THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 371 - Chương 375

Chương 372: Liên minh truyền thừa

Biết được thân phận của Giang Thần, người Cao gia ở đây đều rất bất ngờ, ánh mắt nhìn Giang Thần cũng biến thành quái dị.

Giang Thần ngoảnh mặt làm ngơ, tiến vào bên trong, lập tức cảm nhận được mùi thuốc gay mũi.

Hắn nhíu nhíu mày, đã nhìn thấy một cái giường lớn được đặt ở ngay chính giữa, ngoại trừ mẫu thân hắn ra còn có thúc thúc của hắn, Cao Kha.

Cao Kha đối với việc Cao Nguyệt và Giang Thần đến rất bất ngờ, trong con ngươi hiện ra vẻ bất an.

Nhưng nhìn thấy dáng vẻ thương cảm của Cao Nguyệt, hắn cũng không nói lời nào.

Trên giường lớn có một lão nhân suy yếu đang nằm, bị bệnh tật dằn vặt, gầy trơ xương, ngũ quan trên mặt khắc khổ.

- Nguyệt nhi?

Lão nhân khó khăn nghiêng đầu qua, ánh mắt kinh nghi rơi vào trên người Cao Nguyệt.

- Phụ thân!

Cao Nguyệt cũng không khống chế mình được nữa mà nằm nhoài lên trên giường, nắm chặt lấy cái tay kia.

- Nguyệt nhi, phụ thân có lỗi với con.

Vành mắt của lão nhân này dần dần ướt át, tay vuốt tóc của nữ nhi mình, môi run rẩy mấy lần, nói:

- Con có hận ta không?

- Không, không hận, phụ thân cũng không tự mình làm chủ được chuyện này.

Cao Nguyệt vội vàng lắc đầu, bắt đầu từ ngày ăn vào độc dược, nàng cũng không có chút thù hận nào.

Lời này đã cho lão nhân kia sự an ủi rất lớn, vẻ thống khổ trên mặt cũng giảm bớt không ít.

- Ca, vì sao phụ thân lại biến thành dáng vẻ như vậy chứ?

Cao Nguyệt hỏi Cao Kha đang ở bên cạnh.

Cao Kha mím mím miệng, đối mặt với muội muội sắp hai mươi năm không gặp, sắc mặt phức tạp đã nói rõ sự dày vò trong lòng hắn.

- Y sư nói là do tâm bệnh gây nên, do đó ảnh hưởng tới tu hành, đợi đến lúc phát hiện ra thì đã chậm.

Cao Kha nói.

Không thể nghi ngờ, lời này càng làm cho Cao Nguyệt tự trách hơn.

- Muội không nên trở về.

Cao Kha thở dài một hơi, lắc đầu nói.

- Không phải ngươi phái người gọi chúng ta đến sao?

Giang Thần mở miệng nói.

Dường như Cao Kha lúc này mới chú ý tới Giang Thần vậy, tự nhiên sẽ không cho hắn sắc mặt gì tốt, đặc biệt là ở dưới thế cục như bây giờ.

- Nguyệt nhi, đây là nhi tử của con sao?

Lão nhân kia đột nhiên mở miệng, đánh gãy lời mà Cao Kha muốn nói.

- Thần nhi, mau tới đây, gặp ngoại công của con đi.

Cao Nguyệt vội nói.

Giang Thần đi tới bên giường, nhìn về phía lão nhân này.

Đột nhiên, Giang Thần biến sắc, từ từ quan sát kỹ lên thân thể của lão gia này.

- Tới đây.

Lão nhân nói.

Giang Thần chần chờ một chút, vẫn là đưa đầu tới bên miệng đối phương.

- Chạy! Mang theo mẫu thân con rời khỏi nơi này!

Lão nhân kia nói xong, bắt đầu ho khan kịch liệt, vẻ mặt rất khó chịu.

- Tránh ra!

Cao Kha thô bạo tách Giang Thần ra, đứng ở bên giường, cho lão nhân phục dụng một viên thuốc.

Rất nhanh, lão nhân đã không ho khan nữa mà hôn mê ngủ thiếp đi.

- Ca, tại sao không tiếp tục mời y sư đến chứ?

Cao Nguyệt hỏi.

Cao Kha không hề trả lời vấn đề này, nói:

- Ngươi không nên trở về, cũng không nên giải độc. - Chẳng lẽ ngươi muốn mẫu thân ta cả đời sống trong mềm yếu vô lực qua ngày sao?

Giang Thần hỏi.

- Nhưng dù sao cũng còn tốt hơn chuyện mất mạng.

Khi Cao Kha nói chuyện với hắn vẫn hùng hổ doạ người như cũ.

- Ngươi có biết, một thế gia xuất hiện người có huyết thống thuần khiết, cống hiến to lớn nhất đối với gia tộc là cái gì không?

- Cái gì?

Giang Thần rát không hiểu nói.

- Chính là sinh ra đời sau, tiếp tục kéo dài huyết mạch thuần khiết này! Sau đó, lại nhìn ngươi bây giờ một chút đi!

Cao Kha nói.

- Đây là vì sự mạnh mẽ của gia tộc!

Cao Kha cả giận nói tiếp.

- Đó là sai lầm...

- Ngươi lại muốn nói cho ta biết Thánh vực đã phát hiện chuyện thế gia truyền thừa liên hôn không có ý nghĩa sao? Như vậy ngươi nói cho ta biết, mẫu thân ngươi có phượng huyết thuần khiết như thế, vì sao ngươi ngay cả phượng huyết mỏng manh cũng không đạt đến cơ chứ?

Cao Kha ngắt lời hắn, mắt sáng như đuốc.

- Ca.

Cao Nguyệt muốn nói ra chuyện Giang Thần là Chân Huyết giả.

- Ninh Hạo Thiên Hắc Long thành, Long huyết trong cơ thể mẫu thân hắn mỏng manh đến mức phải gả tới Hỏa vực, kết quả Long huyết của nhi tử nàng lại là thuần chính nhất trong Mộ Dung gia những năm gần đây.

Giang Thần nhớ tới lời của lão nhân vừa nãy, hắn không định nói ra chuyện kia mà ngắt lời mẫu thân hắn định nói.

- Chuyện này, ta biết, thực lực của Mộ Dung gia sẽ nâng cao một bước, căn cứ vào hiểu biết của ta, ngươi có cơ hội giết chết Ninh Hạo Thiên kia!

Cao Kha nói.

- Ta muốn lấy mạng của hắn để giữ cho người nhà an toàn!

- Đúng vậy, bởi vì phụ thân ngươi đã làm hại Cao gia trở thành chuyện cười bên trong các thế gia truyền thừa, lại bởi vì phụ thân ngươi, Mộ Dung gia đã trở thành uy hiếp lớn nhất đối với Cao gia trong mấy trăm năm qua.

Cao Kha quát lên.

Giang Thần hừ lạnh một tiếng, không muốn trả lời.

- Ca, Thần nhi, hai người không cần phải ầm ĩ làm gì cả.

Cao Nguyệt cả giận nói.Đương nhiên Giang Thần sẽ không vi phạm lời của mẫu thân, nhưng Cao Kha cũng rất nghe lời.

- Ca, muội muốn ở lại chăm sóc phụ thân, ca có thể sắp xếp không?

Cao Nguyệt lại nói.

- Hiện tại dù muội muốn đi, cũng không xong rồi.

Cao Kha nói.

- Có ý gì?

Giang Thần hỏi.

- Là Tam thúc mang muội đến sao?

Cao Kha hỏi.

- Đúng thế.

- Tam thúc đã không còn là người bên chúng ta nữa, hắn đã nương nhờ vào Cao Diễm rồi.

Cao Kha nói.

- Cao Diễm? Lẽ nào?

Cao Nguyệt lập tức nghe ra mức độ nghiêm trọng của sự việc, cảm giác bi thương đã giảm bớt không ít.

- Nếu như có muội ở đây, Cao Diễm tuyệt không có bất kỳ chút nhớ nhung gì cả. Thế nhưng muội rời đi, hắn đã bắt đầu kết bè kết cánh, muốn giành vị trí gia chủ.

Cao Kha nói:

- Năm đó chính là do hắn dồn ép không tha, phụ thân mới không thể không lựa chọn ép muội uống thuốc độc.

Giang Thần rất bất ngờ, không nghĩ tới chuyện kia còn có tầng nguyên nhân này.

Oán niệm của hắn đối với ngoại công là ở chỗ, thân là chủ nhân một gia tộc, coi như mẫu thân vi phạm tộc quy trước thì cũng không đến nỗi dùng đại nghĩa diệt thân như vậy.

- Vậy hiện tại hắn muốn làm gì?

Cao Nguyệt hỏi.

- Sau khi muội giải độc, gia tộc đã cảm ứng được phượng huyết của muội khôi phục, đã từng thương nghị qua.

- Có người nói đã nhiều năm như vậy cũng không có thời gian để ý, cũng có người cho rằng phượng huyết cao quý không nên hình thành một mạch ở nơi như Hỏa vực.

- Người ủng hộ muội khá nhiều, nhưng đều bị ta dùng tình hình thân thể của phụ thân để đè xuống.

- Có điều ngày đó Cao Diễm đã nói, Mộ Dung gia đang mắt nhìn chằm chằm vào cho nên mới gọi muội trở về, gả tới liên minh.

Nghe được câu cuối cùng, Cao Nguyệt lập tức nói:

- Không thể nào!

- Thế nhưng hiện tại muội đã tới, bọn họ sẽ có cơ hội thực thi, nếu muội không chịu, bọn họ sẽ ép muội lần nữa uống thuốc độc, hoặc là rút đi phượng huyết của muội.

Cao Kha nói.

- Vậy thì cứ đến đây đi, ta tuyệt đối không thể gả đi được nữa.

- Cái gì là liên minh vậy?

Giang Thần hỏi.

- Tất cả thế gia truyền thừa xây dựng thành liên minh, thực lực, quyền lực đều là tồn tại chí cao vô thượng.

- Từ lúc nào Long vực đã có liên minh này vậy?

Giang Thần đã từng ở Long vực một quãng thời gian, thế nhưng hắn chưa từng nghe nói có liên minh gì cả.

- Long vực không có, toàn bộ thế giới cũng không có, liên minh ở Thiên Hà giới.

Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân dày đặc, tiếp theo là tiếng ồn ào.

Người bảo vệ cửa và người tới xảy ra xung đột.

- Để Cao Nguyệt đi ra đi, chúng ta có lời muốn nói.

- Tiểu thư không phải là người ngươi hô muốn gặp là phải ra gặp, ngươi cứ ở đây chờ ta vào bẩm báo!

Chương 373: Phượng Linh Thạch

- Tiểu thư? Tiểu thư Cao gia? Đùa gì vậy, Cao Nguyệt hiện tại còn có tư cách trở thành tiểu thư của chúng ta sao?

Người có giọng lớn nhất vẫn còn đang kêu gào, cách một cánh cửa, Giang Thần cũng có thể tưởng tượng được biểu hiện làm cho người ta căm ghét lúc nói chuyện của đối phương.

Cao Kha sải bước đi đến, mở cửa ra rồi nói:

- Trong phòng gia chủ Cao gia đang nằm, các ngươi làm trắng trợn như vậy, chẳng lẽ muốn làm phản sao?

Hắn vừa nói, ngoài cửa tức thì trở nên yên tĩnh.

- Cao Kha, ngươi không nên chụp mũ lung tung, chúng ta chỉ làm việc theo lẽ công, muốn tìm Cao Nguyệt mà thôi!

Vài giây loại, giọng nói lớn kia lại nói.

- Cao Diễm, ta là gia chủ tạm quyền của Cao gia, ngươi có chuyện gì thì cứ nói với ta, chẳng lẽ ngươi muốn vượt quyền?

Cao Kha lại nói.

- Hừ, nói đến nói đi, ngươi muốn giữ gìn muội muội ngươi mà thôi, giữ gìn kẻ phản bội của Cao gia mà thôi.

Rõ ràng lực uy hiếp của gia chủ tạm quyền còn chưa đủ, Cao Ly kia vẫn lớn mật trách cứ.

Cao Nguyệt đi ra ngoài cửa, nói:

- Ly thúc, ngươi nói ta phản bội Cao gia, xin hỏi ta đã làm gì?

Nàng vừa ra trận, tất cả mọi người ngoài cửa ngừng thở, trừng mắt nhìn sang.

- Cao Nguyệt... Ngươi thân là Đại tiểu thư Cao gia, lẽ ra nên dẫn dắt gia tộc đi về phía huy hoàng mới đúng.

Cao Diễm nhớ tới lời giải thích mà hắn đã chuẩn bị kỹ càng, nhưng khi nói cũng không hung hăng giống như hắn dự liệu từ trước.

- Ta cũng muốn cống hiến cho Cao gia, nhưng Cao gia không cần ta, năm đó trục xuất ta ra khỏi Long vực, không phải là Ly thúc tích cực nhất hay sao?

Cao Nguyệt nói.

- Tại sao lại phải trục xuất ngươi, trong lòng ngươi rõ ràng!

- Bất kể là ta ở cùng ai, ta vẫn có thể hiệu lực cho gia tộc, nhi tử của ta cũng là người rất ưu tú. Đệ tử dòng chính của Cao gia, không phải cũng đã thua ở trong tay nhi tử của ta sao?

Cao Nguyệt nói.

Lúc này, Giang Thần cũng đứng ở bên cạnh nàng, nhìn người ngoài cửa, ánh mắt rơi vào trên người Cao Ly.

Đây là một nam nhân hơn năm mươi tuổi, khôi ngô cường tráng, lông mày rất đậm, lông mày đang nhướng lên.

Một đôi mắt âm trầm đánh giá Giang Thần vài lần, nói:

- Hừ, nhi tử của ngươi đánh bại đệ tử dòng chính, thế nhưng còn xa không đạt đến trình độ cần có.

- Tiêu chuẩn này, không phải là do ngươi định đoạt, Ly thúc.

Cao Nguyệt nói.

Cao Ly biết muốn mang người đi không phải là chuyện dễ dàng, nhất định phải tỏa ra nhuệ khí.

Hắn nói:

- Ý của ngươi nói, trừng phạt năm đó của Cao gia đối với ngươi, đều là sai lầm sao?

- Lúc đó ta cũng không mang thai, cũng không biết sẽ ra sao, thế nhưng hiện tại ta khẳng định, nhi tử của ta vượt xa tưởng tượng của các ngươi.

Nói tới chỗ này, Cao Nguyệt khó nén nổi vẻ tự hào.

- Như vậy, phượng huyết trong cơ thể hắn có thể đạt tới trình độ mỏng manh không?

Cao Ly châm chọc nói.

Tiêu chuẩn thuần khiết của phượng huyết có phân chia rõ ràng, từ thấp đến cao: Mỏng manh, khá thấp, bình thường, dày đặc, tinh khiết, cực phẩm.

Phượng huyết trong cơ thể của Cao Nguyệt chính là cực phẩm, nếu như sinh ra con ngay cả mỏng manh cũng không đạt đến thì đã chứng minh nàng sai mười phần.

Sở dĩ năm đó Cao Nguyệt việc nghĩa chẳng từ nan đi theo Giang Thanh Vũ, ngoại trừ ái tình ra, nàng cũng không tin liên hôn chính là đường ra duy nhất.

- Không chỉ là mỏng manh, ta đã nói rồi, nhi tử của ta không kém bất kỳ một đích truyền nào cả.Cao Nguyệt nói.

- Nói khoác không biết ngượng, ta thấy hắn ngay cả phượng huyết cũng không có.

Cao Ly nói.

- Đúng thế, mặt hàng như vậy cũng không cảm thấy ngại nói là ưu tú hơn so với đệ tử dòng chính Cao gia sao?

Cao Ly lẫn trong đám người lại thể hiện ra vẻ cay nghiệt của mình.

- Tiểu muội.

Cao Kha cau mày, không hiểu muội muội mình muốn làm gì.

Cao Ly muốn coi Cao Nguyệt làm thẻ đánh bạc, xa gả tới liên minh đi.

Thế nhưng, vẻn vẹn bởi vì Mộ Dung gia xuất hiện một Ninh Hạo Thiên mà làm như vậy đúng là có chút gượng ép.

Cao Kha không khó để đoán ra được, Cao Nguyệt chính là quân cờ lật đổ quyền quan trọng lần này của hắn.

- Ngày ấy không nên nổi giận ở trong phủ.

Cao Kha nhìn về phía Giang Thần, chính là bởi vì ngày đó thất thố cho nên đã làm cho Cao Diễm nắm được nhược điểm, biết hắn quan tâm tới tiểu muội.

Dùng sự hiểu biết của hắn đối với tiểu muội, biết Cao Nguyệt cũng đã hiểu rõ chuyện này.

Cho nên nàng mới nói ra những câu này.

Cao Ly dùng sự hổ thẹn của Cao Nguyệt với Cao gia để làm khó dễ.

Cao Nguyệt lại nói mình không có, trái lại còn là người của Cao gia có mắt không tròng, nhi tử của nàng không kém bao nhiêu so với bất kỳ đệ tử dòng chính nào cả.

Không thể không thừa nhận, Cao Nguyệt đã nắm lấy trọng điểm, nếu như thật sự đúng như nàng từng nói, Cao gia không chỉ không thể bức bách nàng đi vào khuôn phép mà còn phải vì thế mà bù đắp sai lầm trước đó.

Nhưng vấn đề ở chỗ, Giang Thần thật sự có ưu tú như nàng nói không?

Ở Cao gia, thứ được quan tâm nhất là phượng huyết.

Khi Giang Thần đi tới Long vực, Cao gia cũng đã lén lút tiếp xúc với hắn, thậm chí còn thu thập được máu của hắn, tiến hành trắc nghiệm.

Kết quả thu được là, trong cơ thể của Giang Thần cũng không có phượng huyết, ngay cả mỏng manh cũng không đạt đến.

Một khi lời nói vừa nãy của Cao Nguyệt bị vạch trần, như vậy nàng sẽ hoàn toàn bị động. Đến lúc đó, chỉ có thể để Cao Kha đứng ra mà thôi.

Nếu như bảo vệ Cao Nguyệt thì sẽ bị cho rằng không công chính, Cao Ly sẽ nhân cơ hội làm khó dễ, triệt đi chức vị gia chủ tạm quyền của hắn.

- Đáng ghét.

Điểm bất đắc dĩ chính là, nhất định Cao Kha sẽ làm như vậy, sẽ không để cho tiểu muội gả tới nơi như liên minh.

Cao Ly kịp phản ứng lại, vẻ mặt cười nhạo, nói:

- Được lắm, chúng ta sẽ kiểm tra một chút.

Nói đoạn hắn lấy ra một khối tinh thạch, ném về phía Giang Thần.

- Nhìn xem phượng huyết của nhi tử ngươi có bao nhiêu thuần khiết đi.

Cao Nguyệt liếc mắt nhìn tinh thạch, nói:

- Thần nhi, đây là Phượng Linh Thạch, con dùng sức nắm chặt, sẽ căn cứ vào phượng huyết bên trong cơ thể con sâu cạn ra sao mà tỏa ra ánh sáng, do đó phán đoán được phượng huyết của con.

Giang Thần chú ý tới tinh thạch có rất nhiều sừng nhọn, dùng sức nắm nhất định sẽ chảy máu.

Đương nhiên, đây không phải là điểm mà Giang Thần lưu ý, hắn đang suy nghĩ có nên bại lộ chính mình hay không.

Thế cuộc hiện giờ đối với hắn rất không sáng láng, không nhận rõ Cao Kha là tốt hay là xấu, bởi vì hắn phát hiện ra gia chủ Cao gia bị người ta hạ độc cho nên mới như vậy!

Có điều, hắn không có lựa chọn nào khác, nếu như không trắc nghiệm, chắc chắn đối phương sẽ không bỏ qua.

- Như vậy thì cứ đến đi.

Ngay khi Giang Thần định dùng lực, Cao Nguyệt lại nói:

- Ly thúc, không biết cần phải đạt đến bao nhiêu mới coi như là còn nghe được?

- Hiện tại ở trong gia tộc, huyết thống của đệ tử dòng chính bình quân là trình độ dày đặc, con trai của ngươi, đương nhiên phải đạt đến tinh khiết thì mới được.

Cao Ly nói.

Hắn vừa nói, sắc mặt của không ít người thay đổi, bởi vì tiêu chuẩn tinh khiết này, cho dù chính là Cao Nguyệt liên hôn với người khác cũng không thể bảo đảm được đời sau trăm phần trăm đạt đến được.

Thế nhưng lời của Cao Ly lại giống như chịu thiệt vậy, khiến cho người ta buồn nôn.

- Nếu ta đạt đến tinh khiết thì sao?

Giang Thần nói.

- Hừ, vậy chỉ có thể chứng minh lời của mẫu thân ngươi không sai, ngươi còn muốn thế nào nữa?

Cao Ly bất mãn nói.

- Năm đó các ngươi đã làm cho mẫu thân ta uống thuốc độc, nếu như chứng minh được đây là sai lầm, ngươi còn hỏi ta muốn thế nào sao?

Giang Thần lạnh lùng nói.

- Ngươi đang sợ đúng không? Nói nhảm nhiều như vậy làm gì.

Cao Ly mắng.

Lời này đã nhắc nhở Cao Ly, rất có thể Giang Thần muốn lấy chuyện này để từ chối.

- Nếu như ngươi có thể đạt đến tinh khiết, ngươi nói thế nào cũng được!

Sau đó, Cao Ly lập tức đưa ra một điều kiện, làm cho Giang Thần không còn lời nào để nói.

- Được.

Nói xong, Giang Thần dùng sức nắm tinh thạch.

Chương 374: Tốt nghiệp thánh viện

Hơi dùng sức, sừng nhọn của tinh thạch đâm thủng da hắn, máu tươi tràn ra ngoài, bị tinh thạch hấp thu.

Chợt, tinh thạch phát ra ánh sáng màu đỏ thẫm, nhưng rất tối, nếu dời tầm mắt đi thì sẽ không thấy được.

Trên mặt Cao Ly hiện lên nụ cười châm biếm. 

Bên Cao Kha, đương nhiên là mặt buồn rười rượi,

Cao Nguyệt cũng không hiểu, nhưng nàng tin tưởng nhi tử của mình sẽ không lừa gạt mình.

Đột nhiên, tinh thạch bắt đầu biến hóa, dường như ngọn lửa trở nên hừng hực, ánh sáng càng ngày càng rực rỡ hơn nữa. 

Khi mọi người còn đang kinh ngạc, tinh thạch không chỉ không dừng lại, trái lại còn rất nhanh đã đạt đến trình độ chói mắt.

Cao Nguyệt vừa nhìn nụ cười trên mặt nhi tử đã hiểu rõ, thân là Chân Huyết giả, có thể khống chế được cường độ của tinh thạch.

- Thần nhi, đợi đến trình độ tinh khiết ta sẽ nói ngừng. 

Cao Nguyệt thông qua thần thức giao lưu cùng Giang Thần.

Chân huyết là cuối cùng đòn sát thủ, không thể tùy tiện để lộ ra.

Giang Thần khẽ gật đầu, hơi suy nghĩ một chút, ánh sáng thu liễm lại. 

Nụ cười khinh thường của Cao Diễm cũng đọng lại ở trên mặt, rất là buồn cười.

- Được rồi.

Chờ đến khi Cao Nguyệt mở miệng, Giang Thần ngừng lại, nhưng ánh sáng của tinh thạch cũng không vì vậy mà tản đi. 

Khi Giang Thần nâng tinh thạch lên, tất cả mọi người theo bản năng đưa tay chặn tia sáng chói mắt kia.

- Ly thúc, ngươi cảm thấy ra sao? Ta muốn biết, là ta nên xin lỗi Cao gia, hay là Cao gia có lỗi với ta?

Cao Nguyệt nói. 

Trên trán của Cao Ly tràn ngập mồ hôi hột, không biết làm sao.

Cao Kha nắm giữ tình báo của Giang Thần, là toàn bộ tình báo chung mà Cao gia biết được.

- Lẽ nào, từ lúc vừa mới bắt đầu chính là cạm bẫy do Cao Kha đào ra hay sao? 

Trong lòng Cao Ly xuất hiện suy nghĩ lớn mật.

Cao Nguyệt không thể tới Long vực được, bởi vì có lệnh hạn chế, nếu như là Cao Kha đưa ra lệnh huỷ bỏ hạn chế, nhất định sẽ bị bác bỏ.

Nhưng mà, lệnh hạn chế lại bị Cao Diễm giải trừ. 

Muốn hoàn thành được mục tiêu thì phải ra tay từ phượng huyết của Giang Thần, nhưng hiện giờ đã thất bại.

- Chuyện này... Nếu như phượng huyết của hắn là tinh khiết, cảnh giới không thể mới là Thông thiên cảnh tầng ba được!

Cao Ly còn muốn mạnh miệng, không chịu từ bỏ. 

- Phượng Linh Thạch là do Ly thúc cho, bằng không, chúng ta lại đi tìm một viên khác để thử vậy?

Cao Nguyệt nói.

- Ý của ta là phượng huyết tinh khiết như thế, thế nhưng cảnh giới còn thấp như vậy đã nói rõ ra cái gì? Nói rõ là bị phụ thân hắn làm ảnh hưởng! 

Cao Ly nói.

- Xem ra ngươi sẽ không thực hiện hứa hẹn, có điều, ta cũng không cảm thấy kỳ quái.

Giang Thần đùa cợt nói. 

- Hừ, có phượng huyết tinh khiết như thế mà cảnh giới của ngươi lại nhỏ yếu như vậy...

- Nhỏ yếu sao? Đường đường là trưởng giả Cao gia, không ngờ lại nói ra lời vô tri như vậy, cảnh giới đại diện cho thực lực sao?

Giang Thần ngắt lời hắn muốn nói, nhẹ nhàng lắc đầu, đối với người như thế trong lòng hắn rất xem thường. 

Người bên ngoài gật gật đầu, nếu cảnh giới đã quyết định tất cả, như vậy võ học, công pháp huyền bí. Tại sao tất cả những thứ này còn có nhiều người tu luyện như vậy chứ?

- Được, vậy thì thế này đi, cứ lấy đao thật thương thật ra so, Cao Ly, ngươi thấy thế nào?

Cao Ly mắt nhìn mình sắp biến thành tên hề, nàng ảo não không thôi. - Được!

Cao Ly từ bên trong chấn động do tinh thạch mang đến phục hồi tinh thần lại, nghe hắn nói như thế, nàng rất là kích động, lập tức đứng ra.

Rất hiển nhiên, nàng không cho là Giang Thần có thể thắng được mình. 

Lúc trước bị đánh mấy bạt tai chỉ là mình bị sát khí không hiểu ra sao kia làm cho kinh sợ mà thôi.

- Giang Thần, mẫu thân ngươi luôn miệng nói ngươi không kém gì đích truyền, như vậy, ngươi dám đấu với ta không?

Cao Ly khiêu khích nói. 

Giang Thần nhún vai một cái, không quá quan tâm, nói:

- Vừa nãy ngươi cũng chắc chắn như vậy, kết quả lại nuốt lời, sao ta phải so với ngươi chứ?

Nghe vậy, trong mắt của Cao Ly có lửa giận đang thiêu đốt, nàng cố nén không phát tác, nói: 

- Lần này không giống lần trước, nếu như thua...

- Không không không, ngươi, ở trong mắt của ta không đáng giá một đồng, không có bất kỳ độ tin cậy nào cả. Người vì những thứ khác, người quan tâm mặt mũi, thế nhưng vẫn tình nguyện chịu thua cuộc, nhưng ngươi không như thế.

Giang Thần ngắt lời nàng, nói. 

Vừa nói, không ít người âm thầm cười trộm, Giang Thần đang mắng người khác không biết xấu hổ, có thể nói là rất đặc sắc.

- Ngươi!

Cao Ly cũng không biết nên nói cái gì cho đúng, trực tiếp động thủ rõ ràng là không sáng suốt, bên người Giang Thần chính là mẫu thân và cữu cữu hắn đang đứng. 

- Không dám chính là không dám, còn nói nhiều lời như vậy, kẻ nhu nhược!

Cao Ly mắng.

- Chó tới cắn ngươi một cái, ngươi không thể không nói cái gì mà cắn lại một cái sao? 

Giang Thần cười lạnh nói.

Tức thì, Cao Ly và Cao Diễm như thế, tức giận đến mức nói không ra lời.

- Nếu ngươi cho rằng Cao Ly không đáng một văn, như vậy ta đứng ra thì sao? 

Giữa lúc này, lại có người đến.Người đến đi rất chậm, chống một cái gậy, nhưng mỗi một bước, sắc mặt người ở chỗ này càng thêm nghiêm nghị.

Ngay cả Cao Kha và Cao Nguyệt cũng không ngoại lệ. 

Giang Thần ngưng mắt nhìn lại thì đã nhìn thấy có một nam tử, có thể gọi là lão giả chân chính.

Bởi tu hành cho nên coi như là già bảy tám mươi tuổi thì cũng có thể bước đi như bay.

Thế nhưng người trước mắt này, thân thể lại xuất hiện vẻ già nua. 

Có điều, ở trong mắt y sư như Giang Thần, tuy rằng đối phương già nua nhưng lại nắm giữ sức mạnh kinh khủng.

Hắn, chính là Cao Diễm trong miệng của Cao Kha.

Người muốn mưu đoạt vị trí gia chủ Cao gia. 

- Ngươi so với Cao Ly, mặc kệ Cao Ly đồng ý đặt cược cái gì, ta sẽ làm được thay hắn.

Cao Diễm không để ý đến bất kỳ người nào mà nhìn thẳng vào Giang Thần.

- Như vậy thì ngươi nên đưa ra tiền đặt cược làm cho ta cảm thấy hứng thú đi. 

Giang Thần nói.

Cao Ly cắn răng, nói:

- Một giọt chân huyết Hỏa Phượng. 

Hắn vừa nói, có thể nhìn thấy rõ ràng vẻ kinh ngạc ở trên mặt của mọi người, có thể thấy được tiền đặt cược này không nhỏ.

- Giang Thần, chân huyết tương đương với tinh lực tiêu hao của tu sĩ Thần Du cảnh khi ngưng tụ thần huyệt, cấp bậc Hỏa Phượng, một giọt cần mấy năm tiêu hao của hắn.

Cao Nguyệt nói. 

Giang Thần bỗng nhiên tỉnh ngộ, ánh mắt nhìn Cao Diễm và Cao Ly, nói:

- Thứ ta cần chỉ là đấu thôi đúng không? Một khi ta thua, mặc kệ thắng thua đều có thể làm khó dễ mẫu thân ta đúng không?

Hắn thẳng thắn như vậy, Cao Diễm khẽ cau mày, không hề trả lời hắn. 

- Rốt cuộc ngươi muốn dài dòng tới khi nào? Không dám thì chạy về đại sơn đi!

Cao Lệ chờ đến mức thiếu kiên nhẫn, lần nữa mở miệng.

- Như vậy, hi vọng ngươi sẽ không phải hối hận. 

Giang Thần nói.

- Hừ.

Cao Lệ chẳng muốn đáp lại lời vô tri này của hắn. 

Lập tức, mọi người đi tới trên núi đá gần đây.

- Cao Lệ, giết hắn.

Trước khi bắt đầu, Cao Lệ nghe được một đạo thanh âm, nàng không cần quay đầu lại cũng đã biết là ai đang nói chuyện. 

Cho dù nàng còn trẻ, thế nhưng được đi tới Nam Phong lĩnh đã nói rõ nàng đã tham dự vào bên trong tranh đấu quyền lợi.

Giết chết Giang Thần, lại nói hắn tài nghệ không bằng người, Cao Nguyệt cũng không có bất kỳ biện pháp nào cả.

- Ta đã xem qua biểu hiện của ngươi ở tỷ thí Thánh Viện, mặt khác phải nói cho ngươi biết, ta đã tốt nghiệp từ Thánh Viện, là học sinh xuất sắc được Anh Hùng điện mời. 

Cao Lệ nói:

- Nhưng mà Anh Hùng điện chỉ là nơi của những thiên tài yếu đuối không quyền không thế, ta khinh thường ở lại.

- May là ngươi không ở lại, trình độ của Anh Hùng điện vốn đã rất đáng lo, nếu như ngươi gia nhập, vậy sẽ biến thành không đủ tư cách rồi. 

Chương 375: Chênh lệch quá to lớn

Cảnh giới của Cao Lệ là Thông thiên cảnh tầng năm cấp bậc, phượng huyết thuần khiết là dày đặc, ngoài ra, trình độ võ học cũng không thấp.

Bằng không, Cao Ly và Cao Diễm cũng sẽ không giao trọng trách cho nàng.

Có điều, trên mặt của Giang Thần không nhìn thấy vẻ sốt sắng nào cả, trong mắt còn mang theo ý cười cân nhắc. 

Hắn đột nhiên nghĩ đến từ sau khi đánh bại Thủy Thuần, ở Long vực hắn cũng không giao thủ với những người khác, cho nên mới bị người ta coi thường.

Trên thực tế, thực lực của hắn so với khi đó, đã tăng lên không chỉ gấp mười lần.

- Thần hỏa phần thiên: Tà Nguyệt Trảm! 

Vũ khí của Cao Lệ là đao, khi ra chiêu kéo theo lửa cháy hừng hực, đao kình đáng sợ phun trào ở trong biển lửa.

Giang Thần chú ý tới ngọn lửa hừng hực ở trên lưỡi dao của nàng, dày đặc như sữa bò, nhìn qua có vẻ rất nguy hiểm.

- Hỏa tâm ý cảnh đại thành sao? 

Khóe miệng của Giang Thần nở nụ cười cân nhắc, xem ra trận chiến cũng không được coi là tẻ nhạt.

Đặc biệt là, hắn đã nhận ra được sát ý trên người tiểu nữu này.

Sau đó, ánh mắt của hắn nhìn về phía hai người Cao Diễm và Cao Ly ở trên không trung. 

Nói thật, mưu kế của Cao Diễm rất đơn giản, nhưng lại rất hữu hiệu, phỏng đoán lòng người, bắn trúng chỗ yếu của Cao Kha.

Nhưng mà hắn ngàn tính vạn tính, đều không ngờ tới được việc Giang Thần sẽ là Chân Huyết giả.

- Động thủ với ta mà ngươi lại dám phân thần? 

Cao Lệ múa đao đánh đến, không quên quan sát Giang Thần, muốn tìm kẽ hở, kết quả phát hiện ra khắp toàn thân của Giang Thần đều là kẽ hở.

Lửa giận khi bị xem thường cùng với khuất nhục bị vả miệng trước đó trộn lẫn, sát ý tràn ngập tâm trí của nàng.

Một đao đủ để làm cho sông lớn khô cạn hạ xuống, muốn chia Giang Thần ra làm hai. 

Nhưng mà khi đao đến gần Giang Thần còn nửa thước thì lại bị đỡ được rất triệt để.

- Tại sao lại không chứ?

Giang Thần hỏi ngược lại một câu, hắc đao trong tay vững vàng tiếp được một kích này. 

Không chỉ có như vậy, ngay cả nhiệt độ hừng hực có thể hòa tan sắt thép cũng bị gió mạnh vô hình thổi tung.

- Làm sao lại vậy được?

Cao Lệ cả kinh, hoàn toàn không nghĩ tới kết cục sẽ là như vậy. 

- Luôn miệng nói mình tuyệt vời cỡ nào, vậy mà ngươi chỉ có chút trình độ ấy thôi sao? Ngươi nói ta là rác rưởi, vậy ngươi là cái gì chứ?

Giang Thần hỏi.

Mặt cười của Cao Lệ trắng bệch, vẻ kiêu ngạo biểu hiện ra ở Nam Phong lĩnh sáng nay từ từ biến mất. 

- Đừng có đắc ý với ta!

Cao Lệ không hề từ bỏ mà điều động toàn lực, lần này không chỉ có đao trong tay, hai tay và vai đều phun trào ra một lượng lớn lửa hừng hực.

Ở trên mày liễu của Cao Lệ, xuất hiện đồ văn Thiên Phượng của Cao gia. 

- Chết đi cho ta!

Tiếng nói vừa dứt, Cao Lệ như là phát điên múa đao chém lung tung, trong mấy giây ngắn ngủi đã chém ra hơn trăm đao, tất cả đều hướng về chỗ yếu của Giang Thần để bắt chuyện.

- Đáng ghét! 

Nhưng mà, tất cả những hành động này đều là phí công, mỗi một đao đều Giang Thần bị đỡ được.

Hơn nữa từ đầu đến cuối Giang Thần đều rất là tùy ý, con mắt sắc bén nhìn thấu tất cả, liệu địch từ trước.

Hắc đao biến hóa mấy lần đã làm cho công kích của đối phương tan rã. 

- Hiện tại ngươi đã biết chênh lệch chưa, ngươi cảm giác mình vừa nãy mình ngu xuẩn thế nào chưa?

Giang Thần nói.

Sau đó, Giang Thần đổi thủ thành công, từng bước tiến lên phía trước, mỗi một đao nhìn như phổ thông đều làm cho Cao Lệ vô cùng chật vật. 

- Thật là lợi hại!Người chung quanh rất là bất ngờ, không phải bọn họ không nghĩ tới Giang Thần mạnh, nhưng cường như vậy lại là chuyện ngoài ý muốn của bọn họ.

Đây căn bản không phải là tỷ thí, hoàn toàn là một bên nghiền ép. 

Có người nhìn về phía Cao Ly, vẻ mặt rất đồng tình.

Lấy ra một giọt chân huyết Hỏa Phượng để đánh cược, kết quả lại không nằm trong dự đoán, không biết đối phương sẽ suy nghĩ thế nào nữa.

Từ vẻ mặt đặc sắc trên mặt hắn, hoặc nhiều hoặc ít cũng đã có thể cảm nhận được một ít. 

- Phượng Tuyệt Thiên Hạ!

Cao Lệ còn đang giãy dụa, đồng thời cũng dùng đòn sát thủ của bản thân.

Người lùi ra xa xa trước, tiếp theo toàn thân thúc giục lửa, ở dưới trạng thái hai tay cầm kiếm bay ra, thân thể xoay tròn. 

Trong quá trình không ngừng xoay tròn, lửa cũng xoay quanh theo nàng, lặng lẽ hình thành một con Hỏa Phượng.

Chờ đến khi Hỏa Phượng thành hình, Cao Lệ đã làm cho người ta cảm giác có thể va đổ một ngọn núi lớn.

- Thông minh. 

- Võ học của Cao Lệ không đủ, hiện tại cứng đối cứng, phát huy ra ưu thế cảnh giới, không chừng có thể xoay chuyển được càn khôn.

- Không biết Giang Thần có thể chịu đựng được một kích này hay không.

Trong tiếng nghị luận, Cao Kha nói: 

- Tiểu muội, Cao Lệ hoàn toàn không có ý giữ lại thực lực, có lẽ là muốn giết Giang Thần.

- Không sao.

Cao Nguyệt lắc lắc đầu, nàng hiểu rõ thực lực của Giang Thần, biết Cao Lệ còn lâu mới có thể uy hiếp được nhi tử xuất sắc của nàng. 

Sự thực cũng đúng như vậy, nhìn thấy đầu Hỏa Phượng này vọt tới, Giang Thần uốn éo cái cổ, sắc mặt không thay đổi.

- Ngươi cho rằng ta chỉ dùng võ học thủ thắng ngươi sao?

Nói đoạn, gió lớn được hình thành ở quanh người hắn, tia chớp nhỏ bé nhảy lên mấy lần, Lôi Đình thần giáp lóng lánh đã bám vào bên ngoài thân thể của hắn. 

- Vô Thường Nhất Đao!

Giang Thần thu đao vào vỏ, thân thể nghiêng về phía trước, lướt nhanh ra, hắc đao lần nữa ra khỏi vỏ.

Người vây xem chung quanh chỉ nhìn thấy có một vệt bóng đen lấy Hỏa Phượng làm trung tâm xẹt qua, toàn bộ quá trình đều được hoàn thành ở trong chớp mắt. Tiếp đó, mọi người đã nhìn thấy Hỏa Phượng do Cao Lệ biến ảo mà thành đã chia ra làm hai, bị cắt ra từ vị trí chính giữa.

Mấy giây sau, tất cả ngọn lửa hừng hực bị dập tắt, thân thể Cao Lệ ngã xuống đất, lồng ngực tràn ngập máu, rất nhanh đã ngã vào trong vũng máu của chính mình.

Giang Thần ra chiêu, chỉ cần một đao đã chém giết đệ tử dòng chính xuất sắc của Cao gia. 

Lời trước đó Cao Nguyệt đã nói, đột nhiên trở nên có trọng lượng lên.

- Quá ác, quá ác, chỉ là tỷ thí mà ngươi lại đi giết người!

Trong lúc mọi người yên tĩnh, Cao Ly kia lần nữa dùng giọng nói lớn chói tai kia nói chuyện. 

Nhìn dáng vẻ của hắn, hắn lại muốn kiếm cớ để không phải giao ra một giọt chân huyết Hỏa Phượng.

Có điều, Cao Lệ cứ như vậy mà chết đi, quả thực đã gây ra phong ba không nhỏ.

- Cao Lệ từ lúc bắt đầu đến lúc kết thúc, từng đao đều mang theo sát ý mãnh liệt, mỗi đao đều không có ý lưu tình, ta nghĩ không phải là các vị không có mắt. 

Cao Nguyệt nói.

- Đó là Cao Lệ không đủ thực lực, chỉ có thể làm như vậy mà thôi.

Cao Ly nói. 

- Buồn cười, khi xuất thủ, ai đều cho rằng nhi tử của ta yếu hơn chứ? Cao Lệ cũng không ngoại lệ, Ly thúc à Ly thúc, ngươi thực sự là càng ngày càng không biết xấu hổ rồi.

- Ngươi!

Cao Ly phẫn nộ chỉ qua đó, đang muốn nổi giận. 

- Thế nhưng, Giang Thần có tâm giết người, điểm ấy là sự thực.

Cao Diễm mở miệng.

Giang Thần vẩy máu tươi trên lưỡi kiếm, chế giễu nói: 

- Nói cách khác, nàng muốn giết ta, ta phải nhẫn nhịn khắc chế sao? Nàng yếu thì nàng có lý sao?

- Ta muốn xin tộc lão phán quyết.

Cao Diễm không để ý đến hắn, trái lại còn đưa ánh mắt nhìn về phía Cao Kha. 

Cao Kha không có tỏ thái độ, người ở chỗ này lại biết chuyện này rất không đơn giản.

Tộc lão phán quyết, đây cũng là nghi thức thần thánh nhất của Cao gia.

Cao Diễm xin phán quyết vào lúc này, cân nhắc đến việc gia chủ bị bệnh liệt giường, cùng với tình hình của Cao Nguyệt, tuyệt không chỉ là vì nhằm vào Giang Thần không thôi. 

- Lão hồ ly này, cùng chuẩn bị, mặc kệ thắng thua thế nào thì cũng sẽ cầu phán quyết!

Cao Kha nhỏ giọng nói.

- Không sai, phán quyết, xin tộc lão phán quyết! 

Cao Ly hi vọng làm lớn chuyện này ra, như vậy sẽ không ai nhớ tới một giọt chân huyết Hỏa Phượng kia của hắn.

- Ca, đồng ý với hắn.

Cao Nguyệt nói. 

- Tiểu muội?

Cao Kha rất khó hiểu, một khi bắt đầu phán quyết, vậy sẽ quyết định gia chủ đời tiếp theo là ai, là lúc song phương ngả bài.

Nhưng hiện tại, kế hoạch của bọn họ rõ ràng còn chưa đủ. 

- Không có chuyện gì cả.

Cao Nguyệt nói xong, liếc mắt nhìn Giang Thần.

Mặc kệ đánh cược ra sao, một khi nói ra Chân Huyết giả thì sẽ có thể hoàn toàn thắng lợi. 

Chương 376: Chân huyết có đủ hay không?

Cao Kha không biết tình huống, không yên lòng, bởi vì một khi đồng ý phán quyết, hậu quả khó mà lường được.

Tranh luận chuyện của Giang Thần là nhỏ, làm khó Cao Nguyệt lấy này để ép hắn đi vào khuôn phép mới là chuyện lớn.

Nhưng mà ánh mắt của Cao Diễm như kiếm, không cho hắn không đồng ý. 

- Được.

Bất đắc dĩ, Cao Kha không thể làm gì khác hơn là đồng ý phán quyết.

- Đáng thương. 

Giang Thần liếc nhìn Cao Lệ trên đất, thầm nói:

- Còn nhỏ tuổi mà không cố gắng tu hành, tham dự vào chuyện như vậy, trở thành quân cờ của người khác.

Có người muốn nhờ tay Cao Lệ giết chính mình, đương nhiên, cũng nghĩ tới việc Cao Lệ sẽ bị hắn giết chết, nhưng người sau lưng kia căn bản không để ý tới nàng. 

Có điều, Giang Thần cảm giác mình là mèo khóc chuột, lắc đầu một cái, hắn dứt bỏ suy nghĩ này trong đầu.

Bởi vì đối tượng phán quyết là Giang Thần, cho nên sự tự do của hắn lập tức bị hạn chế, hắn và Cao Nguyệt đồng thời bị mang tới một ngọn núi ngoài Hỏa Phượng thành.

Trong ngọn núi bị đào rỗng, có một mảnh không gian rất rộng rãi. 

Giang Thần đi vào theo những người khác, nhìn thấy bên trong không thấy ánh mặt trời giống như trong tưởng tượng của hắn, ở phía dưới cùng, có dung nham đang cuồn cuộn, ánh sáng nương theo nhiệt độ cao mà xua tan bóng đêm.

- Bắt đầu đi.

Người tiến vào đây đều là đại nhân vật của Cao gia, người xem náo nhiệt chỉ có thể chờ ở bên ngoài. 

Phía sau Cao Diễm là tam thúc Cao gia, đám người Cao Ly.

Nhân số đội ngũ của Cao Kha nhiều hơn, thế nhưng sắc mặt của mỗi người đều rất khó coi.

Trong tay Cao Kha chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện một khối lệnh bài bằng gỗ, không chờ người khác thấy rõ hắn đã ném ra ngoài. 

Lệnh bài bằng gỗ rơi lên trên dung nham, lập tức nổi lửa, cháy hừng hực.

Trong vẻ mặt nghi hoặc của Giang Thần, cả ngọn núi truyền đến chấn động, bàn chân có thể cảm nhận được mặt đất đang rung động, cũng không lâu sau, từ dưới đáy dung nham có từng đầu Hỏa Phượng bay ra. Khi vọt tới trước mặt chúng nhân thì lại biến thành từng lão giả khí thế bức người.

Những người này, chính là tộc lão của Cao gia. 

Bọn họ ngồi ở giữa không trung, thân thể bắn ra ánh sáng nhàn nhạt, đối mặt với đám người đứng ở lối vào, mặt không hề có chút cảm xúc, mi mắt hạ thấp xuống.

- Có chuyện gì?

Tổng cộng có năm người, người ngồi ở chính giữa chậm rãi mở miệng. 

- Khởi bẩm tộc lão, một đệ tử dòng chính, trong lúc tỷ thí luận bàn đã có người lạnh lùng hạ sát thủ, tàn hại đồng môn.

Cao Ly là người thứ nhất nhảy ra nói.

Người bên Cao Kha rất bất mãn, nhưng ở trước mặt tộc lão, bọn họ không dám tranh luận. 

- Rồi sao?

Phản ứng của tộc lão rất bình thản, Giang Thần thông qua sức quan sát sắc bén phát hiện ra, ở bên dưới sự bình thản này ẩn giấu đi vẻ không kiên nhẫn.

- Bởi vì người giết người là nhi tử của Cao Nguyệt. 

Cao Diễm làm sao không biết được chứ, hắn lập tức nói ra trọng điểm.

Vừa nghe lời này, phản ứng của năm vị tộc lão rất lớn, mỗi người mở mắt ra, tinh mang bắn ra bốn phía.

Chợt, ánh mắt của bọn họ tụ tập lên trên người Cao Nguyệt, vẻ mặt rất phức tạp, khó có thể dùng lời để diễn tả ra được. 

- Cao Nguyệt, ngươi trở về từ khi nào vậy?

- Tam gia gia, vừa ngày hôm nay.

Cao Nguyệt nhìn vị tộc lão ở giữa, nói. 

- Chất độc trên người của ngươi đã được giải rồi sao?

Tộc lão ngồi đầu tiên nghiêm nghị nói.

- Đúng vậy, Phí lão. 

- Là ai bảo ngươi giải? Ngươi cho rằng trải qua nhiều năm như vậy là có thể tự chủ trương giải độc sao? Là ai bảo ngươi làm như vậy?

Vị Phí lão kia rất tức giận nói.

Bốn vị tộc lão khác nghiêm mặt, chờ đợi Cao Nguyệt trả lời. 

- Là ta giải độc, các ngươi hỏi dựa vào cái gì để giải độc, ta cũng muốn hỏi một chút, các ngươi dựa vào cái gì để hạ độc?
Giang Thần đứng dậy, đối mặt năm tên với Tôn giả, hắn vẫn rất đúng mức.

Thân là một vãn bối, lời nói của hắn làm cho người của Cao Kha và Cao Diễm rất bất ngờ. 

- Ngươi chính là nhi tử của Cao Nguyệt?

- Mẫu thân ngươi không quan tâm tới lợi ích của gia tộc, chà đạp lên tâm huyết nhiều năm của gia tộc. Không để ý tới vinh dự của Thiên Phượng Cao gia, trốn tránh trách nhiệm thuộc về nàng, những chuyện này, chỉ hạ độc đã là một loại nhân từ rồi!

Phí lão kích động nói. 

- Chỉ bởi vì lựa chọn người mình yêu thôi sao?

Giang Thần hỏi.

- Lợi ích của gia tộc lớn hơn tất cả! 

Phí lão quát lên.

Mắt thấy nếu cứ tiếp tục như vậy, không biết sẽ biến thành ra sao, Cao Kha vội nói:

- Các vị tộc lão, phượng huyết trong cơ thể Giang Thần đạt đến trình độ tinh khiết. 

- Ồ?

Lời này ngay cả Phí lão cũng rất bất ngờ, từng đôi mắt trên dưới đánh giá Giang Thần, muốn nhìn thấu hắn.

Cao Diễm nói: 

- Đây không phải là nguyên nhân giúp hắn có thể tùy ý giết người, hơn nữa, ở với phàm nhân mà đã sinh ra tinh khiết, nếu là liên hôn, rất có thể sẽ ra cực phẩm, thậm chí là càng cao hơn.

Lời này vô cùng độc ác, sắc mặt của năm vị tộc lão lần nữa căng thẳng.

- Cứ tuỳ việc mà xét đi. 

Tam gia gia trong miệng Cao Nguyệt nói.

- Các vị tộc lão.

Cao Ly lập tức nói: 

- Ở dưới tình huống Giang Thần có thể không giết mà lại giết chết Cao Lệ, lòng dạ độc ác thế nào, từ việc này có thể thấy được.

- Tộc lão, là Cao Lệ có sát tâm trước!

Cao Nguyệt lập tức nói. 

- Đó cũng là do nhi tử nhà ngươi không có tâm khoan dung, lòng dạ chật hẹp, Cao Lệ chỉ là hồ đồ nhất thời mà thôi!

Cao Ly rất vô liêm sỉ phản bác.

Cao Diễm tận dụng mọi thời cơ, nói: - Tộc lão, trọng điểm của chuyện này là, Giang Thần cũng không phải là người Cao gia, bởi vì mẫu thân hắn cho nên tên của hắn không ở bên trên gia phả, hôm nay có thể đến đây là nể mặt tình huống của gia chủ mà có ngoại lệ, ta mới để hai người đến để vấn an gia chủ...

- Tình hình của Kinh Hồng thế nào rồi?

Một tên tộc lão ngắt lời hắn, hỏi. 

- Sắp không xong rồi.

Cao Diễm tiếc hận một câu, nói tiếp:

- Chuyện này là Giang Thần dùng thân phận người bên ngoài giết chết đệ tử dòng chính Cao gia, phượng huyết trong cơ thể hắn lẽ ra không nên tồn tại! Còn Cao Nguyệt nữa, nàng đã mang đến tổn thất cho Cao gia, nhìn qua chỉ là một mình nàng, thế nhưng trên thực tế, ảnh hưởng rất là lớn, nếu không nghiêm trị, hậu nhân sẽ không tuân thủ liên hôn, Cao gia sẽ xong đời! 

- Vậy ngươi nói xem nên làm gì?

Phản ứng của các tộc lão rất thống nhất, chờ Cao Diễm tiếp tục nói.

- Nếu như để cho người nhà lại uống thuốc độc, chuyện này nói ra thực sự khó nghe, dù sao Cao Nguyệt cũng là người có phượng huyết cực phẩm, nên kính dâng cho gia tộc, theo ta biết, Phó minh chủ Tuyết Phi Long của liên minh truyền thừa, thê tử hắn mới mất không lâu... 

Cao Diễm nói ra kế hoạch độc ác của bản thân.

- Cao Diễm! Tuyết Phi Long kia so với ngươi còn già hơn, ngươi muốn tiểu muội ta gả cho hắn sao?

Cao Kha phẫn nộ ngắt lời hắn. 

Cao Diễm thầm cười gằn ở trong lòng, thế nhưng mặt ngoài rất kích động, chỉ trích nói:

- Tất cả đều dùng lợi ích của gia tộc để làm chủ, ngươi thân là gia chủ tạm quyền, càng nên như vậy!

- Như vậy tôn nghiêm của thế gia truyền thừa ở đâu? 

Cao Kha phản bác.

- Tuyết Phi Long là Phó minh chủ liên minh, có thể gả cho hắn là vinh hạnh.

Cao Diễm nói. 

- Ngươi nói láo!

Cao Kha mắng.

- Cao Kha! 

Hắn vừa dứt lời đã bị năm tộc lão la rầy.

Tức thì, sắc mặt của Cao Kha trắng bệch, ý thức được mình đã trúng kế.

- Chuyện của Kinh Hồng, người ngoài còn không biết, nhất định phải mau chóng chọn lựa gia chủ, tránh cho bị người khác thừa lúc vắng mà vào, còn Cao Nguyệt và nhi tử của ngươi, Cao Diễm nói cũng không sai, ảnh hưởng mang đến vô cùng lớn. 

Phí lão nói.

- Ta sẽ không tái giá, huống chi phu quân ta vẫn còn đó.

Cao Nguyệt nói. 

- Cao Nguyệt! Ngươi không có lựa chọn khác!

Phí lão cả giận nói.

- Phụ thân của ta đã sắp là Đại tôn giả, thực lực như vậy, ở Cao gia cũng không có. 

Giang Thần nói.

- Đại tôn giả sao?

Tộc lão rất bất ngờ, nhưng nhìn dáng vẻ của hắn, cũng không xúc động được đến bọn họ. 

- Giang Thần, ngươi vẫn không nắm được trọng điểm, trọng điểm không phải là phụ thân ngươi, là ngươi!

Cao Ly quát lên.

- Phượng huyết tinh khiết, cũng không đủ sao? 

Giang Thần hỏi.

- Vẫn còn thiếu rất nhiều, bởi vì đời kế tiếp của ngươi, rất có khả năng ngay cả dày đặc cũng không đạt tới, đời kế tiếp kế tiếp của ngươi, e rằng ngay cả bình thường cũng không có, đây chính là cực hạn của một nửa phàm huyết!

- Như vậy, chân huyết có đủ hay không? 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau