THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 391 - Chương 395

Chương 392: Lớp thiên cấp

Võ Phường là nơi mà đông đảo võ giả ngóng trông.

Nghe đồn chỉ cần đi vào Võ Phường thì vấn đề gặp phải trên võ học đều được giải quyết dễ dàng, còn được nâng cao một bước.

Thiên võ ý cảnh mà người người theo đuổi, cũng có thể đạt đến ở đây.

Chỉ là một nơi như vậy lại tọa lạc ở vùng ngoại thành của Thánh thành, rời xa trung tâm thành.

Đối với rất nhiều người có thân phận, địa chỉ này đủ khiến cho bọn họ từ chối.

Có điều sau khi đi tới Võ Phường, những suy nghĩ này đều biến mất.

Võ Phường không phải được xây dựng trong một ngôi nhà ở vùng ngoại thành, mà là một quần thể kiến trúc rất lớn.

Giang Thần từ trên không trung bay tới, cũng không ngừng từ trên không trung quan sát xuống phía dưới.

Có thể nhìn ra được chủ nhân của Võ Phường rất để tâm, so với những kiến trúc vàng son lộng lẫy, cao to hùng vĩ của Thánh thành thì Võ Phường lại có một phong cách riêng của mình.

Gạch xanh ngói bích, sang hèn cùng hiện.

Hơn nữa lại vô cùng sạch sẽ, rộng rãi sáng sủa, cũng khó trách Võ Phường lại được xây ở đây.

Giang Thần chậm rãi hạ xuống, có thể nhìn thấy được không ít người đang ra ra vào vào.

Từ trong miệng của Ứng Vô Song hắn đã hiểu được Võ Phường là một nơi huấn luyện ngắn hạn, thu phí rất đắt, không phải là con số mà người bình thường có thể trả nổi.

Nội dung huấn luyện chia làm ba cấp bậc nhân, địa, thiên.

Lớp nhân cấp là nơi của những người đã rất lâu rồi có tiến bộ ở trên võ học, rơi vào trong nghi hoặc.

Lớp địa cấp, là vì muốn nắm giữ thiên nhân hợp nhất, hay là tăng độ khớp của thiên nhân hợp nhất kết hợp với võ học Thiên võ ý cảnh.

Lớp thiên cấp, chính Ứng Vô Song cũng không nói rõ được, chỉ biết đại khái là nhằm vào người có Thiên võ ý cảnh mà thôi.

Khi Giang Thần định bước về phía trước thì trước mặt xuất hiện một bóng người quen thuộc.

Đối phương cũng nhìn thấy hắn, kích động chạy tới, nói:

- Biểu... Giang Thần.

Là Cao Thiên Ái, nàng nhìn thấy Giang Thần cho nên rất cao hứng, suýt chút nữa đã quên dặn dò từ gia tộc, làm bại lộ thân phận của Giang Thần.

Giang Thần là Chân Huyết giả, là đòn sát thủ và là vương bài của Cao gia.

Hiện tại Cao gia có hai tầng bảo vệ với Giang Thần.

Tầng thứ nhất là không để lộ ra thân phận của hắn, nhưng nghĩ đến mạng lưới tình báo phát đạt của rất nhiều thế lực lớn ở Thánh vực, nhất định bọn họ đã biết được điểm ấy.

Vì lẽ đó tầng thứ hai mới là trọng điểm, nhất định không thể để người ta biết hắn là Chân Huyết giả.

Nếu không, các thế gia truyền thừa khác sẽ có hành động, sớm diệt trừ Giang Thần.

- Đã lâu không gặp.

Giang Thần cười nói, ấn tượng của hắn đối với Cao Thiên Ái vô cùng tốt.

- Ngươi là thành viên của Anh Hùng điện mà còn tới nơi này, điều này đã nói rõ võ học của ngươi đã đạt đến trình độ kinh người đúng không?

Con ngươi đẹp đẽ của Cao Thiên Ái xoay chuyển một cái, dùng tốc độ nhanh nhất nói ra một tràng.

- Mộ danh mà đến, hi vọng có trợ giúp với ta.

Giang Thần nói.

Lời nói của hắn không có bất cứ vấn đề gì cả, thế nhưng rơi vào trong tai của người ở xung quanh, lập tức mọi người ném ánh mắt bất ngờ và kinh ngạc về phía hắn.

Cao Thiên Ái chú ý tới, đồng phát cũng phát hiện ra trên mặt Giang Thần có chút không rõ, nàng lặng lẽ nói:

- Biểu ca, Võ Phường là nơi rất có ma lực, khiến cho người ta sùng bái, giọng điệu không vững tin nó có thể giúp được biểu ca, quả thật có chút tự đại.

- Đây chính là tự đại sao? Giang Thần lắc đầu cười khổ, nếu như bởi vì quyền uy mà mất đi cái nhìn của chính mình, như vậy mới là bi ai.

Có Cao Thiên Ái hướng dẫn đã giúp hắn bớt đi không ít chuyện phiền phức còn lại.

Cao Thiên Ái đang ở lớp địa cấp, căn cứ vào lời nàng từng nói, mới có mấy ngày đã là cho kiếm thuật của nàng có rất nhiều tiến bộ.

Trong lúc nói chuyện phiếm, hai người đi tới bên ngoài một đống căn phòng lớn.

- Báo danh lớp thiên cấp ở đây, biểu ca, học phí của lớp Thiên cấp là ít nhất, nhưng yêu cầu đối với bản thân cũng rất cao.

Cao Thiên Ái ghé vào lỗ tai hắn nhỏ giọng nói.

Giang Thần nghe ra trong giọng nói của nàng có chút không xác định, cho nên hắn nhẹ nhàng gõ đầu nàng một cái, cố ý ra vẻ phẫn nộ, nói:

- Ngươi còn không tin biểu ca thật sao?

- Không có.

Cao Thiên Ái rất oan ức xoa xoa đầu, lập tức đổi giọng:

- Biểu ca là người lợi hại nhất, nhất định có thể vào được.

Đẩy cửa ra, hai người mới phát hiện ra bên trong có không ít người đứng.

Người đứng ở cuối cùng quay đầu lại, nhíu mày nhìn Giang Thần và Cao Thiên Ái đang tiến vào.

Hóa ra đã bắt đầu báo danh, Giang Thần được cho là đến muộn.

Thế nhưng ngoài cửa không có người đứng, cũng không có khóa cho nên đã nói rõ vẫn có thể báo danh được.

Đóng cửa lại, Giang Thần ló đầu ra nhìn xung quanh, trong phòng rất rộng rãi, không có bao nhiêu gia cụ thừa cả.

Ở chính giữa, cũng chính là nơi mà mọi người vây quanh đang diễn ra thử thách báo danh.

Yêu cầu của thử thách là Thiên võ ý cảnh nhất định phải làm được tới mức tùy tâm mà động.

Nếu không thì phải rời khỏi đây, đi tham gia lớp địa cấp.

Nhưng có mấy người không muốn lãng phí thời gian, lại không rõ rốt cuộc trình độ của mình ra sao, còn có một nhóm người, là đau lòng tiền của mình cho nên mới tới đây.

Công thêm nơi này có tương quan với võ học, cho nên cảnh giới của những người trong phòng cao thấp không đồng đều. Thần Du cảnh và Thông thiên cảnh gần như có nhân số bằng nhau.

Hơn nữa ở đây, các thiếu niên Thần Du cảnh trái lại còn kiêu ngạo hơn so với Thông thiên cảnh.

Bọn họ cảm thấy chỉ là Thần Du cảnh mà đã có thể thông qua võ học đứng chung một chỗ với Thông thiên cảnh.

- Thực sự là đến chỗ nào cũng có thể nhìn thấy ngươi.

Một giọng nữ truyền đến, Giang Thần mơ hồ nhớ ra, dường như đã nghe qua ở đâu đó, thế nhưng hắn lại không nhớ ra được.

Không phải đối phương đang nói chuyện với hắn, mà là với Cao Thiên Ái.

- Tại sao không nói ngươi bám dai như đỉa cơ chứ?

Cao Thiên Ái rất không khách khí nói.

Lúc này Giang Thần mới nhớ tới đối phương là ai, chính là Âu Dương Na mà lần trước hắn đã gặp qua ở trên đường.

Vẫn mặc một thân y phục xinh đẹp, quý khí mười phần, khuôn mặt đẹp đẽ được trang điểm đậm, ở tuổi tác như vậy của nàng lại có chút không được tự nhiên.

Âu Dương Na cũng chú ý tới Giang Thần bên người Cao Thiên Ái, cũng nhận ra hắn, nàng châm chọc nói:

- Còn nói hai người các ngươi không liên quan, thực sự là buồn cười.

Nghe vậy, Giang Thần đang muốn nói cái gì đó, ai biết Cao Thiên Ái giành trước nói:

- Có quan hệ thì sao chứ, so với loại người hai ngày thay đổi ba người như ngươi còn tốt hơn.

Nói xong, nàng kéo cánh tay của Giang Thần, mang theo vẻ khiêu khích nhìn sang.

Giang Thần khẽ mỉm cười, không hề nói gì cả.

Hắn có thể cảm nhận được sự tự hào của Cao Thiên Ái bởi vì có một biểu ca như hắn, hắn không ngại tranh khẩu khí thay cho biểu muội của mình.

- Chà chà, vẫn là câu nói lần trước kia, ánh mắt thường thức của ngươi thật là không ra sao cả.

Âu Dương Na thấy nàng thừa nhận, bất ngờ, đồng thời cũng có chút hứng thú.

- Lần trước ngươi cũng nói như vậy, kết quả lại tự mình đánh vào miệng mình.

Cao Thiên Ái nói.

- Ta biết, Thông thiên cảnh còn trẻ tuổi đúng không, thế nhưng khi đó ta cũng chưa nói Thông thiên cảnh cũng có phân chia mà, Thông thiên cảnh trẻ tuổi, không chừng lại là một rác rưởi võ học tầm thường, ngay cả một cái kỳ mạch cũng không mở ra được.

Âu Dương Na lạnh lùng nói.

Nghe thấy nàng nói như thế, Cao Thiên Ái cũng không biết nên tức giận hay là cảm thấy buồn cười.

Nàng đã ý thức được hoa ra Âu Dương Na còn không biết biểu ca của mình có tên gọi là gì, hay là lần trước đã từng nghe nói tới, nhưng nhất định cũng không đặt ở trong lòng.

Chém giết Liễu Sát Dương, đánh bại Mặc Kiếm Phi, nếu như nói ra chuyện này, không biết Âu Dương Na sẽ có phản ứng gì.

- Không sai, Na Na ngươi nói rất đúng, một số Thông thiên cảnh đã làm mất mặt của Thông thiên cảnh như chúng ta.

Đúng vào lúc này, một nam tử anh tuấn từ chính giữa đi tới, thân thiết ôm lấy vòng eo của Âu Dương Na, đắc ý nói:

- Ta đã thông qua, gia nhập lớp Thiên cấp.

- Thật là lợi hại!

Âu Dương Na đại hỉ, lập tức nhìn về phía Giang Thần và Cao Thiên Ái, nói:

- Ta quên giới thiệu cho các ngươi, vị này chính là vị hôn phu của ta, Thiên Húc.

Chương 393: Ngông cuồng tự đại

Thiên Húc cũng nhìn sang rất đúng lúc, mặt mày hớn hở, khi ánh mắt rơi vào trên người Giang Thần, tràn ngập vẻ khiêu khích.

Hắn vẫn còn ở giai đoạn sơ cấp của Thông thiên cảnh, thế nhưng thông qua thử thách của lớp Thiên cấp đã đủ để chứng minh thành tựu của hắn ở trên phương diện võ học.

- Âu Dương Na, đây là vị hôn phu thứ mấy của ngươi vậy? Ta đoán phí báo danh hôn thê cũng là do ngươi đề ra đúng không?

Sắc mặt Cao Thiên Ái rất khác thường, không khó để nhìn ra được Thiên Húc ưu tú thế nào, có điều vừa nghĩ tới biểu ca của nàng, nàng đã không coi là chuyện gì đáng kể nữa.

- Cái này gọi là đầu tư, hiểu không? Dù sao cũng hơn người nào đó ngay cả tiền ghi danh cũng không có.

Âu Dương Na và Cao Thiên Ái đã đấu khí nhiều năm, công phu ngoài miệng cũng không kém.

- Cao tiểu thư, ánh mắt của ngươi thực sự không ra sao cả.

Thiên Húc rất là bất mãn, nhưng không dám trút giận lên trên người Cao Thiên Ái, mà là công kích Giang Thần.

- Vậy ngươi cảm thấy, ánh mắt của ta nên như thế nào mới đúng chứ?

Cao Thiên Ái rất buồn cười nói.

- Sao? Dùng sự cao quý của Thiên Phượng Cao gia, muốn xứng với Cao tiểu thư ngươi thì ít nhất cũng phải là tuấn kiệt trên Thăng long bảng hạng nhất.

Thiên Húc chăm chú suy nghĩ một lúc, nói:

- Lại dùng Giang Thần gần đây đã làm náo động lớn để nói đi, ở Phong Nguyệt thành vô tình chém giết Liễu Sát Dương, trong Anh Hùng điện dùng một kiếm đánh bại Mặc Kiếm Phi, nhân vật như vậy thì mới được.

Có thể thấy hắn thật sự sùng bái với Giang Thần.

Hai tay kéo Giang Thần của Cao Thiên Ái gia tăng sức mạnh, đang cô gắng khắc chế, làm cho mình nhịn cười.

- Thiên Húc, ngươi đã quá để mắt tới nàng rồi, nếu như nàng không phải là tiểu thư Cao gia thì cái gì cũng không cần phải nói nữa. Giang Thần đối với nàng mà nói, chính là chuyện nằm mộng giữa ban ngày!

Âu Dương Na nói.

- Vậy ngươi ngoại trừ là tiểu thư của Âu Dương gia ra thì còn có cái gì đem ra được nữa chứ?

- Ít nhất ánh mắt của ta so với ngươi còn tốt hơn.

Ngày hôm nay Âu Dương Na cắn chặt điểm ấy không tha, có điều Cao Thiên Ái cũng không để ý chút nào.

- Mấy người các ngươi, giữ yên lặng.

Nhị nữ đấu miệng lưỡi rất lợi hại, có không ít người liếc mắt nhìn thấy, mấy người phụ trách thử thách của Võ Phường cũng không nhịn được mở miệng.

Bọn họ đã nhìn ra được thân phận của Âu Dương Na và Cao Thiên Ái không đơn giản, cho nên ngữ khí cũng không có vẻ gì là răn dạy cả.

- Tiền bối, thực sự ngại quá.

Sắc mặt của Âu Dương Na lập tức thay đổi, nói:

- Chỉ là bằng hữu này của ta cho rằng trình độ thử thách của Võ Phường không đủ, cho nên ta mới không nhịn được tranh luận với hắn.

Nàng vừa nói, người trong cả căn phòng ồ lên một tiếng.

Cao Thiên Ái biến sắc, lớn tiếng nói:

- Ngươi nói bậy! Âu Dương Na, ngươi đừng có quá đáng!

- Là hắn nói ra lời này, vừa nãy khi ta đến đã nghe hắn nói qua, mộ danh mà đến, nhưng trong lòng lại có nghi ngờ đối với Võ Phường.

- Thật sao? Hừ, thực sự là không biết trời cao đất rộng, ý nghĩa của Võ Phường đã công nhận, hắn tính là thứ gì cơ chứ?

- Chỉ là Thông thiên cảnh tầng ba mà cũng dám nói mạnh miệng.

Chính Âu Dương Na cũng không nghĩ tới một câu vu hại của nàng đã đưa tới hiệu quả không sai.

Hóa ra cũng đã có người nhớ kỹ câu nói khoác không biết ngượng vừa nãy của Giang Thần, hiện tại lại nghe Âu Dương Na nói, mọi người đã tin tưởng không nghi ngờ.

Ánh mắt của người Võ Phường trở nên sắc bén.

- Ta chưa nói như vậy.

Giang Thần giải thích một câu, không phải vì tình thế bức bách, là bởi vì thực sự hắn chưa từng nói.

- Hiện giờ đã biết sợ rồi sao? Dám làm không dám nhận sao?

- Còn tưởng rằng ngươi rất ghê gớm chứ?

- Sao tiểu thư Cao gia lại coi trọng người như vậy chứ?

Người chung quanh cũng không bởi vì như vậy mà buông tha cho hắn.Đố kỵ!

Bọn họ đã sớm đố kỵ không ngớt với Giang Thần, Cao Thiên Ái không chỉ có thân phận cao quý mà còn có một khuôn mặt như hoa như ngọc.

Tuy rằng nhỏ tuổi, nhưng bộ ngực lại phát dục sớm, khá là đồ sộ.

Bây giờ kéo tay Giang Thần, ở sát nhau, làm cho bọn họ rất là khó chịu.

- Ngươi đến để báo danh sao?

Một người của Võ Phường hỏi Giang Thần.

- Đúng vậy.

Giang Thần gật đầu nói.

- Lên đây đi.

Người của Võ Phường trực tiếp để hắn chen ngang, mà những người khác cũng không có ý kiến, tất cả đều muốn nhìn một chút xem Giang Thần có bản lãnh gì.

Âu Dương Na nhìn về phía Cao Thiên Ái nở nụ cười, thầm nói:

- Chuyện này không liên quan tới ta.

Giang Thần nhún vai một cái, ở dưới ánh mắt của mọi người đi tới ngay chính giữa.

- Võ học của ngươi là cái gì vậy?

Người gọi Giang Thần tới là một hán tử trung niên, thân thể gầy gò, mặt vuông chữ điền rất nghiêm túc, con mắt hẹp dài chăm chú nhìn vào hắn.

- Kiếm.

Giang Thần đưa ra một đáp án cũng không quá khiến cho người ta cảm thấy ngoài ý muốn.

Kiếm tu, vĩnh viễn là chức nghiệp thịnh hành nhất.

- Yêu cầu của lớp Thiên cấp là Thiên võ ý cảnh thuận buồm xuôi gió, tiếp đó, ngươi và ta đơn thuần dùng võ học để công kích, ngươi có thể chịu đựng được mười giây thì coi như đạt tiêu chuẩn.

Hắn nói.

Hóa ra, bản thân bọn họ chính là công cụ để thử thách.

- Mười giây sao?

Giang Thần có chút bất ngờ, không nghĩ tới sẽ ngắn như vậy, hắn gật gật đầu, biểu thị mình không có ý kiến.
- Hoặc là, ngươi công kích, hắn phòng ngự, trong mười giây phải phá tan phòng ngự của hắn.

Một người khác của Võ Phường đứng bên cạnh mở miệng nói, mặt mỉm cười, cặp mắt kia dường như đối với chuyện gì cũng có hứng thú rất dày vậy.

- Tu Nho, không được quấy rối.

Hán tử trung niên kia trợn mắt nhìn sang, nói.

- Vị thiếu niên này có nghi ngờ đối với Võ Phường chúng ta, nhất định bản lĩnh rất tốt, chúng ta cần phải cho người ta cơ hội biểu diễn thân thủ chứ?

Nam tử tên là Tu Nho kia khẽ cười nói.

Hán tử trung niên kia cau mày, mà những người khác trong phòng không tự chủ được gật đầu, đều cảm thấy nên như vậy.

- Ý của ngươi thế nào?

Hán tử trung niên hỏi Giang Thần.

- Tùy tiện.

Giang Thần ra vẻ không có vấn đề gì nói.

Theo hắn thấy chuyện này rất là bình thường, thế nhưng lại làm cho người khác cảm thấy càn rỡ.

Người chung quanh không thể chờ đợi được nữa mà muốn nhìn dáng vẻ một chút nữa của Giang Thần, nhìn thấy cuối cùng hắn phải chật vật rời đi.

Nếu như nói Giang Thần chỉ kiên trì được mười giây, như vậy thì vẫn còn có hi vọng, dù sao hắn có thể đến được phòng này, ít nhiều cũng có chút bản lĩnh.

Nhưng muốn phá tan phòng ngự của hán tử trung niên ở trong vòng mười giây, khó càng thêm khó.

Đạo lý cũng giống như là thủ thành dễ dàng, công thành thì lại khó vậy.

- Được rồi, ngươi tới đi.

Hán tử trung niên thấy sức mạnh của hắn đủ như vậy cũng muốn nhìn một chút xem hắn có bản lãnh gì không, trong tay chẳng biết lúc nào đã xuất hiện một thanh kiếm.

Bởi vì không dùng tới sức mạnh cảnh giới vì vậy không gian nhỏ hẹp cũng đã hoàn toàn đầy đủ để giao thủ rồi.

- Xin mời chỉ giáo.

Giang Thần khẽ gật đầu, tay trái nhấc lên Xích Tiêu kiếm.

- Ồ?

Võ Phường người thấy hắn như thế bỗng nhiên ý thức được cũng không phải là Giang Thần cuồng ngạo, mà là bọn họ đã quen thuộc với ánh mắt mang theo sự kính nể và ngóng trông đối xử với Võ Phường của người khác rồi.

Chỉ tiếc, Giang Thần lễ phép, ở trong mắt của những người đứng xem lại biến thành làm bộ làm tịch.

- Thanh kiếm kia?

Ánh mắt của Thiên Húc trong lúc vô tình rơi vào trên Xích Tiêu kiếm, không khỏi sững sờ.

- Làm sao thế?

Âu Dương Na hiếu kỳ hỏi.

- Không, không có gì.

Sắc mặt của Thiên Húc biến hóa bất định, là một người coi Giang Thần làm thần tượng, hắn cũng có hiểu rõ nhất định về bội kiếm của thần tượng mình.

Ở trong miêu tả của người khác, gần như giống như người trước mặt này.

Thế nhưng, dù sao hắn cũng chưa từng thấy tận mắt, hắn cũng không chắc chắn cho lắm.

- Đến rồi.

Thời gian mười giây, một giây cũng không thể nhiều hơn, lúc bắt đầu, một cái đồng hồ cát nho nhỏ tự động đảo ngược lại, cát mịn nhanh chóng chảy xuống.

Điểm kỳ quái chính là, Giang Thần không nhúc nhích, không có chút lo lắng nào cả.

Một giây, hai giây, ba giây...

Hắn cứ đứng ở đó, Xích Tiêu kiếm cũng buông xuống, chỉ có hai con ngươi đen kịt là không giống bình thường mà thôi.

Chương 394: Một thành viên của lớp thiên cấp

Một giây quá ngắn ngủi, mọi người ngay cả giao lưu cũng không thể làm được, sự kinh ngạc trong lòng còn không nghĩ tới được ngôn ngữ thích hợp để diễn tả ra.

Chỉ là trọng điểm quan sát của người Võ Phường không phải là Giang Thần, mà là hán tử trung niên.

Có thể nhìn thấy rõ bắp thịt của hắn cứng ngắc, một giọt mồ hôi ở trên gò má chảy xuống.

Người mạnh nhất ở trong bọn họ lại không chịu nổi được cỗ áp lực vô hình mênh mông kia.

Yên tĩnh!

Chẳng biết từ lúc nào, toàn bộ căn phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn lại tiếng thở mà thôi.

Chờ đến thứ chín giây, Giang Thần ra tay nhanh như tia chớp, nhanh tới mức không có cách nào thấy rõ được.

Hán tử trung niên hét lớn một tiếng, vung kiếm chém một chém!

Tiếng xé gió sắc bén chói tai vang lên, cho dù không sử dụng sức mạnh cảnh giới, thế nhưng một kiếm này vẫn bất phàm như cũ.

Nhưng mà, một kiếm này lại chém vào khoảng không.

Sau một khắc, tất cả mọi người đều không tự chủ được lui về phía sau, trong miệng phát ra từng trận kinh hô.

Giang Thần và hán tử trung niên đứng trước mặt nhau, mắt nhìn phía trước, tay cầm chuôi kiếm.

Xích Tiêu kiếm thì lại đang gác ở trên cổ của hán tử trung niên, nhẹ nhàng động một cái là có thể cắt vỡ khí quản.

- Đa tạ.

Giang Thần ra tay rất ổn, theo hắn xoay người một cái, Xích Tiêu kiếm cũng vào vỏ.

- Cái này!

Lần này, người ở chỗ này cũng không cảm thấy Giang Thần làm bộ làm tịch, không cho là hắn ngông cuồng tự đại nữa.

Trong đầu bọn họ chỉ có một ý nghĩ, đó là người này quá mạnh mẽ!

Đối với người Võ Phường, hán tử trung niên này tên là Nghiêm Khoan, mà thực lực của hắn cũng rõ như ban ngày.

Thế nhưng khi so đấu võ học lại bị Giang Thần toàn thắng.

- Ngươi tên là gì?

Nghiêm Khoan theo bản năng sờ sờ cái cổ của mình, hồi tưởng lại chuyện vừa nãy, chín giây trước, hai người đang nhìn nhau.

Trên thực tế, hai người đang dùng thiên nhân giao chiến.

Ở trong mắt của người ngoài, bọn họ chỉ đứng bất động, kỳ thực đã giao thủ được mấy trăm kiếm, hắn bị quản chế khắp nơi, bị Giang Thần áp chế.

Một giây sau cùng, hắn không cam lòng dùng hết toàn lực, vẫn là làm chuyện vô bổ.

- Giang Thần.

Giang Thần nói xong bước chân không dừng lại, tiếp tục đi về phía trước.

Mà khi nghe được cái tên này, thân thể của Âu Dương Na và Thiên Húc chấn động, vừa nhìn nhau, đều nhìn thấy vẻ kinh ngạc từ trong mắt của đối phương.

Thiên Húc càng vững tin hơn nữa, đó chính là thần tượng của mình, trùng tên trùng họ thì có thể, nhưng không thể ngay cả bội kiếm cũng giống nhau được.

- Ngươi muốn đi đâu?

Nghiêm Khoan lại hỏi.

Giang Thần dừng bước lại, xoay người lại, nói:

- Vãn bối vô ý mạo phạm, chỉ là Võ Phường đã vô ích đối với ta mà thôi.

Mọi người hơi nhướng mày, đợi đến khi kịp phản ứng lại lời này thì lại cả kinh.

Giang Thần không coi trọng Võ Phường!

- Ta nói ngươi cũng quá khinh thường Võ Phường đi.

Vị người tên là Tu Nho kia cũng không cười nữa mà ánh mắt trở nên lạnh lùng.

- Tu Nho.

Nghiêm Khoan gọi hắn lại, ra hiệu không nên vọng động mà nhìn về phía Giang Thần, nói:

- Ta đã thua trong tay ngươi, nhưng không có nghĩa là Võ Phường cũng như vậy, trình độ của ngươi rất cao, hoàn thành chương trình học của lớp Thiên cấp thì thành tựu cũng sẽ càng to lớn hơn nữa.
- Ồ?

Đúng là Giang Thần không nghĩ tới điểm ấy.

- Nghiêm đại ca, ta nhìn thấy hắn tới đây là để đập bãi, muốn giẫm Võ Phường chúng ta để nổi danh đó!

Tu Nho tức giận nói.

- Như vậy thì cũng là Võ Phường chúng ta tài nghệ không bằng người mà thôi.

Câu nói đầu tiên của Nghiêm Khoan đã làm cho hắn không có gì để nói, vẻ mặt rất không cam lòng.

- Mặt khác, trình độ của ta ở Võ Phường cũng chỉ là người phụ trách thử thách báo danh mà thôi.

Là người bị Giang Thần đánh bại, nên chuyện hắn hy vọng nhất là Giang Thần rời đi.

Thế nhưng, Nghiêm Khoan thuộc về loại người tận tâm tận trách, hắn giữ Giang Thần lại vẻn vẹn là bởi vì trách nhiệm.

Giang Thần vốn đang do dự nghe hắn nói như vậy đã có quyết định, nói:

- Nếu như đúng là như vậy, vậy Võ Phường vẫn đáng để ta mong chờ.

- Đương nhiên, ngươi sẽ không phải thất vọng đâu.

Nghiêm Khoan tự hào nói.

Kết quả là, Giang Thần trở thành một thành viên của lớp Thiên cấp.

Đám người vây xem như vừa tỉnh giấc chiêm bao, tất cả đều biết người trước mắt này chính là Giang Thần của Anh Hùng điện.

So với bên trong đồn đại còn lợi hại hơn.

- Ngươi vừa mới nói gì vậy?

Cao Thiên Ái nhìn kình địch của mình, nàng đã sớm chờ mong thời khắc này rất lâu rồi. Nàng rất muốn nhìn một chút xem phản ứng của Âu Dương Na ra sao.

Âu Dương Na thất vọng, vẻ mặt giống như ăn phải ruồi làm nàng cảm thấy sung sướng.

- Hắn chính là Giang Thần kia sao?

Thậm chí, Âu Dương Na cũng không tiếp tục mạnh miệng mà còn hỏi nàng một câu.

- Đương nhiên, kiếm pháp siêu nhiên, lại tên là Giang Thần, lại thêm tuổi tác như vậy, còn ai vào đây nữa chứ?

Cao Thiên Ái hỏi ngược lại một câu.

Lúc này, Giang Thần đã đi tới bên người nàng, nghe thấy nàng nói như thế, sờ sờ đầu của nàng.- Các ngươi thực sự có quan hệ người thương sao?

Âu Dương Na nhìn thấy hành động thân mật như vậy, vốn không nên hoài nghi, thế nhưng nàng luôn cảm thấy không đúng.

Thiên tài như là Giang Thần, không nên ở cùng các nàng mới đúng.

Nhưng mà sự thực chính là như vậy, nàng chỉ có thể ước ao đố kỵ mà thôi.

Thế nhưng vị hôn phu của nàng còn đi lên, chân thành nói:

- Giang Thần sư huynh, vừa nãy ta không biết là ngươi, có chỗ nào đắc tội xin được lượng thứ, ta là người hâm mộ của ngươi!

Giang Thần cũng không ngoài ý muốn, khẽ mỉm cười.

- Là thật đó!

Thiên Húc còn tưởng rằng hắn không tin, vội la lên:

- Thi thể của Liễu Sát Dương ta đã đến xem qua, khi ta thấy vết thương kiếm ở trên người hắn ta cũng đã kinh ngạc đến ngây người! Đủ ba mươi sáu kiếm, vị trí không giống nhau, muốn đồng thời làm được chuyện này cần phải xuất kiếm nhanh bao nhiêu chứ.

- Thiên Húc!

Âu Dương Na không thể chờ được nữa mà muốn lôi kéo hắn rời đi.

- Giang Thần sư huynh, sau này kính xin chỉ giáo nhiều hơn.

Thiên Húc không cam lòng, nhưng nghĩ tới hai người cũng đã là một thành viên của lớp Thiên cấp, sẽ có rất nhiều cơ hội gặp mặt.

- Quả thực là trò cười.

Mãi đến khi hai người rời đi, Cao Thiên Ái vẫn còn cười rất là xán lạn.

- Biểu ca thật là lợi hại.

Trong mắt của Cao Thiên Ái tràn ngập ánh sáng, vẻ mặt sùng bái tình.

Cuối cùng, hai người rời khỏi căn phòng lớn, đi nộp học phí.

Lớp Thiên cấp chỉ có thể học mười lăm ngày, rất ngắn ngủi, trong thời gian đó nhất định phải ở lại Võ Phường, không được rời khỏi đây.

Võ Phường rất chú trọng thanh danh của mình, nếu như người được đào tạo ra không có tiến bộ rõ ràng, như vậy ảnh hưởng đối với bọn họ cũng rất lớn.

Lớp Thiên cấp chỉ có một, mười lăm ngày là một vòng tuần hoàn.

Vào ngày thứ hai, lớp Thiên cấp trước đó kết thúc huấn luyện, mà Giang Thần báo danh thành công đã trở thành học viên của lớp Thiên cấp mới.

Khi hắn biết được thành tích của thành viên lớp Thiên cấp trước đó sau khi kết thúc huấn luyện là gì, hắn bắt đầu cảm thấy hứng thú đối với nội dung huấn luyện.

Buổi chiều, lớp Thiên cấp mới chính thức bắt đầu giảng bài, Giang Thần và các người của lớp Thiên cấp khác đi tới một cái sân yên tĩnh, ở nơi xâu xa nhất trong Võ Phường.

Ở đây, Giang Thần lại gặp Thiên Húc.

Người này nhìn thấy Giang Thần, hai mắt sáng lên, tới ngay trước người hắn, hỏi:

- Đã nghe nói gì chưa?

Giang Thần sửng sốt một lúc mới biết hắn ta đang chỉ cái gì.

Hôm nay, danh tiếng của Võ Phường vang xa, bởi vì trước đó bên trong lớp Thiên cấp có một vị nữ sinh tên là Nguyệt Lam Thanh, Thiên võ ý cảnh của nàng tiến nhanh, đạt đến trạng thái huyền diệu, mà đây chỉ là chuyện xảy ra ở trong vòng mười lăm ngày mà thôi.

Có thể thấy được vị Nghiêm Khoan kia không nói sai, Võ Phường quả thực đáng để hắn gia nhập.

- Hả?

Lục tục có người đi vào trong sân, nhìn thần thái và tuổi tác của bọn họ, đều là thành viên của lớp Thiên cấp.

Giang Thần đã nhìn thấy một người quen, người bán đấu giá Âm Sương của Thánh thành tiền trang, cũng là người đã đưa cho hắn một ngọn núi.

Có điều, bây giờ hắn không phải là Xuất Vân đại sư, Âm Sương không nhận ra được hắn.

Trái lại bởi vì ánh mắt của hắn cho nên khiến cho nàng nhíu mày, để lộ ra vẻ không thích.

Chương 395: Ta là tiểu đội trưởng

Trắng trợn không kiêng dè gì đánh giá một cô nương, còn nở nụ cười không tên, khiến cho người ta không thích cũng là chuyện rất bình thường.

Giang Thần kịp phản ứng đúng lúc, đón nhận ánh mắt không thích của Âm Sương, hắn làm bộ không nhìn thấy, hữu hảo gật gù với nàng một cái.

Âm Sương ngẩn ra, tố chất của người bán đấu giá làm cho nàng nở nụ cười nhợt nhạt, coi như là đáp lại.

Tiếp đó, ánh mắt của Giang Thần nhìn về phía nơi khác, chuyện này trái lại làm cho Âm Sương có chút ngại ngùng, vì biểu hiện của mình đã quá hẹp hòi.

Càng ngày càng có nhiều người đến, đến cuối cùng có năm mươi ba người.

Số người đã vượt qua dự liệu của Giang Thần, những người khác cũng như vậy.

- Làm cái gì vậy, bình thường không phải đều chừng ba mươi hay sao? Tại sao đến phiên chúng ta lại nhiều người như vậy chứ?

Có người bất mãn oán giận nói.

- Có khả năng là người thông qua điều kiện quá nhiều, dù sao cũng là thu phí, nhiều người cũng là chuyện rất bình thường.

Cũng có người tỏ vẻ đã hiểu.

- Võ Phường nên đề cao tiêu chuẩn, nếu không con chó con mèo nhỏ gì cũng có thể đi vào được.

Còn có một người trút oán khí lên trên người những người khác, vẻ mặt rất ghét bỏ, cau mày, hai tay ôm ngực nói.

Dáng vẻ này rất giống như lão gia đã quen sống trong nhung lụa quý đột nhiên đi vào giữa một đám ăn mày vậy.

- Ngươi có ý gì, nói lại lần nữa thử xem?

Người có thể thông qua lớp Thiên cấp đều là thiên tài kiêu căng tự mãn, nghe hắn nói như vậy, đương nhiên sẽ không thể chịu đựng được.

- Cũng không phải nói ngươi, làm gì tức giận như vậy chứ? Ai không có tư cách chỉ cần ở cùng nhau là có thể nhìn ra được, không phải sao?

Có điều người nói chuyện này trình độ rất cao, tùy tiện nói một câu đã biến sự tức giận của mọi người thành vẻ nghi hoặc và hiếu kỳ.

Mọi người quan sát lẫn nhau, dường như muốn tìm được điểm đặc thù của người khác vậy.

Đến cuối cùng, có mấy người bị cô lập, bọn họ đều có một đặc điểm, cảnh giới dưới Thông thiên cảnh tầng năm, linh y mặc trên người cũng không phải là thứ xuất phát từ tay của đại sư.

Giang Thần và Thiên Húc cũng là một thành viên trong đó.

Giang Thần đánh giá bọn họ, bị mấy người kia dùng vẻ mặt ghét bỏ, thế nhưng hắn cũng không phát tác.

- Ta nói các ngươi, đây là ánh mắt gì vậy? Ta không hiểu tiêu chuẩn phán đoán của các ngươi ra sao, nhưng Giang Thần sư huynh ở trong vòng mười giây đã phá tan phòng ngự của Nghiêm Khoan tiền bối, các ngươi có thể làm vậy được không?

Thiên Húc bất mãn xông tới trước mặt những người này rồi tranh luận, ánh mắt như bốc lửa nhìn về phía những người này.

Ngày hôm qua là ngày báo danh cuối cùng của lớp Thiên cấp này, người thông qua chỉ có Giang Thần và Thiên Húc mà thôi.

Vì vậy những người khác ở đây còn chưa biết, coi như là nghe nói qua thì cũng không biết Giang Thần là người nào cả.

Mãi đến lúc nghe được Thiên Húc nhắc tới.

Thử thách báo danh của mọi người đều là ra tay tới Nghiêm Khoan, đại đa số người vẫn kiên trì được mười giây ở trong tay Nghiêm Khoan, cho nên đương nhiên cũng hiểu rõ trình độ võ học của Nghiêm Khoan cao bao nhiêu.

Chuyện này không chỉ mạnh mẽ phản bác lời giải thích con chó con mèo mà còn làm cho Giang Thần bị người ta chú ý.

- Ngươi chính là Giang Thần đã giết chết Liễu Sát Dương, đánh bại Mặc Kiếm Phi kia sao?

Người kia cũng đi tới chỗ Giang Thần, là một thiếu niên, môi hồng răng trắng, mày kiếm mắt sao, vóc dáng cũng không quá cao.

Nếu không có đặc điểm đặc trưng của nam nhân thì mọi người còn tưởng rằng là nữ giả trang nam.

- Có gì chỉ giáo?

Giang Thần hỏi.
- Không ngờ Liễu Sát Dương và Mặc Kiếm Phi lại bại trong tay ngươi, đáng thương cho bọn họ, ta còn muốn giao thủ cùng bọn họ, thực sự là thất bại mà.

Trước khi thiếu niên này mở miệng, mọi người đều biết hắn sẽ không nói ra lời gì tốt lành cả, thế nhưng lúc này bọn họ vẫn cảm thấy quá đáng.

- Ngông cuồng, hai người kia đều là nhân vật lợi hại...

Thiên Húc mở miệng nói.

- Ta đang nói chuyện với chủ nhân ngươi, ngươi chó nhà ngươi chõ miệng vào làm gì vậy?

Thiếu niên nhìn về phía hắn, ánh mắt lạnh lẽo, ngắt lời hắn muốn nói.

Mặt của Thiên Húc đỏ lên, bên trong vành mắt phun ra lửa giận.

- Là chó ngoan thì không cắn người linh tinh.

Giang Thần nói.

Một câu nói nhẹ nhàng đã làm lắng lại lửa giận của Thiên Húc, người chung quanh cũng biết trò hay sắp được trình diễn.

- Ngươi mắng ta là chó? Ngươi thật là to gan! Ngươi muốn tìm chết sao?

Thiếu niên này cả giận nói.

- Thật là thú vị, hóa ra mắng người đã trở thành đặc quyền của ngươi sao? Thực sự là lợi hại.

Giang Thần trào phúng nói.

- Muốn chết!

Thiếu niên không nói hai lời, xông lên đánh ra một kiếm, có điều còn không gần người thì chính hắn đã dừng lại trước, rất là không rõ đưa tay vuốt lấy ngực mình.

- Ở đây, không thể sử dụng sức mạnh cảnh giới sao?

Hắn vừa nói đã nhắc nhở những người khác.

Giang Thần vận chuyển Thiên chi hoàn ở trong khí hải, cũng không có bất kỳ phản ứng nào cả, hơn nữa cũng không có cách nào nhìn ra được cảnh giới của những người khác.

Giống như ở trong đình viện này, tất cả đều trở thành người bình thường vậy.- Trong vòng mười lăm ngày sau đó, ngoại trừ võ học ra, tất cả sức mạnh của các ngươi đều không thể sử dụng được.

- Ở trạng thái thuần túy nhất, lĩnh ngộ võ học.

Trong lúc mọi người nghi ngờ không thôi, một tiếng nói già nua truyền đến.

Ở dưới ánh mắt chăm chú nhìn vào của mọi người, một lão giả từ trong viện đi ra ngoài.

Đây chỉ là một người có tuổi tác trung thượng trong các võ giả, thế nhưng eo lưng của hắn ưỡn lên tới mức thẳng tắp, đôi mắt cũng không vẩn đục, trái lại còn lộ ra tinh mang.

- Tất cả vào đi.

Hắn gọi tất cả mọi người vào trong phòng, bên trong trống rỗng, trên đất không có bất kỳ gia cụ nào cả, trái lại vách tường ở bốn phía lại có rất nhiều tranh phong cảnh.

- Thiên võ ý cảnh là kết hợp giữa thiên nhân hợp nhất và võ học của bản thân.

- Kết hợp bình thường chỉ có thể là một hạng như kiếm, đao hoặc là thương mâu, thế nhưng, ý cảnh võ học lại có thể dung nhập vào bên trong những võ học đại đạo này, sẽ dung hợp cùng thiên nhân hợp nhất.

- Có điều càng nhiều đồ thì lại càng khó tiêu hóa, nhưng một khi tiêu hóa được thì sẽ thu được sức chiến đấu rất đáng sợ.

- Ở trước mặt các ngươi là những bức tranh có liên quan tới ý cảnh võ học, các ngươi lựa chọn thứ phối với hợp võ học đại đạo của các ngươi để tìm hiểu ý cảnh võ học.

Lão giả này cũng không dài dòng mà đi thẳng vào vấn đề, nhanh chóng giới thiệu, lời nói này không biết hắn đã nói bao nhiêu lần rồi.

- Trước khi bắt đầu ta phải đăng ký cho các ngươi, đồng thời còn chọn ra tiểu đội trưởng, trong mười lăm ngày sau này người này sẽ trợ giúp ta, trợ giúp những người khác.

- Tiểu đội trưởng?

Hơn năm mươi người kia cảm thấy rất hứng thú đối với chuyện này, đừng xem tiểu đội trưởng không có chỗ gì hay mà còn bị liên lụy.

Nhưng mà, chỉ cần có thể trở thành tiểu đội trưởng của đám thanh niên tuấn kiệt này thì chính là một vinh dự, cũng thông qua chức vị tiểu đội trưởng mà tạo mối quan hệ được với những người khác, tương lai nhất định sẽ có vô số ích lợi.

- Tiểu đội trưởng sao, để ta làm đi.

Thiếu niên kia đã quên cừu hận với Giang Thần, đứng dậy, ra vẻ ngoài ta ra thì còn có ai thích hợp hơn nữa.

Nhưng những người khác cũng đã nhìn ra được, trong lòng lão giả kia đã sớm có lựa chọn.

Ánh mắt của hắn đảo qua trong đám người, duỗi tay chỉ vào một người trong đó, nói:

- Ngươi, đảm nhiệm.

Mọi người nhìn qua, phát hiện ra là Giang Thần.

- Dựa vào cái gì chứ?

Thiếu niên kia là người thứ nhất không phục.

- Nguyên nhân ta chọn tiểu đội trưởng rất đơn giản, chính là làm cho người không được chọn phải phục, hắn có thể phá tan được phòng ngự của Nghiêm Khoan trong vòng mười giây.

- Nếu như trong các ngươi ai cho là mình có thể làm được thì ta sẽ đi gọi Nghiêm Khoan đến, nhưng nếu như không có người làm được thì sẽ bị trục xuất ra khỏi lớp Thiên cấp, đồng thời không thể gia nhập vào mười lớp Thiên cấp sau đó nữa.

Lão giả này cũng chẳng muốn ngẩng đầu liếc mắt nhìn hắn một cái, nói xong nhắm mắt lại, chờ đợi câu trả lời chắc chắn của những người khác.

Đúng như hắn nói, đám người này nghe thấy hắn nói như thế, không phục thì cũng phải phục.

Thiếu niên ngông cuồng kia cũng không có sức có thể phá tan được phòng ngự của Nghiêm Khoan.

- Nhất định là Nghiêm Khoan nhường, nếu không bằng vào hắn cũng có thể sao? Hừ!

Chương 396: Úy Trì Gia, Úy Trì Hoành

Giang Thần cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, hắn nhìn thấy không có người nào phản đối, hắn tiến lên phía trước một bước, nói:

- Tiền bối, ta sẽ làm hết sức.

Hắn không quá tích cực, hắn đã quen một mình hành động, cho nên có quan hệ hay không cũng không quan trọng.

Nhưng có lúc, không phải là chuyện mà bản thân hắn có thể quyết định được.

Sau khi trở thành tiểu đội trưởng, không ít người đi tới trước người hắn, để lộ ra ánh mắt thiện ý với hắn, Thiên Húc thì lại dùng thân phận thân tín của hắn để tự xưng.

Trong lúc bất tri bất giác, một vòng tròn lấy Giang Thần làm trung tâm được sinh ra.

- Điểm thứ hai, ta phải ghi chép khởi điểm Thiên võ ý cảnh của các ngươi thì mới có thể chứng kiến được sự trưởng thành của các ngươi sau mười lăm ngày.

- Ở Võ Phường của chúng ta, trình độ Thiên võ ý cảnh được chia ra làm bảy trình độ.

- Vừa tìm thấy đường, hơi có tiểu thành, quen tay làm nhanh, thông hiểu đạo lí, tài năng xuất chúng, xuất thần nhập hóa, đăng phong tạo cực.

- Tiêu chuẩn thử thách báo danh lớp Thiên cấp là hơi có tiểu thành, nhưng nếu như trong vòng mười giây đồng hồ khảo nghiệm mà ngươi cảm thấy rất vất vả, cuối cùng thậm chí còn cảm thấy vui mừng, như vậy người đó phải cố gắng.

Nghe được lời nói này, sắc mặt không ít người có chút không tự nhiên, cũng có người không nói gì.

- Thời gian mười lăm ngày sẽ có năm căn phòng tương ứng với hơi có tiểu thành và năm trình độ sau đó.

- Nếu như trong các ngươi có người đặc biệt xuất sắc, cuối cùng có thể đăng phong tạo cực là tốt, thế nhưng người như vậy rất ít.

Giang Thần lắng nghe, sau khi lão giả này nhìn sang, hắn nói:

- Tiền bối, bảy tiêu chuẩn này là do Võ Phường định ra, như vậy cuối cùng đạt đến đăng phong tạo cực, ở trong tiêu chuẩn thông dụng được xem là bậc thứ mấy?

Vấn đề này lập tức khiến cho những người khác hiếu kỳ, đại đa số người còn không nghĩ đến được điểm này.

Ở trong lòng hắn thầm nghĩ, Giang Thần có thể đảm nhiệm chức vị tiểu đội trưởng quả thật có đạo lý của hắn.

- Nhập môn.

Lão giả để lộ ra nụ cười nhạt hiếm thấy, tiếp theo hắn cũng nhìn thấy được phản ứng đúng như trong dự liệu từ trên mặt của những người này.

- Có phải các ngươi cảm thấy đạt đến mức mới nhập môn cũng đã mạnh hơn đại đa số người rồi, đúng không?

- Tiêu chuẩn là dùng để so sánh, thứ tiểu đội trưởng các ngươi hỏi chính là thông dụng tiêu chuẩn, phóng tầm mắt ra tất cả vị diện thế giới, nó chỉ vẻn vẹn là nhập môn mà thôi.

Tin tức này quá chấn động, ngay cả Giang Thần cũng không ngoại lệ.

Ở Long vực, có rất nhiều người ngay cả Thiên nhân hợp nhất cũng không đạt đến, đây chỉ là nhập môn, như vậy những người kia tính là cái gì chứ?

- Thiên võ ý cảnh là trạng thái chiến đấu, là thứ rất quan trọng, nhưng không phải là duy nhất.

Lão giả này nói ra một lời đánh thức người trong mộng.

Bởi thân ở bên trong đó cho nên bọn họ mới cho rằng Thiên võ ý cảnh đã là không thứ thể thiếu, là thứ đương nhiên cần phải có.

Đổi một góc độ để suy nghĩ, nếu như thật sự quan trọng như vậy thì không thể chỉ có mười lăm ngày không thôi.

Đổi lời khác mà nói, lớp Thiên cấp là dệt hoa trên gấm, không phải là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.

Đương nhiên, dù là dệt hoa trên gấm cũng rất là quan trọng.

- Tiền bối, người vừa mới nói qua, ý cảnh võ học dung nhập vào bên trong võ học đại đạo sẽ làm tăng khối lượng lên.

Lúc này, một đạo âm thanh êm tai truyền đến, là Âm Sương, nàng hỏi:

- Như vậy chúng ta ở bên trong gian phòng thứ nhất này, lĩnh ngộ được ý cảnh võ học sẽ làm cho Thiên võ ý cảnh của chúng ta lui bước.

- Sao vậy? Đây chỉ là tiêu chuẩn cân nhắc, nếu như từ bỏ thì có lợi cho sức chiến đấu hay sao?

Lão giả kia còn hỏi ngược lại.

- Đương nhiên không phải, chỉ là ta đang nghĩ, như vậy có thể thông qua được không?

Âm Sương nói rõ ra điểm nghi hoặc của mình.

- Hóa ra là chuyện này, vậy ngươi không cần lo lắng, có thể thông qua tiêu chuẩn của ta để phán đoán.Nói tới chỗ này, lão giả kia đã cảm thấy gần đủ rồi, cũng không biết hắn lấy đâu ra được một cái ống đựng thẻ, bên trong có thả đầy những cái thẻ rất dài.

Tay của lão giả kia nhẹ nhàng vỗ một cái vào ống thẻ, cái thẻ bỗng dưng bay lượn, rơi vào trong tay của mỗi người.

Mọi người cúi đầu vừa nhìn thì đã phát hiện ra trên cái thẻ có viết bốn chữ.

Hơi có tiểu thành!

Nhìn chung quanh, phát hiện ra người khác cũng đều có bốn chữ này.

Rất nhanh, bọn họ không hẹn mà cùng nghĩ đến tiểu đội trưởng, từng người đều duỗi dài cổ ra.

Trong đó thiếu niên kia là người tích cực nhất, một khi phát hiện ra cấp của Giang Thần không có gì khác biệt thì hắn sẽ cạnh tranh chức vị tiểu đội trưởng.

Thế nhưng, bốn chữ trên cái thẻ của Giang Thần thì lại không giống bọn họ: Quen tay làm nhanh.

- Trời.

Thiếu niên kia cũng không thất vọng, ở trong lòng thầm oán nói:

- Những cái thẻ này đều là người của Võ Phường, nhất định là giả.

- Đẳng cấp ở trên thẻ sẽ biến hóa bất cứ lúc nào. Hiện giờ, các ngươi lựa chọn tranh phong cảnh của các ngươi đi.

Lão giả kia tuyên bố chính thức bắt đầu, nhưng hắn lại nhắm mắt lại, nói:

- Nửa canh giờ, ta sẽ tuyên bố ai không đạt tiêu chuẩn, người không đạt tiêu chuẩn, lập tức rời khỏi đây.

Tất cả mọi người đều cảm giác được có một luồng áp lực, bởi vì lão giả này cũng không rõ xem bọn họ phải làm sao, đạt tiêu chuẩn và hợp tiêu chuẩn là như thế nào?

Ánh mắt mờ mịt nhìn vách tường bốn phía, bắt đầu bồi hồi nhìn lên trên tranh.

- Tranh phong cảnh đại diện cho các thuộc tính khác nhau, lựa chọn ý cảnh võ học tương ứng, dòng sông ứng với nước, núi lửa ứng với hỏa, thông qua thần hồn mà tìm hiểu.

Giang Thần nói.

Lời nói của hắn đã chỉ dẫn phương hướng, những người khác vừa nhìn đã phát hiện ra quả nhiên là thế.

- Tiểu đội trưởng quả nhiên là hiểu biết hơn người.

Bọn họ khen một tiếng, lục tục đi tìm bức tranh thích hợp với mình.
- Chuyện như vậy tùy tiện đi tìm người bên ngoài hỏi thì sẽ biết, hơn nữa không cần ngươi nói, ta cũng có thể nghĩ đến được.

Thiếu niên kia bĩu môi, vẻ mặt rất muốn ăn đòn.

- Sự khác nhau giữa thiên tài và hạng xoàng xĩnh chính là thời gian nghĩ thông suốt một chuyện.

Thiên Húc không nhịn được nói.

Thiếu niên kia cắn răng một cái, căm tức nói:

- Xem ra ta nhất định phải nói cho ngươi biết tên của ta.

- Ồ?

Ngữ khí như vậy đã làm cho Thiên Húc xem thường, cũng muốn nghe một chút xem lai lịch của hắn là gì.

Ngay cả những người khác cũng rất hiếu kì, gia hỏa từ lúc mới bắt đầu đã ngông cuồng tự đại này rốt cuộc có lai lịch gì.

- Úy Trì gia, Úy Trì Hoành.

Thiếu niên kia kiêu ngạo ngẩng đầu lên, âm thanh lớn đến mức không cần thiết phải chú ý cũng có thể nghe thấy được.

- Chưa từng nghe tới.

Thiên Húc nhíu nhíu mày, không hề làm ra vẻ, quả thật là hắn chưa từng nghe nói qua.

Những người khác cũng như vậy, đầu óc mơ hồ.

Chỉ là lão giả kia mở mắt ra, rất là bất ngờ nhìn qua Úy Trì Hoành một chút, nhưng không nói thêm gì cả.

- Người vô tri, đợi đến lúc các ngươi biết rõ Úy Trì gia đại diện cho cái gì thì sẽ biết hiện giờ mình ngu xuẩn bao nhiêu.

Úy Trì Hoành tự chuốc lấy nhục nhã, nhưng vẫn mạnh miệng như cũ.

Không chờ những người khác phản bác hắn đã đi tới bức tranh trên đầu tường.

- Tên này.

Thiên Húc cũng không biết nên nói cái gì cho phải.

- Đừng có lãng phí thời gian ở trên người khác như thế.

Giang Thần nói.

- Được!

Đối với Giang Thần, Thiên Húc phục tùng trăm phần trăm, không có ý kiến.

Giang Thần bắt đầu tìm kiếm bức tranh có liên quan tới võ học có liên quan tới Phong và Kim ý cảnh.

Rất nhanh, ánh mắt của hắn đã bị một bức tranh hấp dẫn.

Bên trong tranh là một thanh trường thương, cắm vào trên mặt đất, công lực vẽ cực cao, khí thế bàng bạc, ý cảnh được truyền đạt rất đúng chỗ, tầng mây cuồn cuộn kia rất giống trường thương, như sắp từ trên trời rớt xuống.

Giang Thần biết tranh này có quan hệ với Kim Tâm ý cảnh, cho nên hắn lập tức đi tới.

Ngoại trừ lần trước ở Vạn thú vực thông qua nhất niệm vĩnh hằng để tìm hiểu khối mảnh vỡ kia thì Kim Tâm ý cảnh cũng không có tăng lên nữa.

Tinh lực và thời gian đều đặt ở trên Phong Tâm ý cảnh, cho dù hai thứ đều có quan hệ với sự sắc bén, nhưng cũng có khác biệt.

Phong, giống như là phong mang của kiếm.

Kim, đó là đao.

Giống như những người khác, Giang Thần đứng ở vị trí bên ngoài cách tranh một thước, thần hồn thông qua hai mắt chiếu rọi vào bên trong thế giới của tranh.

Rất nhanh hắn đã có được phản ứng từ bên trong tranh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau