THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 366 - Chương 370

Chương 367: Dục hỏa trùng sinh

Giang Thần đã từng chết qua một lần, vì lẽ đó cảm giác của cái chết cũng không xa lạ gì đối với hắn.

Khi tất cả Hủy Thiên nộ liên nổ tung ở trong vùng trời này, hắn và người đánh lén thân ở trong đó phải chịu xung kích to lớn nhất.

Gân cốt của hắn bị gãy, nội tạng bị phá nát, thế nhưng cảm giác đau chỉ trong nháy mắt mà thôi, tiếp theo hắn đã rơi vào trong bóng đêm vô biên vô hạn.

Chẳng khác nào cây nến bị đốt hầu như không còn, sau khi lửa tắt cái gì cũng không còn sót lại nữa.

Thân thể hắn lại từ bên trong trời cao rớt xuống, rơi vào bên trong một cánh rừng, đụng gãy tất cả cành cây của một gốc đại thụ.

Có điều có bước đệm này cho nên thân thể hắn mới không chia năm xẻ bảy, coi như giữ được toàn thây.

Hắn nghĩ tới khoảng thời gian vui sướng ở Lăng Vân Điện kiếp trước, sau đó là các cảnh tượng từ khi sống lại tới nay.

Cuối cùng, giống như hắn đang nằm ở trên giường không biết ngủ từ lúc nào, ý thức kết thúc ở chỗ này.

Giang Thần vừa trở thành nhân vật huyền thoại của Hỏa vực thì đã ngã xuống như vậy, hơn nữa cũng không ai biết.

Một con sói đói lặng lẽ kéo tới, nó bị động tĩnh rớt xuống vừa nãy của Giang Thần hấp dẫn.

Ở bên trong hố đất kia, con sói đói này nhìn thấy Giang Thần.

Bản năng dã tính của con sói đói này làm nó biết nhân loại này đã chết.

Sau đó, tự nhiên sói đói xem Giang Thần là bữa tối, nó đi tới bên cạnh hố đất.

Giữa lúc này, nhiệt độ bên trong hố đất đột nhiên tăng vọt, sói đói vội vàng lùi về sau, nhưng cũng không tránh thoát được nữa.

Lửa màu da cam trào ra, không chỉ xông về phía chân trời mà càng nhanh chóng khuếch tán ra, tất cả mọi thứ bị lan đến gần đều bị đốt cháy.

Sói đói chỉ kịp hét thảm một tiếng thì đã trở thành than đen.

Cũng không lâu sau, ánh lửa đã sáng toàn bộ rừng rậm, chu vi trăm dặm chung quanh cũng có thể nhìn thấy được.

Ở bên trong cột lửa thô to kia có một con thần phượng, đang tắm ở bên trong ánh lửa cuồn cuộn.

Đột nhiên, tất cả lửa đều bị thần phượng hấp thu, thể tích của nó lớn mạnh hơn trước đó gấp mấy chục lần, không chỉ có như vậy, đường nét phượng thân được phác hoạ ra, càng tỏa ra ánh bạc chói mắt hơn trước.

Giống như đó là khung xương của thần phượng, lửa là máu thịt, đây là một con Hỏa Phượng chân chính.

Một tiếng phượng hót to rõ vang lên, thần phượng giương cánh vung lên, sau đó đã bay đến phần cuối rừng rậm, mà một đường này, lá cây bị thiêu đốt, rất nhanh đã lan tràn ra toàn bộ rừng rậm.

Chợt, thần phượng lại bắt đầu bay lên cao, không ngừng cố gắng bay lên trên không trung, như muốn bay lên trên mặt trăng.

Sau khi đạt đến độ cao vạn trượng, thần phượng lại lao thẳng xuống, mà điểm rơi xuống đất chính là Giang Thần.

Tốc độ của thần phượng rất nhanh, nhìn qua rất giống như là một vệt cầu vồng, bắn trúng Giang Thần.

Nhưng mà thi thể của Giang Thần cũng không bị xuyên thủng, trái lại con thần phượng này còn tiến vào trong thân thể của hắn.

Trong nháy mắt này, thương thế trên người hắn khôi phục, vết thương ở trái tim cũng khỏi hẳn.

Đôi mắt vốn đã nhắm lại kia lần nữa mở ra, để lộ ra con ngươi màu đen kịt.

- Xảy ra chuyện gì?

Giang Thần ngồi dậy, phát hiện ra mình không chỉ không chết mà hơn nữa tất cả thương thế đều khỏi hẳn.

Đặc biệt là khi hắn ý thức được thân thể của mình ở bên trong rừng rậm bị thiêu đốt, đầu tiên là biến sắc, muốn rời khỏi, nhưng rất nhanh hắn đã chần chờ.

Sóng nhiệt hừng hực do ngọn lửa kia mang đến là thứ mà ai cũng không chịu được, nhưng hắn không chỉ không bị ảnh hưởng, trái lại còn có cảm giác rất thoải mái.

Hắn đánh bạo đưa bàn tay vào bên trong lửa, thế nhưng lại không bị thiêu đốt, lúc hắn lấy tay ra, bàn tay hoàn hảo không có chút tổn hại nào cả.

- Chuyện này?

Giang Thần không biết tại sao, hắn liếc mắt nhìn vùng rừng rậm đang bị đốt cháy, trong đầu có một suy nghĩ như là một loại bản năng, hắn giơ tay lên, hét lớn một tiếng.

- Thu!Trong phút chốc, tất cả lửa bị bàn tay hắn hấp thu, thế lửa ở trong rừng rậm không còn tồn tại nữa, chỉ có mùi cháy khét là chứng minh tất cả mọi chuyện vừa nãy đã từng xảy ra, rất chân thực.

- Ha ha ha.

Mặc dù không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng Giang Thần vẫn không nhịn được bật cười.

- Đại nạn không chết, tất có hậu phúc.

Giang Thần đang cao hứng lại nhận ra được cách đó không xa có một đạo khí tức yếu ớt, hắn lập tức đi tới.

Bóng đen vừa nãy đánh lén mình đang sống dở chết dở nằm trên mặt đất, cách lúc tắt thở đã không còn bao lâu nữa.

Tên này cũng là Tôn giả, cho nên mới có thể cùng Giang Thần mạnh mẽ chống đỡ tất cả uy lực của Hủy Thiên nộ liên.

Giang Thần đi tới, nhanh chóng đâm mấy châm ở trên người hắn, bảo đảm hắn không tắt thở.

- Hiện tại ta rất hiếu kỳ, ngươi là ai?

Giang Thần hỏi.

- Ngươi...

Bóng đen ngẩng đầu lên, trên mặt tràn ngập vẻ ngoài ý muốn.

Nghĩ đến cũng lạ, một Tôn giả như hắn cũng bị nổ thành bộ dáng này, chứ đừng nói chi là một Thông thiên cảnh như Giang Thần.

Kết quả thì tốt rồi, Giang Thần lại chẳng có chuyện gì cả.

- Ngươi là người của Thiên Linh hoàng triều sao? Nghe nói năng lực của hoàng tộc có quan hệ với bóng, quả nhiên không sai.

Giang Thần lại nói.

Đối phương không mở miệng không sao, thế nhưng có lúc không trả lời cũng là một loại trả lời.

- Các ngươi chân trước định ra hôn ước, chân sau đã muốn đến giết ta, chẳng lẽ khí độ của chủ nhân ngươi nhỏ vậy sao?

Giang Thần lại nói.

- Phi tử của hoàng tử không cho phép người khác động vào, dù là nhớ cũng không được, ngươi, đáng tội chết.Rốt cục bóng đen đã mở miệng nói chuyện.

- Thật sao?

Giang Thần nở nụ cười, cũng không phản bác.

- Bởi vì ngươi mà nữ nhân Băng Linh tộc chỉ có thể trở thành Trắc phi, nữ nhân của hoàng tử điện hạ, một đầu ngón tay cũng không thể để người ta chạm vào được.

- Vì lẽ đó, sau khi hoàng tử điện hạ dùng qua thì nữ nhân Băng Linh tộc kia sẽ bị đày vào lãnh cung, mà ngươi, chỉ có thể trơ mắt nhìn tất cả những chuyện này xảy ra mà thôi.

Lần này bóng đen nói rất nhiều.

- Ồ? Ý của ngươi là sẽ lại có thêm người đến để giết ta sao?

Giang Thần từ trong lời của đối phương đã nghe ra được tình báo quan trọng, hắn không khỏi mỉm cười.

Bóng đen sửng sốt, không nghĩ tới Giang Thần lại thông minh như vậy.

Hắn thông qua đại trận truyền tống mà Băng Linh tộc sắp đặt ở Cửu Thiên giới mà tới đây.

Cũng chính là ngọn núi đá kia, là khi Băng Linh tộc đưa Lý Tuyết Nhi tới đã bố trí ra, sau khi Lý Tuyết Nhi trở về sẽ biến mất.

Một khi không có đại trận truyền tống, từ Linh Vực giới đến Cửu Thiên giới, lộ phí cũng là một con số kinh người.

Vì lẽ đó bóng đen biết Giang Thần sẽ an toàn, trừ phi chính hắn điếc không sợ súng chạy đi tìm chết mà thôi.

- Ngươi còn lời gì muốn nói nữa không?

Giang Thần đã có được tình báo hắn muốn, hắn đứng dậy, rút hắc đao ra.

Tuy rằng bóng đen không cảm thấy ngoài ý muốn, nhưng rõ ràng bắp thịt trên người vẫn có chút căng thẳng, một lát sau, hắn nói:

- Xuất kiếm sau lưng, là kiếm đạo của ta, không phải là đánh lén.

- Không, chính là đánh lén.

- Ngươi...

Bóng đen đang muốn tranh luận với hắn thì lại bị Xích tiêu kiếm đâm thủng trái tim, không nói ra lời được nữa.

- Hoàng tử điện hạ sao? Linh tộc, ta sẽ làm cho các ngươi biết, tại sao Linh tộc ngông cuồng tự đại chỉ có thể ở Linh Vực giới, mà không phải trở thành chủ nhân của Thánh vực.

- Phàm nhân mới là chủng tộc có tiềm lực vô cùng!

Cửu giới chia làm hạ tam giới, trung tam giới và thượng tam giới.

Phân chia này là căn cứ vào tài nguyên cùng với thực lực của vị diện thế giới mà phân ra.

Đương nhiên, vị diện thế giới có tài nguyên phong phú, thực lực cũng sẽ không kém.

Thượng tam giới, lấy Thánh vực làm chủ, vẫn dùng phàm nhân làm chủ, Linh tộc chỉ là tồn tại ở chính giữa mà thôi.

Điểm thú vị chính là, hắn đã từng làm đệ nhất công tử của Thánh vực, cũng đã tiếp xúc qua với người Linh tộc.

Thái độ mà bọn họ biểu hiện ra, không phải cao cao tại thượng như vậy.

Lúc đó đối mặt với hắn, linh hoàng của hoàng tộc cũng không dám cao cao tại thượng với hắn.

Cho nên ấn tượng của hắn đối với Linh tộc vẫn rất tốt.

Bây giờ hắn mới biết, đối mặt với đám người hạ tam giới, Linh tộc lại có một gương mặt khác.

Chương 368: Không ngừng chiến đấu

Sau khi giải quyết được bóng đen, Giang Thần lại đợi một buổi tối ở bên trong rừng rậm, bảo đảm sẽ không có thêm sát thủ của Thiên Linh hoàng tộc nữa.

Trải qua một đêm này, hắn phát hiện mình phải cố gắng thật nhiều, ra sức chống lại, làm cho tất cả những người xem thường hắn đều bị hắn đạp ở dưới chân.

Mộ Dung gia, Băng Linh tộc, Thiên Linh hoàng triều.

Mộ Dung gia đã mang Ninh Hạo Thiên đi, nhất định sẽ dùng toàn lực để bồi dưỡng, hơn nữa vì để lại ấn tượng tốt cho Ninh Hạo Thiên nên sẽ lật lọng, muốn tiêu diệt toàn tộc của Giang Thần.

Không khó nghĩ ra được, chờ tới lúc hắn lần nữa đi tới Long vực, Mộ Dung gia sẽ trở thành kẻ địch lớn nhất của hắn, hơn nữa so với Đại Hạ vương triều còn vướng tay chân hơn.

Chứ đừng nói chi là Vân Thủ của Băng Linh tộc và hoàng tử điện hạ của Thiên Linh hoàng triều có thể nói đã giết chết mình một lần.

- Nhất định phải không ngừng chiến đấu.

Có điều, Giang Thần không lo lắng hoặc là khủng hoảng chút nào cả, lực cản ở bên trong nghịch cảnh cũng sẽ là động lực to lớn nhất cho hắn.

Cẩn thận ngẫm lại, hắn có thể trở thành Thông thiên cảnh ở trong thời gian ngắn như vậy chính là nguy cơ mà Hắc Long thành mang đến.

- Sư tỷ.

Trong đó người mà hắn để ý nhất vẫn là sư tỷ.

Ước hẹn ba năm, nhất định hắn phải đến Linh Tộc giới!

Giang Thần liếc mắt nhìn rừng rậm đã gần như bị đốt cháy hết, lại đưa tay sờ về phía ngực, cảm nhận máu cực nóng đang chảy ở trong người của mình.

Đây không phải là miêu tả quá lời, mà là tình huống chân thật.

Nhiệt độ của người hắn đã cao hơn trước không ít, thế nhưng chính hắn lại không có bất kỳ chút khó chịu nào cả.

Hơn nữa hắn đã chết đi mà sống lại, mọi chuyện làm cho hắn nhớ tới ở bên trong những cuốn sách mà hắn đã xem qua trước đây. Có ghi chép liên quan tới thế gia truyền thừa.

Linh tộc viễn cổ và thế gia truyền thừa kỳ thực có rất nhiều chỗ tương tự, nhưng căn nguyên của hai bên lại hoàn toàn khác nhau.

Linh tộc viễn cổ đều cùng một nhịp thở với năng lượng nguyên tố trong trời đất này.

Thế gia truyền thừa là truyền thừa sức mạnh của linh thú viễn cổ.

Ở trong một quyển sách cổ xưa nhất mà Giang Thần đã từng xem qua, bên trong sách tác giả đã tự thuật lại cảnh tượng rất lâu trước đây.

Khi đại thế giới còn chưa phân liệt thành cửu giới.

Khi đó, nhân loại rất nhỏ yếu, tu hành và võ học còn chưa sinh ra, đối mặt với hung thú tùy ý vung tay vung chân đã có thể long trời lở đất, chỉ có thể được coi là con mồi.

Nhưng vào lúc này, còn có rất nhiều hung thú tuyệt nhiên ngược lại so với linh thú.

Một ít nhân loại cầu viện linh thú, người may mắn thì nhận được tinh huyết của hung thú, trở thành chiến sĩ mạnh mẽ.

Sau đó, nhân loại phát hiện ra tinh huyết kia ở trong cơ thể của bọn họ sẽ truyền xuống từng đời một.

Kết quả là, thế gia truyền thừa cứ như vậy được sinh ra.

Hắn còn biết, nhân loại đời thứ nhất thu được tinh huyết được gọi là chân huyết giả, không chỉ trở nên mạnh mẽ mà ngay cả năng lực thần kỳ của rất nhiều linh thú cũng sẽ thu được.

Thiên Phượng, là một loại hỏa điểu, đồng thời cũng là tồn tại bất tử.

Chân huyết giả không chỉ sẽ thu được năng lực khống hỏa mà còn có thể không chết, nói thí dụ như Giang Thần vừa nãy vậy.

Nhưng năng lực bất tử cũng có hạn chế, ngoại trừ lúc thức tỉnh ra, sau đó, nếu muốn đạt đến điều kiện bất tử sẽ rất nghiêm ngặt.

- Nói cách khác, ta là chân huyết giả, cho nên lúc trước ngay cả một chút phượng huyết cũng không có.

Đây là kết quả mà Giang Thần nghĩ ra được, mẫu thân hắn là người có huyết thống thuần chính nhất trong mấy trăm năm qua của Cao gia, có thể sinh ra chân huyết giả cũng không có gì là kỳ quái cả.

Bất ngờ, đồng thời Giang Thần cũng rất là kích động. Cũng không phải bởi vì thực lực do Phượng huyết mang đến, bởi vì điều này có thể hóa giải khúc mắc của phụ thân hắn, cũng có thể làm cho người của Cao gia biết, quyết định ban đầu của bọn họ ngu xuẩn tới cỡ nào!

...

Long vực, tộc địa Mộ Dung gia.

Làm thế lực giàu có nhất trong Long vực, tộc địa của Huyết long Mộ Dung gia không phải là một nơi bình thường, kim thành ngàn dặm.

Kim Long thành là trung tâm của tộc địa, là một toà thành lớn không thua kém hơn so với Thánh thành, người từ nam chí bắc tiến vào nối liền không dứt.

Mộ Dung phủ ở trong thành chẳng khác nào hoàng cung, tường viện bốn phía xây ở chỗ cao trong thành, kiến trúc bên trong tường viện xa hoa, rường cột chạm trổ.

Ở trong phủ, có thể quan sát được cả tòa Kim Long thành.

Một ngày nọ, Ninh Hạo Thiên tỉnh lại ở bên trong một căn phòng lớn trong Mộ Dung phủ, khi nha hoàn xinh đẹp chạy đi thông báo, đại não đang hỗn loạn của hắn dần dần mới tỉnh táo lại được.

Cuối cùng trí nhớ dừng lại ở trên một kiếm khủng bố của Giang Thần, sau đó hắn đã rơi vào trong trạng thái hôn mê.

Lúc mơ mơ màng màng, dường như hắn đã nhìn thấy Giang Thần đang tấn công Hắc Long thành, mẫu thân đang kích động hô to ở bên tai hắn.

Những hình ảnh này quá hỗn loạn, Ninh Hạo Thiên mạnh mẽ muốn làm rõ, kết quả lại dẫn đến đau như đầu sắp nứt ra.

- Ngươi có thể nhặt về được một cái mạng đã không dễ dàng rồi, tốt nhất không được quá kích động.

Chẳng biết từ lúc nào, trong phòng có một nam tử đứng đó, là nhân vật có khí phách nhất mà Ninh Hạo Thiên đã từng gặp.

- Ta đang ở đâu vậy?

- Long vực, Mộ Dung gia.

Hiữa hai hàng lông mày của Ninh Hạo Thiên toát ra vẻ nghi hoặc, tình huống của Long vực mà hắn biết vẫn chỉ giới hạn ở Thánh Viện, Tô gia, Cao gia.

Cũng còn may, đột nhiên hắn nghĩ đến mẫu thân đã từng nói, Mộ Dung gia là một trong các gia tộc cường thịnh nhất trong các thế gia truyền thừa.

Nhưng hắn không hiểu gia tộc này có quan hệ gì với mình.
- Nhất mạch của ngươi, trong cơ thể có Long huyết, cho dù mẫu thân ngươi và ngoại công ngươi đều rất mỏng manh, thế nhưng ở trên thân thể ngươi, lại có Long huyết rất thuần khiết.

- Mặt khác, ngươi lại còn là người có song huyết thống hiếm thấy, Côn Bằng của Tô gia, ngươi cũng nắm giữ, nghiêm ngặt mà nói, máu truyền thừa ở bên trong cơ thể ngươi, nói chính xác ra là Long Côn.

Nghe vậy, Ninh Hạo Thiên cảm giác như là đang nằm mơ, cho dù hắn còn không rõ điều này có ý vị gì, thế nhưng hắn biết mình đã trúng số rồi.

- Vì lẽ đó, thành tựu tương lai của ngươi không thể đo đếm được.

Mộ Dung Hùng nói.

- Tiền bối, gia tộc Hắc Long thành của ta biết tin tức này không?

Ninh Hạo Thiên hỏi.

Hai hàng lông mày rậm của Mộ Dung Hùng khẽ nhíu một cái, mím chặt miệng.

- Tiền bối?

Ninh Hạo Thiên nhớ tới những hình ảnh kia, trong lòng sinh ra cảm giác không ổn.

- Hắc Long thành, đã không còn tồn tại nữa.

- Cái gì?

- Giang Thần vì cứu phụ thân hắn mà đã khai chiến với Hắc Long thành, kết quả cuối cùng, Hắc Long thành thảm bại.

Mộ Dung Hùng nói.

- Vậy tộc nhân ta đâu? Phụ thân, mẫu thân ta đâu? Lẽ nào tên khốn Giang Thần kia đã đồ thành sao?

Ninh Hạo Thiên hoang mang lo sợ, lúc hỏi cũng nói năng lộn xộn.

- Không đồ thành, nhưng cao tầng Hắc Long thành đã tử thương chín phần mười, phụ thân và gia gia của ngươi, tất cả đều chết trong tay của Giang Thần, mẫu thân của ngươi... Cũng giống như thế.

Mộ Dung Hùng biết Tô Thuyên chết như thế nào, nhưng chuyện như vậy, không cần thiết phải nói cho Ninh Hạo Thiên biết.

- Chết tiệt! Ta muốn giết hắn, nhất định ta phải giết hắn! Tiền bối, báo thù giúp ta, xin người báo thù giúp ta!

Hai mắt của Ninh Hạo Thiên đỏ chót, lý trí dần dần hỗn loạn.

Trong mắt Mộ Dung Hùng xẹt qua một tia không thích, đánh giá hắn trên dưới một chút rồi nói:

- Thâm cừu đại hận như vậy, ngươi không muốn tự tay hoàn thành sao?

- Nhưng ta... Ta đã thua ở trong tay của hắn.

Ninh Hạo Thiên ở trong điều kiện có được ưu thế rất lớn mà vẫn bại trong tay của Giang Thần, hơn nữa bản thân hắn cũng không có một chút lười biếng nào cả.

Hiện tại đang ở thế hạ phong, càng không có hi vọng gì cả.

- Ngươi đã quên, Long Côn huyết bên trong cơ thể ngươi hay sao?

Mộ Dung Hùng nhẹ nhàng lắc đầu, trong lòng hắn đột nhiên hiểu rõ vì sao Ninh Hạo Thiên lại bại ở trong tay của Giang Thần.

- Đúng vậy.

Ninh Hạo Thiên hồn nhiên không ý thức được sự thất vọng của Mộ Dung Hùng đối với của hắn, vừa nghe lời này, tay hắn đặt ở trên lồng ngực, trong mắt một lần nữa có ý chí chiến đấu cháy lên.

- Không sai! Ta muốn tự tay giết hắn, đạp hắn ở dưới chân!

Chương 369: Chân huyết giả

Hừng đông, Giang Thần xác định không có ai đến nữa, lúc này hắn mới trở về Nam Phong lĩnh.

Gia tộc không có khác biệt gì so với lúc hắn rời đi, điều này làm cho trong lòng hắn thở phào một hơi.

Ở Đông viện, hắn lại nhìn thấy phụ mẫu đang thưởng thức trà.

Chuyện Thiên Đạo môn và Đại Hạ vương triều, Giang Thanh Vũ mặc kệ, hắn lật đổ hoàng quyền, chỉ vì hoàng quyền sát hại tộc nhân của mình mà thôi.

Giang Thần nhìn nụ cười rộng rãi ở trên mặt của phụ thân, làm hắn nhớ tới một chuyện, trong lòng có chút không đành lòng, nhưng lý trí nói cho hắn biết, nhất định phải nói.

Sau đó, hắn nói chuyện Thiên Phong đạo nhân ra.

- Sư phụ đã xảy ra chuyện? Chắc chắn không?

Giang Thanh Vũ cau mày, vẻ mặt nghiêm nghị.

- Có thể là tin tức xảy ra sai sót hay không, lần trước Hắc Long thành đã từng cố ý phân tán ra lời đồn như thế.

Giang Thần bất đắc dĩ lắc đầu, nói:

- Tin tức này là Thánh Viện đi tìm hiểu, lúc mới bắt đầu con cũng nghĩ đây không phải là cùng một người, nhưng Thánh Viện lại rất khẳng định Thiên Phong đạo nhân mà con nói chính là người mà bọn họ dò la được tin tức.

Nghe thấy hắn nói như thế, Giang Thanh Vũ trầm ngâm trong chốc lát, tiếp theo có chút áy náy nhìn thê tử của mình.

- Đi đi, không cần lo lắng cho thiếp, hiện tại đại cục đã định, sẽ không sao đâu.

Cao Nguyệt nói.

- Sư phụ có ơn tri ngộ đối với ta, không có sư phụ thì cũng sẽ không có ta như hiện tại.

Giang Thanh Vũ gật gật đầu, nhìn về phía Giang Thần, nói:

- Thần nhi, ta muốn đi tới chiến trường thiên ngoại một chuyến, điều tra chuyện của sư phụ.

- Phụ thân, để con cùng đi với người.

Giang Thần cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, đưa ra yêu cầu muốn đồng hành với hắn.

- Không được!

Cao Nguyệt rất quả đoán từ chối.

Giang Thanh Vũ nói:

- Biểu hiện của con không tệ, thế nhưng chiến trường thiên ngoại còn không phải là nơi mà Thông thiên cảnh có thể làm xằng làm bậy được.

Giang Thần bất đắc dĩ, khát vọng cấp thiết muốn trở nên mạnh hơn làm cho hắn hận không thể lập tức bắt đầu tu luyện.

- Long vực, trước tiên con phải trở thành thanh niên kiệt xuất nhất Long vực, khi đó mới có tư cách đi chiến trường thiên ngoại.

Giang Thanh Vũ đã nhìn thấu tâm tư của hắn, nghiêm túc nói.

- Vâng.

Giang Thần biết cần phải bước từng bước mới là ổn thỏa nhất, mặc dù nói ở bên trong hiểm cảnh sẽ tăng trưởng càng to hơn, nói thí dụ như hắn đi ra khỏi Vạn thú vực vậy.

Nhưng mà, nếu xem việc rèn luyện ở trong hiểm cảnh với một thái độ bình thường thì sớm muộn gì cũng sẽ chết ở trong đó.

Huống chi lúc đi ra khỏi Vạn thú vực, là hắn dựa vào Bạch Linh.

- Bạch Linh...

Nghĩ đến nó, tâm tình Giang Thần phức tạp, bỏ ý nghĩ đi tới chiến trường thiên ngoại.

- Phụ thân, người phải cẩn thận, mặt khác con còn có một tin tức tốt khác nữa!

Nhìn thấy vẻ mờ mịt trên khuôn mặt của phụ thân, Giang Thần nói ra chuyện Chân Huyết giả.

Không chút nghi ngờ nào cả, phản ứng của phụ mẫu hắn đều rất là kích động.

Đặc biệt là Giang Thanh Vũ, mặt cười giãn ra, hưng phấn nói:

- Đám người Cao gia kia tự cho mình là siêu phàm, ta rất muốn xem sắc mặt của bọn họ sau khi biết mình đã phạm vào sai lầm lớn!

Cao Nguyệt cũng rất cao hứng, lúc trước nàng đã từng nghĩ qua khả năng này.
Đột nhiên, nụ cười của Cao Nguyệt cứng ở trên mặt, ánh mắt nghiêm nghị nhìn về phía Giang Thần, nói:

- Thần nhi, sao con lại phát hiện ra mình nắm giữ chân huyết vậy?

- Sao vậy?

Giang Thanh Vũ có chút không hiểu nói.

- Chân Huyết giả, trước hết cần phải chết qua một lần, tiếp theo mới dục hỏa trùng sinh, nhưng ở trước đó, không ai biết được bản thân mình rốt cuộc có phải là Chân Huyết giả hay không.

Cao Nguyệt nói.

- Nói cách khác, Thần nhi, con đã từng chết qua một lần sao? Đã xảy ra chuyện gì?

Giang Thanh Vũ lập tức biết rõ, biết mức độ nghiêm trọng của sự việc.

Giang Thần muốn lấp liếm cho qua, nhưng nhìn thấy sắc mặt của phụ mẫu thì hắn đã biết là chuyện không thể.

Hắn không thể làm gì khác hơn là nói ra chuyện Linh tộc và Thiên Linh hoàng tộc.

Sau khi nghe xong, vẻ mặt của Cao Nguyệt và Giang Thanh Vũ trở nên rất quái lạ, không có tức giận và kinh ngạc giống như trong tưởng tượng của hắn.

Cao Nguyệt bỗng nhiên dùng ánh mắt oán giận nhìn về phía Giang Thanh Vũ, người sau cười một tiếng, lấy tay khoát lên trên bả vai của Giang Thần.

- Không hổ là nhi tử của ta, không ngờ lại có thể bắt được phương tâm của nữ nhi Linh vương Băng Linh tộc.

- Chàng còn rất đắc ý đúng không?

Hai tay Cao Nguyệt chống nạnh, mày liễu dựng thẳng lên, dùng sức trừng mắt nhìn hắn.

Giang Thần kịp phản ứng lại, mình và sư tỷ dường như giống phụ thân và mẫu thân năm đó.

- Thân phận làm cho ái tình chênh lệch, cần vượt qua mọi chông gai, trèo non lội suối thì mới có thể tu thành chính quả, gian khổ ở trong đó, con phải chuẩn bị tâm lý chịu đựng.

Giang Thanh Vũ nghiêm trang nói.

Nhưng mà Cao Nguyệt không buông tha cho hắn, ngược lại còn tới gần, cười lạnh nói:

- Ý của chàng là, chàng ở với ta rất khổ? Vậy thì thật xin lỗi, đã làm cho chàng liên lụy rồi.

- Tuyệt đối không có, chính là bởi vì có nàng cho nên ta mới có thể khắc phục được những khó khăn này, đồng thời ta cũng cam tâm tình nguyện.

Giang Thanh Vũ vội nói.
Cao Nguyệt hừ lạnh một tiếng, mặc kệ hắn, nhìn nhi tử mình, nói:

- Giang Thần, con không thể để cho đứa trẻ kia có kết quả giống như mẫu thân.

- Con hiểu rồi.

Giang Thần biết lời này là chỉ cái gì.

- Còn có Thiên Linh hoàng tộc kia nữa, dám ra tay với nhi tử của ta, ta sẽ làm cho bọn họ hối hận.

Giang Thanh Vũ lạnh lùng nói.

Giang Thần nở nụ cười hiểu ý, phản ứng của phụ mẫu không giống dự liệu của hắn, hắn còn tưởng rằng bọn họ sẽ khuyên bảo, không nghĩ tới lại ủng hộ và cổ vũ.

Ngày thứ hai, Giang Thanh Vũ đi tới chiến trường thiên ngoại, điều tra nguyên nhân cái chết của Thiên Phong đạo nhân.

Sau khi được Giang Thần sắp xếp, tin tức này không bị người ngoài biết được.

Cho dù hiện tại thế cuộc của Đại Hạ vương triều đã không có chuyện gì gấp gáp nữa, thế nhưng có lực uy hiếp của Giang Thanh Vũ ở Nam Phong lĩnh, như vậy không thể tốt hơn được nữa.

Vì lẽ đó hắn ngay cả Thiên Đạo môn cũng không nói, đồng thời còn bắt đầu bố trí đại trận ở Thập Vạn đại sơn, muốn chế tạo đại sơn thành một cái thùng sắt.

Mỏ quặng nguyên thạch ở dưới chân Nam Phong lĩnh, cũng có thể yên tâm khai thác được rồi.

Giang Thần mang ra rất nhiều võ học công pháp cho tộc nhân, tin rằng qua mấy chục năm, Thập Vạn đại sơn sẽ khinh thường toàn bộ Hỏa vực.

Sau khi hoàn thành tất cả những chuyện này, Giang Thần đi tới kinh thành, hỗ trợ xây dựng hoàng cung, thay đổi thiết kế phòng ngự của hoàng cung.

Đến đây, hoàng quyền đã triệt để thần phục với võ quyền.

Mặt khác, Giang Thần còn nhìn thấy Văn Tâm ở trong hoàng cung, nàng từ địa vị Quận chúa lắc mình biến hóa, trở thành công chúa điện hạ của Đại Hạ.

Quan hệ của Thiên Đạo môn và Đại Hạ vương triều lại càng thân mật không có kẽ hở, muốn tác hợp cho hai người.

Sau khi Giang Thần khéo léo từ chối, vương triều đổi giọng, Văn Tâm có thể không làm chính thê, thế nhưng làm thiếp cũng được.

- Thê tử còn chưa có, sao có thể có thiếp được chứ.

Giang Thần lấy cách nói này lần nữa từ chối.

Mấy ngày sau đó, Văn Tâm rất ít khi xuất hiện ở trước mặt hắn, thậm chí là gặp mặt cũng không nói lời nào.

Sau năm ngày, hết bận chuyện ở hoàng cung, Giang Thần lần nữa trở về Đông viện Nam Phong lĩnh, chuẩn bị đi tới Long vực.

Thế nhưng, sau khi trở lại hắn mới phát hiện ra bầu không khí không đúng.

Vốn tất cả mọi người Đông viện vui vẻ cùng cao hứng lại có vẻ rất ngột ngạt.

Phạm Đồ nhìn thấy hắn trở về thì chạy tới chỗ hắn, vội vàng nói:

- Thiếu chủ, không tốt rồi.

Chợt, Giang Thần hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì.

Lúc mới bắt đầu hắn còn tưởng rằng lại có sát thủ của hoàng tộc, kết quả phát hiện ra căn bản không có quan hệ gì tới Linh tộc.

Là người của Cao gia Long vực đến!

- Lẽ nào là do ta thức tỉnh phượng huyết sao?

Giang Thần không khỏi nghĩ vậy.

Long huyết của Ninh Hạo Thiên thức tỉnh, Mộ Dung gia và Tô gia từ bên ngoài ngàn dặm trong nháy mắt chạy tới.

Buổi tối ngày hôm ấy hắn dục hỏa trùng sinh, Cao gia tới đây lúc này đã coi như là chậm rồi.

Thế nhưng, Giang Thần lại cảm thấy có chút không đúng, nếu là như vậy, bầu không khí của Đông viện sẽ không ngột ngạt như vậy.

Hỏi lại Phạm Đồ, hắn cũng không rõ ràng lắm, chỉ biết là vì chuyện Cao Nguyệt giải độc mà tới.

Chương 370: Một lần cuối

- Chẳng lẽ Cao gia còn không cho phép giải độc sao?

Đối với Cao gia, Giang Thần không có bao nhiêu hảo cảm.

Ròng rã mười tám năm, Cao Nguyệt bị kịch độc dằn vặt, lấy độ thuần khiết Thiên Phượng huyết của mẫu thân, lẽ ra nên trở thành Đại tôn giả, kết quả lại bị làm lỡ.

Giang Thần giải độc, không được Cao gia cho phép, hắn cũng chưa từng suy nghĩ được Cao gia cho phép.

Nhưng không loại trừ được một việc, ở trong mắt của người Cao gia, độc trên người Cao Nguyệt, chỉ khi nào được bọn họ cho phép thì mới có thể giải.

Kết quả là, Giang Thần vội vội vàng vàng đi tới chính điện Đông viện, cũng không để ý tới cửa lớn đóng chặt mà trực tiếp xông vào.

- Thần nhi.

Cao Nguyệt đang ngồi ở trong, nhìn thấy Giang Thần trở về nàng rất bất ngờ, cũng không trách cứ hắn xông vào.

Giang Thần gật gù, ánh mắt nhìn về phía người Cao gia đang ngồi hai bên.

Có ba người ngồi, hơn mười người đứng ở phía sau ba người, đứng hàng thứ nhất chính là nam nữ trẻ tuổi, phía sau là tùy tùng.

Bọn họ nhìn Giang Thần đi tới, sắc mặt quái dị, hiển nhiên đều biết vị này ở trên tỷ thí Thánh Viện đã đánh bại thiên kiêu của Cao gia bọn họ.

- Người đại sơn đều không biết gõ cửa sao?

Một nữ tử có diện mạo xinh đẹp liếc mắt nhìn hắn, xem thường trợn tròn mắt lên nói.

Giang Thần nhìn ba trưởng bối đang ngồi kia không có ý lên tiếng, hắn nói:

- Ai biết các ngươi là kẻ địch hay là khách mời chứ? Huống hồ đạo đãi khách của Cao gia, cũng không phải là ta chưa từng trải nghiệm qua.

Lời này không chút nghi ngờ nào đã làm cho người Cao gia tức giận, ba tên trưởng bối cau mày.

- Thần nhi.

Cao Nguyệt kêu lên một tiếng.

- Mẫu thân, những người này tới đây làm gì?

Giang Thần hỏi rất gọn gàng dứt khoát.

- Ài, Cao Nguyệt à, nhìn nơi ở hiện tại của ngươi, nhìn con ngươi mà xem, còn có sự kiêu ngạo của Đại tiểu thư Cao gia nữa chứ?

Một lão giả tóc trắng của Cao gia lên tiếng, trên khuôn mặt già nua hiện lên vẻ tiếc hận.

- Tam thúc, người ở nơi này rất tốt, nhi tử của ta cũng rất ưu tú.

Cao Nguyệt lạnh nhạt nói.

- Ưu tú sao?

Vị nữ tử lúc trước như nghe được chuyện cười lớn, ra vẻ trào phúng nói:

- Ta không thấy được hắn có điểm gì ưu tú cả, trái lại còn là sỉ nhục của đệ tử Cao gia.

Lần này, lông mày của Cao Nguyệt nhướng lên để lộ ra vẻ không thích.

Một tên trưởng giả của Cao gia cũng nói:

- Cao Ly, không được xen mồm vào.

Nhưng cũng không ngăn cản nàng, trái lại còn nghe thấy nàng nói tiếp:

- Lời ta nói chính là sự thực, nói thế nào thì hắn cũng là người Cao gia, thế nhưng ngay cả phượng huyết mỏng manh cũng không đạt đến, có thể thấy được kết hợp với phàm nhân chính là sai lầm.

- Tiểu nữu, ngươi nói nhăng nói cuội gì đó? Chuyện mà thiếu chủ nhà ta làm được là chuyện mà ngươi không có cách nào tưởng tượng được nổi đâu!

Phạm Đồ cùng tiến vào cả giận nói.

- Ồ, không phải là phá hủy một Hắc Long thành ngay cả Tôn giả cũng không có, lại dựa vào môn phái để lật đổ vương triều sao? Chuyện này thì có gì chứ, nếu như Cao gia ta tình nguyện, tất cả thế lực trong Hỏa vực đều phải thần phục!

Cao Ly rất khinh thường nói.

Lần này Phạm Đồ đã tức giận đến mức gương mặt đỏ lên, hai tay nắm chặt.

- Phạm thúc, không nên tính toán với người như thế, tố chất của người Cao gia, chính là như vậy.
Giang Thần rất không khách khí nói.

- Tiểu tử, chúng ta nể mặt của mẫu thân ngươi cho nên mới dung túng cho sự vô lễ của ngươi, ngươi không nên được voi đòi tiên.

Vốn Tam thúc trong miệng Cao Nguyệt đã bất mãn phụ tử Giang Thần, cho nên cũng cả giận nói.

- Ta cũng nể mặt của mẫu thân cho nên mới không ra tay với người nào đó vô lễ.

Giang Thần nói.

- Ngươi!

Cao Ly giận dữ, từ phía sau cái ghế vòng tới trước mặt Giang Thần, duỗi tay chỉ vào Giang Thần muốn nói chuyện.

- Vừa nãy ngươi đã sỉ nhục phụ thân của ta.

Có điều, Giang Thần giành trước mở miệng, đôi mắt như trở nên đỏ tươi, sát khí lạnh lẽo từ trong cơ thể của hắn tuôn ra.

- Ta bảo Phạm thúc im không có nghĩa là ta sẽ không để ý tới ngươi.

Khi chữ cuối cùng vừa dứt, sát ý ngập trời đầy rẫy cả phòng khách, Cao Ly sửng sốt.

Đùng đùng đùng!

Giang Thần lật tay đánh vào trên khuôn mặt trắng nõn của Cao Ly, sức mạnh không nhỏ, làm cho một khuôn mặt như hoa như ngọc biến thành đầu heo.

- Đáng ghét!

- Cao Ly!

Ba trưởng giả Cao gia giận dữ, liên tiếp đứng dậy, muốn cho Giang Thần một chút giáo huấn.

- Các vị thúc bá, nơi này là Nam Phong lĩnh, không phải tộc địa.

Thanh âm lạnh như băng của Cao Nguyệt vang lên, ngọn lửa hừng hực gào thét kéo tới, ngăn cản bọn họ khi vừa tới trước người Giang Thần.

- Hít.

Điều này làm cho ba vị trưởng giả tỉnh táo lại, nhìn sang Cao Nguyệt.

- A a!

Sau khi Cao Ly kịp phản ứng lại đã mất đi lý trí, giương nanh múa vuốt phóng đi về phía Giang Thần.
Thực lực của nàng không yếu, Thông thiên cảnh tầng năm, bằng không cũng sẽ không làm càn giống như vừa nãy.

- Hừ.

Bên trong đôi mắt đẹp của Cao Nguyệt để lộ ra vẻ ác liệt, ngọn lửa hừng hực vẫn chưa hoàn toàn tiêu tan lại nổi lên, bao phủ về phía nữ tử không biết cân nhắc này.

- Không thể!

Người Cao gia không dám khinh thường, đồng thời ra tay, cứu Cao Ly lại.

Sau khi kết thúc, khắp nơi bên trong đại sảnh bừa bộn, mặt đất bị hòa tan ra tạo thành những rãnh sâu chằng nhịt khắp nơi, tất cả bàn đều tự cháy.

- Cao Nguyệt, nhi tử của ngươi, quá không quy củ!

Tam thúc Cao gia cả giận nói.

Giang Thần cười nhạo nói:

- Cao Ly của các ngươi từ khi ta đi vào vẫn nói năng lỗ mãng, mỗi câu mỗi lời đều rất khó nghe, cũng không thấy các ngươi kích động như vậy, rốt cuộc các ngươi có biết xấu hổ hay không?

- Ngươi...

- Được rồi.

Cao Nguyệt ngăn cản trận nháo sự này, nàng nói:

- Tam thúc, là người ngươi mang đến không quy củ trước thì đừng có trách ta đây ra tay giáo huấn.

Cao Ly kia không phục lắm, căm tức nhìn về phía Cao Nguyệt, nhìn dáng vẻ của nàng, dường như là muốn mắng Cao Nguyệt, nhưng lại bị trưởng giả bên người ngăn cản.

Sau đó, nàng lại oán hận mà nhìn Giang Thần, như đang nói cho hắn biết chuyện này nàng sẽ không để yên.

Giang Thần ra vẻ xem thường, nói:

- Các ngươi cứ việc nói thẳng nguyên nhân các ngươi tới đi.

Ba vị trưởng giả nhìn nhau, Tam thúc đứng ra nói:

- Cao Nguyệt, phụ thân của ngươi sắp không xong rồi, thời gian còn lại đã không nhiều, hi vọng ngươi có thể đi gặp mặt phụ thân ngươi một lần.

Nghe vậy, Giang Thần rất bất ngờ, không ngờ lại không phải vì chuyện giải độc.

Đồng thời hắn lại nghĩ tới lời Cao Thiên Ái đã nói, quả thực tộc trưởng Cao gia đang tìm y sư cứu mạng, bây giờ nhìn lại dường như còn chưa tìm được.

- Chuyện xảy ra khi nào? Với cảnh giới và địa vị của phụ thân, đã xảy ra chuyện gì?

Nhưng mà, Giang Thần có thể không quan tâm tới ngoại công, thế nhưng Cao Nguyệt thì lại không làm được.

Bởi vì từ nhỏ hắn chưa từng gặp đối phương, mà Cao Nguyệt vẫn cảm thấy mình nên xin lỗi Cao gia, xin lỗi phụ thân, nghe được tin tức này nàng rất thất thố.

- Tình huống cụ thể, ngươi cứ đi thì biết, nếu không phải vậy, chúng ta cũng sẽ không đi tới đây một chuyến, theo chúng ta trở về đi thôi. Thời kỳ không bình thường, hạn chế Long vực đối với ngươi cũng giải trừ.

Tam thúc lại nói.

- Được.

Cao Nguyệt không có lý do gì không đồng ý, Giang Thần cũng không thể ngăn cản mẫu thân tận hiếu.

Nhưng hắn cảm thấy rất không thích hợp, con ngươi hắn đảo một vòng, đột nhiên nói:

- Xem phản ứng vừa nãy của các ngươi là đã biết độc trong người mẫu thân ta đã được giải đúng không?

Vấn đề này rất đột nhiên, Cao Nguyệt đang hỗn loạn cũng không hiểu mà ngẩng đầu lên.

Ba vị trưởng giả Cao gia kịp phản ứng với vấn đề của Giang Thần, mặc dù sau đó bọn họ lại xem thường mở miệng.

- Như vậy ta hỏi một câu nữa, nếu như mẫu thân ta không được giải độc, coi như ngoại công của ta sắp tạ thế, khi đó các ngươi có cố ý chạy tới không? Hơn nữa chỉ là báo tin, nhưng đội hình lại lớn như vậy, có phải là đề phòng nếu như mẫu thân ta không đồng ý sẽ mạnh mẽ dẫn người đi đúng không?

Nếu như nói vấn đề vừa nãy làm cho người của Cao gia rất bất ngờ, vậy câu nói này đã làm cho sắc mặt bọn họ trắng bệch.

Chương 371: Hỏa Phượng Thành

Nếu như chỉ là đến để thông báo tin tức thì không cần ba Tôn giả và một đám Thông thiên cảnh, tùy tiện để một người đi là được.

- Ngươi đang chất vấn cái gì đó?

Tam thúc Cao gia rất không vui nói.

- Mẫu thân ngươi có thể trở về Long vực, là Cao gia khai ân, đó là bởi vì người và phụ thân đã làm hại Cao Nguyệt bị vây ở bên trong đại sơn này.

- Cao Nguyệt không trở về cũng được, chỉ cần nàng không hối hận là được. Thế nhưng tin tức chúng ta mang đến lần sau chính là tham gia tang lễ.

Chuyện mà Giang Thần nói tới chỉ là suy đoán, Cao gia đã khẳng định điểm này, vì lẽ đó rất hùng hồn phản bác.

- Thần nhi.

Cao Nguyệt cũng lắc lắc đầu với Giang Thần, câu tham gia tang lễ vừa nãy đã làm cho lòng của nàng đại loạn.

- Ta cũng cùng đi.

Giang Thần cũng hết cách rồi, ngoại công hắn bị bệnh liệt giường tin tức này là do Cao Thiên Ái tự mình nói với hắn. Nếu như từ lúc đó đã nói dối, như vậy chuyện này quá khủng bố.

- Hừ, ngươi muốn nhân cơ hội dính lên vinh quang của Cao gia sao? Ta khuyên ngươi không nên mơ mộng, không có phượng huyết thì ngươi chẳng là cái thá gì cả.

Cao Ly nói.

- Có thể.

Tam thúc Cao gia thoải mái đồng ý.

- Hiện giờ lập tức lên đường đi.

Một trưởng giả Cao gia khác lập tức nói.

- Hiện giờ sao?

Vội vàng như thế, Nam Phong lĩnh còn có rất nhiều chuyện cần phải bàn giao.

- Bởi vì, ngoại công đang chờ bên kia của ngươi có thể tắt thở bất cứ lúc nào.

Tam thúc Cao gia tức giận nói.

- Hừ, ngoại công sao?

Giang Thần liếc mắt nhìn Cao Nguyệt một cái, nhìn thấy dáng vẻ cấp thiết của mẫu thân, hắn thầm thở dài một hơi ở trong lòng.

Cũng còn may Phạm Đồ vẫn luôn ở đây, sau khi biết đã xảy ra chuyện gì, đối phương có thể đi giải thích cho gia gia và Nhị thúc biết rõ.

Chợt, đám người Cao gia đi ra khỏi đại điện.

Cao Nguyệt nói:

- Thần nhi, con sợ bọn họ gây bất lợi cho ta sao?

Giang Thần sửng sốt một chút, gật gật đầu.

- Quả thật có khả năng này, thế nhưng dù sao cũng là tộc nhân ta, vẫn còn tính toán khác đối với ta, nhưng nhất định sẽ có chỗ trống có thể xen vào, nhưng mà ngoại công của con...

Cao Nguyệt nói tới chỗ này, lệ rơi đầy mặt, lúc này nàng rất yếu đuối.

Giang Thần nghĩ đến lúc rời đi phụ thân đã nói một câu.

- Giang Thần, ta vừa đi, con chính là nam nhân duy nhất trong nhà chúng ta, phải cố gắng bảo vệ mẫu thân con.

Sau đó, Giang Thần nói:

- Không có chuyện gì, trong cơ thể của con có chân huyết, con nghĩ chỉ cần nói điểm ấy, không quản bọn họ có âm mưu gì, tất cả đều sẽ đi vào khuôn phép.

- Ừm.

Cao Nguyệt cũng cảm thấy rất có lý, nàng lau sạch nước mắt.

- Phạm thúc, chiến thuyền ta sẽ giao cho ngươi điều khiển, Xích tiêu phong cũng không cần thiết phải đi tới nữa, cứ ở lại chỗ này bảo vệ tộc nhân đi.

- Thiếu chủ, chiến thuyền là đại sát khí, ngươi xác định không mang theo sao?
Phạm Đồ có chút không hiểu nói.

- Không, chiến thuyền là thứ ta dùng để công thành, nếu như mang theo đi sẽ trở thành gánh nặng của ta, dù sao tiêu sao không phải là một con số nhỏ, ở lại Nam Phong lĩnh có thể uy hiếp được bọn đạo chích.

- Được rồi.

Phạm Đồ gật gật đầu, không nói thêm gì nữa.

- Nhanh lên một chút, còn muốn kéo dài tới khi nào nữa?

Bên ngoài đại điện truyền đến âm thanh thiếu kiên nhẫn của Cao Ly.

- Nữ nhân này muốn bị giáo huấn một phen sao?

Sắc mặt của Giang Thần âm trầm lại, thế nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ khổ sở của mẫu thân, hắn cũng không muốn tính toán cùng Cao Ly kia nữa.

Đạo cụ phi hành của Cao gia là một chiếc thuyền phi hành đúng quy đúng củ, tốc độ không chậm hơn so với cơ quan điểu của Thánh Viện.

Sau nửa canh giờ, đoàn người đã rời Hỏa vực, tiến vào bên trong Long vực.

- Vẫn là linh khí của Long vực làm cho người ta thoải mái, ở chỗ nông thôn kia, thực sự là buồn nôn.

Cao Ly đứng ở trên boong thuyền, rất khuếch đại hét lớn.

- Hỏa vực cũng rất vui vẻ khi ngươi rời đi, bởi vì sự ô nhiễm do ngươi mang đến thực sự rất buồn nôn.

Giang Thần phản kích một câu, tức thì khiến cho mặt của Cao Ly vặn vẹo.

Cũng không biết nàng đắp thuốc gì, gương mặt đã tiêu sưng, chỉ có chút đỏ lên, khi tức giận rất khó coi.

Một tên thanh niên Cao gia nói cái gì đó ở bên tai nàng, Cao Ly lập tức không tức giận nữa, trái lại còn để lộ ra một nụ cười không tên.

- Đợi đến tộc địa, ngươi sẽ biết mình sai ở chỗ nào.

Cao Ly nói.

Ngữ khí của nàng, khi nói tới hai chữ tộc địa đều làm cho Giang Thần nhớ lại hồi ức không tốt.

Năm đó, Hắc Long thành cũng là tộc địa của Giang phủ, kết quả ở tộc địa, hắn bị tước đoạt Thần mạch, phụ thân bị trấn áp.

Giang Thần nhìn về phía Cao Nguyệt, người sau rất mất tập trung, trên mặt là vẻ hổ thẹn và hối hận.

Ở dưới tốc độ của thuyền phi hành, tộc địa Cao gia, cũng sắp đến.
Phủ đệ Cao gia ở Thánh thành chỉ là dùng để tiến hành giao thương mà thôi.

Dù sao một thế gia truyền thừa, nội tình nắm giữ không phải là thứ mà một tòa phủ đệ có thể chứa hết được.

Khi Giang Thần còn đang suy nghĩ tộc địa ở đâu thì được báo cho biết bọn họ đã bay được ròng rã mười phút ở trong tộc địa rồi.

Dùng tốc độ của thuyền phi hành, tộc địa của Cao gia bao la, vượt ra xa tưởng tượng của hắn.

Trung tâm tộc địa ở bên trong một ngọn núi lớn.

Trong núi có vô số đỉnh cao, một tòa thành trì đứng sừng sững ở bên trong, có vô số xích sắt thô to liên kết giữa tường thành và vách núi.

Dưới thành trì là vực sâu vô tận, nếu như nhìn chăm chút thì có thể thấy được ánh sáng cuồn cuộn.

Thuyền phi hành dừng lại ở trên một ngọn núi, mọi người bay đi về phía thành trì.

Giang Thần chú ý tới một việc, sau khi mẫu thân đến tòa thành này, trong mắt hiện lên vẻ nhớ nhung và hồi ức rất sâu.

- Cao Nguyệt, Hỏa Phượng thành, vốn là của ngươi.

Tam thúc Cao gia cảm thán nói, sau khi nói xong, ánh mắt của hắn nhìn về phía Giang Thần, lại toát ra vẻ căm hận và xem thường quen thuộc kia.

Giang Thần nhíu mày, ra vẻ ngươi có thể làm gì được ta, làm cho đối phương tức giận không nhẹ.

Tiến vào Hỏa Phượng thành, đám người bọn họ đi tới một toà đại viện trong thành, bước chân đi về hướng.

- Kia... không phải tiểu thư hay sao?

- Không sai! Là Cao Nguyệt tiểu thư, ta không nhìn nhầm chứ?

- Nguyệt tiểu thư đã trở về? Nguyệt tiểu thư trở về!

Người trong phủ quăng ánh mắt tò mò tới, khi bọn hắn nhìn thấy Cao Nguyệt, mỗi một người đều rất chấn động.

Giang Thần rất bất ngờ, mười mấy năm qua đi, những người này còn có phản ứng như thế.

Cao Nguyệt cúi đầu, không dám đối mặt với ánh mắt nóng bỏng của những người này.

Thân là Đại tiểu thư Cao gia, lại là người có phượng huyết thuần chính nhất trong mấy trăm năm qua, từ nhỏ đã được vinh quang gia trì, được mọi người ký thác.

Cùng với đó là phải gánh chịu trách nhiệm, phải dẫn Cao gia đi vào một giai đoạn mới.

Thế nhưng Cao Nguyệt đã phụ lòng tất cả những thứ này, bởi vì người âu yếm mà rời đi.

Tuy rằng Giang Thần nói là Cao gia không đúng trước, nhưng vẫn không thể trung hòa sự hổ thẹn trong lòng mẫu thân hắn.

Cuối cùng, mọi người đi tới một gian phòng, ở bên ngoài đã có không ít người, đều là cao tầng Cao gia.

Nói thật, đây vẫn là lần thứ nhất Giang Thần nhìn thấy có nhiều Tôn giả như thế đứng chung một chỗ.

Khi bọn hắn đến, tất cả những người này đều nhìn sang, ánh mắt tụ tập ở trên người Cao Nguyệt, nhưng không có người nào nói chuyện.

Cao Nguyệt nhìn những người đang đứng ở trước mắt, cũng không mở miệng ra được.

- Cao Nguyệt, vào đi, phụ thân ngươi đang chờ ngươi.

Trong trầm mặc, một đạo thanh âm lạnh như băng vang lên.

Cao Nguyệt gật gật đầu, đẩy cửa đi vào, Giang Thần theo sát ở phía sau, nhưng lại bị người ở ngoài cửa ngăn cản.

- Ngươi là ai?

Người nhận ra Giang Thần có không ít, nhưng cũng có người không biết.

- Hắn chính là nhi tử của Cao Nguyệt.

Tam thúc Cao gia tức giận nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau