THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 401 - Chương 405

Chương 402: Quỷ thần giáp

Lão giả kia nuốt một ngụm nước bọt, vẻ mặt tràn ngập kinh ngạc, đây là lần thứ nhất hắn thất thố như vậy.

Những người khác trong lớp Thiên cấp cũng không thể tin được bốn chữ mà mình nhìn thấy ở trên thẻ.

Còn không chờ bọn họ nói gì, tượng đá mà Giang Thần hoàn thành bắn ra ánh sáng óng ánh, đã không chỉ là chói mắt mà còn nhấn chìm tất cả người ở trong phòng. 

Trước mắt ngoại trừ ánh sáng ra cũng không còn những vật gì khác nữa.

Tượng đá của Hàn Ty Minh so sánh với hắn hoàn toàn là tiểu vu nhìn thấy đại vu.

Sau khi ánh sáng tán đi, mọi người đã nhìn thấy Giang Thần nhặt cái thẻ trên đất lên, hờ hững giống như lúc hắn bị người ta xem thường vậy. 

Thế nhưng trong lòng Giang Thần vẫn rất là vui vẻ, rốt cuộc hắn đã hoàn thành mục tiêu mà mình muốn làm, từ nay về sau, kiếm của hắn sẽ không giống những người khác.

- Không hổ là Giang Thần sư huynh!

Sau khi Thiên Húc phản ứng lại lập tức hưng phấn kêu to. 

Những người khác nghĩ đến việc đầu tiên Giang Thần nhường ra vị trí tiểu đội trưởng, sau đó lại đạt được đẳng cấp đăng phong tạo cực, bọn họ không khỏi cảm thấy lúng túng.

- Giang Thần, chúc mừng ngươi, ngươi ở trong phòng thứ ba đã đạt đến đăng phong tạo cực, là chuyện từ trước tới nay chưa từng có ở trong Võ Phường.

Sau khi lão giả kia bình phục sự kinh ngạc trong lòng, hắn đi tới trước người Giang Thần, nói: 

- Hai căn phòng phía sau, cực hạn cao nhất đã là đăng phong tạo cực, đã vô dụng với ngươi.

Ai cũng có thể nghe ra trong giọng nói của vị lão tiền bối này để lộ ra ý kính trọng.

- Ta biết, có điều ta sẽ ở lại. 

Giang Thần nói xong lại nhìn về phía Âm Sương và Thiên Húc, hai người kia vì mình mà đối địch với người khác, nếu như hắn đi, không biết những người khác có đồng ý giúp đỡ bọn họ hay không.

- Được.

Lão giả thấy hắn muốn ở lại, đương nhiên cũng không nói gì cả. 

Sau đó, Giang Thần là một người đứng xem ở trong lớp Thiên cấp này.

Hai căn phòng còn lại quả thực đã không có trợ giúp gì đối với hắn nữa, có điều hắn rất muốn trợ giúp hai người Thiên Húc và Âm Sương.

Sau khi tới căn phòng cuối cùng, đẳng cấp của hai người cũng giống như Hàn Ty Minh, dẫn trước đại đa số người. 

Mà điều rất bất ngờ chính là, sau khi kết thúc, Âm Sương cũng đạt đến đăng phong tạo cực, mà Thiên Húc và Hàn Ty Minh lại cùng đạt đến xuất thần nhập hóa.

- Các ngươi là lớp Thiên cấp có thành tích tốt nhất lần này.

Lão giả kia nói. 

Điểm ấy không cần phải nói cũng biết, hai người đăng phong tạo cực, đây là chuyện xưa nay chưa từng có.

Nhưng những người khác rất không hài lòng, trái lại vẻ mặt còn hiện lên sự hối hận không nói ra được.

- Giang Thần, ngươi rất lợi hại, ta không bằng ngươi. 

Hàn Ty Minh rất thẳng thắn, hào phóng thừa nhận mình không đủ.

Chỉ là Đường Uyển Như lại rất lúng túng, lúc này dù làm thế nào cũng không được nữa, mà chuyện nàng và Hàn Ty Minh càng không có khả năng.

Mà chuyện này là do nàng tự tìm lấy khổ cực. 

- Đi thôi.

Giang Thần nhìn về phía Úy Trì Hoành, người sau sau khi hắn đạt đến đăng phong tạo cực vẫn giữa vẻ trầm mặc, rất ít khi khiêu khích.

Đối với người giống như Úy Trì Hoành, hắn sẽ không tức giận, cũng không cần phải quan tâm. 

Chuyện mà hắn có thể làm là làm cho đối phương câm miệng vĩnh viễn mà thôi.

- Tới rồi!

Úy Trì Hoành cả giận nói. 
Lúc này, mọi người còn chưa rời khỏi tiểu viện thì cảnh giới đã khôi phục.

Úy Trì Hoành hơi động một cái, khí thế mạnh mẽ bộc phát ra, hắn là Thông thiên cảnh tầng sáu, ở trong đám người hiện tại còn có Thần Du, cho nên hắn cũng không tính là yếu.

- Còn tưởng rằng ngươi lợi hại bao nhiêu chứ? 

Thế nhưng, Giang Thần vẫn không để hắn vào mắt.

- Đừng có mạnh miệng, Thiên võ ý cảnh không phải là vô địch, chỉ là kỹ xảo lúc chiến đấu, ngươi cho rằng tu hành mười lăm ngày là đã có thể làm cho ngươi không để ý tới chênh lệch cảnh giới nữa hay sao?

Úy Trì Hoành quát lên. 

- Nhưng mà, cảnh giới của Liễu Sát Dương là tầng bảy, cũng chết ở trong tay của Giang Thần sư huynh, ở trên võ học, đẳng cấp cuối cùng của ngươi cũng chỉ là tài năng xuất chúng mà thôi.

Thiên Húc ở bên cạnh nhắc nhở hắn một câu.

Hắn lập tức nhìn thấy Úy Trì Hoành nghe thấy hắn nói như thế, nụ cười đã cứng ngắc đi mấy phần, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại như lúc ban đầu. 

- Đã như vậy, ít nói nhảm, đến đánh đi!

Úy Trì Hoành hét dài một tiếng, xông thẳng đến trên trời.

Chờ tới khi hắn tới gần mây trắng, cúi đầu nhìn xuống, kết quả lại không thấy bóng người của Giang Thần đâu cả. 

Đột nhiên, hắn nhận ra được cái gì đó mà ngẩng đầu lên, tức thì nhìn thấy Giang Thần đang đứng ở cách đó không xa, như là chờ đợi đã lâu vậy.

- Đáng ghét.

Úy Trì Hoành cho là mình bị làm nhục, cắn răng một cái, giơ nắm tay đánh tới. 

Người phía dưới đương nhiên cũng không rời khỏi đây, bởi vì bọn họ đã sớm chờ mong trận chiến này rồi.

Vì có thể nhìn kỹ hơn một chút, người có tu vi Thông thiên cảnh liên tục bay lên.

Lão giả kia và mấy Thần Du cảnh thì lại đứng ở trên mặt đất. 

- Trên Thăng long bảng hạng nhất không có Úy Trì Hoành này, cảnh giới của hắn cũng không cao hơn Liễu Sát Dương, võ học không bằng Giang Thần, chắc chắn sẽ phải chết.

Mọi người thầm nghĩ vậy trong lòng, nhìn một quyền này của Úy Trì Hoành, bọn họ cảm giác không có lực sát thương gì với Giang Thần cả.

Ngay cả Giang Thần cũng cau mày, đối phương yếu tới mức làm cho hắn ngay cả sát tâm cũng không có. 
- Hừ.

Có điều ngay khi Úy Trì Hoành tới gần Giang Thần, đột nhiên hắn cười một tiếng, trong cơ thể hiện ra lực lượng màu đen rất kỳ quái.

Bởi vì lực lượng nhanh chóng tụ lại ở ngoài thân thể của hắn, tạo thành một cái khôi giáp có ánh sáng của kim loại. 

Thân thể hắn vốn thấp bé lập tức trở nên cao to uy vũ, cả người tỏa ra khí tức nguy hiểm.

- Quả nhiên là Úy Trì gia kia.

Thấy cảnh này, lão giả kia tự lẩm bẩm nói một câu, trong mắt xuất hiện vẻ lo lắng, không ngờ lại lo lắng thay cho Giang Thần. 

Trực giác của Giang Thần cũng nói cho hắn biết không thể khinh thường, nhưng đối phương cố ý tới gần người mới mặc khôi giáp đã nói rõ muốn làm cho hắn không trốn tránh được.

- Chém!

Giang Thần rút hắc đao ra, trong một giây đã nhanh chóng chém ra mấy đao, sau khi Kim Tâm ý cảnh được tăng lên, Vô Cực đao pháp của hắn đã vượt xa trước đây. 

Phanh phanh phanh!

Thế nhưng mấy đao do phong, kim ý cảnh biến hóa kết hợp ra rơi vào trên khôi giáp của Úy Trì Hoành chỉ bắn ra tia lửa, ngay cả dấu vết cũng không có.

- Khà khà. 

Úy Trì Hoành rất tàn nhẫn đánh ra một quyền, cả cánh tay được quyền phong bao phủ, giống như là kim loại vậy.

- Lôi Đình thần giáp!

Giang Thần không để kinh ngạc nữa mà vận chuyển lồng khí hộ thể. 

Nhưng cũng không có tác dụng, nắm đấm của đối phương không bị Lôi Đình thần giáp cản lại mà đánh vào bờ vai của hắn.

Giang Thần không chỉ bị đánh bay mà vai vang lên tiếng giòn giã, tiếp theo cả cánh tay vô lực buông xuống.

- Ha ha ha, thấy không? Giang Thần, ngươi cho rằng có thể thắng được ta sao? 

Úy Trì Hoành đắc ý hét lớn.

Người phía dưới biến sắc, ngay cả Hàn Ty Minh cũng không ngoại lệ, hắn nói với những người khác:

- Mấy đao vừa nãy của Giang Thần, lực sát thương của mỗi một đao đều gấp mấy lần một quyền của Úy Trì Hoành, nhưng không có cách nào phá vỡ được khôi giáp của hắn! 

- Chuyện này!

Nghe vậy, người chung quanh hít vào một ngụm khí lạnh.

- Quỷ Thần Giáp. 

Đối mặt với sự đắc ý của Úy Trì Hoành, Giang Thần nói:

- Để thân thể hấp thu quỷ sa, để cho nó chảy xuôi ở trong máu, hình thành lồng khí hộ thể.

Cũng giống như Hoàng chi giáp của Đại Hạ hoàng đế vậy, quỷ sa trong miệng hắn là một loại tài nguyên chiến lược hiếm thấy có thể dùng lên trên thân thể người. 

- Ồ?

Úy Trì Hoành không nghĩ tới hắn lại biết rõ như vậy, vì vậy mới kinh ngạc nói:

- Xem ra ngươi biết rất rõ, vậy ngươi cũng biết uy danh của Úy Trì gia chứ? 

- Người tu luyện Quỷ Thần Giáp, không thể sử dụng binh khí võ học, chỉ có thể dùng nắm đấm, thậm chí ngay cả việc dùng chỉ pháp và chưởng pháp cũng rất khó khăn, trừ phi là những kẻ ngu ngốc cùng đường mạt lộ mới đi tu luyện.

Giang Thần lạnh lùng nói.

- Vậy ta rất muốn xem xem, ngươi chết ở trên tay kẻ ngu ngốc như thế nào. 

Chương 403: Có thể chỉ điểm một hai hay không?

Úy Trì Hoành ỷ vào việc mình có Quỷ Thần Giáp, hoành hành không cố kỵ, quyền ấn đơn giản mà thô bạo, người như chiến xa nghiền ép về phía trước.

Giang Thần thừa dịp nói chuyện làm cho vai trật khớp về vị trí cũ, hắc đao không thay đổi, kéo theo sấm sét giết về phía trước.

Trên phương diện võ học, khác biệt của hai người là một trời một vực, vì vậy Giang Thần thuận lợi tránh thoát nắm đấm, đồng thời còn đánh một đao lên trên mặt của Quỷ Thần Giáp. 

Trước khi Úy Trì Hoành kịp phản ứng lại, người của hắn lại đến vị trí cách đó mấy trăm thuớc.

- Không có tác dụng đâu.

Lần này, đã để lại một dấu vết ở trên Quỷ Thần Giáp, nhưng vẫn không đến nơi đến chốn như cũ. 

Úy Trì Hoành xoay người lại, con ngươi đen kịt khóa chặt Giang Thần, hàn ý bức người.

- Vô Thường nhất đao!

Giang Thần lần nữa xuất đao, người và đao hóa thành một đạo tơ trắng chói mắt, dùng Úy Trì Hoành mục tiêu xẹt qua. 

Mà Úy Trì Hoành khi hắn đến cũng lập tức ra quyền, thế nhưng ngay cả góc áo của Giang Thần cũng không bắt được.

Có điều, hắn cũng không thèm để ý, bởi vì dấu vết của một đao kia cũng đã biến mất.

- Nếu cứ tiếp tục như vậy, không biết sẽ phải đánh tới khi nào nữa. 

Có người nói.

Một người không làm gì được đối phương, một người không đánh được chỉ có thể phòng ngự, nếu như không có biến số gì khác, có lẽ cũng không cần phải tiếp tục đánh nữa làm gì.

- Không, Giang Thần sẽ chịu thiệt hơn, bởi vì mỗi một đao của hắn đều tiêu hao rất lớn, ngược lại, Quỷ Thần Giáp chỉ dựa vào bản thân đã có thể chống lại thế tấn công rồi. 

Hàn Ty Minh đứng ở năm mươi vị trí đầu Thăng long bảng hạng nhất đã phân tích giúp người khác.

- Cái gọi là Quỷ Thần Giáp này cũng quá biến thái.

Thiên Húc oán giận nói. 

- Úy Trì Hoành thực lực bình thường, nhưng hắn ngông cuồng, không sợ đắc tội với người khác chính là ỷ vào Quỷ Thần Giáp cho nên mới không có gì sợ hãi cả.

- Thứ này căn bản không được tính là sức chiến đấu của bản thân, tương đương với việc hắn có một kiện pháp khí.

- Cũng không thể nói như vậy được, quyết chiến sinh tử, không thể nói là công bằng, thứ có thể sử dụng đều là sức chiến đấu của mình. 

Người phía dưới tranh luận, hiện tại vẫn chưa tới lúc sốt sắng nhất, cho nên bọn họ còn chưa phát biểu cái nhìn của bản thân mình.

- Vô Lượng Nhất Đao!

- Vô Định Nhất Đao! 

- Vô Dụng Nhất Đao!

Giang Thần vẫn đang cố gắng, đao thế cuồn cuộn, liên miên không dứt, người không ngừng tung lên, sắp tới mức không thấy cái bóng đâu nữa.

Lần lượt rút đao, vào vỏ, lại rút đao, lại vào vỏ. 

Úy Trì Hoành không phòng ngự được, nhưng hắn vẫn không có chuyện gì cả, nụ cười châm biếm trên khóe môi càng ngày càng đậm hơn.

- Không cần phải cố gắng, ngươi làm vậy chỉ là vô dụng mà thôi.

Úy Trì Hoành hỏi: 

- Sao vậy, Thiên võ ý cảnh đăng phong tạo cực của ngươi đâu rồi, sao không mang đến sức chiến đấu đáng sợ cho ngươi chứ?

- Ngươi biết chuyện trào phúng nhất chính là cái gì không?

Giang Thần nhún vai một cái, cười cợt nói: 

- Rõ ràng chỉ có thể đứng chịu đòn mà lại giống như thắng toàn bộ thế giới vậy.

Tức thì, nụ cười của Úy Trì Hoành được thu lại, bĩu môi, nói:

- Một khi ngươi rơi vào tay ta, ta sẽ dùng thế tấn công như bẻ cành khô để phá hủy ngươi! 

- Ngươi không làm vậy được đâu.

Giang Thần nói xong, lần nữa xuất đao, tốc độ cực nhanh, thế công vội vã.

- Chấm dứt ở đây đi! 

Úy Trì Hoành cũng không muốn đứng chịu đòn, lồng ngực của khôi giáp đột nhiên mở ra, giống như có một cái miệng to như chậu máu mở ra vậy.

Khí thể màu đen tuôn ra, hình thành một cái vòng tròn, đối đầu với Giang Thần, sức hút mạnh mẽ tràn ra, dường như muốn cố định hắn vậy.Có điều giống như Giang Thần đã sớm có dự liệu, hắn rút đao vung lên, bỏ dở đao thế, tránh thoát khỏi vòng tròn. 

Sắc mặt của Úy Trì Hoành cứng đờ, thế công của hắn cứ như vậy đã thất bại.

- Ngươi cố ý sao?

Úy Trì Hoành không ngốc mà nhìn chằm chằm vào Giang Thần không tha. 

- Quỷ thần sát Thiên Thần của Quỷ Thần Giáp cần phải một phút nữa mới có thể sử dụng được lần nữa, ta nói không sai chứ?

Giang Thần cười lạnh nói.

Úy Trì Hoành ngẩn ra, cũng không nghĩ nhiều mà nói: 

- Đúng thì sao chứ? Ngươi cũng không thể làm gì được ta cả.

- Thật không? Người nên xuống địa ngục rồi tự sám hối vì sự vô tri của mình đi!

Giang Thần thu hắc đao vào, tay trái lấy ra Xích Tiêu kiếm. 

- Ồ?

Động tác nhỏ này cũng nhắc nhở mọi người.

Chỉ có điều, Quỷ Thần Giáp quá mạnh mẽ, đao của Giang Thần kém hơn không phải chỉ có một chút. 

Trừ phi kiếm của Giang Thần mạnh hơn gấp trăm lần, nếu không căn bản sẽ không có một chút điểm đột phá nào cả.

- Trường Hồng kiếm pháp: Nhất kiếm tam thức!

Cổ tay của Giang Thần run một cái, Xích Tiêu kiếm hóa thành cầu vồng bắn đi. 

Úy Trì Hoành ngay cả đao pháp cũng không thể chống đỡ được, cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn Xích Tiêu kiếm rơi vào trên Quỷ Thần Giáp.

- Có tác dụng gì sao?

Úy Trì Hoành không cảm thấy cái gì, hắn cười hỏi. 

- Sát na kiếm pháp: Thức thứ nhất!

Giang Thần thừa thế xông lên, lần nữa xuất kiếm, dùng tốc độ nhanh như tia chớp không ngừng xuất kiếm.

Thiên Húc ở phía dưới cuối cùng cũng đã biết rõ ba mươi sáu kiếm đồng thời chém giết Liễu Sát Dương của Giang Thần là như thế nào. 

Bởi vì chiêu thức này, quá nhanh!
Khi kiếm hạ xuống, Giang Thần lui trở về.

Lại nhìn Úy Trì Hoành, giống như hắn vẫn không bị ảnh hưởng như cũ. 

- Ài, Quỷ Thần Giáp, từ Tôn giả trở xuống không phá nổi.

Lão giả kia ở phía dưới thầm nói.

Theo hắn thấy, mặc kệ Giang Thần có tiến bộ ra sao trong mười lăm ngày, tất cả đều không thể phát huy tác dụng ở trước mặt của Quỷ Thần Giáp được. 

- Nát cho ta!

Đột nhiên, trên không trung truyền đến tiếng quát của Giang Thần.

Chỉ thấy trên mặt của Quỷ Thần Giáp, những nơi để lại dấu vết mới vừa rồi lại có tia sáng bốc lên. 

Nương theo tia sáng xuất hiện, một loại âm thanh giống như đổ nát không ngừng vang lên.

- Không thể, làm sao lại vậy được chứ

So với những người khác, Úy Trì Hoành càng khó có thể tưởng tượng được hơn nữa. 

Nhưng tất cả những chuyện này quả thực đang xảy ra, vết kiếm trải rộng các nơi trên Quỷ Thần Giáp, khi vết rách mở rộng tới trình độ nhất định đã làm cho nó giải thể, tróc ra khỏi người hắn.

Bởi vì là thân thể năng lượng, cho nên nó còn chưa hoàn toàn rơi xuống đất thì đã biến mất.

Úy Trì Hoành mất đi Quỷ Thần Giáp, nhìn qua rất là nhỏ yếu và bất lực. 

- Kiếm lên!

Giang Thần không dông dài với hắn mà lại rút kiếm, người sử dụng xung quanh kiếm lập tức trừng mắt, muốn xem thấu ảo diệu ở trong đó.

- Đây là? 

Hàn Ty Minh phát hiện ra cái gì đó rõ đầu, sắc mặt hắn tràn ngập vẻ khiếp sợ.

- Kiếm của hắn, không giống người khác!

Những người khác cũng đã nhìn ra. 

Mặc kệ là kiếm đi đường nào thì cũng là sắc bén khó chặn, nhanh như chớp giật, có các loại đặc điểm như vậy.

Kiếm của Giang Thần cũng có, hơn nữa so với phần lớn kiếm còn xuất sắc hơn, thế nhưng điểm không giống chính là, lại có thêm một thứ.

Nhưng cụ thể thế nào hắn lại không nói ra được, chẳng qua là hắn cảm thấy rất lợi hại, khó có thể tưởng tượng ra được Giang Thần làm được chuyện này thế nào. 

Hắn đã làm được không gì không xuyên thủng, thế không thể đỡ chân chính.

- Chờ một chút... Ta là người của Úy Trì gia...

Úy Trì Hoành phát hoảng, cũng không nhìn thấy dáng vẻ hung hăng càn quấy của hắn đâu nữa, hắn muốn thông qua việc báo danh gia tộc của mình mà làm Giang Thần kinh sợ. 

Nhưng mà, không có tác dụng, lời còn chưa nói hết thì đã lợi kiếm xuyên qua tim.

- Ngươi sẽ là người thứ nhất làm ta hối hận khi giết ngươi, bởi vì máu tươi của ngươi đã làm bẩn kiếm của ta.

Đón nhận ánh mắt tuyệt vọng và không cam lòng của Úy Trì Hoành, Giang Thần rút Xích Tiêu kiếm ra, tùy ý để hắn chết rồi rơi xuống, không liếc mắt nhìn nữa. 

Sau đó, Giang Thần gật gù với Âm Sương và Thiên Húc ở phía dưới, định rời đi.

- Chờ một chút!

Hàn Ty Minh đột nhiên bay đến trước mặt hắn, nói: 

- Ta vốn tưởng rằng kiếm và đao của ngươi dung hợp sẽ không thuần túy, nhưng bây giờ ta mới biết, là ngươi thông qua đao để làm kiếm thăng hoa đến một loại cảnh giới khác. Kiếm vẫn là kiếm như cũ, thế nhưng đã có khác biệt như là thần kiếm và phàm kiếm vậy.

Khen một câu xong, Hàn Ty Minh thành khẩn nói:

- Có thể chỉ điểm cho ta một, hai hay không? 

Hắn cũng dùng kiếm, thế nhưng lại bị Giang Thần thuyết phục rất triệt để.

Mọi người cả kinh, mà cái chết của Úy Trì Hoành dường như đã bị người ta quên lãng.

Chương 404: Thần long bí tàng

Hàn Ty Minh chú ý tới vẻ kinh ngạc của những người khác, hắn sửng sốt, sửa lại lời nói của mình:

- Không nên hiểu lầm, không phải là ta nói giao thủ, mà là cầu lĩnh giáo kiếm pháp của ngươi.

Nghe vậy, lúc này vẻ kinh dị trên mặt mọi người mới biến mất. 

Tốt xấu gì Hàn Ty Minh cũng là người trong năm mươi vị trí đầu trên Thần Long bảng hạng nhất, chủ động khiêu chiến Giang Thần đứng thứ chín mươi tám, đây là chuyện không nên xảy ra.

Nhưng việc người tu hành hiếu chiến đã thành phong trào, nghe thấy Hàn Ty Minh nói muốn chỉ điểm một, hai mọi người còn tưởng rằng hắn muốn đại chiến một trận.

- Thích hợp với bản thân ta không nhất định đã thích hợp với người khác, đạo lý này ngươi hẳn phải biết. 

Giang Thần đưa tay phải ra về phía hắn, nói:

- Tay phải của ta rất thích hợp dùng đao, cho nên mới có thể kết hợp với kiếm ở tay trái.

- Ta biết rồi. 

Hàn Ty Minh tỉnh ngộ, hắn biết không có cách nào đạt đến kiếm cảnh như của Giang Thần được.

Hắn nói:

- Như vậy, hi vọng ngươi có thể mau chóng trưởng thành, đại chiến một trận với ta, để ta tự thân cảm nhận sự sắc bén từ kiếm của ngươi. 

- Được.

Giang Thần liếc mắt nhìn hắn, với biểu hiện hiện nay của đối phương, người này quả thực là một đối thủ đáng kính.

Sau đó, Hàn Ty Minh rời đi trước, khi Giang Thần cũng định lên đường, Âm Sương đi tới trước người của hắn. 

- Giang Thần, ngươi muốn về Anh Hùng điện sao?

Âm Sương hỏi.

- Đúng vậy. 

- Những ngày qua nhờ có sự giúp đỡ của ngươi, phần nhân tình này, có thể để cho ta có cơ hội trả lại hay không?

Âm Sương khẽ cười nói, để lộ ra một hàm răng bạc trắng nõn.

- Hoặc là, kỳ thực ta còn nợ nhân tình của ngươi thì sao? 

Giang Thần nở nụ cười thần bí, cho nàng một ánh mắt ý tứ sâu xa, sau đó nhẹ nhàng đi.

Âm Sương không rõ vì sao đứng ở tại chỗ, nghĩ ý tứ trong lời này của Giang Thần, khẽ cau mày, nàng xác định đây là lần thứ nhất hai người gặp mặt ở Võ Phường.

- Ồ? 

Bỗng nhiên, Âm Sương cảm ứng được ngọc bội thông tin mà gia tộc cho nàng có động tĩnh, nàng móc ra, vừa nhìn, đó là thông tin bảo nàng mau chóng trở về.

Giữa lúc nàng muốn đứng dậy thì lại phát hiện ra ở Võ Phường phía dưới không ngừng có người rời đi, tất cả đều rất vội vàng.

- Có chuyện lớn xảy ra! 

Âm Sương ý thức được điểm ấy, cho nên lập tức dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới Thánh thành.

Trên đường trở về Anh Hùng điện Giang Thần ngừng lại, lệnh bài thân phận Anh Hùng điện lại đang chấn động, hơn nữa tần suất vô cùng lớn.

- Tín hiệu khẩn cấp? Đây là lần thứ nhất nó có động tĩnh như vậy. 

Giang Thần liếc mắt nhìn, sau đó lập tức trở về Anh Hùng điện.

Trên dưới Anh Hùng điện đã loạn thành một đống, làm cho Giang Thần cho rằng có người đến tấn công.

Hắn cũng giống như những đệ tử khác, đi tới quảng trường ở ngoài Anh hùng điện. 

- Giang Thần.

Ứng Vô Song ở trong đám người đi lên, các đệ tử xung quanh lập tức để lộ ra ánh mắt ám muội.

Hiện tại trên dưới Anh Hùng điện đều cho rằng quan hệ của hai người này không đơn giản. 

- Xảy ra chuyện gì? Sao lại có động tĩnh lớn như vậy chứ?

Giang Thần hiếu kỳ nói.

- Không biết, rất ít khi có tình huống như vậy. Ứng Vô Song cũng giống như hắn, ngoại trừ hiếu kỳ ra cũng không quá quan tâm, dù trời sập xuống vẫn còn có Tôn giả chống lên.

- Đi Võ Phường thu hoạch thế nào rồi?

Ứng Vô Song hỏi. 

- Rất tốt, cũng may nhờ có ngươi đề cử.

Cho dù chỉ dùng đến ba căn phòng, nhưng sự trợ giúp của Võ Phường rất lớn, thông qua chương trình học đặc biệt đã hoàn thành được mục tiêu của hắn.

Ứng Vô Song cảm thấy cao hứng thay cho hắn, nàng vừa muốn mở miệng chúc mừng thì kết quả tiếng kinh hô của những đệ tử khác bộc phát ra đã nhấn chìm nàng. 

Nàng ngẩng đầu nhìn lên, vẻ mặt cũng trở nên giống như những người khác.

Giang Thần chú ý tới từ phía xa xa có mấy bóng người đang bay tới, nếu như nói có đặc điểm gì giống nhau, đó là khí tức rất cường đại.

Không thể yếu hơn so với Hàn Ty Minh vừa nãy. 

Chờ sau khi bọn họ bay đến, Giang Thần phát hiện ra đều là những khuôn mặt xa lạ.

Suy nghĩ đến thực lực của những người này, Giang Thần đã đoán ra được cái gì đó.

- Đệ tử truyền thừa sao? 

- Ừm.

Ứng Vô Song gật gật đầu, ngữ khí mang theo vẻ chấn động, lại nói với hắn:

- Lần này có khả năng đã thật sự xảy ra chuyện lớn, ngay cả đệ tử truyền thừa cũng phải tới! 

Chợt, nàng chỉ cho Giang Thần ba người, là ba vị trí đầu trên Chiến lực bảng.

Giang Thần vừa nhìn qua, phát hiện ra quả nhiên là người yếu nhất bên trong các đệ tử truyền thừa.

- Người kia là ai vậy? 

Giang Thần hỏi.

Không cần hắn chỉ, Ứng Vô Song đã biết hắn đang nói tới ai, người kia từ khi xuất hiện tới nay đã trở thành tiêu điểm của tất cả mọi người.

Mái tóc đen dài phấp phới theo gió, khuôn mặt trắng nõn không có một chút tỳ vết nào cả, dưới mày kiếm dài nhỏ là một đôi mắt hạnh mang theo vẻ u buồn. 

Bờ môi no đủ không có chút hồng hào nào cả, thế nhưng cũng không phải là trắng xám như bị bệnh.Diện mạo như vậy, ở trên thân nam nhân là ngọc thụ lâm phong, nếu như là nữ nhân, có thể xưng là khuôn mặt đẹp tựa tiên thiên.

Người mặc trang phục bó sát người, khiến cho cả người hắn nhìn qua rất là phiêu dật. 

Cho dù là ai, đứng ở bên cạnh hắn đều bị vầng sáng của hắn che lại.

Vì vậy mỗi người đều cách hắn rất xa, dùng một loại ánh mắt kính nể và sùng bái đánh giá hắn.

- Lệ Nam Tinh, đệ tử truyền thừa, là người trong mười vị trí đầu Thăng long bảng hạng nhất. 

Khi Ứng Vô Song giới thiệu hắn, trong giọng nói cũng mang theo vẻ kính nể.

Giang Thần cả kinh, một trăm vị trí đầu, năm mươi vị trí đầu, mười vị trí đầu trong Thăng long bảng hạng nhất đều có ý nghĩa tượng trưng không giống nhau.

Mười người đứng đầu chính là nhân vật nổi tiếng trong Long vực, là thiên tài tài năng xuất chúng trong toàn bộ đại lục. 

Giang Thần đi mấy bước về phía trước, muốn tra xét cảnh giới của Lệ Nam Tinh này.

Cũng không ngờ đến Lệ Nam Tinh lại nhận ra được, không biết vô tình hay là cố ý liếc mắt một cái nhìn về phía hắn.

Bên trong ánh mắt ưu buồn kia có áp lực khiến cho người ta nghẹt thở. 

Đổi lại là những người khác, ngay cả thở dốc cũng rất khó khăn.

Lúc này, trên bầu trời lại có người không ít người tới nữa, là một đám Đại trưởng lão đã nhìn quen mắt.

- Ở trong Phi Long thành phát hiện ra bí tàng của Thần Long hoàng triều năm đó để lại. 

- Bên trong bí tàng có tiểu thế giới tồn tại độc lập, có bố trí kết giới, chỉ cần cảnh giới vượt qua Thông thiên cảnh, đều không thể tiến vào được.

- Các đệ tử bỏ chuyện đang làm, đi tới bí tàng!

- Ở bên trong bí tàng, chỉ cần có được bảo vật thì đều thuộc về mình, thế nhưng tài nguyên chiến lược, hoặc là thiên tài địa bảo chỉ có Đại tôn giả mới có thể dùng được thì phải giao cho Anh Hùng điện. 

- Đương nhiên, những thứ này đều là công lao không nhỏ, Anh Hùng điện sẽ không để các ngươi thua thiệt. Năm người cống hiến lớn nhất, ta bảo đảm các ngươi sẽ tấn cấp lên Tôn giả.

Có thể thấy Anh Hùng điện rất là gấp gáp, từng câu rồi lại từng câu làm cho các đệ tử đều rất chấn động.

Trọng lượng của tin tức này thực sự quá lớn, ngay cả Giang Thần cũng mất nửa ngày mới kịp phản ứng lại được. 

Chợt, hắn nhìn xung quanh ở trong đám người, tìm kiếm bóng người của Phi Nguyệt.

Bí tàng của Thần Long hoàng triều có liên quan không nhỏ với người có hoàng huyết.

Nhưng Giang Thần nghĩ đến chuyện Đại Hạ hoàng đế chết ở trong tay của hắn, hắn cũng không tiện đi tìm nàng. 

- Lần này không chỉ có Anh Hùng điện chúng ta mà tám đại thế gia truyền thừa, các môn các phái đều sẽ đi, cùng với Tà Vân điện nữa!

- Vì lẽ đó các ngươi cần phải đoàn kết hành động, nên đi cùng với người khác.

- Lệ Nam Tinh, Lâm Kinh Vũ, Hạ Đình, lấy ba người các ngươi dẫn đầu, ở bên trong bí tàng nhất định phải chiếu cố lẫn nhau. 

Không cho các đệ tử hỏi, Đại trưởng lão cũng đã nói.

- Tổ chức trước đó mà ba người các ngươi thoát ly, bây giờ đi về tạm thời tiếp quản đi.

- Không thành vấn đề. 

Ba vị đệ tử truyền thừa Lệ Nam Tinh, Lâm Kinh Vũ, Hạ Đình đứng ra, từng người nói chuyện với những tổ chức mà bọn hắn sáng lập ra trước đây.

- Kiếm Minh, tới bên này.

Lâm Kinh Vũ kia nói một tiếng, thế nhưng rất nhanh hắn đã nhíu nhíu mày, lại nói: 

- Người của Kiếm Minh đâu rồi?

Hóa ra, người đi tới chỗ hắn rất ít.

- Mặc Kiếm Phi, chuyện gì thế này? Ta giao Kiếm Minh cho ngươi, ngươi lại làm cho Kiếm Minh biến thành như vậy sao? 

Chương 405: Thần kiếm hội chính thức thành lập

Lâm Kinh Vũ nhìn vẫn không có quá nhiều thành viên tới đây, hắn lập tức hiểu ra, cho nên lập tức chất vấn Minh chủ Kiếm Minh hiện tại.

- Lâm sư huynh, chuyện này không trách được ta.

Mặc Kiếm Phi chỉ tay về phía Giang Thần, cả giận nói: 

- Đều là do hắn!

Hóa ra, Kiếm Minh không phải là do Mặc Kiếm Phi sáng lập, mà là truyền xuống từng đời từng đời.

Ở trên tay của Mặc Kiếm Phi, Kiếm Minh suýt nữa đã bị giải tán. 

- Hắn?

Lâm Kinh Vũ nhìn sang chỗ Giang Thần, hai người đệ tử ở gần hắn nhanh chóng tản ra, sợ bị lửa giận lan đến gần.

Hắn có thể được Lệ Nam Tinh bị ủy thác trọng trách đã nói rõ hắn cũng không đơn giản, chỉ là Lệ Nam Tinh quá chói mắt, cho nêm mới làm hắn bị quên đi mà thôi. 

Hiện tại dựa vào chuyện của Kiếm Minh đã hấp dẫn được không ít ánh mắt đến, mà vị thanh niên anh tuấn kia cũng bị hấp dẫn tới.

So với Lệ Nam Tinh hắn càng có khí khái nam tử hơn, cao to uy vũ, ánh mắt sắc bén, đặc biệt là khi hắn cau mày khiến cho người ta không dám nhìn thẳng.

- Được rồi, những việc vặt này, một lúc nữa tự mình xử lý đi. 

Đại trưởng lão không cho hắn cơ hội làm khó dễ mà mở miệng trách cứ một câu.

- Trước lúc mặt trời mọc ngày mai, các đệ tử phải chạy tới Phi Long thành, chờ đợi bí tàng mở ra, ở bên trong bí tàng, không được tàn sát lẫn nhau, cần phải nâng đỡ, trợ giúp lẫn nhau, đồng thời cẩn thận người của Tà Vân điện.

Cuối cùng Đại trưởng lão tuyên bố một câu. 

Các đệ tử Anh Hùng điện túm năm tụm ba rời đi, nhưng không phải là đi tới Phi Long thành, mà là đi tới Thánh thành trước.

Không cần phải đoán, tranh đoạt bí tàng sẽ rất tàn khốc, nhất định phải chuẩn bị đầy đủ, một lượng lớn linh đan khôi phục là thứ không thể thiếu, một bộ linh giáp giữ mạng cũng không thể thiếu được.

- Chúng ta cũng đi thôi. 

Giang Thần có một tấm thẻ Kim Long, hắn định đi mua một chút thứ có tác dụng.

Có điều trước khi hắn đi, Nam Công đi tới trước người hắn, lại đưa ra một đồ vật, nói:

- Giang Thần, đây là huy chương công đoàn của Thần Kiếm hội, chỉ cần đồng ý gia nhập Thần Kiếm hội của ngươi thì trên lệnh bài của bọn họ sẽ xuất hiện đồ án huy chương. 

Giang Thần cười khổ một tiếng, nói:

- Nếu như đưa thứ này cho ta sớm hơn một chút thì tốt ròi.

Hiện tại người người đều vội vàng chuyện bí tàng, nào còn có lòng thanh thản gia nhập công đoàn cơ chứ. 

- Hiện giờ còn tốt hơn đưa sớm.

Nam Công có chút không hiểu nhìn về phía hắn, sau đó chỉ về phía những đệ tử còn chưa rời đi, nói:

- Người hiện giờ còn chưa đi đều là người định gia nhập công đoàn, định hành động theo tổ đội. 

Giang Thần vừa nhìn, quả thật là như vậy, đại đa số người trong đó đều là thành viên của Kiếm Minh trước kia.

Có điều, Giang Thần phát hiện ra ánh mắt của bọn họ đều dừng ở chỗ Lâm Kinh Vũ.

- Thành viên Kiếm Minh cũ, hiện tại ta cho các ngươi một cơ hội nữa, cho phép các ngươi mới gia nhập lại Kiếm Minh. 

Lâm Kinh Vũ hô.

Vừa nãy hắn đã từ trong miệng của Mặc Kiếm Phi hiểu rõ chuyện đã xảy ra, sắc mặt hắn rất âm trầm, làm tiền nhiệm Minh chủ Kiếm Minh, hắn không cho phép xảy ra chuyện như vậy.

- Thần Kiếm hội cũng hoan nghênh các vị gia nhập. 

Ứng Vô Song đặt lệnh bài đệ tử của chính mình ở trên huy chương Thần Kiếm hội, giống như khắc ấn, lúc này nàng đã chính thức gia nhập Thần Kiếm hội.

Hành động như vậy chẳng khác nào khiêu khích Kiếm Minh cả.Giang Thần muốn nói gì đó, thế nhưng nhìn thấy vẻ mặt kiên định của Ứng Vô Song, nhớ tới oan ức mà nàng đã phải chịu ở Kiếm Minh, hắn lại tùy ý để cho mọi chuyện phát triển. 

Lâm Kinh Vũ kia sải bước đi tới, khuôn mặt căng thẳng vô cùng đáng sợ.

Bởi vì Ứng Vô Song mở miệng nói chuyện, vì lẽ đó cỗ khí thế bức người của hắn cũng trực tiếp tràn về phía bên này.

Ứng Vô Song sợ đến mức muốn lui về phía sau, Giang Thần lập tức đứng ở trước mặt nàng, rất đúng lúc. 

Ánh mắt sắc bén của Lâm Kinh Vũ rơi vào trên người hắn.

- Ngươi chính là Giang Thần sao?

Thanh âm của Lâm Kinh Vũ trầm thấp, vì lẽ đó khi mang theo vẻ ép hỏi lại có một loại uy nghiêm tự nhiên. 

- Đúng.

- Ngươi có biết ngươi trở thành người có cảnh giới thấp nhất sáng lập ra công đoàn ở trong Anh Hùng điện hay không, ngươi không cảm thấy ngại hay sao?

Lâm Kinh Vũ hỏi. 

- Với trình độ của ngươi, cần gì phải tự lừa mình dối người chứ, dùng cảnh giới để nói chuyện sao?

Ánh mắt xem thường của Giang Thần dời tới trên người Mặc Kiếm Phi đi theo sau lưng của Lâm Kinh Vũ, nói:

- Minh chủ Kiếm Minh các ngươi đều là rác rưởi như vậy, tại sao ta phải ngại cơ chứ? 

Hắn không bị khí thế của Lâm Kinh Vũ làm cho kinh sợ, trái lại còn hung hăng phản kích, khiến cho người ta cảm thấy ngoài ý muốn.

Lâm Kinh Vũ cũng không nghĩ tới, con mắt của hắn híp lại thành một cái khe, tinh mang bắn ra bốn phía.

- Một người từ nơi khác đến, thực sự là không biết trời cao đất rộng. 

Lâm Kinh Vũ bỗng nhiên lắc lắc đầu, nói:

- Ngươi nghe kỹ cho ta, lúc đi vào bên trong bí tàng, không phải là dựa vào mấy thứ bàng môn tà đạo là có thể sống sót được.

- Có Lâm Kinh Vũ sư huynh mang đội và Giang Thần mang đội, chênh lệch giữa hai người thế nào, ta nghĩ các ngươi hẳn phải biết mới đúng. 

Mặc Kiếm Phi trở thành bại tướng dưới tay của Giang Thần lại trở thành chó săn.Có điều lời nói của hắn cũng rất có đạo lý, sở dĩ những người khác còn đang do dự là đang suy nghĩ xem nếu như gia nhập lại Kiếm Minh, sau khi ra ngoài, chắc chắn sẽ không được hưởng thụ linh khí tu hành của Giang Thần làm ra nữa.

- Một cái bảo vật trong bên trong đã có thể bù đắp được ba năm khổ luyện của các ngươi, huống chi, nếu như một ít người chết đi, như vậy cái gọi là hạn chế cũng sẽ không tồn tại nữa. 

Lâm Kinh Vũ nói.

Câu nói này đã làm cho những người còn dao động kia có quyết định, chín phần mười người một lần nữa trở lại Kiếm Minh.

Có điều, cũng có mười mấy người gia nhập vào Thần Kiếm hội. 

Cảnh giới của mười mấy người này không phải là cao nhất, nhưng ánh mắt và dã tâm của bọn họ là thứ mà người khác không có được.

Ở trên người Giang Thần bọn họ đã nhìn thấy được tiềm lực, đánh cược hắn sẽ trưởng thành đến trình độ mà ngay cả Lâm Kinh Vũ cũng phải ngưỡng mộ không với tới được.

Đến lúc đó, bọn họ làm thành viên của Thần Kiếm hội, cũng sẽ phong quang vô hạn. 

Đối với việc có người gia nhập Thần Kiếm hội, đặc biệt là ở trong đó còn có người của Kiếm Minh, Lâm Kinh Vũ vô cùng bất mãn.

- Thật không nghĩ tới trước đây Kiếm Minh lại thu kẻ ngu xuẩn như các ngươi.

Lâm Kinh Vũ mắng. 

- Kiếm Minh hiện tại đã sớm không phải là Kiếm Minh nữa rồi, nó đã bị Mặc Kiếm Phi làm cho bẩn thỉu xấu xa!

Trong đó có người đánh bạo nói.

- Thành Khang, ngươi nói cái gì vậy? 

Mặc Kiếm Phi chỉ vào mũi người kia mắng.

Tính khí của Thành Khang kia cũng nóng nảy, đáp lại nói:

- Vị hôn thê Mộ Dung Diên của ngươi không biết dùng kiếm, ngươi còn kéo nàng đến Kiếm Minh, nàng dùng danh nghĩa của hôn thê Minh chủ Kiếm Minh mà làm xằng làm bậy, toàn bộ đệ tử Anh Hùng điện đều biết! 

Chuyện này, Lâm Kinh Vũ cũng không biết, vì lẽ đó sau khi nghe nói như thế, Mặc Kiếm Phi rất là hoang mang.

- Tùy tiện đi, đến lúc đó các ngươi vào bên trong bí tàng, cũng không nên hối hận.

Lâm Kinh Vũ thiếu kiên nhẫn phất phất tay, hắn cũng không định lãng phí thời gian quý giá đối với chuyện này. 

Lúc gần đi, hắn nhìn Giang Thần một cái thật sâu.

- Giang Thần.

Lúc này, Ứng Vô Song lại có chút bất an. 

Nàng cảm thấy hối hận vì trước đó mình phát tiết Kiếm Minh mà đã mang tới cho Giang Thần nguy cơ.

Cho dù trước đây Giang Thần cũng thường thường bởi vì nàng mà xảy ra ma sát với những người khác, thế nhưng những chuyện này đều là Giang Thần chủ động.

Ngày hôm nay, đây là nàng lần thứ nhất như vậy, nói rõ trong lòng nàng đã có ỷ lại đối với Giang Thần. 

Giang Thần nói:

- Không sao, chuyện này cũng không trách được ngươi.

Sau đó, hắn nhìn về phía các thành viên khác của Thần Kiếm hội, nhớ kỹ tên của bọn họ, sau đó lại mang người chạy đi tới Thánh thành để chọn mua vật phẩm. 

Có điều Giang Thần đột nhiên nghĩ đến thân phận trên thẻ Kim Long của hắn là Xuất Vân đại sư, mà không phải là Giang Thần.

Điều này làm cho hắn có chút không biết nên làm gì, chẳng lẽ hắn phải cho Âm Sương biết thân phận của mình hay sao?

Chương 406: Làm người hướng đạo

Nếu như không có những người khác, mà Giang Thần lại ngại phiền phức, không chừng hắn sẽ trực tiếp đi tới Phi Long thành.

Bởi vì trong nạp giới của hắn vẫn còn có linh đan còn lại trước đó.

Thế nhưng thân là hội trưởng Thần Kiếm hội, phải vận chuyển công đoàn như thế nào lại là trách nhiệm của hắn. 

Kinh phí là quan trọng nhất, có tiền thì mới dễ làm mọi chuyện.

Các công đoàn khác, đều là đệ tử gia nhập giao nộp hội phí gia nhập, phí dụng không đồng đều, căn cứ vào sức ảnh hưởng của công đoàn mà định đoạt.

Mà đối với đệ tử Anh Hùng điện, phí dụng tuyệt đối không phải là vấn đề, điều kiện gia nhập công đoàn mới là trở ngại to lớn nhất của bọn họ. 

Cộng cả Ứng Vô Song vào, người gia nhập Thần Kiếm hội mới có mười hai người.

Lần này mang đội đi tới bí tàng, chi tiêu trước khi chiến đấu vừa vặn phải lấy ra từ bên trong hội phí gia nhập.

Có điều, hắn và Ứng Vô Song đều hiểu rõ những người này đều không có bao nhiêu tiền. 

Có thì có, thế nhưng một đường khổ tu tới nay, tất cả tiền đều tốn vào việc tu hành, cũng có đệ tử đến từ các gia tộc lớn, nhưng địa vị ở nhà lại không cao.

Sau khi nói rõ điểm ấy, những người này đều ngại ngùng nhìn về phía Giang Thần.

- Không sao, cứ giao cho ta là được rồi. 

Giang Thần không thèm để ý tới chút phí nhập hội ấy, trong lòng cũng đã có chủ ý.

Mọi người tiến vào Thánh thành, trực tiếp đi tới Thánh Phong thương hội.

Lúc này, thương hội rất náo nhiệt, người đến người đi, các tiểu nhị của thương hội càng bận tới mức tối mày tối mặt. 

Loại linh vật tiêu hao không ngừng được bán ra, trong đó lại lấy các loại linh đan làm chủ.

Điểm vừa khéo chính là, ở đây Giang Thần lại gặp phải Mặc Kiếm Phi cũng tới mua đồ.

Ở bên cạnh hắn còn có Mộ Dung Diên đi theo, hai người vung tiền như rác, ra tay rất xa hoa. 

Hai người nhìn thấy Giang Thần, sắc mặt rất quái lạ, ánh mắt của Mặc Kiếm Phi thì cừu thị hận không thể giết chết Giang Thần.

Vẻ oán hận của Mộ Dung Diên giống như là muốn ăn thịt Giang Thần vậy.

- Ngươi thực sự là bám dai như đỉa. 

Mặc Kiếm Phi nói, lại oán hận các thành viên khác của Thần Kiếm hội, bởi vì những người này mà làm hại hắn bị Lâm Kinh Vũ mạnh mẽ khiển trách một trận.

- Ngươi đang nói chuyện với ta sao?

Giang Thần hỏi. 

Một câu bắn trúng tử huyệt của Mặc Kiếm Phi, hắn nghiến răng nghiến lợi, nhưng không nói ra được một câu nào cả.

- Sớm muộn gì Kiếm Phi cũng sẽ vượt qua ngươi, vận may của ngươi không thể tới hết lần này đến lần khác được.

Mộ Dung Diên nói. 

Thiên phú của nàng không tốt, có thể dựa vào tài lực của Mộ Dung gia trở thành Thông thiên cảnh, nàng cũng tin Mặc Kiếm Phi ở dưới sự ủng hộ của nàng mà đạt tới Tôn giả.

Giang Thần, chỉ là người có vận may cứt chó mà thôi.

Vận may không thể vĩnh viễn làm bạn bên người, mà tài lực của Mộ Dung gia các nàng thì lại cuồn cuộn không ngừng. 

- Thua là thua, còn không thấy ngại nói vận khí.

Ứng Vô Song lạnh lùng nói.

- Tiện nhân nhà ngươi... 

Mộ Dung Diên không chút nghĩ ngợi đã muốn mở miệng mắng, nhưng chẳng biết vì sao, Giang Thần đứng ở đó, nàng cảm thấy gò má đau rát, cho nên vội vàng thu lại những lời định nói sau đó.

- Từ khi ngươi được Giang Thần này làm thoải mái, quả thật là càng ngày càng đắc ý!

Mộ Dung Diên khoanh tay trước ngực, nói: 

- Ta sẽ nói cho ngươi biết, ta nói hắn gặp vận may cứt chó là bởi vì hắn đi được tới ngày hôm nay tất cả đều là vận khí.

- Sau đó thì sao? Dựa theo như ngươi nói, tất cả cường giả đi tới một bước này cũng có thể coi là vận may hay sao?

Ứng Vô Song buồn cười nói. 
- Hừ, tất cả cường giả có được kỳ ngộ, mà trong đó của cải chiếm tỷ lệ lớn nhất, giống như nam nhân của ngươi, nghèo kiết xác.

Mộ Dung Diên nói xong lại vẫy vẫy tay với người cách đó không xa.

Tức thì có một vị quản sự thương hội nhiệt tình đi tới, hỏi nàng có dặn dò gì. 

- Ta muốn mua chút thứ hữu dụng, mang ta đi lên trên lầu nhìn chút.

Mộ Dung Diên nói.

- Được rồi. 

Quản sự dẫn đường ở phía trước, Mộ Dung Diên ném lại cho hai người một ánh mắt đắc ý, sau đó đi tới chỗ thang lầu.

- Sau khi nàng bị trục xuất ra khỏi Anh Hùng điện vẫn không thay đổi chút nào cả.

Ứng Vô Song nói. 

- Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.

Ứng Vô Song kỳ quái liếc mắt nhìn hắn, hỏi:

- Ngươi không tức giận sao? 

- Ta cần phải tức giận sao?

Giang Thần ra vẻ nghi hoặc nói.

- Nàng nói ngươi như vậy mà. 

- Nghèo túng? Ha ha, cũng không thể bởi vì một câu trào phúng của người khác mà lấy ra tất cả của cải được.

Giang Thần nhún vai một cái, đi đến cầu thang.

Điều không nghĩ tới chính là, hai người của thương hội đứng ở cửa thang gác lại ngăn cản hắn. 

- Thật ngại quá, bởi vì ngày hôm nay khá là đặc thù cho nên mấy tầng trên lầu đều phải là khách nhân của Thánh thành tiền trang thì mới có thể đi vào được.

Giang Thần ngẩn ra, liếc nhìn lầu một đang nóng bỏng của thương hội, biết không phải là đối phương đang cố ý làm khó dễ mình.

- Ngươi đang nói tới thứ này sao? 

Giang Thần cầm thẻ Kim Long, cười hỏi.

- Khách nhân tôn kính, thực sự ngại quá, mời lên.
Nhìn thấy thẻ Kim Long, người của thương hội tức thì cung kính tránh đường ra, để Giang Thần dẫn người đi lên trên. 

So với tầng thứ nhất, đồ vật bán ở phía trên còn tốt hơn, phẩm chất của linh đan càng thuần khiết hơn nữa.

- Sao các ngươi cũng có thể tới được vậy?

Mộ Dung Diên và Mặc Kiếm Phi lên trước một bước lại gặp phải bọn họ, hai người rất bất ngờ, đặc biệt là người trước, thứ nàng cố ý khoe khoang chính là tài lực. 

Kết quả Giang Thần cũng có thể ung dung tới đây, chuyện này không phải buồn cười sao?

Giữa lúc Mộ Dung Diên đang định làm chút gì đó thì một bóng người từ lầu ba đi tới.

Khi nhìn thấy Giang Thần nàng cao hứng nói: 

- Giang Thần, sao ngươi lại đến đây?

Không ngờ lại là Âm Sương!

Sau khi Mộ Dung Diên nhận ra cũng không thể tin được vào con mắt của chính mình. 

Bởi vì Âm Sương là thần tượng trong mắt của các nữ tử trong Thánh thành, không chỉ có xinh đẹp hào phóng, xuất thân cao quý mà năng lực cá nhân cũng rất mạnh.

Thường xuyên giao thiệp với các đại nhân vật, nghe nói có mấy người vì mời Âm Sương ăn một bữa cơm mà đã đồng ý đưa ra một cái giá bằng một kiện pháp khí.

Kết quả Âm Sương vẫn không đồng ý. 

Mà điều Mộ Dung Diên không thể tin tưởng được chính là, nữ nhân như vậy lại quen biết Giang Thần, quan hệ xem ra còn rất tốt, không khó để nhìn ra được hai người là bằng hữu chân chính.

Không chỉ có nàng kinh ngạc, ngay cả các khách hàng chung quanh cũng không thể tin được chuyện mà mình chứng kiến.

- Nhanh như vậy lại gặp mặt rồi. 

Giang Thần rất bất ngờ nói.

- Đúng đấy, ngươi tiểu đội trưởng cũng chuẩn bị cho chuyến đi bí tàng sao?

Âm Sương cười cười, cố ý ở trước mặt mọi người gọi Giang Thần là tiểu đội trưởng, mục đích là muốn cho Giang Thần nở mày nở mặt. 

Đồng thời còn muốn xem qua Giang Thần sẽ có phản ứng như thế nào.

- Tiểu đội trưởng?

Mọi người cả kinh, không hiểu ra sao, sao Giang Thần lại trở thành tiểu đội trưởng của Âm Sương cơ chứ? 

Chỉ là Ứng Vô Song biết Giang Thần đã đi Võ Phường cho nên cũng đoán ra được cái gì đó.

- Đến để mua ít đồ, nghe nói bí tàng là tiểu thế giới, nếu như không chuẩn bị thêm một chút, sẽ rất dễ chết người.

Giang Thần nói. 

Âm Sương gật gật đầu, rất là hài lòng đối với phản ứng của hắn, nàng nói:

- Vậy thì tốt, để ta làm người hướng dẫn cho ngươi đi.

Âm Sương là người bán đấu giá, hơn nữa chỉ có khi bán đấu những vật phẩm hàng đầu thì mới xuất hiện. Không phải là quản sự thương hội, chưa từng có từng làm người hướng dẫn cho người khác. 

Có thể tưởng tượng ra được, trong lòng của mọi người rất là khiếp sợ.

- Ngươi cũng phải chuẩn bị vì bí tàng, sao lúc này còn muốn quan tâm tới chuyện làm ăn như vậy chứ?

Câu nói của Giang Thần làm người ta trợn tròn mắt, không biết hắn không hiểu thật hay là giả vờ không hiểu, hoàn toàn không quan tâm đến trọng điểm. 

- Cũng không thiếu chút thời gian này, đi thôi.

Âm Sương khẽ mỉm cười, chỉ cảm thấy đối mặt với Giang Thần ở trong hoàn cảnh lúc này rất là thú vị.

Người của Thần Kiếm hội bỗng cảm thấy phấn chấn, vẻ mặt hưng phấn giống như là cắn đan dược vậy. 

Bọn họ vốn tưởng rằng Giang Thần ngoại trừ kiếm thuật tuyệt vời ra thì chính là một tu sĩ nghèo dốc lòng tu luyện.

Lại không nghĩ rằng hắn lại là bằng hữu với Âm Sương, chỉ riêng nhân mạch như vậy cũng đã có giá trị không nhỏ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau