THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 381 - Chương 385

Chương 382: Kiếm chém yêu ma

Tiếng nói vừa dứt, cánh tay đứt rời của Liễu Sát Dương không chảy máu nữa, trái lại còn xuất hiện một luồng sức hút khủng bố.

- Huyết Ma công!

Những máu tươi còn chưa rơi xuống đất đã dừng lại, một giây qua đi, toàn bộ đều bị sức hút bao phủ, bắt đầu tụ lại ở chỗ vết thương tụ lại, nhanh chóng ngưng tụ thành tay giả, sau đó nối liền lại. 

Điểm khủng bố chính là, đó là một bàn tay bằng máu, năm ngón tay là móng vuốt sắc bén.

- Thật là đáng sợ!

Liễu Sát Dương nhìn qua không giống như nhân loại, mang tới cho người ta chấn động không nhỏ. 

Cũng không lâu sau, chẳng biết từ lúc nào tay trái của hắn đã cầm lấy một thanh đao.

Chuôi đao và đầu chuôi là màu lam đậm, thân đao hồng như máu tươi, ở dưới công lực rót vào, hồng mang chẳng khác nào lửa vờn quanh ở quanh người hắn.

- Chịu chết đi! 

Liễu Sát Dương lần nữa ra chiêu, không tiếp tục ẩn giấu nữa. Khi tức Thông thiên cảnh tầng bảy phát ra, đao pháp không được tính là hàng đầu, vì vậy hắn kết hợp cùng công pháp huyền bí, đao vừa ra đã giống như cơn lũ, giống như mãnh thú.

Đồng thời, móng vuốt trên cánh tay phải cũng ra tay, rất đáng sợ, móng vuốt sắc bén xẹt qua không khí, phát ra tiếng rít sắc bén.

Một đao chém xuống, một vầng trăng máu ngang trời xuất hiện. 

Thân thể của Giang Thần hơi động, chật vật né tránh.

- Toái Tâm Trảo!

Liễu Sát Dương cười lạnh một tiếng, huyết trảo chộp một trảo vào vị trí ngực của Giang Thần. 

Hắc đao xoay ngang, lưỡi đao đối đầu với huyết trảo, vang lên tiếng kim loại va chạm, huyết trảo kia không sợ đao kính sắc bén mà dán vào sát thân đao trượt xuống dưới.

Nương theo ánh lửa ma sát ra, cổ tay phải của Giang Thần xuất hiện ba đạo vết máu.

- Chết! 

Liễu Sát Dương đắc thủ càng điên cuồng hơn nữa, đao trảo phối hợp rất tốt, ác liệt mà lại trí mạng.

Giang Thần không ngừng lùi lại, múa đao phòng ngự, đột nhiên hắn biến sắc, tay phải truyền đến cảm giác tê dại, không sử dụng được khí lực nữa.

Cúi đầu vừa nhìn, vết thương ở tay phải đã có khói đen bốc lên. 

- Huyết Ma thí tiên!

Liễu Sát Dương lập tức lấy ra sát chiêu, tốc độ của huyết đao và huyết trảo nhìn qua rất giống đã chậm lại đi mấy chục lần.

- Xảy ra chuyện gì? 

- Không phải là chậm, mà là quá nhanh! Vượt qua tốc độ chúng ta nhìn thấy cho nên mới thành chậm!

- Hít! Không biết là nhanh bao nhiêu!

Giang Thần thân là người trong cuộc lại biết nó nhanh thế nào, ngay cả người nắm giữ phong đại đạo như hắn cũng sắp hoa cả mắt. 

Từng đao, tầng tầng lớp lớp, liên miên không dứt.

- Tám mạch cùng mở, phong lôi tụ!

- Lôi Đình thần giáp! 

Giang Thần không thể không vận dụng lồng khí hộ thể thì mới có thể ngăn cản được thế tấn công trí mạng, đồng thời còn kéo giãn khoảng cách, nếu không phải vậy một khi quá gần, hắn sẽ không có cách nào nhìn thấy rõ được công kích.

- Lúc này mới có chút giống như người đứng thứ mười Trừ Ma bảng.

Giang Thần nói. 

- Buồn cười, ngươi cho rằng thực lực của ta như vậy chỉ là người đứng thứ mười Trừ Ma bảng nữa sao? Mặt khác, ngươi đã không có đường sống mà vẫn mạnh miệng được, buồn cười.

Liễu Sát Dương lạnh lùng nói.

Trong Thông thiên cảnh, ai dùng lồng khí hộ thể trước thì kẻ đó sẽ thua, điều này đồng nghĩa với việc không có cách nào ứng phó được thế tấn công của đối thủ. Thế nhưng, đối thủ cũng có lồng khí hộ thể còn chưa dùng. 

Huống chi, tay phải của Giang Thần đã bị huyết trảo đả thương, tạm thời bị tê dại, tuy rằng nhìn qua không có ảnh hưởng gì cả, thế nhưng không có cách nào dùng sức để sử dụng võ học được nữa.- Vẫn quá miễn cưỡng.

- Thực lực mà Liễu Sát Dương ẩn giấu, không chỉ là một chút thôi đâu. 

- Trải qua lần này, Anh Hùng điện sẽ tăng thứ tự của hắn ở Trừ Ma bảng lên.

Biểu hiện Giang Thần mang đến không bằng thực lực chân thực của Liễu Sát Dương.

Lượt công kích kế tiếp, chỉ sợ hắn sẽ bị mất mạng. 

- Trước khi chết, ta sẽ để ngươi biết cái gì gọi là tuyệt vọng!

Liễu Sát Dương nhanh chóng điều tức, lại chủ động ra chiêu, người còn chưa tới gần đối thủ thì huyết đao và huyết trảo đã kéo theo cái đuôi thật dài đánh tới.

- Xem ra, đây chính là cực hạn của ngươi, như vậy thì đến phiên ta! 

Ánh mắt của Giang Thần lạnh đi, khí chất trên người xảy ra biến hóa.

Dưới một tiếng kiếm reo thánh thót, Giang Thần từ đao giả chuyển thành kiếm khách.

Ở dưới thế tấn công giống như mưa to gió lớn của Liễu Sát Dương, Xích tiêu kiếm ở trong tay trái nhanh chóng biến hóa, chống đỡ được công kích trí mạng của đối phương. 

- Cái gì?

Liễu Sát Dương thân là người thuận tay trái cảm nhận được vẻ chấn động của người khác khi nhìn thấy hắn dùng đao, lại nhìn sắc mặt của Giang Thần, ung dung không vội, ở nơi sâu trong đôi mắt đen nhánh còn có một tia sáng, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể đâm hắn bị thương.

- Coi như ngươi là kiếm khách thì thế nào chứ? Ở dưới tốc độ, tất cả đều là vô dụng! 

Liễu Sát Dương đánh ra một đao một trảo, đã không còn chiêu thức võ học, mà là sự sắc bén và tốc độ kết hợp lại. Hai thứ này có thể xé rách bất kỳ vật cứng rắn nào.

Nhưng, Giang Thần không bị ảnh hưởng, dường như hắn đã sớm biết quỹ tích công kích của đối phương rồi vậy.

- Thiên nhân hợp nhất? Ngươi lại nắm giữ thiên nhân hợp nhất? 

Liễu Sát Dương cũng không ngốc, lập tức nhìn ra được mấu chốt, hắn lập tức thầm nói không hay rồi.

Thế công của hắn, vừa nhanh lại mạnh, rất nhiều kỳ tài võ học đều chết một cách không rõ ràng ở dưới công kích điên cuồng của hắn.

Hắn đã phát huy tinh túy của tốc độ phá vạn pháp. 

Nhưng mà, sau khi đạt đến thiên nhân hợp nhất, đồng thời cũng làm được chuyện dung hợp với võ học thì ở trước mặt Thiên võ ý cảnh, tốc độ của hắn sẽ không có bất kỳ biện pháp nào nữa.
- Chỉ vẻn vẹn là thiên nhân hợp nhất thôi sao?

Giang Thần cười một tiếng trào phúng, Xích tiêu kiếm đâm một cái về phía trước, không chỉ ngăn cản được công kích mà còn muốn hóa thủ thành công. 

- Kiếm thuật thật là đáng sợ!

Từ trong kiếm ý của hắn Liễu Sát Dương đã cảm nhận được sức mạnh sinh sôi liên tục, phối hợp với biến hóa tinh diệu, khó lòng đề phòng.

- Kiếm đạo! Ngươi còn nắm giữ cả kiếm đạo? 

Liễu Sát Dương biết, chỉ có người nắm giữ kiếm đạo mới có thể phát huy kiếm thuật đến loại trình độ này.

- Trường Hồng kiếm pháp: Nhất kiếm tam thức!

Giang Thần không hề trả lời mà sấm gió được ngưng tụ lên bên trên kiếm cương của Xích tiêu kiếm. 

- Huyết thần giáp!

Liễu Sát Dương bị dọa cho phát sợ, lập tức mở ra cái lồng khí hộ thể, một cái giáp nhẹ đỏ như máu bảo hộ ở quanh thân của hắn.

Nhưng mà, ở trước mặt của Xích tiêu kiếm, cái lồng khí hộ thể này lập tức bị phá, còn có một kiếm để lại một vết kiếm hằn sâu ở trên ngực của Liễu Sát Dương nữa. 

- Đáng ghét!

Vốn Liễu Sát Dương cảm thấy thế công của mình đã là nhất lưu, không nghĩ tới kiếm của Giang Thần lại kinh khủng như thế.

- Trước khi chết, có di ngôn gì không? 

Kiếm thế của Giang Thần chậm lại, thanh âm lạnh như băng từ trong miệng của hắn phát ra.

- Hừ, đây cũng không phải là tỷ thí trên võ đài, không giết được ngươi, ta không thể chạy sao?

Khi còn chưa nói hết thì Liễu Sát Dương đã rất thẳng thắn bay đi ra ngoài thành. 

- Hắn thắng ta ở phương diện võ học, thế nhưng khi truy sát và chạy trốn, thứ được cân nhắc chính là chênh lệch cảnh giới!

Liễu Sát Dương rất tin tưởng, trong nháy mắt hắn đã đến không trung tường thành của Phong Nguyệt thành.

Thế nhưng thân thể hắn đột nhiên dừng lại, ánh mắt không dám tin tưởng nhìn về phía trước. 

Thân thể của Giang Thần đang đứng ở đó, trong con ngươi tràn ngập hàn mang tuôn ra, giống như lợi kiếm vậy, xuyên qua tim của hắn.

- Ngươi thực sự là Thông thiên cảnh tầng ba sao?

Liễu Sát Dương giận dữ hét lớn. 

- Thật trăm phần trăm.

- Vậy tại sao công lực của ngươi lại mạnh hơn ta chứ?

Đánh không lại thì thôi đi, thế nhưng chạy cũng chạy không thoát, cảnh giới so với mình còn yếu hơn bốn tầng, Liễu Sát Dương thực sự không nghĩ ra được. 

- Bởi vì, ta là thiên tài.

Giang Thần nở nụ cười trào phúng, Xích tiêu kiếm lần nữa vung lên.

- Sát na kiếm pháp: Thức thứ nhất! 

Hắn không nói nhảm nữa, sát chiêu đánh ra, đồng thời người như lưu tinh lao đi.

- Chuyện này!

Liễu Sát Dương vốn nghĩ đến dù chết thì cũng còn có thể tự hào việc tốc độ của mình hơn Giang Thần, thế nhưng thấy chiêu kiếm này, hắn mới biết mình nông cạn ra sao. 

Trong khoảng thời gian ngắn, xung quanh hắn xuất hiện mấy Giang Thần, đang đồng thời xuất kiếm với hắn, sau một giây đã cắt đứt sinh cơ của hắn.

Tồn tại đứng thứ mười Trừ Ma bảng, chết!

Chương 383: Triệu Gia

- Chết rồi... Liễu Sát Dương thật sự chết rồi!

- Hóa ra, Giang Thần này còn chưa thực sự chăm chú, thật là đáng sợ.

- Thiên tài hiện tại, đều kinh khủng như vậy sao?

- Không hổ là người của Anh Hùng điện.

Hơn một nửa người của Phong Nguyệt thành đều tận mắt thấy cuộc chiến này, đối với kết quả này bọn họ rất kinh ngạc.

Cũng giống như ngày hôm qua khi Đoàn Vô Hối chết vậy, thi thể của Liễu Sát Dương rơi xuống nóc một căn nhà.

Giang Thần thông qua quyển sách lưu giữ hình ảnh, chiếu thi thể của Liễu Sát Dương, định trở về Anh Hùng điện.

Nhưng tay phải của hắn vẫn còn tê dại, cho nên bất đắc dĩ ở lại trong thành.Các cô nương Diệu Âm phường rất nhiệt tình đi tới bên cạnh hắn, tỏ vẻ cảm ơn Giang Thần, hắn vừa đến đã giải trừ nguy cơ cho các nàng, thứ hai cũng coi như báo thù thay cho Cung Linh.

- Giang Thần công tử, nếu như ngươi không bận thì mới đến Diệu Âm phường nghỉ ngơi một lúc.

- Đúng vậy, đại chiến qua đi, cần phải thả lỏng một chút.

- Đến chơi đi.

Bị các mỹ nhân yểu điệu vây vào trong, Giang Thần chỉ cảm thấy mùi thơm nức mũi, thịnh tình không thể chối từ cho nên hắn mới đi tới Diệu Âm phường.

Đồng thời, Diệu Âm phường cũng bắt đầu kinh doanh như bình thường, còn thi thể Liễu Sát Dương thì bị lãng quên ở góc kia.

Đây chính là đặc điểm của Phong Nguyệt thành, phong nguyệt vô biên, sinh tử vô thường.

Cũng không ai biết người chết kế tiếp có phải là mình hay không.

Nhưng hôm nay, người nổi bật nhất không thể nghi ngờ là Giang Thần.

Mặc kệ trước đó xếp hạng của hắn ở Thăng long bảng ra sao, giết Liễu Sát Dương, hắn đã thẳng tiến lên trăm người đứng đầu trong Thăng long bảng hạng nhất.

Trở thành một trong bách cường Thông thiên cảnh của Long vực.

Hơn nữa hắn còn trẻ tuổi như vậy, cộng thêm vẻ ngoài anh tuấn, các cô nương Diệu Âm phường đều đưa tình, nhìn trộm hắn không thôi.

Lúc mới bắt đầu Giang Thần còn rất hưởng thụ, rất đắc ý, thế nhưng khi trong đầu hiện lên một bóng người, vẻ mặt lạnh như băng làm hắn hết hồn.

Tâm tư lại đặt lên trên người hắn, trải qua một chuyến qua lại Hỏa vực này, thực lực của hắn tăng nhanh như gió, xếp hạng hiện tại chính là minh chứng tốt nhất.

Thế nhưng, Giang Thần cũng ý thức được mình đang phải đối mặt với một bước chuyển mình trọng đại.

Hiện giờ hắn có rất nhiều lá bài tẩy, như Bất hủ kiếm đạo, tám mạch phong lôi, chín mạch thần uy, Thiên Phượng chân huyết.

Vừa rồi, hắn có thể đuổi theo Liễu Sát Dương chính là dựa vào thần lực của Thần mạch.

Mặt khác, còn có Phong Tâm ý cảnh, Kim Tâm ý cảnh cùng với Vô Cực đao pháp.

Những thứ này, tùy tiện một lọai đưa cho những người khác, đều là sức chiến đấu rất mạh, nhưng tất cả lại tụ tập lên trên người hắn.

Làm cho hắn có thể tính trước kỹ càng trước khi chiến đấu, không chút hoang mang nào cả.

Thế nhưng, vấn đề cũng tới.

Nhiều thứ như vậy, đương nhiên sẽ phân tán tinh lực của hắn, hơn nữa hạn mức quyết định tối đa thường thường chỉ là một loại trong đó mà thôi.

Đúng như trước đó Ứng Vô Song đã nói, luyện đao lại luyện kiếm, sau đó đao pháp không thắng được kẻ địch, kiếm pháp thì có thể. Nhưng mà, kẻ địch mà ngay cả kiếm pháp cũng không giải quyết được, khi đó cũng không thể dùng đao pháp, cho nên thuần túy là lãng phí thời gian.

Nếu như không thể kết hợp đao và kiếm lại, như vậy quả thực không cần thiết phải cùng tu.

Đạo lý này, lúc vừa mới bắt đầu Giang Thần cũng hiểu rõ, lúc đó thứ hắn nghĩ tới là võ đạo đại thống.

Võ đạo, là tồn tại cao cấp hơn so với kiếm đạo, đao đạo. Võ đạo bao quát tất cả, là thứ theo đuổi suốt đời của mỗi một người tu hành.

Võ đạo đại thống, là thứ thu nạp tất cả, là dung hợp tất cả các loại võ học.

Trước đó Giang Thần có lòng tin làm được, nhưng hiện giờ trong lòng hắn lại sinh ra sự chần chờ, bởi vì hiện tại những thứ này quá nhiều.

Cho dù võ đạo đại thống cách hắn còn rất xa, thế nhưng nếu như hiện tại không bắt đầu chuẩn bị, nhất định sẽ không ổn.

- Lôi hạch còn có thể lớn mạnh, thần lực có thể tu hành, hơn nữa có thể thi triển ra thần thuật, phượng huyết còn chưa nắm giữ thì làm sao có thể vận dụng được chứ? Xem ra nên chuẩn bị bế quan một quãng thời gian.

Những thứ này đều không có liên quan tới võ học, lúc chiến đấu đồng thời thi triển ra, công lực của bản thân hắn sẽ tăng lên rất là khủng bố.

Nhưng ba hạng mục này cũng có không gian tiến bộ rất lớn.

- Bất hủ kiếm đạo đã đại thành, cũng cần tiến bộ, thử thách của Vô Cực đao pháp chính là tổ hợp biến hóa của Phong Tâm ý cảnh và Kim Tâm ý cảnh.

- Phong Tâm ý cảnh đã đạt đến mức tận cùng, Kim Tâm ý cảnh vẫn còn chỉ là nhập môn.

Nghĩ tới những thứ này, Giang Thần vươn người một cái, cười khổ nói:

- Hơn nữa cảnh giới của ta mới là tầng ba, con đường tu hành, dài lâu vô hạn.

- Hả?

Động tác này, Giang Thần phát hiện ra tay phải của hắn đã không tê dại nữa, hắn đứng dậy cáo từ.

Các cô nương Diệu Âm phường lập tức thất vọng, sao thái độ của Giang Thần lại kiên định như vậy chứ, bất kể các nàng làm nũng ra sao cũng vô dụng.

Thế nhưng, các nàng cũng không tức giận, trái lại còn bị hành động của Giang Thần chọc cười.

- Vị Giang Thần công tử này, rất đơn thuần.

- Chính nhân quân tử, lại trẻ tuổi như vậy, tiền đồ tương lai không thể đo lường được.

- Ta rất hy vọng mình cũng có thể có thiên tư như vậy, khinh thường thiên hạ, tạo ra danh tiếng to lớn.
Rời khỏi Phong Nguyệt thành, Giang Thần cũng không biết đánh giá của người khác đối với hắn, có điều coi như là biết thì hắn cũng chỉ có cười rồi bỏ qua mà thôi.

Dưới ánh trăng sáng sủa, Giang Thần cưỡi đạo cụ phi hành từ Hỏa Phượng thành chạy tới Thánh thành.

Chẳng biết vì sao, tâm tình của hắn không có cách nào bình tĩnh lại được.

Hay là bởi vì quá yên tĩnh cho nên làm cho hắn cảm giác có một tia cô độc.

Cho dù từ trước cho tới nay hắn đều cho rằng đỉnh cao của võ đạo chính là cô độc, thế nhưng hắn cũng không thật sự buông xuống được.

- Tại sao ta lại nghĩ tới những chuyện này chứ?

Giang Thần tự giễu cười cợt, nhiên mà lòng lại chậm chạp không khôi phục lại được, trái lại còn càng ngày càng loạn.

- Rốt cuộc là tại sao? Tâm ma sao? Không đúng! Có kẻ địch!

Giang Thần cảnh giác đứng dậy, đạo cụ phi hành dừng lại, hắn ngẩng đầu nhìn về phía sau tầng mây.

- Nếu đã đến rồi, vì sao không hiện thân?

Hắn vừa mới nói xong thì đã có hơn mười bóng người từ trong tầng mây rơi xuống trước sau trái phải đạo cụ phi hành.

- Giang Thần, chịu chết đi!

Cầm đầu là một người trung niên xa lạ, Giang Thần xác định đây là lần đầu tiên mình gặp đối phương, nhưng con mắt đối phương nhìn mình lại tràn ngập cừu hận.

- Ngày hôm nay cũng đã có người nói như thế, kết quả hắn đã chết.

Giang Thần nói.

- Ta biết, lúc đó chúng ta ở ngay đó, hoặc là nói, Triệu gia chúng ta đã cắm rễ ở trong Phong Nguyệt thành.

Người trung niên nói.

- Triệu gia? Ồ, là Triệu Á Quân kia sao?

Giang Thần bỗng nhiên tỉnh ngộ, lúc trước có sáu người điếc không sợ súng muốn săn giết Bạch Linh, một người trong đó tên là Triệu Á Quân.

Sau đó bị hắn chém giết ở trước mặt mọi người, đây cũng là phiền phức của hắn.

Lúc đó đã có người nói, nếu như trong vòng nửa năm hắn không hoàn thành nhiệm vụ, sẽ bị trục xuất, khi đó sẽ lại bị Triệu gia người trả thù.

Không nghĩ tới lại là lúc này.

- Các ngươi đã ở trong thành thì hẳn phải biết Liễu Sát Dương đã bị ta giết chết, ta vẫn là người của Anh Hùng điện.

Giang Thần vừa nói lại vừa quan sát đám người Triệu gia này.

Thực lực mạnh nhất chính là người trung niên trước mắt, cấp bậc Tôn giả, những kẻ khác đều là cường giả Thông thiên cảnh đỉnh cao.

- Vì lẽ đó, chúng ta mới lựa chọn ra tay ở ngoài thành, ta không có cách nào cho phép hung thủ giết nhi tử của ta tiêu sái khoái hoạt được!

Người trung niên kia cả giận nói.

- Hóa ra ngươi là phụ thân của tên kia, sở dĩ hắn chết phải trách ngươi quản giáo không nghiêm.

- Câm miệng! Ngươi vì một con súc sinh mà giết nhi tử của ta, hôm nay, ta sẽ chém ngươi thành muôn mảnh!

- Súc sinh sao? Nếu không phải ta có thể cảm ứng được Bạch Linh còn sống thì cho Triệu gia các ngươi chôn cùng Bạch Linh cũng không đủ!

Chương 384: Trở Lại Anh Hùng Điện

- Chết đến nơi rồi mà còn mạnh miệng!

Người trung niên kia giận dữ cười lớn, lắc lắc đầu, khi ánh mắt lần nữa nhìn về phía Giang Thần, sát khí ngút trời.

Trong mắt của bốn phía người Triệu gia kia cũng tràn ngập vẻ lạnh lẽo.

- Trở về đi, như vậy chuyện này sẽ kết thúc.

Thế nhưng đến lúc này, Giang Thần lại dùng giọng điệu bất đắc dĩ nói.

Nhưng mà, thứ hắn nhận được chỉ có châm biếm và sát tâm càng ngày càng kiên định hơn mà thôi.

- Vẫn còn ở đây giả thần giả quỷ, nếu như ngươi sợ thì nên quỳ xuống cầu xin, sám hối lỗi lầm của ngươi, có lẽ ta sẽ để cho ngươi được toàn thây.

Người trung niên kia nói.

- Xem ra không thể nói chuyện được rồi.

Giang Thần hỏi.

- Không sai, hôm nay ngươi hẳn sẽ phải chết, ai tới cũng vô dụng!

Người trung niên kia lạnh lùng nói.

- Thật sao?

Đám người Triệu gia vừa nói xong, một đạo âm thanh trầm thấp mạnh mẽ cuồn cuộn kéo tới.

Ngoại trừ Giang Thần không có vẻ gì là ngoài ý muốn ra, người Triệu gia cả kinh, ai trong bọn họ cũng không phát hiện ra được ở trong chỗ tối còn có người.

Đặc biệt là sau khi phát hiện ra thực lực người đến rất mạnh, sát ý nồng nặc lặng lẽ biến mất.

- Các ngươi dám ra tay với thiếu gia Cao gia, tội không thể tha!

Không cho người Triệu gia có cơ hội mở miệng, thanh âm kia lại nói.

Chợt, một con Hỏa Phượng đáp xuống, tạo ra một đường vòng cung hoàn mỹ ở trên không trung, đi tới trước mặt người của Triệu gia, ngọn lửa hừng hực vô tình nuốt chửng bọn họ.

- Thiếu gia Cao gia? Thiếu gia Cao gia!

Trơ mắt nhìn người của mình chết sạch, người trung niên kia kinh ngạc liên tục thốt lên, hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới Giang Thần lại có quan hệ với Thiên Phượng Cao gia, lại còn là thiếu gia trong đó.

Báo thù cái gì, lửa giận cái gì đó, tất cả đều bị hắn vứt bỏ, hắn xoay người chạy trốn.

- Ngươi chạy thoát được sao?

Hỏa Phượng nói ra lời nói sắc bén như dao cạo.

Chỉ thấy ngọn lửa hừng hực trên người Hỏa Phượng điên cuồng cuồn cuộn, bên trong đang toả sáng.

Giang Thần đứng ở cách đó không xa cảm nhận sức mạnh được ngưng tụ trong thời gian ngắn này, hắn bị chấn động không nhỏ.

Chợt, Hỏa Phượng như mũi tên nhọn bắn ra, xuyên thủng thân thể của người trung niên kia.

Một vị Tôn giả, chết tại chỗ.

Sau đó, Hỏa Phượng biến mất không còn tăm hơi, một lão giả đi tới trước người của Giang Thần.

- Ngươi biết ta vẫn luôn đi theo ngươi sao?

- Chẳng qua ta chỉ cảm thấy Cao gia sẽ không tùy ý để Chân Huyết giả mất mạng mà thôi.

Giang Thần nói.

Trước khi Ninh Hạo Thiên chết cũng có người của Mộ Dung gia và Tô gia ngàn dặm cứu người, huống chi là hắn.

Lão giả kia gật gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc nhìn về phía hắn, nói:

- Ta chỉ có thể ra tay ở dưới tình huống nguy hiểm như thế này, giống như lúc đấu với Liễu Sát Dương, coi như ngươi thật sự bỏ mình, ta cũng sẽ không cứu, ngươi hiểu chưa?

- Ta hiểu.

Giang Thần cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, việc bảo vệ đối với đệ tử ưu tú vẫn là chuyện mà bất kỳ thế lực nào cũng rất coi trọng, thế nhưng đây cũng là một vấn đề. Nếu như cứ bảo vệ như vậy, đệ tử sẽ không có cách nào trải qua được mài giũa chân chính, khi đó sẽ không thể trưởng thành được.
- Ừm.

Thấy hắn hiểu rõ tình huống, lão giả này có chút khen ngợi liếc mắt nhìn hắn.

Chợt, lão giả kia ẩn giấu ở chỗ tối, Giang Thần tiếp tục chạy về Thánh thành.

Khi đến nơi vừa vặn là tảng sáng, Thánh thành nhật báo ghi chép chuyện to nhỏ ở trong Long vực đã được tiêu thụ hết sạch.

Đối với người của Thánh thành, xem báo đã là một việc quen thuộc, cảm giác không ra khỏi cửa đã biết được chuyện trong thiên hạ làm cho người ta trầm mê.

Chiến đấu của Đoàn Vô Hối và Liễu Sát Dương không chút nghi ngờ cũng được đăng báo, nội dung trọng điểm là giảng giải Đoàn Vô Hối bị chết oan uổng, cùng với suy đoán về thực lực chân chính của Liễu Sát Dương.

Căn cứ theo nhật báo suy đoán, Liễu Sát Dương nên xếp hạng ở vị trí thứ bảy, thứ sáu Trừ Ma bảng.

Trên Thăng long bảng hạng nhất, hắn cũng phải tăng lên mười thứ tự mới đúng.

Sau khi tin tức này truyền tới Thánh Viện và Anh Hùng điện đã gây nên náo động không nhỏ.

Bởi vì Trừ Ma bảng chính là do Anh Hùng điện bố trí ra.

Đương nhiên, chuyện ẩn giấu thực lực là chuyện khó lòng đề phòng nhất, cũng không thể nói là do Anh Hùng điện thất trách được.

Chỉ là một gia hỏa ở trên Trừ Ma bảng đã làm ra náo động quá lớn, đây là trào phúng cực lớn đối với Anh Hùng điện.

Có không ít người chờ mong cường giả trên Chiến lực bảng sẽ ra tay trảm yêu hàng ma.

Quả thật cũng có phong thanh truyền ra, có thiên tài mười vị trí đầu trên Chiến lực bảng định hành động.

Đồng thời, trải qua chuyện này, đám người Anh Hùng điện cũng nghĩ đến một chuyện.

Đó là kỳ hạn nhiệm vụ mà Anh Hùng điện giao cho Giang Thần sắp đến!

Mặc dù nói Giang Thần đã cống hiến cho Anh Hùng điện nhiều như vậy, thế nhưng thứ mà đệ tử biết đến chỉ là những thiết bị tu hành thần kỳ kia mà thôi.

Theo lý thuyết, Anh Hùng điện sẽ không khai trừ nhân tài như Giang Thần.

Nhưng mà lời đã nói ra khỏi miệng, Anh Hùng điện tự mình đánh vào mặt mình, chuyện này nhất định cũng sẽ bị Thánh thành nhật báo đăng lên.

Lại có người nghĩ đến một việc, nếu như lúc này Giang Thần đi tìm Liễu Sát Dương, như vậy không thể nghi ngờ là muốn chết.

Hơn nữa khả năng này lại vô cùng lớn, Liễu Sát Dương đứng thứ mười Trừ Ma bảng, dù là ai cũng sẽ ra tay từ hắn trước tiên.

Đám người của Anh Hùng điện chỉ có thể hi vọng trước khi Giang Thần động thủ có thể đọc được tình báo mới nhất trên Thánh thành nhật báo.
Trong lúc bọn họ nghĩ như thế thì Giang Thần đã trở về.

- Xem ra vốn hắn cũng không muốn hoàn thành nhiệm vụ.

- Dù sao hiện tại Anh Hùng điện cũng sẽ không khai trừ hắn, không cần thiết phải đi mạo hiểm, huống chi hắn còn lâu mới là đối thủ của người trên Trừ Ma bảng được.

- Chỉ là không biết Anh Hùng điện sẽ định nói cái gì đây?

- Quá nửa sẽ là giữ yên lặng.

Ở bên trong tiếng bàn luận, Giang Thần đi tới tiểu viện của chính mình ở trong Anh Hùng điện.

Nhưng hắn vừa tới không bao lâu thì bên ngoài đã truyền đến tiếng bước chân.

Giang Thần nở nụ cười hiểu ý, nghe thấy tiếng bước chân này, hẳn là Ứng Vô Song.

- Giang Thần.

Quả nhiên, thanh âm quen thuộc của Ứng Vô Song truyền đến.

Giang Thần quay đầu nhìn lại, nửa tháng không gặp mỹ nhân này càng xuất sắc hơn nữa, điều này làm cho hắn nhớ tới tình cảnh lần đầu tiên khi hai người gặp mặt.

So với khi đó, Ứng Vô Song không âm trầm không vui nữa, theo biến hóa ở trong Anh Hùng điện, trên người nàng đã có một luồng sức sống mới.

Nàng tự biết tất cả những thứ này đều là bởi vì Giang Thần, cho nên lúc này nàng mới tới đây.

- Ta còn tưởng rằng ngươi đi giết người của Trừ Ma bảng chứ?

Trong lời nói của Ứng Vô Song để lộ ra vẻ vui mừng, nàng không cho là Giang Thần có được thực lực như vậy.

- Tại sao ngươi lại cho rằng như vậy chứ?

- Bởi vì Phi Nguyệt cùng đi với ngươi đã sớm trở về, lại còn gia nhập Anh Hùng điện nữa.

- Ồ? Nàng đang ở Anh Hùng điện sao?

Chuyện xảy ra ở Hỏa vực cách xa nơi này, đối với người Long vực mà nói rất là xa lạ, đồng thời bọn họ cũng lười đi tìm hiểu.

- Ừm.

Ứng Vô Song nói:

- Ngươi có biết không, Liễu Sát Dương xếp hạng thứ mười trên Trừ Ma bảng kia, hóa ra từ trước cho tới nay hắn luôn ẩn giấu thực lực.

- Thật sao?

Giang Thần nở nụ cười không tên, xem ra tin tức từ Phong Nguyệt thành còn chưa truyền tới.

- Đúng vậy, nếu như ngươi muốn động thủ, nhất định phải động thủ với vị trí trước đó, không ít người đều chờ đợi ngươi đi chịu chết đó.

- Yên tâm đi, ta đã đi tìm hắn, không chết.

Giang Thần nói.

- Ý ngươi là ngươi trốn được về? Quả thực là lợi hại, có thể chạy trốn được trong tay người có cảnh giới cao hơn ngươi nhiều như vậy.

- Không, ta sống sót, hắn thì chết rồi.

Giang Thần nói.

Vốn hắn muốn đi tìm trưởng lão để nói rõ chuyện này, nhưng nhìn phản ứng của Ứng Vô Song, nói ra cũng không ai tin, dù cho là video thì cũng sẽ bị người ta nghi ngờ.

Kết quả là, hắn định đợi đến lúc tin tức từ Phong Nguyệt thành truyền đến rồi lại nói sau.

Thế nhưng, có người không cho hắn được như ý, sau khi Ứng Vô Song rời đi lại có một đám người đến.

Là đệ tử của Kiếm Minh, bởi vì Giang Thần cho nên Kiếm Minh đã sắp chia năm xẻ bảy.

Chương 385: Kiếm Của Kiếm Minh

Giang Thần tạo ra được linh khí tu hành, có hiệu quả rất lớn. Không chỉ ở trong Anh Hùng điện được các đệ tử điên cuồng đăng ký mà còn có người ngoài cuồn cuộn không ngừng đến đây để thử nghiệm, các thế lực lớn cũng ra giá cao muốn thu mua.

Đệ tử của Anh Hùng điện có thể sử dụng miễn phí, chỉ có Kiếm Minh là không thể.

Trong nửa tháng vừa rồi, Kiếm Minh tan tành, đại đa số người đều lựa chọn thoát khỏi Kiếm Minh.

Hết cách rồi, bọn họ không thể trơ mắt nhìn người khác thông qua phương pháp tu luyện càng tốt hơn mà bị bỏ lại phía sau, lạc hậu hơn người khác được.

Bây giờ Kiếm Minh chỉ còn lại thành viên quan trọng lúc trước mà thôi.

Sở dĩ những người này còn không rời đi là bởi vì không nỡ lòng nào bỏ đi.

Trước đây Kiếm Minh phong quang vô hạn, những người như bọn họ càng nhất hô bá ứng, được hưởng thụ các loại đặc quyền.

Đột nhiên, tất cả những thứ này biến mất không còn tăm hơi đâu nữa, không ai để ý đến bọn họ nữa. Sức chiến đấu của Kiếm Minh giảm mạnh, tất cả đãi ngộ mà bọn họ được hưởng thụ biến mất.

Vì vậy, những thành viên quan trọng này tức giận không thôi, trong lòng rất oán hận Giang Thần.

Hiện giờ thứ bọn hắn muốn làm chính là tái hiện vinh quang của Kiếm Minh, để Giang Thần thỏa hiệp, đồng ý để người của Kiếm Minh cũng được hưởng thụ đãi ngộ tương đồng với những đệ tử khác.

Còn nói tới việc làm sao để làm được chuyện này, bọn họ định dùng phương pháp trực tiếp nhất.

- Giang Thần, đi ra đây!

Người đến có năm người, đều là Phó minh chủ của Kiếm Minh.

Từng người đến cũng không khách khí, giống như Giang Thần không ra ngoài thì sẽ gặp đại họa lâm đầu.

Giang Thần và Ứng Vô Song đi tới ngoài cửa, tùy ý đánh giá năm người này một chút, trong đó không có Mặc Kiếm Phi.

- Giang Thần, vì sao ngươi lại nhằm vào Kiếm Minh, là bởi vì ngươi xem thường chúng ta sao?

- Ta khuyên ngươi lập tức đi tìm trưởng lão, huỷ bỏ hạn chế của ngươi đối với Kiếm Minh.

- Nếu không, ngươi sẽ biết cảm giác nửa bước khó ở trong Long vực là như thế nào.

- Không sai, ngươi không thể vĩnh viễn làm rùa rụt cổ ở trong Anh Hùng điện được. Một khi đi ra khỏi Thánh thành thì sẽ chính là một phiến trời đất khác, ngươi đắc tội với chúng ta sẽ không có kết quả gì tốt cả!

Mỗi người nói một câu, chỉ có người đứng ở chính giữa là không mở miệng.

Trong lòng Ứng Vô Song thở dài một hơi, những người này thực sự là không hiểu rõ tính nết của Giang Thần chút nào.

Nếu như đến nhận sai và cầu khẩn, như vậy cũng không phải là không có hi vọng.

Kêu gào không coi ai ra gì giống như vậy, không thể nghi ngờ là tự tìm đau khổ.

- Người của Kiếm Minh các ngươi đúng là biết ăn nói.

Giang Thần nói.

- Đáng ghét!

Bốn người nói chuyện giận dữ, bước lên phía trước, muốn cho Giang Thần một trận giáo huấn.

- Chậm đã.

Người vẫn không nói chuyện gọi bọn họ lại, nhìn ngữ khí của hắn và phản ứng của bốn người khác, rõ ràng là lấy hắn đứng đầu.

Giang Thần nhìn sang, đối phương cũng vừa vặn nhìn về phía hắn, ánh mắt lợi hại giao chiến ở trong không khí.

- Chúng ta vì giải quyết vấn đề mà đến, mặc kệ trước đó có chỗ nào đắc tội, kính xin ngươi không nên đối nghịch với Kiếm Minh, chuyện này đối với song phương đều có lợi.

So với những người khác hắn ôn hòa hơn rất nhiều, nhưng đây chỉ là tương đối mà thôi, bên trong khách khí vẫn mang theo vẻ áp bức như cũ.

- Nếu như ta nói không thì sao?

Giang Thần hỏi.

- Như vậy, ngươi sẽ triệt để đối địch với Kiếm Minh, ngươi không cho Kiếm Minh dễ chịu thì Kiếm Minh cũng sẽ không để cho ngươi dễ chịu. Ở Long vực nếu muốn yên ổn, không chỉ được trưởng lão coi trọng mà chuyện giao thiệp cũng rất là quan trọng.Hắn nói.

- Sao Minh chủ của các ngươi không tự mình đến?

Giang Thần lại hỏi.

- Ngươi đã quá để mắt tới ngươi rồi, còn muốn Minh chủ của chúng ta tự mình tới gặp ngươi!

- Buồn cười, gia hỏa bi ai, ỷ vào một ít đồ rách nát mà đã nghĩ đứng ngang hàng với Minh chủ chúng ta.

- Ngươi ngay cả tư cách xách giày cho Minh chủ chúng ta cũng không có.

Bốn vị Phó minh chủ khác thì lại bắt đầu chê cười, lời nói cố gắng hạ thấp đi Giang Thần.

- Thật sao? Hắn không đến, ta còn muốn đi tìm hắn, còn các ngươi thì sẽ vì sự ngu xuẩn của chính mình mà trả giá thật lớn.

Giang Thần đi xuống bậc thang, đi tới chỗ bọn họ.

Hắn có phản ứng như thế, năm người Kiếm Minh nhìn nhau, tiếp theo ôm bụng cười to.

- Ta nói này, không phải ngươi nghĩ mình có bản lĩnh thật đó chứ?

- Hóa ra ngươi vẫn ngông cuồng như vậy là do cảm giác mình rất được.

- Như vậy để cho ta tới làm cho ngươi nhận rõ sự thực đi.

Trong năm người, một người có cảnh giới thấp nhất đi ra, dùng động tác rất tiêu sái rút kiếm ra khỏi vỏ, lại tiện tay ném vỏ kiếm ra một bên.

- Vậy để cho ta tới dạy ngươi biết kiếm của Kiếm Minh chúng ta lợi hại bao nhiêu.

Tên này mũi vểnh lên trời, vừa nãy cũng là âm thanh của hắn lớn nhất.

- Thanh Quang Tại Thiên!

Một kiếm đâm ra, ánh kiếm bay lượn.

Tuy rằng chỉ đâm một cái, thế nhưng hắn có tâm muốn phô trương cho nên cũng sử dụng trình độ cao nhất của mình.

Không thể không thừa nhận, người có thể lên làm Phó minh chủ Kiếm Minh quả thật có chút bản lĩnh, góc độ của một kiếm này rất xảo quyệt, sắc bén khó chặn.
Ứng Vô Song đứng ở phía sau có chút bận tâm, cho dù nàng nghe được Giang Thần nói mình đã chém giết Liễu Sát Dương, thế nhưng nàng còn chưa kịp xác định thì những người này đã chạy tới rồi.

Nếu như là thật, đương nhiên không cần phải quan tâm tới năm người này.

Nhưng mà, Ứng Vô Song rất khó tin tưởng được chuyện này.

Có điều nếu đổi một góc độ để nhìn, có thể vừa vặn thông qua năm người này để nhìn ra được sự thực.

Năm Phó Minh chủ Kiếm Minh được gọi là kiếm pháp ngũ kiệt của Kiếm Minh, đặc điểm kiếm thuật của mỗi người cũng khác nhau.

Người ra tay với Giang Thần tên là Lý Chú Tùng, lấy khoái kiếm mà nổi danh.

Dưới cái nhìn của nàng, quả thực danh bất hư truyền, một kiếm ngay cả con mắt của nàng cũng không theo kịp được.

Thế nhưng, khi mũi kiếm đến trước người Giang Thần cũng không có cách nào tiến về phía trước được nữa, người của Lý Chú Tùng cũng ngừng lại.

Sau khi thấy rõ đã xảy ra chuyện gì sau, dù là Ứng Vô Song hay là các Phó minh chủ khác của Kiếm Minh cũng vậy, tất cả đều sững sờ đứng tại chỗ.

Lưỡi kiếm sắc bén lại bị ngón trỏ và ngón giữa của Giang Thần kẹp lấy.

Ngón tay có lôi điện chi lực phun trào, bám chặt vào linh kiếm, làm cho Lý Chú Tùng muốn thu kiếm cũng không làm được.

- Kiếm của Kiếm Minh chỉ như vậy thôi sao?

Giang Thần tùy ý hỏi.

Vẻ ngông cuồng còn chưa biến mất ở trên mặt của Lý Chú Tùng, chỉ là lúc này gương mặt của hắn trở nên cực kỳ buồn cười, đại não còn chưa kịp phản ứng lại, càng không biết mình nên để lộ ra vẻ mặt gì nữa.

Ngón tay Giang Thần búng một cái, đánh văng linh kiếm ra, đồng thời Xích Tiêu kiếm đâm trúng lồng ngực của Lý Chú Tùng.

Kiếm không ra khỏi vỏ không lộ ra sự sắc bén, thế nhưng cũng có lực ngàn quân, Lý Chú Tùng bị đánh bay lên trên không trung, mặt đập vào phiến đá trên đường.

- Cùng tiến lên, hay là từng người đến đây?

Giang Thần nhìn về phía bốn người còn lại, khóe miệng nhếch lên nở một nụ cười lạnh như băng.

- Càn rỡ!

Lại có một người đứng ra, khi rút kiếm còn có tiếng gió rít truyền đến.

Kiếm thức còn không ra thì người và kiếm đã theo gió xoáy tiến lên phía trước.

- Bộ Ảnh Hệ Phong!

Không chút nghi ngờ nào cả, kiếm pháp của hắn đã dung hợp với Phong Tâm ý cảnh, kiếm ảnh mờ ảo bất định, bóng người chợt trái chợt phải, rất khó đoán.

Cái bóng đã hòa vào gió, khó nắm bắt được, mà hắn lại làm được chuyện giấu kiếm ảnh ở trong gió, không dấu vết, không có dấu vết mà tìm kiếm.

- Đặng Cường, kiếm pháp mang theo gió, không chỉ là nhanh, hơn nữa còn rất khó lường.

Ứng Vô Song thầm nghĩ.

Vui sướng bởi vì Giang Thần đánh bại được Lý Chú Tùng lại bị lo lắng thay thế.

- Phong? Ngươi cũng có tư cách ngự phong ở trước mặt ta sao?

Giang Thần không sợ hãi, trái lại vẻ trào phúng trên mặt càng đậm hơn nữa.

Xích Tiêu kiếm ra khỏi vỏ, gió mạnh mãnh liệt bá đạo trong khoảnh khắc bạo phát, giống như bài sơn đảo hải vậy.

Gió xoáy của Đặng Cường kia nhìn qua yếu ớt tới mức đáng thương, kiếm ảnh trong gió không cần nắm giữ thì cũng đã không có chỗ che thân nữa rồi.

Xích Tiêu kiếm tùy ý chém một cái, Đặng Cường vô cùng chật vật, ngạo khí biến mất không còn sót lại chút gì.

Chương 386: Bám Váy Nữ Nhân

Rất nhanh Đặng Cường đã không chống đỡ được, hắn thi triển ra lồng khí hộ thể, thế nhưng không có tác dụng, lồng khí hộ thể đã bị mấy kiếm dễ dàng phá tan.

Liên tục đánh bại hai tên cường giả của Kiếm Minh, hơn nữa cũng không được tính là chiến đấu, chỉ là Giang Thần đánh bay hai con ruồi làm người ta chán ghét mà thôi.

- Cùng tiến lên!

Người cầm đầu kia rốt cuộc đã ý thức được thực lực của Giang Thần đáng sợ ra sao, hắn gọi hai người khác và Lý Chú Tùng đang từ dưới đất bò dậy đi lên hỗ trợ.

Bốn người liên thủ, từ các phương hướng khác nhau đi đến, đồng thời toàn lực ứng phó, kiếm khí trộn lẫn lại như một đầu cự long, đấu đá lung tung.

- Đê tiện!

Ứng Vô Song thầm mắng một tiếng, bốn vị Phó minh chủ của Kiếm Minh liên thủ, trận hình này xưa nay cũng chưa từng có.

Nàng không suy nghĩ nhiều, cầm kiếm đi vào cuộc chiến, muốn giúp Giang Thần một chút.

- Không cần.

Giang Thần gọi nàng quay lại, hắn bay lên, đi lên trên không trung.

Bốn người kia theo sát không dừng, Thiên chi hoàn ở khí hải nhanh chóng vận chuyển, người cũng nhằm về phía không trung.

- Hắn muốn kéo giãn khoảng cách, không được để cho hắn có cơ hội đánh tan từng người.

Lý Chú Tùng quát to một tiếng, hắn là người xuất kiếm hung ác nhất, kiếm khí màu xanh giống như yêu ma đang giương nanh múa vuốt.

- Ngươi cũng thật là để ý tới mình.

Sau khi Giang Thần đạt đến đủ độ cao, hắn không bay lên nữa, đồng thời thân thể ngửa ra phía sau, đầu chúi xuống dưới.

- Không được! Hắn muốn thừa thế xông lên phân ra thắng bại.

Người còn chưa động thủ ở phía dưới đã nhìn ra được mục đích của Giang Thần, rất là lo lắng, đáng tiếc đã không kịp làm cái gì nữa rồi.

Cổ tay của Giang Thần lắc một cái, kiếm cương không gì không xuyên thủng từ trên trời cao đi xuống xé rách tất cả.

- Trời ạ!

Bốn người xông lên cảm nhận được phong mang của chiêu kiếm này, cả đám sợ đến mức hồn vía lên mây.

Trong chớp mắt, Giang Thần đã xẹt qua bốn người, Xích Tiêu kiếm nhanh chóng vung lên, các loại tiếng vang đồng thời vang lên ở trong một giây ngắn ngủi.

- Thật mạnh.

Trong lòng Ứng Vô Song rung động, làm người hiểu rõ Giang Thần nhất trong Anh Hùng điện mà nàng cũng bị biểu hiện của hắn làm cho khiếp sợ.

Khi Giang Thần trở về mặt đất, bốn người Lý Chú Tùng phân biệt rơi xuống các nơi.

Tuy rằng không xảy ra án mạng, thế nhưng mỗi người đều kêu lên một tiếng thảm thiết thê lương, có thể thấy được thương thế nghiêm trọng đến mức nào.

- Còn ngươi nữa.

Giang Thần nhìn về phía người cuối cùng kia, cũng là người mạnh nhất trong năm người.

- Ta vừa nãy... vừa nãy ta cũng không nói lời gì quá đáng mà, không nhất định phải đánh chứ.

Khóe miệng của người kia co giật mấy lần mới nói ra được một câu.

Phản ứng của Ứng Vô Song rất quái lạ, nàng biết người này, người đứng thứ hai trong Kiếm Minh, Lý Thiên Nhận, là một nhân vật hung ác, bây giờ lại bị làm cho kinh sợ đến như vậy.

- Không không không, kiếm của Kiếm Minh các ngươi, nói thế nào ta cũng phải lãnh giáo một chút mà.

Giang Thần ra vẻ thành thật, nói xong lại đi về phía trước.

Lý Thiên Nhận theo bản năng lui về phía sau, cả giận nói:

- Nếu như ngươi muốn lĩnh giáo thật thì nên đi tìm Minh chủ, không cần phải dùng chúng ta để chứng minh chính mình!

- Ồ? Tại sao giọng điệu này so với khi đến lại không giống vậy? Còn nữa, không phải ta đã nói với ngươi rồi sao? Minh chủ của các ngươi, ta sẽ đi tìm hắn.
Giang Thần cười lạnh nói.

- Ngươi và Minh chủ chúng ta có cừu oán sao?

- Bằng không, tại sao ta lại chăm sóc Kiếm Minh các ngươi như vậy chứ?

Nghe vậy, Lý Thiên Nhận nhìn Ứng Vô Song một chút, từ trước cho tới nay, bọn họ đều cho rằng Giang Thần đang xả giận vì nữ nhân này.

- Ngươi không có hi vọng báo thù đâu!

Lý Chú Tùng gian nan bò lên, nói:

- Lúc ngươi còn sống, ngươi chỉ có thể dựa vào thủ đoạn hèn hạ như vậy mà thôi, không có cách nào quang minh chính đại đứng ở trước mặt Minh chủ đâu.

- Lời này cũng buồn cười giống như lời các ngươi nói trước nghĩ ngã rạp xuống dưới chân ta vậy.

Giang Thần cũng không tức giận, chỉ liếc hắn một cái mà thôi.

- Ánh mắt đó của ngươi là sao vậy, khinh thường sao?

Lý Chú Tùng bị kích thích, tức giận kêu to.

Kết quả Giang Thần không để ý tới hắn, làm cho hắn tức giận đến mức kéo một cái chân xông tới, có điều mới đi được một nửa thì lại nghĩ đến mình không phải là đối thủ của đối phương. Hắn không thể làm gì khác hơn là làm bộ đau chân nằm xuống.

- Trở về nói cho Minh chủ các ngươi biết, một tháng sau, ta sẽ tìm hắn tính sổ.

Giang Thần nhìn chằm chằm vào Lý Thiên Nhận, khi nhìn chăm chú hắn tản mát ra khí thế mạnh mẽ, khiến cho người ta không dám thở mạnh.

Trước đó, Mặc Kiếm Phi đã xuất kiếm ở đây, đánh đứt gân tay của của hắn.

Cho dù hắn không có tổn thất gì, nhưng thù này phải báo, nếu không như vậy đi trên đường bị người khác nhổ mấy bãi nước bọt mà bỏ qua, dễ dàng tha cho người khác hay sao?

- Tiền đề là một tháng sau ngươi vẫn còn ở Anh Hùng điện như cũ.

Không cần Lý Thiên Nhận đi báo tin, Mặc Kiếm Phi đã chủ động tới.

Nhìn qua hắn vẫn rất phong độ như cũ, khí vũ hiên ngang, là một kiếm khách tuấn lãng, con ngươi đen kịt dưới mày kiếm có hàn ý vô tận.

Nếu không phải biết hắn là ai thì Giang Thần sẽ bị biểu hiện của hắn lừa gạt.

Người đến không chỉ có một mình hắn ta, cũng có không ít đệ tử và trưởng lão.Xem ra chiến đấu vừa rồi đã kinh động không ít người, ngẫm lại cũng đúng, dù sao cũng là ở bên trong Anh Hùng điện.

- Giang Thần, ngươi đúng là trước sau như một, vẫn dã man như thế. Lại đánh nguời của Kiếm Minh ta thành như vậy, ngươi làm vậy là có ý gì?

Mặc Kiếm Phi nhìn thấy thảm trạng của đám người Lý Chú Tùng và Đặng Cường, lửa giận thiêu đốt, những người này là số thành viên không nhiều còn lại của Kiếm Minh hắn.

- Người của ngươi chạy tới, nói ta không phục thì sẽ đánh cho ta phục, ta không thể làm gì khác hơn là dùng phương thức như vậy để nói cho bọn họ biết ta không phục.

Giang Thần nói.

- Vậy vì sao ngươi không bị thương một chút nào chứ, rõ ràng là cố ý hạ độc, từ các loại hành vi sau khi ngươi gia nhập Anh Hùng điện là có thể nhìn ra, nội tâm ngươi của rất xấu xí!

Giang Thần nói:

- Bản lĩnh đổi trắng thay đen của ngươi đúng là có tiến bộ, loại người bám váy nữ nhân như ngươi mà cũng không cảm thấy ngại nói đến nội tâm của người khác hay sao?

- Ngươi nói cái gì? Ngươi lặp lại lần nữa xem?

Lồng ngực của Mặc Kiếm Phi nhanh chóng phập phồng, giống như lò luyện đan được đốt tới mức đỏ chót, sắp nổ tung vậy.

- Bám váy nữ nhân, lại nói thanh Luyện Công kiếm này dùng tốt chứ?

Giang Thần không để ý tới hắn một chút nào, lớn tiếng nói.

Các đệ tử Anh Hùng điện đi theo tới đây đều cố nén cười, chuyện của Mặc Kiếm Phi và Mộ Dung Diên, người biết được cũng không ít.

Chỉ có điều bọn họ đều cố ý làm bộ không biết, huống hồ Mặc Kiếm Phi cũng đủ ưu tú, xứng với tài lực của Mộ Dung Diên.

Nhưng mà một nam nhân, dựa vào nữ nhân ăn cơm chung quy vẫn là chuyện không quang minh chút nào.

Đây cũng là khúc mắc của Mặc Kiếm Phi, hiện tại lại bị Giang Thần lẫm liệt nói ra như vậy.

Mặc Kiếm Phi không thể nhẫn nhịn được nữa.

Tay của hắn tay đã đặt ở trên chuôi kiếm.

Sát ý trên người hắn động một cái là sẽ bùng nổ.

- Kiếm Phi.

Trưởng lão gọi hắn lại, ra hiệu bằng ánh mắt cho hắn, bảo hắn không nên lộn xộn.

Mặc Kiếm Phi biết Giang Thần là tồn tại nóng bỏng tay ở Anh Hùng điện, trưởng lão đã không đứng ở bên phía hắn nữa.

- Trưởng lão, xử phạt với Giang Thần sắp kết thúc, hắn vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ, có phải nên trục xuất hắn ra khỏi Anh Hùng điện hay không?

Mặc Kiếm Phi cũng không để cho trưởng lão dễ chịu mà đưa ra một nan đề.

Chỉ cần là người thì đều biết Anh Hùng điện không sẽ cam lòng trục xuất Giang Thần ra, nhưng Mặc Kiếm Phi nói ra chuyện này ở trước mặt mọi người, hắn muốn làm cho chuyện này không kết thúc dễ dàng như vậy.

Vẻ mặt của trưởng lão có vẻ khó khăn, chuyện này cũng là điều mà bọn họ đang đau đầu.

Cao tầng Anh Hùng điện duy trì hiểu ngầm, đó là coi xử phạt là chuyện chưa từng xảy ra, không nhắc tới nữa, để cho người ta dần dần quên đi.

Nhìn vẻ mặt đắc ý của Mặc Kiếm Phi, Giang Thần mở miệng nói:

- Ai nói ta chưa hoàn thành nhiệm vụ chứ?

Hắn vừa nói đã làm cho các trưởng lão và đệ tử hiếu kỳ, lục tục nhìn sang.

Chẳng lẽ?

Trong lòng bọn họ đều nghĩ tới cùng một suy nghĩ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau