THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 396 - Chương 400

Chương 397: Hỏa tâm ý cảnh

Nhưng cũng không phải là mặt tốt.

Thanh trường thương như đã trở thành sự thật, xuyên qua hư vô và hiện thực, đánh về phía sâu trong linh hồn của Giang Thần.

Giang Thần lùi về phía sau mấy bước, sắc mặt tái nhợt, trong mấy giây ngắn ngủi đã khiến cho hắn như bị trọng thương, thở hổn hển như trâu.

Những người khác cũng không dễ chịu, một người lĩnh ngộ Hỏa Tâm ý cảnh rít gào lên, lăn lộn ở trên mặt đất, giống như trên người có lửa đang cháy vậy.

Nhưng ở trong mắt người ngoài, ngay cả đốm lửa cũng chưa từng thấy.

Tác dụng phụ như vậy xuất hiện ở trên người của mỗi người, căn cứ vào ý cảnh tìm hiểu không giống nhau mà thống khổ cũng không giống nhau.

Biểu hiện tốt hơn, có thể phân rõ là thương tổn trên cấp độ tinh thần nhẹ hơn.

Không tốt thì giống như người đang lăn lộn ở trên mặt đất vậy.

- Đáng ghét, tại sao Võ Phường không sớm nói rõ cơ chứ?

Úy Trì Hoành cũng giống như vậy, hắn trút oán khí lên trên người lão giả đang ngồi nhắm mắt dưỡng thần ở giữa phòng.

Lão giả kia căn bản không nghe, vẫn không thèm để ý mà không lên tiếng.

- Bị công kích tới mức thống khổ, tương ứng với ý cảnh võ học của bản thân và võ học bên trong bức tranh có chênh lệch, chỉ cần hấp thu ý cảnh bên trong tranh là có thể tránh được thống sổ.

Giang Thần đột nhiên nói.

- Ồ?

Lão giả kia híp mắt, lần này là chân chính ngoài ý muốn, hắn ở Võ Phường lâu như vậy, cũng đã gặp quá nhiều thiên tài có thiên phú kinh người.

Nhưng người có phản ứng giống như Giang Thần cũng không nhiều.

Những người khác hiểu ra, không để ý tới đau đớn mà tiếp tục đặt suy nghĩ lên trên tranh.

Lúc này, Giang Thần hít sâu một hơi, sau khi chuẩn bị mười phần mới lần nữa nhìn về phía bức tranh kia.

Cũng giống như vừa nãy, trường thương diệt thế đến từ trên trời, mang theo uy năng hủy thiên diệt địa, muốn phá vỡ hắn.

Giang Thần cắn chặt răng, chịu đựng cỗ thống khổ này, nhưng mà giống như lại có vô số phong nhận, tiến vào thân thể của hắn, điên cuồng cắt chém.

Thống khổ càng ngày càng mãnh liệt, suýt nữa làm cho hắn tan vỡ.

Cũng còn may, sau khi thống khổ đạt đến điểm giới hạn, Kim Tâm ý cảnh theo thống khổ mà trào ra.

Nhưng nếu như không hấp thu đúng lúc thì sẽ bỏ qua mất, rất lãng phí.

- Độ khó rất lớn!

Giang Thần không khỏi nghĩ đến, Võ Phường làm như vậy cũng không biết là có ý định gì đó, hay là vốn là như vậy.

Ở dưới trạng thái thống khổ như vậy mà còn muốn cầu đốn ngộ, có thể nói là quá đáng.

Nhưng mà một khi làm được, cả người sẽ nhận được gột rửa, lĩnh ngộ rất lớn.

- Không đúng!

Giang Thần khẽ động, nghĩ đến điểm mấu chốt, lớn tiếng nói:

- Các vị, thiên nhân hợp nhất, thiên nhân hợp nhất là mấu chốt!

Thiên nhân hợp nhất là trạng thái tu luyện, sau bị phát hiện ra dung hợp với võ học sẽ hình thành Thiên võ ý cảnh, là trạng thái chiến đấu rất đáng sợ.

Thế nhưng, không có nghĩa là thiên nhân hợp nhất và ý cảnh võ học không liên quan với nhau.

Một khi tiến vào trạng thái thiên nhân hợp nhất, tuy rằng vẫn thống khổ, thế nhưng lại có thể thuận lợi tìm hiểu.

Những người khác đều là nhân tài ưu tú, cho dù Giang Thần không nói quá rõ ràng, thế nhưng cũng lập tức hiểu rõ hắn nói vậy là có ý gì.

- Tiểu đội trưởng, khá lắm!

Có người tự mình thử qua một lần, quả nhiên phát hiện ra có tác dụng, hắn kinh hỉ quát to một tiếng.

Giang Thần không có tinh lực đáp lại, hắn đang du lịch ở bên trong biển Kim Tâm ý cảnh.
- Lợi hại, thực sự là lợi hại.

Lão giả lần thứ nhất để lộ ra ánh mắt khen ngợi.

- Đáng chết.

Úy Trì Hoành không phục, Giang Thần liên tiếp làm náo động, làm cho hắn cảm thấy mình đã bị thất bại.

Mà loại cảm giác này, là thứ mà hắn không thích nhất.

Sau khi hiểu rõ ý mà Giang Thần nói ra, sẽ cảm thấy rất đơn giản, rất hợp lý, sẽ có một loại cảm giác tại sao ta không nghĩ tới cơ chứ.

Giang Thần chìm đắm ở bên trong thế giới của mình, Kim Tâm ý cảnh của hắn từ nửa bước tiểu đạo đến tiểu đạo hoàn chỉnh.

Cuối cùng dừng lại ở trên nửa bước đại đạo, lúc này thống khổ đã giảm bớt, Giang Thần không chỉ không vui mừng, trái lại còn có chút tiếc nuối.

Chỉ cần là người thì sẽ tham lam, hắn cũng không ngoại lệ.

Kim Tâm ý cảnh tăng lên, thay đổi lớn nhất mang đến là Vô Cực đao pháp tăng nhanh như gió.

Đao pháp là căn cứ vào phong, kim ý cảnh biến hóa và kết hợp mà tạo thành, trước đó Giang Thần đã làm được rất tốt.

Thế nhưng hiện giờ, ý cảnh tăng cao thì hắn mới phát hiện ra trước đó có rất nhiều chỗ không được như ý.

Bỗng nhiên, Giang Thần chú ý tới những người khác vẫn còn đang tìm hiểu, hắn ý thức được thời gian còn rất nhiều.

Sau đó hắn đi tới một bức tranh có quan hệ với Phong Tâm ý cảnh, điểm đáng tiếc chính là, hắn không cảm nhận được thống khổ.

Cũng có ý nghĩa Phong Tâm ý cảnh của hắn không được tăng lên nữa.

Dù sao, Phong Tâm ý cảnh của hắn đã làm được tới mức đại đạo viên mãn rồi.

Giữa lúc Giang Thần thất vọng, hắn lại nhìn thấy một bức tranh núi nửa đang phun trào.

Dung nham cực nóng tàn phá mặt đất, ở bên trong miệng núi lửa chẳng khác nào có một đầu quái vật đang cuồn cuộn.

Giang Thần không cần nhìn vài lần đã cảm thấy nhiệt độ trong cơ thể tăng vọt, muốn đốt hắn thành tro bụi.

Hắn chưa từng nghiên cứu Hỏa tâm ý cảnh quá mức, cho nên như vậy cũng là chuyện rất bình thường.

Có điều sau khi nhiệt độ tới, phượng huyết ở bên trong mạch máu cũng biến thành nóng bỏng, nhiệt độ cao không chỉ không mang đến khó chịu, ngược lại còn làm hắn rất thoải mái.

Hỏa Tâm ý cảnh cuồn cuộn không ngừng xông tới.
- Thiên Phượng huyết quả nhiên ghê gớm.

Giang Thần thầm nói, Hỏa Tâm ý cảnh của hắn từ không đến có, đạt đến nửa bước đại đạo, gần như là đột nhiên nhặt được vậy.

Lúc này, lão giả đột nhiên đứng dậy, hắn nhìn chung quanh một chút, nói:

- Thời gian không còn nhiều nữa đâu.

Ở trong mấy phút sau đó cũng lục tục có người từ bên trong tìm hiểu lấy lại tinh thần, nhưng vẫn có người cố gắng thêm một chút nữa.

Có điều khi đến giờ, không ngờ tất cả bức tranh đều được tự động cuốn lên, thu vào bên trong vách tường.

Lần này, coi như không muốn ngừng thì cũng phải ngừng.

Mọi người nhìn về phía lão giả, trong mắt mang theo vẻ chờ đợi và bất an.

- Không ai bị đào thải, yên tâm đi.

Lão giả nói.

Lời này làm cho trong lòng không ít người thở phào một hơi, sau đó, từng đạo từng đạo ánh mắt có chút cảm kích nhìn về phía Giang Thần.

- Tiểu đội trưởng, đa tạ vừa nãy ngươi đã nhắc nhở.

- Đúng vậy, rất đúng lúc, chọn ngươi làm lớp trưởng quả nhiên là sáng suốt.

- Thật không biết tiểu đội trưởng làm thế nào vậy, ở trong hoàn cảnh như vừa nãy, ta hoàn toàn phát hoảng lên.

Giang Thần cười cợt, xem như là đáp lại lời cảm ơn của mọi người.

- Hừ, đó là do các ngươi vô năng, những câu mà hắn nói có bao nhiêu khó khăn cơ chứ?

Thanh âm chói tai của Úy Trì Hoành lại vang lên.

Hắn vừa nói, hầu như đã khiến cho chúng nhân phẫn nộ.

- Vừa nãy rõ ràng ngươi cũng nghe thấy cho nên mới có phản ứng mà còn không thấy ngại nói ra lời này.

Thiên Húc chỉ trích hắn.

- Ồ, chính hắn nói ra, ta cũng không ép hắn, ngươi định làm như thế nào để chứng minh ta nghe hắn, hay là tự mình nghĩ đây?

Úy Trì Hoành cười lạnh nói.

- Rất đơn giản, một lúc nữa tiểu đội trưởng chỉ thông qua thần thức để truyền đạt, không cần nói ra, ta nghĩ một vị thiên tài như ngươi sẽ không để ý đâu nhỉ.

Có người nói một câu.

Tức thì, sắc mặt của Úy Trì Hoành biến đổi, nếu như đối phương làm như vậy, quả thật hắn không có tự tin chút nào cả.

- Không nói thì không nói, ta không thèm khát, còn nữa.

Úy Trì Hoành đột nhiên trừng mắt nhìn Giang Thần không tha, nói:

- Ngươi nhiều lần đối nghịch với ta, sỉ nhục danh tiếng của Úy Trì gia, ta muốn quyết đấu cùng ngươi, sau khi rời khỏi đây sẽ bắt đầu!

Nghe thấy hắn nói như thế, vẻ mặt mọi người nhìn hắn rất quái lạ.

Rõ ràng chính là hắn giống một con chó điên đuổi theo người ta để cắn, bây giờ lại nói giống như là Giang Thần cố ý đối nghịch với hắn vậy.

- Tùy tiện.

Giang Thần cũng không để ý tới lời khiêu chiến này.

- Ngươi cứ chuẩn bị hối hận đi.

Úy Trì Hoành đắc ý nói, hận không thể lập tức đi ra ngoài, mạnh mẽ giáo huấn Giang Thần một phen.

Chương 398: Hàn Ty Minh

- Giang Thần, hi vọng một lúc nữa ngươi thông qua thần thức giao lưu với những người khác.

Úy Trì Hoành vừa kết thúc khiêu khích thì trong đám người lại có người đứng ra, nói với Giang Thần.

- Không nên hiểu lầm, ta rất cảm ơn vừa nãy ngươi đã trợ giúp ta, có điều nhận cá của ngươi không bằng tự mình bắt cá, ta càng muốn tự thân vận động, có được phần nhạy cảm kia của ngươi hơn.

So sánh với thiếu niên kia, thái độ của hắn thân mật hơn rất nhiều.

- Có thể, đây là lựa chọn của ngươi mà.

Giang Thần bình tĩnh nói.

- Làm quen đi, ta tên Hàn Ty Minh.

Hắn nói.

- Hàn Ty Minh!

Người chung quanh bị cái tên này làm cho chấn động, có người hỏi:

- Ngươi chính là Hàn Ty Minh đứng thứ bốn mươi bảy trên Thăng long bảng sao?

- Là ta.

Hàn Ty Minh gật gù, khuôn mặt trơn bóng trắng nõn góc cạnh rõ ràng, lại có vẻ lạnh lùng.

Bị người ta nhìn chằm chằm vào mà vẻ mặt vẫn như thường.

Bởi vì trong này không nhìn ra được cảnh giới của nhau, nếu không báo họ tên, quả thực sẽ không chú ý tới nơi này lại có một nhân vật như vậy.

Năm mươi vị trí đầu là ranh giới với năm mươi sau ở trên Thăng long bảng.

Người thứ năm mươi so với người thứ năm mươi mốt còn lợi hại hơn gấp mấy lần.

Nguyên nhân đó là rất nhiều người kiêu căng tự mãn đều không muốn tên của mình ở lại vị trí thấp, đều nghĩ muốn thừa thế xông lên vọt tới vị trí tốt hơn.

Năm mươi vị trí đầu, chính là điểm giới hạn của phần lớn lớn.

Điều này cũng làm cho năm mươi người đứng đầu đều rất mạnh mẽ.

- Như vậy, ai tình nguyện nghe ý kiến của ta, ai không muốn, tất cả nói rõ đi, để trong lòng ta còn biết.

Giang Thần nói.

Mọi người nhìn nhau, lời của Hàn Ty Minh khiến cho người ta ngóng trông, nhưng chuyện liên quan đến lợi ích thiết thực, bọn họ lại không có bao nhiêu tự tin khi dựa vào chính mình cả.

- Ta không cần.

- Ta cũng vậy.

- Còn có ta nữa.

Đương nhiên, cũng có người đi theo Hàn Ty Minh, khi bọn hắn giơ tay lên, mọi người mới phát hiện ra đều là nhân vật trên Thăng Long bảng hạng nhất.

Điều làm cho Giang Thần bất ngờ chính là, Âm Sương không tỏ thái độ, vẫn lựa chọn nghe theo mình như cũ.

- Các ngươi nhìn thẻ của bản thân mình đi.

Lão giả này nói.

Nghe hắn nhắc nhở, những người khác lấy ra cái thẻ của mình, một nhóm người nghi hoặc, còn có một nhóm người hoàn toàn biến sắc.

Người sắc mặt không thay đổi, bốn chữ trên thẻ vẫn là: Hơi có tiểu thành như cũ.

Nhưng một phần người khác, chữ ở mặt trên đã biến thành: Vừa tìm thấy đường.

Trời ạ, không ngờ Thiên võ ý cảnh của bọn họ lại giảm xuống!

Là độ khó của ý cảnh võ học mang đến thay đổi tăng hoặc giảm cho Thiên võ ý cảnh.- Các ngươi có một ngày, cố gắng tiêu hóa nội dung của ngày hôm nay đi.

Lão giả này nói.

Mọi người không có ý kiến, cả đám liên tục lựa chọn ngồi xuống dưới đất.

Ý cảnh võ học là chỉ trình độ nắm giữ đối với nguyên tố thuộc tính tồn tại ở trong trời đất.
Võ học chi đạo là đao kiếm, quyền chưởng, thương côn.

Ý cảnh võ học trợ lực cho võ học chi đạo.

Võ học chi đạo sẽ kết hợp cùng với thiên nhân hợp nhất, hình thành Thiên võ ý cảnh.

Chữ thẻ trên của Giang Thần không thay đổi, nhưng hắn cũng có thể cảm giác được ảnh hưởng do Kim Tâm ý cảnh tăng lên mang đến.

Sau một ngày một đêm, những người bị thụt lùi kia đã tu bổ được phần giảm xuống, mà trạng thái của những người khác bất biến, nhưng bọn họ đều cảm nhận được rõ ràng sức chiến đấu của mình đã trở nên mạnh mẽ.

Ở dưới sự dẫn dắt của lão giả, mọi người đã đi tới gian phòng thứ hai.

Từng cái từng cái bàn được bày ra ở nơi đó, tạo thành một vòng, trên mặt có bày giấy viết và bút.

Ở bên trên bàn có đủ loại vũ khí đang lơ lửng giữa không trung.

- Vẽ ra vũ khí võ học chi đạo của các ngươi đi.

Lão giả nói.

- Nhưng tiền bối, ta không hiểu vẽ vời.

Vẽ vời không phải là chiếu theo dáng vẻ của sự vật mà có thể vẽ ra được, ở trong đó có rất nhiều kỹ xảo, không trải qua luyện tập, ngay cả hạ bút cũng không thể làm được.

- Cứ từ từ đi, có rất nhiều giấy, lần này các ngươi có thời gian ba ngày.

Lão giả nói.

Nghe thấy hắn nói như thế, không ít người kêu khổ không thôi, sau đó, cả đám dùng ánh mắt cầu viện nhìn về phía tiểu đội trưởng của bọn họ.

Giang Thần đi tới trước một cái bàn, nhìn chăm chú vào những vũ khí kia, cảm thụ hàm nghĩa ở trong đó.

Một lát sau, hắn xoay người lại, thông qua thần thức nói với một nhóm người:

- Không cần phải lo lắng, công phu vẽ sẽ không quá quan trọng, bởi vì không phải cần chúng ta vẽ ra thì mới có thể lĩnh ngộ được, mà là chỉ cần lĩnh ngộ là có thể vẽ ra được.

Một khi lĩnh ngộ được, từng bút sẽ nối liền với bản tâm, ung dung vẽ ra vũ khí.

Lời nói của hắn đã làm cho không ít người lo lắng có hi vọng, từng người tới bên cạnh bàn, thông qua dòng suy nghĩ mà Giang Thần nói cho bọn họ để quan sát, lúc này mới phát hiện ra quả nhiên là thế.

Từng người đều mừng rỡ như điên khuôn mặt của Úy Trì Hoành thì tái xanh.

Hắn cũng không biết vẽ, cho nên lúc này đang cảm thấy rất khó khăn.
Trong lúc hắn đầu óc mơ hồ thì lại nhìn thấy những người kia đang mỉm cười, vẻ mặt sáng sủa, trong lòng cảm giác rất là khó chịu.

- Ta cũng sẽ làm được.

Úy Trì Hoành nghĩ như vậy, ngồi ở bên cạnh một cái bàn, nhấc theo bút vẽ, thế nhưng khia ánh mắt chạm tới giấy trắng, đại não cũng trống rỗng.

Chờ đến không hơn nửa canh giờ, hắn mới nghĩ đến được điểm mấu chốt.

- Võ Phường sẽ không làm khó người khác, cho nên công phu vẽ không phải là quan trọng nhất.

Sau đó, hắn đưa ánh mắt nhìn về phía trên vũ khí, thần hồn ngưng tụ ra, cũng không lâu sau, nương theo kiếm ý mà trên tờ giấy trắng như đã xuất hiện rất nhiều dấu vết.

Bút của hắn hạ xuống, rất nhanh đã nhìn ra một ít chi tiết nhỏ của chuôi kiếm.

- Thì ra là như vậy.

Úy Trì Hoành yên lòng, thế nhưng khi nhìn về phía Giang Thần đang ngồi ở đối diện, hắn không khỏi cắn răng.

- Nhất định tên này có quan hệ không tầm thường với Võ Phường, đã sớm biết những thứ này, cho nên mới để hắn làm tiểu đội trưởng!

Hắn sẽ không tin tưởng Giang Thần thông minh như vậy, lập tức nhìn ra được điểm quan trọng.

Ánh mắt của hắn lại rơi vào trên người Âm Sương bên người Giang Thần, khi đại mỹ nhân này đến hắn đã chú ý tới rồi.

Chính vì muốn thu hút ánh mắt của Âm Sương cho nên hắn mới nói ra câu con mèo con chó để ra mặt.

Thế nhưng hiện tại, Âm Sương và Giang Thần lại càng ngày càng gần nhau hơn nữa.

Cho dù hai người không trò chuyện. Thế nhưng Úy Trì Hoành đã chú ý tới trong mắt của Âm Sương có thêm vẻ sùng bái và kính ý.

- Chờ sau khi ngươi rời khỏi đây, ta sẽ đạp ngươi xuống dưới chân, khi đó xem ngươi định làm thế nào!

Úy Trì Hoành thầm nghĩ.

- Hả?

Vừa mới phân thần thì Úy Trì Hoành đã phát hiện ra những dấu vết trong lòng hắn đã hoàn toàn biến mất, không có cách nào hạ bút được nữa.

- Cần phải thừa thế xông lên hoàn thành sao?

Úy Trì Hoành không khỏi nghĩ vậy, lại nhìn những người khác cũng như vậy cho nên hắn không để ý tới những vật khác nữa mà thủ chặt tâm thần, chăm chú vào bên trong nét bút.

Sau mấy canh giờ, mỗi người đều mệt bở hơi tai, kêu khổ không thể tả.

Cho dù không cần công phu vẽ, thế nhưng mỗi lần vẽ đều cần lực lượng thần hồn cực mạnh.

Hơn nữa dù cho là chỉ kém một bút cuối cùng, thế nhưng một khi gián đoạn thì lại phải làm lại từ đầu, sau khi lặp lại mấy lần, mọi người đã sắp hư thoát tới nơi.

Cũng còn may, khi nhìn lên trên bàn của tiểu đội trưởng bọn họ, cũng có một ít giấy trắng bị vo tròn, xem ra cũng không được thuận lợi.

- Mọi người nghỉ ngơi một lúc đi, đừng tưởng rằng vẽ ra là không sao, một lúc nữa các ngươi còn cần thông qua ý cảnh võ học cao cấp vừa nãy nữa.

- Ba ngày, không phải là chuyện dễ dàng đâu.

Lão giả nói.

- Tiền bối, có phải mười lăm ngày này đều là như vậy phải không? Không ăn không uống hay sao?

Trong lúc mọi người nghỉ ngơi, có người hiếu kỳ hỏi.

- Sao vậy? Ngươi Thông thiên cảnh còn sợ chết đói và chết khát sao?

Lão giả này rất là hứng thú hỏi.

Người kia cười một tiếng, không nói lời nào.

Coi như Thông thiên cảnh làm việc cường độ cao, liên tục không ăn không uống không ngủ mười lăm ngày thì cũng không có vấn đề gì cả, chứ đừng nói chi là có thể nghỉ ngơi giống như thế này.

Quan trọng là những người này có người đến từ các thế lực lớn, mỗi ngày đều thưởng thức trà, ăn bánh ngọt, khi hứng thú đến cũng sẽ chuẩn bị một bàn thức ăn cho người tu hành.

Chương 399: Thành công và thất bại

- Ồ? Tiểu đội trưởng, không phải ngươi thành công rồi sao?

Bỗng nhiên có người lên tiếng nghi hoặc hỏi.

Hóa ra là Âm Sương hiếu kỳ nhặt giấy mà Giang Thần vứt lên trên mặt đất, sau khi mở ra mới phát hiện ra trên giấy có một thanh kiếm hoàn chỉnh.

Giống như thanh cần vẽ này như đúc, chỉ là còn chưa có màu mà thôi.

Thế nhưng nếu như vậy, tại sao lại phải ném đi cơ chứ?

Sau đó Âm Sương nhặt những cuộn giấy vo tròn khác lên, mở ra từng cuộn, lại phát hiện ra ở bên cạnh kiếm còn có những vật khác.

Một hai tấm không nhìn ra cái gì, mãi đến khi Âm Sương nhìn thấy tấm thứ bảy thì mới phát hiện ra bên cạnh kiếm là một thanh đao!

Vẽ kiếm rồi lại còn vẽ đao?

Những người khác bởi vì hành động của Âm Sương mà chú ý tới điểm ấy, cho nên nàng mới kinh ngạc thốt lên thành tiếng.

Giang Thần không đáp lại, vẫn còn đang ra sức vẽ lên trên giấy.

Không ít người đi tới bên người hắn, ló đầu nhìn qua, quả nhiên phát hiện ra mũi kiếm đã thành, đang vẽ đao.

Thế nhưng vừa được một nửa, tay của Giang Thần cứng đờ, cũng không vẽ tiếp được nữa.

Lại một tấm giấy vụn được sinh ra, có điều ngay khi Giang Thần muốn vo tròn giấy ném đi thì lại phát hiện ra mình bị mọi người vây quanh.

- Có thể để cho ta nhìn một chút được không?

Lão giả từ trước cho tới nay luôn hững hờ, chỉ ứng phó qua loa đứng ở trước bàn, lúc này hắn đang dùng vẻ mặt nghiêm túc nhìn Giang Thần.

Giang Thần gật gù, đưa giấy ra.

Lão giả cúi mắt nhìn chăm chú, đợi đến lúc lần nữa lúc ngẩng đầu lên, hắn cau mày, nói:

- Ngươi đang chà đạp kiếm đạo của chính mình.

Ngữ khí nghiêm khắc, đây là lần thứ nhất hắn như vậy, điều này làm cho đám người Hàn Ty Minh cũng không nhịn được đi tới.

- Đây là mục đích của ta khi đến Võ Phường.

Giang Thần nói.

Vẽ võ học chi đạo lên trên giấy, chính là phương pháp mà Giang Thần khổ sở tìm kiếm, làm cho hắn cảm thấy rất giá trị.

- Kiếm chính là kiếm, đao chính là đao.

Lão giả này nói.

- Đao kiếm giống như một đôi huynh đệ, kế thừa thiên phú của phụ mẫu bọn họ, thứ ta muốn làm là đi tìm phụ thân.

Giang Thần nói.

Cái lý luận này, người ở chỗ này chưa bao giờ nghe thấy, vẻ mặt của lão giả cũng đã nói rõ hắn cũng chưa từng nghe nói qua.

- Ý nghĩ kỳ lạ, nói chuyện viển vông.

Úy Trì Hoành hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì, hắn không chút lưu tình trào phúng.

Sắc mặt của những người khác cũng rất là quái dị.

Mọi người đều sợ sệt đồ vật xa lạ, trước khi được đại chúng tiếp nhận, tất cả đều sẽ kính sợ tránh xa, thậm chí còn lên tiếng phê phán.

Thứ Giang Thần nói tới đã vi phạm nhận thức chung về võ học ngàn năm qua.

Nếu như hắn là một đại sư đức cao vọng trọng thì cũng còn may, lời này có thể gây ra một phen thảo luận không nhỏ, coi như không thành công thì cũng là một loại tinh thần ham học hỏi.

Thế nhưng Giang Thần còn trẻ tuổi, không đủ để làm cho người ta tin phục.

- Ài.

Lão giả này đặt giấy của hắn ở trên bàn, trở lại chỗ cũ, lại khôi phục lại vẻ lãnh đạm như cũ.

Nhưng thành viên khác của lớp chữ Thiên lại dùng một loại ánh mắt không tên nhìn Giang Thần.

Giang Thần không để ý đến bọn họ mà vo tròn giấy, cũng tạm thời dừng lại nghỉ ngơi.

- Giang Thần, ngươi nghĩ thế nào mà lại làm vậy? Âm Sương ở bên cạnh dùng âm thanh động lòng người kia hỏi hắn.

Đây là lần thứ nhất hai người giao lưu.

- Hừm, tay trái của ta rất mẫn cảm đối với kiếm, nhưng tay phải là đao, có lần chiến đấu với người khác ta đã đạt đến một loại ý cảnh đao kiếm không ở riêng, cho nên mới được cái này dẫn dắt.

Giang Thần nói.

Âm Sương gật gật đầu, không vội vã phản bác Giang Thần, mà hỏi dò:

- Liệu có phải là tay trái ngươi kiếm, tay phải đao hay không, do đó sinh ra ý nghĩ đao kiếm hợp nhất hay không?

Nàng cũng không coi trọng suy nghĩ này của Giang Thần, nhưng đổi thành một loại phương thức để dẫn dắt Giang Thần, để hắn tự suy nghĩ xem ý đồ này là đúng hay là sai.

Đây là nữ tử hiểu ý hắn nhất trong các nữ tử từ trước tới hay hắn đã gặp.

Ngẫm lại nghề nghiệp của nàng mà xem, cũng không có gì đáng trách cả.

Giang Thần lắc lắc đầu, nói:

- Điều ngươi nói có thể, thế nhưng ta tin tưởng mình.

- Vậy cũng tốt, ta chúc ngươi thành công.

Âm Sương nói.

Chuyện này trái lại còn làm cho Giang Thần cảm thấy bất ngờ, hắn nhìn về phía đối phương, phát hiện ra trong con ngươi trong suốt của nàng không có ý trào phúng chút nào.

- Ngươi cho rằng sẽ thành công sao?

Âm Sương nở nụ cười vui tươi, nói:

- Khi ta ở đấu giá hội, nếu như có người xoắn xuýt với việc mua một món đồ hay là không mua, ta sẽ nói cho hắn biết, mua hoặc là sẽ hối hận, nhưng không mua, loại hối hận khi chần chờ không quyết kia sẽ theo ngươi cả đời.

- Ta hiểu.

Ý của nàng là muốn bảo mình nên cố gắng thử, coi như không thành công, ít nhất bản thân cũng đã từng cố gắng.

So với những người khác dùng danh nghĩa vì muốn tốt cho ngươi mà ngăn cản ngươi còn tốt hơn nhiều.

Sau mười mấy phút, mọi người đã trở về chỗ cũ, bắt đầu làm chuyện của mình.

Giang Thần lần nữa đề bút, nín thở ngưng thần, vẽ ra ba thước thanh phong, sau đó ánh mắt lại trở nên sắc bén như đao.Nhớ lại trạng thái đao kiếm không tách riêng, Giang Thần lần nữa vẽ.

Kiếm và đao đồng thời xuất hiện ở trên giấy, Giang Thần lập tức cảm giác được bút ở trong tay có một cỗ sức cản rất mạnh, ngăn hắn đặt bút xuống.

- Ài.

Lão giả ở cách đó không xa thấy cảnh này lắc đầu thở dài, người trẻ tuổi để tâm vào chuyện vụn vặt là chuyện rất bình thường, điều đáng tiếc chính là thiên phú của Giang Thần.

Hắn chỉ có thể kỳ vọng Giang Thần có thể tỉnh ngộ lại đúng lúc mà thôi.

Thời gian ngày lại ngày trôi qua, tới ngày thứ ba, mỗi người đều có tiến bộ rất lớn, có thể vẽ ra vũ khí hoàn chỉnh.

- Hiện giờ, xem ý cảnh võ học đã lĩnh ngộ được vừa nãy là thuốc nhuộm, dùng phương pháp giống như vậy để hoàn thành tác phẩm cuối cùng.

Lão giả nói.

Hắn liếc mắt nhìn bên Giang Thần, một kiếm một đao cũng đã được vẽ ra gần như xong, thế nhưng bởi vì vậy mà tiến độ kém hơn người khác, rõ ràng là chuyện không nên làm.

- Thực sự là ngu xuẩn.

Mấy ngày nay Úy Trì Hoành vẫn luôn quan sát Giang Thần, đối với hành vi tự ngược đãi này của đối phương, hắn rất thích thú khi cười trên sự đau khổ của người khác.

Chờ đến khi Giang Thần vẽ xong, những người khác đều đã vẽ hết, trên từng tờ giấy là các loại vũ khí.

- Ta cảm giác được tiến bộ của mình đã tăng lên được một đoạn dài!

- Ta cũng như thế!

Thành viên lớp Thiên cấp lấy ra thẻ của mình, nhìn thấy chữ trên mặt đã biến thành quen tay làm nhanh!

Bởi vì tô màu là hòa ý cảnh võ học vào, vì lẽ đó quá trình này Giang Thần vẫn làm rất thuận lợi.

Sau đó, một tác phẩm không giống người khác đã xuất hiện, có hai món vũ khí.

- Ngươi đã làm được, ở trạng thái Thiên võ ý cảnh vẽ ra được bức tranh liên quan tới hai loại võ học chi đạo, chỉ có điều, nhìn cái thẻ của ngươi đi.

Lão giả nói, ngữ khí của hắn mang theo vẻ tiếc hận.

Giang Thần lấy ra cái thẻ vừa nhìn qua, trạng thái trên mặt đã biến thành vừa tìm thấy đường, là cấp thấp nhất.

Sau khi những người khác chú ý tới, vẻ mặt đều có chút quái lạ, nếu như không phải vừa nãy đã được Giang Thần trợ giúp, có lẽ bọn họ sẽ bật cười.

Nào có người nào đến Võ Phường tiến tu, kết quả lại lui bước cơ chứ?

Có điều Giang Thần không để ý chút nào, trái lại hắn còn rất cao hứng, rốt cuộc hắn đã làm được!

Sở dĩ là vừa tìm thấy đường, đó là bởi vì cần một ít thời gian để tiêu hóa.

Giống như có vô số dòng suối đang thong thả chảy xuôi, đợi đến khi chúng hội tụ thành sóng biển ngập trời, khi đó sẽ có thế không thể đỡ.

Đẳng cấp trên thẻ, Giang Thần không để ý tới một chút nào.

- Tự chọn một phòng đi.

Lão giả kia nói.

- Chờ một chút.

Úy Trì Hoành lập tức nhảy ra ngoài, nói:

- Lúc này, có phải chúng ta nên chọn tiểu đội trưởng một lần nữa hay không?

Hắn chờ cơ hội này đã lâu, khi mọi người nhìn về phía hắn, hắn nói:

- Nếu không phải một lúc nữa hắn chỉ huy, cũng cho chúng ta biến thành như hắn thì phải làm sao bây giờ?

Lời nói của hắn không phải là không có đạo lý, không ít người chần chờ do dự, nhìn người bên cạnh.

Hành vi cực đoan như vậy của Giang Thần đã khiến cho người ta bất an.

Chương 400: Khắc đá

- Mặc kệ tiểu đội trưởng ra sao thì cũng đã giúp được các ngươi, không phải sao? Làm như vậy có khác biệt gì với qua cầu rút ván cơ chứ?

Thiên Húc nhìn thấy có nhiều người do dự như vậy, hắn rất tức giận, hắn cảm thấy không đáng thay cho Giang Thần.

- Ha ha, vừa rồi cũng không có người nào cầu hắn, là chính hắn muốn khoe khoang, huống chi đây là trách nhiệm của người thân là tiểu đội trưởng như hắn.

Úy Trì Hoành cười khẩy nói.

Mấy người kia không tự chủ được gật đầu, cảm thấy lời này có đạo lý.

- Tỏ thái độ đi, người cần ý kiến của ta thì ta sẽ tiếp tục, người không cần, cũng không sao cả.

Trước khi Thiên Húc mở miệng tiếp, Giang Thần nhìn lướt qua người ở chỗ này, ngữ khí rất bình thản, không có vì vậy mà tức giận.

Có lời nói của hắn làm bậc thang, có người đứng ra, một mặt ngỏ ý cảm ơn với Giang Thần, một mặt biểu thị tiếc nuối.

Như vậy còn tốt, có mấy người ngay cả cảm tạ cũng chẳng thèm nói, thật sự cho rằng là chuyện mà Giang Thần phải làm.

Đến cuối cùng, chỉ còn lại Thiên Húc và Âm Sương tin tưởng Giang Thần.

- Các ngươi đúng là.

Thiên Húc cắn răng, cũng không biết nên hình dung những người này như thế nào.

- Hắn là tiểu đội trưởng, vừa nãy trợ giúp mọi người là trách nhiệm, hiện tại biểu hiện của hắn không xứng đáng một chút nào, cho nên chuyện chúng ta lựa chọn rất là bình thường.

Một nữ tử có khuôn mặt tinh xảo lạnh lùng nói, không quan tâm tới ánh mắt của Thiên Húc, giống như các nàng đã chịu thiệt cái gì đó vậy.

- Giang Thần, đừng có nghĩ lùi một bước là xong, ta nói là để ngươi nhường vị trí tiểu đội trưởng lại.

Úy Trì Hoành hùng hổ doạ người, không dễ dàng buông tha cho hắn, trong mắt tràn ngập vẻ đắc ý.

Giang Thần nhìn sang, nhìn chăm chú vào hắn.

- Ngươi nhìn...

Úy Trì Hoành không chút nghĩ ngợi, đang muốn răn dạy một câu, nhưng đột nhiên hắn sửng sốt, bởi vì xưa nay ánh mắt của Giang Thần chưa từng sắc bén qua giống như bây giờ.

- Sau khi rời khỏi đây, tử chiến đi, không chết không thôi.

Giang Thần nói.

Hắn vừa nói, người của lớp Thiên cấp rất bất ngờ, xung đột ngôn ngữ mà diễn biến đến trình độ sinh tử, khiến cho người ta cảm thấy khó mà tin được.

Có điều cẩn thận ngẫm lại, chỉ bằng vào lời nói mấy ngày qua của Úy Trì Hoành, đổi thành những người khác thì họ đã sớm phát tác rồi.

Giang Thần nói như bây giờ, có khả năng là muốn làm cho Úy Trì Hoành kinh sợ, đây là chuyện hợp tình hợp lý.

Như vậy phải nhìn xem Úy Trì Hoành có biết thức thời, cứ coi như thôi được hay không.

- Ha ha ha ha, ngươi cho rằng ngươi nói như vậy thì ta sẽ không bảo ngươi giao ra vị trí tiểu đội trưởng sao? Được, ta đồng ý với ngươi, không chết không thôi, người ở chỗ này làm chứng, đến lúc đó coi như ngươi trốn về Anh Hùng điện thì ta cũng sẽ giết ngươi!

Với tính cách của Úy Trì Hoành, nói như vậy cũng không có gì ngoài ý muốn cả.

- Rất tốt, từ giờ trở đi, hãy suy nghĩ thật kỹ về di ngôn của ngươi đi.

Giang Thần nói.

- Hừ, mạnh miệng, vậy bây giờ mau giao ra chức vị tiểu đội trưởng cho ta đi!

Úy Trì Hoành rất khinh thường nói.

- Chỉ cần tiền bối đồng ý là được.

Giang Thần không để ý tới chức vị tiểu đội trưởng này.

- Trừ phi Giang Thần tự mình đồng ý nhường ra, nếu không ta sẽ không thay đổi, người có ý kiến, lập tức rời khỏi đây.

Lão giả kia cảm thấy rất bất mãn với Úy Trì Hoành đã nhiều lần gây sự này.

- Có nghe thấy không? Úy Trì Hoành vừa nhìn về phía Giang Thần vừa nói.

- Như vậy ta chỉ có một chữ cho ngươi, cút!

Giang Thần quát lên.

Tức thì, vẻ mặt của Úy Trì Hoành vặn vẹo, trong mắt lộ ra hung quang, hung hăng nói:

- Vậy thì ngươi cứ chờ xem, lúc ngươi chết, sẽ rất thống khổ.

Sau đó, mọi người tiến vào một cái phòng.

Đây là gian phòng thứ ba, người của lớp Thiên cấp đã gần như thăm dò rõ ràng quy luật chương trình học của Võ Phường, vẻ mặt của tất cả đều là chờ mong.

Có điều chờ tới khi bọn hắn nhìn thấy không gian bên trong căn phòng này, tất cả đều đầu óc mơ hồ.

Gian phòng này rất rộng rãi, dường như trái phải không có vách tường, trần nhà cũng không có, thế nhưng ngẩng đầu nhìn lên thì không phải là bầu trời, trái lại còn là một vùng tăm tối.

Sau khi bọn hắn đi vào, ánh đèn vốn đã yếu ớt cũng tắt.

Mọi người không có cách nào phân tán ra thần thức được, lúc này lại đưa thân vào trong bóng tối, lập tức cảm thấy được một trận bất an.

Cũng còn may không được bao lâu sau, ánh sao lấp lánh giống như đom đóm trải rộng cả phòng.

Đồng thời còn có tiếng vang nặng nề truyền đến, từng khối từng khối tảng đá lớn hình vuông xuất hiện.

- Chuyện các ngươi cần làm hiện tại chính là tượng đá, nội dung của tượng đá giấu ở bên trong ánh sao, các ngươi có thời gian năm ngày.

Lão giả kia vẫn trước sau như một, chỉ nói ra nội dung đại khái, cụ thể nên làm như thế nào thì hắn lại hoàn toàn không nói.

Hoặc là, là Võ Phường muốn bồi dưỡng cho các thành viên lớp Thiên cấp có được năng lực độc lập tự chủ.

Không chút nghi ngờ nào cả, năm mươi người trong lớp Thiên cấp đầu óc mơ hồ, rất mờ mịt đi lại ở trong phòng.

Khi những ánh sao kia đụng tới thân thể của bọn họ sẽ nhẹ nhàng văng ra.

Sau khi trải qua mấy phút, mọi người theo bản năng dời ánh mắt nhìn về phía Giang Thần, nhưng rất nhanh đã dời đi.

Bọn họ bắt đầu thử nghiệm suy nghĩ của chính mình, thế nhưng cũng không có tác dụng gì cả.

Ngoại trừ Hàn Ty Minh và mấy người trên Thăng Long bảng hạng nhất kia, những thành viên khác đều hy vọng có thể giống trước kia, có được đáp án từ hắn. Kết quả là, không ít người nhìn sang chỗ Úy Trì Hoành.

Hắn mấy lần muốn có được vị trí tiểu đội trưởng, cũng nên có biểu hiện nổi bật mới được.

Nhưng mà, Úy Trì Hoành cau mày, rất thiếu kiên nhẫn.

Đột nhiên, Thiên Húc và Âm Sương đi về phía nham thạch, giống như hai người đã thấy rõ bí mật của gian phòng này, cầm dao mà Võ Phường đã chuẩn bị để chạm trổ.

Rất nhanh, đá vụn bay lượn, ở dưới từng đạo ánh mắt khác thường, bọn họ phát hiện ra mỗi lần dao của hai người hạ xuống, vết đao trên nham thạch sẽ phát ra ánh sáng.

Mấy người cũng bắt đầu thử nghiệm, nhưng đao của bọn họ hạ xuống, cũng không có ánh sáng xuất hiện.

Đồng thời, bọn họ cũng không có biểu hiện tự tin như của Âm Sương và Thiên Húc.

Sau đó, mọi người lần nữa nhìn về phía Giang Thần, trên mặt mang theo vẻ phức tạp.

Không chút nghi ngờ nào, Thiên Húc và Âm Sương đã được Giang Thần chỉ điểm.

Vị tiểu đội trưởng Giang Thần này, lại một lần nữa dùng tốc độ nhanh nhất phát hiện ra trung tâm hoạt động của căn phòng này.

Nhưng mà bọn họ đã mất tư cách được hắn báo cho thông tin.

Mặc dù nói Thiên võ ý cảnh của Giang Thần lùi tới cấp độ vừa tìm thấy đường, thế nhưng không có nghĩa là sức quan sát của hắn phạm vào sai lầm.

Người hiểu rõ điểm ấy hối hận không thôi, ném ánh mắt oán giận nhìn về phía Úy Trì Hoành.

- Gấp cái gì, còn có năm ngày nữa mà.

Úy Trì Hoành tức giận nói.

Chợt, mấy người Hàn Ty Minh cũng liên tục hiểu ra, tay cầm lấy dao chạm trổ. Trong phòng chỉ còn lại những người đi theo Giang Thần lúc trước.

Sau nửa canh giờ, những người này mới bắt đầu ra tay.

Cũng không phải là chính bọn hắn phát hiện ra cái gì đó, mà là thông qua thần thức thỉnh cầu đám người Hàn Ty Minh trợ giúp.

Về phần tại sao không mở miệng với Giang Thần là bởi vì ngại mở miệng.

Điểm đáng nhắc tới chính là, không ai nói cho Úy Trì Hoành biết nên làm thế nào, người này đã khiến cho tất cả mọi người căm ghét.

Thế nhưng hắn còn ra vẻ không phục, đi tới đi lui ở bên cạnh hòn đá.

Mặt khác, cũng có người chú ý tới Giang Thần còn chưa có động thủ.

- Bây giờ ngươi quay đầu lại vẫn còn kịp đó.

Lão giả kia nói.

Hóa ra, gian phòng này, không phải là muốn người ta cảm ngộ được cái gì đó từ bên trong, mà là muốn biểu hiện thứ mà bản thân cảm ngộ được từ hai cửa ải trước đó ra ngoài.

Những ánh sao này, ở trong mắt mỗi người đều hiện ra dáng vẻ của bản thân mình cầm vũ khí.

Sau đó lại thông qua tượng đá mà khắc hoạ ra, như vậy là có thể tăng cường Thiên võ ý cảnh.

Mà nguyên nhân Giang Thần còn không động thủ là ở bên trong ánh sao hắn đã nhìn thấy hai Giang Thần, một cầm kiếm, một người thì cầm đao.

Tượng đá chỉ có thể khắc ra một người mà thôi!

Nghe được lời nhắc nhở thiện ý của lão giả, Giang Thần chỉ gật gật đầu, hắn đang nghĩ làm sao mới có thể dung hợp được hai người lại với nhau.

- Ài.

Nhìn thấy hắn còn chưa hết hi vọng, lão giả này cũng đã bỏ đi suy nghĩ khuyên can.

Chương 401: Đăng phong tạo cực

Không lâu sau, Giang Thần phát hiện ra mình không cần làm cái gì cả.

Hai bản thân hắn ở bên trong ánh sao đang tự mình dung hợp, nguyên nhân cũng giống như trước đó đã nói vậy, vật mà hắn cảm ngộ ở trong phòng trước đó cần phải có thời gian để tiêu hóa.

Chờ đến khi hoàn toàn tiêu hóa, hắn có thể tiến hành khắc tượng đá được. 

Quá trình này mất thời gian hai đến ba ngày, sau đó Giang Thần thẳng thắn ngồi xuống dưới đất, nhắm mắt dưỡng thần.

Nửa ngày sau, rốt cuộc Úy Trì Hoành đã nghĩ thông suốt điểm mấu chốt, hắn rất hưng phấn cầm lấy dao chạm trổ hòn đá.

Nhưng trước khi bắt đầu, hắn liếc mắt nhìn Giang Thần, vẻ mặt lập tức nở một nụ cười. 

Hiển nhiên hắn cho rằng Giang Thần chưa tìm ra được đầu mối, cho nên không có chỗ xuống tay.

Những người khác cũng có suy nghĩ như vậy, bọn họ hiểu rõ hàm nghĩa của căn phòng này, cũng nghĩ đến chuyện đao kiếm của Giang Thần sáp nhập, ánh sao ngưng tụ thành người, rất có thể sẽ có hai người, cho nên mới không hạ thủ được.

Đối với chuyện này, bọn họ chỉ có thể tiếc nuối và đồng tình mà thôi. 

Hai ngày sau, phần lớn người đã hoàn thành được một nửa tượng đá, ở trong quá trình điêu khắc, bọn họ cảm giác được Thiên võ ý cảnh của mình đang thăng hoa.

Đẳng cấp trên thẻ của Hàn Ty Minh lần nữa xảy ra biến hóa, đạt đến cấp độ thông hiểu đạo lí, là người cao nhất trong tất cả mọi người.

Lúc nghỉ ngơi, Hàn Ty Minh rất được hoan nghênh, tất cả mọi người đều hi vọng có được sự giúp đỡ của hắn ở trong những căn phòng sau đó. 

Đối với chuyện này, Hàn Ty Minh cũng không từ chối.

Đã có người bắt đầu gọi hắn là tiểu đội trưởng, trong đó nữ tử trước đó phản bác Thiên Húc là người tích cực nhất.

Nàng mặt mày đưa tình, rõ ràng là có ý với Hàn Ty Minh. 

Đến ngày thứ tư, Hàn Ty Minh đã hoàn thành khắc tượng đá trước tiên. Khi một đao cuối cùng hạ xuống, tia sáng chói mắt từ trong tượng đá trào ra.

- Oa!

- Tiền bối, điều này đại biểu cho cái gì vậy? 

Dị tượng không giống bình thường như vậy đã khiến cho những người khác hiếu kỳ.

- Ánh sáng càng nồng nặc thì đại diện cho cấp độ càng tốt, ánh sáng mỏng manh thì lại là miễn cưỡng.

Lão giả nói. 

- Như vậy Hàn sư huynh được coi là tốt chứ?

Nữ tử kia hỏi.

- Đúng thế. 

Lão giả kia gật gật đầu, trong mắt hiện lên vẻ khen ngợi.

- Hàn sư huynh thật là lợi hại!

Nữ tử này kích động kêu to. 

Hàn Ty Minh ôn hòa nở nụ cười, cũng không vì vậy mà hưng phấn, thế nhưng phản ứng như thế lại càng làm cho người ta kính nể hơn nữa.

- Không bằng, Hàn sư huynh làm tiểu đội trưởng mới của chúng ta đi, như vậy cũng tiện chỉ dẫn chúng ta ở trong hai căn phòng sau này.

Nữ tử kia đề nghị. 

Nàng nói với những người khác, mà không phải là thỉnh cầu lão giả kia đồng ý.

Cho dù hắn nhận định Giang Thần là tiểu đội trưởng, thế nhưng chỉ cần đại đa số người tôn Hàn Ty Minh lên, như vậy Võ Phường cũng không thể ngăn cản được quyền tự do lựa chọn của những người khác.

Lời này đã được đa số người tán thành, chỉ có Thiên Húc bất mãn hừ lạnh một tiếng, rất là chói tai. 

Hàn Ty Minh nghe thấy vậy, khẽ cau mày.

- Ngươi có ý gì?

Nữ tử trừng mắt nhìn Thiên Húc, chất vấn hắn. 

Vốn Thiên Húc đang khắc chế chính mình, thế nhưng lại không nghĩ rằng nàng lại còn hỏi mình, đương nhiên hắn sẽ không nhịn được mà nói.

- Ngươi luôn mồm cảm ơn, đề cao Hàn Ty Minh, thế nhưng đã từng nói một câu cảm tạ nào với Giang Thần sư huynh chưa?

Thiên Húc nói. - Thi ân không cầu báo đáp, Hàn sư huynh không cần người ta cảm ơn hắn, ngươi chủ động đưa ra chuyện này trái lại còn khiến cho người ta cảm thấy Giang Thần không đủ tư cách.

Công phu miệng lưỡi của nữ tử này rất là lợi hại.

Trong khoảng thời gian ngắn Thiên Húc cũng không biết nên nói cái gì cho phải. 

- Đường Uyển Như cô nương, trước khi Thiên Húc mở miệng, Giang Thần cũng chưa từng yêu cầu cái gì cả. Thế nhưng ngươi mở miệng ra là nói như vậy, thiên về một bên chỉ vì phương tâm của chính mình, ngươi không cảm thấy ngại sao?

Âm Sương vẫn rất yên tĩnh mở miệng, âm thanh vẫn rất êm tai như cũ, thế nhưng khí thế lại không yếu kém một chút nào.

Đặc biệt là thân phận của nàng, không cần giới thiệu, người ở chỗ này đều biết nàng là ai. 

Gò má của Đường Uyển Như kia đỏ chót, con mắt trợn lên rất lớn.

- Nói tới báo ân, chung quy có chút buồn cười, tiểu đội trưởng chỉ là một cái xưng hô mà thôi, là một thân phận tượng trưng của lớp Thiên cấp mà thôi.

Một lát sau, Đường Uyển Như lùi một bước để tiến hai bước, nói: 

- Ta chỉ đang nghĩ, chúng ta là lớp Thiên cấp thứ mười hai năm nay, sau này nếu như có ai hỏi ta tiểu đội trưởng là ai, ta sẽ nói là Hàn sư huynh, mà không phải là một người nào đó luôn ngồi bất động.

Nàng rất thông minh, tránh nặng tìm nhẹ, làm suy yếu sự hổ thẹn ở trong lòng mọi người, đồng thời kêu gọi mọi người ở chỗ này cảm thấy vinh dự.

- Không sai, tiểu đội trưởng của chúng ta là Hàn sư huynh. 

- Lần trước tiểu đội trưởng Nguyệt Lam Thanh của lớp thứ mười một đạt đến đăng phong tạo cực, khiến cho lớp bọn họ đi chúc mừng ở Thiên Vọng lâu trong Thánh thành, phong quang vô hạn.

- Sau này ra ngoài, chúng ta cũng không thể nói tiểu đội trưởng của mình vẫn là vừa tìm thấy đường đúng không?

Quả nhiên, lập tức có người nhảy ra, so với trước đó còn tích cực hơn nhiều. 

Hàn Ty Minh cũng đã bị lời này nhắc nhở, hắn đi tới trước người lão giả kia, nói:

- Tiền bối, lúc mới bắt đầu người đã nói, chọn tiểu đội trưởng phải là người được mọi người phục tùng, nhưng hiện tại...

Lời phía sau đã rất rõ ràng, Giang Thần tự tìm đau khổ, không trách được người khác. 

Lão giả do dự, có rất ít tình huống đổi tiểu đội trưởng, thế nhưng tình huống của Giang Thần quả thực rất đặc thù.

- Tiền bối, ta đồng ý từ bỏ chức vị tiểu đội trưởng.

Lúc này, Giang Thần mở hai mắt ra, nói: 

- Đúng như mọi người hy vọng.Cho dù ngữ khí của hắn rất bình thường, thế nhưng lại có một nhóm người xấu hổ cúi đầu.

Mà Đường Uyển Như kia thì lại như là đánh thắng trận, mặt mày hớn hở. 

- Vậy cũng tốt, Hàn Ty Minh đảm nhiệm chức vị tiểu đội trưởng.

Lão giả kia bất đắc dĩ nói.

Hàn Ty Minh gật gật đầu, nhìn về phía Giang Thần, cũng không cảm thấy ngại mà lý lẽ hào hùng, nói: 

- Cân nhắc vì đại cục, hi vọng ngươi có thể hiểu được.

- Ta có thể hiểu được.

Giang Thần nói. 

Hàn Ty Minh thấy hắn không giống như mạnh miệng, cho nên cũng không nói thêm gì cả.

Chợt, Giang Thần bước chân, đi về phía trước.

- Ta nói ngươi có ý gì chứ, khi ta bảo ngươi nhường chức vị tiểu đội trưởng cho ta... 

Úy Trì Hoành rất bất mãn đi tới.

Có điều hắn còn chưa dứt lời thì Giang Thần đã trực tiếp từ đi tới trước mặt hắn.

Chuyện này làm cho hắn tức giận đến mức muốn làm khó dễ, rồi lại nhìn thấy Giang Thần cầm lấy dao chạm trổ trên đất, cũng giống như những người khác, ngẩn người đứng tại đó. 

Khi một ngày chỉ còn lại một ngày cuối cùng, hóa ra Giang Thần không hề từ bỏ.

Vốn bọn họ cho rằng Giang Thần muốn ngồi ở chỗ đó vượt qua năm ngày, bởi vì hắn đã phạm phải sai lầm, cho nên dẫn đến không có cách nào hoàn thành được chương trình học ở trong gian phòng này.

Bây giờ nhìn qua, dường như không phải như vậy. 

- Ồ?

Lão giả kia cũng rất muốn biết biểu hiện của Giang Thần ra sao.Ở dưới ánh mắt nhìn kỹ của mọi người, Giang Thần cầm dao chạm trổ trong tay, không cẩn thận từng li từng tí một giống như những người khác mà trực tiếp vung đao lên.

Giống như cầm kiếm chém giết vậy, để lại từng dấu vết thật dài ở trên nham thạch. 

Ở bên trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, dấu vết kia phát ra ánh sáng, chứng minh quả thực Giang Thần đã đạt đến yêu cầu chương trình học của gian phòng này.

Điều này làm cho trong đôi mắt của lão giả kia tràn ngập dị dạng.

Mà đây, chỉ vẻn vẹn là bắt đầu mà thôi. 

Giang Thần nhanh chóng ra tay, chẳng khác nào đại sư tượng đá, không chút nghĩ ngợi, giơ tay chém xuống, đá vụn và những hòn đá dư thừa không ngừng hạ xuống.

Tượng đá mà người khác cần bốn, năm ngày cân nhắc suy nghĩ lại được hoàn thành giống như là nước chảy ở trên tay hắn.

Thậm chí có lúc ánh sáng của dấu ấn thứ nhất vẫn chưa hoàn toàn tắt đi thì ánh sáng của dấu ấn thứ hai, thứ ba cũng đã xuất hiện. 

Vì vậy toàn bộ quá trình nhìn qua vô cùng rực rỡ.

Nhưng so với những người khác chỉ cảm thấy xinh đẹp thì lão giả kia lại hiểu rõ điều này đại biểu cho cái gì, hắn kinh ngạc đứng dậy.

Phanh! 

Theo Giang Thần di động, có món đồ gì đó từ trên người hắn rơi xuống, là cái thẻ ghi chép đẳng cấp.

Mọi người cúi đầu vừa nhìn qua, trên mặt hiện lên vẻ hoảng sợ.

Vốn đẳng cấp của hắn đã lui đến mức hơi có tiểu thành, lúc này lại đang không ngừng biến hóa. 

Quen tay làm nhanh, lại tới thông hiểu đạo lí, sau đó là tài năng xuất chúng.

Đồng thời còn một hơi không bị chặn lại mà đạt đến xuất thần nhập hóa.

Sau khi một đao cuối cùng hạ xuống, đẳng cấp đã đạt đăng phong tạo cực đến cao nhất trong các cấp độ! 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau