THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Hạ Hưng

- Hỏa Ngưu, ngươi để những người khác nghỉ ngơi đi. Tiếp theo sẽ theo ta đi tới Dược sơn cứu người!

Giang Thần nói.

- Không thành vấn đề.

Hỏa Ngưu nghe thấy bên Dược sơn có tồn tại Tụ nguyên cảnh hậu kỳ tọa trấn, thế nhưng hắn vẫn không có một chút chần chờ nào cả.

Đúng vào lúc này, kiếm linh của Xích tiêu kiếm nói:

- Trong quáng động có đồ vật có thể làm tăng cảnh giới của ngươi lên.

- Món đồ gì vậy?

Giang Thần hiếu kỳ nói.

- Dưới chân quáng có Thuần Dương quáng tinh, kiến thức của ngươi rộng rãi như vậy, hẳn phải biết đó là cái gì chứ?

- Không thể nào.

Giang Thần có chút không tin lắc đầu nói.

Nếu như thật sự có thì thực lực bây giờ của Giang phủ đã sớm khác xa rồi. Thuần Dương quáng tinh cũng là vật vô cùng cao quý mà.

Một mỏ quặng Thuần Dương quáng tinh, đó là một bảo vật vô giá.

- Ta có thể cảm ứng được, nó ở ngay phía dưới.

Xích tiêu kiếm linh nói.

Giang Thần không thèm để ý tới thật giả, hỏi:

- Ngươi muốn ta hấp thu quáng mạch chi nguyên hay sao?

Thuần Dương quáng tinh ẩn chứa năng lượng rất mạnh mẽ, thế nhưng lại không thể trực tiếp hấp thu. Bởi vì bên trong khoáng thạch có rất nhiều độc tính, nhưng quáng mạch chi nguyên thì lại không giống, rất là thuần khiết.

- Quả nhiên ngươi biết rất nhiều.

- Ngươi có thể tìm được quáng mạch chi nguyên sao?

Giang Thần không dông dài nữa, hiện tại Giang phủ tràn ngập nguy cơ, đối với mọi người, thời gian rất là quý giá.

- Đương nhiên.

- Mang ta đi.

Giang Thần đi đến quáng động, Hỏa Ngưu nhìn thấy vậy vội vã ngăn cản, nói:

- Thần thiếu gia, hiện tại trong hầm mỏ rất là không ổn định, đi vào trong đó rất nguy hiểm.

- Không có chuyện gì, ta tự có chừng mực.

Giang Thần theo Xích tiêu kiếm đi vào trong quáng động, nơi này đúng như đệ tử phái Thanh Thành từng nói, vô cùng bao la, từng cái từng cái quáng động kết nối với nhau. Đi về phương hướng khác nhau thì sẽ có chỗ liên kết với nhau. Thế nhưng đi tới đường cùng là đường chết.

Nếu như người không quen thuộc đi vào, đầu óc nhất định sẽ bị làm cho choáng váng.

Một mặt Giang Thần phân tán thần thức, một mặt nghe theo Xích tiêu kiếm linh chỉ đường.

Khi gần như đi tới chân quặng mỏ thì ở trong bóng tối Giang Thần nhìn thấy ánh vàng nhu hòa tản mát ra từ trong vách đá.

- Xem ra quả thực ngươi rất có tài đó.

Giang Thần khá là bất ngờ, quan sát kỹ một phen. Hắn phát hiện ra, khi những đệ tử phái Thanh Thành kia cho nổ quáng động đã đập vỡ vách đá. Làm cho Thuần Dương quáng tinh lộ ra, vì vậy mới bị Xích tiêu kiếm cảm ứng được.

Tin tức xấu là bây giờ hắn mới chỉ nhìn được một điểm nhỏ của tảng băng chìm, mà có khả năng Thuần Dương chi nguyên còn ở mặt sau của vô số tầng vách đá.

Một mình Giang Thần căn bản không qua được.

Tin tức tốt là Xích tiêu kiếm linh đã nói cho hắn, Thuần Dương chi nguyên cũng đã bạo lộ ra bên ngoài, cứ nghe chỉ thị của nó rồi làm theo là được.

Quả nhiên, trong trong chốc lát, ánh sáng mà Thuần Dương quáng mạch tản mát ra đã đạt đến trình độ chói mắt.

Giang Thần đi tới vào bên trong ánh sáng, hắn lập tức có cảm giác năng lượng vô cùng vô tận đang vọt tới thân thể của hắn.

Người mang Thần mạch, cho nên hắn có thể trực tiếp hấp thu những Thuần Dương chi nguyên này. Chỉ có điều hắn muốn phát huy ra hiệu quả lớn hơn nữa.

Hắn ngồi xếp bằng xuống, dùng viên linh đan nhị phẩm mà Mộ Dung Phong cho hắn, vận chuyển công pháp ở bên trong ánh sáng.Chỗ tốt khi làm như vậy rất rõ ràng, cảnh giới hầu như không có trì trệ mà xung kích đến Tụ nguyên cảnh sơ kỳ đỉnh cao.

Lúc này, ánh sáng của Thuần Dương chi nguyên ảm đạm đi không ít, cần phải chờ chừng mấy tháng mới có thể chậm rãi khôi phục được. Đến lúc đó lại có thể đến hấp thu.

- Nếu như ngươi khôi phục tất cả Thần mạch, chẳng phải khi đó sẽ hút khô tất cả quáng mạch chi nguyên hay sao?

Xích tiêu kiếm linh không nghĩ tới nhanh như vậy hắn đã kết thúc, nó rất là kinh ngạc.

- Nhất định sẽ mạnh hơn so với hiện tại.

Giang Thần nói.

Giang Thần không hề rời đi mà trái lại còn ở trên mặt Thuần Dương chi nguyên móc ra một tảng Thuần Dương thạch lớn.

- Thuần Dương thạch còn một chỗ cường đại khác, đó là có thể luyện chế thành linh đan!

Sắp xếp gọn gàng Thuần Dương thạch, Giang Thần trở lại bên ngoài quáng động, lúc này đám người Hỏa Ngưu vẫn còn đang điều tức.

Nhân cơ hội này, Giang Thần quyết định làm chút gì đó. Sau khi cân nhắc, hắn quyết định suy nghĩ một thức tuyệt chiêu.

Trường Hồng tam thức hắn đã có thể thi triển ra được thức đầu, kiếm chiêu phía sau hiện tại không có thời gian đi luyện, mà tuyệt chiêu không phải là thứ dựa vào trình độ kiếm cảnh.

Như Huyết Thủ đồ tể kia vậy, thông qua công pháp huyền bí mà điều động lực lượng thân thể để tiến hành bạo phát. Thái Cực hoàn của hắn có thể làm được điểm này, lại phối hợp với mô hình kiếm ý, cộng thêm Xích tiêu kiếm, uy lực của tuyệt chiêu sẽ rất đáng sợ.

Lúc này, Hỏa Ngưu đi tới, nói cho hắn biết bọn họ có thể xuất phát.

- Đi Dược sơn!

...

Thế lực xâm chiếm dược sơn chính là Hỏa Sư Bang và Huyết Thủ Môn. Cho dù phía sau núi Giang phủ còn có một tài nguyên lớn, thế nhưng nơi đó ở sơn thành, hiện tại bọn họ còn không có cách nào công phá được, còn chưa lấy được lợi ích tới tay.

Hai nhóm người có tới hơn trăm người, mỗi người cưỡi tuấn mã cao lớn, đứng ở bên dưới chân núi.

Bọn họ nhìn ngọn núi trước mắt, hận không thể lập tức san bằng nó.

Chỉ có điều thứ cản trở bọn họ chính là những ánh lửa đang ở trong núi kia.

- Nếu như các ngươi dám bước lên trước một bước! Chúng ta sẽ phóng hỏa thiêu núi!

Trên núi truyền đến âm thanh của chiến sĩ Giang gia.

- Có thật không? Các ngươi bỏ được sao?- Thà làm ngọc vỡ chứ không làm ngói lành!

Tất cả chiến sĩ trong núi cùng kêu lên, tiếng hò hét chấn động đến mức làm cho chim muông sợ quá chạy đi.

- Hỏa Sư Bang, xem ra các ngươi không có một chút biện pháp nào nhỉ.

Một nam tử khôi ngô được võ trang đầy đủ, ở gò má trái của hắn có một đạo vết sẹo nhìn thấy mà giật mình, dọc theo chân mày đến miệng, nhìn qua cực kỳ dữ tợn.

Hắn là Nhị đương gia Hạ Hưng của Huyết Thủ Môn.

- Huyết Thủ Môn các ngươi có biện pháp gì?

Nhóm người còn lại rất là bất mãn với giọng nói trào phúng của hắn.

- Ha ha ha, đương nhiên ta có biện pháp!

Hạ Hưng đắc ý cười to, duỗi tay ra rồi vung lên, phía sau đã có người mang theo một đám tù binh bị xích lại, đi tới phía trước đám người.

- Giang gia, đến thăm lão bà và con của các ngươi đi!

Hạ Hưng hô lớn, thanh âm vọng vào trong núi.

Đám tù binh cũng kinh hoảng kêu to vào trong núi lớn.

- Huyết Thủ Môn, các ngươi thực sự là đê tiện!

Các chiến sĩ trong núi nói thà làm ngọc vỡ chứ không làm ngói lành cực kỳ tức giận, còn có bất đắc dĩ rất sâu.

- Đê tiện, hai chữ này quả thực là cất nhắc ta a.

Hạ Hưng không phản đối, ngón tay gõ ở trên đùi, dần dần, trên khuôn mặt hiện lên nụ cười lạnh lẽo.

- Bây giờ các ngươi đã nghe được rồi đó. Tất cả mọi người bỏ vũ khí xuống rồi đi ra, nếu không, qua mỗi một hô hấp, chúng ta sẽ giết một người.

Hắn nói được là làm được, vừa dứt lời thì đã cách không đánh ra một chưởng về phía thiên linh cái của một phụ nhân không hề có một chút sức chống đỡ nào cả.

Thân thể phụ nhân kia nghiêng nghiêng, co quắp rồi ngã xuống trên mặt đất, sau khi giật mấy lần cũng đã không còn động tĩnh nào nữa.

- Con ta, mẹ nó à!

Trong dược sơn lại vang lên tiếng gầm lên giận dữ, một tên tráng hán khôi ngô lao xuống dưới núi, trong tay cầm hai lưỡi búa, hai mắt đỏ chót.

- Thực sự là ngu xuẩn a.

Hạ Hưng khinh thường lắc đầu, lúc này lại có một tên thủ hạ bắn một mũi tên nhọn ra, xuyên thủng lồng ngực của tráng hán.

Tráng hán ngã xuống đất còn đang cố gắng bò về phía chỗ phụ nhân, đáng tiếc rất nhanh hắn đã bị người ta chặt đứt đầu, sau đó lại vứt đầu lên trên núi.

- Hiện tại, lại bắt đầu tính giờ từ đầu!

Hạ Hưng vẫn cười như cũ, vẻ hưng phấn trong mắt đã nói rõ, hắn rất hưởng thụ tất cả những thứ này.

-  Nhị đương gia của Huyết Thủ Môn này đúng là kẻ điên a.

Người Hỏa Sư Bang nhìn thấy vậy không khỏi trợn mắt há hốc mồm.

- Chậm đã, chúng ta từ bỏ chống lại!

Rốt cục, chiến sĩ Giang gia trên dược sơn không chống đỡ nổi, cúi đầu ủ rũ đi xuống dưới núi. Không giống như những chiến si ở quáng mạch, bọn họ đã thật sự từ bỏ chống lại.

Đó là bởi vì gia quyến của bọn họ đều bị vũ khí lạnh lẽo kề sát cổ.

- Rất tốt, như vậy không phải tiết kiệm thời gian của mọi người sao?

Hạ Hưng nói, sau khi đạt được mục đích, bởi vì không thể tiếp tục hưởng thụ giết chóc mà hắn lại có chút cảm giác thất lạc.

Đột nhiên, hắn lại nở nụ cười tàn nhẫn, phất tay một cái, nói:

- Không để lại người sống, giết sạch toàn bộ!

Chương 37: Tuyệt Chiêu

Người của Huyết Thủ Môn không để ý một chút nào, ngược lại, người của Hỏa Sư Bang không quá thích ứng được với chuyện này.

Một nam tử hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi đi tới, phía sau có cõng một thanh kiếm to lớn, nhìn qua rất có lực uy hiếp.

- Hạ Hưng, ngươi làm như vậy không tốt lắm. Nếu như chuyện này truyền đi, người của Giang gia sẽ cố gắng chống đối đến cùng đó.

- Mạnh Định, ngươi lại dám gọi thẳng tên của ta? Ngươi cho rằng ngươi là nhi tử của bang chủ là có thể đứng ngang hàng với Nhị đương gia Huyết Thủ Môn như ta sao?

Hạ Hưng không nghe lọt tai, trái lại còn hung ác nhìn về phía người này.

- Không, không có, Hạ đương gia.

Mạnh Định bị dọa cho sợ hết hồn.

- Ha ha ha, như vậy cũng tốt. Hơn nữa, ngươi không cần phải lo lắng, bởi vì người của Giang gia căn bản không có lựa chọn nào khác.

Hạ Hưng cười to.

- Thật sao?

Thanh âm lạnh như băng bỗng nhiên vang lên, làm cho tiếng cười của Hạ Hưng dừng lại.

Những người khác cảm thấy kinh ngạc, muốn nhìn một chút xem đối phương là ai mà dám bất kính đối với Hạ Hưng như vậy.

- Đi ra!

Hạ Hưng nhìn về phía cánh rừng ở xa xa, dựa vào thực lực Tụ nguyên cảnh hậu kỳ của hắn có thể nhìn thấy nơi đó có bóng người.

Sưu!

Đáp lại hắn là mũi tên nhọn xuyên qua không trung.

- Ấu trĩ...

Khoảng cách xa như vậy, lại ở dưới tình huống có đề phòng, Hạ Hưng tự tin có thể tránh thoát được mũi tên này, thậm chí là bắt lấy nó.

Nhưng mà rất nhanh lời nói của hắn đã không thốt lên được, bởi vì tốc độ của mũi tên đã nhanh đến mức vượt qua tưởng tượng của hắn.

Lúc bắn tới trước người, có lửa dọc theo thân tên xuất hiện, hình thành một vòng xoáy bằng lửa.

Hạ Hưng bị bắn trúng, cả người bốc cháy, sóng nhiệt bức người, ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng không kịp phát ra thì đã bị đốt thành than đen.

Cùng lúc đó, những người khác trong rừng liên tục bắn ra tên, bắn chết người của Huyết Thủ Môn.

Chiến sĩ Giang gia ở Dược sơn bỗng cảm thấy phấn chấn, viện binh đến khiến cho bọn họ nhìn thấy hi vọng, cả đám lập tức cầm lấy vũ khí, phóng về phía người bị bắt làm tù binh.

- Trước tiên lui lại đã!

Mạnh Định Hỏa Sư Bang bị đánh cho không kịp ứng phó, chỉ lo rơi vào kết quả giống như Hạ Hưng. Cho nên trước khi không có biết được quân số của địch trong rừng thì hắn muốn lui lại một chút.

- Dường như người đến cũng không phải là rất nhiều.

Bên cạnh hắn có một người nói.

- Không tới hai mươi người!

- Phản kích!

Lúc này Hỏa Sư phái bắt đầu phản kích.

- Đi theo ta!

Không giống như ở quáng mạch, hai nhóm người này lại mang theo khiên, lại là những tấm khiên có lực phòng ngự rất tốt.

Lập tức hóa giải uy hiếp từ các mũi tên.

Người mà Giang Thần mang đến và người của dược sơn gộp lại cũng chỉ mới hơn năm mươi người mà thôi.

Nếu không phải Giang Thần dùng tên lửa bắn chết Hạ Hưng, như vậy thắng bại sẽ không có bất ngờ gì cả.

Mạnh Định giống như một chiến sĩ có vô số kinh nghiệm sa trường, tay trái cầm thuẫn, tay phải cầm kiếm, eo cong lại, bước chân nhẹ nhàng mà linh động.

Hắn có thực lực Tụ nguyên cảnh trung kỳ đỉnh cao, dưới trang bị tinh xảo, hầu như là đang ở trong trạng thái vô địch, mỗi khi đánh ra một kiếm, tất có người chết hoặc trọng thương.

Mãi đến khi Giang Thần đi tới trước người của hắn, Xích tiêu kiếm lại dễ dàng chặt đứt tấm khiên kiên cố của hắn.

- Linh kiếm?Mạnh Định nhìn vết cắt bóng loáng chỉnh tề trên tấm khiên, ánh mắt khóa chặt vào Xích tiêu kiếm trên tay của Giang Thần, bị hấp dẫn rất sâu.

- Là ngươi vừa nãy dùng một mũi tên bắn chết Hạ Hưng sao?

- Đúng vậy.

- Như vậy mũi tên cũng là linh tiễn sao? Chỉ có một mũi thôi sao?

- Không, ngươi không đáng để ta lãng phí một mũi tên.

Giang Thần có ý định làm đối phương tức giận, hơn nữa đây cũng là lời nói thật của hắn.

- Thật sao?

Mạnh Định không hề tức giận, trái lại còn cười lạnh một tiếng, nói:

- Như vậy ngươi đã phạm phải một sai lầm trí mạng, kỳ thực ta càng nguy hiểm hơn so với Hạ Hưng a.

Tại sao lại nguy hiểm hơn thì hắn không có nói ra, mà dùng hành động thực tế để chứng minh.

Hắn ném tấm khiên đi, hai tay nắm chặt vào chuôi kiếm của thanh kiếm lớn, đặt thanh kiếm lớn đáng sợ này nằm ngang ở trước ngực của mình.

Kiếm khí ác liệt mà lại bá đạo từ trên người hắn tản mát ra ngoài, lá rụng và cành cây dưới chân đều bị thổi đi.

- Nắm giữ kiếm điểm sao?

Giang Thần có chút bất ngờ, người này đã đi lệch theo con đường khéo léo của kiếm, mà lại giống như đao hoặc là búa vậy, đi theo con đường mãnh liệt.

Người này có thể thông qua thanh kiếm này để nắm giữ kiếm điểm, quả thực là không dễ dàng.

Giang Thần đột nhiên nhớ tới đối phương tên là Mạnh Định, cũng là chiến sĩ nổi danh trong Thập vạn đại sơn, thanh cự kiếm trong tay hầu như là tượng trưng cho thân phận của hắn!

Nếu như không phải có thi thể của những người chết đi trong Giang phủ đang nằm ở trên đất thì hắn cũng không quá muốn giết người này. Nếu như để cho Mạnh Định này có thêm mấy chục năm, nói không chừng sẽ có thể sáng tạo ra được một loại kiếm đạo độc nhất vô nhị.

- Đáng tiếc, ngày hôm nay ngươi sẽ chết ở chỗ này.

Xích tiêu kiếm của Giang Thần đâm một cái, kiếm ý bàng bạc giống như vỡ đê phun ra, trong nháy mắt đã nhấn chìm kiếm điểm nhỏ bé không đáng kể kia của Mạnh Định.

- Kiếm ý... Ngươi lại nắm giữ kiếm ý!

Hắn chăm chú quan sát khuôn mặt của Giang Thần, xác định đối phương chỉ là một thiếu niên, trong lòng lập tức chấn động không có cách nào có thể nói thành lời được.

- Cảnh giới của ta còn cao hơn ngươi một đoạn đấy!Hắn là trung kỳ đỉnh cao, Giang Thần là sơ kỳ đỉnh cao, từ trước tới giờ hắn chưa từng xoay người chạy trốn.

- Đi chết đi!

Sát tâm của hắn lúc này mãnh liệt như chưa từng có, hắn đố kỵ với Giang Thần tới phát điên, muốn tự tay hủy diệt tên thiên tài này, lấy được linh kiếm trong tay của đối phương.

Hai tay hắn cầm kiếm, ra sức rất thô bạo, thân kiếm so với người còn cao hơn nổi giận chém ra, có thần uy như muốn bổ đôi Giang Thần vậy.

Giang Thần lùi lại phía sau, kiếm lớn chém lên trên đất, trong nháy mắt mặt đất nứt ra một đạo khe nứt, cũng nhanh chóng lan tràn về phía hắn, muốt nuốt chửng hắn.

- Không tốt.

Sắc mặt của Giang Thần đột nhiên biến đổi, Xích tiêu kiếm giơ lên cao đâm tới dưới chân.

Hầu như là cùng lúc, ánh kiếm hùng hồn từ mặt đất bộc phát ra, giống như sóng dữ nhằm về phía hắn.

Xích tiêu kiếm đâm lên trên mặt đất, lực lượng va chạm tạo ra một cái hố to, Giang Thần cũng bay ra ngoài hơn mười thước, thân thể mạnh mẽ nện vào trên một cái cây.

- Xem ra kinh nghiệm thực chiến của ngươi rất kém cỏi a.

Xích tiêu kiếm linh nói.

Chiêu kiếm đó của Mạnh Định nhìn như ngốc nghếch, trực lai trực vãng, trên thực tế lại giấu diếm huyền cơ, vùi ánh kiếm vào trên đất, lại bộc phát ra từ dưới chân. Khiến cho người ta không ứng phó kịp.

- Chết đi cho ta!

Mạnh Định nhảy lên giữa không trung, mượn lực lượng còn sót lại vung thanh kiếm lớn trong trong tay lên.

- Mượn kiếm lớn để đề khí vận kình, phối hợp với công pháp hùng hồn, thuận buồm xuôi gió, lại còn nắm giữ được kiếm điểm. Chẳng trách người này có thể được gọi là cường giả bên trong đám người trẻ tuổi của Thập vạn đại sơn.

Thanh kiếm lớn này của Mạnh Định có trộn lẫn thiết tinh, cho nên hiện giờ Xích tiêu kiếm không có cách nào thuận lợi chặt đứt nó được.

- Ha ha ha, đứng trước lực lượng tuyệt đối, đặc biệt là trước mặt của ta, mô hình kiếm ý cũng không bất kỳ tác dụng nào cả

Mạnh Định càng ngày càng hung hăng, kiếm lớn kéo theo khi thế, dễ dàng chặt đứt nham thạch hoặc là đại thụ.

Giang Thần luôn tránh né, đối phương không giống như Tào Tùng, có thể xuất kiếm nhanh chóng, chỉ cần tránh né phong mang là được.

- Nếu như ngươi muốn làm ta tiêu hao chân nguyên, như vậy ngươi đã sai rồi, đừng quên chênh lệch cảnh giới giữa chúng ta a.

Mạnh Định cười lạnh nói, hắn không có một chút lo lắng nào cả.

- Thử tuyệt chiêu một lần đi.

Nếu như Mạnh Định không có nắm giữ kiếm điểm, như vậy Giang Thần có thể dựa vào mô hình kiếm ý để đánh chết hắn ta.

Nhưng mà, ở kiếm điểm và dưới ưu thế cảnh giới của đối phương, rất khó làm được chuyện này.

Cứng đối cứng, đây là chuyện rất không sáng suốt.

Giang Thần không thể làm gì khác hơn là dùng tới tuyệt chiêu mà vừa nãy hắn đã nghĩ đến!

Hai tay hắn cũng nắm chặt chuôi kiếm, đối với Xích tiêu kiếm, làm như vậy hay không cũng không quan trọng.

Chỉ là, hắn lại bắt đầu xoay người ở tại chỗ.

Ánh kiếm cực kỳ nóng nương theo chân khí Loa Toàn thức sinh ra một cơn gió xoáy, quay ở chung quanh người của Giang Thần.

Gió xoáy có sức hút đáng sợ, hơn nữa vẫn còn đang tăng cường, dùng mắt thường đã có thể nhìn thấy sóng khí, tất cả đều tụ tập về phương hướng của hắn.

Gió xoáy bắt đầu mở rộng, người chung quanh khổ không thể tả, thân thể không bị khống chế mà dịch chuyển về phía trước động.

Một khi tới gần sóng khí màu đỏ thắm kia, kết cục sẽ giống như đám nham thạch bị vỡ nát ở chung quanh.

- Ngươi muốn hại chết tất cả mọi người sao?

Mạnh Định không nghĩ tới Giang Thần còn có một chiêu này, hắn trợn mắt há hốc mồm.

- Người chết sẽ chỉ là ngươi mà thôi!

Chương 38: Tiếp Viện

Đợi tới lúc gần như đạt tới cực hạn, Giang Thần đột nhiên thu kiếm, gió xoáy hóa thành lưỡi kiếm to lớn, chém xuống chỗ Mạnh Định.

Ầm một tiếng, tất cả cây cối chung quanh bị thổi bay, gốc đại thụ cách đó gần nhất cũng bị chấn lên tận trên không trung.

Không chỉ có Huyết Thủ Môn và Hỏa Sư Bang, ngay cả người của Giang phủ cũng nằm kêu rên ở trên mặt đất.

Mạnh Định chết không toàn thây, chỉ còn để lại thanh cự kiếm này rơi xuống mặt đất.

- Dung nhập thanh kiếm này, dùng nó làm vỏ kiếm.

Theo bản năng Giang Thần nghĩ đến chuyện này, đột nhiên hắn cảm thấy cả người trống rỗng, tất cả chân nguyên đều bị dùng sạch.

- Nhờ có Thần mạch, nếu không ta sẽ không làm được chiêu này. Thần mạch khôi phục càng nhiều thì uy lực của kiếm chiêu này sẽ càng đáng sợ.

- Tuyệt chiêu như vậy của ngươi quả thực có chút đầu cơ trục lợi đó.

Xích tiêu kiếm linh bình luận kiếm chiêu vừa rồi của hắn.

- Sao ngươi lại nói vậy?

- Thân là kiếm khách, tuyệt chiêu phải là kiếm chiêu không gì sánh kịp, nhưng ngươi lại dùng chân nguyên của bản thân cộng thêm công pháp huyền bí cho nên mới vậy.

- Ngươi nên chết tâm tư như vậy thì hơn.

Giang Thần lắc đầu cười một cái, người hắn đối mặt chính là kẻ địch có cảnh giới cao hơn bản thân, nếu như cảnh giới tương đồng, hắn làm như vậy quả thực rất không vẻ vang.

- Bỏ vũ khí xuống đầu hàng, nếu không kết cục sẽ giống như Hạ Hưng và Mạnh Định này!

Lúc này, nhìn thấy có không ít người bò lên, Giang Thần trầm giọng quát lên.

Hắn dùng sức một người giết chết thủ lĩnh của hai thế lực, phá hủy đi lòng tin của những người này. Đặc biệt là một kiếm chiêu hủy thiên diệt địa vừa nãy đã làm cho người ta không có cách nào tin nổi hắn chỉ là một Tụ nguyên cảnh sơ kỳ đỉnh cao.

Hỏa Sư Bang là người bỏ vũ khí xuống trước, người của Huyết Thủ Môn không muốn, thế nhưng cũng vô lực quay đầu lại.

Tù binh lần này khá nhiều, nếu như trực tiếp nhốt lại, sẽ rất dễ cháy hậu viện của Giang phủ.

- Giết chết tất cả đệ tử Huyết Thủ Môn, Hỏa Sư Bang thì nhốt lại!

Huyết Thủ Môn hung tàn, Giang Thần đã sớm nghe qua một ít danh tiếng. Đặc biệt là khi tên Hạ Hưng kia đánh chết phụ nhân hắn cũng vừa vặn chạy tới, cũng tận mắt nhìn thấy một màn vô lực kia.

Vì lẽ đó hắn không đau lòng mà dùng một mũi tên lửa đi.

Huyết Thủ Môn nổi giận gầm lên một tiếng, muốn cố gắng chống đỡ lần cuối cùng. Chỉ có điều bọn họ đã bỏ vũ khí xuống, cho nên rất nhanh đã ngã vào trong vũng máu của chính mình.

- Các chiến sĩ Dược sơn cố gắng nghỉ ngơi, sau đó đi theo ta tới sơn thành!

Giang Thần đã chặt đứt tiếp viện của ba cỗ thế lực, hiện tại cũng chỉ còn sót lại quyết chiến mà thôi.

- Chúng ta nghe theo thiếu gia!

Hỏa Ngưu đã hoàn toàn phục tùng Giang Thần, bất cứ mệnh lệnh gì của Giang Thần, hắn đều tiếp thu không chút do dự.

Giang Thần gật gù, tiến vào dược sơn, hắn định luyện chế đan dược chữa thương phân cho các chiến sĩ bị thương.

Phần lớn dược liệu trong Dược sơn đều dùng cho linh đan nhất phẩm, chỉ có vài loại là có thể dùng cho nhị phẩm, nhưng không đủ để luyện chế ra một viên linh đan nhị phẩm hoàn chỉnh.

Khi Giang Thần luyện chế đan dược chữa trị vết thương thì đột nhiên nhìn thấy cái gì đó, vẻ mặt có vẻ vui mừng.

Tài liệu chủ yếu của Thuần Dương đan là Thuần Dương thạch, những dược liệu khác lại có yêu cầu rất thấp, chỉ là khi luyện chế rất là khó khăn mà thôi.

Bởi vì dù sao cũng là tảng đá, luyện chế thành linh đan rất dễ dàng gây ra chuyện chết người.

Chỉ có điều, đối với Giang Thần, chuyện này cũng không phải là vấn đề gì cả.

Hiện giờ, hắn đã nhìn thấy các dược liệu cần thiết của Thuần Dương đan ở trong dược sơn!

...

Sơn thành, trong phố lớn ngõ nhỏ đều không thấy lấy một bóng người, từng nhà đều đóng chặt cửa sổ, có người lớn mật thì dán sát người vào cửa sổ, nghe động tĩnh ở bên ngoài.

Hai viện đã bị chiếm lĩnh, hiện tại chỉ còn lại chủ phủ.Một khi chủ phủ bị phá, những dân chúng bình thường này sẽ trở thành nô lệ của kẻ xâm lấn, Giang phủ sẽ bị xoá tên ở Thập vạn đại sơn.

Không người nào tình nguyện chấp nhận kết quả như vậy, nhưng những người này cũng chỉ có thể chờ ở trong nhà. Cũng là bởi vì bọn họ không có uy hiếp, cho nên ba phe thế lực cũng không có thời gian để ý tới bọn họ.

Bọn họ làm không được bất cứ chuyện gì, chỉ có thể lặng lẽ cầu nguyện, chờ mong ở trong lòng mà thôi.

Bên ngoài chủ phủ, cửa lớn đóng chặt, bên ngoài có đám ngựa đang đứng, có tới hơn trăm người, cùng là Tụ nguyên cảnh, sức chiến đấu có thể so với quân đội vạn người phổ thông.

Bên cạnh tường có mấy cỗ thi thể ngã xuống, là người ý đồ leo tường xâm lấn đã bị trường mâu bắn chết.

Song phương công thủ, luôn là bên công phải trả một cái giá nặng nề.

- Không nên đợi thêm nữa. Mấy người chúng ta vọt vào phá tan cửa, như vậy là có thể diệt sạch Giang phủ.

- Đúng vậy, Tụ nguyên cảnh hậu kỳ của Giang phủ chỉ có sáu, bảy người. Mà bên chúng ta có mười hai, thực lực cách biệt như vậy quá lớn a.

Có người không kiên nhẫn lên tiếng, là hai nam tử có tu vi Tụ nguyên cảnh hậu kỳ.

- Ngu xuẩn.

Tên nam tử đứng đầu không chút lưu tình chửi một tiếng, ở ngay trước mặt thuộc hạ của hai người nọ, ngay cả một chút mặt mũi cũng không chừa lại.

- Nếu thực lực của Giang phủ như vậy thì phái Thanh Thành đã có thể tiêu diệt được. Tại sao phải tìm các ngươi tới đây cơ chứ? Đó là không muốn trả giá quá nặng nề để đánh đổi, bởi vì đây là Thập vạn đại sơn, không chỉ có chúng ta nhìn chằm chằm vào bọn họ.

- Ta dám bảo đảm với các ngươi, ít nhất sẽ có mấy cỗ lực lượng đang làm bọ ngựa bắt ve chim sẻ ở đằng sau, định đục nước béo cò.

Hai người vốn bất mãn nghe được lời nói này, sau đó nhìn nhau, lập tứ im lặng.

Bên trong phủ, trong chính điện, người có thể lên tiếng trong Giang phủ đều có mặt ở nơi này, thương lượng đối sách, từ bầu không khí nặng nề xem ra cũng không quá thuận lợi.

- Phá vòng vây đi, chúng ta không thủ được.

Có người nói.

Lời này đưa tới một trận bàn tán sôi nổi và tiếng phản đối.

Nhị trưởng lão nói:

- Từ bỏ Nam phong lĩnh, Giang gia chúng ta sẽ không có cách nào sinh tồn ở trong Thập vạn đại sơn được nữa.

- Dù sao cũng hơn là chết.Người lúc trước kia lại nói, lúc này lâm nguy đã rơi xuống đầu, hắn đã quên thân phận. Nếu như là lúc bình thường, hắn tuyệt đối không dám nói chuyện như vậy với Nhị trưởng lão.

Người này tên là Giang Hiểu, lời nói của hắn đã chọc giận không ít người, thế nhưng mọi người lại không biết nên làm gì để phản bác.

Hắn tiếp tục nói:

- Đám người ở bên ngoài, có ba Tụ nguyên cảnh hậu kỳ đỉnh cao, bên chúng ta chỉ có một mình Phủ chủ mà thôi.

- Lại nói, phía sau còn có chín tên Tụ nguyên cảnh hậu kỳ và năm tên là hậu kỳ viên mãn, bốn tên hậu kỳ nhập môn.

- Bên chúng ta chỉ có một hậu kỳ đỉnh cao, hai hậu kỳ viên mãn, hai người còn lại là hậu kỳ nhập môn. Những mặt khác, nhân số và trang bị, chúng ta cũng không bằng người khác.

Giang Vấn Thiên nhìn thấu tâm tình của mọi người, hắn bất đắc dĩ nói:

- Sắp xếp tất cả đệ tử dòng chính và gia quyến thoát đi, những người còn lại thì ở lại chiến đấu.

Lời vừa nói ra, tất cả mọi người đều có vẻ không cam lòng và bất đắc dĩ, cuối cùng biến thành một mảnh tiếng thở dài.

- Gia gia, có lẽ con có biện pháp.

Giang Thần đột nhiên hiện thân ở cửa, làm cho tất cả mọi người đều cực kỳ khiếp sợ.

- Thiếu chủ! Sao người lại trở về chứ?

Người đi tới đầu tiên chính là Phạm Đồ, hắn cảm thấy không hiểu ra sao đối với chuyện Giang Thần đột nhiên xuất hiện.

- Phạm thúc, mẫu thân ta không sao chứ?

Giang Thần vội hỏi.

- Chủ mẫu và các phu nhân khác đang ở cùng nhau, rất an toàn.

Phạm Đồ nói.

Giang Hiểu kịp phản ứng lại, hỏi:

- Bên ngoài nước chảy không lọt, sao Thần thiếu gia có thể tiến vào trong này được chứ?

- Ở hai viện và chủ phủ đều có một mật đạo, đây không phải là chuyện mà ngươi có thể biết.

Giang Thần đã nghe thấy lý lẽ mềm yếu của người này, vì lẽ đó hắn không có nể mặt đối phương một chút nào.

- Ngươi không nên trở về.

Giang Thiên Hùng biết chuyện mật đạo, mới vừa rồi hắn còn đang vui mừng vì nhi tử lớn nhất của mình đã đi tới học phủ.

Theo lý mà nói, Giang Thần rèn luyện ở bên ngoài cũng có thể tránh thoát được một kiếp.

Nhưng mà, tự hắn chạy trở về!

Giang Hiểu không coi Giang Thần ra gì, hắn lại nói:

- Không nên lãng phí thời gian nữa, đợi được tới lúc người bên quáng mạch và dược sơn tới đây, ngay cả chuyện phá vòng vây chúng ta cũng không làm được.

- Người ở quáng mạch và dược sơn đã bị ta giải quyết, bọn họ đã không có tiếp viện nữa. Ta còn mang đến mấy chục chiến sĩ.

Giang Hiểu nói với tất cả mọi người, có điều chỉ có Giang Thần trả lời hắn mà thôi.

Trong đại điện yên tĩnh trong vài giây, Giang Vấn Thiên cau mày, nói:

- Con nói giải quyết là giải quyết tất cả sao?

- Đúng vậy.

Chương 39: Thuần Dương Đan

Người trong đại điện nhìn nhau, rơi vào trong trầm mặc một cách quỷ dị.

Giang Hiểu không tin lời nói của Giang Thần, hắn nói:

- Người chiếm cứ quáng mạch chính là đại đệ tử Tào Tùng của phái Thanh Thành, hắn là Tụ nguyên cảnh trung kỳ viên mãn.

- Đã chết ở dưới kiếm của ta.

Giang Thần nói.

Sau đó Hỏa Ngưu đi vào bên trong điện rồi gật đầu với Giang Vấn Thiên, hắn là người phụ trách chiến sĩ ở quáng mạch. Có hắn thừa nhận, đương nhiên có thể tin được chuyện này.

- Thủ ở Dược sơn chính là Nhị đương Huyết Thủ Môn gia Hạ Hưng...

Hiển nhiên Giang Hiểu cũng bị dọa cho phát sợ, thanh âm nói chuyện trong lúc bất tri bất giác đã thấp hơn rất nhiều.

- Đã chết ở bên dưới cung tên của ta.

Giang Thần ngắt lời nói của hắn.

Giang Hiểu hít sâu một hơi, lại nói:

- Nhi tử Mạnh Định của bang chủ Hỏa Sư môn là chiến sĩ nổi danh bên trong Thập vạn đại sơn chúng ta. Lại càng nắm giữ kiếm điểm.

- Cũng đã chết ở dưới kiếm của ta!

- Hít!

Mọi người thở phào một hơi, những kẻ địch ở quáng mạch và dược sơn chính lợi kiếm treo ở trên đỉnh đầu của tất cả mọi người, khiến cho bọn họ không nhìn thấy bất cứ hy vọng nào nữa.

Hiện tại tất cả đều bị Giang Thần giải quyết, áp lực lập tức giảm bớt đi không ít.

- Dù vậy, chúng ta vẫn ở trong thế yếu.

Giang Hiểu yếu ớt nói một câu.

- Chiến đấu không phải là chuyện có thể chắc chắn, đơn giản. Mà là thay đổi trong nháy mắt, thế nhưng thế sự lúc này đã khác biệt. Không chiến mà thua, không có bất kỳ chỗ tốt nào cả.

- Giang Thần, ngươi có biện pháp gì không? Nói ra ta nghe một chút.

Giang Thiên Hùng hỏi.

- Tiêu diệt tất cả đám người bên ngoài.

Giang Vấn Thiên vẫn không lên tiếng mở miệng nói:

- Con định làm sao?

- Gia gia, có phải cảnh giới của người đã đạt đến Tụ nguyên cảnh hậu kỳ đỉnh cao rồi hay không?

- Đúng vậy.

- Chỗ con có một viên Thuần Dương đan, có thể giúp thực lực của gia gia nâng cao một bước, xung kích Thần du cảnh. Đến lúc đó, người bên ngoài chính là gà đất chó kiểng.

- Cái gì?

- Có thật không? Thuần Dương đan? Là mấy phẩm a?

- Dường như là tứ phẩm.

Giang Thần quét mắt nhìn mọi người một chút, nói:

-  Dược tính của Thuần Dương đan có thể tính là trên ngũ phẩm.

- Trời ạ!

Trong nhiều tiếng hô kinh ngạc, vẻ vui mừng cũng hiện lên ở trên mặt của bọn họ.

Giang Thần đã mang tới cho tất cả mọi người hi vọng, nếu như cảnh giới của Giang Vấn Thiên có thể đạt đến Thần du cảnh. Như vậy có vấn đề gì thì cũng có thể giải quyết được.

Ngay cả Giang Hiểu cũng không nói tiếp.

- Nhất định phải thành công.

Giang Vấn Thiên tiếp nhận Thuần Dương đan, trên mặt hiện ra vẻ quyết tâm.

Tất cả hi vọng đều ký thác vào trên người của Giang Vấn Thiên, đáng tiếc hắn đã cao tuổi như vậy, cho nên độ khả thi khi đột phá có chút thấp.

Giang Thiên Hùng rất hận mình mới là hậu kỳ viên mãn, nếu như là đỉnh cao, như vậy đưa Thuần Dương đan cho hắn dùng là chuyện không thể tốt hơn được nữa a.

Hắn nghĩ như vậy không phải là xuất phát từ sự ích kỷ, mà là cân nhắc đến lợi ích của Giang gia.

Trẻ tuổi, khí huyết dồi dào, độ khả thi lúc đột phá càng lớn.

Đột nhiên, cửa phủ bên ngoài xảy ra không chịu nổi gánh nặng mà ầm ầm vang vọng.

- Sao vậy? Không phải bọn chúng muốn chờ người tới hay sao?

Giang Hiểu hoàn toàn biến sắc, giống như ngày tận thế đã tới.

- Nhất định bên Dược sơn có cá lọt lưới!
Hiện giờ Giang Thần chạy về, những người kia cũng đến, người của ba thế lực biết người của mình tử thương nặng nề, vô cùng phẫn nộ. Đặc biệt là bang chủ Hỏa Sư Bang, nỗi đau mất con làm cho hắn mất đi lý trí, cũng là do hắn hạ lệnh tấn công.

Lần này không có ai ngăn cản, dù sao đã không chờ được đến lúc người đến.

Mưa tên từ ngoài cửa phủ bắn vào bên trong. Có một chút xuyên qua cửa sổ bắn vào chính điện, làm cho mọi người sợ đến mức run lẩy bẩy.

- Giang Thần, làm sao bây giờ?

Tất cả mọi người đều hiểu ngầm, chờ Giang Thần sắp xếp.

- Gia gia, nhanh đi đột phá cảnh giới đi! Những người khác chuẩn bị nghênh địch, Nhị thúc, các vị trưởng lão, Phong Vân nhị vệ, các ngươi lại đây.

Giang Thần gọi mấy vị cao thủ Tụ nguyên cảnh hậu kỳ qua một bên, nhỏ giọng dặn dò.

Nghe hắn nói xong, mấy người có chút giật mình, lại hơi nghi hoặc một chút.

Chỉ có điều, bọn họ chỉ có thể đặt hi vọng ở trên người của Giang Thần mà thôi.

- Hỏa Ngưu, ngươi trở về mật đạo, bảo người ở bên ngoài chuẩn bị sẵn sàng, chờ tín hiệu của ta.

Giang Thần lại phân phó một câu.

- Được!

Hỏa Ngưu là người tín nhiệm Giang Thần nhất, hắn không nói hai lời, lập tức rời đi.

- Phạm thúc, ngươi dẫn người tranh thủ một ít thời gian! ở tiền thính

- Không thành vấn đề!

Phạm Đồ dẫn người lao ra khỏi đại điện.

Rất nhanh, trong đại điện chỉ còn lại Giang Thần và đám người Giang Thiên Hùng.

- Bắt đầu đi.

Giang Thần lấy ra trận kỳ, bắt đầu bày trận ra bốn phía.

Không có nguyên thạch, theo lý mà nói, sẽ không có cách nào bố trí được trận pháp. Chỉ có điều Giang Thần đã thay đổi suy nghĩ, để cho mọi người trở thành suối nguồn năng lượng của trận pháp, mà chính mình là trận tâm!

Ở cửa phủ, không biết cửa lớn đã phải chịu đựng bao nhiêu lần công kích, sau đó rốt cục đã đổ xuống.

Kẻ địch giống như thủy triều tràn vào, đạp vào trên mặt cửa đã đổ ập xuống.

- Trả lại mạng cho nhi tử ta!

Bang chủ Mạnh Long của Hỏa Sư Bang xông lên phía trước, như một thớt ngựa to lớn xông tới phía trước, gặp người là giết.

- Bắn cung!

Phạm Đồ ra lệnh một tiếng, chiến sĩ Giang phủ liên tục bắn ra mũi tên nhọn, còn có người cầm nỏ không ngừng phẫn nộ bắn ra.

- Bang chủ!
Mưa tên đã đủ để uy hiếp đến tính mạng của Tụ nguyên cảnh hậu kỳ, người của Hỏa Sư Bang lập tức mang theo khiên xông lên, bảo hộ ở trước người của Mạnh Long.

- Mạnh bang chủ, không nên vọng động.

Chưởng môn Trương Thiên Chí của Phái Thanh Thành, cũng chính là người vừa nãy ngăn cản mạnh mẽ tấn công đi theo vào, lập tức nói:

- Không biết cao thủ của Giang phủ trốn đi đâu rồi, cẩn tắc vô áy náy a!

- Phạm quản sự, làm sao bây giờ?

Người mà Phạm Đồ mang đến không bằng một phần ba của đối phương, đặc biệt là ngay cả một Tụ nguyên cảnh hậu kỳ cũng không có.

Phạm Đồ cũng rất là khó xử, rõ ràng là đi chịu chết, nhưng mà thiếu chủ có mạng, hắn không thể không nghe theo.

Cũng còn may, đúng lúc này ở phương hướng chính điện truyền đến tiếng chiêng đồng.

- Lùi!

Tức thì, tất cả chiến sĩ bỏ chạy theo Phạm Đồ.

- Chuyện này?

Trương Thiên Chí không rõ vì sao, Giang phủ đã mất đi đạo phòng tuyến thứ nhất, như vậy thứ chờ đón bọn họ sẽ là một trận tàn sát a.

- Lẽ nào người của Giang gia đã rút đi?

Nghĩ đến khả năng này, Trương Thiên Chí lập tức dẫn người áp sát về phía trước, đồng thời phân phó một câu:

- Không nên đứng chung một chỗ, cẩn thận cạm bẫy!

Chỉ có điều mãi khi tới chính điện cũng không có cái gọi là cạm bẫy.

Nơi này chỉ có một người, một người thiếu niên.

Đứng ở bậc thang bên ngoài chính điện, đang cầm kiếm đứng lặng ở đó, giống như đã chờ đợi từ lâu.

- Người Giang phủ đã chạy sạch rồi sao? Để một đứa trẻ như ngươi đi tìm cái chết sao?

Trương Thiên Chí đi lên phía trước, cười gằn mở miệng trào phúng.

Chỉ có điều, trong Hỏa Sư Bang có một người chạy đến, chỉ vào Giang Thần rồi nói:

- Bang chủ, chính là hắn, chính là hắn giết Mạnh Định.

- Đáng giận! Trả mạng nhi tử của ta đây!

Mạnh Long không nghĩ tới mình lại nhìn thấy hung thủ, hai mắt đỏ chót, bổ nhào về phía Giang Thần.

- Không nên vọng động a!

Trương Thiên Chí kinh hãi, hắn không khinh thường Giang Thần giống như ở bề ngoài mà vẫn đang âm thầm quan sát thế cuộc.

Mạnh Long không nghe lọt tai, ỷ vào tu vi Tụ nguyên cảnh hậu kỳ đỉnh cao cho nên rất khinh thường Giang Thần.

Đại đao màu vàng trong tay hắn phẫn nộ chém xuống, đao kính hùng hồn đập vỡ tan tảng đá trên mặt đất.

Giang Thần không nhúc nhích, nơi mà hắn đứng cũng đã có từng đạo lỗ hổng nứt ra.

- Đi chết đi!

Đại đao của Mạnh Long hạ xuống, vết nứt dưới chân của Giang Thần cũng có thể làm cho hắn hai chân lún xuống.

- Không cần phải lo lắng, ta sẽ đưa ngươi đi gặp nhi tử của ngươi.

Đúng lúc này, Giang Thần đẩy Xích tiêu kiếm về phía trước, ánh kiếm như cầu vồng nghênh đón công kích. Cùng lúc đó, năm, sáu thanh phi kiếm từ cửa lớn chính điện bay ra ngoài.

Một đao của Mạnh Long còn chưa rơi vào đỉnh đầu của Giang Thần thì đã bị phi kiếm xuyên qua thân thể.

Phi kiếm đều chỉ là thiết kiếm phổ thông, thế nhưng dưới tốc độ rất nhanh lại có thể trực tiếp phá tan khôi giáp ở trên người hắn.

- Chết!

Sau đó, Giang Thần dùng một kiếm cắt khí quản của hắn ra.

- Cái này, cái này, cái này…

Một lần nữa Mạnh Long rơi xuống mặt đất, không ngừng lui về phía sau, tay gắt gao che lấy cái cổ của mình. Thế nhưng vẫn không ngăn cản được máu tươi từ trong năm ngón tay tràn ra.

Hắn không hiểu đã xảy ra chuyện gì, ánh mắt của Giang Thần lại khẽ động, thu sạch phi kiếm trên người của hắn về.

Mạnh Long vô lực ngã xuống dưới đất.

Một tên cao thủ Tụ nguyên cảnh hậu kỳ đỉnh cao, cứ như vậy mà chết!

Chương 40: Lực Ngăn Sóng Dữ

Tụ nguyên cảnh hậu kỳ đỉnh cao, trực tiếp chết ở trong tay Giang Thần sơ kỳ đỉnh cao!

Đây chính là uy lực của trận pháp, trận pháp mà Giang Thần bố trí chính là phi kiếm trận, là một trong các trận pháp thích hợp nhất với tình huống bây giờ.

Khởi nguồn trận pháp là một thân chân nguyên của Giang Thiên Hùng, Nhị trưởng lão, Phong Vân nhị vệ.

Thân là trận tâm cho nên thực lực của Giang Thần đã không thể dùng bốn chữ sơ kỳ đỉnh cao để cân nhắc được nữa.

- Chết tiệt, ta đã bảo ngươi không nên vọng động, không nên vọng động. Sao ngươi lại không nghe ta cơ chứ?

Trương Thiên Chí nhìn thi thể của Mạnh Long, tức giận đến mức không nhẹ. Đang yên đang lành lại chết đi một hậu kỳ đỉnh cao, quả thực khiến cho người ta bất an.

- Kim Hùng, ngươi không nên vọng động.

Trương Thiên Chí nhanh chóng nói với một tên nam tử hậu kỳ đỉnh cao khác.

Kim Hùng giật mình, Nhị bang chủ chết rồi, kỳ thực trong lòng hắn đã thở phào một hơi. Hạ Hưng kia lại là con ngựa hoang khó có thể thuần phục, ai biết đối phương sẽ đoạt vị trí bang chủ của hắn lúc nào chứ?

Không nghĩ tới Giang Thần lại nói:

- Kim bang chủ, có phải nữ nhi của ngươi đã rất lâu rồi không về nhà đúng không?

- Ngươi nói cái gì?

Nữ nhi của hắn đi rèn luyện, đã báo tin bình an, thế nhưng lại chậm chạp không có về nhà.

Vốn hắn cho rằng là nữ nhi ham chơi, dù sao tính khí của nó cũng là như vậy.

Chỉ có điều hiện tại Giang Thần nói như vậy lại làm cho hắn cảm thấy bất an.

- Có phải bên người nàng còn có một lão bất tử bảo vệ hay không?

Giang Thần lại nói.

- Ngươi muốn nói cái gì?

Kim Hùng giận dữ hét.

- Bọn họ đã chết rồi.

Giang Thần lạnh lùng nói.

- Đáng chết!

Gân xanh trên trán Kim Hùng nổi lên, hai tay nắm chặt.

- Không nên bị lừa, nơi hắn đứng có trận pháp!

Trương Thiên Chí lập tức ngăn cản, hắn vẫn còn có chút ánh mắt để nhìn ra thế cục hiện tại.

- Bắn chết hắn cho ta!

Hắn trực tiếp hạ lệnh.

Tất cả mọi người xếp thành hàng ngang, cung nỏ bắn ra một lượt, mưa tên hầu như đã khóa chặt các điểm trên người của Giang Thần.

Chỉ có điều, sau khi mưa tên tiến vào trận pháp, sáu thanh phi kiếm nhanh chóng lập loè ở trước người của Giang Thần, hình thành một tấm khiên không chê vào đâu được, đánh văng tất cả mũi tên ra.

- Lại bắn!

Trương Thiên Chí biết làm như vậy thì thực lực của Giang Thần đang kịch liệt tiêu hao.

Một khi tiêu hao hết, chắc chắn Giang Thần sẽ phải chết.

Mọi người tiến hành bắn tên vòng thứ hai.

Nhưng mà, tiếng giết đột nhiên từ phía sau truyền đến, giống như có thiên quân vạn mã giết vào trong này vậy.

Chuyện làm cho người ta ngạc nhiên nhất chính là, trong đó còn có tiếng gào của mãnh thú.

- Chưởng môn, không tốt, người của Giang phủ xua đuổi một nhóm mãnh thú giết vào trong này!

- Chết tiệt, sao Giang phủ còn có tiếp viện nữa cơ chứ?

Bị trong ngoài giáp công, Trương Thiên Chí hoàn toàn biến sắc.

Trong lúc này, các mãnh thú phát điên đã tiến vào trong tầm mắt.

Người của ba phe thế lực không để ý tới bắn tên nữa mà liên tiếp lui về phía sau.

Chỉ có điều, rất nhanh bọn họ đã lùi tới phạm vi của Phi Thiên kiếm trận, sáu thanh phi kiếm giống như u linh đoạt mệnh thu gặt tính mạng của bọn họ.

Chỗ lợi hại của phi kiếm là có thể thoát khỏi hai tay của người ta, có thể dùng góc độ tinh diệu không thể tưởng tượng nổi để giết địch.

Khi Giang Thần vung Xích tiêu kiếm lên, dưới sự chỉ huy của hắn phi kiếm càng thêm trí mạng.

- Không có cách nào nữa. Không nên tính toán tới tổn thất, phải giết chết Giang Thần, hắn là trận tâm!

Trương Thiên Chí vẫn muốn tránh khỏi thương vong, thế nhưng đã làm lỡ thời cơ tốt. Rốt cuộc lúc này hắn đã tỉnh ngộ. Hắn là người trước tiên vọt vào trong phi thiên kiếm trận.

Đồng thời đi cùng hắn còn có Kim Hùng và các Tụ nguyên cảnh hậu kỳ khác.Trong lúc chém giết, Giang Thần đối mặt với hơn mười kẻ địch Tụ nguyên cảnh hậu kỳ.

Có một tin tức tốt là, nhiều người không có nghĩa là có thể đồng thời tấn công, mỗi lần nhiều nhất chỉ có năm người có thể phát động công kích mà thôi.

Hai thanh phi kiếm vờn quanh ở quanh thân hỗ trợ ngăn địch, những thanh phi kiếm còn lại chém giết những người khác.

- Nhất kiếm tam thị!

- Hỏa Vân mãn thiên!

- Hồ trạng hồng nghê!

Giang Thần xuất kiếm giống như phát điên, đối mặt với quần công, hắn chỉ có thể duy trì trạng thái hung hăng thì mới có thể đứng ở thế bất bại được.

Trong lúc chém giết kịch liệt, trong trận pháp đã có bốn người ngã xuống.

Chỉ có điều, phi kiếm cũng đã xuất hiện trạng thái không còn một chút sức lực nào.

Trong chính điện, đám người Giang Thiên Hùng chỉ cảm thấy chân nguyên sắp tiêu hao hết, dù cho đã dùng một lượng lớn linh đan thì cũng theo không kịp tốc độ tiêu hao của Giang Thần ở bên ngoài.

Dù sao, Giang Thần phải đối mặt với kẻ địch mạnh mẽ tới mức quá đáng, hơn nữa còn là người đông thế mạnh.

Rốt cục, trên người Giang Thần đã xuất hiện vết thương, máu tươi chảy ròng.

- Tiểu rác rưởi, đi chết đi!

Trương Thiên Chí là người hận Giang Thần nhất, vì thiếu niên này mà đã hại hắn tổn thất nặng nề.

Cũng còn may, chỉ cần có hai cao thủ hậu kỳ đỉnh cao thì vẫn có thể duy trì được thế bất bại như cũ.

Bộp một tiếng, Giang Thần bay ngược ra ngoài, phi kiếm đang bay lượn trên không trung liên tục rơi xuống.

- Không được!

Trong chính điện, Nhị trưởng lão muốn đi ra ngoài cứu giúp thì lại phát hiện ra mình đã không có chân nguyên để dùng nữa.

Không chỉ có hắn, những người khác cũng như vậy.

Uy lực mạnh mẽ của Phi Thiên kiếm trận, thế nhưng cái giá phải trả chính là Tụ nguyên cảnh hậu kỳ của Giang phủ đã không có sức để chiến đấu nữa.

Chỉ là Trương Thiên Chí còn chưa phát hiện ra được điểm ấy, nếu không hắn đã sớm thoải mái cười to rồi.

- Trước khi chết, ngươi còn có di ngôn gì không?

Trương Thiên Chí đi tới trước mặt Giang Thần, nhấc bảo kiếm trong tay lên, bất cứ lúc nào cũng sẽ đâm xuống.

- Không.

Bởi vì đã chết qua một lần, cho nên Giang Thần có vẻ đã mất cảm giác.

- Như vậy thì chết đi.
Mũi kiếm của Trương Thiên Chí hạ xuống.

- Ai dám đả thương Tôn nhi của ta?

Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, tiếng gào thét của Giang Vấn Thiên giống như sấm sét vang lên, chưởng kình mang theo thế không thể đỡ bắn trúng Trương Thiên Chí.

Chỉ trong nháy mắt, khôi giáp trên người Trương Thiên Chí đã bị chấn thành từng mảnh vỡ, lồng ngực hõm vào, sinh cơ hoàn toàn biến mất.

Giang Vấn Thiên từ trên trời giáng xuống, rơi vào trước người Giang Thần.

Cỗ khí thế mạnh mẽ trên người đã nói rõ, lúc này hắn đã là Thần du cảnh!

Giang Vấn Thiên thành công đột phá cảnh giới, có biến hóa thoát thai hoán cốt, nếp nhăn trên mặt đã ít đi rất nhiều, vẻ mặt nhìn qua rất sáng láng.

- Tất cả chết đi cho ta!

Giang Vấn Thiên nhìn về phía đám người Kim Hùng đang sửng sốt, ra tay không chút lưu tình.

Thần Du cảnh đối phó với Tụ nguyên cảnh chẳng khác nào cầm đồ đao để giết gà, dễ như ăn cháo.

Mất một chút thời gian, toàn bộ Tụ nguyên cảnh hậu kỳ đã bị giết chết.

- Ba thế lực các ngươi cẩn thận nhìn kết cục của thủ lĩnh các ngươi đi!

Giang Vấn Thiên quát lên.

Đám người còn đang ác chiến quay đầu lại nhìn, lập tức phát hiện tất cả lực lượng nòng cốt đều chết sạch, cả đám trực tiếp bị dọa sợ.

- Trời ạ, là Thần du cảnh!

- Giang phủ lại có Thần du cảnh.

- Phủ chủ tha mạng, Phủ chủ tha mạng a!

Tất cả mọi người bỏ vũ khí xuống, quỳ xuống mặt đất dập đầu xin tha.

- Phủ chủ uy vũ!

Người của Giang gia bỗng cảm thấy phấn chấn, cảm giác chuyển bại thành thắng khiến cho bọn họ kích động không thôi.

- Giang gia và Thập vạn đại sơn sắp sửa quật khởi rồi.

Trong chính điện, Giang Thiên Hùng chậm rãi đi ra, tim hắn cũng đang đập rất nhanh.

Phụ thân hắn đã đạt đến Thần du cảnh, trở thành cường giả có thể đếm được trên đầu ngón tay trong Thập vạn đại sơn!

Tất cả những công lao này đều đến từ Giang Thần hiện tại còn đang nằm ở trên mặt đất.

- Đại ca, nhi tử của huynh cũng ưu tú giống như huynh a.

Trong lòng Giang Thiên Hùng thầm cảm thán.

- Giang Thần, con đã cứu vớt Giang gia!

Giang Vấn Thiên kéo tôn tử của mình lên, hai mắt vốn có chút vẩn đục đã trở nên trong suốt:

- Viên Thuần Dương đan này cũng là thần phẩm! Chẳng trách con lại hoàn toàn tự tin như vậy.

Giang Thần nhẹ nhàng nở nụ cười, linh đan của hắn đương nhiên hắn phải tự tin rồi.

Chỉ có điều, có thể thành công đột phá hay không cũng là nhờ có những năm qua không ngừng cố gắng của Giang Vấn Thiên, chưa từng từ bỏ việc tu luyện.

Có Thần du cảnh ở đây, tất cả chuyện tiếp theo hầu như đều không còn là vấn đề nữa.

Hỏa Sư Bang, Huyết Thủ Môn, phái Thanh Thành toàn quân bị diệt, địa bàn và tài nguyên của bọn họ sẽ bị Giang phủ tiếp quản.

- Gia gia, con còn có một tin tức tốt muốn nói cho người.

Giang Thần nói.

Nếu như là trước đây, có thể Giang Vấn Thiên sẽ không coi đây là chuyện to tát gì cả. Thế nhưng Giang Thần hiện tại đã khiến cho hắn phải vểnh tai lên chăm chú lắng nghe.

Giang Thần nhỏ giọng ghé vào lỗ tai hắn nói một phen.

- Thật chứ?

Tin tức này đến quá đột nhiên, Giang Vấn Thiên nghĩ thầm, nếu không phải hắn đã đột phá Thần du cảnh, thể chất tăng vọt. Như vậy kinh hỉ to lớn như vậy sẽ làm hắn ngất đi a.

- Lẽ nào Giang gia sắp quật khởi sao?

Thuần Dương quáng tinh a!

Cả một quáng mạch a!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau