THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 376 - Chương 380

Chương 377: Hạ độc

Một câu nói đã làm cho tất cả mọi người trầm mặc.

- Không...

Cao Ly theo bản năng muốn nói không đủ, thế nhưng đợi đến lúc nghe rõ Giang Thần nói cái gì, hắn lập tức sửng sốt.

Lúc này Giang Thần đã gần như hiểu rõ tình huống của mình, Cao Kha đứng ở phía bên mình, kẻ địch là Cao Diễm, mà người có quyền quyết định chính là tộc lão.

Sau đó, hắn lựa chọn nói ra chân tướng.

- Giang Thần, ngươi biết mình đang nói cái gì không?

Vị tam gia gia trong các tộc lão hỏi.

- Chân Huyết giả, dục hỏa trùng sinh, phượng huyết cực phẩm cũng phải hít khói.

Giang Thần nói.

Nghe thấy hắn nói như thế, tất cả mọi người đều biết Giang Thần hiểu rõ mình đang nói cái gì.

- Phụ thân của ta không tới bốn mươi tuổi đã là Tôn giả đỉnh cao, mà ta là Chân Huyết giả, ta rất muốn hỏi các vị tộc lão một chút, dựa vào cái gì mà hạ độc mẫu thân ta? Lại dựa vào cái gì mà ép người tái giá chứ?

Giang Thần lại nói.

Ba chữ dựa vào cái gì, vừa nãy hắn đã nói qua, nhưng lần này, lại làm cho sắc mặt của tộc lão và những người khác thay đổi.

- Đây là chuyện không thể nào!

Thân thể hơi khom của Cao Diễm bất tri giác đứng thẳng lên, âm thanh run rẩy, đây là lần thứ nhất hắn kích động như thế.

Xem ra hắn cũng hiểu rõ, nếu như Giang Thần là Chân Huyết giả, như vậy tất cả tâm huyết của hắn đều sẽ uổng phí.

- Không sai, ngươi không thể là Chân Huyết giả được!

Cao Ly cũng như vậy, hắn đối đầu với mẫu tử hai người khắp nơi, cho nên cũng rất sợ đây là sự thực.

- Có phải là thật hay không, không tới phiên các ngươi tới phán đoán.

Cao Nguyệt châm chọc một câu.

Tức thì, ánh mắt của mọi người tụ tập ở trên thân năm vị tộc lão.

- Thật sao?

Bọn họ nhìn Cao Nguyệt một chút, lại nhìn Giang Thần một chút.

Cao Nguyệt nói ra chuyện Giang Thần từ nhỏ đến lớn, trong cơ thể không có chút phượng huyết nào cả, chuyện này rất phù hợp với đặc điểm của Chân Huyết giả.

Sau đó, tộc lão để Giang Thần nói ra chuyện thức tỉnh.

Giang Thần nói không biết, sau khi hắn chết đi rồi phục sinh thì mới phát hiện ra mình nắm giữ năng lực khống hỏa.

Các tộc lão gật gật đầu, căn cứ vào ghi chép, tất cả Chân Huyết giả đều không nhớ quá trình thức tỉnh, trong quá trình này, bọn họ là người chết.

Đương nhiên, chỉ vẻn vẹn dựa vào lời nói sẽ không đủ.

Năm tộc lão nhìn qua hắn, đột nhiên đồng thời ra tay, ngọn lửa hừng hực giống như rồng cuồn cuộn, sóng nhiệt kinh người, ngay cả đám người Cao Kha, Cao Diễm cũng bị bức ép lùi về phía sau.

Rất nhanh, rồng lửa đã biến thành một cái cửa thật dài.

- Nếu như ngươi là Chân Huyết giả thì vượt qua Hỏa Môn, nếu bình an vô sự, như vậy đã chứng minh lời ngươi nói chính là sự thật.

Phí lão nói.

- Nếu như là thật, như vậy nên làm gì?

Giang Thần không vội tiến vào, còn hỏi ngược lại một câu.

Tộc lão nhìn nhau, tam gia gia nói:

- Chúng ta sẽ vì sai lầm năm đó mà bồi thường cho mẫu tử các ngươi.

- Được.
Giang Thần đang chờ câu này, hắn không nói hai lời đi vào Hỏa Môn.

Người khác thì có chút lo lắng, nhưng hắn so với ai khác còn hiểu rõ hơn, hắn không lừa người khác.

Tới gần Hỏa Môn, còn chưa cất bước đi vào, y phục trên người Giang Thần đã cháy hừng hực.

Nhưng da dẻ dưới y phục lại nhưng không bị một chút ảnh hưởng gì cả, cũng không cảm thấy bất kỳ thống khổ gì cả.

Ở trong ánh mắt căng thẳng của những người khác, Giang Thần đi vào Hỏa Môn, tiếng kêu thảm thiết trong dự liệu không truyền ra, trái lại còn có thể nhìn thấy bóng người của hắn đang không ngừng đi về phía trước.

- Xong.

Cao Ly ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc, ngẫm lại lời mà hắn mới vừa nói qua, trong lòng phát khổ, thế nhưng lại không thể biểu hiện ra ở trước mặt của Cao Diễm.

Bởi vì vẻ mặt của Cao Diễm, so với bất kỳ người nào còn khó coi hơn cả.

Ngược lại, năm vị tộc lão đã triệt để thay đổi sắc mặt, nụ cười vui mừng tỏa ra ở trên mặt, chuyện này đối với với địa vị cùng cảnh giới của bọn họ mà nói, là chuyện rất không dễ dàng.

Rất nhanh, Giang Thần đã từ một phía khác của Hỏa Môn đi ra, bình yên vô sự, chỉ là thân thể đã trở thành trần truồng mà thôi.

Sau đó hắn thi triển Lôi Đình thần giáp, dùng điện quang óng ánh che các vị trí then chốt, lại dùng tốc độ nhanh chóng mặc y phục vào.

- Quá tốt rồi!

- Bao nhiêu năm! Bao nhiêu năm rồi! Rốt cục Cao gia đã xuất hiện Chân Huyết giả!

- Cao gia, sẽ leo lên giai đoạn mới!

Bất kể là lật xem lịch sử của thế gia truyền thừa nào thì đều phát hiện ra phàm là thế gia xuất hiện Chân Huyết giả, ở mấy trăm năm sau đó đều là phong quang vô hạn.

- Không biết Cao Diễm có còn muốn mẫu thân ta tái giá nữa không?

Khi Giang Thần nói lời này, hắn liếc nhìn Cao Diễm ở bên cạnh.

Vừa nãy hắn chính mồm nghe được chuyện gả cho Tuyết Phi Long, trong lòng hắn đã kìm nén một cơn lửa giận.

- Ta làm vậy là suy nghĩ vì gia tộc!

Cao Diễm nói.

Vô vọng lật đổ Cao Kha, chức gia chủ cũng đừng hy vọng, nhưng Cao Diễm vẫn hiểu được hai chữ tự vệ.

- Giang Thần, đó chỉ là kiến nghị của Cao Diễm, chúng ta còn chưa tiếp thu mà.
Thái độ của năm tộc lão đối với Giang Thần đã xảy ra chuyển biến rất lớn.

- Không sai, Cao Diễm làm vậy cũng là vì lợi ích của gia tộc, không có công cũng không có tội.

Cao Ly tỉnh ngộ lại, vội vàng nói.

Giang Thần cười lạnh một tiếng, nói:

- Thật sao? Ta không nhìn thấy được.

- Giang Thần, ngươi có ý gì? Ngươi giết Cao Lệ, ta xin phán quyết, chỉ đơn giản như vậy thôi.

Cao Diễm nói.

- Ta đã từng nói chuyện này sao? Gia chủ Cao gia, cũng chính là vị ngoại công của ta, cũng không phải là bởi vì bị bệnh cho nên mới dẫn đến như vậy, mà là bị hạ độc!

Giang Thần nói.

- Hạ độc? Là ai làm như vậy?

Cao Kha và Cao Nguyệt thân là con, cho nên cũng là người để ý nhất.

- Một khi ngoại công chết rồi, người được lợi sẽ là ai?

Nghe thấy hắn nói như thế, Cao Kha và Cao Nguyệt lập tức nhìn sang chỗ Cao Diễm.

- Giang Thần, ngươi ngậm máu phun người, Cao gia đã mời nhiều y sư như vậy, tất cả đều nói là bởi vì tâm bệnh dẫn đến, ngươi lại nói hạ độc, sao vậy? Muốn nhân cơ hội chèn ép ta sao?

Cao Diễm cãi.

- So với thủ đoạn hèn hạ của ngươi, ta cũng không bịa đặt, còn có phải là hạ độc hay không, các vị có thể đi theo ta, ta có thể giải độc, một mặt lại làm cho các ngươi biết độc dược là cái gì, thậm chí, còn có thể làm cho các ngươi biết là ai hạ độc!

Giang Thần nói.

- Giang Thần, việc này liên quan trọng đại, ngươi không nên nói lung tung.

Phí lão nghiêm túc nói.

- Ta có thể giải được độc của Thôi Mệnh hoa, đương nhiên có thể nhìn ra được các độc khác.

Giang Thần nói.

- Cũng đúng, vậy thì đi thôi.

Chuyện phán quyết đã sống chết mặc bay, hiện tại chuyện mà mọi người quan tâm nhất chính là, tình hình của gia chủ đương nhiệm Cao gia như thế nào.

Giang Thần ám chỉ Cao Diễm hạ độc, nếu như là thật, chuyện này sẽ gây ra chấn động.

Bề ngoài Cao Diễm ra vẻ phẫn nộ khi bị người ta vu oan, thế nhưng trong lòng thì lại lo lắng không ngớt, vốn hắn không tin Giang Thần có bản lĩnh như vậy, thế nhưng nghe được hắn ta giải độc của Thôi Mệnh hoa, trong lòng mới hoảng hốt như thế.

Một khi chuyện bại lộ, kết cục của hắn sẽ không phải đơn giản là chết như thế.

Kết quả là, khi đội ngũ mới vừa ra khỏi núi, hắn đột nhiên ra tay không hề có điềm báo trước, một chưởng của Tôn giả đập về phía Giang Thần.

- Cao Diễm!

Từ hành động này, năm tên tộc lão cũng không phải người ngu, không khó để nhìn ra được đã xảy ra chuyện gì, bọn họ giận dữ, không nghĩ tới lời Giang Thần nói là thật.

Giang Thần là hi vọng của Cao gia!

Bọn họ tuyệt đối không thể để cho Giang Thần xảy ra chuyện gì.

Cũng còn may, Cao Diễm chỉ ra vẻ đánh một chiêu, khi tâm tư của mọi người đặt ở trên người Giang Thần, hắn xoay người chạy, gậy cũng không cần, thân thể đè ép không khí, phát ra tiếng rít gào chói tai.

- Lẽ nào ngươi đã quên, mình đang ở Hỏa Phượng thành sao? Chạy, ngươi có thể chạy được tới đâu?

Thanh âm phẫn nộ của năm vị tộc lão vang vọng ở trong trời đất, sau đó, thân thể còn không đi xa của Cao Diễm bị cố định lại.

Chương 378: Trùng độc

Nhìn thấy Cao Diễm bị bắt, tâm tư của Cao Kha khó có thể dùng lời để diễn tả được.

Người này, là kình địch của hắn, ở trong quá khứ và những năm gần đây, hắn bị quản chế khắp nơi, không địch lại nổi sự cáo già của đối phương.

Nhưng mà, Giang Thần vừa mới đến Hỏa Phượng thành đã làm cho Cao Diễm rơi đài, mặc dù nói là bởi vì chân huyết, thế nhưng tỉ mỉ nghĩ lại, nếu như từ lúc mới bắt đầu đã để lộ ra chuyện chân huyết thì sao chứ?

Đầu tiên, lệnh hạn chế của Cao Nguyệt sẽ không bị giải trừ, Giang Thần còn bị sát thủ tinh nhuệ nhất Long vực ám sát.

Cao Diễm luôn miệng nói vì lợi ích của gia tộc, tuyệt đối sẽ bởi vì dã tâm của mình mà diệt trừ Giang Thần nắm giữ chân huyết.

Thế nhưng Giang Thần rất thông minh, mãi đến tận lúc bắt đầu phán quyết, nhìn thấy tộc lão mới nói ra, làm cho Cao Diễm đột nhiên không kịp chuẩn bị, lại vạch trần âm mưu hạ độc, làm cho Cao Diễm triệt để bị diệt vong.

- Thực sự là thiếu niên đáng sợ.

Cao Kha không nghĩ tới chuyện này, nhận định phiến diện trong lòng đối với hắn nương theo chân huyết cũng tan thành mây khói, hiện giờ chuyện hắn muốn làm đó chính là xin lỗi.

- Tộc lão, các ngươi tin tưởng Giang Thần như vậy sao?

Cao Diễm không cam lòng hét lớn.

- Mọi việc đều cần phải mắt thấy là thật, nếu như ngươi không chột dạ thì tại sao lại muốn ra tay với Giang Thần, tại sao lại muốn chạy?

Cao Diễm cắn răng, trong mắt hiện lên vẻ quyết tâm, lạnh lùng nói:

- Không sai, là ta hạ độc hắn, hắn không xứng làm gia chủ, ngay cả nữ nhi mình cũng không quản lý tốt, làm hại Cao gia bị các thế gia truyền thừa khác chế nhạo.

- Ngươi hiểu rõ mình muốn gì, không cần nói đường hoàng như vậy!

Cao Kha cả giận nói.

- Ồ, bất kể như thế nào, hiện giờ mạng của Cao Kinh Hồng đang ở trên tay ta, một mạng đổi một mạng, ta sẽ giao ra thuốc giải, các ngươi để ta đi!

Cao Diễm nói thẳng ra, hiện giờ hắn đang nghĩ tới việc làm sao có thể sống tiếp được.

Hắn không quên nhìn về phía Giang Thần, đắc ý nói:

- Đừng tưởng rằng hắn thật sự có thể giải được độc, các danh y Long vực cũng không nhìn ra được, coi như hắn thật sự có bản lĩnh, thời gian cho phép sao? Thân thể của Cao Kinh Hồng có thể để cho hắn tiêu hao nữa sao?

Lời nói của hắn làm cho các tộc lão muốn ra tay sửng sốt.

Thế nhưng mạng của Cao Kinh Hồng nhất định phải bảo vệ.

Sau đó, ánh mắt của không ít người nhìn về phía Giang Thần.

- Thần nhi, có thể được không?

Cao Nguyệt có chút không yên lòng, lúc trước giải độc của nàng cũng cần dùng mấy năm.

- Không thành vấn đề.

Giang Thần gật gật đầu, nói:

- Các vị tộc lão, các ngươi cứ nhốt hắn ở đây là được, ta sẽ lập tức giải độc, không bao lâu nữa là được rồi, thậm chí, hiện tại các ngươi có thể giết hắn, đương nhiên, các ngươi sẽ không yên tâm, ta cũng rất thích khi nhìn thấy dáng vẻ tuyệt vọng của hắn.

Nói xong, hắn và Cao Nguyệt bay trở về Hỏa Phượng thành.

- Một lát nữa đừng khóc lóc van cầu ta.

Cao Diễm bĩu môi, nếp nhăn trên mặt dường như càng sâu hơn nữa.

Một lần nữa đi tới gian phòng của Cao Kinh Hồng, ở dưới ánh mắt của Cao Kha và Cao Nguyệt, Giang Thần bắt đầu giải độc.

Trong tay hắn chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện mấy cây châm bạc dài, theo động tác trên tay của hắn mà đâm vào các nơi ở nửa người trên của Cao Kinh Hồng.

- Nói là độc, không bằng nói là trùng độc, vì lẽ đó các y sư khác không thấy được. Giang Thần nói xong mới xé y phục trên người Cao Kinh Hồng ra.

Cao Nguyệt đi tới bên giường thì đã nhìn thấy ở cạnh châm bạc, dưới da có vật gì chuyển động, nhìn dáng vẻ dường như là trùng thật.

- Trời.

Cao Kha kinh ngạc thốt lên một tiếng, số lượng những con trùng này không ít, hầu như muốn làm cho da dẻ nổ tung.

Nếu như quan sát kỹ, sẽ phát hiện ra trùng độc tán loạn khắp nơi đã bị châm bạc nhốt vào bên trong, chỉ để lại dấu vết đi về phía yết hầu.

Giang Thần lại hạ châm bạc xuống, đâm vào phía trên rốn.

Tức thì, tất cả trùng như chịu cái gì đó kích thích, như tre già măng mọc chui lên phía trên.

- Chú ý tiêu diệt tất cả trùng độc.

Giang Thần nhắc nhở một câu.

Tiếng nói vừa dứt, Cao Kinh Hồng đã vặn eo, người rời khỏi giường, miệng há thật to, từng con quái trùng không ngừng bắn ra, hơn nữa còn có quỹ tích tuần hoàn, hình thành một cái vòng xoáy.

- Đáng ghét.

Cao Kha có nằm mơ cũng không ngờ tới bụng phụ thân có nhiều trùng độc như vậy, hắn phẫn nộ cong ngón tay búng một cái, một đám lửa đánh vào trong đám trùng độc, dùng tốc độ ngắn nhất để đốt rụi.

Sau khi hoàn thành tất cả những thứ này, thân thể Cao Kinh Hồng dán sát vào giường, không giống như bị bệnh liệt giường trước đó nữa, có thể nhìn rõ đã có chuyển biến rất tốt.

Sức khôi phục của Tôn giả được thể hiện ra vào lúc này, Giang Thần nói:

- Người sẽ không có chuyện gì đâu.

- Được.

Cao Kha vừa mừng vừa sợ, tiếp theo cũng không quay đầu lại mà xông ra ngoài, hắn muốn nói cho tộc lão biết tin tức này, tru diệt Cao Diễm.

- Giang Thần.

Cao Nguyệt bỗng nhiên kêu lên.
- Vâng?

- Không có gì.

Cao Nguyệt lắc lắc đầu, quả thực nàng không biết nên nói cái gì cho phải.

- Mẫu thân, người cứ yên tâm, Cao gia sẽ lấy mẫu tử chúng ta làm vinh quang, sứ mệnh người chưa hoàn thành, cứ giao cho con.

Tự mình đi tới Cao gia, Giang Thần mới hiểu rõ điểm khó xử và nỗi khúc mắc của mẫu thân.

- Ừm.

Cao Nguyệt nở nụ cười xán lạn, áy náy và bi thương khi đến đã giảm bớt không ít, đồng thời còn cao hứng vì nhi tử có bản lĩnh như thế.

Một mặt khác, Cao Kha trở lại trên núi, nhìn Cao Diễm căng thẳng, hắn nói ra tin tức làm đối phương tuyệt vọng.

- Cao Diễm, ngươi lại dám hạ trùng độc với phụ thân ta! Quả thực là tội không thể tha! Hơn nữa ta nói cho ngươi biết, trùng độc của phụ thân ta đã bị quét sạch, không cần ngươi nữa, ngươi sẽ vì tội ác của mình mà trả giá thật lớn đi!

- Không thể! Hắn không thể giải trùng độc này!

Cao Diễm hoàn toàn không tin.

Thế nhưng, hắn có tin hay không đã không quan trọng, năm vị tộc lão đồng thời ra tay, ở dưới ngọn lửa hừng hực cực nóng, hắn đã trở thành than đen, khi rơi xuống thân thể đã chia năm xẻ bảy.

- Hít.

Cao Ly hít vào một ngụm khí lạnh, cũng còn may tộc lão không định trừng phạt những người đi theo như bọn họ.

Hắn suy nghĩ một chút, vội vã chạy về chỗ ở của mình, chuẩn bị một giọt tinh huyết, không, một giọt không đủ, hắn nghĩ tới lời đã nói của mình, hắn quyết tâm, chuẩn bị ba giọt đưa tới cho Giang Thần.

Không tới một ngày, tin tức Cao Diễm hạ độc gia chủ, bị tộc lão đánh giết truyền khắp tộc địa Cao gia.

Chuyện này đương nhiên đã gây ra sóng to gió lớn, tin tức này do người có địa vị nói ra, đương nhiên có độ tin cậy rất lớn. Mà tộc nhân Cao gia đối với cách làm của Cao Diễm, rất khinh thường và căm hận, cũng còn may gia chủ không có việc gì lớn cả.

Mặt khác, Cao Nguyệt tiểu thư một lần nữa được Cao gia tiếp nhận, nhi tử của nàng được ghi tên vào trong gia phả.

Nghe nói là bởi vì phượng huyết của Giang Thần đã đạt đến tinh khiết.

Chuyện có liên quan tới chân huyết, tộc lão Cao gia tạm thời giữ kín bí mật, làm vương bài và đòn sát thủ của gia tộc.

...

- Cao Nguyệt, chúng ta có lỗi với ngươi.

Ở Hỏa Phượng thành, toàn bộ các cao tầng ép sát Cao Nguyệt lúc trước đi tới trước mặt nàng, xin lỗi nàng.

Tam gia gia trong miệng nàng nói:

- Vốn chúng ta tưởng rằng liên hôn mới là đường ra duy nhất, nhưng mà bởi vì sự ngu xuẩn của chúng ta đã phạm vào sai lầm lớn, ta hi vọng ngươi có thể ta thứ. Chỉ cần ngươi ở lại, vị trí tộc trưởng Cao gia vẫn còn, ngươi vẫn là người đầu tiên thuận vị gia chủ Cao gia.

- Không, ca ca so với ta còn thích hợp hơn.

Cao Nguyệt nói.

- Thế nhưng Giang Thần chính là chân huyết, nhất định phải kế thừa Cao gia, nếu để cho ca ca ngươi lên, sau đó lại để con ngươi lên, như vậy sẽ hoàn toàn rối loạn, còn không bằng cứ sắp xếp theo năm đó đi.

Nghe được chuyện này có quan hệ với Giang Thần, Cao Nguyệt chăm chú suy nghĩ một chút, cuối cùng đã đồng ý.

Nếu như Cao gia toàn lực bồi dưỡng Giang Thần thì sẽ làm cho thực lực của hắn tăng nhanh như gió.

Chương 379: Tranh giành gia chủ

- Gia chủ sao?

Biết được sắp xếp của Cao gia, Giang Thần rất bất ngờ, bởi vì quan hệ dòng họ cho nên hắn chưa từng nghĩ tới việc này.

Lại vừa nghĩ lại, vốn Cao gia đã sắp xếp mẫu thân Cao Nguyệt hắn trở thành gia chủ, đương nhiên nhi tử của nàng sẽ là người kế thừa kế tiếp.

Điểm đáng để chú ý duy nhất là Cao Kha có để ý hay không, bởi vậy mà trong lòng ghi hận, để lại mầm tai hoạ hay không.

Dù sao, hắn là gia chủ tạm quyền hiện tại, dưới lợi ích, bất kỳ người nào cũng sẽ thể hiện ra vẻ mặt âm u của mình.

Chỉ là nghĩ đến Cao Kha không tiếc mất đi vị trí gia chủ cũng phải bảo vệ Cao Nguyệt, đã làm cho Giang Thần cảm giác mình đã nghĩ quá nhiều.

Sau đó, Giang Thần cứ như vậy tiếp thu sắp xếp của Cao gia, cũng nhìn thấy Cao Kinh Hồng vào ngày thứ hai.

- Đưa tay xua mây nhìn thấy ánh tranh, khổ tận cam lai.

Cao Kinh Hồng không quan tâm tới việc Cao Diễm hạ độc mình chút nào, hắn cầm lấy tay của Cao Nguyệt, nước mắt nóng hổi rơi xuống.

Hắn biết tin tức Cao Nguyệt trở về gia tộc, tộc lão không ngăn cản từ bên trong, hắn rất vui mừng, đối với tôn tử của mình, hắn lại càng hài lòng hơn nữa.

Chỉ có điều, hắn có thể cảm nhận được Giang Thần không hài lòng đối với vị ngoại công như hắn...

Có điều Cao Kinh Hồng không trách hắn chút nào, độc năm đó, chính là mình đã để cho Cao Nguyệt ăn vào.

Cao Kha đứng ở bên cạnh, không nói một lời, lẳng lặng nhìn tất cả những thứ này.

Đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên có một người xông vào, là một nữ nhân xinh đẹp, nàng nói:

- Gia gia, dù sao Giang Thần cũng là ngoại tôn, thậm chí không phải họ Cao, dựa vào cái gì mà tặng chức vị gia chủ cho hắn chứ?

- Hỏa Linh!

Cao Kha lập tức phẫn nộ, quát lên:

- Con về từ lúc nào vậy?

- Phụ thân, người đảm nhiệm chức vị gia chủ tạm quyền gian khổ hơn mười năm, kết quả thì lại tốt rồi, hai người kia vừa tới đã cướp đi tất cả!

Nữ tử tên là Hỏa Linh bất bình thay hắn, khi nói tới Giang Thần và Cao Nguyệt, trong giọng nói tràn ngập vẻ xem thường.

Phanh!

Chỉ là nghe thấy nàng nói như thế, Cao Kha trực tiếp cho nữ nhi của mình một cái tát, khí lực vô cùng lớn, lập tức làm cho nửa gò má của nàng sưng lên.

- Cao Kha!

- Ca ca!

Cao Kinh Hồng và Cao Nguyệt đều cảm thấy quá mức rồi, trong mắt của hai người, dù sao Hỏa Linh cũng còn nhỏ.

Cao Hỏa Linh, nữ thiên tài đứng hạng nhất Thăng long bảng, tuổi còn trẻ đã là Thông thiên cảnh tầng bảy.

Ở Long vực, Thông thiên cảnh tầng bảy không thể chỉ có một trăm, bảng chữ giáp chỉ có một trăm người đã nói rõ nàng rất ưu tú ở trên võ học và các phương diện khác.

Một cái tát này làm cho nàng bất ngờ, cũng làm cho nước mắt của nàng chảy xuống.

- Cao Kha, chàng làm cái gì mà đánh con vậy?

Rất nhanh, ngoài cửa lại có một phụ nhân xinh đẹp đi vào, kéo Hỏa Linh về bên người mình.

- Là nàng gọi nó về sao?

Cao Kha hỏi.

- Không sai! Bất kể ra sao, chàng nên là gia chủ đời tiếp theo mới đúng!

Phụ nhân kia kích động nói.

Giang Thần thở dài một hơi, đây chính là tương quan lợi ích.

Cao Kha đồng ý từ bỏ vị trí gia chủ, thế nhưng người đứng bên cạnh hắn không đồng ý, hắn không có chút bất ngờ nào cả.

- Gia gia, con không phục! Hắn ngoại trừ may mắn thu được chân huyết ra, sao có thể so sánh được với con chứ?

Cao Hỏa Linh không tiếp tục để ý phụ thân mà oán hận nói với Cao Kinh Hồng đang trên giường.

- Hỏa Linh...
Trong khoảng thời gian ngắn Cao Kinh Hồng cũng không biết nên nói cái gì cho phải.

- Thực lực của mẫu thân ngươi không bằng phụ thân ta, thực lực của ngươi không bằng ta, ngươi cho là mình có tài cán gì để đảm nhiệm chức vị gia chủ chứ?

Nhưng Cao Hỏa Linh lại bắt đầu làm khó dễ Giang Thần.

- Ngươi cho rằng, ta không sánh được với ngươi?

Giang Thần hỏi ngược lại.

- Ồ, ta đứng đầu Thăng long bảng, nếu như ngươi có bản lĩnh thì cũng leo lên trên đó cho ta.

Cao Hỏa Linh khiêu khích nói.

Bởi vì nhân tố ảnh hưởng tới sức chiến đấu quá nhiều, vì vậy giá trị cảnh giới sẽ càng ngày càng nhỏ, có lúc cảnh giới giống nhau thế nhưng lại khác nhau một trời một vực.

Cao Hỏa Linh, chính là tồn tại cao cấp ở bên trong Thông thiên cảnh tầng bảy.

Vào lúc này, Cao Kinh Hồng đã có quyết định, hắn nói:

- Hỏa Linh, như vậy đi, khi ta thoái vị, nếu như con vẫn dẫn trước Giang Thần như cũ, vậy thì vị trí gia chủ này sẽ rơi vào trên người phụ thân con. Nếu như con bị vượt qua, vậy thì sẽ là của cô cô con, được chứ?

- Phụ thân!

Cao Kha nhíu nhíu mày, nói:

- Chuyện này không hợp quy củ!

- Ha ha, chuyện này có cái gì không hợp quy củ chứ? Yếu lùi mạnh tiến mà, có điều Hỏa Linh, nếu như con dùng thủ đoạn hèn hạ, như vậy thì lại là chuyện khác, còn Giang Thần nữa, con cũng như thế.

Nhưng Cao Kinh Hồng không thèm để ý, hắn quyết định thay cho hai người.

- Gia gia, đối phó với hắn, con không cần bất kỳ thủ đoạn hèn hạ gì cả.

Cao Hỏa Linh rất thích khi nghe thấy gia gia nói như thế, khi lần nữa nhìn về phía Giang Thần, khóe miệng nàng mang theo vẻ cười nhạo, nói:

- Nếu như ngươi muốn so với ta, trước hết cứ leo lên hạng nhất Thăng long bảng đi, nếu như ta nhớ không lầm, hiện tại dường như ngươi cũng đang ở hạng hai Thăng long bảng cuối cùng đúng không?

- Thật sao?

- Thủy Thuần, ngươi đánh bại Thủy Thuần, không phải là hạng hai hay sao?

- Ồ.

Giang Thần đã hiểu ra.
Cũng giống như Tân hỏa bảng, đánh bại đối phương thì có thể thay thế được vị trí của người kia.

Thủy Thuần là Thông thiên cảnh tầng ba, Thủy tâm ý cảnh không thấp.

Thăng long bảng, chia làm giáp, ất, bính, đinh bốn cái bảng.

Mỗi một bảng đều có 100 người, Thủy Thuần xếp hạng hạng hai ở bảng cuối cùng, chuyện này cũng có ý nghĩa là cách bảng của Cao Hỏa Linh ít nhất 100 người.

Giang Thần đã từng trải nghiệm qua Tân hỏa bảng cho nên hắn biết, càng đi lên trên, chênh lệch thực lực của mỗi người sẽ lại càng lớn.

Cao Hỏa Linh trước mắt này quả thực là kình địch của hắn sau Ninh Hạo Thiên.

- Hơn nữa nếu như ta nhớ không nhầm, qua mười ngày nữa ngươi sẽ bị Anh Hùng điện khai trừ!

Cao Hỏa Linh lại nói.

- Khai trừ?

Giang Thần ngẩn ra, lập tức nhớ tới xử phạt của bản thân, cần phải chém giết một vị tùy ý ở bên trong Trừ Ma bảng.

- Người có thực lực thấp nhất trong Trừ Ma bảng, cũng có thực lực ở bảng hạng nhất của Thanh Long bảng.

- Ngươi đã nói xong chưa?

Giang Thần hỏi.

- Hừ, ngươi sẽ luôn sống ở bên dưới bóng tối của ta mà thôi!

Cao Hỏa Linh liếc mắt nhìn hắn một cái, xoay người rời đi, cũng không quay đầu lại.

- Giang Thần, không nên xem thường Hỏa Linh, nó là một trong những người mạnh nhất của đệ tử dòng chính Cao gia, hiện giờ còn còn không phải đối thủ của nó đâu.

Cao Kinh Hồng nói.

- Trên đời còn có rất nhiều người mà ta không phải là đối thủ, thế nhưng, thời điểm mà bọn họ không phải là đối thủ của ta cũng không còn xa nữa.

Giang Thần nói.

- Ha ha ha ha.

Đối với lời nói hùng hồn như vậy của hắn, Cao Kinh Hồng nở nụ cười to sang sảng.

- Giang Thần, ở đây có ba giọt tinh huyết Hỏa Phượng, ta sẽ bảo quản giúp con, chờ thân thể con tiếp nhận được sự thần kỳ phượng huyết sẽ lại cho con dùng.

Cao Nguyệt bỗng nhiên nói.

- Hừm, quả thực nên như vậy.

Cao Kinh Hồng gật đầu tán thành.

Nhìn tư thế của Cao gia, đã chuẩn bị kỹ càng kế hoạch tu hành cho hắn, có điều Giang Thần nghĩ đến nhiệm vụ mà mình phải làm, hắn không thể làm gì khác hơn là tạm thời để qua một bên.

Đương nhiên Cao gia không đồng ý rồi, coi như bị Anh Hùng điện khai trừ thì cũng không quan trọng.

Nhưng bọn họ không thuyết phục được Giang Thần, trái lại còn bị Giang Thần muốn một phần tình báo liên quan tới mười người của Trừ Ma bảng.

Có điều, trước tiên hắn muốn trở về Hắc Long thành, tìm kiếm long châu mà Hắc Long đã nói tới.

Bởi vì Hắc Long có cảm ứng với long châu, cho nên rất nhanh Giang Thần đã đào móc được ra nó ở trong tòa thành đã bị hắn đánh sụp này.

Điểm thú vị chính là, người đến đào bảo không chỉ có hắn, cũng có không ít người muốn có được bảo bối của Hắc Long thành.

Bọn họ nhìn thấy Giang Thần có thu hoạch, tức thì vây quanh, nói:

- Đứng lại, để cho ta nhìn một chút xem là món đồ gì!

- Ngươi nói cái này sao?

Giang Thần lấy ra long châu, nhìn người để lộ ra vẻ tham lam ở xung quanh, cười nói:

- Muốn không?

Chương 380: Liễu sát dương

Long châu nay là màu đen, không lớn không nhỏ, chẳng khác nào ngọc khí tinh xảo, tỏa ra ánh sáng sáng rực.

Tất cả võ giả ở đây đều có thể cảm nhận được trong hạt châu tản mát ra lực lượng mạnh mẽ, cũng đã hấp dẫn bọn họ rất sâu sắc.

Giữa lúc những người này đang muốn vì long châu mà thi triển một trận chiến đấu gió tanh mưa máu, có người trong đó dời ánh mắt lên trên khuôn mặt của Giang Thần một lúc, lập tức sợ hãi đến mức liên tiếp lui về phía sau. 

- Giang Thần!

Nương theo một tiếng thét kinh hãi, trên mặt mọi người tràn ngập vẻ sợ hãi, tham niệm trong mắt bị vẻ kiêng kỵ và sợ hãi thay thế.

Nếu như muốn nói người trẻ tuổi đứng đầu Hỏa vực là ai, tất cả mọi người đều sẽ nghĩ tới Giang Thần. 

- Xem ra không ai muốn rồi.

Giang Thần cẩn thận thu long châu, sau đó bay lên, đầu tiên là trở về Nam Phong lĩnh, nói rõ tình huống với gia gia, lại chạy đi Long vực.

Trên đường, hắn cân nhắc xem long châu có ích lợi gì. 

Không chút nghi ngờ nào cả, năng lượng ẩn chứa trong long châu rất là kinh người, nhưng nếu như không có phương pháp sử dụng thích hợp, chỉ có thể dùng để xem xét mà thôi.

- Có lẽ không thể bị người tu hành luyện hóa.

Giang Thần thầm nói, bởi vì như vậy, Hắc Long thành sẽ không để cơ hội như vậy cho hắn dùng. 

- Thông qua long châu, ngươi có thể tu luyện công pháp Long tộc chúng ta, có trợ giúp rất lớn đối với ngươi.

Hắc Long nói.

- Ồ? Làm như vậy sẽ không tiêu hao năng lượng của long châu, khiến cho nó bị phá nát sao? 

- Long châu là ngọn nguồn năng lượng của đại trận Hắc Long thành, nếu như không phải vừa mới bắt đầu ngươi đã phá trận, đợi đến khi trận pháp mở ra, ngươi sẽ không thuận lợi đánh bại Hắc Long thành như vậy đâu.

Hắc Long nói.

- Chỉ có thể nói trận pháp của bọn họ quá rác rưởi. 

Giang Thần cười nói.

- Long châu bị sử dụng làm năng lượng đã được gần ngàn năm mà cũng không bị tiêu hao hết, đương nhiên sẽ không bởi vì ngươi tu luyện một môn công pháp mà bị phá nát.

Hắc Long nói. 

- Là công pháp ra sao vậy?

Giang Thần hiếu kỳ nói.

- Vậy phải nhìn xem lựa chọn của ngươi ra sao, muốn công kích, hay là phòng ngự, hay là phương diện huyền bí. 

Giang Thần không quá do dự, công kích có đao kiếm, phòng ngự có Lôi Đình thần giáp, đương nhiên là hạng mục cuối cùng rồi.

- Vậy ngươi nên chọn Long Tượng công đi.

Hắc Long vừa mới nói xong thì trong đầu Giang Thần đã xuất hiện một quyển bảo điển, là phương pháp tu hành của Long tộc. 

Nếu như không có long châu, nhân loại tuyệt đối không thể tu luyện được.

Giang Thần lật xem vài lần đã hiểu rõ thông qua long châu làm môi giới, khiến cho hắn có thể có được lực lượng long tượng.

Đáng tiếc chuyện như vậy không thể thập toàn thập mỹ, Long Tượng công tổng cộng có mười ba tầng. 

Cực hạn của nhân loại chỉ có thể luyện đến tầng thứ mười mà thôi.

Mặc dù như thế, mị lực từ công pháp Long tộc vẫn hấp dẫn được Giang Thần.

- Bát bộ thiên long hao tổn quá độ, trong thời gian ngắn tốt nhất không nên dùng lại, nếu không sẽ làm thương tổn tới long bộ hạ và hồn thể của ta. 

Thanh Ma nói.

- Ta hiểu.

Trận chiến ở hoàng cung, ngàn cân treo sợi tóc, cũng may nhờ có Thiên Long liều toàn lực, nếu không kết quả cuối rất có khả năng sẽ hoàn toàn khác lúc này. 
Long vực, Phong Nguyệt thành.

Đây là một toà thành trì cách Thánh thành rất xa, trật tự hỗn loạn, người người trong thành mang theo vũ khí bên người.

Bởi vì quan hệ địa thế của nó, là nơi nam bắc tụ họp ở Long vực, lại tăng thêm ra vào rất tự do, cho nên đã trở thành nơi vui đùa khoái hoạt của rất nhiều người. 

Vì lẽ đó, nơi phong hoa tuyết nguyệt ở Phong Nguyệt thành đâu đâu cũng có.

Cũng bởi vì như vậy, mỗi ngày trong Phong Nguyệt thành đều có chuyện máu me, chết người chỉ là chuyện thường như cơm bữa.

Diệu Âm phường là nơi nổi danh nhất trong Phong Nguyệt thành, nữ tử bên trong mỗi người đều có tướng mạo rất đẹp, tinh thông âm luật, tuy rằng không tính là bán nghệ không bán thân, nhưng cũng không phải là nơi mà những nơi khác có thể so sánh được. 

Khách hàng của Diệu Âm phường, đều là nhân vật có máu mặt.

Tất cả đều thể hiện ra ở đây, muốn được các cô nương của Diệu Âm phường ưu ái.

Ngoại trừ thiên tính của nam nhân ra, có thể lọt vào mắt xanh của nữ tử Diệu Âm phường là một chuyện rất có mặt mũi, có thể làm cho tiếng tăm của mình truyền ra khắp Long vực. 

- Liễu Sát Dương! Lăn ra đây nhận lấy cái chết cho ta!

Ngay khi Diệu Âm phường đang yên tĩnh trải qua một ngày thì bên ngoài truyền đến một tiếng gầm, chấn động đến mức cả con đường đều có thể nghe thấy được.

Người của Phong Nguyệt thành không có chút kinh hoảng nào cả, trái lại còn liên tục chạy đến. 

- Liễu Sát Dương? Là vị kia của Tà Vân điện sao?

- Còn có thể là ai được chứ, Liễu Sát Dương đứng thứ mười Trừ Ma bảng, không ngờ hắn lại ở Diệu Âm phường!

- Người kia đến để tru diệt hắn hay sao? 

- Là ai đây?

Trong một mảnh tiếng bàn luận, mọi người đã nhìn thấy người ở trên không trung, toàn thân mặc áo trắng, tóc dài tùy ý tung bay, trước ngực ôm một thanh kiếm, ngũ quan vô cùng tuấn lãng.

Ánh mắt của mọi người rơi trên thanh kiếm trong lồng ngực của hắn, ở ngoài vỏ kiếm là màu tím, chuôi kiếm đỏ đậm, chẳng khác nào ngọn lửa hừng hực đang thiêu đốt. 

- Liệt Hỏa Kiếm! Đoàn Vô Hối!

- Trước đây không lâu đánh bại Đường Hiểu, tấn cấp lên người thứ 100 trong bảng chữ Giáp của Thăng long bảng, là Đoàn Vô Hối kia?

- Hiện tại lại tới tru diệt Liễu Sát Dương, hắn muốn tiếp tục làm náo động lớn nữa rồi. 
- Có trò hay để nhìn rồi.

Ánh mắt của mọi người nhìn về phía Diệu Âm phường, tổng cộng có ba tầng, mỗi tầng đều có sân thượng, giờ khắc này có thể nhìn thấy được có không ít bóng người, trong đó bao gồm cả từng nữ tử thiên kiều bá mị nữa.

- Không thể đợi tới tối nay sao? Tiếng đàn của Cung Linh cô nương đã bị ngươi phá nát rồi. 

Ở trong sự chờ mong của mọi người, một đạo thanh âm lười biếng vang lên.

Trên ban công tầng ba, một bóng người đang đi về phía không trung.

- Liễu Sát Dương! Không ngờ lại là hắn! 

- Mặc dù là người của Tà Vân điện, thế nhưng không nhìn có được cảm giác gian trá gì cả.

Liễu Sát Dương là một thanh niên hai mươi mấy tuổi, ngũ quan góc cạnh rõ ràng, bất kể là dùng tiêu chuẩn gì phán đoán thì cũng là mỹ nam tử, trong mắt để lộ ra vẻ tà mị, người mặc một bộ áo bào đen, làm cho con mắt của không ít nữ nhân trở nên sáng ngời.

- Ta nghĩ lời nói dư thừa không cần phải nói nhiều. 

Đoàn Vô Hối ở trên không trung cầm kiếm giơ ra trước người, tay phải nắm chuôi kiếm, kiếm khí sắc bén cùng khí chất lẫm liệt của bản thân dung hợp lại với nhau, cũng có mị lực vô cùng vô tận.

- Người của Anh Hùng điện sao?

Liễu Sát Dương cười tủm tỉm hỏi. 

- Không phải, muốn giết người của Tà Vân điện các ngươi, không chỉ là vì Anh Hùng điện.

Đoàn Vô Hối nói.

Liễu Sát Dương nhún vai một cái, vẫn là dáng vẻ dửng dưng như không như cũ, trong tay hắn xuất hiện một thanh linh kiếm, nói: 

- Nhìn qua, cảnh giới của chúng ta tương đồng, ta công ngươi phòng, ngươi công ta phòng, không biết phải đánh tới khi nào, như vậy đi, một kiếm phân thắng bại, quyết sinh tử, có dám hay không?

Lời nói khiêu khích rơi vào bên tai của Đoàn Vô Hối, khiến cho hắn nhíu mày, nói:

- Có gì không dám chứ? 

Nam nhân là sinh vật rất không chịu được lời khiêu khích, đặc biệt là dưới ánh mắt nhìn chăm chú của nhiều người như vậy.

- Như vậy thì đến đi.

- Huyết nhuộm ngàn dặm! 

Kiếm trong tay của Liễu Sát Dương xuất hiện hồng mang yêu dị, lúc này rốt cục hắn đã giống như người của Tà Vân điện, khát máu, tà ác!

- Lạc Yến Hồi Ảnh!

Đoàn Vô Hối cũng rất quả đoán, hít sâu một hơi, Liệt Hỏa Kiếm ra khỏi vỏ, hỏa diễm xông lên tận trời, lan tràn ra ngàn dặm. 

Hai người, một người một kiếm, rất nhanh đã giao chiến với nhau.

Đúng lúc này, Liễu Sát Dương nở một nụ cười giảo hoạt, hồng đột nhiên tăng vọt, hóa thành dải lụa sắc bén, xuyên qua kiếm thế và lồng ngực của Đoàn Vô Hối.

- Ngươi! 

Một kiếm đâm tới, Đoàn Vô Hối che ngực, một lượng lớn máu tươi từ bàn tay hắn chảy ra, hắn nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Liễu Sát Dương, dùng hết khí lực cuối cùng nói:

-... Đê tiện.

- Ta là người của Tà Vân điện, tà ác là bản tính của ta. 

Đoàn Vô Hối không cam lòng nhắm mắt lại, con đường cường giả của hắn cứ như vậy đã kết thúc, hắn muốn giết người nổi danh, trái lại lại trở thành đá đạp chân của người khác.

- Không biết còn sẽ còn có kẻ ngớ ngẩn nào đến đây nữa hay không?

Liễu Sát Dương nhìn máu tươi trên lưỡi kiếm, tự lẩm bẩm. 

Chương 381: Ở ngoài thánh thành

- Chênh lệch cũng quá lớn!

- Hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.

- Không đúng, Đoàn Vô Hối không phải thua ở trên võ học, là cảnh giới! Liễu Sát Dương vẫn che dấu cảnh giới của chính mình! 

Người ở trên đường phố nhìn thi thể của Đoàn Vô Hối rơi xuống, vẻ mặt của từng người rất quái dị, vốn bọn họ đang chờ mong sẽ có trò hay lại nhận được kết quả như thế, tất cả đều cảm thấy bất ngờ.

Trong đám người có không ít cao thủ, mọi người đều nhìn ra được mấu chốt trong đó, trải qua bọn họ giải thích, tất cả mới rõ đã xảy ra chuyện gì.

Liễu Sát Dương xếp hạng thứ mười trong Trừ Ma bảng, đứng hạng thứ chín mươi tám trong Thăng long bảng thứ nhất. 

Rất hiển nhiên, Liễu Sát Dương đã ẩn giấu đi tu vi, cố ý không làm cho xếp hạng của mình tăng lên, để người miệng còn hôi sữa giống Đoàn Vô Hối chạy đi tìm cái chết.

Thế nhưng Liễu Sát Dương còn muốn cầu người khác một chiêu phân thắng bại, có thể được coi là vô liêm sỉ.

Nhưng chính hắn cũng đã nói rồi, hắn là người của Tà Vân điện. 

- Nhặt xác đi.

Liễu Sát Dương nói một câu với binh lính trong thành, lại một lần nữa trở về bên trong Diệu Âm phường.

- Cung Linh cô nương, chúng ta tiếp tục đi. 

Người trên đường còn có thể nghe thấy âm thanh của hắn.

- Không hổ là người của Tà Vân điện.

Mọi người âm thầm lắc đầu, cảm thấy tiếc hận thay cho Đoàn Vô Hối. 

Cũng không lâu sau, chuyện đã xảy ra giữa Liễu Sát Dương và Đoàn Vô Hối ở Phong Nguyệt thành truyền ra ngoài.

Mọi người càng ấn tượng sâu hơn vì sự nham hiểm, độc ác của hắn, cũng càng kiêng kỵ người trên Trừ ma bảng của Anh Hùng điện.

Ngày hôm sau, trong Phong Nguyệt thành truyền đến chuyện có liên quna tới Liễu Sát Dương. 

Ngay buổi tối hắn giết Đoàn Vô Hối, Liễu Sát Dương và Cung Linh cô nương trong miệng hắn trải qua một đêm tốt đẹp, kết quả sáng sớm, thi thể của Cung Linh đã bị phát hiện ra ở trong phòng của Liễu Sát Dương.

Nguyên nhân cái chết là hư thoát mà chết!

Điều tăng thêm sự kinh khủng chính là, Liễu Sát Dương còn giống như người không liên quan đi tới Diệu Âm phường tiếp tục nghe tiểu khúc, trêu ghẹo các cô nương đã bị dọa cho run rẩy. 

- Không cần sợ hãi, ta cũng không phải là con cọp ăn thịt người.

Liễu Sát Dương cười nói.

Nếu như nói hôm qua nụ cười tà khí lẫm liệt này còn có thể hấp dẫn được ánh mắt của các nữ tử, như vậy ngày hôm nay lại giống như một đạo hàn khí lạnh lẽo, làm cho các nàng nổi lên da gà. 

Nữ tử của Diệu Âm phường hận không thể làm cho hắn rời đi, nhưng lại không dám mở miệng.

Bên trong Phong Nguyệt thành, không ai có thể chế phục được hắn, cho tới hôm nay Diệu Âm phường, chỉ có một khách hàng là hắn mà thôi.

- Tất cả gảy một khúc, để ta nghe một chút xem tài đánh của ai cao hơn đi. 

Liễu Sát Dương gọi tất cả cô nương vào một chỗ, để các nàng đồng thời tấu nhạc.

Tuy rằng đều là âm nhạc tươi đẹp, thế nhưng ghép lại với nhau một cách hỗn loạn cũng rất ồn ào.

Thế nhưng Liễu Sát Dương lại hết sức cao hứng, nụ cười không ngừng xuất hiện, ánh mắt lợi hại lưu chuyển ở trên người những cô nương như hoa như ngọc trước mắt này. 

Nữ tử bị ánh mắt của hắn chạm tới chỉ cảm thấy bắp thịt cứng ngắc.

- Liễu Sát Dương, đi ra đây nhận lấy cái chết!

Đột nhiên, tất cả nhạc khí dừng lại, các cô nương của Diệu Âm phường cùng nhau nhìn về phía ngoài cửa, để lộ ra vẻ vui sướng khi được cứu. Thế nhưng tưởng tượng đến sự mạnh mẽ của Liễu Sát Dương, tất cả tức thì thu liễm lại. 

- Thật là, lại có kẻ ngu xuẩn tới rồi.

Liễu Sát Dương sửng sốt một chút, giống như hôm qua, hắn từ lầu ba phi ra, nhìn thấy một bóng người ở trên không trung.

- Ồ? 

Người đến nhìn qua có chút gầy gò, tuổi tác không lớn, có điều khuôn mặt lại để lộ ra vẻ bình tĩnh, con ngươi thâm thúy như có một luồng ma lực.Đây là một thiếu niên lang rất có mùi vị.

Có điều Liễu Sát Dương lập tức nhận ra cảnh giới của chính đối thủ. 

- Thông thiên cảnh tầng ba?

Cho dù cảnh giới thấp không phải tất cả, nhưng như vậy cũng quá thấp.

- Ngươi là ai? 

- Anh Hùng điện, Giang Thần.

Người đến đương nhiên là Giang Thần, hắn thông qua tình báo của Cao gia mà tìm tới nơi này.

Mười người của Trừ Ma bảng, trước tiên phải giải quyết từ người xếp hạng thứ mười, người khác có dự định như thế, Giang Thần cũng không ngoại lệ. 

Có điều, người trên đường và các cô nương đứng ở trên ban công Diệu Âm phường thì lại âm thầm lắc đầu.

Hôm qua cảnh giới của Đoàn Vô Hối là tầng sáu mà vẫn bị một kiếm chém giết.

Giang Thần chỉ là tầng ba, nhìn qua còn trẻ tuổi như vậy. 

Làm cho người ta có cảm giác như là vội vã muốn làm náo động, chạy đi tìm cái chết vậy.

- Cảnh giới của ta cao hơn ngươi, ta cũng không muốn bắt nạt ngươi, như vậy đi, chúng ta lấy võ học để phân thắng thua, một kiếm quyết sinh tử, dám không?

Liễu Sát Dương nói. 

Nghe hắn nói như vậy, người trên đường đều cảm thấy quen thuộc, lập tức nhớ tới bóng người mặc áo trắng ở trên không trung hôm qua.

- Tùy tiện.

Tay trái của Giang Thần vừa nhấc, nhưng lại buông xuống, đổi thành tay phải nắm chuôi đao hắc đao. 

- Hóa ra là dùng đao, không sao cả, dù sao cũng đều giống nhau thôi.

Liễu Sát Dương cười nói.

Tới đây đã có người không đành lòng nhìn tiếp, Giang Thần kia đã hoàn toàn bị đùa bỡn, còn không biết đại họa đang sắp rơi xuống đầu. 

- Anh Hùng điện sao lại phái ra một người như vậy chứ?- Đúng vậy, quá trẻ.

- Trừ Ma bảng của Anh Hùng điện là công khai, ai cũng có thể đến giết, ta nghĩ hắn muốn dùng chuyện này để chứng minh thực lực của mình. 

- Đáng thương.

Giang Thần có danh thanh ở trong Thánh thành, nhưng cũng là do thêm ba chữ Anh Hùng điện ở phía sau thêm vào, cho nên ở bên trong Thánh thành hắn cũng không quá nổi danh.

Chứ đừng nói chi là ngoài ở Thánh thành, tuyệt đa số người đều không biết gì cả về Giang Thần. 

- Vậy thì cứ đến đi.

- Huyết nhuộm ngàn dặm!

Liễu Sát Dương cơ hồ giống như ngày hôm qua, chiêu thức xuất kiếm cũng không có gì thay đổi. 

Các cô nương của Diệu Âm phường có chút lo lắng, ở trong mắt của các nàng, Giang Thần là tiểu đệ đệ tuấn tú, cho nên các nàng không đành lòng hắn chết đi như vậy.

Nhưng, nếu như mở miệng nhắc nhở, kết cục sau đó của các nàng sẽ giống như Cung Linh.

- Vô Lượng nhất đao! 

Tuy rằng Giang Thần dùng đao không sử dụng kiếm, nhưng cũng không bất cẩn khinh địch, tám mạch cùng mở, trên lưỡi dao có chứa ánh sáng, chỉ là ở dưới ban ngày không nhìn rõ được mà thôi.

Trong nháy mắt khi hai người giao chiến, Liễu Sát Dương cũng giống như ngày hôm qua như vậy, kiếm khí màu đỏ đột nhiên tăng vọt, máu đỏ nhuộm cả không trung.

Thậm chí có người còn có thể ngửi thấy được một mùi máu tanh gay mũi. 

- Ai.

Một giây sau, Giang Thần sẽ có thể chết đi giống như Đoàn Vô Hối ngày hôm qua.

Nhưng mà, thiếu niên của Anh Hùng điện này cũng không đơn giản, trên đao nhận màu đen đột nhiên có lôi quang phun trào, óng ánh mà loá mắt. 

Kiếm khí màu đỏ chạm phải đao kính mang theo sấm sét, lập tức bị xé rách.

Như có một tấm vải vóc màu đỏ to lớn bị một cái kéo sắc bén xé rách từ bên trong vậy.

A!

Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang lên, máu tươi chân chính rơi vãi ra, chỉ thấy tay phải cầm kiếm của Liễu Sát Dương bị chém đứt, cùng rơi xuống với linh kiếm.

Thiếu niên tên là Giang Thần đứng ở phía sau lưng của Liễu Sát Dương, đao trong tay lần nữa vào vỏ.

- Kẻ đứng thứ mười Trừ Ma bảng chỉ có chút bản lãnh này sao? Quả thực làm cho ta rất thất vọng. 

Giang Thần nói.

Nghe thấy lời nói như vậy, có thể tưởng tượng ra được đám người trong Phong Nguyệt thành chấn động bao nhiêu, cảnh tượng tương phản như vậy hầu như là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy trong đời.

- Người của Anh Hùng điện, quả nhiên lợi hại! 

Mọi người không tự chủ được nghĩ vậy, các cô nương Diệu Âm phường hoan hô một tiếng, ánh mắt nhìn Giang Thần hoàn toàn thay đổi.

- Ha ha ha ha.

Nhưng mà, chẳng ai nghĩ tới, Liễu Sát Dương mất đi một cánh tay, sẽ phải thua không thể nghi ngờ lại phát ra một tiếng cười lớn chói tai. 

- Ngươi rất lợi hại, ta nghĩ nếu như người lợi hại như ngươi chết đi, Anh Hùng điện sẽ rất đau lòng.

Chẳng biết vì sao, rõ ràng là Liễu Sát Dương đã là nỏ mạnh hết đà mà vẫn làm cho người ta có cảm giác rất bất an.

- Ngươi không nên chém tay phải của ta, bởi vì ta thuận tay trái, hơn nữa cũng dùng đao! 

Liễu Sát Dương nổi giận gầm lên một tiếng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau