THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 361 - Chương 365

Chương 362: Anh hùng và chân tướng

Mấy ngày sau, Giang Thần tỉnh lại ở trong phòng của mình ở Đông viện Giang phủ.

Đẩy cửa ra thì đã nhìn thấy Giang Thanh Vũ và Cao Nguyệt đang chơi cờ ở bên trong vườn, mấy nha hoàn đang chơi đùa, đuổi bướm ở cạnh hồ.

Hình ảnh ấm áp đã lâu không gặp làm nổi lên ký ức ở nơi sâu xa trong đầu hắn.

Trước khi không đi tới Hắc Long thành khai mạch, bầu không khí của Đông viện sung sướng như vậy, an lành, một nhà ba người vui vẻ ung dung.

Thời gian trải qua mấy năm, ở dưới sự cố gắng không ngừng của Giang Thần, rốt cục đã tái hiện được tất cả.

Trong lòng của Giang Thần có tình cảm khó có thể dùng lời để diễn tả ra được, khuôn mặt nở nụ cười xán lạn.

- Thiếu gia tỉnh rồi!

Một nha hoàn nhìn thấy Giang Thần đi tới, kinh hỉ kêu to, Giang Thanh Vũ và Cao Nguyệt thả quân cờ xuống, đi tới bên người nhi tử.

- Thần nhi, con không sao chứ?

- Không có chuyện gì.

Giang Thần bị thương không nhẹ, nhưng ở dưới sự giúp đỡ của Cửu chuyển đan đã khôi phục lại như lúc ban đầu, cảnh giới được đề cao thêm một bước.

- Hiện tại thế cuộc thế nào rồi?Giang Thần vội hỏi.

- Đại Hạ vương triều đã trở thành quốc gia võ quyền, hiện tại Thiên Đạo môn có thể nói là như mặt trời ban trưa, mà con thì là chưởng giáo đời tiếp theo của Thiên Đạo môn.Giang Thanh Vũ nói.

- Thần nhi, hiện tại có thể nói con đã trở thành truyền thuyết, được người ta nhất trí tôn xưng là tuấn kiệt đứng đầu.Cao Nguyệt mở miệng nói, trong đôi mắt đẹp tràn ngập vẻ tự hào, mong con hóa rồng là tâm nguyện của mỗi một phụ mẫu, Giang Thần không chỉ thành công mà còn là người xuất sắc nhất.

- Vẫn là do sức chiến đấu của Thiên Đạo môn đã đưa đến tác dụng lớn.Giang Thần nói.

Giang Thanh Vũ lắc lắc đầu, không đồng ý khi hắn nói như vậy, nói:- Không có con phá hoại long trụ trấn quốc và phá tan Hoàng chi giáp thì có trời mới biết chuyện này sẽ phát triển đến mức nào.

- Đúng vậy, đối với Thiên Đạo môn và phần lớn người, con là anh hùng.Cao Nguyệt cười nói.

- Anh hùng?

- Đúng, Tam Hoàng tử hoành hành bá đạo, đã sớm bị kêu ca rồi. Mà Đại Hạ hoàng đế lúc còn trẻ, không tốt hơn bao nhiêu so với Tam Hoàng tử, sau khi hắn nắm quyền, càng dùng thủ đoạn bá đạo để tiêu diệt người không phục, hiện tại hắn đã chết đi, không biết đã giải phóng cho bao nhiêu người.

Sau đó, Giang Thần lại biết được Đại Hạ hoàng đế hiện tại là do Vương gia của tỉnh Thương Uyên làm, cũng chính là phụ thân của Văn Tâm.

Đối với chuyện này, Giang Thần cũng không quá bất ngờ, Thiên Đạo môn cũng ở tỉnh Thương Uyên, cách Cửu Long thành không xa, nhất định đã sớm có liên hệ với nhau.

Ngoài ra, Thiên Đạo môn còn lấy đi Thần Long Hoàng Tỳ, còn đích thân hỗ trợ trùng kiến hoàng cung.

- Thiên Đạo môn hi vọng con có thể đi tới đó hỗ trợ.Giang Thanh Vũ nói.

Cái gọi là trùng kiến hoàng cung, đương nhiên là chỉ trận pháp của hoàng cung, thần long đại pháo thậm chí còn có các vũ khí khác nữa, tất cả đều phải bày thủ đoạn vào trong đó.

Thiên Đạo môn muốn triệt để khống chế lại mạch máu của Đại Hạ vương triều.

- Không thành vấn đề.

Đây là chuyện rất bình thường, cũng là thủ đoạn cần thiết, thậm chí Giang Thần còn đang suy nghĩ chữa trị long trụ trấn quốc, bảo đảm sức chiến đấu của Đại Hạ vương triều.

Đương nhiên, long trụ trấn quốc cũng phải do hắn khống chế.

- Giang Thần, có một số việc đã làm thì không thể lui về phía sau nữa, nếu không hậu quả sau này sẽ rất thảm.Giang Thanh Vũ nghiêm nghị nói.
Giang Thần gật gù, người khác coi hắn là anh hùng, đương nhiên, cũng sẽ có người coi hắn là tội nhân, nếu như tương lai Đại Hạ vương triều một lần nữa đắc thế, như vậy người thứ nhất bị thanh toán sẽ là hắn.

Nếu như hắn không đếm xỉa đến, tương lai sẽ có tai ương ngập đầu.

Hơn mười năm qua Giang Thanh Vũ chỉ là bảo đảm cho Nam Phong lĩnh yên ổn, không chủ động đi cướp địa bàn, cũng là xuất phát từ cân nhắc này.

- Phụ thân, con hiểu, Thiên Đạo môn ở cùng một chiến tuyến với con, mà Thập Vạn đại sơn cũng sẽ trở thành tồn tại như Long vực, thậm chí là thế lực mạnh nhất trong Cửu Thiên đại lục.Giang Thần nói.

- Ừm!

Giang Thanh Vũ vỗ bả vai của hắn, nói:- Ta có lòng tin với con.

Lúc này, Giang Thần đã nhìn thấy chiến thuyền của mình đang dừng ở cách đó không xa, hắn nhớ tới một người, lập tức nói:- Phụ thân, Phi Nguyệt công chúa trên thuyền con vẫn còn chứ?

- Bị Thiên Đạo môn mang đi rồi.

Giang Thanh Vũ nhíu nhíu mày, vẻ mặt có mấy phần quái lạ, nói:- Thần nhi, con hẳn phải biết Đại Hạ hoàng đế đã chết, nữ nhi và thân thích của hắn đều bị thanh lý chứ?

Thanh lý, đương nhiên là chỉ giết chết.

- Con biết... Nhưng mà, ài, con muốn đi tới Thiên Đạo môn một chuyến.

Sự thật tàn khốc này Giang Thần biết, thế nhưng Phi Nguyệt bị xử tử như vậy, hắn rất băn khoăn.

Giang Thanh Vũ và Cao Nguyệt vừa nhìn nhau, cũng không ngăn cản hắn.

- Thần nhi vẫn quá ngây thơ.

Nhìn Giang Thần rời đi, Giang Thanh Vũ lắc đầu nói.

- Đây gọi là thiện lương, lần này lật đổ hoàng quyền, tử thương hầu như ít nhất trong các lần từ trước tới nay, người vô tội bị liên lụy hầu như không có, chàng cảm thấy là trùng hợp sao?Cao Nguyệt nói.

- Nhưng mà, những người và thế lực bởi vì Hắc Long thành và hoàng quyền bị diệt mà lợi nhuận bị giảm sút, nhất định sẽ thù hận nó.Giang Thanh Vũ thở dài nói.
- Thiếp nghĩ, không phải là Thần nhi không rõ điểm ấy, nó biết, cũng đồng ý gánh chịu, người hận nó là chuyện không có cách nào tránh khỏi được. Thế nhưng có thể chuẩn bị sẵn sàng, đề phòng bọn họ báo thù, cũng không thể bởi vì ý nghĩ của người khác mà xử tử nàng ta mà?Cao Nguyệt nói xong nở nụ cười, không lo lắng giống như Giang Thanh Vũ.

- Thật hay giả vậy, Thần nhi còn chưa tới hai mươi tuổi, còn chưa có tầm nhìn mạnh mẽ như vậy.

- Chàng đó, vì cứu chàng ra mà Thần nhi đã trả giá rất lớn, đây là chuyện mà chàng không nghĩ tới được đâu.

- Chuyện này đương nhiên ta biết, có điều giọng điệu này của nàng là sao vậy?Giang Thanh Vũ kỳ quái nhìn ái thê của mình.

- Chàng thân là phụ thân, không truyền kiếm pháp của chàng cho Thần nhi sao?

- Không vội, bây giờ võ học trên người Thần nhi không ít, nhiều hơn nữa thì sẽ làm hỏng nó.

...

Giang Thần cưỡi chiến thuyền, rất nhanh đã đi tới Thiên Đạo môn.

Bởi lệnh bài đệ tử bị hắn bóp nát, lần này hắn đã bị ngăn ở bên ngoài trận pháp, nhưng sau khi hắn đến đã có đệ tử tuần tra thả hắn vào.

Ánh mắt của những đệ tử này nhìn Giang Thần đều trở nên không giống nhau, có kính nể, sùng bái thậm chí là ước ao.

Sau khi chuyện của Hắc Long thành và kinh thành truyền tới, toàn bộ Hỏa vực đều vì hắn mà chấn động.

Dựa vào sức mạnh của một người phá hủy Hắc Long thành, lại giúp trợ Thiên Đạo môn ở sân nhà hoàng cung đánh bại vương triều. Hoàn thành việc mà rất nhiều nhân vật cấp bậc Tôn giả đều không làm được.

Giang Thần không để ý tới những thứ này, hắn vội vội vàng vàng đi tới Thiên Đạo điện, tìm tới Tô Tú Y.

- Phi Nguyệt? Nàng bị người của Anh Hùng Điện mang đi rồi.

Tô Tú Y nhìn thấy hắn đến, rất cao hứng, nói:- Giang Thần, quả nhiên ta không nhìn lầm người, cảm ơn ngươi đã giúp ta hoàn thành tâm nguyện.

Giang Thần đang suy nghĩ tới chuyện Phi Nguyệt, hắn chỉ nở nụ cười coi như đáp lại.

Phi Nguyệt chỉ là một thành viên của Thánh Viện, chính là người đại diện cho vương triều đi tiến tu, Thánh Viện không thể can thiệp vào chuyện như vậy được.

Trừ phi, Phi Nguyệt gia nhập Anh Hùng Điện.

- Tại sao Anh Hùng Điện muốn bảo vệ nàng như vậy chứ?Giang Thần có chút không rõ.

Hắn hỏi Tô Tú Y, thế nhưng lại nhận được câu trả lời cũng không rõ ràng cho lắm.

- Người Anh Hùng Điện chỉ nói là Phi Nguyệt rất quan trọng, cũng không cho chúng ta có cơ hội đưa ra câu hỏi, hơn nữa chuyện nhổ cỏ tận gốc cũng là chuyện bình thường.

Tô Tú Y cũng không để ý tới Phi Nguyệt, dường như hắn nghĩ tới điều gì đó, lại nói:- Đúng rồi, Lý Tuyết Nhi vì cứu ngươi nên đã bị thương không nhẹ, ngươi đi xem xem đi.

- Hừm, môn phái không nên phái nàng đến, suýt chút nữa nàng đã chết rồi.

Nói đến đây, Giang Thần có chút bất mãn.

- Không có mà, nếu như muốn cứu ngươi thật thì cũng là ta và các Thái Thượng trưởng lão khác ra tay, Lý Tuyết Nhi làm vậy là tự nguyện.

- Cái gì?

Giang Thần khiếp sợ ngẩng đầu lên, trong mắt hiện lên vẻ không thể tin tưởng nổi.

Chương 363: Băng Linh Tộc

Ngọc Nữ phong, một vị khách không mời mà đến đột nhiên xuất hiện, đã gây ra rối loạn không nhỏ.

Cho dù là ai cũng không thể xông vào Ngọc Nữ phong như vậy, trước hết phải thông báo, sau đó lại chờ được cho phép mới được.

Có điều sau khi các nữ đệ tử nổi giận đùng đùng nhìn thấy rõ người đến, nàng không tự chủ được dừng bước, nhìn nhau, không dám đi về phía trước.

Trước đây không lâu, ở Thiên Đạo môn đã xảy ra trận đại chiến kia, các nàng đều biết rõ.

Biểu hiện của song phương, các nàng hít khói cũng không đuổi được, mà người đến lúc này lại là người thắng trận trong đó.

- Giang Thần sư huynh, có chuyện gì không?

Một nữ đệ tử đi lên phía trước, uyển chuyển hỏi.

- Ta muốn gặp sư tỷ của các ngươi.Mày kiếm của Giang Thần hơi nhíu, nụ cười thường thường ở quải trên mặt cũng không thấy đâu cả.

Nghe hắn nói như vậy, các nữ đệ tử cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, ánh mắt lần nữa nhìn về phía cung điện lần trước Giang Thần đến.

Sau đó, Giang Thần bước chân đi tới.

- Giang Thần sư huynh.

Các nữ đệ tử rất là lo lắng, đi tới trước người của hắn, nhưng lại không dám cản hắn mà theo hắn đi về phía trước, chân các nàng lui về phía sau.

- Không nên cản ta.

Giang Thần nghiêm nghị nói, trong lòng hắn có một suy đoán, cần phải đi chứng thực.

Người tu luyện Băng Tâm Quyết tuyệt đối không thể liều lĩnh chịu nguy hiểm đến tính mạng mà đi cứu một người, càng sẽ không nói khoác để che giấu.

Thế nhưng, Giang Thần có thể xác định quả thực Lý Tuyết Nhi đã tu luyện Băng Tâm Quyết, lần trước khi đến, hắn đã lén lút quan sát qua.

Như vậy chỉ có một giải thích...

Giang Thần đẩy cửa ra, không để ý tới ánh mắt lo lắng của các nữ đệ tử, nhanh chân đi vào, cũng đóng cửa lại.

Cung điện yên tĩnh so với nửa năm trước đến không có gì thay đổi, Lý Tuyết Nhi ngồi ở giữa điện, người mặc y phục màu trắng, da thịt vô cùng mịn màng, khuôn mặt hoàn mỹ.

Coi như ngồi ở chỗ đó không có bất kỳ biểu lộ gì thì cũng làm cho người ta cảm thán xuýt xoa.

Lý Tuyết Nhi nghe được tiếng bước chân, chậm rãi mở mắt ra, nhìn thấy Giang Thần đi tới, nàng có chút bất ngờ.

- Ngươi đến...

Lý Tuyết Nhi dùng âm thanh vô tình của chính mình mở miệng, nhưng lời còn chưa nói hết thì đã bị Giang Thần xông lại đè xuống đất.

- Giang Thần!

Lý Tuyết Nhi kinh hãi đến mức biến sắc, theo bản năng muốn giãy dụa, thế nhưng lại phát hiện ra hai tay bị đè lại.

- Sư tỷ.

Giang Thần không có phí lời mà cảm tình trong lòng hắn cũng không kìm nén được nữa mà hôn lên đôi môi màu hồng kia.

- A a a.

Đôi mắt của Lý Tuyết Nhi trợn thật lớn, chỉ có thể mím thật chặt môi, muốn đẩy hắn ra.

Thế nhưng, nàng chỉ cảm thấy khí lực trên người đều theo cái hôn này trôi đi.

Thời gian cũng giống như đọng lại.Cung điện bị đẩy ra thành một cái kho nhỏ, từng cái từng cái đầu ngó vào, sau đó, trên khuôn mặt cười của bọn họ hiện lên vẻ giật mình.

Các nàng trừng mắt nhìn, cho rằng là mình đã nhìn lầm.

Bỗng nhiên, Lý Tuyết Nhi dùng sức đẩy Giang Thần ra, cũng làm cho những nữ đệ tử này sợ tới mức rụt đầu lại.

Tay của Giang Thần chống đất muốn đứng dậy, sau đó đã nhìn thấy một đôi chân ngọc tinh tế xuất hiện ở trong tầm mắt, tiếp theo cằm đã bị một đồ vật lạnh lẽo sắc bén nâng lên.

Là một thanh băng kiếm, Giang Thần ngẩng đầu lên, chỉ thấy mái tóc của Lý Tuyết Nhi ngổn ngang, khuôn mặt đẹp tuyệt mỹ tràn ngập vẻ tức giận.

Giang Thần cười khổ một tiếng, không nhìn lợi kiếm, chậm rãi đứng dậy.

- Sư tỷ, ngươi là Băng Linh tộc đúng không?

Câu nói đầu tiên của hắn đã làm cho thân thể mềm mại của Lý Tuyết Nhi run lên, băng kiếm trong tay chậm rãi thả xuống.

Chỉ có người của Băng Linh tộc tu luyện Băng Tâm Quyết, mới sẽ không bị tác dụng phụ của công pháp làm hại.

Nói cách khác, từ lúc vừa mới bắt đầu ở Vạn thú vực, sau khi gặp nhau, tình cảm của Lý Tuyết Nhi đối với hắn cũng không bị một chút ảnh hưởng gì cả.

Thế nhưng, khả năng Lý Tuyết Nhi là Băng Linh tộc so với khả năng người bình thường tu luyện Băng Tâm Quyết không bị ảnh hưởng lại nhỏ bé không đáng kể, vì lẽ đó Giang Thần không nghĩ tới về phương diện này.

- Sư tỷ, mặc kệ thứ ngươi gánh vác là cái gì thì sẽ không cản được tình cảm của ta đối với tỷ.Giang Thần nói.

- Hành vi vừa nãy của ngươi, nếu bị biết được thì sẽ tội chết.

Đột nhiên, Lý Tuyết Nhi khẽ mỉm cười, cho dù chỉ là nụ cười khô khốc, thế nhưng lại là nụ cười đẹp nhất mà Giang Thần thấy.

- Vậy hãy để cho ta chết ngàn vạn lần đi.Giang Thần đi tới, nắm lấy kiếm trong tay của sư tỷ, lại là muốn hôn lên bờ môi kia.

Gò má của Lý Tuyết Nhi ửng đỏ, hô hấp trở nên ồ ồ, hai mắt nhắm lại.

Thế nhưng nàng lại không nghĩ rằng Giang Thần phát ra một tiếng cười khẽ, ấn trán nàng một cái.
- Ồ, tỷ làm gì thế?

Lý Tuyết Nhi oán giận kêu một tiếng, đôi mắt đẹp hẹp dài nheo lại, tỏa ra phong mang, nhìn chằm chằm vào hắn.

- Tại sao trước đây không nói cho ta biết?Giang Thần ôn nhu nói.

Nghe vậy, Lý Tuyết Nhi âu sầu, thở dài một hơi, nói:- Ta không muốn để cho ngươi liên lụy đến chuyện linh tộc tranh đấu, chuyện này vô cùng nguy hiểm.

- Sư tỷ, ta không sợ, nói cho ta biết tất cả đi.Giang Thần nói.

- Ngươi đã như vậy rồi, ta không nói cho ngươi biết cũng không được.

Lý Tuyết Nhi nghĩ đến hành động khi Giang Thần vào cửa vừa nãy, lại lườm hắn một cái.

Hành động nho nhỏ này làm cho Giang Thần cảm thấy vạn vật đều mất đi sắc thái, chỉ còn lại một mình sư tỷ hắn là còn rõ.

- Phụ thân của ta là Linh vương của Băng Linh tộc, ở trong linh tộc là nơi giết chóc rất tàn khốc, không có bất kỳ quy luật và ràng buộc nào cả.

- Trong đó chuyện máu tanh nhất chính là hành động chém giết thiên tài, mỗi một linh tộc sẽ không từ bất kể bất cứ giá nào để săn giết đời sau ưu tú của kẻ địch.

- Coi như là trẻ con, cũng không buông tha.

- Vì lẽ đó, vì ứng chiến với hành động này, linh tộc sẽ phong ấn lực lượng linh tộc của trẻ con đời sau vào trong cơ thể, đưa tới các nơi ở trong cửu giới, để bọn họ không bại lộ ra thân phận của mình, thuận lợi trưởng thành, khi gần như trưởng thành thì sẽ phải đi về mở phong ấn ra.

- Một khi ta bị kẻ địch phát hiện ra, Thiên Đạo môn cũng không ngăn được, chứ đừng nói chi là ngươi.

Lúc nàng nói xong lời cuối cùng, sự thẳng thắn mang đến vừa nãy đã bị ngọt ngào hòa tan.

Giang Thần nhìn thấy sư tỷ lại trở nên lãnh khốc vô tình.

- Sư tỷ, lẽ nào biểu hiện của ta tỷ còn chưa thấy sao? Ít nhất, thực lực của ta, hiện giờ đã có thể bảo vệ ngươi, tương lai không xa, đối kháng với linh tộc thì có sao chứ?Giang Thần cho nàng lòng tin.

- Thế nhưng, thời gian của chúng ta không còn nhiều, mặc dù nói không bị phát hiện thì có thể trưởng thành, thế nhưng cũng đến lúc ta trở về rồi.Lý Tuyết Nhi nói.

- Hiện giờ đã phải về rồi sao? Thế nhưng thực lực của sư tỷ...Giang Thần rất bất ngờ, vốn hắn tưởng rằng thời gian của hai người còn rất nhiều.

- Ta vì tránh né chuyện kia cho nên mới đi tới nơi này, cũng không phải muốn tu luyện tới trình độ cường giả tuyệt thế mới trở về, hiện giờ ta cũng đoán được khi mở phong ấn trong cơ thể ra, khi đó không chừng ta có thể vọt thẳng tới Tôn giả.

- Sư tỷ, Băng Linh tộc ở giới nào? Sau khi ta thành tôn giả sẽ đi tìm tỷ thế nào?Giang Thần vội la lên.

- Nếu như ngươi tới, rất có thể sẽ trở thành bất hạnh trong đời ngươi.Lý Tuyết Nhi xoắn xuýt, đang nghĩ xem có nên nói cho hắn biết hay không.

- Không đến thì cả đời ta sẽ hối hận.

- Không chừng ta rồi, chẳng bao lâu nữa ngươi sẽ quên mất ta, bên cạnh ngươi, dường như xưa nay không thiếu mỹ nhân vậy.Lúc nói lời này, đôi mắt của Lý Tuyết Nhi trở nên sáng sủa không ít, cười khanh khách nhìn Giang Thần.

Phản ứng đầu tiên của Giang Thần chính là hóa ra sư tỷ còn có vẻ mặt như vậy, không luôn lạnh lẽo như hắn thấy.

Phản ứng thứ hai là không biết trả lời lời này như thế nào.

Cũng còn may Lý Tuyết Nhi không tích cực nói chuyện này mà ghé vào lỗ tai hắn nói ra tin tức hắn muốn.

- Sư tỷ, nhất định ta sẽ đến.Giang Thần nói.

- Ta, chờ ngươi.

Chương 364: Linh Vực Giới

Sau khi xác định quan hệ người thương với sư tỷ đã làm cho nội tâm vừa trải qua hai trận đại chiến của Giang Thần bình tĩnh lại.

Những chuyện khác cứ để ở một bên, hắn chỉ muốn sớm chiều ở chung cùng sư tỷ mà thôi.

Không được bao lâu nữa Lý Tuyết Nhi sẽ trở về Băng Linh tộc, đây là tiếc nuối lớn nhất của hắn.

Vốn Giang Thần hi vọng sư tỷ có thể ở lại một quãng thời gian nữa.

- Khi trở thành Thông thiên cảnh cũng đã phải đi về rồi, thế nhưng ta không yên lòng quyết đấu giữa ngươi và Ninh Hạo Thiên, cùng với ân oán với Hắc Long thành, vì vậy mới kéo dài tới hôm nay, đây đã là cực hạn của ta rồi.

Lý Tuyết Nhi nói.

Biết được điểm ấy, Giang Thần ảo não mình không nhìn ra từ nửa năm trước, làm hại hai người bỏ qua quãng thời gian tốt đẹp dài như vậy.

Nhận ra được ý nghĩ trong lòng hắn, Lý Tuyết Nhi khẽ cười một tiếng, chẳng biết vì sao, nhìn dáng vẻ lưu luyến không rời của Giang Thần, trong lòng nàng giống như ăn mật vậy.

Bỗng nhiên, nụ cười của nàng cứng đờ, ở trên gương mặt hiện lên áng mây mồng, có chút u oán nhìn Giang Thần một chút.

- Sư đệ!

Một tiếng hờn dỗi, uyển chuyển dễ nghe vang lên, không chỉ không làm cho Giang Thần thu tay về, trái lại hắn còn ôm lấy dáng người thướt tha yêu kiều của nàng càng chặt hơn.

Lý Tuyết Nhi thấy hắn được voi đòi tiên, mày liễu dựng đứng, hàn khí lẫm liệt từ trong cơ thể tràn ra.

Tức thì, Giang Thần chỉ cảm giác mình đang ôm tượng băng, trong thời gian cực ngắn tay của mình đã mất đi tri giác.

- Tội khinh bạc, đáng chết.

Lý Tuyết Nhi lại nhẹ nhàng đẩy hắn ra, ngữ khí tràn ngập vẻ đắc ý lạnh lùng, khóe miệng mang theo một tia cười.

- Không kìm lòng được, vô tội.

Đuôi lông mày của Giang Thần nhướng lên, đạp bước về phía trước.

- Miệng lưỡi trơn tru, nên đánh.

Lý Tuyết Nhi để lộ ra một loạt hàm răng chỉnh tề, cong ngón tay búng một cái, một cái băng kiếm gào thét bắn ra.

- Ồ?

Giang Thần sáng mắt lên, cũng muốn nhìn một chút xem sự lợi hại của Băng Linh tộc ra sao.

Có điều, hắn lo lắng tới việc làm thương tổn làn da của sư tỷ cho nên dùng nghịch nhận đao.

- Coi thường ta sao?

Lý Tuyết Nhi hừ lạnh một tiếng, băng kiếm sinh ra dị biến, hàn khí vô cùng vô tận trào ra, chỗ nó đi qua, sương băng ngưng tụ, giống như muốn đóng băng không gian lại.

Hai người đang ở trong một danh địa nổi tiếng của Hỏa vực, trên không trung của thác nước ngàn trượng, có đủ không gian để giao thủ.

Băng kiếm dùng tốc độ cực nhanh qua lại ở xung quanh Giang Thần, nhưng lại chậm chạp không hạ xuống.

Bất tri bất giác, Giang Thần phát hiện ra nhiệt độ chung quanh thân hắn giảm xuống kịch liệt, có băng đóng xuất hiện ở đáy giày, đang từ từ lan tràn lên trên.

Giang Thần hơi suy nghĩ, không tiếp tục để ý tới băng kiếm mà phóng đi về phía sư tỷ.

Thế nhưng, băng kiếm đột nhiên phân hoá ra thành mấy chục thanh, qua lại chạy như bay ở quanh người hắn, như là đang xâu kim vậy, mặc kệ hắn mà cứ trực tiếp xuyên qua trên người hắn.

Mắt nhìn mình sắp trở thành tượng băng, Giang Thần không thể không mở ra Lôi Đình thần giáp, lúc này mới đập vỡ tan được huyền băng làm cho người ta ghét bỏ.

- Sư đệ, có chút bản lãnh.

Lý Tuyết Nhi hứng thú, hai tay nhanh chóng kết ấn, tường băng xuất hiện ở bốn phía trên dưới phải trái của Giang Thần, cũng nhanh chóng hợp lại với nhau, hình thành một nhà lao nhốt hắn vào bên trong.

Nghịch nhận đao của Giang Thần phối hợp với lôi hạch, nhưng cũng không thể đột phá được tường băng, cuối cùng hắn phải dùng thần lực mới có thể phá tan ra một cửa động.

- Băng Linh tộc, đều cường hãn như vậy sao?

Giang Thần không tiếp tục ra tay, cảm thấy ủ rũ, vốn hắn cảm thấy thực lực của mình có thể mạnh hơn so với sư tỷ.

Bởi vì cảnh giới của Lý Tuyết Nhi mới chỉ là Thông thiên cảnh tầng một.

Nhưng coi như là Thông thiên cảnh tầng năm, chỉ cần không phải võ giả đặc biệt xuất sắc thì Giang Thần đều có thể đánh bại dễ dàng.
Đó là trước đó, chứ đừng nói chi là cảnh giới bây giờ của hắn đã là tầng ba.

Vốn tưởng rằng có thể ung dung hàng phục được sư tỷ, lại không nghĩ rằng thực lực của hai người đã đến trình độ phải toàn lực ứng phó mới có thể phân ra được thắng bại.

Hai người không có cừu oán, đương nhiên sẽ không đánh tới trình độ đó.

- Thủ đoạn vừa nãy của ta là dùng kiềm chế làm chủ, không có hại người.

Với tính cách của Lý Tuyết Nhi, nàng cũng sẽ không an ủi cổ vũ hắn, mà cười đắc ý, nói:

- Lần sau nếu như lại động tay động chân, đừng trách ta không khách khí.

- Sư tỷ, ta cũng có rất nhiều tuyệt thức còn chưa dùng.

Giang Thần không thừa nhận mình đã thua.

- Ngươi không được quên, hiện tại ta đang ở trạng thái bị phong ấn, giải trừ phong ấn, thực lực ta sẽ ở giữa mẫu thân và phụ thân ngươi.

Lý Tuyết Nhi lại nói.

- Hơn nữa, nếu như thuộc tính Băng trong cơ thể ta đủ tốt, khi phong ấn giải trừ, thực lực sẽ càng mạnh hơn.

- Băng Linh tộc đều biến thái như vậy sao?

Giang Thần cười khổ nói.

Tuổi tác của Lý Tuyết Nhi không đến hai mươi tuổi, chỉ cần giải trừ phong ấn là sẽ có thể trở thành Tôn giả, sau đó còn dựa vào ưu thế của Băng Linh tộc, nhanh chóng tiến bộ.

- Nếu không ngươi cho rằng tại sao linh tộc viễn cổ lại được người ta tôn kính chứ?

Lý Tuyết Nhi nói:

- Nói không chừng lần sau khi ngươi đến, ta cũng đã là Đại tôn giả rồi.

- Yên tâm đi, ta sẽ không thua tỷ đâu, lần sau gặp lại, thực lực của ta sẽ có thể chế phục được tỷ, đến lúc đó...

Giang Thần nói tới chỗ này dừng lại, để lộ ra nụ cười xấu xa.

Lý Tuyết Nhi cắn môi, nói:

- Đến lúc đó thì thế nào?

- Chấp hành gia pháp của Giang gia.
Giang Thần nói.

- Hừ, ngươi không có cơ hội đó đâu.

Lý Tuyết Nhi ngẩng đầu lên, vẻ mặt rất kiêu ngạo.

Mỗi lần nhìn thấy Lý Tuyết Nhi mỉm cười, Giang Thần đều cảm thấy tâm tình khoái trá.

Người ngoài chỉ biết người đầu bảng Mỹ nhân bảng là một vị mỹ nhân lạnh như băng, không dính khói bụi trần gian, nhưng lại không biết nàng phải chịu cái gì, nội tâm nàng cũng rất cô độc.

Sư tỷ đã mở lòng với hắn, chắc chắn hắn sẽ không phụ lòng của nàng.

- Linh Vực giới, nhất định ta sẽ đến!

Linh Vực giới chính là thế giới Băng Linh tộc đang ở.

Cửu giới, độc lập với nhau, mà đường nối với nhau cũng có quy luật.

Cửu Thiên giới không thể trực tiếp đi tới Linh Vực giới, cần phải đi qua Thiên Hà giới trước, lại từ Thiên Hà giới đến Chân vũ giới, khi đó mới có thể đi vào Linh Vực giới.

Đổi lại một cauan ói, cửu giới chính là một cái thang trời.

Cửu Thiên giới ở tầng dưới nhất, Linh Vực giới ở trung tâm, Thánh vực thì là tầng cao nhất.

Những ngày gần đây, từ trong miệng của sư tỷ, Giang Thần đã hiểu được một chuyện, Cửu Thiên giới vẫn là thế giới vị diện lạc hậu nhất ở ngoài rìa.

Vốn là, hắn còn tưởng rằng là trong thời gian năm trăm năm này Cửu Thiên giới đã phát triển tăng nhanh như gió, đạt đến trình độ của các thế giới vị diện khác.

Hiện tại, hắn mới phát hiện ra tốc độ phát triển ở vị diện thế giới hắn đang ở lại càng nhanh hơn.

500 năm trước, ở Thánh vực, thuốc giải cần thiết để giải Thôi Mệnh hoa cực kỳ hiếm thấy.

Nhưng ở trong Cửu Thiên giới này, hôm nay chỉ cần một thế lực, trong mấy tháng ngắn ngủi đã có thể thu thập được.

Có thể vị diện thế giới ở trên hơn nữa thì thời gian này sẽ càng ngắn hơn, thậm chí có vị diện thế giới cầm tiền đi cũng có thể lập tức mua được.

Hiểu rõ được điểm ấy, Giang Thần chỉ cảm thấy áp lực rất lớn.

Nhưng mặt khác, hắn lại rất là kích động.

Bởi vì chuyện này cũng có ý nghĩa còn có rất nhiều đối thủ càng mạnh hơn đang chờ đợi mình đi chiến thắng bọn họ.

- Giang Thần, đã đến giờ rồi.

Bỗng nhiên, vẻ mặt của Lý Tuyết Nhi ảm đạm, thời gian vui vẻ mấy ngày nay quá ngắn ngủi, nhưng là khoảng thời gian vui vẻ nhất từ khi nàng đi tới Cửu Thiên giới.

- Ta có thể tiễn tỷ đi không? Tiễn tỷ rời khỏi Cửu Thiên giới?

Giang Thần nói.

Lúc mới bắt đầu Lý Tuyết Nhi động tâm, thế nhưng lại lập tức lắc lắc đầu, nói:

- Nếu như bị tộc nhân ta phát hiện ra đoạn quan hệ này, với thực lực của ngươi bây giờ, nhất định bọn họ sẽ giết ngươi, ngươi ngàn vạn không thể tới đó.

- Giết ta? Có phải là quá khuếch đại rồi hay không?

Giang Thần có chút không tin.

- Thật! Ở Linh vực, rất tàn khốc.

- Vậy cũng tốt.

Giang Thần kéo tay Lý Tuyết Nhi qua, nghiêm nghị nói:

- Sư tỷ, nàng chờ ta, nhiều nhất chỉ ba năm ta sẽ đến tìm nàng.

- Ừm.

Chương 365: Máu dơ bẩn

Lý Tuyết Nhi cáo biệt Giang Thần, không trở về Thiên Đạo môn mà chạy tới một chỗ không có người ở Hỏa vực.

Bên Thiên Đạo môn kia, nhất là trưởng lão đoàn đã biết được chuyện này, ở Ngọc Nữ phong cũng đã có những thứ của Băng Linh tộc cho bọn họ, coi như là báo đáp cho công che chở và bồi dưỡng những năm này của môn phái.

Cũng không lâu sau, Lý Tuyết Nhi đã đi tới một ngọn núi đá trọc lốc.

Nàng lấy ra một khối ngọc thạch từ trong lồng ngực, lại ném vào trong một thạch động.

Trong hang đá có tia sáng lóng lánh tràn ra, sau đó, cả núi đá truyền ra tiếng vang.

Sau khi âm thanh đạt đến trình độ điếc tai, vách núi trước người Lý Tuyết Nhi tách ra hai bên, xuất hiện một cái đường nối rộng mười trượng.

Mấy bóng người từ bên trong đi ra, là người của Băng Linh tộc, bất luận là nam hay nữ đều có dáng vẻ lạnh như băng.

Có lẽ là bởi vì là Băng Linh tộc cho nên không phân rõ được tuổi tác, da thịt của mỗi người cũng như băng ngọc tạo ra vậy.

- Tuyết Nhi, với tư chất của ngươi, lâu như thế mới kết thúc, ngươi làm cho ta rất thất vọng.

Cầm đầu là một vị nữ tử trung niên, dung mạo bình thường, thế nhưng lại hơn ở chỗ da dẻ trắng nõn, khí chất siêu phàm.

- Cô cô.

Khuôn mặt của Lý Tuyết Nhi vô tình, không tranh luận cho mình mà nói thẳng:

- Chúng ta trở về thôi.

Nói đoạn nàng bước chân, đi vào bên trong.

- Chờ một chút.

Nữ tử trung niên đánh giá nàng từ trên xuống dưới một chút, đưa tay cản lại, nói:

- Ngươi còn nhớ Băng Trúc chứ? Đồng thời được đưa đi với ngươi.

- Hả?

Lý Tuyết Nhi không hiểu tại sao đối phương lại nói tới chuyện này.

- Nàng bị đưa tới một thế gia trong Chân Vũ Giới, kết quả bị phát hiện ra nàng và thiếu gia của gia tộc kia có cảm tình, khi trở lại tộc địa vẫn tâm thần không yên.

Trong lòng Lý Tuyết Nhi cả kinh, nhưng bề ngoài lại ra vẻ thờ ơ không động lòng, nói:

- Có liên quan gì tới ta chứ?

- Những đứa trẻ như các ngươi, lẻ loi hiu quạnh ở bên ngoài, không ai dựa vào, rất dễ bị người có tâm thừa dịp hành động.

- Những người phàm kia đều muốn leo lên Băng Linh tộc mạnh mẽ để bò lên trên, các ngươi không biết căn nguyên, sẽ rất dễ bị lừa gạt.

- Đây cũng là tai hại của việc ứng phó với hành động của Linh tộc, Linh tộc tuyệt không cho phép bị người phàm làm dơ bẩn!

- Vì lẽ đó Tuyết Nhi, ta hỏi ngươi, ở Cửu Thiên giới này ngươi có người thường, có lén lút tư định chung thân với người khác không?

Câu nói sau cùng đã chứng thực lo lắng của Lý Tuyết Nhi, nàng không hề nghĩ ngợi, nói thẳng:

- Không.

- Ngươi có biết kết cục của Băng Trúc và phàm phu tục tử kia là gì không?

- Cô cô, chuyện này không liên quan gì tới ta.

Nữ tử trung niên không để ý, tiếp tục nói:

- Băng Linh tộc đã gọi nam nhân kia tới, để Băng Trúc trốn trong bóng tối, Linh vương cùng thi triển ân uy, sau khi cảnh cáo hắn, lại dụ dỗ, để hắn rời khỏi Băng Trúc.

- Kết quả, người phàm nông cạn không chút suy nghĩ đồng ý, Băng Trúc ở trong bóng tối đau đến mức không muốn sống, hiện đang bị giam ở bên trong Băng Tâm Quật.

Lý Tuyết Nhi lắc lắc đầu, nói:

- Cô cô, ta không thích ngữ khí dò xét của ngươi.

- Đây là trách nhiệm của ta, mệnh lệnh của Linh vương, ở cùng người phàm sẽ không có kết quả tử tế, cũng như ngươi và Giang Thần kia vậy.

Nữ tử trung niên nói, khi nói tới hai chữ Giang Thần này, ánh mắt cực kỳ sắc bén.Rốt cục sắc mặt của Lý Tuyết Nhi thay đổi, chăm chú nhìn nữ tử trung niên.

- Chỉ cần các ngươi tìm hiểu thì sẽ để lại dấu vết, đây là điều tối kỵ.

Lý Tuyết Nhi nói.

- So sánh với việc đó, việc bị người phàm làm ô nhiễm linh tâm, mới là tối kỵ của Băng Linh tộc.

Nữ tử trung niên nói.

- Các ngươi muốn làm gì? Cũng gọi Giang Thần vào tộc địa thử thăm dò sao?

Lý Tuyết Nhi châm chọc nói.

- Cửu Thiên giới cách quá xa, chúng ta không muốn lãng phí quá nhiều tinh lực ở trên thân thể phàm nhân, hơn nữa, mục đích thăm dò là để cho những đứa trẻ như các ngươi hết hy vọng, còn người thiếu gia của Băng Trúc, sau khi rời đi tộc địa đã bị xử tử.

Nữ tử trung niên nói.

Nghe vậy, con ngươi của Lý Tuyết Nhi trợn to, không nói hai lời bay về phía không trung.

Nhưng chỉ nghe phanh một tiếng, thân thể của Lý Tuyết Nhi đã bị đóng băng lại, không thể động đậy, chỉ có thể nhìn thấy vẻ lo lắng mà nàng để lộ ra trong mắt mà thôi.

- Tuyết Nhi, người phàm không xứng ở cùng Linh tộc chúng ta.

Nữ tử trung niên tiếp tượng băng của Lý Tuyết Nhi, đưa vào trong núi, lại nói với những người khác:

- Các ngươi ở đây nhìn nàng, ta đi xử lý phiền phức.

Nói xong, thân thể của nữ tử trung niên biến mất ở tại chỗ.

Vẻ mặt Lý Tuyết Nhi ở bên trong băng cực kỳ lo lắng, khiến cho gương mặt xinh đẹp của nàng trở nên vặn vẹo.

Thế nhưng, thực lực của nữ tử trung niên không phải là thứ mà nàng có thể tránh thoát được.

Đồng thời cũng không phải là người mà Giang Thần có thể chống lại.

Giang Thần đang trên đường trở về Nam Phong lĩnh, độc thân, chiến thuyền cũng không mang theo.

- Lạnh quá, xảy ra chuyện gì vậy?

Giang Thần còn đang nhớ nhung sư tỷ, đột nhiên phát hiện ra nhiệt độ xung quanh càng ngày càng thấp, thậm chí còn có tuyết rơi.
Giang Thần biến sắc, lập tức lấy ra Xích tiêu kiếm.

- Đúng là rất cảnh giác.

Một đạo thanh âm lạnh như băng từ trên không trung vang lên.

Giang Thần ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện ra là một nữ tử trung niên, chính là cô cô của Lý Tuyết Nhi.

- Băng Linh tộc?

Từ khí chất của đối phương, Giang Thần muốn đoán ra cũng không khó.

- Không sai, ta là cô cô của Lý Tuyết Nhi, Vân Thủ.

Nữ tử trung niên nói.

- Cô cô? Trong Linh tộc sẽ có một một trưởng bối chỉ dẫn hậu bối trong tộc, nữ tử phụ trách được gọi là cô cô, nam thì là trọng phụ.

Giang Thần thầm nghĩ ở trong lòng, lại nhìn vẻ mặt của đối phương, nói:

- Ngươi đến là để giết ta?

- Đúng.

Vân Thủ gật đầu nói.

- Dựa vào cái gì?

Giang Thần hỏi.

- Ngươi cảm thấy thế nào?

Vân Thủ hỏi ngược lại.

- Bởi vì ta và Tuyết Nhi ở cùng nhau sao? Coi như là như vậy thì trước tiên nên khuyên ta tự mình biết mình, chủ động rời khỏi nàng chứ? Trực tiếp muốn giết ta, thực sự là uy phong thật lớn.

Giang Thần cười lạnh nói.

- Đám người phàm các ngươi, nội tâm xấu xí ta đã gặp qua quá nhiều, tha cho ngươi, ngươi vẫn sẽ nghĩ tất cả biện pháp đi tìm Tuyết Nhi.

- Quả thực, trước đây khi xảy ra chuyện như vậy, bộ tộc ta sẽ dành ra một số tiền lớn, để người phàm biết khó mà lui.

- Nhưng điểm buồn cười chính là, sau khi việc này truyền đi, người phàm càng lấy chuyện này để doạ dẫm, dùng hết sức tiếp cận linh nữ của bộ tộc ta.

- Lần này, bộ tộc ta đã thay đổi quy định, một khi xảy ra chuyện như vậy sẽ trực tiếp tru diệt.

Một câu người phàm, hai câu người phàm, đó là sự kiêu ngạo và xem thường của thân là Linh tộc cùng đối với người phàm, càng không có bất kỳ chút che dấu nào cả.

- Thế nhưng coi như ngươi nói những thứ này thì cũng không che giấu được việc Băng Linh tộc các ngươi tùy ý đạp lên tôn nghiêm của người khác, không có cách nào giải thích được cho hành vi của ngươi là việc không nói đạo lý cỡ nào.

Giang Thần không e ngại nàng, nói:

- Không nói tới việc ta có đi tìm Tuyết Nhi hay không, coi như ta đi, ngươi cũng không quản được.

Nghe hắn nói như thế, Vân Thủ híp mắt lại, một lúc lâu sau, nói:

- Lẽ nào ngươi không nghe thấy, ta mới vừa nói sẽ giết ngươi sao?

- Nghe thấy, vì lẽ đó ta đang nói cho ngươi, hành vi như vậy của ngươi là hành vi hoang đường và buồn cười tới cỡ nào. Tự cho là ngự trị ở bên trên nhân loại, muốn giết ta giống như giẫm chết một con kiến.Giang Thần nhún vai một cái, nhìn thẳng vào hai mắt của Vân Thủ, nói:

- Như vậy ngươi nghe kỹ cho ta, chờ tới lúc ta đến Băng Linh tộc cưới sư tỷ, ta sẽ làm cho các ngươi thấy được sức mạnh của người phàm.

- Đầu óc của người phàm thật là, thật biết giả bộ.

Vân Thủ sửng sốt một chút, trên mặt để lộ ra một nụ cười hiếm thấy, nói:

- Đến lúc này rồi mà còn không nghĩ tới xin tha, vẫn còn nói mạnh miệng, như vậy đi, ngươi chết đi cho ta.

Chương 366: Cấp Chí Tôn

- Như vậy thì đến đi.

Nói xong, Giang Thần dùng tốc độ cực nhanh lấy ra từng đoá từng đoá Hủy Thiên nộ liên từ trong nạp giới, sau đó trải rộng ở xung quanh.

- Hủy Thiên nộ liên?

Vân Thủ đang muốn ra tay bật thốt lên, rất là bất ngờ.

Cho dù hắn không mang chiến thuyền đến, nhưng những thứ này Giang Thần vẫn luôn đặt ở trong nạp giới, chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào xảy ra.

- Người của Băng Linh tộc vẫn còn có chút ánh mắt.

Giang Thần nói.

- Ngươi muốn dựa vào những thứ này để bảo đảm tính mạng của ngươi? Ngươi ở trong đó, cũng rất là nguy hiểm.

- Dù sao cũng chết một lần, có thể kéo ngươi xuống nước đã là ta kiếm lời rồi.

- Hừ, ngươi thật sự có quyết tâm như vậy sao? Phàm nhân chỉ am hiểu mạnh miệng mà thôi.

Vân Thủ nói.

Không phải nàng muốn cay nghiệt như vậy, mà là xuất phát từ trong lòng, làm cho nàng càng đáng ghét hơn nữa.

- Ngươi không tin thì có thể đến thử xem, nhìn xem ta có dám hay không.

Giang Thần nói.

Lần này đến phiên Vân Thủ không nói lời nào, thế nhưng cũng không lâu sau, nụ cười trên mặt của nàng càng đậm hơn nữa.

- Suýt chút nữa ta đã quên, ngươi chỉ là phàm nhân Thông thiên cảnh, ta giết ngươi, cần phải tới gần ngươi sao?

Vân Thủ vừa dứt lời, mấy cây băng trùy thật dài xuất hiện từ trong vòng xoáy hàn khí, sưu một tiếng, dùng tốc độ viễn siêu bình thường bay ra.

Con ngươi của Giang Thần phóng to, tức thì vận chuyển Lôi Đình thần giáp.

Nhưng lúc này, băng trùy đã đánh vào trên người hắn, bộ phận mũi nhọn đâm thủng giáp, nửa đoạn còn lại làm cho hắn trọng thương.

- Đại tôn giả...

Tiện tay đã làm cho Giang Thần trọng thương, phần thực lực này rất là đáng sợ.

- Hiện tại ngươi đã biết ngươi nhỏ bé thế nào chưa? Một khi phong ấn của Tuyết Nhi được giải trừ, ngươi và nàng sẽ khác nhau một trời một vực, còn muốn lấy nàng, đây chính là chỗ vô tri của phàm nhân.

Vân Thủ thấy hắn có thể vận dụng sấm sét, có chút bất ngờ, nhưng cũng không để ở trong lòng, nàng nói:

- Hiện tại, để cho ta tới kết thúc sự ảo tưởng của ngươi đi.

Tiếng nói vừa dứt, vô số cây băng trùy lần nữa xuất hiện.

Băng trùy có thể đả thương được Giang Thần chỉ là thủ đoạn công kích tầm thường của nàng.

Đây chính là thực lực Đại tôn giả, hơn nữa còn là Đại tôn giả của Linh tộc.

- Đáng ghét.

Cảm giác vô lực kia lần nữa kéo tới, Giang Thần cắn chặt răng, nhìn chằm chằm vào Vân Thủ không tha.

Đột nhiên, thân thể của hắn hơi động, mang theo tất cả Hủy Thiên nộ liên phóng đi về phía nàng.

Nếu thật sự muốn chết, đương nhiên Giang Thần phải đồng quy vu tận cùng nữ nhân này.

- Ngu xuẩn, coi như ta va chạm với nộ liên thì ta cũng chỉ bị trọng thương, mà khi đó, lửa giận của ta sẽ rơi vào trên thân thể tộc nhân của ngươi.

Vân Thủ cả giận nói, điểm nàng tức giận là một phàm nhân nho nhỏ cũng dám đến phân cao thấp với nàng.

Nghe được câu nói sau cùng, Giang Thần sửng sốt.

Thực lực của Vân Thủ là Đại tôn giả, đừng nói diệt Nam Phong lĩnh, coi như là diệt Thiên Đạo môn cũng là điều chắc chắn.

Thân thể hắn ngừng lại.

- Nhìn, loại biểu hiện vô lực này chính là bi ai của phàm nhân các ngươi.

Thấy Giang Thần như vậy, lúc này lửa giận của Vân Thủ mới phát tiết ra, băng trùy lần nữa nhắm về phía hắn.

- Nếu như ta không chết, ngươi sẽ vượt qua quãng đời còn lại ở trong sự hối hận.

Giang Thần lạnh lùng nói.

- Trước khi chết, còn muốn nói trò cười sao?

Tức thì, tất cả băng trùy lần nữa bay ra. Mắt thấy Giang Thần sắp chết thảm, trên bầu trời sinh ra biến cố, từ trường mạnh mẽ từ trên trời giáng xuống, đánh nát tất cả băng trùy.

- Vân Thủ, không cần giết hắn.

Một đạo âm thanh cứng cáp mạnh mẽ truyền đến.

- Linh vương!

Vân Thủ rất kinh ngạc, một là Linh vương đến, hai là nguyên nhân đến là yêu cầu buông tha cho Giang Thần.

- Ta có thể hỏi tại sao không?

Vân Thủ hỏi.

- Vừa nãy Tuyết Nhi đã thông báo ta, đồng thời cũng giải trừ phong ấn, linh tâm của nàng là cấp chí tôn.

Linh vương của Băng Linh tộc nói.

- Cấp chí tôn, cấp chí tôn!

Vân Thủ rất kích động, loại tâm tình này xuất hiện ở trên thân của tộc nhân Băng Linh tộc, có thể tưởng tượng được nàng hưng phấn bao nhiêu.

- Linh vương, như vậy lại càng phải giết hắn!

Sau đó, Vân Thủ không muốn buông tha cho Giang Thần.

- Tuyết Nhi đã đồng ý gả vào hoàng tộc, điều kiện là hắn sống sót.

Linh vương đưa ra đáp án.

- Chuyện này...

Vân Thủ bỗng nhiên tỉnh ngộ, nhưng vẫn đang do dự, đôi mắt nhìn Giang Thần tràn ngập sát niệm, người không biết còn tưởng rằng nàng có thâm cừu đại hận gì với hắn.

Cũng còn may, nàng cũng không nghĩ ra được biện pháp vẹn toàn đôi bên, không dám mạo hiểm giết chết Giang Thần, phá hoại chuyện lớn của Băng Linh tộc.

- Phàm nhân, ngươi cảm thấy xấu hổ không?

Vân Thủ đùa cợt nói.

Giang Thần không để ý đến nàng mà hét lớn về phía bầu trời:

- Linh vương, Tuyết Nhi gả lúc nào?

Hắn biết hiện tại mình vô lực ngăn cản tất cả những chuyện này, nhưng hắn tuyệt đối phải làm như vậy.

- Hôn sự đã định, Tuyết Nhi nói ba năm sau sẽ thành hôn, nhân loại, thông minh chút đi, không nên xuất hiện ở trước mặt của Tuyết Nhi nữa, đối với song phương đều là một chuyện tốt.
Sau khi Linh vương trả lời xong vấn đề của hắn mới dần dần biến mất.

Vân Thủ nói:

- Thực sự là một nhân loại may mắn.

- Các ngươi nói hoàng tộc, là Thiên Linh hoàng triều sao?

Linh tộc có rất nhiều chủng tộc không giống nhau, cừu thị và đối địch với nhau, thế nhưng ở Linh tộc cũng tồn tại một cái hoàng triều.

Hoàng thất, cũng là Linh tộc, đồng thời cũng là tồn tại đặc thù nhất bên trong Linh tộc.

Chẳng hạn như, bên trong thần thú, thần long là vương giả trời sinh so với các thần thú khác, cũng nắm giữ lĩnh ngộ càng sâu hơn.

Hoàng tộc, chính là thần long ở bên trong Linh tộc.

- Xem ra Tuyết Nhi đã nói cho ngươi rất nhiều thứ mà ngươi không nên biết.

Vân Thủ không thừa nhận, cũng không phủ nhận.

- Nếu như linh tâm của Tuyết Nhi là cấp chí tôn, tại sao các ngươi còn muốn đưa đi hoàng tộc cơ chứ? Sự kiêu ngạo của Linh tộc các ngươi đâu rồi? Ở trên chuyện như vậy sao lại nhu nhược như phàm nhân vậy?

Mặc cho ai cũng thế, khi biết người âu yếm sẽ gả cho người khác, đều sẽ giống như Giang Thần, cũng sẽ mất đi lý trí.

- Linh vương bảo ta không giết ngươi, nhưng tốt nhất ngươi không nên ép ta.

Vân Thủ dùng thanh âm lạnh như băng nói.

- Ba năm... Đúng rồi, ba năm!

Giang Thần nghĩ đến cái gì đó, kỳ hạn hắn hứa với sư tỷ chính là ba năm, đây là một chuyện rất trùng hợp.

- Như vậy đối với ta mà nói, chỉ cần hoàn thành hứa hẹn của chính mình! Ba năm sau, đi tới Linh Vực giới là được!

- Nếu như ngươi lại xuất hiện ở trước mắt của ta, ta sẽ không chút lưu tình giết ngươi.

Vân Thủ nói với hắn.

- Ta cũng vậy.

Giang Thần nói.

- Hừ.

Vân Thủ lĩnh đã giáo qua miệng của hắn cứng bao nhiêu, nàng không lãng phí thời gian mà biến mất từ trên không trung.

Giang Thần không có vui sướng khi sống sót sau tai nạn, bởi vì hắn cảm nhận được sự nhỏ yếu và không cam lòng của mình, cùng với ý chí chiến đấu đang cháy hừng hực.

- Sư tỷ, chờ ta...

Nhưng mà, ngay khi Giang Thần cho rằng mọi chuyện đã kết thúc thì có một thanh kiếm từ phía sau lưng đâm vào, xuyên qua thân thể hắn. Mũi kiếm chui ra từ lồng ngực, trên mặt có máu tươi chảy xuôi.

Giang Thần rất mất sức quay đầu lại thì đã nhìn thấy phía sau có một cái bóng đen đang đứng.

Một bóng đen chỉ có dáng vẻ của con người, ở dưới ánh mắt của hắn nhìn kỹ, nó từ từ biến thành một con người thực sự.

- Bất ngờ sao? Mỗi một người chết ở dưới kiếm của ta, cũng như ngươi vậy.

Hắn nói.

- Sau lưng... Đánh lén sau lưng là sỉ nhục đối với kiếm khách.

Trái tim của Giang Thần bị xuyên qua, nói chuyện cực kỳ vất vả.

- Hả?

Người đến không nghĩ tới câu nói đầu tiên của hắn sẽ là như vậy, dựa theo lẽ thường, nên hỏi hắn là ai mới đúng.

- Ngươi không hiếu kỳ ta là ai sao?

- Ta quản ngươi là ai chứ? Bạo!

Giang Thần không chút do dự, duỗi tay ra nắm lấy bả vai của đối phương, thôi thúc Hủy Thiên nộ liên, muốn đồng quy vu tận với hắn.

- Người điên!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau