó còn vo ve, có phải rất không lễ phép hay không?

Lãnh Xuy Huyết có ý định nhằm vào hắn, cho nên lập tức phản bác.

- Ngươi không có tai hay sao?

Giang Thần hỏi ngược lại một câu, vẻ mặt của mọi người rất kinh ngạc, người mà đối phương đang đối mặt là người cùng hung cực ác trên Trừ Ma bảng, hắn không sợ đưa tới họa sát thân sao?

- Đại đa số người ở nơi này đều không thể lặp lại lời nói mới rồi của ta.

Giang Thần lại nói.

- Hừ, dường như ngươi cũng không hiểu rõ, ngươi không có tư cách nói ra lời bình phẩm này, ngươi nghĩ mình là ai chứ?

Nữ tử kia trầm mặc một hồi rồi nói.

- Đúng thế, chỉ là hạng người thấp kém mà cũng dám nói vậy, không nhìn xem mình có xứng để nói vậy hay không.

Nói đến nói đi lại trở về nguyên điểm, bám vào thân phận thấp kém của Giang Thần mà không tha.

- Đánh giá một người thì cần phải đạt đến độ cao của người kia, đây thực sự là lý lẽ của kẻ cướp.

Giang Thần trào phúng nói.

- Không phải vậy sao? Ngươi cho rằng ai cũng có tư cách để ăn nói linh tinh sao?

Nữ tử kia rất châm chọc nói.

- Tiểu huynh đệ, ngươi nên xin lỗi thì tốt hơn, những người này sẽ mặc kệ có lý hay không, đây là một nhóm người mù ồn ào, bọn họ muốn biểu hiện ở trước mặt của Nguyệt Lam Thanh mà thôi.

Lúc này, một thanh âm thông qua thần thức truyền vào bên tai của Giang Thần, hóa ra vẫn có người hiểu chuyện.

Giang Thần cau mày, nhìn đám người muốn làm cho mình đẹp mặt ở xung quanh, hắn nở nụ cười lạnh lẽo.

- Như vậy, ta cứ nói như vậy đó, các ngươi muốn làm gì ta?

Giang Thần không xin lỗi, trái lại còn rất hung hăng khiêu khích.

- Đáng ghét, tên này nghĩ mình là ai chứ?

- Phải giáo huấn hắn! Nhất định phải vậy!

Người chung quanh căm phẫn sục sôi, muốn làm cho Giang Thần đẹp mặt.

- Tiểu đội trưởng, không cần để ý tới những người này, lên đây đi.

Giữa lúc này, trên không trung truyền tới một đạo thanh âm lanh lảnh dễ nghe.

Mọi người phẫn nộ ngẩng đầu lên, muốn nhìn một chút xem là ai mà lại có khẩu khí lớn như vậy, trực tiếp bảo Giang Thần không cần để ý tới bọn họ.

Thế nhưng đợi đến khi bọn họ ngẩng đầu lên, từng khuôn mặt phẫn nộ cứng đờ, trong mắt tràn ngập vẻ không dám tin tưởng.

Người mở miệng không ngờ cũng là một trong tứ đại mỹ nữ.

Hơn nữa còn là vị có tiếng tăm lớn nhất, Âm Sương!

Là người trong lúc vung tay nhấc chân cũng rất tao nhã, một cái nhíu mày một nụ cười cũng tràn ngập mị lực mười phần.

Chương 410: Tiến vào tiểu thế giới

Không giống mị lực của Nguyệt Lam Thanh, Âm Sương còn càng mê người hơn nữa.

Từ phản ứng của mọi người là có thể nhìn ra, khi Nguyệt Lam Thanh đến, tuyệt đại đa số người đều sôi trào.

Có điều người khá là có danh vọng và địa vị ở trong đó vẫn có biểu hiện rất hờ hững. 

Nhưng Âm Sương vừa đến, cho dù là ai thì cũng rất động lòng, giống như có thể nhìn thấy Âm Sương ở đây là một chuyện rất chuyện khó khăn vậy.

Vì vậy, khi Âm Sương gọi Giang Thần lên, trong lòng mọi người đã nổi lên sóng to gió lớn.

Ngay cả Lệ Nam Tinh và những người trong mười vị trí đầu Thăng Long bảng hạng nhất cũng ném ánh mắt khác thường tới. 

Nữ tử không ngừng kêu gào vừa nãy á khẩu không trả lời được, hai tay buông xuống, có chút si ngốc ngẩng đầu lên.

- Hiện giờ các ngươi đã cảm thấy Giang Thần đủ tư cách để nói chuyện này chưa?

Ứng Vô Song lạnh lùng hỏi. 

Không ai trả lời, nhưng đây cũng là một loại trả lời.

Người có thể có quan hệ tốt như vậy với Âm Sương, nhất định sẽ không tầm thường, đừng nói là đánh giá Nguyệt Lam Thanh, mắng nàng cũng được.

Lãnh Xuy Huyết bĩu môi, lùi vào trong đám người. 

Khi lên tới không trung, Giang Thần nói:

- Cảm tạ Âm Sương cô nương đã giải vây cho ta.

- Giang Thần, giọng điệu này của ngươi không hề giống đại sư đó, ngươi và Xuất Vân đại sư, đâu mới thật sự là ngươi? 

Trải qua thời gian một ngày, rốt cuộc Âm Sương đã tiêu hóa được sự thực Giang Thần chính là Xuất Vân đại sư.

Sau đó, nàng thu thập tất cả tình báo có liên quan tới Giang Thần, biết được một tháng trước hắn đã đại náo một hồi ở Hỏa vực.

Điều này cũng rất ăn khớp với việc trước đó Xuất Vân đại sư trước nói đang chuẩn bị cho chiến tranh. 

Sau khi tìm hiểu kỹ, nàng biết ân oán của Giang Thần và Hắc Long thành cùng với Đại Hạ vương triều.

Sau khi xem xong tình báo, Âm Sương bị Giang Thần hấp dẫn rất sâu.

Người ta thường nói thiên tài quật khởi từ nghịch cảnh mới là đáng sợ nhất. 

Thế nhưng, Âm Sương biết người như thế quả thật rất ít.

Coi như thật sự có người từ gia đình bình thường quật khởi, trở thành một thành viên của Thăng Long bảng hạng nhất thì cũng phải bái vào danh sư, hoặc là được các thế lực lớn vừa ý, bồi dưỡng trọng điểm.

Thế nhưng nào có người nào như Giang Thần, từng bước từng bước, trở về từ cõi chết. 

Đặc biệt là việc ngụy trang thân phận thành Xuất Vân đại sư, từ bên trong chuyện này Âm Sương đã cảm nhận được sự bất đắc dĩ của Giang Thần.

Nhưng nếu không có một cái thân phận huyền diệu khó hiểu để làm kinh sợ thế lực khắp nơi trong Long vực mà trực tiếp lộ ra việc hắn có linh đan có thể trợ giúp người khác khai phá kỳ mạch, tất nhiên sẽ bị cướp giật.

Sau đó, thông qua của cải chiếm được, rèn đúc vũ khí ở Chung Linh Sơn, dùng tu vi Thông thiên cảnh lật đổ Hắc Long thành, lại diệt hoàng quyền. 

Từ trong lòng Âm Sương đã cảm thấy hắn rất ghê gớm.

- Hả?

Giang Thần không biết nên trả lời như thế nào, nói đúng ra, Xuất Vân đại sư chính là bản thân hắn, một Giang Thần không bị ràng buộc và hạn chế. 

- Đều là ta.

Giang Thần nói như vậy.

- Cảm ơn ngươi. 

Âm Sương đột nhiên ôn nhu nói với hắn.
- Hả?

Giang Thần có chút không rõ nhìn sang. 

- Chuyện quan trọng như vậy, ngươi lại lựa chọn tin tưởng ta, ta sẽ không phụ kỳ vọng của ngươi.

Âm Sương nói xong, gò má ửng đỏ, giống như một nữ nhân nho nhỏ.

Dáng dấp như vậy làm cho người phía dưới nhìn thấy, ánh mắt đố kỵ đến phát điên rơi vào trên người của Giang Thần. 

Người này, rốt cuộc có lai lịch gì?

- Tiểu đội trưởng, nhanh như vậy lại gặp mặt rồi.

Lúc này, Hàn Ty Minh đứng trong năm mươi vị trí đầu Thăng Long bảng hạng nhất cũng đến trước người Giang Thần, cũng xưng hô Giang Thần là tiểu đội trưởng. 

Cho dù Hàn Ty Minh không sánh được với đám người Lệ Nam Tinh kia, thế nhưng cũng là tồn tại năm mươi vị trí đầu bên trong mấy ngàn người ở đây.

Hắn gọi một tiếng tiểu đội trưởng làm cho không ít người càng hiếu kỳ hơn với thân phận của Giang Thần.

Mà ở phía dưới, vị nữ tử chỉ trích Giang Thần trốn ở trong đám người, rất sợ bị người khác thấy. 

Nguyệt Lam Thanh nhìn về phía Giang Thần, nương theo địa vị của hắn tăng lên, nàng càng ngày càng để ý tới Giang Thần hơn.

- Được rồi!

Đột nhiên, cường giả mở kết giới ra hô to một tiếng, thông báo cho tất cả mọi người chuẩn bị sẵn sàng. 

Tức thì, mấy ngàn người chờ xuất phát, nhìn về phía phương hướng khe suối.

Chỉ thấy ở trên bầu trời nơi đó, cảnh tượng đột nhiên biến hóa, giống như xé rách một bức tranh ra, kết quả lại phát hiện ra bên trong còn có một bức tranh khác nữa.

Chỗ hổng xé ra càng lúc càng lớn, người bên ngoài có thể nhìn thấy được cảnh tượng bên trong, cũng không có chỗ gì khác biết, có núi có nước có rừng rậm. 

- Người đi vào nhớ kỹ, vị trí mở ra lần sau không phải cố định, sau khi các ngươi tiến vào sẽ nhận được chỉ dẫn, phía trên kia sẽ cho biết vị trí mới của cửa ra.

Một cường giả của thế lực khác la lớn.

Giang Thần bắt chuyện với người của Thần Kiếm hội, đồng thời đi vào. - Lối đi vào tiểu thế giới đang không ngừng biến hóa, coi như là đồng thời đi vào thì cũng không thể bảo đảm ở cùng nhau được, vì lẽ đó không cần phải làm lỡ thời gian.

Các cường giả nhìn thấy đại đa số người vẫn còn đang do dự, không khỏi thúc giục.

Nghe thấy hắn nói như thế, mọi người cũng không chần chờ nữa, cả đám nối đuôi nhau tràn vào trong. 

Thần Kiếm hội ít người, sau khi nghe thấy lời này, mười mấy người đã tập kết, đều rất hiểu ngầm đi về phía lối vào.

Khi người xuyên qua hai không gian, bọn họ cảm nhận được cảm giác hôn mê rất mạnh, trời đất quay cuồng, cũng không nhìn được nam bắc ra sao cả.

- Trình độ thật là thấp. 

Giang Thần thầm oán giận nói ở trong lòng, mặc dù nói là mạnh mẽ phá tan kết giới, tuy nhiên có thể làm được tới mức làm cho người xuyên tới xuyên lui không phải chịu ảnh hướng trái chiều.

Thế nhưng, thủ đoạn của những cường giả Long vực này thực sự quá thấp, vẫn còn dừng lại ở trình độ của người mới học.

Chờ đến khi hắn thích ứng được mới phát hiện ra mình đang đưa thân vào trong không vực xa lạ. 

- Hả?

Giang Thần đột nhiên cảm giác được có một nguồn lực lượng đặt ở trên người mình, làm cho thân thể của hắn không ngừng rơi xuống, làm cho hắn phải nhanh chóng vận chuyển Thiên chi hoàn mới dừng lại được.

- Không ngờ trọng lực của thế giới này lại không giống bên kia! 

Giang Thần kinh ngạc nghĩ vậy, ở bên ngoài chỉ cần nhẹ nhàng vận chuyển Thiên chi hoàn là đã có thể duy trì phi hành rồi.

Nhưng ở đây, cần phải toàn lực ứng phó.

Giang Thần lập tức đáp xuống mặt đất, tiếp theo mới phát hiện ra mình chỉ có một thân một mình, các thành viên khác của Thần Kiếm hội cũng không thấy đâu cả. 

Bởi vì không biết địa đồ bên trong tiểu thế giới cho nên bọn họ cũng không thương lượng địa điểm chạm mặt.

Trong một tháng sau đó, có khả năng sẽ không gặp được bọn họ, cũng có thể ngày mai sẽ đụng phải bọn họ.

- Tại sao bí tàng lại phải xây ở bên trong tiểu thế giới cơ chứ, muốn tìm thực sự là phiền phức. 

Giang Thần leo lên một tòa núi cao, tất cả mọi thứ ở trong tầm mắt của hắn đều là cảnh sắc xinh đẹp, không có thứ gì có quan hệ với bí tàng.

Thế nhưng nếu luôn phi hành tiêu hao sẽ rất lớn, không thể bay ngang qua bầu trời giống như ở bên ngoài, lục soát khắp nơi được.

- Hả? 

Giang Thần nghĩ đến khi mình vẫn còn là Thần Du cảnh, hắn đã thông qua công pháp huyền bí mà phi hành.

Vừa vặn có thể dùng ở trong này, cho dù so với bên ngoài rất mất công sức, thế nhưng so với thông qua Thiên chi hoàn xoay quanh để làm cho thân thể bay lên không thì còn tiết kiệm được không ít công lực.

Bay được một lúc, Giang Thần đã nhìn thấy những người khác đang ở trên mặt đất. 

Sở dĩ gọi là tiểu thế giới, cũng không phải là không có đạo lý, không phải đại lục hoàn chỉnh, không gian nhỏ hơn rất nhiều.

Nếu như là ở Cửu Thiên đại lục, tùy cơ xuất hiện ở các nơi, mấy ngàn người có khả năng cả đời cũng không gặp được lẫn nhau.

- Hả? 

Khi Giang Thần bay qua một cánh rừng lại trở lại, hắn phát hiện ra có người đang chiến đấu.

- Ha ha ha, tiểu thế giới có ý vị như thế nào chứ? Cũng đồng nghĩa không có các thế lực lớn ràng buộc, không có thân phận khác biệt, muốn làm cái gì thì làm cái đó, cũng sẽ không bị các thế lực ở bên ngoài cảm ứng được.

- Chỉ cần lau cái mông cho khô ráo, ai cũng không biết được chúng ta đã làm gì. 

- Mỹ nữ, nhận mệnh đi!

Chương 411: Anh hùng cứu mỹ nhân khác loại

Tiểu thế giới là tồn tại độc lập, hơn nữa trong bí tàng Tôn giả không tiến vào được, cho nên đã trở thành thế giới của Thông thiên cảnh.

Sau đó, rất nhiều thiếu gia thân phận hiển hách hoặc là tiểu thư của các thế gia đều mất đi lực uy hiếp đối với người khác.

Một ít người ở bên ngoài phải nuốt giận vào bụng, cho là mình có thể vươn mình làm chủ nhân đã bộc lộ ra bản tính. 

Nghe được những câu nói này ở phía dưới rừng rậm, Giang Thần cau mày, đặc biệt là câu cuối cùng làm cho hắn còn tưởng rằng người bị nhằm vào là Âm Sương, hắn không nói hai lời xông xuống.

Hắn đột nhiên tham gia đã kinh động người ở phía dưới.

Bốn tên nam tử nhanh chóng lùi về sau, trên mặt hiện lên vẻ mặt kinh sợ, có thể thấy được bọn họ đang có tật giật mình. 

Bọn họ cũng biết, một khi chuyện mà mình làm truyền đi, vừa ra khỏi tiểu thế giới thì chắc chắn sẽ phải chết.

Có điều sau khi bọn hắn phát hiện ra chỉ có một mình Giang Thần, sự kinh hoảng đã giảm bớt không ít, dần dần lộ ra hung quang.

- Là ngươi? 

Giang Thần chú ý nữ nhân mà bọn họ muốn đối phó, kết quả phát hiện ra không phải là Âm Sương mà là Nguyệt Lam Thanh.

Nữ nhân này rất bình tĩnh, chỉ là đôi mắt lại mang theo dị dạng.

- Tiểu tử, không cần phải tự chuốc lấy phiền phức! 

- Nơi này không có người ngoài, ngươi cần gì phải giả bộ cơ chứ? Đây chính là một trong tứ đại mỹ nữ, ở bên ngoài ngay cả cơ hội nói chuyện chúng ta cũng không có.

Bốn tên ác đồ kia chậm rãi xông tới, uy hiếp, đồng thời lại đang mê hoặc hắn.

- Ta không phải chó lợn, đầu đầy tà niệm như các ngươi. 

Giang Thần cười xì một tiếng, tay phải đặt trên ở hắc đao, nói:

- Ta cho các ngươi một cơ hội cuối cùng, bây giờ rời đi thì còn có thể nhặt được về một cái mạng.

Lời này làm cho bốn người kia sửng sốt, tiếp theo bọn họ nhìn nhau, để lộ ra nụ cười trào phúng. 

- Trước khi nói mạnh miệng cũng phải nhìn nhìn thực lực của ngươi chứ.

- Một tên tầng ba nhỏ yếu mà cũng dám uy hiếp chúng ta, thực sự là điếc không sợ súng.

Cảnh giới bình quân của bốn tên ác đồ này là Thông thiên cảnh tầng năm, cộng thêm có nhiều người, bọn họ cho là mình đang chiếm ưu thế rất lớn. 

- Ta sẽ không nói lại lần nữa.

Giang Thần nói.

- Hừ, giả vờ giả vịt! Chịu chết đi! 

Đáng tiếc những người này không biết nghe lời mà xông đến chỗ hắn, sát khí tràn ngập, ra tay rất độc ác, không định để cho Giang Thần có đường sống.

- Đã như vậy thì đừng trách ta.

Giang Thần lắc lắc đầu, hắn rút hắc đao ra, thân thể nhanh như tia chớp lướt ra ngoài, mang theo khí tức tiêu điều, một đao đánh úp về phía bốn người, cắt đi sinh cơ của bọn họ. 

Điều đáng nhắc tới chính là, lúc vừa mới bắt đầu, bọn họ cũng không thấy rõ động tác của Giang Thần, thậm chí cũng không biết mình đã chết.

Chẳng qua bọn họ chỉ cảm thấy thân thể mình không giống trước đó nữa, mãi đến khi cơn đau truyền đến, khí lực bị rút khô, ngã xuống mặt đất thì bọn họ mới biết.

Giang Thần vẩy máu tươi trên lưỡi dao, phát hiện ra chuyện giết người đã trở thành quen thuộc, trong lòng lại càng không có chút gợn sóng nào cả. 

Đột nhiên, Giang Thần phát hiện ra Nguyệt Lam Thanh nhìn chằm chằm không chớp mắt về phía hắn, sắc mặt quái lạ không nói ra được.

- Nhìn gì vậy?

Giang Thần nhún vai một cái, không hiểu tại sao nàng lại như vậy. 

- Ngươi thật hèn hạ.

Nguyệt Lam Thanh ra vẻ khinh bỉ nói.

- Cái gì? 

Giang Thần hoài nghi có phải là mình nghe lầm hay không.- Ngươi không cần có ý với ta, đối với người như ngươi, ta không có hứng thú.

Nguyệt Lam Thanh nói xong, xoay người muốn rời khỏi nơi này. 

- Đứng lại!

Giang Thần quát lạnh một tiếng, chất vấn:

- Ngươi có ý gì? Ta cứu ngươi mà sai sao, ta nên để ngươi bị bọn chúng chà đạp sao? 

- Hừ, ngươi cho rằng ta không biết đây là thủ đoạn gì của ngươi sao? Ngươi cố ý gọi những người này đến, lại diễn cảnh anh hùng cứu mỹ nhân vừa rồi, lại còn giết bọn họ để diệt khẩu, thủ đoạn quá thấp kém.

Nguyệt Lam Thanh trừng mắt nhìn hắn nói.

Giang Thần bị làm cho tức giận tới mức nở nụ cười, nói: 

- Ngươi cũng thật là, tự cho là thông minh.

- Không phải sao? Ngươi ở bên ngoài nói như vậy, không phải là muốn chơi trò dục cầm cố túng? Sau đó tiến vào nơi này lại tới cứu ta, có phải ngươi cho rằng như vậy thì ta sẽ yêu ngươi hay sao? Buồn cười.

Cái tên Nguyệt Lam Thanh này, thanh âm nói chuyện quả thật là rất dễ nghe, thế nhưng lời nói thực sự khiến cho người ta không dám khen tặng. 

- Chúng ta đi vào còn chưa tới mười phút, vị trí đi vào là tùy cơ ứng biến, ngươi cảm thấy ta có thể sắp xếp được những thứ này sao?

Giang Thần hỏi ngược lại nàng.

Lời này đã làm khó Nguyệt Lam Thanh, điểm ấy nàng cũng không nghĩ ra được. 

- Mặc dù không biết tại sao, thế nhưng nếu ngươi có thể mời được Âm Sương diễn kịch với ngươi, nhất định ngươi sẽ có biện pháp của mình.

Nguyệt Lam Thanh nói.

Giang Thần không có gì để nói nữa, nữ nhân này hoàn toàn là người tự sống ở bên trong thế giới của mình. 

Hắn biết có nói thì cũng không có tác dụng gì cả, hắn chỉ có thể kính sợ tránh xa nữ tử này mà thôi.

- Người mà Nguyệt Lam Thanh ta coi trọng, tất nhiên phải là ba vị trí đầu trên Thăng Long bảng hạng nhất, ngươi, không nên uổng phí tâm cơ thì hơn.

Điều bất đắc dĩ chính là, Nguyệt Lam Thanh còn dùng một loại ngữ khí đồng tình nói với hắn. 

- Ta có thể nói cho ngươi biết rõ, ta sẽ không coi trọng ngươi.Giang Thần nói.

- Ta nói rồi, biện pháp của ngươi không có tác dụng đâu. 

Nguyệt Lam Thanh rất không vui nói.

- Ha ha ha, ngươi đẹp, ngươi đẹp còn không được sao?

Giang Thần chỉ có thể kính sợ tránh xa, bay khỏi từ trước mặt nàng. 

Cùng lúc đó, ở bên trong ngọn núi nào đó, tên Lãnh Xuy Huyết kia đang hơi lim dim mắt, cảm ứng cái gì đó.

- Vẫn đang di chuyển.

Lãnh Xuy Huyết tự lẩm bẩm, khi hắn mở mắt ra lại nhìn về phía phương hướng của Giang Thần. 

Hóa ra trong lúc ngôn ngữ tranh đấu vừa nãy, hắn đã thông qua bí pháp của Tà Vân điện, để lại ma ấn có thể lần theo ở trên người Giang Thần.

Mục đích rất đơn giản, giết chết Giang Thần.

Nguyên nhân là bởi vì Giang Thần đã giết chết Liễu Sát Dương. 

Chuyện này cũng không phải nói quan hệ của Lãnh Xuy Huyết hắn và Liễu Sát Dương rất tốt, chỉ là hắn bất mãn vì muốn có một câu trả lời hợp lý mà thôi.

Sau khi Liễu Sát Dương chết rồi, người trong Long vực đều nói hắn ẩn giấu thực lực, mà thực lực kia đủ sức để xếp tới vị trí thứ sáu hoặc là thứ bảy trên Trừ Ma bảng.

Tương đương với đá hắn xuống, Lãnh Xuy Huyết kiêu ngạo không thể nào tiếp thu được chuyện này, hắn muốn thông qua phương thức đơn giản nhất và thô bạo để chứng minh cho tất cả mọi người biết bọn họ đã sai. 

Không chỉ có Liễu Sát Dương ẩn giấu thực lực, mà thực lực của hắn cũng đã bị đánh giá thấp.

Biện pháp chính là dùng thân phận thứ bảy Trừ Ma bảng đi chém giết Giang Thần.

- Giang Thần, hưởng thụ thời gian cuối cùng của ngươi đi. 

Lãnh Xuy Huyết bay đi về phía phương hướng của Giang Thần.

Cùng lúc đó, Giang Thần từ cảm giác buồn nôn do Nguyệt Lam Thanh mang đến khôi phục lại, tâm tư lại đặt ở trên bí tàng.

Hắn nghĩ tới chuyện mà Phi Nguyệt đã nói với hắn, năm đó khi Thần Long Vương triều bị diệt quốc đã sai người chia bảo vật thành vài phần giấu ở các nơi trong đại lục. 

Khe suối ngoài thành Phi Long thành là nơi thứ nhất.

- Những bảo vật này không phải dùng để chôn cùng, mà là chuẩn bị để cho Thần Long hoàng triều quật khởi.

Giang Thần biết tìm lung tung khắp nơi không phải là biện pháp hay, từ lúc bắt đầu hắn đã tỷ mỉ phân tích. 

Hắn có thể xác định kết giới ở ngoài khe suối là do có người làm cho nó lộ ra ngoài.

- Tà Vân điện là do dư nghiệt của Thần Long hoàng triều sáng lập ra.

- Phi Nguyệt biết địa đồ bí tàng, nhất định Tà Vân điện cũng biết rõ, nhưng bọn họ vô lực một mình mở ra kết giới cho nên mới mượn cơ hội liên hợp các đại năng Long vực lại để liên thủ phá tan kết giới hay sao? 

- Như vậy tại sao lại có tình huống như lúc này? Chẳng lẽ có âm mưu gì sao?

Đột nhiên, Giang Thần cảm giác có người đang tới gần bên này, hắn thu khí tức lại, núp trong bóng tối.

- Giang Thần, đi ra đi! Ta biết ngươi đang ở đây! 

Điều hắn không nghĩ tới chính là, trên không trung truyền đến âm thanh của Lãnh Xuy Huyết.

Giống như người này vừa nhìn thấy hắn đã khó chịu vậy, ở bên ngoài vẫn luôn đối nghịch với mình, sau khi đi vào còn cố ý chạy tới, nhìn dáng vẻ đằng đằng sát khí kia, rõ ràng là có chuẩn bị mà đến.

- Ngươi đến tìm cái chết sao? Ta còn chưa đi gây sự với ngươi mà. 

Giang Thần cũng không sợ hắn mà thoải mái đi tới không trung.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau